Printable Version of Topic

Click here to view this topic in its original format

Nhac Cach Mang forum _ Lịch sử - văn hóa _ Bộ mặt thật của bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc

Posted by: VuHungAnh Jul 3 2012, 10:02 AM

Năm 1974 Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Năm 1988 Trung Quốc lại đánh chiếm một số đảo và băi ngầm trong quần đảo Trường Sa của chúng ta. Năm ngoái Trung Quốc ngang nhiên cắt cáp tàu thăm ḍ dầu khí của Việt Nam ngay trên thềm lục địa của Việt Nam. Mới đây nhất Trung Quốc lại ngang nhiên chào thầu quốc tế 09 lô hoàn toàn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lư của Việt Nam. Trung Quốc muốn cái ǵ đây? Xin giới thiệu bài viết của nhà báo, nhà nghiên cứu quân sự Lê Ngọc Thống đăng trên phunutoday.vn. Bài báo này cho ta thấy rơ bộ mặt thật của chủ nghĩa dân tộc cực đoan ở TQ đang chuyển dần thành chủ nghĩa đế quốc, đồng thời cho thấy thái độ của mỗi người dân Việt Nam nên như thế nào.

Trung Quốc muốn ǵ?

Thứ hai, 2/7/2012

Nếu như “kịch bản” của Trung Quốc trên băi cạn Scarborough mang tính “h́nh sự” th́ “kịch bản” tiếp theo “thông báo chào thầu quốc tế tại 09 lô dầu khí nằm trong phạm vi vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam” lại mang tính “chính trị”. Mức độ và tính chất nguy hiểm đă khác xa.

Chỉ trong vài ngày, Trung Quốc đă có hàng loạt động thái thách thức, gây căng thẳng thêm t́nh h́nh Biển Đông.

Ngày 21/6, Chính phủ Trung Quốc lần đầu tiên công khai tuyên bố thành lập cái gọi là thành phố Tam Sa nhằm quản lư 3 quần đảo tranh chấp trên Biển Đông, gồm Nam Sa (Trường Sa), Tây Sa (Hoàng Sa) và Trung Sa (băi Macclesfield).

Đặc biệt nghiêm trọng, như muốn thách thức tất cả, ngày 23/6/2012, Tổng công ty dầu khí Hải Dương Trung Quốc thông báo chào thầu quốc tế tại 09 lô dầu khí nằm trong phạm vi vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Vậy Trung Quốc muốn ǵ?

09 lô đầu khí mà Trung Quốc chào thầu, nh́n trên hải đồ, hoàn toàn nằm trong khu đặc quyền kinh tế 200 hải lư của Việt Nam, thậm chí, điểm gần nhất cách bờ biển Việt Nam chỉ chừng 57 hải lư. Đây là bản đồ 09 lô hoàn toàn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lư của Việt Nam đồng thời thể hiện rơ sự ngang ngược, coi thường, bất chấp tất cả của Trung Quốc ngày càng lộ rơ khi họ chào thầu quốc tế 09 lô trong vùng biển Việt Nam:



Trên bản đồ này đă chỉ rơ khoảng cách các lô đến đất liền Việt Nam, trong đó nơi gần nhất chỉ cách đất liền 57 hải lư:



Cậy thế mạnh, ngang ngược, coi thường, bất chấp tất cả của Trung Quốc ngày càng lộ rơ khi họ chào thầu quốc tế 09 lô này trên vùng biển Việt Nam. Rơ ràng là, bất kỳ một quốc gia có ḷng tự trọng nào cũng không bao giờ đến để hợp tác làm ăn với Trung Quốc trong 09 lô chào thầu này.

Bởi lẽ, thứ nhất là quá mạo hiểm và đầy rủi ro khi làm ăn, chia chác trên thứ mà sẽ có được từ chiếm đoạt một cách ngang ngược, trắng trợn, bất chấp đạo và lư của người khác. Thứ hai là, Trung Quốc “chào thầu” không phải v́ thương mại, v́ hợp tác đôi bên cùng có lợi, mà v́ lư do chính trị là chủ yếu.

Bắc Kinh chắc chắn nhận thức được kết quả của việc “chào thầu”, nhưng tại sao họ vẫn thông báo chào thầu?

Trước hết, do lâu nay yêu sách về “đường lưỡi ḅ” chiếm hết 80% Biển Đông của Trung Quốc đă trở nên phi lư, các nước trên thế giới, thậm chí các học giả chân chính trong nước phản đối quyết liệt khiến Trung Quốc bị cô lập.

Nay với chiêu bài này, họ hy vọng một số quốc gia v́ tham lợi mà nhảy vào đấu thầu cùng Trung Quốc thăm ḍ khai thác…qua đó gián tiếp công nhận chủ quyền của Trung Quốc tại khu vực 09 lô này.

Tiếp theo là, “rung trà cá nhảy”. Trước t́nh h́nh mối quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ ngày càng có “dấu hiệu tích cực”, Trung Quốc hung hăng, mạo hiểm gây nên căng thẳng trong việc tranh chấp ở những khu vực nhạy cảm trên Biển Đông, cố t́nh dồn Việt Nam vào thế không chống không được, buộc Việt Nam phải lựa chọn, cân nhắc trước những “dấu hiệu tích cực” trong quan hệ với Mỹ hoặc bộc lộ lực lượng, bộc lộ những “dấu hiệu tích cực” khi chưa đúng thời điểm để Trung Quốc nắm được mà đối phó. Trung Quốc muốn cản trở và muốn biết khả năng, thực chất mối quan hệ Việt – Mỹ đến đâu và có ǵ…

Cuối cùng, đây là phản ứng của Trung Quốc trước việc Quốc hội Việt Nam đă thông qua Luật biển ngày 21/6/2012, ép Việt Nam phải “sửa chữa sai lầm” như họ nói trước khi Chủ tịch nước Việt Nam phê chuẩn thực hiện có hiệu lực từ tháng 1/2013.

Với Trung Quốc, đă qua rồi thời kỳ thực hiện âm mưu ‘biến khu vực không tranh chấp thành có tranh chấp để ép gác tranh chấp cùng khai thác”, chiêu bài này chẳng lừa gạt được ai, th́ nay là thời kỳ hành động trực tiếp, trắng trợn cho mục tiêu yêu sách “đường lưỡi ḅ”.

Có thể nói, nếu như vụ cắt cáp của tàu thăm ḍ dầu khí Việt Nam vào tháng 5 và 6/2011 là mang tính thử thăm ḍ phản ứng của dư luận th́ hiện nay Trung Quốc đă “đánh bài ngửa”. Bất chấp dư luận, bất chấp các hệ thống luật pháp quốc tế, họ lấy sức mạnh làm thước đo chân lư.

Mới hay, vụ tranh chấp băi cạn Scarborough, phát thanh viên CCTV của Trung Quốc nói “Philipines là lănh thổ của Trung Quốc” hoàn toàn không phải là nhầm lẫn, bởi v́, qua hành động ngang ngược đem toàn bộ vùng biển Việt Nam ra chào thầu quốc tế như hiện nay th́ chứng tỏ lúc đó, Trung Quốc muốn gửi cho Philipines một thông điệp rằng: “Ngay cả Philipines mà Trung Quốc muốn th́ cũng thành lănh thổ (thuộc địa) của Trung Quốc chứ đừng nói ǵ băi cạn Scarborough”.

Tuy nhiên, sức mạnh thật sự chỉ phát huy khi kết hợp với chính nghĩa. Sức mạnh mà không có chính nghĩa th́ chỉ phát tác ra hành động điên cuồng. Cái đó chính là “tẩu hỏa, nhập ma” mà Trung Quốc quá hiểu là ǵ. Họ đă hành động thái quá với Việt Nam trên Biển Đông.

Với Việt Nam, trước t́nh h́nh căng thẳng hiện nay, chúng ta phải b́nh tĩnh, tự tin, đấu tranh vạch mặt kẻ thù cho toàn thể thế giới, kể cả nhân dân Trung Quốc được biết. Chủ động các biện pháp đấu tranh bằng ḥa b́nh trên nguyên tắc bất di bất dịch: “Chủ quyền và toàn vẹn lănh thổ, lănh hải là bất khả xâm phạm”. Tuy nhiên, sách lược th́ phải mềm dẻo như Bác Hồ dạy “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”.

Trong thế giới tồn tại “cá lớn nuốt cá bé”, “ngoại giao pháo hạm”, “cái lư thuộc kẻ mạnh”, nếu chỉ bám vào công lư thôi chưa đủ, bởi như thế th́ Việt Nam đă không chịu ách đô hộ hàng ngh́n năm Bắc thuộc…Cho nên, phải tăng cường sức mạnh pḥng thủ cho đất nước.

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh đă nói: “Chúng ta có lư th́ không sợ ǵ cả”. Thực ra, Thượng tướng, Thứ tưởng BQP Việt Nam không muốn thêm 1 từ trong câu nói, đúng ra phải là: “Chúng ta mạnh và có lư th́ không sợ ǵ cả”.

Thế và lực Việt Nam ngày nay vững mạnh hơn bao giờ hết trong mọi thời kỳ bảo vệ Tổ quốc từ xưa tới nay.

Nếu như trước đây, trong cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, chúng ta có quá nhiều kẻ thù, kẻ phản bội, th́ ngày nay, kẻ xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, chúng chỉ là một. Việt Nam có nhiều bạn bè và ủng hộ của cả thế giới. (Lê Ngọc Thống)

Posted by: Convert Jul 3 2012, 01:12 PM

Để cho kín kẽ vào bênh ông bạn vàng Tung Của 1 cái xem bác VHA trả lời ra sao.

- CM Việt Nam và TQ gắn bó với nhau nhiều nhiều lắm, từ thời bác Mao c̣n chạy đông chạy tây v́ bị Tưởng đập cho te tua. Khi đó ĐCSĐD cũng thành lập tận bên Hongkong (TQ). Thời kỳ một số tướng lĩnh Việt Nam học ở trường Hoàng Phố cũng ra sức chung lưng thích cánh cùng CHNDTH, tiêu biểu như Nguyễn Sơn (lưỡng quốc tướng quân), vậy nh́n lại lịch sử có ǵ mâu thuẫn so với bây giờ không?
- Thời kỳ chiến tranh giải phóng dân tộc chống Pháp và chống Mỹ, Trung Hoa đại lục cũng đă giúp thực sự một số cơ sở công nghiệp như gang thép Thái Nguyên, dệt Nam Định, than Quảng Ninh, cao-xà-lá Hà Nội…Trong chiến tranh, nhu yếu phẩm của TQ như vũ khí, lương khô, quần áo…, đồ dùng công nghiệp nhẹ, dân dụng của TQ cũng tràn ngập như bong đèn, phích nước, xe đạp Phượng hoàng, kim chỉ…Thời kỳ này TQ cũng cung cấp cho ta tuyến đường liên vận để đưa hàng hóa, vũ khí các nước XHCN đến với nhân dân ta. Giai đoạn này TQ cũng đào tạo tương đối đông đảo các nhà khoa học, bác sỹ, kỹ sư cho đến văn nghệ sỹ, khá nhiều người tốt nghiệp ở TQ. Thời kỳ này TQ cũng nhanh tay “mượn” quần đảo HS v́ tàu gỗ các đồng chí ra đấy bị gió nó quật, bao giờ các đồng chí có tàu sắt hăy nghĩ đến chuyện đ̣i.
- Bước ngoặt xảy đến vào các năm 1975-1979 mà đỉnh điểm là cuộc chiến tranh biên giới 2-1979. Tập đoàn lănh đạo Trung Nam Hải vẫn y nguyên từ Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai, Hoa Quốc Phong… sau đó quyền lực rơi vào tay Đặng Tiểu B́nh- một kẻ đă biến TQ từ một nước điêu tàn sau Đại Cách mạng văn hóa đến một quyền lực thực sự của trật tự thế giới mới. CHNDTH ư thức được sức mạnh của ḿnh từ một nỗi nhục nhă là một nước lớn đă từng bị các nước đế quốc nhỏ bé hơn như Nhật, Anh, Nga… bầm dập, đàn áp nay bỗng dưng lớn mạnh, có quyền vẽ lại bản đồ từ Kashmir Ấn Độ 1962, cuộc chiến xung quanh sông Amur Nga 1969, đến tranh chấp Điếu ngư với Nhật, Hoàng sa với VN 1974, Trường sa với Asean qua các giai đoạn 1988, 1995 và Scarborough 2012 với Philipines.

Người Anh đă từng tự hào “ Mặt trời không bao giờ lặn trên đất nước Anh”, người Mỹ cũng đă và đang tự hào cả thế giới tiêu tiền USD, người Trung Hoa – trung tâm của thế giới như tự nhận của họ th́ khiêm tốn hơn, chỉ cần toàn thể thế giới c̣n 100 đàn ông và 100 đàn bà TQ, họ hứa sau 100 năm sẽ cung cấp đầy đủ nhân khẩu lấp đấy hang cùng ngơ hẻm trên thế giới.

Bác VHA ơi, có rất nhiều mệnh đề cần phải giải trước khi phải giải bài toán lớn, làm sao câu chuyện HS_TS không chỉ c̣n nằm trong tâm khảm của họ hàng, bạn bè những người đă nằm xuống năm 1974 và 1988 hoặc chỉ nóng lên khi có sự kiện lớn, đáng lẽ nó phải nằm từ lâu trong SGK rồi như cha ông ta đă từng làm khi câu truyện cổ tích ngày xưa đầu tiên là chuyện cảnh giác về Mỵ Châu- Trọng Thủy, chuyện về phù thủy phương bắc Cao Biền.

Những ǵ xảy ra ngay tức khắc đă có tinh thần đoàn kết của dân tộc, bộ Ngoại giao, bộ Quốc pḥng, bộ Công an… lo, c̣n chuyện về hàng hóa TQ, thương lái TQ, hoa quả , thu mua nông sản, lao động phổ thông TQ... lại đồng hành thường xuyên với chúng ta hơn.

Chúng ta có lẽ đă và đang cân nhắc, mong mỏi có những hành động đúng đắn v́ tương lai dân tộc.

Posted by: VuHungAnh Jul 4 2012, 09:37 AM

Topic mới vừa xuất hiện lại có ngay ư kiến tham gia làm VHA vui lắm. Bởi VHA đang nghĩ cái vấn đề chính trị thế này, dù là rất nóng hổi tính thời sự đi chăng nữa, chắc cũng khó mà lôi cuốn được bao nhiêu người đọc, nhất là người đọc của NCM luôn có khí chất nghệ sĩ chỉ quan tâm âm nhạc mà ít để ư thời sự. Tuy nghĩ thế nhưng v́ là vấn đề liên quan đến chủ quyền quốc gia, một vấn đề sống c̣n đối với Đất Nước, Tổ Quốc, thêm nữa nó lại cứ không ngừng thôi thúc ng̣i bút ngọ nguậy, nên VHA quyết định viết bài. Vừa hay có bài tham gia của bác convert, lại nh́n thấy dấu ấn cổ vũ của Hậu Sinh càng như một nguồn động viên, thôi thúc người viết yên tâm mà tiếp tục thổ lộ tâm t́nh. Vậy xin phép bác convert cho VHA được trả lời từng câu hỏi sát hạch của bác (các câu trong bài viết của bác convert được in nghiêng đậm) theo thứ tự nhé:

1) Để cho kín kẽ vào bênh ông bạn vàng Tung Của 1 cái xem bác VHA trả lời ra sao.

VHA rất vui được trả lời bác convert. Tuy nhiên, VHA trộm nghĩ trong cách nêu vấn đề của bác convert đă bao hàm cách thức trả lời rồi, đồng thời VHA cũng thấy là bác đă có ư ngầm ủng hộ rồi, chẳng qua mấy câu hỏi này nêu ra là chỉ để VHA làm sáng tỏ thêm vấn đề để bạn đọc hiểu rơ hơn mà thôi. Xin cảm ơn bác.

2) CM Việt Nam và TQ gắn bó với nhau nhiều nhiều lắm, từ thời bác Mao c̣n chạy đông chạy tây v́ bị Tưởng đập cho te tua. Khi đó ĐCSĐD cũng thành lập tận bên Hongkong (TQ). Thời kỳ một số tướng lĩnh Việt Nam học ở trường Hoàng Phố cũng ra sức chung lưng thích cánh cùng CHNDTH, tiêu biểu như Nguyễn Sơn (lưỡng quốc tướng quân), vậy nh́n lại lịch sử có ǵ mâu thuẫn so với bây giờ không?

Quả thật với những ḍng trên đây, VHA công nhận bác convert đọc rộng biết nhiều. Trong thời kỳ đen tối đó, Mao Trạch Đông chưa thu tóm được quyền lực vào tay đă phải thực là “chạy ăn từng bữa, chạy loạn cả năm”. Đó là thời kỳ cách mạng TQ c̣n nhiều người tiến bộ, có cả những người cộng sản thực sự và hoàn toàn chưa bị thanh trừng như sau “cách mạng văn hóa” sau này. Bởi thế mà những người cách mạng VN và TQ có nhiều gắn bó và tương đồng về chí hướng, xứng đáng là đồng chí của nhau chứ không phải cái từ “đồng chí” xa hoa của bây giờ. Các vị lăo thành cách mạng của ta đă kể lại những kỷ niệm đẹp trong thời gian học tập ở trường Hoàng Phố, nơi mà các thầy giáo TQ cũng ăn ngủ cùng với học viên VN, cũng thức khuya dậy sớm, nhịn đói mà lên lớp giảng bài. Khi kết thúc khóa học chia tay về nước làm cách mạng, thầy tṛ bịn rịn, nước mắt tuôn rơi… Đó thực sự là những trang sử rất tương đồng.

Tuy nhiên, sau đó khi mà Mao Trạch Đông đă thâu tóm được quyền lực trong tay th́ t́nh h́nh đă đổi khác. Ai đă từng đọc cuốn “Nhật kư Diên An” của nhà báo Vladimirov P.P., nguyên đại diện bí mật của Trung ương ĐCS LX (mà bây giờ ta gọi là t́nh báo) bên cạnh Mao Trạch Đông chắc chắn sẽ biết rơ những tư tưởng mầm mống phản cách mạng này. Ngoài ra c̣n nhiều tài liệu khác chứng minh cho ư tưởng bành trướng bá quyền đă manh nha trong suy nghĩ của lănh tụ nông dân Mao Trạch Đông thời kỳ này. Xin trích dẫn vài ḍng của nhà xuất bản Sự Thật xuất bản năm 1979 bằng chữ in nghiêng sau đây:

“Đông Nam châu Á là hướng bành trướng cổ truyền trong lịch sử Trung Quốc, là khu vực mà từ lâu những người lănh đạo nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa ước mơ thôn tính.

Trong năm 1936, chủ tịch Mao Trạch Đông kể chuyện với nhà báo Mỹ Etga Xnâu ở Diên An về thời trẻ của ḿnh, đă bộc lộ ư nghĩ sau khi đọc một cuốn sách nhỏ nói đến việc Nhật chiếm Triều Tiên và Đài Loan, việc mất “chủ quyền” Trung Hoa ở Đông Dương, Miến Điện và nhiều nơi khác: “Đọc xong, tôi lấy làm thất vọng đối với tương lai đất nước tôi và tôi bắt đầu nhận thức rằng bổn phận của mọi người là phải đóng góp cứu nước”. (Edgar Snow: Ngôi sao đỏ trên đất Trung Hoa, Nhà xuất bản Penguin, London, 1972, tr. 159)

Tài liệu của Đảng cộng sản Trung Quốc do chủ tịch Mao Trạch Đông viết mang tên Cách mạng Trung Quốc và Đảng cộng sản Trung Quốc, xuất bản năm 1939 có viết: “Các nước đế quốc sau khi đánh bại Trung Quốc, đă chiếm các nước phụ thuộc của Trung Quốc: Nhật chiếm Triều Tiên, Đài Loan, Lưu Cầu, quần đảo Bành Hồ và Lữ Thuận. Anh chiếm Miến Điện, Butan, Hương Cảng, Pháp chiếm An Nam…”

Cuốn sách Sơ lược lịch sử Trung Quốc hiện đại xuất bản năm 1954 ở Bắc Kinh có bản đồ vẻ lănh thổ Trung Quốc bao gồm cả nhiều nước chung quanh, kể cả ở Đông Nam châu Á và vùng biển Đông.

Ư đồ bành trướng của những người lănh đạo Trung Quốc đặc biệt lộ rơ ở câu nói của chủ tịch Mao Trạch Đông trong cuộc hội đàm với đại biểu Đảng Lao động Việt Nam ở Vũ Hán năm 1963: “Tôi sẽ làm chủ tịch của 500 triệu bần nông đưa quân xuống Đông Nam châu Á”…


Xem như thế th́ sự thật tàn nhẫn hơn chúng ta tưởng nhiều. VHA tạm dừng phần đầu tại đây để ngắt ra cho bài trả lời đỡ quá dài v́ đúng như bác convert nhận định là “có rất nhiều mệnh đề cần phải giải”. Xin tạm nghỉ ít phút trước khi vào trả lời câu hỏi thứ 3. biggrin.gif

Posted by: hienbacau Jul 4 2012, 12:12 PM

Toi muốn nghe bài tên bành trướng què và cô du kích, bác nào có giúp với nhé , cám ơn các bác.

Posted by: Luong_DC Jul 4 2012, 02:47 PM

em gửi các bác tham khảo trên báo http://baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/chinhtri/Dai-tuong-Le-Duc-Anh-noi-ve-chu-quyen-bien-dao/20127/220378.datviet

QUOTE
Đại tướng Lê Đức Anh nói về chủ quyền biển đảo

Trước sự việc Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa" và Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) ngang ngược thông báo mở thầu quốc tế 9 lô dầu khí nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam; xâm phạm thô bạo chủ quyền lănh thổ của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vi phạm nghiêm trọng các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế và Hiến chương Liên hợp quốc... Đất Việt đăng tải nội dung trả lời phỏng vấn của Đại tướng Lê Đức Anh về bảo vệ chủ quyền đất nước. Cuộc phỏng vấn được thực hiện vào dịp đầu năm mới Nhâm Th́n 2012.

- Gần đây, vấn đề chủ quyền quốc gia, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến Biển Đông được đề cập đến rất nhiều. Theo Đại tướng, điều ǵ là quan trọng nhất để bảo vệ Tổ quốc, giữ ǵn ḥa b́nh trong thời kỳ hiện nay?

- Vấn đề biển đảo, chủ quyền quốc gia là chuyện của lịch sử, phải hiểu được điều này th́ mới có thể xử lư được vấn đề này. Việt Nam chúng ta th́ ba ch́m bảy nổi trong suốt chiều dài lịch sử. Việt Nam đă từng bị coi là một quận của Trung Quốc. Trong suốt thời gian đó, dân ta chịu sự cai trị hết sức tàn độc của người phương Bắc. Nhưng trong hoàn cảnh như vậy, dân ta vẫn chịu đựng được mọi cực khổ, cơ bản giữ được nước, giữ được những nét văn hóa truyền thống, không để bị đồng hóa. Như vậy, chúng ta phải học ông cha ta: phải hiểu rơ lịch sử để giữ nước.

- Đại tướng đă từng đảm nhận vị trí bộ trưởng Quốc pḥng trong giai đoạn việc bảo vệ chủ quyền Tổ quốc và giữ ḥa khí với một số nước khác không hề dễ dàng. Xin ông chia sẻ những kinh nghiệm quư báu đó.

- Bảo vệ chủ quyền Tổ quốc phải đặc biệt chú ư đến vấn đề con người. Hiện nay, có rất nhiều người nước ngoài sinh sống, làm việc tại Việt Nam, nhiều người không có phép. Những người này đă biến một số nơi của Việt Nam thành các khu vực gần như riêng biệt. Đây rơ ràng là một nguy cơ lớn về nhiều mặt, đặc biệt là về an ninh, quốc pḥng. Tôi thấy chúng ta xử lư chưa tốt vấn đề người nướ ngoài, đặc biệt là người Trung Quốc đang lao động và sinh sống trên đất nước ta.

Năm 1988, Trung Quốc định chiếm toàn bộ Trường Sa. Lúc đó, tôi đang là Bộ trưởng Quốc pḥng, đă trực tiếp ra Trường Sa. Trung Quốc luôn muốn chiếm luôn cả Biển Đông. Chúng ta phải hiểu rơ để phá âm mưu này..

- Ư kiến của Đại tướng về việc giải quyết các vấn đề liên quan đến tranh chấp trên Biển Đông như thế nào?

- Về vấn đề trên Biển Đông, tôi có thế nói rằng, cả thế giới biết Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Trung Quốc đă dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa của Việt Nam. Ngay chính quyền Thiệu và chính quyền Cách mạng miền Nam Việt Nam trước cũng đă lên tiếng bảo vệ và khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Trung Quốc đă sai trong các tranh chấp trên Biển Đông, không chỉ sai so với pháp luật Việt Nam mà sai cả luật pháp quốc tế.

Nói về vấn đề Biển Đông, tôi không nói về những điều xa xôi nữa. Tôi muốn lấy một ví dụ nhỏ như sau để nói về thực hiện chủ quyền. Tại sao hàng hóa Việt Nam cũng tốt mà hàng hóa của Trung Quốc vẫn tràn ngập nước ta. Người Việt Nam có ưu tiên dùng hàng Việt được không? Muốn làm được điều nay, từng cơ sở sản xuất kinh doanh, từng người dân phải làm tốt để cạnh tranh được với hàng ngoại, trong đó có hàng Trung Quốc. Qua câu chuyện trên, tôi muốn nói là để bảo vệ chủ quyền biển đảo th́ không chỉ bảo vệ từ ngoài khơi, mà c̣n phải bảo vệ từ trong nội địa.

- Nếu chúng ta tôn trọng luật lệ, quy định và giữ ḥa khí mà các nước khác không làm như vậy th́ chúng ta phải làm thế nào, thưa Đại tướng?

- Tôi khẳng định lại một lần nữa, giữ độc lập, chủ quyền đất nước là mục tiêu, là nhiệm vụ tối thượng, số một, quan trọng nhất. Chúng ta luôn muốn ḥa b́nh, hợp tác, hữu nghị nhưng quyết không đổi chủ quyền để lấy những điều đó. Ḥa b́nh, hợp tác ngang bằng với chủ quyền là cách nói, là mưu đồ của Trung Quốc. Chúng ta nhất quyết không đổi chủ quyền, không đổi đất đai, biển đảo Tổ quốc để lấy ḥa b́nh.

Posted by: VuHungAnh Jul 4 2012, 03:24 PM

QUOTE (hienbacau @ Jul 4 2012, 12:12 PM) *
Toi muốn nghe bài tên bành trướng què và cô du kích, bác nào có giúp với nhé , cám ơn các bác.

Bài hát Cô du kích và tên bành trướng què sáng tác của đại tá nhạc sĩ Vũ Trọng Hối do nghệ sĩ Bích Liên thể hiện, rất tiếc chưa có trên net bác hienbacau ạ. Khi nào VHA có sẽ đưa lên ngay. Mong bác kiên nhẫn chờ đợi vậy.

Posted by: VuHungAnh Jul 4 2012, 03:29 PM

3) Thời kỳ chiến tranh giải phóng dân tộc chống Pháp và chống Mỹ, Trung Hoa đại lục cũng đă giúp thực sự một số cơ sở công nghiệp như gang thép Thái Nguyên, dệt Nam Định, than Quảng Ninh, cao-xà-lá Hà Nội…Trong chiến tranh, nhu yếu phẩm của TQ như vũ khí, lương khô, quần áo…, đồ dùng công nghiệp nhẹ, dân dụng của TQ cũng tràn ngập như bóng đèn, phích nước, xe đạp Phượng Hoàng, kim chỉ… Thời kỳ này TQ cũng cung cấp cho ta tuyến đường liên vận để đưa hàng hóa, vũ khí các nước XHCN đến với nhân dân ta. Giai đoạn này TQ cũng đào tạo tương đối đông đảo các nhà khoa học, bác sỹ, kỹ sư cho đến văn nghệ sỹ, khá nhiều người tốt nghiệp ở TQ. Thời kỳ này TQ cũng nhanh tay “mượn” quần đảo HS v́ tàu gỗ các đồng chí ra đấy bị gió nó quật, bao giờ các đồng chí có tàu sắt hăy nghĩ đến chuyện đ̣i.

Đúng như bác convert đă liệt kê, nhân dân TQ đă giúp đỡ chúng ta rất nhiều. Theo những tài liệu đáng tin cậy, trong 20 năm kháng chiến từ 1955 đến 1975, Liên Xô, Trung Quốc và các nước xă hội chủ nghĩa (bao gồm Tiệp Khắc, Ba Lan, Hungary, Bulgaria, Romania, CHDC Đức, CHDCND Triều Tiên và Cuba) đă viện trợ cho nước ta (Việt Nan Dân Chủ Cộng Ḥa) tổng khối lượng hàng hóa là 2.362.580 tấn, quy đổi thành tiền là hơn 7 tỉ rúp (tương đương 7 tỉ USD, trong đó hơn một nửa là viện trợ quân sự). Thời gian đó, nhân dân TQ cũng c̣n đang rất khó khăn nên sự tương trợ đó là hết sức đáng quư. Trong Di chúc, Bác Hồ cũng ước ao đến ngày toàn thắng được đi khắp năm châu để cảm ơn nhân dân thế giới đă giúp đỡ trong những ngày kháng chiến. Sau ngày thống nhất đất nước, đă nhiều lần lănh đạo nước ta nói lời cảm ơn với nhân dân tiến bộ thế giới, trong đó có nhân dân TQ, về sự tương trợ quư báu ấy.

Tuy nhiên, nh́n về sâu tổng thể th́ có thể thấy hai ư sau đây:

a) Nhân dân ta cũng đă giúp đỡ nhân dân TQ trong thời gian cách mạng của họ chưa thành công. Điều này được thể hiện một phần trong bài báo của tướng Nguyễn Ân sau đây:

Quân đội Việt Nam đă từng giúp TQ đánh giặc như thế nào?

Thứ năm 23/06/2011

(GDVN) – Trong những ngày gần đây, liên tục xảy ra các sự việc gây hấn và những lời phát biểu mạnh mẽ có phần đe dọa từ phía Trung Quốc, chúng ta lại có dịp nh́n lại mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc. Trong các tư liệu về cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ của Việt Nam, hầu như chỉ thấy nói đến việc Trung Quốc giúp đỡ cách mạng Việt Nam, nhưng lại vắng bóng sự kiện hết sức lư thú: Quân đội Việt Nam cũng đă từng đem quân giúp Trung Quốc góp phần vào thắng lợi của cách mạng Trung Quốc năm 1949.

Sau đây, báo Giáo dục Việt nam xin gửi tới bạn đọc câu chuyện cách đây đă hơn nửa thế kỷ của một vị tướng năm nay đă 85 tuổi. Dù đă cao tuổi nhưng ở ông vẫn c̣n sự tinh tường và mạnh mẽ mỗi khi nhắc đến sự kiện năm nào. Đó là Trung tướng Nguyễn Ân – Nguyên sư trưởng sư đoàn 304 anh hùng tiến vào Dinh Độc Lập ngày 30.4.1975 bắt sống nội các Dương Văn Minh (lúc đó Trung tướng Phạm Xuân Thệ - người áp giải Dương Văn Minh ra đài phát thanh mới là trung đoàn phó Trung đoàn 66 thuộc sư 304); nguyên Hiệu trưởng trường Sỹ quan Lục quân I – người đă từng cầm quân chiến đấu giúp Trung Quốc năm 1949.

Bác nói: "Giúp bạn cũng chính là giúp ḿnh"

Trung tướng Nguyễn Ân kể: “Đầu năm 1949, cách mạng Trung Quốc đang trên đà phát triển mạnh, nhưng do quân Tưởng Giới Thạch dồn sức cố bám lấy Hoa Nam nên khu vực giáp biên giới Trung Việt c̣n rất nhiều phức tạp khó khăn. Trước t́nh h́nh đó, tháng 3 năm 1949, đại diện Trung Ương Đảng Cộng sản Trung Quốc do đồng chí Trang Điền đă sang gặp Trung Ương Đảng ta tại Việt Bắc. Phía Trung Quốc đă đề nghị cho quân đội Việt Nam sang giúp xây dựng, củng cố biên khu Việt Quế, Quế Lâm và Điền Quế góp phần vào phát triển lực lượng chính trị và vũ trang để đón đại quân Nam Hạ.

Với tinh thần quốc tế vô sản, Trung Ương Đảng và Hồ Chủ tịch đă quan niệm giúp bạn cũng chính là giúp ḿnh nên đă chỉ thị cho Bộ tổng chỉ huy đưa một bộ phận sang giúp bạn.

Thực ra lúc đó ở Lạng Sơn quân ta chỉ có Trung Đoàn 28 và ở Cao Bằng có Trung đoàn 74. Theo lệnh của cấp trên: 2 tiểu đoàn thuộc Trung Đoàn 28 cùng với Trung Đoàn 74 và một Đại đội sơn pháo, một đại đội trợ chiến, ba đại đội địa phương và một đại đội của tiểu đoàn 249… tổ chức thành Chi đội 28 tham gia vào cánh quân trên hướng Tả giang. Lúc đó đồng chí Thanh Phong làm Tư lệnh, đồng chí Chu Huy Mân làm phó tư lệnh. Cần nói rằng là lúc đó chúng ta đang khó khăn lắm. Làm ǵ có được trang bị nhiều vũ khí, chỉ có 1 ít lấy được của quân Nhật.

Mà cả nước lại đang trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Ấy thế mà ta vẫn đem quân giúp Trung Quốc.

Về phía bạn khi đó có hai đội giải phóng quân và một số đội vũ trang công tác do đồng chí Lộc Ḥa (ta hay gọi là Ké Lộc- theo tiếng Tày) làm Tư lệnh khu Tả Giang, Long Châu làm tư lệnh. Đây là người Việt Nam sang Trung Quốc làm ăn rồi tham gia cách mạng bên Trung Quốc.

Quân ta chia làm 2 đội tiến đến Ninh Minh, Hạ Thạch từ 2 phía Lạng Sơn và Cao Bằng. Cánh quân từ Cao Bằng đă vượt biên giới tiêu diệt đồn Thủy Khẩu, sau đó tiêu diệt luôn một tiểu đoàn quân Tưởng ở chân núi Đốc Sơn.
C̣n cánh quân từ Lạng Sơn, tôi làm cán bộ ở đó th́ từ Mục Nam Quan (sau này là Hữu Nghị quan) vượt qua Bằng Tường (Trung Quốc) rồi tiến thẳng đến Ninh Minh, Hạ Thạch. Sau dó 2 cánh quân gặp nhau ở đó. Đêm 15/5/1949, chúng tôi đă vượt qua Mục Nam Quan tiến quân vào các làng ở phía Nam đường sắt ( ở đó có 2 con đường, một là đường sắt, hai là đường bộ nối từ Mục Nam Quan đến Bằng Tường nhưng đường sắt cao hơn đường bộ) cách chợ Ai Khẩu Hương gần 2 cây số về phía Đông Nam.

Sau khi bố trí quân xong, một đại đội trong đó có tôi được cử đi trinh sát Mục Nam Quan v́ ở đó có một đại đội của quân Tưởng. Khi tôi đang mải nghĩ đến chuyện ngày xưa khi Nguyễn Trăi tiễn cha đến Mục Nam Quan rồi mới về th́ nghe thấy tiếng súng cối, đại liên nổ liên tục ở phía chợ Ai Khẩu Hương. Tôi đoán quân Tưởng đă sục vào chỗ quân ta nên mới có đấu súng như thế. Tôi đă bàn với anh em hoăn trinh sát quay về chỗ đóng quân xem sao.

Khi chúng tôi về gần đến đơn vị, đi qua một khu đồng phẳng th́ bị địch phát hiện và ngay lập tức bị một loạt đại liên quạt sườn. Chúng tôi vượt qua không ai bị làm sao. Về tới nơi th́ đơn vị đă triển khai đội h́nh chiến đấu trên đường sắt. C̣n phía địch th́ dàn quân ở đường bộ. tôi quan sát địch lố nhố rất đông. Tôi đoán bọn này đi tiếp tế cho bọn ở Mục Nam Quan và đang đi th́ có người báo cho chúng biết quân ta.

Chắc chúng tưởng chỉ có quân địa phương của Giải phóng quân Trung Quốc nhưng ai ngờ lại gặp quân ta. Thế mới có chuyện nổ súng.

Khi đó khoảng gần trưa, khi quan sát địch, th́ cứ nghĩ là bọn Tàu phù (cách gọi quân Tưởng khi chúng sang giải giáp quân Nhật thời ḱ năm 1945, quân không tinh nhuệ mà chủ yếu lấy từ dân không được huấn luyện ǵ). Tôi đă coi thường chúng nhưng không ngờ đó lại là quân chính quy đă được huấn luyện chu đáo về cả kỹ thuật lẫn chiến thuật.

Trong lúc chiến đấu, một chiến sỹ bên ḿnh nhô đầu lên bắn nhưng đạn không nổ và lắp lại đạn th́ bị bắn vào cánh tay. Sau đó tôi đă chỉ huy, cho một bộ phận nhỏ ở lại nghi binh rồi dẫn quân luồn qua 1 cái cầu vận động về phía đồi phía sau địch. Dàn đội h́nh chiến đấu xong tôi cho quân đánh vào cạnh sườn, phía sau lưng, quân địch lúc đó đă bị rối loạn và bỏ chạy về hướng Bằng Tường.

Chúng tôi chiến thắng và thu được hơn 20 xe ngựa trong đó có 9 xe chở lương thực. Rồi dân ở vùng đó cũng ra mà lấy các đồ của quân địch để lại. Sau tôi mới biết bọn sỹ quan mà chúng tôi đă chiến đấu đi buôn hàng từ Bằng Tường để bán sang Đồng Đăng. Trong trận đó, một đại đội phó bị thương và có một số đồng chí đă hy sinh.

Sau đó tôi nhận được tin báo từ đồng chí Th́n – Bí thư huyện ủy cho biết quân địch ở Bằng Tường có biểu hiện rút, c̣n bọn ở Mục Nam Quan đă bỏ đồn chạy sang Đồng Đăng về với Pháp. Chúng tôi tổ chức truy kích ngay và chỉ tiêu diệt được một bộ phận nhỏ. Đến gần Ninh Minh, Hạ Thạch th́ hai cánh quân gặp nhau. Như vậy, từ Thủy Khẩu đến Bằng Tường, Ninh Minh, Hạ Thạch đều được giải phóng.

Một hướng nữa cùng với hoạt động ở Tả giang, Long Châu là hướng Thập Vạn Đại Sơn qua 4 tháng chiến đấu gian khổ, quân ta đă phối hợp với giải phóng quân Trung Quốc tiêu diệt 1 trung đoàn quân Tưởng, giải phóng gần hết thị trấn Pḥng Thành nối căn cứ Thập Vạn Đại Sơn thành một dải.

Bộ trưởng QP Trung Quốc: "Xứng danh Bộ đội Cụ Hồ"

Năm 1990, Trung Quốc cử đoàn cán bộ quân sự cấp cao sang thăm hữu nghị nước ta do do Bộ trưởng Bộ quốc pḥng Tŕ Hạo Điền dẫn dầu. Đoàn đến Việt Nam được Bộ quốc pḥng nước ta giới thiệu xuống thăm Trường Sỹ quan lục quân I.

Bấy giờ tôi đang làm hiệu trưởng ở đó và đă tổ chức đón tiếp long trọng. Sau đó tôi đưa đoàn đến nhà truyền thống tham quan. Trong thời gian nhận chỉ thị đón tiếp đoàn Trung Quốc, tôi cứ băn khoăn về việc nói để phía Trung Quốc biết được việc quân đội Việt Nam đă từng giúp Giải phóng quân Trung Quốc chứ không chỉ có mỗi Trung Quốc giúp ta.

Nhất là sau khi xảy ra chiến tranh biên giới Việt - Trung năm 1979 tôi lại càng băn khoăn hơn. Thế là tôi có ư kiến, xin phép đồng chí Bộ trưởng Bộ quốc pḥng về việc này và đă được đồng ư. Sau đó, sau lúc nghỉ giải lao uống nước để tiếp tục làm việc, tôi đă được báo cáo điều mà tôi rất vinh dự và tự hào đối với đời binh nghiệp của tôi. Tôi đă báo cáo lại tất cả những ǵ mà quân đội Việt Nam đă giúp Giải phóng quân Trung Quốc.

Nghe xong đồng chí Bộ trưởng Tŕ Hạo Điền đă đứng dậy đến bên tôi bắt tay và ôm hôn tôi thân thiết. Đồng chí nói: “ Đến thăm trường Lục Quân, tôi nhận thức được rất nhiều điều bổ ích và cảm động. Các đồng chí thật xứng đáng với danh hiệu “ Bộ đội Cụ Hồ”. Các đồng chí đă đề cao được tinh thần quốc tế vô sản.

Không chỉ có Trung Quốc giúp cách mạng Việt Nam mà Việt Nam đă góp công sức cho cách mạng Trung Quốc thắng lợi. Tôi đă nghiên cứu kỹ các tư liệu, hiện vật các đồng chí đang lưu giữ tại nhà truyền thống. Các đồng chí thật là trọn t́nh, vẹn nghĩa anh em”.

Tôi có viết cuốn hồi kư với tựa đề là “Theo con đường cách mạng”. Trong đó có kể hết về cuộc đời binh nghiệp của tôi. Cuốn sách đó đă in được 1260 cuốn, đa phần đem lưu các đơn vị nên không phải ai cũng biết chuyện Việt Nam đă từng giúp Trung Quốc và giúp như thế nào. Đă có sự đổ máu của quân đội ta trên đất Trung Quốc trong lần đem quân giúp đỡ đó”. (Tuệ Minh ghi)

Posted by: zonzon507 Jul 5 2012, 12:47 AM

Tôi không có ư định vơ đũa cả nắm hay miệt thị một dân tộc,v́ biết chắc chắn là một bộ phận lớn người dân TQ bi bưng bít,bị dầu độc ,bị ép buộc làm công cụ cho chủ nghĩa bành trướng Đại Hán. Số c̣n lại có chút lương tri nhưng đang câm lặng.Tôi lại càng ư thức được rằng nói vậy chứ có nhiều điều ta vẫn cần học hỏi ho nhất là về phương diện công nghiệp hóa.Có lẽ một xă hội Trung Hoa dân chủ hơn sẽ làm cho họ nh́n lại ḿnh đúng đắn hơn.

"Lịch sử Trung Hoa là lịch sử ăn thit người" - Lỗ Tấn đă từng nói như vậy.Đây không phải là truyện Thủy Hử hay Tam Quốc đâu nhé.Ông c̣n nói thế nay : "Người TQ tàn ác như muông thú,trí trá như hồ ly tinh, nhát gan như thỏ đế".Lỗ Tấn nói đấy không phải ZZ nói đâu nhé.
Nói cho cùng th́ từ xưa đến nay nó đánh được ai đâu.(Xem lại lịch sử nhé.)Nhưng với tính cách như đă mô tả th́ chủ quan , mơ hồ mới chính là cái làm hại ta nhiều hơn.Đấy nhé cứ tính từ bà Mỵ Châu sính xài hàng ngoại trở đi th́ bao lần dân ta mơ hồ rồi.Đ̣n phép của nó kể ra cũng cao siêu đấy và ai chứ người Việt chúng ta hiểu quá rồi.

Họ mà đánh Việt Nam lần này th́ họ trở thành phát xít Đức, thành đế quốc Mỹ .Sỹ diện Trung Hoa chăc không chịu nổi. Hệ quả là ắt sẽ thua.






Posted by: Nguyen Duy Hoang Jul 5 2012, 01:58 PM

QUOTE (Convert @ Jul 3 2012, 06:12 AM) *
Để cho kín kẽ vào bênh ông bạn vàng Tung Của 1 cái xem bác VHA trả lời ra sao.

- CM Việt Nam và TQ gắn bó với nhau nhiều nhiều lắm, từ thời bác Mao c̣n chạy đông chạy tây v́ bị Tưởng đập cho te tua. Khi đó ĐCSĐD cũng thành lập tận bên Hongkong (TQ). Thời kỳ một số tướng lĩnh Việt Nam học ở trường Hoàng Phố cũng ra sức chung lưng thích cánh cùng CHNDTH, tiêu biểu như Nguyễn Sơn (lưỡng quốc tướng quân), vậy nh́n lại lịch sử có ǵ mâu thuẫn so với bây giờ không?
- Thời kỳ chiến tranh giải phóng dân tộc chống Pháp và chống Mỹ, Trung Hoa đại lục cũng đă giúp thực sự một số cơ sở công nghiệp như gang thép Thái Nguyên, dệt Nam Định, than Quảng Ninh, cao-xà-lá Hà Nội…Trong chiến tranh, nhu yếu phẩm của TQ như vũ khí, lương khô, quần áo…, đồ dùng công nghiệp nhẹ, dân dụng của TQ cũng tràn ngập như bong đèn, phích nước, xe đạp Phượng hoàng, kim chỉ…Thời kỳ này TQ cũng cung cấp cho ta tuyến đường liên vận để đưa hàng hóa, vũ khí các nước XHCN đến với nhân dân ta. Giai đoạn này TQ cũng đào tạo tương đối đông đảo các nhà khoa học, bác sỹ, kỹ sư cho đến văn nghệ sỹ, khá nhiều người tốt nghiệp ở TQ. Thời kỳ này TQ cũng nhanh tay “mượn” quần đảo HS v́ tàu gỗ các đồng chí ra đấy bị gió nó quật, bao giờ các đồng chí có tàu sắt hăy nghĩ đến chuyện đ̣i.
- Bước ngoặt xảy đến vào các năm 1975-1979 mà đỉnh điểm là cuộc chiến tranh biên giới 2-1979. Tập đoàn lănh đạo Trung Nam Hải vẫn y nguyên từ Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai, Hoa Quốc Phong… sau đó quyền lực rơi vào tay Đặng Tiểu B́nh- một kẻ đă biến TQ từ một nước điêu tàn sau Đại Cách mạng văn hóa đến một quyền lực thực sự của trật tự thế giới mới. CHNDTH ư thức được sức mạnh của ḿnh từ một nỗi nhục nhă là một nước lớn đă từng bị các nước đế quốc nhỏ bé hơn như Nhật, Anh, Nga… bầm dập, đàn áp nay bỗng dưng lớn mạnh, có quyền vẽ lại bản đồ từ Kashmir Ấn Độ 1962, cuộc chiến xung quanh sông Amur Nga 1969, đến tranh chấp Điếu ngư với Nhật, Hoàng sa với VN 1974, Trường sa với Asean qua các giai đoạn 1988, 1995 và Scarborough 2012 với Philipines.

Người Anh đă từng tự hào “ Mặt trời không bao giờ lặn trên đất nước Anh”, người Mỹ cũng đă và đang tự hào cả thế giới tiêu tiền USD, người Trung Hoa – trung tâm của thế giới như tự nhận của họ th́ khiêm tốn hơn, chỉ cần toàn thể thế giới c̣n 100 đàn ông và 100 đàn bà TQ, họ hứa sau 100 năm sẽ cung cấp đầy đủ nhân khẩu lấp đấy hang cùng ngơ hẻm trên thế giới.

Bác VHA ơi, có rất nhiều mệnh đề cần phải giải trước khi phải giải bài toán lớn, làm sao câu chuyện HS_TS không chỉ c̣n nằm trong tâm khảm của họ hàng, bạn bè những người đă nằm xuống năm 1974 và 1988 hoặc chỉ nóng lên khi có sự kiện lớn, đáng lẽ nó phải nằm từ lâu trong SGK rồi như cha ông ta đă từng làm khi câu truyện cổ tích ngày xưa đầu tiên là chuyện cảnh giác về Mỵ Châu- Trọng Thủy, chuyện về phù thủy phương bắc Cao Biền.

Những ǵ xảy ra ngay tức khắc đă có tinh thần đoàn kết của dân tộc, bộ Ngoại giao, bộ Quốc pḥng, bộ Công an… lo, c̣n chuyện về hàng hóa TQ, thương lái TQ, hoa quả , thu mua nông sản, lao động phổ thông TQ... lại đồng hành thường xuyên với chúng ta hơn.

Chúng ta có lẽ đă và đang cân nhắc, mong mỏi có những hành động đúng đắn v́ tương lai dân tộc.


Tất cả các vấn đề cần phải được suy xét, phân tích một cách khách quan ở mọi khía cạnh và đặt nó vào đúng hoàn cảnh lúc đó.

Theo em hiểu: Ư bác Vớt muốn nói là Việt Nam cần phải biết ơn sự giúp đỡ của TQ cho cách mạng giải phóng dân tộc của VN từ khi trứng nước cho tới khi thành công.

Bằng những hiểu biết, kiến thức thu lượm ở đâu đó của riêng cá nhân em, em xin mạn phép bác VHA đáp lại ư phản biện trên của bác Vớt. Và em xin nhắc lại đây là những ư kiến theo quan điểm riêng của cá nhân, có ǵ không phải các bác bỏ quá cho em:

Ư thứ nhất, TQ là đất dung thân cho các nhà hoạt động cách mạng của VN hoạt động bí mật thời Pháp thuộc :

Điều này là đương nhiên v́ TQ là nước biên giới lục địa, đất liền kề với Việt Nam, các bác ấy lánh sang đó để tránh sự truy lùng của thực dân Pháp, không phải TQ th́ là nước khác, ví dụ như Thái Lan, Lào….

Ư thứ 2: Trung Quốc giúp VN đào tạo cán bộ, cung cấp vũ khí đạn dược, nhu yếu phẩm, giúp vật lực để Việt Nam đánh Mỹ, xây dựng kinh tế XHCN ở miền Bắc.

Đổi lại VN giúp ǵ cho TQ? VN đứng vững là tiền đồn của phe XHCN, tránh cho VN thành một quốc gia bị ảnh hưởng Mỹ, trở thành một mũi dao đâm vào cạnh sườn TQ. Kịch bản gần tương tự giúp đỡ của TQ với Bắc Triều Tiên.

Vậy là ḥa, sự giúp đỡ có đi có lại, có ích cho cả hai quốc gia.

Nhưng TQ c̣n muốn hơn thế. Họ c̣n muốn VN trở thành con bài để mặc cả với Mỹ về vấn đề Đài Loan tại thời điểm đó. Vào năm 1972 khi Mỹ bị VN đánh cho té tua tại chiến trường miền Nam và trận Điện Biên Phủ trên không tại Hà Nội. Mỹ sắp thua đến nơi, nên đă có chiến dịch ngoại giao "bóng bàn" ǵ đó với TQ nhằm mặc cả vấn đề này với TQ để đổi lại việc kiềm chế VN thực hiện sứ mệnh giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, tránh cho Mỹ đối mặt với kết cục thất bại nhục nhă và toàn diện trên đất VN.

Nhưng việc này không thành, VN đă quyết tâm và đă thực hiện thành công sứ mạnh giải phóng dân tộc, thống nhất hai miền đất nước. Theo em, TQ đă bẽ mặt v́ sự thất hứa với Mỹ nên quyết tâm gây chuyện với VN bằng một loạt keo trả đũa như sau:

- Keo đầu tiên là sự kiện xúi dục kích động người Hoa ở VN, chúng ta đă hóa giải được vấn đề này bằng cách mời họ về nước.

- Keo thứ nhất không thành công họ gây sự bằng keo thứ 2: giúp đỡ chế độ diệt chủng ở CPC, gây chiến tranh biên giới Tây Nam. Chúng ta cũng đă hóa giải vấn đề này bằng cách giúp lực lượng tiến bộ của CPC giải phóng nhân dân CPC thoạt khỏi chế độ diệt chủng.

- Hai keo đầu mượn tay kẻ khác làm hại VN thất bại, họ thực hiện chơi keo thứ 3 là trực tiếp ra mặt dạy cho Việt Nam một bài học bằng việc xua quân phát động cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979. Kết quả và hậu quả như thế nào với cả hai bên th́ chắc các bác đều rơ.

Vậy, xin các bác tự rút ra các kết luận của ḿnh về vấn đề bộ mặt thật của bác VHA đưa ra và sự giúp đỡ như bác Vớt nói tới.

Em tâm đắc http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/173548/print/Default.aspx của vị tướng mà các bác đề cập ở trên, trả lời phỏng vấn đăng trên báo QĐND online:

"…Phải duy tŕ được mối quan hệ đa phương hóa, đa dạng hóa. Chúng ta quan hệ với mọi nước với điều kiện là bảo đảm được lợi ích cho quốc gia, dân tộc và tuân thủ những nguyên tắc chung của quan hệ quốc tế. Không v́ mối quan hệ này mà coi nhẹ mối quan hệ khác, nhằm giảm thiểu điều kiện dẫn tới sự thỏa hiệp của nước lớn trên lưng Việt Nam. Lịch sử từng chứng minh, mỗi lần bị cuốn vào ván cờ của các cường quốc và để họ thỏa hiệp trên lưng ḿnh, dân tộc ta đều phải đổ máu…."

Và em xin các bác cho phép em stop, không đề cập đến vấn đề này nữa ở đây, diễn đàn NCM này.


Và cuối cùng, em xin mời các bác nghe bài "Đất nước bên bờ sóng" của NS Thái Văn Hóa, do NSƯT Bích Việt tŕnh bày:


Posted by: lanha92 Jul 5 2012, 03:33 PM

Hoan nghênh tinh thần của các bác về chủ đề này
Đóng góp ư kiến của các bác như vậy mới là đóng góp chứ không phải bằng lời lẽ sáo rỗng hô hào như ta thường thấy trong một số ư kiến đă từng tồn tại trong diễn đàn
Chúng ta là một dân tộc ḥa hiếu và kiên cường. Nhưng kẻ thù không muốn chúng ta hưởng ḥa b́nh bởi chúng chưa biết nỗi thống khổ của chiến tranh mà lại muốn gây chiến để thu lợi. Sự đê hèn và ngu xuẩn ấy sẽ dẫn chúng đến đường diệt vong
Mong sẽ nhận nhiều bài viết hay hơn của các bác

Posted by: VuHungAnh Jul 5 2012, 03:40 PM

(Tiếp theo)

Như vậy, VN không chỉ nhận sự trợ giúp của TQ mà c̣n là người giúp đỡ TQ nữa. Mối quan hệ này là hai chiều có đi có lại. Chính những người lănh đạo Trung Quốc đă nhiều lần nói rằng, nói đến cám ơn th́ nhân dân Trung Quốc phải cám ơn nhân dân Việt Nam. Nhân dân Việt Nam đă hy sinh nhiều, cống hiến nhiều đối với nhân dân Trung Quốc. Nhân dân Trung Quốc phải cám ơn và có nghĩa vụ giúp đỡ, ủng hộ nhân dân Việt Nam. Nhân dân hai nước giúp đỡ lẫn nhau.

Chẳng hạn, nhân việc tổng thống Ních xơn đi thăm Trung Quốc năm 1972, Mao Trạch Đông đă nói với những người lănh đạo Việt Nam tháng 6 năm 1973 như sau: “Thành thực mà nói, nhân dân Trung Quốc, ĐCS Trung Quốc và nhân dân thế giới phải cám ơn nhân dân Việt Nam đă đánh thắng Mỹ. Các đồng chí chiến thắng mới buộc Níchxơn phải đi Bắc Kinh”

Hay, nói về việc nước CHND Trung Hoa vào Liên hợp quốc năm 1971, Chu Ân Lai đă nói trong cuộc hội đàm với các nhà lănh đạo Việt Nam tháng 11 năm 1971: “Cống hiến của Việt Nam là rất lớn. Chúng ta gắn bó với nhau”.

b - Không thể phủ nhận trong số chuyên gia TQ sang VN giúp ta, có những người thật sự yêu VN, hết ḷng hết sức giúp ta. Tuy nhiên, đi sâu t́m hiểu sự giúp đỡ của TQ trước đây, ta thấy nhiều sự thật c̣n ít người biết.

Trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, Chính phủ Trung Quốc có phái một số cố vấn sang Việt Nam, và trong những năm 1960 Bắc Kinh có đưa sang Việt Nam một lực lượng gọi là “bộ đội hậu cần” để giúp Việt Nam sửa những đoạn đường sắt và đường bộ giáp Trung Quốc bị bom Mỹ phá hỏng và làm một số đường mới ở vùng biên giới hai nước. Nhưng điều chủ yếu họ làm là điều tra t́nh h́nh các mặt, thâm nhập những vùng có các dân tộc thiểu số và tuyên truyền “cách mạng văn hoá”. Phần lớn những gián điệp và “bộ đội sơn cước” mà phía Việt Nam đă bắt được trong thời gian sau đó chính là những tên “bộ đội làm đường” Trung Quốc trước đây.

Thế c̣n sự thật của những viện trợ vật chất của cải là ǵ? Do Việt Nam có một vị trí chiến lược ở Đông Nam châu Á nên trong lịch sử, bọn bành trướng phong kiến Trung Quốc đă nhiều lần xâm lược ḥng thôn tính Việt Nam, dùng Việt Nam làm bàn đạp để xâm lược các nước khác ở Đông Nam Á. Khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, trong các đảng cộng sản ở khu vực này chỉ có ĐCS Việt Nam giành được chính quyền và thành lập Nhà nước công nông đầu tiên trong khu vực. Cách mạng Việt Nam có ảnh hưởng to lớn do đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Những người lănh đạo Trung Quốc âm mưu nắm Việt Nam để nắm toàn bộ bán đảo Đông Dương, mở đường đi xuống Đông Nam Á. Trong cuộc gặp giữa đại biểu bốn ĐCS: Việt Nam, Trung Quốc, Inđônêxia và Lào tại Quảng Đông tháng 9 năm 1963, thủ tướng Chu Ân Lai nói: “Nước chúng tôi th́ lớn nhưng không có đường ra, cho nên rất mong Đảng Lao động Việt Nam mở cho một con đường mới xuống Đông Nam châu Á”.

Đó là trên lời nói. C̣n trên thực tế chính sách, những người lănh đạo Trung Quốc coi Việt Nam là một trong những nhân tố quan trọng hàng đầu đối với chiến lược của họ, luôn luôn t́m cách nắm Việt Nam. Muốn như vậy, nước Việt Nam phải là một nước không mạnh, bị chia cắt, không độc lập và lệ thuộc Trung Quốc. Trái lại, một nước Việt Nam độc lập, thống nhất và giàu mạnh, có đường lối độc lập tự chủ và đường lối quốc tế đúng đắn là một cản trở lớn cho chiến lược toàn cầu của những người lănh đạo Trung Quốc, trước hết là cho chính sách bành trướng của họ ở Đông Nam Á. Đó là nguyên nhân v́ sao trước đây họ vừa giúp, vừa kiềm chế cách mạng Việt Nam, mỗi khi Việt Nam đánh thắng đế quốc th́ họ lại buôn bán, thoả hiệp với đế quốc trên lưng nhân dân Việt Nam; v́ sao từ chỗ giấu mặt chống Việt Nam họ đă chuyển sang công khai thù địch với Việt Nam và đi tới trắng trợn tiến hành chiến tranh xâm lược Việt Nam.

Chính sách của những người lănh đạo Trung Quốc muốn thôn tính Việt Nam nằm trong chính sách chung của họ đối với các nước Đông Nam Á cũng như đối với các nước láng giềng khác. Họ đă muốn chiếm đất đai của Ấn Độ và thực tế đă chiếm một bộ phận đất đai của Ấn Độ trong cuộc chiến tranh năm 1962; họ không muốn có một nước Ấn Độ mạnh mà họ cho rằng có thể tranh giành với họ “vai tṛ lănh đạo” các nước Á-Phi. Họ vẫn mưu toan chiếm Mông Cổ, mặc dù họ đă công nhận nước CHND Mông Cổ là một quốc gia độc lập. Họ muốn chiếm một phần đất đai của Liên Xô, rất không muốn có bên cạnh Trung Quốc lại có một Liên Xô hùng mạnh, nên họ t́m mọi cách hạ uy thế của Liên Xô, đẩy các nước đế quốc gây chiến tranh với Liên Xô, đẩy các nước Á-Phi Mỹ la tinh chống Liên Xô. Họ tập trung mọi cố gắng để dấy lên một cuộc “thập tự chinh quốc tế” của các lực lượng đế quốc và phản động chống Liên Xô dưới chiêu bài “chống bá quyền” theo công thức của Mao Trạch Đông “tọa sơn quan hổ đấu”. Như nhiều nhà chính trị và báo chí Tây Âu nhận định, Trung Quốc quyết tâm “đánh Liên Xô đến người Tây Âu cuối cùng” cũng như Trung Quốc trước đây đă quyết tâm “đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng”.

Chiến lược quốc tế ngày nay của những người lănh đạo Trung Quốc, mặc dù núp dưới chiêu bài nào, đă phơi trần tính chất cực kỳ phản cách mạng của nó và những người lănh đạo Trung Quốc đă hiện nguyên h́nh là những người theo chủ nghĩa sô vanh nước lớn, những người dân tộc tư sản chủ nghĩa.

Chính sách của những người lănh đạo Trung Quốc đối với Việt Nam, mặc dù được ngụy trang khéo léo như thế nào, vẫn chỉ là chính sách của những hoàng đế “thiên triều” trong mấy ngh́n năm qua, nhằm thôn tính Việt Nam, biến Việt Nam thành một chư hầu của Trung Quốc. Nhưng những âm mưu thâm độc đó của TQ đă liên tục bị VN làm cho thất bại thảm hại th́ hiện nay họ ra mặt chống phá ta mà không cần phải che đấu nữa. Cái họ cần chính là sự mơ hồ thiếu hiểu biết của toàn dân VN. Chính t́nh trạng ấy sẽ giúp đỡ đắc lực cho thành công của họ.

Posted by: Luong_DC Jul 5 2012, 05:56 PM

em gửi các bác bài báo Nga mới đăng về cuộc biểu t́nh nửa triệu người ở Tứ Xuyên
http://www.mediafire.com/?a95t27h54g1j7o2

Posted by: Hậu sinh.2 Jul 5 2012, 08:40 PM

Cám ơn bác zonzon, từ bài của bác em ṃ ra và đọc được cuốn http://vi.wikisource.org/wiki/Tuy%E1%BB%83n_t%E1%BA%ADp_ti%E1%BB%83u_thuy%E1%BA%BFt_L%E1%BB%97_T%E1%BA%A5n/Nh%E1%BA%ADt_k%C3%BD_ng%C6%B0%E1%BB%9Di_%C4%91i%C3%AAn của nhà văn Lỗ Tấn, và thấy đoạn trích dẫn sau là gần nhất với ư của bác về người TQ:

QUOTE
"Chương VI
Đen như mực, chẳng biết là ngày hay đêm. Con chó nhà họ Triệu lại đă sủa nữa rồi.
Cái ḷng độc ác của sư tử, cái nhát gan của con thỏ, cái ranh mănh của con cáo !...
"

(Chương này nội dung chỉ có như thế)

Tiểu thuyết này, theo b́nh luận, là đánh vào văn hóa phong kiến Khổng giáo của TQ, đập tan cái nền cũ đó và dựng nên một nền văn hóa mới của giai cấp vô sản TQ bằng cách mạng văn hóa.

Duy có điều hiện nay, cách mạng văn hóa thực hiện bởi Mao Trạch Đông đă thành một bi kịch mà người TQ không muốn nhắc tới, Khổng Tử lại đang được phục dựng lên khắp các viện nghiên cứu để tạo "quyền lực mềm" cho quốc gia này, nên có lẽ VN ta lại sắp gánh chịu văn hóa "ăn thịt người" kia của anh chàng láng giềng tham lam.

Tiếc là em không biết tiếng TQ để đọc trực tiếp và hiểu người TQ một cách chính xác, công bằng hơn, thay v́ đọc các tài liệu thứ cấp và có thể đă được biên tập, tŕnh bày với những mục đích chống TQ. Xin được nghe thêm vài lời từ các bậc tiền bối hiểu rơ về người TQ (ví dụ bác tuntin rất rành Hoa ngữ), và nếu được, là một vài dự đoán chi tiết hơn về t́nh h́nh trong tương lai gần. C̣n cứ như luận điệu của giới diều hâu quân sự TQ đầy rẫy hiện nay th́ rơ ràng trong một ngày không xa, với "sự cam chịu được làm quen dần" của VN, các giếng dầu China sẽ xuất hiện ở 9 lô CNOOC chào thầu (có thể bằng những cty đội lốt nước ngoài nhưng bên trong là TQ (?)), rồi TQ sẽ chiếm toàn bộ Trường Sa bằng vũ lực như quá khứ (một điểm hay là ta vừa xây chùa và đưa các nhà sư ra đảo, nhưng với "tài ăn nói kích động" của tướng lĩnh TQ và truyền thống "ăn thịt người" có sẵn, lính trẻ TQ vẫn sẽ đủ can đảm, thừa nhiệt t́nh, để nướng chín các nhà sư của chúng ta thôi), rồi tàu hải giám TQ sẽ náo nức ngược xuôi trên biển Đông giờ đă thành cái ao nhà.

Về những dự đoán từ phía nguồn gốc TQ, liệu có manh mối nào lạc quan hơn không ạ? Có thể là bắt nguồn từ chương cuối cùng của tiểu thuyết:
QUOTE
"Chương XIII
Hoặc giả c̣n có những đứa trẻ con chưa ăn qua thịt người chăng ?
Hăy cứu vớt lấy trẻ con !..."


Có thể là từ sự thật rằng Lỗ Tấn nhân văn tiến bộ kia cũng chẳng phải chính là một người TQ hay sao? Hay hy vọng nền "ngoại giao nhân dân" đă có nhiều điều kiện hơn trong thời đại thông tin hiện nay, dẫn đến giảm sút vai tṛ truyền thông của tầng lớp lănh đạo (mà đă là dân đen th́ có khi nào thích chiến tranh đâu cơ chứ)? Hay đốt đuốc t́m kiếm "Vô sản tất cả các nước đoàn kết lại!"?

Em nghĩ đáng buồn là có vẻ tất cả đầu mối manh mún trên đều quá nhỏ bé đối với chủ nghĩa quyền lợi quốc gia đang thao túng tất cả các bên + chủ nghĩa bành trướng sống lại trong giới chóp bu TQ.

...


P/s:

QUOTE (Luong_DC @ Jul 5 2012, 05:56 PM) *
em gửi các bác bài báo Nga mới đăng về cuộc biểu t́nh nửa triệu người ở Tứ Xuyên
http://www.mediafire.com/?a95t27h54g1j7o2


Cám ơn bác Luong_DC, bài báo này có vẻ mô tả một cách hệ thống về t́nh h́nh TQ, để em nhai từ từ.

Posted by: Luong_DC Jul 5 2012, 11:03 PM

Gửi bác Hậu sinh.2 và các bác h́nh ảnh


Posted by: VuHungAnh Jul 6 2012, 03:51 PM

(tiếp theo)

4) Bước ngoặt xảy đến vào các năm 1975-1979 mà đỉnh điểm là cuộc chiến tranh biên giới 2-1979. Tập đoàn lănh đạo Trung Nam Hải vẫn y nguyên từ Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai, Hoa Quốc Phong… sau đó quyền lực rơi vào tay Đặng Tiểu B́nh- một kẻ đă biến TQ từ một nước điêu tàn sau Đại Cách mạng văn hóa đến một quyền lực thực sự của trật tự thế giới mới. CHNDTH ư thức được sức mạnh của ḿnh từ một nỗi nhục nhă là một nước lớn đă từng bị các nước đế quốc nhỏ bé hơn như Nhật, Anh, Nga… bầm dập, đàn áp nay bỗng dưng lớn mạnh, có quyền vẽ lại bản đồ từ Kashmir Ấn Độ 1962, cuộc chiến xung quanh sông Amur Nga 1969, đến tranh chấp Điếu ngư với Nhật, Hoàng sa với VN 1974, Trường sa với Asean qua các giai đoạn 1988, 1995 và Scarborough 2012 với Philipines…

a – Bước ngoặt thực sự không phải vào 1979 mà là ngay sau khi đế quốc Mỹ kư Hiệp định Pari vào tháng 1/1973 buộc phải rút quân khỏi VN. Chiến thắng này của VN cũng chính là sự thất bại thảm hại của những người cầm quyền TQ sau mấy thập kỷ thực thi chính sách bắt tay với Pháp rồi Mỹ ḥng giữ chân chúng ở lại VN càng lâu càng tốt. Khi cả Pháp rồi Mỹ đều bị thất bại và rút khỏi VN th́ họ đă ra tay trực tiếp thực hiện âm mưu của chính họ. Ở phía bắc, họ đưa quân ra vùng biên giới Việt – Trung, tăng cường những vụ khiêu khích vũ trang lấn chiếm lănh thổ Việt Nam, xâm phạm chủ quyền và toàn vẹn lănh thổ của Việt Nam, tạo nên t́nh h́nh thường xuyên căng thẳng ở vùng biên giới. Nếu số vụ khiêu khích lấn chiếm lănh thổ Việt Nam của họ ngay trong năm 1974 là 180 vụ, th́ năm 1975 đă gấp rưỡi là 234 vụ, đến năm 1978 tăng vọt lên 2.175 vụ, gấp hơn mười lần.

Và ngày 17/2/1979 những người cầm quyền Trung Quốc đă huy động 60 vạn quân, gồm nhiều quân đoàn và sư đoàn độc lập, nhiều đơn vị binh chủng kỹ thuật với gần 800 xe tăng, hàng ngàn khẩu pháo, hàng trăm máy bay các loại của hầu hết các quân khu của Trung Quốc, điên cuồng phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam trên toàn tuyến biên giới dài hơn 1000 km. Quân của bọn phản động Trung Quốc đi đến đâu là tàn sát dân thường, kể cả phụ nữ, trẻ sơ sinh, phá hủy triệt để các bản làng, chùa chiền, nhà thờ, trường học, vườn trẻ, bệnh viện, nông trường, lâm trường v.v.. Chúng đă hành động với sự man rợ của một đạo quân ăn cướp thời trung cổ kết hợp với những thủ đoạn tinh vi của các đội quân xâm lược của đế quốc ngày nay.

Ở phía nam, ngay từ tháng 4 năm 1975, chúng giật dây cho bè lũ Pol Pot – Yeng Sary đă đưa quân lấn chiếm, bắn phá nhiều điểm trên lănh thổ Việt Nam và từ đó ngày càng gây thêm nhiều vụ xung đột ở biên giới, đột kích nhiều đồn biên pḥng, làng xóm Việt Nam, làm cho t́nh h́nh biên giới không ổn định, ngăn cản nhân dân Việt Nam khôi phục và xây dựng kinh tế. Từ những cuộc khiêu khích vũ trang, chúng tiến đến gây ra cuộc chiến tranh biên giới chống nước ta từ tháng 4/1977 suốt dọc hơn 1.000 km chiều dài biên giới với những cuộc tiến công qui mô, huy động hàng vạn bộ binh có xe tăng, trọng pháo yểm trợ, có khi vào sâu lănh thổ Việt Nam hơn 30 km, giết hại dă man dân thường, tàn phá nhà cửa, hoa màu, gây nên biết bao tội ác không thể dung thứ được….

b – Tất cả những hành động đó khiến nhiều người cứ tưởng là TQ đột ngột trở mặt với VN nhưng trên thực tế, đó là sự tiếp nối hoàn toàn hợp lư và logic của những ǵ mà họ đă hành động kể từ khi Mao Trạch Đông chính thức nắm quyền khi nhà nước Trung Hoa thành lập vào 1949. Năm 1954, khi Pháp thua trận Điện Biên Phủ và buộc phải ngồi vào bàn Hội nghị Giơ-ne-vơ, họ đă đi đêm với Pháp nhiều lần ḥng đạt cho được h́nh mẫu chia cắt VN giống như ở Triều Tiên mà họ đă đạo diễn trước đó vào 1953. Do sự bật đèn xanh của TQ mà Pháp không đồng ư với phương án VN đưa ra. Thế là hai bên đành đi đến một giải pháp dung ḥa như ta đă biết: các nước tôn trọng các quyền dân tộc cơ bản của nhân dân ba nước VN – Lào – Campuchia, ngừng bắn đồng thời ở Việt Nam và trên toàn chiến trường Đông Dương, Pháp rút quân, vĩ tuyến 17 là giới tuyến quân sự tạm thời chia Việt Nam làm hai miền, tiến tới có tổng tuyển cử tự do trong cả nước sau hai năm để thống nhất nước nhà.

Ở Lào có một khu tập kết cho các lực lượng kháng chiến lào gồm hai tỉnh Sầm Nưa và Phongsalỳ. Ở Campuchia lực lượng kháng chiến không có khu tập kết nào và phục viên tại chỗ.

Chiến thắng Điện Biên Phủ và Hiệp định Giơnevơ năm 1954 đánh dấu một bước thắng lợi của các lực lượng cách mạng ở Đông Dương, đồng thời là một đóng góp quan trọng mở đầu sự tan ră hoàn toàn của hệ thống thuộc địa của đế quốc Pháp và báo hiệu quá tŕnh sụp đổ không thể đảo ngược được của chủ nghĩa thực dân cũ, của chủ nghĩa đế quốc thế giới. Nhưng giải pháp Giơnevơ đă ngăn cản nhân dân ba nước Việt Nam, Lào và Campuchia đạt được thắng lợi hoàn toàn trong cuộc kháng chiến chống Pháp, một khả năng rơ ràng là hiện thực như so sánh lực lượng trên chiến trường lúc bấy giờ đă chỉ rơ. Đó là điều mà những người lănh đạo Trung Quốc hiểu rơ hơn ai hết.

c – Đế quốc Mỹ và tay sai trắng trợn phá hoại việc tổ chức tổng tuyển cử để thống nhất nước Việt Nam trong thời hạn hai năm như Hiệp định Giơnevơ về Việt Nam đă quy định, đồng thời đàn áp cực kỳ tàn bạo phong trào yêu nước ở miền Nam Việt Nam. Những người cầm quyền Bắc Kinh luôn luôn “thuyết phục” Việt Nam rằng công cuộc thống nhất là “một cuộc đấu tranh trường kỳ” và không thể thực hiện được bằng lực lượng vũ trang. Tháng 11/1956, chủ tịch Mao Trạch Đông nói với những người lănh đạo Việt Nam: “T́nh trạng nước Việt Nam bị chia cắt không thể giải quyết được trong một thời gian ngắn mà cần phải trường kỳ… nếu 10 năm chưa được th́ phải 100 năm”.

Trước đó, vào tháng 7/1955, Tổng bí thư ĐCS TQ Đặng Tiểu B́nh doạ: “Dùng lực lượng vũ trang để thống nhất nước nhà sẽ có hai khả năng: một là thắng và một khả năng nữa là mất cả miền bắc”. Tuy nhiên, nhân dân VN làm chủ vận mệnh của ḿnh đă đưa cuộc chiến tranh cách mạng ở miền Nam tiến lên vững mạnh. Cuối năm 1963, chế độ độc tài phát xít Ngô Đ́nh Diệm sụp đổ, “chiến tranh đặc biệt” của Mỹ phá sản hoàn toàn đồng thời cũng là thất bại của những âm mưu mà giới cầm quyền TQ theo đuổi.

d – Sau đó ở Trung Quốc diễn ra cái gọi là cuộc “đại cách mạng văn hoá ”, thực chất là một cuộc đấu tranh nội bộ điên cuồng và đẫm máu làm đảo lộn toàn bộ xă hội Trung Quốc, nhằm xoá bỏ chủ nghĩa Mác Lênin, phá vỡ ĐCS Trung Quốc và cơ cấu nhà nước, khôi phục vị trí độc quyền lănh đạo của chủ tịch Mao Trạch Đông và đường lối Mao Trạch Đông ở trong nước, chống Liên Xô, phá hoại cách mạng thế giới, câu kết với đế quốc Mỹ ở ngoài nước, đẩy mạnh việc thực hiện chính sách bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn. Tháng 8/1965, Mao Trạch Đông khẳng định trong cuộc họp của BCT BCHTU ĐCS TQ: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á, bao gồm cả miền nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malayxia và Singapore… Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản… xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy… Sau khi giành được Đông Nam Á, chúng ta có thể tăng cường được sức mạnh của chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô – Đông Âu, gió Đông sẽ thổi bạt gió Tây…”.

Thời kỳ này, chủ trương của giới cầm quyền TQ thể hiện rơ qua câu nói của thủ tướng Chu Ân Lai với tổng thống Ai Cập A. Nasser ngày 23/6/1965, do ông Mohamed Hassanein Heikal, người bạn thân thiết và cố vấn riêng của tổng thống A. Nasser kể lại là một bằng chứng hùng hồn: “Mỹ càng đưa nhiều quân vào Việt Nam th́ chúng tôi càng vui ḷng v́ chúng tôi biết rằng chúng tôi nắm chúng trong tay, chúng tôi có thể lấy máu chúng. Nếu Ngài muốn giúp đỡ người Việt Nam th́ cần khuyến khích Mỹ ném càng nhiều lính Mỹ vào Việt Nam càng tốt” (Mohamed Hassanein Heikal: "Những tài liệu từ Cai-rô", NXB Phirmarion, Paris, 1972).

Để Việt Nam buộc phải lệ thuộc vào Trung Quốc, những người cầm quyền Bắc Kinh ra sức ngăn cản mọi hành động thống nhất của các lực lượng cách mạng và tiến bộ trên thế giới ủng hộ Việt Nam chống Mỹ. Ngày 28/2/1965, họ bác bỏ dự thảo do phía Việt Nam đề nghị ngày 22 tháng 5 năm 1965 là các nước xă hội chủ nghĩa ra tuyên bố chung lên án Mỹ tăng cường chiến tranh xâm lược chống nước VNDCCH.

Tháng 3/1965, họ lại hai lần bác bỏ đề nghị của Liên Xô về vấn đề thống nhất hành động để bảo đảm an ninh của Việt Nam dân chủ cộng hoà. Chính v́ thế họ đă bác bỏ đề nghị của Liên Xô lập cầu hàng không qua Trung Quốc, lập các sân bay trên đất Trung Quốc để bảo vệ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà.

Tháng 2/1966, Mao Trạch Đông bác bỏ việc thành lập Mặt trận quốc tế ủng hộ Việt Nam đă được nêu trong cuộc hội đàm cấp cao Việt Trung. Tháng 3/1966, cũng Mao Trạch Đông bác bỏ việc thành lập Mặt trận quốc tế thống nhất ủng hộ Việt Nam do ĐCS Nhật Bản nêu trong cuộc hội đàm cấp cao với ĐCS Trung Quốc. Sau đó bọn tay sai của Bắc Kinh đă trắng trợn hành hung đại diện ĐCS Nhật Bản tại Trung Quốc.

Ngày 9/10/1968, một nhà lănh đạo Trung Quốc đă gặp thứ trưởng Bộ Ngoại thương Việt Nam tại Bắc Kinh và yêu cầu báo cáo với lănh đạo Việt Nam rằng họ coi việc Mỹ chấm dứt ném bom miền bắc Việt Nam là “sự thoả hiệp của Việt Nam và Mỹ”, “là một thất bại lớn, tổn thất lớn đối với nhân dân Việt Nam giống như cuộc đàm phán kư Hiệp nghị Giơnevơ năm 1954 là một sai lầm”; họ đề nghị phía Việt Nam “nên để cho Mỹ bắn phá trở lại khắp miền Bắc, làm như vậy là để Mỹ phân tán mục tiêu oanh tạc, đồng thời cũng chia sẻ bớt khó khăn cho miền Nam” (?!)

Ngăn cản nhân dân Việt Nam thương lượng với Mỹ, khuyến khích Mỹ tăng cường ném bom miền bắc Việt Nam, đây chính là cái mà tướng Mỹ M. Taylor gọi quyết tâm của những người lănh đạo Trung Quốc là “đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng”, nhằm làm suy yếu Việt Nam, có lợi cho chính sách bành trướng của họ.

e – Năm 1969, cuộc “đại cách mạng văn hoá” ở Trung Quốc về cơ bản hoàn thành. Những người cầm quyền Bắc Kinh bên trong th́ ra sức củng cố quyền lănh đạo của chủ tịch Mao Trạch Đông, ổn định t́nh h́nh, đẩy mạnh sản xuất, bên ngoài th́ thi hành mọi biện pháp để đẩy nhanh quá tŕnh nhích lại gần đế quốc Mỹ nhằm ngoi lên địa vị một cường quốc lớn, b́nh thường hoá quan hệ Trung – Mỹ và giải quyết vấn đề Đài Loan. Họ mưu toan dùng con bài Việt Nam để đạt mục tiêu đối ngoại đó.

Tháng 6/1970, Trung Quốc và Mỹ thoả thuận là đại sứ Trung Quốc Hoàng Chấn và Kissinger sẽ “tiến hành những cuộc đàm phán bí mật mỗi lần Kissinger đến Pari đàm phán với phía Việt Nam” (V.A. Walter: Những chuyến công du thầm lặng, Niu Oóc, 1978)

Ngày 10/12/1970, qua người bạn thân tín Edgar Snow, chủ tịch Mao Trạch Đông đưa ra lời mời Tổng thống Nixon sang thăm Trung Quốc: “Ông ta chắc chắn sẽ được hoan nghênh v́ hiện nay những vấn đề giữa Trung Quốc và Mỹ phải được giải quyết với Níchxơn” (Edgar Snow: Cuộc cách mạng lâu dài, NXB Hussingson, London, 1973).

Đây là bước ngoặt của Bắc Kinh, có ư nghĩa quyết định trong quan hệ Trung Mỹ, đồng thời là bước ngoặt công khai phản bội cách mạng Việt Nam và cách mạng Đông Dương, phản bội cách mạng thế giới. Bắc Kinh tăng cường các cuộc tiếp xúc công khai với Mỹ: tháng 3/1971, Trung Quốc mời một đoàn bóng bàn Mỹ sang thăm Trung Quốc, mở đầu cái mà dư luận thế giới gọi là “ngoại giao bóng bàn”. Tháng 7/1971 và tháng 10/1971 Kissinger, đặc phái viên của Nixon sang Bắc Kinh.

Tháng 2/1972, Nixon sang thăm Trung Quốc. Sau khi Nixon kết thúc chuyến đi thăm Trung Quốc, Kissinger nói với các nhà báo ngày 1/3/1972 rằng từ nay Nixon và bản thân y “chỉ c̣n việc nh́n về Mátxcơva và nghiền nát Việt Nam” (Melvin & Berna Canber: Kissinger, NXB Litton Brown, Toronto, 1974)

Từ tháng 4/1972, Mỹ ném bom lại và thả ḿn phong toả các cảng miền bắc Việt Nam đồng thời đánh phá ác liệt miền Nam Việt Nam nhằm đối phó với cuộc tiến công chiến lược mùa xuân năm 1972 của nhân dân Việt Nam, cứu văn sự sụp đổ của chế độ Nguyễn Văn Thiệu. Bước phiêu lưu quân sự này chính là hậu quả rơ ràng của sự đồng loă giữa những người cầm quyền Trung Quốc và Nixon.

Và từ khi chiến thắng 30/4/1975 đến nay ra sao th́ ta đă biết rồi…

Posted by: Hoacamchuong Jul 6 2012, 08:50 PM

QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ Jul 5 2012, 01:58 PM) *
Tất cả các vấn đề cần phải được suy xét, phân tích một cách khách quan ở mọi khía cạnh và đặt nó vào đúng hoàn cảnh lúc đó.

Theo em hiểu: Ư bác Vớt muốn nói là Việt Nam cần phải biết ơn sự giúp đỡ của TQ cho cách mạng giải phóng dân tộc của VN từ khi trứng nước cho tới khi thành công.

Bằng những hiểu biết, kiến thức thu lượm ở đâu đó của riêng cá nhân em, em xin mạn phép bác VHA đáp lại ư phản biện trên của bác Vớt. Và em xin nhắc lại đây là những ư kiến theo quan điểm riêng của cá nhân, có ǵ không phải các bác bỏ quá cho em:

Ư thứ nhất, TQ là đất dung thân cho các nhà hoạt động cách mạng của VN hoạt động bí mật thời Pháp thuộc :

Điều này là đương nhiên v́ TQ là nước biên giới lục địa, đất liền kề với Việt Nam, các bác ấy lánh sang đó để tránh sự truy lùng của thực dân Pháp, không phải TQ th́ là nước khác, ví dụ như Thái Lan, Lào….

Ư thứ 2: Trung Quốc giúp VN đào tạo cán bộ, cung cấp vũ khí đạn dược, nhu yếu phẩm, giúp vật lực để Việt Nam đánh Mỹ, xây dựng kinh tế XHCN ở miền Bắc.

Đổi lại VN giúp ǵ cho TQ? VN đứng vững là tiền đồn của phe XHCN, tránh cho VN thành một quốc gia bị ảnh hưởng Mỹ, trở thành một mũi dao đâm vào cạnh sườn TQ. Kịch bản gần tương tự giúp đỡ của TQ với Bắc Triều Tiên.

Vậy là ḥa, sự giúp đỡ có đi có lại, có ích cho cả hai quốc gia.

Nhưng TQ c̣n muốn hơn thế. Họ c̣n muốn VN trở thành con bài để mặc cả với Mỹ về vấn đề Đài Loan tại thời điểm đó. Vào năm 1972 khi Mỹ bị VN đánh cho té tua tại chiến trường miền Nam và trận Điện Biên Phủ trên không tại Hà Nội. Mỹ sắp thua đến nơi, nên đă có chiến dịch ngoại giao "bóng bàn" ǵ đó với TQ nhằm mặc cả vấn đề này với TQ để đổi lại việc kiềm chế VN thực hiện sứ mệnh giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, tránh cho Mỹ đối mặt với kết cục thất bại nhục nhă và toàn diện trên đất VN.

Nhưng việc này không thành, VN đă quyết tâm và đă thực hiện thành công sứ mạnh giải phóng dân tộc, thống nhất hai miền đất nước. Theo em, TQ đă bẽ mặt v́ sự thất hứa với Mỹ nên quyết tâm gây chuyện với VN bằng một loạt keo trả đũa như sau:

- Keo đầu tiên là sự kiện xúi dục kích động người Hoa ở VN, chúng ta đă hóa giải được vấn đề này bằng cách mời họ về nước.

- Keo thứ nhất không thành công họ gây sự bằng keo thứ 2: giúp đỡ chế độ diệt chủng ở CPC, gây chiến tranh biên giới Tây Nam. Chúng ta cũng đă hóa giải vấn đề này bằng cách giúp lực lượng tiến bộ của CPC giải phóng nhân dân CPC thoạt khỏi chế độ diệt chủng.

- Hai keo đầu mượn tay kẻ khác làm hại VN thất bại, họ thực hiện chơi keo thứ 3 là trực tiếp ra mặt dạy cho Việt Nam một bài học bằng việc xua quân phát động cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979. Kết quả và hậu quả như thế nào với cả hai bên th́ chắc các bác đều rơ.

Vậy, xin các bác tự rút ra các kết luận của ḿnh về vấn đề bộ mặt thật của bác VHA đưa ra và sự giúp đỡ như bác Vớt nói tới.

Em tâm đắc http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/173548/print/Default.aspx của vị tướng mà các bác đề cập ở trên, trả lời phỏng vấn đăng trên báo QĐND online:

"…Phải duy tŕ được mối quan hệ đa phương hóa, đa dạng hóa. Chúng ta quan hệ với mọi nước với điều kiện là bảo đảm được lợi ích cho quốc gia, dân tộc và tuân thủ những nguyên tắc chung của quan hệ quốc tế. Không v́ mối quan hệ này mà coi nhẹ mối quan hệ khác, nhằm giảm thiểu điều kiện dẫn tới sự thỏa hiệp của nước lớn trên lưng Việt Nam. Lịch sử từng chứng minh, mỗi lần bị cuốn vào ván cờ của các cường quốc và để họ thỏa hiệp trên lưng ḿnh, dân tộc ta đều phải đổ máu…."

Và em xin các bác cho phép em stop, không đề cập đến vấn đề này nữa ở đây, diễn đàn NCM này.


Và cuối cùng, em xin mời các bác nghe bài "Đất nước bên bờ sóng" của NS Thái Văn Hóa, do NSƯT Bích Việt tŕnh bày:



HCC xin khẳng định một câu: Phát biểu của Nguyen Duy Hoang rất hay và hoàn toàn chính xác!
Là người đă từng trải qua và chứng kiến tất cả những biến động chính trị của bộ ba Việt - Trung - Mỹ giai đoạn 1960 - 1980, tôi đồng t́nh với bài "tổng kết" của VuHungAnh, cũng như ư kiến bổ sung của Nguyễn Duy Hoàng, v́ tất cả đều chính xác và đầy đủ.
Tiện đây HCC xin thêm 1 ư (điều này xin VuHungAnh bổ sung tư liệu) rằng khoảng năm 1966 - 1967, Mao Trạch Đông đă nói với Chủ tịch Hồ Chí Minh rằng, các đồng chí cứ lo tập trung toàn bộ lực lượng để giải phóng miền Nam, miền Bắc để chúng tôi (Trung Quốc) bảo vệ cho. Sau cái "sáng kiến" mờ ám này của "người bạn lớn", tháng 2/1967, nhà thơ Tố Hữu có bài thơ TÂM SỰ (trả lời một bạn văn nước ngoài), mà ai đọc cũng hiểu ngay tác giả nói về cái ǵ. HCC xin trích 2 khổ của bài thơ đó:

...
Thù bạn đời nay có khác xưa,
Nghĩa t́nh e sớm nắng chiều mưa
Chợ trời thật giả đâu chân lư
Hàng hoá lương tâm cũng thiếu thừa.

Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu
Trái tim lầm chỗ để trên đầu
Nỏ thần vô ư trao tay giặc
Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu...
...

Và sau rất nhiều đề nghị của TQ, và có lẽ cũng v́ "nể t́nh", chúng ta đă đồng ư cho một số đơn vị quân đội TQ sang đóng quân một số vị trí trên đất Việt Nam để họ "giúp Việt Nam đánh Mỹ".
Không biết ở các tỉnh khác (giáp biên với TQ) th́ thế nào, chứ ở Lào Cai và Yên Bái là có "quân TQ" đóng, v́ năm 1966 - 1967, HCC đang ở Lào Cai nên biết rất rơ điều này. Chỉ có điều, TQ đóng quân ở đâu họ đều dùng nhà bạt sơn màu trắng (ư ǵ, chắc ai cũng biết). Ban đêm họ dùng rất nhiều đèn pha công suất lớn chiếu sáng rực cả bầu trời, với lời giải thích là để "dễ dàng phát hiện máy bay địch (Mỹ)".
Nhưng kết quả th́... họ chẳng bao giờ bắn rơi được chiếc máy bay Mỹ nào cả.
Tháng 12/1967 th́ HCC chuyển về Hải Pḥng ở rồi, nên không biết lính TQ triệt thoái lúc nào. Tuy nhiên có nghe đồn thực ra họ chẳng giúp VN đánh Mỹ như họ rêu rao đâu, mà là họ sang đây để ăn cắp khoáng sản (vàng, đá quư) của Việt Nam thôi.
Nếu có thể, xin bạn VuHungAnh bổ sung tư liệu.
Trung Quốc đă cư xử với Việt Nam như thế nào trong suốt chiều dài lịch sử, hẳn không ai lạ lẫm ǵ.
Và bây giờ họ đang làm ǵ, rơ ràng quá rồi, c̣n nghi ngờ ǵ nữa?
Chẳng có 16 chữ vàng với quan hệ 4 tốt ǵ đâu! Đó chỉ là chiêu bài mị dân thôi. Người Việt Nam chẳng ai tin vào những cái miệng "không biết ngượng" của ban lănh đạo Trung Nam Hải cả.

Posted by: zonzon507 Jul 6 2012, 11:14 PM

Đến tháng 9/1969 quân TQ c̣n đóng tại xă Đông Hội (quê hương TBT Nuyên Phú Trọng) tại hai làng Hội Phụ và Lại Đà cách Trng tâm Hà nội (Tháp Rùa) 7km đường chim bay.Họ chỉ ra về sau ngày 3/9/1969 ngày mất của Hồ Chủ Tịch.

Posted by: VuHungAnh Jul 8 2012, 10:32 AM

(tiếp theo)

Để kết luận cho bốn phần trên, chúng ta hăy tham khảo danh mục các Tội ác chống nhân loại (Draft Code of Crimes against the Peace and Security of Mankind 1996) bao gồm một trong các hành vi sau, khi được thực hiện có hệ thống hoặc trên phạm vi lớn hoặc được âm mưu, chỉ đạo do một chính phủ hay tổ chức, tập thể:
a - Giết người;
b - Hủy diệt;
c - Tra tấn;
d - Nô lệ hóa;
e - Khủng bố chính trị hay chủng tộc, tôn giáo, bộ lạc;
f - Phân biệt chủng tộc, bộ lạc, tôn giáo liên quan đến sự xâm phạm các quyền cơ bản và tự do của con người dẫn đến sự tổn thất nặng nề về số dân;
g - Tự ư ép buộc, dùng vũ lực trục xuất, lưu đày;
h - Tự ư giam hăm;
i - Ép buộc, dùng vũ lực gây ra sự mất tích;
j - Cưỡng hiếp và các hành vi lạm dụng t́nh dục khác;
k - Những hành động mất nhân tính gây ra thương tổn nặng nề đến t́nh trạng thể chất hoặc tinh thần, sức khỏe hay phẩm chất con người, như gây tổn thương, tàn tật hay tổn hại khốc liệt cho thân thể.

Và lưu ư rằng:

- Cựu thủ lĩnh người Serbia tại Bosnia Radovan Karadzic đă bị Toà án xét xử tội phạm chiến tranh LHQ truy tố v́ tội danh diệt chủng và tiến hành các tội các chống loài người, đặc biệt là người Hồi giáo. Riêng trong năm 1995, chính sách thành lập các "trại tập trung" cùng các biện pháp tra tấn, hành hạ, hăm hiếp đă cướp đi mạng sống của hàng ngh́n người Hồi giáo Bosnia. Từ năm 1996, Karadzic cao chạy xa bay và nhởn nhơ sống ngoài ṿng pháp luật.

- Tổng thống Muammar Gaddafi cũng là một trong số 3 nhà lănh đạo cấp cao bị đề xuất phải bắt giữ v́ những tội ác chống lại loài người. Hai người c̣n lại sẽ là cậu con trai Saif al-Islam – người từng được chọn để nối nghiệp Gaddafi, và chỉ huy trưởng t́nh báo Abdullah al Senussi của Libya.

- Cao ủy LHQ về nhân quyền Navi Pillay ngày 13/2/2011 cho biết nhiều khả năng xảy ra các tội ác chống lại loài người trong cuộc trấn áp đẫm máu nhằm vào những người bất đồng chính kiến ở Syria. Trong đó, cuộc trấn áp chưa đầy 1 năm này đă khiến khoảng 6.000 người thiệt mạng.

- Và chính quyền Khmer Đỏ độc ác chưa từng có trong lịch sử nhân loại đă thanh lọc dân số bằng… cuốc chim, bằng chặt đầu, xẻ đôi, khoan sọ … đă giết hại hơn 1 triệu 700 ngàn người dân vô tội, xứng đáng đứng đầu bảng phong thần tội ác diệt chủng chống lại loài người.

Thế th́ những kẻ là quan thầy của chúng, những kẻ giật dây và chắc chắn có vai tṛ quan trọng trong cuộc diệt chủng ở CPC mà quy mô và mức độ ghê rợn vượt xa tất cả sẽ phải gọi như thế nào nhỉ? Chắc chắn không thể nào gọi khác đi được nếu gọi một cách nghiêm túc: tội ác chống lại nhân loại.

5) Người Anh đă từng tự hào “ Mặt trời không bao giờ lặn trên đất nước Anh”, người Mỹ cũng đă và đang tự hào cả thế giới tiêu tiền USD, người Trung Hoa – trung tâm của thế giới như tự nhận của họ th́ khiêm tốn hơn, chỉ cần toàn thể thế giới c̣n 100 đàn ông và 100 đàn bà TQ, họ hứa sau 100 năm sẽ cung cấp đầy đủ nhân khẩu lấp đấy hang cùng ngơ hẻm trên thế giới.

Bác VHA ơi, có rất nhiều mệnh đề cần phải giải trước khi phải giải bài toán lớn, làm sao câu chuyện HS_TS không chỉ c̣n nằm trong tâm khảm của họ hàng, bạn bè những người đă nằm xuống năm 1974 và 1988 hoặc chỉ nóng lên khi có sự kiện lớn, đáng lẽ nó phải nằm từ lâu trong SGK rồi như cha ông ta đă từng làm khi câu truyện cổ tích ngày xưa đầu tiên là chuyện cảnh giác về Mỵ Châu- Trọng Thủy, chuyện về phù thủy phương bắc Cao Biền.

Những ǵ xảy ra ngay tức khắc đă có tinh thần đoàn kết của dân tộc, bộ Ngoại giao, bộ Quốc pḥng, bộ Công an… lo, c̣n chuyện về hàng hóa TQ, thương lái TQ, hoa quả , thu mua nông sản, lao động phổ thông TQ... lại đồng hành thường xuyên với chúng ta hơn.


Như vậy đến đây có thể nói nhiều mệnh đề mà bác convert suy nghĩ tới đă phần nào được tŕnh bày sơ lược ở phần trên. Qua những chiến thắng lừng lẫy của dân tộc, chắc chắn chúng ta hoàn toàn có thể yên tâm rằng: Trung ương Đảng và BCT Đảng ta không những biết rơ âm mưu thâm độc của những người cầm quyền TQ, mà c̣n “tương kế tựu kế” rất giỏi nữa. Nếu không thế th́ không thể có nền ḥa b́nh mà chúng ta đang hưởng ngày hôm nay.

Trách nhiệm công dân của chúng ta là phải nâng cao hiểu biết toàn diện để phổ biến lại với gia đ́nh và người thân cần cẩn trọng trước người láng giềng khổng lồ phương Bắc vẫn không ngừng bày mưu đặt kế để phá hoại chúng ta trên mọi mặt cuộc sống:

* Những sản phẩm rau quả và thực phẩm: hết sức tránh dùng đồ của TQ. Tẩm ướp chất cực độc để diệt nấm mốc khiến hoa quả bảo quản nửa năm không hỏng là cái thấy rơ nhất sự mất nhân tính của thương lái TQ (mọi loại táo người bán hàng ở HN nói là của New Zealand hay Mỹ th́ đều là của TQ tất!). Những chất độc đó đều là những chất phá hủy nội tạng con người rất nguy hiểm. Cùng chủng loại cực độc đó c̣n có formaldehyde (chất ướp xác) trong bánh kẹo, ch́ (chất gây ngộ độc thần kinh trung ương và thay thế canxi của xương) trong sữa trẻ em, metanol (chất độc gây mù mắt và chết người với liều rất nhỏ) có trong các loại bia rượu, cadmi (chất cực độc) trong đồ chơi trẻ em và bao b́ đóng gói, đồ pha lê… Hơn thế, những chất độc đó không phải ngẫu nhiên mà xuất hiện trong các sản phẩm ăn uống như vậy. Gần đây các nhà nghiên cứu c̣n đưa ra một luận điểm là: TQ muốn sát hại toàn thế giới để bá chủ địa cầu. Tất nhiên ư này c̣n cần chứng minh tiếp tục nhưng rất đáng cho ta suy nghĩ nghiêm túc. Ngay cả du lịch sang TQ cũng nên cẩn thận và tốt nhất là hạn chế. Ngay cả người TQ cũng chả tử tế được với nhau th́ thử hỏi với người xa lạ nước ngoài như VN, ta có nên hy vọng và phó mặc họ cho ta ăn thứ mà họ chuẩn bị?

* Lao động phổ thông TQ được đưa sang không có thâm ư nào ngoài việc di dân, lấy vợ, sinh con đẻ cái rồi tiến tới lấn chiếm đất đai. Ư đồ này của Bắc Kinh đă được thể hiện rơ nhất trong ư kiến của bộ trưởng Bộ Ngoại giao Trần Nghị trước đây: “Singapore có trên 90% là người Trung Quốc… cho nên Singapore hoàn toàn trở thành một quốc gia do người Trung Quốc ở đó tổ chức”. Vậy mà chả hiểu sao VN ta cho nhiều lao động phổ thông TQ vào Tây Nguyên làm boxit thế? Rồi th́ cả ở đồng bằng sông Cửu Long và Cà Mau nữa? Thật là kém hiểu biết quá!

* Quản lư thế nào mà để họ tác yêu tác quái với nông dân ở ĐBSCL? Họ nuôi thủy sản trong vịnh Cam Ranh? Tôi dám chắc rằng ở đây có vấn đề gián điệp điều tra an ninh của ta và khả năng của vịnh Cam Ranh đối với khủng hoảng biển Đông đây. Thật là không c̣n biết nói ǵ nữa.

* Gần đây lại c̣n thuê một công ty TQ khắc phục sự cố ṛ gỉ nước của đập thủy điện Sông Tranh 2 nữa. Được biết công ty TQ này chỉ làm việt ban đêm từ 12 giờ đến 4 giờ sáng? Ôi, sao lại mất cảnh giác thế?

Nhưng muốn ǵ đi nữa, cũng nên có sự căn cơ, nh́n xa trông rộng, có chính sách xuyên suốt từ trung ương tới địa phương, chớ nên để ở đâu khôn th́ làm cẩn thận, dại th́ giơ mặt ra mà hứng lănh hậu quả. Như vậy rất không nên…

Posted by: VuHungAnh Jul 8 2012, 10:41 AM

(tiếp theo và hết phần trả lời bác convert)

6 - Chúng ta có lẽ đă và đang cân nhắc, mong mỏi có những hành động đúng đắn v́ tương lai dân tộc.

Đúng như vậy. Cách làm của VN khác với Philippines và được Nhật Bản khen ngợi là bài bản và hiệu quả. Có lẽ cũng chỉ có Trung ương mới có đủ thông tin để xử lư t́nh h́nh và cân nhắc nên làm như thế nào. V́ ngoài việc phản đối chính thống của các cơ quan phát ngôn ra, chúng ta c̣n đang đàm phán song phương với TQ về nhiều vấn đề khác nhau. Ngoài ra cũng c̣n phải chờ đợi thêm thông tin trên thế giới v́ có làm ǵ cũng không thể tách khỏi t́nh h́nh thế giới được, mà như ta vẫn biết là “thiên thời, địa lợi, nhân ḥa”, trong ba yếu tố ấy th́ quan trọng nhất là “thiên thời”. V́ thế cần phải cân nhắc cho cẩn thận. Những hiểu biết về sự thật đó không phải để chúng ta tiến ngay ra trận tiền mà giúp chúng ta suy nghĩ và cân nhắc cho hết những khả năng có thể hành động, hầu mong mang lại lợi ích tối đa cho đất nước. Và cũng là để phân hóa hàng ngũ kẻ thù, v́ như kinh nghiệm kháng chiến chống Mỹ cho thấy, những người tiến bộ trên thế giới và ngay tại chính quốc c̣n rất đông đảo và ủng hộ chúng ta rất mạnh mẽ...

Dù sao đi nữa, người dẫn dắt toàn dân tộc VN ta đi suốt chặng đường lịch sử hơn 80 năm qua với bao thắng lợi vẻ vang không ai khác chính là ĐCS VN. Qua t́m hiểu trên đây, ta lại càng thấy Đảng ta thật là vĩ đại. Và bây giờ mời cả nhà cùng thưởng thức bài thơ rất đẹp sau đây:

Ơ… ơ… ơ…

Khi c̣n ở trong nôi
Đôi môi hồng bập bẹ
Thân yêu nhất đời ta
Tiếng đầu ḷng gọi: Mẹ!

Ngoài mười tám đôi mươi
Thêm vào những tiếng mới:
Tiếng “Anh” và tiếng “Em”
Tiếng “Yêu” và tiếng “Thương”

Bao tháng ngày ḥ hẹn nhiều giấc mơ cùng xây
Nghe tiếng gọi non sông lên đường theo cách mạng
Trong những tiếng thân yêu sáng ngời lên tiếng: “Đảng”

Đời thêm màu xanh thắm!
Gió xuân về khắp miền
Nước non tươi màu hoa
Khi đời ta có Đảng!

Ḷng tôi nào không ấm
Giấc mơ nào không thành
Tiếng chim nào không trong
Khi đời ta có Đảng!

Đảng là mẹ hiền!


Đó chính là bài hát:

Những tiếng thân yêu (Lê Việt Ḥa) NSND Thu Hiền:
http://www.mediafire.com/?jtqb6j8rpdlj2gz

Posted by: VuHungAnh Jul 11 2012, 10:26 AM

Tiếp theo, xin mời các bác cùng theo dơi bài viết của Lê Phước, một người nghiên cứu Nho giáo, hiện là nghiên cứu sinh tiến sỹ tại Đại học Versailles Saint-Quentin-En-Yvelines, vùng Ile de France, Pháp, về Khổng Tử và tư tưởng Khổng Tử trong những người cầm quyền TQ hiện nay:

Bắc Kinh chưa thuộc lời dạy của Khổng Tử

Thứ tư, 22/6/2011

Hiểu được sức mạnh của văn hóa, nên gần đây, bên cạnh việc tăng trưởng kinh tế, hiện đại hóa quân đội, Trung Quốc đă tăng cường công tác truyền bá văn hóa ra nước ngoài.

Đến hiện tại, nước này đă cho xây dựng hơn 150 Viện Khổng Tử trên thế giới, với mục đích quảng bá ngôn ngữ và văn hóa Trung Hoa.

Việc chọn Khổng Tử để đặt tên cho các viện không phải là ngẫu nhiên, bởi ở Trung Quốc, Khổng Tử được phong là “vạn thế sư biểu” (Biểu trưng người thầy ở mọi thời đại).

Ông là người khai sáng Nho giáo, một học phái không chỉ ngự trị ở Trung Quốc hàng ngàn năm, mà c̣n ảnh hưởng sang nhiều nước trong khu vực, như Việt Nam, Nhật Bản và Triều Tiên. Ngày nay, học thuyết Khổng Tử được nghiên cứu trên khắp thế giới.



Chúng ta trở lại sự kiện Lưu Hiểu Ba hồi năm rồi để hiểu thêm về tầm quan trọng của Khổng Tử đối với nhà nước Trung Quốc. Khi được chọn tặng giải Nobel Ḥa b́nh 2010, Lưu Hiểu Ba đang bị giam tại Trung Quốc.

Thế mà, Ủy ban Nobel vẫn quyết định tổ chức lễ phát giải vắng mặt.

Tại Trung Quốc, trước một ngày khi lễ trao giải Nobel diễn ra, Bắc Kinh đă sáng lập giải Khổng Tử như một thứ giải nhằm đối chọi với giải Nobel, và trao cho một nhà chính trị Đài Loan. Khi ấy, báo chí phương Tây đă ví von “Khổng Tử trước Nobel”.

Cố t́nh không theo?

Trung Quốc xem trọng Khổng Tử như thế, nhưng lạ thay, nước này có vẻ chỉ biết khai thác tiếng tăm của đức Khổng, bởi trong hành động, Bắc Kinh tỏ ra không hề hiểu, hoặc đă hiểu mà cố t́nh không làm theo lời dạy của ngài.

Chúng ta chỉ cần nh́n vào ba điểm then chốt nhất của Khổng Giáo để chứng minh cho lời nhận định trên.

1 – Khổng Tử dạy: Người quân tử lấy nghĩa làm đầu, không v́ lợi mà quên nghĩa.

Năm 1974, nhân thế cuộc chiến tranh Việt Nam lúc cao trào, Trung Quốc thừa cơ đánh chiếm Hoàng Sa. Nên nhớ rằng, trong thời gian đó, quan hệ Việt-Trung là đồng chí, anh em.

Năm 1988, Trung Quốc lại tấn công Trường Sa, gây thương vong cho nhiều chiến binh Việt Nam. Hai sự kiện này cả thế giới ai cũng biết. Tức Trung Quốc cũng biết rơ hành động chiếm đoạt lănh thổ của bằng hữu ḿnh là trước thanh thiên bạch nhật, thế mà vẫn làm. Rơ ràng là thấy lợi quên nghĩa!

Gần đây, Trung Quốc tăng cường hiện đại hóa quân đội, xây dựng căn cứ tàu ngầm Tam Á, và ngày càng có thái độ hung hăng trên Biển Đông. Thái độ và hành động hung hăng của Trung Quốc vừa qua cả thế giới điều biết, báo đài quốc tế đă tốn nhiều giấy mực để phân tích.

Tại sao Trung Quốc lại tăng cường tấn công Biển Đông như thế mà không ngại trắng trợn vị phạm luật quốc tế, không ngại mất t́nh láng giềng, không ngại mang tiếng lấn lướt người yếu thế?

Câu trả lời rất đơn giản mà cả thê giới đều biết, đó là dưới ḷng Biển Đông trong khu vực Trung Quốc áp đặt đường lưỡi ḅ có một trữ lượng dầu hỏa và khí đốt khổng lồ.

Rơ ràng lại v́ lợi quên nghĩa!

2 – Khổng Tử dạy: Người quân tử không sợ kẻ mạnh, không hiếp người yếu.

So với Trung Quốc, các nước có tham gia tranh chấp Biển Đông điều là nước nhỏ hơn, kinh tế kém phát triển hơn, quân lực yếu hơn.

Gần đây, Trung Quốc tăng cường ngân sách đáng kể cho quốc pḥng, xây dựng căn cứ tàu ngầm Tam Á trên đảo Hải Nam. Trung Quốc cũng vừa soán ngôi Nhật Bản để trở thành nền kinh tế thứ hai thế giới.

Trung Quốc lại là một trong năm nước có quyền phủ quyết tại Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. Như vậy, có thể nói rằng, dù Bắc Kinh luôn “khiêm tốn” không thừa nhân, nhưng trên thực tế, Trung Quốc là một cường quốc kinh tế, chính trị và cả quân sự.

“Tri kỉ tri bỉ”, Trung Quốc hiểu rơ vị thế của ḿnh, và đă tận dụng lợi thế này để lấn lướt các nước trong khu vực, dùng sức mạnh để đe dọa láng giềng, không kể ǵ đến luật pháp quốc tế và t́nh nghĩa cận thân.

Rơ ràng là ỷ mạnh hiếp yếu!

3 – Khổng Tử dạy: Trong quan hệ bằng hữu, lấy chữ tín làm đầu.

Trên các diễn đàn chính thức, Bắc Kinh luôn tuyên bố không cậy mạnh hiếp yếu, muốn giải quyết tranh chấp bằng ḥa b́nh. Thế mà sự thật đă chứng minh, Trung Quốc tỏ ra "tiền hậu bất nhất".

Philippines vừa rồi tố cáo Trung Quốc nhiều lần xâm phạm lănh hải, trong khi quan chức Bắc Kinh đến thăm Philippines để tăng cường t́nh hữu nghị. Tàu hải giám Trung Quốc vào trong phạm vi đặc quyền kinh tế của Việt Nam để tấn công tàu Việt Nam.

Thế mà, người phát ngôn Bộ Ngoại giao của Trung Quốc lại cáo buộc điều ngược lại, trong khi báo đài thế giới đều ghi nhận sự xâm phạm lănh hải Việt Nam này của phía Trung Quốc.

Rồi tại diễn đàn Shangri-La 2011, trước phản ứng của Philippines, Việt Nam, Malaysia, tổng trưởng quốc pḥng Trung Quốc Lương Quang Liệt lại tuyên bố mạnh mẽ rằng Trung Quốc không hề dùng sức mạnh đe dọa láng giềng, Trung Quốc theo đuổi giải pháp ḥa b́nh...

Sau cuộc "trấn an", tàu Trung Quốc lại tiếp tục tấn công tàu Việt Nam một lần nữa.

Rơ ràng là không giữ điều tín nghĩa ?

Đức Khổng Tử răn dạy hậu thế tu thân để thành người quân tử. Thế nhưng, chỉ xét sơ ba điều cơ bản của Nho Giáo nói trên, th́ đủ thấy rằng bài học cơ bản của đức Khổng đă không được Bắc Kinh học thuộc.

Như vậy, chính phủ Bắc Kinh có xứng đáng là con cháu Khổng Tử chăng? Nếu phải, th́ nên chăng Bắc Kinh phải học lại Khổng Giáo trước khi truyền bá cho người. (BBCVietnamese.com)

Posted by: VuHungAnh Jul 19 2012, 05:15 PM

Lật tẩy mặt nạ và 6 điểm yếu chết người của Trung Quốc

Thứ ba 10/07/2012

(GDVN) - Đó là ư kiến mở đầu của GS. Nguyễn Minh Thuyết cho những phân tích toàn diện về các điểm yếu của Trung Quốc. Được biết đến không chỉ với những phát biểu mạnh mẽ trên nghị trường về các vấn đề kinh tế - xă hội của đất nước mà c̣n là một học giả có uy tín, GS.TS Nguyễn Minh Thuyết - nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội đă có những nhận định rất sắc sảo về t́nh h́nh Biển Đông cũng như về Trung Quốc trong thời điểm hiện nay.


GS.TS. Nguyễn Minh Thuyết - Nguyên PCN Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội

Nguy cơ và những bài học lịch sử đối với Việt Nam

Nhận định về t́nh h́nh hiện nay, GS Nguyễn Minh Thuyết nói: “Độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lănh thổ của đất nước ta đang đứng trước thử thách rất lớn bởi tham vọng bành trướng của nhà cầm quyền Trung Quốc.

Từ lâu, họ đă thực hiện đường lối nhất quán xưng hùng xưng bá ở Biển Đông. Có thể nói là họ đă làm được nhiều việc: Một mặt tích cực tuyên truyền nhằm kích động tinh thần dân tộc của người trong nước, đồng thời công khai hoặc ngấm ngầm đưa ra những thông tin xuyên tạc nhằm tác động vào dư luận quốc tế theo hướng có lợi cho họ và trên thực tế cũng đă có những tổ chức khoa học và cơ quan truyền thông nước ngoài nhầm tưởng về chuyện này.

Mặt khác, họ cũng đang khẩn trương hiện đại hóa quân đội và hải quân với việc đóng tàu sân bay, tàu ngầm, lập căn cứ hải quân trên Biển Đông... Họ cũng làm nhiều động tác để chứng tỏ chủ quyền tại nơi họ gọi là “đường lưỡi ḅ”, biến vùng biển không có tranh chấp thành vùng biển có tranh chấp, gây ra những vụ khiêu khích, xung đột bộ phận để lôi kéo sự chú ư của dư luận và thăm ḍ phản ứng của các nước có liên quan…

Về mặt kinh tế, hiện nay, trên 90% các gói thầu lớn của Việt Nam đều rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc. Họ đưa hàng chục ngàn lao động sang Việt Nam và những khu vực sát sườn Việt Nam. Thương lái Trung Quốc xuôi ngược khắp nơi, từ Bắc chí Nam, cài cắm cả ở những vùng biển nhạy cảm.

Đây là t́nh thế rất nguy hiểm. Nếu chúng ta không đánh giá đúng mức t́nh thế này th́ nguy cơ là rất cao. Trung Quốc mà áp đặt được “đường lưỡi ḅ” trên Biển Đông th́ Biển Đông chỉ c̣n là “cái ao”, và biển của chúng ta sẽ trở thành cổ tích với các thế hệ mai sau”.

GS Thuyết phân tích: “Chúng ta cần nhớ những bài học thất bại trong lịch sử nước nhà. Điểm lại từ buổi đầu dựng nước đến giờ, Việt Nam ta đă ba lần mất nước, rơi vào ṿng nô lệ của ngoại bang.

Lần thứ nhất vào thời An Dương Vương, mà nguyên nhân là mất cảnh giác, đem giặc vào nhà. Từ đó, nước ta rơi vào ṿng nô lệ phương Bắc suốt 1000 năm (từ năm 179 tr. CN đến năm 938). Lần thứ hai mất nước là vào thời nhà Hồ. Hồ Quư Ly có tài nhưng không được ḷng dân nên mới lập ra triều Hồ được 7 năm th́ nước mất vào tay giặc Minh. Lần đô hộ này kéo dài chẵn 20 năm (1407 – 1427).

Lần thứ ba mất nước là vào thời Nguyễn. Khiếp nhược trước sức mạnh của giặc ngoại xâm, nhà Nguyễn không những không cho quân dân ta đánh Pháp mà c̣n đem quân triều đ́nh đi “dẹp loạn”. Đó là lần mất nước do triều đ́nh hèn nhát, sợ dân hơn sợ giặc, khiến nước ta trở thành thuộc địa của thực dân (1884 – 1945).

Đó là những bài học đắt giá cho chúng ta hôm nay. Chúng ta phải luôn mài sắc tinh thần cảnh giác, không v́ bất kỳ lư do nào để người ngoài “ru ngủ” dẫn đến t́nh thế khó gỡ của An Dương Vương. Về đối nội th́ phải khoan sức dân, phát huy quyền làm chủ của nhân dân, tăng cường sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc. Phải làm cho mỗi người Việt Nam thấm nhuần chân lư “Không có ǵ quư hơn độc lập, tự do” và tin tưởng vào sức mạnh Việt Nam trong cuộc đấu tranh thiêng liêng bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lănh thổ".

Những điểm yếu chết người của Trung Quốc

Nói về mặt mạnh, mặt yếu của Trung Quốc, GS Nguyễn Minh Thuyết cho rằng: “Trung Quốc có dân số đông, vũ khí nhiều, GDP đứng thứ 2 trên thế giới, là uỷ viên thường trực HĐBA Liên hợp quốc, được nhiều nước nể nang v́ có một thị trường tiêu thụ rộng lớn. Tuy nhiên, Trung Quốc cũng có những điểm yếu chết người”.

Thứ nhất, theo GS Thuyết, dân số Trung Quốc đông nhưng do thực hiện chính sách mỗi gia đ́nh một con nên đông mà không mạnh. Chỉ cần chịu một tổn thất lớn về người trong một trận chiến thôi, cả nước sẽ rung chuyển và sức chiến đấu sẽ bị suy yếu một cách nhanh chóng.

Thứ hai, “về kinh tế, GDP của Trung Quốc đứng thứ 2 sau Mỹ và trên cả Nhật. Nhưng chất lượng GDP rất thấp, GDP b́nh quân đầu người lại càng thấp. Sẽ chẳng ai dám nói rằng chất lượng nền kinh tế của Trung Quốc cao hơn Nhật Bản. Thậm chí, c̣n thua cả Hàn Quốc. Thêm nữa, nền kinh tế phát triển nhanh và nóng dẫn đến nguy cơ phát triển thiếu bền vững.

Thứ ba, về mặt xă hội, sự phân hóa giàu nghèo giữa các đối tượng và các vùng khác nhau ngày càng gia tăng khiến nội bộ Trung Quốc ngày càng trở nên bất ổn.

Thứ tư, vấn đề dân tộc tại Trung Quốc cũng đang chứa đựng sự bất ổn thường xuyên. Nóng nhất, tiềm ẩn nguy cơ lớn nhất là ở các vùng Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông. Đây là vấn đề khiến chính quyền Trung Quốc phải dành sự quan tâm đặc biệt và xếp vào hàng “lợi ích cốt lơi”. Nếu tranh chấp Biển Đông biến thành chiến tranh kéo dài th́ bất ổn nội bộ càng có điều kiện bùng phát, dẫn đến hệ quả khó lường.

Thứ năm, về mặt quân sự, Trung Quốc là nước sở hữu vũ khí hạt nhân. Nhưng trong bối cảnh quốc tế hiện nay, việc sử dụng vũ khí hạt nhân là điều gần như không thực hiện được, nhất là trong điều kiện Trung Quốc đă kư hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân. Trung Quốc đă trải qua gần 60 năm không có chiến tranh ngoài những cuộc chiến nhỏ ở biên giới nên kinh nghiệm chiến đấu cũng là một vấn đề lớn của quân đội.

Vũ khí nhiều nhưng xét về độ chính xác, hiện đại th́ không thể so với Nga và các nước phương Tây. Mà vũ khí th́ nước nào cũng có thể bỏ tiền ra mua những vũ khí hiện đại nhất, chỉ trừ bom hạt nhân.

Thứ sáu, về mặt pháp lư, căn cứ xác nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa rất yếu. Đường lưỡi ḅ lại càng phi lư. Nếu có căn cứ pháp lư vững th́ chắc chắn Trung Quốc đă chấp nhận thách thức của một số nước liên quan đưa ra Toà án công lư quốc tế rồi.

Trên trường quốc tế, họ vướng phải thái độ e dè của các nước trên thế giới nhất là đối với châu Phi sau khi các nước tại lục địa này nhận được những khoản hỗ trợ rất hào phóng từ Trung Quốc. Chính sự tham lam cùng với một ư đồ bá quyền đă lật tẩy mặt nạ của họ trước cộng đồng quốc tế.”.

Trung Quốc đang lo ngại nhất điều ǵ?

Theo ông Thuyết, Trung Quốc c̣n đang phải tính toán thêm để không bộc lộ mưu đồ bá quyền một cách “quá đáng”, trái với lời dặn của Đặng Tiểu B́nh: “nép ḿnh chờ thời”, “nhất quyết không đi đầu” khi chưa thực sự đủ mạnh. Thể hiện tham vọng quá sớm không khác ǵ Cao Biền dậy non, sẽ bị các nước đề pḥng, ghẻ lạnh, tẩy chay và bị các cường quốc chèn ép.

Thực tế cho thấy cùng với sự thể hiện tham vọng quá rơ của Trung Quốc ở Biển Đông, nước Mỹ đang xuất hiện trở lại khu vực này và khu vực Châu Á - Thái B́nh Dương nói chung. Trước t́nh h́nh đó, Trung Quốc không thể gây căng thẳng với các nước trong khu vực mà không làm cho họ xích về phía Mỹ. Đó là điều cho đến nay vẫn ngăn trở Trung Quốc có những hành động mạnh hơn.

Theo ông Thuyết, một lư do nữa khiến Trung Quốc khó có thể có những hành động mạnh hơn là v́ nếu chiến tranh nổ ra trên biển Đông th́ con đường vận chuyển 60% lượng dầu mỏ phục vụ cho nền kinh tế khồng lồ của nước này sẽ trở nên thiếu an toàn. Thiếu dầu mỏ, nền kinh tế của Trung Quốc sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. C̣n nếu Trung Quốc định chiếm các đảo của nước khác th́ dù có chiếm được cũng không giữ nổi v́ các đảo ở quá xa nước này, trong khi lại rất gần Việt Nam và các nước Đông Nam Á có tuyên bố chủ quyền.

“Thời gian tới đây, chúng ta phải tăng cường công tác tuyên truyền về chủ quyền biển đảo. Tôi biết hiện nay trong sách giáo khoa lịch sử của chúng ta, phần thông tin về các quần đảo và chứng cứ pháp lư về chủ quyền của ta tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa c̣n quá ít. Đó là thiếu sót của chúng ta. Bộ Giáo dục và Đào tạo cần khắc phục ngay hạn chế này.

Thêm nữa, những diễn biến trên Biển Đông phải được thông tin đầy đủ, thường xuyên tới người dân để tăng cường nhận thức chung cho công dân về chủ quyền lănh thổ trên biển.

Chúng ta phải tin vào thái độ của nhân dân. Đó là một sự hỗ trợ đắc lực cho Nhà nước trong cuộc đấu tranh bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lănh thổ. Sự phản đối mạnh mẽ của các tầng lớp nhân dân sẽ làm Trung Quốc phải chùn tay", ông Nguyễn Minh Thuyết gửi gắm những điều tâm huyết của ḿnh và hẹn chúng tôi quay trở lại đề tài này khi có dịp. (Hồng Chính Quang – theo giaoduc.net.vn)

Posted by: VuHungAnh Jul 20 2012, 10:17 AM

Biên tập viên Tân Hoa xă phản đối "thành phố Tam Sa"

TP - Biên tập viên Chu Phương của Tân Hoa xă thẳng thắn bày tỏ quan điểm cực lực phản đối chính sách sử dụng vũ lực ở Biển Đông, đ̣i xóa bỏ cái gọi là “thành phố Tam Sa” của Trung Quốc.

Gần đây khi t́nh h́nh Biển Đông căng thẳng, nhất là sau khi Trung Quốc có những bước đi ngang ngược, bất chấp lẽ phải và sự thật như khẳng định yêu sách về “Đường Lưỡi ḅ”, lập ra cái gọi là “thành phố Tam Sa”, biên tập viên Chu Phương của Tân Hoa xă đă thẳng thắn bày tỏ quan điểm cực lực phản đối chính sách sử dụng vũ lực ở Biển Đông, đ̣i xóa bỏ cái gọi là “thành phố Tam Sa”...

Nhà báo Chu Phương sinh năm 1960, Cử nhân Anh văn (1982), Thạc sỹ Báo chí truyền thông (1989), từ 1989 đến nay là biên tập viên công tác tại Ban biên tập đối ngoại của Tân Hoa xă.

Ông là một nhân vật nổi tiếng có quan điểm thẳng thắn trong làng báo Trung Quốc, hồi tháng 3 năm nay, từng gây chấn động dư luận bởi là người viết những bài đầu tiên đăng trên Blog Sina.com phê phán Bạc Hy Lai và “mô h́nh Trùng Khánh” ngay từ khi nhân vật này c̣n đang trên đỉnh cao danh vọng và quyền lực. Ngày 17-7, ông cho đăng bài viết “Hiện trạng Nam Hải (Biển Đông) có lẽ sẽ kéo lùi cải cách chính trị của Trung Quốc”.

Trong đó ông viết: “Ư nghĩa lớn nhất của việc lập ra “thành phố Tam Sa” là chường cho bàn dân thiên hạ thấy nỗi nhục của Trung Quốc; đồng thời cũng sẽ buộc chính phủ và quân đội Trung Quốc phải giở bài ngửa với các quốc gia xung quanh và quốc tế... Chúng ta từ nhỏ đă được nh́n thấy tấm bản đồ Nam Hải (Biển Đông).

Một đường biên giới đứt đoạn rất thô màu hồng đưa toàn bộ Nam Hải vào trong bản đồ Trung Quốc. Cho đến ngày nay chúng ta mới biết sự thực không phải như vậy. Cái đường biên giới quốc gia ấy không những các nước láng giềng và cả quốc tế không công nhận, mà ngay chính phủ và các học giả nước ta (Trung Quốc) cũng không giải thích rơ được”.


Trước đó, ngày 29-6, Chu Phương viết bài: “Thiết lập “thành phố Tam Sa” là tṛ cười quốc tế, mạnh mẽ yêu cầu hủy bỏ ngay!”. Bài này đă được nhiều diễn đàn mạng đăng lại.

Chu Phương viết: “Nhiều người dân nước ta đến giờ vẫn không hiểu Nga tại sao lại lần đầu tiên tham gia cuộc diễn tập quân sự lớn Thái B́nh Dương do Mỹ chủ đạo. Kỳ thực, đó chính là sự phản ứng mạnh mẽ của quốc tế trước hành động thiết lập “thành phố Tam Sa” đi ngược lại luật quốc tế và vô trách nhiệm của Trung Quốc.

Nếu giai tầng lănh đạo Trung Quốc đến giờ vẫn không đọc hiểu được thứ ngôn ngữ quốc tế chung đó th́ sẽ kéo nhân dân Trung Quốc sa vào một cuộc chiến tranh không thể thoát ra.

Việc thiết lập “thành phố Tam Sa” là một tṛ cười quốc tế điển h́nh. Chính phủ Trung Quốc cần sớm nhận sơ sai lầm to lớn của ḿnh, sớm có hành động sửa chữa sai sót.

Bản thân tôi mạnh mẽ kêu gọi: hăy lập tức hủy bỏ “thành phố Tam Sa”, triển khai sớm nhất có thể được việc đối thoại mang tính xây dựng với các nước xung quanh Nam Hải (Biển Đông), dốc sức cho việc làm dịu t́nh h́nh căng thẳng ở Nam Hải, loại bỏ nguy cơ chiến tranh, đưa Trung Quốc quay trở lại với đại gia đ́nh quốc tế”.


Chu Phương viết tiếp: “Trung Quốc đă trải qua kiểu hành động tùy tiện thời “Cách mạng văn hóa”, đă tự ḿnh nếm trải thời kỳ “chính trị thống soái”, cần phải nhận thức được ḿnh là thành viên của đại gia đ́nh quốc tế, cần phải tuân thủ các chuẩn tắc và quy phạm mà cả cộng đồng quốc tế tuân theo.

Trong xử lư công việc quốc tế, nhất là xử lư các vấn đề phức tạp, tồn tại tranh chấp nghiêm trọng giữa các quốc gia, tuyệt đối không được tự ḿnh hành động một ḿnh theo quan niệm giá trị, quan niệm lịch sử và lập trường của ḿnh, chỉ nói điều ḿnh nghĩ; như thế không những không giúp ǵ cho việc giải quyết tranh chấp quốc tế, mà c̣n làm t́nh h́nh xấu thêm, gia tăng thêm quan hệ căng thẳng giữa Trung Quốc với các nước xung quanh.

Đồng thời cũng làm tổn hại đến h́nh ảnh và địa vị quốc tế của Trung Quốc, làm suy yếu tiếng nói của Trung Quốc trên trường quốc tế.

Trong vấn đề ngoại giao, trong xử lư công việc quan hệ quốc tế, chúng ta cần phải có thêm nhiều nhà ngoại giao, nhà chiến lược quốc tế và những chính trị gia thực sự có tầm để tham gia vào việc quyết sách; quyết không nghe theo tiếng gào thét của những “cuồng nhân chiến tranh” hay để cho quân sự chỉ huy chính trị. Kinh nghiệm lịch sử của tất cả các quốc gia cho thấy rơ: quân nhân can dự chính trị chỉ đem lại tai họa cho đất nước”.

Việc thiết lập “thành phố Tam Sa” là bước đi sai lầm nhất và không sáng suốt nhất của Trung Quốc trong việc giải quyết vấn đề Nam Hải (Biển Đông). Cách làm sai trái ấy không chỉ tạo ra tiền lệ quốc tế, mà c̣n trở thành tṛ cười quốc tế, tất sẽ gây tổn hại nghiêm trọng đến h́nh ảnh quốc tế của Trung Quốc".

Về việc chính phủ Trung Quốc vội vàng tuyên bố lập ra cái gọi là “thành phố Tam Sa” bao gồm toàn bộ vùng biển trong “Đường biên giới 9 đoạn” mà họ tự vạch ra một cách vô căn cứ, Chu Phương thẳng thắn bày tỏ quan điểm:

“Việc thiết lập “thành phố Tam Sa” là bước đi sai lầm nhất và không sáng suốt nhất của Trung Quốc trong việc giải quyết vấn đề Nam Hải (Biển Đông), khiến cả quốc tế chê cười những nhà quyết sách Trung Quốc thiếu kiến thức về luật quốc tế muốn thông qua việc thiết lập “thành phố”, ngang nhiên đưa công hải (vùng biển quốc tế) vào lănh hải của nước ḿnh.

Cách làm sai trái ấy không chỉ tạo ra tiền lệ quốc tế, mà c̣n trở thành tṛ cười quốc tế, tất sẽ gây tổn hại nghiêm trọng đến h́nh ảnh quốc tế của Trung Quốc. Quá tŕnh thiết lập “thành phố Tam Sa” thể hiện sự nóng vội và cẩu thả, rơ ràng là quyết định được đưa ra thiếu luận chứng khoa học và không sáng suốt.

Hành động này không chỉ đi ngược lại luật pháp và tập quán quốc tế, mà cũng trái với những quy định pháp luật của chính Trung Quốc về việc thành lập thành phố, càng đi ngược lại quốc sách và chiến lược phát triển ḥa b́nh phù hợp mà Trung Quốc cần có”.


Ông phân tích: “Hành động sai lầm nguy hiểm vô trách nhiệm của một số người trong việc thiết lập “thành phố Tam Sa” đang đẩy nhân dân Trung Quốc sa vào miệng hố chiến tranh. Nhân dân Trung Quốc cần ḥa b́nh, không cần chiến tranh. Trong việc xử lư vấn đề quốc tế và xử lư vấn đề quan hệ với các nước, Trung Quốc cần phải tỉnh táo, không được cuồng nhiệt. Trung Quốc cần làm một dân tộc có trách nhiệm, đứng thẳng giữa khu rừng các dân tộc thế giới; quyết không thể làm một “cô nhi thế giới” hành động ngang bướng. Trong việc giải quyết công việc quốc tế, Trung Quốc cần phải học cách tuân theo quy tắc tṛ chơi đă được cả quốc tế công nhận, tránh một ḿnh một kiểu, ḿnh khen ḿnh hay, đừng để trở thành Triều Tiên thứ hai”.

Chu Phương thẳng thắn đề xuất ư kiến cá nhân: “Đối với vấn đề “thành phố Tam Sa”, chính phủ Trung Quốc cần sớm nhận ra sai lầm lớn lao của ḿnh, xin đừng ngại mất thể diện mà bỏ lỡ thời cơ. Trung Quốc cần sớm hành động, sửa chữa sai sót...

Kinh nghiệm lịch sử cho chúng ta thấy, một Trung Quốc cô lập sẽ không có tiền đồ. Việc Nga tham gia cuộc diễn tập quân sự Thái B́nh Dương vẫn chưa khiến một số chính khách và quân nhân của ta tỉnh ra.

Trong thế giới ngày nay, sự phát triển của một quốc gia càng cần có sự quan tâm, tham dự và giúp đỡ của cộng đồng quốc tế. Đừng nói ǵ Trung Quốc đang tự coi ḿnh là “quốc gia đang phát triển”, mà ngay cả Mỹ, “Siêu cường quốc duy nhất thế giới” hiện cũng đang ngày càng biết cách lợi dụng và dựa vào cộng đồng quốc tế để đạt được mục đích của ḿnh”.

Ông kết luận: “Thiết lập “thành phố Tam Sa” là hành động tự cô lập ḿnh của Trung Quốc, là một sai lầm chiến lược to lớn cần phải nhanh chóng sửa chữa!”.

(Thu Thủy – Theo Sina.com, Zhoufang.blshe.com)

Posted by: VuHungAnh Jul 20 2012, 10:32 AM

Việt Nam chỉ rút kiếm ra khỏi vỏ khi...

(Quốc pḥng)- B́nh tĩnh, sáng suốt, để làm chủ t́nh h́nh. Kiên quyết, khôn khéo, không khoan nhượng, dù phải hy sinh nhiều của, nhiều người khi bảo vệ quyền lợi tối thượng: Chủ quyền và toàn vẹn lănh hải thiêng liêng của Tổ quốc trước bất kỳ kẻ thù nào.

Hành động gần đây của Trung Quốc trên Biển Đông có thể nói rất ngang ngược và nguy hiểm, thách thức đến an ninh chủ quyền toàn vẹn lănh hải của các quốc gia ven biển ĐNA nói chung và Việt Nam nói riêng.

Ngang ngược, bởi Trung Quốc bất chấp tất cả luật lệ quốc tế, cậy thế nước lớn đe dọa sử dụng vũ lực…nhằm thực hiện âm mưu bành trướng của ḿnh.

Nguy hiểm, bởi hành động của Trung Quốc là hành động thực dân, xâm phạm đến chủ quyền, lănh hải – điều thiêng liêng của bất kỳ quốc gia nào, nguyên nhân trực tiếp gây nên xung đột quân sự, chiến tranh tàn khốc, ảnh hưởng đến ḥa b́nh khu vực.

Chúng ta không như Trung Quốc trong vụ tranh chấp Philipines khi cho rằng Philipines “bắt nạt” và cũng không như Philipines hô to lên rằng quân khu này, hạm đội kia sẵn sàng đợi lệnh. Và hiện nay khi biết 30 tàu cá Trung Quốc ra Trường Sa, Philipines cũng hô lên “Hải quân sẵn sàng đợi lệnh”…

Việt Nam không như vậy.

Trước một t́nh thế hiểm nghèo, ông cha ta đă dạy “Khoan vội rút kiếm ra khỏi vỏ mà trước tiên phải biết kẻ thù là ai, từ đâu tới, chúng muốn ǵ và bằng cách nào”?

Đó chính là bản lĩnh dày dạn của Việt Nam được tôi luyện qua các cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc ác liệt nhất, trước những đối thủ hùng mạnh nhất như Nguyên Mông rồi Pháp và sau đó là Mỹ…Đó chính là sự b́nh tĩnh, sáng suốt, khôn khéo của cái đầu lạnh để làm chủ t́nh h́nh, làm chủ t́nh huống, với một trái tim nóng sẵn sàng hy sinh v́ độc lập tự do của Tổ quốc.

Kẻ thù là ai? Chúng từ đâu đến? Không nói, ngay một người dân Việt Nam b́nh thường cũng đă xác định. Âm mưu chiến lược của kẻ thù có thể biết dễ dàng, nhưng sách lược, thủ đoạn, tính chất, mức độ các giai đoạn thực hiện, biết được là rất khó.

Bởi thế, “biết được chúng muốn ǵ và bằng cách nào” là coi như ta làm chủ được t́nh h́nh. Khi làm chủ được t́nh h́nh th́ không sợ, không bất ngờ trước bất kỳ t́nh huống nào xảy ra.

Biển Đông, Trung Quốc đă khuấy động, đưa Việt Nam, Philipines vào một t́nh thế nguy hiểm, cấp bách khiến dư luận và những người yêu chuộng ḥa b́nh hết sức lo ngại.

Dấn tiếp bước nữa là Trung Quốc coi như đă dồn Việt Nam, Philipines vào chân tường. Xung đột quân sự, chiến tranh sẽ chắc chắn nổ ra. Liệu Trung Quốc có dám mạo hiểm tiến hành một cuộc chiến tranh trên biển với Việt Nam lúc này không?

Quan sát, theo dơi kỹ t́nh h́nh, diễn biến gần đây chúng ta thấy có vẻ như sự nguy hiểm đang ở mức hành vi. Hàng hải Biển Đông vẫn an toàn…

Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” và hô hào quân sự hóa Tam Sa; “Mời thầu quốc tế 09 lô dầu khí” trong EEZ (vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lư được quy định bởi Công ước về Luật biển của Liên hợp quốc, công bố năm 1982 - VHA) của Việt Nam…tuy tính chất th́ rất nghiêm trọng, nhưng mức độ cũng mới chỉ lời nói.

Nếu như Trung Quốc phản ứng trước hành động của Nhật khi Nhật quốc hữu hóa quần đảo tranh chấp Sekaku rằng, “Cho Nhật bản muốn nói ǵ th́ nói, quần đảo này cũng thuộc Trung Quốc” th́ Việt Nam cũng vậy thôi.

Việt Nam phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam và vi phạm UNCLOS. Trung Quốc nói ǵ th́ nói, Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam như điều 1 Luật biển Việt Nam và thềm lục địa, EEZ 200 hải lư thuộc Việt Nam như UNCLOS quy định.

Trung Quốc hùng hổ tổ chức 30 tàu cá tiến ra khai thác ở Trường Sa…Rơ ràng, mục đích của họ là không phải đánh cá mà chủ yếu là khẳng định và hợp lư hóa chủ quyền (bành trướng) trong yêu sách đường “lưỡi ḅ”.

Đội tàu cá theo kiểu liên hoàn ngang ngược của Trung Quốc


Có một thực tế mà chúng ta nên hiểu và b́nh tĩnh, tránh quá khích, rằng, chúng ta có thể coi các đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa thuộc dạng không có “kinh tế riêng…” nên chỉ có lănh hải mà không có EEZ.

Như vậy, quanh quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vẫn có khu vực không thuộc EEZ của Việt Nam và lănh hải của Trường Sa do vậy, 30 hay 100 tàu đánh cá của họ có quyền đánh bắt tự do mà chúng ta không quan tâm.
Một thực tế nữa là Trung Quốc đă chiếm Hoàng Sa và một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, do vậy, đương nhiên, bất cứ hành động nào của Trung Quốc liên quan đến nó là vi phạm chủ quyền không thể chối căi của Việt Nam.

Chúng ta đ̣i lại bằng biện pháp ḥa b́nh, cho nên không thể ngày một ngày hai là công cuộc hoàn thành, bởi vậy, trước mắt, chúng ta phải chấp nhận thực trạng này.

Tuy nhiên, vấn đề quan trọng, mấu chốt ở đây là Việt Nam, cũng như Philipines phải theo dơi chặt chẽ khu vực đánh cá của 30 tàu này ở đâu? (Báo chí đăng tin đầy nhưng chưa rơ khu vực thuộc EEZ của Việt Nam hay Philipines).

Nếu trong khu EEZ của Việt Nam th́ kiên quyết, không khoan nhượng, dùng Cảnh sát biển và các cơ quan chức năng trên biển khác như biên pḥng, kiểm ngư nhắc nhở, đuổi ra khỏi khu vực và khi cần thiết phải trấn áp bằng bạo lực như Nga đă từng làm mới đây với tàu cá Trung Quốc.

Nếu ngoài EEZ của ta nhưng trong vùng đảo Chữ Thập th́ chúng ta vẫn phản đối và theo dơi chặt chẽ, nhưng phải chấp nhận thực trạng trên, không và chưa cần thiết làm tăng thêm căng thẳng trên Biển Đông trước phản ứng của nước lớn với Luật biển Việt Nam.

Đó là sự lựa chọn khôn ngoan, hiểu ḿnh, hiểu người mà đôi bên cùng chấp nhận được.

Việc Trung Quốc có hung hăng cho tàu cá tràn vào EEZ của Việt Nam, khiêu khích, tạo cớ gây xung đột hay ǵ đi nữa hay không là cách gây hấn của họ.

Việc Trung Quốc ngang ngược, bất chấp, cho dàn khoan tiến về 09 lô dầu khí trong EEZ của Việt Nam khai thác hay không là cách làm của họ.

Chỉ biết rằng, v́ những thứ đó-chủ quyền, toàn vẹn lănh hải, lănh thổ thiêng liêng của Tổ quốc mà dân tộc Việt Nam không tiếc một thứ ǵ, không sợ bất cứ ai và đă rất nhiều lần dạy cho quân xâm lược những bài học đích đáng.

Tượng người anh hùng dân tộc Trần Hưng Đạo đă có ở Trường Sa. Mắt Người hiên ngang nh́n thẳng ra biển khơi, tay cầm sách và một tay hờ lên đốc kiếm nhắc nhở cháu con rằng; “Phải b́nh tĩnh, sáng suốt, nh́n xa trông rộng để làm chủ t́nh h́nh”, nhưng tay Người vẫn chỉ để hờ trên đốc kiếm bởi Việt Nam không phải là kẻ hiếu chiến, ưa dùng dao kiếm mà chỉ “lấy đại nghĩa để thắng hung tàn”.

Việt Nam quư trọng ḥa b́nh hữu nghị hơn ai hết và chỉ rút kiếm khi phải bảo vệ biên cương Tổ quốc bị xâm lăng. (Lê Ngọc Thống – theo phunutoday.vn)

Posted by: VuHungAnh Jul 20 2012, 10:46 AM

Một bài hát hay của VOV bây giờ mới xuất hiện trên net:

Núi rừng kể măi về anh (Nguyễn Đức Toàn) Thu Phương & tốp nữ Đài TNVN:
http://www.mediafire.com/?ny7k55qfrfg5b1b

Ơ… ơ… ơ…
Mai sau c̣n nhắc tên người con
Nơi đây ḍng suối trôi êm đềm
Với tiếng lá cây rừng như lời hát không thể ngừng
C̣n kể măi cho đời sau….

Posted by: VuHungAnh Jul 25 2012, 11:08 AM

Lương tri Trung Hoa?

Ngày 22.7, Trung Quốc (TQ) khai trương hoạt động trái phép trạm thu phát sóng di động (BTS) 3G trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của VN. Ngày 23.7, họ tổ chức cuộc họp “Hội đồng Nhân dân khóa 1” của cái gọi là “thành phố Tam Sa”, bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của VN.

Từng ngày, họ ngang nhiên xâm phạm chủ quyền nước ta, chà đạp lên chính chữ kư của họ thỏa thuận DOC, cam kết cùng đối thoại, hợp tác v́ ổn định và tin cậy trong khu vực.

Để chống lại có hiệu quả những bước leo thang của TQ, rất nhiều việc đặt ra trước chúng ta: Trước hết, mọi người VN cần nhận thức sâu sắc trách nhiệm trước họa ngoại xâm, đoàn kết, sẵn sàng gánh vác mọi việc để nâng cao nội lực của đất nước, đặc biệt là kinh tế và quốc pḥng. Về đối ngoại, phải tranh thủ bạn bè ở các quốc gia yêu chuộng hoà b́nh, làm cho nhân loại tiến bộ hiểu chúng ta, một dân tộc yêu chuộng ḥa b́nh và công lư, đang là nạn nhân của chủ nghĩa bành trướng, bá quyền. Khơi dậy lương tri Trung Hoa là một việc vô cùng hệ trọng trong cuộc đấu tranh này. Phải luôn luôn phân biệt rạch ṛi giữa một số thế lực hiếu chiến tại TQ với nhân dân Trung Hoa vốn sống theo đức nhân của Khổng Tử với nội dung là “kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” (điều ǵ ḿnh không muốn th́ đừng gây cho người khác”).

Tất cả thế lực bạo quyền, xâm lược xưa nay đều rất coi trọng việc tuyên truyền, đầu độc quần chúng bằng những điều dối trá. Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền Đức quốc xă Goebbels nổi tiếng với câu: “Nói 10 lần người ta chưa tin, th́ nói 100 lần họ sẽ tin”.

Trung Quốc c̣n cao thủ hơn, họ đưa vào sách giáo khoa các vùng biển và các quần đảo mà họ đơn phương cho rằng thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Họ cho phát hành 23.527 tạp chí nghiên cứu biển Nam Trung Hoa (biển Đông) minh họa luận điệu dối trá của họ. Trong 10 năm, họ khuyến khích cho làm 238 luận văn tiến sĩ về biển Đông và các quần đảo, có nội dung xác định chủ quyền Trung Quốc; họ tổ chức 516 cuộc hội thảo về biển Đông, biển Đông Bắc, các quần đảo và cho phổ biến rộng răi trên hệ thống truyền thông, vu cáo các nước trong đó có VN chiếm đoạt biển, đảo của Trung Quốc.

Họ luôn luôn đ̣i hỏi chúng ta phải kiềm chế, coi trọng đại cục, không làm rối t́nh h́nh, không đưa tin những vụ va chạm (do họ gây ra) lên báo chí, nhưng họ làm ngược lại, ngày nào cũng ra rả vu khống, đe dọa VN, kích động chủ nghĩa dân tộc Đại Hán trong nhân dân Trung Quốc.

Chắc chắn những người có lương tri muốn nói lên ḷng mong muốn sự công bằng với lân bang láng giềng từng một thời “môi hở răng lạnh” không khỏi bị các thế lực hiếu chiến răn đe. Trong t́nh h́nh như vậy, chúng ta vô cùng xúc động trước sự trỗi dậy của lương tri Trung Quốc. Năm ngoái, giữa lúc căng thẳng do tàu hải giám Trung Quốc liên tục cắt cáp 2 hai tàu thăm ḍ của ta, Đài Truyền h́nh Phượng Hoàng (Hồng Kông) mời GS Vũ Cao Phan trả lời phỏng vấn. GS đă được dịp nói rơ Hoàng Sa vốn là của VN, do đó không thể “gác tranh chấp, cùng khai thác”.

Năm nay, giữa lúc Trung Quốc hung hăng diễu vơ dương oai th́ hàng loạt các trí thức, nhà nghiên cứu lên tiếng rất mạnh mẽ, vạch rơ những sai trái không thể bào chữa của nhà cầm quyền. Biên tập viên Tân Hoa xă Chu Phương: “Hăy lập tức xóa bỏ cái gọi là “thành phố Tam Sa”, bởi v́ nó là tṛ cười quốc tế điển h́nh”.

Nhà nghiên cứu Lư Lệnh Hoa: “Đường lưỡi ḅ chiếm 80% biển Nam Trung Hoa là do Trung Quốc tự vẽ”. GS Hà Quang Hộ cho rằng “đ̣i hỏi vô lư là không biết giữ nhân t́nh”.

GS Trương Thư Quang: “Quyền lợi của Trung Quốc cần phải được các nước thừa nhận”. GS Trương Kỳ Phạm khuyên nhà cầm quyền đừng theo luật rừng, nên theo luật biển v.v… Lương tri từ các trí thức sáng suốt và dũng cảm chắc chắn sẽ nhanh chóng lan tỏa đến 1,3 tỉ người, trở thành lương tri Trung Hoa. (Tống Văn Công - laodong.com.vn)

Posted by: mocmac Jul 25 2012, 11:17 PM

QUOTE (VuHungAnh @ Jul 20 2012, 10:46 AM) *
Một bài hát hay của VOV bây giờ mới xuất hiện trên net:

Núi rừng kể măi về anh (Nguyễn Đức Toàn) Tuyết Thanh, Thu Phương & tốp nữ Đài TNVN:
http://www.mediafire.com/?ny7k55qfrfg5b1b

Ơ… ơ… ơ…
Mai sau c̣n nhắc tên người con
Nơi đây ḍng suối trôi êm đềm
Với tiếng lá cây rừng như lời hát không thể ngừng
C̣n kể măi cho đời sau….


Ới bác VHA ơi, căng rách cả màng nhĩ ra nghe mà chửa thấy giọng Tuyết Thanh (dạng lĩnh xướng đơn hoặc song ca) sất mà chỉ có giọng Thu Phương thôi. Có thể Tuyết Thanh hát trong tốp dưng về nguyên tắc th́ chỉ giới thiệu tên ca sĩ hát cùng tốp/hợp ca khi họ hát lĩnh xướng (có thể đi bè chính hoặc phụ) thôi. Bác mau mau sửa giúp nhé.

Posted by: VuHungAnh Jul 26 2012, 08:15 AM

Chết thật thôi, em xin lỗi bác. Thế không biết màng nhĩ đă rách chửa? Thật là sơ suất quá. Đúng là chỉ nên ghi lĩnh xướng Thu Phương thôi v́ chỉ có mỗi Thu Phương hát đơn một đoạn (lĩnh xướng) thôi thật. Dưng v́ quá yêu mến và đă nghe quá nhiều giọng hát của nghệ sĩ Tuyết Thanh nên khi em nghe cứ thấy hiển hiện mồn một ngay lập tức giọng bà, nhất là đoạn: "Lê Đ́nh Chinh, c̣n măi non ngàn..." nên ghi tên bà vào đấy mà. Một phần cũng do bên cung cấp chuyển giao trọn gói mà không có nhăn hàng hóa, nên tên bài, tác giả và người hát th́ phải tự nghe và điền vào...

Thôi, em chữa ngay đây bác ơi. Rất là sorry bác nhé. biggrin.gif

Posted by: VuHungAnh Jul 26 2012, 04:24 PM

Năm 1964, người Mỹ dựng lên "sự kiện Vịnh Bắc Bộ" vu cáo Bắc Việt Nam tấn công một chiến hạm của Hạm đội 7 của Mỹ để lấy cớ nhảy vào miền Nam Việt Nam. Kể từ đó bộ máy tuyên truyền của họ không ngừng bịa đặt vu cáo bắc VN xâm lược và xuyên tạc sự thật cũng như nhồi sọ cho người dân Mỹ những điều bịa đặt về cuộc chiến tranh phi nghĩa của Mỹ ở VN. Sau này, khi đă thua trận, chính tổng thống Mỹ Lyndon Johnson đă thừa nhận sự kiện Vịnh Bắc Bộ là bịa đặt. Tương tự như vậy, hiện nay những người cầm quyền Bắc Kinh cũng đang sử dụng hệ thống truyền thông khổng lồ của họ để vu cáo Việt Nam và bịa đặt ra những điều dối trá để bịt mắt nhân dân họ, tạo ra dư luận xă hội sai lầm và những nhận thức lầm lạc ḥng đi xa trong việc thâu tóm biển Đông và các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Ta hăy theo dơi sự phân tích của nhà nghiên cứu Dương Danh Dy sau đây:


'Truyền thông Trung Quốc đang bôi đen Việt Nam'

"Truyền thông Trung Quốc cứ ra rả rằng Việt Nam chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, chiếm nguồn dầu khí của họ. Trung Quốc là bậc thầy của kiểu tuyên truyền "biến thủ phạm thành nạn nhân”, học giả Dương Danh Dy, nguyên là Tổng lănh sự Việt Nam tại Quảng Châu từ 1993 đến 1996 và làm việc, t́m hiểu Trung Quốc trong nhiều năm, trả lời các câu hỏi của phóng viên vnexpress.net:

- Theo ông, Biển Đông có ư nghĩa thế nào trong bàn cờ chiến lược của Trung Quốc?

- Biển Đông với Trung Quốc không chỉ là tham vọng bá quyền, mà là vấn đề sống c̣n. 30 năm nay, Trung Quốc đă khai thác đất liền cạn kiệt, giờ phải hướng ra biển. Nhưng thử nh́n xem, phía bắc, phía đông th́ vướng Nhật Bản, Nga, Hàn Quốc, đều là các nước có quan điểm rất cứng rắn. Chỉ c̣n phía nam là Biển Đông, nơi các nước yếu thế hơn.

Chính v́ điều này, gần đây, Trung Quốc đă đẩy mạnh các hoạt động nhằm chiếm hữu biển Đông trên thực tế. Song, điều này càng lộ ra điểm yếu của Trung Quốc rằng họ đuối lư và đang bị cô lập trên thế giới. Tứ phương đông, tây, nam, bắc, thử hỏi có ai đang là bạn của Trung Quốc? Chính các trang mạng của nước này từng băn khoăn đặt ra t́nh huống, Trung Quốc có mấy người bạn nếu chiến tranh xảy ra.

- Từng nhiều năm nghiên cứu Trung Quốc, ông đánh giá thế nào về những động thái gần đây của truyền thông nước này?

- Một điều tra gần đây trên mạng Hoàn Cầu của Trung Quốc đă đặt vấn đề về việc dùng vũ lực giải quyết vấn đề biển Đông và có tới 92% ư kiến tán thành. Thậm chí, có bài c̣n nêu ra cách đánh như thế nào. Thời báo Hoàn Cầu là con đẻ của Nhân dân Nhật báo. Tân Hoa xă có trang Sina.com, mạng quân sự có mạng phụ là Trung Quân vơng... Các mạng phụ của những cơ quan truyền thông chính thống Trung Quốc không từ điều ǵ khi nói về Việt Nam. Rơ ràng họ đă được "bật đèn xanh", làm người dân Trung Quốc nghĩ rằng Việt Nam là kẻ thù.

Tuyên truyền chính thống của Trung Quốc về Việt Nam rất xấu, có thể nói là "bôi đen" Việt Nam suốt hàng chục năm nay. Tôi vào mạng Trung Quốc, hầu như ngày nào cũng có bài nói xấu, xuyên tạc về Việt Nam. Họ cứ ra rả rằng Việt Nam chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, chiếm nguồn dầu khí của Trung Quốc... Trong khi đó, chúng ta tuyên truyền thông tin vào Trung Quốc rất kém.

- Tuy nhiên, đối lập với trường phái "diều hâu", một số học giả Trung Quốc cũng đă lên tiếng phản bác về yêu sách của nước này trên Biển Đông. Ông nghĩ sao?

- Thực ra, cái gọi là những học giả "bồ câu" chỉ là một nhóm rất nhỏ, không đáng kể ở Trung Quốc, có thể kể ra những cái tên như Lư Lệnh Hoa, Thịnh Hồng, Chu Phương. Tôi cho rằng, chúng ta không nên vội lấy làm mừng về những điều mà các học giả này phát biểu, dù những tiếng nói đó là rất quư. Chúng ta chưa nên coi đây như một ḍng đối lập, đủ sức đương đầu với quan điểm chủ đạo của Trung Quốc về yêu sách chủ quyền, lănh thổ. Qua theo dơi, tôi thấy tiếng nói của cộng đồng học giả có quan điểm "bồ câu" ít có ảnh hưởng đối với dư luận Trung Quốc.

- Người dân Trung Quốc, đặc biệt lớp trí thức trẻ có điều kiện truy cập Internet, đọc báo nước ngoài, tại sao họ không thấy sự vô lư của yêu sách đường lưỡi ḅ?

- Trong chuyện lănh thổ, theo tôi biết, người Trung Quốc nói chung chấp nhận luận điệu của chính phủ. Hơn nữa, gần đây, những sự kiện liên quan tới Biển Đông, truyền thông Trung Quốc lại sử dụng cách tuyên truyền "biến thủ phạm thành nạn nhân". Họ là bậc thầy trong việc này. Điểm lại tất cả những tranh căi từ xưa tới nay, giữa Trung Quốc với Liên Xô, Mỹ, Ấn Độ..., bao giờ Trung Quốc cũng nhận ḿnh là phải, bao giờ Trung Quốc cũng đổ hết lỗi cho đối tượng. Với họ, ai trái ư đều là không đúng, là phi nghĩa.

- Trong bài phỏng vấn mới đây trên VnExpress, Giáo sư Carlyle Thayer, chuyên gia về Đông Nam Á cho rằng Trung Quốc đang cố ư tăng áp lực với Việt Nam. Theo ông, Việt Nam cần làm ǵ lúc này để bảo vệ chủ quyền biển, đảo?

- Tôi cho rằng, cần phải nh́n nhận rơ thế và lực của Việt Nam hiện giờ đă khác. Trước đây, chúng ta bị cấm vận, kinh tế tŕ trệ nhưng hiện nay GDP đă 100 tỷ USD, thu nhập b́nh quân đầu người hơn 1.000 USD. Việt Nam chưa giàu nhưng thoát giai đoạn đói kém, chúng ta đă có tiền trang bị máy bay, tàu ngầm. Quan hệ với cộng đồng quốc tế của Việt Nam đang rất tốt, nhiều nước ủng hộ ta trước sự bá quyền của Trung Quốc.

Nếu Việt Nam vạch trần thái độ, hành xử bá quyền của Trung Quốc với cộng đồng quốc tế th́ tôi tin rằng Trung Quốc rất lo sợ. Trong thời buổi win - win (cùng thắng) muốn được lợi th́ phải quan tâm đến lợi ích của người khác. Các nước ASEAN khác nhau về tŕnh độ kinh tế, thể chế chính trị, văn hóa... tóm lại là khác nhau rất nhiều về quyền lợi. V́ thế Việt Nam muốn đạt được lợi ích của ḿnh th́ phải làm nhiều hơn nữa chứ đừng vội đ̣i hỏi người ta phải v́ ḿnh. Myanmar, Campuchia, Thái Lan có quyền lợi ǵ ở Biển Đông đâu mà yêu cầu người ta theo ư ḿnh? Phải cố gắng góp phần làm tăng điểm tương đồng, đóng góp vào lợi ích chung th́ mới có thể đạt được ư muốn của ḿnh. (Nguyễn Hưng thực hiện - theo vnexpress.net)

Posted by: VuHungAnh Jul 27 2012, 03:58 PM

Chân lư từ tấm bản đồ cổ

(Dân Việt) - Tấm bản đồ cho thấy lănh thổ cực Nam của Trung Quốc chỉ tới Hải Nam, không hề có Hoàng Sa, Trường Sa, càng không hề có cái gọi là đường lưỡi ḅ ngang ngược. Nó có tính chính thống và giá trị khoa học do chính triều đ́nh nhà Thanh tạo tác và công nhận.

Người ta thường ví chân lư với Mặt trời. Mặt trời soi sáng đẩy lùi bóng tối, làm rơ trắng đen. Nhưng có nhiều khi chân lư được hiện ra không cần đến những thiên thể to lớn như Mặt trời. Với chúng ta hôm nay, một tấm bản đồ cũ cũng có sức mạnh chứng minh chân lư.

Trung Quốc đang có những hành động ngang ngược, phi pháp trên Biển Đông. Chỉ cần một cái nh́n thoáng qua đường lưỡi ḅ do họ tưởng tượng và mới vẽ ra, chiếm 89% Biển Đông, bất chấp lịch sử và công pháp quốc tế cũng đủ thấy họ ỉ mạnh, ỉ thế để chèn ép, xâm lấn lănh hải nước người trắng trợn như thế nào.

Họ ngang ngược mời gọi đấu thầu khai thác dầu ngay trên vùng lănh hải có chủ quyền và đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Họ hùng hổ cho hàng chục chiếc tàu cá có sự yểm trợ của tàu “hải giám” đến khai thác vùng biển Trường Sa của chúng ta. Họ khua chiêng gơ mơ thành lập thành phố Tam Sa, lập đồn quân sự (thực chất là căn cứ) để hù dọa...

Ỉ sức mạnh, họ nguyện đóng vai con sói trong ngụ ngôn, quyết áp đặt điều luật do chính nó đặt ra với con cừu, bất chấp tất cả. Chính v́ thế mà họ rất sợ các nước láng giềng đưa vấn đề lănh hải ra một toà án quốc tế để xử lư phân minh.


Tấm bản đồ cổ "Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ" được xuất bản tại Thượng Hải năm 1904,
sau 200 năm nghiên cứu và biên soạn theo chỉ của Vua Khang Hy nhà Thanh

Tấm bản đồ mà một người Việt Nam yêu nước vừa tặng Bảo tàng Lịch sử Việt Nam đă thêm một lần nữa xua tan mọi nghi ngờ và tṛ gian lận, chứng minh một chân lư hiển nhiên nhưng Trung Quốc luôn muốn lấp liếm và xuyên tạc: “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, chưa từng bao giờ là của Trung Quốc”! Đây không phải là một tấm bản đồ b́nh thường mà có tính pháp lư rất cao.

Bản "Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ" là tập bản đồ Trung Quốc xuất bản tại Thượng Hải năm 1904 sau 200 năm được nghiên cứu, biên soạn theo chỉ của Vua Khang Hy nhà Thanh.

Tấm bản đồ cho thấy lănh thổ cực Nam của Trung Quốc chỉ tới Hải Nam, không hề có Hoàng Sa, Trường Sa, càng không hề có cái gọi là đường lưỡi ḅ ngang ngược. Nó có tính chính thống và giá trị khoa học do chính triều đ́nh nhà Thanh tạo tác và công nhận.

Trong khi đó, ít nhất cũng từ thời Minh Mạng (1834) thư tịch và bản đồ Việt Nam đă thể hiện Hoàng Sa, Trường Sa như là những thực thể quản lư chủ quyền. Việt Nam chỉ muốn có những ǵ là của Việt Nam, không bao giờ chơi ván bài gian lận quốc tế để vơ vào những ǵ không phải của ḿnh.

Một tờ giấy bồi vải cổ xưa ư? Không, một chân lư lột trần sự dối trá, một sự dối trá cấp quốc gia, một sự dối trá cấp quốc tế! (Sông Thao – theo danviet.vn)

Posted by: Enbac Jul 30 2012, 03:09 PM

EB vừa được một người bạn cho đường link rất thú vị, về việc đụng độ trên biển giữa tàu giám hộ TQ và tàu của HQ VN ḿnh. Các chiến sĩ HQVN ta chửi thẳng vào mặt bọn chúng. Đây là clip của TQ, nhưng lại thể hiện khí phách của VN ta.

http://p.you.video.sina.com.cn/swf/quotePlayer20120709_V4_4_41_39.swf?autoPlay=0&actlogActive=1&as=1&vid=82002621&uid=1&tokenURL=http://you.video.sina.com.cn:8080/api/sinawebApi/outplayrefer.php/vid%3D82002621_1_O0/gGCswCTXK%2Bl1lHz2stqkM7KQNt6nknynt71%2BiJAZZUwSIYIrfO4kK6CvWAM&tHostName

Coi nhanh kẻo nó(TQ) phát hiện ra đă tuyên truyền cho khí phách của người VN nên xoá link

Posted by: nguoi-linh-tre Jul 30 2012, 08:42 PM

em nghĩ clip này có PV lên làm chương tŕnh nên nó làm tṛ hề thế thôi chứ đụng thật trên biển th́ tụi nó không hiền thế đâu

Posted by: VuHungAnh Jul 30 2012, 10:20 PM

Clip này nom giống màn kịch vụng về hơn là thật, đúng như NLT đă phát hiện rất tinh. Tàu VN ǵ mà hết tiến lại lùi, xong lại x́ khói mù mịt làm cho người xem không nhận ra cái ǵ đang diễn ra trên biển vậy? Hơn nữa, camera cũng không quay cận cảnh cho rơ, mặc dù khoảng cách không quá xa và khả năng của ống kính máy quay hoàn toàn có thể zoom lại gần được. Hơn nữa chỉ có một tư tiếng Việt cho giống như thật, trong khi lại có bao nhiêu là tiếng Hoa mà ta không biết chúng bịa đặt ra những điều dối trá ǵ? Nếu xem cho kỹ và suy luận một tư th́ thấy ngay là đồ giả, đích thị made in china, rất hữu hiệu để có thể đánh lừa dân TQ không am hiểu t́nh h́nh thế giới, quen bị chính phủ bịt mắt bịt tai bao nhiêu năm nay mà thôi...

Những ngày tháng này chúng ta thấy rất b́nh yên nhưng kỳ thực lại được dư luận đánh giá là rất căng thẳng và là thời cơ cho bọn kẻ cướp chuẩn bị hành hung trên biển. Các nhà phân tích t́nh h́nh thế giới phán đoán rằng từ đây đến cuối năm là thời gian tuyệt vời cho TQ toan tính quân sự trên biển Đông. Lúc này ASEAN đang bị chia rẽ sâu sắc sau cái vụ Campuchia phá hỏng hội nghị ngoại trưởng ASEAN ở Phnompenh vừa rồi. Philippines chưa kịp vũ trang cho quân đội (hải quân của nước này coi như là con số không to tướng). VN chưa kịp nhận một chiếc tàu ngầm Kilo nào trong số 6 chiếc đă đặt mua của Nga. Mỹ cũng đang lúng túng chưa biết nên hành xử ra sao với thái độ hung hăng của TQ... Như vậy, có thể nói đây là lúc t́nh h́nh an ninh biển Đông rất nguy hiểm, dư luận ASEAN đă đặt vấn đề nên kêu gọi Liên hợp quốc đưa quân giữ ǵn ḥa b́nh vào Đông Nam Á. Tối hôm qua (29/7/2012), ở HN ta lại c̣n tổ chức mittinh mừng 85 năm ngày thành lập Quân Giải phóng Nhân dân TQ nữa chứ. Làm thế để giúp dịu nhẹ t́nh h́nh chăng? Hay đó là một lời cảm ơn lần cuối trước khi ra tay kẻo lại bảo "tiểu đệ không tôn trọng huynh trưởng"?

Chúng ta cùng theo dơi bài viết sau đây để nắm t́nh h́nh:


Trung Quốc đang tính ǵ ở Biển Đông?

Bị mê hoặc bởi trữ lượng dầu khí đáy biển, lợi dụng những điểm yếu của các bên tranh chấp ở quần đảo Hoàng Sa, Trung Quốc mở đợt tấn công bằng hải quân và chiếm quần đảo này. Lịch sử có thể sẽ lặp lại.

Đây là ư kiến của Jim Holmes, giáo sư về chiến lược tại Trường Hải quân Mỹ và là đồng tác giả của nghiên cứu Red Star over the Pacific: China's Rise and the Challenge to U.S. Maritime Strategy, tạm dịch: Sao đỏ trên Thái B́nh dương: sự trỗi dậy của Trung Quốc và thách thức đối với chiến lược hải dương của Mỹ. Trên tạp chí Foreign Policy số tháng 7, ông phân tích về việc tại sao Trung Quốc lại hung hăng mạnh trong thời gian gần đây, và âm mưu tiếp theo của nước này là ǵ.

Để biện minh cho hành động chiếm Hoàng Sa, Bắc Kinh viện dẫn lịch sử, trong đó có chi tiết đô đốc Trịnh Ḥa đời Minh từng đến thăm các ḥn đảo này, và áp đặt cái gọi là chủ quyền không thể tranh căi đối với hầu hết Biển Đông.
Cuộc hải chiến nói trên diễn ra ngày 17/1/1974.

Lịch sử thường không lặp lại y hệt, nhưng chắc chắn ăn vần. Lúc đó, Trung Quốc đă khai thác điểm yếu của chính quyền Nam Việt Nam để chiếm quần đảo Hoàng Sa. Bây giờ, Giải phóng quân Nhân dân Trung Quốc (PLA) đă công bố kế hoạch thiết lập một trạm đồn trú tại Tam Sa, một thành phố mới được thành lập trên Đảo Phú Lâm với diện tích 0,8 dặm vuông ở quần đảo Hoàng Sa. "Tam Sa" tự cho ḿnh quyền quản lư hành chính đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cùng các vùng biển liền kề.


Trung Quốc là nước có lực lượng hải quân mạnh nhất trong các bên tranh chấp ở Biển Đông.
Trong ảnh là đội tàu tên lửa cao tốc tàng h́nh của hải quân nước này, mới ra mắt năm ngoái.
Mỗi tàu này trị giá tới 40 triệu USD, được trang bị tên lửa và khả năng tấn công chớp nhoáng

Đây là động thái mới nhất của Trung Quốc trong chiến dịch củng cố tuyên bố đ̣i tất cả các vùng biển và các đảo nằm trong một "đường chín khúc", thâu tóm hầu hết Biển Đông, bao gồm cả phạm vi thuộc các vùng đặc quyền kinh tế của các nước nằm quanh Biển Đông. Tháng này, một tàu khu trục Trung Quốc bị mắc cạn trong khu EEZ của Philippines sau khi bị cho là đă nổ súng vào ngư dân Philippines. Sự kiện trên xảy ra ngay sau một tuyên bố của Trung Quốc vào cuối tháng sáu rằng các đơn vị Hải quân của PLA sẽ bắt đầu "tuần tra sẵn sàng chiến đấu" trong các vùng biển tranh chấp.

Một lần nữa Bắc Kinh dường như đang xem xét đến vũ lực. Tuy nhiên không giống như năm 1974, lần này các nhà lănh đạo Trung Quốc đang sử dụng sức mạnh quân sự vào thời điểm mà ngoại giao thời b́nh dường như mang lại cho họ một cơ hội tốt để thắng mà không cần phải đánh. Chính sách ngoại giao đó có thể được mô tả là "cây gậy nhỏ", thực chất là ngoại giao pháo hạm nhưng không cần triển khai pháo hạm thực thụ.

Các chiến lược gia Trung Quốc có quan điểm khá rộng về sức mạnh trên biển - một sức mạnh bao gồm cả hàng hải phi quân sự. Năm 1974, bộ máy tuyên truyền của Trung Quốc đă nói đến vai tṛ của các ngư dân đă hành động như lực lượng bán quân sự. Các đội tàu đánh cá Trung Quốc có thể đến mọi nơi và làm những điều mà các đối thủ hoặc phải dùng quân sự để phản ứng hoặc phải từ bỏ quyền của ḿnh.

Các con tàu không vũ trang của các cơ quan dân sự, như hải giám hay cảnh sát biển, có cấp độ sức mạnh cao hơn. C̣n hạm đội Hải quân PLA được hỗ trợ với các máy bay chiến thuật có căn cứ trên bờ, các loại tên lửa, tàu chiến tấn công được trang bị tên lửa và tàu ngầm đại diện cho sức mạnh cao nhất.

Nếu dùng "cây gậy nhỏ", Bắc Kinh có thể phái các tàu hải giám, đưa tàu ngư dân đi đánh cá trong vùng tranh chấp - như cách họ vẫn làm trước đây - để không quá phô trương trong việc bắt nạt các nước khác, và như vậy không mở cửa cho các cường quốc khác tham gia giải quyết tranh chấp. Tại sao họ không làm như vậy, dù đó có thể là chiến lược đầy hứa hẹn với Bắc Kinh?

Bởi v́ ngoại giao "cây gậy nhỏ" đ̣i hỏi thời gian.

Nó cần tạo ra sự kiện trên thực địa - giống như Tam Sa - để từ đó ép buộc những người khác tin rằng thách thức lại thực tế là vô nghĩa.

Các đối thủ khác đ̣i chủ quyền ở Biển Đông đang tự vũ trang. Họ có thể sở hữu các phương tiện quân sự đủ để đối lại mối đe dọa từ Trung Quốc, hoặc chí ít cũng làm cho Trung Quốc phải trả giá cao hơn nếu muốn áp đặt ư chí của ḿnh. Ngoài ra, các nước Đông Nam Á đang t́m kiếm sự giúp đỡ từ các nước hùng mạnh bên ngoài như Mỹ. Mặc dù Washington không đưa ra quan điểm chính thức đối với các vụ tranh chấp trên biển. Đương nhiên là Mỹ có cảm t́nh với các nước trong Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN). Một số nước, như Philippines, là đồng minh được quy định trong hiệp ước, trong khi các chính phủ của Mỹ nhiều năm qua đă có quan hệ hữu nghị với Việt Nam.

Do đó, các nhà lănh đạo Trung Quốc có thể tin rằng họ phải hành động hoặc ngay bây giờ hoặc sẽ không bao giờ c̣n có thể. Họ cho rằng hành động trực tiếp có thể sẽ mang lại ít hậu quả hơn, họ chấp nhận bất cứ giá nào, mức độ nguy hiểm và phản ứng ngoại giao nào trong ngắn hạn.

Động cơ của Trung Quốc vẫn không có ǵ thay đổi đáng kể trong những thập kỷ qua. Bản đồ mà trên đó có in đường chín đoạn là một ấn phẩm từ những năm 1940, chứ không phải điều ǵ họ mơ ra trong những năm gần đây. Chính quyền Tưởng Giới Thạch đă xuất bản tấm bản đồ này trước khi chạy sang Đài Loan, và hiện Bắc Kinh đang sử dụng nó.

Nay cũng như trước kia, đường chín đoạn này biểu hiện sự quan tâm và tham vọng của Trung Quốc. Trữ lượng dầu mỏ và khí đốt tự nhiên được cho là rất giàu có dưới đáy biển luôn ám ảnh những người chủ trương mở rộng hàng hải - đặc biệt là Đặng Tiểu B́nh, cha đẻ của cải cách kinh tế và chủ trương mở cửa của Trung Quốc. Nhiên liệu và các nguyên liệu khác vẫn rất quan trọng cho công cuộc phát triển quốc gia của Trung Quốc, ba thập kỷ sau khi Đặng Tiểu B́nh phát động.

Động lực phá thế bao vây của các siêu cường cũng tác động đến tính toán chiến lược của Trung Quốc. Đến cuối thập kỷ 1970, ông Đặng đi đến kết luận rằng Liên Xô khi đó đang theo đuổi một “chiến lược quả tạ” nhằm đưa hải quân Liên Xô lên vị thế thống soái ở Ấn Độ Dương và Tây Thái B́nh Dương. Eo Malacca là cầu nối hai đại dương. Khi đó Liên Xô đă đàm phán để có được căn cứ quân sự tại cảng Cam Ranh sau khi Việt Nam thống nhất.

Bắc Kinh có lẽ coi Chiến lược biển của Mỹ năm 2007 giống như sự lặp lại của chiến lược quả tạ của Moscow, bởi nó cũng xác định ưu tiên củng cố và mở rộng sự thống trị trên đại dương của Mỹ ở Ấn Độ dương và Tây Thái b́nh dương. Các nhà chiến lược Trung Quốc luôn băn khoăn về cái họ cho là kế hoạch bao vây của Mỹ, đặc biệt là khi Mỹ "chuyển trọng tâm" sang châu Á. Đối với Trung Quốc, dường như mọi nguy cơ cũ đang tái hiện.

Danh dự cũng là một động lực thúc đẩy hành động của Bắc Kinh. Lấy lại danh dự và niềm kiêu hănh của Trung Quốc sau một "thế kỷ bị sỉ nhục" dưới bàn tay của kẻ chinh phục đường biển là một động lực chủ yếu trong hành động của Trung Quốc trong năm 1974. Ngày hôm nay vẫn c̣n như vậy. Các vùng biển East Sea và South China Sea (Hoa Đông và Biển Đông) từ lâu được người Hoa coi là ngoại vi lịch sử của đất nước họ. Trung Quốc phải tự làm cho ḿnh có ưu thế trong các khu vực này.

Trong dân chúng Trung Quốc kỳ vọng đang cao ngất trời. Trung Quốc có lực lượng hải quân và quân sự vượt trội áp đảo so với bất kỳ đối thủ cạnh tranh riêng rẽ nào ở Đông Nam Á. Philippines không thể nói là có hải quân, bởi các tàu tuần tra của tuần duyên Mỹ thải ra đang là những tầu chiến mạnh nhất của nước này. Nhưng Philippines sẽ hiện đại hóa quân đội. Việt Nam có biên giới chung với Trung Quốc và lục quân mạnh. Năm ngoái Việt Nam công bố kế hoạch mua sáu tầu ngầm lớp Kilo có trang bị ngư lôi và tên lửa chống tầu của Nga. Trung Quốc sẽ t́m cách thâu tóm lợi ích ngay trước khi các đối thủ Đông Nam Á bắt đầu chống lại một cách có hiệu quả.

Vào lúc này, cơ hội thâu tóm cho Bắc Kinh có thể nói là vẫn c̣n. Ngoại giao Trung Quốc vừa lập được một cú khi khiến các nước ASEAN không ra được tuyên bố chung sau cuộc họp ở Campuchia. Washington đă công bố kế hoạch "tái cân bằng" lực lượng Hải quân Mỹ, chuyển khoảng 60% số tàu về khu vực Thái B́nh Dương và Ấn Độ dương. Tuy nhiên, sự tái cân bằng là một công việc khiêm tốn. Hơn một nửa lực lượng Hải quân Mỹ đă có mặt trong khu vực này, và tái cân bằng sẽ diễn ra chậm chạp, kéo dài trong tám năm tới. Nhóm bốn tàu chiến bờ biển của Mỹ sẽ chuyển cho Singapore cũng sẽ không làm được ǵ để cân bằng lực lượng hải quân ở Đông Nam Á. Đây không phải là những tàu chiến thiết kế để đánh trận với các tàu chiến của hải quân Trung Quốc.

Tuy nhiên sau khi đă đề ra nguyên tắc là hầu hết lực lượng hải quân Mỹ phải coi Thái B́nh Dương và châu Á là nhà, Washington luôn có thể đẩy nhanh tiến tŕnh tái cân bằng lực lượng ở đây, chuyển thêm lực lượng về đây và thâm chí có thể thương lượng về quyền tiếp cận căn cứ với các nước trong hoặc xung quanh Đông Nam Á. Bắc Kinh hiểu rơ điều này.

Bắc Kinh có thể đă đi kết luận rằng ngoại giao kiên nhẫn sẽ tước mất tham vọng của họ ở Biển Đông. Trong mắt của người Trung Quốc th́ tốt hơn hết là hành động ngay từ bây giờ để chặn trước một cuộc cạnh tranh. Bài học năm 1974 với họ là: Thời gian là tất cả. (Phạm Ngọc Uyển – theo Foreign Policy)

Posted by: Enbac Jul 31 2012, 09:54 AM

Hai bac NLT và VHA quả là nhạy bén và tinh tường với clip trên, Đây là clip quay thực tế, tàu VN là của Cảnh sát biển VN, Én tôi đă trực tiếp gặp mặt người thật việc thật trên. Nhưng đúng đây là màn kịch để mị dân, kêu gọi dân TQ ủng hộ chính phủ nó, chúng ra sức tuyên truyền khá quy mô, chuẩn bị sẵn phóng viên và phát trực tiếp trên net. Nếu là tàu giám sát th́ mắc mớ ǵ có PV đi theo? lại c̣n tháo dỡ, cất giấu hết vũ khí trang bị trên tàu đi???
Tàu CSB tiến khá gần rồi quay ngang v́ cấp trên ko cho phép nổ súng, xịt khói nguỵ trang như một lời đe doạ tới đối phương...
Điều cốt lơi rút ra là:
+ Dân VN ta khỏi cần tuyên truyền ǵ mà cũng căm ghét bọn cấu tặc kia rồi
+ Khí phách của ta trước bọn nó (TQ)

Và đây là...

Cảnh sát biển ra mắt phi đội bay Casa-212


Ngày 24.7, tại Trung đoàn không quân vận tải quân sự 918, Quân chủng Pḥng không - không quân Việt Nam và Cục Cảnh sát biển Việt Nam đă làm lễ ra mắt phi đội Casa-212.

Máy bay Casa-212 là xêri mới nhất của ḍng máy bay C212 do Hăng Airbus chế tạo, có thời gian bay tuần tra dài.


Máy bay C212 do hăng Airbus chế tạo

Đặc điểm nổi bật của Casa-212 là khả năng bay tốc độ thấp, thao diễn ở trần bay thấp, rất phù hợp cho hoạt động tuần thám ven biển.

Casa-212 được trang bị cho lực lượng cảnh sát biển Việt Nam phục vụ nhiệm vụ tuần thám biển, quan sát phát hiện mục tiêu, nhận dạng tàu thuyền hoạt động trên biển và phát hiện sự cố tràn dầu, thực hiện nhiệm vụ phát hiện phục vụ cứu hộ, cứu nạn trên biển...

Casa-212 có thể hoạt động cả ban ngày và ban đêm trong mọi điều kiện thời tiết, có thể cất cánh và hạ cánh ở sân bay dă chiến, sân bay ngắn hẹp...

THEO TUỔI TRẺ

Posted by: VuHungAnh Aug 6 2012, 04:41 PM

Tiếp tục lật tẩy bộ mặt manh động của bọn kẻ cướp đang rắp tâm ŕnh rập để ăn tươi nuốt sống Trường Sa của ta, mời cả nhà theo dơi bài viết của nhà nghiên cứu quân sự Lê Ngọc Thống đăng trên phunutoday:


Trung Quốc cho rằng "thời cơ" chiếm Trường Sa đă đến?

(Quốc pḥng)- Không cần úp mở ǵ nữa, rơ ràng là Trung Quốc đă chiếm Trường Sa của Việt Nam trên văn bản hành chính. Họ đă biến Trường Sa Việt Nam trở thành quận huyện của họ có đầy đủ cơ cấu tổ chức chính quyền…trong khi Trường Sa là một huyện của Khánh Ḥa-Việt Nam mà dân cư của ta đă và đang sinh sống từ lâu đời. Vấn đề là khi nào Trung Quốc sẽ dùng sức mạnh?

Bất kỳ hoạt động nào, chính trị, quân sự hay kinh tế, th́ việc nắm bắt thời cơ là một yếu tố vô cùng quan trọng tạo nên thắng lợi. Để mất thời cơ, sẽ kéo dài thời gian và có kết quả không trọn vẹn. Thời cơ chỉ đến một lần mà không bao giờ trở lại.

Trong trang sử quan hệ với Việt Nam, với dă tâm bành trướng, bá quyền, Trung Quốc đă rất nhiều lần lợi dụng thời cơ để gây cho Việt Nam nhiều khó khăn, tổn thất.

Năm 1974, sau khi mặc cả với Mỹ sau lưng Việt Nam, lợi dụng Việt Nam tập trung sức người, sức của cho công cuộc thống nhất đất nước, Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa.

Năm 1979, lợi dụng chính sách ngoại giao xơ cứng của Việt Nam với Mỹ. Trung Quốc tấn công Việt Nam. Cuộc tấn công này đạt được 2 mục đích.

Thứ nhất, triệt hạ khả năng Việt Nam thay đổi chính sách ngoại giao với Mỹ, tạo ra hố sâu ngăn cách giữa Việt Nam với Mỹ và các nước phương Tây. Cuối cùng, bị cấm vận kinh tế, căng thẳng về an ninh, thù trong giặc ngoài, khiến Việt Nam kiệt quệ sau chiến tranh, không có khả năng hồi phục hoặc hồi phục chậm chạp…là bài học giá trị mà Việt Nam nhận được từ Trung Quốc.

Thứ hai là Trung Quốc, qua đó, xin được làm bạn với Mỹ. Sự hậm hực của Mỹ như được thỏa ḷng. Mỹ “nuôi” Trung Quốc trong gần 3 thập kỷ.

Năm 1988, Trung Quốc đánh chiếm một số đảo ở Trường Sa trước khi Việt Nam rút quân từ Campuchia về nước sau 10 năm giúp bạn năm 1989.

Phải công nhận một điều rằng Trung Quốc theo dơi, lợi dụng thời cơ để “chơi” Việt Nam rất tốt, đặc biệt là thời điểm 1979.

Năm 1979, không phải v́ lúc đó các quân đoàn chủ lực Việt Nam đang giải phóng Campuchia, đó chỉ một phần để giảm thiểu tổn thất quân sự, điều này, với Trung Quốc không quan trọng, mà giỏi ở chỗ, ngay lúc đó, họ đă lường trước những cái được, cái mất trong mối quan hệ của Việt Nam với Mỹ.

Họ đă nh́n thấy thời cơ b́nh thường hóa quan hệ Mỹ-Việt dễ dàng thuận lợi cho Việt Nam đă qua đi và họ chớp lấy thời cơ đó bằng hành động có lợi cho ḿnh: Được làm bạn với Mỹ bằng “dạy cho Việt Nam một bài học”.

Có thể nói Trung Quốc đă nh́n thấy hiện tại, tương lai mối quan hệ Việt - Mỹ ảnh hưởng đến Trung Quốc như thế nào. Đó là tầm nh́n xa chiến lược của ông Đặng Tiểu B́nh.

Sách lược “Giấu ḿnh chờ thời” thực chất là nghệ thuật thời cơ. Nó có 2 hoạt động quan trọng. Thứ nhất là, ŕnh ṃ, theo dơi, lợi dụng thời cơ để hành động cho mục đích. Thứ hai là bí mật các hoạt động để tạo thời cơ và khi thời cơ đến th́ chớp lấy hành động.

Hai hoạt động này luôn song hành cùng nhau và đối với Trung Quốc, trong 3 thập kỷ lại đây, họ chủ yếu thiên về hoạt động kiểu thứ nhất-ŕnh ṃ, theo dơi, lợi dụng thời cơ, mà như trên đă dẫn.

Khi thời cơ đến th́ hành động, lúc đó th́ không cần v́ không thể giấu ḿnh là tất yếu.

T́nh h́nh Biển Đông trong thời gian gần đây cho thấy Trung Quốc không c̣n “giấu ḿnh” nữa. Họ không cần giấu diếm ư đồ, ngang nhiên hành động, bất chấp tất cả để thực hiện tham vọng chiếm Trường Sa của Việt Nam và 80% Biển Đông. Trên Biển Đông Trung Quốc đă “chơi bài ngửa”.

Vậy, phải chăng Trung Quốc cho là thời cơ của họ đă đến?

Bất kỳ người dân Việt Nam nào cũng biết và bất b́nh với những hành động ngang ngược, nguy hiểm của Trung quốc trong những ngày gần đây.

Nguy hiểm càng gia tăng khi Quân ủy Trung ương Trung Quốc chính thức quyết định thành lập “Cơ quan chỉ huy quân sự” của cái gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
Rồi, ngày 21/7, phía Trung Quốc đă tổ chức bầu cử đại biểu Đại hội đại biểu nhân dân khóa I của cái gọi là “thành phố Tam Sa”.

Không cần úp mở ǵ nữa, rơ ràng là Trung Quốc đă chiếm Trường Sa của Việt Nam trên văn bản hành chính. Họ đă biến Trường Sa Việt Nam trở thành quận huyện của họ với đầy đủ cơ cấu tổ chức chính quyền…trong khi Trường Sa là một huyện của Khánh Ḥa-Việt Nam mà dân cư đang sinh sống từ lâu đời.

Vấn đề là khi nào Trung Quốc sẽ dùng sức mạnh để đánh chiếm?

Giới hiếu chiến quân sự và c̣n có những học giả “ăn theo” của Trung Quốc đă nắm bắt 4 vấn đề trong dự báo thời cơ, coi đó là thời cơ để lợi dụng. Trước hết là về thời cơ bên ngoài:

Một là: ASEAN đă rệu ră, khả năng đoàn kết để chống Trung Quốc không c̣n, họ có thể “bẻ từng chiếc một” dễ dàng.

Hai là: Mối quan hệ Việt-Mỹ phát triển nhanh không tưởng tượng nổi trên nhiều mặt, trong đó có an ninh quốc pḥng. Hiện tại mối quan hệ này đang “ḷng trong tuy đă, nhưng ngoài c̣n e”.

Nếu để thêm thời gian, khi Việt-Mỹ không c̣n e ngại ǵ nhau nữa, “tay trong tay” th́ khó khăn sẽ gấp bội cho mục đích bành trướng.

Ba là: Mỹ vừa mới trở lại châu Á-TBD, các mối quan hệ gây dựng đang c̣n mới mẻ. Mỹ chỉ quan tâm đến “diện”, chưa quan tâm đến “điểm” trên biển Đông, nên can thiệp của Mỹ là chưa sẵn sàng nếu như làm ǵ đó mà không ảnh hưởng đến “an toàn hàng hải” của Mỹ.

Vụ Scarborough, thông qua đó và với ngay Philipines, một đồng minh của Mỹ, càng chứng tỏ nhận định trên là đúng.
Đây là thời cơ được xác định là quan trọng nhất.

Bốn là: Thế và lực Việt Nam bây giờ đang c̣n hạn chế, chưa đủ khă năng bắt Trung Quốc phải trả giá đắt. Nếu để đến hết năm 2014, lúc đó Việt Nam có thời gian hiện đại hóa Không quân, Hải quân như hoàn chỉnh Hạm đội tàu ngầm, tàu chiến hiện đại khác th́ Trung Quốc không có khả năng trên cơ Việt Nam. Đụng vào Việt Nam th́ Trung Quốc phải trả giá đắt và chắc chắn đắt không chịu đựng nổi. Bởi vậy, bây giờ hoặc không bao giờ.

Đây là thời cơ được xác định là quyết định thành bại của hành động. Cuối cùng là thời cơ bên trong (nội bộ):

Có thể Trung Quốc cho rằng họ mạnh chưa từng thấy. Hoặc đây là thời cơ để chuyển những mâu thuẫn nội bộ ra bên ngoài hoặc là thời cơ để cho giới quân sự hiếu chiến, những “con rồng” đầy thế lực v́ lợi ích cục bộ, gây áp lực lên chính quyền trung ương Trung Quốc đang trong cuộc đấu tranh tranh giành quyền lực gay gắt diễn ra trước khi đại hội Đảng CSTQ vào mùa thu tới. Vân vân và vân vân.

Quả thật, xét về mặt thời gian, th́ những thời cơ trên (bên ngoài) hoàn toàn chính xác, không sai điểm nào, rất dễ nhận biết và dự đoán. Chẳng hạn như Việt Nam 2010 thực lực không bằng 2014 là đương nhiên.

Điều quan trọng là, qua đây, dư luận cũng rất dễ nhận biết dă tâm và sự ham muốn cháy bỏng, không cưỡng lại được của giới có tư tưởng bành trướng, bá chủ thiên hạ ngấm sâu vào máu đến mức độ nào.

Với nhận thức “bây giờ hoặc không bao giờ” họ trở nên điên cuồng và liều lĩnh hơn bao giờ hết.

Nhưng, rất tiếc, đánh giá sức mạnh Việt Nam, khả năng giáng trả tại thời điểm đó chính xác mới là quyết định thành bại của cuộc chiến.

Điều này th́ chỉ có giới thông thái, trí tuệ, sáng suốt làm được, v́ đó là một vấn đề khoa học, cho nên nó không dành cho những kẻ có cái “đầu nóng”. (Lê Ngọc Thống – theo phunutoday)


Posted by: danmoi Aug 7 2012, 09:46 AM

Trước tiên chúng ta hăy quên mau 16 chữ và 4 tốt để chung tay đóng góp những ǵ thiết thực nhất cho việc ǵn giữ chủ quyền biển đảo.
đàn môi xin cảm ơn VHA đă cung cấp thông tin nhanh và chính xác.

Posted by: lanha92 Aug 7 2012, 11:02 AM

Riêng lanha92 xin có vài đánh giá...như thế này
1. Trung Quốc có thắng Việt Nam không? Chiến tranh không phải là đánh trận trẻ con, nó đ̣i hỏi phải chuẩn bị lâu dài và đầy đủ từ các mặt....Trong bối cảnh kinh tế quốc tế như hiện nay việc đó có thể rút xuống nhưng không phải là bỏ qua. Đặc biệt là hậu cần, không một quốc gia nào khi gây chiến mà vội vàng đến mức quên hậu cần.
Lực lượng quân đội Mĩ khốn khổ v́ hậu cần bằng xe tải qua lănh thổ Pakistan, phải chi gấp đôi cho hậu cần tại Iraq do vận chuyển chủ yếu bằng máy bay....Vậy nếu chiến tranh Việt Trung giả tưởng th́ người Trung Quốc sẽ phải đảm bảo lượng hậu cần tương đương 30 năm do một cuộc chiến tranh với Việt Nam trong 3 tháng đầu tiên. nên nhớ bây giờ kế sách dùng lương địch nuôi ta đă không c̣n thích hợp, khi yếu tố pḥng thủ trong chiến tranh đă khác với thời công thành phá lũy cách đây hàng trăm năm. Để chuẩn bị chiến tranh mà không có hậu cần th́ xin nói thẳng TrunG Quốc tự đem ḿnh vào chỗ phá sản trước khi công bố chiến thắng
2. Yếu tố đoàn kết. Binh pháp của Đức Trần Hưng Đạo từng viết. nước bất ḥa th́ không thể ra quân, quân bất ḥa th́ không thể chiến thằng. Nội bộ mâu thuẫn, lủng củng th́ làm sao có thể đánh thắng được. Ngay như việt nam bài học quân nhà hồ không thống nhất khiến quân minh thắng lợi mặc dù về vũ khí và sức mạnh th́ quân minh thua
Hiện tại nội bộ Trung quốc đang rối ren, họ muốn chuyển hóa thành chiến tranh để giải quyết, nhưng rơ ràng đó là yếu huyệt của họ,,,,v́ nhiều đường lối chủ trương th́ sẽ không thống nhất
Đức Trần Hưng Đạo cũng cho rằng. Quân đội khi ra trận mà kẻ mũ cao áo dài c̣n bàn ra tán vào, gây cản trở việc binh th́ tất bại
Vậy chúng ta có nên lo về sức mạnh của Trung quốc??? Hăy rào kín cổng nhà ḿnh như thâm ư Bắc môn quan tỏa,, giáo gươm sẵn sàng trực chỉ phương bắc. kẻ thù không vào được tất phải tự cắn nhau. Đó là lúc tất thắng như cha ông ta thủa trước đă làm được. Chúng đến th́ ta đánh đuổi, c̣n chúng tự cắn nhau th́ ta để cho chúng chết...

Posted by: danmoi Aug 8 2012, 08:34 AM

Vậy chúng ta có nên lo về sức mạnh của Trung quốc??? Hăy rào kín cổng nhà ḿnh như thâm ư Bắc môn quan tỏa,, giáo gươm sẵn sàng trực chỉ phương bắc. kẻ thù không vào được tất phải tự cắn nhau. Đó là lúc tất thắng như cha ông ta thủa trước đă làm được. Chúng đến th́ ta đánh đuổi, c̣n chúng tự cắn nhau th́ ta để cho chúng chết...
Đó mới là thượng sách. Tôi đồng ư với bạn.

Posted by: Hậu sinh.2 Aug 8 2012, 05:15 PM

@lanha92: em chưa hiểu lắm đoạn phân tích về hậu cần bác ui! Mỹ là quân viễn chinh, thường xuyên đánh trận xa, chi phí cho hậu cần tạo ra sự khác biệt với đối phương (tại chỗ). C̣n TQ-VN giáp nhau, vấn đề hậu cần sẽ khác biệt thế nào hả bác?

Yếu tố đoàn kết th́ em thấy 2 bên cũng xêm xêm nhau, có khi Tàu nó c̣n trội hơn ta do không bị phân hóa mănh liệt trực tiếp từ cuộc "ủy nhiệm chiến" như ta.


Posted by: VuHungAnh Aug 8 2012, 05:27 PM

Lịch sử luôn phát triển theo đường xoáy trôn ốc nhưng sự lặp lại không bao giờ xảy ra y hệt mà ở một mức độ cao hơn, sâu sắc hơn, toàn diện hơn. Tuy nhiên kết cục th́ bao giờ cũng giống nhau: những thế lực hắc ám tất sẽ bị thất bại thảm hại chính bởi những ǵ mà chúng gây ra. Một bài phân tích sâu sắc của nhà nghiên cứu quân sự Lê Ngọc Thống trên phunutoday cho ta thấy âm mưu đen tối xuyên suốt của những người cầm quyền TQ đối với các nước láng giềng dù là Triều Tiên hay Việt Nam th́ cũng đều là miếng mồi nhắm của chủ nghĩa bành trướng bá quyền mà thôi và liệu ta cứ rào dậu chắc chắn với tường cao hào sâu th́ có được yên thân hay không, hay là "cây muốn lặng mà gió chẳng đừng", rồi th́ cũng phải đến lúc mà phát hỏa đại bác và xuất kích phản lực cơ thôi:


Châu Á Thái B́nh Dương: lịch sử tồi tệ đang lặp lại?

(Quốc pḥng) - Khi một cường quốc có tư tưởng bành trướng, bá quyền đang trỗi dậy th́ việc thâu tóm khu vực… đương nhiên sẽ đối đầu với nhiều quốc gia và đặc biệt là Mỹ- cường quốc đang giữ ngôi vị số 1 thế giới, là không thể tránh khỏi.

Mỹ, Trung Quốc đổi vai cho nhau

Năm 1954, Việt Nam bị chia làm 2 miền mà giới tuyến là sông Bến Hải. Mỹ nhảy vào thay chân Pháp, xây dựng ở miềm Nam chế độ Ngô Đ́nh Diệm. Hiệp định Giơ-ne-vơ, theo đó, sau 2 năm sẽ tổng tuyển cử thống nhất đất nước, bị chế độ Sài G̣n xé bỏ bất chấp luật định quốc tế.

Công cuộc thống nhất đất nước không c̣n con đường nào khác ngoài con đường bạo lực, đă phát triển mạnh mẽ. Chế độ Ngô Đ́nh Diệm đă đến hồi lâm nguy th́ Mỹ trực tiếp đưa quân vào để cứu văn.

Trung Quốc bấy giờ không muốn Việt Nam đánh Mỹ, họ muốn giữ nguyên hiện trạng như Triều Tiên bây giờ.

Nếu như cho đến bây giờ, đă 6 thập kỷ trôi qua, ngày 3/8/2012, lănh đạo CHDCND Triều Tiên mới nói “Thống nhất 2 miền Triều Tiên vốn bị thế lực bên ngoài chia cắt là nhiệm vụ tối thượng”, th́ ngay từ khi bị các nước lớn mặc cả trên lưng trong việc kư hiệp định Giơ-ne-vơ, Việt Nam đă coi nhiệm vụ thống nhất Tổ quốc là tối thượng rồi.

“Nam Bộ là máu của máu Việt Nam, là thịt của thịt Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể ṃn, nhưng chân lư đó không bao giờ thay đổi”.

Với ư chí và ḷng quyết tâm cao độ, dù phải hy sinh không biết bao xương máu Việt Nam vẫn kiên quyết đánh Mỹ để thống nhất 2 miền Nam-Bắc.

Bởi vậy, mối quan hệ Việt- Trung- Mỹ lúc đó, tính chất và đối đầu biểu hiện rất nhiều góc cạnh.

Việt Nam trực tiếp đánh Mỹ. Đây là sự việc bắt buộc mà Trung Quốc có ủng hộ hay không, Việt Nam vẫn đánh Mỹ. Đó truyền thống chống giặc ngoại xâm của dân tộc.

Trung Quốc, như trên đă nói, không muốn Việt Nam đánh Mỹ, nhưng khi Việt Nam kiên quyết đánh và biết cách thắng Mỹ th́ v́ lợi ích quốc gia, nên ủng hộ Việt Nam và thực tế sau khi Việt Nam đánh Mỹ gịn dă, “làm ăn được”, Trung Quốc mới được Mỹ “hạ cố” đến và cho ra đời cái “Thông cáo Thượng Hải năm 1972” rồi chiếm được Hoàng Sa năm 1974.

Quan hệ Trung- Việt được coi như mối quan hệ lợi ích, tự nhiên. Nhưng dù là ǵ th́ nhân dân Việt Nam vẫn ghi ḷng tạc dạ, biết ơn sự giúp đỡ to lớn, quư báu mà nhân dân Trung Quốc đă dành cho.

Trung Quốc và Mỹ đối đầu gián tiếp. Trung Quốc đánh Mỹ bằng Việt Nam v́ không muốn Mỹ sát biên giới của ḿnh. Cả hai đều mặc cả với nhau v́ lợi ích quốc gia trên lưng Việt Nam. Sau khi có “Thông cáo Thượng Hải năm 1972” th́ Mỹ muốn làm ǵ Việt Nam cũng được, miễn sao “ngươi không đụng đến ta th́ ta không đụng đến ngươi”.

Và, một trong kết quả đó là Việt Nam phải hứng chịu một trận tập kích bằng B52 khốc liệt, tàn bạo nhất trong lịch sử để biến Việt Nam trở lại “thời kỳ đồ đá” của không lực Mỹ.

Lịch sử là vậy, hiện nay lịch sử vẫn lặp lại tuy vai vế và cách sử dụng lực lượng có thay đổi.

Rơ ràng, Việt Nam vẫn là quốc gia bị xâm lược, nếu Trung Quốc khi xâm chiếm Trường Sa th́ Việt Nam buộc phải đối đầu trực tiếp với Trung Quốc như từng đối đầu với Mỹ trước đây là điều không cần bàn căi.

Tại sao Trung Quốc lại như vậy? Tại v́ Trung Quốc chiếm Trường Sa, chiếm trọn Biển Đông, thực hiện xong “chuỗi đảo thứ nhất”, tiếp đến bành trướng nốt “chuỗi đảo thứ hai”…là chiến lược bành trướng bá quyền, bá chủ thế giới của một cường quốc đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Âm mưu và hành động của Trung Quốc như vậy, liệu Mỹ để Trung Quốc chiếm trọn Biển Đông, bước khởi đầu quyết định, để thực hiện âm mưu bá chủ, thách thức vị trí thống trị của Mỹ trong khi sức mạnh của Mỹ đang vượt trội đối thủ hay không? Câu trả lời chắc chắn là không bao giờ.

Do đó ủng hộ Việt Nam bắt nguồn từ lợi ích quốc gia của Mỹ dù Mỹ có thích Việt Nam hay không, cũng như Trung Quốc giúp Việt Nam trước đây.

Mỹ và Trung Quốc đổi vai cho nhau, phải chăng là sự mỉa mai của lịch sử?

Nếu như lịch sử, Trung Quốc đối đầu với Mỹ bằng mỗi Việt Nam th́ hiện tại Mỹ đối đầu với Trung Quốc không chỉ “bằng mỗi Việt Nam” mà thực tế đă cho thấy Philipines, Nhật bản…là những tuyến đầu của Mỹ được h́nh thành một cách tự nhiên bắt nguồn từ chính Trung Quốc.

Thế lực vượt trội, sức mạnh vượt trội nên rất khó để Trung Quốc biến biển Đông thành “ao nhà”. Huống chi trên biển Đông đâu phải chỉ tồn tại 3 thế lực Việt- Trung- Mỹ, v́ thế, các hoạt động của Trung Quốc vừa qua đă phạm phải những sai lầm nghiêm trọng.

Hoạt động là để tạo thời cơ, thúc đẩy thời cơ và khi thời cơ xuất hiện th́ đón lấy cho ḿnh, nhưng các hoạt động của ḿnh lại tạo thời cơ cho người khác th́ sự hoạt động đó có ư nghĩa ǵ?

Có thể thấy, sách lược của Trung Quốc đúng như BTV Chu Phương của Tân Hoa Xă đă nói: “…Quá tŕnh thiết lập “thành phố Tam Sa” (xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam) thể hiện sự nóng vội và cẩu thả, rơ ràng là quyết định được đưa ra thiếu luận chứng khoa học và không sáng suốt…”

Trung Quốc và Mỹ ai hiếu chiến và man rợ?

T́nh h́nh hiện nay, căn cứ vào thái độ, hành động và phát ngôn của Trung Quốc th́ không ai không đánh giá Trung Quốc hiếu chiến hơn Mỹ.

Mỹ đă từng hiếu chiến và giờ đây chắc họ đă hiểu hiếu chiến sẽ thu lại lợi lộc ǵ. Nhưng thật sự Trung Quốc có hiếu chiến hay không?

Với tư tưởng của Mao Trạch Đông “chính quyền h́nh thành trên mũi súng” th́ khi cái gọi là “Thành phố Tam Sa” xuất hiện, tất nhiên, sẽ khiến Việt Nam cảnh giác cao độ trước t́nh huống Trung Quốc sẽ dùng vũ lực.

Và lịch sử có vẻ như đang lặp lại mà “trang phục mới” chính là cách sử dụng lực lượng?

Nếu như Việt Nam đă từng đối đầu với quân đội chính quy Mỹ, th́ hiện tại, Việt Nam đang phải chống xâm lăng bởi hàng trăm ngh́n ngư dân Trung Quốc trên hàng chục ngh́n chiếc tàu cá.


Dân Trung Quốc trên bờ ôm chân “quan dân pḥng” xin được mưu sinh. Ngư dân th́ phải dấn thân
vào công việc nguy hiểm trước phong ba băo táp, mũi tên làn đạn để thỏa ḷng các “quan bành trướng”

Trong chiến tranh, kẻ xâm lược bắt nhân dân làm con tin, xua đi đầu trong các cuộc càn quét, tấn công là có xảy ra dù là hèn hạ. Nhưng bắt chính dân ḿnh làm bia đỡ đạn, lên tuyến đầu…th́ không ǵ dă man hơn.

V́ sao Trung Quốc có ư tưởng dùng tàu cá mang đầy chất nổ để chống Hải quân Mỹ? V́ sao Trung Quốc (giới hiếu chiến) muốn trang bị vũ khí cho ngư dân?

V́ sao Trung Quốc biến ngư dân tàu cá thành công cụ bành trướng xâm lược, công cụ để khiêu khích? V́ sao 23.000 tàu cá Trung Quốc hùng hổ ra khơi, xa bờ trên ngàn hải lư, bất chấp, khi mùa băo trên biển Đông bắt đầu, liệu họ có kịp về khi băo đến?...

Bởi v́, như báo TQ phân tích: “Dùng tàu cá sẽ giúp giảm bớt gánh nặng cho quốc gia, v́ nếu chúng ta đưa lực lượng hải quân lên tuyến đầu lúc này, chúng ta sẽ rơi ngay vào bẫy do chính phủ Mỹ giăng ra". (Tức là Hải quân Trung Quốc phải tránh xa Hải quân Mỹ, Nhật…, đối thủ đáng sợ, để cho tàu cá và ngư dân chết bớt đi cho Hải quân hưởng lợi, bảo toàn lực lượng chờ thời).

Như vậy, tư tưởng tránh đối đầu với Mỹ tồn tại ngay cả trong giới được cho là hiếu chiến nhất của Trung Quốc.

Trong khi đó, đối với các nước nhỏ th́ dùng tàu cá để khiêu khích tạo cớ cho hành động quân sự (khác với Mỹ trong sự kiện vịnh Bắc Bộ năm 1964 dùng hạm đội 7 để gây cớ).

Có thể nói, bất kỳ cách sử dụng tàu cá như thế nào, hễ là v́ mục đích xâm phạm chủ quyền của các quốc gia khác mà vượt quá giới hạn của sự chịu đựng th́ sớm hay muộn sẽ bị giáng trả và lúc đó ngư dân là vật tế thần chiến tranh đầu tiên.

V́ vậy, chỉ có một cách giải thích duy nhất cho sách lược kia là bắt ngư dân làm bia đỡ đạn.

Vậy, Trung Quốc và Mỹ ai hiếu chiến, ai dă man… th́ dư luận tự đánh giá chính xác.

Một lần nữa, BTV Chu Phương của THX nói đúng: “Hành động sai lầm nguy hiểm vô trách nhiệm của một số người trong việc thiết lập “thành phố Tam Sa” đang đẩy nhân dân Trung Quốc sa vào miệng hố chiến tranh…”

(Xin lưu ư bạn đọc: Cụm từ “thành phố Tam Sa” có nghĩa là “Xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam”). (Lê Ngọc Thống – theo phunutoday)

Posted by: VuHungAnh Aug 8 2012, 05:51 PM

Xin bạn đọc nhận thức cho rơ: Trung Quốc đă chính thức xâm lược Việt Nam trên văn bản hành chính và cả trên thực địa qua việc ăn cướp Hoàng Sa và đang lăm le ngoạm nốt Trường Sa....Và khi chúng tràn lên những ḥn đảo ở Trường Sa, nơi bộ đội ta đang canh giữ, nhân dân ta đang sinh sống, nơi có những ngôi chùa thâm nghiêm với bức tượng Đức Thánh Trần uy nghiêm sừng sững... th́ phải chăng chúng ta cứ vẫn ngồi yên mặc cho tường cao hào sâu đă hết tác dụng? Dứt khoát không, không bao giờ chúng ta chịu ngồi yên như thế cả!


Chỉ cần Trung Quốc hành động dấn thêm một bước...

(Quốc pḥng)- Nếu như giữa ḥa b́nh và chiến tranh có một ranh giới tiếp giáp, th́ có thể nói Trung Quốc đă đi hết ranh giới này. Chỉ cần Trung Quốc hành động dấn thêm một bước là xung đột có nguy cơ sẽ xảy ra ở Biển Đông.

Diễn biến gần đây cho thấy nguy cơ đó là không thể coi thường và do vậy phải cảnh giác cao độ.

Việc mời thầu quốc tế trong EEZ của Việt Nam chẳng hạn, sự ngang ngược được coi như “rao bán nhà hàng xóm”. Tiếp theo, Trung Quốc hùng hổ tổ chức 30 tàu cá xuống Trường Sa.

Nguy hiểm càng gia tăng khi Quân ủy Trung ương Trung Quốc chính thức quyết định thành lập “Cơ quan chỉ huy quân sự” của cái gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Rồi, ngày 21/7, phía Trung Quốc đă tổ chức bầu cử đại biểu Đại hội đại biểu nhân dân khóa I của cái gọi là “thành phố Tam Sa”.

Trung Quốc đă chính thức ăn cướp Hoàng Sa, Trường Sa Việt Nam trên văn bản hành chính.


Trụ sở cái gọi là "thành phố Tam Sa" mà Trung Quốc xây dựng trái phép trên đảo Phú Lâm,
thuộc huyện đảo Hoàng Sa, thuộc quyền quản lư của thành phố Đà Nẵng, Việt Nam

Nếu như chỉ là thách thức, khiêu khích b́nh thường đúng nghĩa của 2 từ đó th́ sự kiên nhẫn sẽ là đối trọng.

Nhưng thách thức, khiêu khích tới mức trắng trợn, ngang ngược, th́ thực chất là hành động mà buộc đối phương không hành động không được.

Có thể đây chỉ là hành động của các nhóm lợi ích có thế lực lớn trong nội bộ Trung Quốc mà Bắc Kinh trục lợi, thông qua “đám âm binh” đó, Trung Quốc chơi bài ngửa, không thèm che đậy ư đồ, dọa dẫm gây sức ép.

Nhưng dù sao đây là hành động hết sức nguy hiểm bởi nạn binh đao có thể bắt đầu từ “đám âm binh” thiếu kiểm soát này.

Liệu một kịch bản như Scarborough xuất hiện: Hàng chục tàu cá và tàu Hải giám quây lại cản trở ở Trường Sa? Phải chăng, Trung Quốc đă đem chiến tranh đến trước cửa nhà Việt Nam? Sự lựa chọn nào cho Việt Nam?

Đương nhiên, đă đến nước này nếu chọn Trung Quốc, “xin ḥa hiếu” với Trung Quốc, nói thẳng toẹt ra là đầu hàng, th́…chắc chắn Việt Nam không bao giờ chọn cách này.

Ngả theo Mỹ để chống Trung Quốc?

Rơ ràng từ xưa tới nay Việt Nam không quen ngả theo ai hết. Việt Nam quá hiểu cái giá của “ngả theo” ai đó là ǵ. Trong công cuộc thống nhất đất nước, nếu như ngả theo Trung Quốc th́ Việt Nam đă như Triều Tiên và Hàn Quốc bây giờ.

Độc lập, tự chủ, tranh thủ sự ủng hộ của bè bạn quốc tế và nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới để bảo vệ Tổ quốc là nguyên tắc bất di bất dịch của chúng ta.

Ở thời điểm hiện nay, quan hệ với Mỹ như thế nào là một vấn đề mà dư luận rất quan tâm. Điều chắc chắn là Việt Nam muốn là bạn thân thiết với Mỹ mà không tùy thuộc vào Trung Quốc.

Lâu nay, chính sách quốc pḥng của Việt Nam chủ trương không liên minh với ai để chống nước thứ 3. V́ thế, Việt Nam không theo Mỹ để chống Trung Quốc và lại càng không ngây thơ ngả theo Trung Quốc để chống Mỹ.

Nhưng khi Trung Quốc liều lĩnh, tham lam cướp đảo, cướp biển của Việt Nam th́…Việt Nam sẽ “khắc cốt ghi tâm” bất kỳ ai giúp đỡ, ủng hộ Việt Nam dù chỉ bằng lời nói.

Đó chính là sức mạnh thời đại, chính nghĩa mà Việt Nam đă từng được có trước đây và do vậy Việt Nam muốn là bạn với tất cả các quốc gia trên thế giới kể cả Mỹ.

Có điều, có những chuyện không phải muốn là được.

Nếu như với Bắc Triều Tiên, điều kiện tiên quyết để thỏa thuận ḥa b́nh là Mỹ yêu cầu Bắc Triều Tiên phải ngừng ngay vô điều kiện việc chế tạo vũ khí hạt nhân th́ với Việt Nam, Mỹ cũng hành xử như vậy về nhân quyền để băi bỏ cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam.

Đây là sai lầm của Mỹ, bởi Việt Nam khác Triều Tiên, nhân quyền không gây nguy hiểm cho Mỹ bằng vũ khí hạt nhân. Mỹ là vậy, là nước cường quốc số 1 thế giới nên trịch thượng, không chịu “lắng nghe để thấu hiểu”, cho nên, “hàn gắn vết thương” giữa 2 nước Việt-Mỹ chậm là dễ hiểu.

Mỹ quan trọng lư do nhân quyền theo kiểu Mỹ, nhưng với Việt Nam lư do đó không quan trọng, v́ Việt Nam cũng đang từng bước tiếp cận nền dân chủ mà trong bản Tuyên ngôn độc lập Việt Nam đă trân trọng ghi rơ.

Thả người này, người kia, thậm chí thả cả hàng ngh́n loại người như ông tiến sỹ vớ vẩn nào đó cũng chẳng là ǵ với Việt Nam. Việt Nam không quan trọng chuyện đó. Việt Nam quan trọng là vấn đề ḷng tin.

Mỹ chỉ có thể gây hại cho Việt Nam chứ không đời nào Việt Nam gây hại cho Mỹ. Mỹ bỏ cấm vận cho Việt Nam nhưng nếu Việt Nam chưa có dấu hiệu đáp ứng sự tử tế của Mỹ th́ Mỹ có quyền nói được, làm được điều ḿnh muốn.

Thế hệ 5X đă ít, từ thế hệ 6X trở đi ở Việt Nam, quá khứ với họ chỉ là lịch sử, chẳng ai căm thù Mỹ, vậy tại sao Mỹ không đưa tay ra, Mỹ là nước lớn, là số 1 thế giới, Mỹ sợ cái ǵ?

Điều này chứng tỏ Mỹ và Việt Nam thiếu ḷng tin nhau; Mỹ chưa hiểu Việt Nam, c̣n thù hận Việt Nam…trong khi lẽ ra phải ngược lại.

Trong chuyện này có lẽ ông Thượng nghị sĩ McCain là hiểu Việt Nam nhất, ông nói: “Chúng tôi mong đợi sự tiến bộ (nhân quyền) chứ không phải là sự thay đổi tức th́”.

Đúng vậy, cái ǵ cũng phải có thời gian. Thời gian sẽ làm cho 2 nền văn hóa tiếp cận nhau hơn, các hệ thống giá trị về đạo đức trở nên gần gũi hơn.

Việt Nam mong chờ ở Mỹ sự tử tế để khiến Việt Nam tin cậy.

Mỹ tử tế với Việt Nam, có lẽ đó là thứ vũ khí hiệu nghiệm nhất, hiệu quả thu được tuyệt vời nhất mà B52, tàu chiến hay cấm vận…không thể làm được.

Thực tế cho thấy, với Việt Nam, Pháp, Nhật (kẻ thù xưa) đă là bạn bè. Người Việt nhiều t́nh, nghĩa và độ lượng. Bây giờ Nhật đă giúp Việt Nam tăng cường sức mạnh Hải quân.

Chắc chắn việc Mỹ bỏ cấm vận vũ khí sát thương với Việt Nam là vấn đề thời gian v́ đó c̣n là lợi ích của Mỹ, việc đó, tuy chưa phải là nhu cầu bức thiết của Việt Nam nhưng là biểu tượng cho sự gần gũi nhau hơn, dễ dàng lựa chọn, tiếp cận các bước đi tiếp cho tương lai gần.

Tuy nhiên, nếu ai đó cho rằng Việt Nam ngả theo Mỹ là Việt Nam yên b́nh, không sợ ǵ Trung Quốc là “mệnh lệnh của lương tri, thời đại…” th́ đúng là quá ngây thơ, ấu trĩ và nhầm lớn.

Mỹ có quyền lợi của Mỹ. Nên Mỹ và Trung Quốc có thể mặc cả trên lưng Việt Nam (nỗi đau c̣n đó khi Mỹ bán đứng Hoàng Sa thân yêu của Việt Nam cho Trung Quốc) chứ không đời nào Mỹ đánh Trung Quốc cho Việt Nam.

Cho nên, Việt Nam phải tự ḿnh làm lấy việc đó bằng sức mạnh tinh thần và vật chất. Việt Nam phải là một nhân tố quan trọng, có quyền “ra giá” cho sự mặc cả của họ nếu như có sự mặc cả.

Biết rằng “Khi 2 con voi làm t́nh th́ cỏ dưới chân chúng sẽ bị giẫm nát”. Nhưng khi cỏ dưới chân 2 con voi đó có “tổ kiến lửa” th́ chúng dại ǵ mà rủ nhau đến đó?

Và, đó chính là sự lựa chọn duy nhất đúng cho Việt Nam trong t́nh h́nh hiện nay.

Làm thế nào để có sức mạnh tinh thần? Làm thế nào để cả nước đồng ḷng, đồng bào trong và ngoài nước kết tinh thần yêu nước thành một làn sóng nhấn ch́m quân xâm lược?

Làm thế nào để có sức mạnh vật chất đủ sức răn đe giáng trả, bắt quân xâm lược phải trả một giá đắt không chịu đựng nổi nếu chúng liều lĩnh gây ra chiến tranh?

Câu trả lời sẽ tự bật ra từ lănh đạo Việt Nam và từ mỗi một chúng ta. (Lê Ngọc Thống – theo phunutoday)

Posted by: VuHungAnh Aug 12 2012, 07:10 AM

Tiếp tục vạch trần bộ mặt giả dối, tham lam vô độ đất đai của người khác, lại sẵn sàng dùng thủ đoạn tàn bạo để đạt bằng được mục đích, kể cả diệt chủng cả một quốc gia, mời bạn đọc theo dơi bài trả lời phỏng vấn tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện chiến lược Bộ Công an:


Trung Quốc - Cường quốc không có đồng minh

Trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược - Bộ Công an, cho rằng do bản tính bành trướng quá dữ dội và sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, Trung Quốc không có đồng minh.

Tháng 6 vừa rồi, Quốc hội Việt Nam thông qua Luật Biển. Trên hành tinh này, thử hỏi Trung Quốc xem có quốc gia ven biển nào không có Luật Biển không? Trung Quốc không có Luật Biển th́ họ có bảy đạo luật khác để chi phối, bảo vệ chủ quyền trên biển: Luật Hàng hải, Luật Đường cơ sở, Luật Hải dương... Giờ Việt Nam làm Luật Biển cũng giống như nhà có vườn, người ta phải rào chứ” - Thiếu tướng Lê Văn Cương nói.

Hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh

. Phóng viên: Trong thời gian căng thẳng vừa qua, báo chí Trung Quốc đă đưa những thông tin rất sai lệch về Việt Nam. Dường như họ đang cố dùng bộ máy truyền thông do nhà nước kiểm soát để kích động dân chúng của họ?

+ Thiếu tướng Lê Văn Cương: Một số nhà báo, học giả Trung Quốc viết trên tờ Hoàn Cầu - một ấn phẩm của nhật báo Nhân Dân - kêu gọi phát động chiến tranh, chỉ có đánh Việt Nam mới giải quyết được vấn đề biển Đông, rằng trên thế giới này duy nhất Việt Nam là nước đi xâm lược, là hung hăng nhất, hiếu chiến nhất. Họ vẽ ra một h́nh ảnh đất nước Việt Nam như một tội đồ, để lừa dối nhân dân họ, lừa dối quân đội họ và lừa dối cả thế giới.

Trong gần 3 triệu quân nhân, sĩ quan, binh lính Trung Quốc, tôi tin tưởng tuyệt đại đa số không muốn gây hấn. Họ cũng muốn giao hảo. Ngay cả 1,3 tỉ người dân Trung Quốc cũng là người tốt, nhân hậu lắm, họ muốn bang giao, c̣n chuyện gây chiến họ không được ǵ cả. Họ là những con bài bị thí, bị lừa dối. Ngay cả hơn 20 ủy viên Bộ Chính trị, mấy trăm ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc không phải ai cũng muốn gây chiến, chỉ là số nhỏ thôi.

Trong cuộc chiến 1979 với Việt Nam cũng vậy, truyền thông Trung Quốc có hàng ngàn bài báo xuyên tạc, nhồi nhét vào đầu người Trung Quốc rằng đó là chiến công oanh liệt của quân giải phóng Trung Quốc phản công quân Việt Nam xâm lược. Đến giờ phút này, số người hiểu thực chất bản chất cuộc chiến chỉ có 1%.

Hôm 17-8 vừa rồi, khi nói chuyện với các nguyên thủ các quốc gia châu Phi tại Bắc Kinh, Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có nói rằng: Chúng ta kiên quyết phản đối nước giàu lấn lướt nước nghèo, kiên quyết phản đối nước lớn đàn áp nước nhỏ. Nói hay như thế nhưng làm th́ ngược lại.

. Cũng đă từng có nhiều người nói về việc hệ thống truyền thông Trung Quốc đưa thông tin sai lệch, “làm hỏng dân”...

+ Chuyện lừa dối của họ là truyền thống, từ thời Đông Chu liệt quốc đến giờ. Họ biến con người thành những con cừu, chỉ thực hiện mệnh lệnh của cấp trên. Đến giờ phút này, truyền thông Trung Quốc là hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh, chỉ phục vụ ư đồ chính trị của giới chóp bu. Về khoản này, Mỹ thua Trung Quốc.

Hồi năm 1979, Trung Quốc xâm lược ban ngày ban mặt chứ có phải buổi tối đâu. Nhưng cứ đến kỷ niệm năm chẵn, báo chí Trung Quốc tung ra trung b́nh khoảng 700-800 bài báo kéo tít gần như nhau: Chiến công oanh liệt của quân giải phóng Trung Quốc phản công quân Việt Nam xâm lược; cuộc phản công chiến lược thắng lợi...

Sẵn sàng dùng thủ đoạn tàn bạo

. Chúng ta vẫn thường nhắc đến chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc. Ông đánh giá như thế nào về độ phổ biến của chủ nghĩa bành trướng trên thế giới?

+ Về mặt khoa học, phàm các dân tộc lớn, nước lớn, đều có nhân tố bành trướng chứ không phải chỉ có Trung Quốc. Mỹ, Nga, Đức, Nhật, Ấn Độ đều như vậy. Đó là đặc điểm có tính phổ biến, như là người giàu, lớn, khỏe th́ hay xem thường kẻ nghèo hèn. Một con người cũng thế, một cộng đồng cũng thế mà một dân tộc cũng thế.

Cho nên diễn biến ḥa b́nh không phải chỉ có Mỹ. Tất nhiên gốc tích của diễn biến ḥa b́nh thời hiện đại là từ Mỹ nhưng những thủ đoạn tác động vào các nước khác để đảm bảo có một chính quyền ở đó theo ư ḿnh th́ Trung Quốc là cha đẻ, là bậc thầy của thế giới. Cách đây 2.600 năm, chính ông Quản Trọng, người nước Tề thời Xuân Thu, là người đẻ ra diễn biến ḥa b́nh với các thủ đoạn chia rẽ nội bộ, lũng đoạn kinh tế, khoét sâu mâu thuẫn, đưa thông tin vu khống để vua bạc đăi người trung thực, xung quanh nhà vua chỉ c̣n những loại nịnh thần, ngu dốt thôi. Từ đó đất nước họ suy yếu, ông ta thâu tóm năm nước xung quanh chỉ trong vài năm. Người Mỹ chỉ học mót người Trung Quốc về khoản này.

. Vậy chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc có ǵ khác biệt dẫn đến việc họ bị thế giới ghét bỏ như ông vừa đề cập?

+ Trung Quốc có hai điểm đặc biệt. Một là máu bành trướng của họ dữ dội, quyết liệt hơn các nước khác.

Hai là về mặt thủ đoạn, họ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn bất kể tính chất. Người Mỹ, Nhật, EU không bao giờ làm cái tṛ cho người sang xui nông dân Việt Nam trộn bùn vào chè, đưa về Trung Quốc quay lên truyền h́nh, chụp ảnh cho cả thế giới xem; họ cũng không bao giờ mua móng trâu, mua rễ quế, mua đỉa, tuồn hàng chất lượng kém, có chất độc sang Việt Nam. Cho nên cả thế giới chăm chăm cảnh giác Trung Quốc. Họ là một cường quốc không có đồng minh.

Khi nào Trung Quốc dùng vũ lực?

. Nghiên cứu các cuộc xung đột vũ trang của Trung Quốc từ năm 1949 đến nay, ông đánh giá thế nào về những yếu tố dẫn các nhà lănh đạo Trung Quốc đến việc giải quyết các vấn đề quan hệ quốc tế bằng vũ lực?

+ Nó là hợp lưu cộng hưởng của hai ḍng: Ḍng bành trướng và ḍng phục vụ cho lợi ích trước mắt. Cuộc chiến tranh năm 1969 với Liên Xô chính là vật tế thần để họ chứng tỏ với Mỹ rằng tôi không liên kết với Liên Xô. Đến tháng 2-1979, họ biến Việt Nam thành vật tế thần, một lần nữa chứng minh cho Mỹ thấy họ không đồng minh ǵ với Việt Nam cả. Trước khi đánh Việt Nam, Đặng Tiểu B́nh c̣n đến Washington, đội mũ cao bồi, nói với Tổng thống Mỹ Carter rằng: “Chúng tôi là NATO phương Đông”. Việt Nam thành vật tế thần để Trung Quốc mua bán với Mỹ.

Suốt từ năm 1979 đến năm 1991, Trung Quốc câu kết với Mỹ và phản động quốc tế bóp nghẹt Việt Nam, bao vây cấm vận Việt Nam. Lịch sử Việt Nam lùi mất 30 năm. Đó là một thời kỳ đen tối của lịch sử Việt Nam, khi tất cả mọi lối ra thế giới đều bị Trung Quốc và Mỹ bịt hết.

Bành trướng là chiến lược lâu dài của họ nhưng khi cần sử dụng vũ lực để giải quyết lợi ích trước mắt và phù hợp với chiến lược đó, họ sẵn sàng.

. Chuyện nước lớn, với tư tưởng bành trướng, thỏa thuận với nhau trên lưng nước nhỏ, đă từng xảy ra nhiều trên thế giới. Trong quan hệ giữa Việt Nam, Trung Quốc và các nước khác th́ sao, thưa ông?

+ Tôi cho là Việt Nam từng năm lần bị bán đứng.

Lần thứ nhất tại Hội nghị Genève năm 1954. Trung Quốc đă có sự mặc cả với Mỹ, Pháp chứ đúng ra ranh giới hai miền không phải vĩ tuyến 17 mà có thể là 13, nếu không th́ là 15. Nhưng để lấy ḷng Mỹ và phương Tây, Trung Quốc đă nhân nhượng Mỹ và Pháp kéo lên vĩ tuyến 17. Sau này chính Pháp nói với ta điều ấy.

Lần thứ hai khi Việt Nam gần thắng Mỹ năm 1972, Henry Kissinger đă kư tắt với ông Lê Đức Thọ, hai bên báo cáo cấp cao để chuẩn bị kư Hiệp định Paris. Nhưng sau đó Mao Trạch Đông mời Tổng thống Mỹ Nixon sang kư Thông cáo chung Thượng Hải. Ngày 1-3-1972, Kissinger về Tokyo họp báo, nói một câu nổi tiếng: Bây giờ chúng tôi chỉ c̣n nh́n về Mạc Tư Khoa để nghiền nát Hà Nội! Sau khi kư xong, những việc tày trời trước đây các tổng thống Mỹ khác không làm được th́ Nixon làm được, đó là phong tỏa cảng Hải Pḥng, con đường biển duy nhất Việt Nam ra thế giới, cho máy bay đánh sát biên giới Trung Quốc, rồi sau đó là 12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không. Thiệt hại về người và tài sản trong cuộc không chiến của Mỹ ở miền Bắc từ 1-3-1972 đến khi kư Hiệp định Paris bằng cả sáu năm trước cộng lại. Ở miền Nam, ta cũng phải đổ xương máu nữa. Nên thông cáo Thượng Hải thực chất đă được viết bằng máu của người Việt Nam.

Lần thứ ba, họ đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Không có sự đồng ư của Mỹ th́ Trung Quốc không bao giờ dám đánh.

Tất cả những chuyện tranh chấp của Trung Quốc với nước khác, từ xưa đến nay, không có cuộc tranh chấp nào mà Trung Quốc có lư cả. Cuộc chiến năm 1962 với Ấn Độ, họ chiếm của Ấn Độ mấy chục ngàn cây số vuông, không có lư nào cả.

Quan hệ với Nhật Bản, Philippines cũng vậy, không có lư nào. Tôi thống kê có 15 cuốn sách, 20 bản đồ cổ khẳng định cực nam của họ chỉ đến đảo Hải Nam thôi.

Lần thứ tư, chính Trung Quốc là kẻ chủ mưu gây nên vụ thảm sát hơn 2 triệu người Campuchia. Trung Quốc cung cấp từ A đến Z, lương thực thực phẩm, vũ khí, đạn dược, thuốc men cho Khmer Đỏ. Chiến tranh biên giới Tây Nam 1976-1978 là Trung Quốc mượn Khmer Đỏ để đánh Việt Nam. Sau đấy, khi ta giải phóng Campuchia, Trung Quốc là kẻ lu loa trên thế giới rằng Việt Nam có âm mưu lập “Liên bang Đông Dương”. Kẻ gây ra họa diệt chủng lại vu cáo cho những người cứu người Campuchia khỏi họa diệt chủng.

Lần thứ năm là chiến tranh biên giới năm 1979. Năm lần họ buôn bán trên lưng dân tộc ḿnh. (HỮU LONG thực hiện - theo phapluattp.vn)

Posted by: danmoi Aug 12 2012, 08:12 PM

Cảm ơn bạn VuHungAnh đă dẫn ra đây bài báo có tính khái quát ngắn gọn, rất hay. Trong bài báo có nhắc đến nhân vật Quản Trọng nước Tề (nay là khu vực tỉnh Sơn Đông) thời Xuân-Thu trong tác phẩm Đông Chu liệt quốc, hồi 21-24. Tôi vẫn nghĩ một cách chủ quan là để hiểu các chính khách và tướng lĩnh Trung Quốc th́ ta chỉ cần đọc Sử kư Đông Chu liệt quốc là đủ. Vào thời hiện đại, lănh tụ của họ sang tận Hoa Kỳ đội mũ cao-bồi cưỡi ngựa chụp ảnh rồi đưa ra học thuyết (doctrine) “mèo trắng-mèo đen” th́ điều đó vẫn như tính cách các nhân vật trong 2 cuốn sách nói trên. Mấy hôm nay bên họ cử người làm ngoại giao con thoi tới mấy nước lân bang của ta th́ tôi cũng thấy là không khác mấy truyện Trương Nghi-Tô Tần với học thuyết "Tung-Hoành" khi xưa. Người xưa nói “trong hoạ có phúc”…th́ cái “phúc” lớn nhất đối với nhân dân Việt Nam ta hôm nay chính là đầu đề của topic này cũng là tên bài báo và các tiểu mục trong bài báo này.

Posted by: VuHungAnh Aug 12 2012, 11:49 PM

Cảm ơn bác danmoi đă động viên.

Thực ra sự xuất hiện của topic này trong trang web về nhạc cũng là bất đắc dĩ mà thôi, nếu là nh́n bề ngoài. C̣n đi sâu vào nội dung th́ có hai vấn đề cần nói đến ở đây là:

- Giúp bạn đọc hiểu sâu sắc hơn những bài hát viết về cuộc chiến biên giới phía Bắc những năm 1979 - 1991. Qua đó mà bạn đọc càng hiểu sâu sắc hơn trang sử liệt oanh chống ngoại xâm phương Bắc của cha ông ta mấy ngàn năm trước và ngay cả trong thời đại hiện nay.

- Ḥa chung tiếng nói của nhaccachmang.net trong tiếng nói chung của báo chí cách mạng Việt Nam hiện nay là chống bành trướng bá quyền, đặc biệt là giai đoạn đế quốc của chủ nghĩa bành trướng ở phương Bắc. Đây là một nhiệm vụ vẻ vang và vinh quang của một tờ báo, một trang web của người Việt Nam, do người Việt Nam làm chủ. Cũng là tiếng nói tâm hồn của người Việt, tiếng thét căm hờn của những người con sống trên đất Mẹ trước họa bành trướng bá quyền đang chuyển dần sang chủ nghĩa đế quốc, đóng góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp chung của đất nước, dân tộc.

Tuy nhiên, đúng như bác danmoi đă nói đến một chân lư và cũng là một cặp phạm trù rất phổ biến trong xă hội và đời sống là "trong họa có phúc". Cái họa ấy là họa ngoại xâm đe dọa. C̣n phúc? Theo VHA hiểu th́ đó chính là cơ hội cho người Việt ta nâng cao kiến thức toàn diện, đặc biệt là về lịch sử, địa lư, kinh tế, văn hóa và cả quân sự nữa.... Để làm ǵ? Để đối chọi lại với sự tinh vi, bền bỉ, xảo trá, manh động, trắng trợn... của kẻ thù. Tóm lại đây chính là lúc mỗi người Việt ta không thể à uôm, lôi thôi, luộm thuộm được nữa, không thể được chăng hay chớ được nữa! Mà phải nâng cao sự chính xác, hiệu quả trong mỗi hành động và việc làm của ḿnh ngay cả trong những công việc hàng ngày, trong các hoạt động kinh tế ngơ hầu nâng cao năng suất lao động, làm giàu cho bản thân, cho đất nước và để chiến thắng kẻ thù!

Một lực lượng vật chất chỉ có thể bị đánh bại bởi chính một lực lượng vật chất khác hùng mạnh hơn mà thôi.

Xin cảm ơn bác danmoi đă tạo cơ hội cho em dăi bày những ḍng tâm sự này.

Posted by: VuHungAnh Aug 13 2012, 10:35 PM

QUOTE (hienbacau @ Jul 4 2012, 12:12 PM) *
Toi muốn nghe bài tên bành trướng què và cô du kích, bác nào có giúp với nhé , cám ơn các bác.

Xin mời bác hienbacau và các bác cùng nghe bài hát mà bác hienbacau đă yêu cầu:

Cô du kích và tên bành trướng què (Vũ Trọng Hối) Bích Liên:
http://www.mediafire.com/?paie13aqboegdut

Đây là một bài hát hay của VOV nhưng do bác hienbacau hỏi ở topic này nên VHA trả lời bác cũng tại đây. Hơn nữa, cũng nên có bài hát ở đây cho nó mềm cái topic này đi chứ không th́ toàn chính trị sợ bà con chán mất. Đây là một bài hát tương đối thú vị. Tuy âm nhạc của bài không có những cao trào đặc sắc nhưng nhạc sĩ khéo léo lồng vào lời ca dí dỏm kèm thêm giai điệu giàu tiết tấu cùng những dấu lặng khoan nhặt xen kẽ nhau làm bài hát sinh động hẳn lên đă chứng minh một bút pháp chắc tay của nhạc sĩ. Nhớ lại lần đầu tiên nghe tên bài hát từ làn sóng của Đài vào cuối năm 1979, VHA thấy tên ǵ mà khô như ngói thế th́ chắc khó mà hay. Vậy nhưng khi âm thanh vang lên, bất giác tự thấy ḿnh đang mỉm cười và nhịp chân theo giai điệu cùng tiếng hát của nghệ sĩ... Cho đến hôm nay, nghe bài hát ta lại càng thích thú về tính lịch sử, sự chính xác và đi cùng năm tháng của nó...

Em dong tên bành trướng Trung Hoa đem tống vào trại giam
Nó bị bắn què trên con đường phản bội
Mặt gian ngoan cái mắt gian tham
Tay chống gậy mà lại vẫn ngă tràn

Bọn phản bội trên đường cùng
Cuộc đời chúng nó sẽ vấp ngă đến chết

C̣n em đi...
Súng luôn sẵn sàng!

Hát vang trên đường dong tù binh về trại giam
Bước em đi bước chân tự do
V́ em là chủ con đường này

Lại nhớ (ơ ớ) nhớ hôm nào tên Mỹ đi xa
Đến bây giờ tên bành trướng cũng đi xa
Là thằng này nhé là c̣n hồng phúc
So với thằng bạn nằm chết giữa rừng (là ơ)

Tính tinh tính t́nh….
Tính tinh tinh t́nh… t́nh...
Tinh… tinh… t́nh... t́nh...
Tinh... tinh...!

Posted by: timlaikyuc Aug 14 2012, 07:05 AM

QUOTE (VuHungAnh @ Aug 13 2012, 10:35 PM) *
Xin mời bác hienbacau và các bác cùng nghe bài hát mà bác hienbacau đă yêu cầu:

Cô du kích và tên bành trướng què (Vũ Trọng Hối) Bích Liên:
http://www.mediafire.com/?paie13aqboegdut

Đây là một bài hát hay của VOV nhưng do bác hienbacau hỏi ở topic này nên VHA trả lời bác cũng tại đây. Hơn nữa, cũng nên có bài hát ở đây cho nó mềm cái topic này đi chứ không th́ toàn chính trị sợ bà con chán mất. Đây là một bài hát tương đối thú vị. Tuy âm nhạc của bài không có những cao trào đặc sắc nhưng nhạc sĩ khéo léo lồng vào lời ca dí dỏm kèm thêm giai điệu giàu tiết tấu cùng những dấu lặng khoan nhặt xen kẽ nhau làm bài hát sinh động hẳn lên đă chứng minh một bút pháp chắc tay của nhạc sĩ. Nhớ lại lần đầu tiên nghe tên bài hát từ làn sóng của Đài vào cuối năm 1979, VHA thấy tên ǵ mà khô như ngói thế th́ chắc khó mà hay. Vậy nhưng khi âm thanh vang lên, bất giác tự thấy ḿnh đang mỉm cười và nhịp chân theo giai điệu cùng tiếng hát của nghệ sĩ... Cho đến hôm nay, nghe bài hát ta lại càng thích thú về tính lịch sử, sự chính xác và đi cùng năm tháng của nó...

Em dong tên bành trướng Trung Hoa đem tống vào trại giam
Nó bị bắn què trên con đường phản bội
Mặt gian ngoan cái mắt gian tham
Tay chống gậy mà lại vẫn ngă tràn

Bọn phản bội trên đường cùng
Cuộc đời chúng nó sẽ vấp ngă đến chết

C̣n em đi...
Súng luôn sẵn sàng!

Hát vang trên đường dong tù binh về trại giam
Bước em đi bước chân tự do
V́ em là chủ con đường này

Lại nhớ (ơ ớ) nhớ hôm nào tên Mỹ đi xa
Đến bây giờ tên bành trướng cũng đi xa
Là thằng này nhé là c̣n hồng phúc
So với thằng bạn nằm chết giữa rừng (là ơ)

Tính tinh tính t́nh….
Tính tinh tinh t́nh… t́nh...
Tinh… tinh… t́nh... t́nh...
Tinh... tinh...!


Bài hát rất mong đợi gợi nhớ những ngày tháng hào hùng quân dân ta đánh dập đầu bành trướng Bắc Kinh, cảm ơn VHA thật nhiều, và mong VOV nhiệt liệt hưởng ứng với những ca khúc bất tử ra đời trong thời gian chúng ta gian khó đánh Tàu, Sau khi b́nh thường hóa quan hệ hai nước nhưng bá quyền Bác Kinh miệng th́ rao giảng 16 chữ vàng, đồng chí 4 tốt nhưng lúc nào cũng dở giọng côn đồ qua cái loa là Thời báo Hoàn Cầu" - cơ quan của Đảng cộng sản Trung Quốc, hết "Dạy cho VN một bài học', lại đến "Tát vỡ mặt VN", "Đánh chiếm VN trong 31 ngày..." trong khi chúng ta bao lâu nay đă tôn trọng và không nhắc lại quá khứ, th́ chúng luôn phát những đoạn video clip quay cảnh "chiến thắng" của chúng mà chúng đạt được bằng các thủ đoạn đê hèn trong những năm 1984 và 1988 trên các trang mạng của chúng.

Giờ đây được nghe các ca khúc ra đời trong những năm đánh Tàu là rất quư, v́ dă tâm cướp biển của bá quyền Bắc Kinh đă lộ rơ với quyết tâm độc chiếm Biển Đông rất manh động.

Cả nhà đọc thêm thông tin này nhé. bài báo mới được đăng trên báo Nhân Dân.

Cựu quân nhân F356 đặt ghế đá tại Nghĩa trang liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên, Hà Giang
http://nhandan.com.vn/cmlink/nhandandientu/thoisu/doi-song/i-s-ng-tin-chung/c-u-quan-nhan-f356-t-gh-a-t-i-ngh-a-trang-li-t-s-qu-c-gia-v-xuyen-ha-giang-1.357569

Posted by: danmoi Aug 14 2012, 11:12 AM

Ôi! Hơn 1700 mộ liệt sỹ trong 1 huyện nghèo vùng cao Hà Giang chỉ có vài năm chiến tranh biên giới phía Bắc so với các cuộc chiến khác xét theo tỷ lệ là con số rất lớn (đúng ra chỉ xoay quanh cao điểm 1509 thuộc huyện Vị Xuyên trong năm 1984 và với Hà Giang không chỉ có 1 nghĩa trang đó), chưa kể số bộ đội của ta hy sinh trên điểm cao đó không thể đưa về được. Trong trận chiến chiếm cao điểm đó pháo binh bành trướng Trung Quốc sử dụng đ̣n xảo quyệt: dùng đạn giấy vào những thời điểm cần thiết để lính của họ tiến vào đến cửa hầm của bộ đội ta (bài học đó Nhật Bản, Ấn độ c̣n đưa vào sách giáo khoa tác chiến!). Hy sinh trên biên giới phía Bắc lớn như thế cùng cuộc thảm sát tàn độc của quân bành trướng Trung Quốc trên đảo Gạc ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 vậy mà chúng ta không được đọc nhiều như câu chuyện 16 chữ và 4 tốt. V́ vậy tôi hoàn toàn nhất trí với nhận định của VHA ở thời điểm hiện nay là “mỗi người Việt ta lúc này không thể à uôm, lôi thôi, luôm thuộm được nữa, không thể được chăng hay chớ được nữa” (về ảo tưởng 16 chữ, về 4 tốt đó lâu hơn nữa). Cái khô khan của topic này tôi nghĩ đó là do cấu trúc của trang nhạc, khó link với chùm bài hát “Tiếng súng đă vang trên bầu trời biên giới” giai đoạn 1979-1989, thưa bác timlaikyuc. Nhân đây tôi xin được ngỏ lời cảm ơn bác timlaikyuc khi tôi t́m được trang nhạc này cách đây vài năm qua cách tra cụm từ NCM mà bác là thành viên sáng lập.

Posted by: phongphongct Aug 15 2012, 05:22 PM

QUOTE (VuHungAnh @ Aug 13 2012, 03:35 PM) *
Xin mời bác hienbacau và các bác cùng nghe bài hát mà bác hienbacau đă yêu cầu:

Cô du kích và tên bành trướng què (Vũ Trọng Hối) Bích Liên:
http://www.mediafire.com/?paie13aqboegdut
.....


Bác này toàn găm hàng độc xong rồi chờ dịp là tung ra, híc, "bất lương" quá đi tongue.gif !

Posted by: VuHungAnh Aug 28 2012, 04:05 PM

Giải pháp nào cho an ninh Biển Đông?


(Petrotimes) - Việt Nam ngày càng có nhiều bằng chứng lịch sử có tính pháp lư khẳng định chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa. Trước những hành động dồn dập và ngang nhiên vi phạm chủ quyền nước khác, rồi quân sự hóa Biển Đông… Trung Quốc có đáng bị đưa ra trước Ṭa án Quốc tế? Một ASEAN bị chia rẽ cần phải làm ǵ để có được giải pháp hữu hiệu cho vấn đề Biển Đông?

Việt Nam nên làm ǵ vào lúc này?

Gần đây Việt Nam đă thu thập được nhiều cứ liệu lịch sử cụ thể có giá trị pháp lư chứng minh Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Việt Nam. Hay nói một cách khác là chứng minh được Trung Quốc chưa bao giờ có chủ quyền tại Biển Đông như: Toàn tập Thiên Nam Tứ Chí Lộ Đồ Thư do Đỗ Bá Công Đạo soạn vào thế kỷ XVII. Phủ Biên Tạp Lục (1776), Nam thực lục tiền biên và chính biên (1844-1848), Đại Nam Nhất Thống Chí (1882), những bộ sử chính thức của Quốc Sử quán của Triều đ́nh Huế, Lịch Triều Hiến Chương Loại Chí (1821), Hoàng Việt Địa Dư Chí (1833), các ghi chép của các người phương Tây khi qua Biển Đông thế kỷ XVI - XVIII và bản đồ cổ của các nước phương Tây vẽ và khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam.

Đặc biệt hơn là phát hiện các bản đồ cổ của người Trung Quốc vẽ và mới nhất là bia “chủ quyền” của Trung Quốc đều không có Hoàng Sa và Trường Sa trong lănh thổ của họ, trong đó có tấm bản đồ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” được vẽ dưới triều Thanh (1904). Từ những chứng cứ pháp lư hiện có, liệu chúng ta có thể kiện được Trung Quốc ra trước Ṭa án Quốc tế về vấn đề Trung Quốc xâm phạm chủ quyền không? Câu trả lời xin nhường lại cho giới luật gia. Tuy nhiên, theo giới chuyên gia nước ngoài, trong t́nh h́nh hiện nay, Việt Nam có nhiều ưu thế khi đưa vấn đề tranh chấp biển đảo với Trung Quốc ra Ṭa án Quốc tế.

Trong hai tháng 6-7/2012, Trung Quốc đẩy mạnh việc dựng lên “thành phố Tam Sa”, và “quân sự hóa” các khu vực mà họ đ̣i chủ quyền tại Biển Đông. Hành động rơ nhất là quyết định thành lập một đơn vị quân đội đồn trú tại Tam Sa mà bộ chỉ huy đặt trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa đă chiếm của Việt Nam. Theo giới chuyên gia quốc tế, hành động leo thang của Trung Quốc tại Biển Đông và nhất là những động thái nhằm “quân sự hóa” quyền kiểm soát của Bắc Kinh trên khu vực đang tranh chấp, có thể là cơ hội tốt để Việt Nam đưa vấn đề Trung Quốc chiếm đóng trái phép Hoàng Sa và một số đảo ở Trường Sa bằng vũ lực, ra kiện trước Liên Hiệp Quốc, các ṭa án quốc tế cũng như ṭa án dư luận quốc tế, đẩy Trung Quốc vào thế bị động. Do đó, Trung Quốc tăng cường các hoạt động quân sự tại Biển Đông tuy đáng ngại nhưng là một chuyện thật ra có lợi cho Việt Nam.

Giới quan sát cho rằng, Trung Quốc muốn lợi dụng thời cơ Mỹ đang vướng phải những khó khăn kinh tế và chính trị nội bộ do cuộc vận động tranh cử tổng thống tháng 11 tới, để có những hành động leo thang tại Biển Đông. Trung Quốc làm việc này trước hết để chứng minh cho Mỹ và nhất là ASEAN thấy là, chẳng thể làm ǵ được để ngăn cản sự bành trướng của Trung Quốc, đồng thời để phá thế bao vây mới của Mỹ và đồng minh đối với Trung Quốc. Nói cách khác, Trung Quốc thấy lúc này là thời cơ để họ có thể có hành động mạnh mẽ nhằm chứng minh rằng, Mỹ chỉ là một con hổ giấy và ASEAN là một hiệp hội bất lực khi không thể đưa ra thông cáo chung tại Hội nghị ASEAN 45 là một ví dụ.

Có ư kiến cho rằng, việc Trung Quốc có hành động ngày càng quyết đoán hơn trên Biển Đông phản ánh xu thế đang lên của phái diều hâu trong chính quyền Trung Quốc, trong quá tŕnh chuẩn bị Đại hội Đảng. Ư kiến này chỉ phản ánh đúng một phần v́ xu thế diều hâu đặc biệt là trong các lĩnh vực quân sự, đă ngày càng mạnh kể từ khi Trung Quốc tuyên bố chính sách hiện đại hóa của họ.

Giới phân tích nhận định rằng, thông qua việc đặt nhiều cơ sở của “thành phố Tam Sa” trên đảo Phú Lâm, Trung Quốc muốn áp đặt sự đă rồi trên vấn đề Hoàng Sa, khiến cho Việt Nam không thể nào lấy lại được. Chính bởi vậy, Việt Nam càng phải chứng minh cho thế giới rằng, đây không phải là chuyện đă rồi, đây là chuyện bất hợp pháp, đây là chuyện cướp đất của người khác bằng vũ lực. Bây giờ nếu muốn chứng minh điều ǵ th́ phải ra trước Ṭa án Quốc tế, tức Liên Hiệp Quốc để xử. C̣n nếu Trung Quốc vẫn cứ tiếp tục khiêu khích, nếu có sự cố ǵ xảy ra, Việt Nam sẽ không chịu trách nhiệm.

Ngoài việc có thể kiện Trung Quốc ra Ṭa án Quốc tế, Việt Nam c̣n có thể làm ǵ khác? Trước thực tế trên, Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về Đông Nam Á thuộc Học viện Quốc pḥng Australia nói rằng, Việt Nam không có nhiều sự lựa chọn mới, ngoài việc tăng cường khả năng của ḿnh, như tăng cường khả năng của cảnh sát biển, xây dựng quân đội, duy tŕ sự đoàn kết nội bộ, thông tin cho người dân để họ hiểu và có sự đoàn kết trong nước, củng cố quan hệ với các nước trong Hiệp hội ASEAN, bởi dù có vấn đề với một thành viên nhưng vẫn c̣n sự ủng hộ của các nước khác trong khối. Các nước này cũng đă bày tỏ quan ngại về các động thái của Trung Quốc nên Việt Nam cần gia tăng các nỗ lực ngoại giao với Indonesia, Singapore, Malaysia và Philippines.

Theo Giáo sư Carl Thayer, Việt Nam và Philippines cần phải tăng cường các cuộc tuần duyên phối hợp, chia sẻ thông tin t́nh báo. Bên cạnh đó, ông cho rằng, Việt Nam nên mua thêm các máy bay tuần duyên, tàu tuần duyên, củng cố đội ngũ cảnh sát biển để họ có thể kịp thời nắm bắt được những ǵ đang xảy ra ngoài biển. Những điều Việt Nam nên làm là thúc đẩy và củng cố quan hệ song phương, đa phương và củng cố nội bộ.
ASEAN phải làm ǵ trong vấn đề Biển Đông?

Với một ASEAN bị chia rẽ nặng nề sau Hội nghị Thượng đỉnh lần thứ 45 vừa qua tại Campuchia, có hai câu hỏi được đặt ra ở đây. Thứ nhất là làm thế nào để ASEAN đoàn kết và ḥa b́nh? Thứ hai là khối này giải quyết vấn đề Biển Đông cho các thành viên trong khối như thế nào?

Nhà nghiên cứu Lina A.Alexandra tại Ban Chính trị và Quan hệ quốc tế - Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS) Indonesia cho rằng, các nước ASEAN cần phải rút ra những bài học từ Hội nghị 45. Theo nhà nghiên cứu này, thứ nhất, rơ ràng là sẽ thiếu một chương tŕnh nghị sự cần được khẳng định tại Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 21 vào tháng 11/2012, do thông cáo chung vốn luôn xác định ra những điểm chính để đệ tŕnh các nhà lănh đạo xem xét ở cấp độ cao nhất. Thứ hai, thất bại của Campuchia trên cương vị nước Chủ tịch luân phiên của ASEAN về sự cố này vô h́nh chung lại “tích cực” thúc đẩy ASEAN phải suy nghĩ lại tiến tŕnh ra quyết định dựa trên sự đồng thuận của khối - một nguyên tắc vốn đang chịu nhiều chỉ trích. Cơ chế đồng thuận cho phép bất kỳ thành viên nào cũng có quyền phủ quyết và áp đặt quan điểm riêng của ḿnh ngay cả khi lập trường của họ khác với 9 quốc gia thành viên khác.


Bằng chứng mới nhất cho thấy bản đồ trên “bia chủ quyền” của Trung Quốc dựng tại băi đá
Chữ Thập thuộc Trường Sa của Việt Nam, hoàn toàn không có Hoàng Sa và Trường Sa

Theo ông A.Alexandra, nếu cơ chế đồng thuận vẫn tồn tại chắc chắn sẽ tạo ra một tiền lệ xấu cho nước chủ tịch tiếp theo, cũng như bất kỳ thành viên nào trong tương lai nhằm duy tŕ quan điểm của họ một khi có ư kiến bất đồng. Thứ ba, cần nhấn mạnh lại rằng, những ǵ mà nhiều người lo ngại về tác động có thể từ bên ngoài ASEAN quả thực đă chia rẽ ASEAN. Có thể đó là do ảnh hưởng lớn của các nước ngoài khối khiến không một nước thành viên ASEAN nào có thể thoát khỏi, hoặc bởi thực tế rằng, kể từ khi thành lập ASEAN chưa bao giờ có một tầm nh́n chung để trở thành một cộng đồng liên kết với nhau. Có lẽ là cả hai. Đây thực sự là một đ̣n nặng đối với ASEAN, cho dù hiệp hội đă đạt được một số thành tựu trong vài năm qua.

Vậy tiếp sau sẽ là ǵ? ông A.Alexandra lập luận, sáng kiến của Ngoại trưởng Indonesia Marty Natalegawa thể hiện qua các chuyến ngoại giao con thoi tới Manila, Hà Nội và Phnôm Pênh là đáng khen ngợi, nhưng hơn cả việc chỉ lắng nghe quan điểm và mong muốn, th́ điều tối quan trọng là tiếp tục quá tŕnh xây dựng Bộ Quy tắc Ứng xử (COC). Chúng ta không thể chờ đợi lâu hơn để tŕnh bày quan điểm chung của ASEAN về dự thảo COC sẽ đàm phán thêm với các đối tác Trung Quốc. Mọi sự chậm trễ sẽ làm t́nh h́nh xấu thêm, trong bối cảnh quyền lực và ảnh hưởng của Trung Quốc ngày một lớn hơn, làm cho các cuộc đàm phán thậm chí c̣n khó khăn hơn.

Nhà nghiên cứu này cho rằng, đă đến lúc phù hợp để thực sự bắt đầu suy nghĩ về thiết lập các Khu vực Ḥa b́nh, Tự do và Trung lập (ZOPFAN), qua đó khẳng định cam kết của các nước thành viên duy tŕ tính trung lập của khối trước tác động và cạnh tranh của các cường quốc lớn gây chia rẽ ASEAN. Nếu thất bại nêu trên là một phần của quá tŕnh phát triển, hay là “b́nh thường” trong tiến tŕnh phát triển của ASEAN như nhận xét của Đại sứ Mỹ tại ASEAN David Carden, th́ ASEAN cần nhanh chóng phục hồi từ thất bại này. Tuy nhiên, như thường lệ, điều đó phụ thuộc vào phản ứng và cân nhắc của từng thành viên về việc liệu họ có thực sự mong muốn con thuyền ASEAN tiếp tục hướng tới các mục tiêu cuối cùng hay không.


Vụ mời thầu 9 lô dầu khí trong thềm lục địa của Việt Nam (tháng 6/2012)
có đáng bị đưa ra Ṭa án Quốc tế?

Trong khi ấy, cây bút b́nh luận chính trị kỳ cựu Kavi Chongkittavorn của Thái Lan cho rằng, Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) cần phải t́m ra lối thoát trong vấn đề Biển Đông, nếu không muốn những căng thẳng tại vùng biển này dâng cao dẫn tới đối đầu - một t́nh thế không có lợi cho tất cả các bên mà ASEAN không thể để xảy ra. Theo Chongkittavorn, để giải quyết cuộc khủng hoảng này, các bên liên quan cần cam kết hợp tác với ư chí chính trị cao nhất và cần có các bước đi cần thiết.

Trước hết, nước giữ vai tṛ Chủ tịch ASEAN phải tiếp tục nỗ lực thúc đẩy khối này ra một thông cáo chung sớm nhất có thể, bởi nhiều quyết định quan trọng của toàn hiệp hội sẽ được nêu ra trong văn bản này. Ví dụ, việc bổ nhiệm Tổng thư kư ASEAN tiếp theo là ông Lê Lương Minh phải được nêu ra để các nhà lănh đạo ASEAN chính thức thông qua tại hội nghị cấp cao ASEAN vào tháng 11 tới. Những câu chữ đề cập tới vấn đề Biển Đông cần được tinh chỉnh để tất cả các quốc gia trong khu vực chấp thuận. Để làm được điều này, Campuchia, Việt Nam và Philippines cần đối thoại trực tiếp và thống nhất về mặt câu chữ. Tuyên bố về 6 nguyên tắc trên Biển Đông có thể được dùng để bổ trợ hoặc đưa vào phụ lục của văn bản chính này.

Ngoại trưởng các nước ASEAN phải gửi lại các ghi chép của họ, giúp làm sáng tỏ những cuộc tranh luận quan trọng. Lợi ích chung của khối phải được đặt lên hàng đầu. Đây không phải lần đầu ASEAN gặp khó khăn trong vấn đề câu chữ. Vài thập kỷ trước, ASEAN đă thành công trong việc chọn câu chữ đề cập tới các xung đột giữa Palestine và Israel ở Trung Đông, giữa Ấn Độ và Pakistan trong vấn đề Kashmir, giữa Triều Tiên và Hàn Quốc trong vấn đề bán đảo Triều Tiên và cuối cùng là xung đột biên giới giữa Thái Lan và Campuchia xung quanh ngôi đền Preah Vihear năm 2011. Bất kể tuyên bố cuối cùng nào mà ASEAN đưa ra đều được các nước lớn chấp thuận và điều chỉnh lập trường cho phù hợp.

Thứ hai, các thành viên ASEAN không có tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông phải tích cực ủng hộ hơn. Indonesia hiện là thành viên duy nhất có khả năng làm trung gian ḥa giải các tranh căi trong nội bộ ASEAN, nhờ vào sáng kiến và các hoạt động ngoại giao con thoi của Ngoại trưởng Marty Natalegawa.

Thứ ba, tất cả các nước có tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông cần nhất trí về một mô h́nh hợp tác, nhận thức đầy đủ rằng, các tuyên bố chủ quyền chồng lấn xung quanh những đảo tranh chấp sẽ không thể giải quyết được trong tương lai gần. Điều cấp bách hiện nay là các nước có tuyên bố chủ quyền cần đồng thuận làm theo mô h́nh cùng phát triển của Thái Lan và Malaysia tại vịnh Thái Lan, được áp dụng thành công từ năm 1979, với tỷ lệ lợi ích được chia đều 50-50. Năm 2008, dựa trên lời kêu gọi gác tranh chấp và đặt việc cùng phát triển lên hàng đầu của nhà lănh đạo Đặng Tiểu B́nh, Trung Quốc và Philippines đă nhất trí cho phép các công ty dầu khí nhà nước tiến hành khảo sát địa chấn tại những vùng biển tranh chấp. Việt Nam đă quyết định tham gia thỏa thuận song phương sau đó vài tháng với sự ủng hộ của Philippines và Trung Quốc. Tuy nhiên, thỏa thuận ba bên đă không mang lại kết quả như mong muốn để trở thành khuôn mẫu giải quyết tranh chấp.

Thứ tư, ASEAN cần tiếp tục thảo luận vấn để Biển Đông như đă làm trước đây giữa các thành viên và với Trung Quốc, theo cơ chế ASEAN + 1. Nếu ASEAN quyết định né tránh vấn đề, hay sợ Trung Quốc nổi giận, điều đó sẽ làm giảm uy tín của hiệp hội nhiều hơn. Tại Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á sắp tới, các nhà lănh đạo có thể đưa ra các vấn đề họ quan tâm, cho dù có hay không có sự chấp thuận của ASEAN. Trung Quốc và ASEAN cần nh́n lại việc họ đă đả thông bế tắc hồi tháng 4/1995 như thế nào khi mối quan hệ giữa họ xuống tới mức thấp nhất do xảy ra tranh chấp tại băi đá ngầm Vành Khăn.

Khi tất cả các bên có tuyên bố chủ quyền và các bên đối thoại thể hiện sự ủng hộ mạnh mẽ việc tiếp tục tiến tŕnh hoàn thành Bộ Quy tắc Ứng xử của các bên tại Biển Đông (COC), họ không nên gây cản trở, đồng thời cho phép các quan chức cao cấp ASEAN và Trung Quốc tiếp tục làm việc với nhau về COC. Bắc Kinh cần khôi phục tinh thần sẵn sàng đàm phán với ASEAN về COC. Để bày tỏ thiện chí, Trung Quốc cũng nên làm rơ nguyên tắc cho ASEAN sử dụng 500 triệu USD trong quỹ hợp tác hàng hải được thành lập lập từ năm 2011, đặc biệt liên quan đến các dự án nghiên cứu và phát triển chung.

Cuối cùng, để tồn tại và chơi với những đối thủ lớn, ASEAN phải được chuẩn bị. Một trong số những chiến lược cần thực hiện là tăng cường khả năng của Ban Thư kư ASEAN. Hiện tại, ASEAN đang thiếu ngân sách hoạt động và c̣n khá yếu, nhất là trong các trụ cột chính trị - an ninh và văn hóa - xă hội. ASEAN mới chỉ vận hành tốt trong lĩnh vực hợp tác kinh tế và hội nhập. Sự thật là, trong khi các nhà lănh đạo ASEAN bày tỏ ủng hộ những nỗ lực của Tổng thư kư Surin Pitsuwan trong việc tăng cường sức mạnh của Ban Thư kư và các các bộ phận khác, nhưng họ chưa bao giờ nhất trí một cách đầy đủ về việc một Ban Thư kư lớn mạnh như thế nào là đủ để có thể gánh vác được sự ủy nhiệm của hiệp hội.

Philippines sẽ kiện Trung Quốc ra Ṭa án Quốc tế

Philippines đang chuẩn bị đưa cuộc tranh chấp ở Biển Đông với Trung Quốc ra Ṭa án Quốc tế về Luật Biển (ITLOS). Phát biểu trước giới phóng viên, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Philippines, Raul Hernandez, hôm 3-8 cho biết, nước này đang tăng tốc thực hiện các bước đi pháp lư nhằm giải quyết cuộc tranh chấp lănh thổ ở Biển Đông, bất kể Bắc Kinh “có hợp tác hay không”.

Tuy nhiên, ông này không cho biết cụ thể thời gian Manila sẽ đưa cuộc tranh chấp lănh thổ với Trung Quốc ra giải quyết tại ITLOS.

(theo Giang Khuê & Hùng Phan, báo Năng lượng Mới số 149, ra thứ Sáu ngày 24/8/2012)

Posted by: VuHungAnh Sep 24 2012, 08:57 AM

Nhân dịp khai mạc Hội chợ thương mại TQ-ASEAN tại thủ phủ khu tự trị dân tộc Choang tại Nam Ninh, Tập Cận B́nh, người được cho là sẽ nắm quyền lănh đạo TQ vào tháng 10 tới đây đă trấn an các lănh đạo ASEAN rằng TQ muốn phát triển ḥa b́nh, rằng th́ là TQ cũng đă từng trải qua chiến tranh nên hiểu rơ cái giá của ḥa b́nh...vân vân và vân vân... Nghe th́ rất nên thơ nhưng hăy cảnh giác con sói với bản chất vồ mồi bỗng dưng giở giọng mơn trớn. Chúng ta cần phải nhận thức cho rơ, bản chất bành trướng của TQ là không thay đổi, đường lối của họ là bất di bất dịch, có khác chăng chỉ là việc giương đông kích tây với sách lược khác nhau một chút mà thôi. Những tàu chiến, tên lửa, tàu ngầm, tàu đổ bộ, lính nhảy dù TQ làm ra không phải để chơi cho vui. Hăy cùng t́m hiểu sự việc qua bài b́nh luận trên báo Tổ Quốc:


Đằng sau sự dịu giọng của Trung Quốc về Biển Đông


(Toquoc)-Chưa có ǵ thay đổi thực chất, chỉ là chiến thuật tập trung đối phó với khủng hoảng biển Hoa Đông và mở rộng thị trường Đông Nam Á cho hàng hóa Trung Quốc.

Sau nhiều tháng tích cực tranh chấp, tích cực khai thác Biển Đông, Trung Quốc gần đây có một số tuyên bố có vẻ dịu dọng đối với các nước láng giềng Đông Nam Á giáp Biển Đông.

Ngày 21/9, Phó Chủ tịch Tập Cận B́nh phát biểu rằng Bắc Kinh chỉ muốn có quan hệ tốt với các nước Đông Nam Á; Bắc Kinh vẫn theo đuổi chính sách “mở rộng quan hệ hợp tác, láng giềng hữu nghị” với các nước ASEAN. Ông Tập Cận B́nh c̣n khẳng định thịnh vượng của Trung Quốc chỉ có thể được bảo đảm bởi các mối quan hệ tốt với những nước láng giềng. Phát biểu tại một cuộc họp với ASEAN tại Nam Ninh, thủ phủ Khu tự trị Choang, ông Tập Cận B́nh nói: “Chúng tôi kiên quyết bảo vệ an ninh chủ quyền và toàn vẹn lănh thổ của Trung Quốc, đồng thời đă cam kết sẽ giải quyết bất đồng với các nước láng giềng liên quan đến lănh thổ, quyền và lợi ích hàng hải thông qua các cuộc thương lượng hữu nghị”.

Khi tiếp riêng đặc phái viên của Tổng thống Philippines hôm 21/9 bên lề Hội chợ ASEAN-Trung Quốc, ông Tập Cận B́nh cũng tỏ ư hy vọng quan hệ giữa hai nước sẽ sớm được hàn gắn, sau cuộc đối đầu gay cấn tại khu vực đảo Scarborough/Hoàng Nham. Tân Hoa Xă dẫn lời ông Tập Cận B́nh: “Tôi hy vọng t́nh trạng này sẽ không tái diễn, để cho mối quan hệ song phương trở lại quỹ đạo phát triển b́nh thường. Quan hệ Trung Quốc - Philippines đă vấp phải một số trở ngại. Tuy nhiên, t́nh h́nh đă trở nên lắng dịu thông qua sự liên lạc hiệu quả giữa hai bên”.


Hội chợ ASEAN-Trung Quốc tại một thành phố miền Tây Trung Quốc (Nam Ninh):
Sự phát triển kinh tế miền Tây Trung Quốc phụ thuộc nhiều vào thị trường Đông Nam Á


Trung Quốc vẫn chưa thay đổi lập trường nguyên tắc về Biển Đông

Theo báo The Times of India, ngày 22/9, Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận B́nh ngày 21/9 đă ch́a bàn tay bè bạn ra với các nước láng giềng, trong đó có Việt Nam và Philippines trong bối cảnh Trung Quốc và Nhật Bản đang căng thẳng do tranh chấp lănh hải. Báo trên cho rằng những lời nói của ông Tập Cận B́nh chứng tỏ Trung Quốc giải quyết bất đồng trên những mặt trận khác nhau. Tuy nhiên, ông Tập Cận B́nh cũng đưa ra tín hiệu rằng Trung Quốc không thể từ bỏ tuyên bố chủ quyền về lănh thổ.

Các nhà phân tích nhận xét, cho tới nay, Trung Quốc vẫn chống lại việc thiết lập một bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC) cũng như giải quyết tranh chấp lănh thổ trên cơ sở đa phương, mà vẫn muốn thương lượng riêng với từng nước, bởi như thế họ dễ áp đảo hơn. Phải chăng việc tỏ thái độ ḥa dịu với ASEAN trên vấn đề Biển Đông là một chiến thuật mang tính chất t́nh thế, tạm thời làm yên mặt trận phía Nam để Bắc Kinh tập trung lực lượng đối phó với Tokyo ở mặt trận phía Đông? Ḥa dịu với ASEAN cũng có thể là cách để Trung Quốc hóa giải sự liên kết giữa các quốc gia có tranh chấp chủ quyền biển đảo như Việt Nam và Philippines. Chiến thuật của Bắc Kinh đối với ASEAN vẫn là chia để trị, đánh tỉa từng nước làm suy yếu tập thể.

Bế tắc trên hồ sơ Biển Đông sẽ càng nghiêm trọng hơn

Trong một diễn biến khác, tại hội thảo “Ḥa b́nh, Ổn định tại Biển Đông và châu Á - Thái B́nh Dương: Sự đoàn kết của ASEAN và can dự của các cường quốc vào khu vực” tổ chức tại Giacácta, ngày 20/9, các chuyên gia đă phác họa một bức tranh ảm đạm về các tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông và nhận định sức mạnh quân sự của Trung Quốc càng gia tăng th́ nguy cơ xung đột càng lớn và việc t́m kiếm giải pháp trong khối càng thêm khó khăn.

Trang điện tử của báo Bưu điện Giacácta ngày 21/9 dẫn lời ông Andi Widjajanto, một chuyên gia về quốc pḥng thuộc Đại học Inđônêxia, nói: “Việc phát triển sức mạnh quân sự của Trung Quốc sẽ tác động đến sự đoàn kết của ASEAN, các nước thành viên sẽ bị chia rẽ giữa hai cường quốc Trung Quốc và Mỹ v́ những lợi ích riêng của ḿnh”.


Liệu Trung Quốc có thành thực muốn giải quyết vấn đề Biển Đông bằng "đàm phán hữu nghị-ḥa b́nh",
hay vẫn theo kế sách "Lục hoăn hải khẩu" (Ḥa hoăn trên bờ, xung đột dưới biển)?


Sức mạnh kinh tế của Trung Quốc cũng có thể lôi kéo một số quốc gia vào ṿng ảnh hưởng của ḿnh. Ví dụ, đối với những nước không có đ̣i hỏi chủ quyền, như Campuchia, lợi ích của họ không liên quan đến Biển Đông. Họ quan tâm hơn đến những ǵ có thể có được từ phía Trung Quốc. Trong bối cảnh bế tắc đó, Inđônêxia có thể đóng một vai tṛ quan trọng qua việc làm cầu nối giữa các bên, đưa ra các sáng kiến ngoại giao nhằm ngăn ngừa những căng thẳng có thể xảy ra trong khu vực. Thế nhưng, ảnh hưởng của Inđônêxia cũng hạn chế. Không thể thuyết phục được Trung Quốc từ bỏ những đ̣i hỏi về chủ quyền ở Biển Đông và vai tṛ của Inđônêxia cũng không thể giúp t́m ra được một giải pháp cho t́nh h́nh này.

Theo ông Ralf Emmer thuộc trường Nghiên cứu Quốc tế S.Rajaratnam, bế tắc trên hồ sơ Biển Đông c̣n nghiêm trọng hơn, không chỉ v́ khu vực này có nhiều tài nguyên thiên nhiên, mà c̣n v́ nơi đây có tầm quan trọng chiến lược đối với giao lưu thương mại hàng hải quốc tế. Hồ sơ này lại càng nóng bỏng hơn với sự can thiệp của Mỹ. V́ quyền lợi của ḿnh, Mỹ muốn duy tŕ nguyên tắc tự do thông thương hàng hải ở vùng biển quốc tế trong khi Trung Quốc tăng cường khả năng hải quân và có thái độ quyết đoán trong các tranh chấp chủ quyền.

Chừng nào Bắc Kinh c̣n tiếp tục nói “Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh căi” đối với lănh thổ biển của các nước giáp Biển Đông th́ chưa có hy vọng về một giải pháp cho cuộc tranh chấp do Trung Quốc gây ra. Hăy lấy đó làm phép thử về lập trường Trung Quốc.

Mở rộng thị trường Đông Nam Á cho hàng hóa Trung Quốc

Giữa lúc nền kinh tế Trung Quốc đang phát triển chậm lại, hàng hóa dư thừa, Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo dự gặp gỡ cấp cao Trung Quốc-EU ở Brussels. Báo chí Trung Quốc ca ngợi kết quả cuộc gặp. Trung Quốc hứa hẹn giúp EU khắc phục các vấn đề tài chính và đồng euro. “Giúp người là tự giúp ḿnh”. Cuộc khủng hoảng kinh tế tại Tây Âu - thị trường xuất khẩu lớn nhất của Trung Quốc, và sự phục hồi chậm chạp của kinh tế Mỹ - thị trường lớn thứ hai, đă giáng đ̣n mạnh vào nền kinh tế hướng ra xuất khẩu của Trung Quốc vốn được xem là “công xưởng của thế giới”.

Nhân dịp Hội chợ ASEAN-Trung Quốc tại thành phố Nam Ninh, báo chí Trung Quốc phát ra những thông điệp tăng cường liên kết kinh tế, kết nối cơ sở hạ tầng miền Tây Trung Quốc với Đông Nam Á… Chiến lược “Tây Tiến” của Trung Quốc đang giúp các tỉnh miền Tây giữ được tốc độ tăng trưởng kinh tế cao, trong khi miền Đông rơi vào suy thoái. Đông Nam Á chính là thị trường của miền Tây. Từ hàng chục năm nay, Trung Quốc vẫn chủ trương “lục hoăn hải khẩu” (trên đất liền ḥa hoăn, dưới biển xung đột).
Người b́nh luận

Posted by: khonggiadinh79 Oct 2 2012, 05:26 PM

Các bác ơi, nhanh chân cứu em với. Em hỏi câu này, các bác trả lời gấp giúp em với nha : Tại sao ngừoi ta lại gọi là "Đuờng lữơi ḅ" mà không phải là lữoi trâu, chó mèo, hay ....lữoi ǵ đó khác ?

Posted by: khonggiadinh79 Oct 2 2012, 05:29 PM

Câu thứ 2 là : Trung Quốc có vai tṛ ǵ đối với cộng đồng Asean ?



Em đang bị ngừoi ta "dí" mà không biết nói thế nào. Rất mong các bác chỉ giúp. Vô cùng đa tạ.

Posted by: khonggiadinh79 Oct 2 2012, 09:23 PM

ôi, không có bác nào biết ag. Các giáo sư , tiến sĩ , thạc sĩ đâu hết rồi. Mau mau giúp chúng em với, không có là chúng em....bị hạ knockout mất.

Posted by: VuHungAnh Oct 2 2012, 10:54 PM

QUOTE (khonggiadinh79 @ Oct 2 2012, 05:26 PM) *
Các bác ơi, nhanh chân cứu em với. Em hỏi câu này, các bác trả lời gấp giúp em với nha : Tại sao ngừoi ta lại gọi là "Đuờng lữơi ḅ" mà không phải là lữoi trâu, chó mèo, hay ....lữoi ǵ đó khác ?

Cái này dễ ợt, khonggiadinh79 (bạn không ở Gia Định, tức là bạn đang ở trung tâm Sài G̣n, lại sinh năm 1979 chăng?) à. Bạn cứ nh́n vào cái bản đồ có vẽ h́nh "lưỡi ḅ" đi sẽ thấy ngay thôi mà. Nom nó giống như cái lưỡi của con ḅ, hoặc lưỡi con trâu hay lưỡi con ǵ đó đều đúng cả. Thậm chí như bạn cho là lưỡi chó, lưỡi mèo cũng đúng tuốt. Dưng cơ mà trên văn bản và báo chí quốc tế, hàng triệu người trên toàn thế giới có thể đọc nên cần viết sao cho văn minh và thuyết phục. Bởi thế mà người ta gọi nó là "đường lưỡi ḅ", vừa rất giống về h́nh dáng, vừa thanh hơn là nói lưỡi trâu hoặc lưỡi chó (!), vừa mang ẩn ư như là con ḅ th́ là loài nhai lại, nó cứ nhai suốt ngày đêm không lúc nào nghỉ nên ví von như thế cũng là một ư ngầm bảo cái bọn bành trướng bá quyền ấy, chúng nó tham lam vô độ không lúc nào ngơi nghỉ. Vậy thôi. Bạn cứ thế mà giả nhời nhé.

Posted by: VuHungAnh Oct 2 2012, 11:20 PM

QUOTE (khonggiadinh79 @ Oct 2 2012, 05:29 PM) *
Câu thứ 2 là : Trung Quốc có vai tṛ ǵ đối với cộng đồng Asean ?

Em đang bị ngừoi ta "dí" mà không biết nói thế nào. Rất mong các bác chỉ giúp. Vô cùng đa tạ.

Câu này cũng dễ ợt à. Thế này nhé. TQ là một đất nước có hơn 1,3 tỷ dân. Dân số đó lớn gấp hơn hai lần toàn khối ASEAN và lớn gấp 15 lần dân số Việt Nam. Như vậy nếu buôn bán với TQ và thâm nhập được vào thị trường TQ th́ có thể bán được rất nhiều hàng hóa, lăi mỗi mặt hàng dù ít nhưng do có cực nhiều người mua nên số thực lăi sẽ cực lớn! Tóm lại, TQ là một thị trường bao la bát ngát mà bất cứ nước nào cũng thèm muốn, thậm chí có người c̣n nói là "thèm rỏ dăi"! Nói đến lăi về mặt money (monetary, tiền bạc, đô-la) th́ không cứ bọn tư bản mà ngay cả VN ta cũng thèm, cũng muốn buôn bán được với TQ. Thế nên nếu tới đây mà xảy ra chiến tranh Trung-Nhật để tranh giành quần đảo Sen-ka-cự th́ không cứ kinh tế châu Á thụt lùi mà cả kinh tế thế giới cũng bị ảnh hưởng. Kinh thế đấy, chứ cái dúm ASEAN th́ thoát sao khỏi bị ảnh hưởng? Đấy là nói về vai tṛ của TQ đối với cộng đồng ASEAN về mặt kinh tế.

C̣n về an ninh th́ ngược lại. TQ cậy là nước to lại thêm rất nhiều kẻ có tư tưởng Đại Hán, nghĩa là tư tưởng cứ muốn toàn thế giới là của ḿnh, mà nói cho văn vẻ là tư tưởng sô-vanh nước lớn hay tư tưởng bành trướng bá quyền, nên gần đây luôn luôn gây ra kiềm khích để tranh giành đất đai lănh thổ với tất cả các nước láng giềng có chung biên giới với TQ, không kể đó là nước nào. TQ đă gây chiến với Liên Xô, Ấn Độ, Nê Pan, Mông Cổ, Lào, Việt Nam, Triều Tiên, Hàn Quốc, Phi-lip-pin, Nhật Bản. Có bao giờ bạn thấy có kẻ nào như vậy chưa? Kiểu như đàn anh của Chí Phèo ở giữa làng ư mà? Thế nên có thể nói một cách rất chính xác TQ là nguyên nhân gây mất an ninh và ổn định không những ở ASEAN mà c̣n ở châu Á và có nguy cơ ảnh hưởng đến toàn thế giới nữa.

Về mặt văn hóa, TQ là nước gieo rắc lối xử sự tiền hậu bất nhất không coi trọng chữ tín. Họ có hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh để thực hiện chính sách ngu dân trên toàn quốc, nói dối trắng trợn Hoàng Sa và Trường Sa (vốn là của Việt Nam từ bao đời) thành của TQ, thậm chí nhồi sọ cho cả trẻ con cấp tiểu học nữa. Kết quả của việc bưng bít thông tin và nói dối có hệ thống hàng chục năm nay khiến dân chúng trong nước không biết đâu mà lần. Họ truyền bá Khổng Tử nhưng hành xử theo lối tiểu nhân. Là nước lớn nhưng muôn đời họ vẫn rất bé là v́ thế.

Rất nhiều, nếu không muốn nói là hầu hết hàng hóa của TQ đều hoặc là đồ nhái chất lượng thấp nhưng được bán với giá trên trời, hoặc là được tẩm hóa chất cực độc để tiêu diệt dần dần nhân dân toàn thế giới, thậm chí đồ chơi cho trẻ em họ cũng không tha, cũng có chất cực độc. Riêng về hàng thực phẩm và hoa quả th́ tôi khuyên bạn không bao giờ dùng đồ của TQ cả nhé. Chúng ta vẫn ăn thứ hàng hóa chết người mà không biết đấy. Cho nên khi nói đến TQ là chúng ta phải cẩn thận.

Để đối phó với lối phách phản văn hóa đó, toàn ASEAN phải đoàn kết và không ngừng vạch rơ bản chất nhất cử nhất động của TQ làm cho nhân dân trong nước và khu vực hiểu rơ bản chất t́nh h́nh. Nhanh chóng tiến tới một quy tắc ứng xử có tính chất ràng buộc (COC) trong khu vực. Cái này thực chất là cái tát vào mặt nước lớn trong vùng v́ ngầm ư nói rằng: anh là nước lớn nhưng không hề gương mẫu, không hề lớn tư nào để chúng tôi phải quy định ra các quy tắc và phép tắc khi chơi với anh! Tất nhiên cái này TQ không thích tư nào, họ cứ muốn trong vùng chẳng có quy tắc với lại quy định ǵ ráo để họ hành xử theo luật rừng cho nó tiện! Thế nhưng dù gian nan nhưng cuối cùng ASEAN cũng sẽ đạt được cái quy tắc này với TQ thôi.

Một cách vắn tắt có thể tóm tắt như vậy. Muốn biết sâu hơn th́ bạn phải tự t́m hiểu thêm nhé.

Posted by: VuHungAnh Oct 2 2012, 11:27 PM

QUOTE (khonggiadinh79 @ Oct 2 2012, 09:23 PM) *
ôi, không có bác nào biết ag. Các giáo sư , tiến sĩ , thạc sĩ đâu hết rồi. Mau mau giúp chúng em với, không có là chúng em....bị hạ knockout mất.

Ấy, cứ b́nh tĩnh, chưa ǵ mà bạn đă than văn thế? Cần ǵ đến dững GS với lại TS và ThS làm ǵ cho mệt! Bấy nhiêu như trên cũng đủ cho bạn rồi mà. Nhưng tôi chân thành khuyên bạn nên đọc nhiều hơn nhé. Nếu không có điều kiện t́m ở đâu xa xôi th́ cứ đọc ở NCM này cũng đủ rồi đấy. Thân ái!

Posted by: khonggiadinh79 Oct 3 2012, 08:51 AM

Vâng, cảm ơn bác nha. Em cũng xin nghe lời bác. Nhưng mà ngừoi ta hỏi em cái câu 1 là họ "vặn" quá. Làm cho bọn em bí mà ko biết nói thế nào , đành xin khất lại ngày mai trả lời. Em kiếm khắp nơi nhưng không thấy chỗ nào ngừoi ta nói về vấn đề này. Tuởng đơn giản , vậy mà "hóc" phết.

Posted by: khonggiadinh79 Oct 3 2012, 08:55 AM

Em nghĩ măi mới ra, chỉ có hỏi ở đây th́ may ra mới có chút thông tin, chứ t́m kiếm mệt ....mà măi ko ra. Thôi đuợc tí nào hay tí đó vậy. Đa tạ bác VuHungAnh

Posted by: Hoacamchuong Oct 7 2012, 07:17 AM

QUOTE (VuHungAnh @ Sep 24 2012, 08:57 AM) *
(Toquoc)-Chưa có ǵ thay đổi thực chất, chỉ là chiến thuật tập trung đối phó với khủng hoảng biển Hoa Đông và mở rộng thị trường Đông Nam Á cho hàng hóa Trung Quốc.
...
Chừng nào Bắc Kinh c̣n tiếp tục nói “Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh căi” đối với lănh thổ biển của các nước giáp Biển Đông th́ chưa có hy vọng về một giải pháp cho cuộc tranh chấp do Trung Quốc gây ra. Hăy lấy đó làm phép thử về lập trường Trung Quốc.


BÊN TƯỢNG MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG

Bùi ngùi con thắp nén nhang
Dâng hương hồn má thở than mấy ḍng.
* * *
Ngày xưa Hội nghị Diên Hồng(1)
Một lời thề "Đánh!" nức ḷng quân dân.
Nguyên - Mông đại bại hai lần(2)
Lưu danh sử sách nhà Trần liệt oanh!
Ngày nay bành trướng Bắc Kinh
Hoàng Sa chúng cướp, dân ḿnh chúng đe.
Mà sao vẫn cứ u mê
Tay bắt "hảo lớ", tai nghe "dè chừng"...
Kính thưa bà má anh hùng
Mấy ông "quan nhớn" chờ sung rụng ḱa!
Dân ta nôn nóng trăm bề
Các "quan" vẫn cứ rề rề... b́nh chân.
Má lo cả lúc (đă) ĺa trần
Các con má cũng ngàn lần lo hơn.
Nhưng mà má có thương con
Xin má yên nghỉ b́nh an cơi Trời!
Dân ta đă tự ngh́n đời
Đánh quân xâm lược tơi bời nhiều phen.
Sá chi cái lũ tim đen
Thấy giặc th́ sợ, thấy tiền th́ mê.
Chắc rồi đến một ngày kia
Hồn thiêng sông núi lại về dẹp yên.
Toàn dân ta lại vùng lên
Đánh tan cái lũ cường quyền, mọt sâu.
Cùng nhau thề lại một câu
"Đánh!", cho cụt mất cái đầu sô-vanh!(3)
Cùng nhau chung sống ḥa b́nh.
Hoàng Sa về lại nước ḿnh. Má vui!
Khói nhang thơm tỏa khắp trời
Ḱa Trần Quốc Toản lệnh rồi: Xuất quân!


HCC
-----------------------------------------
1) Năm 1284, vua Trần Thánh Tông triệu tập các bô lăo họp hội nghị tại điện Diên Hồng để bàn kế chống giặc. Trả lời câu hỏi nên ḥa hay đánh, các cụ đồng thanh hô "Đánh!".
2) Sau Hội nghị đặc biệt này, quân dân nhà Trần đă đại thắng quân Nguyên Mông lần thứ hai năm 1285. (lần trước vào năm 1258. Và c̣n một lần đại thắng quân Nguyên Mông nữa, đó là lần thứ ba, năm 1288, trên trận tuyến sông Bạch Đằng lịch sử).
(3) Sô-vanh: "chủ nghĩa bá quyền nước lớn" mà bọn cầm quyền ở Trung Nam Hải (Trung Quốc) luôn theo đuổi để thôn tính nước ta. Chúng CHƯA BAO GIỜ từ bỏ dă tâm này.

Posted by: khonggiadinh79 Oct 7 2012, 07:30 PM

Hay gớm bác ag.

Posted by: Convert Nov 9 2012, 07:56 PM

Năm 2012 là một năm đầy biến động với thế giới, đặc biệt tháng 11 diễn ra sự thay đổi về bộ máy lănh đạo của hai quốc gia có nền kinh tế hùng mạnh nhất trên thế giới là Mỹ và Trung Quốc, cho dù kết quả thế nào có một sự thật cần phải khẳng định khoảng từ 2025-2040 nước TQ sẽ là nền kinh tế số 1 thế giới, việc chuẩn bị tiềm lực cho xứng với sức mạnh của ḿnh đang được giới chóp bu Trung Quốc tiến hành có bài bản...

1- Tiếng vọng lịch sử:

Căn nguyên của mọi vấn đề như người cầm lái vĩ đại nước CHNDTH đă hô hào, chính trị là thống soái. Bạn sinh viên nào học môn lịch sử cổ đại,hiện đại TQ đều sợ xanh mặt, nó vô cùng trừu tượng, khó hiểu, phức tạp, mâu thuẫn rối rắm ở đó sự xung đột về tư tưởng, giai cấp được thể hiện bằng những cuộc đấu tranh liên miên giữa các tầng lớp thống trị và bị trị. Lịch sử TQ có thể nói là được ghi chép cẩn thận, bảo tồn qua nhân chứng, vật chứng tốt so với nhiều nước trên thế giới nhưng cách nh́n nhận đánh giá đương đại mang nặng tính chất chủ quan, phiến diện của bộ phận cầm quyền. Luôn có sự sùng bái tuyệt đối bị dẫn dắt bởi các tư tưởng của giai tầng thống trị có thêm tính huyền bí và màu sắc. Các thời đại vua chúa TQ từ thời Hạ, Thương, Chu, Tần, Hán, Tùy, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh có một đặc điểm là diện tích toen hoẻn, dân số ban đầu thưa thớt nhưng tích lũy, bành trướng có thể coi là lũy tiến, đến bây giờ có số dân cao nhất trên thế giới, thừa hưởng nguyên giá trị tư tưởng của Đại Hán dân tộc ḿnh: bá quyền nước lớn, coi thiên hạ xung quanh như cỏ rác.

Đặc điểm này của Trung Quốc như lời một GS người Đức qua chuyện tṛ ông ghi nhận, nể phục 2 tộc (dân tộc) trên thế giới đó là người Do Thái và Trung Hoa, về người Do Thái đă từng được ghi trong kinh Thánh là những kẻ đầu cơ, cho vay nặng lăi, phát hành tín phiếu, trái phiếu.... đầu tiên, tóm lại là những kẻ tinh ranh, ma mănh khôn ngoan lọc lơi; c̣n người Trung Hoa cho đến thế kỷ XV vẫn là nước văn minh tiên tiến nhất trên thế giới với vô số phát minh như thuốc súng, la bàn, giấy, lụa...địa vị này bị thay đổi khi châu Âu bước vào giai đoạn Phục hưng sau đêm dài trung cổ.

Người TQ ở nước ngoài duy tŕ phong cách sống bất biến từ hàng đời nay: Hoa Kiều bao giờ cũng sống rất cộng đồng tương trợ, xây các khu phố Tàu, duy tŕ học tiếng tổ tiên, duy tŕ các món ăn quốc hồn quốc túy, cố gắng đẻ con trai nhưng chỉ truyền nghề cho con dâu, đều đặn đóng góp (bắt buộc) gửi về xây dựng đất nước. Về mặt này có thể lấy hai dẫn chứng để thấy tinh thần đoàn kết nhất quán của họ, nếu giả sử như có một người mở hàng mới bán cùng loại hàng với bạn bên cạnh bạn, bạn sẵn sàng nghỉ bán vài hôm để kéo khách cho hàng mới, không có hiện tượng khó chịu, kiếm cớ gây sự thường thấy ở Việt Nam; nếu buôn bán ở một môi trường ngoài, cộng đồng người Hoa nổi tiếng là đoàn kết, khép kín và không bị đồng hóa.

Trong mọi con bài vận dụng để sinh tồn, ư thức dân tộc Trung Hoa cổ đại đă len lỏi, ẨN NÁU, PHÁT TRIỂN theo cấp số nhân, chả ǵ cứ 5 người có 1 người tộc Trung Hoa mà.

Ngay từ tên gọi, cách giải thích của Trung Hoa sặc mùi nước lớn, coi những nước nhỏ xung quanh là chư hầu, tôi mọi.
Các bác có để ư TQ không bao giờ có ư định xây dựng mối quan hệ b́nh đẳng, giao hảo làm kế sách lâu dài. Để thống nhất hàng chục nước nhỏ thành quốc gia rộng lớn, họ sẵn sàng tôn sùng Tần Thủy Hoàng, kẻ đă sát sư, đốt sách. Năm 1989 họ đă đem xe tăng ken dày nhấn cuộc biểu t́nh của sinh viên vào trong bể máu để rồi sáng hôm sau sạch quang, chỉ c̣n mùi hơi tanh của máu... trong quan hệ với các nước nhỏ họ chịu khó xây dựng theo kiểu 1 chiều áp đặt, Bắc TT là một kiểu mẫu lư tưởng v́ ví dụ trên, dân t́nh có nghèo đói vẫn cố phát triển tiềm lực quân sự, sùng bái tuyệt đối lănh tụ nên những giọt nước mắt dành cho lănh tụ (2 cha con nhà Kim) là thật, trong tư tưởng của người dân chỉ có sự hận thù tuyệt đối cho chủ nghĩa đế quốc và thành kính một ḷng với lănh tụ.

Cam pu chia đă là môi trường thử ư thức hệ trước kia và nay họ vẫn đang cố đưa ṿng cương tỏa với Lào, một đồng minh lâu đời của chúng ta.

Về tranh chấp biển đảo, nói huỵch toẹt ra là họ đang biến những cái chưa tranh chấp thành những cái tranh chấp, những cái mơ hồ, chưa rơ ràng thành sự thật hiển nhiên, đặt mọi người vào sự đă rồi, ví dụ như “ đường lưỡi ḅ” mượn ư tưởng của Đài Loan ( một nước chưa bao giờ “tồn tại”, đang là đối thủ về mọi mặt), cho dù người Việt Nam có sưu tầm bao nhiêu bản đồ (TQ, nước ngoài) chứng tỏ đảo Hải Nam là điểm cực nam của TQ đi chăng nữa cũng khó có giá trị bằng 1 bản đồ mà TQ t́m được chứng tỏ Điếu Ngư Đài của họ

Thân phụ tôi đă là cán bộ biên pḥng những năm 75-78 trên biên giới phía Bắc kể rằng sau khi giải phóng hàng loạt dân TQ ùn ùn từ biên giới tràn sang sinh sống, di chuyển cột mốc với những lời lẽ rất ngô nghê, mỵ dân đă được nhồi sọ, đại ư “ TQ đă giúp các đồng chí nhiều, nay hợp tác xây dựng nông thôn mới...vv”, cuộc chiến năm 1979 như mọi người đă rơ là không thể tránh khỏi. Thời Khơ rút sốp (những năm 1960) ông được sang LX học, đă đi qua TQ, Mông Cổ, một số nước Trung Á thuộc LX cũ, ông kể rằng ở TQ, nếu để cái túi xách ở ga 3 ngày cũng chẳng mất v́ tội ăn cắp ngay tức khắc bị chặt tay, tái phạm bị bêu riếu bằng Mao tuyển rồi chôn sống. Sau sự kiện biên giới 1979 ta có tổ chức triển lăm ở Bờ Hồ, tôi cứ đứng nh́n măi vào một cái ŕu nâu đen đă tước đi mạng sống của 35 người Việt Nam... đấy là những ấn tượng lịch sử màu đen không thể chối bỏ trong quan hệ Việt-Trung cứ ám ảnh tôi.

Posted by: VuHungAnh Nov 13 2012, 04:27 PM

Lâu quá mới lại thấy bác convert xuất hiện. Biết rằng bác có nhiều thông tin hay về anh bạn khổng lồ phương Bắc nên VHA mong bác xuất hiện thường xuyên hơn để cung cấp nhiều thông tin có giá trị cho mọi người. Trong khi chờ bác hoàn tất các phần sau, VHA xin phép chuyển tải vài ư chính nóng hổi nhất vừa diễn ra có liên quan mật thiết đến chúng ta.

Posted by: VuHungAnh Nov 13 2012, 04:43 PM

Từ lâu khi suy nghĩ nghiêm túc về người khổng lồ phương Bắc, VHA đă thấy đó không c̣n là một nước xă hội chủ nghĩa nữa và cái gọi là ĐCS của họ trên thực chất cũng không c̣n là ĐCS nữa. Cho đến hôm nay, một nhà nghiên cứu có uy tín về TQ đă chính thức xác nhận việc này. Không rơ từ đây trở đi, trên phương diện chính thức nhà nước chúng ta có c̣n hô hào một cách hết sức khiên cưỡng là "VN - TQ vừa là đồng chí vừa là anh em" nữa không nhỉ? Xem ra chuyện ăn nói này, tuy rằng trong thâm tâm biết rơ sự thật đi chăng nữa, cũng sẽ là câu chuyện nan giải đây.


Báo cáo chính trị và giấc mộng bá quyền


Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 đang vào hồi nước rút trước khi công bố thành phần lănh đạo mới. Trong phiên khai mạc hôm 8/11, Chủ tịch nước kiêm TBT Hồ Cẩm Đào đă đọc báo cáo chính trị, trong đó có đưa ra nhiều chi tiết quan trọng về đường hướng của Đảng CSTQ.

Phóng viên đă hỏi chuyện nhà nghiên cứu Dương Danh Dy (nguyên Tổng Lănh sự quán Việt Nam tại Quảng Châu, chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc) về báo cáo chính trị của ông Hồ Cẩm Đào.



Ông Dương Danh Dy: Trưa ngày 8/11/2012, tôi lấy được bản “trích yếu” Báo cáo chính trị tại Đại Hội 18 của ĐCS Trung Quốc từ trên mạng chính thức của Trung Quốc, sáng ngày 9/11/2012 tôi lấy được toàn văn, nhưng không rơ v́ sao bản đầu tiên không viết rơ “ba đại diện” mà chỉ đề "đồng chí", và phải đến cuối ngày hôm ấy, mới lấy được bản “toàn văn” mà tôi cho là hoàn hảo.

Qua mấy ngày đọc và suy ngẫm, bước đầu có mấy nhận xét sau:

Đối với chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông: Khi tổng kết công tác 5 năm và 10 năm qua báo cáo chính trị đă viết: "… tổng kết quá tŕnh 10 năm phấn đấu, thấy điều quan trọng nhất là chúng ta đă kiên tŕ lấy chủ nghĩa Mác Lênin, tư tưỏng Mao Trạch Đông, lư luận Đặng Tiểu B́nh, tư tưởng quan trọng “ba đại diện” làm chỉ đạo…

Thế nhưng khi nói về nhiệm vụ "đi con đường chủ nghĩa xă hội đặc sắc Trung Quốc” báo cáo này viết: “Hệ thống lư luận xă hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc bao gồm hệ thống lư luận khoa học là lư luận Đặng Tiểu B́nh, tư tưởng quan trọng “ba đại diện”, quan niệm phát triển khoa học.”

Có nghĩa là ở đây đă không hề nhắc tới chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông.

Lần này ĐCS Trung Quốc đă từ bỏ cái chủ nghĩa và tư tưởng mà họ từng tôn thờ hoặc có lúc “khoác áo tôn thờ” một cách dứt khoát không luyến tiếc nhưng rất “lịch sự” chứ không “báng bổ” như thường làm, vì vẫn khẳng định công lao của Mao Trạch Đông dù nói ông ta mắc sai lầm nghiêm trọng.

PV: Thưa ông vậy có thể khẳng định sự chuyển hướng về tư tưởng hay không?

Ông Dương Danh Dy: Qua những điều tŕnh bày trên có thể khẳng định: Đại hội 18 khởi đầu cho sự từ bỏ chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông với tư cách là tư tưởng chỉ đạo cho mọi đường lối chính sách của ĐCS Trung Quốc từ nay trở đi.

Chưa biết trong Điều lệ Đảng sửa đổi họ có duy tŕ tinh thần này hay không, nhưng nếu có viết tới th́ có lẽ cũng chỉ là h́nh thức.

Từ đó thấy, cái gọi là “chủ nghĩa xă hội”, “đảng cộng sản”... của họ chỉ là những “mỹ từ” dùng để che đậy một thực chất: cái gọi là “chủ nghĩa xă hội đặc sắc Trung Quốc” chỉ là “chủ nghĩa tư bản kiểu Trung Quốc” và cái gọi là “Đảng Cộng sản Trung Quốc” thực chất chỉ là một “đảng sặc mùi dân tộc bá quyền nước lớn”.

Rất mong những ai c̣n mù quáng hăy nhìn thấy sự thực đó để mau mau tỉnh ngộ.

Và tôi cũng xin cảnh cáo những người cũng biết rơ thực chất đó nhưng làm ngơ như không biết nhằm lợi dụng để mưu cầu lợi ích nhóm và lợi ích cá nhân.

Đúng là Trung Quốc đang xây dựng và phát triển chủ nghĩa tư bản đấy, nhưng đó là chủ nghĩa tư bản độc đảng, dân tộc bá quyền không có sự tranh luận, kiềm chế… lẫn nhau của chủ nghĩa tư bản đa đảng, nên sự nguy hiểm tăng lên nhiều lần.

PV: Về chính sách đối ngoại ông có b́nh luận ǵ ạ?

Ông Dương Danh Dy: Ngoài những lời “hoa mỹ” nói về đường lối “yêu chuộng hòa b́nh”, muốn “chung sống tốt với các nước xung quanh, và các nước đang phát triển” như vẫn thường nói ra, Báo cáo đă thẳng thừng nêu: “…thúc đẩy xây dựng quan hệ nước lớn kiểu mới…” chứ không c̣n nêu: “thế giới đa cực” hoặc “một siêu đa cường” như truớc đây vẫn nói.

Điều này cho thấy về đại thể Trung Quốc sẽ không “né tránh” Mỹ nữa mà trong tương lai những ma sát thậm chí xung đột Trung-Mỹ sẽ gia tăng và gay gắt hơn.

Tôi cũng xin nói ngay ở đây: qua phương châm “quán triệt... sự chỉ đạo của chiến lược tăng cường quân sự tiến cùng thời đại, quan tâm chú trọng cao độ tới an toàn biển...”, ta có thể dự báo rằng biển đảo, mà trước hết là Biển Đông và biển Hoa Đông sẽ là nơi Trung Quốc tiếp tục ḍm ngó và rất có thể là nơi họ “kiếm cớ lấn chiếm” với quy mô lớn.

Câu nói 'hòa thuận với các nước xung quanh' sẽ chỉ là những lừa bịp.

PV: Một điểm chính yếu là xây dựng quân đội, Báo cáo chính trị đề cập thế nào, thưa ông?

Ông Dương Danh Dy: Chủ trương “Xây dựng và củng cố quốc pḥng và quân đội lớn mạnh xứng đáng với vị thế của nước ta và thích ứng với lợi ích an ninh và phát triển quốc gia”, “không ngừng phát triển và đi sâu chuẩn bị đấu tranh quân sự”, “nâng cao năng lực đánh thắng chiến tranh cục bộ trong điều kiện thông tin hoá…” v.v. cho thấy ḷng hiếu chiến của nhà cầm quyền Bắc Kinh thế hệ mới đă bộc lộ rơ ràng.

Cần nhấn mạnh điều này nữa, người Việt Nam và ngay cả người Trung Quốc vẫn thường nói “dân giàu nước mạnh” nhưng bây giờ giới lănh đạo Trung Quốc không nói thế nữa, trong Báo cáo này họ đă viết rơ ràng “nước giàu quân mạnh”. (Không c̣n mục tiêu dân giàu nữa - VHA).

Cùng với việc tập trung sức xây dựng quân đội, họ không coi nhẹ “tăng cường thực lực và sức cạnh tranh tổng thể của văn hoá” , “xây dựng cường quốc văn hoá” ...

Xin trăm ngàn lần cảnh giác trước những ư đồ đen tối đó.

Mười năm qua là những năm mà Trung Quốc thấm thía bài học: để tăng trưởng nhanh đă bất chấp ô nhiễm môi trường, tàn phá tài nguyên… cũng như để cho khoảng chênh lệch giữa người giàu và người nghèo, giữa thành phố và nông thôn, giữa các vùng ngày càng thêm lớn.

Tuy chưa để xảy ra sự kiện Thiên An Môn lần nữa, nhưng những hành động bất măn của quần chúng bị đàn áp vẫn ngày một tăng, nguy cơ các vùng dân tộc đ̣i độc lập, đ̣i tách ra vẫn ngày càng gay gắt.

Báo cáo tuy có coi trọng và đề xuất một số chính sách, biện pháp để khắc phục, hạn chế, nhưng xem ra rất ít hiệu quả.

Tuy vậy cũng cần chỉ ra rằng, ban lănh đạo Trung Quốc cũng đă học được một số điều trong khi hội nhập với thế giới.

Họ bắt đầu biết coi trọng văn minh sinh thái, và chấp nhận một số cái mà có thể một số cái trong đó chỉ là ngoài miệng như “tṛ chơi cùng thắng”, “dân chủ”… trong luật chơi quốc tế mới.

Thế nhưng những “phục thiện” đó chỉ có hiệu quả thực khi họ từ bỏ giấc mộng bá quyền.

Nhưng điều này chắc chắn là không thể đối với ban lănh đạo mới Bắc Kinh.

Posted by: VuHungAnh Nov 25 2012, 08:29 AM

Lại thêm một hành động kỳ quặc không giống ai của giới cầm quyền Trung Quốc: in vào hộ chiếu phổ thông đường lưỡi ḅ họ tự vẽ ra. Hành động này diễn ra ngay sau Đại hội 18 của ĐCSTQ như một khẳng định hùng hồn cho sự tiếp tục theo đuổi đường lối bá quyền cướp giật lănh thổ láng giềng của giới cầm quyền TQ là một việc có chủ trương thống nhất từ trên xuống dưới. Việc làm tương tự cũng được TQ áp dụng đối với Ấn Độ. Chúng ta cần phải vạch trần dă tâm này của bọn bành trướng bá quyền trước cộng đồng thế giới


Đường lưỡi ḅ và dấu hủy


TP - Dù khăng khăng “không quốc tế hóa” vấn đề biển Đông, nhưng với việc đưa bản đồ có “đường chín đoạn” (đường lưỡi ḅ) vào hộ chiếu của hàng tỉ công dân nước ḿnh, Trung Quốc rơ ràng đang làm một chiến dịch phát tán h́nh ảnh xuyên tạc, vi phạm chủ quyền của các quốc gia khác ra khắp thế giới.

Dù rao giảng về “giải pháp ḥa b́nh”, nhưng đường lưỡi ḅ in trên hộ chiếu, cũng như bản đồ của cái gọi là “thành phố Tam Sa” vừa được xuất bản bao trùm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, lại chính là sự thách thức nguy hiểm đối với ḥa b́nh, yên ổn của khu vực cũng như thế giới.


Mẫu hộ chiếu mới của Trung Quốc có in đường 9 đoạn phi lư mà họ đ̣i hỏi trên Biển Đông

Chúng ta luôn hoan nghênh, chào đón, và sẵn sàng tạo điều kiện tốt nhất cho những công dân Trung Quốc sang Việt Nam để du lịch, làm ăn chân chính. Cũng như sự trao đổi kinh tế, văn hóa tích cực giữa hai nước và công dân hai nước diễn ra b́nh thường từ lâu nay.

Thế nhưng, những ngày qua, cơ quan chức năng của Việt Nam đă buộc ḷng đóng dấu “hủy” vào hàng trăm hộ chiếu của công dân Trung Quốc có in đường lưỡi ḅ.

Trên thế giới không một quốc gia nào có thể chấp nhận việc công dân nước khác nhập cảnh lại mang theo h́nh ảnh xuyên tạc về chủ quyền của nước chủ nhà. Chẳng khác nào một người vào nhà người khác mang theo tuyên bố “đây là nhà của tôi”.

Tuy vậy, quyền đi lại của những công dân Trung Quốc nhập cảnh vẫn được cơ quan chức năng Việt Nam đảm bảo, bằng cách đóng dấu thị thực vào giấy thông hành rời.

Một số quốc gia khác như Philippines, Ấn Độ cũng đă và đang có những động thái và ứng xử thích ứng. Bản thân sự việc “kỳ quặc” liên quan đến ngoại giao này cũng đă đánh động và thu hút sự quan tâm rất lớn của truyền thông thế giới.

Rơ ràng, quyền thông hành của những người mang tấm hộ chiếu in đường lưỡi ḅ đă bước đầu gặp “rầy rà” đáng kể khi đi ra thế giới. Mà nguyên nhân là do ư chí chủ quan, phi lư của những người đưa ra việc in h́nh ảnh xuyên tạc chủ quyền quốc gia khác vào hộ chiếu.

Việc in đường 9 đoạn in vào hộ chiếu thực chất chẳng có ư nghĩa pháp lư ǵ, nhưng lại mang tính biểu tượng nguy hiểm. Bởi lâu ngày, sẽ tạo ra ảo tưởng cho chính những công dân mang tấm hộ chiếu ấy về thứ “chủ quyền” nhầm lẫn, không có thực. Tạo ra sự lẫn lộn khó lường cho thế giới. Dễ rơi vào một thứ mê đồ trận đầy dụng ư theo kiểu “hữu sinh ư vô” (Có được sinh ra từ không) mà bậc tiền nhân Trung Hoa từng răn dạy con cháu ḿnh.

Mỗi quốc gia trên hành tinh này đều có quyền, và được đảm bảo quyền về chủ quyền lănh thổ được thực tế và lịch sử thừa nhận, trên cơ sở tôn trọng luật pháp và những quy định thống nhất chung đề ra để cùng tồn tại, phát triển.

Những chính sách bá quyền đơn phương đi ngược và đứng trên luật pháp và thông lệ quốc tế, ắt sẽ bị cộng đồng thế giới đóng dấu hủy. (Trí Quân)

Posted by: khonggiadinh79 Nov 25 2012, 07:00 PM

Những trang viết rất hay và quư . Cảm ơn bác Vũ. Bọn TQ ngày càng ko coi ai ra ǵ.

Nhân đây, nhờ bác Vũ giúp em câu này với - Vấn đề can thiệp nhân quyền trong chính sách Đối Ngoại của Mỹ.

Câu này rất rộng , em ko biết phải bắt đầu từ đâu. Bác Vũ Hùng Anh có thể giúp em cái Dàn Bài Đề cương đuợc ko ạ. Cảm ơn bác vô cùng.

Posted by: VuHungAnh Nov 26 2012, 04:28 PM

QUOTE (khonggiadinh79 @ Nov 25 2012, 07:00 PM) *
Những trang viết rất hay và quư . Cảm ơn bác Vũ. Bọn TQ ngày càng ko coi ai ra ǵ.

Nhân đây, nhờ bác Vũ giúp em câu này với - Vấn đề can thiệp nhân quyền trong chính sách Đối Ngoại của Mỹ.

Câu này rất rộng , em ko biết phải bắt đầu từ đâu. Bác Vũ Hùng Anh có thể giúp em cái Dàn Bài Đề cương đuợc ko ạ. Cảm ơn bác vô cùng.

VHA xin phép được nói ngay rằng: vấn đề bạn khonggiadinh79 hỏi đă vượt ra ngoài nội dung của topic này. Mong bạn thông cảm, VHA không thể viết nhiều về vấn đề đó ở đây, trừ phi đông đảo bạn đọc và BQT xem xét cho phép mở thêm một topic khác bàn về các vấn đề thời sự khác, ngoài vấn đề quá thiết thân với người VN đang được bàn đến trong topic này.

C̣n về chuyện Mỹ can thiệp về nhân quyền ở VN th́ chỉ xin nói rất sơ lược thế này: đó là một vấn đề phức tạp v́ có liên quan đến các bộ luật của VN và Mỹ. Để viết được cần có kiến thức về hiến pháp, luật dân sự, luật h́nh sự... của hai phía để so sánh nhưng trên nền tảng này: đó là con bài tinh vi của các thế lực phản cách mạng luôn kích động cái gọi là diễn biến ḥa b́nh ở những nước có chế độ mà họ không mong muốn, c̣n nói thẳng ra th́ trên thế giới này không có ai và nước nào đủ tư cách để rao giảng nhân quyền cho VN cả. Vậy thôi.

Posted by: khonggiadinh79 Nov 26 2012, 06:49 PM

Những ǵ bác Vũ nói rất phải. Em nghĩ cũng nên mở thêm 1 topic nữa về các vấn đề quốc tế khác- có liên quan tới Việt Nam. Chính sách Đối Nội - Đối Ngoại của Đảng và Nhà nước ta. Hiện nay " Diễn biến ḥa b́nh " cũng đang khá nóng , những kẻ chống phá nhà nước , phản động trong và ngoài nước đang rất quan tâm tới vấn đề này.

Em nghĩ chúng ta cũng nên có thêm 1 topic về điều này để tiện tham khảo và thảo luận. Mong các bác xem xét .

Posted by: VuHungAnh Dec 12 2012, 09:48 AM

Thời báo Hoàn cầu là một phụ bản của Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Ta hăy xem cơ quan ngôn luận này tỏ rơ quan điểm của giới "cộng sản Trung Quốc" ra sao trong việc gây hấn với láng giềng bằng cách vu cáo ngược lại nạn nhân với giọng điệu của bọn kẻ cướp, một điều chưa từng có trong thông lệ quốc tế:


Thời báo Hoàn cầu và giọng điệu kẻ cướp


(TNO) Tờ Thời báo Hoàn cầu ngày 11.12 đă đăng tải bài b́nh luận ngang ngược vu cáo Việt Nam “ăn cắp” dầu khí của Trung Quốc đồng thời cổ vũ cho các hành động gây hấn và phi pháp của Trung Quốc ở biển Đông.

Trong bài b́nh luận có tựa “Việt Nam xem nhẹ ư chí bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc”, tờ báo thường xuyên thể hiện giọng điệu hiếu chiến nhắc lại vụ tàu cá Trung Quốc phá cáp tàu B́nh Minh 02 vừa qua và kêu gọi Trung Quốc tiếp tục sử dụng những hành động có “cường độ nhẹ” để quấy phá hoạt động thăm ḍ dầu khí của Việt Nam ở biển Đông, đồng thời tung hỏa mù về cách phản ứng của Trung Quốc.

Ấn phẩm phụ của tờ Nhân dân Nhật báo bộc lộ rơ thái độ hung hăng qua đoạn: “Chúng tôi không biết liệu tàu Trung Quốc có cố ư cắt cáp thăm ḍ gắn phía sau tàu Việt Nam hay không. Nhưng ngay cả khi họ cố ư, th́ người dân Trung Quốc vẫn ủng hộ cách hành xử này”.

Tờ báo này c̣n rêu rao rằng Việt Nam là nước bạo dạn nhất trong việc khai thác dầu ở biển Đông so với các nước khác và vu cáo Việt Nam “ăn cắp” dầu khí của Trung Quốc thông qua sự hợp tác với các công ty dầu khí từ “một nước thứ ba”.

Thời báo Hoàn cầu khẳng định Trung Quốc hiện cương quyết bảo vệ chủ quyền hơn bao giờ hết và dọa dẫm Việt Nam và Philippines đừng trông đợi Trung Quốc thoái lui dưới “cái gọi là áp lực quốc tế”.

Bài b́nh luận cũng mạo danh toàn thể nhân dân Trung Quốc với đoạn: “Họ phải hiểu dư luận quần chúng Trung Quốc là trên hết. Bảo vệ chủ quyền Trung Quốc là ư chí chung của 1,3 tỉ công dân Trung Quốc”.

Tàu B́nh Minh 02 của Việt Nam vốn bị hai tàu cá Trung Quốc mang số hiệu 16025 và 16028 cố t́nh cản trở và gây đứt cáp vào hôm 30.11, khi đang tiến hành thăm ḍ địa chấn b́nh thường trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam (tại tọa độ 17026,2’ vĩ tuyến Bắc, 1080 02’ kinh tuyến Đông, nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế thềm lục địa Việt Nam, chỉ cách đảo Cồn Cỏ (Việt Nam) khoảng 43 hải lư).

Vị trí tàu B́nh Minh 02 bị phá cáp theo thông tin của Tập đoàn dầu khí VN (PVN) và phần cáp bị đứt (ảnh nhỏ)

Vụ gây đứt cáp tàu B́nh Minh 02, cũng như các động thái đưa ra “Điều lệ quản lư trị an biên pḥng ven biển tỉnh Hải Nam”, xuất bản bản đồ cái gọi là “thành phố Tam Sa” của phía Trung Quốc đă bị người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam lên tiếng phản đối vào hôm 4.12.2012.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị nêu rơ: “Những hành động nói trên của phía Trung Quốc đă xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; xâm phạm quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam đối với các vùng biển của Việt Nam; vi phạm Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc kư tháng 10.2011; trái với tinh thần Tuyên bố về ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC) và Tuyên bố cấp cao kỷ niệm 10 năm DOC, làm cho t́nh h́nh biển Đông thêm phức tạp".

Ông Lương Thanh Nghị cho biết, ngày 3.12.2012, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đă gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao công hàm kiên quyết phản đối những việc làm nói trên của Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền của Việt Nam, chấm dứt ngay những việc làm sai trái đó và không để tái diễn những hành động tương tự. (Sơn Duân)

Posted by: VuHungAnh Dec 12 2012, 09:58 AM

Hoàn Cầu Thời báo là ǵ?


Trang nhất một ấn bản của Hoàn Cầu thời báo

Dư luận Việt Nam gần đây chú ư tới nhiều bài báo mang tính chất dân tộc chủ nghĩa, thậm chí hiếu chiến, trên tờ Hoàn Cầu Thời báo của Trung Quốc. Truyền thông trong nước cũng đă giới thiệu một số bài của báo này tới bạn đọc, chủ yếu liên quan tới chính sách của các nước ở Biển Đông. Nhiều độc giả đặt câu hỏi: vậy Hoàn Cầu Thời báo là tờ báo như thế nào?

Mới đây, tạp chí Foreign Policy có bài của tác giả Christina Larson tựa đề “Kênh Fox News của Trung Quốc” nói về Hoàn Cầu Thời báo, ví ấn phẩm này với kênh truyền hình Fox News cũng bị coi là bảo thủ và khá diều hâu của Hoa Kỳ.

Bài báo đã hé lộ đôi điều về tờ báo đông người đọc vốn nhiều lần đe dọa trừng phạt các nước xung quanh.

Các biên tập viên cao cấp của Hoàn Cầu Thời báo được mô tả là hàng ngày tới văn phòng trong tòa nhà được canh gác chặt chẽ ở phía Đông thủ đô Bắc Kinh để làm việc cần mẫn tới 14 tiếng đồng hồ.

Trong thời gian bận rộn đó "họ đặt và biên tập các bài báo cũng như xã luận về nhiều chủ đề, từ khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của Trung Quốc tại Biển Đông, tới thái độ ma mãnh của Hoa Kỳ trong cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, tới lượng bia rượu khổng lồ mà các quan chức nhà nước tiêu thụ..." để cuối cùng cho ra được tờ báo 16 trang.

Tổng biên tập Hoàn Cầu Thời báo là ông Hồ Tích Tiến, người được cho là “đưa ra các quyết định cuối cùng”.

Hoàn Cầu Thời báo có hai ấn bản tiếng Trung và tiếng Anh, nội dung không khác nhau nhiều lắm và chủ yếu là đưa ra những cảnh báo đại loại như các nước láng giềng nếu không thay đổi lập trường sẽ phải “sẵn sàng nghe tiếng đại bác”.... Tất nhiên các đe dọa kiểu này gây nhiều chú ý và Hoàn Cầu Thời báo luôn được các hãng thông tấn và báo chí nước ngoài trích thuật.

Quan điểm của ai?

Báo Hoàn Cầu đặt tại khu nhà của Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, được thành lập từ năm 1948.
Nhân dân Nhật báo là tờ báo chính thống, nhiều khi tẻ nhạt, chỉ được theo dõi để biết về số phận các lãnh đạo, ông nào lên và ông nào xuống.
Hoàn Cầu có sứ mệnh khác hẳn. Ra đời năm 1993, ban biên tập Hoàn Cầu có nhiệm vụ tiếp cận quần chúng chứ không phải chỉ truyền đạt lại các thông điệp của Chính phủ hay Bộ Ngoại giao.

Nhân viên tờ báo này cũng tỏ ra bình dân, không chỉ trong cách ăn mặc mà còn cả trong không khí làm việc sôi động và lắm lúc mất trật tự.

Tổng biên tập Hồ Tích Tiến, 51 tuổi, để tóc dài, gầy gò và năng động. Ông học về đối ngoại quốc phòng ở Nam Kinh và có bằng thạc sỹ văn học Nga từ đại học Bắc Kinh.

Ông TBT nói nhanh và chọn từ ngữ sắc sảo. Ông nói với bà Larson: "Chúng tôi gọi cái xẻng là cái xẻng. Và chúng tôi không sợ làm phật lòng quý vị".

Thông thường ở Trung Quốc, tổng biên tập các báo do Đảng Cộng sản cử, nói chung không có kinh nghiệm báo chí và cũng chẳng mấy quan tâm tới việc làm báo.

Thế nhưng, ông Hồ Tích Tiến thì khác hoàn toàn. Có lẽ ông chỉ giống các ông tổng biên tập khác ở một điểm là trung thành với Đảng. Ông từng là phóng viên chiến trường, và ham viết xã luận nên bài xã luận nào hầu như cũng có đóng góp của ông. Trang cá nhân của ông TBT này trên mạng Weibo, tương tự mạng Twitter bên phương Tây, có tới 1,4 triệu người theo dõi.

Tờ báo của ông không ngần ngại viết về các chủ đề gây tranh cãi, từ sự kiện Thiên An Môn tới nghệ sỹ Ngải Vị Vị, dù chỉ là để khẳng định đường lối của Đảng.

Một trong những điều tổng biên tập Hồ Tiến Tích khoái nhất là đưa ra các nhận định trái chiều, nhất là khi đụng chạm đến Hoa Kỳ. Thí dụ, trong khi các báo và các trang mạng xuýt xoa về việc Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden đi ăn tối tại một quán mì bình dân, hay phong thái bình dị của tân đại sứ Mỹ Gary Locke, th́ Hoàn Cầu lại phân tích: "Để bảo đảm an ninh cho ông Biden ở quán mì ven đường còn tốn kém gấp nhiều lần so với ăn ở Nhà khách Chính phủ".

Mặc dù tổng biên tập thích dùng Weibo, Hoàn Cầu Thời báo lại không ít lần tấn công các mạng xã hội, gọi đây là nơi “phát tán tin đồn và đầu độc dư luận”.

Thế liệu Hoàn Cầu không đầu độc dư luận theo cách nào đó hay sao?

Ông Michael Anti, một chuyên gia và các vấn đề Trung Quốc và quốc tế, nhận định: "Nói thật thì tôi nghĩ lập trường của Hoàn Cầu Thời báo chỉ là làm sao để kiếm tiền. Chủ nghĩa dân tộc là con bài chính của tờ báo".

Theo ông Anti, điều này cũng từa tựa như kênh Fox News của trùm truyền thông Rupert Murdoch.

Mục tiêu: Nhiều độc giả

Nếu tính về lượng độc giả thì Hoàn Cầu Thời báo là tờ đứng thứ thứ ba Trung Quốc, với 2,4 triệu người đọc báo in mỗi ngày. Báo điện tử có tới 10 triệu độc giả. Giả sử các số liệu trên đã bị thổi phồng ít nhiều thì nó vẫn cao hơn đa số tờ báo ở phương Tây. Để so sánh, báo Washington Post mỗi ngày chỉ in có nửa triệu bản.

Thành công của Hoàn Cầu một phần nhờ vào các thay đổi trong bối cảnh báo chí Trung Quốc hiện nay. Tờ báo tập trung vào các vấn đề quốc tế, và tuyên truyền cho vị thế ngày càng cao của Trung Quốc trên thế giới.

Người đọc trong nước ngày càng hướng ngoại thì Hoàn Cầu lại càng đăng nhiều bài đả kích thái độ của các nước ngoài đối với Bắc Kinh.

Chúng ta có thể đọc qua các tựa đề: “Tấn công Trung Quốc thành xu hướng thời thượng ở Washington”, hoặc “Ấn Độ và Việt Nam ký hợp đồng nhằm khiêu khích Trung Quốc”... để thấy rằng tờ báo này đang nhằm vào tâm lý muốn khơi dậy sự tự tôn và “phục thù” của người dân.

Jeremy Goldkorn, chuyên gia về truyền thông Trung Quốc và sáng lập viên của mạng Danwei.org, nói rằng Tổng biên tập Hồ Tiến Tích đã thành công trong việc kết nối cái gọi là “giáo dục tinh thần yêu nước” và vai trò kiếm tiền của tờ báo trong thời buổi chính phủ không còn bao cấp nữa.

Thời gian gần đây, nhiều cơ quan truyền thông đã phải thương mại hóa bằng các cách thức khác nhau. Có tờ phải quay sang tin tức về đời tư các ngôi sao để bán báo và bán quảng cáo.

Thế nhưng, Hoàn Cầu Thời báo chọn cho ḿnh con đường dân tộc chủ nghĩa để tăng lượng độc giả.

Cũng bởi vậy mà tờ báo này được chú ư không phải v́ các bản tin, mà nhờ các bài xă luận đanh thép, nhiều khi hung hăng "như tiếng đại bác".

Một chủ đề quen thuộc và ăn khách là chỉ trích tính giả dối và trơ tráo của phương Tây, nhất là Mỹ.

Tuy nhiên, cũng cần nói rằng một trong các chủ đề được ưa chuộng khác là chỉ trích nạn tham nhũng ở ngay chính đất nước Trung Quốc.

Thí dụ hồi tháng Tư, báo này đăng bài đả phá thói ăn tiêu xa hoa của một quan chức lănh đạo tập đoàn dầu lửa nhà nước Sinopec. Bài báo sắc sảo và thành công này sau được nhiều báo nước ngoài trích lại.

Một nhóm phóng viên Hoàn Cầu Thời báo đă điều tra việc Tổng giám đốc chi nhánh Quảng Đông của Sinopec, ông Lư Quản Vũ, bị cáo buộc mua 480 chai rượu Mao Đài và 696 chai rượu vang tổng trị giá 243.604 đôla Mỹ để “dùng riêng”.

Thông qua vụ ông Lư, Hoàn Cầu Thời báo đă đánh trúng tâm lư số đông, vừa quan tâm các sự kiện quốc tế, vừa bức xúc về tệ nạn trong nước, và vô h́nh trung đă thu hút thêm độc giả cho nền báo chí của cái gọi là "Đảng tiên phong".

Tuy nhiên bí quyết thực của tờ báo này, theo một số nhận định, là v́ “không có ǵ đáng đọc nữa cả”.

Một cựu phóng viên tờ Nhật báo Thanh niên Bắc Kinh nói với Christina Larson: "Chẳng có nhiều lựa chọn... làm ǵ có tin tức đích thực ở Trung Quốc!?".

Posted by: VuHungAnh Jan 18 2013, 10:23 AM

Giữa lúc nền kinh tế thế giới đang vật vă trong cơn suy sụp, nhân dân các nước những mong yên ổn để làm ăn để hồi phục nền kinh tế th́ ở Trung Quốc người ta đang hô hào chuẩn bị tâm lư cho một vài cuộc chiến tranh xảy ra nay mai! Điều càng đáng nói hơn là ở chỗ sự hô hào chiến tranh ấy lại xảy ra trên chính cơ quan ngôn luận của cái gọi là Đảng Cộng sản Trung Quốc! Đó là Hoàn cầu Thời báo.


Trung Quốc đang chuẩn bị tâm lư chiến tranh?

Hai từ “chiến tranh” mấy ngày gần đây liên tục xuất hiện tại những vị trí nổi bật của các tờ báo chính thống ở Trung Quốc. Theo báo B́nh quả của Hong Kong ngày 17/1, tần suất đăng tải cụm từ này cũng như những lời kêu gọi đi cùng với nó khiến độc giả cảm thấy dường như chiến tranh đang đến rất gần, phải chăng báo chí Trung Quốc đang làm nhiệm vụ chuẩn bị dư luận và tâm lư cho một cuộc chiến có thể xảy ra?


Thời báo Hoàn cầu, phụ bản của Nhân dân nhật báo, cơ quan
ngôn luận Đảng Cộng sản Trung Quốc (bản tiếng Anh)

Đầu tiên là Báo Giải phóng quân ngày 14/1 đăng tải ngay trên trang nhất “Chỉ thị huấn luyện 2013” yêu cầu toàn quân cần “tăng cường tư tưởng chiến tranh, tăng cường ư thức tai họa, ư thức nguy cơ, ư thức sứ mệnh; nâng cao năng lực chiến đấu…

Nếu như chỉ có ḿnh Báo Giải phóng quân đề cập đến vấn đề chiến tranh th́ có lẽ cũng không có ǵ lạ lắm. Tuy nhiên, ngay ngày hôm sau, Thời báo Hoàn cầu - phụ bản của Nhân dân nhật báo, cơ quan ngôn luận Đảng Cộng sản Trung Quốc - cũng đăng bài xă luận với tựa đề “Sau gần 30 năm ḥa b́nh, chúng ta cần nh́n nhận chiến tranh như thế nào”, trong đó cho rằng đă hơn 30 năm kể từ cuộc chiến tranh gần đây nhất của Trung Quốc, cảm giác về chiến tranh đă là chuyện quá xa xôi, nay cũng cần phải để xă hội một lần suy nghĩ lại nên nh́n nhận như thế nào về vấn đề chiến tranh.

Bài xă luận của Thời báo Hoàn cầu đưa ra rất nhiều điểm quan trọng để công chúng suy nghĩ. Một là, chiến tranh không phải là chuyện tốt, không thể khinh xuất “mở mồm” là nói khai chiến được; Hai là, Trung Quốc trở thành nước lớn chiến lược tất nhiên phải đối mặt với tranh chấp lănh thổ cũng như những cọ sát to nhỏ, xa gần; Ba là, cần sắp xếp rơ chiến lược chiến tranh, xác định cái ǵ là phạm vi có thể chịu đựng, cái ǵ cần kiên quyết chống lại; Bốn là, nhấn mạnh cạnh tranh kinh tế mới là chiến trường chính, quân đội chỉ khi cần thiết mới sử dụng; Năm là, Trung Quốc là cường quốc hạt nhân, nước khác không thể chinh phục Trung Quốc, cũng không muốn khai chiến với Trung Quốc; Sáu là, thắng bại trong chiến tranh được quyết định bởi việc xă hội có thể chấp nhận bao nhiêu tổn thất.

Ngôn từ bài xă luận trên có thể thấy là khá b́nh thường, không mang câu từ đằng đằng sát khí, cũng không nói rơ cụ thể về lănh thổ tranh chấp, không chỉ đích danh quốc gia nào, thậm chí ngay cả Mỹ cũng chỉ được đề cập đến là một nước lớn ở xa.

So với ngôn từ trong bài viết trên Báo Giải phóng quân, bài xă luận của Thời báo Hoàn cầu dường như không thể hiện thái độ mạnh mẽ hay “chói tai, chướng mắt", có thể nói là bài viết này không muốn chọc giận Mỹ, Nhật Bản hay bất kỳ quốc gia nào khác.

Tuy nhiên, không nên đánh giá thấp bài xă luận không mang đậm mùi thuốc súng này. Cần nhớ rằng chủ đề bài xă luận đưa ra để độc giả suy nghĩ chính diện chính là vấn đề chiến tranh, và rằng bài xă luận này thực chất là sự chuẩn bị về dư luận và tâm lư cho xă hội trước một cuộc chiến có thể xảy ra.

Kể từ khi cải cách mở cửa đến nay, giai điệu chủ đạo trong quan hệ đối ngoại của chính phủ Trung Quốc là trỗi dậy ḥa b́nh, thường nhấn mạnh Trung Quốc không đe dọa bất cứ quốc gia nào. Nay, các báo chính thống ở Trung Quốc nhắc đi nhắc lại cụm từ "chiến tranh", nhấn mạnh việc làm tốt công tác chuẩn bị tư tưởng và thực chất cho “chiến tranh”, điều này hoàn toàn khác với sách lược đối ngoại mấy chục năm qua của Trung Quốc và là sự xoay chuyển 180 độ so với chiến lược “giấu ḿnh” của Đặng Tiểu B́nh.

Rốt cuộc, đây là phản ứng của Chính phủ Trung Quốc khi đối mặt với thách thức bên ngoài hay là đội ngũ lănh đạo mới đưa ra sách lược mới nhằm giải quyết khó khăn tạm thời?

Tuy nhiên, việc đưa “chiến tranh" vào chương tŕnh nghị sự chắc chắn là một tín hiệu quan trọng, chắc chắn là tín hiệu không tốt lành, đặc biệt là trong bối cảnh Mỹ và Nhật Bản không ngừng tăng cường các hoạt động trong khu vực, tăng cường các áp lực lên Trung Quốc, nguy cơ nổ súng rơ ràng đang gia tăng.

Theo B́nh quả, bài xă luận của Thời báo Hoàn cầu nói rằng Trung Quốc đánh nhau cần phải đánh “có lư, có lợi”. Tuy nhiên, chiến tranh là chiến tranh, những tổn hại và biến động mà nó mang lại khó có thể dự tính. Việc Trung Quốc hô hào chuẩn bị chiến tranh như vậy, chắc chắn không phải là chuyện nói cho vui, song việc bàn định về chiến tranh vào thời điểm này quả thật là đi ngược lại với mong muốn của đại bộ phận nhân dân về một nền ḥa b́nh ở khu vực và thế giới. (Vietnam+)

Posted by: Hoacamchuong Jan 18 2013, 02:51 PM

QUOTE (VuHungAnh @ Jan 18 2013, 10:23 AM) *
...
Theo B́nh quả, bài xă luận của Thời báo Hoàn cầu nói rằng Trung Quốc đánh nhau cần phải đánh “có lư, có lợi”. Tuy nhiên, chiến tranh là chiến tranh, những tổn hại và biến động mà nó mang lại khó có thể dự tính. Việc Trung Quốc hô hào chuẩn bị chiến tranh như vậy, chắc chắn không phải là chuyện nói cho vui, song việc bàn định về chiến tranh vào thời điểm này quả thật là đi ngược lại với mong muốn của đại bộ phận nhân dân về một nền ḥa b́nh ở khu vực và thế giới. (Vietnam+)


Trung Quốc hiếu chiến!
Cái điều rất rơ ràng này th́ ở Việt Nam ta, đến đứa trẻ con nó cũng biết.
Khi Bắc Kinh đuối lư trên vấn đề biển Đông (tất nhiên, chúng chỉ có mỗi cái lư của kẻ cướp thôi, mà như thế th́ lấy ǵ ra để khẳng định chủ quyền không thể tranh căi chứ?), th́ chúng bắt đầu giở cái "ṃi" xưa cũ: lấy thịt đè người!
C̣n chúng ta?
Đài Truyền h́nh Việt Nam (VTV1), 20h05 thứ Tư và thứ Sáu hàng tuần, đang phát phim tài liệu về Hội nghị Paris: Đánh và đàm rất hay (đă phát tập 3 rồi)! Trong đó nhấn mạnh, năm 1972, Trung Quốc mời Tổng thống Mỹ R.Nixon sang thăm để "mặc cả trên lưng Việt Nam" về "cách kết thúc cuộc chiến trong danh dự" đối với Mỹ. Ngay cả Liên Xô (hồi đó) cũng... nghiêng về Mỹ, khi mà B52 Mỹ rải thảm Hải Pḥng đă khiến 4 tàu Liên Xô đang neo ở đây bị cháy, Liên Xô đă chọn cách... im lặng và mời Mỹ sang thăm.
Rất may, không, đúng ra là vô cùng khôn khéo, chúng ta (các nhà lănh đạo Việt Nam, đă rút kinh nghiệm từ Hội nghị Geneve 1954) kiên quyết không cho Bắc Kinh và Maxcơva tham gia Hội nghị, nên cuối cùng, Mỹ thua đau mà không có chỗ bấu víu. Trung Quốc và Liên Xô "ê mặt" nhưng vẫn phải vỗ tay thật to ca ngợi Việt Nam (chứ c̣n làm ǵ khác được?).
Mới hôm kia, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phát biểu trong Hội thảo khoa học về tướng Cao Lỗ thời Hùng vương, chủ tịch gọi Cao Lỗ là anh hùng dân tộc, chẳng phải để khơi gợi ḷng yêu nước nơi những người con gịng giống tiên rồng đó sao?
Vừa rồi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đi thăm đơn vị tên lửa "đời mới" động viên cổ vũ tinh thần chiến sĩ.
v.v...
Tất cả những động thái đó, tôi cho rằng, dù rất kín đáo về "giọng điệu hiếu chiến" của Trung Quốc, chúng ta cũng đang chuẩn bị sẵn sàng để kháng chiến. Vâng, lịch sử giữ nước của Việt Nam chủ yếu là kháng chiến, chứ không gây chiến.
Nhưng chúng ta đă đánh là thắng!
Lần này chắc cũng thế!

Posted by: VuHungAnh Jan 18 2013, 08:19 PM

QUOTE (Hoacamchuong @ Jan 18 2013, 02:51 PM) *
Trung Quốc hiếu chiến!
Cái điều rất rơ ràng này th́ ở Việt Nam ta, đến đứa trẻ con nó cũng biết.
Khi Bắc Kinh đuối lư trên vấn đề biển Đông (tất nhiên, chúng chỉ có mỗi cái lư của kẻ cướp thôi, mà như thế th́ lấy ǵ ra để khẳng định chủ quyền không thể tranh căi chứ?), th́ chúng bắt đầu giở cái "ṃi" xưa cũ: lấy thịt đè người!
C̣n chúng ta?
Đài Truyền h́nh Việt Nam (VTV1), 20h05 thứ Tư và thứ Sáu hàng tuần, đang phát phim tài liệu về Hội nghị Paris: Đánh và đàm rất hay (đă phát tập 3 rồi)! Trong đó nhấn mạnh, năm 1972, Trung Quốc mời Tổng thống Mỹ R.Nixon sang thăm để "mặc cả trên lưng Việt Nam" về "cách kết thúc cuộc chiến trong danh dự" đối với Mỹ. Ngay cả Liên Xô (hồi đó) cũng... nghiêng về Mỹ, khi mà B52 Mỹ rải thảm Hải Pḥng đă khiến 4 tàu Liên Xô đang neo ở đây bị cháy, Liên Xô đă chọn cách... im lặng và mời Mỹ sang thăm.
Rất may, không, đúng ra là vô cùng khôn khéo, chúng ta (các nhà lănh đạo Việt Nam, đă rút kinh nghiệm từ Hội nghị Geneve 1954) kiên quyết không cho Bắc Kinh và Maxcơva tham gia Hội nghị, nên cuối cùng, Mỹ thua đau mà không có chỗ bấu víu. Trung Quốc và Liên Xô "ê mặt" nhưng vẫn phải vỗ tay thật to ca ngợi Việt Nam (chứ c̣n làm ǵ khác được?).
Mới hôm kia, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phát biểu trong Hội thảo khoa học về tướng Cao Lỗ thời Hùng vương, chủ tịch gọi Cao Lỗ là anh hùng dân tộc, chẳng phải để khơi gợi ḷng yêu nước nơi những người con gịng giống tiên rồng đó sao?
Vừa rồi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đi thăm đơn vị tên lửa "đời mới" động viên cổ vũ tinh thần chiến sĩ.
v.v...
Tất cả những động thái đó, tôi cho rằng, dù rất kín đáo về "giọng điệu hiếu chiến" của Trung Quốc, chúng ta cũng đang chuẩn bị sẵn sàng để kháng chiến. Vâng, lịch sử giữ nước của Việt Nam chủ yếu là kháng chiến, chứ không gây chiến.
Nhưng chúng ta đă đánh là thắng!
Lần này chắc cũng thế!

Thật là tuyệt vời! Cái ư tứ của bác Hoacamchuong thật là rất hay! Và không thể khác được. VHA biết cả nhà vẫn theo dơi sát t́nh h́nh thời sự nên không cập nhật chi tiết những diễn biến mới nhất mà chỉ chuyển lên đây những nét chính không thể nào không cập nhật đến mà thôi. C̣n lại là mong mọi người đọc và tự suy ra những điều cần thiết cho ḿnh. Nay những điều cần thiết đó đă được bác HCC diễn đạt thật là ngắn gọn và đầy đủ không thể súc tích hơn được nữa. Cảm ơn bác.

Và một điều tiết lộ nho nhỏ cho chúng ta cùng yên tâm: trung đoàn tên lửa anh hùng H6M (tất nhiên là VHA viết theo kiểu mật hiệu quân đội), đơn vị bảo vệ bầu trời Thủ đô năm xưa trong trận đánh trả 12 ngày đêm năm 1972, đơn vị đầu tiên bắn hạ chiếc B52 đầu tiên hiện đă có mặt tại vùng kinh tế trọng điểm phía Nam để huấn luyện và bảo vệ tp HCM, tp biển dầu và các dàn khoan dầu khí ở ngoài khơi của chúng ta. Tương tự như vậy, những vị trí trọng yếu cũng đều được bảo vệ cẩn mật. Chỉ có điều khác căn bản là thay cho những dàn tên lửa S75 (SAM2) cổ lỗ xưa chỉ bẳn được đến 10-15 km, th́ nay là những hệ thống S300 hiện đại có tầm quan sát phát hiện mục tiêu lên đến 300 km và tiêu diệt mục tiêu trong cự ly 150 km. Cùng một lúc, S300 có khả năng bám sát và tiêu diệt sáu mục tiêu, điều khiển đến 12 tên lửa và quản lư tới 100 mục tiêu. Trần bắn có khả năng lên đến độ cao 27 km. Thật là những thông số ấn tượng!

Posted by: Hoacamchuong Jan 19 2013, 06:28 AM

QUOTE (VuHungAnh @ Jan 18 2013, 08:19 PM) *
Và một điều tiết lộ nho nhỏ cho chúng ta cùng yên tâm: trung đoàn tên lửa anh hùng H6M (tất nhiên là VHA viết theo kiểu mật hiệu quân đội), đơn vị bảo vệ bầu trời Thủ đô năm xưa trong trận đánh trả 12 ngày đêm năm 1972, đơn vị đầu tiên bắn hạ chiếc B52 đầu tiên hiện đă có mặt tại vùng kinh tế trọng điểm phía Nam để huấn luyện và bảo vệ tp HCM, tp biển dầu và các dàn khoan dầu khí ở ngoài khơi của chúng ta. Tương tự như vậy, những vị trí trọng yếu cũng đều được bảo vệ cẩn mật. Chỉ có điều khác căn bản là thay cho những dàn tên lửa S75 (SAM2) cổ lỗ xưa chỉ bẳn được đến 10-15 km, th́ nay là những hệ thống S300 hiện đại có tầm quan sát phát hiện mục tiêu lên đến 300 km và tiêu diệt mục tiêu trong cự ly 150 km. Cùng một lúc, S300 có khả năng bám sát và tiêu diệt sáu mục tiêu, điều khiển đến 12 tên lửa và quản lư tới 100 mục tiêu. Trần bắn có khả năng lên đến độ cao 27 km. Thật là những thông số ấn tượng!


Vâng, xin cảm ơn VHA đă có lời khích lệ. HCC tôi cũng thường... điên tiết khi thấy "anh bạn 16 vàng & 4 tốt" của chúng ta cứ ngang ngược làm đủ mọi chuyện vừa ăn cướp vừa la làng, mà ta th́ cứ... im như thóc đổ bồ.
Năm ngoái (2012), TQ quậy tưng bừng khắp nơi, trong khi chúng ta cứ b́nh chân như vại. Đă thế, trong nước th́ chống tham nhũng không nổi, làm rối ḷng dân. Ai mà chẳng muốn... điên lên chứ?
Năm nay, mặc dù tham nhũng vẫn c̣n đó, chửa ra đâu vào đâu cả, nhưng những động thái "chuẩn bị phên giậu" cho chắc chắn để pḥng trộm cướp th́ ai cũng thấy nên ḷng dân cũng thấy tạm yên.
Cái chuyện "tiết lộ" này thực ra cũng chẳng có ǵ là lộ bí mật đâu. Và tiện thể HCC xin "góp" thêm:
2012, TQ "bóp" Philipin ở băi cạn Scarborough; nắn gân Nhật Bản ở quần đảo Senkaku gây nên t́nh trạng căng thẳng kéo dài đến hôm nay cũng chẳng qua là để "đe" Việt Nam thôi. Bởi mục đích duy nhất của TQ không phải là 80% lănh hải biển Đông, mà là khuất phục Việt Nam! Chỉ khi Việt Nam "thuần phục" th́ giấc mộng bành trướng của TQ mới thành công. Khi đó, đương nhiên biển Đông là ao nhà của TQ. Bán đảo Đông Dương (gồm 3 nước Việt Nam, Lào & Campuchia) là tỉnh Quảng Nam (của TQ). Lúc bấy giờ, Nhật Bản chỉ có thể bắt tay "hảo lớ" khi TQ độc chiếm Senkaku. 7 nước c̣n lại trong ASEAN chỉ c̣n cách đứng nghiêm kính chào "ngài" Bắc Kinh to đùng mà thôi.
Vấn đề là làm cách nào để khuất phục Việt Nam? Đây chính là điều mà những cái đầu "nóng" ở Trung Nam Hải luôn luôn phải lo nghĩ nhiều nhất!
Tiếc thay, những cái đầu ấy có to mà không khôn. Bởi đáng lẽ rút kinh nghiệm từ lịch sử cha ông của họ để mà nói chuyện với Việt Nam một cách chan ḥa, hữu nghị, chân thành..., th́ ắt sẽ có lợi cho cả hai. Đằng này chúng lại chỉ muốn lợi riêng thôi, nên cái danh chính ngôn thuận sẽ không thể thỏa măn được, buộc chúng phải dùng đến hạ sách như những kẻ tiểu nhân: quấy rối sống sượng, nói dối ti tiện, tung đ̣n gió bẩn thỉu..., thôi th́ không chừa một thủ đoạn nào dù là bỉ ổi nhất!
Khốn thay, càng chơi cái "tṛ mèo" đó, chúng càng tự sỉ nhục ḿnh trong con mắt thiên hạ đang ngày càng hiểu rơ tim gan đen tối của chúng mà thôi.
Thế nên tôi đă hiểu, v́ sao đối với "thằng hàng xóm ươn hèn", chúng ta cứ "mackeno", tự nhiên chúng sẽ tự thấy chúng thật vớ vẩn, chẳng ra làm sao!
Tôi nghĩ điều này chắc ai cũng đă thấy rơ mười mươi rồi.
Các cụ ta xưa có câu hàm huyết phún nhân, tiên ô tự khẩu (ngậm máu phun người, trước tiên là bẩn miệng ḿnh), có lẽ đang rất đúng với Trung Quốc đây.

Posted by: VuHungAnh Jan 19 2013, 02:28 PM

Vào ngày này, 19/1/1974, cách đây đúng 39 năm, Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Hành động kẻ cướp phi pháp ấy đă vấp phải sự kháng cự mănh liệt của người Việt Nam và sự lên án mạnh mẽ của thế giới. Hành động này thống nhất và nằm trong hệ thống chuỗi những hành động ḱm chế và làm suy yếu nhà nước Việt Nam để dễ bề mưu đồ bành trướng của chúng. Trước đây, với chủ trương lợi dụng t́nh thế chiến tranh của nước ta, chúng mặc cả với bọn đế quốc trên lưng dân tộc ta. Nhưng khi Hiệp định Paris về VN vừa được kư kết, người Mỹ buộc phải rút khỏi VN không điều kiện, sự thất bại đang chờ bọn đế quốc lẫn bành trướng ở nhăn tiền th́ con chó sói đang đội lốt cừu lập tức vứt bỏ cái mặt nạ nhơ nhuốc hiện nguyên h́nh là bọn kẻ cướp hung hăn: chúng ra tay trực tiếp đánh chiếm lănh thổ nước ta!


19/1/1974: Trung Quốc nổ súng đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam


Ngày 25/11/2011, trong phát biểu trước Quốc hội, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đă đề cập tới hai thời điểm Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam: “Năm 1956, Trung Quốc đă đưa quân chiếm đóng các đảo phía đông của quần đảo Hoàng Sa. Đến năm 1974, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa khi ấy đang trong sự quản lư của chính quyền Sài G̣n, tức chính quyền Việt Nam Cộng ḥa (VNCH). Chính quyền VNCH lúc đó đă phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên Hiệp Quốc can thiệp. Chính phủ lâm thời cách mạng miền Nam Việt Nam lúc đó cũng ra tuyên bố phản đối hành vi chiếm đóng này”.

Thủ tướng cũng cho biết Chính phủ Việt Nam sẽ kiên tŕ đ̣i lại Hoàng Sa bằng biện pháp ḥa b́nh.

Phát biểu của người đứng đầu Chính phủ của một đất nước Việt Nam thống nhất đă nhắc chúng ta nhớ tới một ngày bi tráng của 39 năm về trước, khi đất nước c̣n chia đôi. Đó là ngày 19/1/1974, Trung Quốc nổ súng cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa. Các chiến hạm cùng quân nhân VNCH đă chiến đấu quyết liệt, nhưng cuối cùng với một lực lượng mạnh hơn, Trung Quốc đă chiếm được cụm phía tây của quần đảo Hoàng Sa, sau khi đă chiếm cụm phía đông hồi thập niên 1950, qua đó chiếm đóng phi pháp toàn bộ quần đảo này từ đó đến nay.

Hành tŕnh xâm lược

Trận hải chiến Hoàng Sa diễn ra trong khoảng 30 phút vào ngày 19.1.1974, nhưng trước đó nhiều ngày, Trung Quốc đă bắt đầu những chuyển động cho hành tŕnh xâm lược của ḿnh. Ngày 10/1, tàu Trung Quốc bắt đầu xuất hiện trong khu vực cụm tây quần đảo Hoàng Sa. Sau đó một ngày, Bộ Ngoại giao nước này phát đi từ Bắc Kinh tuyên bố rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Quốc và VNCH đang chiếm đóng phi pháp. Ngay lập tức, Tổng trưởng Ngoại giao Vương Văn Bắc của chính quyền Sài G̣n đă bác bỏ luận điệu ngang ngược này và lên án hành động xâm lăng gây hấn của Trung Quốc.


Bản đồ trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 (ảnh nhỏ là các chiến hạm VNCH)

Lúc bấy giờ, về mặt quân sự, phía Việt Nam chỉ có một trung đội quân địa phương thuộc Chi khu Ḥa Vang trú đóng trên đảo Hoàng Sa. Để tăng cường sức mạnh bảo vệ biển đảo, Tư lệnh Hải quân vùng 1 Duyên hải vào ngày 15/1 đă ra lệnh cho tuần dương hạm Lư Thường Kiệt (HQ-16), do trung tá Lê Văn Thự làm hạm trưởng, trực chỉ tiến thẳng ra tăng cường bảo vệ Hoàng Sa. Tiếp theo, khu trục hạm Trần Khánh Dư (HQ-4) do trung tá Vũ Hữu San chỉ huy đang tuần tra vùng biển ngoài khơi Quảng Ngăi cũng được lệnh tức tốc tới bảo vệ Hoàng Sa. Sau đó, do diễn biến phức tạp, tuần dương hạm Trần B́nh Trọng (HQ-5) và hộ tống hạm Nhật Tảo (HQ-10) cũng đă được điều động. HQ-5 là soái hạm, với hạm trưởng là trung tá Phạm Trọng Quỳnh; c̣n HQ-10 do thiếu tá hạm trưởng Ngụy Văn Thà chỉ huy. Ban chỉ huy công tác trên biển của chiến dịch bảo vệ Hoàng Sa được đặt trên tàu HQ-5 do đại tá Hà Văn Ngạc thừa lệnh Tư lệnh HQ vùng 1 Duyên hải làm chỉ huy trưởng.

Trong thời gian này, phía Trung Quốc đă cho tàu cá chở quân lính giả dạng ngư dân tiến chiếm một số đảo. Công điện 50.356 của Tư lệnh Hải quân vùng 1 Duyên hải gửi HQ-4, HQ-5 và HQ-16 cho biết: “Trung Cộng đă bất thần tiến chiếm các đảo Robert (Cam Tuyền - NV), Duncan (Quang Ḥa), Drummond (Duy Mộng) và Money (Vĩnh Lạc) thuộc quần đảo Hoàng Sa kể từ ngày 10/1/1974. Hiện có 2 tàu loại 100 tấn neo đậu tại đảo Robert... Trên đảo Duncan có 1 cḥi quan sát... Tại đảo Money có 1 hầm c̣n mới...”. Công điện c̣n cho biết phi cơ của Sư đoàn 1 Không quân đang trực ở sân bay Đà Nẵng. Nhiệm vụ được giao cho lực lượng bảo vệ Hoàng Sa là trước hết sử dụng đường lối ôn ḥa, yêu cầu kẻ địch rút khỏi lănh thổ Việt Nam, trong trường hợp địch khai hỏa th́ “tập trung khả năng để tiêu diệt địch”, lệnh từ văn pḥng chỉ huy ở Đà Nẵng truyền ra cho HQ-5 nêu rơ.

Lúc bấy giờ, lực lượng chiến đấu của phía Trung Quốc có 11 tàu, trong đó có 2 tàu chống ngầm Krondstadt, 2 tàu quét lôi, vài tiểu đoàn thủy quân lục chiến và một số tàu chở quân. Bên cạnh đó, Trung Quốc c̣n có một đội quân dự pḥng ở Hải Nam, trong đó có nhiều tàu tên lửa Komar và Osa.

Cuộc giao tranh đẫm máu

Sáng sớm 19.1, một toán biệt hải từ HQ-4 và một đội hải kích từ HQ-5 chia làm hai mũi dùng bè cao su đổ bộ lên tái chiếm đảo Quang Ḥa. Một cuộc đọ súng xảy ra giữa quân VNCH và quân Trung Quốc đă chiếm đảo này từ trước cùng với số mới đổ bộ từ các chiến hạm gần đấy. Cuộc giao tranh này khiến 2 quân nhân VNCH tử thương và sau đó, do quân số ít hơn rất nhiều, hai toán đổ bộ của VNCH đă phải rời đảo, trở lại tàu.

Lúc này, các tàu chiến trên biển đă di chuyển theo đội h́nh chiến thuật, bộ chỉ huy trên soái hạm HQ-5 chỉ định mục tiêu cho từng chiến hạm thành viên để tiêu diệt. Theo đó, HQ-5 đối đầu tàu Krondstadt 274; HQ-4 đối đầu Krondstadt 271; HQ-10 đối đầu trục lôi hạm 396; HQ-16 đối đầu trục lôi hạm 389. Lúc 10 giờ 22 sáng 19.1.1974, lệnh tác xạ đồng loạt vào các chiến hạm Trung Quốc được ban hành từ HQ-5. Thông tin công khai trước đây cho rằng tàu Trung Quốc đă nổ súng trước. Tuy nhiên, mới đây, nguyên hạm trưởng HQ-4 Vũ Hữu San xác nhận rằng, lúc bấy giờ, tàu chiến của VNCH đă “chủ động khai hỏa”. Ngay trong những phút đầu, một chiếc Krondstadt đă bị trúng đạn bốc cháy. Sau đó, chiếc Krondstadt thứ hai cũng hư hại và phải ủi vào rạn san hô gần đó để khỏi ch́m. Phía VNCH cũng chịu tổn thất khi HQ-4 và HQ-5 đều trúng đạn nhưng vẫn c̣n chiến đấu được; HQ-16 bị hư hại nặng hơn và phải dần rút khỏi ṿng chiến. Riêng HQ-10, là tàu nhỏ nhất, bị bắn ch́m và hạm trưởng Ngụy Văn Thà tử trận.

Đến gần 11 giờ, có tín hiệu cho thấy Trung Quốc đang tăng viện với các tàu tên lửa Komar xuất hiện từ phía xa. Nhận thấy t́nh thế bất lợi, chỉ huy trưởng Hà Văn Ngạc đă ra lệnh cho toàn bộ lực lượng rời vùng giao tranh. Trong cuộc chiến này, theo con số thống kê chưa đầy đủ, 53 quân nhân VNCH đă bỏ ḿnh v́ nước; một số quân nhân và nhân viên khí tượng bị bắt làm tù binh và đă được trao trả sau đó. Phía Trung Quốc có 4 tàu bị bắn hỏng và 18 binh sĩ chết.

Sau trận chiến ngắn ngủi nhưng ác liệt, Trung Quốc đă chiếm trọn quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Dù thế, trận hải chiến 1974 một lần nữa khẳng định ư chí bất khuất của người Việt Nam trong sứ mệnh bảo vệ chủ quyền. Trước một kẻ thù mạnh hơn và trong một t́nh h́nh chính trị chung có nhiều diễn biến bất lợi, các quân nhân đă kiên cường nổ súng vào kẻ xâm lăng.

Cuộc chiến đó cũng một lần nữa làm nổi rơ tính phi nghĩa của Trung Quốc tại Hoàng Sa và trên toàn biển Đông về sau, như tuyên cáo của Bộ Ngoại giao VNCH số 015/BNG sau trận hải chiến 1974 đă vạch rơ: “Các hành động quân sự của Trung Cộng là hành vi xâm phạm trắng trợn vào lănh thổ VNCH”.

Hành động dùng vũ lực để chiếm lănh thổ của nước khác đi ngược lại với Hiến chương LHQ nên không thể gọi khác đi được: kẻ xâm lược. Chính v́ thế, dù cho đă chiếm đóng toàn bộ Hoàng Sa gần 40 năm qua, Trung Quốc măi măi vẫn không có được một tư cách hợp pháp đối với vùng lănh thổ này của Việt Nam. (theo Thanh Niên online)

Posted by: Convert Mar 4 2013, 11:57 PM



Cách đây vừa tṛn 25 năm (3-1988), một trận hải chiến ác liệt đă xảy ra trên vùng biển Trường Sa (biển Đông), chúng ta đă mất đảo, mất người. Những chiến sĩ về với biển đa số c̣n rất trẻ, người cao tuổi nhất mới 44, trẻ nhất có một số bạn vừa tṛn đôi mươi… Các anh xông pha nơi đầu sóng ngọn gió biết chắc hy sinh nhưng không ngại không chỉ để lại ḷng tiếc thương, sự tự hào mà c̣n những giá trị rất to lớn xung quanh đó, nó là một cột mốc đáng nhớ của Hải quân và nhân dân Việt Nam.

Posted by: VuHungAnh Feb 16 2014, 11:00 AM


Cách đây đúng 35 năm, vào ngày 17/2/1979, Trung Quốc đă đưa hàng chục vạn quân tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới trên bộ giữa hai nước. Việt Nam đă thực hiện quyền tự vệ chính đáng của ḿnh, tiến hành cuộc chiến đấu ngoan cường bảo vệ biên giới phía Bắc. Cuộc chiến tranh diễn ra trong ṿng 1 tháng nhưng đă gây thiệt hại nặng nề về kinh tế cho cả hai nước, đặc biệt là hậu quả lâu dài đối với quan hệ hữu nghị giữa Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam và Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa.

Để làm rơ bản chất, sự thật lịch sử, tính chính nghĩa của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc; đấu tranh bác bỏ những luận điệu tuyên truyền sai trái, xuyên tạc sự thật của các thế lực thù địch, xin chuyển đến bạn đọc những nét chính về cuộc chiến tranh này. Qua đó để tôn vinh công lao, sự hy sinh to lớn của quân và dân ta trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc; cổ vũ tinh thần yêu nước, truyền thống hào hùng của dân tộc, ư chí tự lực tự cường, quyết tâm bảo vệ Tổ quốc trong t́nh h́nh mới. Đồng thời, giữ ǵn và thúc đẩy mối quan hệ hữu nghị láng giềng Việt – Trung với phương châm 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt; không để các thế lực thù địch lợi dụng chống phá Đảng, Nhà nước ta, làm ảnh hưởng đến quan hệ hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc, lợi ích lâu dài giữa hai dân tộc.

Thông qua sách báo, tài liệu của Trung Quốc, Việt Nam và một số nước khác xuất bản từ năm 1979 đến 2009, bạn đọc sẽ thấy được diễn biến và hậu quả của cuộc chiến tranh 1979:




Chiến tranh biên giới 1979: Cuộc chiến không thể lăng quên



5 giờ sáng ngày 17/2/1979, lực lượng Trung Quốc khoảng 120.000 quân bắt đầu tiến vào Việt Nam trên toàn tuyến biên giới, mở đầu là pháo, tiếp theo là xe tăng và bộ binh. Cánh phía đông có sở chỉ huy tiền phương đặt tại Nam Ninh và mục tiêu chính là Lạng Sơn. Có hai hướng tiến song song, hướng thứ nhất do quân đoàn 42A dẫn đầu từ Long Châu đánh vào Đồng Đăng nhằm làm bàn đạp đánh Lạng Sơn, hướng thứ hai do quân đoàn 41A dẫn đầu từ Tĩnh Tây và Long Châu tiến vào Cao Bằng và Đông Khê. Ngoài ra c̣n có quân đoàn 55A tiến từ Pḥng Thành vào Móng Cái.


Bộ đội Việt Nam ở Lạng Sơn trong chiến tranh biên giới 1979

Cánh phía tây có sở chỉ huy tiền phương đặt tại Mông Tự, có 3 hướng tiến công chính. Hướng thứ nhất do các quân đoàn 13A và 11A dẫn đầu đánh từ vào thị xă Lào Cai. Hướng thứ hai từ Văn Sơn đánh vào Hà Giang. Hướng thứ 3 do sư đoàn 42D của quân đoàn 14A dẫn đầu đánh từ Kim B́nh vào Lai Châu. Tổng cộng quân Trung Quốc xâm nhập Việt Nam trên 26 điểm, các khu vực dân cư Việt Nam chịu thiệt hại nặng nhất từ đợt tấn công đầu tiên này là Lào Cai, Mường Khương, Cao Bằng, Lạng Sơn và Móng Cái.

Tất cả các hướng tấn công đều có xe tăng, pháo binh hỗ trợ. Quân Trung Quốc vừa chiếm ưu thế về lực lượng, vừa chủ động về thời gian tiến công, lại c̣n có "lực lượng thứ năm" gồm những người Việt gốc Hoa trên đất Việt Nam. Từ đêm 16 tháng 2, các tổ thám báo Trung Quốc đă mang theo bộc phá luồn sâu vào nội địa Việt Nam móc nối với "lực lượng thứ năm" này lập thành các toán vũ trang phục sẵn các ngă ba đường, bờ suối, các cây cầu để ngăn chặn quân tiếp viện của Việt Nam từ phía sau lên. Trước giờ nổ súng, các lực lượng này cũng bí mật cắt các đường dây điện thoại để cô lập chỉ huy sư đoàn với các chốt, trận địa pháo.

Tiến đánh nhanh lúc khởi đầu nhưng quân Trung Quốc nhanh chóng phải giảm tốc độ do gặp nhiều trở ngại về địa h́nh và hệ thống hậu cần lạc hậu phải dùng lừa, ngựa và người thồ hàng. Hệ thống pḥng thủ của Việt Nam dọc theo biên giới khá mạnh, với các hầm hào hang động tại các điểm cao dọc biên giới do lực lượng quân sự có trang bị và huấn luyện tốt trấn giữ. Kết quả là Trung Quốc phải chịu thương vong lớn. Trong ngày đầu của cuộc chiến, chiến thuật dùng biển lửa và biển người của Trung Quốc đă có kết quả, họ tiến được vào sâu trong lănh thổ Việt Nam hơn 10 dặm và chiếm được một số thị trấn. Chiến sự ác liệt nhất diễn ra tại các vùng Bát Xát, Mường Khương ở tây bắc và Đồng Đăng, cửa khẩu Hữu Nghị (Lạng Sơn), Thông Nông (Cao Bằng) ở đông bắc. Quân Trung Quốc cũng đă vượt sông Hồng và đánh thẳng vào Lào Cai.

Sang ngày 18 và 19/2, chiến sự lan rộng hơn. Việt Nam kháng cự rất mạnh và với tinh thần chiến đấu cao. Quân Trung Quốc hầu như không thể sử dụng lực lượng ở mức sư đoàn mà phải dùng đội h́nh nhỏ và thay đổi chiến thuật. Họ tiến chậm chạp, giành giật từng đường hầm, từng điểm cao, và cuối cùng cũng chiếm được Mường Khương (Hoàng Liên Sơn), Trùng Khánh (Cao Bằng), và Đồng Đăng (Lạng Sơn). Tại Móng Cái, hai bên giành giật dai dẳng. Cả hai bên đều phải chịu thương vong cao, có ít nhất 4.000 lính Trung Quốc chết trong hai ngày đầu này. Sau hai ngày chiến tranh, quân Trung Quốc đă chiếm được 11 làng mạc và thị trấn, đồng thời bao vây Đồng Đăng, thị trấn có vị trí then chốt trên đường biên giới Trung-Việt.

Trận chiến tại Đồng Đăng bắt đầu ngay từ ngày 17 và là trận đánh ác liệt nhất. Đây là trận địa pḥng thủ của Trung đoàn 12 Tây Sơn, Sư đoàn 3 Sao Vàng, Quân đội Nhân dân Việt Nam. Tấn công vào Đồng Đăng là 2 sư đoàn bộ binh, 1 trung đoàn xe tăng, và chi viện của 6 trung đoàn pháo binh Trung Quốc. Cụm điểm tựa Thâm Mô, Pháo đài, 339 tạo thế chân kiềng bảo vệ phía tây nam thị xă Đồng Đăng, do lực lượng của 2 Tiểu đoàn 4 và 6, Trung đoàn 12 trấn giữ, bị Trung Quốc bao vây và tấn công dồn dập ngay từ đầu với lực lượng cấp sư đoàn.

Lực lượng pḥng thủ không được chi viện nhưng đă chiến đấu đến những người cuối cùng, trụ được cho đến ngày 22/2. Ngày cuối cùng tại Pháo đài Đồng Đăng, nơi có hệ thống pḥng thủ kiên cố nhất, không gọi được đối phương đầu hàng, quân Trung Quốc chở bộc phá tới đánh sập cửa chính, dùng súng phun lửa, thả lựu đạn, bắn đạn hóa học vào các lỗ thông hơi, làm thiệt mạng cả thương binh cũng như dân quanh vùng đến đây lánh nạn.

Đến 21/2, Trung Quốc tăng cường thêm 2 sư đoàn và tiếp tục tấn công mạnh hơn nữa. Ngày 22, các thị xă Lào Cai và Cao Bằng bị chiếm. Quân Trung Quốc chiếm thêm một số vùng tại Hà Tuyên, Cao Bằng, Lạng Sơn, và Quảng Ninh. Chiến sự lan rộng tới các khu đô thị ven biển ở Móng Cái. Về phía Việt Nam, cùng lúc với việc triển khai pḥng ngự quyết liệt, khoảng từ 3 đến 5 sư đoàn (gồm 30.000 quân) cũng được giữ lại để thành lập một tuyến pḥng ngự cánh cung từ Yên Bái tới Quảng Yên với nhiệm vụ bảo vệ Hà Nội và Hải Pḥng.

Ngày 26/2, thêm nhiều quân Trung Quốc tập kết quanh khu vực Lạng Sơn chuẩn bị cho trận chiến đánh chiếm thị xă này. Sau khi thị sát chiến trường, Bộ tổng tham mưu Quân đội Nhân dân Việt Nam đề xuất điều động một quân đoàn từ Campuchia cùng một tiểu đoàn pháo phản lực BM-21 vừa được Liên Xô viện trợ về Lạng Sơn. Đồng thời tổ chức và huy động lại các đơn vị và các phân đội, biên chế lại một sư đoàn vừa rút lui từ chiến trường, tiến hành các hoạt động tác chiến vào sâu trong hậu phương địch.

Phi đoàn máy bay vận tải An-12 của Liên Xô đă lập cầu hàng không, chở Quân đoàn 2, Quân đội Nhân dân Việt Nam từ Campuchia về Lạng Sơn.

Ngày 25/2, tại Mai Sao, Quân đoàn 14 (Binh đoàn Chi Lăng) thuộc Quân khu 1, Quân đội Nhân dân Việt Nam cùng Bộ chỉ huy thống nhất Lạng Sơn được thành lập, lực lượng bao gồm các Sư đoàn 3, 327, 338, 337 (đang từ Quân khu 4 ra) và sau này có thêm Sư đoàn 347 cùng các đơn vị trực thuộc khác.

Trong giai đoạn đầu đến ngày 28/2/1979, quân Trung Quốc chiếm được các thị xă Lào Cai, Cao Bằng, và một số thị trấn. Các cơ sở vật chất, kinh tế ở những nơi này bị phá hủy triệt để. Tuy nhiên, do vấp phải sự pḥng ngự có hiệu quả của Việt Nam cũng như có chiến thuật lạc hậu so với phía Việt Nam nên quân Trung Quốc tiến rất chậm và bị thiệt hại nặng. Quân đội Việt Nam c̣n phản kích, đánh cả vào hai thị trấn biên giới Ninh Minh (Quảng Tây) và Malipo (Vân Nam) của Trung Quốc, nhưng chỉ có ư nghĩa cảnh cáo Trung Quốc.

Lạng Sơn - những trận chiến quyết tử

Giai đoạn 2 bắt đầu từ ngày 27/2. Chiến sự tập trung tại Lạng Sơn tuy giao tranh tại Lào Cai, Cao Bằng, và Móng Cái vẫn tiếp diễn. Trận đánh chiếm thị xă Lạng Sơn bắt đầu lúc 6 giờ sáng cùng ngày. Trung Quốc điều tới đây thêm 2 sư đoàn từ Đồng Đăng và Lộc B́nh (phía đông nam Lạng Sơn), tiếp tục đưa thêm quân mới từ Trung Quốc thâm nhập Việt Nam để tăng viện.

Tại Lạng Sơn, các Sư đoàn 3 và 337 của Việt Nam đă tổ chức pḥng thủ chu đáo và phản ứng mănh liệt trước các đợt tấn công lớn của quân Trung Quốc. Từ ngày 2/3, Sư đoàn 337 trụ tại khu vực cầu Khánh Khê. Sư đoàn 3 chống trả lại 3 sư đoàn bộ binh 160, 161, 129 cùng nhiều xe tăng, pháo của Trung Quốc, tiến công trên một chiều dài 20 km từ xă Hồng Phong, huyện Văn Lăng đến xă Cao Lâu, huyện Cao Lộc.

Suốt ngày 27, ở hướng Cao Lộc, sư đoàn 129 Trung Quốc không phá nổi trận địa pḥng thủ của trung đoàn 141; ở hướng đường 1B, sư đoàn 161 bị trung đoàn 12 gh́m chân; ở hướng đường 1A, trung đoàn 2 vừa chặn đánh sư đoàn 160 từ phía bắc vừa chống lại cánh quân vu hồi của sư đoàn 161 từ hướng tây bắc thọc sang. Nhưng 14 giờ ngày hôm đó, 1 tiểu đoàn Trung Quốc bí mật luồn qua phía sau bất ngờ đánh chiếm điểm cao 800, nơi đặt đài quan sát pháo binh của sư đoàn 3 Sao Vàng. Mất điểm cao 800, thế trận pḥng ngự của Việt Nam ở phía tây đường 1A từ Cốc Chủ đến điểm cao 417 bị chọc thủng.

Chiếm được điểm cao 800 và ga Tam Lung nhưng trong suốt các ngày từ 28/2 đến 2/3, quân Trung Quốc vẫn không vượt qua được đoạn đường 4 km để vào thị xă Lạng Sơn, tuy chúng đă dùng cho hướng tiến công này gần 5 sư đoàn bộ binh. Sau nhiều trận đánh đẫm máu giành giật các điểm cao quanh Lạng Sơn mà có trận, quân pḥng thủ Việt Nam chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, quân Trung Quốc bắt đầu bao vây thị xă Lạng Sơn ngày 2 tháng 3, sử dụng thêm sư đoàn 162 dự bị chiến dịch của quân đoàn 54 và dùng 6 sư đoàn tấn công đồng loạt trên nhiều hướng. Chiều ngày 4/3, một cánh quân Trung Quốc đă vượt sông Kỳ Cùng, chiếm điểm cao 340 và vào tới thị xă Lạng Sơn, một cánh quân khác của sư đoàn 128 Trung Quốc cũng chiếm sân bay Mai Pha, điểm cao 391 ở phía tây nam thị xă.

Đến đây, phía Việt Nam đă điều các sư đoàn chủ lực có xe tăng, pháo binh, không quân hỗ trợ áp sát mặt trận, chuẩn bị phản công giải phóng các khu vực bị chiếm đóng. Quân đoàn 14 với các sư đoàn 337, 327, 338 hầu như c̣n nguyên vẹn đang bố trí quân quanh thị xă Lạng Sơn. Quân đoàn 2, chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam đă tập kết sau lưng Quân đoàn 14.

Trung Quốc buộc phải rút quân

Ngày 5/3/1979, Việt Nam ra lệnh tổng động viên toàn quốc. Cùng ngày, Bắc Kinh tuyên bố đă "hoàn thành mục tiêu chiến tranh", "chiến thắng" và bắt đầu rút quân. Lúc đó, tại mặt trận Lạng Sơn, phía Việt Nam đă bày binh bố trận rất bài bản, chuẩn bị phản công trên quy mô lớn, đánh hiệp đồng quân binh chủng. Nếu không rút quân đúng thời điểm này th́ quân Trung Quốc sẽ thiệt hại rất lớn, nhận hậu quả rất nặng nề, bị tiêu diệt gọn. Bởi lúc đó, Sư đoàn 337 của Việt Nam lên tham chiến từ ngày 2/3 tại khu vực cầu Khánh Khê ở Lạng Sơn để chi viện cho các đơn vị đang chặn đánh quân Trung Quốc. Nhưng 337 đến hơi muộn để thay đổi cục diện trận đánh tại Lạng Sơn. Tuy nhiên, Sư đoàn 337 đă cùng sư đoàn 338 tổ chức phản kích, đánh duổi quân Trung Quốc rút lui qua ngả Chi Ma.

Ngày 7/3, Việt Nam tuyên bố thể hiện "thiện chí ḥa b́nh", sẽ cho phép Trung Quốc rút quân.

Mặc dù Trung Quốc tuyên bố rút quân nhưng chiến sự vẫn tiếp diễn ở một số nơi dọc biên giới 6 tỉnh phía Bắc.

Ngày 18/3/1979, Trung Quốc rút hết quân khỏi biên giới Việt Nam. (theo Petrotimes)

Posted by: DTH May 24 2014, 08:15 PM

Các học giả Đài Loan mới đây cho biết Hoa Kỳ đă yêu cầu chính phủ ở Đài Bắc làm rơ ư nghĩa của đường 11 đoạn mà Đài Loan vẽ ra năm 1947 và được Trung Quốc dùng để làm cơ sở cho đ̣i hỏi chủ quyền ở Biển Đông. Các học giả này nói rằng yêu cầu mà Washington đưa ra 2 lần trong 3 tháng vừa qua vẫn chưa được thỏa măn v́ chính phủ của Tổng thống Mă Anh Cửu e rằng việc đó sẽ làm bùng ra một cuộc khủng hoảng chính trị trong nước.

Giữa lúc cuộc đối đầu kịch liệt giữa Việt Nam và Trung Quốc v́ vụ giàn khoan đang tiếp diễn ở Biển Đông, các học giả Đài Loan cho biết Hoa Kỳ hồi gần đây đă yêu cầu chính phủ của đảo quốc tự trị này làm rơ ư nghĩa của đường 11 đoạn, thường được gọi là đường lưỡi ḅ, mà họ vẽ ra năm 1947 và đang được Trung Quốc sử dụng để khẳng định yêu sách chủ quyền ở Biển Đông.

Theo tường thuật của thông tín viên Hải Nhan của ban Hoa Ngữ đài VOA tại Hồng Kông, việc này được giáo sư Trần Nhất Tân của Đại học Đạm Giang tiết lộ tại một cuộc hội thảo ở Hồng Kông về vấn đề Biển Đông hôm 19 tháng 5 vừa qua.

Ông Trần Nhất Tân cho rằng yêu cầu của Washington đối với Đài Bắc có mục đích làm suy yếu lập trường của Bắc Kinh đối với đường 9 đoạn mà họ dùng từ năm 1949 để cho rằng hầu như toàn bộ Biển Đông là lănh hải của ḿnh.

Chính phủ Tổng thống Mă Anh Cửu e rằng việc 'làm rơ ư nghĩa của đường 11 đoạn' sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng chính trị trong nước.Chính phủ Tổng thống Mă Anh Cửu e rằng việc 'làm rơ ư nghĩa của đường 11 đoạn' sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng chính trị trong nước.

Giáo sư Trần Nhất Tân nói rằng Đài Loan không thể thỏa măn yêu cầu của Mỹ v́ họ e rằng làm như thế sẽ gây phương hại cho mối quan hệ hài ḥa giữa hai bờ eo biển Đài Loan và tạo ra rất nhiều vấn đề chính trị v́ Đài Loan sẽ phải tu chính hiến pháp.

Ông Tôn Dương Minh, Phó Chủ tịch Quỹ Viễn cảnh Giao Lưu Đài Loan-Trung Quốc, cũng tán đồng nhận định đó. Ông nói rằng việc thỏa măn đ̣i hỏi mà Hoa Kỳ đă 2 lần đưa ra trong 3 tháng vừa qua là rất nguy hiểm, v́ Đài Loan sẽ phải tu chính hiến pháp, xác định lại đường biên giới của Trung hoa Dân quốc; và như thế có thể bị diễn giải là một hành động tuyên bố Đài Loan độc lập trên pháp lư, làm phát sinh rất nhiều vấn đề chính trị phức tạp.

Vào cuối năm năm 1947, Trung Quốc, với quốc hiệu lúc đó là Trung Hoa Dân Quốc và do chính phủ Quốc Dân Đảng lănh đạo, đă vẽ đường 11 đoạn trên biển Đông, gọi đó là quốc giới. Tháng 2 năm 1948, bản đồ lưỡi ḅ xuất hiện công khai lần đầu tiên với bốn nhóm đảo mà Trung Quốc gọi là Đông Sa, Tây Sa, Trung Sa và Nam Sa. Trong 4 quần đảo này, quần đảo vốn có tên Nam Sa được đổi thành Trung Sa và quần đảo Đoàn Sa được đổi thành Nam Sa.

Việt Nam gọi Tây Sa là Hoàng Sa và Nam Sa là Trường Sa và cũng dựa trên các yếu tố lịch sử và pháp lư để tuyên bố là thuộc chủ quyền của ḿnh.

Việt Nam gọi Tây Sa là Hoàng Sa và Nam Sa là Trường Sa và cũng dựa trên các yếu tố lịch sử và pháp lư để tuyên bố thuộc chủ quyền của ḿnh.Việt Nam gọi Tây Sa là Hoàng Sa và Nam Sa là Trường Sa và cũng dựa trên các yếu tố lịch sử và pháp lư để tuyên bố thuộc chủ quyền của ḿnh.

Trong khi đó, các nước khác ở Đông Nam Á, trong đó có Philippines, Malaysia, Brunei và mới đây là Indonesia, cũng có yêu sách chủ quyền đối với các quần đảo mà Trung Quốc gọi là Đông Sa và Nam Sa.

Từ khi công bố đường lưỡi ḅ tới nay, Đài Loan và Trung Quốc chưa bao giờ nói rơ ư nghĩa của ranh giới đó là ǵ, dù hai chính phủ ở Đài Bắc và Bắc Kinh đă có nhiều hành động trên thực tế trong ranh giới này. Theo Bách Khoa Mở Trung Quốc, có 4 cách giải thích về ư nghĩa pháp lư của đường 9 đoạn: (1) đó là đường ranh giới quốc gia hay quốc giới: có nghĩa là các đảo và vùng biển bên trong lằn ranh là lănh thổ của Trung Quốc và khu vực bên ngoài lằn ranh là thuộc về các nước khác hoặc là hải phận quốc tế; (2) đó là vùng biển lịch sử: Trung Quốc có quyền lợi lịch sử đối với tất cả các đảo và vùng biển bên trong lằn ranh; (3) đó lằn ranh trên biển, với các đảo trong lằn ranh thuộc chủ quyền Trung Quốc và Trung Quốc có quyền chủ quyền đối với vùng biển và tài nguyên dưới đáy biển không thuộc vùng nội thủy bên trong lằn ranh; và (4) đó là đường ranh phạm vi các đảo, với các đảo bên trong lằn ranh và vùng biển lân cận là một phần lănh thổ Trung Quốc, do Trung Quốc quản hạt và kiểm soát.

Chẳng những các nước có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc và Đài Loan phản đối và bác bỏ đường 9 đoạn, nhiều nước khác trên thế giới, kể cả Hoa Kỳ, cũng không ngớt Trung Quốc yêu cầu làm rơ ư nghĩa của đường ranh mà chính các chuyên gia công pháp quốc tế của Bắc Kinh và Đài Bắc cũng không thống nhất ư kiến với nhau.

Tại một cuộc họp hôm 17 tháng 5 ở Đài Bắc, cựu dân biểu Lâm Trọc Thủy của Đảng Dân Tiến cho biết ngay cả các học giả về công pháp quốc tế của Quốc Dân Đảng cũng cho rằng các qui định của luật pháp quốc tế và luật biển hiện nay đều vô cùng bất lợi cho yêu sách về “vùng biển lịch sử”. Một học giả khác của Trung Quốc, ông Lư Lệnh Hoa, cũng cho rằng đường chín đoạn không có kinh độ, vĩ độ cụ thể, cũng chẳng có căn cứ pháp lư.

Bắc Kinh cho rằng hầu như toàn bộ Biển Đông là lănh hải của ḿnh.Bắc Kinh cho rằng hầu như toàn bộ Biển Đông là lănh hải của ḿnh.

Ông Lâm Trọc Thủy, lư thuyết gia ṇng cốt của phong trào đ̣i Đài Loan tách khỏi Trung Quốc để độc lập, nói rằng đường lưỡi ḅ không hề có trong lịch sử Trung Quốc trước đây mà thật ra là bắt nguồn từ Quần đảo Tân Nam mà Nhật Bản tuyên bố đ̣i chủ quyền từ năm 1939 và đặt dưới sự quản hạt của huyện Cao Hùng ở Đài Loan, khi đó là một phần lănh thổ của Đế quốc Nhật. Ông Lâm nói rằng sau khi Nhật Bản bị đánh bại trong thế chiến thứ hai, chính phủ Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch mới thừa hưởng quần đảo mà Nhật Bản gọi là Shinnangunto và xem đó là vùng biển của Trung Quốc.

Ông Lâm Trọc Thủy cũng cho rằng Trung Quốc có thể tranh giành chủ quyền quần đảo “Tây Sa” (Hoàng Sa), nhưng không thể đ̣i chủ quyền đối với quần đảo “Nam Sa” (Trường Sa); và đó chính là lư do tại sao Bắc Kinh cực lực phản đối việc Philippines đưa vụ tranh chấp biển đảo này ra trước ṭa án trọng tài quốc tế.

Cũng tại cuộc họp báo ở Đài Bắc, một học giả Đài Loan cho rằng chính quyền Tưởng Giới Thạch đă làm bừa khi đưa quân đến chiếm đảo Thái B́nh (Việt Nam gọi là Ba B́nh) ở “Nam Sa”. Tiến sĩ Hứa Văn Đường, thuộc Ban Nghiên cứu Lịch sử Cận đại của Viện Nghiên cứu Trung ương (Academia Sinica) của Đài Loan, cho biết tại Ḥa hội Cựu Kim Sơn năm 1951, Nhật Bản tuyên bố từ bỏ Shinnangunto nhưng không nói là từ bỏ cho nước nào. Thế mà Đài Loan vào năm 1956 đă đưa quân đến chiếm ḥn đảo “Thái B́nh”, nơi mà ông nói không phải là ngư trường truyền thống của ngư dân Đài Loan.

Ông Hứa Văn Đường cũng tiết lộ là sau khi Nhật Bản đầu hàng năm 1945, quân đội của Tưởng Giới Thạch đă “tiện thể” tiếp thu Quần đảo Tân Nam từ tay Nhật Bản, nhưng lại không biết quần đảo này ở đâu, nên phải chạy tới Bộ Tư lệnh Mỹ ở Philippines để mượn bản đồ. Nhà sử học Đài Loan này nói rằng nhóm đảo mà Trung Quốc gọi là Nam Sa thật ra là nằm trong khu vực của nhóm đảo mà hiện nay có tên là Trung Sa.

(Voatiengviet.com)

Posted by: VuHungAnh Jul 8 2014, 11:05 PM

Kỷ niệm 28 năm ngày mất cố Tổng bí thư Lê Duẩn (10/07/1986 - 10/07/2014) chúng ta cần phải nhớ một điều. Trên cương vị là Bí thư thứ nhất và sau đó là Tổng Bí thư suốt 26 năm, ông Lê Duẩn đă để lại nhiều di sản cho lịch sử Việt Nam. Có thể người ta c̣n tranh căi về ông ở vài vấn đề, nhưng công lao to lớn trong sự nghiệp giải phóng và thống nhất dân tộc cũng như ư chí kiên cường và tinh thần cảnh giác cao độ trong việc chống lại chủ nghĩa bá quyền Trung Quốc, th́ có lẽ ít người nghi ngờ…


Cố Tổng bí thư Lê Duẩn:
"Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc!"


Bài học lớn về Trung Quốc

Trước hiệp định Geneva, ông Lê Duẩn là người lănh đạo phong trào cách mạng ở miền Nam. Như nhiều nhà lănh đạo của Việt Nam khi ấy, ông thực sự tin Trung Quốc là người anh em, đồng chí thực sự của cách mạng Việt Nam.

Năm 1954, Hiệp định Geneva được kư kết đă bẻ ngoặt nhận thức của ông về mối quan hệ với Trung Quốc. Nhà thơ Việt Phương, thư kư của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng kể:

“Khi bàn thảo về Hiệp định Geneva, Bộ Chính trị của ta chỉ đồng ư lấy vĩ tuyến 16 là ranh giới cuối cùng của khu phi quân sự tạm thời giữa hai miền Nam – Bắc trong thời gian chờ tổng tuyển cử. Nhưng Trung Quốc với sự ảnh hưởng của ḿnh, đă khăng khăng ép ta phải đồng ư chọn vĩ tuyến 17. Khi chúng ta bàn bạc vấn đề này với Trung Quốc, họ đă nói: “Chúng tôi là tướng ngoài mặt trận. Các đồng chí hăy để cho chúng tôi tùy cơ ứng biến”. Khi nói như thế, người Trung Quốc đă tự cho ḿnh quyền định đoạt số phận của người Việt Nam”.


Bác Hồ và cố Tổng Bí thư Lê Duẩn năm 1960

Thời điểm đó, ta đă kiểm soát phần lớn vùng Nam Bộ, ngoại trừ một vài đô thị nhỏ. Ở miền Bắc, ta chiến thắng vang lừng ở Điện Biên. Nhưng Trung Quốc đă bắt ta phải kư một hiệp định chia cắt đất nước - một hành động mà sau này như nhiều người nói: “người anh lớn” đă phản bội lại “người em” của ḿnh.

Sau khi hiệp định được kư, trên đường từ Bắc vào Nam, nh́n những quân dân miền Nam giơ 2 ngón tay chào nhau, vừa là biểu tượng victory - chiến thắng, vừa là lời hẹn 2 năm sau sẽ đoàn tụ, ông Lê Duẩn đă khóc. Ông hiểu, sẽ không bao giờ có tổng tuyển cử, sẽ không bao giờ chỉ là 2 năm…Rồi đây đất nước sẽ c̣n bị chia cắt rất lâu v́ Hiệp định Geneva năm đó.

Sau đó, khi chia tay Lê Đức Thọ ra Bắc tập kết, ông Lê Duẩn đă nói với người đồng chí của ḿnh một câu rất nổi tiếng: “Anh ra nói với Bác, 20 năm nữa tôi mới được gặp Bác”.

Rất trùng hợp, 20 năm sau, đất nước thống nhất. Nhưng quan trọng hơn, đó là lần ông Lê Duẩn thực sự thấy thấm thía nhất về nỗi đau chứng kiến đất nước ông đă bị người anh em Trung Quốc phản bội. Năm 1972, trong một cuộc tṛ chuyện với Chu Ân Lai, nhắc lại về Hiệp định Geneva, ông Lê Duẩn đă không ngần ngại lên án: “Năm đó, người Trung Quốc các anh đă bán đứng chúng tôi trên bàn đàm phán”.

Dù là năm 1954 hay năm 1972 hay sau này, dù là lúc đang lănh đạo cách mạng miền Nam hay khi đă ra Bắc lănh đạo cuộc kháng chiến chống Mỹ, kể cả khi đất nước đă thống nhất, chưa một phút giây nào, TBT Lê Duẩn quên bài học đó.

“Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc”

Khi c̣n sống, TBT Lê Duẩn luôn cho rằng, hiểu Trung Quốc là chuyện sống c̣n của dân tộc Việt Nam, khi mà lịch sử địa lư, trớ trêu thay đă khiến ta măi măi phải là láng giềng của họ. Mà để hiểu người Trung Quốc nhất định phải hiểu được những đặc tính của dân tộc Việt Nam.

Đắm ch́m vào trong dân tộc để hiểu cái ở ngoài dân tộc và giữ dân tộc là cách mà TBT Lê Duẩn đă làm khi ở cương vị người đứng đầu đất nước.

Trong suốt cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, nhân danh việc chi viện, giúp đỡ chúng ta, rất nhiều lần Trung Quốc lồng ghép vào đó những toan tính riêng của họ. Có lần Trung Quốc đề nghị cho chúng ta 500 chiếc xe vào Trường Sơn với điều kiện kèm lái xe của họ. Nhưng TBT Lê Duẩn không nhận bất cứ một chiếc xe nào.

Có người trong Bộ Chính trị đề nghị “sao ông không nhận một vài chiếc cho người ta vui?”, nhưng TBT Lê Duẩn vẫn kiên quyết giữ lập trường của ḿnh: “Chừng nào tôi c̣n ngồi đây, th́ tôi không cho một kẻ nào nghĩ trong đầu rằng có thể cướp được đất nước Việt Nam này”.

Hẳn là v́ hiểu rơ dân tộc, mà ông đă không quên rằng, Trung Quốc từng mượn đường vào đánh Chiêm Thành thời nhà Trần, rồi từng lấy cớ vào giúp vua Lê Chiêu Thống để kéo quân vào Hà Nội. Như một nhà nghiên cứu về quan hệ Việt Nam với Trung Quốc đă từng nhận xét về ông: “Với TBT Lê Duẩn, cái ǵ nhịn được th́ nhịn, nhưng ông tuyệt đối không bao giờ nhượng bộ những điều quá đáng, nguy hại cho an ninh quốc gia”.


Tổng Bí thư Lê Duẩn thăm một đơn vị tên lửa pḥng không bảo vệ Hà Nội

Điều mà TBT Lê Duẩn vẫn thường cố gắng cắt nghĩa là tại sao Trung Quốc đô hộ Việt Nam 1.000 năm mà không đồng hóa được ta? Bởi 1.000 năm là quá dài, và người Trung Quốc chưa bao giờ giấu diếm tham vọng ấy suốt những thời kỳ họ cai trị Việt Nam. Trong lịch sử, nhiều dân tộc khác bị đồng hóa rất dễ dàng chỉ với vài trăm năm, nhưng sự khác biệt của người Việt Nam đă khiến dân tộc này thoát khỏi quy luật đáng sợ đó.

Có rất nhiều thứ người Trung Quốc cho là chân lư, nhưng người Việt Nam không chấp nhận. Người Trung Quốc dùng đạo Khổng để giáo dục người dân. Người Trung Quốc dạy: “Tại gia ṭng phụ”, nhưng người Việt Nam nói: “Con hơn cha là nhà có phúc”. Người Trung Quốc nói “xuất giá ṭng phu”, người Việt Nam lại cho rằng “Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn”.

Và ông Lê Duẩn luôn nh́n thấy, qua những khác biệt đó người Việt Nam vừa để dạy ḿnh, vừa thể hiện sự phản kháng với tư tưởng đó, và sâu xa hơn là phản kháng sự đồng hóa mà người Trung Quốc cố t́nh áp đặt lên số phận của dân tộc Việt Nam. Sự phản kháng này nằm sâu trong mầm mống tồn tại của dân tộc, khiến sức mạnh đồng hóa của người Trung Quốc không đâm thủng được. Trung Quốc ngày đó bắt người phụ nữ bó chân, nhưng người Việt Nam không bao giờ đồng ư. Với người Việt Nam, để sinh tồn th́ bàn chân là phải vững chắc trên mảnh đất này. Đó là một nền tảng văn hóa vô cùng Việt Nam, tự thân người Việt Nam và nó đối chọi hoàn toàn với người Trung Quốc.

Dường như, khi hiểu được truyền thống ấy và sức mạnh phản kháng ấy của dân tộc, TBT Lê Duẩn đă luôn có tự tin khi đứng trước những nhà lănh đạo Trung Quốc, đứng trước sức mạnh của người Trung Quốc, trong rất nhiều giai đoạn thăng trầm của mối quan hệ giữa hai nước.

Một lần, khi ra ngoài Bắc bàn về đấu tranh miền Nam, ông Lê Duẩn nói: “Thưa Bác, chúng ta muốn thắng Mỹ, có một điều rất quan trọng là chúng ta phải không được sợ Mỹ, nhưng cũng không được sợ Trung Quốc và không được sợ Liên Xô”.

Có người trong Bộ Chính trị phản đối ư kiến đó. Nhưng ông Nguyễn Chí Thanh đă đứng lên ủng hộ: “Thưa Bác, việc anh Ba nói vậy là vô cùng cần thiết và nhất định phải như vậy chúng ta mới thắng được”.

Cả Bộ Chính trị vỗ tay hoan hô ư kiến đó. Chỉ tiếc là đến giờ những văn bản họp Bộ Chính trị khi đó hầu như vẫn chưa được công bố, khiến những câu chuyện này không thực sự được biết rộng răi trong dân chúng.

Điều khiến nhiều người suy nghĩ là những năm tháng đó, trong lúc khó khăn nhất, khi mà chúng ta đang dựa vào họ, thành bại của cuộc chiến tranh phụ thuộc một phần không nhỏ vào sự ủng hộ của họ, nhưng TBT Lê Duẩn vẫn biết cách giữ được vị thế của ḿnh với những nhà lănh đạo Trung Quốc.

Ông cũng rất khéo léo giữ được độc lập của đất nước mà vẫn khiến Trung Quốc duy tŕ sự ủng hộ với Việt Nam trong một giai đoạn dài. Cái ư thức “không sợ Trung Quốc” ấy có lẽ đă khiến TBT Lê Duẩn dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, cũng luôn ở thế ngang bằng với những lănh đạo Trung Quốc như Chu Ân Lai, Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu B́nh. Nhưng cũng chính v́ tư tưởng đó, TBT Lê Duẩn đă trở thành nhà lănh đạo Việt Nam khiến Trung Quốc e dè, nếu không muốn nói là “gai mắt” nhất trong giai đoạn ấy.

Nhà thơ Việt Phương từng kể một câu chuyện: “khi Bác Hồ đang chữa bệnh ở Trung Quốc, TBT Lê Duẩn có chuyến thăm Trung Quốc và ở gần nơi Bác chữa bệnh. Bác Hồ lúc đó đă bảo với ông Lê Duẩn: “Chú Ba đến ăn cơm với Bác. Chắc là họ chưa đến mức có ư định giết Bác. Bác đă rất nghi ngại việc TBT Lê Duẩn ở một ḿnh có thể có những chuyện không hay và t́m cách giữ an toàn cho ông bằng mọi cách”.

Từ năm 1976, khi ta căng thẳng với Trung Quốc, mỗi lần sang Trung Quốc, khi những người lính cận vệ của TBT Lê Duẩn đưa dụng cụ đo phóng xạ vào pḥng ông kiểm tra, bao giờ độ phóng xạ cũng ở mức kịch kim. Có người lính cận vệ đă đề nghị ông đổi pḥng vào ban đêm một cách bí mật. 1 năm sau đó, người lính cận vệ đó bị ung thư máu qua đời, dù trước đó rất khỏe mạnh. Đó có thể chỉ là một sự trùng hợp, nhưng cũng có thể không hề ngẫu nhiên …

Hơn 2 tháng qua, khi Trung Quốc ngày càng tráo trở và ngang ngược ở biển Đông, với tham vọng bá quyền không giấu diếm, rất nhiều người dân Việt Nam nhớ về vị TBT mà lịch sử đă nh́n nhận là người có đường lối cứng rắn nhất với Trung Quốc.

Có lẽ ngày hôm nay, với vấn đề biển Đông, người Việt Nam chúng ta sẽ phải nhớ lại câu nói của cố TBT Lê Duẩn và bài học mà ông đă để lại: “Chúng ta, bằng bất cứ giá nào, cũng không được phép sợ Trung Quốc”.

Thảo Nguyên (báo Đất Việt)




Posted by: khonggiadinh79 Jul 9 2014, 06:31 PM

QUOTE (VuHungAnh @ Jul 8 2014, 11:05 PM) *
Cố Tổng bí thư Lê Duẩn:
"Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc!"

.....................................

“Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc”
...........................................
Nhà thơ Việt Phương từng kể một câu chuyện: “khi Bác Hồ đang chữa bệnh ở Trung Quốc, TBT Lê Duẩn có chuyến thăm Trung Quốc và ở gần nơi Bác chữa bệnh. Bác Hồ lúc đó đă bảo với ông Lê Duẩn: “Chú Ba đến ăn cơm với Bác. Chắc là họ chưa đến mức có ư định giết Bác. Bác đă rất nghi ngại việc TBT Lê Duẩn ở một ḿnh có thể có những chuyện không hay và t́m cách giữ an toàn cho ông bằng mọi cách”.

Từ năm 1976, khi ta căng thẳng với Trung Quốc, mỗi lần sang Trung Quốc, khi những người lính cận vệ của TBT Lê Duẩn đưa dụng cụ đo phóng xạ vào pḥng ông kiểm tra, bao giờ độ phóng xạ cũng ở mức kịch kim. Có người lính cận vệ đă đề nghị ông đổi pḥng vào ban đêm một cách bí mật. 1 năm sau đó, người lính cận vệ đó bị ung thư máu qua đời, dù trước đó rất khỏe mạnh. Đó có thể chỉ là một sự trùng hợp, nhưng cũng có thể không hề ngẫu nhiên …

....................

Có lẽ ngày hôm nay, với vấn đề biển Đông, người Việt Nam chúng ta sẽ phải nhớ lại câu nói của cố TBT Lê Duẩn và bài học mà ông đă để lại: “Chúng ta, bằng bất cứ giá nào, cũng không được phép sợ Trung Quốc”.

Thảo Nguyên (báo Đất Việt)

Bài viết của bác thật là hay. Cháu rất thích.

Posted by: VuHungAnh Jun 26 2015, 02:22 PM

Thực ra những dẫn chứng cổ sử cho thấy cái tàn bạo, man rợ, hung ác và vô luân của các giới cầm quyền Trung Quốc từ xưa đều đă có trong sử sách (Đông Chu liệt quốc, Sử kư Tư Mă Thiên...) rồi. Cái lạ là giới cầm quyền hiện nay, giữa thời đại văn minh phát triển, nhưng họ vẫn man rợ và bạo tàn y như tổ tiên họ mới là điều đáng kinh ngạc.

Năm 1989, họ dùng xe tăng nghiền nát hàng ngh́n sinh viên ở quảng trường Thiên An môn khiến thế giới sửng sốt; năm 1999 họ bắt đầu đàn áp phong trào Pháp Luân công (PLC) và cao điểm của sự man rợ, mất hết tính người là vào năm 2000 trở đi, họ bắt hết những người luyện tập PLC, nhốt vào các trại tập trung và mổ sống họ để cướp nội tạng đem... kinh doanh (ước tính số nạn nhân lên tới hàng triệu). Nhưng họ bịt kín tất cả mọi cửa thông tin, cho nên đến tận 2006, mọi chuyện mới bắt đầu vỡ lở và cả thế giới đă phải tởm lợm khi nhận rơ chân tướng của những kẻ ḿnh người đầu súc vật trú ngụ ở Trung Nam Hải.

Rất chính xác là bọn họ - giới cầm quyền Trung Quốc - dám làm những điều loài người không ai dám làm! Ngày nay chỉ cần nghe mấy tiếng "giới cầm quyền Trung Quốc" th́ ai cũng phải rùng ḿnh. Kinh lắm! Tởm lợm lắm! (Ư kiến bác Hoacamchuong)



Trung Quốc dám làm những điều loài người không dám


1- Thủ đoạn của chính trị gia Trung Quốc kinh khủng lắm. Nên nhớ rằng chỉ ở Trung Quốc, những lợi ích mang màu sắc chính trị mới có thể khiến người ta thực hiện những hành vi mà trong các hoàn cảnh khác ít ai có thể làm được. Đông Chu Liệt Quốc c̣n chép lại câu chuyện: có một anh đầu bếp nấu cho chủ, một ông vua chư hầu. Có lần ông vua đùa than thở: Cao lương mỹ vị trên đời ăn hết rồi chỉ c̣n mỗi một thứ chưa ăn là… thịt người. Hôm sau, anh đầu bếp dâng cho chủ một món thật thơm, chế biến rất tinh xảo. Tay đầu bếp cứ nh́n xem chủ ăn, gặng hỏi chúa công ăn ngon không, thấy thế nào. Ông vua bảo: Thấy lạ, cũng ngon đấy.

Rồi hỏi món ǵ th́ đầu bếp quỳ xuống lạy: “Tâu chúa công, thần đắc tội! Hôm qua chúa công nói c̣n món thịt người chưa ăn, nay thần cho chúa công ăn thịt người. Thần không dám giết người ngoài, chỉ giết con của thần để nấu”. Cái đó là ǵ vậy? Người Việt Nam có dám làm chuyện đó không? Tôi nghĩ chắc không mấy ai làm được v́ nó quá trái với tự nhiên. Vậy th́ một khi họ đă dám làm đến những việc như vậy th́ ta phải đặt ra câu hỏi: có điều ǵ họ không dám làm không? Hỏi để nhận ra một điều: nếu chỉ so với lương tri của người b́nh thường, có khi ta không đo lường hết được họ.

Trong cuốn tiểu thuyết viết theo lối khảo cứu, đề xuất luận điểm, có tên Lang Đồ Đằng (dịch sang tiếng Việt là Tô Tem Sói), tác giả Khương Nhung của Trung Quốc xác định thuộc tính có tính chất căn tính của người Trung Quốc là sói tính. Sói là con vật ranh mănh thủ đoạn, độc ác, thâm hiểm nhất của thảo nguyên, của b́nh nguyên và cao nguyên. Người Trung Quốc đặt căn cước của ḿnh khởi đi từ đó. Mấy năm liền, người Trung Quốc in đi in lại cuốn tiểu thuyết này, cổ vũ “tính chiến đấu”, tinh thần “quật cường” của đồng bào họ.

2- Những hành động càn rỡ, ngang ngược của nhà cầm quyền Trung Quốc (TQ) trong mấy tháng gần đây ở Biển Đông – xây dựng trái phép những công tŕnh kiên cố quy mô lớn trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam, đă và đang đe dọa, thách thức nghiêm trọng nền độc lập của dân tộc Việt Nam! Rất cần phải cảnh báo rằng kinh nghiệm lịch sử cho thấy nhà cầm quyền TQ có “truyền thống” dám làm tất cả những ǵ người khác không dám. Không ư thức rơ vấn đề này, cứ để cho người TQ làm cái sự đă rồi th́ tất cả đều đă muộn…

Để duy tŕ quyền lực, các hoàng đế TQ dám làm những điều mà không một người nào ở bất kỳ dân tộc nào, bất kể thời điểm nào có thể ‘nghĩ’ ra. Sử kư Tư Mă Thiên cho biết tướng Tần là Bạch Khởi, theo lệnh của Tần Doanh Chính (tức tần Thủy Hoàng sau này) chôn sống một lúc 40 vạn hàng binh nước Triệu năm 228 tr.CN!

Đàn áp những người chống đối th́ từ cổ chí kim không hiếm, thế nhưng, dùng xe tăng để nghiến nát sinh viên – cháu con của chính họ, th́ chỉ có TQ là độc nhất vô nhị trên trái đất này.

“Đầu tư” cả cái thai trong bụng để sau này làm vua như cách Lă Bất Vi đă làm là chuyện không thể t́m ra cái tương tự trong sử sách nhân loại…

Kiên nhẫn khác thường là một trong những đặc tính nổi bật của TQ. Họ dám bỏ ra gần 100 năm để đục núi đá, làm nên pho tượng Phật ngồi cao gần 100m trên núi Nga Mi; dám bỏ ra gần 500 năm để xây Vạn Lư Trường Thành…. Tại sao không nghĩ rằng họ có thể bỏ ra 50 năm hay 100 năm để dần dần, từng chút một, gặm ṃn, lấn chiếm hết đảo này đến đảo khác ở Biển Đông?

Bất chấp tốn kém về người và của, miễn… xong việc, là đặc tính thứ hai. Các nhà sử học ước tính, để xây Vạn Lư Trường Thành không ít hơn vài triệu người đă bỏ mạng. Để xây Di Ḥa Viên, Từ Hy Thái Hậu “cho qua” toàn bộ kinh phí lẽ ra dành cho phát triển một hạm đội, miễn là bà ta được vui thú cuối đời. Không ít chuyên gia trên thế giới tính rằng chỉ riêng việc vận chuyển vật liệu để xây các công tŕnh trên các đảo Gạc Ma, Huy Gơ (thuộc Trường Sa, Việt Nam) đă tốn nhiều tỷ USD. Hai đảo này nằm giữa Trường Sa: khỏi phải bàn về âm mưu dài lâu, nham hiểm của cách xây để cướp.

Dám làm mọi sự không tưởng nhưng vẫn làm được là đặc tính thứ ba. Từ thời cổ đại, Hán Vũ Đế (140-87 tr.CN) đă “mơ” giấc mơ kiềm chế… người Việt bằng cách ra lệnh cấm bán gia súc, gia cầm giống cái cho người Giao Chỉ (?). Nói như thế để thấy “giấc mơ” chèn ép người Việt của chủ nghĩa Đại Hán đă có ít nhất từ 2.100 năm trước!

Gần đây nhất, chúng ta thấy TQ dám thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa”, trắng trợn gộp hai quần đảo của Việt Nam vào Đông Sa. Chưa có nước nào trên thế giới thành lập một thành phố mà nơi đầu đến chỗ cuối cách nhau cả ngàn cây số (!) Và, họ đang xây những ṭa nhà cao đến 8 tầng để chứng minh rằng đó là thành phố ?…

Không từ bất kỳ thủ đoạn nào, dẫu tàn ác, phi nhân, theo nguyên tắc “cứu cánh biện minh cho phương tiện” là đặc tính thứ tư.

Trên thế giới, không hiếm những chính quyền đàn áp dă man người dân nhưng dùng xe tăng để nghiến nát sinh viên như TQ đă làm là điều không ai dám! Cũng tương tự như thế, việc các triều đại “hy sinh” hàng triệu mạng sống để xây một công tŕnh là điều chưa hề xảy ra trong lịch sử. VLTT là dẫn chứng điển h́nh.

Việc dẫu nhỏ, nhưng nếu cần để phô trương quyền lực th́ TQ vẫn làm, là đặc tính thứ năm.

Ở Tử Cấm Thành có những tảng đá nguyên khối dài 11m, rộng 3,8 m (mà người viết bài này đă đo bằng thước dây), dày nghe đâu là 1m, nặng hơn 200 tấn (!) để làm “lối đi” của hoàng đế Trung Hoa, được khai thác cách Bắc Kinh hàng chục km. Vua chẳng bao giờ đi trên tảng đá đó v́ nó chạm h́nh rồng, đi là tai nạn.

Thế nhưng, TQ sẵn sàng đào một con kênh dài hàng chục km, dẫn nước vào, chờ mùa đông đóng băng để “chở” những tảng đá đó về bằng cách kéo trượt trên băng. Nói như thế để thấy rằng đừng nghĩ việc nhỏ, phi thực tế nhưng có ư nghĩa chính trị, đối ngoại xâu sa th́ TQ vẫn làm…

3- Những khái quát trên đây chỉ mới là phần nổi dễ thấy của một tảng băng. C̣n rất nhiều những sự kiện, những bài học chua xót mà loài người phải luôn cảnh giác từ nguy cơ Đại Hán. Một trong những bài học điển h́nh nhất là bài học về nhà Thanh – người Măn.

Lúc đầu, Măn Thanh định Măn hóa người Hán nhưng về sau, họ đă tự Hán hóa một cách thụ động v́ không thể thoát được những thủ đoạn tinh vi của người Hán. Đến nay, trong số hàng triệu người gốc Măn, chỉ c̣n vài trăm người nói tiếng Măn là “tấm gương” nhăn tiền về nguy cơ Hán hóa đối với bất kỳ dân tộc nào chịu ảnh hưởng trực tiếp và bị chi phối bởi TQ…

Chế Lan Viên đă có vần thơ rất hay:

Hăy cảnh giác em ơi cảnh giác
Nửa cái hôn phải tỉnh thức ngó quân thù…


Thiết nghĩ, lời cảnh báo vẫn c̣n nguyên giá trị cho đến tận bây giờ…


Posted by: Hoacamchuong Jun 27 2015, 10:39 AM

QUOTE (VuHungAnh @ Jun 26 2015, 02:22 PM) *
Rất chính xác là bọn họ - giới cầm quyền Trung Quốc - dám làm những điều loài người không ai dám làm! Ngày nay chỉ cần nghe mấy tiếng "giới cầm quyền Trung Quốc" th́ ai cũng phải rùng ḿnh. Kinh lắm! Tởm lợm lắm! (Ư kiến bác Hoacamchuong)

Trung Quốc dám làm những điều loài người không dám


Cảm ơn VuHungAnh về bài viết hay!
Tiện thể, HCC xin "đăng ké" bài viết của BT ngày 25/6/2015 (xin không dẫn link):

TỪ VỤ ÁN CHU HỔ VƯƠNG ĐẾN VỤ GIANG PHÁI


Chu Vĩnh Khang, con hổ lớn đă bị sa lưới
Ngày 21/5/2015 tại ṭa án Thiên Tân, vụ án xử Chu Vĩnh Khang kết thúc, với lời tuyên án tù chung thân. Trước ṭa, nguyên ủy viên thường vụ bộ Chính trị đảng CS Trung Quốc, nguyên tổng giám đốc dầu khí TQ, nguyên bộ trưởng Công an TQ Chu Vĩnh Khang cúi đầu bạc trắng nhận tội, c̣n tuyên bố không kháng cáo.

Đây là vụ án chưa từng có trong lịch sử đảng CS TQ, xử tội một ủy viên thường vụ bộ Chính trị, được coi là bất khả xâm phạm về h́nh sự theo thông lệ từ khi thành lập đảng đến nay.

Trên tạp chí Tiền Tiêu và tạp chí Động Hướng cũng như trên đài truyền thanh Tân Đường Nhân ở Hồng Kông trong tuần lễ vừa qua (từ 8 đến 13/6), liên tiếp có những bài b́nh luận rôm rả về sự kiện ly kỳ, hấp dẫn dư luận này. Các bài b́nh luận nói lên những ǵ?

Trước hết các bài b́nh luận cho biết thoạt đầu khi vụ án khởi đầu năm 2013, Chu Vĩnh Khang tỏ ra cứng rắn, không nhận tội. Đầu năm 2013 Chu c̣n đe dọa tự sát để tự minh oan.

Từ giữa năm 2014, thái độ Chu mềm dần, ngày càng tỏ ra hợp tác với cơ quan điều tra, khai ra nhiều điều cơ mật, hợp tác ngày càng sâu đậm, c̣n như cố lập công với bộ máy chuyên môn của Vương Kỳ Sơn, trưởng ban Kiểm tra Kỷ luật T.Ư đảng CCDI, cơ quan chuyên trách chiến dịch «đả hổ diệt ruồi săn cáo» của tổng bí thư kiêm chủ tịch nước Tập Cận B́nh.

Các nhà b́nh luận ở Hồng Kông và Đài Loan cho biết, khi chứng cứ về các tội tham nhũng cực lớn, sống đồi trụy với nhiều cô nhân t́nh, nghi án giết vợ, đặc biệt là vụ âm mưu chính biến chống Tập Cận B́nh… đă bị phanh phui tỷ mỷ, Chu biết rằng số phận ḿnh đă được an bài, không ai cứu được ḿnh khỏi tội chết, chỉ có khuất phục, đầu hàng may ra sẽ thoát tội tử h́nh khủng khiếp.

Về tội tham gia cuộc chính biến năm 2012, Chu đă thú nhận và khai báo rơ thêm, bổ sung cho hồ sơ vụ án này thêm sâu đậm chân thực. Theo tạp chí Tiền Tiêu, Chu đảm nhận phụ trách thực thi hành động, Tăng Khánh Hồng (cũng là uỷ viên thường vụ bộ Chính trị hồi đó) đóng vai chủ mưu, Giang Trạch Dân c̣n giữ chức bí thư Quân ủy lúc ấy đóng vai chỉ đạo tối cao cuộc chính biến; Bạc Hy Lai là nhân vật sẽ có thể lên thay Hồ Cẩm Đào, tiếm ngôi dự định dành cho Tập Cận B́nh làm tổng bí thư kiêm chủ tịch nước trong đại hội đảng XVIII.

Trong bản tuyên án kết thúc vụ án, ṭa án công nhận rằng Chu đă nhận các tội trên đây, tỏ ra hối hận, c̣n góp phần «chứng minh 5 hồ sơ tuyệt mật và 1 hồ sơ cơ mật», trong đó có nhiều khả năng hồ sơ về cuộc đảo chính – chính biến trước đại hội đảng XVIII là hệ trọng nhất. Rơ ràng đă có sự mặc cả giữa người của Vương Kỳ Sơn và Chu. Chu được hoăn và có thể được tha tội chết sau khi đă hợp tác đầy đủ. Vương Kỳ Sơn c̣n cố t́nh tiết lộ rằng Chu đă 7 lần quỳ gối trước phó viện trưởng viện Kiểm sát tối cao Hồ Trạch Quân, do Vương phái đến làm việc với Chu ở trong tù. Con người hét ra lửa một thời không biết sợ ai bỗng nhũn như con chi chi, run sợ bị mất đầu hay bị xử bắn.

Tạp chí Động Hướng cho rằng Vương Kỳ Sơn, cánh tay phải của Tập Cận B́nh đă thực hiện có hiệu quả chiến thuật vắt trụi hết vây cánh của Chu và cả của Giang Trạch Dân ở các địa bàn sinh tử như Tứ Xuyên, Trùng Khánh, Thượng Hải, Giang Tô, từ đó làm tê liệt ư chí phản kháng của Chu và cả của Giang, từ đó cho Chu ngă ngựa một cách êm thấm, không gây phản ứng ǵ đáng kể.

Cũng để các cuộc ngă ngựa của đối thủ được êm thấm mà cuộc xử Chu đă diễn ra không công khai, v́ không thể phơi bày ra công luận trong nước và thế giới những tệ nạn kinh khủng trong đảng, những xung đột đối kháng sinh tử giữa các phe phái, sẽ bôi bác thêm uy tín của đảng đă sa sút. Chi bằng cứ xử trong bóng tối, không có dân làm báo, khách quốc tế tham dự, không luật sư, không tranh biện luận tội cân nhắc mức án, mặc cho thiên hạ đàm tiếu, nghi ngờ, phán đoán...

Sau khi tuyên án tù chung thân cho Chu Vĩnh Khang, sẽ c̣n ǵ nữa? Có 2 luồng nhận định khác hẳn nhau. Một là công cuộc chống tham nhũng đang hạ nhiệt. Mục tiêu trên đại thể của cặp Tập Cận B́nh – Vương Kỳ Sơn đă đạt. Đại hổ vương họ Chu đă sa lưới và nằm chờ chết, tay chân vây cánh đă bị vặt trụi và tê liệt, mất hết ư chí đề kháng. Chính quyền họ Tập được củng cố vững chắc. Từ nay chỉ là diệt ruồi muỗi, tôm tép cần truy tiếp, không gây nên hỏang sợ trong bộ máy cầm quyền cần củng cố ổn định sau 2 năm đảo lộn ghê gớm, nhất là trong hàng ngũ quan chức và tướng lĩnh cấp cao. Để c̣n sức lực giải quyết các vấn đề kinh tế tài chính, quốc pḥng và đối ngoại, cũng như vấn đề quan hệ với Hồng Kông và Đài Loan – Một quốc gia hai hệ thống đang ngổn ngang gay gắt.

Luồng nhận định thứ hai là cuộc chống tham nhũng đang có đà đi tới. Chả thế mà khi kết thúc vụ án Chu Vĩnh Khang, chính Nhân dân nhật báo ở Bắc Kinh (cuối tháng 5/2015) nhận định rằng công cuộc «đả hổ diệt ruồi săn cáo» chưa kết thúc, rằng không một ai đứng ngoài tầm ngắm của chiến dịch này, rằng sẽ không một ai có thể là «Thiết Mạo Tử Vương», theo truyền thuyết thời nhà Thanh, dưới triều vua Khang Hy, những quan chức mang chức tước ấy là bất khả xâm phạm, kể cả cậu ấm, con trai của các vương tước ấy. Rồi lời tuyên bố trước đây của Vương Kỳ Sơn, cánh tay phải của Tập Cận B́nh rằng «phải đánh dập đầu rắn», vậy đầu rắn là ám chỉ ai? Người ta c̣n nhớ lời tuyên ngôn mạnh mẽ đầu năm nay của Tập Cận B́nh là «trong cuộc chiến chống tham nhũng, sống hay chết và danh lợi là hoàn toàn vô nghĩa đối với tôi», để thấy rằng Tập rất cay cú đối với những kẻ rắp tâm tính chuyện chính biến ngăn cản ông ta lên tột đỉnh quyền lực, do chính Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng chủ mưu. Tăng đă bị bao vây, không được rời nơi cư trú từ đầu năm nay. Lệnh Kế Hoạch, nguyên chánh văn pḥng T.Ư thời Giang và thời Hồ Cẩm Đào, đă bị bắt. Em ruột là Lệnh Hoàn Thành trốn chạy đang bị truy lùng ráo riết. Đó là bằng chứng để thấy Giang và Tăng Khánh Hồng đang là mục tiêu trước mắt, v́ đây chính là «đầu rắn» cần đánh dập để tránh mọi hậu họa. Các nhà b́nh luận am hiểu t́nh h́nh như Châu Hiểu Huy, Đinh Luật Khai ở Hồng Kông và Đài Loan cho rằng các hồ sơ mật được bổ sung đầy đủ trong vụ án Chu Vĩnh Khang, có 2 hồ sơ nhậy cảm nhất. Một là «âm mưu đảo chính năm 2012», những kẻ này phạm tội «chống đảng, phản quốc, phản nhân dân». Hai là hồ sơ «lấy nội tạng sống của hàng vạn thành viên Pháp Luân Công để bán kiếm lợi» là tội ác chống nhân loại do chính Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồnh đề xướng thành quốc sách từ tháng 6 năm 1999.

Hiện nay chưa rơ Tập Cận B́nh sẽ hành động tiếp ra sao, chiến dịch chống tham nhũng quyết liệt đă gây thanh thế lớn cho ông ta, nhưng đồng thời tạo nên khủng hoảng lo sợ kinh hoàng trong bộ máy quyền lực, có hạ nhiệt hay sẽ sôi động hẳn lên? Đây là dấu hỏi lớn chưa có câu trả lời dứt khoát. Một biểu hiện đáng chú ư là trong dư luận trên đất Trung Hoa đang lưu truyền nhiều chuyện xấu xa liên quan đến Giang Trạch Dân và cái «Giang phái» của ông ta. Nào là Giang Trạch Dân vào đảng CS theo cửa sau mờ ám, rằng gia đ́nh Giang từng hợp tác với chính quyền Uông Tinh Vệ tay sai phát-xít Nhật, rằng Giang sống cực kỳ trụy lạc khi là tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, có đến 4 cô nhân t́nh là người mẫu và phát thanh viên, rằng tiền của phi pháp của Giang và của «Giang phái» cũng lên đến hàng tỷ đô la, đặc biệt là cái «Pḥng 610» do ông ta thành lập thành hệ thống chân rết trong cả nước, từ ngày 10 tháng 6 năm 1999 để triệt hạ Pháp Luân Công và đầu cơ các bộ phận nội tạng sống, là một hệ thống phạm tội diệt chủng. Nếu xử tội theo luật th́ tội của Giang và «Giang phái» sẽ vượt xa, rất xa tội của Chu Vĩnh Khang.

Trên mạng «Cửu B́nh» và «Đại Kỷ Nguyên» của Pháp Luân Công hiện có lời b́nh rằng Tập Cận B́nh không thể dừng lại trong chiến dịch sinh tử của ông ta, dừng lại có thể bị «Giang phái» phản kích, nhưng thừa thắng dấn tới là một cuộc phiêu lưu mù quáng, có thể đảo lộn tất cả, làm đảng CS hỗn loạn, các phe cánh xung đột đẫm máu, dẫn đến đảng CS tiêu vong, và từ đó nhân dân TQ, dân tộc Trung Hoa được giải phóng sẽ mở ra một thời đại mới, tiến bộ hơn thời đại cộng sản tệ hại sẽ cáo chung theo quy luật phát triển tất yếu của mọi xă hội.

Powered by Invision Power Board
© Invision Power Services