IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

10 Trang V  < 1 2 3 4 > »   
Reply to this topicStart new topic
> Âm nhạc, Sự kiện & Nhân vật
post Dec 29 2011, 05:29 AM
Post #21



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (VuHungAnh @ Dec 28 2011, 09:07 AM) *
Những chiến công lừng lẫy của Phạm Tuân, Phạm Thanh Ngân, Trần Hanh, Vũ Ngọc Đỉnh, Nguyễn Đức Soát, Nguyễn Hồng Nhị, Nguyễn Văn Cốc… chủ yếu thực hiện khi đánh chặn từ xa. Máy bay ta phải ṿng ra tận Đồng Hới hoặc ra tận biển rồi ṿng vào tiêu diệt địch trên vùng trời Thanh Hóa, Nghệ An… Trong trận oanh tạc Hà Nội, Hải Pḥng mười hai ngày đêm cuối 1972, địch bay vào rất đông, tầng tầng lớp lớp nên máy bay ta không thể nào xuất kích được. Hơn nữa khi đó lệnh của trên cũng cho phép bắn SAM II thoải mái. “Các đồng chí cứ phóng tên lửa thoải mái mà không sợ hết…”. Nhưng v́ địch vào quá nhiều, phóng được 12 ngày đêm th́ đến ngày 13, hết tên lửa…
Nhưng 12 ngày đó, B52 rụng như sung đă thử thách sự ngoan cố của kẻ thù đến nấc thang cuối cùng. Và cuối cùng chúng ta đă chiến thắng.


Vốn là chiến sĩ báo vụ - tiêu đồ (vẽ lại đường bay) của F.363 thuộc Quân chủng Pḥng không - Không quân, HCC được các thủ trưởng "kể" cho nghe trong những lúc rảnh rỗi, rằng sau 10 ngày đêm mỏi tay nhấn nút "phóng" th́ kho tên lửa bắt đầu cạn. "Hàng mới" về không kịp do cảng Hải Pḥng bị Mỹ rải thủy lôi phong tỏa (hay tại "ông anh cả" - CCCP - thiếu... nhiệt t́nh?). Nên những ngày sau đó, tên lửa được phóng khá hạn chế. Một "chiến thuật" nhằm che mắt bọn gián điệp được thực hiện: Xe đặc chủng của bộ đội pḥng không kéo những quả tên lửa chạy rầm rập công khai trên đường phố rất nhiều (ngày ấy HCC chỉ có một thắc mắc là sao tên lửa cứ được kéo đi rồi lại kéo về liên tục). Mọi người được "mục sở thị" những quả SAM2 thực tế nên cứ trầm trồ và hănh diện, rằng đây chính là "khắc tinh" của B.52. Và ai cũng "ngạc nhiên", tên lửa về nhiều quá, hoan hô Liên Xô! Nhưng họ đâu có biết rằng, cái mà họ nh́n thấy chỉ là cái "vỏ" thôi. Tất nhiên!
Không phải chúng ta "khoe" cái vỏ đâu. Thực tế là tất cả tên lửa luôn luôn ở trạng thái "mặc định" là... rỗng ruột! Chỉ những quả nào được đưa lên giàn phóng trực chiến th́ mới được láp ráp ruột gan (ống thuốc phóng, mạch điện tử điều khiển, ng̣i nổ v.v...) đầy đủ, mà Miếu Môn là một trong những nơi lắp ráp ấy.
Sau này, khi "nh́n" lại những ngày tháng sôi sục ấy, nhiều người, nhất là những "kẻ nhiễu sự" thường rêu rao rằng, chỉ nhờ có may mắn (tổng thống Mỹ Nixon đă... nhát gan không đúng lúc, ra lệnh ngừng ném bom miền Bắc Việt Nam) nên Việt Nam mới thoát khỏi cơn thịnh nộ của Mỹ, chứ nếu không, chỉ cần Mỹ "cố" thêm vài ngày nữa, Việt Nam... tiêu.
Vậy mà cũng đă có nhiều người tin vào cái luận điệu... "yêu nước Mỹ" ấy, lạ thật.
Trong nhiều dịp ôn lại kỷ niệm sau này, chính các tướng lĩnh Việt Nam đă từng phát biểu khẳng định rằng, đúng là đến ngày thứ 12 của chiến dịch, chúng ta "hết" tên lửa. Nhưng như thế không có nghĩa là chúng ta không thể tiếp tục đánh Mỹ! Vả lại, nếu có ǵ đó được gọi là may mắn, th́ cái may mắn ấy chỉ đến sau khi chúng ta đă đánh gục ư chí ngông cuồng của bọn xâm lược trong những ngày trước đó, đồng thời chúng ta cũng đă phải chấp nhận biết bao tang thương, mất mát, hy sinh...
Hơn nữa, chính báo chí Mỹ cũng đă thừa nhận trong những ngày thứ 9, 10 của chiến dịch rằng, cứ đà rụng như sung thế này, chỉ vài tuần nữa Mỹ sẽ hết B.52. Không lẽ điều này cũng là may mắn cho Việt Nam?
Tóm lại, chúng ta chiến thắng bằng chính ḷng quả cảm, ư chí quật cường chống quân xâm lược, bằng sức mạnh tổng hợp của chiến tranh nhân dân, bằng tất cả ḷng yêu nước vô bờ bến, bằng ḷng căm thù không thể nguôi ngoai những ǵ bọn xâm lược đă tàn phá đất nước ḿnh, chứ không phải bằng may mắn!
Đôi lời tâm huyết của một cựu chiến binh, với hy vọng không làm "loăng" đề tài của diễn đàn. Mong thay!

This post has been edited by Hoacamchuong: Dec 30 2011, 06:57 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 29 2011, 07:54 AM
Post #22



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 167
Thank(s): 8
Joined: 25-09-11
Member No.: 21,080



@bác VHA: giờ đó em c̣n tỉnh như sáo, chưa đi ngủ bác ui. Mà nếu có ngủ th́ vẫn sẵn sàng thức dậy mần liền chẳng thiệt hại ǵ đâu ạ, vẫn c̣n lời khẳm với mấy bài post của các bô lăo VHA, HCC và trẻ trai lanha. biggrin.gif Đọc bài bác HCC xong em phải công nhận giới quân sự và chính trị là cái kho tàng của các xảo thuật, mưu mô.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 29 2011, 09:58 PM
Post #23



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (VuHungAnh @ Dec 26 2011, 10:53 PM) *
...
Ấy là vào đêm của ngày thứ 13, đêm 26/12/1972. Một sự thật mà cách đây ba hôm người viết mới biết là, chúng ta đă không c̣n một quả tên lửa nào cho lưới lửa pḥng không của ngày thứ 13! Cơ sở lắp ráp tên lửa ở Miếu Môn đă hết sạch phụ tùng để mà lắp ráp. Hàng lại chưa cập cảng Hải Pḥng…
...


Bài viết của bạn VuHungAnh có một chi tiết có lẽ cần đính chính chăng?
HCC nhớ rằng, chiến dịch Line Backer 2 (nhằm hủy diệt Hà Nội) của đế quốc Mỹ bắt đầu từ 18 đến 29/12/1972 (= 12 ngày đêm). Vậy đêm của ngày thứ 13 phải là đêm 30/12 (1972) chứ? Đêm 29/12 là đêm của ngày thứ 12 mà. C̣n đêm 26/12 là đêm của ngày thứ 9, chứ không phải đêm của ngày thứ 13.
Bạn đồng ư không?

This post has been edited by Hoacamchuong: Dec 29 2011, 10:00 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2011, 08:54 AM
Post #24



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (Hoacamchuong @ Dec 29 2011, 09:58 PM) *
Bài viết của bạn VuHungAnh có một chi tiết có lẽ cần đính chính chăng?
HCC nhớ rằng, chiến dịch Line Backer 2 (nhằm hủy diệt Hà Nội) của đế quốc Mỹ bắt đầu từ 18 đến 29/12/1972 (= 12 ngày đêm). Vậy đêm của ngày thứ 13 phải là đêm 30/12 (1972) chứ? Đêm 29/12 là đêm của ngày thứ 12 mà. C̣n đêm 26/12 là đêm của ngày thứ 9, chứ không phải đêm của ngày thứ 13.
Bạn đồng ư không?

Hoàn toàn đồng ư với đính chính này của bác HCC.

Mùa xuân năm 1968, Bác Hồ đă nói với tướng Phùng Thế Tài (Phó Tổng tham mưu trưởng) là: “Sớm muộn đế quốc Mỹ cũng sẽ đưa B-52 ra ném bom Hà Nội rồi có thua mới chịu thua. Chú nên nhớ trước khi đến Bàn Môn Điếm kư hiệp định đ́nh chiến ở Triều Tiên, Mỹ đă cho không quân hủy diệt B́nh Nhưỡng. Ở Việt Nam, Mỹ nhất định thua, nhưng nó chỉ chịu thua sau khi thua trên bầu trời Hà Nội”.

Nhưng ngay từ năm 1966, Bác đă cho lập một đoàn chuyên viên cao cấp vào khảo sát hoạt động của B52 ở chiến trường miền Nam. Đoàn cán bộ này đă vào đến tận Lộc Ninh, B́nh Phước và nằm vùng ở đó mấy tháng trời để xem vết bom rải thảm của “Pháo đài bay” B52. Đoàn do tướng Nguyễn Quang Bích làm trưởng đoàn. Tướng Nguyễn Quang Bích khi đó phụ trách chỉ huy Pháo binh Nam Bộ kiêm Chủ nhiệm pḥng không miền Nam. Khi trở về báo cáo với Bác Hồ kết quả khảo sát và phương án đánh B52 th́ đến tháng 12/1966 được bổ nhiệm làm Tư lệnh Pḥng không Hà Nội. Đến tháng 9/1972 làm Phó Tư lệnh Quân chủng Pḥng không – Không quân, trực tiếp chỉ huy trận đánh đầu tiên của Quân chủng trong chiến dịch Điện Biên Phủ trên không…

Như vậy Bác Hồ và Trung ương đă có kế hoạch tỷ mỉ và cẩn thận cho việc bảo vệ bầu trời Hà Nội và chờ B52 bay đến mà bắn hạ. Xét tương quan lực lượng lúc bấy giờ, như nhận định của chính phía bên kia th́ cuộc ném bom miền Bắc nước ta của Đế quốc Mỹ là rất không cần thiết và có hại v́ khi đó Mỹ đă quyết tâm rút khỏi chiến tranh. Mỹ biết rơ rằng không thể nào bắt chúng ta nhượng bộ một vấn đề cốt lơi sau gần 20 năm chiến tranh trong đó Mỹ đă đi từ thất bại này đến thất bại khác, chỉ bằng một cuộc ném bom dù ác liệt đến đâu. Nó chỉ làm dư luận Mỹ và thế giới bất b́nh với chính phủ Mỹ. Đây thực chất chỉ là cách để thể hiện trách nhiệm nghĩa vụ cuối cùng đối với đồng minh là chính quyền Sài G̣n v́ khi dự thảo Hiệp định đă được kư tắt với đoàn ta, chính quyền Sài G̣n đă phản đối kịch liệt và không chấp nhận, Hoa Kỳ quyết định dùng nấc thang quân sự mạnh tay nhất này để chứng tỏ họ đă cố gắng hết mức cho quyền lợi của đồng minh. Như vậy đó cũng chính là canh bạc cuối để ḥng gây sức ép, buộc chúng ta phải nhượng bộ trên bàn Hội nghị Paris với những điều khoản có lợi cho chính quyền Sài G̣n…

Kết quả thế nào th́ chúng ta đă rơ.

Thực ra năm 1972, người bạn lớn CCCP đă không chuyển giao cho chúng ta tên lửa SAM-3 có khả năng bắn hạ được B52, mà chỉ cho chúng ta SAM-2 có tầm với chỉ 7 km, c̣n lâu mới đến trần bay 10 km của B52. Nhờ các chuyên gia Cuba cải tiến giúp cho mà SAM-2 đă biến thành tên lửa tương đương SAM-3 làm cả thế giới bất ngờ. Khi cuộc oanh tạc của Đế quốc Mỹ vào Hà Nội và Hải Pḥng đang giữa cao trào, cả thế giới lên án quyết liệt nhưng kỳ lạ thay, hai anh bạn “lớn” của chúng ta th́ gần như im hơi lặng tiếng. Sau này chúng ta mới biết ư định thực sự của cả Liên Xô lẫn Trung Quốc khi đó là muốn Mỹ hiện diện ở Việt Nam càng lâu càng tốt và cuộc chiến giữa Việt Nam và Mỹ không nên kết thúc, như vậy họ mới có lợi. Những năm tháng ấy cả hai anh bạn lớn của chúng ta đều kinh hăi Mỹ và muốn chúng ta làm con đê ngăn Mỹ giúp họ yên ḷng vươn lên. Bởi thế mà sau này, vào cuối 1973 khi chuẩn bị chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, đồng chí Lê Duẩn có đi Liên Xô và Trung Quốc xin ư kiến và sự ủng hộ th́ cả hai người bạn lớn đều không tán thành.

Trong bối cảnh đó, chúng ta vẫn đánh bại cuộc oanh tạc của Mỹ để làm nên một Điện Biên Phủ thứ hai, rồi sau đó giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Thực sự điều đó là vô cùng vĩ đại. Hiểu rơ toàn bộ bối cảnh lịch sử khi đó, lại càng thấy tài năng nghệ thuật và sự tài t́nh của nhạc sĩ Phạm Tuyên qua sáng tác Hà Nội – Điện Biên Phủ bất hủ của ông.

Như vậy là chúng ta không lạc đề đâu bác Hoacamchuong nhỉ? biggrin.gif

This post has been edited by VuHungAnh: Jan 2 2012, 12:19 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2011, 10:13 AM
Post #25



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Ḿnh hoan nghênh bài viết này của bạn VHA, có nó ḿnh mới hiểu được cái "thâm cung bí sử" ngày ấy. Bởi những năm tháng ấy ḿnh không có mặt ở Hà Nội v́ đang ở chiến trường miền Nam - Nam Bộ. Mà ở chiến trường Nam Bộ việc "ăn" B52 th́ như cơm bữa. Thú thật với các bạn, lính ta ( từ lính chiến đấu cho tới lính cơ quan ) không sợ phản lực F105 hay các thứ khác đâu v́ có kinh nghiệm là biết cách né hay tránh được, chứ c̣n với B52 th́ không biết đường nào mà đoán...Nó cũng là cái số thôi !
Theo ḿnh mạng nên có những bài viết nội dung như vậy, bởi thành viên chúng ta cũng nên cần có nhiều kiến thức không chỉ trói gọn là những bài hát hay những lời b́nh liên quan....Bởi cuộc sống quanh ta thật phong phú, biết nhiều, nghe nhiều, học nhiều kiến thức thật bổ ích và biết đâu với những kiến thức đa dạng ấy chúng ta sẽ càng cảm nhận cái hay, cái sâu của mỗi bài hát của nhaccachmang.net ?
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2011, 10:24 AM
Post #26



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Vĩ Cầm Đỏ cũng cám ơn những thông tin của bác HCC nữa nhé.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2011, 11:14 AM
Post #27



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 201
Thank(s): 9
Joined: 07-03-09
Member No.: 5,458



Em th́ chỉ là hậu sinh thôi
Nếu nói Hà nội có KHâm Thiên th́ Hải Pḥng có Hạ Lư
Nếu nói Hà Nội có ngày 25 12 tang tóc ở Khâm Thiên th́ cũng có ngày giỗ chung 16 4 cho tập thể khu dân cư Hạ Lư mỗi khi cô giáo dạy sử em hồi trước kể lại vẫn c̣n sợ v́ mức độ thảm khốc
Bài học Hải Pḥng tháng 4 ấy vẫn lưu truyền, dùng tên lửa đánh B52 với cường độ lớn nhưng không hạ được, sau đó mới có Hà Nội đúc rút kinh nghiệm. Em nghĩ 8 năm máu xương để làm nên chiến thắng B52 là sức manhj vĩ đại mà không dân tộc nào có được.
Em xin cảm phục các thành viên NCM đă sống và chiến đấu qua thới kư ấy
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2011, 03:11 PM
Post #28



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Xin kể tiếp với cả nhà vài mẩu chuyện nhỏ về thị trấn Lộc Ninh, tỉnh B́nh Phước.

Thị trấn Lộc Ninh là một thị trấn nhỏ của tỉnh B́nh Phước (củng với B́nh Dương hợp thành tỉnh Sông Bé trước đây) nằm cách biên giới VN – CPC 4,5 km. Nơi đây dân cư thưa thớt và b́nh yên. Nhưng trong những năm chiến tranh, nơi đây chính là nơi căn cứ của ta với tên gọi Chiến Khu D. Chiến khu D trải dài cả trăm km suốt từ Lộc Ninh của B́nh Phước đến quá Mộc Bài thuộc Tây Ninh. Nơi đây là vùng căn cứ rất rộng lớn của ta mà địch chưa bao giờ thực sự kiểm soát.

Mười sáu năm trước, vào năm 1996, VHA đă cùng đoàn cựu chiến binh của xí nghiệp tới thăm chiến khu D ở Lộc Ninh. Quốc lộ 13 nối tp HCM với B́nh Phước khi đó đầy ổ gà ổ voi và hẹp tư tẹo như đường tỉnh hẻo lánh nào đó vậy. Cây cối trơ trọi, nhà dân thưa thớt. Ban ngày th́ nắng như thiêu như đốt, nhưng ban đêm lại dịu mát đúng như một kiểu khí hậu lục địa. Cửa khẩu Hoa Lư nom như một cái chợ quê bỏ hoang với mấy con ḅ đang gặm cỏ bên cái barie bé tư teo. Tới thăm chiến khu D, quang cảnh hầu như vẫn giữ được vẻ hoang sơ nên nom như các tướng lĩnh vừa qua đây vậy. Này là hầm của tướng Trần Văn Trà. Kia là hầm của tướng Văn Tiến Dũng…

Chính ở đây VHA được nghe câu chuyện về đoàn chuyên gia quân sự cao cấp của tướng Nguyễn Quang Bích, vị tướng mà khi đó nghe tên thật là lạ lẫm, từ HN vào khảo sát B52. Thực ra khi đó mọi người cũng chưa biết đến B52 v́ loại vũ khí này lúc đó c̣n đang trong bức màn bí mật, chưa hề được sử dụng ở bất cứ đâu, kể cả ở chiến trường ác liệt là đường Trường Sơn. Bộ đội ta thấy tiếng gầm của nó khác với tất cả các máy bay khác, kiểu rải bom như rải thảm th́ thật là ác liệt không đâu có nên kết hợp với thông tin t́nh báo mà đoán nó là B52. Chính đây là nơi đầu tiên Mỹ sử dụng B52 để ḥng xóa sổ cái ung nhọt là chiến khu D mà bấy lâu nay chúng không làm ǵ được. V́ thế mà đoàn khảo sát phải lặn lội vào tận Lộc Ninh này để mà nghiên cứu B52. Theo lời kể th́ ban đầu đoàn cũng rét với cái kiểu rải thảm biến đất đá thành bột của B52. Sau mới quen dần. Mấy tháng trời nằm vùng mà chưa t́m ra cách thức nào để tiêu diệt được B52, đoàn đành ra Bắc. Kết hợp với thông tin về cải tiến SAM-2 để có thể bay tới trần bay 10 km của B52 và cách phá nhiễu của nó, lúc đó mới dần h́nh thành nên cách đánh B52 như sau này ta thấy kết quả.

Cách đây 2 năm, trở lại thăm Lộc Ninh, một bộ mặt mới thay đổi đến ngỡ ngàng. Quốc lộ 13 bây giờ là đường cao tốc xuyên Á rộng thênh thang, c̣n to và đẹp hơn đường cao tốc Bắc Thăng Long – Nội Bài nhiều lắm. Nhà máy liên doanh với nước ngoài mọc lên ven đường nom mát cả mắt. Cây cối xanh tươi. C̣n chiến khu D th́ được tân trang lại, các căn hầm th́ sạch sẽ và quét tước gọn gàng nom mới mẻ như đồ giả vậy! Cửa khẩu quốc tế Hoa Lư nối sang Campuchia bắt đầu sầm uất. Đất ven đường quốc lộ lên giá chóng mặt. Một người anh đứa bạn lưu lạc vào đây từ hai chục năm trước có gần trăm mét đất ven quốc lộ, xưa khen là giàu th́ méo mặt bảo chả đáng bao nhiêu, giờ đă mỉm cười rung đùi khoái chí lắm. Kinh tế khá lên nhưng bóng dáng xưa cũng dần bay đi mất.

Có bác nào tới thăm đất này th́ hăy nhớ nơi đây có nhiều điều đáng nhớ như thế….

This post has been edited by VuHungAnh: Jan 2 2012, 12:13 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2011, 04:08 PM
Post #29



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Với những bài viết của VHA tôi thấy nên đăng bài viết này để bè bạn tham khảo. Chiến tranh và B52 thật bạo tàn !
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2011, 04:12 PM
Post #30



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



30 GIÂY DƯỚI LOẠT BOM B52 .






Đôi khi những kỷ niệm của quá khứ chợt đến..tôi lại nhớ đến những cánh rừng, những con đường ṃn nhỏ ngoằn ngoèo đầy lá ở miền Đông… nơi ấy tuổi trẻ của tôi và của em đă trôi qua trong gian khổ, ác liệt của chiến tranh . Hôm nay đây, những niềm cảm xúc của quá khứ vẫn đeo đẳng trong tôi với bao kỳ niệm buồn vui .Thế rồi tôi viết trong niềm mê say xen lẫn những xúc động …để mỗi lần đọc, lại thấy được một phần cuộc đời chúng tôi ở đó…
Tặng TLP



1/ Chủ nhật được nghỉ, không phải đi tải gạo, không phải vào rừng cưa cây làm củi cho bếp ăn tập thể, không đào giếng và đạp chiếc xe lọc cọc thực hiện nghĩa vụ làm anh tiếp phẩm đi chợ mua rau mua cá...
Thật sướng, một tuần cũng chỉ mong cho tới chủ nhật như vậy.
Cả ngày nằm dài trên vơng suy nghĩ và mơ mộng.
Chán th́ đi chơi đến bè bạn đóng gần đó…
Nghĩ cho cùng, ḿnh đâu phải là người lười biếng lao động ?
Nhưng khổ một nỗi, từ nhỏ đă quen tay cầm cây dàn Violon hơn là cầm con dao hay cái cuốc cái thuổng…
Nhớ lại hồi trước khi vào chiến trường, ḿnh cũng tham gia lao động Xă hội Chủ nghĩa gánh cát từ băi sông Hồng vào lấp và mở rộng con đường Cổ Ngư dấy chứ !
Ngày vào chiến trường, ai cũng hiểu rằng đă đi kháng chiến th́ ai cũng phải lao động để lo cho ḿnh và cho mọi người, v́ thế ǵn giữ đôi tay để đảm bảo cho chuyên môn lúc này là không phải lúc.
Lao động là vinh quang cơ mà !
Ở rừng là vậy ! chuyên môn và lao động luôn đi đôi với nhau .

Hôm nay, trời nắng và se lạnh. Một mùa xuân nữa lại về.
Mấy hôm trước, ngày nào trời cũng mưa,
mưa đến thối cả ruột cả gan.
Mưa làm cho mọi người buồn.
Nh́n những cơn mưa sối sả, mịt mù cả trời đất mới thấm thía những cơn mưa rừng như thế nào ?
Khi ấy chỉ c̣n biết nằm lọt thỏm trên chiếc vơng dù nh́n trời…rồi…
ngắm đất và đếm từng giọt mưa rơi.
Quanh quẩn nỗi nhớ nhà…
Mưa, khí hậu ẩm uớt, một bộ đồ muốn khô mất cả tuần, muốn mau khô chỉ có cách hong bên bếp lửa - khi mặc mùi khói lẫn mùi mồ hôi luẩn quẩn bên ḿnh không tài nào chịu nổi, nhưng phải chịu vậy !
Ở rừng là thế !

2/ Tôi được một ngày thoải mái bên em và chỉ có em mà thôi.
Con đường ṃn nhỏ ngoằn ngoèo giống như một con rắn đang ḅ, trườn dài rồi mất hút trong mầu xanh của lá, bóng của hai đứa trải dài trong ánh nắng sớm mai, lúc quấn quưt khi rời xa, lung linh và huyền ảo…
B́a rừng, những cây mai vàng bắt đầu chớm nụ, chúm chím một màu vàng tươi.
Mùa này rừng ẩm thấp, lá đè lên lá, lớp này trồng lên lớp kia rồi mục dần là nơi lư tưởng cho loài kiến “bù nhọt” ẩn náu – mùi lá mục xông lên nồng nồng, ngai ngái.
Măi sau này mỗi khi nhớ về rừng, tôi luôn nhớ cái mùi nồng ngái ấy, nhớ đến cả những tiếng chạy rào rào của lũ kiến mỗi khi động ổ.

Tôi và Em vẫn đi trong tĩnh mịch, yên ả của rừng.
Thi thoảng nghe thấy tiếng ầm ầm của bom từ nơi xa vọng về…
Cây lá lao xao, bao bọc tôi và em là mầu xanh bất tận.
Cây Bằng Lăng, cây Sao, Thao lao và cây Đay… cùng vô vàn các loại dây leo quấn quưt bên nhau.
Lũ kiến đang chạy.
Con chim đang hót…
Một buổi sáng thanh b́nh tôi và em đang ở bên nhau.
Uớc ǵ con đường dài ra măi, ra măi…

Những ngày ở rừng cho tới ngày chiến tranh kết thúc, bộ quần áo xanh bạc mầu, loang lổ những vệt đen bởi nhựa cây v́ những lần lao động trong rừng tôi vẫn mặc.
C̣n em ?
Tôi nhớ bộ bà ba đen bằng vải thô, cổ h́nh trái tim ấy đă theo em trong những năm tháng dài từ ngày đầu vào chiến trường nay em vẫn mặc.
Tôi yêu cách mặc ấy,
v́ nó giản dị
Như bản chất con người em vậy.

Tôi và em mới yêu nhau, như những con chim được sổ lồng bay lượn trên bầu trời,
được công khai,
được tự do,
không dấu diếm và không bị kiểm điểm.
Một thời gian dài, chúng ta bị “làm t́nh làm tội” v́ những định kiến cổ hủ khe khắt của người đời…
Nhưng cả hai vẫn vượt qua tất cả…

Định mệnh ? Số phận đă gắn với chúng ta với nhau ?
Thật khó lư giải !

…Những ngày đầu quen biết nhau, chúng ta chỉ là những đồng đội đồng chí của nhau trên đường vào chiến trường miền Nam.
Cùng là dân sinh ra và lớn lên ở Hà Nội.
Ngày ấy, em là một thiếu nữ, một thiếu nữ với đúng nghĩa của nó :
Trong sáng, vô tư và ngơ ngác trước cuộc đời…
Em c̣n quá trẻ để dấn thân vào một cuộc “trường chinh” lửa đạn…

Tôi 22 tuồi đầu, chỉ hơn em năm tuổi nhưng cái cảm giác thời bây giờ cũng đă là một người “ từng trải ” theo con mắt người khác.
Tôi thấy ḿnh chưa phải là một thanh niên đủ độ “ chín ” trong cuộc đời - như một chú chim con đang tập bay trên đôi cánh chưa cứng cáp, và nh́n cuộc đời lúc nào cũng một “mầu hồng”.

Những năm đầu sống và làm việc trong khu, em coi tôi như những người đồng nghiệp trong cơ quan.
Thờ ơ, lạnh lùng
thậm chí không ưa cái anh chàng cán bộ nhà nước có bộ dạng công tử Hà Nội kia mà !
Đám bạn gái trêu trọc em :

“Thế nào mày cũng dính với ông ấy cho mà xem ”
“Đồ quỷ ! ”
em nói trong tiếng cười khúc khích…

Và… Cái ǵ đến cũng phải đến.
Chúng tôi đă yêu nhau thật lăng mạn.
Chân thành và hưởng những ngọt ngào… của t́nh yêu ngay căn lều nhỏ của tôi sát cái trảng mọc đầy hoa sim màu tím của rừng miền Đông.

3/ Trưa,
trời xanh trong và yên ắng một cách khác thường…
so với những ngày trước đó, không tiếng máy bay, không tiếng bom rền nơi xa.
Chúng tôi sẽ được hưởng niềm vui trọn vẹn bên bè bạn – những người bạn họa sĩ trong ngày nghỉ cuối tuần…
Nhưng ! Một sự việc kinh hoàng ập đến :
Cuộc tṛ chuyện đang vui, đang rôm rả…
Không ai bảo ai mọi người đều im lặng, ánh mắt nh́n nhau như muốn nói…”
Một sự hiểm nguy đang đến trong khoảnh khắc” …Tiếng ầm ́ nặng nề của B52 ngày một tới gần.
Yên lặng !
Hồi hộp !
Sợ hăi !
đang bao trùm lấy mọi người.
Tôi có thể nghe thấy rất rơ tiếng đập th́nh thịch của tim, nó như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Giây phút này đáng sợ làm sao…
Tiếng ầm ́ lúc to, lúc nhỏ như tiếng cối xay gạo vang dần như những đợt sóng lớn đánh vào bờ.
“Nó mang nhiều bom lắm đây”
Tôi nghĩ vậy.
Không nói, nhưng mọi người đều biết rằng đó là tiếng máy bay B52 một “hung thần” của chiến tranh, một “đao thủ phủ” chỉ với một lưỡi đao sắc và ngọt mà biết bao nhiêu người phải chết.

“Nó” dang tiến lại thật gần hướng của chúng tôi.
Trong tích tắc… những tiếng rít ghê rợn cái nọ tiếp cái kia như muốn xé tan bầu trời : Bom nổ rền và đanh liên tiếp ập trên đầu.
Không một ai phản ứng kịp với loạt bom đầu tiên ấy.
Mọi người bàng hoàng, sợ hăi đến tột cùng.

Trong khoảnh khắc ngắn ấy…
Mùi bom, đất cát.
Thân cây đổ kêu răng rắc, kẽo kẹt như tiếng nghiến răng của tử thần…
Khói bom, lửa cháy mù mịt khét lẹt căn cứ…
Như một bản năng sinh tồn, tôi lao ngay xuống hầm - căn hầm dă chiến được đào ngay trong nhà lợp lá trung quân.
Ngước nh́n lên vẫn thấy em,
em đang luống cuống chậm chạp phản ứng.
Tôi phải dướn người lên trên miệng hầm dùng hết sức ḿnh để kéo em xuống, cả hai ngă dụi trong căn hầm rồi nép ḿnh vào một góc khuất nhất, ngồi lom khom bó gối đầu cúi thật thấp trong căn hầm tối om.
Lúc này chúng tôi ước ǵ cho người bé nhỏ, càng nhỏ càng tốt để tránh cái chết.
Căn hầm như đung đưa th́ phải ?
Đất rơi từng mảng, từng mảng phủ khắp người.
Sao mà ngột ngạt khó thở quá !
Thở dốc ! thở hồng hộc như con cá nằm trên cạn.
Hai đứa ôm nhau thật chặt chở che cho nhau và hồi hộp đợi chờ…

Loạt bom thứ nhất trôi qua.
Cả khu rừng im lặng.
Cái yên lặng đáng sợ ghê rợn ấy chưa kết thúc v́ c̣n loạt bom thứ hai rồi thứ ba sẽ tiếp tục…
Như vậy chúng tôi vẫn phải chờ đợi “Lưỡi hái Tử thần” hai lần nữa…

Khoảnh khắc ngắn ngủi - chỉ có vài ba giây sao nó dài đến như vậy?

Đôi tai nhức nhối v́ cát bụi, v́ âm thanh của bom…
Nước mắt, nước mũi trào ra ngập ngụa.
Ho dai dẳng, ho đến sặc sụa.
Lồng ngực như muốn xé tan thành từng mảng từng mảng.
Căn hầm tối đen.
Đất ẩm và lạnh.
Con “Lôm chôm” cao cẳng (một sinh vật nhỏ chuyên sống trong đất ẩm) nhảy tứ tung khắp người…

Chúng tôi vẫn muốn sống v́ cuộc đời đẹp quá, chỉ vài giây vừa mới trôi qua, sự sống và cái chết gần nhau đến thế ? Đă không biết bao nhiêu lần, tôi và em thoát khỏi nhiều hiểm nguy của cái chết…từ bom pháo, từ máy bay phát hiện bắn hỏa tiễn xuống…cho tới bị biệt kích phục kích…và nếu không chết bởi bom đạn th́ cũng có thể chết v́ sốt rét ác tính, rắn rết, cùng nhiều cái chết khác đến bất cứ lúc nào…

Nhưng hôm nay, giây phút này, tôi cảm nhận được tất cả những ǵ đang xẩy ra ngay ở trên đầu ḿnh :
Tiếng kêu la thất thanh của người, tiếng rên rỉ của thú vật bị thương dội vào căn hầm …

Loạt bom thứ hai rồi thứ ba tiếp tục phá nát và huỷ diệt những ǵ c̣n lại…

Chúng tôi đă sống sót vô cùng may mắn và thật kỳ diệu vào cái ngày đầu tiên của mùa xuân năm 1970 .

Cùng d́u nhau bước ra khỏi căn hầm người lấm lem đất cát, loạng choạng, vật vờ như giữa cơn say… mắt nheo nh́n bầu trời nắng chói chang, cảnh vật điêu tàn và căn cứ thanh b́nh không c̣n nữa, tất cả đă bị huỷ diệt - mọi người đang dáo dác t́m kiếm trong đống đổ nát hoang tàn với nhiều xác chết và khắc phục những ǵ c̣n lại sau trận bom do “Pháo đài bay” B52 đem đến trong khoảnh khắc 30 giây ngắn ngủi ấy .







================






Ghi chú : Máy bay B52 là loại máy bay ném bom chiến lược khổng lồ - át chủ bài của Mỹ trong cuộc chiến tranh tại VN . Mỗi lần ném bom chúng đều bay 3 chiếc và chia thành ba đợt, mỗi đợt bom rơi cách nhau khoảng gần 10 giây . Trong mỗi phi vụ ngoài B52 ra c̣n có 3 hay 4 máy bay phản lực đi kèm hộ tống .

Bài đăng trên báo Đại Đoàn Kết


Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2011, 10:41 PM
Post #31



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (Vĩ Cầm Đỏ @ Dec 30 2011, 04:12 PM) *
30 GIÂY DƯỚI LOẠT BOM B52 .
...
----------------
Ghi chú : Máy bay B52 là loại máy bay ném bom chiến lược khổng lồ - át chủ bài của Mỹ trong cuộc chiến tranh tại VN . Mỗi lần ném bom chúng đều bay 3 chiếc và chia thành ba đợt, mỗi đợt bom rơi cách nhau khoảng gần 10 giây . Trong mỗi phi vụ ngoài B52 ra c̣n có 3 hay 4 máy bay phản lực đi kèm hộ tống .

Bài đăng trên báo Đại Đoàn Kết


Em xin cảm ơn bài viết thật hay của bác Vĩ Cầm Đỏ. Hóa ra ng̣i bút bác lăng mạn hơn em tưởng rất nhiều đấy ạ. Ngoài tay kéo violon chuyên nghiệp, bác c̣n là tay viết văn... hớp hồn người nữa. Giờ th́ em đă hiểu v́ sao mà ca sĩ TLP "say" bác đến tận hôm nay mà... vẫn c̣n say! biggrin.gif
Em xin cảm ơn bác đă có lời động viên. Thực ra th́ em không có nhiều thông tin như "bạn" VuHungAnh đâu, mà em chỉ là một trong số những "người đương thời" từng... đội bom B.52 đến trường thôi. Rồi khi nhập ngũ lại vào ngay đơn vị Pḥng không - Không quân, nên dù chỉ là lính báo vụ - tiêu đồ, nhưng em cũng được học chút ít về B.52. Tiện đây em xin bổ sung cùng bác:
Thường trước khi dùng B.52 rải thảm, Mỹ cho một máy bay trinh sát "đi" trước rải băng kim tuyến (giống loại băng mà các bạn trẻ ngày nay hay dùng trong các đám cưới) nhằm gây nhiễu cho radar của ta. Loại băng này được mạ hợp kim bạc (giống như giấy bạc trong bao thuốc lá Điện Biên ở miền Bắc ngày trước ấy), rất mỏng và rất nhẹ. Chúng được rải từ tầm cao 9000 "phit" (đơn vị đo độ cao của Mỹ, tương đương 10km), nên bay lơ lửng trong không trung rất lâu. Chúng phản xạ sóng radar một cách loạn xạ khiến cho màn h́nh radar bị nhiễu rất khó phát hiện mục tiêu. Sau đó th́ B.52 mới xuất hiện. Bản thân B.52 cũng có máy phát tín hiệu gây nhiễu radar đối phương nữa, nghĩa là theo cách Mỹ tính toán, radar của ta hầu như bị "mù" trước B.52.
B.52 không bay một ḿnh, mà là bay theo đội h́nh tốp 3 chiếc xếp theo h́nh tam giác, xung quanh tốp này c̣n có khoảng vài chục chiếc "F" (F.4, F.105...) bay hộ tống. Mỗi đợt không kích như vậy, Mỹ dùng 3 tốp (= 9 chiếc) B.52, mỗi tốp cách nhau khoảng 10 giây bay. Điều đó giải thích v́ sao, khi B.52 xuất hiện, nh́n lên bầu trời thấy đen đặc rất nhiều máy bay. Kinh lắm!
Vệt rải thảm bom của B.52 rộng khoảng 1000m (1km), dài khoảng 3000 - 4000m. Cái "diện tích" bị bom ấy phải hứng chịu liên tục 3 đợt rải thảm cách nhau khoảng 10 giây. Như vậy có nghĩa là tất cả mọi sinh vật nằm trong vệt rải thảm đều không thể sống sót! Chí ít đấy cũng là tính toán của Mỹ. Và v́ rất tin tưởng với con ngoáo ộp B.52, Mỹ hy vọng sẽ "kết thúc chiến tranh Việt Nam" theo cách mà Mỹ muốn.
Về phía ta, đúng như thông tin của bạn VuHungAnh, với nhăn quan của nhà chiến lược thiên tài, ngay từ 1966, Bác Hồ đă chỉ đạo Bộ Quốc pḥng nghiên cứu cách đánh B.52. Một sự chuẩn bị từ rất sớm!
Tất nhiên là chẳng dễ để làm được việc đó, bởi v́:
1) Ngoài rất nhiều những khó khăn phức tạp khác, th́ việc xác định mục tiêu (B.52) trên màn h́nh radar nhiễu loạn là gần như không thể. Cho đến khi Mỹ leo thang chiến tranh, cho B.52 ra đến phía Bắc miền Trung, chúng ta mới có một số trận đánh nhau trực tiếp với B.52 nhưng... không hiệu quả.
2) Giả sử có xác định được mục tiêu, th́ khi tên lửa của ta được phóng lên, hầu hết chỉ "chơi" được bọn "F" hộ tống rất đông ở ṿng ngoài thôi, chứ B.52 th́...
Thế nhưng cái khó đă không bó được cái khôn! Sau rất nhiều thất bại, trăn trở, rút kinh nghiệm và sáng tạo, bộ đội ta đă t́m ra lời giải cho bài toán hóc búa này (tương tự như việc mới đây Giáo sư Ngô Bảo Châu t́m ra lời giải cho "Bổ đề cơ bản" của nhà toán học vĩ đại Langlands vậy). Đó là:

- B.52 phải mang rất nhiều bom nên rất nặng nề, v́ thế chúng bay chậm hơn b́nh thường một chút.
- Đội h́nh B.52 phải được giữ ổn định trong suốt quá tŕnh hoạt động. Đó là yêu cầu khắt khe về kỹ-chiến thuật của Không quân Mỹ.
- Nhưng bọn "F" hộ tống th́ chúng không thể giữ ổn định đội h́nh măi được, v́ chúng c̣n phải lo đối phó với lưới lửa pḥng không của ta.

Từ những kết luận trên, bộ đội radar đă "dễ dàng" xác định được mục tiêu: những tín hiệu B.52 giả thường có đường bay không ổn định, chỉ cần loại bỏ dần dần các thứ "giả" đó, sẽ c̣n lại cái thật. B.52 thật lọt vào tầm ngắm. Điều này th́ chính Mỹ cũng không thể ngờ tới.
C̣n với bọn "F", v́ chúng bay thành đoàn đông theo đội h́nh nên pháo cao xạ 100 li chơi rất ngon ăn, cứ vít cổ vài thằng xuống là đội h́nh của chúng rối loạn ngay, thế là B.52... hở sườn.
Điều đó giải thích v́ sao trong những ngày "chơi" B.52, chúng ta bắn rơi được nhiều chiếc "F" thế.
Rốt cục điều ǵ xảy ra th́ mọi người đều đă biết: 12 ngày đêm tháng 12 năm 1972, ta "tóm" được 81 máy bay Mỹ, trong đó có 34 pháo đài bay B.52 (16 "em" rơi tại chỗ). Nước Mỹ mất mặt với thế giới. Tổng thống Mỹ Nixon ôm đầu nhăn nhó. Cả thế giới ca ngợi Việt Nam. Trong đó hai "ông anh" (LX, TQ) của chúng ta buộc phải... hoan hô thật to!
Sướng không thể tưởng được!
Bác Vĩ Cầm Đỏ có sướng không ạ?

This post has been edited by Hoacamchuong: Dec 31 2011, 07:33 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 31 2011, 08:54 AM
Post #32



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 351
Thank(s): 0
Joined: 04-04-10
Member No.: 11,797



Ngày cuối năm, đọc những bài viết về lịch sử của các bác- những cựu chiến binh- thật thú vị bởi sự chân thực và gần gũi. Cháu chân thành cảm ơn các bác và kính chúc các bác cùng tất cả thành viên trong gia đ́nh NCM đón một năm mới tràn đầy sức khỏe và niềm vui.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 31 2011, 03:20 PM
Post #33



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Bạn HCC thân mến, những điều bạn nói về B52 hoàn toàn chính xác, nhưng tất cả chiến thuật này của B52 chỉ áp dụng ở miền Bắc mà thôi, C̣n ở chiến trường miền Nam th́ chúng kg đi theo những cách như vậy (v́ làm ǵ có tên lửa) thời gian ấy. Nhưng luôn đi theo đội h́nh 3 chiếc.
Rất cám ơn sự quan tâm của bạn về bài viết, thực ra Vĩ Cầm Đỏ viết rất nhiều (cho báo và cho riêng ḿnh) Sẽ gửi tặng bạn truyện ngắn ḿnh viết gửi qua Email. Thân mến năm mới vui và khỏe cùng gia đ́nh. VCD.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 1 2012, 02:16 AM
Post #34



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (Vĩ Cầm Đỏ @ Dec 31 2011, 03:20 PM) *
Bạn HCC thân mến, những điều bạn nói về B52 hoàn toàn chính xác, nhưng tất cả chiến thuật này của B52 chỉ áp dụng ở miền Bắc mà thôi, C̣n ở chiến trường miền Nam th́ chúng kg đi theo những cách như vậy (v́ làm ǵ có tên lửa) thời gian ấy. Nhưng luôn đi theo đội h́nh 3 chiếc.
Rất cám ơn sự quan tâm của bạn về bài viết, thực ra Vĩ Cầm Đỏ viết rất nhiều (cho báo và cho riêng ḿnh) Sẽ gửi tặng bạn truyện ngắn ḿnh viết gửi qua Email. Thân mến năm mới vui và khỏe cùng gia đ́nh. VCD.


Giờ đầu tiên của năm mới 2012, em chân thành gửi đến gia đ́nh bác Vĩ Cầm Đỏ lời CHÚC MỪNG NĂM MỚI!
Dạ đúng là em đă sơ xuất khi bổ sung thông tin về "cách đánh B.52". V́ "mê mải" với nội dung bài viết mà em quên kèm theo một câu "chiến thuật B.52 Mỹ áp dụng vào miền Bắc Việt Nam là...".
Sẵn dịp, em "nổ" thêm vài thông tin nữa liên quan đến "chiến dịch Line Backer 2" của Mỹ.

Số là các cuộc hội đàm ở Paris về vấn đề chiến tranh ở Việt nam luôn luôn bế tắc do thái độ thiếu thiện chí của phía Mỹ. Trong khi yêu sách của 2 phái đoàn ta (Việt Nam Dân chủ cộng ḥaChính phủ cách mạng lâm thời Cộng ḥa miền Nam Việt Nam) là "quân đội nước ngoài phải rút hết khỏi miền Nam Việt Nam", th́ Mỹ lại có một yêu sách không thể chấp nhận được, đó là "Quân đội Bắc Việt phải rút hết về miền Bắc, quân đội các nước đang tham chiến ở nguyên vị trí hiện tại". Vô lư, "chủ nhà th́ phải rút đi, c̣n lính xâm lược th́ ở lại", thật ngang ngược hết chỗ nói. Mặc dù Hiệp định về "Chấm dứt chiến tranh, lập lại ḥa b́nh ở Việt Nam" đă được kư tắt tháng 10/1972 nhưng v́ sự phản đối của Tổng thống Việt Nam Cộng ḥa (Nguyễn Văn Thiệu) nên Mỹ đă đơn phương đ̣i xét lại một số điều khoản, nên Hiệp định chưa thể được kư chính thức. Hội nghị Paris lại tiếp tục.
Sau phiên họp tháng 11/1972 không có kết quả ǵ, ngoài hành lang pḥng họp, Ngoại trưởng Mỹ, tiến sĩ Henry Kissinger nói với Cố vấn đặc biệt Lê Đức Thọ:

- Ngài có biết rằng, với tiềm lực kinh tế và quân sự của ḿnh, Mỹ có thể đưa miền Bắc Việt Nam trở lại thời kỳ đồ đá trong một sớm một chiều?

Cố vấn LĐT chẳng thay đổi nét mặt:

- Ngài cũng thừa biết, ngày xưa phát-xít Đức đă hủy diệt người Do Thái như thế nào. Vậy mà người Do Thái vẫn tồn tại đến ngày nay đấy. Nước Mỹ có làm được như phát-xít Đức không?

H. Kissinger bối rối. Đơn giản là v́ đương kim Ngoại trưởng Mỹ là người Mỹ gốc Do Thái.
V́ cả hai bên không nhượng bộ nhau nên Hội nghị Paris bế tắc.
Và Mỹ đă thực hiện ngay ư đồ "đưa miền Bắc Việt Nam trở lại thời kỳ đồ đá". Khi Cố vấn đặc biệt Lê Đức Thọ vừa về đến Hà Nội (ngày 18/12/1972) là lập tức B.52 chơi đ̣n phủ đầu. Và diễn biến 12 ngày đêm tháng 12/1972 ấy ra sao, chúng ta đă biết rồi. Cả thế giới ca ngợi Việt Nam. Con ngoáo ộp B.52 hết thiêng. Nước Mỹ mất mặt với thế giới. Tổng thống Mỹ Nixon ôm đầu nhăn nhó (h́nh ảnh này được đăng rất nhiều trên các báo thời kỳ đó) và kư ngay quyết định "chấm dứt ném bom miền Bắc Việt Nam - từ vĩ tuyến 17 trở ra - từ 0 giờ ngày 30/12/1972". Đồng thời mời các bên tham gia Hội nghị Paris trở lại bàn đàm phán.
Cố vấn Lê Đức Thọ lại sang Pháp.
H. Kissinger đứng đón ở cửa pḥng họp ch́a tay bắt. Cố vấn Lê Đức Thọ (LĐT) mắng ngay:

- Tôi không thể bắt tay ngài được, cái bàn tay ngài vấy máu của nhân dân Việt Nam.

H. Kissinger lúng túng:

- Xin ngài cố vấn thông cảm, tôi chỉ là Ngoại trưởng thôi, mọi vấn đề do Tổng thống của tôi quyết định.

Cố vấn LĐT không tha:

- Cái thân phận làm thuê của ngài nó khổ thế đấy, chẳng dám quyết điều ǵ cả, cái ǵ cũng phải xin ư kiến Tổng thống. Cứ như tôi đây, mọi việc đàm phán ở đây tôi có thể chủ động quyết luôn, không phải hỏi ai cả.

Chưa bao giờ người ta thấy Ngoại trưởng Mỹ bẽn lẽn như lần này.
Và thế là chỉ sau chưa đầy 1 tháng kể từ khi "thần tượng B.52" sụp đổ, ngày 23 tháng Giêng năm 1973, Hiệp định Paris về "Chấm dứt chiến tranh, lập lại ḥa b́nh ở Việt Nam" được Cố vấn LĐT và Ngoại trưởng H. Kissinger kư tắt. 4 ngày sau (27 tháng Giêng 1973), 4 bên tham gia đàm phán đă kư chính thức vào bản Hiệp định lịch sử này. Trong đó, Chương I, điều 1 ghi:

"Hoa Kỳ và các nước khác tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lănh thổ của nước Việt Nam như Hiệp định Giơ-ne-vơ năm một ngh́n chín trăm năm mươi tư về Việt Nam đă công nhận".

Chưa bao giờ người Việt Nam ta ăn một cái Tết vui và hạnh phúc như cái Tết năm đó.
Ngày 8/2/1973, H. Kissinger thăm Hà Nội. Ông được Thủ tướng Phạm Văn Đồng đưa đi thăm một số đền chùa ở Hà Nội. Khi được hướng dẫn viên du lịch dịch và phân tích bài thơ "Thần"(*) của Lư Thường Kiệt (1019 - 1105), ông ngạc nhiên thốt lên:

- Ơ, đây chính là điều 1 chương I của Hiệp định Paris.

Thủ tướng Phạm Văn Đồng cười tươi:

- Bây giờ ngài mới biết à? Điều này chúng tôi đă có từ ngh́n năm nay rồi!

--------------------------
( *) Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định mệnh tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

This post has been edited by Hoacamchuong: Jan 1 2012, 03:23 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 4 2012, 02:57 PM
Post #35



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Mừng Quốc khánh Vương quốc Campuchia (7/11979 – 7/1/2012)

Ba mươi ba năm trước, ngày 7/1/1979 chế độ diệt chủng của bè lũ Pol Pot – Yeng Sary đă bị quân Giải phóng Nhân dân Campuchia và quân T́nh nguyện Việt Nam đập tan tành, thiết lập nên nhà nước Campuchia mới. Nhân dịp này chúng ta cùng nghe lại niềm hân hoan khi chế độ diệt chủng ở Campuchia sụp đổ và một tương lai hồi sinh cho dân tộc này đang chờ đón ở phía trước qua sáng tác rất hay của nhạc sĩ Vũ Thanh viết trong thời gian ông sang giúp Đài Tiếng nói Nhân dân Campuchia thực hiện mảng âm nhạc (1980 – 1982):

Cảm xúc trên đường Phnompenh
(sáng tác Vũ Thanh – thể hiện: Bích Liên):


1) Vui sao hôm nay nắng lên chan ḥa đẹp trời Phnompenh
Ngọn cờ hồng tung bay sáng tươi trên phố phường mến yêu
Tung tăng em thơ bước nhanh đến trường đường rộn ràng vui
Và màu hoa áo mới mắt ai tươi lên niềm ước mơ
Tôi vui bước trên đường Phnompenh
Nghe tiếng trống lăm vông vui từng nhịp chân
Sóng reo Mekong chan ḥa tiếng ca

Ơ….ơ….ơ….
Phnompenh mến yêu! Vĩnh viễn từ nay đă về Người
Sắc xuân đẹp xinh giữ trọn đời
Vững tin ngày mai sáng ngời
Tôi vui bước trên đường Phnompenh
Măi măi nhớ ghi ơn bao người hy sinh
Đắp xây mối t́nh cao đẹp sắt son

2) Nơi đây đau thương mỗi căn nhà vườn cây góc phố
V́ ai mà Phnompenh xác xơ trong hoang tàn cách chia
Không gian âm vang tiếng thét căm bọn hủy diệt hung ác
Dù ngàn đời mai sau vẫn không bao giờ tắt nguôi
Đêm tối đă qua b́nh minh lên
Cây lá biếc non xanh trong cuộc hồi sinh
Đó đây vang lên muôn lời hát ca

Ơ….ơ….ơ….
Phnompenh mến yêu! Vĩnh viễn từ nay đă về Người
Sắc xuân đẹp xinh giữ trọn đời
Vững tin ngày mai sáng ngời
Tôi vui bước trên đường Phnompenh
Măi măi nhớ ghi ơn bao người hy sinh
Đắp xây mối t́nh cao đẹp sắt son

Hôm nay bước trên đường Phnompenh
Đă thấy sáng tương lai xây dựng ngày mai
Nắng lên Phnompenh chan ḥa ánh dương


Xuất phát điểm của chiến thắng

Tháng tư năm 1975, toàn Đông Dương được giải phóng. Những tưởng từ đây ba nước anh em Việt Nam, Lào và Campuchia sẽ hưởng yên b́nh cùng nhau xây dựng đất nước và hướng tới một mái nhà chung là Đông Dương th́ ở Campuchia, một sự thoái trào nảy sinh và phát triển thành chế độ diệt chủng do Pol Pot và Yeng Sary cầm đầu đă đưa cả dân tộc Campuchia vào đêm đen. Cả đất nước biến thành trại tập trung, hàng triệu người bị giết bằng những cách thức từ thời Trung cổ, hàng triệu người khác bị tàn phế cả về thể xác lẫn tinh thần.

Trong bối cảnh ấy, người thanh niên Hun Sen 26 tuổi đă cùng bạn bè đồng chí chạy sang Việt Nam lánh nạn và được chính phủ Việt nam chấp nhận đồng thời hết ḷng giúp đỡ để vào ngày 12/5/1978, tại Suối Râm (xă Long Giao, huyện Cẩm Mỹ, tỉnh Đồng Nai), lực lượng vũ trang cách mạng đoàn kết cứu nước Campuchia được thành lập, lấy phiên hiệu là Đoàn 125, do chính Hun Sen làm Chỉ huy trưởng. Đây là đơn vị tiền thân đầu tiên của quân đội Campuchia.

Trong thời gian này, Việt Nam đă phát động chiến dịch t́nh nguyện quốc tế giúp đất nước này thoát khỏi chế độ Pol Pot. Được sự giúp đỡ của quân T́nh nguyện Việt Nam, ngày 7/1/1979, Campuchia đă được giải phóng thoát khỏi chế độ diệt chủng Pol Pot….Tuy nhiên chiến thắng không đến hoàn toàn và trọn vẹn ngay khi đó mà cuộc chiến tranh giải phóng đă biến thành cuộc nội chiến kéo dài hơn hai mươi năm sau đó gây tổn thất nặng nề về người và của cho dân tộc này và cả cho quân T́nh nguyện Việt Nam nữa. Không biết có thêm bao nhiêu chiến sĩ quân giải phóng Campuchia và quân t́nh nguyện VN đă hy sinh trong hơn 20 năm sau ngày cách mạng tháng Giêng thành công.

Một người bạn thân thiết thuở thiếu thời của người viết những ḍng này đă hy sinh trên đất Campuchia trong năm đầu tiên giải phóng đất bạn. Anh ấy hơn người viết hai tuổi, cao to khỏe mạnh và bơi lội rất giỏi. Nhà nghèo, ở ven sông, chúng tôi sống bằng cá tôm dưới sông. Bên nhau suốt những tháng năm chiến tranh oanh tạc của đế quốc Mỹ, đă nh́n thấy Sở Dầu cháy rát mặt, Hạ Lư bị bom thảm sát, nhưng chúng tôi không hề sứt mẻ một ly. Vào bộ đội, sang chiến đấu ở chiến trường K, anh đă ra đi v́ súng bắn tỉa của bọn nhóc Khmer Đỏ trên đất bạn Campuchia…

Năm 1984, khi đang trong quân ngũ, người viết cùng đồng đội có một chuyến công tác sang Phnompenh. Mặc dù đă 5 năm cách mạng Tháng Giêng thành công nhưng t́nh h́nh Thủ đô Phnompenh vẫn hết sức bất ổn. Ngay cả là bộ đội mà cấp trên cũng ra chỉ thị sau 6 giời tối cấm đi xa khỏi doanh trại. Suốt một tuần trên đất bạn, chúng tôi chỉ biết mỗi cái chợ gần doanh trại bộ đội VN ở giữa Phnompenh. Cái chợ này tất cả hàng hóa đều bày toẹt xuống đất, chỉ trải mỗi cái mẹt hoặc hoặc mảnh nilon cho gọi là. Nom hệt như một cái chợ quê VN ở vùng hẻo lánh nào đó. Hàng hóa Thái Lan rất nhiều, nhưng bộ đội ta chỉ thích mua dép Thái loại màu gan gà mà ta gọi là “tông Thái” về làm quà cho người thân. Đặc biệt hàng vàng chiếm đến 1/3 chợ và cũng bày trên mẹt như hàng tôm cá vậy. Người ta cứ thản nhiên mua mua bán bán vàng bạc mà chẳng lo bảo vệ như bây giờ. Không có máy ảnh nên chả lưu lại một chút h́nh ảnh nào của Phnompenh khi ấy…
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 4 2012, 03:09 PM
Post #36



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Trường trung học Tuol Sleng

Năm 2007, VHA trở lại du lịch Campuchia với tư cách khách du lịch. Sau khi dừng ở Angkor Watt (thuộc tỉnh Siêm Riệp, phía tây bắc Campuchia) hai hôm, đoàn trở về Phnompenh. Quang cảnh khác xưa nhiều lắm. Xe cộ chạy đầy đường. Có rất nhiều xe hơi mới tinh và đẹp, mơ ước của các bác tài ở VN với giá cả chỉ bằng 1/3. Địa điểm đầu tiên được thăm quan là trường Trung học Tuol Sleng nằm ngay giữa Phnompenh. Nơi đây khi xưa là trường trung học phổ thông. Ngay cả dưới chế độ Lon Non, cùng thời với chế độ Nguyễn Văn Thiệu ở miền Nam nước ta, th́ nó vẫn là một trường phổ thông có hàng trăm học sinh hàng ngày cắp sách đến trường. Cái tên nghe thật là b́nh dị nhưng đây là một trong rất nhiều chứng tích hùng hồn về tội ác ghe rợn của Pol Pot – Yeng Sary. Thực chất, nó hiện được gọi là Nhà tù diệt chủng Tuol Sleng (đọc là [tuôn s’leng]):





Một khuôn viên rộng răi thoáng mát giữa phố xá. Dây thép gai chăng dày trên tường bao. Ba dăy nhà ba tầng xếp theo h́nh chữ U, xây dựng theo lối cũ. Hoang hóa và cũ kỹ. Như một địa chỉ bị lăng quên. Lác đác vài bóng cây trên cái sân rộng . Không hề có cỏ mọc (bức ảnh trên mới chụp gần đây cho thấy ban quản lư di tích đă lát gạch khắp sân cho người thăm quan dễ đi). Thật là kỳ lạ. Bỗng thoang thoảng một mùi thum thủm từ đâu bay đến. Sao giữa Thủ đô lại có nhà nào chưng nước mắm thế nhỉ. Không phải, làm ǵ có mùi ǵ đâu nhỉ? Có, có mà, không phải mùi nước mắm, mà là một cái mùi ǵ rất lạ, vừa thum thủm, vừa nằng nặng vừa rất khó ngửi nhưng cứ thoang thoảng trong gió nhẹ. Tôi quyết định hỏi hướng dẫn viên:

- Bác hướng dẫn ơi, có cái mùi ǵ kỳ lạ lắm…

- À, đúng rồi. Tôi xin thông báo mọi người có ngửi thấy mùi ǵ không ạ?

Có người bảo có, người lại bảo làm ǵ có mùi ǵ!

- Đến đây, bước vào khuôn viên trường học này là chúng ta bước vào nghĩa địa chung của hàng ngàn người dân vô tội Campuchia. Cái mùi nằng nặng và thum thủm ấy chính là mùi máu người đấy. Có người cảm nhận được nhưng cũng có người không cảm nhận được. Cái đó c̣n tùy ở sự mẫn cảm của từng người. Máu người đă đổ thành suối ở đây. Bao nhiêu năm qua nó vẫn không hề mất đi mà cứ thoang thoảng như thế để nhắc nhở những người c̣n sống hăy nhớ măi tội ác diệt chủng này.

Thật là kỳ lạ. Có nhiều điều thuộc thế giới này ở ngay bên ta, trong ta, mà con người vẫn c̣n chưa tường tận lắm. Chúng tôi bước vào vài pḥng đầu tiên. Thật sự nhiều người đă bỏ máy ảnh ở nhà, quyết không bấm một kiểu nào khi đến đây. Cả VHA cũng vậy. V́ nghĩ rằng nh́n đă là quá đủ. Không nỡ và không có gan khi bấm những tủ và giá bày đầy sọ người. Nhưng bây giờ lại thấy tiếc đứt ruột v́ không có vật chứng để giới thiệu với cả nhà.

Một gian pḥng với chiếc giường sắt hoen gỉ và găy dát. Trên tường có treo một bức ảnh. Một phóng viên nào đó của hăng AP hoặc Reuter ǵ đó đă chụp tấm ảnh này. Trong ảnh cũng có chiếc giường sắt găy dát y hệt chiếc giường đang trong pḥng. Chỉ khác là c̣n có một bộ xương người mà da đă khô nhưng c̣n dính vào khung xương, trên song sắt cửa sổ, một con hắc điểu, loại chim chuyên ăn thịt xác chết, mỏ đang quắp một miếng thịt chưa nuốt! Hiện trường và bức ảnh thật là tiệp với nhau. Bác thuyết minh bảo khi đó người chết nhiều quá nhưng không có ai dọn, cứ để nguyên hàng tháng trời như vậy và một phóng viên nước ngoài đă chụp được cảnh này ngay tại đây!

Nhiều chị em rú lên và lao thẳng ra khỏi pḥng. Chúng tôi như tê dại bước lần lượt từng gian pḥng, mỗi pḥng một kiểu. Ai cũng lặng thinh v́ mọi thứ đă vượt ra ngoài sự suy đoán…

Cứ từ từ và b́nh tĩnh đi cho hết. Đến gian pḥng gần cuối trưng bày trang phục của Khmer Đỏ. Những bộ quần áo kaki xanh lá cây với cái mũ vải mềm có h́nh ngôi sao đỏ kèm theo những cuốn Mao tuyển, chính là những thứ … Made in China!!! Chúng ta nghĩ ǵ đây? Thế giới đă ngắm những thứ này suốt mấy chục năm qua sẽ nghĩ ǵ, nhất là khi nhớ lại họ đă từng lớn tiếng trên các diễn đàn như Singapore Straits Times, Hoa Nam Post Times, Australia Post, chương tŕnh Việt ngữ của đài phát thanh Bắc Kinh những năm đó… rằng VN "xâm lược" CPC?! Cái sự “xâm lược” mà họ đă rêu rao ấy nay đă mang lại sự ḥa b́nh và thịnh vượng cho cộng đồng ASEAN và chính Australia cũng đang ngấp nghé muốn gia nhập đấy, giờ đă tắt ngấm. Phương Tây không phải lúc nào cũng văn minh như họ tưởng đâu!

Một số h́nh ảnh về đất nước Campuchia được người viết chụp trong chuyến đi này:

Cửa khẩu Mộc Bài, chuẩn bị sang đất Campuchia, mùa hè 2007:



Cây cầu trên ngàn tuổi gần Phnompenh, một câu đố trong chương tŕnh Ai là triệu phú của anh Lại Văn Sâm:



Angkor Watt hoang tàn và đổ nát, lănh địa của bầy khỉ rất tinh ranh:



Bậc thềm đá cao ở Angkor Watt rất hẹp và trơn do mưa nắng trên ngàn năm qua bào ṃn, nhiều người lên mà không xuống được, có người ngă từ trên cao xuống. Bạn đến đây nên cẩn thận:



Nụ cười Bayon:



Một góc Hoàng cung:



This post has been edited by VuHungAnh: Mar 13 2013, 08:15 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 4 2012, 05:24 PM
Post #37



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 80
Thank(s): 0
Joined: 31-05-10
Member No.: 12,996



Đọc báo thấy dân ḿnh qua CPC đá gà, đánh bạc, đĩ điếm, Tây th́ đến du lịch t́nh dục trẻ em...Nước CPC dưới thời anh hùng dân tộc Hun-sen, rút cục cũng chẳng có ǵ tươi sáng.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 5 2012, 10:56 AM
Post #38



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Toul Sleng, ngôi nhà của Quỷ.


Bài : Trần Mùi


Tôi không nói ǵ nhiều về địa ngục trần gian mà cách đây ba mươi năm đă công khai tồn tại dưới thời Pônpốt khiến cho mười bảy ngàn người dân Campuchia bị sát hại một cách tàn bạo theo kiểu trung cổ…

Tôi không muốn nhắc lại những bi thương đau ḷng ấy một lần nữa với nhân dân Campuchia và cả nhân dân Việt Nam - đất nước hào hiệp vừa mới trải qua cuộc chiến tranh chống Mỹ đă phải hy sinh những người con của ḿnh giúp nhân dân xứ Chùa Tháp thoát khỏi bàn tay diệt chủng của bè lũ Pon Pot dưới sự ủng hộ và bảo trợ của một nước lớn…

Tôi muốn quên đi tất cả sự tàn bạo, dă man ấy…

Nhưng, hôm nay lần đầu tiên đến thăm nơi này.
Tôi không thể không viết về những cảm nghĩ đang bị đè nén của ḿnh cho dù báo chí trong nước và quốc tế đă nói nhiều, viết nhiều…về bọn ác quỷ không tính người mà cho đến bây giờ chúng cũng như bè lũ ủng hộ bọn ác quỷ vẫn hiện hữu ở thế giới này…và ở ngay sát với quê hương Việt Nam ta.

Toul Sleng, nằm trong khu Toul Tompong ngay trung tâm của thủ đô Phnompenh, gần với đại lộ mang tên Monivong một trong những con đường chính đẹp và lâu đời nhất của thủ đô Phnompenh.

Nhà tù Toul Sleng trước đây là trường trung học mang tên Chao Ponha Yat bao gồm bốn dẫy nhà cao bốn tầng mái bằng, được xây dựng theo h́nh khối chữ U kiến trúc hoàn toàn giống nhau, dùng cho các lớp học, từ lớp một cho đến lớp sáu. Phía bên ngoài, với một hành lang chạy dài từ đầu nhà cho tới cuối nhà, đằng trước có một khoảng sân rộng trồng cỏ và lác đác vài ba cây dừa…
Trường được xây dựng đă lâu và là một trong những trường học danh tiếng dành cho con em các gia đ́nh trung lưu hoặc giầu có thời cựu hoàng Norodom Xihanuk c̣n chấp chính.
Trường nằm giữa đường 113 được cắt ngang bởi con đường 310…đây là một con đường nhỏ, rộng chỉ có khoảng 4 hay 5m với những biệt thự, nhà dân cao hai ba tầng cùng những cửa hàng buôn bán nhỏ - một khu phố quá yên tĩnh so với sự tấp nập huyên náo của những khu phố khác ở Phnompenh. Trước đây tôi vẫn nghĩ rằng nhà tù này ở xa, ít ra cũng phải ở vùng ngoại thành… nhưng thật không ngờ nó lại ở quá gần, từ khách sạn New York nơi tôi ở, đi xe gắn máy cũng chỉ có vài phút.
Đó là cảm giác đầu tiên tôi ghi nhận được, thoáng một chút ngạc nhiên…nếu không có tấm biển hướng dẫn được ghi ờ đầu phố ắt hẳn không ai có thể nhận ra nhà tù này…bởi những bức tường thấp cỡ hai mét bao quanh, không kiên cố không bề thế như những nhà tù thường thấy, có chăng là những hàng rào kẽm gai được giăng kín ở phía bên ngoài.
Trong sân với thảm cỏ xanh biếc với những hàng cây đại đang trổ một màu hoa trắng tinh khiết toả hương thơm ngào ngạt giống như một góc công viên nhỏ nào đó… Nhưng ba mưoi năm trước, cũng chính nơi này những cuộc tra tấn, đánh đập hành hạ dă man nhất đă từng diễn ra một cách tàn bạo. Những cây dừa đang trĩu quả là nhân chứng của lối giết người dă man : cầm hai chân của trẻ con quăng đập đầu cho đến chết vào thân cây dừa…

Đất Toul Sleng ngấm máu, là mồ chôn oan nghiệt cho biết bao mạng người dân và trẻ em vô tội Campuchia, người Việt Nam, người Lào, Ấn độ, Pakistan, Mỹ, Pháp, Anh, New Zealand và người Úc… đă vùi xác nơi đây họ nằm lại vĩnh viễn dưới những thảm cỏ xanh biếc ngày hôm nay…

Tôi bước đi chậm chạp,
ngực như có một vật ǵ vô h́nh đè nặng,
muốn ngộp thở khi bước qua từng dẫy nhà nơi tra tấn, nơi biệt giam cùng những h́nh ảnh chân dung những tù nhân được treo la liệt khắp mấy căn pḥng.
Chiếc giừong sắt,
xích sắt, gông cùm,
dao quắm, búa tạ, cán cuốc,
thuổng , xẻng, lu đựng nước, những sợi dây thừng…
dùng để tra tấn, để giết người hiện diện nơi này và…
tôi tự hỏi :

“ Tại sao lại có một chế độ như vậy mà vẫn tồn tại ?”

“Tại sao lại có những nước lớn ủng hộ cho sự giết chóc dă man và đẫm máu ấy ?”
“Tại sao một đất nước có bề dầy Đạo Phật từ bi bác ái lại có những con người khát máu với dồng loại như vậy ?”
Và…
“Tại sao cho đến bây giờ - đă ba mưoi năm trôi qua Toà án Diệt chủng mới được mở ?

“ Thần Công lư đang ở đâu ?”

Đó là những câu hỏi mà mọi người có thể hiểu nhưng không ai có thể trả lời một cách thoả đáng. Và… những linh hồn bị chết một cách oan nghiệt ấy có nhắm mắt xuôi tay thanh thản nơi “ chín suối” ?...

Tôi muốn trích một đoạn trong cuốn sách mang tựa đề : “Hành tŕnh qua cánh đồng chết” của tác giả Charrithy Him ( Campuchia ) dă được phát hành trên thế giới thời gian gần đây :

…Nhân danh những đồng bào c̣n sống của ḿnh và những người dă chết trong cuộc diệt chủng ở Campuchia…nhân dân Việt Nam là cứu tinh cho dân tộc tôi, chính Việt Nam đă nhanh chóng chấm dứt cuộc tàn sát man rợ của kỷ nguyên Khmer Đỏ trong khi phần c̣n lại của thế giới đang che mặt làm ngơ…”

Và để kết thúc bài viết này, như một lời tri ân sâu sắc nhất gửi đến những linh hồn của các chiến sĩ Quân t́nh nguyện Việt Nam : Nhân dân ta, toàn dân tộc ta măi măi sẽ nhớ đến HỌ. Những chiến sĩ đă hy sinh một cách cao cả cho nghĩa vụ Quốc tế cũng như bảo vệ lănh thổ biên cương của Tổ Quốc Việt Nam yêu dấu.

Mong những người ANH HÙNG măi măi yên nghỉ.





Phnom Pênh 4.4.2009



Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 5 2012, 10:59 AM
Post #39



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Xin gửi bài viết này để bổ xung thêm bài viết và h́nh ảnh trên của bạn Vũ Hùng Anh.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 6 2012, 08:25 AM
Post #40



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (Vĩ Cầm Đỏ @ Jan 5 2012, 10:59 AM) *
Xin gửi bài viết này để bổ xung thêm bài viết và h́nh ảnh trên của bạn Vũ Hùng Anh.

Một sự bổ sung hoàn hảo! Cảm ơn bác Vĩ Cầm Đỏ.

Những khuôn mặt cười trên bức tượng bốn mặt Bayon thực sự là một kỳ quan. Việc nghiên cứu cách chế tác tượng Bayon để t́m hiểu làm sao người xưa đă khéo léo như thế cho thấy tŕnh độ của tiền nhân đă rất cao và nay th́ thất truyền rồi. Điều đặc biệt là Bayon bốn mặt nhưng bên trong lại rỗng. Chưa t́m thấy tượng Bayon nào đặc cả. Người viết đă cất công chụp hơn trăm bức ảnh khuôn mặt tượng Bayon th́ thấy thảy đều khác nhau, không có khuôn mặt Bayon nào giống nhau. Như vậy hậu sinh chúng ta c̣n phải trầm trồ lâu về kỳ quan này.

Nếu như ở Cảm xúc trên đường Phnompenh được Vũ Thanh sáng tác năm 1980 khi cách mạng vừa thành công, giai điệu có nét nhạc từ dân ca Khmer khá rơ với âm hưởng như lặn vào bên trong tượng Bayon và tắt dần, hơi có vẻ u uẩn như báo trước một tương lai không dễ dàng cho bước đường cách mạng, th́ ở Nụ cười Bayon sau đây, Phạm Tuyên đă cho thấy một tương lai tươi sáng hơn qua nét nhạc rất đẹp và lạ tai được Huyền Hải và tốp nữ Đài TNVN thể hiện. Bài hát này do vnmaths vừa upload lên cách đây hai hôm:


Những nốt nhạc đầu tiên, người nghe mỉm cười v́ gặp lại giai điệu thân quen đă nghe từ lâu, nay mới có trong tay. Sau chợt nhận ra nước mắt đă ứa ra từ bao giờ như vừa xem một bộ phim với tất cả h́nh ảnh đau thương và tàn khốc trong lịch sử dân tộc này. Nhưng vẫn thấy sự tươi sáng và lạc quan trong đó. Chắc chắn khi viết những ḍng nhạc này, nhạc sĩ cũng có cảm xúc tương tự. Thế là ông đă chuyển được nguyên vẹn cảm giác của ḿnh tới người nghe rồi đấy.

Một bài hát rất hay phải không cả nhà... biggrin.gif

This post has been edited by VuHungAnh: Mar 13 2013, 08:19 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post

10 Trang V  < 1 2 3 4 > » 
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 16th October 2019 - 07:03 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France