IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

4 Trang V  < 1 2 3 4 >  
Reply to this topicStart new topic
> Ca sĩ Văn Hanh, Nhờ các bác và cả nhà yểm trợ...
post Oct 20 2011, 01:32 PM
Post #21



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 1,603
Thank(s): 8
Joined: 07-01-10
Member No.: 10,194



QUOTE (Jan @ Oct 20 2011, 12:10 PM) *
Hoan hô A Gió, bác VuHungAnh và tổ công tác 41.gif
Gớm, bác mộc cứ chơi 'o khó', giá dư bác viết là Tiếng hát trong rừng Hoa Ban của nhạc sĩ Cầm Phong (Đỗ Lạc) th́ có phải đỡ đi một số đồng chí 'kẹo lạc' không 38.gif
Ơ, mừ bác Hậu (Tiên) sinh ui, cái thanh 'dằng' vế trái của bác lại thành là Tiếng hát giữa rừng hoa ban (Cầm Phong), thảng dư nghe chữ 'giữa' lại thấy 'thơ' (thẩn) hơn ư chứ nhỉ 39.gif


Cách đây 2 năm, khi quyết tâm t́m lại bài này, tôi viết thư yêu cầu BTV Mai Trung Kiên với cái tên đúng "dư" chú Hậu Sự viết "Tiếng hát GIỮA rừng hoa ban". "Dưng", khi phát sóng, MTK "dất" quyết đọc thành Tiếng hát TRONG rừng Hoa Ban nên đành tin đó mới chính là tên gốc. C̣n về tên tác giả th́ khi nói chuyện với bác Kim Oanh, tôi gân cổ bẩu "Của Cầm Phong!", c̣n bác ấy th́ "của ông Đơ Lạc!" một hồi rồi bác ấy cười khanh khách "Cầm Phong cũng là Đỗ Lạc. Ở đài toàn gọi là Đỗ Lạc". Gớm, nghe tên đă thấy bùi ngh́n nghịt, chỉ chực vớ lấy bát nước chè xanh chiêu một ngụm sau khi nhấm nháp mấy món mịn, bở kia (ở quê toàn thế, ăn lạc, đỗ là cứ phải đi với nước chè xanh...)


NGHỆ SĨ VĂN HANH

Bắc Sơn (Văn Cao)

Mùa lúa chín (Hoàng Việt)

Đất mỏ anh hùng (Xuân Giao)

T́nh trong lá thiếp (Phan Huỳnh Điểu)

Tiếng hát tại khu vực rừng hoa ban (Cầm Phong)


Go to the top of the page
 
+Quote Post
Jan
post Oct 21 2011, 09:07 AM
Post #22



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 112
Thank(s): 9
Joined: 29-09-11
Member No.: 21,126



QUOTE (mocmac @ Oct 20 2011, 01:32 PM) *
Cách đây 2 năm, khi quyết tâm t́m lại bài này, tôi viết thư yêu cầu BTV Mai Trung Kiên với cái tên đúng "dư" chú Hậu Sự viết "Tiếng hát GIỮA rừng hoa ban". "Dưng", khi phát sóng, MTK "dất" quyết đọc thành Tiếng hát TRONG rừng Hoa Ban nên đành tin đó mới chính là tên gốc. C̣n về tên tác giả th́ khi nói chuyện với bác Kim Oanh, tôi gân cổ bẩu "Của Cầm Phong!", c̣n bác ấy th́ "của ông Đơ Lạc!" một hồi rồi bác ấy cười khanh khách "Cầm Phong cũng là Đỗ Lạc. Ở đài toàn gọi là Đỗ Lạc". Gớm, nghe tên đă thấy bùi ngh́n nghịt, chỉ chực vớ lấy bát nước chè xanh chiêu một ngụm sau khi nhấm nháp mấy món mịn, bở kia (ở quê toàn thế, ăn lạc, đỗ là cứ phải đi với nước chè xanh...)

Bác mộc dạo này 'hay quên thiệt' rolleyes.gif H́nh dư là bác ấy gửi yêu cầu cho BTV là chữ 'trên'
QUOTE (mocmac @ Nov 11 2010, 01:51 PM) *
Ngoài những bản thu nêu trên, xin liệt ra thêm một số bản khác cũng do một ca sĩ thể hiện qua các bản thu khác nhau tại VOV:

1. Văn Hanh & tốp nữ VOV với Tiếng hát trên rừng hoa Ban (Cầm Phong), 1 bản thu năm 1960, 1 bản năm 1962

Mà đúng là chữ 'trên' nghe hay hơn hẳn, chắc cũng là ư của NS Đỗ Lạc tongue.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 21 2011, 11:14 AM
Post #23



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 1,603
Thank(s): 8
Joined: 07-01-10
Member No.: 10,194



QUOTE (Jan @ Oct 21 2011, 09:07 AM) *
Bác mộc dạo này 'hay quên thiệt' rolleyes.gif H́nh dư là bác ấy gửi yêu cầu cho BTV là chữ 'trên'

Mà đúng là chữ 'trên' nghe hay hơn hẳn, chắc cũng là ư của NS Đỗ Lạc tongue.gif


Hổng quên tị nào đâu. Đừng có mà mơ. Hối viết email yêu cầu Mai Trung Kiên, tôi có viết "lấp lửng" tên bài là Tiếng hát GIỮA (hay TRÊN) rừng Hoa Ban v́ không biết cái nào đúng như đă từng làm khi yêu cầu Tuổi XANH (hay XUÂN) Mộc Châu (Hoàng Tạo) cả 2 bản do Lê Dung và Tuyết Thanh tŕnh bày. Lần ấy "thắng" v́ trúng một trong 2 (XANH, XUÂN). Nhưng bản của bác Đỗ Lạc th́ "thua" v́ chả "trúng" cái nào cả. Không Trên, cũng chẳng Giữa mà lại là TRONG. Khổ thế.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 21 2011, 11:15 AM
Post #24



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 614
Thank(s): 11
Joined: 05-08-07
Member No.: 98



QUOTE (mocmac @ Oct 18 2011, 06:47 AM) *
Chắc là không phải, v́ cái tên Đổi công tát nước đó có vẻ "trần tục" thế th́ khó mà kể về câu chuyện t́nh rất ư nhị, ẩn dụ ấy:

Đêm qua tát nước ven đ́nh
Ra về bỏ quên (bỏ quên) chiếc áo trên cành hoa sen
Vội vàng quay lại đi t́m
Ngẩn ngơ, t́nh cờ gặp em trên bến sông...
..............
Cho đôi chúng ḿnh, ta lại gặp nhau trên bến sông.


Tôi c̣n nhớ như in giai điệu. Một lần hỏi ông anh, ông ấy cũng không thuộc lời nhưng huưt sáo được cả bài. Ông anh phán "H́nh như chất nhạc của ông Văn Chung...".

Thôi, khi nào có dịp th́ "rên" ư ử giai điệu cho các bác ấy nghe. May ra.....



Bác Văn Hanh có kể là: thời ḱ đầu của Đài TNVN, giữa các chương tŕnh c̣n chưa có nhạc cắt, v́ thế cấp trên đă giao cho 1 số ca sĩ của Đài (trong đó có bác Văn Hanh) hát các bài dân ca hoặc thơ theo thể lục bát theo chủ đề của các chương tŕnh như c̣ lả, trống cơm vv... Bác Mộc thử nghiên cứu lại xem liệu bài trên có phải là dạng "tiền nhạc cắt" không nhỉ?
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 21 2011, 06:46 PM
Post #25



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



2 – Người đội trưởng đầu tiên của đội ca, một nghệ sĩ lịch duyệt

Rất mong cả nhà cảm thông v́ sự chậm trễ khi nhân vật chính vẫn chưa xuất hiện trong bài viết để tŕnh ra cả nhà. Tổ công tác mấy hôm nay c̣n đi làm tiếp mấy việc nữa mà phải nói là cũng rất hay, ngơ hầu lấy tư liệu cho những nội dung mới, mong phục vụ cả nhà cho chu đáo hơn và cũng bơ cái công đă mang danh “tổ công tác”. Rồi th́ người viết cũng tranh thủ rong chơi thành phố Cảng mong nhớ lại cái cảm giác của Những chặng đường b́nh yên…

…Rời Hàng Trống, cả nhóm chở theo bác Kim Oanh trực chỉ hướng nam thẳng tiến. Bà Triệu, Bạch Mai… rồi Đại La. Con phố này mấy chục năm nay vẫn thế, bụi bặm và ồn ào. Nhớ lại hồi đầu 80, tức là ba mươi năm trước người viết có bà d́ ruột là cô giáo về hưu làm nghề xay bột cho trẻ em ở đây, khi ấy con phố này là thánh địa của xe tải và bụi bặm th́ giờ đây tổ công tác cũng vẫn phải xuyên màn bụi khói mà đi, cốt sao đến cho được khu tập thể Đài TNVN đừng muộn quá v́ đă hơi trễ so với giờ hẹn gặp bác Văn Hanh. Ngoài việc gặp bác Văn Hanh th́ người viết c̣n một ư định nữa ấp ủ bấy lâu nay chực chờ dịp thực hiện cho bằng được là gặp chị Thái (tiến sĩ nghệ thuật Nguyễn Thị Minh Thái, con gái cả của bác) mà hỏi cho ra nhẽ về người bạn thân của chị là NSND Lê Dung mang họ ǵ, Đoàn hay là Lê đây… Sự đời lắm khi nó cứ dắt dây dắt dợ lẫn nhau như vậy. Dây cà dây muống sang dây khoai dây b́m b́m…

Khu tập thể nhà đài độ này nom lộn xộn quá. Nhà bác Văn Hanh ở ngay tầng trệt bên con ngách nhỏ nên cứ tưởng như nhà có được là do lấn chiếm. Bác Văn Hanh có ở nhà, lởi xởi ra đón khách. Chúng tôi tặng hoa bác rồi bày bánh ngọt ra đĩa và mời bác. Trên chiếc ghế sa-lông gỗ kiểu cũ dùng để tiếp khách có một tờ giấy khổ lớn giống như là bằng khen, to tướng và mới tinh, kèm theo một cái hộp to bên cạnh, chắc là tặng phẩm. Tôi cầm lên. Th́ ra là bằng khen của phường Đồng Tâm, quận Hai Bà Trưng thành phố Hà Nội tặng cụ ông Nguyễn Văn Hanh sinh năm 1927 và cụ bà Nguyễn Thị Minh Hương sinh năm 1926, ghi trang trọng: CHÚC MỪNG NGÀY CƯỚI VÀNG – Kỷ niệm 63 năm ngày cưới, chúc hai cụ mạnh khỏe, hạnh phúc và trường thọ! Nom mà thèm. Nh́n lên tường, hai cụ mỉm cười bên nhau nom hao hao như anh em mặc dù cụ ông ít hơn cụ bà một tuổi. Bên cạnh đó là bức h́nh chàng trai Văn Hanh đứng cạnh cô ca sĩ bạn trong đoàn ca nhạc là Nguyễn Thị Hồng, hai người cầm micro đang song ca một bài hát nào đó trên sân khấu. Nom bác Văn Hanh thật là đẹp giai với mái đầu bóng loáng chải ngược ra sau, miệng tươi cười duyên dáng hiếm thấy. H́nh đấy, so với bây giờ th́ vẫn thấy là một người, không quá khác như lẽ ra phải thế. Và tôi chợt nhận ra bác Văn Hanh không có nhiều nếp nhăn như cái độ tuổi tám mươi lăm của các cụ nhà ta.

Có lẽ khá nhiều bạn đọc ít khi được nghe đến tên tuổi bác Văn Hanh, không biết bác đă hát những bài hát nào, giọng bác ra sao. Nếu biết thêm rằng bác c̣n là người đội trưởng đầu tiên của đội ca trong Đài th́ chắc hẳn c̣n ngạc nhiên hơn đấy. Và tôi tự nhủ cố giải mă điều này trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi bên cạnh bác hôm nay.

- Ơ ḱa, lại bánh ga-tô cơ à? Sao sang thế? Thế này phải là chủ nhà làm chứ. Sao lại khách đến chơi nhà mà lại thết chủ thế này? Bác Văn Hanh mỉm cười và từ tốn nói.

- Dạ không sao ạ. Chúng cháu được đến thăm bác là quư rồi. Bạn dtvt2006 nhanh nhảu thưa.

- Vậy th́ uống trà nhé. Nhà có trà ngon đấy. Cứ ngồi chơi, ḿnh pha một tư là xong ngay.

Thật là ngại quá. Đến chơi nhà bác đă là làm phiền bác rồi, lại để bác, một cụ ông 85 tuổi, đi pha trà mời cánh trẻ th́ tệ quá. Chúng tôi cứ nhấp nhổm như ngồi trên đống lửa. Vậy mà bác vẫn thản nhiên như chả có chuyện ǵ to tát cả. Sáu chén trà bốc khói bên hai đĩa bánh của “tây” nom thật là tươm.

- Hôm nay đến đây chơi, có ǵ cứ hỏi, đừng ngại. Ḿnh sẽ giả nhời tất. Hôm nay chưa hết th́ hôm sau đến chơi nữa cũng không có vấn đề ǵ. Bác Văn Hanh ôn tồn bảo.

- Phải rồi. Các con có ǵ th́ cứ hỏi anh Hanh đây. Anh ấy c̣n về trước cả cô cơ đấy. Mà anh ấy trí nhớ tốt hơn cô nhiều, lại là đội trưởng đầu tiên đấy. Bác Kim Oanh cũng góp thêm vào.

Nếu bạn đọc kỳ vọng nghe những câu chuyện ly kỳ hấp dẫn như một sự tiếp nối câu chuyện của bác Kim Oanh th́ có lẽ sẽ khó mà toại nguyện. Bác Văn Hanh kể chuyện rất chừng mực và thong thả. Phần lớn câu chuyện của bác xoay quanh những tư liệu và sự kiện của đoàn ca nhạc của nhà đài. Phongphong bắt đầu tác nghiệp về những nhiệm vụ được giao phó. Tôi tranh thủ liếc nh́n khắp nơi trong nhà. Bác Văn Hanh đi vào trong nhà lôi ra một cuốn album mối xông chi chít mà nh́n qua cũng biết ngay là đă “cổ lỗ” lắm rồi. Hễ bác giở ra một trang là chúng tôi lại reo ồ lên một cái. Những tấm ảnh quư giá hết sức bởi những người trong ảnh khi đó đều rất trẻ và chắc chắn chẳng thể nghĩ được rằng chính họ sau này sẽ viết nên lịch sử ca nhạc nước nhà bao giờ. Này là Trần Thụ, Doăn Thịnh, Đăng Khoa, Thịnh Trường, Phan Nhân, Trần Chung, Trần Khánh. Này là Thương Huyền, Nguyễn Thị Hồng, Tuyết Nhung, Kim Oanh…Tôi đă nghe nói có lúc cả Trần Chung rồi Phan Nhân cũng “nhảy” vào hát đồng ca nhưng chưa tin lắm. Làm sao có chuyện ấy nhỉ? Vậy mà giờ đây vật chứng rành rành trước mặt đây. Thế mới biết thế hệ các bác ngày ấy thật là lắm tài. Viết cũng giỏi mà hát cũng tài. Mà không phải chỉ vài người đâu nhé, mà là gần như cả một tập thể đa tài.

- Ôi ai đây thế này, chúng cháu không biết là ai cả.

- Đưa cô xem cho nào. Bác Kim Oanh đón cuốn album ngắm nghía một hồi lâu.

- À…, ơ anh Hanh ơi, đây có phải Trần Khánh không nhỉ?

Cuốn album được chuyển lại về chủ nhân. Chỉ sau cái liếc mắt, bác Văn Hanh liền đọc vanh vách tên từng người. PPCT bắt đầu tốc kư. Tôi chợt nhớ ra là phải gọi điện t́m chị Thái.

- Bác có số của chị Thái không ạ?

- Số nhà à? Nó ở ngay đằng sau đây, để ḿnh gọi cho.

- Dạ số điện thoại ạ.

- À mà anh Hanh ơi, “cái” Thái năm nay bao nhiêu tuổi rồi ấy nhỉ? Tiếng bác Kim Oanh hỏi.

- Tôi cũng không nhớ là bao nhiêu. Nó sinh năm đâu như 51 th́ phải.

- Thế ra “cái” Thái cũng sáu mươi rồi cơ à? Nhanh quá nhỉ…

Không có người nghe máy. Cả ở nhà chị Thái lẫn máy cầm tay…

Tôi chợt nh́n thấy trên một góc tường khuất có một tấm ảnh cũ và hơi mờ nằm sau tấm kính xỉn màu thời gian. Nhẹ tay gỡ xuống, th́ ra là ảnh đồng chí Lê Duẩn chụp cùng với đoàn ca nhạc của Đài vào cái năm như bác Văn Hanh ghi đằng sau là “Đại hội Đảng IV”. Thanh Hoa đang làm dáng bên Tổng Bí thư. Phía sau là Tiến Thành, Văn Hanh…Tôi xin bác cho mượn về làm lại rồi sẽ gửi lại bác cả bản gốc lẫn tấm mới phục chế. Bác Văn Hanh đồng ư luôn chẳng cần suy nghĩ. PPCT rụt dè hỏi:

- Bác ơi, bác có lưu bản ghi âm nào về các bài hát của bác không ạ?

- Có đấy. Nhưng lại là ở đĩa than cơ.

Bác Văn Hanh vào nhà trong lấy ra một tập bao giấy phủ đầy bụi và lôi ra một đống đĩa nhựa, cả DIHAVINA lẫn đĩa của Liên Xô. Khi được bác cho biết có nhiều bài quư hiếm trong đống đĩa cũ, chúng tôi rú lên sung sướng. PPCT thẽ thọt xin bác cho mượn. Bác Văn Hanh lại vui vẻ đồng ư nhưng lần này kèm theo lời dặn:

- Nhớ giữ cho cẩn thận rồi mang lại ngay nhé. Nó là cái đồ kỷ niệm đấy…

Nói chuyện chừng hai tiếng, chúng tôi mời hai bác đi ăn cơm trưa. Gọi là cơm trưa nhưng lúc đó đă một giờ chiều rồi. Lại hành quân, dung dăng dung dẻ trên phố chở theo hai lăo nghệ sĩ danh tiếng. Trực chỉ phố ẩm thực Mai Hắc Đế. Vừa ngồi ấm chỗ bác Kim Oanh đă bảo:

- Đứa nào có số của Mỹ B́nh th́ gọi và mời Mỹ B́nh ra đây cho vui nào. Nhà “nó” ở gần đây đấy. “Nó” hiền lành lắm, người Hà Nội gốc đấy.

- À đúng rồi. Cô Mỹ B́nh ở ngay đây. – Phó CS trưởng nhanh nhảu thông báo.

Ngay lập tức PPCT lọc lọi điện thoại, dưng lại không t́m được.

- Kiểu này phải bố trí mà đến thăm cô Mỹ B́nh thôi. – PPCT đưa ra một đề nghị.

Câu chuyện lại tiếp tục nở như ngô rang. Nhiều chuyện nói ở đây đă được người viết tường thuật trong phần một ở trên. Bác Văn Hanh không nói nhiều. Thỉnh thoảng mới thêm vào một vài ư nhỏ nhưng bao giờ cũng kèm theo một nụ cười ư nhị. Đặc biệt khi bác Kim Oanh kể về cuộc họp phường để giải quyết vụ có người nhận là “NSUT Kim Oanh hát Đường chúng ta đi” th́ bác Văn Hanh cười nhẹ, ôn tồn mà rằng:

- Thôi mà, thôi mà, bà ơi. Ngày mai trời lại sáng mà. Chuyện ǵ rồi cũng qua thôi…

- Nhưng anh báo cho “em” biết, xong rồi anh có nói ǵ đâu…

Nghe hai cụ cứ anh – em với nhau, nghe thật cảm động. Tự nhiên con cháu thấy hiển hiện chẳng đâu xa xôi ǵ mà là ngay trước mắt tấm gương lễ nghĩa giàu sức thuyết phục hơn mọi lời giáo huấn cao sang. Có lẽ trước khi gặp bác Văn Hanh, người viết và có lẽ bất cứ bạn đọc nào cũng khó h́nh dung bác như thế nào, tại làm sao mà có thể làm đội trưởng đội ca gồm toàn những tài năng búa bổ như bà chị ruột Thương Huyền, giọng tenor số một Trần Khánh, nhà thơ kiêm nhạc sĩ kiêm ca sĩ Trần Thụ, nhạc sĩ kiêm ca sĩ Thịnh Trường, giọng oanh vàng Kim Oanh và biết bao giọng ca sáng giá nữa như Tuyết Nhung, Thanh Hoa, Tiến Thành… trong khi, phải nói cho công bằng, bác chưa phải giọng ca sáng giá nhất. Nhưng khi ở bên bác, nghe bác kể chuyện, nh́n cách giải quyết sự vụ của bác, người ta mới hiểu ra sự thể là thế nào. Chính sự nhân hậu và lịch duyệt, chính cái cốt cách quân tử và phong cách nhẹ nhàng, thân mật, chân t́nh đă thuyết phục được tất cả. Thuyết phục được cả chúng tôi ngay cả khi bác đă rời khỏi pḥng thu và sàn diễn gần 30 năm …



Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 21 2011, 07:54 PM
Post #26



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



QUOTE (VuHungAnh @ Oct 21 2011, 06:46 PM) *
2 – Người đội trưởng đầu tiên của đội ca, một nghệ sĩ lịch duyệt

Rất mong cả nhà cảm thông v́ sự chậm trễ khi nhân vật chính vẫn chưa xuất hiện trong bài viết để tŕnh ra cả nhà. Tổ công tác mấy hôm nay c̣n đi làm tiếp mấy việc nữa mà phải nói là cũng rất hay, ngơ hầu lấy tư liệu cho những nội dung mới, mong phục vụ cả nhà cho chu đáo hơn và cũng bơ cái công đă mang danh “tổ công tác”. Rồi th́ người viết cũng tranh thủ rong chơi thành phố Cảng mong nhớ lại cái cảm giác của Những chặng đường b́nh yên…

…Rời Hàng Trống, cả nhóm chở theo bác Kim Oanh trực chỉ hướng nam thẳng tiến. Bà Triệu, Bạch Mai… rồi Đại La. Con phố này mấy chục năm nay vẫn thế, bụi bặm và ồn ào. Nhớ lại hồi đầu 80, tức là ba mươi năm trước người viết có bà d́ ruột là cô giáo về hưu làm nghề xay bột cho trẻ em ở đây, khi ấy con phố này là thánh địa của xe tải và bụi bặm th́ giờ đây tổ công tác cũng vẫn phải xuyên màn bụi khói mà đi, cốt sao đến cho được khu tập thể Đài TNVN đừng muộn quá v́ đă hơi trễ so với giờ hẹn gặp bác Văn Hanh. Ngoài việc gặp bác Văn Hanh th́ người viết c̣n một ư định nữa ấp ủ bấy lâu nay chực chờ dịp thực hiện cho bằng được là gặp chị Thái (tiến sĩ nghệ thuật Nguyễn Thị Minh Thái, con gái cả của bác) mà hỏi cho ra nhẽ về người bạn thân của chị là NSND Lê Dung mang họ ǵ, Đoàn hay là Lê đây… Sự đời lắm khi nó cứ dắt dây dắt dợ lẫn nhau như vậy. Dây cà dây muống sang dây khoai dây b́m b́m…

Khu tập thể nhà đài độ này nom lộn xộn quá. Nhà bác Văn Hanh ở ngay tầng trệt bên con ngách nhỏ nên cứ tưởng như nhà có được là do lấn chiếm. Bác Văn Hanh có ở nhà, lởi xởi ra đón khách. Chúng tôi tặng hoa bác rồi bày bánh ngọt ra đĩa và mời bác. Trên chiếc ghế sa-lông gỗ kiểu cũ dùng để tiếp khách có một tờ giấy khổ lớn giống như là bằng khen, to tướng và mới tinh, kèm theo một cái hộp to bên cạnh, chắc là tặng phẩm. Tôi cầm lên. Th́ ra là bằng khen của phường Đồng Tâm, quận Hai Bà Trưng thành phố Hà Nội tặng cụ ông Nguyễn Văn Hanh sinh năm 1927 và cụ bà Nguyễn Thị Minh Hương sinh năm 1926, ghi trang trọng: CHÚC MỪNG NGÀY CƯỚI VÀNG – Kỷ niệm 63 năm ngày cưới, chúc hai cụ mạnh khỏe, hạnh phúc và trường thọ! Nom mà thèm. Nh́n lên tường, hai cụ mỉm cười bên nhau nom hao hao như anh em mặc dù cụ ông ít hơn cụ bà một tuổi. Bên cạnh đó là bức h́nh chàng trai Văn Hanh đứng cạnh cô ca sĩ bạn trong đoàn ca nhạc là Nguyễn Thị Hồng, hai người cầm micro đang song ca một bài hát nào đó trên sân khấu. Nom bác Văn Hanh thật là đẹp giai với mái đầu bóng loáng chải ngược ra sau, miệng tươi cười duyên dáng hiếm thấy. H́nh đấy, so với bây giờ th́ vẫn thấy là một người, không quá khác như lẽ ra phải thế. Và tôi chợt nhận ra bác Văn Hanh không có nhiều nếp nhăn như cái độ tuổi tám mươi lăm của các cụ nhà ta.

Có lẽ khá nhiều bạn đọc ít khi được nghe đến tên tuổi bác Văn Hanh, không biết bác đă hát những bài hát nào, giọng bác ra sao. Nếu biết thêm rằng bác c̣n là người đội trưởng đầu tiên của đội ca trong Đài th́ chắc hẳn c̣n ngạc nhiên hơn đấy. Và tôi tự nhủ cố giải mă điều này trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi bên cạnh bác hôm nay.

- Ơ ḱa, lại bánh ga-tô cơ à? Sao sang thế? Thế này phải là chủ nhà làm chứ. Sao lại khách đến chơi nhà mà lại thết chủ thế này? Bác Văn Hanh mỉm cười và từ tốn nói.

- Dạ không sao ạ. Chúng cháu được đến thăm bác là quư rồi. Bạn dtvt2006 nhanh nhảu thưa.

- Vậy th́ uống trà nhé. Nhà có trà ngon đấy. Cứ ngồi chơi, ḿnh pha một tư là xong ngay.

Thật là ngại quá. Đến chơi nhà bác đă là làm phiền bác rồi, lại để bác, một cụ ông 85 tuổi, đi pha trà mời cánh trẻ th́ tệ quá. Chúng tôi cứ nhấp nhổm như ngồi trên đống lửa. Vậy mà bác vẫn thản nhiên như chả có chuyện ǵ to tát cả. Sáu chén trà bốc khói bên hai đĩa bánh của “tây” nom thật là tươm.

- Hôm nay đến đây chơi, có ǵ cứ hỏi, đừng ngại. Ḿnh sẽ giả nhời tất. Hôm nay chưa hết th́ hôm sau đến chơi nữa cũng không có vấn đề ǵ. Bác Văn Hanh ôn tồn bảo.

- Phải rồi. Các con có ǵ th́ cứ hỏi anh Hanh đây. Anh ấy c̣n về trước cả cô cơ đấy. Mà anh ấy trí nhớ tốt hơn cô nhiều, lại là đội trưởng đầu tiên đấy. Bác Kim Oanh cũng góp thêm vào.

Nếu bạn đọc kỳ vọng nghe những câu chuyện ly kỳ hấp dẫn như một sự tiếp nối câu chuyện của bác Kim Oanh th́ có lẽ sẽ khó mà toại nguyện. Bác Văn Hanh kể chuyện rất chừng mực và thong thả. Phần lớn câu chuyện của bác xoay quanh những tư liệu và sự kiện của đoàn ca nhạc của nhà đài. Phongphong bắt đầu tác nghiệp về những nhiệm vụ được giao phó. Tôi tranh thủ liếc nh́n khắp nơi trong nhà. Bác Văn Hanh đi vào trong nhà lôi ra một cuốn album mối xông chi chít mà nh́n qua cũng biết ngay là đă “cổ lỗ” lắm rồi. Hễ bác giở ra một trang là chúng tôi lại reo ồ lên một cái. Những tấm ảnh quư giá hết sức bởi những người trong ảnh khi đó đều rất trẻ và chắc chắn chẳng thể nghĩ được rằng chính họ sau này sẽ viết nên lịch sử ca nhạc nước nhà bao giờ. Này là Trần Thụ, Doăn Thịnh, Đăng Khoa, Thịnh Trường, Phan Nhân, Trần Chung, Trần Khánh. Này là Thương Huyền, Nguyễn Thị Hồng, Tuyết Nhung, Kim Oanh…Tôi đă nghe nói có lúc cả Trần Chung rồi Phan Nhân cũng “nhảy” vào hát đồng ca nhưng chưa tin lắm. Làm sao có chuyện ấy nhỉ? Vậy mà giờ đây vật chứng rành rành trước mặt đây. Thế mới biết thế hệ các bác ngày ấy thật là lắm tài. Viết cũng giỏi mà hát cũng tài. Mà không phải chỉ vài người đâu nhé, mà là gần như cả một tập thể đa tài.

- Ôi ai đây thế này, chúng cháu không biết là ai cả.

- Đưa cô xem cho nào. Bác Kim Oanh đón cuốn album ngắm nghía một hồi lâu.

- À…, ơ anh Hanh ơi, đây có phải Trần Khánh không nhỉ?

Cuốn album được chuyển lại về chủ nhân. Chỉ sau cái liếc mắt, bác Văn Hanh liền đọc vanh vách tên từng người. PPCT bắt đầu tốc kư. Tôi chợt nhớ ra là phải gọi điện t́m chị Thái.

- Bác có số của chị Thái không ạ?

- Số nhà à? Nó ở ngay đằng sau đây, để ḿnh gọi cho.

- Dạ số điện thoại ạ.

- À mà anh Hanh ơi, “cái” Thái năm nay bao nhiêu tuổi rồi ấy nhỉ? Tiếng bác Kim Oanh hỏi.

- Tôi cũng không nhớ là bao nhiêu. Nó sinh năm đâu như 51 th́ phải.

- Thế ra “cái” Thái cũng sáu mươi rồi cơ à? Nhanh quá nhỉ…

Không có người nghe máy. Cả ở nhà chị Thái lẫn máy cầm tay…

Tôi chợt nh́n thấy trên một góc tường khuất có một tấm ảnh cũ và hơi mờ nằm sau tấm kính xỉn màu thời gian. Nhẹ tay gỡ xuống, th́ ra là ảnh đồng chí Lê Duẩn chụp cùng với đoàn ca nhạc của Đài vào cái năm như bác Văn Hanh ghi đằng sau là “Đại hội Đảng IV”. Thanh Hoa đang làm dáng bên Tổng Bí thư. Phía sau là Tiến Thành, Văn Hanh…Tôi xin bác cho mượn về làm lại rồi sẽ gửi lại bác cả bản gốc lẫn tấm mới phục chế. Bác Văn Hanh đồng ư luôn chẳng cần suy nghĩ. PPCT rụt dè hỏi:

- Bác ơi, bác có lưu bản ghi âm nào về các bài hát của bác không ạ?

- Có đấy. Nhưng lại là ở đĩa than cơ.

Bác Văn Hanh vào nhà trong lấy ra một tập bao giấy phủ đầy bụi và lôi ra một đống đĩa nhựa, cả DIHAVINA lẫn đĩa của Liên Xô. Khi được bác cho biết có nhiều bài quư hiếm trong đống đĩa cũ, chúng tôi rú lên sung sướng. PPCT thẽ thọt xin bác cho mượn. Bác Văn Hanh lại vui vẻ đồng ư nhưng lần này kèm theo lời dặn:

- Nhớ giữ cho cẩn thận rồi mang lại ngay nhé. Nó là cái đồ kỷ niệm đấy…

Nói chuyện chừng hai tiếng, chúng tôi mời hai bác đi ăn cơm trưa. Gọi là cơm trưa nhưng lúc đó đă một giờ chiều rồi. Lại hành quân, dung dăng dung dẻ trên phố chở theo hai lăo nghệ sĩ danh tiếng. Trực chỉ phố ẩm thực Mai Hắc Đế. Vừa ngồi ấm chỗ bác Kim Oanh đă bảo:

- Đứa nào có số của Mỹ B́nh th́ gọi và mời Mỹ B́nh ra đây cho vui nào. Nhà “nó” ở gần đây đấy. “Nó” hiền lành lắm, người Hà Nội gốc đấy.

- À đúng rồi. Cô Mỹ B́nh ở ngay đây. – Phó CS trưởng nhanh nhảu thông báo.

Ngay lập tức PPCT lọc lọi điện thoại, dưng lại không t́m được.

- Kiểu này phải bố trí mà đến thăm cô Mỹ B́nh thôi. – PPCT đưa ra một đề nghị.

Câu chuyện lại tiếp tục nở như ngô rang. Nhiều chuyện nói ở đây đă được người viết tường thuật trong phần một ở trên. Bác Văn Hanh không nói nhiều. Thỉnh thoảng mới thêm vào một vài ư nhỏ nhưng bao giờ cũng kèm theo một nụ cười ư nhị. Đặc biệt khi bác Kim Oanh kể về cuộc họp phường để giải quyết vụ có người nhận là “NSUT Kim Oanh hát Đường chúng ta đi” th́ bác Văn Hanh cười nhẹ, ôn tồn mà rằng:

- Thôi mà, thôi mà, bà ơi. Ngày mai trời lại sáng mà. Chuyện ǵ rồi cũng qua thôi…

- Nhưng anh báo cho “em” biết, xong rồi anh có nói ǵ đâu…

Nghe hai cụ cứ anh – em với nhau, nghe thật cảm động. Tự nhiên con cháu thấy hiển hiện chẳng đâu xa xôi ǵ mà là ngay trước mắt tấm gương lễ nghĩa giàu sức thuyết phục hơn mọi lời giáo huấn cao sang. Có lẽ trước khi gặp bác Văn Hanh, người viết và có lẽ bất cứ bạn đọc nào cũng khó h́nh dung bác như thế nào, tại làm sao mà có thể làm đội trưởng đội ca gồm toàn những tài năng búa bổ như bà chị ruột Thương Huyền, giọng tenor số một Trần Khánh, nhà thơ kiêm nhạc sĩ kiêm ca sĩ Trần Thụ, nhạc sĩ kiêm ca sĩ Thịnh Trường, giọng oanh vàng Kim Oanh và biết bao giọng ca sáng giá nữa như Tuyết Nhung, Thanh Hoa, Tiến Thành… trong khi, phải nói cho công bằng, bác chưa phải giọng ca sáng giá nhất. Nhưng khi ở bên bác, nghe bác kể chuyện, nh́n cách giải quyết sự vụ của bác, người ta mới hiểu ra sự thể là thế nào. Chính sự nhân hậu và lịch duyệt, chính cái cốt cách quân tử và phong cách nhẹ nhàng, thân mật, chân t́nh đă thuyết phục được tất cả. Thuyết phục được cả chúng tôi ngay cả khi bác đă rời khỏi pḥng thu và sàn diễn gần 30 năm …


Cám ơn bài viết của VHA với những thông tin thật bổ ích và những cảm xúc dạt dào, cám ơn tổ công tác đă có chuyến viếng thăm các nghệ sĩ lớn của nền âm nhạc nước nhà thật thú vị, lại càng thú vị hơn khi có sự tham gia của "chị" của TLKU (NSUT Kim Oanh).

P/S: Sắp tới tổ công tác cố gắng có chuyến ghé thăm nghệ sĩ Mỹ B́nh nhé, người thể hiện bài hát "Người Hà Nội" mà TLKU đă nghe nghệ sĩ thể hiện rồi th́ các bản thu do các nghệ sĩ khác thể hiện tuy cũng rất hay nhưng đối với TLKU chỉ là tham khảo thôi (đây chỉ là ư kiến các nhân, không có ư ǵ khác).
Và cố gắng "đoạt" từ nghệ sĩ các tấm ảnh chụp nghệ sĩ từ hồi "xa xưa" nhé.

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 22 2011, 03:53 PM
Post #27



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 1,603
Thank(s): 8
Joined: 07-01-10
Member No.: 10,194



QUOTE (VuHungAnh @ Oct 21 2011, 06:46 PM) *
2 – Người đội trưởng đầu tiên của đội ca, một nghệ sĩ lịch duyệt

Rất mong cả nhà cảm thông v́ sự chậm trễ khi nhân vật chính vẫn chưa xuất hiện trong bài viết để tŕnh ra cả nhà. Tổ công tác mấy hôm nay c̣n đi làm tiếp mấy việc nữa mà phải nói là cũng rất hay, ngơ hầu lấy tư liệu cho những nội dung mới, mong phục vụ cả nhà cho chu đáo hơn và cũng bơ cái công đă mang danh “tổ công tác”. Rồi th́ người viết cũng tranh thủ rong chơi thành phố Cảng mong nhớ lại cái cảm giác của Những chặng đường b́nh yên…


Mong bác VHA ráng ở lại Hà Nội lâu lâu để tốp Qụa Khoang có cơ hội dập d́u đưa bác đi thăm tiếp nghệ sĩ Lê Hằng và Tuyết Thanh rồi hẵng hồi hương nhé. Có bác, nhóm QK "rường dư" có thêm sức mạnh, khí thế hơn, quyết tâm hơn.

Chờ đón các thông tin tiếp theo của cả nhóm.

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 22 2011, 04:46 PM
Post #28



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (mocmac @ Oct 22 2011, 03:53 PM) *
Mong bác VHA ráng ở lại Hà Nội lâu lâu để tốp Qụa Khoang có cơ hội dập d́u đưa bác đi thăm tiếp nghệ sĩ Lê Hằng và Tuyết Thanh rồi hẵng hồi hương nhé. Có bác, nhóm QK "rường dư" có thêm sức mạnh, khí thế hơn, quyết tâm hơn.

Chờ đón các thông tin tiếp theo của cả nhóm.

Xin cảm ơn những động viên và khích lệ của hai bác timlaikyuc và mocmac đối với Tổ công tác chúng em.

Chắc là bác Mộc đă biết thêm được điều ǵ rồi. Dưng bác yên tâm, chương tŕnh đă lên cho đến thứ bảy sau rồi bác ạ. Ở đây có cả công của BQT baicadicungnamthang nữa đấy. Thế nên xét kỹ th́ thấy ba trang nhạc này có chung gốc gác cội nguồn cũng là điều rất hay... biggrin.gif

Tổ công tác cũng có ư định tiếp tục việc này cho đến tận cuối năm v́ trong khoảng thời gian đó, thành viên xa nhất có nhiều cơ hội thăm thú Thủ Đô. Phiền bác giúp một tay trong công tác động viên các bạn trẻ nhé! biggrin.gif

Nhân đây thay mặt tổ công tác tôi xin có đề xuất nhỏ để cả nhà xem xét, đặc biệt là tác giả của chuyên mục này là phongphongct. Sắp tới và trong tương lai chúng ta sẽ c̣n đến thăm nhiều nghệ sĩ nữa. Các nghệ sĩ ấy đều là những nghệ sĩ nổi tiếng của nền nghệ thuật biểu diễn âm nhạc VN. Trong câu chuyện của họ chắc chắn sẽ nhắc đến các nghệ sĩ bạn bè khác, những người đă biểu diễn cùng nhau trong những tháng năm tươi đẹp nhất của cuộc đời. Bởi vậy việc chỉ kể riêng rẽ một nghệ sĩ nào đó là rất khó và nếu có cố gắng tách riêng họ ra th́ cũng làm giảm đi nhiều sự khách quan và tính hấp dẫn của câu chuyện. Câu chuyện của hai bác Kim Oanh và Văn Hanh chính là ví dụ rơ nhất của việc này. Nên chăng chúng ta đổi tên topic này thành "Gặp gỡ nghệ sĩ" th́ sẽ tập trung tất cả các câu chuyện vào một nơi, vừa không làm loăng chủ đề, tránh hao tổn tài nguyên KTS, vừa dễ t́m kiếm để xem và theo dơi?

Mong cả nhà cùng cho ư kiến.

This post has been edited by VuHungAnh: Oct 22 2011, 08:28 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 28 2011, 12:50 PM
Post #29



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 614
Thank(s): 11
Joined: 05-08-07
Member No.: 98



@Văn Mộc tiên sinh: Chiều qua nói chuyện qua điện thoại với bác em đă hỏi bác về bài "tát nước...", sau khi đọc 1 đoạn lời th́ bác nhớ ngay và xác nhận đó là bài "Gặp nhau dưới ánh trăng - sáng tác của Mạc Hy", bài này bác song ca cùng bác Thương Huyền và em cũng đă mượn được bản thu âm bài này từ đĩa than về nhưng chưa xử lư được. Thật đáng tiếc, có lẽ lại nhờ bác yêu cầu và bác TLKU chài lưới vậy...

@CS Meu: nhân thể gửi luôn 2 bản THTRHB cho CS nhé

http://www.megaupload.com/?d=NI8FUBU1

http://www.megaupload.com/?d=C4RHMYEL

This post has been edited by phongphongct: Oct 28 2011, 01:13 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 28 2011, 02:19 PM
Post #30



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 351
Thank(s): 0
Joined: 04-04-10
Member No.: 11,797



"Bồi" thêm bác MM cú nữa đây: bác Văn Hanh cũng lắc đầu chịu "không nhớ v́ sao lại có 2 bản thu Tiếng hát trong rừng hoa ban nữa". Bước tiếp theo là ǵ xin "Cụ" chỉ đạo tiếp biggrin.gif

PS PPCT: cảm ơn nhé!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 29 2011, 04:47 PM
Post #31



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 167
Thank(s): 8
Joined: 25-09-11
Member No.: 21,080



QUOTE (VuHungAnh @ Oct 22 2011, 04:46 PM) *
...

Nhân đây thay mặt tổ công tác tôi xin có đề xuất nhỏ để cả nhà xem xét, đặc biệt là tác giả của chuyên mục này là phongphongct. Sắp tới và trong tương lai chúng ta sẽ c̣n đến thăm nhiều nghệ sĩ nữa. Các nghệ sĩ ấy đều là những nghệ sĩ nổi tiếng của nền nghệ thuật biểu diễn âm nhạc VN. Trong câu chuyện của họ chắc chắn sẽ nhắc đến các nghệ sĩ bạn bè khác, những người đă biểu diễn cùng nhau trong những tháng năm tươi đẹp nhất của cuộc đời. Bởi vậy việc chỉ kể riêng rẽ một nghệ sĩ nào đó là rất khó và nếu có cố gắng tách riêng họ ra th́ cũng làm giảm đi nhiều sự khách quan và tính hấp dẫn của câu chuyện. Câu chuyện của hai bác Kim Oanh và Văn Hanh chính là ví dụ rơ nhất của việc này. Nên chăng chúng ta đổi tên topic này thành "Gặp gỡ nghệ sĩ" th́ sẽ tập trung tất cả các câu chuyện vào một nơi, vừa không làm loăng chủ đề, tránh hao tổn tài nguyên KTS, vừa dễ t́m kiếm để xem và theo dơi?

Mong cả nhà cùng cho ư kiến.

Bác phongphongct: Ư kiến của bác VHA th́ thế nào ạ? Bác VHA có cần 1 góc riêng tương đương với góc Ca sĩ, Nhạc sĩ, ... (gọi là Category, chứa được nhiều topic) hiện nay không ạ: nghĩa là ta có thể có nhiều câu chuyện gặp gỡ trong đó, mỗi câu chuyện là 1 topic.

This post has been edited by Hậu sinh.2: Oct 29 2011, 04:48 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 29 2011, 09:24 PM
Post #32



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 614
Thank(s): 11
Joined: 05-08-07
Member No.: 98



QUOTE (Hậu sinh.2 @ Oct 29 2011, 10:47 AM) *
Bác phongphongct: Ư kiến của bác VHA th́ thế nào ạ? Bác VHA có cần 1 góc riêng tương đương với góc Ca sĩ, Nhạc sĩ, ... (gọi là Category, chứa được nhiều topic) hiện nay không ạ: nghĩa là ta có thể có nhiều câu chuyện gặp gỡ trong đó, mỗi câu chuyện là 1 topic.



Ư kiến của bác VHA rất hay nhưng theo PPCT th́ "nguyễn y vân" có lẽ cũng chả có vấn đề ǵ, bởi v́ nếu đổi thay đổi th́ chuyên mục ca sĩ ta biết post ǵ đây - các bài hát th́ hầu như các topic khác như "NBH hay của VOV, NTCTG..." đă chiếm lĩnh hết rồi c̣n ǵ. V́ thế mong các bác suy xét xem ta nên làm thế nào cho hợp lư nhất?
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 31 2011, 09:00 PM
Post #33



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



QUOTE (meusangele @ Oct 28 2011, 02:19 PM) *
"Bồi" thêm bác MM cú nữa đây: bác Văn Hanh cũng lắc đầu chịu "không nhớ v́ sao lại có 2 bản thu Tiếng hát trong rừng hoa ban nữa". Bước tiếp theo là ǵ xin "Cụ" chỉ đạo tiếp biggrin.gif

PS PPCT: cảm ơn nhé!


"Tiếng Hát Trong Rừng Hoa Ban" là một trong các bản thu đầu mà mocmac đang rất muốn gặp. Tuy chưa hề được nghe bản thu đó nhưng với bản thu đă post (Tr.80 Post #1599) th́ riêng TLKU cảm nhận đă thấy rất đă rồi, tốp nữ hát rất đều giọng, ca từ giản dị mà lại giàu h́nh ảnh: "... Gái trai quây quần mừng reo chiến công.....".

Nhưng cũng c̣n bài hát nữa "Những cô gái quan họ" mà mocmac vẫn khẳng định c̣n có bản thu đầu hay hơn tuy rằng đă có bản đă post (Tr.32 Post #631) và vẫn tốp nữ do Kim Oanh lĩnh xướng. Điều này th́ TLKU đồng ư với mocmac và theo trí nhớ của TLKU th́ bản thu này tốp nữ thể hiện có vẻ "hiền" hơn, sâu lắng hơn, nhạc đệm là dàn nhạc dây là chủ đạo, nếu TLKU không nhầm nữa th́ có cả tiếng sáo trúc.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 2 2011, 09:15 AM
Post #34



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 1,603
Thank(s): 8
Joined: 07-01-10
Member No.: 10,194



QUOTE (timlaikyuc @ Oct 31 2011, 09:00 PM) *
Nhưng cũng c̣n bài hát nữa "Những cô gái quan họ" mà mocmac vẫn khẳng định c̣n có bản thu đầu hay hơn tuy rằng đă có bản đă post (Tr.32 Post #631) và vẫn tốp nữ do Kim Oanh lĩnh xướng. Điều này th́ TLKU đồng ư với mocmac và theo trí nhớ của TLKU th́ bản thu này tốp nữ thể hiện có vẻ "hiền" hơn, sâu lắng hơn, nhạc đệm là dàn nhạc dây là chủ đạo, nếu TLKU không nhầm nữa th́ có cả tiếng sáo trúc.


Khi tôi hỏi NSUT Kim Oanh về bản thu đầu, bác ấy rất ngạc nhiên là vẫn có người c̣n nhớ đến bản thu đầu tiên ấy. Chắc là muốn tạo thêm không khí cho bài hát, nhất là khi vào điệp khúc, VOV đă tổ chức thu thanh bản thứ hai, trong đó có thêm phần bè cao của Tuyết Thanh lên quăng 3 cho thêm phần khí thế. Thông thường, cách phối bè truyền thống của các nhạc sĩ phối khí của VOV trong những thập niên 60, 70 ấy, ít khi họ cho bè phụ đẩy lên quăng cao hơn bè chính mà thường là thấp xuống (các bác nghe lại nhiều bản thu dạng tốp, hợp ca của VOV ngày xưa mà xem). Kể ra, bản thu thứ 2 nghe cũng rất hay và có cao trào. Bản thu đầu th́ nghe rất chân chất, mộc mạc nhưng vẫn duyên dáng như những cô gái Hội Lim ấy....
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 2 2011, 09:19 AM
Post #35



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 1,603
Thank(s): 8
Joined: 07-01-10
Member No.: 10,194



QUOTE (meusangele @ Oct 28 2011, 02:19 PM) *
"Bồi" thêm bác MM cú nữa đây: bác Văn Hanh cũng lắc đầu chịu "không nhớ v́ sao lại có 2 bản thu Tiếng hát trong rừng hoa ban nữa". Bước tiếp theo là ǵ xin "Cụ" chỉ đạo tiếp biggrin.gif

PS PPCT: cảm ơn nhé!


Chỉ đạo tiếp à? Th́ cứ "vác" cả 2 bản thu ấy đến nhà bác ư rồi "bựt" từng bài lên. Thể nào kí ức của bác ư cũng dội về và nhớ ra tất cả.

P/S: Khi đến nhà bác VH, Meu nhớ cất kỹ các đồ nghề dụng cụ chuyên môn (dùi cui, ớt bột, các loại khóa c̣ng, dây lưng, giầy bốt,...) vào cốp xe rồi hẵng leo cầu thang nhé....
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 2 2011, 09:22 AM
Post #36



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 1,603
Thank(s): 8
Joined: 07-01-10
Member No.: 10,194



QUOTE (phongphongct @ Oct 28 2011, 12:50 PM) *
@Văn Mộc tiên sinh: Chiều qua nói chuyện qua điện thoại với bác em đă hỏi bác về bài "tát nước...", sau khi đọc 1 đoạn lời th́ bác nhớ ngay và xác nhận đó là bài "Gặp nhau dưới ánh trăng - sáng tác của Mạc Hy", bài này bác song ca cùng bác Thương Huyền và em cũng đă mượn được bản thu âm bài này từ đĩa than về nhưng chưa xử lư được. Thật đáng tiếc, có lẽ lại nhờ bác yêu cầu và bác TLKU chài lưới vậy...

@CS Meu: nhân thể gửi luôn 2 bản THTRHB cho CS nhé

http://www.megaupload.com/?d=NI8FUBU1

http://www.megaupload.com/?d=C4RHMYEL


Cảm ơn chàng Gió nhé. Nếu có thể, xin bác ấy sheet nhạc hoặc chí ít là nhờ bác ấy chép lời bài hát đó được không?

Đúng là ngày xưa nghe cái loa ở rạp chiếu phim gần nhà phát từ đĩa nhựa có hai giọng nam và nữ. Hóa ra là giọng 2 chị em bác Thương Huyền.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 4 2011, 02:16 PM
Post #37



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 238
Thank(s): 7
Joined: 07-03-10
Member No.: 11,251



Dtvt2006 xin chia sẻ với mọi người một bức ảnh của bác Văn Hanh



Trong đó:

1, Hàng Nam: Ngọc Lĩnh, Ngọc Lâm, Minh Phụng, Văn Hanh, Như Phan, Thịnh Trường, Trọng Bảo, Văn Phong, NS Phan Nhân
2, Hàng Nữ: Kim Khánh, Song Ninh, Từ Hậu, chưa biết, Tuấn Kỳ, Lê Thu, Quỳnh Loan, Kim Oanh

Contebass: bác Qúy (chồng bác Minh Đỗ)
Sáo: NS Trần Tất Toại.

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.

BRs
dtvt2006

This post has been edited by dtvt2006: Nov 4 2011, 02:17 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 5 2011, 12:23 AM
Post #38



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Đến thăm các nghệ sĩ nổi tiếng luôn là niềm vui và niềm mong muốn của bất cứ bạn yêu nhạc nào. Đi thăm một nghệ sĩ nổi tiếng suốt mấy chục năm qua trên làn sóng điện của đài TNVN, lại là một giọng hát rất đỗi yêu thích và thân thuộc đối với người viết nhưng chưa bao giờ gặp mặt, lại càng là niềm vui lớn, niềm hạnh phúc khôn tả. Nhưng dù sao th́ cũng phải có duyên cớ, hay nói như các cụ là phải có duyên th́ mới gặp gỡ nhau được. Cái duyên ấy chắc chắn các thành viên NCM đều có cả. Khi đă có duyên th́ thế nào số phận cũng đưa đẩy người trong cuộc lại với nhau. Vấn đề c̣n lại chỉ là thời gian mà thôi. Và thời gian đă tới…

3 - Người đội trưởng thứ tư của đội ca Đài TNVN

Vào buổi tối sau hôm gặp bác Văn Hanh vài hôm, khi đang tập trung hồi tưởng để viết lại cuộc gặp gỡ mấy hôm trước, người viết nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại chưa lưu trong máy. Người gọi thông báo đă thu xếp được ngày giờ để gặp gỡ nghệ sĩ Tuyết Thanh và yêu cầu người viết cùng đi. Tốt rồi, người viết nhận lời ngay mặc dù chưa biết người gọi là ai. Nhưng vẫn phân vân lắm v́ không nhớ ra người đă gọi. Đành phải gọi lại. Nói chuyện một lúc mới nhận ra đó là một thành viên BQT của trang BCDCNT. Th́ ra trước đây đă nói chuyện với nhau qua mail rất nhiều rồi nhưng do chưa gặp mặt lại chưa nghe giọng nói mà không nhận ra người bạn trẻ. Dự trù thời gian biểu cho cuộc gặp gỡ xong, người viết bèn thông báo ngay cho PPCT để cùng đi.

Cẩn thận hơn, người viết liền phóng xe tới địa chỉ đă được thông báo để nhận biết trước “hiện trường” cho chuẩn pḥng khi ngày mai đến lại không t́m được v́ Hà Nội ngày nay biến đổi khá nhiều so với kư ức ngoài hai chục năm trước mà người viết c̣n lưu giữ, phần cũng v́ vào giờ đó bà cô mời đến chơi, chắc chắn sẽ khá say mới có thể về. Rất may việc t́m không khó khăn ǵ, lại được sự xác nhận của bà con cùng nơi nghệ sĩ ở.

Xế trưa hôm sau, đúng như dự đoán, khi xin phép bà cô ra về th́ đă khá say rồi. May quá, từ xa đă nhận ra PPCT đang đứng chờ bên tả, bên hữu có một cặp bạn trẻ đang đứng cách PPCT chỉ vài mét. Có lẽ là người bạn trẻ đă gọi điện hôm qua? Họ đứng gần bên nhau mà không hề biết ít phút nữa đây sẽ cùng thực hiện một “tác nghiệp” báo chí. Hay thật. Quả nhiên đúng như dự đoán. Sau màn làm quen, chúng tôi cùng tiến lên tầng nhà. Trên tầng bốn sau cánh cửa sắt, trên tường có một mũi tên to tướng trỏ vào nút bấm chuông điện đề chữ to: “Tuyết Thanh”! Vậy là đúng rồi.

Ra đón khách là đích thân chủ nhà. Nghệ sĩ nom già hơn khi nh́n trên tivi. Giọng nói dịu dàng dễ nghe và rành rọt. Vẫn là giọng nói khúc triết của một ca sĩ tên tuổi như giọng bác Kim Oanh vậy. Thảo nào mà những nghệ sĩ hàng đầu có thể nghe giọng nói cũng đoán biết tŕnh độ thẩm âm một cách khá chính xác.

- Dạ thưa, như cháu đă nói chuyện trước, hôm nay mấy đại diện yêu nhạc chúng cháu đến thăm nghệ sĩ đây ạ…– người bạn trẻ của BCDCNT lên tiếng trước tiên.

- Nhân dịp ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, chúng cháu xin tặng cô bó hoa, chúc cô luôn mạnh khỏe và hạnh phúc ạ. – tôi tiếp lời.

- Các bạn đến chơi vào ngày 20/10 là quư rồi, lại c̣n tặng hoa và quà thế này th́ c̣n ǵ sung sướng bằng! Thôi, ngồi chơi nào, ta làm tư rượu nhé. – Cô Tuyết Thanh vui vẻ nói.

Căn hộ của nghệ sĩ Tuyết Thanh ở khá rộng răi, phải đến trên trăm mét vuông, và khá ngăn nắp. Nh́n vào biết ngay chủ nhà là người ưa thích sự sạch sẽ, mạch lạc và rạch ṛi. Nếu nói về giá cả th́ tuy rằng không thấp với thời giá nhà đất giữa Hà Nội này nhưng chắc chắn vẫn thấp hơn nhà bác Văn Hanh ở dưới đất nhiều, càng không thể so sánh được với ngôi nhà của bác Kim Oanh ở ngay khu phố cổ, nơi giá cả có thể tới vài ngàn “cây”. Mấy năm trước người viết được ông anh kể chuyện một người bạn có căn nhà “ma” bỏ hoang sát nách khách sạn Phú Gia nh́n thẳng ra Hồ Gươm và có thể chiêm ngưỡng cụ Rùa dạo chơi trên Tháp rùa được trả tới ba ngàn “cây” mà chủ nhà c̣n chưa bán th́ cũng rất gần nhà bác Kim Oanh… Nhưng xét về mức sống th́ có thể thấy nghệ sĩ Tuyết Thanh sống khá ung dung, hơn hai bậc tiền bối thanh bần của ḿnh nhiều. Thế mới biết mọi thứ chỉ là tương đối mà thôi. Cô Tuyết Thanh mở tủ lấy ra một chai Black Label nguyên tem và mấy chiếc ly. Vừa lau cẩn thận mấy cái ly vừa vui vẻ hỏi chuyện:

- Thế các cháu công tác ở đâu thế? Giới thiệu cho cô biết với nào? – cô hướng ánh mắt vào tôi.

Chúng tôi tự giới thiệu với chủ nhà. Tôi c̣n nói với thêm:

- Cô tất nhiên là không biết cháu nhưng cháu đă quen biết cô và yêu các bài hát của cô gần bốn mươi năm nay rồi đấy ạ!

- Thế cơ à? Quư hóa quá. Thế năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

- Có phải cô năm nay đúng bảy mươi rồi? Cháu ít hơn cô đúng hai mươi tuổi. Như vậy là đúng một thế hệ rồi. Hơn nữa cô c̣n song ca với chú họ cháu nữa. Nên cháu gọi cô là cô là rất đúng đấy ạ.

- Thế à? Thế biết những bài nào cô hát nào?

- Đây nhé. Cô hát thế này này:

Cô gái hát điệu hát văn (í i) quê mẹ
Trên đất Nam Hà sóng lúa xôn xao
Đêm nay rằm trăng sáng cả trời cao
Em hát bài ca được mùa năm tấn…


Tôi cũng uốn lượn kèm nhịp tay đúng như giọng cô Tuyết Thanh hát trên làn sóng điện Đài TNVN. Cô Tuyết Thanh cười rơ tươi:

- Đấy là bài Tiếng hát trên đồng lúa Nam Hà của anh Xuân Giao đấy. Nghe cũng được đấy chứ nhỉ?

- Thế ra là Xuân Giao chứ không phải Phương Giao hả cô? – Tôi hỏi lại cho rơ.

- Xuân Giao chứ làm ǵ có Phương Giao? – cô Tuyết Thanh nhẹ nhàng nói.

- Thế là bác Mộc nhà ta có câu trả lời rồi nhé. Chả là bác Mộc chỗ bọn cháu đang hỏi tác giả bài này. Cháu c̣n biết nhiều bài cô hát mà nghe lại rất lạ đấy cô ạ. Chẳng hạn như bài Tiếng hát từ trong vườn trẻ đây này. Bài này bác Ức mới giới thiệu hai tháng trước. Cô nghe xem có nhớ không nhé. – tôi mở bài này từ trang Baicakhongquen của bác Toán ra. Giọng hát trong vắt của nghệ sĩ véo von cất lên.

- Hát cao nhỉ? Đấy ngày xưa cô toàn hát cao thế đấy. – cô Tuyết Thanh lại giải thích. Úi giời, ngày xưa ḿnh cứ lên cao đến “lá – sí” là chuyện b́nh thường.

- Vâng, nghe sướng lắm cô ạ. Cô càng hát cao th́ nghe càng thích đấy ạ.

- Thế hả? Ḱa uống rượu đi. Nào, chúc mừng sức khỏe và cuộc gặp gỡ này…Thế c̣n biết bài nào nữa không?

- Đây nhé, cô hát bài Hạt lúa t́nh người của Tạ Đức:

Ngày nào anh về quê em
Tiếng máy cày sớm chiều âm vang
Vui bên máy anh hát rằng
Lúa vụ này chắc sẽ nặng bông
Ngày nào anh về quê em
Ngắm lúa vàng lúa vàng mênh mông
Nâng bông lúa em hát rằng
Lúa với người ta càng thủy chung…


- Thuộc nhiều bài quá nhỉ?

- Vâng, hễ cô hát bài nào là cháu thuộc luôn bài đó. Mà h́nh như cô hát bài nào cũng có đoạn kết cao vút hay lắm cô ạ. Không biết cô có nhớ đă hát những bài nào không?

- Ngày xưa hát mấy trăm bài, có bài nhạc sĩ giao sau hai tiếng đă phải vào pḥng thu mà thu luôn rồi. Làm sao mà nhớ hết cho xuể?

- Thế bây giờ cô c̣n hoạt động chuyên môn không ạ?

- Vẫn c̣n đấy. – nghệ sĩ chỉ cây đàn phím điện tử (không phải là organ, cái tên mà người ta hay dùng nhầm lẫn – VHA) đặt sát tường, nói – Nhưng là dạy các cháu yêu nhạc thôi. Ngoài ra cô vẫn c̣n thu băng ở đài. Rồi hát cổ điển nữa…

- Cô ơi, nhà cô có đông người không ạ? – người bạn gái đi cùng quản trị BCDCNT chợt lên tiếng.

- Cô ở đây có một ḿnh thôi. Con gái lấy chồng ở Pháp rồi. Thỉnh thoảng mới về thăm cô. Cô có cháu ngoại rồi.

- Thế cô đă sang Pháp thăm con cháu chưa ạ?

- Sang rồi. Ngay đầu năm nay đấy. Úi giời, đi về rồi ốm một trận kịch liệt. Biết thế chả đi nữa.

- Thế chú cháu đi vắng hả cô?

- Cô li dị lâu rồi. Từ năm 31 tuổi kia. – đoạn, nghệ sĩ đi vào nhà trong mang ra một tấm ảnh – Đây, năm cô 31 tuổi đây. C̣n phía sau là 55 tuổi. Cô ở vậy từ đó đến giờ. Chú ấy cũng cùng đoàn ca nhạc đấy. Mấy năm ly dị xong ḿnh như người khác ấy. Chả dám đi đâu. Cũng phải mất đến hai năm. C̣n bây giờ người ta có khi lại c̣n hănh diện nữa v́ đă được tự do, muốn làm ǵ th́ làm. Rồi th́ vài tháng sau đă lại có người khác ngay. Chả hiểu ra làm sao nữa...

- Ai thế hả cô?

- Chú Doăn Thịnh đấy. Về sau chú vào Sài G̣n và xây dựng gia đ́nh khác trong đó.

- Ôi, thế là người quen rồi. Chúng cháu cứ tưởng ai, hóa ra lại là chú Doăn Thịnh!

- Cô ơi, thế cô Kim Oanh B mà cũng làm đội trưởng đội ca được hả cô?

- Thế này nhé. Đầu tiên là bác Văn Hanh. Đội trưởng đầu tiên đấy. Năm cô vừa vào đài, đúng mười tám tuổi. Sau đó là chị Kim Oanh A rồi chị Kim Oanh B. Cô là đội trưởng thứ tư của đội ca ở đài.

- Thế nhưng cô Kim Oanh B?…

- Ừ, chị ấy không hát mấy nhưng làm quản lư lại được…

- À ra thế…

- Chúng cháu cũng mới đến thăm bác Kim Oanh và bác Văn Hanh mấy hôm nay. – PPCT thông báo.

- Thế à? Tốt quá. Nên đến thăm các nghệ sĩ cháu ạ. Nhiều người neo đơn lắm đấy…

- Không như các ca sĩ trẻ bây giờ. Tiền nhiều nhưng chả nhớ được bài nào…

- Mỗi thời một mối quan tâm khác nhau các cháu ạ. – nghệ sĩ Tuyết Thanh vẫn nhỏ nhẹ. Thế nhưng người ta vẫn nhận ra đấy. Năm ngoái cô có vào thăm người bạn nằm ở bệnh viện Saint Paul. Đang đứng chưa kịp hỏi thăm bạn th́ đă có mấy cháu chạy đến bảo, cô ơi có phải cô là nghệ sĩ ưu tú Tuyết Thanh không ạ? Chúng cháu chỉ thích nghe cô hát mà không thích ca sĩ bây giờ hát tư nào. Không biết cô đă được nhà nước phong nghệ sĩ nhân dân chưa? Bất công quá cô ơi. Thế th́ ḿnh mới bảo với các bạn ấy là thôi, được các bạn nhớ đến như thế là măn nguyện rồi. C̣n nghệ sĩ ǵ ǵ đi nữa th́ thôi. Có để làm ǵ đâu. Thời của chúng ḿnh đă qua rồi… – nghệ sĩ vừa nói vừa nhăn mặt và lắc đầu, dáng vẻ rất khó chịu.

- Cháu th́ cháu vẫn tin một ngày nào đó người ta sẽ phải làm cái việc trả danh hiệu NSND cho những người như cô, cô Bích Liên, chú Kiều Hưng, bác Kim Oanh…Bởi v́ cháu thấy nhiều NSND mà chẳng bằng các cô các bác đâu.

- Cái ǵ đă qua th́ cho nó qua. Cũng nhiều người nói thế đấy. Nhưng cũng chẳng để làm ǵ đâu các cháu ạ.

Nói đến đây th́ chuông điện thoại bàn đổ một hồi dài. Nghệ sĩ nghe máy khá lâu…Lúc ra đă thấy quần áo tề chỉnh:

- Có lẽ xin khất các bạn chúng ta sẽ nói chuyện vào một dịp khác. Bây giờ ḿnh phải đi rồi.

- Cô đi đâu th́ chúng cháu chở cô đi luôn…

- Thôi, ḿnh cứ xe đạp đi từ từ rồi cũng đến…

- Ôi, thế sao cô không đi xe máy cho nhanh lại an toàn hơn xe đạp?

- Có, trước cũng có xe máy đấy. Thế nhưng ḿnh bị cái tiền đ́nh (hội chứng tiền đ́nh – VHA). Một lần đi xe máy chả hiểu ra làm sao mà tự nhiên cứ lăn quay ra giữa đường. Thế là cạch không dám đi xe máy nữa. Rồi tiền chữa bệnh cũng bằng tiền mua cái xe máy nữa rồi đấy. Vậy mà vẫn không khỏi…

- Thế cô c̣n những bức ảnh cũ nào không ạ? – PPCT rụt rè hỏi.

- C̣n, c̣n nhiều.

- Vậy cô cho chúng cháu xem được không ạ?

- Rồi, nhưng để lần sau nhé. Lần sau xem cả thể nhé.

- Vậy th́ bây giờ chúng cháu chụp với cô mấy bức ảnh nhé.

- Cái này th́ được. Nhưng đừng đưa lên báo chí nhé. Kẻo rồi người ta lại bảo là ngáo ộp!

- Không, chúng cháu kỷ niệm với cô thôi. Mà cô ơi, cháu vẫn thấy cô lên tivi nói vào mấy dịp Sao Mai đấy thôi…- tôi vừa cười vừa xen vào.

- À, th́ người bên truyền h́nh họ đến, cứ khẩn khoản là cho chúng cháu phỏng vấn cô một tư. Ḿnh dặn là chỉ một tư thôi đấy nhé. Họ cứ vâng vâng dạ dạ, thế rồi kéo đèn và máy quay vào đầy nhà. Dân kéo đến xem chật ních cả hành lang. Thế rồi thấy hiện lên tivi mấy đoạn rơ là dài. Đấy, cứ thế…

Chúng tôi chụp chung với cô mấy tấm h́nh tập thể. Sau từng người lại chụp riêng với cô một tấm. Nghệ sĩ tươi cười đáp ứng tất cả. Ra về trong tôi cứ ẩn hiện h́nh tượng những bông hoa hồng che lấp bớt đi cái họng súng đại bác, hay nói văn vẻ là những họng súng nấp dưới hoa – như nữ văn hào Jorge Sant nói về âm nhạc của người bạn kiêm người t́nh Frederic Chopin của bà vậy. Vâng, ấn tượng về nghệ sĩ Tuyết Thanh là như vậy. Dịu dàng và cứng rắn. Rơ là một cá tính mạnh. Mong lại có lần sau đến thăm nghệ sĩ để hỏi về bao nhiêu chuyện chưa kịp hỏi và xem bao nhiêu ảnh chưa được xem…

This post has been edited by VuHungAnh: Jan 10 2012, 08:38 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 5 2011, 07:38 PM
Post #39



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



QUOTE (dtvt2006 @ Nov 4 2011, 02:16 PM) *
Dtvt2006 xin chia sẻ với mọi người một bức ảnh của bác Văn Hanh



Trong đó:

1, Hàng Nam: Ngọc Lĩnh, Ngọc Lâm, Minh Phụng, Văn Hanh, Như Phan, Thịnh Trường, Trọng Bảo, Văn Phong, NS Phan Nhân
2, Hàng Nữ: Kim Khánh, Song Ninh, Từ Hậu, chưa biết, Tuấn Kỳ, Lê Thu, Quỳnh Loan, Kim Oanh

Contebass: bác Qúy (chồng bác Minh Đỗ)
Sáo: NS Trần Tất Toại.

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.

BRs
dtvt2006


Cám ơn dtvt2006 đă "điểm mặt chỉ tên" các nghệ sĩ mà TLKU yêu quí và mong có thông tin đầy đủ tongue.gif
Và đồng cám ơn cả CS "Mêu" nữa, mấy hôm nay bận quá...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 5 2011, 07:48 PM
Post #40



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



QUOTE (VuHungAnh @ Nov 5 2011, 12:23 AM) *
Đến thăm các nghệ sĩ nổi tiếng luôn là niềm vui và niềm mong muốn của bất cứ bạn yêu nhạc nào. Đi thăm một nghệ sĩ nổi tiếng suốt mấy chục năm qua trên làn sóng điện của đài TNVN, lại là một giọng hát rất đỗi yêu thích và thân thuộc đối với người viết nhưng chưa bao giờ gặp mặt, lại càng là niềm vui lớn, niềm hạnh phúc khôn tả. Nhưng dù sao th́ cũng phải có duyên cớ, hay nói như các cụ là phải có duyên th́ mới gặp gỡ nhau được. Cái duyên ấy chắc chắn các thành viên NCM đều có cả. Khi đă có duyên th́ thế nào số phận cũng đưa đẩy người trong cuộc lại với nhau. Vấn đề c̣n lại chỉ là thời gian mà thôi. Và thời gian đă tới…

3 - Người đội trưởng thứ tư của đội ca Đài TNVN

Vào buổi tối sau hôm gặp bác Văn Hanh vài hôm, khi đang tập trung hồi tưởng để viết lại cuộc gặp gỡ mấy hôm trước, người viết nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại chưa lưu trong máy. Người gọi thông báo đă thu xếp được ngày giờ để gặp gỡ nghệ sĩ Tuyết Thanh và yêu cầu người viết cùng đi. Tốt rồi, người viết nhận lời ngay mặc dù chưa biết người gọi là ai. Nhưng vẫn phân vân lắm v́ không nhớ ra người đă gọi. Đành phải gọi lại. Nói chuyện một lúc mới nhận ra đó là một thành viên BQT của trang BCDCNT. Th́ ra trước đây đă nói chuyện với nhau qua mail rất nhiều rồi nhưng do chưa gặp mặt lại chưa nghe giọng nói mà không nhận ra người bạn trẻ. Dự trù thời gian biểu cho cuộc gặp gỡ xong, người viết bèn thông báo ngay cho PPCT để cùng đi.

Cẩn thận hơn, người viết liền phóng xe tới địa chỉ đă được thông báo để nhận biết trước “hiện trường” cho chuẩn pḥng khi ngày mai đến lại không t́m được v́ Hà Nội ngày nay biến đổi khá nhiều so với kư ức ngoài hai chục năm trước mà người viết c̣n lưu giữ, phần cũng v́ vào giờ đó bà cô mời đến chơi, chắc chắn sẽ khá say mới có thể về. Rất may việc t́m không khó khăn ǵ, lại được sự xác nhận của bà con cùng nơi nghệ sĩ ở.

Xế trưa hôm sau, đúng như dự đoán, khi xin phép bà cô ra về th́ đă khá say rồi. May quá, từ xa đă nhận ra PPCT đang đứng chờ bên tả, bên hữu có một cặp bạn trẻ đang đứng cách PPCT chỉ vài mét. Có lẽ là người bạn trẻ đă gọi điện hôm qua? Họ đứng gần bên nhau mà không hề biết ít phút nữa đây sẽ cùng thực hiện một “tác nghiệp” báo chí. Hay thật. Quả nhiên đúng như dự đoán. Sau màn làm quen, chúng tôi cùng tiến lên tầng nhà. Trên tầng bốn sau cánh cửa sắt, trên tường có một mũi tên to tướng trỏ vào nút bấm chuông điện đề chữ to: “Tuyết Thanh”! Vậy là đúng rồi.

Ra đón khách là đích thân chủ nhà. Nghệ sĩ nom già hơn khi nh́n trên tivi. Giọng nói dịu dàng dễ nghe và rành rọt. Vẫn là giọng nói khúc triết của một ca sĩ tên tuổi như giọng bác Kim Oanh vậy. Thảo nào mà những nghệ sĩ hàng đầu có thể nghe giọng nói cũng đoán biết tŕnh độ thẩm âm một cách khá chính xác.

- Dạ thưa, như cháu đă nói chuyện trước, hôm nay mấy đại diện yêu nhạc chúng cháu đến thăm nghệ sĩ đây ạ…– người bạn trẻ của BCDCNT lên tiếng trước tiên.

- Nhân dịp ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, chúng cháu xin tặng cô bó hoa, chúc cô luôn mạnh khỏe và hạnh phúc ạ. – tôi tiếp lời.

- Các bạn đến chơi vào ngày 20/10 là quư rồi, lại c̣n tặng hoa và quà thế này th́ c̣n ǵ sung sướng bằng! Thôi, ngồi chơi nào, ta làm tư rượu nhé. – Cô Tuyết Thanh vui vẻ nói.

Căn hộ của nghệ sĩ Tuyết Thanh ở khá rộng răi, phải đến trên trăm mét vuông, và khá ngăn nắp. Nh́n vào biết ngay chủ nhà là người ưa thích sự sạch sẽ, mạch lạc và rạch ṛi. Nếu nói về giá cả th́ tuy rằng không thấp với thời giá nhà đất giữa Hà Nội này nhưng chắc chắn vẫn thấp hơn nhà bác Văn Hanh ở dưới đất nhiều, càng không thể so sánh được với ngôi nhà của bác Kim Oanh ở ngay khu phố cổ, nơi giá cả có thể tới vài ngàn “cây”. Mấy năm trước người viết được ông anh kể chuyện một người bạn có căn nhà “ma” bỏ hoang sát nách khách sạn Phú Gia nh́n thẳng ra Hồ Gươm và có thể chiêm ngưỡng cụ Rùa dạo chơi trên Tháp rùa được trả tới ba ngàn “cây” mà chủ nhà c̣n chưa bán th́ cũng rất gần nhà bác Kim Oanh… Nhưng xét về mức sống th́ có thể thấy nghệ sĩ Tuyết Thanh sống khá ung dung, hơn hai bậc tiền bối thanh bần của ḿnh nhiều. Thế mới biết mọi thứ chỉ là tương đối mà thôi. Cô Tuyết Thanh mở tủ lấy ra một chai Black Label nguyên tem và mấy chiếc ly. Vừa lau cẩn thận mấy cái ly vừa vui vẻ hỏi chuyện:

- Thế các cháu công tác ở đâu thế? Giới thiệu cho cô biết với nào? – cô hướng ánh mắt vào tôi.

Chúng tôi tự giới thiệu với chủ nhà. Tôi c̣n nói với thêm:

- Cô tất nhiên là không biết cháu nhưng cháu đă quen biết cô và yêu các bài hát của cô gần bốn mươi năm nay rồi đấy ạ!

- Thế cơ à? Quư hóa quá. Thế năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

- Có phải cô năm nay đúng bảy mươi rồi? Cháu ít hơn cô đúng hai mươi tuổi. Như vậy là đúng một thế hệ rồi. Hơn nữa cô c̣n song ca với chú họ cháu nữa. Nên cháu gọi cô là cô là rất đúng đấy ạ.

- Thế à? Thế biết những bài nào cô hát nào?

- Đây nhé. Cô hát thế này này:

Cô gái hát điệu hát văn (í i) quê mẹ
Trên đất Nam Hà sóng lúa xôn xao
Đêm nay rằm trăng sáng cả trời cao
Em hát bài ca được mùa năm tấn…


Tôi cũng uốn lượn kèm nhịp tay đúng như giọng cô Tuyết Thanh hát trên làn sóng điện Đài TNVN. Cô Tuyết Thanh cười rơ tươi:

- Đấy là bài Tiếng hát trên đồng lúa Nam Hà của anh Xuân Giao đấy. Nghe cũng được đấy chứ nhỉ?

- Thế ra là Xuân Giao chứ không phải Phương Giao hả cô? – Tôi hỏi lại cho rơ.

- Xuân Giao chứ làm ǵ có Phương Giao? – cô Tuyết Thanh nhẹ nhàng nói.

- Thế là bác Mộc nhà ta có câu trả lời rồi nhé. Chả là bác Mộc chỗ bọn cháu đang hỏi tác giả bài này. Cháu c̣n biết nhiều bài cô hát mà nghe lại rất lạ đấy cô ạ. Chẳng hạn như bài Tiếng hát từ trong vườn trẻ đây này. Bài này bác Ức mới giới thiệu hai tháng trước. Cô nghe xem có nhớ không nhé. – tôi mở bài này từ trang Baicakhongquen của bác Toán ra. Giọng hát trong vắt của nghệ sĩ véo von cất lên.

- Hát cao nhỉ? Đấy ngày xưa cô toàn hát cao thế đấy. – cô Tuyết Thanh lại giải thích. Úi giời, ngày xưa ḿnh cứ lên cao đến “lá – sí” là chuyện b́nh thường.

- Vâng, nghe sướng lắm cô ạ. Cô càng hát cao th́ nghe càng thích đấy ạ.

- Thế hả? Ḱa uống rượu đi. Nào, chúc mừng sức khỏe và cuộc gặp gỡ này…Thế c̣n biết bài nào nữa không?

- Đây nhé, cô hát bài Hạt lúa t́nh người của Tạ Đức:

Ngày nào anh về quê em
Tiếng máy cày sớm chiều âm vang
Vui bên máy anh hát rằng
Lúa vụ này chắc sẽ nặng bông
Ngày nào anh về quê em
Ngắm lúa vàng lúa vàng mênh mông
Nâng bông lúa em hát rằng
Lúa với người ta càng thủy chung…


- Thuộc nhiều bài quá nhỉ?

- Vâng, hễ cô hát bài nào là cháu thuộc luôn bài đó. Mà h́nh như cô hát bài nào cũng có đoạn kết cao vút hay lắm cô ạ. Không biết cô có nhớ đă hát những bài nào không?

- Ngày xưa hát mấy trăm bài, có bài nhạc sĩ giao sau hai tiếng đă phải vào pḥng thu mà thu luôn rồi. Làm sao mà nhớ hết cho xuể?

- Thế bây giờ cô c̣n hoạt động chuyên môn không ạ?

- Vẫn c̣n đấy. – nghệ sĩ chỉ cây đàn phím điện tử (không phải là organ, cái tên mà người ta hay dùng nhầm lẫn – VHA) đặt sát tường, nói – Nhưng là dạy các cháu yêu nhạc thôi. Ngoài ra cô vẫn c̣n thu băng ở đài. Rồi hát cổ điển nữa…

- Cô ơi, nhà cô có đông người không ạ? – người bạn gái đi cùng quản trị BCDCNT chợt lên tiếng.

- Cô ở đây có một ḿnh thôi. Con gái lấy chồng ở Pháp rồi. Thỉnh thoảng mới về thăm cô. Cô có cháu ngoại rồi.

- Thế cô đă sang Pháp thăm con cháu chưa ạ?

- Sang rồi. Ngay đầu năm nay đấy. Úi giời, đi về rồi ốm một trận kịch liệt. Biết thế chả đi nữa.

- Thế chú cháu đi vắng hả cô?

- Cô li dị lâu rồi. Từ năm 31 tuổi kia. – đoạn, nghệ sĩ đi vào nhà trong mang ra một tấm ảnh – Đây, năm cô 31 tuổi đây. C̣n phía sau là 55 tuổi. Cô ở vậy từ đó đến giờ. Chú ấy cũng cùng đoàn ca nhạc đấy. Mấy năm ly dị xong ḿnh như người khác ấy. Chả dám đi đâu. Cũng phải mất đến hai năm. C̣n bây giờ người ta có khi lại c̣n hănh diện nữa v́ đă được tự do, muốn làm ǵ th́ làm. Rồi th́ vài tháng sau đă lại có người khác ngay. Chả hiểu ra làm sao nữa...

- Ai thế hả cô?

- Chú Doăn Thịnh đấy. Về sau chú vào Sài G̣n và xây dựng gia đ́nh khác trong đó.

- Ôi, thế là người quen rồi. Chúng cháu cứ tưởng ai, hóa ra lại là chú Doăn Thịnh!

- Cô ơi, thế cô Kim Oanh B mà cũng làm đội trưởng đội ca được hả cô?

- Thế này nhé. Đầu tiên là bác Văn Hanh. Đội trưởng đầu tiên đấy. Năm cô vừa vào đài, đúng mười tám tuổi. Sau đó là chị Kim Oanh A rồi chị Kim Oanh B. Cô là đội trưởng thứ tư của đội ca ở đài.

- Thế nhưng cô Kim Oanh B?…

- Ừ, chị ấy không hát mấy nhưng làm quản lư lại được…

- À ra thế…

- Chúng cháu cũng mới đến thăm bác Kim Oanh và bác Văn Hanh mấy hôm nay. – PPCT thông báo.

- Thế à? Tốt quá. Nên đến thăm các nghệ sĩ cháu ạ. Nhiều người neo đơn lắm đấy…

- Không như các ca sĩ trẻ bây giờ. Tiền nhiều nhưng chả nhớ được bài nào…

- Mỗi thời một mối quan tâm khác nhau các cháu ạ. – nghệ sĩ Tuyết Thanh vẫn nhỏ nhẹ. Thế nhưng người ta vẫn nhận ra đấy. Năm ngoái cô có vào thăm người bạn nằm ở bệnh viện Saint Paul. Đang đứng chưa kịp hỏi thăm bạn th́ đă có mấy cháu chạy đến bảo, cô ơi có phải cô là nghệ sĩ ưu tú Tuyết Thanh không ạ? Chúng cháu chỉ thích nghe cô hát mà không thích ca sĩ bây giờ hát tư nào. Không biết cô đă được nhà nước phong nghệ sĩ nhân dân chưa? Bất công quá cô ơi. Thế th́ ḿnh mới bảo với các bạn ấy là thôi, được các bạn nhớ đến như thế là măn nguyện rồi. C̣n nghệ sĩ ǵ ǵ đi nữa th́ thôi. Có để làm ǵ đâu. Thời của chúng ḿnh đă qua rồi… – nghệ sĩ vừa nói vừa nhăn mặt và lắc đầu, dáng vẻ rất khó chịu.

- Cháu th́ cháu vẫn tin một ngày nào đó người ta sẽ phải làm cái việc trả danh hiệu NSND cho những người như cô, cô Bích Liên, chú Kiều Hưng, bác Kim Oanh…Bởi v́ cháu thấy nhiều NSND mà chẳng bằng các cô các bác đâu.

- Cái ǵ đă qua th́ cho nó qua. Cũng nhiều người nói thế đấy. Nhưng cũng chẳng để làm ǵ đâu các cháu ạ.

Nói đến đây th́ chuông điện thoại bàn đổ một hồi dài. Nghệ sĩ nghe máy khá lâu…Lúc ra đă thấy quần áo tề chỉnh:

- Có lẽ xin khất các bạn chúng ta sẽ nói chuyện vào một dịp khác. Bây giờ ḿnh phải đi rồi.

- Cô đi đâu th́ chúng cháu chở cô đi luôn…

- Thôi, ḿnh cứ xe đạp đi từ từ rồi cũng đến…

- Ôi, thế sao cô không đi xe máy cho nhanh lại an toàn hơn xe đạp?

- Có, trước cũng có xe máy đấy. Thế nhưng ḿnh bị cái tiền đ́nh (hội chứng tiền đ́nh – VHA). Một lần đi xe máy chả hiểu ra làm sao mà tự nhiên cứ lăn quay ra giữa đường. Thế là cạch không dám đi xe máy nữa. Rồi tiền chữa bệnh cũng bằng tiền mua cái xe máy nữa rồi đấy. Vậy mà vẫn không khỏi…

- Thế cô c̣n những bức ảnh cũ nào không ạ? – PPCT rụt rè hỏi.

- C̣n, c̣n nhiều.

- Vậy cô cho chúng cháu xem được không ạ?

- Rồi, nhưng để lần sau nhé. Lần sau xem cả thể nhé.

- Vậy th́ bây giờ chúng cháu chụp với cô mấy bức ảnh nhé.

- Cái này th́ được. Nhưng đừng đưa lên báo chí nhé. Kẻo rồi người ta lại bảo là ngáo ộp!

- Không, chúng cháu kỷ niệm với cô thôi. Mà cô ơi, cháu vẫn thấy cô lên tivi nói vào mấy dịp Sao Mai đấy thôi…- tôi vừa cười vừa xen vào.

- À, th́ người bên truyền h́nh họ đến, cứ khẩn khoản là cho chúng cháu phỏng vấn cô một tư. Ḿnh dặn là chỉ một tư thôi đấy nhé. Họ cứ vâng vâng dạ dạ, thế rồi kéo đèn và máy quay vào đầy nhà. Dân kéo đến xem chật ních cả hành lang. Thế rồi thấy hiện lên tivi mấy đoạn rơ là dài. Đấy, cứ thế…

Chúng tôi chụp chung với cô mấy tấm h́nh tập thể. Sau từng người lại chụp riêng với cô một tấm. Nghệ sĩ tươi cười đáp ứng tất cả. Ra về trong tôi cứ ẩn hiện h́nh tượng những bông hoa hồng che lấp bớt đi cái họng súng đại bác, hay nói văn vẻ là những họng súng nấp dưới hoa – như nữ văn hào Jorge Sant nói về âm nhạc Frederic Sopin vậy. Vâng, ấn tượng về nghệ sĩ Tuyết Thanh là như vậy. Dịu dàng và cứng rắn. Một cá tính mạnh. Mong lại có lần sau đến thăm nghệ sĩ để hỏi về bao nhiêu chuyện chưa kịp hỏi và xem bao nhiêu ảnh chưa được xem…


VHA đă có chuyến đi thật thú vị gặp gỡ nghệ sĩ Tuyết Thanh và hy vọng sẽ có nhiều thông tin về nghệ sĩ hơn nữa trong chuyến gặp gỡ lần 2.

Và đây thêm một bản thu nữa của nghệ sĩ qua một sáng tác của một nghệ sĩ cũng rất nổi tiếng được nhiều người yêu mến. Cả nhà thưởng thức nhé.

Tiếng Sáo Anh Địa Chất - (Trần Khánh) - Tuyết Thanh
Go to the top of the page
 
+Quote Post

4 Trang V  < 1 2 3 4 >
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 13th December 2019 - 09:26 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France