IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

4 Trang V  « < 2 3 4  
Reply to this topicStart new topic
> Bộ mặt thật của bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc
post Nov 13 2012, 04:27 PM
Post #61



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Lâu quá mới lại thấy bác convert xuất hiện. Biết rằng bác có nhiều thông tin hay về anh bạn khổng lồ phương Bắc nên VHA mong bác xuất hiện thường xuyên hơn để cung cấp nhiều thông tin có giá trị cho mọi người. Trong khi chờ bác hoàn tất các phần sau, VHA xin phép chuyển tải vài ư chính nóng hổi nhất vừa diễn ra có liên quan mật thiết đến chúng ta.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 13 2012, 04:43 PM
Post #62



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Từ lâu khi suy nghĩ nghiêm túc về người khổng lồ phương Bắc, VHA đă thấy đó không c̣n là một nước xă hội chủ nghĩa nữa và cái gọi là ĐCS của họ trên thực chất cũng không c̣n là ĐCS nữa. Cho đến hôm nay, một nhà nghiên cứu có uy tín về TQ đă chính thức xác nhận việc này. Không rơ từ đây trở đi, trên phương diện chính thức nhà nước chúng ta có c̣n hô hào một cách hết sức khiên cưỡng là "VN - TQ vừa là đồng chí vừa là anh em" nữa không nhỉ? Xem ra chuyện ăn nói này, tuy rằng trong thâm tâm biết rơ sự thật đi chăng nữa, cũng sẽ là câu chuyện nan giải đây.


Báo cáo chính trị và giấc mộng bá quyền


Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 đang vào hồi nước rút trước khi công bố thành phần lănh đạo mới. Trong phiên khai mạc hôm 8/11, Chủ tịch nước kiêm TBT Hồ Cẩm Đào đă đọc báo cáo chính trị, trong đó có đưa ra nhiều chi tiết quan trọng về đường hướng của Đảng CSTQ.

Phóng viên đă hỏi chuyện nhà nghiên cứu Dương Danh Dy (nguyên Tổng Lănh sự quán Việt Nam tại Quảng Châu, chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc) về báo cáo chính trị của ông Hồ Cẩm Đào.



Ông Dương Danh Dy: Trưa ngày 8/11/2012, tôi lấy được bản “trích yếu” Báo cáo chính trị tại Đại Hội 18 của ĐCS Trung Quốc từ trên mạng chính thức của Trung Quốc, sáng ngày 9/11/2012 tôi lấy được toàn văn, nhưng không rơ v́ sao bản đầu tiên không viết rơ “ba đại diện” mà chỉ đề "đồng chí", và phải đến cuối ngày hôm ấy, mới lấy được bản “toàn văn” mà tôi cho là hoàn hảo.

Qua mấy ngày đọc và suy ngẫm, bước đầu có mấy nhận xét sau:

Đối với chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông: Khi tổng kết công tác 5 năm và 10 năm qua báo cáo chính trị đă viết: "… tổng kết quá tŕnh 10 năm phấn đấu, thấy điều quan trọng nhất là chúng ta đă kiên tŕ lấy chủ nghĩa Mác Lênin, tư tưỏng Mao Trạch Đông, lư luận Đặng Tiểu B́nh, tư tưởng quan trọng “ba đại diện” làm chỉ đạo…

Thế nhưng khi nói về nhiệm vụ "đi con đường chủ nghĩa xă hội đặc sắc Trung Quốc” báo cáo này viết: “Hệ thống lư luận xă hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc bao gồm hệ thống lư luận khoa học là lư luận Đặng Tiểu B́nh, tư tưởng quan trọng “ba đại diện”, quan niệm phát triển khoa học.”

Có nghĩa là ở đây đă không hề nhắc tới chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông.

Lần này ĐCS Trung Quốc đă từ bỏ cái chủ nghĩa và tư tưởng mà họ từng tôn thờ hoặc có lúc “khoác áo tôn thờ” một cách dứt khoát không luyến tiếc nhưng rất “lịch sự” chứ không “báng bổ” như thường làm, vì vẫn khẳng định công lao của Mao Trạch Đông dù nói ông ta mắc sai lầm nghiêm trọng.

PV: Thưa ông vậy có thể khẳng định sự chuyển hướng về tư tưởng hay không?

Ông Dương Danh Dy: Qua những điều tŕnh bày trên có thể khẳng định: Đại hội 18 khởi đầu cho sự từ bỏ chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông với tư cách là tư tưởng chỉ đạo cho mọi đường lối chính sách của ĐCS Trung Quốc từ nay trở đi.

Chưa biết trong Điều lệ Đảng sửa đổi họ có duy tŕ tinh thần này hay không, nhưng nếu có viết tới th́ có lẽ cũng chỉ là h́nh thức.

Từ đó thấy, cái gọi là “chủ nghĩa xă hội”, “đảng cộng sản”... của họ chỉ là những “mỹ từ” dùng để che đậy một thực chất: cái gọi là “chủ nghĩa xă hội đặc sắc Trung Quốc” chỉ là “chủ nghĩa tư bản kiểu Trung Quốc” và cái gọi là “Đảng Cộng sản Trung Quốc” thực chất chỉ là một “đảng sặc mùi dân tộc bá quyền nước lớn”.

Rất mong những ai c̣n mù quáng hăy nhìn thấy sự thực đó để mau mau tỉnh ngộ.

Và tôi cũng xin cảnh cáo những người cũng biết rơ thực chất đó nhưng làm ngơ như không biết nhằm lợi dụng để mưu cầu lợi ích nhóm và lợi ích cá nhân.

Đúng là Trung Quốc đang xây dựng và phát triển chủ nghĩa tư bản đấy, nhưng đó là chủ nghĩa tư bản độc đảng, dân tộc bá quyền không có sự tranh luận, kiềm chế… lẫn nhau của chủ nghĩa tư bản đa đảng, nên sự nguy hiểm tăng lên nhiều lần.

PV: Về chính sách đối ngoại ông có b́nh luận ǵ ạ?

Ông Dương Danh Dy: Ngoài những lời “hoa mỹ” nói về đường lối “yêu chuộng hòa b́nh”, muốn “chung sống tốt với các nước xung quanh, và các nước đang phát triển” như vẫn thường nói ra, Báo cáo đă thẳng thừng nêu: “…thúc đẩy xây dựng quan hệ nước lớn kiểu mới…” chứ không c̣n nêu: “thế giới đa cực” hoặc “một siêu đa cường” như truớc đây vẫn nói.

Điều này cho thấy về đại thể Trung Quốc sẽ không “né tránh” Mỹ nữa mà trong tương lai những ma sát thậm chí xung đột Trung-Mỹ sẽ gia tăng và gay gắt hơn.

Tôi cũng xin nói ngay ở đây: qua phương châm “quán triệt... sự chỉ đạo của chiến lược tăng cường quân sự tiến cùng thời đại, quan tâm chú trọng cao độ tới an toàn biển...”, ta có thể dự báo rằng biển đảo, mà trước hết là Biển Đông và biển Hoa Đông sẽ là nơi Trung Quốc tiếp tục ḍm ngó và rất có thể là nơi họ “kiếm cớ lấn chiếm” với quy mô lớn.

Câu nói 'hòa thuận với các nước xung quanh' sẽ chỉ là những lừa bịp.

PV: Một điểm chính yếu là xây dựng quân đội, Báo cáo chính trị đề cập thế nào, thưa ông?

Ông Dương Danh Dy: Chủ trương “Xây dựng và củng cố quốc pḥng và quân đội lớn mạnh xứng đáng với vị thế của nước ta và thích ứng với lợi ích an ninh và phát triển quốc gia”, “không ngừng phát triển và đi sâu chuẩn bị đấu tranh quân sự”, “nâng cao năng lực đánh thắng chiến tranh cục bộ trong điều kiện thông tin hoá…” v.v. cho thấy ḷng hiếu chiến của nhà cầm quyền Bắc Kinh thế hệ mới đă bộc lộ rơ ràng.

Cần nhấn mạnh điều này nữa, người Việt Nam và ngay cả người Trung Quốc vẫn thường nói “dân giàu nước mạnh” nhưng bây giờ giới lănh đạo Trung Quốc không nói thế nữa, trong Báo cáo này họ đă viết rơ ràng “nước giàu quân mạnh”. (Không c̣n mục tiêu dân giàu nữa - VHA).

Cùng với việc tập trung sức xây dựng quân đội, họ không coi nhẹ “tăng cường thực lực và sức cạnh tranh tổng thể của văn hoá” , “xây dựng cường quốc văn hoá” ...

Xin trăm ngàn lần cảnh giác trước những ư đồ đen tối đó.

Mười năm qua là những năm mà Trung Quốc thấm thía bài học: để tăng trưởng nhanh đă bất chấp ô nhiễm môi trường, tàn phá tài nguyên… cũng như để cho khoảng chênh lệch giữa người giàu và người nghèo, giữa thành phố và nông thôn, giữa các vùng ngày càng thêm lớn.

Tuy chưa để xảy ra sự kiện Thiên An Môn lần nữa, nhưng những hành động bất măn của quần chúng bị đàn áp vẫn ngày một tăng, nguy cơ các vùng dân tộc đ̣i độc lập, đ̣i tách ra vẫn ngày càng gay gắt.

Báo cáo tuy có coi trọng và đề xuất một số chính sách, biện pháp để khắc phục, hạn chế, nhưng xem ra rất ít hiệu quả.

Tuy vậy cũng cần chỉ ra rằng, ban lănh đạo Trung Quốc cũng đă học được một số điều trong khi hội nhập với thế giới.

Họ bắt đầu biết coi trọng văn minh sinh thái, và chấp nhận một số cái mà có thể một số cái trong đó chỉ là ngoài miệng như “tṛ chơi cùng thắng”, “dân chủ”… trong luật chơi quốc tế mới.

Thế nhưng những “phục thiện” đó chỉ có hiệu quả thực khi họ từ bỏ giấc mộng bá quyền.

Nhưng điều này chắc chắn là không thể đối với ban lănh đạo mới Bắc Kinh.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 25 2012, 08:29 AM
Post #63



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Lại thêm một hành động kỳ quặc không giống ai của giới cầm quyền Trung Quốc: in vào hộ chiếu phổ thông đường lưỡi ḅ họ tự vẽ ra. Hành động này diễn ra ngay sau Đại hội 18 của ĐCSTQ như một khẳng định hùng hồn cho sự tiếp tục theo đuổi đường lối bá quyền cướp giật lănh thổ láng giềng của giới cầm quyền TQ là một việc có chủ trương thống nhất từ trên xuống dưới. Việc làm tương tự cũng được TQ áp dụng đối với Ấn Độ. Chúng ta cần phải vạch trần dă tâm này của bọn bành trướng bá quyền trước cộng đồng thế giới


Đường lưỡi ḅ và dấu hủy


TP - Dù khăng khăng “không quốc tế hóa” vấn đề biển Đông, nhưng với việc đưa bản đồ có “đường chín đoạn” (đường lưỡi ḅ) vào hộ chiếu của hàng tỉ công dân nước ḿnh, Trung Quốc rơ ràng đang làm một chiến dịch phát tán h́nh ảnh xuyên tạc, vi phạm chủ quyền của các quốc gia khác ra khắp thế giới.

Dù rao giảng về “giải pháp ḥa b́nh”, nhưng đường lưỡi ḅ in trên hộ chiếu, cũng như bản đồ của cái gọi là “thành phố Tam Sa” vừa được xuất bản bao trùm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, lại chính là sự thách thức nguy hiểm đối với ḥa b́nh, yên ổn của khu vực cũng như thế giới.


Mẫu hộ chiếu mới của Trung Quốc có in đường 9 đoạn phi lư mà họ đ̣i hỏi trên Biển Đông

Chúng ta luôn hoan nghênh, chào đón, và sẵn sàng tạo điều kiện tốt nhất cho những công dân Trung Quốc sang Việt Nam để du lịch, làm ăn chân chính. Cũng như sự trao đổi kinh tế, văn hóa tích cực giữa hai nước và công dân hai nước diễn ra b́nh thường từ lâu nay.

Thế nhưng, những ngày qua, cơ quan chức năng của Việt Nam đă buộc ḷng đóng dấu “hủy” vào hàng trăm hộ chiếu của công dân Trung Quốc có in đường lưỡi ḅ.

Trên thế giới không một quốc gia nào có thể chấp nhận việc công dân nước khác nhập cảnh lại mang theo h́nh ảnh xuyên tạc về chủ quyền của nước chủ nhà. Chẳng khác nào một người vào nhà người khác mang theo tuyên bố “đây là nhà của tôi”.

Tuy vậy, quyền đi lại của những công dân Trung Quốc nhập cảnh vẫn được cơ quan chức năng Việt Nam đảm bảo, bằng cách đóng dấu thị thực vào giấy thông hành rời.

Một số quốc gia khác như Philippines, Ấn Độ cũng đă và đang có những động thái và ứng xử thích ứng. Bản thân sự việc “kỳ quặc” liên quan đến ngoại giao này cũng đă đánh động và thu hút sự quan tâm rất lớn của truyền thông thế giới.

Rơ ràng, quyền thông hành của những người mang tấm hộ chiếu in đường lưỡi ḅ đă bước đầu gặp “rầy rà” đáng kể khi đi ra thế giới. Mà nguyên nhân là do ư chí chủ quan, phi lư của những người đưa ra việc in h́nh ảnh xuyên tạc chủ quyền quốc gia khác vào hộ chiếu.

Việc in đường 9 đoạn in vào hộ chiếu thực chất chẳng có ư nghĩa pháp lư ǵ, nhưng lại mang tính biểu tượng nguy hiểm. Bởi lâu ngày, sẽ tạo ra ảo tưởng cho chính những công dân mang tấm hộ chiếu ấy về thứ “chủ quyền” nhầm lẫn, không có thực. Tạo ra sự lẫn lộn khó lường cho thế giới. Dễ rơi vào một thứ mê đồ trận đầy dụng ư theo kiểu “hữu sinh ư vô” (Có được sinh ra từ không) mà bậc tiền nhân Trung Hoa từng răn dạy con cháu ḿnh.

Mỗi quốc gia trên hành tinh này đều có quyền, và được đảm bảo quyền về chủ quyền lănh thổ được thực tế và lịch sử thừa nhận, trên cơ sở tôn trọng luật pháp và những quy định thống nhất chung đề ra để cùng tồn tại, phát triển.

Những chính sách bá quyền đơn phương đi ngược và đứng trên luật pháp và thông lệ quốc tế, ắt sẽ bị cộng đồng thế giới đóng dấu hủy. (Trí Quân)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 25 2012, 07:00 PM
Post #64



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 280
Thank(s): 0
Joined: 02-07-12
Member No.: 24,144



Những trang viết rất hay và quư . Cảm ơn bác Vũ. Bọn TQ ngày càng ko coi ai ra ǵ.

Nhân đây, nhờ bác Vũ giúp em câu này với - Vấn đề can thiệp nhân quyền trong chính sách Đối Ngoại của Mỹ.

Câu này rất rộng , em ko biết phải bắt đầu từ đâu. Bác Vũ Hùng Anh có thể giúp em cái Dàn Bài Đề cương đuợc ko ạ. Cảm ơn bác vô cùng.

This post has been edited by VuHungAnh: Nov 26 2012, 04:16 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 26 2012, 04:28 PM
Post #65



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (khonggiadinh79 @ Nov 25 2012, 07:00 PM) *
Những trang viết rất hay và quư . Cảm ơn bác Vũ. Bọn TQ ngày càng ko coi ai ra ǵ.

Nhân đây, nhờ bác Vũ giúp em câu này với - Vấn đề can thiệp nhân quyền trong chính sách Đối Ngoại của Mỹ.

Câu này rất rộng , em ko biết phải bắt đầu từ đâu. Bác Vũ Hùng Anh có thể giúp em cái Dàn Bài Đề cương đuợc ko ạ. Cảm ơn bác vô cùng.

VHA xin phép được nói ngay rằng: vấn đề bạn khonggiadinh79 hỏi đă vượt ra ngoài nội dung của topic này. Mong bạn thông cảm, VHA không thể viết nhiều về vấn đề đó ở đây, trừ phi đông đảo bạn đọc và BQT xem xét cho phép mở thêm một topic khác bàn về các vấn đề thời sự khác, ngoài vấn đề quá thiết thân với người VN đang được bàn đến trong topic này.

C̣n về chuyện Mỹ can thiệp về nhân quyền ở VN th́ chỉ xin nói rất sơ lược thế này: đó là một vấn đề phức tạp v́ có liên quan đến các bộ luật của VN và Mỹ. Để viết được cần có kiến thức về hiến pháp, luật dân sự, luật h́nh sự... của hai phía để so sánh nhưng trên nền tảng này: đó là con bài tinh vi của các thế lực phản cách mạng luôn kích động cái gọi là diễn biến ḥa b́nh ở những nước có chế độ mà họ không mong muốn, c̣n nói thẳng ra th́ trên thế giới này không có ai và nước nào đủ tư cách để rao giảng nhân quyền cho VN cả. Vậy thôi.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 26 2012, 06:49 PM
Post #66



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 280
Thank(s): 0
Joined: 02-07-12
Member No.: 24,144



Những ǵ bác Vũ nói rất phải. Em nghĩ cũng nên mở thêm 1 topic nữa về các vấn đề quốc tế khác- có liên quan tới Việt Nam. Chính sách Đối Nội - Đối Ngoại của Đảng và Nhà nước ta. Hiện nay " Diễn biến ḥa b́nh " cũng đang khá nóng , những kẻ chống phá nhà nước , phản động trong và ngoài nước đang rất quan tâm tới vấn đề này.

Em nghĩ chúng ta cũng nên có thêm 1 topic về điều này để tiện tham khảo và thảo luận. Mong các bác xem xét .

This post has been edited by khonggiadinh79: Nov 26 2012, 06:50 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 12 2012, 09:48 AM
Post #67



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Thời báo Hoàn cầu là một phụ bản của Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Ta hăy xem cơ quan ngôn luận này tỏ rơ quan điểm của giới "cộng sản Trung Quốc" ra sao trong việc gây hấn với láng giềng bằng cách vu cáo ngược lại nạn nhân với giọng điệu của bọn kẻ cướp, một điều chưa từng có trong thông lệ quốc tế:


Thời báo Hoàn cầu và giọng điệu kẻ cướp


(TNO) Tờ Thời báo Hoàn cầu ngày 11.12 đă đăng tải bài b́nh luận ngang ngược vu cáo Việt Nam “ăn cắp” dầu khí của Trung Quốc đồng thời cổ vũ cho các hành động gây hấn và phi pháp của Trung Quốc ở biển Đông.

Trong bài b́nh luận có tựa “Việt Nam xem nhẹ ư chí bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc”, tờ báo thường xuyên thể hiện giọng điệu hiếu chiến nhắc lại vụ tàu cá Trung Quốc phá cáp tàu B́nh Minh 02 vừa qua và kêu gọi Trung Quốc tiếp tục sử dụng những hành động có “cường độ nhẹ” để quấy phá hoạt động thăm ḍ dầu khí của Việt Nam ở biển Đông, đồng thời tung hỏa mù về cách phản ứng của Trung Quốc.

Ấn phẩm phụ của tờ Nhân dân Nhật báo bộc lộ rơ thái độ hung hăng qua đoạn: “Chúng tôi không biết liệu tàu Trung Quốc có cố ư cắt cáp thăm ḍ gắn phía sau tàu Việt Nam hay không. Nhưng ngay cả khi họ cố ư, th́ người dân Trung Quốc vẫn ủng hộ cách hành xử này”.

Tờ báo này c̣n rêu rao rằng Việt Nam là nước bạo dạn nhất trong việc khai thác dầu ở biển Đông so với các nước khác và vu cáo Việt Nam “ăn cắp” dầu khí của Trung Quốc thông qua sự hợp tác với các công ty dầu khí từ “một nước thứ ba”.

Thời báo Hoàn cầu khẳng định Trung Quốc hiện cương quyết bảo vệ chủ quyền hơn bao giờ hết và dọa dẫm Việt Nam và Philippines đừng trông đợi Trung Quốc thoái lui dưới “cái gọi là áp lực quốc tế”.

Bài b́nh luận cũng mạo danh toàn thể nhân dân Trung Quốc với đoạn: “Họ phải hiểu dư luận quần chúng Trung Quốc là trên hết. Bảo vệ chủ quyền Trung Quốc là ư chí chung của 1,3 tỉ công dân Trung Quốc”.

Tàu B́nh Minh 02 của Việt Nam vốn bị hai tàu cá Trung Quốc mang số hiệu 16025 và 16028 cố t́nh cản trở và gây đứt cáp vào hôm 30.11, khi đang tiến hành thăm ḍ địa chấn b́nh thường trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam (tại tọa độ 17026,2’ vĩ tuyến Bắc, 1080 02’ kinh tuyến Đông, nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế thềm lục địa Việt Nam, chỉ cách đảo Cồn Cỏ (Việt Nam) khoảng 43 hải lư).

Vị trí tàu B́nh Minh 02 bị phá cáp theo thông tin của Tập đoàn dầu khí VN (PVN) và phần cáp bị đứt (ảnh nhỏ)

Vụ gây đứt cáp tàu B́nh Minh 02, cũng như các động thái đưa ra “Điều lệ quản lư trị an biên pḥng ven biển tỉnh Hải Nam”, xuất bản bản đồ cái gọi là “thành phố Tam Sa” của phía Trung Quốc đă bị người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam lên tiếng phản đối vào hôm 4.12.2012.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị nêu rơ: “Những hành động nói trên của phía Trung Quốc đă xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; xâm phạm quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam đối với các vùng biển của Việt Nam; vi phạm Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc kư tháng 10.2011; trái với tinh thần Tuyên bố về ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC) và Tuyên bố cấp cao kỷ niệm 10 năm DOC, làm cho t́nh h́nh biển Đông thêm phức tạp".

Ông Lương Thanh Nghị cho biết, ngày 3.12.2012, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đă gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao công hàm kiên quyết phản đối những việc làm nói trên của Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền của Việt Nam, chấm dứt ngay những việc làm sai trái đó và không để tái diễn những hành động tương tự. (Sơn Duân)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 12 2012, 09:58 AM
Post #68



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Hoàn Cầu Thời báo là ǵ?


Trang nhất một ấn bản của Hoàn Cầu thời báo

Dư luận Việt Nam gần đây chú ư tới nhiều bài báo mang tính chất dân tộc chủ nghĩa, thậm chí hiếu chiến, trên tờ Hoàn Cầu Thời báo của Trung Quốc. Truyền thông trong nước cũng đă giới thiệu một số bài của báo này tới bạn đọc, chủ yếu liên quan tới chính sách của các nước ở Biển Đông. Nhiều độc giả đặt câu hỏi: vậy Hoàn Cầu Thời báo là tờ báo như thế nào?

Mới đây, tạp chí Foreign Policy có bài của tác giả Christina Larson tựa đề “Kênh Fox News của Trung Quốc” nói về Hoàn Cầu Thời báo, ví ấn phẩm này với kênh truyền hình Fox News cũng bị coi là bảo thủ và khá diều hâu của Hoa Kỳ.

Bài báo đã hé lộ đôi điều về tờ báo đông người đọc vốn nhiều lần đe dọa trừng phạt các nước xung quanh.

Các biên tập viên cao cấp của Hoàn Cầu Thời báo được mô tả là hàng ngày tới văn phòng trong tòa nhà được canh gác chặt chẽ ở phía Đông thủ đô Bắc Kinh để làm việc cần mẫn tới 14 tiếng đồng hồ.

Trong thời gian bận rộn đó "họ đặt và biên tập các bài báo cũng như xã luận về nhiều chủ đề, từ khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của Trung Quốc tại Biển Đông, tới thái độ ma mãnh của Hoa Kỳ trong cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, tới lượng bia rượu khổng lồ mà các quan chức nhà nước tiêu thụ..." để cuối cùng cho ra được tờ báo 16 trang.

Tổng biên tập Hoàn Cầu Thời báo là ông Hồ Tích Tiến, người được cho là “đưa ra các quyết định cuối cùng”.

Hoàn Cầu Thời báo có hai ấn bản tiếng Trung và tiếng Anh, nội dung không khác nhau nhiều lắm và chủ yếu là đưa ra những cảnh báo đại loại như các nước láng giềng nếu không thay đổi lập trường sẽ phải “sẵn sàng nghe tiếng đại bác”.... Tất nhiên các đe dọa kiểu này gây nhiều chú ý và Hoàn Cầu Thời báo luôn được các hãng thông tấn và báo chí nước ngoài trích thuật.

Quan điểm của ai?

Báo Hoàn Cầu đặt tại khu nhà của Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, được thành lập từ năm 1948.
Nhân dân Nhật báo là tờ báo chính thống, nhiều khi tẻ nhạt, chỉ được theo dõi để biết về số phận các lãnh đạo, ông nào lên và ông nào xuống.
Hoàn Cầu có sứ mệnh khác hẳn. Ra đời năm 1993, ban biên tập Hoàn Cầu có nhiệm vụ tiếp cận quần chúng chứ không phải chỉ truyền đạt lại các thông điệp của Chính phủ hay Bộ Ngoại giao.

Nhân viên tờ báo này cũng tỏ ra bình dân, không chỉ trong cách ăn mặc mà còn cả trong không khí làm việc sôi động và lắm lúc mất trật tự.

Tổng biên tập Hồ Tích Tiến, 51 tuổi, để tóc dài, gầy gò và năng động. Ông học về đối ngoại quốc phòng ở Nam Kinh và có bằng thạc sỹ văn học Nga từ đại học Bắc Kinh.

Ông TBT nói nhanh và chọn từ ngữ sắc sảo. Ông nói với bà Larson: "Chúng tôi gọi cái xẻng là cái xẻng. Và chúng tôi không sợ làm phật lòng quý vị".

Thông thường ở Trung Quốc, tổng biên tập các báo do Đảng Cộng sản cử, nói chung không có kinh nghiệm báo chí và cũng chẳng mấy quan tâm tới việc làm báo.

Thế nhưng, ông Hồ Tích Tiến thì khác hoàn toàn. Có lẽ ông chỉ giống các ông tổng biên tập khác ở một điểm là trung thành với Đảng. Ông từng là phóng viên chiến trường, và ham viết xã luận nên bài xã luận nào hầu như cũng có đóng góp của ông. Trang cá nhân của ông TBT này trên mạng Weibo, tương tự mạng Twitter bên phương Tây, có tới 1,4 triệu người theo dõi.

Tờ báo của ông không ngần ngại viết về các chủ đề gây tranh cãi, từ sự kiện Thiên An Môn tới nghệ sỹ Ngải Vị Vị, dù chỉ là để khẳng định đường lối của Đảng.

Một trong những điều tổng biên tập Hồ Tiến Tích khoái nhất là đưa ra các nhận định trái chiều, nhất là khi đụng chạm đến Hoa Kỳ. Thí dụ, trong khi các báo và các trang mạng xuýt xoa về việc Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden đi ăn tối tại một quán mì bình dân, hay phong thái bình dị của tân đại sứ Mỹ Gary Locke, th́ Hoàn Cầu lại phân tích: "Để bảo đảm an ninh cho ông Biden ở quán mì ven đường còn tốn kém gấp nhiều lần so với ăn ở Nhà khách Chính phủ".

Mặc dù tổng biên tập thích dùng Weibo, Hoàn Cầu Thời báo lại không ít lần tấn công các mạng xã hội, gọi đây là nơi “phát tán tin đồn và đầu độc dư luận”.

Thế liệu Hoàn Cầu không đầu độc dư luận theo cách nào đó hay sao?

Ông Michael Anti, một chuyên gia và các vấn đề Trung Quốc và quốc tế, nhận định: "Nói thật thì tôi nghĩ lập trường của Hoàn Cầu Thời báo chỉ là làm sao để kiếm tiền. Chủ nghĩa dân tộc là con bài chính của tờ báo".

Theo ông Anti, điều này cũng từa tựa như kênh Fox News của trùm truyền thông Rupert Murdoch.

Mục tiêu: Nhiều độc giả

Nếu tính về lượng độc giả thì Hoàn Cầu Thời báo là tờ đứng thứ thứ ba Trung Quốc, với 2,4 triệu người đọc báo in mỗi ngày. Báo điện tử có tới 10 triệu độc giả. Giả sử các số liệu trên đã bị thổi phồng ít nhiều thì nó vẫn cao hơn đa số tờ báo ở phương Tây. Để so sánh, báo Washington Post mỗi ngày chỉ in có nửa triệu bản.

Thành công của Hoàn Cầu một phần nhờ vào các thay đổi trong bối cảnh báo chí Trung Quốc hiện nay. Tờ báo tập trung vào các vấn đề quốc tế, và tuyên truyền cho vị thế ngày càng cao của Trung Quốc trên thế giới.

Người đọc trong nước ngày càng hướng ngoại thì Hoàn Cầu lại càng đăng nhiều bài đả kích thái độ của các nước ngoài đối với Bắc Kinh.

Chúng ta có thể đọc qua các tựa đề: “Tấn công Trung Quốc thành xu hướng thời thượng ở Washington”, hoặc “Ấn Độ và Việt Nam ký hợp đồng nhằm khiêu khích Trung Quốc”... để thấy rằng tờ báo này đang nhằm vào tâm lý muốn khơi dậy sự tự tôn và “phục thù” của người dân.

Jeremy Goldkorn, chuyên gia về truyền thông Trung Quốc và sáng lập viên của mạng Danwei.org, nói rằng Tổng biên tập Hồ Tiến Tích đã thành công trong việc kết nối cái gọi là “giáo dục tinh thần yêu nước” và vai trò kiếm tiền của tờ báo trong thời buổi chính phủ không còn bao cấp nữa.

Thời gian gần đây, nhiều cơ quan truyền thông đã phải thương mại hóa bằng các cách thức khác nhau. Có tờ phải quay sang tin tức về đời tư các ngôi sao để bán báo và bán quảng cáo.

Thế nhưng, Hoàn Cầu Thời báo chọn cho ḿnh con đường dân tộc chủ nghĩa để tăng lượng độc giả.

Cũng bởi vậy mà tờ báo này được chú ư không phải v́ các bản tin, mà nhờ các bài xă luận đanh thép, nhiều khi hung hăng "như tiếng đại bác".

Một chủ đề quen thuộc và ăn khách là chỉ trích tính giả dối và trơ tráo của phương Tây, nhất là Mỹ.

Tuy nhiên, cũng cần nói rằng một trong các chủ đề được ưa chuộng khác là chỉ trích nạn tham nhũng ở ngay chính đất nước Trung Quốc.

Thí dụ hồi tháng Tư, báo này đăng bài đả phá thói ăn tiêu xa hoa của một quan chức lănh đạo tập đoàn dầu lửa nhà nước Sinopec. Bài báo sắc sảo và thành công này sau được nhiều báo nước ngoài trích lại.

Một nhóm phóng viên Hoàn Cầu Thời báo đă điều tra việc Tổng giám đốc chi nhánh Quảng Đông của Sinopec, ông Lư Quản Vũ, bị cáo buộc mua 480 chai rượu Mao Đài và 696 chai rượu vang tổng trị giá 243.604 đôla Mỹ để “dùng riêng”.

Thông qua vụ ông Lư, Hoàn Cầu Thời báo đă đánh trúng tâm lư số đông, vừa quan tâm các sự kiện quốc tế, vừa bức xúc về tệ nạn trong nước, và vô h́nh trung đă thu hút thêm độc giả cho nền báo chí của cái gọi là "Đảng tiên phong".

Tuy nhiên bí quyết thực của tờ báo này, theo một số nhận định, là v́ “không có ǵ đáng đọc nữa cả”.

Một cựu phóng viên tờ Nhật báo Thanh niên Bắc Kinh nói với Christina Larson: "Chẳng có nhiều lựa chọn... làm ǵ có tin tức đích thực ở Trung Quốc!?".
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 18 2013, 10:23 AM
Post #69



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Giữa lúc nền kinh tế thế giới đang vật vă trong cơn suy sụp, nhân dân các nước những mong yên ổn để làm ăn để hồi phục nền kinh tế th́ ở Trung Quốc người ta đang hô hào chuẩn bị tâm lư cho một vài cuộc chiến tranh xảy ra nay mai! Điều càng đáng nói hơn là ở chỗ sự hô hào chiến tranh ấy lại xảy ra trên chính cơ quan ngôn luận của cái gọi là Đảng Cộng sản Trung Quốc! Đó là Hoàn cầu Thời báo.


Trung Quốc đang chuẩn bị tâm lư chiến tranh?

Hai từ “chiến tranh” mấy ngày gần đây liên tục xuất hiện tại những vị trí nổi bật của các tờ báo chính thống ở Trung Quốc. Theo báo B́nh quả của Hong Kong ngày 17/1, tần suất đăng tải cụm từ này cũng như những lời kêu gọi đi cùng với nó khiến độc giả cảm thấy dường như chiến tranh đang đến rất gần, phải chăng báo chí Trung Quốc đang làm nhiệm vụ chuẩn bị dư luận và tâm lư cho một cuộc chiến có thể xảy ra?


Thời báo Hoàn cầu, phụ bản của Nhân dân nhật báo, cơ quan
ngôn luận Đảng Cộng sản Trung Quốc (bản tiếng Anh)

Đầu tiên là Báo Giải phóng quân ngày 14/1 đăng tải ngay trên trang nhất “Chỉ thị huấn luyện 2013” yêu cầu toàn quân cần “tăng cường tư tưởng chiến tranh, tăng cường ư thức tai họa, ư thức nguy cơ, ư thức sứ mệnh; nâng cao năng lực chiến đấu…

Nếu như chỉ có ḿnh Báo Giải phóng quân đề cập đến vấn đề chiến tranh th́ có lẽ cũng không có ǵ lạ lắm. Tuy nhiên, ngay ngày hôm sau, Thời báo Hoàn cầu - phụ bản của Nhân dân nhật báo, cơ quan ngôn luận Đảng Cộng sản Trung Quốc - cũng đăng bài xă luận với tựa đề “Sau gần 30 năm ḥa b́nh, chúng ta cần nh́n nhận chiến tranh như thế nào”, trong đó cho rằng đă hơn 30 năm kể từ cuộc chiến tranh gần đây nhất của Trung Quốc, cảm giác về chiến tranh đă là chuyện quá xa xôi, nay cũng cần phải để xă hội một lần suy nghĩ lại nên nh́n nhận như thế nào về vấn đề chiến tranh.

Bài xă luận của Thời báo Hoàn cầu đưa ra rất nhiều điểm quan trọng để công chúng suy nghĩ. Một là, chiến tranh không phải là chuyện tốt, không thể khinh xuất “mở mồm” là nói khai chiến được; Hai là, Trung Quốc trở thành nước lớn chiến lược tất nhiên phải đối mặt với tranh chấp lănh thổ cũng như những cọ sát to nhỏ, xa gần; Ba là, cần sắp xếp rơ chiến lược chiến tranh, xác định cái ǵ là phạm vi có thể chịu đựng, cái ǵ cần kiên quyết chống lại; Bốn là, nhấn mạnh cạnh tranh kinh tế mới là chiến trường chính, quân đội chỉ khi cần thiết mới sử dụng; Năm là, Trung Quốc là cường quốc hạt nhân, nước khác không thể chinh phục Trung Quốc, cũng không muốn khai chiến với Trung Quốc; Sáu là, thắng bại trong chiến tranh được quyết định bởi việc xă hội có thể chấp nhận bao nhiêu tổn thất.

Ngôn từ bài xă luận trên có thể thấy là khá b́nh thường, không mang câu từ đằng đằng sát khí, cũng không nói rơ cụ thể về lănh thổ tranh chấp, không chỉ đích danh quốc gia nào, thậm chí ngay cả Mỹ cũng chỉ được đề cập đến là một nước lớn ở xa.

So với ngôn từ trong bài viết trên Báo Giải phóng quân, bài xă luận của Thời báo Hoàn cầu dường như không thể hiện thái độ mạnh mẽ hay “chói tai, chướng mắt", có thể nói là bài viết này không muốn chọc giận Mỹ, Nhật Bản hay bất kỳ quốc gia nào khác.

Tuy nhiên, không nên đánh giá thấp bài xă luận không mang đậm mùi thuốc súng này. Cần nhớ rằng chủ đề bài xă luận đưa ra để độc giả suy nghĩ chính diện chính là vấn đề chiến tranh, và rằng bài xă luận này thực chất là sự chuẩn bị về dư luận và tâm lư cho xă hội trước một cuộc chiến có thể xảy ra.

Kể từ khi cải cách mở cửa đến nay, giai điệu chủ đạo trong quan hệ đối ngoại của chính phủ Trung Quốc là trỗi dậy ḥa b́nh, thường nhấn mạnh Trung Quốc không đe dọa bất cứ quốc gia nào. Nay, các báo chính thống ở Trung Quốc nhắc đi nhắc lại cụm từ "chiến tranh", nhấn mạnh việc làm tốt công tác chuẩn bị tư tưởng và thực chất cho “chiến tranh”, điều này hoàn toàn khác với sách lược đối ngoại mấy chục năm qua của Trung Quốc và là sự xoay chuyển 180 độ so với chiến lược “giấu ḿnh” của Đặng Tiểu B́nh.

Rốt cuộc, đây là phản ứng của Chính phủ Trung Quốc khi đối mặt với thách thức bên ngoài hay là đội ngũ lănh đạo mới đưa ra sách lược mới nhằm giải quyết khó khăn tạm thời?

Tuy nhiên, việc đưa “chiến tranh" vào chương tŕnh nghị sự chắc chắn là một tín hiệu quan trọng, chắc chắn là tín hiệu không tốt lành, đặc biệt là trong bối cảnh Mỹ và Nhật Bản không ngừng tăng cường các hoạt động trong khu vực, tăng cường các áp lực lên Trung Quốc, nguy cơ nổ súng rơ ràng đang gia tăng.

Theo B́nh quả, bài xă luận của Thời báo Hoàn cầu nói rằng Trung Quốc đánh nhau cần phải đánh “có lư, có lợi”. Tuy nhiên, chiến tranh là chiến tranh, những tổn hại và biến động mà nó mang lại khó có thể dự tính. Việc Trung Quốc hô hào chuẩn bị chiến tranh như vậy, chắc chắn không phải là chuyện nói cho vui, song việc bàn định về chiến tranh vào thời điểm này quả thật là đi ngược lại với mong muốn của đại bộ phận nhân dân về một nền ḥa b́nh ở khu vực và thế giới. (Vietnam+)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 18 2013, 02:51 PM
Post #70



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (VuHungAnh @ Jan 18 2013, 10:23 AM) *
...
Theo B́nh quả, bài xă luận của Thời báo Hoàn cầu nói rằng Trung Quốc đánh nhau cần phải đánh “có lư, có lợi”. Tuy nhiên, chiến tranh là chiến tranh, những tổn hại và biến động mà nó mang lại khó có thể dự tính. Việc Trung Quốc hô hào chuẩn bị chiến tranh như vậy, chắc chắn không phải là chuyện nói cho vui, song việc bàn định về chiến tranh vào thời điểm này quả thật là đi ngược lại với mong muốn của đại bộ phận nhân dân về một nền ḥa b́nh ở khu vực và thế giới. (Vietnam+)


Trung Quốc hiếu chiến!
Cái điều rất rơ ràng này th́ ở Việt Nam ta, đến đứa trẻ con nó cũng biết.
Khi Bắc Kinh đuối lư trên vấn đề biển Đông (tất nhiên, chúng chỉ có mỗi cái lư của kẻ cướp thôi, mà như thế th́ lấy ǵ ra để khẳng định chủ quyền không thể tranh căi chứ?), th́ chúng bắt đầu giở cái "ṃi" xưa cũ: lấy thịt đè người!
C̣n chúng ta?
Đài Truyền h́nh Việt Nam (VTV1), 20h05 thứ Tư và thứ Sáu hàng tuần, đang phát phim tài liệu về Hội nghị Paris: Đánh và đàm rất hay (đă phát tập 3 rồi)! Trong đó nhấn mạnh, năm 1972, Trung Quốc mời Tổng thống Mỹ R.Nixon sang thăm để "mặc cả trên lưng Việt Nam" về "cách kết thúc cuộc chiến trong danh dự" đối với Mỹ. Ngay cả Liên Xô (hồi đó) cũng... nghiêng về Mỹ, khi mà B52 Mỹ rải thảm Hải Pḥng đă khiến 4 tàu Liên Xô đang neo ở đây bị cháy, Liên Xô đă chọn cách... im lặng và mời Mỹ sang thăm.
Rất may, không, đúng ra là vô cùng khôn khéo, chúng ta (các nhà lănh đạo Việt Nam, đă rút kinh nghiệm từ Hội nghị Geneve 1954) kiên quyết không cho Bắc Kinh và Maxcơva tham gia Hội nghị, nên cuối cùng, Mỹ thua đau mà không có chỗ bấu víu. Trung Quốc và Liên Xô "ê mặt" nhưng vẫn phải vỗ tay thật to ca ngợi Việt Nam (chứ c̣n làm ǵ khác được?).
Mới hôm kia, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phát biểu trong Hội thảo khoa học về tướng Cao Lỗ thời Hùng vương, chủ tịch gọi Cao Lỗ là anh hùng dân tộc, chẳng phải để khơi gợi ḷng yêu nước nơi những người con gịng giống tiên rồng đó sao?
Vừa rồi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đi thăm đơn vị tên lửa "đời mới" động viên cổ vũ tinh thần chiến sĩ.
v.v...
Tất cả những động thái đó, tôi cho rằng, dù rất kín đáo về "giọng điệu hiếu chiến" của Trung Quốc, chúng ta cũng đang chuẩn bị sẵn sàng để kháng chiến. Vâng, lịch sử giữ nước của Việt Nam chủ yếu là kháng chiến, chứ không gây chiến.
Nhưng chúng ta đă đánh là thắng!
Lần này chắc cũng thế!

This post has been edited by Hoacamchuong: Jan 18 2013, 07:04 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 18 2013, 08:19 PM
Post #71



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (Hoacamchuong @ Jan 18 2013, 02:51 PM) *
Trung Quốc hiếu chiến!
Cái điều rất rơ ràng này th́ ở Việt Nam ta, đến đứa trẻ con nó cũng biết.
Khi Bắc Kinh đuối lư trên vấn đề biển Đông (tất nhiên, chúng chỉ có mỗi cái lư của kẻ cướp thôi, mà như thế th́ lấy ǵ ra để khẳng định chủ quyền không thể tranh căi chứ?), th́ chúng bắt đầu giở cái "ṃi" xưa cũ: lấy thịt đè người!
C̣n chúng ta?
Đài Truyền h́nh Việt Nam (VTV1), 20h05 thứ Tư và thứ Sáu hàng tuần, đang phát phim tài liệu về Hội nghị Paris: Đánh và đàm rất hay (đă phát tập 3 rồi)! Trong đó nhấn mạnh, năm 1972, Trung Quốc mời Tổng thống Mỹ R.Nixon sang thăm để "mặc cả trên lưng Việt Nam" về "cách kết thúc cuộc chiến trong danh dự" đối với Mỹ. Ngay cả Liên Xô (hồi đó) cũng... nghiêng về Mỹ, khi mà B52 Mỹ rải thảm Hải Pḥng đă khiến 4 tàu Liên Xô đang neo ở đây bị cháy, Liên Xô đă chọn cách... im lặng và mời Mỹ sang thăm.
Rất may, không, đúng ra là vô cùng khôn khéo, chúng ta (các nhà lănh đạo Việt Nam, đă rút kinh nghiệm từ Hội nghị Geneve 1954) kiên quyết không cho Bắc Kinh và Maxcơva tham gia Hội nghị, nên cuối cùng, Mỹ thua đau mà không có chỗ bấu víu. Trung Quốc và Liên Xô "ê mặt" nhưng vẫn phải vỗ tay thật to ca ngợi Việt Nam (chứ c̣n làm ǵ khác được?).
Mới hôm kia, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phát biểu trong Hội thảo khoa học về tướng Cao Lỗ thời Hùng vương, chủ tịch gọi Cao Lỗ là anh hùng dân tộc, chẳng phải để khơi gợi ḷng yêu nước nơi những người con gịng giống tiên rồng đó sao?
Vừa rồi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đi thăm đơn vị tên lửa "đời mới" động viên cổ vũ tinh thần chiến sĩ.
v.v...
Tất cả những động thái đó, tôi cho rằng, dù rất kín đáo về "giọng điệu hiếu chiến" của Trung Quốc, chúng ta cũng đang chuẩn bị sẵn sàng để kháng chiến. Vâng, lịch sử giữ nước của Việt Nam chủ yếu là kháng chiến, chứ không gây chiến.
Nhưng chúng ta đă đánh là thắng!
Lần này chắc cũng thế!

Thật là tuyệt vời! Cái ư tứ của bác Hoacamchuong thật là rất hay! Và không thể khác được. VHA biết cả nhà vẫn theo dơi sát t́nh h́nh thời sự nên không cập nhật chi tiết những diễn biến mới nhất mà chỉ chuyển lên đây những nét chính không thể nào không cập nhật đến mà thôi. C̣n lại là mong mọi người đọc và tự suy ra những điều cần thiết cho ḿnh. Nay những điều cần thiết đó đă được bác HCC diễn đạt thật là ngắn gọn và đầy đủ không thể súc tích hơn được nữa. Cảm ơn bác.

Và một điều tiết lộ nho nhỏ cho chúng ta cùng yên tâm: trung đoàn tên lửa anh hùng H6M (tất nhiên là VHA viết theo kiểu mật hiệu quân đội), đơn vị bảo vệ bầu trời Thủ đô năm xưa trong trận đánh trả 12 ngày đêm năm 1972, đơn vị đầu tiên bắn hạ chiếc B52 đầu tiên hiện đă có mặt tại vùng kinh tế trọng điểm phía Nam để huấn luyện và bảo vệ tp HCM, tp biển dầu và các dàn khoan dầu khí ở ngoài khơi của chúng ta. Tương tự như vậy, những vị trí trọng yếu cũng đều được bảo vệ cẩn mật. Chỉ có điều khác căn bản là thay cho những dàn tên lửa S75 (SAM2) cổ lỗ xưa chỉ bẳn được đến 10-15 km, th́ nay là những hệ thống S300 hiện đại có tầm quan sát phát hiện mục tiêu lên đến 300 km và tiêu diệt mục tiêu trong cự ly 150 km. Cùng một lúc, S300 có khả năng bám sát và tiêu diệt sáu mục tiêu, điều khiển đến 12 tên lửa và quản lư tới 100 mục tiêu. Trần bắn có khả năng lên đến độ cao 27 km. Thật là những thông số ấn tượng!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 19 2013, 06:28 AM
Post #72



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (VuHungAnh @ Jan 18 2013, 08:19 PM) *
Và một điều tiết lộ nho nhỏ cho chúng ta cùng yên tâm: trung đoàn tên lửa anh hùng H6M (tất nhiên là VHA viết theo kiểu mật hiệu quân đội), đơn vị bảo vệ bầu trời Thủ đô năm xưa trong trận đánh trả 12 ngày đêm năm 1972, đơn vị đầu tiên bắn hạ chiếc B52 đầu tiên hiện đă có mặt tại vùng kinh tế trọng điểm phía Nam để huấn luyện và bảo vệ tp HCM, tp biển dầu và các dàn khoan dầu khí ở ngoài khơi của chúng ta. Tương tự như vậy, những vị trí trọng yếu cũng đều được bảo vệ cẩn mật. Chỉ có điều khác căn bản là thay cho những dàn tên lửa S75 (SAM2) cổ lỗ xưa chỉ bẳn được đến 10-15 km, th́ nay là những hệ thống S300 hiện đại có tầm quan sát phát hiện mục tiêu lên đến 300 km và tiêu diệt mục tiêu trong cự ly 150 km. Cùng một lúc, S300 có khả năng bám sát và tiêu diệt sáu mục tiêu, điều khiển đến 12 tên lửa và quản lư tới 100 mục tiêu. Trần bắn có khả năng lên đến độ cao 27 km. Thật là những thông số ấn tượng!


Vâng, xin cảm ơn VHA đă có lời khích lệ. HCC tôi cũng thường... điên tiết khi thấy "anh bạn 16 vàng & 4 tốt" của chúng ta cứ ngang ngược làm đủ mọi chuyện vừa ăn cướp vừa la làng, mà ta th́ cứ... im như thóc đổ bồ.
Năm ngoái (2012), TQ quậy tưng bừng khắp nơi, trong khi chúng ta cứ b́nh chân như vại. Đă thế, trong nước th́ chống tham nhũng không nổi, làm rối ḷng dân. Ai mà chẳng muốn... điên lên chứ?
Năm nay, mặc dù tham nhũng vẫn c̣n đó, chửa ra đâu vào đâu cả, nhưng những động thái "chuẩn bị phên giậu" cho chắc chắn để pḥng trộm cướp th́ ai cũng thấy nên ḷng dân cũng thấy tạm yên.
Cái chuyện "tiết lộ" này thực ra cũng chẳng có ǵ là lộ bí mật đâu. Và tiện thể HCC xin "góp" thêm:
2012, TQ "bóp" Philipin ở băi cạn Scarborough; nắn gân Nhật Bản ở quần đảo Senkaku gây nên t́nh trạng căng thẳng kéo dài đến hôm nay cũng chẳng qua là để "đe" Việt Nam thôi. Bởi mục đích duy nhất của TQ không phải là 80% lănh hải biển Đông, mà là khuất phục Việt Nam! Chỉ khi Việt Nam "thuần phục" th́ giấc mộng bành trướng của TQ mới thành công. Khi đó, đương nhiên biển Đông là ao nhà của TQ. Bán đảo Đông Dương (gồm 3 nước Việt Nam, Lào & Campuchia) là tỉnh Quảng Nam (của TQ). Lúc bấy giờ, Nhật Bản chỉ có thể bắt tay "hảo lớ" khi TQ độc chiếm Senkaku. 7 nước c̣n lại trong ASEAN chỉ c̣n cách đứng nghiêm kính chào "ngài" Bắc Kinh to đùng mà thôi.
Vấn đề là làm cách nào để khuất phục Việt Nam? Đây chính là điều mà những cái đầu "nóng" ở Trung Nam Hải luôn luôn phải lo nghĩ nhiều nhất!
Tiếc thay, những cái đầu ấy có to mà không khôn. Bởi đáng lẽ rút kinh nghiệm từ lịch sử cha ông của họ để mà nói chuyện với Việt Nam một cách chan ḥa, hữu nghị, chân thành..., th́ ắt sẽ có lợi cho cả hai. Đằng này chúng lại chỉ muốn lợi riêng thôi, nên cái danh chính ngôn thuận sẽ không thể thỏa măn được, buộc chúng phải dùng đến hạ sách như những kẻ tiểu nhân: quấy rối sống sượng, nói dối ti tiện, tung đ̣n gió bẩn thỉu..., thôi th́ không chừa một thủ đoạn nào dù là bỉ ổi nhất!
Khốn thay, càng chơi cái "tṛ mèo" đó, chúng càng tự sỉ nhục ḿnh trong con mắt thiên hạ đang ngày càng hiểu rơ tim gan đen tối của chúng mà thôi.
Thế nên tôi đă hiểu, v́ sao đối với "thằng hàng xóm ươn hèn", chúng ta cứ "mackeno", tự nhiên chúng sẽ tự thấy chúng thật vớ vẩn, chẳng ra làm sao!
Tôi nghĩ điều này chắc ai cũng đă thấy rơ mười mươi rồi.
Các cụ ta xưa có câu hàm huyết phún nhân, tiên ô tự khẩu (ngậm máu phun người, trước tiên là bẩn miệng ḿnh), có lẽ đang rất đúng với Trung Quốc đây.

This post has been edited by Hoacamchuong: Jan 19 2013, 06:33 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 19 2013, 02:28 PM
Post #73



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Vào ngày này, 19/1/1974, cách đây đúng 39 năm, Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Hành động kẻ cướp phi pháp ấy đă vấp phải sự kháng cự mănh liệt của người Việt Nam và sự lên án mạnh mẽ của thế giới. Hành động này thống nhất và nằm trong hệ thống chuỗi những hành động ḱm chế và làm suy yếu nhà nước Việt Nam để dễ bề mưu đồ bành trướng của chúng. Trước đây, với chủ trương lợi dụng t́nh thế chiến tranh của nước ta, chúng mặc cả với bọn đế quốc trên lưng dân tộc ta. Nhưng khi Hiệp định Paris về VN vừa được kư kết, người Mỹ buộc phải rút khỏi VN không điều kiện, sự thất bại đang chờ bọn đế quốc lẫn bành trướng ở nhăn tiền th́ con chó sói đang đội lốt cừu lập tức vứt bỏ cái mặt nạ nhơ nhuốc hiện nguyên h́nh là bọn kẻ cướp hung hăn: chúng ra tay trực tiếp đánh chiếm lănh thổ nước ta!


19/1/1974: Trung Quốc nổ súng đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam


Ngày 25/11/2011, trong phát biểu trước Quốc hội, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đă đề cập tới hai thời điểm Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam: “Năm 1956, Trung Quốc đă đưa quân chiếm đóng các đảo phía đông của quần đảo Hoàng Sa. Đến năm 1974, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa khi ấy đang trong sự quản lư của chính quyền Sài G̣n, tức chính quyền Việt Nam Cộng ḥa (VNCH). Chính quyền VNCH lúc đó đă phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên Hiệp Quốc can thiệp. Chính phủ lâm thời cách mạng miền Nam Việt Nam lúc đó cũng ra tuyên bố phản đối hành vi chiếm đóng này”.

Thủ tướng cũng cho biết Chính phủ Việt Nam sẽ kiên tŕ đ̣i lại Hoàng Sa bằng biện pháp ḥa b́nh.

Phát biểu của người đứng đầu Chính phủ của một đất nước Việt Nam thống nhất đă nhắc chúng ta nhớ tới một ngày bi tráng của 39 năm về trước, khi đất nước c̣n chia đôi. Đó là ngày 19/1/1974, Trung Quốc nổ súng cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa. Các chiến hạm cùng quân nhân VNCH đă chiến đấu quyết liệt, nhưng cuối cùng với một lực lượng mạnh hơn, Trung Quốc đă chiếm được cụm phía tây của quần đảo Hoàng Sa, sau khi đă chiếm cụm phía đông hồi thập niên 1950, qua đó chiếm đóng phi pháp toàn bộ quần đảo này từ đó đến nay.

Hành tŕnh xâm lược

Trận hải chiến Hoàng Sa diễn ra trong khoảng 30 phút vào ngày 19.1.1974, nhưng trước đó nhiều ngày, Trung Quốc đă bắt đầu những chuyển động cho hành tŕnh xâm lược của ḿnh. Ngày 10/1, tàu Trung Quốc bắt đầu xuất hiện trong khu vực cụm tây quần đảo Hoàng Sa. Sau đó một ngày, Bộ Ngoại giao nước này phát đi từ Bắc Kinh tuyên bố rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Quốc và VNCH đang chiếm đóng phi pháp. Ngay lập tức, Tổng trưởng Ngoại giao Vương Văn Bắc của chính quyền Sài G̣n đă bác bỏ luận điệu ngang ngược này và lên án hành động xâm lăng gây hấn của Trung Quốc.


Bản đồ trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 (ảnh nhỏ là các chiến hạm VNCH)

Lúc bấy giờ, về mặt quân sự, phía Việt Nam chỉ có một trung đội quân địa phương thuộc Chi khu Ḥa Vang trú đóng trên đảo Hoàng Sa. Để tăng cường sức mạnh bảo vệ biển đảo, Tư lệnh Hải quân vùng 1 Duyên hải vào ngày 15/1 đă ra lệnh cho tuần dương hạm Lư Thường Kiệt (HQ-16), do trung tá Lê Văn Thự làm hạm trưởng, trực chỉ tiến thẳng ra tăng cường bảo vệ Hoàng Sa. Tiếp theo, khu trục hạm Trần Khánh Dư (HQ-4) do trung tá Vũ Hữu San chỉ huy đang tuần tra vùng biển ngoài khơi Quảng Ngăi cũng được lệnh tức tốc tới bảo vệ Hoàng Sa. Sau đó, do diễn biến phức tạp, tuần dương hạm Trần B́nh Trọng (HQ-5) và hộ tống hạm Nhật Tảo (HQ-10) cũng đă được điều động. HQ-5 là soái hạm, với hạm trưởng là trung tá Phạm Trọng Quỳnh; c̣n HQ-10 do thiếu tá hạm trưởng Ngụy Văn Thà chỉ huy. Ban chỉ huy công tác trên biển của chiến dịch bảo vệ Hoàng Sa được đặt trên tàu HQ-5 do đại tá Hà Văn Ngạc thừa lệnh Tư lệnh HQ vùng 1 Duyên hải làm chỉ huy trưởng.

Trong thời gian này, phía Trung Quốc đă cho tàu cá chở quân lính giả dạng ngư dân tiến chiếm một số đảo. Công điện 50.356 của Tư lệnh Hải quân vùng 1 Duyên hải gửi HQ-4, HQ-5 và HQ-16 cho biết: “Trung Cộng đă bất thần tiến chiếm các đảo Robert (Cam Tuyền - NV), Duncan (Quang Ḥa), Drummond (Duy Mộng) và Money (Vĩnh Lạc) thuộc quần đảo Hoàng Sa kể từ ngày 10/1/1974. Hiện có 2 tàu loại 100 tấn neo đậu tại đảo Robert... Trên đảo Duncan có 1 cḥi quan sát... Tại đảo Money có 1 hầm c̣n mới...”. Công điện c̣n cho biết phi cơ của Sư đoàn 1 Không quân đang trực ở sân bay Đà Nẵng. Nhiệm vụ được giao cho lực lượng bảo vệ Hoàng Sa là trước hết sử dụng đường lối ôn ḥa, yêu cầu kẻ địch rút khỏi lănh thổ Việt Nam, trong trường hợp địch khai hỏa th́ “tập trung khả năng để tiêu diệt địch”, lệnh từ văn pḥng chỉ huy ở Đà Nẵng truyền ra cho HQ-5 nêu rơ.

Lúc bấy giờ, lực lượng chiến đấu của phía Trung Quốc có 11 tàu, trong đó có 2 tàu chống ngầm Krondstadt, 2 tàu quét lôi, vài tiểu đoàn thủy quân lục chiến và một số tàu chở quân. Bên cạnh đó, Trung Quốc c̣n có một đội quân dự pḥng ở Hải Nam, trong đó có nhiều tàu tên lửa Komar và Osa.

Cuộc giao tranh đẫm máu

Sáng sớm 19.1, một toán biệt hải từ HQ-4 và một đội hải kích từ HQ-5 chia làm hai mũi dùng bè cao su đổ bộ lên tái chiếm đảo Quang Ḥa. Một cuộc đọ súng xảy ra giữa quân VNCH và quân Trung Quốc đă chiếm đảo này từ trước cùng với số mới đổ bộ từ các chiến hạm gần đấy. Cuộc giao tranh này khiến 2 quân nhân VNCH tử thương và sau đó, do quân số ít hơn rất nhiều, hai toán đổ bộ của VNCH đă phải rời đảo, trở lại tàu.

Lúc này, các tàu chiến trên biển đă di chuyển theo đội h́nh chiến thuật, bộ chỉ huy trên soái hạm HQ-5 chỉ định mục tiêu cho từng chiến hạm thành viên để tiêu diệt. Theo đó, HQ-5 đối đầu tàu Krondstadt 274; HQ-4 đối đầu Krondstadt 271; HQ-10 đối đầu trục lôi hạm 396; HQ-16 đối đầu trục lôi hạm 389. Lúc 10 giờ 22 sáng 19.1.1974, lệnh tác xạ đồng loạt vào các chiến hạm Trung Quốc được ban hành từ HQ-5. Thông tin công khai trước đây cho rằng tàu Trung Quốc đă nổ súng trước. Tuy nhiên, mới đây, nguyên hạm trưởng HQ-4 Vũ Hữu San xác nhận rằng, lúc bấy giờ, tàu chiến của VNCH đă “chủ động khai hỏa”. Ngay trong những phút đầu, một chiếc Krondstadt đă bị trúng đạn bốc cháy. Sau đó, chiếc Krondstadt thứ hai cũng hư hại và phải ủi vào rạn san hô gần đó để khỏi ch́m. Phía VNCH cũng chịu tổn thất khi HQ-4 và HQ-5 đều trúng đạn nhưng vẫn c̣n chiến đấu được; HQ-16 bị hư hại nặng hơn và phải dần rút khỏi ṿng chiến. Riêng HQ-10, là tàu nhỏ nhất, bị bắn ch́m và hạm trưởng Ngụy Văn Thà tử trận.

Đến gần 11 giờ, có tín hiệu cho thấy Trung Quốc đang tăng viện với các tàu tên lửa Komar xuất hiện từ phía xa. Nhận thấy t́nh thế bất lợi, chỉ huy trưởng Hà Văn Ngạc đă ra lệnh cho toàn bộ lực lượng rời vùng giao tranh. Trong cuộc chiến này, theo con số thống kê chưa đầy đủ, 53 quân nhân VNCH đă bỏ ḿnh v́ nước; một số quân nhân và nhân viên khí tượng bị bắt làm tù binh và đă được trao trả sau đó. Phía Trung Quốc có 4 tàu bị bắn hỏng và 18 binh sĩ chết.

Sau trận chiến ngắn ngủi nhưng ác liệt, Trung Quốc đă chiếm trọn quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Dù thế, trận hải chiến 1974 một lần nữa khẳng định ư chí bất khuất của người Việt Nam trong sứ mệnh bảo vệ chủ quyền. Trước một kẻ thù mạnh hơn và trong một t́nh h́nh chính trị chung có nhiều diễn biến bất lợi, các quân nhân đă kiên cường nổ súng vào kẻ xâm lăng.

Cuộc chiến đó cũng một lần nữa làm nổi rơ tính phi nghĩa của Trung Quốc tại Hoàng Sa và trên toàn biển Đông về sau, như tuyên cáo của Bộ Ngoại giao VNCH số 015/BNG sau trận hải chiến 1974 đă vạch rơ: “Các hành động quân sự của Trung Cộng là hành vi xâm phạm trắng trợn vào lănh thổ VNCH”.

Hành động dùng vũ lực để chiếm lănh thổ của nước khác đi ngược lại với Hiến chương LHQ nên không thể gọi khác đi được: kẻ xâm lược. Chính v́ thế, dù cho đă chiếm đóng toàn bộ Hoàng Sa gần 40 năm qua, Trung Quốc măi măi vẫn không có được một tư cách hợp pháp đối với vùng lănh thổ này của Việt Nam. (theo Thanh Niên online)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 4 2013, 11:57 PM
Post #74



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 5
Thank(s): 0
Joined: 09-06-12
Member No.: 23,976





Cách đây vừa tṛn 25 năm (3-1988), một trận hải chiến ác liệt đă xảy ra trên vùng biển Trường Sa (biển Đông), chúng ta đă mất đảo, mất người. Những chiến sĩ về với biển đa số c̣n rất trẻ, người cao tuổi nhất mới 44, trẻ nhất có một số bạn vừa tṛn đôi mươi… Các anh xông pha nơi đầu sóng ngọn gió biết chắc hy sinh nhưng không ngại không chỉ để lại ḷng tiếc thương, sự tự hào mà c̣n những giá trị rất to lớn xung quanh đó, nó là một cột mốc đáng nhớ của Hải quân và nhân dân Việt Nam.

This post has been edited by Convert: Mar 5 2013, 12:25 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 16 2014, 11:00 AM
Post #75



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Cách đây đúng 35 năm, vào ngày 17/2/1979, Trung Quốc đă đưa hàng chục vạn quân tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới trên bộ giữa hai nước. Việt Nam đă thực hiện quyền tự vệ chính đáng của ḿnh, tiến hành cuộc chiến đấu ngoan cường bảo vệ biên giới phía Bắc. Cuộc chiến tranh diễn ra trong ṿng 1 tháng nhưng đă gây thiệt hại nặng nề về kinh tế cho cả hai nước, đặc biệt là hậu quả lâu dài đối với quan hệ hữu nghị giữa Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam và Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa.

Để làm rơ bản chất, sự thật lịch sử, tính chính nghĩa của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc; đấu tranh bác bỏ những luận điệu tuyên truyền sai trái, xuyên tạc sự thật của các thế lực thù địch, xin chuyển đến bạn đọc những nét chính về cuộc chiến tranh này. Qua đó để tôn vinh công lao, sự hy sinh to lớn của quân và dân ta trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc; cổ vũ tinh thần yêu nước, truyền thống hào hùng của dân tộc, ư chí tự lực tự cường, quyết tâm bảo vệ Tổ quốc trong t́nh h́nh mới. Đồng thời, giữ ǵn và thúc đẩy mối quan hệ hữu nghị láng giềng Việt – Trung với phương châm 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt; không để các thế lực thù địch lợi dụng chống phá Đảng, Nhà nước ta, làm ảnh hưởng đến quan hệ hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc, lợi ích lâu dài giữa hai dân tộc.

Thông qua sách báo, tài liệu của Trung Quốc, Việt Nam và một số nước khác xuất bản từ năm 1979 đến 2009, bạn đọc sẽ thấy được diễn biến và hậu quả của cuộc chiến tranh 1979:




Chiến tranh biên giới 1979: Cuộc chiến không thể lăng quên



5 giờ sáng ngày 17/2/1979, lực lượng Trung Quốc khoảng 120.000 quân bắt đầu tiến vào Việt Nam trên toàn tuyến biên giới, mở đầu là pháo, tiếp theo là xe tăng và bộ binh. Cánh phía đông có sở chỉ huy tiền phương đặt tại Nam Ninh và mục tiêu chính là Lạng Sơn. Có hai hướng tiến song song, hướng thứ nhất do quân đoàn 42A dẫn đầu từ Long Châu đánh vào Đồng Đăng nhằm làm bàn đạp đánh Lạng Sơn, hướng thứ hai do quân đoàn 41A dẫn đầu từ Tĩnh Tây và Long Châu tiến vào Cao Bằng và Đông Khê. Ngoài ra c̣n có quân đoàn 55A tiến từ Pḥng Thành vào Móng Cái.


Bộ đội Việt Nam ở Lạng Sơn trong chiến tranh biên giới 1979

Cánh phía tây có sở chỉ huy tiền phương đặt tại Mông Tự, có 3 hướng tiến công chính. Hướng thứ nhất do các quân đoàn 13A và 11A dẫn đầu đánh từ vào thị xă Lào Cai. Hướng thứ hai từ Văn Sơn đánh vào Hà Giang. Hướng thứ 3 do sư đoàn 42D của quân đoàn 14A dẫn đầu đánh từ Kim B́nh vào Lai Châu. Tổng cộng quân Trung Quốc xâm nhập Việt Nam trên 26 điểm, các khu vực dân cư Việt Nam chịu thiệt hại nặng nhất từ đợt tấn công đầu tiên này là Lào Cai, Mường Khương, Cao Bằng, Lạng Sơn và Móng Cái.

Tất cả các hướng tấn công đều có xe tăng, pháo binh hỗ trợ. Quân Trung Quốc vừa chiếm ưu thế về lực lượng, vừa chủ động về thời gian tiến công, lại c̣n có "lực lượng thứ năm" gồm những người Việt gốc Hoa trên đất Việt Nam. Từ đêm 16 tháng 2, các tổ thám báo Trung Quốc đă mang theo bộc phá luồn sâu vào nội địa Việt Nam móc nối với "lực lượng thứ năm" này lập thành các toán vũ trang phục sẵn các ngă ba đường, bờ suối, các cây cầu để ngăn chặn quân tiếp viện của Việt Nam từ phía sau lên. Trước giờ nổ súng, các lực lượng này cũng bí mật cắt các đường dây điện thoại để cô lập chỉ huy sư đoàn với các chốt, trận địa pháo.

Tiến đánh nhanh lúc khởi đầu nhưng quân Trung Quốc nhanh chóng phải giảm tốc độ do gặp nhiều trở ngại về địa h́nh và hệ thống hậu cần lạc hậu phải dùng lừa, ngựa và người thồ hàng. Hệ thống pḥng thủ của Việt Nam dọc theo biên giới khá mạnh, với các hầm hào hang động tại các điểm cao dọc biên giới do lực lượng quân sự có trang bị và huấn luyện tốt trấn giữ. Kết quả là Trung Quốc phải chịu thương vong lớn. Trong ngày đầu của cuộc chiến, chiến thuật dùng biển lửa và biển người của Trung Quốc đă có kết quả, họ tiến được vào sâu trong lănh thổ Việt Nam hơn 10 dặm và chiếm được một số thị trấn. Chiến sự ác liệt nhất diễn ra tại các vùng Bát Xát, Mường Khương ở tây bắc và Đồng Đăng, cửa khẩu Hữu Nghị (Lạng Sơn), Thông Nông (Cao Bằng) ở đông bắc. Quân Trung Quốc cũng đă vượt sông Hồng và đánh thẳng vào Lào Cai.

Sang ngày 18 và 19/2, chiến sự lan rộng hơn. Việt Nam kháng cự rất mạnh và với tinh thần chiến đấu cao. Quân Trung Quốc hầu như không thể sử dụng lực lượng ở mức sư đoàn mà phải dùng đội h́nh nhỏ và thay đổi chiến thuật. Họ tiến chậm chạp, giành giật từng đường hầm, từng điểm cao, và cuối cùng cũng chiếm được Mường Khương (Hoàng Liên Sơn), Trùng Khánh (Cao Bằng), và Đồng Đăng (Lạng Sơn). Tại Móng Cái, hai bên giành giật dai dẳng. Cả hai bên đều phải chịu thương vong cao, có ít nhất 4.000 lính Trung Quốc chết trong hai ngày đầu này. Sau hai ngày chiến tranh, quân Trung Quốc đă chiếm được 11 làng mạc và thị trấn, đồng thời bao vây Đồng Đăng, thị trấn có vị trí then chốt trên đường biên giới Trung-Việt.

Trận chiến tại Đồng Đăng bắt đầu ngay từ ngày 17 và là trận đánh ác liệt nhất. Đây là trận địa pḥng thủ của Trung đoàn 12 Tây Sơn, Sư đoàn 3 Sao Vàng, Quân đội Nhân dân Việt Nam. Tấn công vào Đồng Đăng là 2 sư đoàn bộ binh, 1 trung đoàn xe tăng, và chi viện của 6 trung đoàn pháo binh Trung Quốc. Cụm điểm tựa Thâm Mô, Pháo đài, 339 tạo thế chân kiềng bảo vệ phía tây nam thị xă Đồng Đăng, do lực lượng của 2 Tiểu đoàn 4 và 6, Trung đoàn 12 trấn giữ, bị Trung Quốc bao vây và tấn công dồn dập ngay từ đầu với lực lượng cấp sư đoàn.

Lực lượng pḥng thủ không được chi viện nhưng đă chiến đấu đến những người cuối cùng, trụ được cho đến ngày 22/2. Ngày cuối cùng tại Pháo đài Đồng Đăng, nơi có hệ thống pḥng thủ kiên cố nhất, không gọi được đối phương đầu hàng, quân Trung Quốc chở bộc phá tới đánh sập cửa chính, dùng súng phun lửa, thả lựu đạn, bắn đạn hóa học vào các lỗ thông hơi, làm thiệt mạng cả thương binh cũng như dân quanh vùng đến đây lánh nạn.

Đến 21/2, Trung Quốc tăng cường thêm 2 sư đoàn và tiếp tục tấn công mạnh hơn nữa. Ngày 22, các thị xă Lào Cai và Cao Bằng bị chiếm. Quân Trung Quốc chiếm thêm một số vùng tại Hà Tuyên, Cao Bằng, Lạng Sơn, và Quảng Ninh. Chiến sự lan rộng tới các khu đô thị ven biển ở Móng Cái. Về phía Việt Nam, cùng lúc với việc triển khai pḥng ngự quyết liệt, khoảng từ 3 đến 5 sư đoàn (gồm 30.000 quân) cũng được giữ lại để thành lập một tuyến pḥng ngự cánh cung từ Yên Bái tới Quảng Yên với nhiệm vụ bảo vệ Hà Nội và Hải Pḥng.

Ngày 26/2, thêm nhiều quân Trung Quốc tập kết quanh khu vực Lạng Sơn chuẩn bị cho trận chiến đánh chiếm thị xă này. Sau khi thị sát chiến trường, Bộ tổng tham mưu Quân đội Nhân dân Việt Nam đề xuất điều động một quân đoàn từ Campuchia cùng một tiểu đoàn pháo phản lực BM-21 vừa được Liên Xô viện trợ về Lạng Sơn. Đồng thời tổ chức và huy động lại các đơn vị và các phân đội, biên chế lại một sư đoàn vừa rút lui từ chiến trường, tiến hành các hoạt động tác chiến vào sâu trong hậu phương địch.

Phi đoàn máy bay vận tải An-12 của Liên Xô đă lập cầu hàng không, chở Quân đoàn 2, Quân đội Nhân dân Việt Nam từ Campuchia về Lạng Sơn.

Ngày 25/2, tại Mai Sao, Quân đoàn 14 (Binh đoàn Chi Lăng) thuộc Quân khu 1, Quân đội Nhân dân Việt Nam cùng Bộ chỉ huy thống nhất Lạng Sơn được thành lập, lực lượng bao gồm các Sư đoàn 3, 327, 338, 337 (đang từ Quân khu 4 ra) và sau này có thêm Sư đoàn 347 cùng các đơn vị trực thuộc khác.

Trong giai đoạn đầu đến ngày 28/2/1979, quân Trung Quốc chiếm được các thị xă Lào Cai, Cao Bằng, và một số thị trấn. Các cơ sở vật chất, kinh tế ở những nơi này bị phá hủy triệt để. Tuy nhiên, do vấp phải sự pḥng ngự có hiệu quả của Việt Nam cũng như có chiến thuật lạc hậu so với phía Việt Nam nên quân Trung Quốc tiến rất chậm và bị thiệt hại nặng. Quân đội Việt Nam c̣n phản kích, đánh cả vào hai thị trấn biên giới Ninh Minh (Quảng Tây) và Malipo (Vân Nam) của Trung Quốc, nhưng chỉ có ư nghĩa cảnh cáo Trung Quốc.

Lạng Sơn - những trận chiến quyết tử

Giai đoạn 2 bắt đầu từ ngày 27/2. Chiến sự tập trung tại Lạng Sơn tuy giao tranh tại Lào Cai, Cao Bằng, và Móng Cái vẫn tiếp diễn. Trận đánh chiếm thị xă Lạng Sơn bắt đầu lúc 6 giờ sáng cùng ngày. Trung Quốc điều tới đây thêm 2 sư đoàn từ Đồng Đăng và Lộc B́nh (phía đông nam Lạng Sơn), tiếp tục đưa thêm quân mới từ Trung Quốc thâm nhập Việt Nam để tăng viện.

Tại Lạng Sơn, các Sư đoàn 3 và 337 của Việt Nam đă tổ chức pḥng thủ chu đáo và phản ứng mănh liệt trước các đợt tấn công lớn của quân Trung Quốc. Từ ngày 2/3, Sư đoàn 337 trụ tại khu vực cầu Khánh Khê. Sư đoàn 3 chống trả lại 3 sư đoàn bộ binh 160, 161, 129 cùng nhiều xe tăng, pháo của Trung Quốc, tiến công trên một chiều dài 20 km từ xă Hồng Phong, huyện Văn Lăng đến xă Cao Lâu, huyện Cao Lộc.

Suốt ngày 27, ở hướng Cao Lộc, sư đoàn 129 Trung Quốc không phá nổi trận địa pḥng thủ của trung đoàn 141; ở hướng đường 1B, sư đoàn 161 bị trung đoàn 12 gh́m chân; ở hướng đường 1A, trung đoàn 2 vừa chặn đánh sư đoàn 160 từ phía bắc vừa chống lại cánh quân vu hồi của sư đoàn 161 từ hướng tây bắc thọc sang. Nhưng 14 giờ ngày hôm đó, 1 tiểu đoàn Trung Quốc bí mật luồn qua phía sau bất ngờ đánh chiếm điểm cao 800, nơi đặt đài quan sát pháo binh của sư đoàn 3 Sao Vàng. Mất điểm cao 800, thế trận pḥng ngự của Việt Nam ở phía tây đường 1A từ Cốc Chủ đến điểm cao 417 bị chọc thủng.

Chiếm được điểm cao 800 và ga Tam Lung nhưng trong suốt các ngày từ 28/2 đến 2/3, quân Trung Quốc vẫn không vượt qua được đoạn đường 4 km để vào thị xă Lạng Sơn, tuy chúng đă dùng cho hướng tiến công này gần 5 sư đoàn bộ binh. Sau nhiều trận đánh đẫm máu giành giật các điểm cao quanh Lạng Sơn mà có trận, quân pḥng thủ Việt Nam chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, quân Trung Quốc bắt đầu bao vây thị xă Lạng Sơn ngày 2 tháng 3, sử dụng thêm sư đoàn 162 dự bị chiến dịch của quân đoàn 54 và dùng 6 sư đoàn tấn công đồng loạt trên nhiều hướng. Chiều ngày 4/3, một cánh quân Trung Quốc đă vượt sông Kỳ Cùng, chiếm điểm cao 340 và vào tới thị xă Lạng Sơn, một cánh quân khác của sư đoàn 128 Trung Quốc cũng chiếm sân bay Mai Pha, điểm cao 391 ở phía tây nam thị xă.

Đến đây, phía Việt Nam đă điều các sư đoàn chủ lực có xe tăng, pháo binh, không quân hỗ trợ áp sát mặt trận, chuẩn bị phản công giải phóng các khu vực bị chiếm đóng. Quân đoàn 14 với các sư đoàn 337, 327, 338 hầu như c̣n nguyên vẹn đang bố trí quân quanh thị xă Lạng Sơn. Quân đoàn 2, chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam đă tập kết sau lưng Quân đoàn 14.

Trung Quốc buộc phải rút quân

Ngày 5/3/1979, Việt Nam ra lệnh tổng động viên toàn quốc. Cùng ngày, Bắc Kinh tuyên bố đă "hoàn thành mục tiêu chiến tranh", "chiến thắng" và bắt đầu rút quân. Lúc đó, tại mặt trận Lạng Sơn, phía Việt Nam đă bày binh bố trận rất bài bản, chuẩn bị phản công trên quy mô lớn, đánh hiệp đồng quân binh chủng. Nếu không rút quân đúng thời điểm này th́ quân Trung Quốc sẽ thiệt hại rất lớn, nhận hậu quả rất nặng nề, bị tiêu diệt gọn. Bởi lúc đó, Sư đoàn 337 của Việt Nam lên tham chiến từ ngày 2/3 tại khu vực cầu Khánh Khê ở Lạng Sơn để chi viện cho các đơn vị đang chặn đánh quân Trung Quốc. Nhưng 337 đến hơi muộn để thay đổi cục diện trận đánh tại Lạng Sơn. Tuy nhiên, Sư đoàn 337 đă cùng sư đoàn 338 tổ chức phản kích, đánh duổi quân Trung Quốc rút lui qua ngả Chi Ma.

Ngày 7/3, Việt Nam tuyên bố thể hiện "thiện chí ḥa b́nh", sẽ cho phép Trung Quốc rút quân.

Mặc dù Trung Quốc tuyên bố rút quân nhưng chiến sự vẫn tiếp diễn ở một số nơi dọc biên giới 6 tỉnh phía Bắc.

Ngày 18/3/1979, Trung Quốc rút hết quân khỏi biên giới Việt Nam. (theo Petrotimes)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
DTH
post May 24 2014, 08:15 PM
Post #76



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 13
Thank(s): 0
Joined: 31-10-12
Member No.: 25,285



Các học giả Đài Loan mới đây cho biết Hoa Kỳ đă yêu cầu chính phủ ở Đài Bắc làm rơ ư nghĩa của đường 11 đoạn mà Đài Loan vẽ ra năm 1947 và được Trung Quốc dùng để làm cơ sở cho đ̣i hỏi chủ quyền ở Biển Đông. Các học giả này nói rằng yêu cầu mà Washington đưa ra 2 lần trong 3 tháng vừa qua vẫn chưa được thỏa măn v́ chính phủ của Tổng thống Mă Anh Cửu e rằng việc đó sẽ làm bùng ra một cuộc khủng hoảng chính trị trong nước.

Giữa lúc cuộc đối đầu kịch liệt giữa Việt Nam và Trung Quốc v́ vụ giàn khoan đang tiếp diễn ở Biển Đông, các học giả Đài Loan cho biết Hoa Kỳ hồi gần đây đă yêu cầu chính phủ của đảo quốc tự trị này làm rơ ư nghĩa của đường 11 đoạn, thường được gọi là đường lưỡi ḅ, mà họ vẽ ra năm 1947 và đang được Trung Quốc sử dụng để khẳng định yêu sách chủ quyền ở Biển Đông.

Theo tường thuật của thông tín viên Hải Nhan của ban Hoa Ngữ đài VOA tại Hồng Kông, việc này được giáo sư Trần Nhất Tân của Đại học Đạm Giang tiết lộ tại một cuộc hội thảo ở Hồng Kông về vấn đề Biển Đông hôm 19 tháng 5 vừa qua.

Ông Trần Nhất Tân cho rằng yêu cầu của Washington đối với Đài Bắc có mục đích làm suy yếu lập trường của Bắc Kinh đối với đường 9 đoạn mà họ dùng từ năm 1949 để cho rằng hầu như toàn bộ Biển Đông là lănh hải của ḿnh.

Chính phủ Tổng thống Mă Anh Cửu e rằng việc 'làm rơ ư nghĩa của đường 11 đoạn' sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng chính trị trong nước.Chính phủ Tổng thống Mă Anh Cửu e rằng việc 'làm rơ ư nghĩa của đường 11 đoạn' sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng chính trị trong nước.

Giáo sư Trần Nhất Tân nói rằng Đài Loan không thể thỏa măn yêu cầu của Mỹ v́ họ e rằng làm như thế sẽ gây phương hại cho mối quan hệ hài ḥa giữa hai bờ eo biển Đài Loan và tạo ra rất nhiều vấn đề chính trị v́ Đài Loan sẽ phải tu chính hiến pháp.

Ông Tôn Dương Minh, Phó Chủ tịch Quỹ Viễn cảnh Giao Lưu Đài Loan-Trung Quốc, cũng tán đồng nhận định đó. Ông nói rằng việc thỏa măn đ̣i hỏi mà Hoa Kỳ đă 2 lần đưa ra trong 3 tháng vừa qua là rất nguy hiểm, v́ Đài Loan sẽ phải tu chính hiến pháp, xác định lại đường biên giới của Trung hoa Dân quốc; và như thế có thể bị diễn giải là một hành động tuyên bố Đài Loan độc lập trên pháp lư, làm phát sinh rất nhiều vấn đề chính trị phức tạp.

Vào cuối năm năm 1947, Trung Quốc, với quốc hiệu lúc đó là Trung Hoa Dân Quốc và do chính phủ Quốc Dân Đảng lănh đạo, đă vẽ đường 11 đoạn trên biển Đông, gọi đó là quốc giới. Tháng 2 năm 1948, bản đồ lưỡi ḅ xuất hiện công khai lần đầu tiên với bốn nhóm đảo mà Trung Quốc gọi là Đông Sa, Tây Sa, Trung Sa và Nam Sa. Trong 4 quần đảo này, quần đảo vốn có tên Nam Sa được đổi thành Trung Sa và quần đảo Đoàn Sa được đổi thành Nam Sa.

Việt Nam gọi Tây Sa là Hoàng Sa và Nam Sa là Trường Sa và cũng dựa trên các yếu tố lịch sử và pháp lư để tuyên bố là thuộc chủ quyền của ḿnh.

Việt Nam gọi Tây Sa là Hoàng Sa và Nam Sa là Trường Sa và cũng dựa trên các yếu tố lịch sử và pháp lư để tuyên bố thuộc chủ quyền của ḿnh.Việt Nam gọi Tây Sa là Hoàng Sa và Nam Sa là Trường Sa và cũng dựa trên các yếu tố lịch sử và pháp lư để tuyên bố thuộc chủ quyền của ḿnh.

Trong khi đó, các nước khác ở Đông Nam Á, trong đó có Philippines, Malaysia, Brunei và mới đây là Indonesia, cũng có yêu sách chủ quyền đối với các quần đảo mà Trung Quốc gọi là Đông Sa và Nam Sa.

Từ khi công bố đường lưỡi ḅ tới nay, Đài Loan và Trung Quốc chưa bao giờ nói rơ ư nghĩa của ranh giới đó là ǵ, dù hai chính phủ ở Đài Bắc và Bắc Kinh đă có nhiều hành động trên thực tế trong ranh giới này. Theo Bách Khoa Mở Trung Quốc, có 4 cách giải thích về ư nghĩa pháp lư của đường 9 đoạn: (1) đó là đường ranh giới quốc gia hay quốc giới: có nghĩa là các đảo và vùng biển bên trong lằn ranh là lănh thổ của Trung Quốc và khu vực bên ngoài lằn ranh là thuộc về các nước khác hoặc là hải phận quốc tế; (2) đó là vùng biển lịch sử: Trung Quốc có quyền lợi lịch sử đối với tất cả các đảo và vùng biển bên trong lằn ranh; (3) đó lằn ranh trên biển, với các đảo trong lằn ranh thuộc chủ quyền Trung Quốc và Trung Quốc có quyền chủ quyền đối với vùng biển và tài nguyên dưới đáy biển không thuộc vùng nội thủy bên trong lằn ranh; và (4) đó là đường ranh phạm vi các đảo, với các đảo bên trong lằn ranh và vùng biển lân cận là một phần lănh thổ Trung Quốc, do Trung Quốc quản hạt và kiểm soát.

Chẳng những các nước có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc và Đài Loan phản đối và bác bỏ đường 9 đoạn, nhiều nước khác trên thế giới, kể cả Hoa Kỳ, cũng không ngớt Trung Quốc yêu cầu làm rơ ư nghĩa của đường ranh mà chính các chuyên gia công pháp quốc tế của Bắc Kinh và Đài Bắc cũng không thống nhất ư kiến với nhau.

Tại một cuộc họp hôm 17 tháng 5 ở Đài Bắc, cựu dân biểu Lâm Trọc Thủy của Đảng Dân Tiến cho biết ngay cả các học giả về công pháp quốc tế của Quốc Dân Đảng cũng cho rằng các qui định của luật pháp quốc tế và luật biển hiện nay đều vô cùng bất lợi cho yêu sách về “vùng biển lịch sử”. Một học giả khác của Trung Quốc, ông Lư Lệnh Hoa, cũng cho rằng đường chín đoạn không có kinh độ, vĩ độ cụ thể, cũng chẳng có căn cứ pháp lư.

Bắc Kinh cho rằng hầu như toàn bộ Biển Đông là lănh hải của ḿnh.Bắc Kinh cho rằng hầu như toàn bộ Biển Đông là lănh hải của ḿnh.

Ông Lâm Trọc Thủy, lư thuyết gia ṇng cốt của phong trào đ̣i Đài Loan tách khỏi Trung Quốc để độc lập, nói rằng đường lưỡi ḅ không hề có trong lịch sử Trung Quốc trước đây mà thật ra là bắt nguồn từ Quần đảo Tân Nam mà Nhật Bản tuyên bố đ̣i chủ quyền từ năm 1939 và đặt dưới sự quản hạt của huyện Cao Hùng ở Đài Loan, khi đó là một phần lănh thổ của Đế quốc Nhật. Ông Lâm nói rằng sau khi Nhật Bản bị đánh bại trong thế chiến thứ hai, chính phủ Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch mới thừa hưởng quần đảo mà Nhật Bản gọi là Shinnangunto và xem đó là vùng biển của Trung Quốc.

Ông Lâm Trọc Thủy cũng cho rằng Trung Quốc có thể tranh giành chủ quyền quần đảo “Tây Sa” (Hoàng Sa), nhưng không thể đ̣i chủ quyền đối với quần đảo “Nam Sa” (Trường Sa); và đó chính là lư do tại sao Bắc Kinh cực lực phản đối việc Philippines đưa vụ tranh chấp biển đảo này ra trước ṭa án trọng tài quốc tế.

Cũng tại cuộc họp báo ở Đài Bắc, một học giả Đài Loan cho rằng chính quyền Tưởng Giới Thạch đă làm bừa khi đưa quân đến chiếm đảo Thái B́nh (Việt Nam gọi là Ba B́nh) ở “Nam Sa”. Tiến sĩ Hứa Văn Đường, thuộc Ban Nghiên cứu Lịch sử Cận đại của Viện Nghiên cứu Trung ương (Academia Sinica) của Đài Loan, cho biết tại Ḥa hội Cựu Kim Sơn năm 1951, Nhật Bản tuyên bố từ bỏ Shinnangunto nhưng không nói là từ bỏ cho nước nào. Thế mà Đài Loan vào năm 1956 đă đưa quân đến chiếm ḥn đảo “Thái B́nh”, nơi mà ông nói không phải là ngư trường truyền thống của ngư dân Đài Loan.

Ông Hứa Văn Đường cũng tiết lộ là sau khi Nhật Bản đầu hàng năm 1945, quân đội của Tưởng Giới Thạch đă “tiện thể” tiếp thu Quần đảo Tân Nam từ tay Nhật Bản, nhưng lại không biết quần đảo này ở đâu, nên phải chạy tới Bộ Tư lệnh Mỹ ở Philippines để mượn bản đồ. Nhà sử học Đài Loan này nói rằng nhóm đảo mà Trung Quốc gọi là Nam Sa thật ra là nằm trong khu vực của nhóm đảo mà hiện nay có tên là Trung Sa.

(Voatiengviet.com)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 8 2014, 11:05 PM
Post #77



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Kỷ niệm 28 năm ngày mất cố Tổng bí thư Lê Duẩn (10/07/1986 - 10/07/2014) chúng ta cần phải nhớ một điều. Trên cương vị là Bí thư thứ nhất và sau đó là Tổng Bí thư suốt 26 năm, ông Lê Duẩn đă để lại nhiều di sản cho lịch sử Việt Nam. Có thể người ta c̣n tranh căi về ông ở vài vấn đề, nhưng công lao to lớn trong sự nghiệp giải phóng và thống nhất dân tộc cũng như ư chí kiên cường và tinh thần cảnh giác cao độ trong việc chống lại chủ nghĩa bá quyền Trung Quốc, th́ có lẽ ít người nghi ngờ…


Cố Tổng bí thư Lê Duẩn:
"Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc!"


Bài học lớn về Trung Quốc

Trước hiệp định Geneva, ông Lê Duẩn là người lănh đạo phong trào cách mạng ở miền Nam. Như nhiều nhà lănh đạo của Việt Nam khi ấy, ông thực sự tin Trung Quốc là người anh em, đồng chí thực sự của cách mạng Việt Nam.

Năm 1954, Hiệp định Geneva được kư kết đă bẻ ngoặt nhận thức của ông về mối quan hệ với Trung Quốc. Nhà thơ Việt Phương, thư kư của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng kể:

“Khi bàn thảo về Hiệp định Geneva, Bộ Chính trị của ta chỉ đồng ư lấy vĩ tuyến 16 là ranh giới cuối cùng của khu phi quân sự tạm thời giữa hai miền Nam – Bắc trong thời gian chờ tổng tuyển cử. Nhưng Trung Quốc với sự ảnh hưởng của ḿnh, đă khăng khăng ép ta phải đồng ư chọn vĩ tuyến 17. Khi chúng ta bàn bạc vấn đề này với Trung Quốc, họ đă nói: “Chúng tôi là tướng ngoài mặt trận. Các đồng chí hăy để cho chúng tôi tùy cơ ứng biến”. Khi nói như thế, người Trung Quốc đă tự cho ḿnh quyền định đoạt số phận của người Việt Nam”.


Bác Hồ và cố Tổng Bí thư Lê Duẩn năm 1960

Thời điểm đó, ta đă kiểm soát phần lớn vùng Nam Bộ, ngoại trừ một vài đô thị nhỏ. Ở miền Bắc, ta chiến thắng vang lừng ở Điện Biên. Nhưng Trung Quốc đă bắt ta phải kư một hiệp định chia cắt đất nước - một hành động mà sau này như nhiều người nói: “người anh lớn” đă phản bội lại “người em” của ḿnh.

Sau khi hiệp định được kư, trên đường từ Bắc vào Nam, nh́n những quân dân miền Nam giơ 2 ngón tay chào nhau, vừa là biểu tượng victory - chiến thắng, vừa là lời hẹn 2 năm sau sẽ đoàn tụ, ông Lê Duẩn đă khóc. Ông hiểu, sẽ không bao giờ có tổng tuyển cử, sẽ không bao giờ chỉ là 2 năm…Rồi đây đất nước sẽ c̣n bị chia cắt rất lâu v́ Hiệp định Geneva năm đó.

Sau đó, khi chia tay Lê Đức Thọ ra Bắc tập kết, ông Lê Duẩn đă nói với người đồng chí của ḿnh một câu rất nổi tiếng: “Anh ra nói với Bác, 20 năm nữa tôi mới được gặp Bác”.

Rất trùng hợp, 20 năm sau, đất nước thống nhất. Nhưng quan trọng hơn, đó là lần ông Lê Duẩn thực sự thấy thấm thía nhất về nỗi đau chứng kiến đất nước ông đă bị người anh em Trung Quốc phản bội. Năm 1972, trong một cuộc tṛ chuyện với Chu Ân Lai, nhắc lại về Hiệp định Geneva, ông Lê Duẩn đă không ngần ngại lên án: “Năm đó, người Trung Quốc các anh đă bán đứng chúng tôi trên bàn đàm phán”.

Dù là năm 1954 hay năm 1972 hay sau này, dù là lúc đang lănh đạo cách mạng miền Nam hay khi đă ra Bắc lănh đạo cuộc kháng chiến chống Mỹ, kể cả khi đất nước đă thống nhất, chưa một phút giây nào, TBT Lê Duẩn quên bài học đó.

“Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc”

Khi c̣n sống, TBT Lê Duẩn luôn cho rằng, hiểu Trung Quốc là chuyện sống c̣n của dân tộc Việt Nam, khi mà lịch sử địa lư, trớ trêu thay đă khiến ta măi măi phải là láng giềng của họ. Mà để hiểu người Trung Quốc nhất định phải hiểu được những đặc tính của dân tộc Việt Nam.

Đắm ch́m vào trong dân tộc để hiểu cái ở ngoài dân tộc và giữ dân tộc là cách mà TBT Lê Duẩn đă làm khi ở cương vị người đứng đầu đất nước.

Trong suốt cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, nhân danh việc chi viện, giúp đỡ chúng ta, rất nhiều lần Trung Quốc lồng ghép vào đó những toan tính riêng của họ. Có lần Trung Quốc đề nghị cho chúng ta 500 chiếc xe vào Trường Sơn với điều kiện kèm lái xe của họ. Nhưng TBT Lê Duẩn không nhận bất cứ một chiếc xe nào.

Có người trong Bộ Chính trị đề nghị “sao ông không nhận một vài chiếc cho người ta vui?”, nhưng TBT Lê Duẩn vẫn kiên quyết giữ lập trường của ḿnh: “Chừng nào tôi c̣n ngồi đây, th́ tôi không cho một kẻ nào nghĩ trong đầu rằng có thể cướp được đất nước Việt Nam này”.

Hẳn là v́ hiểu rơ dân tộc, mà ông đă không quên rằng, Trung Quốc từng mượn đường vào đánh Chiêm Thành thời nhà Trần, rồi từng lấy cớ vào giúp vua Lê Chiêu Thống để kéo quân vào Hà Nội. Như một nhà nghiên cứu về quan hệ Việt Nam với Trung Quốc đă từng nhận xét về ông: “Với TBT Lê Duẩn, cái ǵ nhịn được th́ nhịn, nhưng ông tuyệt đối không bao giờ nhượng bộ những điều quá đáng, nguy hại cho an ninh quốc gia”.


Tổng Bí thư Lê Duẩn thăm một đơn vị tên lửa pḥng không bảo vệ Hà Nội

Điều mà TBT Lê Duẩn vẫn thường cố gắng cắt nghĩa là tại sao Trung Quốc đô hộ Việt Nam 1.000 năm mà không đồng hóa được ta? Bởi 1.000 năm là quá dài, và người Trung Quốc chưa bao giờ giấu diếm tham vọng ấy suốt những thời kỳ họ cai trị Việt Nam. Trong lịch sử, nhiều dân tộc khác bị đồng hóa rất dễ dàng chỉ với vài trăm năm, nhưng sự khác biệt của người Việt Nam đă khiến dân tộc này thoát khỏi quy luật đáng sợ đó.

Có rất nhiều thứ người Trung Quốc cho là chân lư, nhưng người Việt Nam không chấp nhận. Người Trung Quốc dùng đạo Khổng để giáo dục người dân. Người Trung Quốc dạy: “Tại gia ṭng phụ”, nhưng người Việt Nam nói: “Con hơn cha là nhà có phúc”. Người Trung Quốc nói “xuất giá ṭng phu”, người Việt Nam lại cho rằng “Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn”.

Và ông Lê Duẩn luôn nh́n thấy, qua những khác biệt đó người Việt Nam vừa để dạy ḿnh, vừa thể hiện sự phản kháng với tư tưởng đó, và sâu xa hơn là phản kháng sự đồng hóa mà người Trung Quốc cố t́nh áp đặt lên số phận của dân tộc Việt Nam. Sự phản kháng này nằm sâu trong mầm mống tồn tại của dân tộc, khiến sức mạnh đồng hóa của người Trung Quốc không đâm thủng được. Trung Quốc ngày đó bắt người phụ nữ bó chân, nhưng người Việt Nam không bao giờ đồng ư. Với người Việt Nam, để sinh tồn th́ bàn chân là phải vững chắc trên mảnh đất này. Đó là một nền tảng văn hóa vô cùng Việt Nam, tự thân người Việt Nam và nó đối chọi hoàn toàn với người Trung Quốc.

Dường như, khi hiểu được truyền thống ấy và sức mạnh phản kháng ấy của dân tộc, TBT Lê Duẩn đă luôn có tự tin khi đứng trước những nhà lănh đạo Trung Quốc, đứng trước sức mạnh của người Trung Quốc, trong rất nhiều giai đoạn thăng trầm của mối quan hệ giữa hai nước.

Một lần, khi ra ngoài Bắc bàn về đấu tranh miền Nam, ông Lê Duẩn nói: “Thưa Bác, chúng ta muốn thắng Mỹ, có một điều rất quan trọng là chúng ta phải không được sợ Mỹ, nhưng cũng không được sợ Trung Quốc và không được sợ Liên Xô”.

Có người trong Bộ Chính trị phản đối ư kiến đó. Nhưng ông Nguyễn Chí Thanh đă đứng lên ủng hộ: “Thưa Bác, việc anh Ba nói vậy là vô cùng cần thiết và nhất định phải như vậy chúng ta mới thắng được”.

Cả Bộ Chính trị vỗ tay hoan hô ư kiến đó. Chỉ tiếc là đến giờ những văn bản họp Bộ Chính trị khi đó hầu như vẫn chưa được công bố, khiến những câu chuyện này không thực sự được biết rộng răi trong dân chúng.

Điều khiến nhiều người suy nghĩ là những năm tháng đó, trong lúc khó khăn nhất, khi mà chúng ta đang dựa vào họ, thành bại của cuộc chiến tranh phụ thuộc một phần không nhỏ vào sự ủng hộ của họ, nhưng TBT Lê Duẩn vẫn biết cách giữ được vị thế của ḿnh với những nhà lănh đạo Trung Quốc.

Ông cũng rất khéo léo giữ được độc lập của đất nước mà vẫn khiến Trung Quốc duy tŕ sự ủng hộ với Việt Nam trong một giai đoạn dài. Cái ư thức “không sợ Trung Quốc” ấy có lẽ đă khiến TBT Lê Duẩn dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, cũng luôn ở thế ngang bằng với những lănh đạo Trung Quốc như Chu Ân Lai, Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu B́nh. Nhưng cũng chính v́ tư tưởng đó, TBT Lê Duẩn đă trở thành nhà lănh đạo Việt Nam khiến Trung Quốc e dè, nếu không muốn nói là “gai mắt” nhất trong giai đoạn ấy.

Nhà thơ Việt Phương từng kể một câu chuyện: “khi Bác Hồ đang chữa bệnh ở Trung Quốc, TBT Lê Duẩn có chuyến thăm Trung Quốc và ở gần nơi Bác chữa bệnh. Bác Hồ lúc đó đă bảo với ông Lê Duẩn: “Chú Ba đến ăn cơm với Bác. Chắc là họ chưa đến mức có ư định giết Bác. Bác đă rất nghi ngại việc TBT Lê Duẩn ở một ḿnh có thể có những chuyện không hay và t́m cách giữ an toàn cho ông bằng mọi cách”.

Từ năm 1976, khi ta căng thẳng với Trung Quốc, mỗi lần sang Trung Quốc, khi những người lính cận vệ của TBT Lê Duẩn đưa dụng cụ đo phóng xạ vào pḥng ông kiểm tra, bao giờ độ phóng xạ cũng ở mức kịch kim. Có người lính cận vệ đă đề nghị ông đổi pḥng vào ban đêm một cách bí mật. 1 năm sau đó, người lính cận vệ đó bị ung thư máu qua đời, dù trước đó rất khỏe mạnh. Đó có thể chỉ là một sự trùng hợp, nhưng cũng có thể không hề ngẫu nhiên …

Hơn 2 tháng qua, khi Trung Quốc ngày càng tráo trở và ngang ngược ở biển Đông, với tham vọng bá quyền không giấu diếm, rất nhiều người dân Việt Nam nhớ về vị TBT mà lịch sử đă nh́n nhận là người có đường lối cứng rắn nhất với Trung Quốc.

Có lẽ ngày hôm nay, với vấn đề biển Đông, người Việt Nam chúng ta sẽ phải nhớ lại câu nói của cố TBT Lê Duẩn và bài học mà ông đă để lại: “Chúng ta, bằng bất cứ giá nào, cũng không được phép sợ Trung Quốc”.

Thảo Nguyên (báo Đất Việt)



Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 9 2014, 06:31 PM
Post #78



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 280
Thank(s): 0
Joined: 02-07-12
Member No.: 24,144



QUOTE (VuHungAnh @ Jul 8 2014, 11:05 PM) *
Cố Tổng bí thư Lê Duẩn:
"Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc!"

.....................................

“Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc”
...........................................
Nhà thơ Việt Phương từng kể một câu chuyện: “khi Bác Hồ đang chữa bệnh ở Trung Quốc, TBT Lê Duẩn có chuyến thăm Trung Quốc và ở gần nơi Bác chữa bệnh. Bác Hồ lúc đó đă bảo với ông Lê Duẩn: “Chú Ba đến ăn cơm với Bác. Chắc là họ chưa đến mức có ư định giết Bác. Bác đă rất nghi ngại việc TBT Lê Duẩn ở một ḿnh có thể có những chuyện không hay và t́m cách giữ an toàn cho ông bằng mọi cách”.

Từ năm 1976, khi ta căng thẳng với Trung Quốc, mỗi lần sang Trung Quốc, khi những người lính cận vệ của TBT Lê Duẩn đưa dụng cụ đo phóng xạ vào pḥng ông kiểm tra, bao giờ độ phóng xạ cũng ở mức kịch kim. Có người lính cận vệ đă đề nghị ông đổi pḥng vào ban đêm một cách bí mật. 1 năm sau đó, người lính cận vệ đó bị ung thư máu qua đời, dù trước đó rất khỏe mạnh. Đó có thể chỉ là một sự trùng hợp, nhưng cũng có thể không hề ngẫu nhiên …

....................

Có lẽ ngày hôm nay, với vấn đề biển Đông, người Việt Nam chúng ta sẽ phải nhớ lại câu nói của cố TBT Lê Duẩn và bài học mà ông đă để lại: “Chúng ta, bằng bất cứ giá nào, cũng không được phép sợ Trung Quốc”.

Thảo Nguyên (báo Đất Việt)

Bài viết của bác thật là hay. Cháu rất thích.

This post has been edited by khonggiadinh79: Jul 9 2014, 06:32 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 26 2015, 02:22 PM
Post #79



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Thực ra những dẫn chứng cổ sử cho thấy cái tàn bạo, man rợ, hung ác và vô luân của các giới cầm quyền Trung Quốc từ xưa đều đă có trong sử sách (Đông Chu liệt quốc, Sử kư Tư Mă Thiên...) rồi. Cái lạ là giới cầm quyền hiện nay, giữa thời đại văn minh phát triển, nhưng họ vẫn man rợ và bạo tàn y như tổ tiên họ mới là điều đáng kinh ngạc.

Năm 1989, họ dùng xe tăng nghiền nát hàng ngh́n sinh viên ở quảng trường Thiên An môn khiến thế giới sửng sốt; năm 1999 họ bắt đầu đàn áp phong trào Pháp Luân công (PLC) và cao điểm của sự man rợ, mất hết tính người là vào năm 2000 trở đi, họ bắt hết những người luyện tập PLC, nhốt vào các trại tập trung và mổ sống họ để cướp nội tạng đem... kinh doanh (ước tính số nạn nhân lên tới hàng triệu). Nhưng họ bịt kín tất cả mọi cửa thông tin, cho nên đến tận 2006, mọi chuyện mới bắt đầu vỡ lở và cả thế giới đă phải tởm lợm khi nhận rơ chân tướng của những kẻ ḿnh người đầu súc vật trú ngụ ở Trung Nam Hải.

Rất chính xác là bọn họ - giới cầm quyền Trung Quốc - dám làm những điều loài người không ai dám làm! Ngày nay chỉ cần nghe mấy tiếng "giới cầm quyền Trung Quốc" th́ ai cũng phải rùng ḿnh. Kinh lắm! Tởm lợm lắm! (Ư kiến bác Hoacamchuong)



Trung Quốc dám làm những điều loài người không dám


1- Thủ đoạn của chính trị gia Trung Quốc kinh khủng lắm. Nên nhớ rằng chỉ ở Trung Quốc, những lợi ích mang màu sắc chính trị mới có thể khiến người ta thực hiện những hành vi mà trong các hoàn cảnh khác ít ai có thể làm được. Đông Chu Liệt Quốc c̣n chép lại câu chuyện: có một anh đầu bếp nấu cho chủ, một ông vua chư hầu. Có lần ông vua đùa than thở: Cao lương mỹ vị trên đời ăn hết rồi chỉ c̣n mỗi một thứ chưa ăn là… thịt người. Hôm sau, anh đầu bếp dâng cho chủ một món thật thơm, chế biến rất tinh xảo. Tay đầu bếp cứ nh́n xem chủ ăn, gặng hỏi chúa công ăn ngon không, thấy thế nào. Ông vua bảo: Thấy lạ, cũng ngon đấy.

Rồi hỏi món ǵ th́ đầu bếp quỳ xuống lạy: “Tâu chúa công, thần đắc tội! Hôm qua chúa công nói c̣n món thịt người chưa ăn, nay thần cho chúa công ăn thịt người. Thần không dám giết người ngoài, chỉ giết con của thần để nấu”. Cái đó là ǵ vậy? Người Việt Nam có dám làm chuyện đó không? Tôi nghĩ chắc không mấy ai làm được v́ nó quá trái với tự nhiên. Vậy th́ một khi họ đă dám làm đến những việc như vậy th́ ta phải đặt ra câu hỏi: có điều ǵ họ không dám làm không? Hỏi để nhận ra một điều: nếu chỉ so với lương tri của người b́nh thường, có khi ta không đo lường hết được họ.

Trong cuốn tiểu thuyết viết theo lối khảo cứu, đề xuất luận điểm, có tên Lang Đồ Đằng (dịch sang tiếng Việt là Tô Tem Sói), tác giả Khương Nhung của Trung Quốc xác định thuộc tính có tính chất căn tính của người Trung Quốc là sói tính. Sói là con vật ranh mănh thủ đoạn, độc ác, thâm hiểm nhất của thảo nguyên, của b́nh nguyên và cao nguyên. Người Trung Quốc đặt căn cước của ḿnh khởi đi từ đó. Mấy năm liền, người Trung Quốc in đi in lại cuốn tiểu thuyết này, cổ vũ “tính chiến đấu”, tinh thần “quật cường” của đồng bào họ.

2- Những hành động càn rỡ, ngang ngược của nhà cầm quyền Trung Quốc (TQ) trong mấy tháng gần đây ở Biển Đông – xây dựng trái phép những công tŕnh kiên cố quy mô lớn trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam, đă và đang đe dọa, thách thức nghiêm trọng nền độc lập của dân tộc Việt Nam! Rất cần phải cảnh báo rằng kinh nghiệm lịch sử cho thấy nhà cầm quyền TQ có “truyền thống” dám làm tất cả những ǵ người khác không dám. Không ư thức rơ vấn đề này, cứ để cho người TQ làm cái sự đă rồi th́ tất cả đều đă muộn…

Để duy tŕ quyền lực, các hoàng đế TQ dám làm những điều mà không một người nào ở bất kỳ dân tộc nào, bất kể thời điểm nào có thể ‘nghĩ’ ra. Sử kư Tư Mă Thiên cho biết tướng Tần là Bạch Khởi, theo lệnh của Tần Doanh Chính (tức tần Thủy Hoàng sau này) chôn sống một lúc 40 vạn hàng binh nước Triệu năm 228 tr.CN!

Đàn áp những người chống đối th́ từ cổ chí kim không hiếm, thế nhưng, dùng xe tăng để nghiến nát sinh viên – cháu con của chính họ, th́ chỉ có TQ là độc nhất vô nhị trên trái đất này.

“Đầu tư” cả cái thai trong bụng để sau này làm vua như cách Lă Bất Vi đă làm là chuyện không thể t́m ra cái tương tự trong sử sách nhân loại…

Kiên nhẫn khác thường là một trong những đặc tính nổi bật của TQ. Họ dám bỏ ra gần 100 năm để đục núi đá, làm nên pho tượng Phật ngồi cao gần 100m trên núi Nga Mi; dám bỏ ra gần 500 năm để xây Vạn Lư Trường Thành…. Tại sao không nghĩ rằng họ có thể bỏ ra 50 năm hay 100 năm để dần dần, từng chút một, gặm ṃn, lấn chiếm hết đảo này đến đảo khác ở Biển Đông?

Bất chấp tốn kém về người và của, miễn… xong việc, là đặc tính thứ hai. Các nhà sử học ước tính, để xây Vạn Lư Trường Thành không ít hơn vài triệu người đă bỏ mạng. Để xây Di Ḥa Viên, Từ Hy Thái Hậu “cho qua” toàn bộ kinh phí lẽ ra dành cho phát triển một hạm đội, miễn là bà ta được vui thú cuối đời. Không ít chuyên gia trên thế giới tính rằng chỉ riêng việc vận chuyển vật liệu để xây các công tŕnh trên các đảo Gạc Ma, Huy Gơ (thuộc Trường Sa, Việt Nam) đă tốn nhiều tỷ USD. Hai đảo này nằm giữa Trường Sa: khỏi phải bàn về âm mưu dài lâu, nham hiểm của cách xây để cướp.

Dám làm mọi sự không tưởng nhưng vẫn làm được là đặc tính thứ ba. Từ thời cổ đại, Hán Vũ Đế (140-87 tr.CN) đă “mơ” giấc mơ kiềm chế… người Việt bằng cách ra lệnh cấm bán gia súc, gia cầm giống cái cho người Giao Chỉ (?). Nói như thế để thấy “giấc mơ” chèn ép người Việt của chủ nghĩa Đại Hán đă có ít nhất từ 2.100 năm trước!

Gần đây nhất, chúng ta thấy TQ dám thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa”, trắng trợn gộp hai quần đảo của Việt Nam vào Đông Sa. Chưa có nước nào trên thế giới thành lập một thành phố mà nơi đầu đến chỗ cuối cách nhau cả ngàn cây số (!) Và, họ đang xây những ṭa nhà cao đến 8 tầng để chứng minh rằng đó là thành phố ?…

Không từ bất kỳ thủ đoạn nào, dẫu tàn ác, phi nhân, theo nguyên tắc “cứu cánh biện minh cho phương tiện” là đặc tính thứ tư.

Trên thế giới, không hiếm những chính quyền đàn áp dă man người dân nhưng dùng xe tăng để nghiến nát sinh viên như TQ đă làm là điều không ai dám! Cũng tương tự như thế, việc các triều đại “hy sinh” hàng triệu mạng sống để xây một công tŕnh là điều chưa hề xảy ra trong lịch sử. VLTT là dẫn chứng điển h́nh.

Việc dẫu nhỏ, nhưng nếu cần để phô trương quyền lực th́ TQ vẫn làm, là đặc tính thứ năm.

Ở Tử Cấm Thành có những tảng đá nguyên khối dài 11m, rộng 3,8 m (mà người viết bài này đă đo bằng thước dây), dày nghe đâu là 1m, nặng hơn 200 tấn (!) để làm “lối đi” của hoàng đế Trung Hoa, được khai thác cách Bắc Kinh hàng chục km. Vua chẳng bao giờ đi trên tảng đá đó v́ nó chạm h́nh rồng, đi là tai nạn.

Thế nhưng, TQ sẵn sàng đào một con kênh dài hàng chục km, dẫn nước vào, chờ mùa đông đóng băng để “chở” những tảng đá đó về bằng cách kéo trượt trên băng. Nói như thế để thấy rằng đừng nghĩ việc nhỏ, phi thực tế nhưng có ư nghĩa chính trị, đối ngoại xâu sa th́ TQ vẫn làm…

3- Những khái quát trên đây chỉ mới là phần nổi dễ thấy của một tảng băng. C̣n rất nhiều những sự kiện, những bài học chua xót mà loài người phải luôn cảnh giác từ nguy cơ Đại Hán. Một trong những bài học điển h́nh nhất là bài học về nhà Thanh – người Măn.

Lúc đầu, Măn Thanh định Măn hóa người Hán nhưng về sau, họ đă tự Hán hóa một cách thụ động v́ không thể thoát được những thủ đoạn tinh vi của người Hán. Đến nay, trong số hàng triệu người gốc Măn, chỉ c̣n vài trăm người nói tiếng Măn là “tấm gương” nhăn tiền về nguy cơ Hán hóa đối với bất kỳ dân tộc nào chịu ảnh hưởng trực tiếp và bị chi phối bởi TQ…

Chế Lan Viên đă có vần thơ rất hay:

Hăy cảnh giác em ơi cảnh giác
Nửa cái hôn phải tỉnh thức ngó quân thù…


Thiết nghĩ, lời cảnh báo vẫn c̣n nguyên giá trị cho đến tận bây giờ…

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 27 2015, 10:39 AM
Post #80



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (VuHungAnh @ Jun 26 2015, 02:22 PM) *
Rất chính xác là bọn họ - giới cầm quyền Trung Quốc - dám làm những điều loài người không ai dám làm! Ngày nay chỉ cần nghe mấy tiếng "giới cầm quyền Trung Quốc" th́ ai cũng phải rùng ḿnh. Kinh lắm! Tởm lợm lắm! (Ư kiến bác Hoacamchuong)

Trung Quốc dám làm những điều loài người không dám


Cảm ơn VuHungAnh về bài viết hay!
Tiện thể, HCC xin "đăng ké" bài viết của BT ngày 25/6/2015 (xin không dẫn link):

TỪ VỤ ÁN CHU HỔ VƯƠNG ĐẾN VỤ GIANG PHÁI


Chu Vĩnh Khang, con hổ lớn đă bị sa lưới
Ngày 21/5/2015 tại ṭa án Thiên Tân, vụ án xử Chu Vĩnh Khang kết thúc, với lời tuyên án tù chung thân. Trước ṭa, nguyên ủy viên thường vụ bộ Chính trị đảng CS Trung Quốc, nguyên tổng giám đốc dầu khí TQ, nguyên bộ trưởng Công an TQ Chu Vĩnh Khang cúi đầu bạc trắng nhận tội, c̣n tuyên bố không kháng cáo.

Đây là vụ án chưa từng có trong lịch sử đảng CS TQ, xử tội một ủy viên thường vụ bộ Chính trị, được coi là bất khả xâm phạm về h́nh sự theo thông lệ từ khi thành lập đảng đến nay.

Trên tạp chí Tiền Tiêu và tạp chí Động Hướng cũng như trên đài truyền thanh Tân Đường Nhân ở Hồng Kông trong tuần lễ vừa qua (từ 8 đến 13/6), liên tiếp có những bài b́nh luận rôm rả về sự kiện ly kỳ, hấp dẫn dư luận này. Các bài b́nh luận nói lên những ǵ?

Trước hết các bài b́nh luận cho biết thoạt đầu khi vụ án khởi đầu năm 2013, Chu Vĩnh Khang tỏ ra cứng rắn, không nhận tội. Đầu năm 2013 Chu c̣n đe dọa tự sát để tự minh oan.

Từ giữa năm 2014, thái độ Chu mềm dần, ngày càng tỏ ra hợp tác với cơ quan điều tra, khai ra nhiều điều cơ mật, hợp tác ngày càng sâu đậm, c̣n như cố lập công với bộ máy chuyên môn của Vương Kỳ Sơn, trưởng ban Kiểm tra Kỷ luật T.Ư đảng CCDI, cơ quan chuyên trách chiến dịch «đả hổ diệt ruồi săn cáo» của tổng bí thư kiêm chủ tịch nước Tập Cận B́nh.

Các nhà b́nh luận ở Hồng Kông và Đài Loan cho biết, khi chứng cứ về các tội tham nhũng cực lớn, sống đồi trụy với nhiều cô nhân t́nh, nghi án giết vợ, đặc biệt là vụ âm mưu chính biến chống Tập Cận B́nh… đă bị phanh phui tỷ mỷ, Chu biết rằng số phận ḿnh đă được an bài, không ai cứu được ḿnh khỏi tội chết, chỉ có khuất phục, đầu hàng may ra sẽ thoát tội tử h́nh khủng khiếp.

Về tội tham gia cuộc chính biến năm 2012, Chu đă thú nhận và khai báo rơ thêm, bổ sung cho hồ sơ vụ án này thêm sâu đậm chân thực. Theo tạp chí Tiền Tiêu, Chu đảm nhận phụ trách thực thi hành động, Tăng Khánh Hồng (cũng là uỷ viên thường vụ bộ Chính trị hồi đó) đóng vai chủ mưu, Giang Trạch Dân c̣n giữ chức bí thư Quân ủy lúc ấy đóng vai chỉ đạo tối cao cuộc chính biến; Bạc Hy Lai là nhân vật sẽ có thể lên thay Hồ Cẩm Đào, tiếm ngôi dự định dành cho Tập Cận B́nh làm tổng bí thư kiêm chủ tịch nước trong đại hội đảng XVIII.

Trong bản tuyên án kết thúc vụ án, ṭa án công nhận rằng Chu đă nhận các tội trên đây, tỏ ra hối hận, c̣n góp phần «chứng minh 5 hồ sơ tuyệt mật và 1 hồ sơ cơ mật», trong đó có nhiều khả năng hồ sơ về cuộc đảo chính – chính biến trước đại hội đảng XVIII là hệ trọng nhất. Rơ ràng đă có sự mặc cả giữa người của Vương Kỳ Sơn và Chu. Chu được hoăn và có thể được tha tội chết sau khi đă hợp tác đầy đủ. Vương Kỳ Sơn c̣n cố t́nh tiết lộ rằng Chu đă 7 lần quỳ gối trước phó viện trưởng viện Kiểm sát tối cao Hồ Trạch Quân, do Vương phái đến làm việc với Chu ở trong tù. Con người hét ra lửa một thời không biết sợ ai bỗng nhũn như con chi chi, run sợ bị mất đầu hay bị xử bắn.

Tạp chí Động Hướng cho rằng Vương Kỳ Sơn, cánh tay phải của Tập Cận B́nh đă thực hiện có hiệu quả chiến thuật vắt trụi hết vây cánh của Chu và cả của Giang Trạch Dân ở các địa bàn sinh tử như Tứ Xuyên, Trùng Khánh, Thượng Hải, Giang Tô, từ đó làm tê liệt ư chí phản kháng của Chu và cả của Giang, từ đó cho Chu ngă ngựa một cách êm thấm, không gây phản ứng ǵ đáng kể.

Cũng để các cuộc ngă ngựa của đối thủ được êm thấm mà cuộc xử Chu đă diễn ra không công khai, v́ không thể phơi bày ra công luận trong nước và thế giới những tệ nạn kinh khủng trong đảng, những xung đột đối kháng sinh tử giữa các phe phái, sẽ bôi bác thêm uy tín của đảng đă sa sút. Chi bằng cứ xử trong bóng tối, không có dân làm báo, khách quốc tế tham dự, không luật sư, không tranh biện luận tội cân nhắc mức án, mặc cho thiên hạ đàm tiếu, nghi ngờ, phán đoán...

Sau khi tuyên án tù chung thân cho Chu Vĩnh Khang, sẽ c̣n ǵ nữa? Có 2 luồng nhận định khác hẳn nhau. Một là công cuộc chống tham nhũng đang hạ nhiệt. Mục tiêu trên đại thể của cặp Tập Cận B́nh – Vương Kỳ Sơn đă đạt. Đại hổ vương họ Chu đă sa lưới và nằm chờ chết, tay chân vây cánh đă bị vặt trụi và tê liệt, mất hết ư chí đề kháng. Chính quyền họ Tập được củng cố vững chắc. Từ nay chỉ là diệt ruồi muỗi, tôm tép cần truy tiếp, không gây nên hỏang sợ trong bộ máy cầm quyền cần củng cố ổn định sau 2 năm đảo lộn ghê gớm, nhất là trong hàng ngũ quan chức và tướng lĩnh cấp cao. Để c̣n sức lực giải quyết các vấn đề kinh tế tài chính, quốc pḥng và đối ngoại, cũng như vấn đề quan hệ với Hồng Kông và Đài Loan – Một quốc gia hai hệ thống đang ngổn ngang gay gắt.

Luồng nhận định thứ hai là cuộc chống tham nhũng đang có đà đi tới. Chả thế mà khi kết thúc vụ án Chu Vĩnh Khang, chính Nhân dân nhật báo ở Bắc Kinh (cuối tháng 5/2015) nhận định rằng công cuộc «đả hổ diệt ruồi săn cáo» chưa kết thúc, rằng không một ai đứng ngoài tầm ngắm của chiến dịch này, rằng sẽ không một ai có thể là «Thiết Mạo Tử Vương», theo truyền thuyết thời nhà Thanh, dưới triều vua Khang Hy, những quan chức mang chức tước ấy là bất khả xâm phạm, kể cả cậu ấm, con trai của các vương tước ấy. Rồi lời tuyên bố trước đây của Vương Kỳ Sơn, cánh tay phải của Tập Cận B́nh rằng «phải đánh dập đầu rắn», vậy đầu rắn là ám chỉ ai? Người ta c̣n nhớ lời tuyên ngôn mạnh mẽ đầu năm nay của Tập Cận B́nh là «trong cuộc chiến chống tham nhũng, sống hay chết và danh lợi là hoàn toàn vô nghĩa đối với tôi», để thấy rằng Tập rất cay cú đối với những kẻ rắp tâm tính chuyện chính biến ngăn cản ông ta lên tột đỉnh quyền lực, do chính Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng chủ mưu. Tăng đă bị bao vây, không được rời nơi cư trú từ đầu năm nay. Lệnh Kế Hoạch, nguyên chánh văn pḥng T.Ư thời Giang và thời Hồ Cẩm Đào, đă bị bắt. Em ruột là Lệnh Hoàn Thành trốn chạy đang bị truy lùng ráo riết. Đó là bằng chứng để thấy Giang và Tăng Khánh Hồng đang là mục tiêu trước mắt, v́ đây chính là «đầu rắn» cần đánh dập để tránh mọi hậu họa. Các nhà b́nh luận am hiểu t́nh h́nh như Châu Hiểu Huy, Đinh Luật Khai ở Hồng Kông và Đài Loan cho rằng các hồ sơ mật được bổ sung đầy đủ trong vụ án Chu Vĩnh Khang, có 2 hồ sơ nhậy cảm nhất. Một là «âm mưu đảo chính năm 2012», những kẻ này phạm tội «chống đảng, phản quốc, phản nhân dân». Hai là hồ sơ «lấy nội tạng sống của hàng vạn thành viên Pháp Luân Công để bán kiếm lợi» là tội ác chống nhân loại do chính Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồnh đề xướng thành quốc sách từ tháng 6 năm 1999.

Hiện nay chưa rơ Tập Cận B́nh sẽ hành động tiếp ra sao, chiến dịch chống tham nhũng quyết liệt đă gây thanh thế lớn cho ông ta, nhưng đồng thời tạo nên khủng hoảng lo sợ kinh hoàng trong bộ máy quyền lực, có hạ nhiệt hay sẽ sôi động hẳn lên? Đây là dấu hỏi lớn chưa có câu trả lời dứt khoát. Một biểu hiện đáng chú ư là trong dư luận trên đất Trung Hoa đang lưu truyền nhiều chuyện xấu xa liên quan đến Giang Trạch Dân và cái «Giang phái» của ông ta. Nào là Giang Trạch Dân vào đảng CS theo cửa sau mờ ám, rằng gia đ́nh Giang từng hợp tác với chính quyền Uông Tinh Vệ tay sai phát-xít Nhật, rằng Giang sống cực kỳ trụy lạc khi là tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, có đến 4 cô nhân t́nh là người mẫu và phát thanh viên, rằng tiền của phi pháp của Giang và của «Giang phái» cũng lên đến hàng tỷ đô la, đặc biệt là cái «Pḥng 610» do ông ta thành lập thành hệ thống chân rết trong cả nước, từ ngày 10 tháng 6 năm 1999 để triệt hạ Pháp Luân Công và đầu cơ các bộ phận nội tạng sống, là một hệ thống phạm tội diệt chủng. Nếu xử tội theo luật th́ tội của Giang và «Giang phái» sẽ vượt xa, rất xa tội của Chu Vĩnh Khang.

Trên mạng «Cửu B́nh» và «Đại Kỷ Nguyên» của Pháp Luân Công hiện có lời b́nh rằng Tập Cận B́nh không thể dừng lại trong chiến dịch sinh tử của ông ta, dừng lại có thể bị «Giang phái» phản kích, nhưng thừa thắng dấn tới là một cuộc phiêu lưu mù quáng, có thể đảo lộn tất cả, làm đảng CS hỗn loạn, các phe cánh xung đột đẫm máu, dẫn đến đảng CS tiêu vong, và từ đó nhân dân TQ, dân tộc Trung Hoa được giải phóng sẽ mở ra một thời đại mới, tiến bộ hơn thời đại cộng sản tệ hại sẽ cáo chung theo quy luật phát triển tất yếu của mọi xă hội.

This post has been edited by Hoacamchuong: Jun 27 2015, 11:09 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post

4 Trang V  « < 2 3 4
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 28th June 2017 - 12:26 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France