IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

33 Trang V   1 2 3 > » 

Bằng lăng tím
Posted on: Feb 1 2018, 11:03 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Đă quá lâu BLT mới trở lại chố xưa, nhưng sao vắng vẻ quá.

Nhớ ngày xưa, nhớ người cũ quá ...
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #44375 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Aug 7 2014, 10:53 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Ngày 6.6.2014, anh em ḿnh bất ngờ gặp nhau tại nhà anh Phong Điền - Huế, để rồi sau gần hai tháng, lại bất ngờ gặp lại nhau tại nhà em. Anh em ḿnh quả là có duyên anh Hoàng nhỉ? Chúc anh chị và các cháu mạnh khỏe, may mắn. Hy vọng sẽ được gặp anh và bé Vy vào ngày gần nhất
  Forum: Yêu cầu nhạc · Post Preview: #43593 · Replies: 165 · Views: 140,613

Bằng lăng tím
Posted on: Aug 7 2014, 10:53 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


.
  Forum: Yêu cầu nhạc · Post Preview: #43592 · Replies: 165 · Views: 140,613

Bằng lăng tím
Posted on: Dec 20 2013, 07:03 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


***
- Tôi đă nói với em bao nhiêu lần rồi, phải đóng cho đúng hẹn. Mà này, bây giờ c̣n ai tiêu được đồng 200 với 500 nữa? Em mang về ngay, lần này nhất định tôi không nhân nhượng nữa – Cô tài vụ gay gắt.
Cô bé Hạnh tội nghiệp ̣a lên, nó lao ra khỏi pḥng. Nó không hiểu cớ sự, vừa chạy vừa khóc, nó muốn về nhà ngay để gặp mẹ. Xưa nay mẹ vẫn luôn yêu thương hết ḿnh v́ nó, chắc chắn phải có khúc mắc. Thầy chủ nhiệm từ năy đến giờ đứng ngoài cửa đă chứng kiến tất cả, như sực ra điều ǵ, thầy liền đuổi theo cô bé. Cứ như thế, tṛ mải miết chạy, thầy cố đuổi theo sau. Bỗng trời tối sầm, một cơn mưa ập đến. Khi thầy chủ nhiệm đuổi kịp cũng là lúc cả hai thầy tṛ đều ướt sũng. Cầm tay học tṛ, thầy chậm răi nhưng dứt khoát:
- Bĩnh tĩnh đi Hạnh, nghe thầy nói đă. Chắc chắn nhà em có vấn đề ǵ đó...
Cô tṛ đă thôi khóc nhưng không đứng lại, Hạnh vẫn muốn về nhà.
- Thôi được, thầy sẽ đưa em về bởi thầy muốn xem hoàn cảnh gia đ́nh em ra sao. Bây giờ hăy quay lại, chúng ta không thể đi bộ hai chục cây số trong t́nh trạng mưa ướt thế này đúng không? Đợi tạnh mưa, thầy sẽ lấy xe máy và hai thầy tṛ chúng ta cũng về nhé?
Chiếc xe máy màu đỏ chầm chậm lăn bánh trên con đường chỗ th́ gồ ghề, đoạn th́ lầy bùn đất, con đường đến Đà Sơn thật heo hút. Lúc này, thầy chủ nhiệm mới thấy hết những gian nan vất vả của học sinh ḿnh. Vượt qua con dốc Khủa Sao thuộc địa phận Thúy Dục, sang cầu bên kia là địa phận của Đà Sơn. Chỉ cách ngăn bởi con sông mà bên thị trấn th́ sầm uất, dân cư đông đúc, chả bù bên Đà Sơn vắng vẻ xơ xác. Trên con đường này, hai bên đường lác đác những nhà sàn của bà con dân tộc Mường, thỉnh thoảng xe phải dừng hẳn lại bởi đàn lợn mán cả mẹ lẫn con chạy qua.
Xe vẫn đang chạy, chỉ cách cây cầu vài trăm mét, bỗng cô tṛ kêu lên:
- Thầy ơi dừng lại đi, người phía trước h́nh như là mẹ em đó.
Thầy chủ nhiệm cho xe dừng lại trước một người đàn bà tật nguyền, quần áo xơ xác, đầu đội chiếc nón đă cũ, một tay chống nạng, tay kia khoác cái túi nhỏ. Cô bé Hạnh ào đến ôm chặt lấy mẹ vừa khóc vừa nói:
- Con xin lỗi mẹ, giờ con đă hiểu. Mẹ nói dối con, mẹ không phải đi làm mây tre đan đúng không? Mẹ ơi, con sẽ về, con không đi học nữa đâu.
Thầy chủ nhiệm bàng hoàng, thầy không ngờ cô tṛ nhỏ của ḿnh lại có hoàn cảnh như thế này. Thầy quyết định đưa trường hợp học sinh có hoàn cảnh đặc biệt của thầy lên ban giám hiệu, đề nghị miễn toàn bộ học phí và hỗ trợ sinh hoạt cho em đến khi tốt nghiệp.

***
Buổi tuyên dương những học sinh có thành tích xuất sắc trong học tập và trong ḱ thi tốt nghiệp, thi tuyển sinh vào Đại học và Cao đẳng được diễn ra trong bầu không khí háo hức và sôi động. Thầy hiệu trưởng hân hoan và trịnh trọng đọc danh sách, trao phần thưởng. Cuối cùng, rất xúc động ông nói:
- Kính thưa các vị khách quư, kính thưa các bậc phụ huynh cùng toàn thể các em. Trong không khí phấn khởi và vinh quang này, tôi muốn được giới thiệu và chia sẻ niềm vui với một vị phụ huynh đặc biệt, một người mẹ tuyệt vời. Bà đă chịu biết bao vất vả đớn đau bất hạnh trong cuộc sống, hy sinh tất cả v́ con. Những ngày tháng cuối cùng trước khi kết thúc năm học, để có tiền đóng cho con, bà đă đi khắp nơi bằng chiếc nạng gỗ, cầu xin ḷng tốt của mọi người. Chắt chiu dành dụm từng đồng lẻ cho con, mong con thành tài. Rất nhiều lần, bà đă qua đây, lặng lẽ dơi mắt về phía cổng trường ngóng con cho thỏa nỗi nhớ, nhưng bà không vào. Bà không muốn làm ảnh hưởng đến việc học tập của con. Vâng, người mà tôi muốn nhắc đến ấy là bà Lê Thị Thanh Lương, phụ huynh của thủ khoa Lê Thị Mỹ Hạnh – Một học tṛ xuất sắc của trường chúng ta.
Từ bên cánh gà, bước ra sân khấu là một người đàn bà lam lũ, một tay chống nạng, tay kia vịn vai con gái. Cái ống quần không chân cứ lắc lư theo nhịp bước trông rất tội. Nhưng mặt bà rạng rỡ, hân hoan, ánh mắt như măn nguyện, hạnh phúc. Hàng tràng pháo tay vang dội không ngớt.
Bỗng từ phía băng ghế dành cho các đại biểu, bác chủ tịch hội cha mẹ học sinh bất ngờ bước nhanh lên sân khấu. Bác run run nói không tṛn tiếng:
- Ḱa... Lương.
Rồi bác cùng d́u mẹ con bà Lương vào trong cánh gà.
Vị chủ tịch hội cha mẹ học sinh ấy chính là Vi Công Tản

Viết xong ngày 10.9.2013
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #43117 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Dec 20 2013, 07:02 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Chị Lương cố lết về nhà, toàn thân run bần bật v́ ướt mưa. Ngày hôm nay chị đă gặp lại con người đó, cái con người mà cách đây gần hai mươi năm, chị đă tin tưởng và yêu say đắm. Chị đă nhận ra anh ta, cái khuôn mặt ấy, với cái cằm bạnh ra và đôi lông mày sâu róm, mỗi khi cười đôi sâu ấy chập vào nhau tựa hồ hai vệt đen quét qua quả đất. Con người ấy có vứt xuống chín tầng địa ngục vẫn không giấu đi đâu được. Anh ta oai vệ, đầu tóc mướt mát, comple thẳng đứ, giầy bóng nhoáng bước xuống từ chiếc xe ô tô đời mới ngay trước mắt chị. Nhưng chắc chắn một điều, anh không thể ngờ rằng cô thiếu nữ xinh đẹp trẻ trung năm xưa lại thành ra như này. Bây giờ, anh sung sướng. Anh giàu sang. Anh bội bạc. Kệ, số phận đă an bài, chị cũng chẳng ca thán trách móc chi. Chị chỉ thương con gái chị, cái giọt máu của kẻ quất ngựa truy phong. Trời đă cho như thế, chị sẽ cố gắng đến hơi thở cuối cùng để cho con được học hành bằng bạn bằng bè. “Mẹ ơi, chủ nhật tuần này, nhà trường họp phụ huynh, mẹ cố đến nhé, nếu không là con không được thi tốt nghiệp đâu” – Chị cầm mảnh giấy nhắn của con gái mà ḷng đau thắt. Làm sao chị có thể đến trường được đây? Sự xuất hiện của chị trong lúc này chỉ làm tổn thương con gái mà thôi. Bất giác chị thấy tủi thân, con cái người ta có đủ cha mẹ, có ông bà. C̣n con gái chị th́ chịu thiệt tḥi nhiều quá. Bây giờ chị mới thấy hối hận v́ sự ương bướng của ḿnh thời thanh xuân. Chị đă dứt gia đ́nh theo anh ta, rồi bị cả nhà từ mặt. Đi mắc núi, trở lại mắc sông, mười mấy năm trời chị âm thầm nuôi con Hạnh khôn lớn, chị hy vọng ông trời sẽ thương và bù dắp cho chị.
- Đời chị khổ thế đấy chú Thành ạ, chú c̣n ở đây nửa tháng nữa đúng không? Thôi th́ chú thương chị, chú đến họp cho cháu nhé?
Thành vẫn chưa hiểu hết đầu đuôi câu chuyện và con người chị ra sao, đang định hỏi thêm th́ đột nhiên chị lại nói:
- Chủ nhật chú lên huyện, chú đưa giúp cái này cho một người, đây là địa chỉ. Chú đừng nói ǵ cả, chị không muốn rắc rối về sau nữa.
Sau buổi họp phụ huynh, Thành t́m đến địa chỉ viết trên gói giấy xi măng. Đó là ngôi nhà ba tầng khang trang nằm ngay trung tâm thị trấn. Tiếp cậu là một người đàn ông độ tứ tuần, tuy cái bụng có hơi phệ và cái cổ khí phinh phính nhưng nom c̣n phong độ lắm. Trên tường treo tấm bằng gia đ́nh văn hóa: Chồng - Vi Công Tản, vợ - Vàng Y Hương, con Vi Công Việt rất ngay ngắn. Thành đoán thằng con trai chú h́nh như cũng đang học ở trường với Hạnh. Nhận gói đồ từ tay Thành, ông nh́n trước ngó sau xem chừng bà vợ rồi mới mở ra xem. Bỗng chú vỗ vai cậu, giọng ồm ồm:
- Có khi anh em ḿnh ra ngoài phố làm cốc bia nhỉ, ở nhà ngột ngạt quá?
Thành định từ chối song thấy chú Tản nháy mắt nên khẽ gật đầu.
- Lúc sáng anh có nh́n thấy chú, chắc là chú họp thay?
Thành trả lời đại rằng cậu đi thay phụ huynh em Thắm, nhà dưới măi bến Đà Sơn, nếu chú muốn t́m hiểu thêm th́ cứ xuống đó mà hỏi. Thành không biết v́ đơn giản, cậu chỉ là sinh viên trường Y học cổ truyền, lên đây thực tập t́m lá thuốc để hoàn thành đề tài cho luận văn tốt nghiệp. Cậu trọ nhờ ở đấy sau hôm cứu chị mà thôi. Chú Tản có vẻ không vui, nhưng trước khi ra về vẫn xin số điện thoại.
Thành không nghĩ là sáng hôm sau chú xuống Đà Sơn. Nh́n căn nhà tranh tồi tàn trơ trọi nơi bến nước hiu quạnh, chú có vẻ trầm ngâm suy tư lắm. Thành nhớ lời hứa với chị Lương, nên im lặng. Chú Tản bảo cậu cùng dạo bộ ra bến, vừa đi chú vừa tâm sự:
- Người nhờ em gửi trả anh cái khăn này nhất định là “Khau” rồi. Gần hai mươi năm qua, anh không có tin tức ǵ của “Khau”.
Ngày ấy, vẫn nơi bến Đà Sơn này, nơi cây cầu bê tông vừa xây chính là cái cầu tre, anh đă đưa “Khau” sang bên kia sông để về Đà Tây bản làng của anh. Nhưng đúng vào dịp chuẩn bị làm đám cưới th́ anh có lệnh nhập ngũ. Anh đă khuyên “Khau” cứ tạm về xuôi, chờ anh trở về. Nhưng “Khau” không chịu nên anh đành nhờ một người bạn gái làng bên cho “Khau” tá túc. Khi hết thời gian quân ngũ, anh trở về th́ cả khu Đà Tây đă bị giải tỏa để làm hồ chứa nước cho nhà máy thủy điện. T́m măi mới gặp cô bạn, nhưng cô bạn cũng không biết “Khau” đi đâu. Anh lặn lội về quê “Khau” và được biết gia đ́nh đă từ mặt bởi năm xưa không nghe lời bố mẹ, bỏ làng theo giai lên mạn ngược. Thế là anh mất tin tức của “Khau”. Bây giờ, thật không ngờ “Khau” lại sống ở đây, nhất định anh phải t́m bằng được.
- Thế em không biết “Khau” đi đâu, bao giờ về à? – Trước khi trở lại thị trấn, chú Tản cố gặng hỏi thêm.
Thành không trả lời v́ chính cậu cũng không biết, hơn nữa cậu ta cũng không muốn xen vào chuyện riêng tư của họ…
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #43116 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Dec 20 2013, 07:01 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


NGƯỜI ĐÀN BÀ BÊN BẾN ĐÀ SƠN
(Truyện ngắn của Trương Vân Ngọc)

Chị Lương mệt mỏi ngồi tựa lưng vào vách tường, thỉnh thoảng húng hắng ho. Gương mặt khắc khổ, nước da nhăn nheo xanh xao khiến cho dáng h́nh chị càng thêm nhỏ bé. Duy chỉ có đôi mắt là lúc nào cũng ánh lên niềm hy vọng, chứa đựng một nghị lực phi thường. Căn nhà tranh của hai mẹ con chị bé nhỏ khiêm tốn nép ḿnh bên ḍng sông Đà, bên bến Đà Sơn – Đoạn chảy qua xóm Thúy Dục, tuy hẹp nhưng rất sâu. Vọng từ bên kia bến sông, tiếng ru nghe năo nề “ À a à ơi, chiều chiều mưa phủ Đà Sơn / Thương em cô quả, nuôi con một ḿnh”.
Thành xuống bếp lấy cho chị bát nước vối, cái thứ lá có tác dụng giải nhiệt này, ở đây rất sẵn. Đón lấy bát nước, chị gắng ngồi thẳng và chầm chậm uống.
- Chú Thành ạ, người ta bảo đàn bà đứng chữ Giáp khổ lắm, chị th́ chị không tin, nhưng ngẫm ra, số chị vất vả thật – Chị Lương nhỏ nhẹ.
Thành vẫn ở bên chị, lắng nghe chị kể. Cậu đă lên Đà Sơn được một tuần, đúng hôm chị bị trượt ngă. Ngoài sân, nắng tháng tư chớm hạ ràn rạt, đâu đó đă có tiếng ve dắng dỏi…Dưới bến sông, sóng vẫn ́ oạp vỗ vào bờ, thỉnh thoảng một vài đợt gió ào tới mát lạnh.

***
- Mẹ kiếp, mắt mũi đâu, đi đứng thế à, ngu cho chết – Thằng tóc xanh đỏ miệng toàn hơi rượu, vừa đâm vào chị quát to rồi rồ ga biến mất.
- Tội nghiệp cho người ta quá, có ai giúp chị ta không?
- Chắc là người của xưởng may Thành Đạt đây mờ.
- Eo ôi khiếp quá, máu ḱa. Cẩn thận, không khéo gẫy chân rồi…
Chị chỉ nghe loáng thoáng có vậy rồi ngất đi, đó là cái buổi chiều tan ca tồi tệ đă biến chị thành kẻ tàn tật. Đồ đạc, tiền bạc cứ thế đội nón ra đi khiến căn nhà trở lên trống hoác, nhưng bác sĩ vẫn phải cưa của chị chân trái v́ dập nát và hoại tử.
- Chị cầm lấy số tiền này, chị biết đấy, công ty c̣n gặp nhiều khó khăn, chị thông cảm cho chúng tôi – Tay trưởng pḥng nhân sự nhăn nhó, nói xong hắn bước ra khỏi nhà nhanh như lúc đến.
Chỉ hiểu, hắn và doanh nghiệp đă hết trách nhiệm. Chị bị mất việc.
- Mẹ, con đă suy nghĩ kỹ rồi. Con sẽ thôi học và đi làm lấy tiền giúp mẹ - Tiếng đứa con gái nhỏ nhẹ nhưng làm chị giật ḿnh bàng hoàng.
- Không, bằng mọi giá con vẫn phải đến trường, con là niềm an ủi và hy vọng cuối cùng của mẹ. Đời mẹ khổ nhiều rồi, giờ chỉ c̣n có con, nếu thương mẹ th́ hăy trở lại trường, mọi việc mẹ lo được.
Trận lũ kinh hoàng ào qua Đà Sơn, nó cuốn phăng cây cầu tre bắc qua sông sang bên Thúy Dục và Đà Tây, khiến nhân dân đi lại cực kỳ khó khăn. Nửa tháng sau, khách qua lại thấy người phụ nữ mất một chân đang gắng sức chèo lái con đ̣ nhỏ đưa khách. Có một bác cựu chiến binh thương t́nh đă giúp chị sợi dây thừng dài cột ngang hai đầu bến. Nhờ đó mà chị đỡ vất vả hơn bởi khách và chủ đ̣ cùng bám dây kéo thuyền sang bên kia bờ.
Thấm thoát cô bé Hạnh đă lên lớp mười hai. Trên tường nhà kín những giấy khen, nó vẫn phải trọ học trên trường huyện bởi dự án xây trường cấp ba ở Đà Sơn có từ lâu nhưng hiện đang nằm trên giấy. Nó thương mẹ lắm, nhưng chả giúp được ǵ nên chỉ cố gắng học. Mười một năm đạt danh hiệu học sinh giỏi là nguồn động viên rất lớn mà nó dành cho mẹ. Năm nay cuối cấp, nó cần rất nhiều tiền, nào là sách vở bút mực, học thêm học nếm, quỹ nọ quỹ kia rồi tiền trọ, gạo muối củi lửa.... Thời buổi này đi học sao mà cần tiền nhiều đến thế. Hạnh không thể nghĩ, tất cả đều đè lên đôi vai mảnh mai của mẹ.
- Nhưng chú Thành ạ, chị lo lắm, chú thấy đấy, cây cầu sắp khánh thành rồi, bến Đà Sơn sẽ không c̣n ai qua sông bằng thuyền nữa…
Thành thoáng chạnh ḷng, một nỗi buồn và thương cảm khôn tả, rồi mai đây mẹ con chị sẽ sống ra sao? Thành biết con gái chị rất thương mẹ, nó cứ nằng nặc đ̣i bỏ học để đi làm, nhất là hôm trước chị ngă xuống sông, may sao đúng lúc Thành đến đó cứu kịp. Với chị, bất cứ chủ doanh nghiệp nào cũng phải ái ngại và từ chối nếu chị đến xin việc. Nhiều đêm chị đă khóc, tiếng nấc nghẹn ngào ḥa cùng tiếng sóng nơi bến sông vọng lại.
Cuối cùng cây cầu cũng được thông, việc đi lại thật sung sướng, tiện lợi. Nhưng cũng từ hôm ấy, người ta không c̣n thấy bóng chị Lương đâu nữa. Căn nhà tranh bé nhỏ đóng cửa im ỉm cả ngày. Chị rời nhà với chiếc nạng gỗ từ lúc tinh mơ và đến cuối tuần mới trở về. Thành không biết chị đi đâu, mọi người không biết và cô bé Hạnh cũng không biết. Bến Đà Sơn dần dần mất dấu vết, cỏ bắt đầu mọc. Sóng vẫn ́ oạp đánh vô bờ. Thỉnh thoảng một vài con thuyền chài nhỏ lướt qua, cảnh vật trở về hoang sơ tĩnh lặng.
Cô bé Hạnh bước vào buổi học đầu tiên của ḱ hai, nó rất lo lắng v́ đă quá năm sáu ngày rồi mà mẹ vẫn chưa gửi tiền ăn, tiền học. Mọi lần, cứ đầu tháng mẹ lại nhờ bà Thảo ở xóm trên hay đi chợ huyện mang lên cho.
- Thầy gia hạn cho em đến cuối tuần, nếu không, buộc thầy phải đưa em lên ban giám hiệu nhà trường – Thầy chủ nhiệm không vui nói với nó.
Tháng sau và những tháng tiếp theo, nó vẫn luôn phải nộp chậm trễ như thế. Thầy chủ nhiệm thắc mắc:
- Lư do ǵ mà em đóng toàn tiền lẻ và nhàu nát thế này, bên tài vụ họ không nhận là thầy trả lại em đó nghe không?
Hạnh rất tủi thân, nó không lư giải nổi v́ sao mẹ lại gửi như thế. Mẹ nó bảo đă xin được việc làm về mây tre đan ǵ đó ở xă bên cơ mà. Nhưng nó đành nin lặng, và cắm cúi học. Bạn cùng trang lứa, đứa quần nọ áo kia, điện thoại Facebook chém gió ầm ầm, có đứa c̣n được cha mẹ sắm xe đạp điện bạc triệu. C̣n nó, ngay cả đến tiền ăn tiền học c̣n thiếu thốn th́ lấy đâu để như bạn bè? Nhiều đêm nó tủi thân, nằm vùi trong chăn mà thầm khóc một ḿnh. Hạnh không muốn cho ai biết hoàn cảnh của nó, nó chỉ muốn thời gian trôi thật nhanh, tốt nghiệp xong nó sẽ đi làm đỡ mẹ. Mẹ đă quá khổ rồi, không thể kéo dài thêm được nữa. Ước mơ được ngồi trên ghế giảng đường đại học, Hạnh không bao giờ nghĩ đến.
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #43115 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Oct 6 2013, 11:06 AM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Xin thành kính tưởng niệm Đại tướng. Kính chúc Người an giấc ngàn thu
  Forum: Ư kiến - góp ư · Post Preview: #42951 · Replies: 4 · Views: 4,835

Bằng lăng tím
Posted on: Sep 17 2013, 09:41 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Mời cả nhà vô thăm nhà em với ạ:
https://www.facebook.com/ngoc.kaka.750
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #42914 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Aug 23 2013, 02:57 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Thành phố vừa trải qua cơn băo lớn, mưa suốt ngày, đường xá thành sông. Tôi khốn khổ vật lộn với con ngựa sắt, quăng đường có hơn cây số mà phải mất hơn hai tiếng mới về đến nhà. Vừa mở cửa, thằng con trai mười tuổi của tôi đă thông báo có chú Tứ đến chơi khiến tôi rất ngạc nhiên. Tứ đợi tôi đă lâu, dáng vẻ rất buồn. Tứ cho tôi biết Thanh đă mang thai, mà đó là điều cấm kị bởi lăo Lai căn dặn không được quan hệ với bất cứ ai, ngoại trừ khi đă t́m thấy. Hóa ra từ ngày cưới, Tứ đă bỏ mặc Thanh, chẳng quan tâm ngó ngàng ǵ đến vợ. Thảo nào cả hai đều khỏe mạnh b́nh thường mà măi đến bây giờ Thanh mới đơm hoa đậu trái. Tôi nhỏ nhẹ với Tứ:
- Thôi bạn ạ, hơn ba chục tuổi rồi, t́m kiếm làm ǵ nữa. Bây giờ cậu hăy chăm chút cho tổ ấm của ḿnh đi, cô ấy không có lỗi, cô ấy cần có cậu trong lúc này. Đứa con sẽ gắn kết tất cả, ḿnh tin như vậy. Lời của lăo Lai chẳng thể bốn lần đúng cả bốn đâu, phải có sai chứ. Không có ǵ là tuyệt đối mà.
Tứ bần thần, tối đó hai chúng tôi uống đến say. Tứ buồn lắm, Tứ đă khóc. Trong cơn mê, rơ ràng đôi ba lần Tứ nhắc tới tên vợ. Tôi thầm oán lăo thầy bói Lai chơi ác quá. Nghe đâu trước khi chết lăo vẫn khăng khăng rằng, thằng Tứ sẽ t́m được và lời phán của lăo luôn đúng. Ôi, khổ thân bạn tôi.
Rằm tháng mười một âm lịch, Thanh trở dạ. Một bé gái xinh xắn nặng ba cân rưỡi ra đời, Tứ xoắn xuưt luống cuống. Ba bà vợ của chúng tôi mỗi người một tay, cùng với bà nội, ngoại, nên mọi việc được thu xếp nhanh chóng. Tất cả đều hân hoan chào đón thành viên mới, nhưng Tứ vẫn giấu một nét buồn, một nỗi lo âu sợ hăi sâu thẳm không sao cởi tháo.

***
- A lô, mày đang ở đâu đấy, tới ngay nhà thằng Tứ nhé, bọn tao đang ở đây. Nhanh lên, có cái này hay lắm – Tiếng thằng Toàn như hét trong điện thoại.
Tôi hối hả đến ngay, vừa tới nơi đă thấy mâm bát bày sẵn, nồi lẩu bốc khói nghi nghút. Chưa hết ngạc nhiên, th́ thằng Tứ đă ôm chầm lấy tôi mà hú như trẻ con. Hắn vừa cười vừa khóc bảo tôi:
- Tao t́m thấy rồi mày ạ, thấy thật rồi. Lời lăo Lai quả là chuẩn xác.
Sau ly rượu đầu tiên, Tứ bắt đầu tiết lộ. Chưa bao giờ chúng tôi thấy hắn hể hả và vui đến vậy. Bằng giọng háo hức sung sướng, Tứ cho chúng tôi rơ bí mật. Hóa ra hôm đưa Thanh vào viện, cậu ta đâu có biết tất cả các bà chửa trước khi lên bàn đẻ, đều được các y tá cạo sạch vùng âm hộ để đảm bảo an toàn trong quá tŕnh sinh nở. Măi tới sáng nay khi con gái đầy tuần, t́nh cờ lúc giúp vợ vệ sinh, thấy chỗ kín của Thanh nhẵn nhụi, Tứ ṭ ṃ nh́n kỹ. Trời ơi, đập vào mắt Tứ là ba cái chấm h́nh tam giác. Quá bất ngờ, Tứ đă hét lên như Acimesre nhảy ra từ bể nước: Thấy rồi, t́m thấy rồi… Trước thái độ lạ lùng ấy, Thanh hết sức ngạc nhiên. Khi được Tứ giải thích, nàng mới hiểu lư do bấy lâu chồng ḿnh lại như thế.
Kể cho chúng tôi nghe xong, Tứ lại tiếp tục kêu lên:
- Ba thằng chúng mày ơi t́m thấy rồi, tao hạnh phúc quá…
Tứ cứ khóc khóc cười cười, nồi lẩu đă sôi từ lâu mà cả bọn vẫn ngây ra v́ niềm hạnh phúc của Tứ. Tôi với chai Vốt - ka rót tiếp ra bốn ly và nói:
- Nào hăy cạn v́ đứa bé, v́ niềm hạnh phúc được phát hiện trong chính ngôi nhà này. Một, hai, ba…Cạn.
Bỗng Thanh bế đứa bé từ trong buồng đi ra, mặt sáng ngời trong hạnh phúc. Tứ khéo léo đón lấy, vừa nựng con vừa thơm vào má vợ và nói:
- Cục vàng của tôi các bạn ạ, đây nữa này, nàng là t́nh yêu của tôi đấy…
Lúc này đă quá trưa, bên ngoài mưa vừa tạnh. Những ánh nắng đầu tiên bao trùm khắp không gian khiến mọi vật như bừng lên.
Tôi thấy gương mặt ai ở đây cũng rạng rỡ.


Viết xong đêm 18.8.2013
Trương Vân Ngọc

  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #42841 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Aug 23 2013, 02:55 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


- À ra vậy – Cả ba thằng tôi đều ồ lên.
Thằng Toàn châm chọc:
- Thế cái ấy của bà xă mày có vết chấm đen nào không?
Tứ không nói ǵ chỉ lắc đầu thở dài. Tôi bực ḿnh quát:
- Bây giờ là thời đại nào mà mày c̣n tin vào lời phán của thầy bói? Mày c̣n muốn ǵ nào, vợ mày xinh xắn, đảm đang như thế, lại con nhà gia giáo, học hành công ăn việc làm tử tế, khối kẻ ngoài kia mơ chả được.
Thằng Tuấn ít nói nhất trong bọn xẵng giọng:
- Mày bị hâm rồi, mà tao nói cho mà biết nhé, bất luận thế nào th́ bây giờ đă lấy người ta, mày phải bằng ḷng đi. Đừng làm cho cái Thanh nó khổ, trong đám con gái đến với mày, tao ưng nhất nó đấy.
Hết hai năm biệt phái, tôi lại trở về cơ quan cũ. Vừa mới làm việc được mấy hôm, tôi đă nghe người ta nói Tứ ngoại t́nh, đ̣i bỏ vợ. Tôi bực lắm, một hôm nhân lúc nghỉ trưa, tôi chạy sang cơ quan hắn và kéo ra quán cóc bên ngă tư. Tôi không giấu được thất vọng, mắng thẳng vào mặt hắn:
- Mày là thằng đàn ông tồi, mày thật ích kỷ và mù quáng. Hạnh phúc phải t́m đâu xa cơ chứ, nó ở ngay đây này, trong nhà mày đấy hiểu chưa?
Rồi tôi kể cho hắn nghe hôm rằm vừa rồi tôi lên chùa, được sư thầy giảng đạo cho. Trong lúc thuyết pháp, sư có kể ra câu chuyện về việc kiếm t́m hạnh phúc. Nội dung đại để là ngày xưa có anh chàng lười nhác chẳng chịu lao động, anh ta suốt ngày mơ được gặp Phật để ban cho anh ta sự sung sướng. Có người bảo phải đi t́m th́ mới gặp, thế là anh ta bỏ mặc mẹ già, khăn gói lên đường nhằm hướng Tây thẳng tiến, quyết t́m cho bằng được Đức Phật. Anh ta đi măi, đi măi, hết ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác mà Đức Phật vẫn chưa thấy đâu. Một hôm đến bên bờ suối, phần v́ mệt, phần v́ đói, anh ta cúi xuống ḍng nước trong uống một ngụm rồi ngủ gục trên một tảng đá lớn. Trong mơ, anh ta thấy một ông cụ già râu tóc bạc phơ đến bên và bảo “Con muốn gặp Đức Phật để kiếm t́m hạnh phúc phải không? Vậy th́ bây giờ, con hăy trở về nhà đi, trên đường về, con hăy để ư xem người nào chân phải đi dép trái, chân trái đi dép phải và mặc áo khoác ngược th́ chính là người con muốn gặp đó” Nói xong cụ già biến mất. Anh ta bàng hoàng tỉnh cơn mơ, rồi y lời cụ, anh ta trở về. Suốt dọc đường, ai anh ta cũng nh́n xem có như lời ông cụ già trong mơ hay không, nhưng cả hành tŕnh trở về, tuyệt nhiên chẳng có. Buồn bă, thất vọng, anh ta đành về nhà giữa đêm băo bùng. Nghe tiếng con, bà mẹ mừng quá lập cập ra mở cửa. V́ vội vă, chân phải bà xỏ vào dép trái, chân trái xỏ dép phải, tấm áo cũng khoác ngược. Nh́n thấy cảnh tượng đó, anh ta ̣a lên khóc và ôm chặt lấy mẹ. Đức Phật và hạnh phúc ngay kề bên mà bây lâu anh ta phải nhọc công kiếm t́m. Thế là từ đó anh ta đă sống rất tốt, chăm chỉ làm việc, cuối năm ấy anh ta cưới vợ rồi sinh con, căn nhà đầy ắp tiếng cười.
Nghe xong câu chuyện, Tứ bỗng cười ùng ục – Cái điệu cười đặc trưng quen thuộc của hắn, khiến tôi chẳng hiểu ǵ. Rồi hắn nhăn mặt bảo tôi:
- Thôi mày đừng giáo huấn nhau kiểu đó đi, tao có phải trẻ con đâu, chả nhẽ có ba cái nốt ruồi ở chỗ đấy mà tao không t́m thấy ư?
- Nhưng mày cũng rất hạnh phúc cơ mà, cần ǵ ba cái nốt của nợ ấy. Cái Thanh quá tuyệt, tao nghe bố mẹ mày nói nó đối xử rất tốt với nội ngoại, ai cũng quư nó. C̣n mày th́ cứ như người ngoài hành tinh ấy, vậy mục đích mày tới Trái Đất là ǵ? Mày phải chú tâm vào gia đ́nh đi, quan tâm tới cô ấy vào. Đến bệnh viện khám xem lỗi ở đứa nào mà mấy năm rồi vẫn chưa có. Hăy quên ngay lời phán chết tiệt đi, nó mới chính là hạn đấy.
Tứ không trả lời mà lẳng lặng bỏ đi. Mấy hôm sau thằng Tuấn điện thoại báo, ông bạn vàng đă chia tay cô bồ thứ năm v́ phát hiện ra chỗ ấy của nàng chỉ có một cái nốt ruồi duy nhất. Tôi bắt đầu phát chán, Tứ cũng cố t́nh lảng tránh chúng tôi. Bẵng đi một thời gian dài, mặc dù cả bốn thằng công tác trong cùng thành phố nhưng ba chúng tôi đều không gặp Tứ, chỉ có Thanh thỉnh thoảng gặp tôi, lần nào cũng đẫm lệ, dường như sức chịu đựng của nàng đă cạn, mặc dù tôi cố gắng an ủi động viên.

  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #42840 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Aug 23 2013, 02:54 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



***
- Con xin thầy, con đă tin tuyệt đối lời thầy rồi ạ. Con không dám mạo phạm tới oai linh của quỷ thần nữa. Thầy cho con xin một lời phán, dù có thế nào, nhất định con sẽ thực hiện bằng được.
Lăo Lai gật gù, cái mặt nghiêm trang cùng bộ cánh bát quái trong không gian khói hương nghi nghút giữa phủ điện, khiến Tứ sợ hăi quỳ mọp. Chẳng biết do sự trùng lặp ngẫu nhiên hay là sự linh nghiệm của lăo mà mấy lời phán về Tứ, nó xảy ra cứ như là được sắp xếp trước vậy. Lần thứ nhất, rất t́nh cờ Tứ gặp trong lễ cúng bốn mươi chín ngày bà nội. Lăo bảo “Nội trong tuần này, con sẽ bị nhiều điểm kém và mẹ con phải lên trường gặp thầy chủ nhiệm”. Tứ cười một cách ngạo mạn, không thèm tiếp chuyện, bởi Tứ xưa nay học hành rất khá, chưa bao giờ phải để thầy cô nhắc nhở. Ấy vậy mà hôm trả bài kiểm tra, Tứ bị tới ba điểm 1. Chưa hết bực ḿnh v́ kết quả, Tứ lại bị khiển trách bởi thái độ chưa đúng với thầy. Thế là bản kiểm điểm được viết cùng với đó, mẹ Tứ đă phải lặn lội tới trường khiến suốt tuần đó, Tứ không sao giải thích nổi lời phán của lăo Lai. Lần tiếp theo, Tứ gặp vào buổi chiều, lúc trú mưa dưới hiên hợp tác xă, lăo lại phán “Con phải cẩn thận đấy, trong tháng này con sẽ bị mất của cải”. Tứ nghi ngờ, không có nhẽ lời lăo lại linh nghiệm vậy, mà ḿnh có ǵ đáng mất đâu. Tuy có băn khoăn chút ít nhưng rồi mấy hôm sau đó, Tứ quên khuấy bởi c̣n bao nhiêu việc khiến Tứ phải lo, nhất là kỳ thi tốt nghiệp và đại học sắp tới. Ngày Tứ đi nộp hồ sơ thi đại học, bởi mải mê viết lách và chen lấn, lúc nộp được là lúc Tứ phát hiện cái cặp cùng chiếc xe đạp mẹ mới mua cho hôm qua dựng bên ngoài không cánh mà bay. Tứ như mếu chạy về, cả ngày hôm ấy, Tứ lĩnh trọn cơn giận dữ của cha mẹ. Và lần cuối cùng, Tứ gặp lăo thầy bói chết tiệt ấy trong hoàn cảnh chả giống ai: Cả Tứ và lăo Lai đi qua cây cầu khỉ, chỉ v́ mưa trơn mà cả hai đều ngă xuống mương! Chưa kịp hoàn hồn th́ lăo Lai nói luôn “Tháng sau, con sẽ bị đau hơn thế này nhiều”. Tứ chột dạ, đă hai lần lăo ấy nói trúng phóc, lần này không thể chủ quan được. Bụng bảo dạ, từ hôm ấy, đi đâu Tứ cũng hết sức cẩn thận đề pḥng. Kỳ thi tốt nghiệp diễn ra suôn sẻ. Nửa tháng sau, Tứ nhận được kết quả đạt loại giỏi, cả nhà vui mừng khôn xiết, Tứ cũng sung sướng không kém. Ngay tối hôm ấy, Tứ trộm xe của bố phi thẳng tới nhà thầy chủ nhiệm báo tin. Quá khuya không thấy con về, vợ chồng ông Tư sốt sắng đi t́m. Họ bàng hoàng thấy con trai nằm sóng soài bên vệ đường cùng chiếc xe máy cong vành vỡ yếm. Đợt thi đại học lần ấy, người ta thấy một thí sinh tay chống nạng, tay vịn vai bố thận trọng bước vào pḥng thi!.
- Được rồi, nào, thế bây giờ con muốn phán ǵ? Tương lai hả, tốt. Học hành, tốt. Hậu vận nói chung tốt – Lăo Lai nghiêm giọng nói với Tứ.
- Dạ con cảm ơn thầy, vậy thầy cho con xin lời khuyên về đường t́nh duyên, sau này con nên lấy người con gái như thế nào ạ?
Lăo Lai bỗng cười sằng sặc khiến Tứ ngơ ngác, một lúc lăo nói:
- Này ta bảo thật, nh́n tướng con ta thấy, sau này con sẽ rất hạnh phúc, giàu sang, có địa vị, con cái nếp tẻ đủ cả. Nhưng con phải t́m được người con gái nào có ba nốt ruồi nhỏ xếp thành h́nh tam giác ở chỗ kín mà lấy làm vợ. Nếu không, con sẽ gặp đại hạn. Việc này khó, cơ mà kiên tŕ vẫn được, con chớ coi thường lời phán của ta. Và nữa, con không được nói cho bất kỳ ai.

***

  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #42839 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Aug 23 2013, 02:53 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


LỜI PHÁN CỦA LĂO LAI
(Truyện ngắn của Trương Vân Ngọc)


Tôi không bao giờ mê tín dị đoan, ba thằng bạn tôi cũng vậy. Từ thủa c̣n học phổ thông với nhau, cả bốn đều không coi thánh thần quỷ quái ra chi cả. Ấy vậy mà gần đây, thằng Tứ bỗng đổi khác, nó luôn luôn đi lại chỗ phủ thờ ông Hoàng Mười của lăo Lai xóm trên, điệu bộ rất khó hiểu. Hỏi, nhất định không nói. Tra, nhất định không khai. Lạ thật, kỳ quặc thật.
Tuấn, Tứ, Toàn, và tôi tức Tú là bộ tứ toàn tờ cũng có thể nói là chơi với nhau tương đối bền lâu và thân thuộc. Một nhóm bốn tê nổi tiếng của trường THPT Nam Đoài: To cao, đẹp giai, học hành chỉnh chu và có chút tự kiêu. Việc thằng Tứ thay đổi, tất nhiên làm ba thằng tôi không khỏi ngạc nhiên, thậm chí là bực nữa. Tôi ở gần nhà Tứ nhất được phân công theo dơi, điều tra ṿng trong. Hai thằng c̣n lại thoắt ẩn thoắt hiện ở ṿng ngoài.
Nhưng rốt cục, cả ba thằng chẳng moi được thông tin nào của Tứ cả. Đấy là chuyện của hơn mười năm về trước. Bây giờ, cả bốn thằng tôi đă trưởng thành, và đều có công ăn việc làm ổn định. Duy chỉ có chuyện t́nh duyên của Tứ là hơi lận đận, lần nào gặp nhau, Tứ đều có bạn gái mới, nhưng cũng chỉ dăm bữa nửa tháng lại thấy chia tay. Bọn tôi cũng nhiệt t́nh giới thiệu mấy đám mà chẳng ăn thua ǵ.
Nói thật, xét về ngoại h́nh, công nhận Tứ điển trai nhất, lại ăn nói có duyên. Từ ngày ra trường kiếm được công việc tốt, tiền rủng rỉnh, việc Tứ nhiều bạn gái là điều đương nhiên. Nhưng chẳng mối t́nh nào đến đầu đến đũa làm mấy thằng tôi ṭ ṃ. Điều ṭ ṃ hơn nữa là không phải các nàng đến với Tứ một thời gian rồi chán bỏ đi mà trái lại, toàn Tứ bỏ. Lắm lúc tôi phát bực mà quát thẳng vào mặt bạn là đồ dở hơi. Loanh quanh đă ngoài ba chục rồi, chẳng mấy chốc mà già đâu, nhưng Tứ bỏ ngoài tai tất cả.
Rồi cuối cùng hắn cũng cưới vợ. Một cô gái khá xinh con một gia đ́nh viên chức trong quận, nàng làm kế toán cho một doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài. Cô này, măi sau tôi mới nhớ ra là học đại học sau chúng tôi hai khóa và cũng là cô bạn gái đầu tiên của Tứ. Nh́n hai đứa đẹp đôi và có phần hạnh phúc, bọn tôi vui lắm. Chắc chắn lần này, có vợ rồi, Tứ sẽ bằng ḷng với số phận và chỉnh chu cho gia đ́nh.
V́ đặc thù của ngành, tôi phải biệt phái lên vùng ngược. Cũng v́ thời gian hạn hẹp và bận rộn, lại đường xá xa xôi nên không mấy khi tôi có điều kiện về, mọi thông tin trao đổi cho nhau đều qua điện thoại, Facebook. Thú thực tôi cũng ít quan tâm tới Tứ nữa, bởi cũng bề bộn công việc, gia đ́nh và những đứa con, bao nhiêu thứ phải lo. Lần này có dịp trở lại, bốn thằng tụ tập. Tứ có vẻ rất nhiều tâm sự, tôi liền rót đầy ly rượu cho hắn và nói:
- Nào mày uống đi, uống cho hết chỗ này, rồi kể cho bọn tao đầu đuôi xem nào? Tại sao lại đến nông nỗi này?
Tứ uống, cái cổ dướn ra, rượu tràn cả bên mép. Khuôn mặt hốc hác cùng đôi mắt thâm quầng v́ mất ngủ khiến hắn khác hẳn với ngày nào.
- Chúng mày ạ, tao đă mất hơn mười năm đi t́m người con gái ấy, hơn mười năm đấy biết không? Tao cưới vợ là v́ sức ép gia đ́nh, chứ thực ra, người tao cần t́m vẫn chưa thấy. Ba thằng mày thong thả, để tao kể cho mà nghe. Hôm nay tất cả bọn mày sẽ được giải đáp thắc mắc bấy lâu.
Rồi Tứ kể, kể bằng thái độ rất nghiêm túc và tỉnh táo.

  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #42838 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Aug 18 2013, 06:44 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Càng lên cao, nhiệt độ càng lạnh, đoàn chúng tôi vẫn mải miết đi. Thỉnh thoảng phía dưới có người ngă, có tiếng thở dốc nhưng ai cũng cố gắng. Gần 4 giờ chiều, chúng tôi lần lượt chinh phục độ cao 2600m, rồi 2700m. Nh́n lại chặng đường đă qua tôi không khỏi rùng ḿnh, dốc nối dốc, vách núi dựng đứng, rừng Hoàng Liên rậm rạp um tùm, khắc nghiệt. Thời tiết lúc này sao mà tuyệt, biển mây ngay trước mặt, gió như quạt. Từ độ cao 2650, tôi nh́n thấy hết khung cảnh của thị trấn Sa Pa mờ mờ phía dưới. Bỗng tất cả ồ lên kinh ngạc khi thấy rừng trúc trước mặt, đẹp tuyệt vời, tim tôi đập mạnh, ḷng rộn ràng niềm vui sướng khi khoảng cách điểm dừng chân 2800 mỗi lúc một gần hơn. Nhưng quăng đường tới đó quả là không ngắn, một cái dốc dựng đứng và sâu hoắm, hun hút như thách thức mọi người. Lại thêm một số thành viên tụt huyết áp, những người khỏe hơn đă san đồ, sẵn sàng d́u nhau, thận trọng từng bước, chậm chạp khuất phục con dốc khủng. Một bạn gái kiệt sức, một mực đ̣i quay đầu. Tôi và hai chàng trai to khỏe vừa động viên vừa thay nhau d́u, cô nàng vừa bước vừa kêu trời. Phía trên, tiếng anh Leader vẫn khỏe mạnh thúc dục “Nào ta đi nhanh kẻo muộn”…
16h40, thành viên đầu tiên chạm điểm 2800m. Sóng ở đây rất phập phù, chỉ có mạng Viettel là có thể gọi được, cả đoàn dù rất mệt mỏi và đau nhức đầu gối, ù tai nhưng vẫn vui sướng khi nh́n thấy mái tôn – trạm dừng nghỉ trên điểm 2800m!. Bữa tối đơn giản, gồm cơm nóng, thịt gà luộc, thịt lợn rang và cải bắp. Cả đoàn ăn ngon lành, ai cũng khen ngon. Lần đầu tiên tôi được ăn một bữa khoái khẩu như thế. Trời càng ngày càng lạnh, mọi người lần lượt kiếm chỗ nằm, tấm chăn mỏng mang theo cùng túi ngủ dường như quá nhỏ so với nhiệt độ 12 độ ở đây. Bên ngoài, mưa lại tiếp tục x́ xụp, gió ào ào. Anh Trơi người dân tộc Mông – chủ trạm 2800m bảo với tôi, ở đây không có mùa hè, nhiệt độ cao nhất đo được chỉ 16 độ, c̣n mùa đông băng tuyết là chuyện b́nh thường. Tôi phần v́ mệt, phần v́ lo cho sức khỏe ngày mai nên cũng nhanh chóng ngả ḿnh. Cạnh tôi, bắt đầu xuất hiện những tiếng gáy ầm ầm của các bạn đồng hành. Một cơn buồn ngủ bất ngờ ập đến, tôi mơ thấy ḿnh đang tận tay sờ vào miếng tôn trên đỉnh 3143m.
Mờ sáng hôm sau, anh Leader khua mọi người dậy. Chúng tôi vội vă vệ sinh ăn sáng thật nhanh và theo bước trưởng đoàn chinh phục chặng cuối cùng. Hai bên lối đi vẫn bạt ngàn rừng trúc, mưa vẫn không ngớt, 7h rồi 8h, đoàn người vẫn lặng lẽ từng bước từng bước thận trọng. Đột nhiên ở phía trên tiếng anh Leader nói lớn “Mọi người hăy cẩn thận, dốc khủng và nguy hiểm đấy” Tôi nh́n về phía trên, quả là một con dốc khủng khiếp, mọi người gần như đu ḿnh trước vách đá dựng đứng. Người khỏe giúp đỡ người yếu hơn, nhích từng tư một, cuối cùng cả đoàn cũng vượt qua. Lên đến điểm 3000m, mưa đă ngớt nhưng gió th́ rất mạnh, lạnh run người. Phía trước một cái cột có gắn tấm biển ghi độ cao 3000m so với mực nước biển. Cả đoàn ḥ hét “Cố lên, chỉ c̣n hơn 100m nữa thôi”. Đoạn cuối tuy không dốc lắm nhưng toàn bùn đất nhăo nhoét và lạnh cứng. Ai cũng mệt nhoài, phờ phạc. Tôi mệt tưởng chừng như muốn bỏ cuộc, nhưng nh́n mọi người vẫn lặng lẽ di chuyển, ḷng chợt thấy xấu hổ với chính ḿnh. Bỗng lại nghe tiếng anh Leader hô “Tới rồi, chiến thắng rồi”. Tiếng hô đă làm cho mọi người phấn chấn, bước chân nhanh hơn, niềm vui rạo rực. Đỉnh Fansipan thật nhiều gió, xung quanh trời đất bao la, hùng vĩ. Thiên nhiên thật dữ dội thử thách ḷng can đảm và kiên nhẫn của con người. Tôi đă thực sự sờ tay vào miếng Inox – Đỉnh Fansipan 3143m. Cảm giác thật khó tả, mọi người xếp thành hai hàng, tung lá cờ Tổ Quốc ra phía trước và cùng nhau nghiêm trang hát vang bài Quốc ca. Cuối cùng chúng tôi đă chiến thắng, cuối cùng chúng tôi cũng đă đứng trên nóc nhà Đông Dương. Hơn hai mươi con người ḥa làm một, họ ngất ngây trong chiến thắng. Có người cứ ôm chặt lấy chóp Inox mà hôn, Các máy ảnh hoạt động không ngừng. Dù gian nan vất vả dường nào, chúng tôi cũng đă vượt qua, chiến thắng này đánh dấu một kỷ niệm không phai mờ trong tâm trí. Niềm vui chiến thắng ấy đă theo tất cả mọi người trên hành tŕnh trở về, mặc dầu đường về cũng không kém phần gian khổ.

Viết xong ngày 3.8.2013
Trương Vân Ngọc – Trường THPT Minh Phú - Sóc Sơn – Hà Nội

  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #42829 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Aug 18 2013, 06:44 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


FANSIPAN – NIỀM VUI CHIẾN THẮNG
(Hồi kư của Trương Vân Ngọc)

Giữa cái nắng gay gắt của những ngày đầu hè, hơn hai mươi phượt thủ không một ai cảm thấy nản ḷng, tất cả chung một quyết tâm chinh phục bằng được đỉnh Fansipan – Nóc nhà Đông Dương cao 3143m.
Khởi hành từ Hà Nội, đoàn chúng tôi lên Sa Pa bằng xe máy. Nam làm xế, nữ làm ôm, hành tŕnh vượt hơn 350km đầy thử thách. Xuất phát lúc 6h sáng, tới gần 12h trưa mới tới được thị trấn Yên B́nh. Dọc đường phần do nắng nóng, phần xe hỏng nên vận tốc di chuyển tương đối chậm. Trưởng đoàn (Leader) là người am hiểu đường xá và rất thận trọng, v́ thế suốt chặng đường chúng tôi rất yên tâm. Nguy hiểm nhất là chạy qua quốc lộ 70, đường hẹp, đèo dốc quanh co và rất nhiều xe tải nặng. Trên đường đi chúng tôi đă chứng kiến nhiều vụ tai nạn thương tâm xảy ra khiến cho một số thành viên nữ sợ xanh mặt. Nhưng phải công nhận cảnh sắc núi rừng Tây Bắc thật đẹp, hùng vĩ, dữ dội. V́ thế mà kích thích sự ṭ ṃ và ḷng đam mê chinh phục cho cả đoàn. Hơn 7 giờ tối, đoàn đến được thành phố Lào Cai, Leader Ngọc Ka Ka quyết định cho cả đoàn nghỉ lại. Bữa tối ăn ở quán cô Thủy nằm tít bên trong một con phố nhỏ, cạnh ḍng sông Nậm Thi hiền ḥa. Ai cũng mệt nên thức ăn dọn ra đến đâu hết đến đấy. Ăn xong chúng tôi chọn một nhà nghỉ ngay bên bờ sông Hồng. Leader ra thông báo, ai thích đi chơi th́ cứ đi nhưng đúng 22h30 phải về ngủ để giữ sức cho ngày hôm sau. Thành phố Lào Cai thơ mộng, cầu Cốc Lếu lung linh, bên này sông, xe cộ qua lại đă thưa dần, bên kia cửa khẩu Hà Khẩu rực rỡ ánh đèn. Chúng tôi không ai bảo ai, tất cả đều tranh thủ chộp lấy những h́nh ảnh đẹp đẽ làm kỷ niệm, rồi nhanh chóng về pḥng và ch́m trong giấc ngủ sâu.
Ngày hôm sau, mới hơn 5h sáng, Leader đă khua đoàn dậy, chỉ 30 phút cho vệ sinh cá nhân và ăn sáng. Đúng 6h, chúng tôi xế ôm lại tiếp tục chinh phục quăng đường c̣n lại từ Lào Cai lên Trạm Tôn. Chặng đường này, đèo dốc khủng hơn rất nhiều, đẹp đến mê hồn. Có rất nhiều chiến mă yếu nên ngay đầu dốc Ô Quy Hồ đă tỏ ra ́ ạch. Thị trấn Sa Pa ch́m trong sương, nh́n xa tựa như bức tranh thủy mặc. Lần đầu tiên, tôi thấy một cảnh tượng đẹp đến thế, ḷng háo hức đến tột độ. Các thành viên khác phấn khích reo ḥ sung sướng, quên hết mệt mỏi. Điều kỳ lạ đă đến, càng lên cao, nhiệt độ càng lạnh. Hôm qua, cái nóng đổ lửa khiến cả đoàn ai cũng đẫm mồ hôi, vậy mà giờ đây, một số phượt thủ đă co ḿnh v́ lạnh. Tới đây tôi đă hiểu v́ sao, Sa Pa lại có sức hấp dẫn kỳ lạ đến vậy.
8h sáng, chúng tôi đă đến được Trạm Tôn. Anh Leader nhanh chóng hoàn thành các thủ tục cho đoàn vào rừng, bắt đầu cuộc chinh phục ngọn núi cao nhất Đông Dương. Trong đoàn có nhiều thành viên tỏ ra rất sung sức, ba lô tương đối nặng nhưng vẫn bước phăng phăng. Tôi rất ấn tượng với những gương mặt điển h́nh như Ngọc Ka Ka, Quách Tĩnh, Tùng Ribber, Hà Rika, Ḷ A Tùng và những cái nick rất lạ tai Quần Đùi Rách, Xấu Gái, Đen Tối, Bé Bự … Suốt từ điểm xuất phát đến điểm nghỉ 2000m, đoàn phải trải qua rất nhiều con suối trong vắt và những con dốc khủng như thách thức bước đầu cho sự đam mê chinh phục. Khi bắt đầu leo, mới qua được khúc dựng đứng đầu tiên, một số phượt thủ có biểu hiện chuột rút, hoa mắt chóng mặt, mọi người phải dừng lại xoa bóp bấm huyệt và cho uống trà gừng. Rừng Hoàng Liên nguyên sơ, những cây cổ thụ to mấy ṿng tay, dây gai chằng chịt và đặc biệt khắp rừng màu đỏ, vàng, tím của hoa Đỗ Quyên khiến cho chúng tôi như lạc vào chốn thần tiên. Sau hơn 4 giờ nhễ nhại leo trèo, đoàn đă đến được điểm dừng chân 2200m. Chúng tôi ăn trưa bằng thức ăn khô mang theo, ai cũng mệt nhưng để lấy sức nên đều cố ăn hết khẩu phần ăn của ḿnh. Ở điểm dừng chân này chỉ có 2 chiếc lán dựng tạm tương đối chật chội, nên mọi người phải cố gắng ngồi thu ḿnh. Vừa ăn vừa nh́n ra ngoài, thời tiết ở đây rất lạ, mưa nắng thất thường. Vừa hửng một tư lại mưa ngay, mà mưa ở đây cũng rất khác, cứ sậm sụt, không ra to mà cũng chẳng phải mưa phùn. Ngồi nghỉ một lát tôi đă thấy lạnh, một số bạn kêu rét. Anh chàng Poster người dân tộc Mông nói với chúng tôi bằng cái giọng lơ lớ “Đi thôi, không là muộn à, phải ngủ rừng đấy, tao nói thật mà”. Một vài thành viên bắt đầu có biểu hiện xuống sức, mặt tái đi, bước chân lảo đảo chậm chạp. Leo được chừng nửa giờ, đoàn gặp đôi nam nữ ẻo lả d́u nhau đi xuống, hóa ra họ bỏ cuộc v́ không đủ sức khỏe và ḷng kiên nhẫn đi tiếp. Vẫn anh chàng Poster ban năy nói “Bỏ cuộc nhiều lắm à, càng lên cao càng nhiều à”. Thấy vậy, tôi và nhiều người cũng thấy có chút nao núng, thậm chí có một cô bé đ̣i quay về. Trưởng đoàn cùng một số thành viên khác phải rất nhiều lần cho dừng lại để động viên khích lệ tinh thần mọi người.

  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #42828 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Feb 8 2013, 12:44 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Chúc các bác năm mới sức khoẻ, thành đạt và hạnh phúc. Chúc 4r NCM ngày một phát triển
  Forum: Nhạc sĩ · Post Preview: #42021 · Replies: 42 · Views: 30,565

Bằng lăng tím
Posted on: Nov 21 2012, 01:21 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Hay, càng nghe càng thấy thú vị. Hôm trước gặp bác Tiếng Đàn trên fb, bác vẫn khoả và viết rất sung sức.
Chúc bác ngày càng có những tác phẩm hay tới công chúng.
  Forum: Thành viên hát · Post Preview: #41568 · Replies: 9 · Views: 7,620

Bằng lăng tím
Posted on: Nov 21 2012, 01:15 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Bà kon vào và đọc tiếp nhé, thanks.

LÚA ĐẾN NGÀY SẼ CHÍN

http://yume.vn/news/sang-tac/truyen-ngan-t...A9E773.htm
l
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #41567 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Oct 27 2012, 07:20 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


QUOTE (zonzon507 @ Oct 26 2012, 09:25 AM) *
Hay quá BLT ạ. Cứ viết cho nhiều nhé .
ZZ thỉnh thoảng cũng zở zói ra viết (đa phân fkhông đăng ,hoặc có đăng th́ tạp chí xa).

Bà con vào xem cái này nhé.Đây là "quà" 8-3 tặng bà xă (năm nay tớ không hoa hoét ǵ đâu mà vợ vẫn phải chịu). Bọn trẻ nó xin đang măi nên lại cho.

http://atv.vn/nha-to/tin-tuc/woman-2-0.html

ZZ


Vâng cám ơn bác đă nhớ tới em và đọc truyện của em. Chúc bác mạnh khoẻ và sức viết dồi dào, cống hiến nhiều hơn nữa cho diễn đàn NCM.
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #41465 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Oct 24 2012, 10:43 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Thật bất ngờ truyện GBĐSGĐ của BLT lại được đăng trên Yume.vn

Gánh bún đậu sau giảng đường - YuMe http://yume.vn/news/sang-tac/truyen-ngan-t...g.35A9D8D9.html
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #41443 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Oct 11 2012, 02:12 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


đâm, đứa chém, đứa quật. Mắt Lường vầy đỏ, mặt Lường chau lại, cơn giận bốc lên ngùn ngụt. Từng thằng lần lượt quằn quại dưới chân Lường. Khi c̣n một tên, thấy Lường lừ lừ tiến tới, sợ quá nó buông hết vũ khí, quay đầu định chạy. Lường khẽ rít lên: “Đứng lại”. Cả bọn run lập cập ḅ lê lết đến chân Lường van xin rối rít, lạy như tế sao. Lường chỉ tay vào bọn chúng quát:
- Từ nay, tao c̣n thấy chúng mày lảng vảng ở đây th́ đừng có trách.
Nói xong, Lường đến bên chiếc xe máy của đám đầu gấu, rắc một cái, một mảng yếm lớn vỡ ra, Lường bóp vụn rồi vứt xuống đất. Mọi người chưa hiểu ư ra sao th́ cả đám lâu nhâu đă mất dạng. Vừa lúc đó có tiếng c̣i hụ xe cảnh sát ập đến, mấy chú công an xuống xe hướng về Lường hất hàm:
- Có việc ǵ vậy? Sao máu me, nhựa yếm vương văi thế này?
Lường b́nh thản cười bảo:
- Có ǵ đâu anh, vừa xảy ra vụ va chạm xe máy, nhưng họ tự dàn xếp và đi rồi.
Chú công an đứng tuổi nh́n quanh, nghắm nghía một hồi, thấy hiện trường đúng như một vụ tai nạn giao thông, liền ra hiệu cho đồng đội lên xe. Khu đường sau giảng đường trở nên yên b́nh. Mấy quán bún đậu và hàng nước mở hàng trở lại, ai cũng tấm tắc khen và thán phục Lường.

***
Về pḥng trọ, tôi ngưỡng mộ hỏi Lường:
- Cậu tài thật đấy, nhưng sao hôm nay lại giận dữ đến vậy?
Lường châm điếu thuốc ph́ phèo cười bảo:
- Tính ḿnh vẫn thế, cứ thấy bất b́nh là bụng lại sôi lên, không chịu được, mà cậu không thấy có ǵ lạ ở quán bún đậu sao, không nhận ra ai à?
Tôi ṭ ṃ định hỏi, nhưng chợt thấy Lường nh́n về phía lối ra cánh đồng Đồng Xa, nơi ấy bây giờ đă thành khu dân cư đông đúc với dáng vẻ bâng khuâng th́ lại thôi. Tôi lái ra chuyện khác:
- Cậu vẫn c̣n yêu Thúy phải không? Thế sau ngày ấy, hai người thế nào?
Lường nắm chặt tay, mắt hơi nhíu lại:
- Đừng nhắc tới con người phản bội ấy nữa, đàn bà thời nay khó tin lắm. Cái miệng nó nói yêu ḿnh mà cái bụng nó lại hướng tới kẻ khác.
- Nhưng rút cục, giữa cậu và Thúy, bây giờ ra sao, cậu có t́m cô ấy?
- T́m, nhưng để làm ǵ? Mà những kẻ phản bội đều có kết quả tồi tệ. Tay Sinh ra trường không xin được việc, bây giờ theo ông bố vợ hành nghề mổ lợn. C̣n Thúy, chắc cậu đă biết rơ rồi c̣n ǵ?
- Sao cậu cực đoan thế, nàng ấy bây giờ dạy ở đâu?
- Dạy ở đâu ư? Cậu ngờ nghệch quá, vẫn không nhận ra à, cái cô nàng bán bún đậu đó, Thúy đấy. Chiếc khẩu trang chỉ che được mặt đâu che được tâm can?
Tôi kinh ngạc bật lên:
- Cái ǵ, là Thúy? Trời ơi. Cậu để sự hiểu lầm đi quá xa rồi, cũng bởi cái tính bảo thủ kiêu ngạo của cậu đấy. Thúy vô tội, cô ấy không có lỗi ǵ cả. Đêm trại liên hoan, Thúy say, cậu say và Sinh cũng say. Chính mắt ḿnh nh́n thấy bọn con trai khiêng Sinh vào trại Thúy, thực ra chúng cũng chỉ trêu cậu thôi, chứ có ác ư ǵ đâu, nào ngờ lại trầm trọng như vậy. Sau ngày đó, mấy lần ḿnh và mọi người đều muốn thanh minh cho Thúy, nhưng cậu có để cho ai giải thích đâu?
Lường tṛn xoe mắt, rồi bỗng lao nhanh ra cửa. Tôi chỉ kịp gọi với theo:
- Lường, cậu làm sao thế, đêm khuya thế này...?
Mấy hôm tiếp theo vẫn không thấy Lường quay lại, gọi toàn tắt máy. Một ḿnh lang thang qua cổng sau giảng đường, thật ngạc nhiên, chỗ quen thuộc mọi hôm, cô hàng bún đậu đeo khẩu trang được thay thế bằng quán chè bưởi An Giang. Đang nh́n trước ngó quanh th́ bác hàng nước bên cạnh bảo:
- T́m cô hàng bún đậu hả, mẹ con cô ấy đă về quê, từ nay không bán nữa đâu.
Tôi hơi sững người, bác hàng nước lại bảo:
- Đầu giờ chiều hôm qua, mẹ con cô ấy ra chào mọi người, nói sẽ không ở đây nữa. Hai anh em họ tốt nghiệp về quê kiếm việc rồi.
Ô, thế ra người đàn ông chạy xe ôm hay đứng ở ngă ba này không phải chồng cô ấy ư, là anh trai? Tôi chả hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao cả.
Khuya hôm sau, Lường ṃ về pḥng trọ miệng sặc sụa mùi rượu. Tôi lặng lẽ lấy khăn lau mặt cho bạn và để mặc cho Lường nằm yên. Nhưng Lường vẫn tỉnh, Lường không say. Đột nhiên Lường bảo tôi:
- Tôi là kẻ chả ra ǵ Học ạ. Gặp Thúy, cứ nghĩ đó là cái giá phải trả của kẻ phản bội. Giờ hiểu ra th́ đă muộn, Thúy không tha thứ, cô ấy bỏ đi rồi...
Lường cho biết mấy hôm nay t́m Thúy, Lường đă biết toàn bộ sự thật. Sau ngày chia tay ra trường, Lường bỏ mặc Thúy trong tuyệt vọng, không nghe bất cứ một lời thanh minh nào. Trong ḷng Lường chỉ duy nhất một ư nghĩ rằng Thúy đă phản bội Lường. Lường đâu biết rằng, Thúy đă âm thầm chịu đựng, đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Một ḿnh nuôi con, bố mẹ suốt ngày ch́ chiết. Thúy chỉ c̣n người anh cả là thông cảm và cùng Thúy vượt qua khó khăn. Tấm bằng Sư phạm loại khá vẫn không giúp Thúy xin được việc, đành lăn lộn với cuộc sống bằng đủ thứ nghề. Khi giọt máu của Lường lên ba, hai anh em ra Hà Nội học thêm ngoại ngữ. Thúy bán bún đậu, anh Thúy chạy xe ôm, tối lên giảng đường. Thỉnh thoảng gửi tiền về cho ông bà ngoại nuôi cháu. Mỗi kỳ nghỉ hè, Thúy lại cho con ra Hà Nội với ḿnh. Lúc Lường t́m đến, họ nhất quyết từ chối lời cầu khẩn hối lỗi của Lường...
Lường nói với tôi, muốn tạ lỗi với cô ấy bằng quăng đường c̣n lại. Lường sẽ dành tất cả những ǵ tốt nhất có thể để chăm sóc mẹ con Thúy. Với điều kiện hiện nay, Lường có thể giúp Thúy quay lại với nghề dạy học. Sẽ không bao giờ Lường mắc sai lầm thêm nữa...

***
Sáng hôm sau, tôi cùng Lường ra bến xe buưt để đi Nội Duệ. Nhất định phải gặp lại Thúy, tôi sẵn sàng làm chất xúc tác vun vén cho hai người. Được động viên khích lệ, Lường cũng phấn chấn, đôi mắt chứa đầy hy vọng. Hành khách đông nghẹn, nắng sớm mai cao dần lên, bầu trời quang đăng không gợn mây. Chiếc xe mang số hiệu 54 Long Biên - Bắc Ninh từ từ vào bến, tôi cùng Lường vội bước lên, trong ḷng trào dâng một cảm xúc khó tả. Bất giác trước mắt tôi hiện lên h́nh ảnh đôi uyên ương Lường - Thúy xúng xính bên nhau trong ngày cưới. Tiếng nhạc, tiếng hát Quan họ rộn ràng thanh thoát, quan viên hai họ tất bật, gương mặt đôi bạn rạng ngời nh́n nhau hạnh phúc...

Viết xong ngày 3.10.2012
BLT
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #41377 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Oct 11 2012, 02:11 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Cô hàng bún đậu quảy gánh quay lại, b́nh thản như chưa có ǵ xảy ra. Chắc chuyện như thế đă thành lệ, cô không nói ǵ cứ lẳng lặng với công việc của ḿnh, tiếp tục cắt cắt pha pha. Những khách vừa đứng dậy ban năy giờ quay lại, mất ghế, họ đều ngồi xổm mà ăn. Chủ quen, khách cũng quen, c̣n tôi th́ ngơ ngác. Ngày xưa, quán bún đậu của tôi có khi nào xảy ra như thế này đâu?
Hôm sau, tôi rủ được Lường đi cùng. Tôi kể về quán bún đậu cùng cô chủ quán lúc nào cũng đeo khẩu trang, Lường tỏ ra hờ hững và bảo đă đến đây rồi. Thấy thái độ như vậy của bạn, tôi cũng không hỏi thêm, nhưng cảm thấy có ǵ đó khó hiểu ở người bạn thân lâu ngày mới gặp này.
Đang ăn, bỗng lại có tiếng xi xao, lần này không thấy cô chủ quán đứng dậy và con bé cuống cuồng vơ ghế. Tôi quay đầu lại, chợt thấy một thằng đầu trọc hếu, săm trổ đầy ḿnh chỉ mặt cô chủ quán:
- Ê người đẹp, sao cứ khất lần thế, già lừa ưa nặng, không muốn yên hả?
Đứa con gái mặt lấm lét, nh́n quanh như muốn cầu cứu. Cô chủ quán vẫn không nói ǵ, lẳng lặng vét những tờ giấy bạc nhàu nhĩ xếp lại đưa ra. Hắn giật lấy đếm đếm, rồi cau mày vứt toẹt xuống thúng bún quát:
- Con chó, mày đưa từng này mà nghe được à, ông th́ đập cho nát hết bây giờ.
Chợt Lường đứng dậy, đưa tay vượn ra vỗ vai hắn và nói nhỏ:
- Này ông bạn, ông đang diễn cái tṛ quái gở ǵ vậy?
Hết sức ngạc nhiên, hắn quờ tay vơ ống đũa ném thẳng vào mặt Lường, mắt trợn lên toàn ḷng trắng, hàm răng sám ngoét nom phát khiếp. Hắn dằn giọng:
- Thằng chó, mày biết bố mày là ai không mà dám to gan?
Bị xúc phạm, mặt Lường đỏ gay. Lường tức giận một tay gạt ống đũa, tay kia giáng xuống. Tên đầu trọc không kịp tránh, bị dính nguyên một cái tát nảy lửa của Lường, ngă dúi dụi vào thúng bún. Hắn lồm cồm ḅ dậy nghiến răng:
- Con chó to gan thật, muốn chết đây. Đă ngu lại đá lưỡi vào cầu ch́ à?
Nói rồi hắn chạy đến chiếc xe máy trước mặt, mở yên rút ra vật ǵ đó sáng loáng nhằm đầu Lường lướt tới. Thấy thế tôi hoảng hốt hét lên:
- Cẩn thận nó có dao.
Mọi người sợ hăi chạy tán loạn, Lường vẫn b́nh tĩnh, lần này anh tiến lên, không đợi thằng bặm trợn vung dao, anh tung một cước nhằm hạ bộ đá tới, đối thủ không kịp phản ứng, người cong như con tôm luộc lăn lộn dưới đất.
- Mày khôn hồn th́ cút ngay, đừng để tao thấy mặt - Lường quát.
Hắn lồm cồm ḅ dậy không dám cất tiếng, rồi rồ ga biến đi rất nhanh. Tôi vội chạy lại giúp cô chủ quán thu dọn đồ đạc, con bé mếu máo bảo:
- Tháng nào cũng thế, nếu mẹ cháu không đưa sẽ bị đập hết đồ đạc.
Một chị hàng bún khác cũng xen vào, giọng đầy phẫn nộ và lo lắng:
- Hai chú ạ, thằng đầu gấu này ác lắm, ở đây ai cũng phải làm luật hết, nếu không th́ đừng đ̣i yên ổn. Chốc nữa thế nào nó cũng quay lại đấy.
Chị vừa dứt lời, từ đằng góc phố đă thấy tiếng xe máy gầm rú, một chiếc kẹp ba ầm ầm lao tới. Tất cả sợ hăi la hét, tôi vội kêu:
- Chạy mau, nguy hiểm quá. Lường ơi.
Lường lùi lại, liếc thấy có chiếc ghế băng của quán nước bên cạnh, Lường vớ lấy thủ thế. Ba thằng, thằng nào cũng dao phớ côn gậy, mặt mũi nom chết khiếp. Gă bị đánh chảy máu mồm ban năy chỉ tay về phía Lường bảo:
- Chính thằng chó đó, mày muốn chết, hôm nay bọn bố mày cho chết.
Cả lũ lao vào Lường, dao phớ vung lên sáng loáng.
Lường hét lên, tiếng hét dữ dội khủng khiếp. Tôi chợt nhớ h́nh như đă nghe tự bao giờ, phải rồi, đó là lần cắm trại giao lưu văn nghệ với mấy trường đại học trước khi bảo vệ luận văn tốt nghiệp.
Đêm lửa trại thật vui, Thúy xinh đẹp diễm kiều trong bộ váy Thái trên sân khấu, giọng hát mượt mà ngây ngất. Lường thổi sáo say sưa, tôi mải miết đàn. Ở trường, mọi người phát ghen với Lường v́ chiếm được trái tim hoa khôi khoa Ngữ Văn. Trông họ đẹp đôi, cứ như sinh ra là của nhau vậy. Lường quê ở Sơn La, c̣n Thúy, một liền chị xứ Kinh Bắc nổi tiếng bởi các làn điệu Quan họ. T́nh yêu vượt thời gian, bất chấp khoảng cách. Giá đừng có ngày tốt nghiệp, giá chương tŕnh đại học không bao giờ kết thúc, họ sẽ măi bên nhau, đẹp như tuổi thanh xuân, không ǵ ngăn cản nổi.
Chương tŕnh ca nhạc kết thúc bằng tiết mục múa sạp Tây Bắc, rộn ràng vui tươi cùng tiếng khèn như giục giă. Tôi bỗng không thấy Lường và Thúy, họ đă lẳng lặng rời cuộc vui. Đằng sau trường là cánh đồng Đồng Xa, xung quanh yên ả. Họ t́m đến chỗ quen thuộc, đă bao lần nơi bờ mương này chứng kiến đôi bạn trẻ âu yếm, t́nh tự bên nhau. Đêm nay, ánh trăng cuối tháng mờ nhạt, chỉ c̣n nghe tiếng ếch và giun dế kêu lúc gần lúc xa. Bất giác Lường ghé sát vào vai Thúy thủ thỉ “Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng/ Tre non đủ lá đan sàng nên chăng?” Thúy cười: “Tre non vừa thoát tuổi măng/ Cần sàng chàng cứ chặt phăng đem về” Lường ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của Thúy, dưới ánh trăng trông nàng như một thiên thần. Cái mềm mại nóng bỏng ấy, càng ngày càng sát vào người Lường. Gió đâu đó thoảng lại vô thức cởi bỏ tất cả, giục giă mời mọc. Lường ch́m đi, cảm giác bồng bềnh như lạc vào xứ Đào Nguyên...
Khi Lường đưa Thúy về trại, cả bọn nháo nhào tra hỏi. Bữa liên hoan dă chiến được dọn ra ngay trong lán trại chỉ huy. Con trai Sơn La uống thật giỏi, con gái xứ Kinh Bắc cũng thật tài. Đêm về khuya, tất cả say mềm, ch́m vào giấc ngủ. Phía bên ngoài thỉnh thoảng vọng lại tiếng đàn hát, tiếng sáo gọi bạn.
Gần sáng Lường tỉnh dậy, bụng thoảng hơi men, cồn cào. Nh́n quanh không thấy Thúy đâu, những tay kỳ phùng địch thủ trong trận rượu đêm qua vẫn đang ngủ say như chết. Lường đứng dậy lững thững đi t́m Thúy, chạy quanh các trại, đèn đă tắt, mọi người vẫn ngủ. Trời đă bắt đầu sáng, phía đằng Đông hiện ra một quầng hồng nhạt, không gian rơ dần. Chợt Lường đứng sững lại trước một mái trại nhỏ rồi một tiếng hét khủng khiếp vang lên. Không ai ngăn được Lường, đất trời như có động. Lường như kẻ điên gạt mọi người lao tới... Trước mắt Lường, Thúy nằm trọn trong ṿng tay của một chàng trai khác, đó là Sinh, cậu sinh viên khoa Toán, cũng là một kẻ si t́nh, theo đuổi Thúy từ năm thứ hai. Cả hai choàng tỉnh, ngơ ngác nh́n nhau không biết chuyện ǵ đă xảy ra. Lường nghiến răng, tay nắm chặt, rồi hét thêm một tiếng nữa và quay mặt bỏ đi mặc Thúy kêu khóc c̣n Sinh đứng há hốc mồm...
Và hôm nay, tôi lại nghe tiếng thét ấy. Tiếng thét đầy uy lực, mạnh mẽ khiến thằng dẫn đầu phải lui bước. Nhưng hai thằng c̣n lại vẫn nhào lên, nhanh như cắt, Lường múa tít chiếc ghế băng. Dao, gậy văng ra tứ tung, một thằng dính đ̣n ôm đầu lăn lộn, được một lát nó lại chồm dậy lao vào. Bỗng chiếc ghế găy, Lường vứt luôn hai đầu ghế, nhảy ra giữa, múa một vài đường quyền điêu nghệ. Ba tên đầu gấu cũng chẳng vừa, chúng xúm lại, vây chặt Lường vào giữa. Đứa
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #41376 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Aug 24 2012, 05:03 PM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Lâu quá rồi mà topic này không có bác nào chia sẻ thêm.
  Forum: Chia sẻ nhạc · Post Preview: #41094 · Replies: 165 · Views: 624,946

Bằng lăng tím
Posted on: Jul 13 2012, 09:23 AM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


GÁNH BÚN ĐẬU SAU GIẢNG ĐƯỜNG
( Truyện ngắn của Bằng Lăng Tím )

Hè vừa rồi tôi về trường cũ ôn thi cao học. Sau gần chục năm, cảnh vật cũng có nhiều thay đổi. Trường xây thêm mấy khu giảng đường mới, khó khăn lắm mới nhận ra một vài dấu vết của ngày xưa...
Cũng t́nh cờ, xuống Hà Nội lần này, tôi gặp lại người bạn thân hồi đại học. Anh tên Lường, Đào Văn Lường. Dáng to cao lực lưỡng, lại con nhà vơ thành thử Lường nhanh nhẹn hoạt bát lạ thường. Hai thằng đi với nhau thực chả ăn nhập ǵ, một th́ thấp bé như cái kẹo, một như chàng khổng lồ trong truyện cổ tích. Tôi cứ thắc mắc tại sao anh lại đâm đầu vào cái ngành sư phạm này làm ǵ. Với sức vóc và vơ nghệ cao cường như anh th́ chí ít, anh cũng theo nghề của cha là duy tŕ vơ đường nổi tiếng ở quê, hoặc trở thành vận động viên Karate đẳng cấp quốc gia, nếu không nói giật giải quốc tế. Đằng này anh lại chọn nghề dạy học, mà lại dạy văn mới thật lạ. Anh rất thích viết, nhưng tác phẩm nào cũng dở ẹc. Mỗi lần truyện của tôi được đăng báo là anh lại háo hức đón đọc. Lường hay tỉ tê với tôi để học, tôi bảo: “Cái nghề văn thời nay chỉ là thú vui thôi, không mong kiếm được cơm đâu. Hơn nữa dạy Toán hay Lư th́ dễ chứ viết văn th́ dạy thế nào được, mỗi người một cách, thích viết thế nào chả xong, đâu có khuôn mẫu ǵ”. Nghe tôi nói, Lường lại h́ hục viết.
Cái gánh bún đậu ngày xưa chúng tôi hay ăn gọi là quán bà Sánh. Tôi ăn chả hết một suất, phải thêm đậu bớt bún. C̣n Lường, nh́n cách ăn của bạn mới thèm làm sao, rất ngon, rất mau lẹ và lần nào cũng hết nhẵn. Lường bảo:
- Của chúng sinh, không được bỏ phí phải tội.
Bây giờ, quay lại trường cũ, gặp nhau, Lường không khác xưa là mấy, nghiêm nghị hơn chút, vầng trán có vẻ đăm chiêu sâu thẳm điều ǵ đó. Khi nhắc đến chuyện vợ con, Lường chỉ thở dài không nói. Lường thích độc thân.
Trưa, định rủ Lường đi ăn bún đậu nhưng anh tắt máy, đành đi một ḿnh. Tầm này đông khách, đa phần phải ngồi đợi. Bà Sánh không c̣n bán nữa, nhưng thế chỗ đó là một phụ nữ, tôi không rơ tuổi bởi lúc nào cũng đeo khẩu trang kín mặt. Tay thoăn thoắt, mắt không rời việc, đứa con gái chừng sáu bảy tuổi tíu tít chạy tới chạy lui bê bún cho khách. Chỗ ngă ba có anh xe ôm thỉnh thoảnh chạy lại, lúc xách nước khi lấy bún, tôi đoán chắc là chồng. Nh́n gia đ́nh họ tuy vất vả nhưng có vẻ hạnh phúc lắm. Đĩa bún đậu hờ hững, hôm nay thấy mệt, tôi ăn mà ḷng dạ vẩn vương đẩu đâu. Bỗng nghe tiếng xi xao, chưa kịp định thần th́ đă thấy xung quanh khách đứng hết cả dậy, ai cũng cầm lấy đĩa bún ăn dở và tản ra. Đứa con gái nhanh như chớp vơ vội ghế, c̣n cô chủ quán cuống cuồng xách hai quang gánh chạy vào ngơ nhỏ. Mấy tay trật tự viên ào tới, giằng lấy ghế từ tay con bé, miệng c̣i toe toe, mặc cho nó tội nghiệp kêu khóc van xin. Tôi liền giữ lấy một tay đeo băng đỏ mặt non choẹt và bảo:
- Này mấy anh, có biết cháu nó c̣n rất bé không?
- Ông xê ra, đừng có lôi thôi, để yên chúng tôi làm nhiệm vụ.
Nhiệm vụ, nhiệm vụ ǵ mà như cướp ban ngày thế? Tôi uất ức lên tận cổ, nh́n chục cái ghế bị vứt lên xe thùng mà vẫn chưa hiểu hành động thô lỗ của mấy tay dân pḥng. Cơn băo qua đi, tôi tiến tới dỗ dành cô bé:
- Nín đi cháu, để chú mua lại ghế khác cho nhé?



.......
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #40720 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Jul 13 2012, 09:21 AM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


Diểu đă cố gắng t́m người con gái đầu tiên đi qua đời Diểu, rồi tự nhiên biến mất. Diểu biết ḿnh đă phản bội, đă đi ngược với lời thề. Giữa ngă ba, Diểu đă chọn ngả rẽ rộng răi hơn. Người đàn bà làm vợ Diểu là con một vị chức sắc trong thành phố, nhờ cuộc hôn nhân này mà Diểu đă leo lên cương vị cao nhất công ty. Nhưng ở đời chả có ai cho không ai cái ǵ, khi Diểu nhận ra ḿnh là con tốt thế mạng trong cuộc cờ thất trận th́ đă muộn. Cuộc hôn nhân tan vỡ, để lại cho Diểu khoảng trống không ǵ lấp được. Lần đầu tiên Diểu khóc v́ hối hận. Diểu bỗng nhớ mế, nhớ bản Sán Ĺu và mùi hương dành dành bên bờ suối. Diểu muốn quay lại ngay nơi ấy, muốn xin lỗi tất cả. Đứa con lầm lỗi của núi rừng trở về trong bóng đêm, không c̣n ai ra đón Diểu. Diểu bảo anh lái xe dừng ở đầu bản, một ḿnh lầm lũi vào nhà. Trên giường, mế Diểu đang ốm.
- Sao về muộn thế con? Bà Dếnh mất rồi, Giàng bắt bà ấy đi rồi. Con Nương vừa trở lại cơ quan chiều nay, nó chỉ được nghỉ phép có năm ngày. Tội nghiệp con bé, bao đám dạm đều từ chối, ngoài ba mươi rồi mà vẫn chưa chịu lập gia đ́nh. Suốt ngày với công việc, sao nó yêu nghề thế không biết, ai lấy được nó thật có phúc lớn. Mế thấy có lỗi quá, giá mế được đứa con dâu tốt như thế.
Diểu bàng hoàng, mẹ Nương mất rồi ư, căn nhà sàn trống hoảnh. Diểu buồn, kư ức xa xưa dội về. H́nh ảnh Nương tê tái trong buổi gặp cuối cùng cứ ám ảnh tâm trí Diểu. Diểu thật tàn nhẫn và tham lam, không cưỡng lại được ṿng xoáy của tiền bạc công danh quyền lực. Thời gian cứ vùn vụt trôi, Diểu đi t́m Nương, khắc khoải vô vọng. Ngần ấy năm họ chưa hề gặp lại, Diểu giết thời gian vào các thú vui. Những cuộc t́nh tay ba tay tư, bao cô gái lần lượt mắc lưới. Đêm nay người đàn bà thứ en nờ đi qua đời Diểu, quằn quại, ham muốn. Nhưng Diểu vẫn buồn và cô đơn, cuộc đời thật nhạt nhẽo vô vị...
Bỗng mùi thơm thoang thoảng quen thuộc, phả vào căn pḥng. Hương Diểu Nương? Ở đây cũng có loài hoa đó sao? Bật tung cánh cửa lao ra ngoài, Diểu đi ngược chiều gió. Bên khe đồi sau nhà nghỉ, mùi thơm lan tỏa. Mấy bông dành dành yếu ớt, phất phơ dưới ánh trăng mờ nhạt. Diểu cả mừng, vội ngắt tất cả mang về pḥng. Linh ngạc nhiên, vồ lấy thú vị hít hà:
- Hoa ǵ mà thơm vậy anh, đẹp quá nhỉ, tặng em nhé?
Hoa ǵ à, nghe kể rồi đừng đ̣i ghép tên nhé, không có Diểu Linh đâu, trừ khi là người con gái đầu tiên của Diểu. Họ nằm bên nhau, tiếng máy lạnh sè sè nhè nhẹ, tràn ngập hương Diểu Nương. Trong cơn mơ, Diểu như thấy Nương nằm cạnh bên, dịu dàng đằm thắm như thủa xa xưa.
Chiều hôm sau, Diểu và Linh trở về Hà Nội. Đi được dăm cấy số, Diểu bỗng thấy ḿnh như bị nhấc bổng lên, toàn thân không trọng lượng, mùi Diểu Nương biến mất, khắp người Diểu toàn mùi máu, màu máu...

***
Pḥng hậu phẫu, mùi thuốc tẩy gia-ven nồng nặc. Màu trắng bao trùm tứ bề, cái ǵ cũng trắng. Cả nhà xúm lại bên giường bệnh của Diểu, tiếng máy thở và điện tâm đồ tít tít, rè rè đều đều. Diểu vừa trải qua ca đại phẫu thuật. Phía trên cột màn, ống dẫn truyền dịch loằng ngoằng rủ xuống cắm chặt vào tay Diểu. Bên kia, một bệnh nhân nữ ḿnh cũng cuốn đầy băng trắng. Người đàn ông đau đáu chầu chực, cạnh đó, đứa con gái ba tuổi liến láu, nó chưa thể h́nh dung được tai họa mà gia đ́nh nó đang gánh chịu, mẹ nó đang nằm bất động.
- Ai là người nhà bệnh nhân Lư A Diểu? Xin kư vào biên bản hiện trường.
Anh cảnh sát giơ ra mấy tờ giấy có h́nh kẻ vẽ ngang dọc.
“Vĩnh Phúc, ngày...tháng 3 năm 2012. Tại ngă tư Xuân Ḥa, hướng đường đi hồ Đại Lải xảy ra vụ tai nạn giao thông giữa hai xe mô tô biển kiểm soát...do ông Lư A Diểu điều khiển chở bà Lê Thị Thùy Linh với xe mô tô biển kiểm soát...do ông Hà Văn Hưng...”
Người nhà của Diểu là bà cụ mặc váy dân tộc kia. Mế Diểu đấy, đă hai tuần ngồi chầu chực, người khô đi v́ lo lắng và mất ngủ. Bà nh́n sang chiếc giường trống, nạn nhân Hưng đă xuất viện chiều qua.
Trong pḥng mổ, vị nữ bác sỹ đăm chiêu. Đă chục năm gắn bó với nghề, chứng kiến biết bao nhiêu nạn nhân tai nạn giao thông, nhưng với trường hợp này, chị không khỏi thương tâm. Một cơ thể thương tích đầy ḿnh, trắng xóa bởi các lớp băng chằng chịt. Kíp mổ đă sẵn sàng. Ba tiếng rưỡi đồng hồ trôi qua, chị bước ra, dáng điệu căng thẳng mệt mỏi... Ca phẫu thuật thành công tốt đẹp, bệnh nhân đă qua cơn nguy kịch, chị thở phào trở về pḥng kiểm tra lại hồ sơ bệnh án....
Diểu từ từ mở mắt, sao thế này, nhà ga ǵ mà lại trắng toát? Linh đâu rồi, cô ấy xuống tàu trước Diểu mà. Đảo mắt nh́n quanh, Diểu thấy mế Diểu đang chăm chú nh́n ḿnh, mấy cô y tá cùng vài người bạn, tất cả đều reo lên sung sướng khi Diểu tỉnh lại. Diểu nhận ra ḿnh đang trong viện.
Diểu nằm mơ màng, chợt thấy đôi mắt rất quen, nhưng không nhận ra bởi chiếc khẩu trang kín hai phần ba khuôn mặt. Người đó khéo léo thay băng, rửa vết thương và tiêm cho Diểu. Một cảm giác êm ái dịu nhẹ không chút đau đớn, Diểu biết người đang chăm sóc ḿnh là một bác sỹ giỏi. Đột nhiên Diểu thảng thốt bởi mùi hương quen thuộc thoang thoảng đâu đây. Diểu muốn nói mà cổ họng nghẹn lại, trời ơi ǵ thế này. Giữa bệnh viện sao lại có hoa Diểu Nương? Tươi tắn, ngan ngát. Diểu kinh ngạc, muốn bật ngay dậy lao tới khóm hoa cùng h́nh bóng quen thuộc xa xưa mà không nổi. Diểu chới với gắng sức gọi: Nương ơi...
Hôm sau, mọi người rất ngạc nhiên thấy trên giường Diểu có mấy bông dành dành xinh xắn, hương tỏa lôi cuốn. Diểu cố gắng giải thích đó là hoa Diểu Nương, mặc mọi người lắc đầu, cười Diểu. Bởi chỉ có ḿnh Diểu hiểu rơ chủ nhân của những bông hoa ấy. Diểu dáo dác, áo bờ-lu nào là Nương?

***
Một tháng sau ra viện, Diểu vội t́m Nương, t́m măi mà không thấy. Giám đốc bệnh viện cho biết, sáng nay bác sỹ Nương sẽ cùng hội chữ thập đỏ lên vùng cao làm từ thiện. Diểu buồn, lạc lơng xa vắng. Diểu tha thẩn khắp bệnh viện. Diểu đi t́m dấu vết người xưa. Ngang qua khu nhà nhân viên, Diểu bỗng sững lại: Phía ngoài ban công của một căn pḥng, có hai chậu dành dành xanh tươi với những bông hoa trắng muốt, thơm ngào ngạt đong đưa trước gió... Diểu hiểu đó là pḥng của Nương, liền lặng lẽ gắn lên đó tấm biển nhỏ đề tên: Hoa Diểu Nương.
Chợt có bóng bờ-lu trắng thấp thoáng trước lối ra cổng, h́nh như cô ấy, Diểu vội chạy theo. Mùi hương Diểu Nương cuốn lấy Diểu, dáng h́nh Nương lúc ẩn lúc hiện giữa ḍng người đông đúc. Diểu lao tới, quyết t́m cho bằng được.

Viết xong ngày 11/7/2012
BLT
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #40719 · Replies: 141 · Views: 115,535

Bằng lăng tím
Posted on: Jul 13 2012, 09:20 AM


Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566


- Anh cầm lấy những thứ này, ở thành phố sẽ có lúc cần đến. Gắng giữ ǵn sức khỏe nhé anh, lúc nào rảnh hăy biên thư về cho... cho mế biết tin nha - Nương ngập ngừng trao cho Diểu chiếc ba lô, trong lỉnh khỉnh bao nhiêu thứ.
Cả bản tiễn Diểu ra tận đầu con suối, vẫy tay chào tạm biệt, Diểu mạnh chân bước băng băng qua những thửa ngô con gái xanh mướt, ḷng ngập niềm vui.
- Anh Diểu ơi, chờ em với. Anh...anh nh́n này, cầm lấy đi anh, em vừa qua suối hái anh ạ. Hoa của chúng ḿnh, Diểu Nương đấy. Em sẽ chờ anh về, Diểu Nương măi măi nở bên ḍng suối bản ta Diểu ạ.

***
- Hăy suy nghĩ kỹ, cơ hội chỉ có một. Cậu về làm ǵ cái thôn bản xa xôi ấy, nơi đó không sử dụng hết khả năng của cậu, sẽ lăng phí đi. Ở đây với tấm bằng khá, cậu sẽ được trọng dụng, sẽ có tiền, có sự thăng tiến.
Im lặng, Diểu đứng như chôn chân trước pḥng nhân sự. Những điều ông giám đốc vừa nói, không phải Diểu chưa biết. Nhưng Diểu vẫn muốn về quê, Diểu phải thực hiện lời hứa, Diểu thoáng thấy mùi hoa Diểu Nương ngàn ngạt và ánh mắt đầy hy vọng, chờ đợi của Nương...
Mấy hôm về nhà, Diểu nằm dài trên chiếc chơng tre, mế mắng yêu:
- Giàng đánh nhà anh, lớn tướng rồi mà vẫn bắt mế hầu, dậy vào ăn cơm đi. Mai con lại ra Hà Nội hử, khi nào lấy bằng th́ về luôn chứ? Con Nương nhắc anh suốt đấy, mấy hôm nay nó phải nghỉ học, bà Dếnh bị ốm nằm dưới bệnh viện huyện. Chiều nay con qua đó một tư. Để mế đi mượn cho chiếc xe đạp.
Diểu không nói ǵ, Diểu cảm thấy không đủ tự tin để gặp Nương, không đủ can đảm đối mặt với già bản, với mọi người. Diểu đă nhận lời ông giám đốc, Diểu thầm hứa rằng, sẽ kiếm lưng vốn trước khi trở về. Diểu đang rất cần tiền. Hoa và bánh mỳ, Diểu muốn cả hai. Diểu kiếm bánh mỳ trước, cái bụng đói, sao làm được việc khác?. Diểu vớ lấy ba lô rồi cắm cổ chạy một mạch ra bến xe. Diểu muốn trốn chạy, bởi mọi việc đă quyết định rồi, không thể thay đổi. Mùi hoa dành dành như đuổi theo Diểu, mơn man, lôi cuốn...
Sau những nỗ lực không mệt mỏi, Diểu được cất nhắc vào những vị trí quan trọng của công ty. Cuộc sống vàng son nơi thị thành cuốn hút Diểu. Diểu hể hả, đam mê. Mỗi lần thăng quan tiến chức, Diểu càng ham muốn, càng tự nguyện lao vào ṿng xoáy tiền bạc quyền lực. Những lần về bản Sán Ĺu thưa dần.
- Ḱa anh Diểu, lâu lắm rồi không thấy về thăm mế. Em đến đây đợi anh gần hết buổi tối, người ta bảo anh bận họp. Đây mế gửi cho anh ít đồ, mế dặn anh phải giữ ǵn sức khỏe. Anh ăn ǵ chưa, đă gần chín giờ tối rồi, tội anh quá.
- Nương, vào nhà đi. Đừng giận, tất cả những ǵ anh làm đều v́ tương lai chúng ḿnh. Em học hành thế nào rồi, vất vả không em? Nghề của em sau này ra trường khổ lắm đấy. Anh đă bảo em đừng chọn mà có nghe đâu.
- Mỗi người có một sở thích và mơ ước riêng. Chúng ta hăy tôn trọng quyền quyết định ấy, em sẽ không bao giờ hối hận v́ sự lựa chọn của ḿnh. Em vẫn măi yêu anh, cho dù cuộc đời vật đổi sao rời. Anh đợi em nhé, chỉ c̣n mấy năm nữa thôi, em ra trường, chúng ḿnh làm lễ cưới, sẽ mời cả bản đến dự. Em sẽ sinh cho anh cả đàn con đông đúc, hoa Diểu Nương của em ạ.
Diểu quên hết tất cả, Diểu ôm chặt Nương vào ḷng. Chưa bao giờ Diểu nghĩ tới người con gái khác. Đêm thành phố xi xao, càng về khuya càng im ắng. Diểu ch́m trong mùi thơm quen thuộc, ngọt ngào say đắm. Cả thế giới này góp lại cũng không đủ tiền mua bông Diểu Nương của Diểu...
- Anh chán quá khứ rồi phải không? Vậy chúng ta sẽ cùng nhau đáp chuyến tàu đi hiện tại nhé? Đấy, ở đời thường là vậy, mải mốt kiếm t́m cho bằng được, nhưng rồi lại có giữ được nó đâu? Nào anh lên tàu đi, chúng ta sẽ trở về bắt đầu từ ga 25. Lang thang ngần ấy ga là quá đủ cho hành tŕnh trở lại tuổi xanh. Chúng ta phải sống với thực tại, không thể ở đây lâu được. Ta đi thôi...
- Vâng cảm ơn cô, sao biết tôi ra đây mà chờ? Hành tŕnh đến thực tại c̣n rất dài, cô có dự định nào khi về ga cuối không?
- Mơ ước th́ nhiều mà thực hiện có được bao nhiêu, thời gian trôi nhanh lắm. Anh ngồi sát vào em đi, thế, đúng rồi, có được giây phút nào hạnh phúc, hăy tận hưởng cho bằng hết. Em sợ sự lăng phí, sợ cô đơn. H́nh như tàu đă chạy, chúng ta sắp trở lại rồi. Ga cuối mang tên hiện tại, sẽ không có số cụ thể. Nó phụ thuộc vào tuổi tác của người đó. Anh 40, c̣n em 30. Hành tŕnh trở về sẽ vất vả, nguy hiểm nữa. Nhưng chúng ta sẽ tới đích, em tin như vậy.
- Càng gần ga cuối tôi càng cảm thấy cô rất quen, trong quá khứ rơ ràng là chúng ta chưa bao giờ gặp. Sao thế nhỉ, tàu lắc mạnh quá, tôi thấy khó chịu. Cô nh́n thấy chứ, phía trước nhiều ngă ba, ngă tư quá, u ám, quanh co. Lại cả hầm hố sâu thẳm ḱa. Mà sao cô lại im lặng vậy, cô nói ǵ đi chứ?
- Sắp đến ga cuối, giờ th́ chúng ta đă nhận ra nhau. Mỗi lúc một rơ, anh phải đối mặt với hiện tại, với sự thật thôi. Ḷng tham của con người là vô đáy, cỗ máy thời gian cuốn theo tất cả. Anh tồi lắm, Diểu ạ.
- Ừ phải rồi, anh Diểu đây, th́ ra là thế, chúng ta hăy bỏ qua tất cả để làm lại từ đầu, sẽ cùng xuống ga cuối nhé, Linh?
- Không, nó hoàn toàn phụ thuộc vào yếu tố may rủi, hoặc tất cả hai chúng ta đều có cơ hội trở lại thực tại, hoặc chỉ một trong hai. Thậm chí, cả hai lại phải quay lại quá khứ. Anh thôi ư nghĩ ấy đi, giả tạo lắm. Khi hoa tàn, người ta thường cho nó vào sọt rác, con gái tuổi 30 xem như đă bắt đầu tàn.
- Em nói ǵ lạ vậy, anh yêu em. Hai năm qua mà em vẫn không tin sao, đành rằng chúng ta không thể đến với nhau bằng một cuộc hôn nhân. Nhưng hôn nhân là địa ngục, anh sợ gia đ́nh. Anh và em gặp nhau khi tất cả đă muộn. Em cũng vậy mà, chúng ta t́m đến nhau để chia sẻ, Anh măi yêu em. Anh thề.
- Đàn ông ích kỷ tham lam, cái ǵ cũng muốn. Cả thèm chóng chán. Lời thề à, em nghe không biết bao nhiêu lần. Anh hăy trả em về với gia đ́nh em, chúng ta đă vượt giới hạn, nên dừng lại trước khi quá muộn. Ḱa, sao tàu giảm tốc độ nhỉ, sắp về ga cuối rồi. Mà h́nh như nó dừng th́ phải, à không vẫn chạy, nhưng hơi chậm. Thôi anh chuẩn bị xuống đi, ta chia tay nhau từ đây nhé?
Diểu ú ớ, hai tay chới với bơi bơi. Diểu cố gọi Linh, người đàn bà theo Diểu suốt chặng hành tŕnh. Rơ ràng cô ấy xuống trước, thoáng cái mà không thấy đâu. Nhà ga lại rơi vào yên lặng, Diểu dần nhớ, đúng rồi, đêm ở Đại Lải. Linh nằm dài trên chiếc giường đệm trắng muốt, tuổi ba mươi xuân sắc. Diểu chóng thèm lại cả chán. Sau cuộc ái ân, nh́n khối thịt phây phây chềnh ềnh trên đệm, Diểu thấy ớn. Tại sao đàn ông lại nhanh chán đến vậy? Lúc gặp Linh, Diểu cố chinh phục cho bằng được, quyết làm của riêng, giờ lại muốn trút bỏ.
Đêm Đại Lải yên ả, mênh mông nước. Diểu bỗng muốn về ngay bản Sán Ĺu, muốn thoát khỏi khối thịt kia. Diểu khao khát ở măi ga 20, bên cạnh Nương.
  Forum: Thơ-văn thành viên · Post Preview: #40718 · Replies: 141 · Views: 115,535

33 Trang V   1 2 3 > » 

New Posts  Có trả lời mới
No New Posts  Không có trả lời mới
Hot topic  Chủ đề nóng (Mới)
No new  Chủ đề nóng (Cũ)
Poll  B́nh chọn (Mới)
No new votes  B́nh chọn (Cũ)
Closed  Chủ đề đă khóa
Moved  Chủ để đă di chuyển
 

Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 13th November 2018 - 10:38 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France