IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

8 Trang V  « < 4 5 6 7 8 >  
Reply to this topicStart new topic
> Thơ văn tự sáng tác
post Feb 10 2012, 05:07 PM
Post #101



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 10
Thank(s): 0
Joined: 09-02-12
Member No.: 22,711



TRÁI TIM NGƯỜI LÍNH

Trong lúc bấy giờ, một trong những sự kiện quan trọng là ngày 17/7/1970, ngày năm châu đấu tranh cho ḥa b́nh ở Việt nam…Ở miền Bắc tích cực huy động lực lượng sức người và sức của khẩn cấp chi viện vào chiến trường miền Nam. Với chí khí “quyết chiến quyết thắng”. Thanh niên nô nức lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ở từng làng xă, chính quyền ta ra sức tuyển quân, rộn lên một khí thế đầy khả quan…

Vâng! Trong đợt tuyển quân năm sau ấy có anh…

Khoác chiếc áo lính vào mặt trận, khi chưa kịp bước vào giảng đường đại học Hôm chia tay cô bạn học cùng lớp, anh chưa biết nói ǵ th́ B́nh đă lên tiếng:

- Long cứ đi đi, B́nh sẽ chờ Long về, dù bao lâu cũng được…

Đôi mắt B́nh long lanh, cô chưa xác định được cuộc ra đi của anh sẽ ra sao?Sẽ để lại trong cô điều ǵ? Nỗi nhớ thương, niềm đau hay chút tự hào? B́nh chỉ biết, B́nh yêu anh quá đi mất, không biết tự lúc nào, đă nói ǵ với nhau đâu mà trái tim B́nh cứ đập rộn lên. Rồi tự nhiên B́nh lại thốt lên cái lời hẹn ước như thế….Người con trai Cầu Bạc siêng năng, cần mẫn, đẹp trai, hay hát hay cười, hồn hậu, chan ḥa giữa bạn bè, là cậu học tṛ luôn luôn chăm chỉ chuyên cần trong các môn học, hăng say lao động, đoàn kết giúp đỡ bạn, đối với B́nh là h́nh tượng đẹp đẽ nhất…Nhưng chiến trường đă lôi cuốn anh đi ở cái tuổi đôi mươi đầy khát vọng…

Vừa qua ta được biết, ngày 22/6/1971, thượng nghị viện Mỹ thông qua nghị án rút quân Mỹ ra khỏi Việt Nam trong ṿng 9 tháng. Một tin đầy phấn khởi...Bởi thế xă nhà năm nay có đợt tổng tuyển quân rất sát sao, sẵn chuẩn bị cho cuộc tổng tiến công và nổi dậy… nhất định lật đổ chính quyền Mỹ ngụy ỏ Sài G̣n…

Hôm nhập ngũ, 6/9/1971. Anh chở B́nh bằng chiếc xe đạp ra Bích động, nơi tập trung thanh niên lên đường. Đến nơi, phố huyện đă đông nghẹt người. Người đi người ở xôn xao buổi đưa tiễn…Anh cầm tay B́nh chen giữa đám đông…Gương mặt của cô gái tuổí 18 bừng lên bao cảm xúc, nước da trắng hồng, đôi môi mọng đỏ chứa chan khát vọng và t́nh yêu cuộc sống…là h́nh ảnh sống động mà anh mang theo suốt dọc đường hành quân, suốt những năm tháng lửa đạn…

Trong thời gian đơn vị anh đóng quân tập luyện ở Mai Siu của tỉnh nhà(tỉnh Hà Bắc lúc bấy giờ). Th́ ở miền Nam, ngày 23/10/1971 xảy ra sự kiện: Tổng LĐLĐVN quyết định đ́nh công 12 giờ để phản đối cuộc đanø áp đẫm máu tại hăng Pin Con Ó, lên án hành động dă man của chính quyền Mỹ Ngụy ỏ Sài g̣n. Một số dân biểu tuyên bố ngừng họp, không dự lễ đăng quang Tổng thống và phó Tổng thống Thiệu Kỳ.

Đầu 1972, phong trào công nhân lao động thành phố, trong 3 tháng đầu năm đă có tới 150 cuộc đấu tranh lớn nhỏ. Một sinh viên yêu nước (Nguyễn Thái B́nh) từ Mỹ về đă bị sát hại ở sân bay Tân sơn Nhất, đă gây làn sóng phẫn nộ trong ḷng người dân Việt Nam…


19 giờ ngày 2/2/1972. Đơn vị anh bắt đầu hành quân lên đường đi B. Trên lưng ba lô, súng đạn, lương thực, thực phẩm là trên 35 kư. Anh được phân vào đại đội I, tiểu đoàn 476, trung đoàn 568 quân khu tả ngạn. Hành quân bộ tới ga Hải Dương thuộc tỉnh Hải Hưng lúc bấy giờ. Lên tàu chạy qua Hà Nội . Dừng 20 phút, sau đó chạy thẳng. Vào tới Vinh chuyên đi ô tô ,tới Quảng B́nh th́ đi tàu thủy sang phía tây. Sau đó lại đi ô tô tới trạm 5 của đường dây 559. (Từ đó hành quân bộ qua các trạm 6, 7, 8…Mỗi trạm phải đi mất 1 ngày). Tới trạm 5 là 15 giờ , phải đào hầm sâu 50 cm trải lá để ngủ, mái lợp tăng. Sau đó cả tiểu đội phân công mỗi người một việc, đào bếp hoàng cần, kiếm củi nấu cơm. Người nào người nấy mệt nhoài...có những thời gian lội suối trèo đèo, trời tháng 5 mưa tầm tă, đường rất trơn và dốc. Có những lúc tưởng chừng không thở nổi. Và suy nghĩ không biết ḿnh có theo nổi cuộc hành quân này hay không?
Đến trạm 8 là đúng đêm 30 Tết. Chao ơi! ḿnh nhớ xiết bao cái Tết quê nhà. Cái tết đầu tiên, ḿnh không được gói bánh, làm gị, không được canh nồi bánh chưng đêm 30 Tết, năm 71 đă qua và năm 72 bắt đầu…không đón giao thừa cùng thầy u và các em…Làm sao diễn tả cho hết nỗi niềm chồng chất đêm nay?

Đơn vị tổ chức đón giao thừa hái hoa dân chủ dưới ánh sáng nhạt ,không được lộ ánh sáng lên trên để tránh máy bay phát hiện. Cả đại đội đang vui vẻ , bỗng dưng có tới 3 loạt bom nổ liên tiếp. Cả đơn vị tán loạn tắt hết đèn. Hóa ra không phải đánh vào đơn vị của ḿnh nhưng rất gần, cũng không biết ở đơn vị nào bị đánh bom.

Sáng hôm sau lại tiếp tục hành quân. Tới trạm kế tiếp, vẫn đào hầm và đi lấy củi, nấu cơm…Anh và đồng đội phát hiện ra 20 ngôi mộ. Về hỏi mới biết là 20 người này bị trúng bom B52 đêm hôm trước. Anh rùng ḿnh, không biết ḿnh có c̣n ngày trở về quê hương không nhỉ? Chết thật dễ dàng mau lẹ như trở bàn tay, chiến tranh thật đáng ghét. Nó là bóng ma thảm họa. Nó là sự phi lư tàn khốc đến rợn người. Nó làm ǵ có công lư hả trời!

Lại tiếp tục hành quân. Mấy cô ở trạm cho biết, mỗi đêm, trạm tiếp nhận 4 tiểu đoàn hành quân. Lúc naỳ khí thế hừng hực tiến công. Thể hiện quyết tâm của một dân tộc chống xâm lăng đến cùng, dù đói khổ, dù hy sinh…Không ai nản chí. Không ai mất niềm hy vọng vào chiến thắng…Anh đă nghĩ vậy và ư nghĩ ấy ḥa vào đoàn quân..

Hành quân vào đến chiến trường Kon Tum tháng 5 năm 1972. Anh được bổ sung vào đại đội 9, D3, E 28, sư 10, mặt trận Tây nguyên. Lính cũ chỉ c̣n chính trị viên phó đại đội và một khẩu đội cối 3 người và một tổ anh nuôi. Lính mới được bổ sung 9 người làm 3 tiểu đội bộ binh. Anh được phân công tiểu đội trưởng tiểu đội I. Đêm đầu tiên nhập vào trận địa, đào hầm xong, có lệnh đại đội phân côngcho tiểu đội 1 người đi làm công tác tử sĩ, anh Cương xung phong đi…Những tử sĩ (từ trận trước) nằm la liệt đă 3 ngày mà chưa giải quyết được. Anh Cương cungø 1 số người khác suốt đêm bới đất để chôn tử sĩ…tại chỗ ( chứ c̣n biết làm sao?). Đau sót, nước mắt, buồn thương…Anh Cương về giữa đêm với gương mặt vô hồn, xơ xác, không nói được lời nào…làm sao nói được nên lời caiù đớn đau tàn khốc này? Nếu ta chết trong trận này, ngày mai ai là người biết được hôm nay ta sống ra sao? Biết để làm ǵ? Thôi th́ cũng mặc…Nỗi đau này ta hăy dồn lên đầu mũi súng…

…Trong một trận đánh ,th́nh ĺnh một loạt đạn cối khiến cả anh và anh Cương đều vội ngồi thụp xuống một hố cá nhân do Mỹ đào nông choèn, hở nguyên cả cái đầu. Một mảnh đạn cối bắn vào đầu anh chảy máu rất nhiều. Anh được lệnh về tuyến sau.Anh chạy bộ cùng hai chiến sĩ cáng một tử sĩ mất hết hai chân, chỉ c̣n đầu, ḿnh và 2 tay . Đoạn đường về tuyến sau cũng nguy hiểm lắm , đạn bay vèo vèorất dễ trúng Mỗi lần nằm rạp xuống tránh đạn, người tử sĩ lại bị nảy ra khỏi cáng, lăn vào bùn đất bết. Thật là…chết rồi mà c̣n chẳng được yên thân. Chiến tranh thật là kinh khủng và ác độc. Phải tiêu diệt chiến tranh mới mong không c̣n cảnh chết chóc đau thương này!Anh nhớ những ngày ngủ trong hầm, gặp phen trời mưa, sáng dậy lưng dính bệt đất sét, cũng không thấm vào đâuvới số phận người tử sĩ này.

Về đến trạm quân y tiểu đoàn, tại đây anh được biết ba lô mất hết, hầm hố đă bị san bằng, anh chỉ c̣n một bộ quần áo mặc trên người và motä bộ dồ lót. Anhh ăn một nắm cơm bằng nắm tay, không có thức ăn, lạo xạo toàn cát . Ăn ngấu nghiến c̣n thấy đói quá anh ăn thêm một nắm cơm nữa ăn lấy sức c̣n phải đi tiếp về trạm quân y trung đoàn (tuyến sau) nữa chứ.

Trong lúc ấy anh đâu có biết rằng, trong lúc anh chạy về tuyến sau, anh Cương bị mất phương hướng không dám đi nữa sợ lạc vào vùng địch nằm dưới bụi sim bao la, mặc mỗi chiếc quần đùi, không ăn 3 ngày, chỉ uống nước suối, chờ chết…Không ngờ có 2 anh thông tin đi sửa dây tưởng địch định bắn. Anh Cương mừng quá la toáng lên:

-Bộ đội ḿnh đây, đừng bắn! Cứu! Cứu!

Thế là thoát chết!

Ở trạm quân y trung đoàn sau khi lành vết thương, anh được đi học lớp y tá 6 tháng, rồi tiếp tục trở về đơn vị chiến đấu…với 4 lần chết hụt...

V́ chiến trận sống chết không biết lúc nào anh đă không thể viết thư cho B́nh, anh chỉ có thể đem theo h́nh B́nh bên ḿnh. Những đêm ngồi trên đỉnh đồi hướng về phương bắc xa xôi. Anh không khỏi chạnh nhớ tới người con gái mà ḿnh thầm yêu chưa kịp nói…Giờ này B́nh ở đâu, đang làm ǵ? Có trách anh không? Long chẳng trách em đâu. Tội lỗi thuộc ve àchiến tranh mà! Làm sao biết khi nào chấm đứt chiến tranh mà chờ đợi chứ? Ḷng anh lặng lẽ cô đơn. Anh không muốn mất B́nh…Quả thật ,rồi sau đó anh có nghe tin B́nh đă lấy chồng…anh chỉ biết bước vào những trận đánh nhưng không v́ thế mà không c̣n yêu B́nh.

Ngày 27/1/1973, Mỹ kư Hiệp định Pa ri cam kết “tôn trọng độc lập chủ quyền và toàn vẹn lănh thổ việt Nam”…Thế mà tận hơn 2 năm sau…chiến tranh mới kết thúc…đem lại Chiến dịch Hồ Chí Minh đại thắng…

Vâng! Anh đă về! Nhất định anh phải kể về Chiến dịch Hồ Chí Minh đă diễn ra như thế nào. Rằng:
“Ngày 31/3/1975, kể từ giờ phút này trận quyết chiến chiến lược cuối cùngcủa quân dân ta đă bắt đầu…,nghị sĩ Mỹ đă muộn trongbất cứviệc ǵ để lật ngược t́nh thế ..
“1/4/1975, chiến dịch giải phóng Sài g̣n bắt đầu, với khí thế “ thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng”

“14/4/1975, bộ Chính trị đổi tên Chiến dịch Sài g̣n –Gia Định thành Chiến dịch Hồ Chí Minh
“ 8/4/1975, đồng chí Nguyễn Thành Trung ném bom Dinh Độc Lập
“9/4/1975, đánh địch ở Xuân Lộc
“16/4…đập pḥng thủ của địch ở Phan Rang
“17/4…Phnôm Pênh giải phóng
“18/4…Tổng thống Mỹ ra lệnh người Mỹ rời khỏi Việt Nam
“20/4…Mỹ buộc Thiệu từ chức. Trần Văn Hương lenâ thay
“23/4…Mỹ tuyên bố chấm dứt chiết tranh. Mỹ-Hương xin ngừng bắn
“Những diễn biến dồn dập ấy diễn ra cùng lúc với 270.000 bộ đội chủ lực và 180.000 người khác đang phục vụ chiến dịch, đang từng bước chiếm lĩnh các vị trí xuất phát tiến công vào Sài G̣n.
“26/4/1975…cuộc tổng kích chiến Sài G̣n bắt đầu ch́m trong băo lửa…để trận đánh cuối cùng này kết thúc chiến tranh 30 năm”

30/4/1975…Ngày giải phóng miền Nam, nhiều người đa ơkhông trở về…c̣n đoàn quân chiến thắng, trong đó có anh, đă ½ tháng không tắm, lấm lem v́ chiến dịch liên tục, song đôi mắt th́ cứ mở to bừng sáng, tự hào…

Anh về thăm quê sau 4 năm ở chiến trường gian khổ, gian nan và thử thách . Trên đường về nhà, tiện ghé thăm B́nh…Vợ chồng B́nh mời anh ăn bữa cơm gia đ́nh.Đôi mắt B́nh có chút nhạt nḥa…

Từ nhà B́nh vềtrại Cầu bạc ngot nghét 5 cây số nữa. Về đến nhà ḿnh lúc 9 giờ đêm. Chiếc đèn dầu le lói hắt qua khe cửa. Chắc các em đang học bài. Thầy, u, chắc đă ngủ…Đêm không trăng, làng quê tĩnh mịch, sao chi chít trên bầu trời dày đặc, vườn tược c̣n nguyên mùi đất mới, không có ǵ thay đổi, mấy cây xoan c̣n đó, hàng bạch đàn bên chiếc ao bèo, rặng tre rủ ngọn tóc dài quết đất, vườn mía trước nhà, cây bưởi, cây nhăn, hàng cau, hàng đu đủ trước sân, cây ổi, cây mít năm xưa mà anh vẫn cùng bạn bè trong xóm trèo lên hái quả. Những trái ổi to bằng nắm tay chín đỏ thơm lừng. Những trái mít mỡ gà thơm lựng cả nhà ăn không hết. Các em thường lấy nhựa mít quết vào cành tre để dính bắt chuồn chuồn. Đă 4 năm rồi, anh đă 24 tuổi…Thầy và u tṛn 50 tuổi, vẫn c̣n vất vả v́ mùa màng. Bảy đứa em của anh c̣n đang ăn học…Thân thương làm sao giếng nước trong, cái sân phơi mà tuổi thơ anh đă đi qua…Tất cả c̣n nguyên vẹn trước mặt anh đây. Là sự thật đây mà…

Anh ngập ngừng gơ cửa:

-Thầy ơi, u ơi, con đă về, các em ơi, anh đă về, mở cửa cho anh đi

***

Cả nhà đă đi ngủ, một ḿnh tôi đang ngồi học bài, bỗng nghe tiếng gơ cửa và tiếng gọi khàn khàn của một người đàn ông, nghe lạ lắm, mà lại gọi đúng têncả 7 chị em tôi. Không lẽ anh Long ?Sao anh không báo trước ngày trở về để c̣n ra ga đón nhỉ? Giọng ấy đâu có phải giọng anh Long, cứ như tiếng vang từ phương trời xa vọng về?Vừa sợ vừa mừng, tôi vứt bài vở đấy, chạy ra mở tung cửa. Tôi không c̣n tin vào mắt ḿnh nữa. Một người đàn ông, lạ hoắc, giọng ồm ồm:

-Hải Đăng đó phải không?

Tôi sững sờ: hai chiếc đèn ô tô chiếu thẳng vào sát mặt tôi, rực sáng. Ôi, hai con mắt ai mà to đến thế, nó làm cho người ta quên hết cả con người anh ta như thế nào, mà chỉ c̣n thấy một đôi mắt đầy thuyết phục…hấp dẫn...Đôi mắt mở to chứa chan t́nh, cái t́nh mà chỉ có người lính mới có. Tôi nh́n anh từ đầu đến chân, không phải anh, mà đúng là anh!Một thân h́nh trải qua bao mùa mưa băo của lửa đạn…là thế đấy..Cảm xúc tuôn trào. Tôi bật khóc, không gian vỡ oà…

-Trời ơi! Anh Long!…

Cả nhà bật dậynhốn nháo cả lên, u tôi không kịp vấn khăn chạy ra:

-Thằng Long đâu, nó đâu, tránh ra cho ta xem nó thế nào rồi!Giọng u lanh lảnh mừng vui.Thầy tôi cũng cuống quít chen ra _ Đâu, nó đâu!

U tôi kéo anh ra chỗ đèn sáng ngắm nghía hồi lâu rồi mới tin đây chính là con trai ḿnh ( đă một lần có giấy báo tử lầm)

-Mày đấy à?Thằng Long thật đấy à?
Anh Long không biết làm sao, anh lạ lẫm đến thế sao? Gầy lắm à? Xấu trai lắm à? Mà sao ai cũng nh́n anh lạ lùng đến thế ? Có giống người rừng không nhỉ?Anh ôm lấy u. Nước mắt …lă chă tuôn rơi…Xấu trai cũng mặc. Ta đă về đây rồi, với quê ta thân yêu. Ḥa b́nh rồi. Mơ ước ngàn năm đă đạt được th́ chẳngc̣n việc ǵ đáng sợ nữa…ta là người lính trở về...Nhất ta rồi…
Nói thế chứ, anh tôi lúc nào cũng đẹp trai…

Loáng cái chả ai báo mà cả xóm kéo đến đầy nhà. Chúng tôi vội nấu nồi nước chè xanh. Bà con ăn kẹo uống nước chè nghe kể chuyện chiến trường và những đợt ta tiến công giành chiến thắng ở các nơi như thế nào. Tha hồ b́nh luận về Chiến dịch Hồ Chí Minh…nói cười rôm rả, mất đứt một đêm thức trắng, báo hại hôm sau ngủ bù…

Ở nhà một tháng, anh Long cùng chúnng tôi bước vào mùa cấy hái, công việc của thầy tôi và anh là cày bừa, nhổ mạ, c̣n u, chị em tôi cùng nhổ mạ rồi đi cấy…
Cuộc sống từ đây sang một trang mới


2007



HẢI ĐĂNG
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 10 2012, 05:13 PM
Post #102



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 10
Thank(s): 0
Joined: 09-02-12
Member No.: 22,711



Thơ "tặng" các "quan" Hải Pḥng

Thứ Tư, 08/02/2012 14:07
[i](NLĐO) – "Mau mà rời ghế đi thôi/ Mau mà rời khỏi cái nơi cửa quyền/ Để cho thiên hạ được yên/ Đừng làm dân chúng phát điên cả đầu", đó là 4 câu trích trong 1 bài thơ do ông Bùi Văn Bồng dành tặng riêng cho các quan chức ở Hải Pḥng.[/i]
Đọc bài phỏng vấn ông Ngô Ngọc Khánh, Chánh văn pḥng UBND huyện Tiên Lăng trên Báo Người Lao Động ngày 7-2 tôi thấy lạ lùng hết sức.

Huyện không biết, không quan tâm việc ai phá nhà ông Đoàn Văn Quư v́ gia đ́nh không có đơn báo; huyện không đi xác minh vụ việc báo chí nêu v́ báo chí chỉ thông tin mà không có văn bản cho huyện.

Ông Ngô Ngọc Khánh - Chánh văn pḥng UBND huyện Tiên Lăng



Lối trả lời của ông Khánh đă ḷi cái đuôi quan liêu, vô cảm, vô trách nhiệm của một cán bộ chủ chốt ở UBND huyện Tiên Lăng.

Dư luận ư? Mặc kệ! Hậu họa sau cưỡng chế là chuyện của ai, chứ không phải của chính quyền huyện Tiên Lăng?

Không biết cái chính quyền này do ai bầu, ai dựng nên, phục vụ cho ai?

Kể cả cái cảnh ông Vươn bị giam giữ trong lúc thiên hạ vui đón Tết, vợ con ông Vươn không nơi ở, phải che tạm cái lều trên mớ xà bần đổ nát để cư ngụ ngay trong những ngày Tết chính quyền huyện Tiên Lăng cũng không cần quan tâm.

Lối làm việc của chính quyền huyện Tiên Lăng là kiểu “nhàn thân ăn sắn”.

Một vụ việc khi đă được báo chí thông tin th́ ai mà không biết, nhưng vẫn chờ “văn bản của báo chí” th́ ông cần loại văn bản nào? Ban biên tập thừa hơi mà gửi công văn đến mấy ông?

Không riêng ông Khánh, các chức sắc cỡ “bự” khác như ông Đỗ Trung Thoại, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hải Pḥng, ông Đỗ Hữu Ca, Giám đốc Công an TP Hải Pḥng cũng có những phát biểu xiên quàng. Nào là dân bức xúc phá nhà ông Vươn, nhà ông Vươn chỉ là cḥi canh cá, vụ cưỡng chế chỉ là “cuộc diễn tập”…





Đại tá Đỗ Hữu Ca - Giám đốc Công an TP Hải Pḥng




Ông Đỗ Trung Thoại - Phó Chủ tịch UBND TP Hải Pḥng

Qua đó có thể thấy, cán bộ ở Hải Pḥng từ trên xuống dưới ngoài mắc bệnh quan liên c̣n “ăn không nên đọi, nói không nên lời”. Kiểu này, lại phải có thơ tặng các quan:

Mặc cho dư luận rầm rầm
Ông ăn nhậu chán, ông nằm khểnh chân
Mặc cho oan khốc của dân
Ông như “Nghị Quế” chẳng cần đến ai

Không đọc báo, chẳng nghe đài
Báo đài mặc kệ bịt tai ngán ǵ
Ông lè nhè giọng khinh khi
Bất cần công luận, thị phi kệ đời

Quan liêu đến thế ông ơi
Ai giao cái ghế ông ngồi nghênh ngang
Vểnh râu ngồi giữa cửa quan
Ông ăn bổng lộc nhậu tràn cung mây

Không động chân, chẳng động tay
Sao ông vô cảm như cây gỗ già
Mặc cho thiên hạ kêu la
Ông lo vinh hiển ph́ gia, kệ đời

Mau mà rời ghế đi thôi
Mau mà rời khỏi cái nơi cửa quyền
Để cho thiên hạ được yên
Đừng làm dân chúng phát điên cả đầu

Chánh Văn pḥng huyện mặt ngầu
Quan liêu đến mức nát nhàu lương tâm
Cửa quyền thêm với ḷng tham
Làm dân khốn đốn, làm phiền cấp trên.

8/2/2012
(Đă in trên báo Người lao động)



BÙI VĂN BỒNG

(Bài tôi đă được phép nhà báo quân đội Bùi văn Bồng cho đăng)

This post has been edited by haidang: Feb 10 2012, 05:38 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 10 2012, 05:17 PM
Post #103



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 10
Thank(s): 0
Joined: 09-02-12
Member No.: 22,711



Rồi sẽ chui lên từ đất

Kính tặng ông Đoàn Văn Vươn




Mồ hôi bố tôi dổ xuống

Nước mắt mẹ tôi chảy vào

Tích lại thành ao

Cái ao ấy cả làng đến tắm

Cái ao ấy có con cá trắm

Mọc râu

Cái ao dân làng thỏa sức đến câu

Con cá mương, cá đuôi cờ đem về kho khế

Có một ngày bọn người nhân danh thời thế

Đem súng ống, dây thừng đến tát cạn ao tôi

Bắt hết đi những con cá trắm mọc râu

Con cá mương, cá đuôi cờ từng giúp dân làng qua bữa

Chúng hất sạch trơn mồ hôi của bố

Sạch trơn nước mắt của mẹ

Bố tôi chưa kịp nói ǵ chúng đă trói lại tống giam

Mẹ tôi gào lên chúng đấm hộc máu mồm

Tôi năm đó mười bảy

Tuổi bẻ găy sừng trâu

Vậy mà cái roi tre mỏng manh chúng đánh bố mẹ tôi đau

Tôi đâu dám bẻ!

V́ sao, v́ sao tôi hèn thế?

Tôi chẳng biết v́ sao?

Có lẽ v́ ṿng kim cô tôi tự nguyện quấn trên đầu

V́ làn ánh sáng diệu kỳ làm tôi chói mắt

Tôi đâu biết rồi sẽ chui lên từ đất

Một Đoàn Văn Vươn

Hai Đoàn Văn Vươn…

TP HCM 10.2.2012

Nguyễn Khoa Đăng

(Bài này tôi đă được phép nhà văn Nguyễn Khoa Đăng cho đăng)

This post has been edited by haidang: Feb 10 2012, 05:36 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 10 2012, 05:23 PM
Post #104



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 10
Thank(s): 0
Joined: 09-02-12
Member No.: 22,711



Gửi Chính quyền huyện Tiên Lăng

Chính quyền mà lại làm sai
Khiến dân phải khổ tỏ bày thế nao?
Ḷng tin đổ vỡ, tính sao?
Có sai th́ sửa đồng bào mới yên

HẢI ĐĂNG

This post has been edited by haidang: Feb 10 2012, 05:39 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Jan
post Feb 17 2012, 10:38 AM
Post #105



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 112
Thank(s): 9
Joined: 29-09-11
Member No.: 21,126



QUOTE (Hoacamchuong @ Feb 7 2012, 09:14 PM) *
Tùy các bạn thôi. Nhưng nếu có quư bạn "khó tính" nào đó chê bài không phù hợp tiêu chí NCM, th́ HCC tôi chỉ chịu trách nhiệm... 51% cổ phần thôi đấy nhé! biggrin.gif

@bác Hương Cẩm Chói...Ḷa: vưỡn cảm phục bác ngay từ khi bác post lên, rưng chỉ rám ngưỡng mộ từ xa, mừ thơ bác trích rẫn trên mạng nhiều lắm mừ, bác chả phải lo % 'cổ phần' nào đâu biggrin.gif

Cách đây 32 năm, có một bài hát của Bảo Chung, h́nh rư tên là 'Bài ca tuổi trẻ Lê Đ́nh Chinh' (may ra bác TLV, bác VHA sẽ rúp đính chính cho) có lời rư thế này "Trên đất nước thân yêu, những con đường biên giới, nơi cha ông ǵn giữ đă bao đời. Ngày lại ngày, chúng ta đi trên con đường lớn, biết bao anh hùng đă ngă xuống nơi đây..."

Tui vưỡn c̣n nhớ giọng CS Hoàng Long khi cất lên "Trên đất nước thân yêu..." mà nổi gai ốc, hôm nay đọc được bài này, nhân cái dzụ Tiên Lăng, chia sẻ với bác HCC và bà con (trích từ trang Quê Choa của Nhà văn Nguyễn Quang Lập http://quechoa.info/2012/02/16/ba-v%E1%BB%...%81-tien-lang/)
QUOTE
Ba vị tiên chỉ nói về Tiên Lăng

NGUYỄN THÔNG

Khi biết tôi đang ở Hải Pḥng, lại vừa đi Tiên Lăng về, ông bạn tôi, một quan năm an ninh nhưng rất đàng hoàng gọi điện bảo có đi nữa không. Tôi rằng Tiên Lăng lúc này tới bao nhiêu lần cũng chả đủ nhưng hôm nay mưa rét, quan anh tính sao. Bạn tôi nói, thế th́ cùng đi với anh Chuyên nhé, sẽ có dịp gặp một số nhân vật đặc biệt đấy, chỉ cần ông trả phí bằng sự thông thạo đường đi lối lại đất Tiên Lăng thôi.

Đầu chiều 10.2 xe bác Phạm Chuyên xuống tới Pḥng. Cũng may bữa qua mưa rả rích sụt sùi, hôm nay chỉ loáng thoáng đúng kiểu “mưa xuân lất phất bay”. Theo điện đă hẹn trước của gă đại tá, mấy anh em tôi vừa tới th́ các vị thành hoàng đất cảng cũng có mặt. Cuộc gặp gỡ nho nhỏ, đầm ấm trong một quán ăn giản dị, trao đổi tṛ chuyện thân t́nh. Ngoài anh Phạm Chuyên mà tôi từng được biết được gặp, quả t́nh tôi phải cám ơn ông bạn tôi bởi cuộc diện kiến những nhân vật nổi tiếng, “người của công chúng” này, nhất là với sự xuất hiện của đạo diễn Đào Trọng Khánh và thi sĩ Thi Hoàng.

Cũng nên giới thiệu sơ qua cho phải đạo. Thiếu tướng Phạm Chuyên, nguyên Giám đốc Công an Hà Nội gặp một lần th́ khó quên. Ông làm tướng, mà lại tướng công an, tuy nhiên chả dáng con nhà vơ tí nào, chỉ toát lên dáng vẻ và phẩm chất một trí thức đúng nghĩa. Hiểu biết sâu sắc sự đời. Nhỏ nhẹ, từ tốn, không đao to búa lớn nhưng khi cần làm rơ điều ǵ th́ nhiệt thành kiên quyết dứt khoát lắm.

Cái ông đạo mạo mà tếu tếu kia, đă lâu tôi chỉ gặp trên h́nh ảnh, bữa nay lại thân t́nh nắm chặt tay tôi. Nhiều người, rất nhiều người biết ông, nể trọng ông, nhà đạo diễn phim tài liệu lừng danh, NSND Đào Trọng Khánh, cùng quê Kiến Thụy (Hải Pḥng) của tôi. Chỉ cần nghe ông nói một châp là bạn như bị thôi miên, không dứt ra được. Không hẳn bởi cái duyên ăn nói của một nghệ sĩ quảng giao mà chính là sự hiểu biết gần như vô tận, sâu đậm, tinh tế thông qua cách diễn đạt cực kỳ dí dỏm, thông minh. Tôi th́ thầm với bác Chuyên, anh ạ, giờ th́ em hiểu hơn cái câu đúc kết của các cụ ngày xưa mà em hay phê phán “một ngày tựa mạn thuyền rồng/c̣n hơn muôn kiếp ở trong thuyền chài”, bên bác Khánh có nửa buổi mà em tỉnh hẳn ra, bội thu bác ạ.

Vị tiên chỉ thứ ba, tôi nghe tên đă lâu nhưng cũng trực diện lần đầu, nhà thơ quê tôi, Thi Hoàng. Rất hiền lành. Bác cùng thời với Đào Cảng, Thanh Tùng, giọng thơ gân guốc chất chứa t́nh người đất cảng. Anh em văn nghệ sĩ Hải Pḥng quư bác lắm, bác mà ngồi đâu th́ họ xúm đến đấy để được nghe những nhời chậm răi nhưng chắc như đinh đóng cột và cực vui. Cô em gái tôi chơi với nhà thơ Vũ Thị Huyền kể rằng khi rảnh rỗi mấy đứa đến thăm bác, nghe ông cụ đưa đẩy vài câu là đă cười nghiêng cười ngả. Duyên dáng và hóm hỉnh lắm. Nh́n Thi Hoàng, tôi ngớ ngẩn tự hỏi trong cái thân thể nhỏ thó giản dị kia sao mà chứa nhiều sức hấp dẫn lạ lùng đến thế.

Tôi là cái thằng liều, tự biết ḿnh chả là thứ đinh ǵ nhưng cứ gọi các tiên chỉ bằng anh tuốt. “Các anh” chả thèm chấp, thấy thằng em chịu khó hóng chuyện nên không nỡ đuổi mà c̣n cho cụng ly rôm rốp. Chuyện các anh giữa chiều mưa phùn đất cảng lại xoáy vào chủ đề Tiên Lăng. Nhiều lắm, hay lắm, tôi chỉ biên ra đây mấy ư.

Nhà thi sĩ đất cảng Thi Hoàng nhỏ nhẹ, ngắn gọn: Vụ Tiên Lăng chả cần bàn nhiều, các ông ạ, chỉ cần gút lại thế này: Mấy cha lănh đạo Hải Pḥng và cả trung ương nữa hăy bỏ thói sĩ diện, tự ái đi. Làm sai th́ nhận, th́ sửa, càng sớm càng tốt, cứ quanh co che đậy gian dối chỉ tổ làm cho dân ghét.

Thiếu tướng Phạm Chuyên nhân nhắc vụ Tiên Lăng bèn kể lại mấy vụ cưỡng chế thời ông làm giám đốc Công an Hà Nội, trong đó có vụ sân golf Uy Nỗ. Không ít vị lănh đạo cấp cao hồi đó đă “có ư kiến” khi ông không điều quân trấn áp những người dân, thậm chí có người quá khích khi ngăn cản lực lượng cưỡng chế. Theo ông “chả có ǵ phải xấu hổ khi thua dân”, mấy đứa công an Hải Pḥng không biết thế lại c̣n rùm beng việc cưỡng chế nhà Vươn bảo là trận hợp đồng lực lượng tuyệt đẹp, đó mới là xấu hổ, nhục nhă. Chiều nay (10.2) thủ tướng kết luận vụ việc ra sao, xin cứ chờ, nhưng theo tôi để hạ nhiệt, giảm bức xúc trong dân, giữ nghiêm phép nước, hăy rút ngay 3 thanh củi trong cái bếp rừng rực đó ra mà trị, cách chức ngay bí thư, chủ tịch và giám đốc công an thành phố này; tiếp nữa là tha ngay, tha bổng cho Đoàn Văn Vươn.
Bác Khánh dẫn câu của đức thánh Trần, nên lấy việc đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ làm nguy; lấy điều kiềng canh nóng mà thổi rau nguội làm sợ. Nhất trí với ông Chuyên, phải cách chức 3 thằng củi ấy ngay, để ngày nào hại ngày ấy. Vụ thằng Vươn đó chính là cơ hội vàng để nh́n nhận và chỉnh đốn lại cái bộ máy cai trị này. Không làm, sẽ hối tiếc. Cá chép vượt vũ môn chính là lúc này đây, phải mạnh dạn dứt bỏ bọn cá làng nhàng nheo nhệch giói giếc ra th́ mới có cơ lên được. Cứ bảo thằng Vươn có tội, đúng ra là nó có công, không biết ơn nó th́ thôi, sao lại bắt tội. Đúng như ông Chuyên nói, tha thằng Vươn có nghĩa là mày vẫn có tội nhưng tội mày không đáng, tao bề trên, đàng hoàng tao tha cho mày. Như thế có phải ân uy không nào.

Ngồi nghe các cụ rôm rả, tôi cứ lo muộn về Tiên Lăng theo kế hoạch. Rồi chúng tôi cũng chia tay nhà đạo diễn và nhà thơ đáng kính cùng một số bạn bè để lên đường. Mưa, mặc, chúng tôi cứ đi. Lần này là lần thứ 3 trong ṿng 4 ngày tôi đến đầm Vươn, tuy nhiên đi cùng vị sĩ quan an ninh kỳ cựu nên tôi biết thêm được khá nhiều. Trên nền nhà Vươn-Quư, bác Chuyên đă làm tôi sửng sốt khi bới ra một đống dép nhựa, đủ loại người lớn trẻ con, đàn ông đàn bà, lại lôi ra cả khẩu súng nhựa đồ chơi, mảnh gỗ bàn thờ, một tấm ảnh cưới và nhiều thứ khác nữa trong đống xi măng bê tông đổ nát. Bác Chuyên bảo, đây là những bằng chứng hùng hồn cho thấy căn nhà của Vươn là nơi sinh sống, sinh hoạt hằng ngày của một gia đ́nh chứ không phải nhà cḥi, lều coi cá như chúng nó lếu láo. Và rất tinh, bác c̣n chỉ cho tôi xem mảnh tường gạch đầy vết đạn từ ngoài bắn vào, bảo tôi chụp làm chứng tích, nhưng trầm ngâm không nói ǵ thêm. Tôi hiểu nỗi ḷng của vị tướng già khi ấy.
Nguồn: Blog NT


Không bít thế nào, rưng nếu đúng là bác PC có nói câu: "chả có ǵ phải xấu hổ khi thua dân", th́ đáng suy nghĩ lắm, phải không bác rolleyes.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 17 2012, 08:48 PM
Post #106



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (Jan @ Feb 17 2012, 10:38 AM) *
@bác Hương Cẩm Chói...Ḷa: vưỡn cảm phục bác ngay từ khi bác post lên, rưng chỉ rám ngưỡng mộ từ xa, mừ thơ bác trích rẫn trên mạng nhiều lắm mừ, bác chả phải lo % 'cổ phần' nào đâu biggrin.gif
...
Không bít thế nào, rưng nếu đúng là bác PC có nói câu: "chả có ǵ phải xấu hổ khi thua dân", th́ đáng suy nghĩ lắm, phải không bác rolleyes.gif


Cảm ơn "cụ" Jan đă động viên, lại c̣n cho tham khảo bài viết của Nguyễn Thông nữa th́... đă cái ḷng HCC tôi lắm.
Thứ nhất là bài báo viết đúng như tôi từng suy nghĩ. Thứ hai là tôi đă có dịp... thấy người sang bắt quàng làm họ, rằng tôi là đồng hương Kiến Thụy của các "anh hào" trong bài viết. Được thơm lây, mừng quá!
Thôi th́ là... thơ ca không phải chỗ mà đă không bị chê, lại c̣n được động viên, HCC tôi xin minh chứng rằng cái vụ Tiên Lăng khiến một công dân Hải Pḥng (Kiến Thụy) như tôi ức lắm, đă không tiếc lời sỉ vả đám quan tham nhũng nơi thành phố cảng anh hùng, bằng một bài thơ nữa tôi xướng họa với TK (admin của Diễn đàn Nhất Chi Mai - Bạn & Thơ, nơi tôi đăng bài thường xuyên).

TK:(http://nhatchimai.forumvi.net/t4823-topic)
Đoàn Văn Vươn

Khen cho cái lăo có tên Vươn
Dám quản thân hèn, tỏ sức ươn!
Một tiếng ḿn kêu trời miễn cưỡng,
Ba tràng súng nổ đất tai ương.
Tù nhân trọng tội c̣n thêm ức,
Bị cáo nguyên đơn vẫn đáng thương.
Ước thấy thanh thiên ḷe sáng mắt,
Công bằng vạch mặt lũ lươn khươn.



Tuti (nickname của HCC bên Nhất Chi Mai) họa:

V́ nghèo nên phải cố mà vươn
Chẳng lẽ nằm không, xác nó ươn.
Công sức bao năm, hoa mới nụ
Tiền tài bạc tỉ, quả c̣n ương.
Miệt mài chỉ ước bề trên độ
Gắng gỏi luôn mong thần Phật thương.
Cái số ăn mày, công cốc hết
Tấm thân tàn tạ... ép vào khuôn
( *).

--------------
( *) Ở tù.

Ấy, HCC tôi không có ư... quảng cáo cho Nhất Chi Mai đâu, xin đừng... chém biggrin.gif
Chân thành cảm ơn.

This post has been edited by Hoacamchuong: Feb 17 2012, 08:54 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Jan
post Feb 20 2012, 09:24 PM
Post #107



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 112
Thank(s): 9
Joined: 29-09-11
Member No.: 21,126



QUOTE (Hoacamchuong @ Feb 17 2012, 08:48 PM) *
Ấy, HCC tôi không có ư... quảng cáo cho Nhất Chi Mai đâu, xin đừng... chém biggrin.gif
Chân thành cảm ơn.

@bác HCC: Nhất Chi Mai là nhân vật nổi tiếng, tham gia 'trừng trị' Thám trưởng Đỗ Bang biggrin.gif Mr. Kwan (tác giả 'Quê hương là chùm khế ngọt') có nói ư là xấu hổ với cái họ của ḿnh, có vần thơ: “Đại ka là đại Ca nào…sáng ngồi ḍm xuống là chào 'đại ca'!” (http://chungdokwan.wordpress.com/2012/02/11/d%E1%BA%A1i-ka-la-d%E1%BA%A1i-ca-nao/). Ôi cũng chỉ đồng cảm được với bác bằng thơ văn (không) tự sáng tác (chọn lọc thôi), mà cư rân trên mạng đă gọi là 'Thành phố Hoa cải đỏ' rùi, cười ra nước mắt, bác ạ mad.gif Vưỡn là thơ của bác PC
QUOTE
Ông có những câu thơ đọc lên cháy ruột trong bài thơ NGƯỜI HÈN anh mới viết:
...
hèn mà c̣n nhận ra ḿnh là thằng hèn
là hèn tử tế
hèn mà ngậm miệng ăn tiền
là hèn nhơ bẩn
hèn mà ngậm máu phun người
là hèn bất nhân
hèn bán đất bán nước
trời tru đất diệt
Nguồn: http://quechoa.info/2012/02/17/bai-vi%E1%B...1%BA%A1i-ta-ca/

C̣n cái này của Bọ Lập, thâm thúy quá
Chồn lùi sai sách

Mr. TruongDuyNhat trông ngoại h́nh có vẻ giông giống Ông Viện trưởng Viện Toán Cao cấp rolleyes.gif
QUOTE
Nhân chuyện Tiên Lăng, đọc lại “Cái đêm hôm ấy… đêm ǵ?”

Nhân chuyện Tiên Lăng, đọc lại bút kư “cái đêm hôm ấy… đêm ǵ?" của Phùng Gia Lộc đăng trên báo Văn Nghệ cuối năm 1987.
Vụ Tiên Lăng là kết quả tất yếu của việc chính quyền lạm dụng thu hồi đất đai gây ra bất công xă hội gay gắt đưa đến nổ súng cùng những hệ quả đi kèm. Tiên Lăng khiến người dân nhớ lại Thái B́nh năm 1997 và trước đó nữa vào năm 1983 tại Thanh Hóa.
Khi ấy chính quyền tỉnh này cũng coi dân như cỏ rác, hà hiếp nhũng lạm hết mức đến nỗi tịch thu cả số lúa dành vào việc ma chay. Lúa được giấu trong quan tài của bà cụ sắp đến ngày quy tiên nhưng vẫn bị tịch thu xung vào thuế nông nghiệp.
Bút kư "Cái đêm hôm ấy … đêm ǵ ?" của Phùng Gia Lộc được viết trong hoàn cảnh hết sức đặc biệt và sau đó gây ra một làn sóng căm phẫn trong dư luận cả nước, phơi trần bộ mặt tối tăm của chính quyền lạm dụng chính sách để ức hiếp dân chúng.
Nhà văn Phùng Gia Lộc là nạn nhân trực tiếp của các vụ tịch sản dưới danh nghĩa thu thuế đă buộc phải trốn khỏi quê hương của ḿnh về Hà Nội và được ṭa soạn báo Văn Nghệ giúp ẩn náu viết lại bút kư nổi tiếng này.
Nhà văn Nguyên Ngọc lúc bấy giờ là Tổng biên tập của báo Văn Nghệ kể lại chuyến đi trốn tránh bọn tham quan Thanh Hóa như một chí sĩ trốn bọn thực dân ngay dưới thời đại của chính quyền Cộng sản. Trước tiên ông cho biết cuộc trốn tránh chính quyền Thanh Hóa của nhà văn Phùng Gia Lộc như sau:
– Anh em bí mật đưa anh lên một toa tầu ở một cái ga xép, ga lẻ, chứ không ở Thanh Hóa, có hai người gác ở hai đầu toa, rồi anh lên đó anh ra Hà Nội. Ra tới Hà Nội rồi tối đó do anh quen với anh Bế Kiến Quốc là biên tập viên của tờ báo Văn Nghệ của chúng tôi, anh ở nhà anh Bế Kiến Quốc.
Hồi đó nhà cửa c̣n khó khăn lắm cho nên anh Bế Kiến Quốc mới báo cáo với ṭa soạn và tôi đưa anh Phùng Gia Lộc về ở trong ṭa soạn báo Văn Nghệ, và chúng tôi phải giữ bí mật cho anh ấy.
Khi ở báo Văn Nghệ anh Phùng Gia Lộc mới kể cho tôi nghe t́nh h́nh ở nông thôn Thanh hóa và tôi có nói với anh Phùng Gia Lộc là anh ngồi đây anh viết lại chuyện đó. Không phải anh Phùng Gia Lộc ảnh gửi cái bản thảo đến ṭa soạn đâu. Phùng Gia Lộc ngồi tại ṭa soạn và viết.
Hồi đó chúng tôi có một cái bàn lớn vẫn dùng làm chỗ giao ban và duyệt báo hàng ngày. Anh Lộc ngồi đó anh viết và tối th́ anh nằm trên bàn đó anh ngủ. Anh chị em trong bộ phận trị sự th́ người mang gạo, người mang thức ăn đến để nấu cho ảnh ăn. Chính anh viết “Cái đêm hôm ấy… đêm ǵ” trên cái bàn đó.
Anh Phùng Gia Lộc cũng là một người viết ở Thanh Hóa, anh chưa bao giờ gửi bài cho báo Văn Nghệ cả. Đấy là bài đầu tiên của anh Phùng Gia Lộc viết trên báo Văn Nghệ. Lúc đó chính quyền Thanh Hóa thực ra họ không tác động trực tiếp ǵ đến báo của chúng tôi, nhưng chúng tôi biết rằng hồi đó ngoài anh Phùng Gia Lộc c̣n có một số anh em nữa ở Thanh Hóa cũng phải chạy trốn ra Hà Nội. Cũng có một số người mà người ta có thể là tay sai của những người đang cầm quyền ở Thanh Hóa th́ người ta sẽ t́m cách truy những người này.
Cho nên chúng tôi phải giấu anh Phùng Gia Lộc, bảo vệ anh Phùng Gia Lộc cho đến khi người đứng đầu tỉnh nhà anh bị đổ th́ lúc đó anh Phùng Gia Lộc mới có thể công khai đi đây đi đó và sau đó anh mới trở về Thanh Hóa được.
Chỗ căng thẳng th́ các cơ quan trung ương tôi nhớ cũng không có ai tác động ǵ đến chúng tôi, nhưng thế này, báo Văn Nghệ về nguyên tắc nó là cơ quan của Hội Nhà Văn Việt Nam, và cơ quan chủ quản của nó là Ban Thường Vụ Hội Nhà văn.
Ban Thường Vụ hội Nhà văn th́ có quan điểm khác chúng tôi, có thể nói là đối nghịch với nhau. Và chúng tôi chủ trương là nh́n thẳng vào các vấn đề xă hội và các nhà văn với tờ báo là cơ quan của hội th́ có thái độ rơ ràng về các vấn đề xă hội mà nó gay cấn nó phức tạp như vậy. C̣n Ban Thường Vụ Hội Nhà Văn th́ muốn tránh.
Mâu thuẫn giữa lănh đạo Ban Thường Vụ Hội Nhà Văn và báo Văn Nghệ càng ngày càng căng thẳng. Tôi nói với anh Nguyễn Đ́nh Thi th́ anh Nguyễn Đ́nh Thi bảo bài này không được đăng hay bài kia th́ phải đăng, th́ tôi bảo "Tôi là tổng biên tập tôi chịu trách nhiệm. Tôi đăng th́ tôi chịu trách nhiệm và nếu có việc ǵ th́ tôi ra ṭa chứ không phải anh, cho nên nếu mà anh có chỉ thị ǵ cho báo Văn Nghệ th́ anh phải có văn bản có kư tên có đóng dấu đàng hoàng để mà chịu trách nhiệm. C̣n nếu mà anh nói miệng th́ tôi coi đó là lời khuyên và tôi cảm ơn anh, nhưng mà tôi có thể nghe hoặc là không nghe, chứ c̣n tôi chịu trách nhiệm về tờ báo th́ tôi làm theo ư của tôi. C̣n anh là cấp trên, anh chỉ thị th́ phải có chỉ thị bằng giấy và dấu đỏ"
Tôi nhớ và rồi tôi có xem trở lại th́ “Cái đêm hôm ấy . . . đêm ǵ?” đăng ngày 23 tháng giêng năm 1988. Bút kư đó là bút kư đặc sắc trong loạt những bài báo kể về t́nh h́nh nông thôn thời bấy giờ, nhưng mâu thuẫn c̣n kéo dài và chúng tôi c̣n tiếp tục cho măi đến tháng 12 năm 1988 th́ tôi bị người ta thuyên chuyển ra khỏi báo Văn Nghệ"
...
Đọc tiếp Bút kư "Cái đêm hôm ấy… đêm ǵ?" tại

Nguồn: http://truongduynhat.vn/?p=5395
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 20 2012, 09:54 PM
Post #108



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



Cảm ơn bác Jan đă chia sẻ.
Hôm nay HCC tôi vừa được đọc bài báo nói về ông Bí thư Thành ủy Tp. Hải Pḥng phát biểu:

http://www.tienphong.vn/Thoi-Su/567174/Bi-...Tuong-tpov.html

tôi giận muốn run người lên. Ôi, thành phố anh hùng Hoa phượng đỏ quê tôi bị lũ sâu mọt này làm hoen ố hết cả rồi.
Tức... thời sự sinh thơ châm, HCC tôi vừa "gơ" xong 30 phút sau khi đọc báo đây ạ:

BỘ SẬU RỐI REN

Chuyện Tiên Lăng nổ tanh banh
Hải Pḥng chấn động từ thành đến thôn.
Một bầy những kẻ vong ơn
Công lao người trước chúng chôn cho đành.
Hết quan Ca, Thoại chối quanh
Giờ thêm quan Nguyễn Văn Thành nói ngang.
C̣n ǵ đâu để vinh quang
( *)
Nơi tiên lăng(**) cũng phải mang nhục rồi.
Tiếng thơm thành phố bao đời
Nay bầy tham nhũng chúng bôi nhoẹt nḥe.
Liên minh kéo cánh kết bè
Ăn ngang nói ngược bao che... gà nhà.
Một ngày lạ thói sai nha
Làm cho khốc hại chẳng qua v́ tiền!
(***)
Cái ung đă vỡ chèm nhèm
Thế là bộ sậu rối ren nói càn.
Đôi lời xin gửi các quan
Sao c̣n ngồi đấy thi gan làm ǵ
Khôn hồn cuốn xéo mau đi
Chần chờ thêm nữa có khi... bổ nhào!


------------------
( *) Tên xă, nơi xảy ra vụ cưỡng chế tai tiếng.
(**) Tiên ghé chơi, sự tích cái tên Tiên Lăng.
(***) Lẩy Kiều.

This post has been edited by Hoacamchuong: Feb 20 2012, 09:55 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Jan
post Feb 21 2012, 10:40 PM
Post #109



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 112
Thank(s): 9
Joined: 29-09-11
Member No.: 21,126



Bác bạn bác Nhất Chi Mai xuất khẩu thành Chương tongue.gif Mà 'rận' có nhiều kiểu lắm bác ạ biggrin.gif Đây Bọ Lập viết ngày 13.1.12, tức một tuần sau 'sự kiện'
QUOTE
Biện pháp hại dân

Đến khi đọc bài: Vụ cưỡng chế thu hồi khu đầm tại Hải Pḥng: Ṭa nhầm lẫn? ḿnh đă không chịu nổi, tức điên lên. “Khi được hỏi tại sao căn nhà hai tầng của ông Đoàn Văn Quư tại khu đầm không nằm trong phần diện tích 19,3 ha mà huyện cưỡng chế thu hồi nhưng đă bị san phẳng, phải chăng huyện đă cưỡng chế nhầm, ông Hiền thừa nhận ngôi nhà bị phá sập nằm trong phần diện tích đầm chưa bị cưỡng chế nhưng là nơi chủ đầm tấn công lực lượng cưỡng chế. Theo ông Hiền, lúc đó căn nhà bị đập là “áp dụng các biện pháp…”. Ngồi một ḿnh trong pḥng ḿnh đă gầm lên, nói *** **!

Biện pháp ǵ vậy? Thà đang khi người ta chống cự, anh cho lính bắn một phát B40 đánh sập ngôi nhà, th́ dù đó là hành động tàn ác nhưng c̣n hiểu được. Đằng này khi người ta đă bỏ trốn, vườn không nhà trống chẳng có ai, sao lại đánh sập nhà người ta đi? Một câu đó thôi đủ biết Chủ tịch huyện Tiên Lăng và quan quân của thằng này ( xin lỗi, không thể gọi hắn bằng ông) đă bất chấp pháp lư và đạo lư đến thế nào!

Chú: Tui vốn hông phải fan lắm của Bọ Lập, rưng v́ 'ṭ ṃ' cái *** ** (kiểm ruyệt tongue.gif ) nên có hiểu biết hơn. Xem
Toàn bài: http://quechoa.info/2012/01/13/bi%E1%BB%87...%E1%BA%A1i-dan/

và bài ngày 7.2.12
QUOTE
Nước mất nhà tan, phải báo chứ!

Đọc bài Nhà bị phá, phải báo chứ(!) tức sặc máu.

Toàn bài: http://quechoa.info/2012/02/07/n%C6%B0%E1%...ao-ch%E1%BB%A9/

Lại phải cười ra nước mắt sad.gif( Hôm nay đọc thấy cái này của Trưởng thôn Khoai Lang (http://nguyencuvinh.wordpress.com/2012/02/21/v%E1%BB%A5-tien-lang-k%E1%BB%B3-19-nguyen-%E1%BB%A7y-vien-th%C6%B0%E1%BB%9Dng-tr%E1%BB%B1c-th%C6%B0%E1%BB%9Dng-v%E1%BB%A5-b%E1%BB%99-chinh-tr%E1%BB%8B-ph%E1%BA%A1m-th%E1%BA%BF-duy%E1%BB%87t-nh/)
QUOTE
Nguyên ủy viên thường vụ Thường trực Bộ Chính trị Phạm Thế Duyệt nhận định ‘VỤ TIÊN LĂNG NGUY HIỂM HƠN VỤ THÁI B̀NH
...
Ông Duyệt gật đầu, ḿnh biết, ḿnh có nghe, có đọc trên báo mạng, có thấy vấn đề này, rơ ràng, lănh đạo Hải Pḥng đă không đủ tầm, không đủ sức, và không đúng.
Trước đấy ông ấy đă nói khác, rồi Thủ tướng yêu cầu 3 lần báo cáo sự thật, rồi đă báo cáo sự thật, đă chấp nhận kết luận của Thủ tướng, nay lại nói khác hẳn, trước đây ông ấy nhận khuyết điểm trước Bộ Chính trị, trước Trung ương, giờ lại nói khác…
Trầm ngâm một lúc, ḿnh hỏi cái vụ Thái B́nh ngày trước, anh chính là người được Bộ Chính trị cử làm tổ trưởng về giải quyết, anh làm thế nào?
Ông kể: Tôi vào cuộc Thái B́nh 6 tháng giời. Lăn lộn cùng anh em, chưa bao giờ ḿnh có cái chuyện vướng vấp, xử lư đến nơi đến chốn. Không đơn giản để ḿnh xử lư tốt vụ Thái B́nh được đâu, mà là cả quá tŕnh rèn luyện cá nhân, trưởng thành từ một công nhân mỏ, thấu hiểu vô cùng cuộc sống, nguyện vọng của người lao động, của nhân dân. Cái chính là phải hiểu, phải chia sẻ, phải v́ lợi ích chính đáng của nhân dân.
Ḿnh lăn lộn, cùng anh em trong tổ công tác, nắm hết mọi việc, nắm tận từng người dân, t́m rơ nguyên nhân, đề xuất xử lư cán bộ. Có người lúc đầu nói, sợ đồng bào công giáo bị kích động, chống lại chính quyền. Làm ǵ có chuyện đó. Quân ta cả đấy. Xử lư rất nghiêm. Chủ tịch tỉnh Thái B́nh là ủy viên Trung ương cũng phải ra khỏi Trung ương, thôi chức Chủ tịch tỉnh. Thôi chức Bí Thư tỉnh ủy. 2/3 ủy viên Thường vụ tỉnh ủy hoặc bị các h́nh thức kỷ luật hoặc phải chuyển công tác. Làm nghiêm trên tỉnh rồi làm nghiêm kỷ luật xuống các huyện, xuống xă.
Kỷ luật nặng như vậy mà anh em bị kỷ luật đều vui vẻ chấp hành kỷ luật, v́ căn bản là cách làm, cách xử lư của chúng ḿnh, nắm chắc câu chuyện, xử lư nghiêm khắc, nói ra có chứng cứ, bằng cứ sai phạm của từng đồng chí, phân tích thấu t́nh đạt lư khuyết điểm sai phạm của từng đồng chí trên tinh thần trung thực, tôn trọng sự thật, tôn trọng kỷ luật Đảng.
Xử lư xong, ḿnh c̣n lên Hà Nội, tổ chức một hội nghị cán bộ trung cao cấp là người Thái B́nh, ḿnh tŕnh bày mọi việc như thế, xử lư như thế, phương pháp như thê, mức độ xử lư như thế, có ai phàn nàn không? Tất cả đều đồng t́nh ủng hộ.
Tôi lại gặp 28 Bộ trưởng, thứ trưởng, lúc bấy giờ Hoàng Trung Hải ( nay là Phó Thủ tướng) c̣n là Tổng giám đốc Điện lực, tôi nói, các đồng chí đều là con em Thái B́nh, về Thái B́nh ngay, có cái ǵ trong khả năng các đồng chí giúp Thái B́nh được th́ hết sức giúp, dù t́nh h́nh c̣n phức tạp, nhưng phải nâng cao đời sống, các anh đều là con em Thái B́nh, có chức vụ, phải ra sức giúp, ai bảo cục bộ địa phương, tôi chịu trách nhiệm. Vừa phải xử lư nghiêm kỷ luật cán bộ vừa phải nhanh chóng ổn định đời sống nhân dân.
Ḿnh đă chỉ đạo anh em, biến chủ trương, biến các việc làm đúng đắn, các xử lư kỷ luật nghiêm túc thành Nghị quyết của tỉnh ủy, thấy sai nhận sai, có sai phải xử lư nghiêm túc, rồi xốc lại đội ngũ, cùng đoàn kết lănh đạo phong trào đi lên.
Nguyên nhân xảy ra vụ Thái B́nh hồi đó giống vụ Hải Pḥng Tiên Lăng bây giờ: quan liêu, xa dân, nhưng Thái B́nh ở diện rộng, tuy nhiên tính chất nguy hiểm phức tạp không bằng vụ Tiên Lăng này đâu. Ở Vụ Tiên Lăng, diễn ra cảnh lực lượng ta trang bị vũ khí chủ động như thế, đàn áp dân như thế, trắng trợn…thế th́ không được, phải xử lư, mà Trung ương phải xuống, Hải Pḥng không tự làm được được đâu, qua diễn biến vừa rồi th́ biết...

Nếu đúng là Cụ PTD xử lư được như thế, th́ phải ngả mũ kính cẩn cụ, kính chúc cụ sức khỏe và minh mẫn, có phải thế hông bác rolleyes.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 21 2012, 11:04 PM
Post #110



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (Jan @ Feb 21 2012, 10:40 PM) *
Bác bạn bác Nhất Chi Mai xuất khẩu thành Chương tongue.gif Mà 'rận' có nhiều kiểu lắm bác ạ biggrin.gif Đây Bọ Lập viết ngày 13.1.12, tức một tuần sau 'sự kiện'

và bài ngày 7.2.12

Lại phải cười ra nước mắt sad.gif( Hôm nay đọc thấy cái này của Trưởng thôn Khoai Lang (http://nguyencuvinh.wordpress.com/2012/02/21/v%E1%BB%A5-tien-lang-k%E1%BB%B3-19-nguyen-%E1%BB%A7y-vien-th%C6%B0%E1%BB%9Dng-tr%E1%BB%B1c-th%C6%B0%E1%BB%9Dng-v%E1%BB%A5-b%E1%BB%99-chinh-tr%E1%BB%8B-ph%E1%BA%A1m-th%E1%BA%BF-duy%E1%BB%87t-nh/)

Nếu đúng là Cụ PTD xử lư được như thế, th́ phải ngả mũ kính cẩn cụ, kính chúc cụ sức khỏe và minh mẫn, có phải thế hông bác rolleyes.gif


Tôi có đọc bài của Bọ Lập rồi bác Jan ạ. Và đây là phản ứng theo cách của Nhất Chi Mai - Bạn & Thơ:
http://nhatchimai.forumvi.net/t4947-topic#17176

Mời bác tham khảo tí cho vui, nếu có tức quá th́ cũng... cười một phát cho đời nó bớt đau thương.
Chém cha cái bọn tham nhũng đang phá hoại Hải Pḥng. Tôi không thể ngờ thành phố Anh hùng quê tôi lại có lúc nhục nhă thế này. Buồn quá! Nhưng giận nhiều hơn.

This post has been edited by Hoacamchuong: Feb 21 2012, 11:14 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Jan
post Feb 22 2012, 03:33 PM
Post #111



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 112
Thank(s): 9
Joined: 29-09-11
Member No.: 21,126



Vâng bác HCC ạ, chắc bác cũng thấy nét chủ đạo của NCM là T́nh người & Ḷng yêu nước, bởi sao mà một Lê Đ́nh Chinh 'gần như' bị lăng quên, mà tôi vưỡn đầy cảm xúc nhớ lại giọng Hoàng Long khi cất lên: "Trên đất nước thân yêu..." Bên Bọ Lập, rồi NT, v.v... đều nghĩ hoặc viết tựu chung về 'lưới trời', mà đôi khi ta chợt cảm thấy 'thưởng nhạc là một thứ quá xa xỉ', thôi th́ thư răn với bác và bà con bằng mấy bản nhạc không lời, theo phái Tân và Tân-Tân Cổ điển (tôi có 'se' link với một vài mem của NCM):

Bản T́nh Ca
http://www.mediafire.com/?14oqqersrx96lgb

Mong đợi t́nh yêu
http://www.mediafire.com/?8orpiws95rccfsr

Thủy Nhạc
http://www.mediafire.com/?fnwaqkxo8a7txzc

Theme
http://www.mediafire.com/?x2j3xvw3r14mrdx
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 7 2012, 10:35 PM
Post #112



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



LÚA ĐẾN NGÀY SẼ CHÍN

( Truyện ngắn )

BLT

Hết tiết 5, vừa nghe tin chiều nay nghỉ học v́ thầy Chuẩn bận, cả lớp reo ầm lên sung sướng. Bọn thằng Định, cái Thư túa ra nhà xe vội vàng, hối hả, chúng làm như không nhanh lên th́ nửa ngày c̣n lại vỡ tan mất. Thong thả bước ra cổng, Thanh chẳng vội ǵ v́ đằng nào cũng phải đợi Hoà lấy xe.
Tháng ba. Sân trường nắng ngập tràn, từng đợt gió lấy đà từ cánh đồng trước mặt ùa tới, khiến lá đổ rào rào xoay tṛn những bước chân. Đâu đó đă nghe một vài tiếng ve báo hiệu cho cuộc giao mùa. Trên những đám phượng sân trường xuất hiện lốm đốm sắc hoa đỏ chói. Sắp hết năm học rồi, Thanh bỗng cảm thấy tiếc nuối, mười hai năm học vụt qua như chuyến tàu tốc hành. Sáng nay, nghe cô giáo chủ nhiệm nhắc chuyện in áo đồng phục riêng cho lớp, rồi chuyện hoàn tất hồ sơ thi tốt nghiệp mà ḷng Thanh thấy nao nao. Vừa mới ngày nào c̣n lạ lẫm e dè, bạn bè, thầy cô vừa mới quen thân, vậy mà đă sắp hết cấp rồi ư?
- Lên xe đi, nghĩ ngợi ǵ mà thơ thẩn vậy? – Tiếng Hoà từ phía sau
Thanh vội lên xe, Ḥa dướn người đạp mạnh, chiếc xe giật về phía trước khiến cô phải vội bấu vào sườn áo cậu bạn.
- Này lành phành vừa thôi, đi cho cẩn thận đấy – Thanh gắt.
Ngoái lại Hoà bảo : - Về th́ sang luôn người ta ăn cơm nhé, sáng nay nghe nói hai ông bô đi chở hàng cả ngày, trưa không có nhà đâu.
Hai nhà cách nhau bởi hàng rào cây mây, loại thân leo, tua tủa gai, mỗi năm ra hai lần quả be bé như hạt đậu tương, ăn chát xít. Bữa trưa đơn giản, ngoài bát canh rau muống và mấy quả cà c̣n có một đĩa cua rang muối. Thanh ăn thong thả, thỉnh thoảng lại liếc nh́n Hoà. Công nhận sang năm nay Hoà khác thật, ra dáng một chàng trai rồi, khuôn mặt đầy ra, đen đi. Mái tóc dầy, có phần mềm hơn, thân h́nh vạm vỡ và giọng nói cứ ồ ồ, nghe thật buồn cười. Từ hồi vào cấp ba học chung lớp, hai đứa luôn cặp kè, trông rất đẹp đôi, cả lớp chắc mẩn Thanh và Hoà yêu nhau. Trong đội cờ đỏ cũng có mấy đứa bị oan như thế, mặc kệ, chúng muốn nghĩ sao th́ nghĩ. Thanh nhớ lại chuyện bọn tổ 2 cứ đồn ầm lên rằng thằng Minh đang thầm yêu trộm nhớ Hồng Linh. Mấy hôm trước, giữa lúc ra chơi cái Thu gào lên :
- Ôi, mối thiên t́nh sử Romeo thứ hai, phen này tiểu thư ḍng họ Capiulet Dương Hồng Linh đứt phựt rồi. Sao chả có chàng Montagiu nào nḥm ngó ǵ đến ḿnh thế này, tội nghiệp thân tôi.
- Lành phành quá bà nội ơi, nhức hết cả đầu, thấy giáo ra ḱa – Thanh kêu.
Lũ con trai cười hô hố, khiếp, sắp hết lớp 12 rồi mà bọn này rơ là vô duyên, chỉ được cái nghịch là không ai bằng. Yêu đương ǵ cái thằng chuắt con ấy, vừa bé vừa đen, học hành th́ cũng nhàng nhàng. Kể cũng lạ, sao cái Linh lại thích nó nhỉ. Một tên th́ mồm mép liến thoắng, chả ăn nhập tí nào với cái đứa suốt ngày mơ mộng, thơ thẩn. Cô Liên chủ nhiệm từng phải mời phụ huynh v́ tội phá lớp, người đâu mà trơ thế không biết. Hồi năm lớp 10, trong buổi lao động, chính thằng Minh đă lấy miếng bông bọc vào quả thối rồi đốt, mùi sực lên không ai ngửi được. Bị tra hỏi nó chối phăng, leo lẻo cái miệng, may không đụng đến Thanh, chứ mà không th́…
Giờ kiểm tra Toán, thầy Lành ra đề rắn quá, có đến quá nửa lớp kêu trời. Bọn con trai khá hơn, có vẻ như làm được, chúng quyết tâm thi khối A đây mà. Thanh thích học Văn, Thầy Chuẩn dạy rất dễ nghe, mỗi tuần chỉ mong chóng đến tiết Văn của thầy. Nhưng mà giỏi Văn th́ chỉ thi được khối C, Thanh th́ lại muốn thi Kinh tế. Chẳng c̣n nhiều thời gian để mà ôn luyện nữa, thôi kệ đến đâu th́ đến – Thanh chậc lưỡi, học tài thi phận, biết đâu mà lần.
Chủ nhiệm lớp G là cô giáo Liên – Một giáo viên trẻ, nhiệt huyết. Cô nhận lớp từ đầu kỳ II lớp 11, thay thầy Mă nghỉ hưu. Giờ Hoá của cô rất sôi nổi, Thanh thích cách dạy của cô v́ cô hay lấy ví dụ thực tế. Dưới sự d́u dắt của cô lớp G lúc nào cũng dẫn đầu trong mọi hoạt động thi đua. Mỗi tháng nhất trường, cô lại thưởng riêng cho lớp. Thầy Mă dạy Lư rất giỏi nhưng nghiêm khắc, hôm nào đến môn của thầy, cả lớp im re, không khí học nặng nề. Giờ sinh hoạt nào cũng thế, thầy nói như quát :
- C̣n em nào chưa đóng tiền, hôm nay nộp nốt để tôi quyết toán với nhà trường.
Lại tiền, chán èo. Cả tuần mới có một tiết không phải học mà chỉ nghe rặt phê b́nh, nhắc nhở. Mặt đứa nào đứa ấy dài ra, cả lớp đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.
Hai sáu tháng ba. Cắm trại. Cũng tầm này năm ngoái có sự kiện trọng đại: Ấy là trường được chọn làm đơn vị chủ nhà, tổ chức đăng cai hội khoẻ Phù Đổng kết hợp với giao lưu văn nghệ, thể thao. Mười hai đơn vị bạn và gần ba mươi chi đoàn của trường, tổng cộng tṛn bốn mươi trại, kín hết cả sân vận động. Cô Liên dứt khoát:
- Mỗi em đóng 50 ngàn, bao gồm cả ăn trưa. Cô giao phần cổng cho tổ một, phần trại cho tổ hai, phần thi nữ công gia chánh cho tổ…
Cứ thế, mọi việc y lệnh. Hội trại diễn ra suôn sẻ, ồn ào, náo nhiệt. Cô Liên luôn miệng thúc giục, lúc cười, lúc lớn tiếng. Nhưng công việc đâu vào đấy.
“Đang đi qua lễ đài là chi đoàn 11G, trong năm học vừa qua tập thể 11G luôn vững mạnh về mọi mặt…” Tiếng loa giới thiệu át cả tiếng x́ xào.
- Cháy, cháy rồi ḱa, tầng ba. H́nh như là ở lớp 11G.
Cô Liên đang ở kỳ đài vội lên ngay, mặt cô nhíu lại, chưa bao giờ thấy cô tức giận đến như vậy. Pḥng học lớp 11G, nhà trường bố trí cho 1 đơn vị bạn làm nơi tập kết đồ biểu diễn. Lửa đùng đùng, toàn bộ đồ diễn biến thành tro bụi. Thủ phạm vụ cháy thật khó xác định. Mang tiếng cho nhà trường quá – Cô Liên nghĩ.
- Vào hàng đi, làm ǵ mà đờ ra thế, nhanh lên, tập trung xong c̣n phải ra làm nốt trại ḱa - Lớp trưởng Sang như hét vào tai Thanh.
Thằng Vụ nheo mắt:
- Bà chậm như rùa ấy, lớp mất thi đua v́ bà bây giờ.
Híc, cái thằng. Chỉ được cái bẻm mép, đến là ghét. Năm ngoái, nếu không có cô chủ nhiệm rộng lượng đứng ra bảo lănh cho hành động đốt trường th́ năm nay hẳn c̣n được ngồi đây chắc? Chứng cớ rành rành thế mà măi mới nhận, đồ anh hùng rơm. Chó chê mèo lắm lông, đồ lành phành – Thanh bực ḿnh lẩm bẩm.
Cô bé Thương ngồi ngay đầu bàn, tính nhút nhát, hay khóc. Ngồi cạnh là thằng Giang, một tay chuyên hóng hớt có biệt hiệu là Thái giám. Hắn có cái giọng e é như quan hoạn, nghe rất buồn cười. Đôi mắt ti hí, híp hết cả mặt, tính như đàn bà, chuyện nào cũng xỏ xiên. Bực một nỗi, hắn lại là hàng xóm. Có ǵ lớn bé, hắn đều mang lên lớp tồng tộc hết. Thương ức lắm, đă thế hắn lại ra cái vẻ đàn anh. Cũng bởi mẹ Thương với mẹ hắn chơi rất thân với nhau, hai bà đều muốn hắn đèo Thương đi học. Tuy chả ai ưa ǵ nó nhưng cũng phải kiêng dè v́ nó hay có tính tọc mạch, chuyện lớn chuyện bé nó đều tấu đến tai cô chủ nhiệm, lắm lúc cũng phiền toái, mệt mỏi. Mà chỗ nào cũng thấy mặt nó, thiêng ghê, đốt nhang muỗi nó cũng lên. Lạy hồn. Đúng là không oan khi bị gắn biệt danh Thái giám.
Một buổi sáng, chưa bước vào lớp Thương đă nghe mấy đứa x́ xào. Nào là thất t́nh, nào là tranh ăn với em, cả tháng không tắm v v và v v. Lại c̣n đặt vè nữa chứ: “Con bé Thương/ Đi xin tương/ Nhảy qua tường/ Đánh vỡ bát/ Về mẹ tát/ khóc hu hu/ Ngồi thu lu/ Như đống rạ nát…” nghe mà điên tiết. Chắc chỉ có Thái giám thôi, không ai vào đây cả. Vừa ức vừa buồn. Được, từ nay sẽ đi bộ, cóc cần ai đưa đón.
Ngay hôm sau, Thương lầm lũi một ḿnh tới trường, ai nói cũng mặc. Một lần t́nh cờ gặp một anh sinh viên cho đi nhờ. Thế là quen, rồi cứ đi nhờ, nhiều lần như thế…Trong trang sách của Thương thỉnh thoảng kẹp lẫn một vài lá thư. Thương thấy nhơ nhớ, mang mác, cảm giác rất lạ. Những khác lạ ấy không qua được mắt thầy dùi, tất nhiên Thái giám biết th́...toàn trường biết. Thương ngượng, lên lớp chỉ biết ôm mặt gục xuống bàn. Giờ Hoá rất sôi động, mà cô bé chả nắm được ǵ. Tan học, cả lớp thấy hai cô tṛ tản bộ quanh khuôn viên trường, không biết họ nói với nhau những ǵ mà hôm sau Thương đă vui vẻ trở lại. Nhưng hai tuần nay phải đi bộ, không ai đưa đón nữa. Anh chàng sinh viên của Thương biệt tin tức…Buồn. Nhớ. Tê tái…
Thứ Hai giờ chào cờ, thầy hiệu trưởng đứng trên kỳ đài giáo huấn một thôi một hồi về nề nếp, kỷ luật. Hôm nay có hai tiết văn liền, bài viết số 6. Cả lớp ḅ ra bàn viết, im phăng phắc. Đề khó như thi tốt nghiệp, đứa nào cũng kêu trời.
Giờ ra chơi, cô Liên đang ở văn pḥng bỗng nghe tiếng gọi:
- Em thưa cô, cô lên ngay lớp đi, bạn Thương, bạn ấy muốn…- Tiếng B́nh bí thư lắp bắp không ra hơi khiến cô giật ḿnh.
- B́nh tĩnh đi nào, có chuyện ǵ thong thả nói cho cô nghe.
B́nh vừa dứt lời, lập tức hai cô tṛ hối hả chạy lên tầng ba. Học sinh Thương bé nhỏ nước mắt giàn giụa, một nửa người đă ở bên kia lan can, chỉ có một tay bám vào thành tường, cô bé muốn nhảy xuống. Ở phía dưới rất đông học sinh, nháo nhác lo sợ. Đă có nhiều phương án cứu hộ nhanh chóng được đặt ra, nhưng vẫn chưa hiệu quả. B́nh tĩnh cô Liên tiến tới, giữ một khoảng cách vừa đủ, vẫn giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cô hướng về Thương bảo:
- Em Lưu Thị Thương, hăy nghe lời cô leo ngay vào đi. Nếu em nhảy xuống, tôi sẽ hạ hạnh kiểm em cả năm học, cả năm em nghe rơ chưa?
Nghe cô chủ nhiệm nói vậy, Thương ngập ngừng, quên cả ư định tự tử. Trong đầu chợt lo lắng, bị hạ hạnh kiểm? Từ cấp một đến giờ có bao giờ phải để thầy cô nhắc nhở về ư thức kỷ luật đâu, ḿnh là học sinh ngoan mà, giờ lại bị hạ hạnh kiểm?
Thấy Thương do dự, cô Liên lại tiếp:
- Thương, em hăy b́nh tĩnh, có ǵ vào trong lớp nói cho cô nghe nào, bây giờ hăy nắm lấy tay cô. Được rồi. Em có thấy bạn bè, thầy cô đang rất lo lắng cho em không?
Ở dưới im phăng phắc, tất cả nghển cổ, nín thở theo dơi từng cử chỉ của hai cô tṛ trên tầng ba. Bỗng tiếng vỗ tay rào rào, rồi mọi người ùa lên cầu thang. Cô bé Thương đang nức nở trong ṿng tay cô chủ nhiệm. Cả chiều hôm ấy cô Liên ở nhà Thương, cô biết học tṛ của ḿnh đang rất buồn, cả thất vọng nữa. Tuổi mới lớn tấm lư rất phức tạp, suy nghĩ nông nổi. Nếu không khéo léo, tế nhị xử lư các t́nh huống sẽ gây hậu quả khôn lường. Cô coi những cô cậu học tṛ của ḿnh như con, hoà đồng với chúng. Chỉ cần một lời nói nhẹ nhàng, một cử chỉ thân thiện, một tấm ḷng rộng mở vị tha là có thể cảm hoá được rất nhiều học sinh cá biệt, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt. Tháng trước Linh Nhi – Một cô tṛ hăng hái hoạt động Đoàn vắng mặt liền mấy buổi không rơ lí do, cô thấy lớp x́ xào to nhỏ ǵ đó. Gọi điện không được, cô Liên quyết định tới nhà. Cô biết Nhi tới trường vất vả, nhưng không nghĩ là lại ở xa đến vậy. Hàng ngày cô bé phải đạp xe gần hai chục cây số đường sỏi đá đi học, nhưng chưa một lần đến muộn. Tới nơi, cô vén mấy nhành hoa giấy buông thơng trước cổng, gọi với vào:
- Nhi ơi, có ai ở nhà không?
Có tiếng dép loẹt quẹt, rồi bóng người lom khóm từ đằng sau nhà bếp bước ra. Một bà lăo miệng nhai trầu bỏm bẻm, cô Liên đoán là bà nội của Nhi. Biết cô giáo của cháu ḿnh tới thăm, bà lăo hồn hậu mời cô vào nhà. Qua câu chuyện của bà, cô mới hiểu v́ sao Nhi phải nghỉ học, nên cố lán lại đợi bố Nhi về. Chỉ có thể gặp phụ huynh, cô mới có thể thuyết phục gia đ́nh cho Nhi trở lại trường. Cô cũng không thể ngờ được là đến bây giờ, ở nông thôn nhiều nơi vẫn c̣n lối nghĩ cổ hủ, lạc hậu đến vậy. Nhi phải nghỉ học v́ xóm bên có đám hỏi, nếu không nhận lời th́ sau này không c̣n ai nḥm ngó nữa. Bố Nhi sau khi nghe cô giáo phân tích những điều thiệt hơn đă hiểu ra và đồng ư để con gái đi học trở lại. Nhi vui lắm, ôm lấy cô giáo khóc măi.
Tin cô chủ nhiệm bị ốm lan đi nhanh chóng, cả buổi học đứa nào đứa nấy nhấp nhổm không yên, tự nhiên chúng thấy thương cô quá. Nhi áy náy v́ nó mà cô bị cảm nước mưa sau hôm ở nhà nó về. Thằng Trung đại gia bô bô ngay sau khi tan học:
- Chúng mày ơi, đi thăm cô giáo ốm nhé? Tao ủng hộ lớp hai trăm được không?
Ừ đi thăm cô chứ, Thanh nghĩ. Cái thằng lành phành giàu có này đôi lúc cũng được việc ra phết. Thanh đang mông lung th́ thằng Sang béo lớp trưởng tuyên bố:
- Tớ cũng ủng hộ một trăm, thiếu đâu trích quĩ lớp. Chiều nay được nghỉ, ai đi đến viện thăm cô được th́ hai giờ tập trung tại cổng trường.
Cả lớp ḥ reo, có tiếng vỗ tay bồm bộp. Tất cả lao ra khỏi lớp, hối hả ùa tới nhà xe.
Thằng Vụ lại gây ra chuyện, không hiểu sao đánh nhau. Trông nó có đến nỗi nào đâu mà cục thế không biết, đánh bạn toạc cả đầu phải đi cấp cứu. Năm ngoái đă bị kỷ luật rồi, thêm lỗi này chắc chắn sẽ bị đuổi học, mà ngày thi cận kề…
Hội đồng kỷ luật nhà trường được tiến hành ngay sau đó. Quyết định đuổi học học sinh Lưu Văn Vụ có tới 99% thầy cô tán thành. Lần đầu tiên Vụ khóc, nó ân hận lắm, nó muốn xin lỗi tất cả thầy cô, muốn làm lành với các bạn. Nhưng không c̣n cơ hội làm lại nữa. Sau buổi kỷ luật, Vụ đứng ngoài hành lang nghe rơ tiếng thầy hiệu trưởng nói với cô chủ nhiệm, khi cô cố xin cho nó “Cô phải nghiêm khắc, để làm gương. Không dung túng cho những học sinh như vậy”. Thế là hết, làm thế nào bây giờ? Vụ khóc to hơn…Nó lao ra ngoài và đi trong vô định…
Buổi liên hoan chia tay diễn ra trong nước mắt. Ai cũng rưng rưng, có bao nhiêu điều muốn nói mà cứ trôi tuột đi đâu mất cả. Thằng Vụ nghẹn ngào:
- Kính thưa cô, thưa các bạn. Lời đầu tiên em không biết nói ǵ để đền đáp công ơn của cô. Hai lần em mắc lỗi là cả hai lần cô đứng ra bảo lănh cho em. V́ em mà lớp ảnh hưởng thi đua. Hôm nay em xin cô và các bạn tha lỗi cho em, em sẽ cố gắng trong kỳ thi tới. Nhất định em không làm cô và các bạn thất vọng, em sẽ…
Ngồi cạnh nghe Vụ nói, Giang Thái giám cúi gằm mặt, có lẽ nó thấy xấu hổ, mặt đỏ bừng, mấy lần đứng dậy định nói ǵ đó mà lại thôi. Lúc này, nh́n ai cũng thân thương đáng yêu đến thế. Cô Liên xúc động nói với đàn con của ḿnh:
- Các con thân yêu của cô, thế là ngày mai, chúng ta phải xa nhau rồi, cô không c̣n được cùng các con say sưa bên bài học, những buổi sinh hoạt, lao động nữa. Cô mong các con sẽ trưởng thành trong bước đường tương lai. Dù đi đâu, làm ǵ th́ cô vẫn luôn ở bên cạnh các con. Lớp G luôn ở trong trái tim cô…Hăy cố gắng đạt kết quả cao trong các kỳ thi tới các con nhé. Cô tin là các con sẽ thành công, sẽ không phụ ḷng tin tưởng của cha mẹ, thầy cô. Chúc các con chân cứng đá mềm, vượt qua thử thách đầu tiên trước ngưỡng cửa cuộc đời…Đó chính là điều mà cô mong muốn bấy lâu…
Cả lớp lặng đi, đâu đó có tiếng sụt sịt nấc nhẹ. Bên ngoài cửa sổ lớp học, gió xào xạc. Những ánh nắng xuyên chéo vào lớp làm không gian sáng bừng lên, như níu kéo tất cả, như không muốn thời gian trôi đi…
Hoà nắm chặt tay Thanh, người bạn, người hàng xóm tốt bụng. Trong ánh mắt của Hoà chợt khác lạ, Thanh cố tránh ánh mắt ấy v́ hiểu Hoà muốn nói ǵ, nhưng chưa muốn nghe điều ấy trong lúc này. Thanh liền cầm chặt tay cậu bạn và nói:
- Chúng ḿnh quyết thực hiện bằng được ước mơ nhé? Nào, ngoắt tay nào…

***
Tháng Tám, mùa thu, lá vàng rơi rụng rất nhiều, sân trường rợp những lá là lá. Cô Liên nhẹ bước, ḷng mơ màng nghe thấy từng tiếng gọi quen thuộc của đàn con thân yêu. H́nh như là tiếng con Sang lớp trưởng, B́nh bí thư, rồi con Vụ, Thanh, Liên, Nhi, Hoà, Giang… Cả tiếng tṛ Thương bé bỏng. Tất cả ríu rít bên tai cô:
- Cô ơi con Vụ đây, con đỗ Đại học Thương Mại, bạn Thanh đỗ Bách Khoa rồi.
- C̣n con đỗ Sư phạm Văn… Bạn Nhi đỗ đại học Công Đoàn, bạn B́nh đỗ…
Mắt cô nhoà đi, cô thấy ḿnh đang giang rộng tay ra ôm tất cả các con vào ḷng. Nhưng tim cũng nhói đau khi biết c̣n rất nhiều em không đỗ trường nào, thậm chí cả trượt tốt nghiệp. Đó là những điều cô trăn trở, cảm như ḿnh có lỗi…
Tùng, tùng... Hồi trống kéo dài đưa cô trở về với thực tại. Một năm học nữa bắt đầu. Những gương mặt thơ ngây ngồi phía dưới, ánh mắt sáng ngời háo hức. Cô lại tiếp tục với lớp học tṛ mới, tâm huyết, thử thách và cơ hội. Tiếng trống rộn ràng thúc giục, mái trường như thức dậy sau kỳ nghỉ hè, sôi động, náo nhiệt. Từng lớp, từng lớp học sinh kế tiếp nhau, hứa hẹn bao điều tốt đẹp trong tương lai…
Lúa đến ngày sẽ chín.

Viết xong ngày 25.4.2012



--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 24 2012, 06:28 PM
Post #113



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 30
Thank(s): 3
Joined: 20-05-12
From: baria vung tau
Member No.: 23,799



B́a thơ của bạn niemquan640 (trang 1)

BỐ

Khoác ba lô lên vai
Bố trở về
sau mịt mù khói lửa
Từ chiến trường miền Nam đến chiến trường Pôn pốt
hằn sâu bao dấu chân người

Bố thường kể
Những đêm dài nằm đưa vơng
giữ hài cốt đồng đội
Những con người chỉ c̣n nơi miền kư ức
Nặng trịu nỗi ḷng
Mùi chiến tranh xoáy lên tận óc.
Qua lời bố kể
Trong con hiện về người đại đội trưởng
Cả gương mặt những người đồng đội cũ
cũng trở về gắn bó trong con
Bố kể về..
những cô gái
Trên những nẻo đường chiến trận.. ngày xưa.
tiếng hát ngọt ngào mặn từng khúc ruột
Bố kể về..
Những tháng ngày ở trường lục quân
Những buổi sáng tập bơi, những lần tập trận
lênh đênh giữa trời giữa biển

Giọng kể vẫn trầm ngâm sau đạn bom c̣n lại
chỉ có đôi mắt của bố
vụt buồn vụt sáng

Mẹ bảo
Bố bây giờ vẫn tếu chuyện như xưa
vẫn trầm ngâm và khó đăm đăm mỗi lần con phạm lỗi
Nhưng con biết
ánh mắt của bố xa xăm hoài niệm về quá khứ
và khắc khoải lo về mỗi bước con đi

Phần đời trai trẻ bố để lại chiến trường
gửi mái đầu xanh tận miền biên giới
Đồng đội của bố
Kẻ trở về, người ở lại
Tiễn biệt .. chia ly
Bố trở về - đoàn tụ
Một phần máu và nước mắt bố để lại cùng đồng đội

Bố trở về
Bộ đồ quân hành xạm màu chinh chiến
Hai mươi năm cằm cặm nuôi con
Chiến trường có ai mong
Bố t́m hoài trong nỗi nhớ.



GÓP Ư TÍ.
Khoác ba lô tren vai
Bố trở về
Khoan nói về toàn bài thơ. nội dung tốt phá cách trong sáng tác. tuy nhiên tứ thơ chưa sâu, h́nh ảnh chưa that sự gây xúc động mạnh.
Từ KHOÁC ở đây không cần thiết, thừa. trongn khi chưa nói lên tâm điểm là cái ba lô. cái ba lô hẳn nhiên không ai vác hay bê, hoặc khiêng, nên bỏ từ này thêm vào h́nh ảnh phong sương của nó th́ hay hon.
Ví dụ:
Chiếc ba lô sạm màu nắng gió.
Bố trở về từ biên giới tây Nam...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 7 2012, 08:31 PM
Post #114



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 30
Thank(s): 3
Joined: 20-05-12
From: baria vung tau
Member No.: 23,799



TRĂNG KHUYẾT.

“Sao em lại ngỏ lời.
Vào một đêm trăng khuyết…”
Lời ca nghe da diết.
Làm ḷng anh nhói đau.

Anh không trách em đâu.
Đời hợp-tan-c̣n-mất.
Nhưng anh c̣n ân hận.
Món nợ t́nh em trao.

Đó là nụ hôn đầu
Trước khi ḿnh xa cách….
Thôi cũng đành duyên phận.
Hẹn em đến kiếp sau.

Ta sẽ trả cho nhau.
Món nợ t́nh c̣n lại.
Bây giờ và măi măi.
Đừng gặp lại trong đời.

Giờ chỉ c̣n ḿnh tôi.
Trên lộ tŕnh đơn độc.
Mang nỗi đau truyền kiếp.
Đời nhà giáo…không tiền…
(Cảm tác khi nghe bài Trăng khuyết)
Hắc dịch: 06/06/2012

This post has been edited by nguyen van thien: Jun 7 2012, 08:33 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 20 2012, 10:51 PM
Post #115



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



ĐÊM Ở Đ̉ LÈN

( Truyện ngắn dự thi báo Văn nghệ tháng 6/2012 )

Bằng Lăng Tím

“Đêm nay, ông ở lại nhé, đừng vội về. Tôi sẽ kể cho ông chuyện đời tôi”. Nghe tôi nói như vậy, cậu bạn thân nhất từ hồi học phổ thông với tôi khẽ gật đầu. Sau mấy tháng giấu gia đ́nh lên đây, người duy nhất tôi tin tưởng là Sơn, bởi anh rất chân t́nh, luôn bên tôi mỗi khi sóng gió, nên đă cho địa chỉ và mong Sơn tới để nhờ một việc hệ trọng. Ở đời chỉ khi gặp hoạn nạn, gian nguy, người ta mới hiểu hết ḷng dạ nhau.
“Nào, cậu kể đi” - Sơn giục. “B́nh tĩnh, ông c̣n nhớ Huế không, mối t́nh thời sinh viên của tôi đấy”. “Nhớ, nhưng cậu đă chia tay ngay khi ra trường rồi c̣n ǵ?”. Vâng, chuyện dài lắm, chính v́ thế mà tôi đă t́m kiếm nàng ấy suốt mười ba năm, không một tin tức, một tia hy vọng nào. Mười ba năm, cũng dài và cũng ngắn, đủ để cho tôi chiêm nghiệm nhiều điều. Tôi hối hận khi quyết định tuyệt t́nh với Huế, mặc sự níu kéo đến tuyệt vọng của nàng. Cái gă đàn ông khốn nạn trong tôi sao nó lại tồi tàn ích kỷ đến vậy. Gần hai chục năm, tôi vẫn không hết nỗi ám ảnh giây phút chia tay. Đôi mắt ấy đẫm lệ như khẩn khoản, như van lơn mà lại như bất cần trong im lặng. Nàng không nói, lặng lẽ ngồi sau xe đạp của tôi ra ga. Ánh nắng ban mai mà mờ nhạt, tiếng c̣i tàu rú lên từng hồi, những cỗ bánh xe rít vào đường ray chát chúa. Chỉ một lúc, bóng dáng con tàu đă mất hút, bỏ lại khoảng trời trống không cùng cái thằng tôi hèn nhát đứng như chôn chân trong biển người nơi sân ga. Lúc ấy, tôi cũng chẳng biết ḿnh làm thế đúng hay sai?
Sau ngày đó, tôi cưới vợ. Một cô gái mà tôi cho rằng hơn nàng về mọi mặt: Giàu sang, công việc, địa vị... Ở đời, cái câu nói mọi sự so sánh đều khập khiễng, cho đến hôm nay tôi mới thấy nó đúng. Của cải, quyền lực vây quanh, tung hô, bó chặt làm tôi măn nguyện sung sướng. Cái bụng tôi to ra v́ bia bọt, dáng đi lạch bạch bởi ít vận động. Bạn bè chân t́nh được thay thế bằng những kẻ xu nịnh. Tôi mê đi, sướng rên lên. Ai cũng nghĩ tôi hạnh phúc.
Lấy nhau được sáu năm, khi thằng cu Tít ba tuổi th́ phát hiện nó không phải con tôi. Con gái ông chủ tịch vẫn qua lại với người t́nh cũ, tôi bị cắm sừng. V́ danh giá gia đ́nh, v́ tiền bạc, sự thăng tiến, tôi âm thầm bỏ ngoài tai, tự lao vào cuộc chơi. Cái ghế phó chủ tịch tập đoàn lớn của tôi, có biết bao kẻ ước ao nḥm ngó. Mặc cho búa ŕu dự luận, tôi vẫn đàng hoàng nhảy từ trưởng pḥng sang đây, quyền uy chỉ sau người đứng đầu cơ quan tức bố vợ tôi, bởi trong công ty, chủ nghĩa gia đ́nh trị có từ lâu, nên không ai dám ho he.
Từ chối đi công tác bằng ô tô con của công ty, tôi đi tàu. Đơn giản v́ muốn t́m lại cảm giác thời sinh viên, ngồi ghế cứng, không điều ḥa, ngột ngạt và chen chúc. Quê tôi ở Yên Bái, ngày trước, lần nào về cũng làm bạn với đường sắt. Đi xa mệt mỏi, nàng gục vào tôi, mái tóc ḷa x̣a che lấp khuôn mặt tai tái. Tôi bảo: “Huế ơi, quê hai đứa cách xa thế này, em c̣n muốn về làm dâu Phố Lu không?”. Lắc đầu, rồi lại gật và im lặng. Ấy là lần đầu tiên em theo tôi về quê. Mẹ tôi phán: “Con bé này rắn rỏi, g̣ má hơi cao, sau này nó sẽ làm chồng đấy con giai ạ”. Bố chép miệng: “Ôi dào, bà mặc xác chúng nó, thời đại bây giờ có như ngày xưa tôi với bà đâu”. Lần sau về, nàng thủ thỉ: “Em quen rồi không thấy xa nữa, làm dâu Phố Lu có khó không anh?”. Tôi nói: “Cũng tùy thôi”. Nàng rúc đầu vào ngực tôi: “Hay là anh làm rể...”. “Ừ được đấy, em có nuôi nổi anh không?”. Huế ngượng nghịu, ngước nh́n rồi mân mê bông hoa ban tôi hái tặng. Lần đầu tiên tôi thấy đôi mắt đen huyền của em, dịu dàng, sâu thẳm, một khoảng trời trong trẻo, yên b́nh hằn chứa trong đó. Đôi mắt ấy như bao trùm lấy tôi, lôi cuốn đắm say, không thể xóa nḥa và lẫn đi đâu được.
Tôi theo em về quê, cũng bằng tàu. Con gái vùng này gần biển nước da bánh mật, chắc khỏe, thô nhưng thật. Nàng bảo: “Sau này xem ai níu giữ được ai nhé?”. Tôi nói: “Chắc em thắng rồi”. Nhà em ở cạnh ga Đ̣ Lèn, bước xuống tàu đi bộ mươi phút là tới. Gia đ́nh nàng dung dị, một mẹ một con. Măi sau này tôi mới biết người cha mất tích từ hồi nàng c̣n bé, ông theo tàu đánh cá ra khơi trong một trận băo lớn mà không bao giờ trở lại, cả nhà đau khổ tuyệt vọng đành lấy giờ khắc ông ra đi làm ngày giỗ. Mẹ nàng thận trọng ḍ xét, c̣n tôi tồng tộc. Đến tối, nàng th́ thầm: “Mẹ chê anh”. “Sao, chê à”. ‘Ừ, anh vô tâm quá, chẳng có ư ǵ cả. Mẹ bảo anh chắc con nhà giàu, công tử khó nuôi”. Tôi suưt bật cười, nàng lại tiếp: “Nhà neo người đầu tắt mặt tối, anh đừng buồn, rồi mẹ sẽ quen và hiểu thôi”. Hè năm ấy tôi về Đ̣ Lèn một tuần, cũng xắn quần lội ruộng gặt lúa, buổi chiều chẻ hết đống củi to tướng. Đến tối, tôi nhễ nhại quảy thúng bánh gị ra ga, bốn chuyến tàu về mới bán hết. Nàng cười bảo: “Công tử họ Dương của em giỏi thiệt”. Mẹ nàng khẽ gật: “Nhà cô vất vả thế đấy, có chịu được không?”.



This post has been edited by Bằng lăng tím: Jun 22 2012, 09:21 PM


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 20 2012, 10:54 PM
Post #116



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



***
Tôi thị sát ba ngày ở Đ̣ Lèn, không biết có duyên nợ ǵ với mảnh đất này mà loanh quanh vẫn trở lại. Công trường ngổn ngang, gặp mùa mưa nên tiến độ như rùa. Để tiện việc, tôi chọn một nhà nghỉ gần đấy làm nơi tá túc. Cái nơi thị tứ này, nhà quê chả ra nhà quê mà phố xá cũng chẳng phải. Ồn ào nhất lại về đêm v́ hàng chục chuyến tàu ngược xuôi, phía bên kia là quốc lộ 1 không lúc nào hết xe. Được cái, tôi thích nghi với môi trường rất nhanh nên không bị mất ngủ. Nhưng đêm nay không hiểu v́ sao lại thao thức, trằn trọc đến thế. Tôi mơ màng rồi nhanh chóng bị ám ảnh bởi đôi mắt của nàng và giây phút chia tay. Tôi ân hận, day dứt, tuổi trẻ thật nông nổi, nên đă đánh mất nàng, người con gái mà tôi đem ḷng yêu thương thực sự.
Một ḿnh trong căn pḥng yên tĩnh, nơi đây không c̣n dấu vết nào của ngày xưa nữa, mảnh vườn phía sau đă bị bán làm xưởng gỗ. Hai bên mọc hai nhà nghỉ cộng với chỗ tôi đang nằm đây là ba. Kể từ cái đêm tôi bỏ chạy khỏi nhà nàng đến giờ, thấm thoát đă gần hai mươi năm. Thời gian trôi nhanh thật, tôi đă ở phía bên kia dốc cuộc đời, mà tin tức vẫn biệt tăm.
Cộc cộc... “Ai đó”. “Dạ, em... em vào được không ạ?”. Có tiếng đứa con gái, à, mấy ả ca ve, tôi chán ngấy với cái tṛ này. Không phải tôi không muốn mà v́ quá nhiều, khi th́ được đối tác chiêu đăi, lúc th́ phải đối lại. “Dạ, em vào nhé?”. Tiếng cô gái tiếp tục, tôi hơi bực ḿnh định đuổi ra, nhưng không hiểu sao lại ừ. Cô ta vào, nom cũng tạm được. Nàng thỏ thẻ: “Em chiều anh hết ḿnh nghe, nhưng phải có quà cho em đấy”. Ờ quà, quà ǵ ngoài tiền? Được, tiền th́ anh không thiếu mà chủ yếu em phải ngoan nghe chưa? Đêm Đ̣ Lèn lặng lẽ, tôi vẫn không sao ngủ được. Cô gái sau khi xong nhiệm vụ đă vùi ḿnh vào tấm chăn mỏng, hơi thở nhẹ nhàng, đều đều. Tôi bật dậy mở cửa sổ, châm vội điếu thuốc, ngoài kia phố xá lặng lẽ, tiếng rầm rập của đoàn tàu vào ga khiến tôi nhớ Huế da diết. Đôi mắt của nàng, mái tóc đậm hương bồ kết thoang thoảng. “Anh không ngủ ư?”. Bỗng cô gái thức dậy và hỏi. “Ừ” - Tôi hờ hững. “Nhớ vợ à, em không thay thế chị ư một chút được sao. “Em bao nhiêu rồi, hai mươi à, trẻ nhỉ”. “Anh thích trẻ hơn không, mai em dẫn vào cho”. “Vậy hả, đủ mười tám chứ?”. “Vô tư đi, cho anh xem chứng minh”. Tôi cười, rút tờ giấy bạc và bảo: “Đùa đấy, mai anh bận rồi”.
Tối cuối cùng, gơ cửa pḥng tôi là một cô bé non choẹt, chắc chỉ mười sáu, mười bảy, bộ dạng rụt rè, nhút nhát. Tôi không để ư lắm v́ mắt đang dán vào lap top. Đợi măi không thấy tôi lên tiếng, cô bé mạnh dạn cất tiếng: “Cháu cháu.. à em..em đi tắm nhé?”. Tôi ngẩng đầu, h́nh như cô bé này ḿnh đă gặp ở đâu rồi nhỉ, đôi mắt quen quá... Cô bé vào pḥng tắm, có tiếng xối nước và h́nh bóng mờ mờ qua tấm kính cánh cửa thấp thoáng ngờ ngợ, quen quen... Ờ phải rồi, vẫn lần nghỉ hè về Đ̣ Lèn một tuần ấy, chỉ tại cái vách tường cửa sổ bị bong vữa, bản lề rời ra, tôi mua xi măng về trát lại. Nhưng phải hàng rởm, thành thử chiều có giông, gió đập mạnh, lại ngoác ra như cũ. Đêm ấy, trăng mười sáu đẹp quá, lung linh sáng tỏ. Bên ngoài cánh cửa sổ là khoảng sân giếng ngăn bởi tấm liếp. Nàng vô tư giội nước, tôi vô t́nh ngắm. Trời ơi, đẹp. Một sự diệu kỳ của tạo hóa, tấm thân trắng ngần loang loáng dưới ánh trăng. Những đường nét căng, mịn màng đầy sức sống, quyện với gam màu đen trắng như một bức tranh thủy mặc hằn trong tâm trí, không sao quên được. Và hôm nay, tôi lại bắt gặp dáng h́nh mỹ miều ấy, cứ ngỡ ngày xưa... Chợt cô bé bước ra, đẹp như thiên thần, nhẹ nhàng tiến tới ngồi cạnh tôi th́ thầm: “Anh cũng đi tắm đi”. “Được rồi em ngồi xuống đây, giới thiệu nhé, anh là Hào, Dương Đại Hào, thế cô bé tên ǵ?”. “Em tên Hoa”. “Tên hay nhỉ, thong thả, ta c̣n có cả một đêm cơ mà, cho anh tṛ chuyện với em nhé?”. “Vâng, nhưng anh phải trả tiền đấy, ông chủ ở đây ác lắm, mọi tội lỗi đều đổ lên đầu chúng em đó”. “Được rồi, hăy kể ǵ đó về ḿnh đi, biết đâu anh lại giúp được em th́ sao? Nhà em ở đâu, có xa không?”. “Hồi nhỏ nghe mẹ kể có một thời gian dài gia đ́nh em sống ở đây, chính mảnh đất có ba ngôi nhà nghỉ này”. Tôi chồm lên: “Em nói sao? Gia đ́nh em ở đây, thế mẹ em tên ǵ, có phải là Hà Thu Huế, ngoại em là bà Dậu đúng không, thế bây giờ mẹ em ở đâu? Sao em lại tới đây?”. Cô bé mở to mắt: “Anh biết mẹ em ạ? Bà mất lúc em vừa vào lớp 10, c̣n mẹ đang ở trong Hà Tĩnh với bố. Em khổ lắm, không hiểu sao mà bố suốt ngày mắng chửi, c̣n mẹ th́ lặng thinh. Học xong cấp ba, bố bắt ở nhà làm đủ thứ việc, không cho đi học tiếp, em chán đời theo đứa bạn ra ngoài này mới được chục ngày”.
Tôi bàng hoàng, bất ngờ... Thảo nào đôi mắt giống thế, cả khuôn mặt, cái miệng...cứ như bản sao vậy. Tôi ôm nó vào ḷng và kể hết cho nó chuyện ngày xưa. Con bé chăm chú nghe, thỉnh thoảng thút thít: “Chú ơi...”
Hôm sau, tôi thỏa thuận với tay chủ nhà nghỉ đưa cô bé đi Hà Tĩnh.


This post has been edited by Bằng lăng tím: Jun 22 2012, 09:23 PM


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 22 2012, 09:24 PM
Post #117



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



***
Bí mật đưa Hoa ra Hà Nội, mua một căn nhà nhỏ và cho nó tiếp tục ôn thi đại học, tôi làm tất cả những ǵ tốt nhất có thể để cho cháu được sung sướng, đồng thời phần nào chuộc lại lỗi lầm mà tôi đă gây ra trong quá khứ. Hôm gặp nhau, Huế đă làm tôi nhớ lại ngày giỗ cha nàng, đó là lần cuối về Đ̣ Lèn trước khi tốt nghiệp. Tàu đến ga Nam Định th́ phát hiện một tay ăn mặc bảnh bao, đang móc tiền của một bà buôn ngồi cạnh. Tôi liền tóm lấy và tống cho một cú trời giáng. Hắn bật về phía sau rồi lum loa ầm ĩ, lập tức có mấy thằng bặm trợn xuất hiện, tôi chống đỡ không xuể. Sự nhốn nháo chỉ kết thúc khi an ninh tàu yêu cầu tất cả xuống ga để giải quyết. Ba tên đầu gấu gào lên làm chứng, tôi bỗng trở thành tội phạm. Một thằng dúi vào tay hai đồng chí cảnh sát mấy tờ giấy bạc và bảo: “Các anh thông cảm, cho tụi em về, muộn quá rồi”. Thế là bọn chúng được thả, khoái chí nh́n tôi bước ra, c̣n tôi vẫn phải ở lại với mặt mũi thâm tím. Cũng may đến tối, cảnh sát trưởng đến, sau một hồi nghe tŕnh bày, giải thích, ông ta cũng để cho tôi đi.
Đến nơi lúc gần nửa đêm, nàng mở cửa đón tôi trong bộ đồ ngủ mỏng tang. Nh́n bộ mặt sưng húp và quần áo tơi tả, Huế xót xa lấy dầu bóp cho tôi. Vết sưng dịu dần, tôi thoáng thấy hương bồ kết ngan ngát. Cảm giác mái tóc mượt mà cứ gần măi, gần măi rồi sát vào nhau. Trong giây phút thần tiên, hai đứa thỏa thích làm những ǵ ḿnh khao khát. Cả thế giới này thu lại trong căn buồng bé nhỏ của nàng. Chẳng ai biết ngoài đêm đen và tiếng động của đoàn tàu vào ga. Mẹ nàng sang nhà nội cách đây hơn hai mươi cây số, để bàn với các chú bác về ngày giỗ của chồng mai mới về. Tôi hạnh phúc, tôi yêu nàng, thề nguyện gắn bó với nàng suốt đời.
Tôi ở nhà nàng cả ngày hôm sau, đôn đáo xuôi ngược lo cỗ bàn cho khách. Chiều tối mọi việc xong xuôi, do phải về trường để kịp thi nên phải đi tàu đêm. Ngồi ở pḥng đợi, tôi mệt quá ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy mới hoảng hốt phát hiện ra ba lô của ḿnh đă không cánh mà bay. Làm thế nào bây giờ, có mấy đồng bạc để cả ở đó, bất đắc dĩ phải quay lại. Khi đến cổng, thấy trong nhà vẫn c̣n ánh đèn, thận trọng bước tới. Không tin vào mắt ḿnh, tôi sửng sốt thấy nàng trong ṿng tay của người đàn ông lạ. Giận tím người, vội quay ra và chạy như bay trong vô định. Trời ơi, th́ ra từ trước đến nay, nàng đă lừa dối. Tôi đau đớn, tê tái. Huế rất ngạc nhiên trước thái độ thay đổi ấy, tôi không giải thích và cũng không để nàng thanh minh. Lễ tốt nghiệp ra trường cũng là ngày hai đứa chia tay, tôi cương quyết dứt t́nh, bỏ mặc tất cả.
Trái đất tṛn hay là sự xếp đặt kỳ quặc của tạo hóa, tôi cũng không thể giải thích được. Khi nhận chức trưởng pḥng, tôi đă phát hiện ra dưới sự quản lư của ḿnh có một cậu ở xóm ga Đ̣ Lèn. Khéo léo hỏi chuyện về Huế, tôi đă ngă ngửa: Cái người đàn ông làm tôi hiểu lầm đêm ấy chính là cha đẻ. Th́ ra, mẹ Huế sau khi biết chồng ra khơi không thể về, bà đă thậm thụt với một người đàn ông khác, rồi có mang. Ông này đă có vợ ở xóm bên, chính v́ thế mà ông không xuất hiện công khai, và nàng cũng chưa dám kể với tôi.
Ngay sau khi biết sự thật, tôi đă phóng thẳng một mạch về Đ̣ Lèn. Tiếp tôi là một phụ nữ trung niên, bà ta bảo: “Cô mua lại căn nhà này gần ba năm rồi, cô không biết mẹ con bà ấy đi đâu”. Tôi đứng như hóa đá, làm ǵ bây giờ, không có thông tin, biết t́m sao? Giá được gặp lại nàng, tôi sẽ nói một lời xin lỗi chân thành, dù em có tha thứ hay không. Đơn giản là tôi có thể bớt đi sự day dứt ân hận và bù đắp một cái ǵ đó cho em...
Cũng thật không ngờ, đêm ấy đă để lại trong bụng nàng một giọt máu, tôi đă có con. Tôi thành cha thực sự, đă trút bỏ vai diễn ông bố hờ suốt một thời gian dài. Thế là cũng nguôi ngoai v́ đă t́m được người xưa, đặc biệt đă cứu đứa con gái bé bỏng ra khỏi con đường nhơ nhớp. Tôi ở đây, dù một ḿnh, nhưng vẫn thấy rất vui, một cảm giác b́nh yên dâng đầy. Hôm qua, lúc đang tản bộ dọc vườn hoa th́ điện thoại rung nhẹ, tiếng con gái bé nhỏ của tôi thánh thót: “Cha ơi, con đỗ rồi, cả hai trường cha ạ, con sẽ học thương mại. Cha về ngay với con cha nhé?”. Tôi sung sướng đến trào nước mắt. Ông biết không, cháu thông minh lắm, cả ba năm cấp ba đều là học sinh giỏi đấy. Khi biết tôi là cha đẻ, nó run rẩy lao tới ôm chặt như sợ tôi biến mất, rồi nghẹn ngào hai tiếng cha ơi. Đây này, nó c̣n đưa cho tôi chiếc hộp giấy có bông ban trắng ngày xưa, cánh hoa ngả màu khô cứng, cuộn chặt khối nhụy đă đen lại bởi thời gian...
Nhưng thật éo le, giờ tôi không thể chăm sóc cháu được, ông hăy giúp tôi tiếp tục công việc đó nhé. Căn bệnh thế kỷ đă dập tắt bao mơ ước, dự định mà tôi ấp ủ bấy lâu. Cuốn sổ tiết kiệm này, ông hăy dùng số tiền lăi hàng tháng để lo cho nó ăn học, làm cha thay tôi, chăm sóc dạy dỗ cháu nên người. Cũng nhờ ông chuyển hai bức thư cho cha mẹ đôi bên, đó là lời tạ lỗi ơn sinh thành và dưỡng dục d́u dắt của họ. Tôi chọn cái nơi heo hút để ra đi là không muốn mọi người đau khổ, thất vọng v́ tôi. Ông cố gắng thu xếp một cách ổn thỏa để mọi người không nghĩ tôi chết v́ HIV, đặc biệt là con Hoa.
Nghe đến đây, Sơn nhoài người lên nói như quát vào mặt tôi: “Không, cậu phải sống, không thể đầu hàng dễ dàng như vậy được. Tôi sẽ có cách.

***
Tôi nhận được thư Mail của con gái: “Cha yêu dấu của con, giờ này chắc cha đă ngủ v́ ở đây, con đang chuẩn bị lên giảng đường. Cha hăy yên tâm dưỡng bệnh cha nhé, dù thế nào đi nữa th́ măi vẫn là người cha kính yêu của con. Bác Sơn vừa đến mang bao nhiêu là thứ, nào quần áo, sách vở, lap top. Bác c̣n bảo cha sắp khỏi bệnh rồi, chẳng bao lâu nữa con sẽ được đón cha về...”
Tôi mừng vui khôn xiết, sau hai tháng điều trị ở nơi này, bệnh đă giảm được phần nào. Tận mắt chứng kiến có người mắc như tôi hàng chục năm vẫn khỏe mạnh, tôi rất an tâm, thực hiện đầy đủ các yêu cầu của bác sỹ. Bất giác, tôi thấy nhớ quê hương, nhớ mọi người và con gái yêu quá.
Miền bắc Califonia mùa đông lạnh, ngoài kia tuyết rơi lả tả rất đẹp. Trong ḷng tôi rạo rực, phấn chấn và ấm lên hy vọng ngày trở về...

Viết xong ngày 15.06.2012
BLT


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 5 2012, 04:08 PM
Post #118



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



Chia sẻ niềm vui với cả nhà:
- Truyện ngắn Đêm ở Đ̣ Lèn của BLT đă được đăng trên báo Văn nghệ trẻ số ra ngày 1.7.2012
Mọi người t́m đọc nhé, báo đang phát hành và bán trên các sạp báo cả 3 miền.
Trân trọng.
BLT


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 6 2012, 10:20 AM
Post #119



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 20
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



QUOTE (Bằng lăng tím @ Jul 5 2012, 04:08 PM) *
Chia sẻ niềm vui với cả nhà:
- Truyện ngắn Đêm ở Đ̣ Lèn của BLT đă được đăng trên báo Văn nghệ trẻ số ra ngày 1.7.2012
Mọi người t́m đọc nhé, báo đang phát hành và bán trên các sạp báo cả 3 miền.
Trân trọng.
BLT

Chúc mừng và chia xẻ tin vui với BLT, tất cả đang c̣n ở phía trước hăy tiếp tục cố gắng và kiên tŕ với niềm đam mê của ḿnh bạn nhé, chúc ng̣i bút của bạn ngày một vững vàng và thanh công hơn nữa.
P/S: Lâu rồi có bài QH nào mới mới ko?


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 6 2012, 11:58 PM
Post #120



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



QUOTE (Enbac @ Jul 6 2012, 11:20 AM) *
Chúc mừng và chia xẻ tin vui với BLT, tất cả đang c̣n ở phía trước hăy tiếp tục cố gắng và kiên tŕ với niềm đam mê của ḿnh bạn nhé, chúc ng̣i bút của bạn ngày một vững vàng và thanh công hơn nữa.
P/S: Lâu rồi có bài QH nào mới mới ko?


Em cám ơn bác rất nhiều ạ, v́ duy nhất ḿnh bác c̣n nhớ tới em và chúc mừng em. Em vẫn đang viết và viết tích cực, có chất lượng. Nhờ forum ḿnh mà em đă trưởng thành lên rất nhiều.
Quan Họ th́ em vẫn c̣n nhiều, nhưng em vẫn để trong laptop. Khi nào rảnh em sẽ post lên chia sẻ.
Chúc bác Én ngày một trẻ, đa tài và may mắn. Cho em gửi lời hỏi thăm tới chị Thảo.


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post

8 Trang V  « < 4 5 6 7 8 >
Reply to this topicStart new topic
4 User(s) are reading this topic (4 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 17th September 2019 - 12:24 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France