IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

4 Trang V  < 1 2 3 4 >  
Reply to this topicStart new topic
> Chương tŕnh "Giai điệu tự hào" muốn nói ǵ?
post Feb 27 2014, 10:08 AM
Post #21



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (Vĩ Cầm Đỏ @ Feb 26 2014, 04:12 PM) *
"Hai là một". Sao không một tài khoản đi cho rồi HCC ơi ! Thế th́ nhờ BQT BCDCNT copi chuyển bài đi. Cám ơn vừa tiện vừa lợi.
Chứ như thế này th́ lại là vĩ tuyến 17 rồi...


Kính thưa bác Vĩ Cầm Đỏ.
Đáng lẽ việc trả lời thắc mắc của bác, cháu Bằng nó phải làm, nhưng em nghĩ có lẽ cháu nó bận việc ǵ đó chưa kịp trả lời cho bác thôi. Nay em được bác gọi tên trực tiếp nên em có đôi ḍng gửi đến bác, mong phần nào giúp bác đỡ phiên ḷng ạ.
Thưa bác.
BCĐCNT đă đổi phiên bản mới rồi, cũng như "dọn sang nhà mới" vậy. "Nhà mới" th́ có "ổ khóa mới", nên để vô được, bác vui ḷng "thay ch́a" (mật khẩu) mới đi ạ.
Vâng, nhaccachmang.net và BCĐCNT nay đă MỘT NHÀ, nhưng vẫn ở hai "pḥng" riêng biệt, v́ chưa chuẩn bị kịp việc thống nhất (do có rất nhiều vấn đề phức tạp). Nên trong khi chờ đợi, mỗi thành viên cần có 2 "ch́a khóa" (mật khẩu) để... đột nhập từng pḥng bác ạ.
Chỉ cần vài thao tác nho nhỏ ban đầu, sau đó th́ mọi việc sẽ dễ dàng thôi. Em mong bác VCĐ vừa ḷng với mấy lời này.
Em xin cảm ơn và chúc bác thành công.
Em HCC.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 28 2014, 05:01 PM
Post #22



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Ta xem lại số phát sóng thứ hai của chương tŕnh:


Sau đây mời các bác cùng xem một ư kiến khác b́nh luận về 2 số đầu tiên của "Giai điệu tự hào". Quả thật, "Giai điệu tự hào" của VTV với bao công phu và quảng cáo đă biến thành cái bị hứng mọi lời phỉ báng của cư dân Việt. Ta hăy xem ư kiến này đúng đắn đến mức nào?



Nhà đài nên xem lại "Giai điệu tự hào"


“Giai điệu tự hào”, một sô mà nhà đài VTV đă mua bản quyền từ một chương tŕnh thành công của truyền h́nh Nga mang tên “Báu vật quốc gia” đă đến Việt Nam và đi được 2 số. Quả thực đây là một chương tŕnh rất đáng làm, rất đáng xem bởi những bài ca đi cùng năm tháng được thể hiện trong chương tŕnh không những đă thực sự làm người xem xúc động mà nó c̣n khơi dậy niềm tự hào dân tộc qua những kư ức lịch sử đáng trân trọng, ḷng biết ơn đối với những thế hệ cha ông đă hi sinh biết bao xương máu để chúng ta có được độc lập, ḥa b́nh như ngày hôm nay.

Điều đầu tiên phải ghi nhận là ekip làm sô đă chọn lọc được những ca khúc hay, dàn dựng công phu, ca sĩ thể hiện tốt, có một số cách điệu mới, thu hút được số lượng khán giả b́nh chọn cao. Bỏ qua một số tiểu tiết về trang phục ca sĩ, MC… th́ chương tŕnh này cơ bản về mặt chuyên môn là đạt. Ở đây chúng tôi muốn nói về những người b́nh luận cho các ca khúc.

Sẽ không có ǵ đáng bàn nếu thực sự những đội “b́nh luận viên” làm tốt vai tṛ của họ là giúp cho người nghe hiểu hơn, cảm sâu hơn về ư nghĩa, cái hay của ca khúc. Tham gia b́nh luận cho chương tŕnh có 2 cánh: cánh già gồm nhưng bậc lăo thành, trưởng thượng như nhà báo Hữu Thọ (nguyên Trưởng ban Tư tưởng văn hóa Trung ương, NSND Trung Kiên, giáo sư Văn Như Cương, diễn viên Minh Châu, nhà văn Trần Thị Trường…, và các nhạc sĩ chủ nhân của ca khúc được tŕnh bày; cánh trẻ gồm những nhà văn, ca sĩ, hoa hậu, MC, kiến trúc sư, bác sĩ… với những cái tên nổi có, chưa nổi cũng có.

Sau khi chương tŕnh số 1 được phát vào ngày 25 Tết Giáp Ngọ, đă có nhiều ư kiến phản hồi trên các diễn đàn, trang mạng về cái sự “b́nh loạn” của cánh trẻ. Chương tŕnh phát sóng đầu tiên có chủ đề “Bài ca năm tấn” gồm các ca khúc: Bài ca năm tấn, Tôi là người thợ ḷ, Cô thợ hàn, Những ánh sao đêm, Quảng B́nh quê ta ơi và Tiến lên chiến sĩ đồng bào. Ngay từ ca khúc đầu là “Bài ca năm tấn”, không một lời khen, sau một hồi tán hưu tán vượn rằng ca khúc này đă lỗi thời với thời đại và xă hội, nhà văn trẻ Trang Hạ đă phán: “…xuyên suốt bài hát là h́nh ảnh người phụ nữ trên ruộng lúa, con trâu đi trước cái cày theo sau (và đó) là một cái h́nh ảnh đẹp đẽ nhưng mà nó làm tổn thương xă hội này (?!). Bởi v́ suốt hơn 50 năm qua th́ điều đấy nó không thay đổi, thậm chí là nói xin lỗi một số thanh niên nông thôn vẫn nói rằng là chúng tôi chẳng khác ǵ đời cha anh (?!), tức là lấy mông con trâu làm thước ngắm”. Tiếp đó nàng “dạy” rằng: “nếu như chúng ta coi rằng cái sự nghèo đói của thôn quê mà con trâu vẫn là đầu cơ nghiệp và chúng ta coi vẻ đẹp của những cái mái rạ khói lên trong chiều mơ màng th́ đó là cái vẻ đẹp mà chúng ta phải có trách nhiệm với cái sự nghèo đói đấy của xă hội. Có lẽ chính những cái người thành phố được ăn học như chúng ta và có hiểu biết và có nhiều sự lựa chọn phải có trách nhiệm với những người nông thôn mà vẫn đi đằng sau lưng con trâu đó”.

Tôi không nghĩ rằng h́nh ảnh “người phụ nữ trên ruộng lúa, con trâu đi trước cái cày theo sau” trong những năm 60, phải nhấn mạnh rằng đó là những năm mà nhân dân miền Bắc phải căng ḿnh chống chiến tranh phá hoại của Mỹ, vừa chiến đấu vừa thi đua tăng gia sản xuất để chi viện cho tiền tuyến miền Nam đánh Mỹ, lại là cái có thể “làm tổn thương” xă hội. Với những người b́nh thường th́ khi được nghe những giai điệu mượt mà và được xem lại những h́nh ảnh nhân dân miền Bắc anh hùng chắc tay súng vững tay cày trong ca khúc “Bài ca năm tấn”, chắc hẳn rằng không ai không bồi hồi xúc động và trào dâng một niềm cảm phục khó tả. Ấy thế mà những người được gọi là “nhà văn” ấy lại phán rằng h́nh ảnh ấy “làm tổn thương” xă hội. Đúng là cái nh́n của một kẻ lệch lạc và thần kinh có vấn đề. Nhà văn này lại tiếp tục xuyên tạc rằng “suốt hơn 50 năm qua th́ điều đấy nó không thay đổi”. Không biết cái thể loại nhà văn này có bị mù, bị điếc hay không mà không thấy được sự đổi thay ḱ diệu của nông thôn Việt Nam ngày nay. Dẫu rằng nhiều nơi trên đất nước vẫn c̣n chưa thoát khỏi đói nghèo nhưng sự thật rằng Việt Nam đă rất nỗ lực thực hiện và đạt được những thành tích đáng tự hào trong công cuộc xóa đói giảm nghèo và xây dựng nông thôn mới. Điều này thiết nghĩ không cần minh chứng thêm v́ thế giới cũng đă nói nhiều.

Và cũng cần nói thêm rằng chính nhờ những người nông dân hàng ngày vẫn “đi sau đít con trâu” mà nữ nhà văn “danh giá” như cô mới có cái hạt cơm mà bỏ vô mồm. Tôi không biết cô nhà văn này xuất thân từ đâu nhưng cái cách mà cô đánh giá về người nông dân thoạt nghe th́ có vẻ rất cảm thông nhưng đằng sau đó lại mang nặng tính miệt thị, bề trên của một kẻ vẫn tự cho ḿnh là “người thành phố được ăn học”.

Tiếp theo đó một ca khúc nữa bị “chịu trận” là bài “Tôi là người thợ ḷ” của nhạc sĩ Hoàng Vân. Khi NSND Quang Thọ biểu diễn ca khúc này, những khán giả đủ lứa tuổi đă say mê hào hứng hát theo ca sĩ. Điều này khiến người xem cực kỳ hưng phấn. Khỏi phải nói th́ ai cũng phải công nhận giá trị của ca khúc này. Ấy thế mà bọn nhà báo… lố như Quỳnh Hương sau khi giả vờ tôn vinh người công nhân của thế hệ trước đă ngay lập tức xỏ xiên rằng: “người công nhân của ngày hôm nay th́ là những cái người mà cuộc sống ít an toàn nhất, khổ nhất và thu nhập thấp nhất, và họ có những cái gọi là, chúng ta có thể vẫn nói rằng cái xă hội này là xă hội của công nông binh đi v́ đấy là XHCN, nhưng mà tôi nghĩ rằng đấy là những cái người mà họ không có một cái lựa chọn để mà cuộc sống họ tốt hơn và họ không có một cái ǵ để mà tự hào và kiêu hănh về cái công việc, về cái nghề nghiệp của ḿnh hết” (?!). Nói thật khi nghe câu này máu tôi đă sôi lên! Bản thân tôi tuy không phải là công nhân trực tiếp sản xuất nhưng công việc của tôi gắn liền với quá tŕnh lao động và đời sống của người công nhân. Đành rằng công việc của họ rất nặng nhọc, đặc biệt là thợ ḷ (mà nói thật là công việc nào cũng vất vả cả, chả sướng được như mấy cô nhà báo!) nhưng không phải v́ thế mà phán bừa rằng người công nhân họ không có cái ǵ làm th́ mới phải buộc phải làm công nhân, rằng họ chỉ biết cắm mặt mà làm chứ không có ǵ mà tự hào. Vẫn chưa hết, thạc sĩ - bác sĩ Tăng Hà Nam Anh lại tiếp tục “phang” rằng “người thợ ḷ người ta rất muốn đổi nghề lắm nhưng người ta biết đổi cái ǵ, và thậm chí là đôi khi người ta cũng sợ và không dám đổi”. Rất nhiều khán giả xem đài, đặc biệt là người trong ngành than đă bày tỏ sự bức xúc, thậm chí là phẫn nộ khi nghe những lời “b́nh loạn” trên. Hết đá xéo, xỏ xiên, miệt thị nông dân lại đến công nhân. Vâng, nông dân, công nhân th́ ai mà chả cực khổ, chỉ có cái bọn “nhà văn, nhà báo, bác sĩ” như các người mới là kẻ ngồi mát ăn bát vàng mà thôi!

Về khả năng thẩm âm của tay thạc sĩ - bác sĩ này th́ khỏi phải bàn. Một ca khúc đỉnh cao như “Tôi là người thợ ḷ” mà anh ta cho rằng nó chỉ là bài hát “cổ động”, và rằng anh ta rất dị ứng với ca khúc cổ động. Tuy nhiên anh ta nghe ca sĩ Quang Thọ hát th́ hay, nghe th́ thấy nó hay nhưng nó không có cảm xúc ǵ cả, nó hay chỉ v́ nó hay (?!). Thực tế, qua b́nh chọn hôm đó, ca khúc này đạt số phiếu b́nh chọn cao nhất. Đúng là mời “tai trâu” nghe nhạc có khác! Lẽ ra đối với những “b́nh luận gia” như thế th́ MC phải khéo léo chuyển hướng sang mời những người khác. Đằng này MC Hồng Thanh Quang cứ xơi xơi làm tới, khuyến khích cho những lời lẽ chói tai ấy tiếp tục phun ra. Lẽ ra khi thấy những hạt sạn to tướng như trên th́ những người làm chương tŕnh và những người có trách nhiệm của VTV phải nhặt vứt ra ngay. Đằng này với cái tiêu chí “sẽ không có bất kỳ giới hạn nào trong việc đối thoại giữa hai thế hệ khán giả ngay trên sóng truyền h́nh, để họ có quyền bộc lộ quan điểm của ḿnh” nên họ cứ xem như không biết, không nghe, không thấy và vẫn tiếp tục mời những kẻ xỏ xiên và “tai trâu” ấy b́nh loạn trong chương tŕnh số thứ 2.

Đỉnh cao của sự bố láo là phần b́nh luận của kiến trúc sư Nguyễn Hoàng Phương sau khi nghe bài “Đất nước trọn niềm vui”. Anh ta nói rằng đă có lần anh ta ngồi cùng với một người không cùng chiến tuyến của những người chiến sĩ ở miền bắc, và có một nỗi đau nó thầm lặng, nó cứ cứa đi cứa lại mỗi lần họ được nghe bài này vào cái dịp đó. Và anh ta đặt câu hỏi rằng “chúng ta đang ḥa nhập tất cả những người Việt Nam trên cả thế giới, thế nhưng nếu chúng ta cứ nhắc đi nhắc lại câu chuyện này măi như thế liệu chung ta có thể xóa đi được ranh giới mà chúng ta vẫn tự tạo ra hàng năm hay không?”. Xem ra anh ta đang rất đồng cảm với “bên thua cuộc” (theo cách nói của tay osin Huy Đức). Anh ta sợ là sự hân hoan sung sướng của cả dân tộc Việt Nam trong ngày vui thống nhất đất nước qua ca khúc sẽ làm “đau ḷng” những người lính ngụy và bọn cờ vàng đu càng máy bay Mỹ vẫn thường gào réo ngày 30/4 là ngày “cuốc hận”, ngày “mất nước” của bọn chúng. Cũng giống như tay bọ Lập (Nguyễn Quang Lập) “sợ” rằng việc phong danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng cho những bà mẹ liệt sĩ sẽ làm đau ḷng những bà mẹ lính ngụy. Và theo ư anh ta (mặc dù không nói ra) th́ chắc là để “ḥa hợp, ḥa giải” dân tộc, nhà nước đừng có tổ chức kỷ niệm ngày 30/4 nữa và chúng ta cũng đừng có hát bài “Đất nước trọn niềm vui” nữa v́ đây sẽ là rào cản cho việc ḥa hợp dân tộc (?!). Không “nhắc đi nhắc lại măi” th́ là im luôn à, là chạy tội cho giặc à, là xóa luôn lịch sử à? Đây đích thực là luận điệu của bọn phản động!

Không biết tự bao giờ VTV đă trở thành cái diễn đàn công khai cho bọn trí thức rởm thỏa sức lộng hành hết xiên xỏ, miệt thị công nông, bôi bác xă hội đến đ̣i bỏ luôn bài ca chiến thắng! Trách nhiệm của nhà đài đến đâu khi để xảy ra những hiện tượng như thế này? VTV là đài truyền h́nh quốc gia mà để cho bọn “rận” mặc sức tuyên truyền đầu độc khán giả như thế à?

Kiểu này th́ diễn biến ḥa b́nh ở đâu xa, ở ngay VTV đấy! Báo mạng có thể ít người đọc nhưng tivi đài quốc gia th́ cả mấy chục triệu người xem. Vậy nên tác động của nó là rất lớn, rất nguy hiểm. Mong rằng những người có trách nhiệm của nhà đài VTV hăy kịp thời chấn chỉnh, xem lại tư cách MC, tư cách khách mời, đặc biệt là khách mời trẻ. Đừng để chúng nó phá hỏng một chương tŕnh hay và có ư nghĩa lịch sử sâu sắc như thế!

(Nguồn: Trelangblogspotcom)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 5 2014, 10:14 AM
Post #23



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Một người bạn lớn tuổi vốn là thành viên lâu năm của cả 2 trang nhạc cảnh báo về tệ nạn dung tục hóa ca khúc cách mạng, đồng thời nhắc khéo rằng cố mà xem cho hết và giữ b́nh tĩnh kẻo "nổi giận lôi đ́nh" với phong cách của giới trẻ ở một sân chơi rất mới do chính VTV mở ra là "Tuổi 20 hát". Hôm nay tôi vào nghe được cái này liền mang về mời cả nhà cùng "thưởng thức":


Đó chính là ca khúc nổi tiếng Tiếng đàn Ta Lư của nhạc sĩ Huy Thục đấy. Biết nói thế nào nhỉ? Mọi lời nói ở đây nhắm vào VTV h́nh như bằng thừa. Chỉ biết rằng điều này giải thích khá lo-gic về việc tại sao Giai điệu Tự hào lại ra nông nỗi như hiện tại. Mọi cái đều có nguồn gốc cả đấy, không nên đổ lỗi mọi chuyện yếu kém là do các nhà tài trợ.

Nếu như ư tưởng xuất phát ban đầu là khá tốt: tŕnh diễn ca khúc cách mạng theo phong cách giới trẻ. Thế nhưng khi thực hiện th́ tựa như một sự hỗn loạn, bát nháo và phá phách, chứ làm ǵ c̣n nhận ra những bài hát thân yêu nào nữa đâu?

C̣n đây là màn biểu diễn "tân cổ giao duyên" kiêm "nát ma' (tức là dọa ma) của "nghệ sĩ" Vân Anh ở Trường Đại học Thăng Long, trong đó "nàng" mang theo Người con gái sông La của Doăn Nho thăng hoa bay vụt lên giời đúng như tên trường mà "nàng" theo học, bên cạnh có sự gật gù xác nhận của ca sĩ Minh Quân và đến gần cuối xuất hiện thêm nhạc sĩ kiêm NSUT Huyền Thanh, phó trưởng Ban biên tập Âm nhạc của VTV, cũng gật gù cổ vũ rất tâm đắc:


Đến đây th́ tôi không thể b́nh luận thêm nữa. Chỉ biết rằng nhà quay phim chắc chắn là một nghệ sĩ tài năng v́ anh đă cố ư lưu lại những h́nh ảnh hiếm có cho hậu thế có ngày chiêm ngưỡng. Về phần những người làm công tác âm nhạc ở VTV th́ tôi cứ phân vân măi. Không biết họ có c̣n là người b́nh thường nữa không nhỉ?
Go to the top of the page
 
+Quote Post
nsp
post Mar 5 2014, 12:37 PM
Post #24



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 263
Thank(s): 4
Joined: 16-06-07
From: HN
Member No.: 34



Tôi cũng không thể hiểu được chương tŕnh đó v́ lượng "kiến thức" quá mới mẻ của cái thứ được gọi là "hội đồng b́nh luận trẻ" hổ lốn kia!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 5 2014, 01:43 PM
Post #25



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (VuHungAnh @ Mar 5 2014, 10:14 AM) *
Nếu như ư tưởng xuất phát ban đầu là khá tốt: tŕnh diễn ca khúc cách mạng theo phong cách giới trẻ. Thế nhưng khi thực hiện th́ tựa như một sự hỗn loạn, bát nháo và phá phách, chứ làm ǵ c̣n nhận ra những bài hát thân yêu nào nữa đâu?

Những người làm công tác âm nhạc ở VTV không biết có c̣n là người b́nh thường nữa không nhỉ?


ĐỒ PHÁ HOẠI!
Xin lỗi v́ tôi không biết dùng từ nào khác mà phù hợp hơn trong trường hợp này.
Ừ th́ đám trẻ bây giờ chúng chán cả những bài hát thời thượng của chúng rồi, và chúng đang bế tắc, nên chúng quay sang "làm mới" những bài ca "không bao giờ cũ" của cha ông chúng. Rất tiếc là khả năng, tŕnh độ và t́nh yêu âm nhạc của chúng chưa đủ độ chín để có thể chuyển tải thông điệp âm nhạc của cha ông, nên càng làm mới chúng lại càng phá hoại. Chúng phá hỏng hết tất cả. Đau nhất là chúng cứ tưởng thế là hay. Đau lắm!
Nhưng điều đáng trách lại không nằm ở đám trẻ (v́ chúng chưa được giáo dục đầy đủ th́ đành vậy), mà nằm ở nhà đài. Vâng, đài truyền h́nh Viết Nam, đài quốc gia đấy ạ. Ơ hay, sao nhà đài lại cổ vũ cho những hành động phá hoại này nhiệt thành đến thế?
Xin VTV(6) trả lời câu hỏi:
- Tại sao đài truyền h́nh Việt Nam tiếp tay cho sự phá hoại di sản âm nhạc của cha ông để lại cho chúng ta?

This post has been edited by Hoacamchuong: Mar 5 2014, 01:55 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 5 2014, 03:19 PM
Post #26



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (VuHungAnh @ Feb 28 2014, 05:01 PM) *
Ta xem lại số phát sóng thứ hai của chương tŕnh:


Sau đây mời các bác cùng xem một ư kiến khác b́nh luận về 2 số đầu tiên của "Giai điệu tự hào". Quả thật, "Giai điệu tự hào" của VTV với bao công phu và quảng cáo đă biến thành cái bị hứng mọi lời phỉ báng của cư dân Việt. Ta hăy xem ư kiến này đúng đắn đến mức nào?

Nhà đài nên xem lại "Giai điệu tự hào"


Phải chờ khá lâu để nỗi bực ḿnh (sau khi xem phần 1 chương tŕnh "Giai điệu tự hào") lắng xuống, và cố tự dặn ḷng phải b́nh tĩnh, thật b́nh tĩnh để xem cho hết phần 2, tôi mới đủ can đảm để nhấn nút "play".
Nhưng rồi tôi đă phải liên tục "nuốt các cục đắng" xuống để cố b́nh tĩnh: Lan Anh với "Đêm nay anh ở đâu", Tạ Quang Thắng với "Lá đỏ", Thái Châu (cùng Đăng Dương) với "Đất nước trọn niềm vui", Thái Thùy Linh với "Mùa Xuân trên thành phố Hồ Chí Minh", Thu Minh với "Tàu anh qua núi". Đắng đến nghen họng, đắng hơn cả bồ ḥn. Ngay cả diva Mỹ Linh hát "Hà Nội niềm tin và hy vọng" cũng không đạt yêu câu (tất nhiên là tôi không so sánh cô với cố ca sĩ Trần Khánh).
Chưa hết, cái này mới là điều bực ḿnh lớn hơn nhiều: ư kiến cảm nhận của đám trẻ.
Thôi, tôi không muốn (đúng ra là không cần) nhắc đến 2 nhân vật đặc biệt là nhà báo Trang Hạ và thạc sĩ - bác sĩ Tăng Hà Nam Anh nữa, v́ họ thực sự không đáng để cho tôi có ư kiến, mà chỉ xin nói về một nhân vật khác, nhà văn Trần Thị Trường. Ối giời ơi, nữ nhà văn này bốc thơm rằng "Thu Minh đă chinh phục tôi hoàn toàn" (bài "Tàu anh qua núi"), rằng "đó mới là nghệ thuật"(?).
Nam mô A-di-đà Phật, trong lúc "nàng" trả ơn cho Thu Minh như thế th́ NSND Trung Kiên ngồi ngay bên cạnh cứ nghệt mặt ra. Chắc là ông buồn khổ lắm, v́ ông không thể ngờ có đến 2 người cùng nhau phá hỏng "Tàu anh qua núi" như thế. Xin thành thật chia sẻ nỗi buồn bực này cùng ông.
Thật không thể có ǵ... thị trường hơn những lời phát biểu của nhà văn Trần Thị Trường!
Cũng phải ghi nhận một điều, rằng phần 2 này tôi được một chút an ủi (chứ không "trắng tay" như phần 1), rằng Hồng Nhung hát "Mùa Xuân đầu tiên" khá tốt. Chị hát giản dị nhưng sâu lắng, nhẹ nhàng mà truyền cảm... Lâu rồi tôi mới nghe Hồng Nhung hát và chị đă để lại trong tôi ấn tượng rất đẹp. Với trang phục giản dị, dáng điệu tự tin, chị đă khiến cả khán pḥng phải xúc động theo giai điệu tuyệt vời của cố nhạc sĩ Văn Cao.
Vâng, nếu có thể góp ư cho nhà đài, tôi xin nêu mấy ư kiến:

Đề nghị nhà đài, từ phần 3 của chương tŕnh:
- Hăy lấy thành công của Hồng Nhung (với "Mùa Xuân đầu tiên") làm ví dụ để rút kinh nghiệm: không cho ca sĩ trẻ vào phá đám nữa, mà chọn ca sĩ đă qua đào tạo bài bản, phù hợp với từng ca khúc để thể hiện cho tốt.
- Bỏ những màn múa minh họa nhố nhăng đi (Hồng Nhung hát có cần múa minh họa đâu).
- Loại bỏ (thật t́nh là tôi rất muốn dùng từ đuổi) nhà báo Trang Hạ và bác sĩ Tăng Hà Nam Anh đi. Nếu họ đă bỏ tiền ra để tài trợ cho chương tŕnh (để có chỗ ngồi) th́ nhà đài nên trả lại họ ṣng phẳng (VTV thiếu ǵ tiền), để mọi người không c̣n phải nghe những lời xấc xược, ngạo mạn và khinh người của họ nữa.
- Chọn những bạn trẻ có khả năng âm nhạc, có văn hóa đối nhân xử thế để cho b́nh luận, và nhắc họ nhớ rằng, họ đang nói chuyện cùng các bậc cha bác họ đấy, phải biết cách thưa gửi cho lễ phép (tất nhiên họ được tự do nói lên suy nghĩ của ḿnh).
- Hăy tham khảo ư kiến ban quản trị 2 trang mạng nhaccachmang.netbaicadicungnamthang.net để chọn ca khúc mà giới thiệu.

Thành thật hy vọng từ phần sau của chương tŕnh "Giai điệu tự hào", người xem đài thật sự có được những giây phút tự hào và bớt được thật nhiều những nỗi bực ḿnh.
Mong lắm.

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 11 2014, 03:14 PM
Post #27



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Chương tŕnh ghi h́nh Giai Điệu Tự Hào bắt đầu từ 12 giờ kéo dài đến 19 giờ mỗi ngày. Cụ thể như sau:

Ngày 14/3 có chủ đề Rừng cây đời người, gồm 6 tiết mục:
1- T́nh ca tuổi trẻ (Tôn Thất Lập)
2- Ngày mai anh lên đường (Thanh Trúc)
3- Một rừng cây một đời người (Trần Long Ẩn) do Thanh Lam & dàn nhạc dây thể hiện
4- Liên khúc: Tạm biệt chim én (Trần Tiến) & Vết chân tṛn trên cát (Trần Tiến) do Trần Tiến & Tùng Dương tŕnh bày.
5- Hoàng hôn màu lá (Thanh Tùng) do Uyên Linh tŕnh bày.
6- Bài ca không quên (Phạm Minh Tuấn) do Cẩm Vân thể hiện.

Ngày 15/3 chủ đề là Ca khúc thiếu nhi, gồm 7 tiết mục:
1- HỢP XƯỚNG: Ai yêu bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng (Phong Nhă, 1945)
2- Lỳ và Sáo (Văn Chung, 1947)
3- Bé bé bằng bông (Phạm Đức Lộc, 1965)
4- Đi học (nhạc Bùi Đ́nh Thảo, lời thơ Minh Chính, 1976)
5- Em làm kế hoạch nhỏ (nhạc Lưu Bách Thụ, lời Phạm Tuyên, 1958)
6- Đưa cơm cho mẹ đi cày (Hàn Ngọc Bích, 1972) do Mỹ Linh & con gái Mỹ Anh tŕnh bày
7- Mùa hoa phượng nở (Hoàng Vân, 1967) do nhóm Năm Ḍng Kẻ thể hiện

Ngày 16/3 có chủ đề Ăn no đánh thắng – Điện Biên Phủ, gồm 6 tiết mục:
1- Liên khúc: Ḥ dân cày, Ăn no đánh thắng & Ṕ noọng ơi (Văn Chung, 1950-1953)
2- Bộ đội về làng (nhạc Lê yên, lời thơ Hoàng Trung Thông, 1950) do Thanh Hoa, Dương Hoàng yến & Thanh Phương thể hiện
3- Ca ngợi Hồ Chủ tịch (Văn Cao, 1950) do Tùng Dương & dàn nhạc dây toàn nữ mặc áo trắng thể hiện
4- Lên ngàn (Hoàng Việt, 1953) do Hồ Quỳnh Hương thể hiện
5- Ḥ kéo pháo (Hoàng Vân, 1954)
6- Liên khúc: Hành quân xa, Trên đồi Him Lam & Chiến thắng Điện Biên (Đỗ Nhuận, 1954)

Các bác muốn tham dự xin liên hệ với anh Phan Lạc Ngân, số điện thoại 01639098597 để đăng kư và thống nhất kế hoạch tham dự.

Đề nghị các bác tham dự khi đi mặc trang phục lịch sự, sang trọng càng tốt, không mặc quần áo kẻ ca-rô và rằn ri. Có mặt tại Trung tâm Thể dục Thể thao quận Tây Hồ (số 101 Xuân La, quận Tây Hồ, Hà Nội) đúng 12 giờ vào ngày đăng kư tham gia. Được phục vụ bữa ăn nhẹ và có tiền thù lao. Chúc các bác có những buổi sinh hoạt âm nhạc như ư.

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 8 2014, 05:06 PM
Post #28



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Một vài suy nghĩ khi xem chương tŕnh "Giai điệu tự hào" chủ đề : Một rừng cây một đời người...

Từ lâu tôi đă thích bài hát "Một rừng cây một đời người' của nhạc sĩ Trần Long Ẩn. Bài hát hay về ca từ một cách ẩn dụ, í nhị, sâu xa và triết lư của nó. Cùng với giai điệu đẹp và độc đáo.
Ca sĩ Thanh Lam đă biểu diễn bài hát này thành công cùng với dàn hát phụ họa của ḿnh với tất cả t́nh cảm sáng tạo của ḿnh, sự sáng tạo này vừa phải và người nghe thấy rung động, thấy hay và chấp nhận chứ không phiêu một cách quá đáng như một số bài hát mà Thanh Lam đă hát trước đây. Cám ơn Ca sĩ Thanh lam đă đưa bài hát theo cách hát cũng như ḥa âm, phụ họa bè rất hay.
Bài "Ngày mai anh lên đường" tôi không thích cách thể hiện của ca sĩ biểu diễn này, chất của Nhạc sĩ Thanh Trúc không phải biểu hiện như vậy. Tôi và Thanh Trúc cùng công tác với nhau rất lâu và rất hiểu nhau, kể cả các tác phẩm của anh...Ca sĩ hát chưa đạt, sao nó ủy mị, thồn thức quá đáng vậy ? Vậy th́ làm sao mà : Ngày mai anh ấy lên đường an tâm được ?
Nh́n chung chương tŕnh "Giai điệu tự hào" lần nầy ổn và không có nhiều hạt sạn như những chương tŕnh trước đây nữa, chứng tỏ những người thực hiện chương tŕnh cũng đă rút ra nhiều bài học từ sự phản ứng của khán giả. Việc tranh luận cũng như nói lên nhận xét của người dự cũng thận trọng và cân nhắc hơn chứ không phải nói ǵ th́ nói...Chỉ hơi tiếc một chút đó là có một số ư kiến nhận xét về bài hát c̣n thiếu tế nhị khi có mặt tác giả bài hát ngồi đó, ấy là điều cần khéo léo khi phát ngôn cho dù là nói thật với suy nghĩ của ḿnh.
Nữ MC của chương tŕnh cũng biết cách điều tiết và can thiệp...khéo léo nhưng tế nhị và hợp lư do vậy cũng tránh được những lời phát biểu có thể bước qua giới hạn nào đó.
Hoan nghênh sự điều chỉnh của chương tŕnh "Giai điệu tự hào" và cám ơn những người thực hiện.
Vĩ Cầm Đỏ.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 4 2014, 12:45 PM
Post #29



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



Thấy trên mạng ném đá ầm ầm vào bài “Đi học” trong chương tŕnh giai điệu tự hào. Nên em cũng thử nghe và có một vài cảm nhận thế này.

Có lẽ ư đồ của chương tŕnh là hát các bài hát hồi xưa nhăm vào hai đối tượng: Già và trẻ: Cho nên chương tŕnh đan xen việc thể hiện các bài hát hồi xưa cố gắng theo đúng nguyên mẫu để lứa già hồi tưởng, và thể hiện theo phong cách ngày nay để giới trẻ ngày nay chưa nghe bao giờ cảm nhận xem nó thế nào.

Riêng cái bài “Đi học” này th́ có thể nhóm làm chương tŕnh muốn nói nên những điều khác.

Cái đi học của hồi xưa nó vui tươi hồn nhiên và trong sáng, trong một khung cảnh thanh b́nh

Cái đi học của thời nay nó buồn, chứa chất sự lo âu, như một gánh nặng mà những người trong cuộc phải chịu đựng. Nó thể hiện qua những nét trầm buồn của dàn violin. Qua sự thể hiện của ca sỹ, cố t́nh lược bỏ những nốt luyến láy, làm bài hát nó thô kệch trần trụi hẳn đi, thay vào đó là những nốt ngân kéo dài đơn âm, có đoạn thậm chí như là sự rên xiết, sai nhịp, lạc điệu. Kết quả là sự dàn dựng thể hiện theo dụng ư đă làm mất đi cái ngọt ngào, mang âm hưởng hát then của dân tộc Tày, của tâm trạng hồn nhiên, ngây thơ và trong sáng của đi học của hồi xưa. Thay vào đó là cảm giác buồn tẻ, khổ sở, nhọc nhằn v́ chuyện đi học thời nay. Thậm chí nói quá lên nữa là cách thể hiện bài hát như thế cho thấy sự “lạc nhịp” về cách học, cách dạy, chương tŕnh học cho các cháu trong độ tuổi thần tiên bây giờ trong xu thế xă hội hiện đại, và lạc hậu cả so với sự học hành hồi xưa của lứa tuổi thiếu nhi.

Em nghe và mới chỉ cảm nhận thấy là như thế.

Nói chung em thấy các bài thể hiện trong Giai điệu tự hào số 5 vừa rồi là được. Hai cháu hát “Lỳ và Sáo” tốt quá, trên mạng khen nhiều đấy, “Đưa cơm cho mẹ đi cày” cũng tốt.

Mong rằng qua phương tiện truyền thông đại chúng những bài này nó được quảng bá nhiều cho giới trẻ nghe, nếu như có ǵ c̣n lăn tăn, th́ tự họ sẽ biết cách t́m đến “cội nguồn” của những bài hát đó trên các trang mạng.

Các bác vẫn khỏe cả chứ, dạo này em vẫn vất vả quá, cuộc sống ngày càng tồi tệ với chuyện cơm áo gạo tiền sad.gif(







This post has been edited by Nguyen Duy Hoang: Jul 31 2014, 08:40 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 4 2014, 03:25 PM
Post #30



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 201
Thank(s): 9
Joined: 07-03-09
Member No.: 5,458



em thật sự là không xem chương tŕnh này nữa rồi, em chỉ c̣n đọc báo nữa thôi, tuy nhiên cách b́nh loạn của đám nửa mùa trong chương tŕnh dưới bàn tay VTV th́ vẫn thế không thể đổi khác được, tranh luận trẻ con tham gia kháng chiến làm ǵ là sự ngu dốt đến tận đáy cùng
Cho em nói thẳng chúng nó bàn thế khác nào bảo anh Lê Văn Tám là cứ việc bán lạc, bảo chị Sáu là đợi đến ngày lấy chồng chứ tham gia kháng chiến làm ǵ, là bảo những Lượm những em Ḥa là ..khát máu. Là bảo bao thế hệ học sinh khi tham gia chiến đấu bảo vệ làng xóm, bảo vệ thành phố là vô ích
Em nói thẳng tính thế này, mong các bác thứ lỗi
Tiên sư bọn mất dạy
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 5 2014, 09:31 AM
Post #31



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (lanha92 @ Jun 4 2014, 03:25 PM) *
em thật sự là không xem chương tŕnh này nữa rồi, em chỉ c̣n đọc báo nữa thôi, tuy nhiên cách b́nh loạn của đám nửa mùa trong chương tŕnh dưới bàn tay VTV th́ vẫn thế không thể đổi khác được, tranh luận trẻ con tham gia kháng chiến làm ǵ là sự ngu dốt đến tận đáy cùng
Cho em nói thẳng chúng nó bàn thế khác nào bảo anh Lê Văn Tám là cứ việc bán lạc, bảo chị Sáu là đợi đến ngày lấy chồng chứ tham gia kháng chiến làm ǵ, là bảo những Lượm những em Ḥa là ..khát máu. Là bảo bao thế hệ học sinh khi tham gia chiến đấu bảo vệ làng xóm, bảo vệ thành phố là vô ích
Em nói thẳng tính thế này, mong các bác thứ lỗi
Tiên sư bọn mất dạy

Hoa lan mùa hè 1992 lại nóng rồi! biggrin.gif

Tuy nhiên, ư kiến của bạn cũng chả khác sự thật bao nhiêu đâu. Với tư cách người chứng kiến trực tiếp phiên ghi h́nh ca khúc thiếu nhi đó, tôi xin kể lại một vài đoạn nguyên văn chưa bị cắt xén ǵ để các bác và các bạn thấy có nhiều cái rất hay. Chứ cứ như hôm phát sóng th́ nhẹ nhàng cho quư vị b́nh luận viên quá. Đoạn sau đây đă xuất hiện ở BCDCNT cách nay 2 tháng rưỡi rồi và đó chính là mở đầu cho cơn mưa chỉ trích hiện nay nhắm vào số phát sóng thứ 5 của GĐTH và nhất là bài "Đi học":

"SỰ HỤT HẪNG ĐÁNG TIẾC

Bên cạnh những bạn tuổi trẻ tài cao, thông minh, sâu sắc đương thời… th́ cũng có những ư kiến như của hội đồng b́nh luận trẻ trong GĐTH đưa ra và đó cũng không phải là quá hiếm trong thời buổi ngày nay. Chỉ tiếc rằng:

- Xưa kia, sống trong thiếu thốn trăm bề giữa thời chiến, thỉnh thoảng lại chui rúc vào hầm trú ẩn như ở những vùng nông thôn hoặc trốn vào tăng-sê giữa phố thị để tránh máy bay Mỹ ném bom, mà các nhạc sĩ vẫn sáng tác nên những giai điệu bất hủ, các nghệ sĩ vẫn tŕnh diễn để đưa những sáng tác ấy trở thành những bài ca đi cùng năm tháng bất tử đến ngày nay và chắc chắn là c̣n măi đến mai sau, c̣n người nghe th́ sung sướng với món ăn tinh thần duy nhất ấy mà vững tay súng chắc tay cày làm nên những kỳ tích đi vào lịch sử dân tộc và thế giới. Với suy nghĩ ấy, tôi hết sức đồng ư với ư kiến cho rằng có lẽ phải coi những bài ca đi cùng năm tháng là di sản văn hóa phi vật thể th́ mới mong người ta có thái độ trân trọng đúng mức được chăng?

- Th́ nay, mặc dù sống trong đủ đầy, không thiếu thốn thứ ǵ, thậm chí có nơi có chỗ c̣n không biết đến những ǵ là khủng hoảng kinh tế, xa lạ với những ǵ là ăn đói mặc rách của nơi này nơi kia trên đất nước ta hiện nay… vậy mà vẫn không sao hiểu được thành tựu của cha ông để lại là những bài ca đi cùng năm tháng trong khi những bài ca ấy đều dễ hiễu đến thế, hay đến thế, tuyệt vời đến thế? Chẳng những không hiểu cho đúng lại c̣n hiểu sai, thậm chí là cố ư xuyên tạc đi nữa th́ thật không thể nào hiểu nổi !!!

Ví dụ về sự xuyên tạc th́ như ở bài hát Đi học (nhạc của Bùi Đ́nh Thảo, lời thơ của nhà thơ liệt sĩ Minh Chính) tôi sẽ kể sau. Bây giờ tôi sẽ kể điều mắt thấy tai nghe diễn ra trong 2 phiên ghi h́nh GĐTH mà chúng tôi vừa tham dự:

1) Trong phiên ghi h́nh với chủ đề “Ca khúc thiếu nhi”, khi tŕnh diễn bài Lỳ và Sáo của nhạc sĩ tài năng Văn Chung, mà gia đ́nh đă nhận thay cho cố nhạc sĩ Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật năm 2012, đạo diễn Việt Tú đă cho chiếu lên phông bóng h́nh cảnh Lỳ và Sáo giết được hai tên giặc mang súng. Bởi thế, mở đầu cho phần b́nh luận, nhiếp ảnh gia Na Sơn cho rằng bài hát này quá bạo lực và không nên tŕnh diễn trên phương tiện thông tin đại chúng. Thậm chí anh c̣n thêm rằng bài hát này chỉ nên tŕnh bày ở một giới hạn hẹp trong những khung cảnh đặc biệt, hạn chế người xem, không nên phổ biến rộng răi (?!).

Tuy nhiên cũng ngay tức th́, diễn viên Xuân Bắc cùng ngồi trong hội đồng b́nh luận trẻ tuổi như hai bạn kia lại có ư kiến khác hẳn. Anh vừa cười tươi như hoa, vừa nói dí dỏm như đang diễn trong "Gặp nhau cuối năm": Tôi th́ lại có suy nghĩ khác. Nếu tôi mà bị người ta tát cho một cái nên thân vào một bên má rồi th́ không thể có chuyện tôi nói “em cảm ơn anh đă tặng em một cái tát, c̣n bên má bên này nữa, anh tát nốt đi ạ” đâu nhé! Ít nhất tôi sẽ tặng lại họ một cái tát tương tự kèm theo cả vốn lẫn lăi nữa chứ dứt khoát là không để yên. Chúng ta có muốn chiến tranh đâu, chúng ta muốn ḥa b́nh kia mà. Nhưng chính bọn xâm lược đến phá nhà chúng ta, lại c̣n giết người nữa. Tức là, chính bọn Pháp trao súng vào tay ta để ta bắt buộc phải giết chúng đấy chứ có phải chúng ta muốn đâu? Bởi v́ nếu ta không giết chúng th́ tất chúng giết ta là chắc chắn. Đơn giản thế thôi.

Xuân Bắc nói đến đây th́ cả phim trường vỗ tay vang dội. Ai cũng tươi cười như vừa trút được gánh nặng vậy. Xuân Bắc vẫn tươi như hoa, nói thêm: Tôi thấy bài hát này là một bài quá khó và chắc chắn không phải dành cho thiếu nhi mà là hát về sự anh dũng của thiếu nhi trong kháng chiến chống Pháp. Tôi dám chắc có đến 90% nhân dân ta không hát được bài hát này, ngay cả ca sĩ chuyên nghiệp th́ không phải ai cũng hát được. Thế nên tôi nghĩ bài hát này phải do một ca sĩ lớn tuổi và chuyên nghiệp thể hiện th́ mới được. Lại một tràng pháo tay nữa tặng cho Xuân Bắc. Quả thật bài hát này do NSUT Trần Thụ thể hiện mới ra đúng cái chất của bài.

2) Khi b́nh luận về một bài hát thiếu nhi vừa tŕnh diễn, nữ nhà báo trẻ Nguyễn Quỳnh Hương, người chuyên viết bài ở mảng văn nghệ trên các báo, chia sẻ: Tôi thực sự thấy buồn và thấy tội nghiệp cho các em thiếu nhi của chúng ta khi các em cứ phải hát những bài hát quá cũ từ mấy chục năm trước! Sao chúng ta không sáng tác ra nhiều bài hát mới cho các em nhỉ?

Chưa ai kịp lên tiếng trả lời th́ nhà thơ Hồng Thanh Quang kiêm MC đă oang oang: Vâng, cứ theo lư luận của nhà báo Quỳnh Hương th́ có lẽ chúng ta phải oán thán nhiều hơn nữa v́ cứ phải đọc Truyện Kiều của cụ Nguyễn Tiên Điền viết từ mấy trăm năm nay rồi, quá "cũ kỹ" và "cổ lỗ" v́ không có ai chịu viết ra Truyện Kiều mới cho chúng ta đọc nữa! Thật không biết nói thế nào cho phải?!

Cả phim trường lại rộ lên tiếng vỗ tay hoan hô màn đối đáp thật là hết sức đăng đối như vậy. Thế nhưng trong khi cả phim trường đang vui như tết th́ tôi lại thấy thật là buồn hết sức. Không biết nên phán xét thế nào về tư duy của một số “nhà hoạt động nghệ thuật trẻ” thời nay nữa. Và cũng không biết rồi đây những “nhà” ấy c̣n tiếp tục nhân danh điều ǵ mà phát ngôn nữa không đây???

Mong sao VTV giữ nguyên không cắt xén ǵ để chúng ta được thưởng lăm toàn bộ chủ đề "Bài hát thiếu nhi" và phần b́nh luận kèm theo vào tối thứ bảy 31/5/2014. Chắc chắn qua đó, mỗi người đều rút ra kết luận riêng cho ḿnh".


Tuy nhiên, như chúng ta đă thấy trong các số phát sóng vừa qua, VTV đă biên tập lại và cắt hết những chỗ hớ hênh của dàn b́nh luận viên trẻ. Thậm chí c̣n có thể tổ chức quay lại một vài chỗ để làm nhẹ đi vốn kiến thức hụt hẫng của các cộng tác viên với họ nữa. Trong phần sau, tôi sẽ nói về sự cố ở bài hát Đi học.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 7 2014, 09:11 AM
Post #32



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




3) Sự hụt hẫng có tên gọi "Quốc Trung"

Có thể nói "đỉnh cao" của sự hẫng hụt trong GĐTH số 5 vừa qua chính là ở việc dàn dựng và thể hiện bài hát Đi học. Như ta đă biết, bài hát diễn tả ngày đầu tiên đến trường của một em bé ở vùng đất rừng cọ đồi chè với đầy ắp niềm vui, đến nỗi cả hoa rừng và cá dưới khe lẫn những lá cọ x̣e cũng vui theo niềm vui của em trên đường đến trường. Giọng hát của Minh Hà rất chân phương và trong sáng. Mọi điều đều dễ hiểu, hợp lư và trên hết là rất gợi cảm. Cũng qua giọng hát Minh Hà, bài hát đă đi theo tuổi thơ của bao lớp người khắp cả nước mà mỗi khi nghe lại chúng ta không khỏi bùi ngùi hồi tưởng về một thời kỳ đẹp tươi không bao giờ trở lại nữa!


Thế nhưng khi tŕnh diễn trong buổi ghi h́nh Giai điệu tự hào hôm thứ bảy 15/3/2014 vừa rồi th́ trên sân khấu bóng loáng (làm bằng thủy tinh phản quang lại được lau liên tục) ta thấy có 10 nhạc công violon vừa nam vừa nữ đều mặc vest cực kỳ sang trọng, trong đó có một violinist ngoại quốc trẻ khá điển trai. Phía trên cùng, đứng sát mép sân khấu, là tay ghi-ta Hải “Bột” (theo lời Phan Huyền Thư giới thiệu sau đó trong cuộc nói chuyện với chúng tôi th́ Hải “Bột” là thần tượng rock của giới trẻ!?) tay cầm ghi ta thỉnh thoảng gảy vài hợp âm, miệng hát bài Đi học với chất giọng thuốc lào khê và rè vừa sai nhạc, cả nốt nhạc lẫn nhịp với phách, vừa sai lời ca. Ngay khi Hải hát vừa hết lời 1, tiếng x́ xầm đă nổi lên và ngày một to dần. Đến hết bài, nhiều tiếng cười chế nhạo vang lên ở khu vực khán giả lăo thành… Có lẽ đoán được phản ứng mạnh của khán giả, nên BTC đă chủ động xếp phần b́nh luận bài hát này vào cuối chương tŕnh để có nhiều thời gian cho khán giả và người dàn dựng nói cho hết ư kiến. Chẳng những vậy, đến lúc b́nh luận th́ Quốc Trung (từ đây trở đi tôi sẽ viết tắt là QT) đang ngồi tít trên cao bên cạnh dàn camera hiện đại để chỉ đạo ghi h́nh cũng chạy xuống ngồi vào ghế đỏ của các b́nh luận viên trẻ tuổi. Cả hội trường rộ lên ồn ào. Lúc này khoảng 7 giờ tối, mọi người đă khá đói và mệt v́ bắt đầu vào ghi h́nh từ lúc 9 giờ sáng.

Mở đầu phần b́nh luận, PGS-TS Nguyễn Thị Minh Thái đại diện cho những khán giả lăo thành phát biểu, đại ư: bài hát đă bị hát sai cả nhạc và lời, dàn dựng bài hát này cầu kỳ như thế là không thích hợp, thậm chí chị yêu cầu BTC xóa bài hát này không cho lên sóng đồng thời yêu cầu phải dàn dựng lại và "nếu quư vị muốn biết từ xưa đến nay người ta đă hát như thế nào th́ hăy nghe những người ngồi phía sau tôi đây hát cho quư vị nghe".

Ngay tức th́ một dăy khán giả lăo thành liền cầm micro hát bài hát với đủ 2 lần rất say sưa và trơn tru không một mắc míu. Hát xong, khán giả vỗ tay vang rền cả hội trường.

Nhạc sĩ QT cầm ngay micro giải thích: Trong nghệ thuật không thể không có sáng tạo. Không có sáng tạo th́ nghệ thuật sẽ chết. Bởi vậy khi nghe bài hát Đi học, tôi nhận thấy bài hát này phải ở nhịp 3/4 mới đúng với nhịp điệu vần thơ, bởi vậy mà tôi đă chuyển nhịp bài hát từ 2/4 sang 3/4. Mặt khác bài hát này có thể được một em bé hát th́ ta hiểu là em diễn tả cảm xúc của em khi đến trường. Nếu được một giọng nữ lớn tuổi hơn hát th́ ta cũng hiểu được rằng đó là mẹ em bé hát về ngày đầu tiên đến trường của con gái ḿnh. Bây giờ ở đây là một giọng nam th́ rơ ràng đó là bố em bé hát bài hát đó. Điều đó là hết sức b́nh thường! Ngoài ra tôi cũng chủ động thay đổi cao độ và trường độ một số nốt để tạo ra sự tươi mới. C̣n về lời ca th́ những “cọ x̣e ô che nắng” với lại “cá dưới khe”… chỉ là những h́nh ảnh có tính tượng trưng mà nếu thay đổi chút ít th́ tôi tin là sẽ không ảnh hưởng ǵ đến nội dung bài hát. Bởi thế, tôi đă cho ca sĩ hát chệch đi chút ít ở lần 2, c̣n ở lần 1 th́ hát đúng nguyên bản (?).

Ngay lập tức cảm thấy bị xúc phạm v́ QT cho rằng khán giả trong hội trường có lẽ không mấy người biết ca sĩ đă hát sai cả nhạc và lời ca ở cả 2 lần thể hiện chứ không phải chỉ 1 lần như QT nói, tôi liền cầm micro nói rơ: Chúng tôi là những người đại diện cho 2 trang web âm nhạc cách mạng VN. Trang web của chúng tôi chỉ lưu hành và phổ biến những ca khúc cách mạng Việt Nam được sáng tác chủ yếu trong những năm 1940 – 1990 và những bản nhạc không lời của Việt Nam và thế giới. Chúng tôi không giới thiệu ca khúc thị trường. Chúng tôi đến đây để theo dơi chương tŕnh Giai điệu tự hào và xem những bài ca đi cùng năm tháng được chuyển tải ra sao. Chúng tôi quan niệm việc tŕnh diễn các ca khúc nổi tiếng đă sống măi cùng tháng năm th́ trên hết phải tôn trọng người sáng tác. Việc làm đó chính là tôn trọng chính ḿnh. Nhưng ở đây, người hát đă hát sai cả nhạc lẫn lời ca và đối với chúng tôi đó là điều không thể chấp nhận được.

QT cũng nói luôn: Tôi rất dị ứng với những trang web âm nhạc ǵ đó, như trang Chia sẻ nhạc chẳng hạn, họ đưa lên đó tất cả các bài hát ngay khi đĩa hát vừa phát hành làm cho giới sản xuất như tôi vô cùng khốn đốn…

Chờ cho tiếng ồn ào lắng xuống, tôi lại nâng ống nói lên trả lời: Xin trả lời nhạc sĩ QT về vấn đề bản quyền. Như tôi đă nói, trang web chúng tôi hoạt động phi lợi nhuận, không thu tiền download bài hát của người nghe nhạc, không có quảng cáo. Chúng tôi chỉ thu những bài hát từ Đài Tiếng nói Việt Nam, những bài hát về các cuộc kháng chiến đă qua và chúng tôi coi ḿnh như cánh tay nối dài của Đài TNVN, vừa phổ biến bài hát cách mạng, vừa giới thiệu lịch sử đất nước những năm kháng chiến để người nghe hiểu sâu sắc hơn về bài hát. Chúng tôi không quan tâm tới ca khúc thị trường. Kể cả các sáng tác của nhạc sĩ Quốc Trung chúng tôi cũng không quan tâm!

Cả hội trường cười ầm lên. QT cũng cười rất tươi, tỏ ư không có ǵ là khó chịu cả. C̣n Hồng Thanh Quang th́ cứ luôn miệng: Chảnh quá, chảnh quá!

Nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích ngồi phía trên ngoảnh xuống hỏi: "Anh vừa nói đó à?". "Vâng, cháu vừa trả lời" - tôi trả lời. "Cảm ơn anh" - nhạc sĩ già nói khích lệ tôi. Ngay sau đó chúng tôi rời khỏi phim trường. Ra đến ngoài, các phóng viên mời được phỏng vấn. Hai anh em, tôi và bác Ngọc Thạch, đều vui vẻ nhận lời.

Phóng viên hỏi: Tiếp tục cuộc tranh luận ban năy với nhạc sĩ QT, ư kiến của anh thế nào về việc nạn vi phạm bản quyền của các trang web âm nhạc hiện nay?

Trả lời: Chúng tôi rất sung sướng v́ các bạn đă tiếp tục đề cập tới vấn đề tranh luận chưa ngă ngũ khi năy, tạo điều kiện cho chúng tôi được bày tỏ những điều chưa nói hết. Trước hết, chúng tôi chia sẻ và cảm thông với nhạc sĩ QT về nạn vi phạm bản quyền trầm trọng ở VN gây khó khăn cho các nhà sản xuất âm nhạc chân chính. Tuy nhiên trang web của chúng tôi như tôi đă nói chỉ quan tâm, lưu hành và phổ biến những ca khúc cách mạng trong những năm 1940 – 1990. Ngoài đó ra là những bản nhạc không lời của VN và các tác giả cổ điển trên thế giới. Chúng tôi không quan tâm đến nhạc thị trường cũng như bất cứ ca sĩ thị trường nào. Hơn nữa, chúng tôi không thu tiền tải bài hát của người nghe, không quảng cáo nên không có nguồn thu. Anh em chúng tôi hoạt động tất cả là v́ nhiệt t́nh và t́nh yêu âm nhạc thuần túy, thậm chí c̣n phải bỏ tiền túi ra để thuê tài nguyên đặt trang web.

Phóng viên lại hỏi: Trong nghệ thuật cần phải có sáng tạo. Anh có ư kiến thế nào về sự sáng tạo như nhạc sĩ QT tŕnh bày?

Trả lời: Nghệ thuật đương nhiên là phải sáng tạo. Nghệ thuật mà đứng yên hay dẫm chân tại chỗ th́ chắc chắn nghệ thuật sẽ không c̣n. Thế nhưng cũng như bất kỳ một loại sáng tạo nào, sáng tạo trong âm nhạc cũng có quy tắc và quy định chặt chẽ chứ không phải là tùy ư không có quy tắc quy phạm nào. Việc thay đổi nhịp bài hát từ 2/4 sang 3/4, thay đổi cao độ, trường độ của nhiều nốt nhạc cũng như cả nhịp phách lẫn lời ca th́ đó là tạo ra một bài hát khác chứ không c̣n tinh thần của bài hát cũ nữa để mà gọi là sáng tạo. Nếu cứ cố gán ghép cho bài hát mới tên gọi cũ th́ đó là sự xuyên tạc bài hát cũ, tác phẩm đă nổi tiếng của nhạc sĩ khác. Việc làm đó chính là không tôn trọng chính ḿnh. Quan điểm của chúng tôi rất rơ ràng như vậy.

Hỏi: Vậy anh có ư kiến ra sao khi trên thế giới nhiều nơi người ta đă làm mới những tác phẩm cũ nhiều khi rất táo bạo, thậm chí là làm mới cả tác phẩm cổ điển?

Trả lời: Chúng tôi rất vui sướng được đề cập chủ đề này sâu như vậy. Chúng tôi cũng biết rất nhiều nơi trên thế giới người ta đă có trào lưu làm mới các tác phẩm cổ điển từ lâu. Vậy bạn cho tôi hỏi: đă ở đâu, dàn nhạc giao hưởng nào, thành phố nào, đất nước nào, nghệ sĩ nào làm mới tác phẩm cũ mà lại đạt được thành công vang dội khiến cho người ta phải ca ngợi và tiếng vang vọng khắp mọi nơi? Hay là những việc làm mới đó chỉ như ḥn đá ném ao bèo khiến cho mặt nước lay động chút ít rồi tắt ngúm? Có làm mới đó nhưng tôi xin nói ngay là rồi cũng hoặc là chết ngay, hoặc là sống được một thời gian ngắn rồi ch́m vào quên lăng. C̣n từ mấy trăm năm nay, thế giới vẫn chỉ chơi và sáng tạo trên cơ sở tôn trọng nguyên bản của các nhạc sĩ tài danh như Mozart, Beethoven, Traikovsky, Haydn, Grieg, Rossini, Prokophiev…. đấy chứ phải không bạn? Có sự làm mới nào song hành được đến ngày nay đâu?

Đến đây chừng như đă cảm thấy đủ, cô phóng viên mặt mũi buồn bă nói lời cảm ơn và quay sang tiếp tục phỏng vấn người khác.

Cho đến sau hôm phát sóng số thứ 5 của GĐTH th́ một cơn băo phản đối cách dàn dựng bài Đi học đă nổi lên dữ dội từ phía khán giả cả nước. Ở đây tôi không dẫn lại những ư kiến đó nữa v́ các bác và các bạn có thể dễ dàng t́m thấy những ư kiến này khi vào đọc bất cứ bài viết nào b́nh luận về số thứ 5 của GĐTH phát sóng vào tối 31/5 vừa qua.

Tuy nhiên câu chuyện chưa dừng lại ở đây...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 7 2014, 10:30 AM
Post #33



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Nói chung, các nhạc sĩ tài năng thường có khả năng thẩm âm cực tốt. Không đến nỗi họ đọc một bản nhạc miêu tả phong cảnh trữ t́nh mà lại hiểu thành bối cảnh buồn bă, nặng nhọc và mỏi mệt như thể "nh́n gà hóa cuốc" đâu. Ấy thế nhưng với các nhạc sĩ ngày nay th́ lại khác, thậm chí với cả những người vốn được coi là "tài năng", th́ khả năng "nh́n gà hóa cuốc" vẫn rất cao!!! Nếu không th́ làm sao có chuyện xảy ra như với bài hát Đi học của nhạc sĩ Bùi Đ́nh Thảo phổ thơ Minh Chính như trong GĐTH số 5 vừa rồi được? Ta hăy xem tâm tư của nhà thơ liệt sĩ Minh Chính khi viết bài thơ Đi học này là ǵ và qua đó mà hiểu được người ta đă xúc phạm t́nh cảm trong sáng ấy ra sao qua cách dàn dựng bôi bác như trong chương tŕnh truyền h́nh vừa rồi. Bài viết của nhà báo Duy Thành in trên báo QĐND trong các ngày 17-19/9/2011:


Những điều chưa biết về tác giả bài thơ Đi học


“Hôm qua em tới trường/ Mẹ dắt tay từng bước/ Hôm nay mẹ lên nương/ Một ḿnh em tới lớp...” – những câu thơ trong bài thơ “Đi học” của nhà thơ Minh Chính (tên thật là Hoàng Minh Chính) từ hàng chục năm nay trở nên rất đỗi quen thuộc với nhiều thế hệ học sinh. Sau này, bài thơ được nhạc sĩ Bùi Đ́nh Thảo phổ nhạc. Mới đây, anh Hoàng Quốc Vinh, em trai của liệt sĩ Hoàng Minh Chính cho chúng tôi xem những di vật của nhà thơ ở chiến trường gửi về. Mỗi di vật, một câu chuyện riêng tư của nhà thơ Minh Chính...

1) Gặp người con gái trong thơ Minh Chính

Anh Hoàng Quốc Vinh cho tôi xem cuốn nhật kư của nhà thơ Minh Chính gửi về từ chiến trường. Cuốn nhật kư một nửa anh dùng ghi các bài học chính trị, nửa c̣n lại là thư anh viết gửi chị Cù Thị Kim Hợp. Minh Chính viết để trải ḷng, c̣n thư th́ không gửi.

"... 22 giờ, ngày 31-7-1966: Hợp ơi! Đêm nay là cái đêm nào! Cái đêm thứ nhất cậu xa Việt Bắc, thương Hợp quá, nói với nhau cái ǵ được nhỉ. Tại sao chúng ḿnh lại gặp nhau, để có nhiều vấn vương thế cậu. Đừng trách ḿnh Hợp nhé! Cậu đă hiểu ḿnh chưa đấy. Hôm ấy chia tay vội vàng, bâng khuâng quá! Gặp Hợp rồi đêm về nhớ, ngày th́ mong, sao mà khó tả vậy. Những đêm sáng trăng như đêm nay, đẹp lắm Hợp ạ! Tớ ôm cây đàn buồn nhớ Hợp. Đường vào Khu Bốn xa lắm Hợp nhỉ! Xa như nỗi nhớ của ḿnh ấy Hợp ạ!...”.

Qua anh Hoàng Quốc Vinh tôi được biết, chị Kim Hợp năm xưa, nay là bà Kim Hợp hiện vẫn ở Việt Tŕ (Phú Thọ). Thế là tôi ngược Quốc lộ 2 lên Việt Tŕ t́m gặp bà Kim Hợp để hiểu thêm về Minh Chính và những t́nh cảm mà nhà thơ Minh Chính đă dành cho bà qua những trang thơ. Nguyên là Phó giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Phú Thọ nên việc chúng tôi t́m đến gia đ́nh bà không mấy khó khăn. Đặc biệt, nhà bà khá khang trang trong khuôn viên rộng 2.000m2.

“Nàng thơ Kim Hợp” năm xưa trong thơ Minh Chính nay đă ở tuổi 68. Thời gian làm khuôn mặt bà xuất hiện nhiều vết nhăn hằn sâu dấu ấn của tuổi tác. Bà bảo chúng tôi cứ xưng “chị - em” cho tự nhiên, nhưng chúng tôi không dám, vẫn giữ thói quen gọi bà xưng cháu. Ở bà vẫn toát lên cái vẻ rắn rỏi, can trường như những năm tháng ở rừng mà Minh Chính từng viết trong nhật kư.

Trong câu chuyện, bà Kim Hợp cho biết: Ngày đi học, bà không phải là “hoa khôi” của trường nhưng có một khuôn mặt ưa nh́n cùng với năng khiếu văn nghệ, giỏi bóng chuyền và múa rối nên được nhiều bạn trai “để ư”. Có người t́m cách thể hiện sự “để ư” đó nhưng với Hoàng Minh Chính th́ bà không nhận thấy có biểu hiện ǵ khác lạ. Thế nên, bà rất bất ngờ khi biết được những t́nh cảm e ấp đầu đời mà nhà thơ dành cho ḿnh qua những trang thơ, nhật kư.

Đọc nhật kư Hoàng Minh Chính, có thể thấy rơ t́nh cảm cứ nảy nở và lớn dần theo thời gian xa cách giữa nhà thơ với người bạn gái. Mặc dù không biết trong thời gian đó, Kim Hợp có phát đi tín hiệu “hồi âm t́nh cảm” nào đến nhà thơ không, nhưng với Minh Chính th́ h́nh bóng ấy đă in đậm vào trái tim anh, vào từng vần thơ và trang nhật kư.

Minh Chính học hết lớp 9 th́ đất nước bước vào thời khắc lịch sử mới. Cuối năm 1963, anh làm đơn t́nh nguyện nhập ngũ khi mới 17 tuổi. C̣n Kim Hợp tiếp tục học xong cấp 3 ở Trường Cấp 3 Hùng Vương rồi học tiếp lên Đại học Sư phạm Hà Nội.


Chân dung nhà thơ liệt sĩ Minh Chính

Cũng như Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc hay nhiều chiến sĩ đang chiến đấu trên chiến trường miền Nam lúc đó, việc làm ưa thích của Hoàng Minh Chính là “tṛ chuyện” với người ḿnh yêu qua trang nhật kư. Những trang nhật kư của nhà thơ ghi rơ những hành động dũng cảm, kiên cường của anh khi chiến đấu nhưng lại khá bi lụy khi trải ḷng với những vần thơ và nhớ về người bạn gái nơi quê nhà. Duyên số như định trước đối với Minh Chính khi anh t́nh cờ gặp lại Kim Hợp ngay giữa chiến khu Việt Bắc. Chuyện là: Vào cuối năm 1964, trường Đại học Sư phạm Hà Nội được lệnh sơ tán lên xă Vinh Quang, Đại Từ, Bắc Thái (nay là Thái Nguyên) để vừa học tập vừa giúp nhân dân sản xuất. V́ thế mà Kim Hợp có mặt ở đây. C̣n nhà thơ Minh Chính khi đó đă trở thành sĩ quan quân đội, từ Khu Bốn ra làm cán bộ huấn luyện chiến sĩ mới để bổ sung lực lượng cho chiến trường miền Nam. Hôm ấy, đang ở doanh trại, Minh Chính bỗng nghe được giọng hát trong trẻo, quen quen vang lên từ trong lán trại của các sinh viên trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Thế rồi, anh băng qua bóng đêm đi về hướng ánh đèn vang lên giọng hát ấy. Nhận ra người quen, mừng vui khôn tả, nhưng nhà thơ chẳng biết nói ǵ, chỉ hỏi thăm đôi lời về sức khỏe, công việc, rồi lại lẳng lặng ra về và trải ḷng cùng những trang nhật kư.

Khi ấy, Kim Hợp vẫn chưa biết được t́nh cảm của Minh Chính dành cho ḿnh. Kim Hợp chỉ thấy rất vui khi t́nh cờ gặp lại người bạn cũ học cùng trường. Một hôm, trước lúc lên đường cùng đơn vị vào Nam chiến đấu, Minh Chính nhờ người gửi những bài thơ và trang nhật kư mà anh viết riêng về Kim Hợp tặng người bạn gái cùng quê. Nhận được món quà đặc biệt này, Kim Hợp mới biết t́nh cảm mà Minh Chính dành cho ḿnh hết sức sâu nặng...

Và sau này, khi đọc bài thơ “Đi học”, nhiều người thân của Minh Chính nói rằng, h́nh ảnh “Cô giáo em tre trẻ/ Dạy em hát rất hay”... chính là bóng h́nh của cô giáo trẻ Kim Hợp vốn chiếm vị trí rất sâu đậm trong trái tim nhà thơ.

Bà Kim Hợp cho chúng tôi xem một tập thơ và ít lá thư đă úa màu thời gian. Đây là toàn bộ những kỷ vật của Minh Chính mà bà c̣n giữ lại, để nhớ về một thời tuổi trẻ. Nhiều bản thảo và một số lá thư do Minh Chính viết trên những cỡ giấy khác nhau, tất cả đều đă ố vàng, có nhiều gạch xóa, nhưng nh́n chung vẫn dễ đọc. Có một bản nhạc do Minh Chính sáng tác mang tựa đề “Nhớ” với lời đề “Tặng hai năm xa H”. Một bài thơ mang tên “Được tin – Tặng H khi trở về an toàn”, anh viết: “Được tin em trở về/ Anh mừng đêm không ngủ/ Có ǵ hơn thương nhớ/ Có ǵ bằng t́nh em… "

Nhưng trong đó, tôi lưu ư đến một truyện ngắn nước ngoài có tựa đề “Boa-ten” không rơ của tác giả nào mà Minh Chính đă cắt ra từ một cuốn sách, gửi tặng Kim Hợp. Đó là một câu chuyện buồn, đại ư nói về một đôi trai gái yêu nhau nhưng duyên của họ không thành. Minh Chính dùng bút mực gạch chân nhiều đoạn trong truyện. Dường như, anh muốn mượn lời nhân vật trong truyện để nói lên nỗi niềm của ḷng ḿnh.

Tâm trạng đó của nhà thơ, có lẽ bắt đầu từ đầu tháng 9-1969, khi Minh Chính ra Bắc lần thứ hai, huấn luyện bộ đội chuẩn bị cho chuyến đi “B dài”. Bao hồi hộp, háo hức được gặp lại Kim Hợp bỗng tan thành mây khói khi anh biết tin người bạn gái ấy đă đi lấy chồng. Anh không t́m gặp mà viết lá thư gửi Kim Hợp. Lá thư có đoạn: “Hôm nay 3-9-1969, sau ba năm chiến đấu được trở về quê hương... Hai nỗi đau ập đến. Được tin Bác Hồ mất, Hợp th́ đi lấy chồng. Trong ḷng tôi, ai biết vết thương nào đau xót hơn? Ḿnh lại đi B dài, lần thứ hai. Viết mấy chữ gửi thăm Hợp và các cháu...”.

Là người chứng kiến câu chuyện ấy, anh Vinh cho biết: “Khi đó, anh tôi mới biết là lâu nay ḿnh đă ôm ấp một mối t́nh đơn phương để ra trận. Rồi anh ấy làm bài thơ gửi lại tôi và dặn sau này có điều kiện hăy đưa cho chị Hợp. Bài thơ viết: “Biết em có tổ ấm/ Ḷng anh như xót đau/ Anh cười trong đau khổ/ T́m em! Em ở đâu?”...

Nói về sự kiện này, ông Lê Quốc Chính, ở số 4, ngơ 383, đường Lê Thánh Tông, phường Đông Sơn, thành phố Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa, người cùng đơn vị với nhà thơ Hoàng Minh Chính cho biết: “Từ năm 1969, tôi không thấy anh Chính nhắc tới Kim Hợp nữa, hỏi th́ anh chỉ bảo: Người ta đi lấy chồng rồi!”.

2) Nhà thơ trong kư ức của mẹ

- “Giữa đêm khuya thanh vắng, trong cái lạnh như cắt da, cắt thịt vào cuối năm 1948, tôi đặt Chính và Loan vào hai chiếc thúng ở hai bên đầu gánh, lót ít rơm giữ ấm cho con, ḿnh đeo ít gạo sau lưng, ṃ mẫm trong đêm ngược sông Lô lên với chồng...” - Đó là một trong những kư ức mà bà Lê Thị Oanh, mẹ liệt sĩ Hoàng Minh Chính chia sẻ với chúng tôi.

Tôi tiếp tục theo chân anh Hoàng Quốc Vinh ngược ḍng sông Lô về miền trung du Tiên Phú, Phù Ninh, Phú Thọ để được nghe mẹ Lê Thị Oanh kể về tuổi thơ. Khi chúng tôi lên đến nhà, biết hôm nay gia đ́nh có khách nên mẹ Oanh ra tận cổng đứng đón. Năm nay, mẹ đă 94 tuổi, cho dù lưng đă c̣ng, đôi mắt đă mờ và đôi chân đi lại khó khăn, nhưng tiếng của mẹ vẫn dơng dạc lắm! Vừa gặp chúng tôi, mẹ Oanh bộc bạch: “Lẽ ra tôi cũng đi theo cụ ông rồi, nhưng v́ thằng Chính chưa về nên tôi phải sống để chờ nó”.

Hôm ấy, tôi ngồi tṛ chuyện cả buổi với mẹ Oanh dưới tán cây vải ở vườn. Mẹ bảo: “Đây là 3 cây vải Chính nó trồng trước lúc lên đường nhập ngũ. Hằng năm cây đều cho trái xum xuê, chỉ tiếc nó không c̣n sống mà hưởng”.

Nói đoạn mẹ chậm răi đi vào nhà, lấy ra chiếc cặp nhỏ màu đen. Mẹ dùng khăn cẩn thận lau những lớp bụi bám quanh chiếc hộp và mở ra cho chúng tôi xem: Một cuốn sổ nhật kư, những bản thảo thơ và thư. Mẹ giải thích: "Đây là những di vật của Chính gửi về trước lúc hy sinh". Nói tới đó, tôi thấy mắt mẹ đỏ hoe, rồi những giọt nước mắt c̣n sót lại cứ tràn xuống những nếp nhăn gồ ghề trên khuôn mặt. Cứ thế, bao nhiêu kư ức về người con ham học, ham thơ, siêng năng, chịu khó ngày nào của mẹ hiện về nguyên vẹn.

Ngày ấy, mẹ không c̣n nhớ rơ, chỉ biết vào cuối năm 1948, chồng đi theo cách mạng lên chiến khu Việt Bắc, c̣n mẹ và chị Loan (5 tuổi, con đầu), anh Chính (4 tuổi, thứ hai) ở quê nhà Yên Thành, Ư Yên, Nam Hà (cũ). Khi giặc Pháp kéo đến quê nhà, mẹ nhận được tin chồng: “Em và 2 con lên ngay Vĩnh Phú. Nếu có chết th́ cả gia đ́nh cùng chết”. Vậy là vào giữa đêm khuya thanh vắng, trong cái lạnh như cắt da, cắt thịt, mẹ Oanh đặt anh Chính và chị Loan vào hai chiếc thúng ở hai bên đầu gánh, lót ít rơm giữ ấm cho con, ḿnh đeo ít gạo sau lưng, ṃ mẫm trong đêm ngược sông Lô lên với chồng… Kể từ đó, tuổi thơ của Minh Chính gắn liền với miền trung du này và mảnh đất ấy nghiễm nhiên trở thành quê hương thứ hai của nhà thơ.

Lên Vĩnh Phú, hai năm sau Minh Chính bước vào lớp 1. V́ c̣n nhỏ nên thời gian đầu, hết chị Loan rồi đến mẹ thay nhau đưa Minh Chính tới lớp. Thế nhưng có những hôm, cả chị và mẹ đều bận lên nương, vậy là một ḿnh Minh Chính lặn lội băng qua rừng cọ, đồi chè đến lớp học. Những h́nh ảnh ấy đă được anh tái hiện trong bài thơ “Đi học” khi anh mới 15 tuổi: “Hôm qua em tới trường/ Mẹ dắt tay từng bước/ Hôm nay mẹ lên nương/ Một ḿnh em tới lớp…”. Bên dưới bài thơ có ghi: Kỷ niệm thăm Thản. Thản ở đây là Trạm Thản, một vùng đồi cọ có địa thế rất đẹp và gần nhà anh. Thường vào những ngày nghỉ, anh lại từ huyện về và thích một ḿnh lên đồi, lang thang dưới bóng cọ sau khi đă giúp mẹ việc đồng áng.

Cứ tưởng lên trên Việt Bắc, gia đ́nh mẹ Oanh sẽ được yên ổn. Thế nhưng giặc Pháp đâu có để cho gia đ́nh bé nhỏ của mẹ yên. Không biết bao lần mẹ ôm các con chạy vào rừng trốn giặc. Trong một lần như vậy mẹ đă để lạc Minh Chính. Nhớ lại chuyện xưa, mẹ kể: “Khi giặc Pháp tấn công vào Phù Ninh, mẹ bồng các con chạy trốn cùng dân làng vào rừng. V́ con nhỏ hay khóc, mẹ phải dỗ dành nên một số người nói: Ẩn nấp với cô không khéo chúng tôi chết oan. Vậy là họ đi nơi khác và mẹ không biết Minh Chính cũng đi theo. Tối về nhà, mẹ đi khắp làng trên, xóm dưới để hỏi thăm tin tức của Minh Chính nhưng không ai biết, đến măi tận khuya nó mới t́m về nhà... ”.

Về nhà mẹ hỏi chuyện, th́ ra khi Minh Chính quay về ẩn nấp gần làng để khi giặc Tây bỏ đi sẽ lấy ít lương thực đem vào cho mẹ. Cũng may lần ấy giặc Tây không phát hiện ra anh, nếu không th́... Nhưng cũng chính nhờ sự gan dạ ấy mà Minh Chính đă được tận mắt chứng kiến lũ giặc Tây bắn giết gia súc, đốt phá nhà cửa của dân làng. Điều đó càng làm tăng thêm ḷng căm thù giặc sâu sắc trong trái tim người thanh niên trẻ này.

Lên cấp 2, Minh Chính xuống trung tâm huyện theo học. Ngày nghỉ, anh về làm việc ở hợp tác xă để lấy công điểm cho gia đ́nh và giúp mẹ trông nom các em. Nói đến đây, mẹ chia sẻ với tôi: “Nó là đứa chịu khó, chỉ biết làm hết sức ḿnh. Đi làm công lấy điểm, tuy c̣n nhỏ nhưng gánh lúa đầy như người lớn. Không chỉ thế nó c̣n được mệnh danh là người cuốc đất giỏi thứ hai của xă. Mẹ nhớ nhất h́nh ảnh nó đi làm, gánh hai đứa em ra đồng để tiện việc trông nom. Đến khi về, nh́n 4 anh em, hai đứa ngồi hai bên gánh, một đứa đi sau vác cuốc mà mẹ không cầm được nước mắt”.

Có lẽ, chính những tháng năm lam lũ này đă tôi luyện cho anh ư chí, sự can trường nên trong suốt thời gian quần nhau với quân thù ngoài mặt trận sau này, dường như anh không biết mệt mỏi bao giờ!

Trở lại với những vần thơ anh viết từ khi c̣n nhỏ, những nét chấm phá đầu đời đă cho thấy rơ tài năng về thơ ca của Minh Chính. Một trong những bài thơ c̣n lại, được viết sớm nhất là bài thơ “Viết thư cho bà” năm 1955, khi anh mới 11 tuổi. Bài thơ thật giản dị nhưng cũng rất cảm động: “Ḥa b́nh vừa mới hôm qua/ Hôm nay viết thư cho bà/ Chữ viết c̣n run nét bút/ Cháu gửi bà ở phương xa…”. Đến những vần thơ mộc mạc như: “Hôm qua em bị điểm hai/ Tại v́ em chẳng thuộc bài đêm qua…”. Tôi chợt nghĩ rằng: Có lẽ không chỉ thừa hưởng những giá trị truyền thống hiếu học của gia đ́nh, mà chính mảnh đất này, thiên nhiên này với màu vàng của lúa, màu xanh của cỏ cây, ḥa quyện cùng t́nh người nơi đây đă vun đắp cho tâm hồn thơ trong sáng của Minh Chính.

Tài năng thơ phú của Minh Chính được nhiều người biết đến khi anh xuống học ở trường cấp 3 Hùng Vương, Việt Tŕ, Vĩnh Phú (1961-1963). Chính tại nơi đây, qua những "Ngày thơ” do nhà trường tổ chức, thầy cô, bạn bè đă biết thêm nhiều về Minh Chính qua một số bài thơ như: Lạc mẹ, Tập làm thơ… Và cũng chính nơi đây, Minh Chính đă thương thầm, trộm nhớ cô nữ sinh Cù Thị Kim Hợp. Chính Kim Hợp sau này đă trở thành "nàng thơ" trong hầu hết tác phẩm của anh mà chúng tôi đă kể ở phần trước.

Cuối năm 1963, khi đang chuẩn bị lên lớp 10, Hoàng Minh Chính viết đơn t́nh nguyện nhập ngũ. Trước lúc lên đường, anh về thăm mẹ và các em, đem theo 3 cây vải người bạn tặng để trồng, hy vọng sau này trở về sẽ được hái quả.

Kể về ngày anh lên đường nhập ngũ, mẹ Oanh bồi hồi: “Sáng sớm hôm ấy, khi các anh trong xă kiểm tra công tác chuẩn bị trước lúc lên đường th́ nó nói với các anh cán bộ xă: Trưa mới đi mà! Để tôi cuốc ít ruộng c̣n lại cho mẹ rồi lên đường vẫn chưa muộn. Các anh liền can ngăn: Trưa lên đường rồi, ở nhà nghỉ ngơi, thăm hỏi bà con xóm làng! Sự nghiệp cách mạng c̣n dài, đuổi quân thù rồi về xây dựng quê hương vẫn chưa muộn. Cái thằng! Chuyện đi đánh giặc mà nó cứ xem như đi làm đồng ấy!”.

3) Dang dở những ước mơ

Nhà thơ Trần Ḥa B́nh khi viết về Hoàng Minh Chính có đoạn: “Nếu bom đạn quân thù không cướp mất anh lúc đang giữa tuổi thanh xuân, th́ người thanh niên tài hoa và đa cảm ấy chỉ có thể chọn một trong hai nghề, hoặc trở thành nhà thơ, hoặc trở thành một nhà giáo dạy văn!”.

Tôi và anh Vinh quyết định đi t́m đồng đội của nhà thơ để hiểu thêm về quăng thời gian trước khi Hoàng Minh Chính hy sinh. Sau hơn một tháng đi ḍ hỏi, liên hệ, đầu tháng 8-2011, anh Vinh báo tin với tôi: “Đă t́m thấy một số đồng đội của anh Chính. Đặc biệt, có anh Lê Quốc Chính, người cùng đại đội và rất thân với anh tôi. Hiện anh Chính đang ở Thanh Hóa”. Thế là chúng tôi khăn gói vào Thanh Hóa t́m gặp anh Lê Quốc Chính. Tṛ chuyện với chúng tôi, anh Lê Quốc Chính cho biết: “Khi nhập ngũ, Hoàng Minh Chính thuộc quân số của Sư đoàn 312 vào chiến đấu ở Mặt trận Bắc Quảng Trị. Tháng 10-1968, Minh Chính được điều về làm Đại đội trưởng Đại đội 7, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 138 (Trung đoàn độc lập của Bộ, chiến đấu ở B5). Tôi là Trung đội trưởng Trung đội 1, thuộc đại đội của anh. Anh Chính là người sống t́nh cảm lại hay làm thơ, mà tôi cũng thích thơ nên hai anh em rất quư nhau”.

"Anh nhớ nhất bài thơ nào của Minh Chính?"- tôi hỏi. Dường như câu hỏi của tôi vô t́nh chạm vào vùng kư ức một thời khói lửa với biết bao kỷ niệm mà bấy lâu nay anh cất giữ. Bởi thế, giọng anh Quốc Chính bỗng trở nên nghẽn lại. Ngừng một lúc, anh Quốc Chính tâm sự với tôi: “Thơ của Minh Chính th́ nhiều lắm! Nhưng trong đó, tôi thích nhất bài “Cô gái lái đ̣ trên sông Cam Lộ” mà lần đầu gặp gỡ anh đă đọc cho tôi nghe. Đây là kỷ niệm về những lần đơn vị chúng tôi được các cô gái Quảng Trị lái đ̣ đưa qua sông đánh giặc. Bài thơ ấy có đoạn: Lên bờ anh ra trận/Em đăm đăm nh́n theo/Biết bao nhiêu mơ ước/Gửi gắm trong tay chèo. Rồi những hôm chờ nhận nhiệm vụ mới, anh Chính thường hay xuống các trung đội tṛ chuyện, đàn hát cho chúng tôi nghe. Tuy nhiên, có điều mà chúng tôi vẫn thường thấy là anh Chính hay ngồi một ḿnh trong đêm dưới trăng. Những lúc ấy, chúng tôi không dám lại bắt chuyện. Nhiều lần, anh em chúng tôi bày tỏ mơ ước của ḿnh khi đất nước ḥa b́nh, tôi quay sang hỏi anh Minh Chính: "Sau này ḥa b́nh anh sẽ làm ǵ? Anh nói: Ḥa b́nh ḿnh muốn trở thành thầy giáo để vừa dạy học, vừa được làm thơ. Thế nhưng ước nguyện ấy của anh đă không thành”.

Theo tư liệu mà anh Lê Quốc Chính cung cấp: Tháng 12-1969, t́nh h́nh chiến sự diễn biến ngày càng có lợi cho ta, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 138 được đổi phiên hiệu thành Đoàn 2169 nhận lệnh hành quân vào Nam Bộ. Tháng 5-1970 địch càn lớn dọc biên giới Đông Bắc Cam-pu-chia, Đoàn 2169 lại chuyển thành Tiểu đoàn 227 trực thuộc Bộ tư lệnh Miền đánh trận chống càn ngày 10-5. Trong trận này, địch dùng máy bay đổ bộ một tiểu đoàn lính Mỹ, kết hợp với một tiểu đoàn ngụy có biệt kích dẫn đường càn vào kho B, sông Măng, cách biên giới Việt Nam 8 km. Lúc này Minh Chính chỉ huy đại đội phục kích chốt giữ kho. Trận chiến đấu diễn ra giằng co suốt từ 9 giờ đến 17 giờ. Cuối cùng, do tương quan lực lượng chênh lệch nên đơn vị được lệnh rút quân, củng cố lực lượng. Ở trận này ta hy sinh 9 đồng chí và bị thương 17 đồng chí. Minh Chính may mắn không việc ǵ và tiếp tục chỉ huy đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

Thế nhưng trong chiến tranh, giữa cái sống và cái chết ranh giới hết sức mong manh. Mới hôm qua hôm kia mâm cơm c̣n đủ cả tiểu đội mà hôm nay đă "vắng" đi một số đồng đội. Anh Lê Quốc Chính nhớ lại: “Ngày trước, anh Minh Chính thường hay nói với chúng tôi: Mỗi chúng ta, ai trải qua 10 trận đánh là xem như ḿnh đă hoàn thành sứ mệnh với đất nước rồi. Vậy mà anh đă không đi hết được con đường ấy!”

Kể về trường hợp hy sinh của nhà thơ, anh Lê Quốc Chính cho biết: “Đầu tháng 11-1970, Tiểu đoàn 227 bổ sung vào Sư đoàn 5. Khi ấy anh Minh Chính ở Đại đội 13, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 3, Sư đoàn 5 và vẫn làm đại đội trưởng. Đầu năm 1971, địch lại mở trận càn lớn lên vùng Đông Bắc Cam-pu-chia. Đơn vị chúng tôi nằm trong đội h́nh của sư đoàn có nhiệm vụ: Bao vây cô lập chiến đoàn 9, sư đoàn 5 ngụy tại thị trấn Xnun, tỉnh Kra-ti-e, Cam-pu-chia. Để chuẩn bị cho trận đánh, đêm 7-3-1971 anh Chính dẫn 11 đồng chí đi trinh sát địch. Sau khi đă chọn được vị trí mở cửa; nắm chắc toàn bộ cách bố trí các lô cốt và các hỏa lực của địch th́ tổ rút ra hành quân về đơn vị. Thế nhưng, khi rút quân đến khu vực b́a rừng cao su, bất ngờ địch phản pháo trúng vào giữa đội h́nh, hai đồng chí hy sinh tại chỗ. Anh Chính bị thương nặng vào mặt. Mặc dù đă được cấp cứu kịp thời, nhưng do vết thương quá nặng, anh Chính đă hy sinh tại Trạm quân y Tiểu đoàn. Anh cùng 3 đồng đội nữa được đơn vị tổ chức an táng tại quả đồi có nhiều cây bằng lăng và tre lồ ô cách thị trấn Xnun khoảng 8 km về phía Tây Bắc”.

Dù biết nơi anh Chính hy sinh thế nhưng sau chiến tranh với những bộn bề của cuộc sống nên anh Lê Quốc Chính chưa t́m đến gia đ́nh mẹ Oanh để báo tin cho mẹ biết.

Chính v́ không biết rơ con ḿnh hy sinh nơi đâu nên 40 năm qua, mẹ Oanh vẫn ṃn mỏi đợi tin anh Chính trở về bằng việc hằng ngày mẹ ra ngồi dưới gốc cây vải mà anh Chính trồng trước lúc lên đường, dơi đôi mắt nh́n xa xăm về phương Nam. Rồi có những đêm mẹ nằm mơ thấy anh Chính đang nằm cô đơn một ḿnh trong cánh rừng sâu thẳm nào đó.

Thương con, mẹ lại giục anh Vinh, anh Thịnh nhanh đưa anh về với mẹ. Thế nhưng biết t́m anh ở đâu giữa mênh mông núi rừng? Anh Hoàng Quốc Vinh chia sẻ với tôi: “Nhiều lúc tôi và cậu em út Hoàng Vĩnh Thịnh tưởng chừng như bất lực, bởi thông tin về anh Chính quá ít. Thế nhưng đang lúc bế tắc ấy, gia đ́nh tôi nhận được thông tin từ anh Lê Quốc Chính. Đọc xong thư của anh Lê Quốc Chính, anh em chúng tôi cứ ôm nhau mà khóc. Vậy là sau 40 năm, giờ đây gia đ́nh tôi có thể đưa anh về với đất mẹ”.

Trao đổi về việc đưa hài cốt nhà thơ về nước, anh Vinh nói: “Anh em tôi đă thống nhất với anh Lê Quốc Chính cuối năm nay sẽ hoàn tất hồ sơ để đưa anh tôi về nước”. Tất cả đang chờ mong một ngày được đón nhà thơ, liệt sĩ Hoàng Minh Chính về với đất mẹ Việt Nam!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 31 2014, 12:25 AM
Post #34



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



Em vẫn giữ nguyên những cảm nhận và ư kiến của em về "Giai điệu tự hào" ở post trước.

Số tháng 7 vừa rồi cá nhân em thấy cũng được đấy chứ! Vẫn cái tinh thần chung là cố gắng thể hiện theo cách truyền trống xen lẫn với những bài với những t́m ṭi phong cách thể hiện mới. Em Mỹ Tâm hát "Biển hát chiều nay" theo em là tốt. Giọng có nội lực, âm vực rộng, đáp ứng cung bậc của bài hát, giọng tṛn trịa, có những điểm tựa vững vàng, đặc biệt là phong cách biểu diễn tự nhiên, tươi, hát với cảm xúc tự hào về biển quê hương. Thể hiện về độ chín về tuổi đời, về kỹ thuật hát, cảm thụ, trải nghiệm cuộc sống trong đời của một người ca sỹ.

"Bài ca thống nhất", "Bến cảng quê hương tôi" là nhữn thử nghiệm mới về cách thể hiện. Hát chân phương phương, rơ lời, phong cách hồn nhiên, trẻ trung, không có những đoạn ngẫu hứng uốn giọng "giăy đành đạch" thường thấy ở giới ca sỹ trẻ bây giờ là em đă thấy mừng rồi, có thể với cách thể hiện như thế giới trẻ dễ tiếp nhận dễ cảm nhận được cái mà bài hát muốn thể hiện hơn chăng?

Có một số bạn nức nở khen Anh Thơ với "Xa khơi". Em th́ em mong muốn nh́n nhận một cách nghiêm túc hơn đối với một ca sỹ hát ḍng nhạc này. Ca sỹ Tân Nhân hát bài này với phong cách giản dị, địa phương hoá trên nền điểm tựa vững vàng về kỹ thuật và nội lực, với mong muốn truyền đạt chiều sâu cảm xúc. Anh Thơ hát qúa tập trung về kỹ thuật mà ít chú ư đến cảm xúc và phong cách biểu diễn, nếu tự nhiên hơn th́ sẽ dễ đi vào ḷng khán gỉa hơn. Em nói thật, lời và giai điệu của "Xa khơi" là rất đẹp và hay nhưng ngược lại, bài hát là dễ hát đối với ca sỹ, không đ̣i hỏi kỹ thuật khó. Duy nhất có một chỗ khó th́ Anh Thơ và các ca sỹ ngày nay lại không làm được mà lại cứ cố t́nh phô ra. V́ đoạn đó theo nguyên gốc bác Tân Nhân hát lại không thấy có.


Cái chỗ: "Nh́n phương Nam con nước vơi đầy thương....nhớ... NHỚ" (bắt đầu từ chữ "nhớ" thứ 2, ngân ở nốt cao hơn một bậc, giọng ngân dài, trơn tuồn tuột không có một tư độ rung nào ...em nghe đến đó phải nhăn mặt lại v́ sự thô thiển của nó trong một bài hát phải thể hiện sự tinh tế về mặt t́nh cảm hơn là về kỹ thuật. Đấy là chưa kể một số chỗ hát c̣n bí, hụt hơi do nội lực c̣n yếu. Em mong, có ca sỹ nào có cover lại bài này th́ lưu ư xử lư cái chỗ đó. Nếu không làm được th́ hăy cứ hát như bác Tân Nhân hát.
Thôi em mỏi tay qúa v́ mổ c̣ trên di động. Gửi lời hỏi thăm sức khỏe các bác, bác Ức, bác Vũ Hùng Anh, bác mocmac và nhiều bác em yêu quư khác nữa, và tất nhiên cả admin của forum nữa smile.gif

This post has been edited by Nguyen Duy Hoang: Jul 31 2014, 08:43 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 31 2014, 08:55 AM
Post #35



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ Jul 31 2014, 12:25 AM) *
Em vẫn giữ nguyên những cảm nhận và ư kiến của em về "Giai điệu tự hào" ở post trước.

Số tháng 7 vừa rồi cá nhân em thấy cũng được đấy chứ! Vẫn cái tinh thần trung cố gắng thể hiện theo cách truyền trống xen lẫn với những bài với những t́m ṭi phong cách thể hiện mới. Em Mỹ Tâm hát "Biển hát chiều nay" theo em là tốt.
...
Có một số bạn nức nở khen Anh Thơ với "Xa khơi". Em th́ em mong muốn nh́n nhận một cách nghiêm túc hơn đối với một ca sỹ hát ḍng nhạc này...
...
Duy nhất có một chỗ khó th́ Anh Thơ và các ca sỹ ngày nay lại không làm được mà lại cứ cố t́nh phô ra. V́ đoạn đó theo nguyên gốc bác Tân Nhân hát lại không thấy có.
Cái chỗ: "Nh́n phương Nam con nước vơi đầy thương....nhớ... NHỚ" (bắt đầu từ chữ "nhớ" thứ 2, ngân ở nốt cao hơn một bậc, giọng ngân dài, trơn tuồn tuột không có một tư độ rung nào ...em nghe đến đó phải nhăn mặt lại v́ sự thô thiển của nó trong một bài hát phải thể hiện sự tinh tế về mặt t́nh cảm hơn là về kỹ thuật. Đấy là chưa kể một số chỗ hát c̣n bí. Em mong, có ca sỹ nào có cover lại bài này th́ lưu ư xử lư cái chỗ đó. Nếu không làm được th́ hăy cứ hát như bác Tân Nhân hát.


Đôi lời thưa cùng bạn Nguyen Duy Hoang.
Trước hết chúng ta cần "định nghĩa" cho rơ ràng đă, rằng:


- Thế nào là giai điệu tự hào?

Nếu không trả lời được câu hỏi này một cách rơ ràng, thẳng thắn, trung thực..., mà cứ lập lờ, mờ mờ ảo ảo ai muốn hiểu sao th́ hiểu, th́ rốt cục chúng ta có tranh luận cả đời cũng không đi đến được cái đích nào cả.
Bạn (Hoàng) hiểu thế nào về giai điệu tự hào, đó là ư riêng của bạn, có thể tôi không biết. Nhưng cách hiểu của tôi là thế này:

- Những giai điệu mà khi được cất lên (hát, ḥa nhạc...) tôi nghe luôn luôn cảm thấy niềm tự hào trong đó!

Tôi dám chắc rằng lứa chúng tôi (thường thường là U60, U70, thậm chí nhiều bạn U50 nữa) có cùng suy nghĩ ấy. Cũng không loại trừ khả năng có nhiều bạn trẻ cũng nghĩ thế.
Trong suốt những năm dài kháng chiến gian khổ, điều kiện cơ sở vật chất thiếu thốn đủ đường, điều kiện học tập là vô cùng hạn chế, vậy mà các nhạc sĩ của chúng ta đă cho ra đời rất nhiều những ca khúc để đời. Các ca sĩ thể hiện những ca khúc ấy cũng tuyệt vời không kém. Họ hát hay đến mức mà đến tận bây giờ, sau mấy chục năm, chưa có "ngôi sao ca nhạc trẻ" nào dám sánh với họ, nói ǵ đến... vượt qua?
Xin nêu vài ví dụ để minh chứng.

Mỗi khi nghe bài "Những ánh sao đêm" của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, không ai trong chúng tôi là không ngây ngất khi nghe nghệ sĩ Quốc Hương thể hiện "tầm cao công tŕnh" bằng câu "xây cho nhà cao cao cao măi... Ôi xinh đẹp Tổ quốc của ta...". Ca ngợi vẻ đẹp đất nước chỉ bằng những ánh sáng đèn qua ô cửa sổ, thật giản dị nhưng đẹp đẽ làm sao.

Bài "Quảng B́nh quê ta ơi" (Hoàng Vân), chỉ cần nghe Kim Oanh cất giọng ngay câu đầu tiên "Nếu ai hỏi v́ sao..." thôi, ai cũng phải cất giọng hát theo "quê hương chúng ta nhiều ngói mới. Rằng có đắng cay...". Quê hương Quảng B́nh miền Trung gian khó sao mà hiện lên thân thương, gần gũi đáng yêu đến thế?

Bài "Đi học" (Bùi Đ́nh Thảo - Minh Chính), cứ nghe "bé Minh Hà" ngây thơ và nhí nhảnh hát "Trường của em be bé nằm lặng giữa rừng cây. Cô giáo em tre trẻ dạy em hát rất hay..." th́ không ông bố bà mẹ nào lại không muốn ôm con ôm cháu của ḿnh lên mà hôn mà nựng mà yêu, để rồi ngày mai sẽ tận tay dắt con đến trường. Riêng tôi cứ nghe đến câu ấy là tôi (năm nay 60 tuổi) lại phải lấy tay chậm nước mắt, không phải v́ thương nhớ đâu, mà là v́ hạnh phúc, v́ sung sướng dâng trào khi nghe giai điệu tươi trẻ, ngây thơ và trong sáng ấy.
Chúng tôi coi những cảm xúc như vậy là niềm tự hào!. Chúng tôi luôn tự hào về những giai điệu ấy!
Vậy nên khi VTV.1 quảng cáo chương tŕnh "Giai điệu tự hào" (GĐTH), chúng tôi đă hào hứng đón xem với hy vọng, niềm tự hào sẽ được tôn vinh. Nhưng...

Người ta đă làm ǵ với những "niềm tự hào" của chúng tôi?
Ngay số 1 của GĐTH, người ta cắt ngang giọng hát đáng tự hào Quốc Hương, để chen cái anh chàng chưa "sạch nước cản trong thể hiện ca khúc" Đức Tuấn vào làm hỏng hết phần c̣n lại của bài hát. Tôi có cảm giác niềm tự hào bị chém một nhát dao phay!

Đến "Quảng B́nh quê ta ơi" th́ ngoài cô ca sĩ trẻ Kiều Anh hát ḥ chẳng ra làm sao đă đành, người ta c̣n cho tốp nữ hát chèo múa minh họa nữa th́... niềm tự hào như bị giội cả thùng nước lạnh.

Tưởng cái tệ hại của GĐTH đến cỡ cho anh chàng hết thuốc chữa ĐVH bôi bác bài "Cô thợ hàn" (Thịnh Trường) là đă... quá cỡ thợ mộc rồi, nào ngờ...
Không ai có thể tưởng tượng nổi, người ta sỉ nhục một ca khúc tuyệt vời như bài "Đi học" đến độ như vậy. Hải "bột" đă bôi tro trát trấu vào âm nhạc Việt Nam khi thể hiện "Đi học" một cách cực kỳ đểu cáng: sai nhạc, phá giai điệu, "nhổ nước bọt" vào ca từ..., đến mức không ai c̣n nhận ra cái giai điệu ngây thơ trong sáng (cùng với "bé Minh Hà") đâu nữa. Đă thế, "tác giả" Quốc Trung (tôi có thể nói mà không sợ mất ḷng rằng, tay này đúng là kẻ MẶT TRƠ TRÁN BÓNG!) c̣n cố bào chữa, ngụy biện, bênh vực cách làm rất đểu cáng của ḿnh và Hải "bột". Nói thật, tôi không thể hiểu nổi tay mặt trơ trán bóng này học âm nhạc ở trường nào? Thầy nào dạy?

Nguyen Duy Hoang đă thấy niềm tự hào của chúng tôi đă bị VTV.1 cùng ê-kíp làm GĐTH đào hố chôn sâu xuống bùn đen rác rưởi chưa?

Đến với GĐTH, chúng tôi cứ h́nh dung thế này: các bài hát xưa với giọng ca xưa sẽ được phát lên trọn vẹn, sau đó các bậc lăo thành, các nhà phê b́nh âm nhạc v.v..., sẽ phân tích cái hay, cái đẹp, cái tính nghệ thuật của ca khúc, cái xử lư tinh tế về giai điệu của nhạc sĩ, cái cách thể hiện đạt đến chân - thiện - mỹ của ca sĩ ở chỗ nào v.v..., để các bạn trẻ có cơ hội cảm thụ, và sau đó nêu ư kiến phản biện, rồi lại được các ông, các bác vạch ra chỗ hiểu chưa đúng, chưa chuẩn của các cháu, qua đó mà cùng đi đến một kết quả chung: tự hào về thành quả âm nhạc của cha ông!

Ấy thế nhưng, họ đă làm ǵ th́ Nguyen Duy Hoang đă thấy rồi đấy.
Chúng tôi đến với GĐTH đâu phải để nghe ca sĩ trẻ hát? Các bạn trẻ cứ việc yêu thích ḍng nhạc của ḿnh, cứ việc tự hào về thần tượng của ḿnh, cánh già chúng tôi có phản đối đâu? Chỉ xin các bạn đừng v́ "cái ǵ đó" mà cố gắng hát những bài ca đi cùng năm tháng của chúng tôi, v́ thực t́nh, các bạn KHÔNG BIẾT HÁT những bài ấy đâu. Bởi v́ các bạn hát cho chuẩn đă là khó, các bạn c̣n phá cách nữa th́ chỉ nhanh chóng làm hỏng bài hát thôi.
C̣n những ai nhân danh "làm mới, nâng tầm, nhằm trẻ hóa" những bài ca này, đó là họ đă quá tự đề cao ḿnh, quá chủ quan nghĩ rằng họ đang đúng, và quá ngạo mạn khi cho rằng, nhờ có họ, những bài hát ấy mới có thể... đến được với lớp trẻ!
Họ không biết hay giả vờ không biết, rằng họ đang góp phần phá hỏng thêm nền âm nhạc Việt Nam, mà vốn dĩ cái "nền âm nhạc" ấy mấy chục năm vừa qua đă hư hỏng nhiều lắm rồi.

Bạn Nguyen Duy Hoang cứ việc ghi nhận sự tiến bộ của các ca sĩ trẻ, nhưng tôi cho rằng, không phải trong trường hợp các bạn ấy hát những ca khúc bất hủ của ḍng nhạc cách mạng một thời đâu.

Kể từ khi nghe Hải "bột" phỉ nhổ bài "Đi học", chúng tôi không hề muốn xem GĐTH nữa, v́ rơ ràng, những người làm chương tŕnh này đă lợi dụng "giai điệu tự hào" để... làm việc khác!
Đó là việc ǵ? Họa có... trời biết.


This post has been edited by Hoacamchuong: Jul 31 2014, 09:06 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 31 2014, 11:52 AM
Post #36



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 19
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



QUOTE (Hoacamchuong @ Jul 31 2014, 08:55 AM) *
...
Chúng tôi đến với GĐTH đâu phải để nghe ca sĩ trẻ hát? Các bạn trẻ cứ việc yêu thích ḍng nhạc của ḿnh, cứ việc tự hào về thần tượng của ḿnh, cánh già chúng tôi có phản đối đâu? Chỉ xin các bạn đừng v́ "cái ǵ đó" mà cố gắng hát những bài ca đi cùng năm tháng của chúng tôi, v́ thực t́nh, các bạn KHÔNG BIẾT HÁT những bài ấy đâu. Bởi v́ các bạn hát cho chuẩn đă là khó, các bạn c̣n phá cách nữa th́ chỉ nhanh chóng làm hỏng bài hát thôi.
C̣n những ai nhân danh "làm mới, nâng tầm, nhằm trẻ hóa" những bài ca này, đó là họ đă quá tự đề cao ḿnh, quá chủ quan nghĩ rằng họ đang đúng, và quá ngạo mạn khi cho rằng, nhờ có họ, những bài hát ấy mới có thể... đến được với lớp trẻ!
Họ không biết hay giả vờ không biết, rằng họ đang góp phần phá hỏng thêm nền âm nhạc Việt Nam, mà vốn dĩ cái "nền âm nhạc" ấy mấy chục năm vừa qua đă hư hỏng nhiều lắm rồi.

Bạn Nguyen Duy Hoang cứ việc ghi nhận sự tiến bộ của các ca sĩ trẻ, nhưng tôi cho rằng, không phải trong trường hợp các bạn ấy hát những ca khúc bất hủ của ḍng nhạc cách mạng một thời đâu.


Liệu có quá khắt khe không nhỉ bác HCC? Thay v́ cất kỹ trong kho nay được đem ra công diễn cho dù chưa được như ư, cần phải chỉnh sửa nhiều, nhưng cũng là điều cần thiết, không lẽ chỉ v́ cách "thể hiện" mà "nghệ thuật" bị đóng băng hay sao hả bác?

Én tôi cũng nhất trí với ư kiến của NDH và vẫn mong mỏi được tiếp tục xem chương tŕnh này với hy vọng ngày một tốt hơn. Nhờ đó mới có cơ hội hiếm hoi được thấy lại lăo nghệ sĩ KIỀU HƯNG và cũng ko ít bài hát rất có gía trị khác...
Và qua đây cũng hiểu thêm được giới trẻ ngày nay họ nghĩ ǵ về quá khứ cũng như cách họ thể hiện cái tôi của ḿnh trước mọi người... và rất nhiều điều khác có thể chiêm nghiệm.

Trên phương diện quản lư, nếu cho Én tôi lựa chọn hai cách:

1, V́ hát ko ra ǵ nên cấm tiệt không cho hát nữa kẻo phá hỏng bài hát của người ta.
2, Cho hát nhưng giám sát chặt chẽ. Chấp nhận "xây sát" nhất định.

Én sẽ chọn cách thứ hai.

Đôi ḍng ư kiến cá nhân, mong được chỉ giáo thêm.


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 31 2014, 03:50 PM
Post #37



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 201
Thank(s): 9
Joined: 07-03-09
Member No.: 5,458



Giai điệu tự hào phiên bản NGa đích thực là giai điệu tự hào, trong âm nhạc nghiêm chỉnh người ta không thể phá cách một cách vô ư thức, và truyền thống của châu Âu là cực kỳ tôn trọng cái nguyên bản, sự thay đổi dẫn đến phá vỡ một tác phẩm âm nhạc là điều hiếm thấy. NGay cả nước Mĩ với nền văn hóa đa sắc màu th́ ít khi người ta dám pop hóa, rock hóa một tác phẩm âm nhạc nếu như xét thấy công chúng không chấp nhận
Lanha92 cho rằng tre già măng mọc, việc ca sĩ lớp sau và lớp trước vênh nhau th́ đó là cách tŕnh bày cảm thụ, nhưng không thể v́ thế mà đem một bài hát tuyệt vời như bài Bài ca thống nhất ra kéo nhị vô duyên đến thế hay Bến cảng quê hương tôi từng được Bằng Kiều hát rất hay không thể để một tay xă hội đen nửa mùa hát như đưa đám
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 31 2014, 05:06 PM
Post #38



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (Enbac @ Jul 31 2014, 11:52 AM) *
Liệu có quá khắt khe không nhỉ bác HCC? Thay v́ cất kỹ trong kho nay được đem ra công diễn cho dù chưa được như ư, cần phải chỉnh sửa nhiều, nhưng cũng là điều cần thiết, không lẽ chỉ v́ cách "thể hiện" mà "nghệ thuật" bị đóng băng hay sao hả bác?

Én tôi cũng nhất trí với ư kiến của NDH và vẫn mong mỏi được tiếp tục xem chương tŕnh này với hy vọng ngày một tốt hơn. Nhờ đó mới có cơ hội hiếm hoi được thấy lại lăo nghệ sĩ KIỀU HƯNG và cũng ko ít bài hát rất có gía trị khác...
Và qua đây cũng hiểu thêm được giới trẻ ngày nay họ nghĩ ǵ về quá khứ cũng như cách họ thể hiện cái tôi của ḿnh trước mọi người... và rất nhiều điều khác có thể chiêm nghiệm.

Trên phương diện quản lư, nếu cho Én tôi lựa chọn hai cách:

1, V́ hát ko ra ǵ nên cấm tiệt không cho hát nữa kẻo phá hỏng bài hát của người ta.
2, Cho hát nhưng giám sát chặt chẽ. Chấp nhận "xây sát" nhất định.

Én sẽ chọn cách thứ hai.

Đôi ḍng ư kiến cá nhân, mong được chỉ giáo thêm.


Enbac nghĩ thế nào mà bảo rằng "cất kỹ trong kho"? Chúng ta chẳng đă có hẳn 1 website "Bài ca đi cùng năm tháng" (BCĐCNT) để mọi người thưởng thức những "Giai điệu tự hào" mà không cần ai phải gia công cắt gọt đó sao? Vào nghe những GĐTH ở đây công khai, miễn phí, không bị ai đó "pha chế" (như pha cocktail) để vừa nghe vừa bực ḿnh, chẳng phải là được tự hào trọn vẹn hơn sao?
Nếu chúng ta phê phán chương tŕnh GĐTH dở hơi của VTV.1 mà bảo như thế là khắt khe, th́ chữ "khắt khe" ấy phải được hiểu thế nào?
Xin nhắc lại với Enbac, chúng ta không hề bảo các bạn trẻ đừng yêu thích nhạc cách mạng, rằng các bạn đừng hát nó, bằng chứng là website BCĐCNT mở chuyên mục "Thành viên hát" để ai có năng khiếu ca hát, ai thích hát nhạc cách mạng, xin cứ tự nhiên gửi "tác phẩm" đến, nếu không phải như kiểu anh chàng Lệ Rơi hát, hoặc như kiểu Hải "bột" hát "Đi học", đều được đăng vào đấy, một phần của BCĐCNT, chẳng phải là chúng ta khuyến khích các bạn trẻ yêu nhạc cách mạng đó sao?
Chả có ai cấm tiệt không cho họ hát nữa đâu Enbac. Mà là các bạn trẻ đừng hát những tác phẩm ấy theo kiểu "Tuổi 20 hát" như đă có trích ngay trong topic này đấy. Nghe các bạn ấy hát như thế mà bảo phải động viên, khuyến khích th́... HCC không hiểu Enbac đâu.
Lại nói về nghệ sĩ Kiều Hưng, xin thưa với Enbac rằng, ngay khi ông về nước thăm quê hương và hưởng không khí Tết cổ truyền quê nhà, đại diện ban quản trị BCĐCNT, kết hợp với một số thành viên của nhaccachmang.net (bác sĩ Thiên Hương, PLN v.v...) cùng đông đảo người mến mộ ông đă tổ chức những buổi giao lưu cùng nghệ sĩ, có cả các quan chức trong ngành VH-TT đến dự, có quay video clip, làm phim phóng sự phát trên đài PT-TH Hà Nội mấy lần, gây được tiếng vang lớn trong giới văn nghệ sĩ và quần chúng yêu thích giọng ca vàng của những BCĐCNT. Vậy mà Enbac phải đợi đến kỳ phát sóng tháng Bảy của GĐTH trên VTV1 mới được "có cơ hội hiếm hoi được thấy lăo nghệ sĩ Kiều Hưng" th́ HCC rất lấy làm lạ đấy.
Xin nói thật đừng buồn, v́ nghệ sĩ Kiều Hưng về nước đă khá lâu rồi, mọi người đă lên tiếng ca ngợi ông rất nhiều rồi, đă từng nghe ông hát những bài ca xưa vẫn "đẹp" như xưa nhiều lần rồi..., mà VTV 1 vẫn cứ như không hề biết ǵ th́ thật là bất tiện cho họ vậy. Cho nên số GĐTH tháng Bảy vừa rồi (tức là rất lâu sau phóng sự về ông của HTV1 (PT-TH Hà Nội) phát sóng) VTV1 mới mời ông tham gia để... vớt vát phần nào thể diện, đó là điều HCC thiết tưởng Enbac rơ hơn ai hết mới phải chứ?
Enbac có biết "giới trẻ ngày nay nghĩ ǵ về quá khứ" được giới thiệu trên GĐTH đă bị cắt xén, pha chế, lồng ghép đến "tṛn trịa" như thế nào không? Nếu biết, chắc hẳn bạn sẽ không thể tin tưởng những ǵ GĐTH cho ta thấy trên TV đâu.
Tóm lại,
- chúng ta phản biện với GĐTH của VTV, chứ không phản đối việc các bạn trẻ yêu thích và ca hát những BCĐCNT.
- chúng ta chỉ khuyên các bạn trẻ đừng v́ "cái ǵ đó" mà hát theo kiểu như đă hát trên chương tŕnh GĐTH, bởi rất khó chấp nhận.
- chúng ta phản đối mạnh mẽ cách làm GĐTH của VTV1, v́ nó không hề đem đến cho người xem truyền h́nh chút tự hào nào cả, mà chỉ có sự bực ḿnh thôi.
- không cần phải chờ đến GĐTH của VTV chúng ta mới được biết đến nghệ sĩ Kiều Hưng. Chính HCC đă có chụp ảnh chung với nghệ sĩ Tết năm ngoái (Quư Tỵ) rồi đấy.
- không thể để ai đó hát rồi "giám sát chặt chẽ" được đâu, v́ như "Tuổi 20 hát", Hải "bột" hát "Đi học", ĐVH hát "Cô thợ hàn" như thể "chửi" vào mặt các tác giả của những bài hát ấy đấy, không những không được "giám sát chặt chẽ" (như ư của Enbac) mà thậm chí c̣n được phát trên Đài Truyền h́nh quốc gia (VTV1) đấy thôi.
HCC xin một lần trao đối thẳng thắn với Enbac, chỉ mong bạn đừng... quên đường đến nhà HCC chơi thôi.
Cảm ơn nhá.

This post has been edited by Hoacamchuong: Aug 1 2014, 08:48 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
DTH
post Jul 31 2014, 08:22 PM
Post #39



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 13
Thank(s): 0
Joined: 31-10-12
Member No.: 25,285



Chào các bác NCM. Các bác cho tôi góp đôi lời v́ thấy nhiều ư kiến của các bác. Chương tŕnh GDTH tôi thấy giảm dần độ tệ hại, mức độ chấp nhận được th́ chưa thể đáp ứng đầy đủ như trông đợi nhưng cũng có những tín hiệu thấy lấp ló cái tự hào.
- Xét riêng về GDTH tháng 7 vừa rồi, về cặp MC anh Thanh Quang và chị Thu Nga mạn phép các anh chị nhận xét sau: Chị Thu Nga nhác trông hệt trường phái make up Đông Bắc Á, chị bớt đi cái nụ cười th́ giống hệt Hoa Xuân Oánh- người phát ngôn của BNG TQ, chả thấy tí kư lô người Việt tẹo nào. Anh Thanh Quang như người nông dân thanh lịch, nói như súng AK bắn 3 phát một, cấm có thay đổi, là tạng người không hoạt ngôn, hoạt kê mặc dù anh có tŕnh độ tương đối, cố gắng trong các chương tŕnh mức độ tốt dần. Anh chị đều mắc lỗi nói đến" kiều hối" trong chương tŕnh vừa rồi, ơ thế chỉ trông chờ ngoại lực, không có tư nội lực nào à?
- Cách tiếp cận tṛ chuyện, trao đổi, tranh luận khá mới mẻ, hiện đại nhưng tranh luận trước bàn dân thiên hạ chấp nhận bị ném đá đ̣i hỏi tŕnh độ, sự hùng biện chưa thấy nhiều. Mặc dù vậy chúng ta có thể thấy quan điểm khác nhau nhưng đôi khi dẫn đến căng thẳng hơi quá, cách làm trước là cần một “quan ṭa” công tâm, có tiếng và tŕnh độ cao để “ phân xử” nhưng nay nhường vị trí ấy cho khán giả lựa chọn, đó cũng là một cách làm khá cách tân. BTC chính là người có tiếng nói quyết định cách làm và chọn nhân sự: Một ví dụ là trường hợp Anh Thơ hát Xa khơi, không phải do ca sĩ Tân Nhân hát quá đỉnh cao hay TS Minh Thái có lời nhận xét thẳng thắn quá, chẳng qua là em hát chưa đạt, tôi nghĩ chọn Tân Nhàn hát được hơn, cả về khát vọng, chất giọng và cách thể hiện.
- BTC chắc cũng đang ṃ mẫm để t́m lối ra, bằng chứng là mời NS Kiều Hưng đến giao lưu và tŕnh diễn, nhờ thế bài hát T́nh em biển cả có sự lựa chọn tăng đáng kể. Bác KH gần 80, ở trời Tây về VN vẫn đến, người hâm mộ thấy thần tượng bằng xương bằng thịt c̣n ǵ tự hào hơn, vậy c̣n bao nhiêu các nghệ sĩ khác: Kim Oanh, Thanh Huyền, Bích Liên, Tuyết Thanh, Mạnh Hà, Mỹ B́nh, Tô Lan Phương... lứa tuổi cũng xưa nay hiếm sao không tạo điều kiện tṛ chuyện, trao đổi và ca hát, một cách tiếp nhận chân thực, đời thường dễ đi vào ḷng người hơn.
- Cuối cùng cũng chẳng thể nào cấm BTC dự định làm riêng một chương tŕnh về nhạc vàng, hoặc cấm các ca sĩ thị trường biểu diễn nhạc cách mạng nhưng cách làm thế nào để những ư kiến bớt định kiến là chuyện của BTC. Suy cho cùng nhạc Việt phục vụ người Việt, cả một đội ngũ truyền thông hùng hậu hy vọng không phụ ḷng khán giả. Tks các bác.

This post has been edited by DTH: Jul 31 2014, 11:17 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Aug 1 2014, 12:39 AM
Post #40



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 26
Thank(s): 0
Joined: 09-02-10
Member No.: 10,859



- Cho đến hiện tại, chương tŕnh giai điệu tự hào đă qua 7 số phát sóng, nhưng có một điều tôi không hiểu là tại sao lại không mời nhiều những ca sĩ ít nhất là có “nghiệp vụ” hát nhạc đỏ hay cách mạng (ḍng nhạc chủ đạo của chương tŕnh) lên thể hiện cho nó ra cái hồn của bài hát? mà lại chỉ mời đa số các ca sĩ chỉ có “nghiệp vụ” hát nhạc thị trường lên biểu diễn vậy?? phải chăng do kinh phí? do điều kiện ngoại cảnh? Vấn đề tế nhị nào khác? Vấn đề PR? Hay để nhằm thu hút các khán giả trẻ thuộc 8X, 9X hay thậm chí @ lên để cân đối vấn đề b́nh chọn cho cái chương tŕnh Gala ǵ ǵ đấy??...
- Ở đây lại nói tới cụm từ phá cách mà cư zân nhạc thị trường hay dùng. Ừ đúng, khi sử dụng cụm từ này cho nhạc thị trường th́ ai cũng định nghĩa được. Nhưng khi lại bạo dạn dùng cho ḍng nhạc truyền thống th́ bấy lâu nay tôi vẫn chưa hiểu là thế nào?? Cứ mỗi khi nghe giới thiệu tên bài hát là các giai điệu, cảm xúc của các bài hát do VOV phát lại ùa về, đến khi nghe ca sĩ chuyên về “live show” cất tiếng hát là lại thấy chán, lại muốn chuyển kênh. Ḍng nhạc cách mạng rất tôn trọng và không lấn sân của ḍng nhạc thị trường, các bạn có đục phá, gọt giũa, g̣ hàn ǵ th́ cứ áp dụng ở ḍng nhạc của ḿnh thôi nhá.
- Chương tŕnh khi tổ chức chắc cũng không thể chỉ phát băng gốc không v́ sẽ đơn điệu mà chỉ sử dụng để nâng cao hơn nữa niềm tự hào của chúng ta, nhưng ít nhất là đừng mời các cán bộ chỉ có nghiệp vụ thị trường lên nhé, sẽ khỏi bị “gạch, đá”… smile.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post

4 Trang V  < 1 2 3 4 >
Reply to this topicStart new topic
2 User(s) are reading this topic (2 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 22nd November 2018 - 03:12 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France