IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

 
Reply to this topicStart new topic
> Câu chuyện bất ngờ từ cú điện thoại, Niềm tự hào nhỏ bé của 4r nhaccachmang.net
post Jul 15 2014, 04:58 PM
Post #1



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 19
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



Vào dịp kỷ niệm lễ chiến thắng năm nay 30/04/2014, vui th́ vui đó nhưng không khỏi chút chạnh ḷng khi vào ngôi nhà thân quen nhaccachmang.net. Vậy là cũng gần tới sinh nhật lần thứ 8 rồi với bao thăng trầm, biến đổi... Và 4r vẫn c̣n tồn tại tới ngày hôm nay.

Trăn trở, bối rối với "một nỗi buồn mênh mang"...

Rồi bất chợt, một cú điện thoại vang lên.... Mở đầu cho một câu chuyện cảm động... Dường như cái "nỗi buồn mênh mang" đó tan biến và thấy ấm áp một niềm hứng khởi với nhaccachmang.net thân yêu.

Tháng bảy lại tới với nhiều cảm xúc... Và đây chính là thời điểm để Nghệ sĩ - Nhà báo cách mạng lăo thành Trần Mùi (Vĩ Cầm Đỏ), thành viên của 4r nhaccachmang.net, người trực tiếp tham gia vào các sự kiện, t́nh huống trong câu chuyện có thật này viết nên câu chuyện. Én bạc được sự ủy quyền của bác TM xin được post lên 4r cho mọi người cùng theo dơi.


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post
The Following 3 Users Say Thank You to Enbac For This Useful Post:
Hậu sinh.2, Hoacamchuong, timlaikyuc
post Jul 15 2014, 05:06 PM
Post #2



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 19
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



Câu chuyện bất ngờ từ một cú điện thoại
đến từ nhaccachmang.net



Sáng chủ nhật, một hồi chuông điện thoại từ Én Bạc cho hay có một người ở Tỉnh Hải Dương gọi đến Ban quản trị mạng nhaccachmang.net để hỏi thăm tin tức về một người cán bộ đă hy sinh tại chiến khu mà chỉ có nghệ sĩ ưu tú Tô Lan Phương có thể biết…

Theo như lời người điện thoại là sinh viên đang về quê nghỉ hè cho hay : “Bố anh, một người đă công tác tại chiến khu năm xưa cần t́m một người tên là Tô Lan Phương – ca sĩ của Đoàn Văn công Giải phóng… bởi trong chiến tranh bố anh công tác tại K23 và biết người ca sĩ này và nhờ anh bằng mọi cách t́m cho bằng được”.
Theo như bố anh này nói, nếu t́m được TLP th́ những manh mối khác sẽ được sáng tỏ mà bao nhiêu năm nay ông băn khoăn trăn trở…
Anh sinh viên này cũng đă t́m mọi khả năng có thể để làm theo yêu cầu của người bố…Bằng kiến thức Internet, anh t́m thông tin trên các trang mạng và cuối cùng t́m đến trang mạng nhaccachmang.net…
Én Bạc người đồng hành và cũng là thành viên trong ban quản trị gọi ngay cho Vĩ Cầm Đỏ và nghĩ chỉ có Vĩ Cầm Đỏ mới giải đáp được câu chuyện này mà thôi…

Người cựu chiến binh tên là Đỗ Văn Phấn hồi chiến tranh là nhân viên tiếp phẩm của Quân y viện K23 (Thủ trưởng là Bác sĩ Văn Lâm) nơi nhiều cán bộ dân chính đảng hoạt động trong chiến khu chữa bệnh và điều trị ở đây, thời gian này (1971 – 1973) nhà biên kịch Thanh Nha (Ba Thanh Nha) chữa bệnh nơi này một thời gian do bệnh nặng ông Ba Thanh Nha đă qua đời và ông Phấn là người đi chôn.

Qua câu chuyện, ông Phấn chỉ biết người ông chôn có lẽ (?) là một cán bộ cao cấp hoạt động trong lănh vực văn hóa nghệ thuật…Ông nhớ, ngày ông Thanh Nha nằm viện có nhiều nghệ sĩ mà đa phần là nghệ sĩ cải lương của đoàn Văn công tới thăm và ông không biết ai…bởi nhiều người đến và xưng là chú cháu với ông…nhưng ông nhớ rơ 2,3 lần cô ca sĩ Tô Lan Phương tới thăm ông tại y viện này, bởi Tô lan Phương rất nổi tiếng trong chiến khu Nam Bộ. Ông Phấn nhớ có vậy.
Ông không biết tên chính xác mà nhớ mài mại tên là Thanh Nga (?) làm ǵ, quan hệ ra sao…
Như vậy qua trao đổi với tôi có mấy chi tiết mà tôi có thể khảng định :
- Thanh Nga là Ba Thanh Nha – Nhà biên kịch Cải lương và sinh hoạt tại Tiểu ban Văn nghệ R (nơi chú Tư Siêng – Lưu Hữu Phước làm thủ trưởng)
- Anh em nghệ sĩ Cải lương đến thăm th́ tôi biết chú Ba Thanh Nha có nằm ở đó chữa bệnh và có mối liên hệ về công việc cũng như t́nh cảm…
- Thẩm tra anh Phấn th́ đúng là tên địa phương, tên những con đường cùng vị trí, mật hiệu cơ quan anh nói chính xác và Đoàn VC Giải phóng cũng nằm trong khu vực ấy v́ thế tôi rất thông thạo…

Tháng 6.1973 anh Đỗ Văn Phấn là người cuối cùng của K23 rút ra miền Bắc và K23 hoàn thành xứ mệnh của ḿnh…trước ngày rời K23 anh đă nhờ một người bạn Việt kiều ở Chí Phèn – nơi gần vị trí của K23 thỉnh thoảng trông nom hộ mộ phần chôn ở nơi ấy, trong đó có mộ phần của ông Thanh Nha…

Bao nhiêu năm qua, ông Phấn vẫn canh cánh trong ḷng là gia đ́nh ông Thanh Nha có biết nơi ông nằm và hài cốt của ông Thanh Nha đă được gia đ́nh đưa về nhà hay chưa ? Nếu gia đ́nh yêu cầu, ông Phấn sẽ đi và chỉ tận nơi ông đă chôn, ông vẫn c̣n nhớ vị trí cho dù mấy chục năm đă trôi qua…

Xin nói thêm K23 ngày ấy nằm trên đất Campuchia sát ngay với biên giới Tây Ninh của Việt Nam. Nói cụ thể hơn thuộc Ngả tư nước đá trên đường đi Slon – Suông - Kratie bằng con lộ đất đỏ chạy dài hai bên là rừng nguyên sinh.
Tôi đă t́m những manh mối như thế nào ?

Và tôi phải nghĩ cách t́m gia đ́nh của ông Ba Thanh Nha như thế nào đây ?

Những người ở R cùng là ưu tiên số một :
Đinh Phong nhà báo, anh chị nhạc sĩ, nhà thơ Lư Nhất Vũ – Lê Giang, Hữu Phần, nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn…nói chung là không nhiều bởi người c̣n, người mất, người ở tỉnh xa…

Từ nguồn tin của anh Lư Nhất Vũ cho biết ông Thanh Nha quê ở Đồng Tháp…vậy là tôi có manh mối liên hệ với Hội văn nghệ Đồng Tháp rồi từ đó ṃ ra người bà con hiện đang sống tại TP Hồ Chí Minh và người này không xa lạ trong giới văn nghệ mà tôi biết : Đạo diễn Ca Lê Hồng vợ của anh Nguyễn Long Trảo người em thứ 8 của ông Thanh Nha…
Như vậy qua bao nhiêu t́m kiếm ṃ mẫm qua điện thoại cho tới Ban Ngành ở Đồng Tháp và cuối cùng là anh Long Trảo tôi mới được hay : Ông Ba Thanh Nha vẫn c̣n nằm khu rừng xưa ngày nào và gia đ́nh cũng chưa biết cách đưa về làm sao ? Khi mà rừng rậm bao năm dài có nhiều thay đổi…rồi thủ tục nhiêu khê bởi nơi ông Ba nằm là đất Campuchia…

Như vậy tôi đă làm công việc : “Nghĩa tử là nghĩa tận” với một đồng đội, tuy rằng người này tôi không gần gũi thân thiết cho lắm bởi khác nghề, chú bên Cải lương, tôi bên Ca múa nhạc.
T́nh đồng đội, t́nh đồng nghiệp ngấm sâu trong ḷng tôi trong thời gian ác liệt, gian khổ của chiến tranh và cái nghĩa đă thôi thúc tôi làm việc này…
Có một kỷ niệm mà tôi mang ơn : Hồi ấy, chú Tư Siêng (Nhạc sĩ Lưu Hữu Phước) rất yêu thương chúng tôi, đặc biệt với Tô Lan Phương. Chú có lần nói với Phương “Chú sẽ nói với chú Ba Thanh Nha dạy cháu ca vài câu vọng cổ, cháu biết hát thêm vọng cổ th́ bà con chiến sĩ thích và hoan nghênh lắm”…
Chú nói là chú làm. Và trong những đêm biểu diễn tại chiến trường Tô Lan Phương đă ca bài “Gởi người chiến sĩ miền Đông” viết lời nhà báo Đinh Phong công tác tại báo Giải phóng ngày ấy, bài hát theo điệu “Khốc Hoàng Thiên” một trong những thứ tự trong những câu của Đờn ca Tài tử Nam Bộ.
Tôi đă trao đổi thông tin này với anh Long Trảo và cung cấp số điện thoại người chôn người anh của anh hiện đang ở Hải Dương để hai bên trực tiếp của câu chuyện dài này…

Cảm thấy nhẹ ḷng khi làm được một việc Nghĩa cho đồng đội, tôi cũng cám ơn anh Vũ Duy Quang tức Én Bạc cùng trang mạng nhaccachmang.net đă chia sẻ thông tin này qua một cuộc điện thoại để từ đó chúng ta đă hành động đầy tính nhân văn nhằm tưởng nhớ và đem lại sự ấm áp với người đă khuất.
Âu cũng là sự biết ơn với những người đă khuất cho chúng ta được sống hôm nay…

Viết nhân ngày Thương binh Liệt sĩ 27.7.2014
Trần Mùi (Vĩ Cầm Đỏ)


Ghi chú : Nhà viết Cải lương Thanh Nha với bút danh Trần Ngọc hoạt động trong lănh vực cải lương. Ông là một trong những người xây dựng và phát triển Đoàn Cải lương Giải phóng – trực thuộc Tiểu ban Văn nghệ Ban Tuyên huấn TW Cục miền Nam B2.
Ông là Phó Tiểu ban Văn nghệ miền Nam (Trưởng ban là Nhạc sĩ Lưu Hữu Phước)
Ông Thanh Nha mất khoảng thời gian 1971 – 1972 do bạo bệnh và được chôn cất tại K23.


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 15 2014, 06:42 PM
Post #3



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 581
Thank(s): 111
Joined: 07-06-09
Member No.: 7,269



Câu chuyện của Én Bạc và Vĩ cầm đỏ thật cảm động
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 15 2014, 07:06 PM
Post #4



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 19
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



Bác Vĩ Cầm Đỏ vừa mới cho hay: Hiện nay tại Nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Đồng Tháp có ngôi mộ của Nhà biên kịch Ba Thanh Nha, nhưng tiếc rằng đó lại là mộ "Gió".

Gia đ́nh và Hội VHNT Đồng Tháp muốn đưa liệt sĩ Ba Thanh Nha trở về quê mẹ nhưng..." Ông Ba Thanh Nha vẫn c̣n nằm khu rừng xưa ngày nào và gia đ́nh cũng chưa biết cách đưa về làm sao ? Khi mà rừng rậm bao năm dài có nhiều thay đổi…rồi thủ tục nhiêu khê bởi nơi ông Ba nằm là đất Campuchia…".


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 16 2014, 11:55 AM
Post #5



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



“Hay quá bác ơi, cám ơn bác vô cùng. Lâu nay 4r cũng im ắng quá”…
Đó là ḍng email Én Bạc – Vũ Duy Quang gửi cho tôi sau khi tôi gửi bài viết “ Cuộc điện thoại bất ngờ từ trang nhaccachmang.net.” nhờ Én chuyển tải lên mạng.
Chỉ bấy nhiêu chữ trong câu nói ấy đủ thấy tấm ḷng của Én đối với trang mạng này…
Tôi cảm động và quư Vũ Duy Quang từ những ḍng từ ngữ ngắn ngủi ấy v́ nó chứa đựng đầy ắp cái t́nh nghĩa và trách nhiệm vô h́nh mà Én Bạc trăn trở.
Quư là vậy !
Sau cú điện thoại ấy, Én c̣n gợi ư tôi viết về câu chuyện này để đăng trên nhaccachmang.net bời nó rất hay rất nhân văn.
C̣n tôi, ngoài diễn biến mang tính gây cấn ấy, nội dung liên quan về một người nghệ sĩ nếu đăng rất phù hợp…
Vậy phải viết như thế nào ? Biên tập sao cho ngắn gọn, xúc tích nhưng vẫn phải truyền tải cho bạn đọc cảm nhận ngay được ? Nếu “tràng dang đại hải” kể từng chi tiết ắt bạn đọc sẽ rất “mệt”. Quả không dễ…

Ngay từ cuộc điện thoại đầu tiên với nhân vật trong cuộc, tôi đă cảm nhận đây là câu chuyện hay, v́ vậy trong ư thức đă h́nh thành cách viết rơ rệt và để khỏi quên tôi ghi chép ngắn gọn những diễn biến xẩy ra …
Thời gian công việc khác đă cuốn hút tôi…rồi cho tới tháng 7 nhớ tới ngày kỷ niệm Thương binh Liệt sĩ 27.7 đây là thời điểm phù hợp để đưa bài viết lên. Bắt tay vào viết và viết rất nhanh bởi tư liệu đă có, cái t́nh đồng đội đă sẵn…và bài viết ra đời với sự ủng hộ của Én Bạc – Vũ Duy Quang.

Trang nhaccachmang.net vô h́nh chung đă kết nối sọi dây t́nh cảm gần giống như chương tŕnh trên Đài Truyền h́nh VN “Đi t́m đồng đội”, nhờ có trang nhaccachmang.net mà “Người trong cuộc” mới t́m ra địa chỉ của những người cần t́m để rồi từ đó kết nối nhau lại, như vậy ngoài bổn phận truyền tải những ca khúc cách mạng của một thời hào hùng các giai đoạn thăng trầm của lịch sử của đất nước, th́ hôm nay nhaccachmang.net lại ghi thêm một dấu son trong hoạt động của ḿnh…

Vĩ Cầm Đỏ
Tháng 7.2014


Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 16 2014, 03:43 PM
Post #6



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Đằm Be hay Ngă tư nước đá nằm ở đâu ?

Trong bài viết "Một cuộc điện thoại từ trang nhaccachmang.net" tôi có đề cập tới địa danh trên và các bạn có thể không biết về địa danh này trừ những người trong cuộc.
Ngă tư mang tên Đằm Be có lẽ là tiếng Campuchia và tôi cũng không rơ nếu dịch ra tiếng Việt nó mang ư nghĩa ǵ. Đằm Be là khu rừng gần như nguyên sinh nằm trên phần đất thuộc lănh thổ của Campuchia nằm sát ngay biên giới với Việt Nam nơi có sông Vàm Cỏ Đông chảy qua và ḍng sông này cũng là biên giới phân chia 2 nước.
Lộ đất đỏ rộng khoảng 6 hay 7m vừa đủ cho hai chiếc ô tô tải vượt qua nằm sát ngay bên bờ ḍng Vàm cỏ dùng để chỡ gỗ lấy từ khu rừng này...
Rừng nơi đây rất hoang sơ với nhiều cây cổ thụ trăm năm tuổi đan xen với rừng tầm trung, tầm thấp rậm rạp là nơi khỉ ho c̣ gáy với rất nhiều thú dữ như voi, cọp cùng vô vàn là khỉ cùng các loài thú hoang dă khác.
Nơi đây vô cùng ẩm thấp và ít có nắng bởi những rừng cây che khuất mặt trời.
Thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, bom đạn ác liệt cùng những trận càn quét dữ dội để bảo toàn lực lượng Trung Ương Cục miền Nam đă quyết định tất cả cơ quan Ban Tuyên huấn phải di chuyển sang đất Campuchia và Đằm Be là địa điểm được lựa chọn bời tính ưu việt của nó : Sát ngay lănh thổ Việt Nam và đất Campuchia cũng là nơi hạn chế phần nào bom đạn...
Nơi đây lúc vào chiến trường sau 5 năm cầm cự, tôi đă nếm mùi sốt rét ở rừng lần đầu tiên.
Từ Đằm Be hay Ngả tư nước đá quẹo trái, cũng con đường lộ ấy chạy thẳng sẽ đi tới thị trấn Suông rồi Kratie hướng đông Bắc là điểm đầu cầu cho những chuyến đi vượt Trường Sơn của cán bộ, thương bệnh binh ra miền Bắc XHCN...
Quân y viện K23 nằm gần Đằm Be, quây quần trong một quần thể cùng Ban Tuyên huấn của TW Cục miền Nam là nơi gắn nhiều kỳ niệm với những ai đă tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày ấy ở miền Nam...

Vĩ Cầm Đỏ
Tháng 7.2014
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 17 2014, 07:31 AM
Post #7



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (Vĩ Cầm Đỏ @ Jul 16 2014, 11:55 AM) *
“Hay quá bác ơi, cám ơn bác vô cùng. Lâu nay 4r cũng im ắng quá”…
Đó là ḍng email Én Bạc – Vũ Duy Quang gửi cho tôi sau khi tôi gửi bài viết “ Cuộc điện thoại bất ngờ từ trang nhaccachmang.net.” nhờ Én chuyển tải lên mạng.
...
Trang nhaccachmang.net vô h́nh trung đă kết nối sọi dây t́nh cảm gần giống như chương tŕnh trên Đài Truyền h́nh VN “Đi t́m đồng đội”, nhờ có trang nhaccachmang.net mà “Người trong cuộc” mới t́m ra địa chỉ của những người cần t́m để rồi từ đó kết nối nhau lại, như vậy ngoài bổn phận truyền tải những ca khúc cách mạng của một thời hào hùng các giai đoạn thăng trầm của lịch sử của đất nước, th́ hôm nay nhaccachmang.net lại ghi thêm một dấu son trong hoạt động của ḿnh…

Vĩ Cầm Đỏ
Tháng 7.2014


Một câu chuyện cảm động, và thêm một việc làm rất nhân văn của nghệ sĩ violon Vĩ Cầm Đỏ. Em xin cảm ơn tác giả bài viết và hy vọng, những câu chuyện, những việc làm như thế này sẽ được các thành viên NCM.net tích cực tham gia, nhất là việc t́m kiếm hài cốt liệt sĩ.

Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên ḥn núi cao...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 18 2014, 12:00 AM
Post #8



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 167
Thank(s): 8
Joined: 25-09-11
Member No.: 21,080



Thật đúng là ... nhịp cầu nối những bờ vui! Cám ơn lẫn chúc mừng bác Vĩ Cầm Đỏ, anh Quang với pha "bắt cầu" kịp thời này.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 22 2014, 01:53 PM
Post #9



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 88
Thank(s): 4
Joined: 21-10-07
Member No.: 312



Lâu rồi mới ghé thăm gia đ́nh. Câu chuyện của Bác Én Bạc cảm động quá. Cháu chúc các Bác luôn mạnh khỏe. Chúc diễn đàn sẽ mở rộng và phát triển hơn nữa.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 23 2014, 10:21 AM
Post #10



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Mẹ Hoa ơi ! ảnh bố này…

Mấy hôm rày, tôi đưa nhiều h́nh ảnh tư liệu về khóa học sinh đầu tiên của Trường Âm nhạc Việt Nam lên mạng xă hội Facebook.
Ảnh cũ đôi lúc chuyển màu vàng úa – dấu hiệu lăo hóa của thời gian nhưng đây là những bức ảnh người thật việc thật với rất nhiều kỷ niệm với những người trong cuộc lẫn ngoài cuộc.
Vậy là 60 năm đă trôi qua, gần hết một đời người, nhiều khi nghĩ cũng dài nhưng đôi khi cũng thật ngắn…cảm giác như mới đó thôi…

Đây là thế hệ học sinh đầu tiên của Trường Âm nhạc Việt Nam khi Hà Nội giải phóng được mấy năm. Gọi là thế hệ học sinh nhưng thực ra có nhiều cán bộ chuyển ngành khác nhau đến học…khóa sơ cấp 4 năm, khóa trung cấp chính quy 2 năm và 4 năm – thời đó chưa có hệ đại học.

Qua từng ảnh nói lên rất nhiều điều…và kỷ niệm xưa lại ập về…
Ngôi biệt thự cổ kiểu Pháp số 32 phố Nguyễn Thái Học Hà Nội là nơi Trường Âm nhạc Việt Nam ra đời sau đó sơ tán về chùa Láng khi Mỹ bắt đầu ném bom Hà Nội.
Khu làng Láng ngày ấy có hội trường lớn lợp mái rạ, học sinh chia nhỏ ở nhà dân. Trong chùa Láng những cây đàn Piano để rải rác cho thầy tṛ dậy và học, các nhạc cụ khác th́ tùy nghi mỗi anh một góc sân chùa để tập.
Làng Láng ngày ấy rộn ràng âm thanh.
Sau đó trường chuyển về Ô chợ Dừa nơi tôi học và tốt nghiệp năm 1963.
Ô chợ Dừa ngày ấy c̣n hoang sơ lắm, đồng ruộng chạy dài khắp nơi, trường phát triển với 3 ngôi nhà 4 tầng. Ngôi nhà gần với hội trường lớn phía dưới là nhà ăn. Nhà này là kư túc xá cho những học sinh ở xa, tầng 4 cho đoàn học sinh Lào ở, c̣n tầng dưới dành cho khoa Violon và Kèn. Gường nằm là gường 2 tầng.

Khi những bức ảnh được đưa lên mạng FB, tôi nhận được rất nhiều lời sẻ chia và cũng không ngờ nhiều người lại quan tâm đến như vậy, với những ai trong cuộc là những tấm ảnh vô giá của thời tuổi trẻ đong đầy kỷ niệm, với những thế hệ sau này th́ nó là quá khứ tự hào truyền thống nơi mà ông, cha, chú…đă từng học tập và trưởng thành, là những cánh chim đầu đàn của sự nghiệp âm nhạc Việt Nam.
Và sự thú vị xen lẫn xúc cảm để tôi viết bài này cũng xuất phát từ comment của nickname Hoang Hau Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam viết cho mẹ :
“Mẹ Hoa ơi, ảnh bố này. Con chưa bao giờ thấy ảnh này luôn, cũng không nhận ra ai trong ảnh này nữa”…
Như một câu gọi thảng thốt đầy ắp niềm vui xen ngạc nhiên. Hoang Hau đă nh́n thấy bố ḿnh ngày ấy với bao nhiêu kỷ niệm…về bố Nguyễn Đức Thanh.

Với bài viết này chỉ ở một giai đoạn nào đó, bởi sau khi tốt nghiệp và công tác vài năm, tôi tạm biệt nơi này để đi vào chiến trường miền Nam tham gia kháng chiến chống Mỹ cho tới ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng…
Như vậy tôi cũng đă làm một việc ư nghĩa mang tính nhân văn với mọi người, tôi vui về điều ấy bởi nhiều lẽ : Khơi dậy truyền thống tự hào từ cái nôi của nền âm nhạc Việt Nam nhân sắp đến Học viện Âm nhạc Quốc gia kỷ niệm 60 năm thành lập đồng thời để thế hệ trẻ sau này biết, thấy và tự hào.
Và sau cùng để nhớ tới những người thầy, người anh, người bạn…đă cùng nhau học tập, chung sống và cống hiến ở những giai đoạn đầu v́ sự nghiệp phát triển âm nhạc của đất nước Việt Nam yêu dấu.
Thành phố Hồ Chí Minh
Tháng 7.2014
Trần Mùi : Vĩ Cầm Đỏ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 24 2014, 12:25 PM
Post #11



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 19
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



Chúc mừng sinh nhật bác Trần Mùi (Vĩ cầm đỏ). Chúc bác mạnh khỏe, hạnh phúc, măi trẻ trung và dẻo dai trên mọi miền đất nước.


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 24 2014, 09:14 PM
Post #12



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



Những bức ảnh tư liệu về khóa học sinh đầu tiên của Trường Âm nhạc Việt Nam mà bác Vĩ Cầm Đỏ đưa lên thật quư giá, nh́n cảnh cũ người xưa mà TLKU và không ít người trong diễn đàn ta không tránh khỏi bồi hồi xúc động, những h́nh ảnh gợi nhớ một thời mà chẳng bao giờ lặp lại, thật đúng như người xưa đă đúc kết: "tên đă bay, lời đă nói và những ngày đă qua". Cảm ơn bác Vĩ Cầm Đỏ thật nhiều.
Nhân đây cũng rất mong bác VCĐ với trí nhớ của ḿnh cho TLKU và cả nhà được sáng tỏ nhiều nhân vật trong các tấm ảnh chưa có chú thích, đặc biệt TLKU đang rất muốn biết người ngoài cùng mặc đồ đen, tóc xoăn trong bức ảnh thứ 3 có phải là người đă đóng góp cho diễn đàn ta một số bài hát in đậm trong tâm trí những người yêu nhạc cách mạng như: "Cô thợ nề Thủ Đô", "Em đi làm tín dụng", "Miền Nam nhớ măi ơn người", "Mùa hoa quế", "Rừng xanh vang tiếng Ta Lư", "Vui mở đường"... có phải là Ngọc Bé không?

Ảnh 3:

Rất mong sớm có thông tin của bác.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 25 2014, 03:26 PM
Post #13



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Timlaikyuc ơi, ảnh số 3 không phải người bạn đoán đâu. Đó là nghệ sĩ Piano Bích Nghĩa - chồng là nhạc sĩ Lưu Cầu (đă mất). Cả 3 người hàng đầu đều là nghệ sĩ Piano khóa đầu tiên của Trường ANVN ngày ấy.
Cám ơn sự quan tâm của bạn, mong bạn chờ đợi một chút Hocachu sẽ đưa lời thuyết minh lên ảnh nhé.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 26 2014, 01:21 PM
Post #14



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



QUOTE (Vĩ Cầm Đỏ @ Jul 25 2014, 03:26 PM) *
Timlaikyuc ơi, ảnh số 3 không phải người bạn đoán đâu. Đó là nghệ sĩ Piano Bích Nghĩa - chồng là nhạc sĩ Lưu Cầu (đă mất). Cả 3 người hàng đầu đều là nghệ sĩ Piano khóa đầu tiên của Trường ANVN ngày ấy.
Cám ơn sự quan tâm của bạn, mong bạn chờ đợi một chút Hocachu sẽ đưa lời thuyết minh lên ảnh nhé.


Cảm ơn bác Vĩ Cầm Đỏ nhiều lắm, th́ ra bấy lâu nay TLKU thưởng thức ngón đàn piano của nghệ sĩ Bích Nghĩa qua 2 ca khúc c̣n nhăn mác mà nhà đài giới thiệu là: "Anh thợ xây và chị thợ hồ" ST: La Thăng" và "Cô gái lái tàu" ST: Đức Minh"... là một nghệ sĩ mà bây giờ TLKU mới biết mặt.

Chúc bác thật nhiều sức khỏe và với vốn sống và tư liệu quư giá mong bác tiếp tục chia sẻ thật nhiều những thông tin hữu ích cho NCM bằng h́nh ảnh.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 27 2014, 11:35 AM
Post #15



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Tại sao tôi lại có nhiều tư liệu ảnh như vậy ?

Bố tôi, một nghệ sĩ nhiếp ảnh tài tử ngày ấy, ông mê chụp ảnh cũng như quay phim. Là người nổi tiếng ở Hà Nội về thú chơi xa xỉ ngày ấy như máy quay phim 8 ly, máy chiếu phim cũng như các loại máy ảnh...Ông đoạt nhiều giải thưởng trong và ngoài nước với những tác phẩm ảnh nghệ thuật. Ông đă dậy và truyền niềm đam mê ấy lúc tôi 12 tuổi. V́ vậy, tôi có nhiều cơ hội và thuận lợi khi có chiếc máy ảnh trong tay cùng với năng khiếu cảm nhận nghệ thuật do ông dậy dỗ.
Những bức ảnh được ông ǵn giữ cẩn thận trong kho tư liệu của gia đ́nh...Sau này là những tư liệu kỷ niệm vô giá với bản thân cũng như với xă hội...
Biết ơn ông, người cha kính yêu.
Mui Tran
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Sep 15 2014, 12:55 PM
Post #16



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 19
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



Trở lại với câu chuyện "Chuyện bất ngờ từ cú điện thoại" ở phần đầu. Bác Đỗ Văn Phấn là nhân vật chính vừa gửi tới Én một bản thảo do chính bác viết, với nhiều tâm tư, ước nguyện c̣n đang dang dở...
Xin được chia xẻ cùng mọi người để hiểu thêm về một Cựu chiến binh, hy vọng câu chuyện của bác Phấn sẽ đến được với nhiều người và biết đâu, ai đó sẽ giúp giải tỏa được những trăn trở của bác cũng như câu chuyện cảm động này sẽ có một cái kết "có hậu".

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ

Tháng 1 năm 1974 từ chiến trường B2 tôi được chuyển ra Bắc v́ sức khỏe quá yếu sau lần bị sức ép bom vùi, cộng thêm sốt rét triền miên. Tháng 5 năm 1974, cầm quyết định phục viên trên tay tôi trở về địa phương. Việc đầu tiên là tôi đi thăm họ hàng, bạn bè gần xa sau mấy năm xa cách và tôi nghĩ ngay đến người bạn nhập ngũ gần quê ở thôn Nội, xă Toàn Thắng, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương ngay sát cạnh xă tôi. Anh đă hy sinh khi vết thương sọ năo tái phát tại Ban 1, Bệnh viện K23 nơi năm xưa tôi công tác.
Tôi t́m đến nhà gặp gia đ́nh và bố mẹ anh, kể rơ sự t́nh anh đă hy sinh ở đâu, ngày tháng năm nào, nơi chôn cất ra sao… Sau bao vui mừng khôn xiết, gặp lại bạn của con ở chiến trường vừa ra… và tiếp theo là sự ngẹn ngào choáng váng khi hay tin anh đă hy sinh. Ông bà ḱm nỗi đau thương trong ḷng, thầm mong đó không phải là sự thật.
Tạm biệt gia đ́nh ra về trong ḷng tôi cảm thấy buâng khuâng, nhẹ nhơm khi ḿnh đă nói lên một sự thật mà từ hôm về tới nay tôi cứ cánh cánh trong ḷng liệu có nên nói hay không. Cho dù lúc này đất nước vẫn c̣n chiến tranh, cả dân tộc đang gồng ḿnh cho trận chiến cuối cùng.
Tháng 5 năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, Tổ quốc thống nhất một nhà, thời gian cũng trôi đi theo năm tháng. Người đi xa đă trở về, người chưa về cũng có tin tức, riêng hy vọng của bố mẹ bạn tôi vẫn bặt vô âm tín. Một hôm cụ đến nhà gặp tôi, cụ tâm sự rằng đă nghe tôi kể về con ḿnh đă hy sinh ngày 17/5/1971 rồi và tôi là người bạn đồng hương duy nhất lúc đó ở bên cạnh.
Thế là theo lời kể của tôi, cụ đă viết đơn báo lên cấp trên về ngày tháng năm anh đă hy sinh ở chiến trường B2. Rồi giấy báo tử cũng về. Quê hương trang trọng làm lễ truy điệu anh, Tổ quốc và Nhân dân đă ghi tên anh trên Bảng vàng dân tộc…Thời gian thấm thoát trôi qua 40 năm kể từ ngày liệt sĩ Chiêm hy sinh.

LINH TÍNH MÁCH BẢO

Một hôm xem trên truyền h́nh VTV1 có chương tŕnh Trở về từ kư ức sao tôi thấy nó thân quen là vậy, cứ như chương tŕnh này chỉ dành riêng cho tôi, tôi xắp xếp thời gian để xem mối khi có chương tŕnh Trở về từ kư ức. Một lần trong chương tŕnh kêu gọi các gia đ́nh liệt sĩ chưa t́m thấy thân nhân đă hy sinh ngoài mặt trận hăy hỏi thăm các đồng đội hoặc các cựu chiến binh đă từng ở mặt trận chứ đừng quá tin vào những nhà ngoại cảm v́ đă có trường hợp “râu ông nọ, cắm cằm bà kia”, chồng con ḿnh không thờ, đi thờ người khác.
Trong đầu tôi chợt lóe lên: Trường hợp của liệt sĩ Chiêm bạn tôi, sao tôi không báo cho gia đ́nh liệt sĩ và Nhà nước được biết nơi anh đă chôn cất cùng bao đồng đội khác…! Như có ǵ thôi thúc trong ḷng, tôi t́m gặp gia đ́nh liệt sĩ Chiêm th́ mới hay bao năm qua anh vẫn nằm nơi đất khách quê người. Cụ ông đă mất. cụ bà quá già không nhớ nổi tôi, các em liệt sỹ ngày tôi về c̣n nhỏ, chỉ nhớ mang máng tôi ở xă bên, gia đ́nh có đôi lần đi t́m kiếm hỏi thăm nhưng không gặp, nay gặp lại tôi cụ bà và các em rất mừng, mong muốn của gia đ́nh là mang được hài cốt của liệt sỹ về quê hương đất nước để sớm hôm hương khói.
Một khó khăn đặt ra: Liệt sỹ Chiêm được chôn ở băi chôn tập thể của Ban 1, bệnh viện K23, băi này được chôn từ tháng 5 năm 1970 khi Bệnh viện chuyển từ miền Nam sang Campuchia cho đến tận tháng 4 năm 1973, Bệnh viện rời lại miền Nam mới hết chôn, v́ vậy có rất nhiều liệt sỹ, bất kể một cá nhân hay gia đ́nh nào cũng không mang về nổi, chỉ có Nhà nước và Quân đội mới đủ sức mang về.
Thôi lại đành căn cứ theo lời khai báo của tôi, gia đ́nh liệt sỹ Chiêm làm đơn gửi lên các cơ quan chức năng mong được giải quyết…thấm thoắt đến nay đă hơn hai năm rồi mà vẫn chưa đâu vào đâu, do tuổi già sức yếu, ṃn mỏi qua năm tháng đợi chờ, cụ bà đă phải ngậm ngùi ra đi theo cụ ông về nới tiên tổ, nguyện vọng đón rước con về quê hương vẫ chưa thành hiện thực.
Linh tính như mách bảo, lương tâm thôi thúc, nếu như lúc này không nhanh, t́nh h́nh chính trị Campuchia biến chuyển, thời gian sẽ xóa nḥa đi tất cả, rồi sẽ ra sao? Lúc đó tôi sẽ phải ân hận suốt đời v́ không làm tṛn bổn phận với đồng đội và gia đ́nh liệt sĩ....

p/s: (C̣n phần tiếp theo...)


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Sep 19 2014, 01:12 PM
Post #17



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 19
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



HỒI ỨC TRỞ VỀ

Qua bao đêm trăn trở suy nghĩ, như có linh hồn các liệt sỹ thúc giục trong tôi, tôi từ từ nhớ ra một chyện mà đến giờ tôi cũng không tin nổi vào chính ḿnh nữa.
V́ sao? Những chuyện mà tôi đă quên từ lâu, chẳng bao giờ nghĩ đến nữa v́ đó chỉ là công việc thường t́nh của người lính trong chiến tranh và đă trôi qua bao năm tháng, sao lúc này tôi lại nhớ như in và chính xác là vậy? Ví như có biết bao đồng đội ở chiến trường sống chết có nhau, khi chia tay đă nghi những ḍng lưu bút địa chỉ rơ ràng, thỉnh thoảng c̣n mở ra xem để sau này c̣n liên lạc, thế mà không may chỉ một trận băo ướt hỏng hết đến giờ không c̣n nhớ trọn vẹn một ai, họa chăng nhớ được tên th́ nhầm địa chỉ hoặc ngược lại…
Thế mà có một ông Cán bộ già không quen biết, không cùng tuổi tác, khác nhau về chức vụ, mỗi người một nghề, Ông bên văn hóa mặt trận, tôi bên bộ đội chiến đấu, ông ở cuối đất nước, tôi ở đầu đất nước. khi hồi tưởng lại tôi nhớ như in tới từng chi tiết, sau này kiếm tra lại (người thân và học tṛ của ông) cũng phải sửng sốt hỏi tôi nhưng thông tin này ông lấy ở đâu ra mà chính xác là vậy? Phải chăng linh hồn của người cán bộ già ấy và các liệt sỹ đă thức tỉnh trong tôi!?!
Chuyện là cũng năm 1971 tôi được phân công chôn cất một Cán bộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam bị ốm chết. Ông tên là Ba Thanh Nha bí danh Trần Ngọc, chức vụ: Vụ trưởng Vụ văn hóa của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng ḥa miền Nam Việt Nam. Ngôi mộ được chôn riêng một ḿnh, cách đường đi 5m về hướng Đông Bắc dưới một gốc cây Cám, bên cạnh cũng có một vệt nước cạn (Theo đề nghị của ông Lưu Hữu Phước, trưởng ban Văn hóa – Văn nghệ lúc bấy giờ). Ngôi mộ để ở gần đường đi, anh chị em Nghệ sĩ sang thăm viếng sẽ dễ dàng thuận tiện hơn. Tôi nghĩ nếu t́m được thân nhân của gia đ́nh ông Cán bộ này th́ may nhờ vào thân thế chức vụ cùng gia đ́nh ông kết hợp đề nghị Nhà nước và Quân đội vào cuộc th́ may có hy vọng. Chứ như tôi và gia đ́nh liệt sỹ Chiêm chỉ là thường dân đơn lẻ th́ biết đến bao giờ…? Thôi th́ như các cụ xưa có nói: “Có bệnh th́ vái từ phương”.
Lại một khó khăn nữa đặt ra, lúc này không biết t́m thân nhân ông Cán bộ này ở đâu? Trời đất mênh mông, đất nước lại trải dài…Cũng may ông trời có mắt, chẳng triệt đường đi của ai bao giờ.
Tháng 05 năm 2014, con trai út của tôi về nghỉ hè, tôi tâm sự với cháu về nỗi ḷng ḿnh, quả là khó khăn khi t́m thân nhân của ông cán bộ ở chiến khu năm xưa. Manh mối duy nhất c̣n lại để bấu víu lại rất mong manh, mơ hồ…Đó là làm thế nào để t́m được chị ca sĩ Tô Lan Phương hoặc anh Trần Mùi, người của Đoàn Văn công Ca múa nhạc Giải phóng ngày ấy. Hai người này tôi chỉ gặp duy nhất có một lần trong đời, trong một câu chuyện t́nh cờ. Khi đó chị Tô Lan Phương ốm, nằm điều trị tại quân y viện K23, anh Trần Mùi đến thăm, nhưng lại không biết chỗ, gặp tôi anh hỏi thăm, biết tôi là nhân viên quân y viện K23, anh chủ động làm quen và tự giới thiệu, anh là Trần Mùi, nhạc công của Đoàn ca múa nhạc Giaỉ phóng, cũng là bạn thân của chị Tô Lan Phương. Anh đến thăm chị Phương nhưng ngại, không dám gặp, ngỏ ư muốn nhờ tôi chuyển cho chị Phương lá thư, tôi đă nhận lời và trao tận tay cho chị Tô Lan Phương, manh mối chỉ có vậy. Tôi nghĩ nếu t́m được một trong hai người này th́ may ra mới có thể t́m được thân nhân ông cán bộ kia, bởi họ cùng công tác trong ngành văn hóa văn nghệ, tất họ phải biết về nhau.
Với kiến thức của một sinh viên, con tôi đă t́m địa chỉ trên các trang mạng, cuối cùng đến trang nhaccachmang.net. Cháu liên lạc với chú Q, qua đó chúng tôi gặp được Nghệ sĩ Trần Mùi, cũng là phu quân của nghệ sĩ ưu tú Tô Lan Phương ngày nay.
Lại một lần nữa tôi không tin nổi chính ḿnh, khi mà đă 43 năm trôi đi biết bao thăng trầm biến đổi, chỉ một lần nói chuyện t́nh cờ nơi rừng sâu nước bạn mà hôm nay tôi lại được gặp anh Trần Mùi năm xưa… Đúng là quả đất tṛn, với độ dày kinh nghiệm, uy tín với đồng nghiệp, cộng với đức tính đầy chất nhân văn trong con người của nhạc sĩ Trần Mùi anh đă mang hết khả năng có thể thông qua các bạn bè Văn nghệ sĩ khi xưa cùng hoạt động ở chiến khu B2… Anh đă lần t́m, ḍ hỏi qua bao nhiêu điện thoại, qua các ban ngành Văn hóa, Văn nghệ ở khu vực phía Nam. Cuối cùng đă giúp tôi có kết quả mà tôi mong muốn – Nhà viết kịch cải lương Ba Thanh Nha, bí danh Trần Ngọc. Ông là người xây dựng và phát triển Đoàn Cải lương Giaỉ phóng, trực thuộc Tiểu ban Văn Nghệ, ban Tuyên huấn Trung ương cục Miền nam. Ông là phó tiểu ban Văn nghệ, c̣n trưởng ban là nhạc sĩ Lưu Hữu Phước.
Ông Ba Thanh Nha quê ở tỉnh đồng Tháp, hiện em trai ông là ông Nguyễn Long Trảo, vợ là đạo diễn Ca Lê Hồng, hiện đang cư trú tại số nhà 229/4 đường Hoàng Văn Thụ, phường 8, quận Phú Nhuận, tpHCM. ông Trảo rất mừng khi biết tôi là người chôn cất anh ông ở chiến khu B2 năm xưa.
Qua nhiều lần trao đổi qua điện thoại ông Trảo cho hay: Cháu ông là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Đồng Tháp được tin rất mừng đă đồng ư thành lập một tổ t́m kiếm hài cốt liệt sỹ và mời tôi vào Đồng Tháp để sang Campuchia mang hài cốt ông Ba Thanh Nha về nước. Nhưng chỉ mộ ông Ba Thanh Nha thôi, c̣n các phần mộ Liệt sỹ khác quá nhiều, họ không thể mang về được, phải chờ Nhà nước v́ họ chỉ là quân của địa phương tỉnh Đồng Tháp…

BĂN KHOĂN, TRĂN TRỞ VÀ TIẾP TỤC HY VỌNG.

…Thật là một đề nghị khó khăn cho tôi! Để đồng đội lại, chỉ mang ông Cán bộ về, hỏi lương tâm tôi làm sao mà làm được!?!
Mỗi khi nghĩ đến đồng đội đă hy sinh cho ḿnh được sống đến ngày hôm nay, rồi c̣n các thân nhân, các em của liệt sĩ Chiêm bạn tôi nữa, họ đang trông chờ, hi vọng vào tôi, dẫn đường chỉ chỗ mang hài cốt của anh họ về quê hương, thực hiện di nguyện cuối cùng của mẹ già trước lúc lâm trung để lại “Các con bằng mọi cách phải đón được hài cốt của anh về quê hương đất nước, nơi suối vàng mẹ mới yên ḷng…”
Tôi biết phái làm sao bây giờ, c̣n bảo chờ Nhà nước th́ chính tôi và gia đ́nh liệt sỹ Chiêm đă chờ, lại chờ đến hai năm rồi mà đă thấy ǵ đâu?...!
Hết.

Đỗ Văn Phấn


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 18 2017, 02:44 PM
Post #18



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 20
Thank(s): 1
Joined: 30-04-10
Member No.: 12,366



Chào cả nhà. Em lâu rồi em mới về thăm lại "mái nhà xưa". Thấy anh Enbac viết bài "Câu chuyện bất ngờ từ cú điện thoại" hay và cảm động quá. Anh Enbac h́nh như là "nhà văn" rồi th́ phải. Qua đây cho hoaphuongdo đính chính lại của Hausinh.2 một chút nhé: chỗ Hausinh.2 viết là "bắt cầu" sửa lại là "bắc cầu" nhé.
Con gà nó đang sắp đến rồi, không biết nhà ḿnh có những hoạt động ǵ không nhỉ. Có ǵ th́ cả nhà ḿnh cứ bắc loa lên rồi thông báo nhé.
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 24th September 2017 - 05:13 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France