IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

3 Trang V   1 2 3 >  
Reply to this topicStart new topic
> T̀M GIỌNG ĐỌC XƯA!, Những giọng chuẩn nhất
post May 23 2011, 06:59 PM
Post #1



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 40
Thank(s): 0
Joined: 22-05-11
Member No.: 19,365



Thưa các bác, thấy các bác chỉ cắm đầu vào down nhạc trên VOV, em là lính mới em rất muốn nghe lại những giọng đọc một thời trên sóng phát thanh của nước nhà.
Em vẫn nhớ như in giọng đọc Tuyết Mai, Hùng Cường, Việt Khoa, Hoàng Yến, Kim Cúc, Tuệ Minh.. trên sóng phát thanh. rồi hai chị em Thu Thế, Ngọc Thạch..., bí qua Thu Hiền trên truyền h́nh cũng được.
Thấy các bác tung hô chốc lại thấy bản của Kiều Hưng từ năm bao nhiêu, chốc lại Tân Nhân một bài mới khai quật được... làm em sểu hết cả răi v́ em lởn vởn ở các diễn đàn nh́u lắm mà chửa thấy mà chưa thu được đoạn nào.
Em lo xa v́ bài hát em c̣n ư ử hát được chứ các giọng chuẩn thế không biết móc đâu ra nữa.
Em vẫn nhớ: "Đây là tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa' sau đó nhạc hiệu nổi lên truyền cảm dễ sợ, hoặc thông báo đặc biệt khi Bác Tôn mất, khi anh bạn vàng Trung hoa uưnh ta năm 1979... nghe gai người.
Cắn rơm cắn cỏ xin các bác, bác nào có tung ra cho em lặt...

This post has been edited by XovietNghetinh: May 23 2011, 07:02 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 23 2011, 08:37 PM
Post #2



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 945
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



QUOTE (XovietNghetinh @ May 23 2011, 06:59 PM) *
Thưa các bác, thấy các bác chỉ cắm đầu vào down nhạc trên VOV, em là lính mới em rất muốn nghe lại những giọng đọc một thời trên sóng phát thanh của nước nhà.
Em vẫn nhớ như in giọng đọc Tuyết Mai, Hùng Cường, Việt Khoa, Hoàng Yến, Kim Cúc, Tuệ Minh.. trên sóng phát thanh. rồi hai chị em Thu Thế, Ngọc Thạch..., bí qua Thu Hiền trên truyền h́nh cũng được.
Thấy các bác tung hô chốc lại thấy bản của Kiều Hưng từ năm bao nhiêu, chốc lại Tân Nhân một bài mới khai quật được... làm em sểu hết cả răi v́ em lởn vởn ở các diễn đàn nh́u lắm mà chửa thấy mà chưa thu được đoạn nào.
Em lo xa v́ bài hát em c̣n ư ử hát được chứ các giọng chuẩn thế không biết móc đâu ra nữa.
Em vẫn nhớ: "Đây là tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa' sau đó nhạc hiệu nổi lên truyền cảm dễ sợ, hoặc thông báo đặc biệt khi Bác Tôn mất, khi anh bạn vàng Trung hoa uưnh ta năm 1979... nghe gai người.
Cắn rơm cắn cỏ xin các bác, bác nào có tung ra cho em lặt...

Trời đất em thực sự tiếc quá,v́ em có 1 CD của bà Tuyết Mai đọc truyện,gần chục năm trước em mua ở hiệu khu Tràng Tiền,t́m măi mới thấy nhưng hỡi ôi không sao mở được v́ mắt thần của cả đầu đĩa lẫn ổ CD máy tính đều không nhận.Có lẽ do thời gian lâu quá và bảo quản không tốt chăng?
Bây giờ chắc không c̣n cửa hiệu nào bán nữa,bác chờ em qua đợt thi này,thư thả em sẽ tới cửa hàng văn hóa phẩm của bà Bùi Thị Thái (Tuyết Mai) ở đầu phố Trần Phú ( số 5 ) xem có bán không để mua (Lâu rồi em cũng không qua đây nên cũng không dám chắc bà c̣n cửa hàng này không?)
Hiện nay bà đang sống ở phố Trân Phú gân bệnh viện Xanh pôn


P/s Bác nào có th́ chia sẻ cho bà kon cùng thưởng thức nhé?

This post has been edited by Bằng lăng tím: May 23 2011, 09:28 PM


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 23 2011, 11:02 PM
Post #3



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 40
Thank(s): 0
Joined: 22-05-11
Member No.: 19,365



QUOTE (Bằng lăng tím @ May 23 2011, 09:37 PM) *
Trời đất em thực sự tiếc quá,v́ em có 1 CD của bà Tuyết Mai đọc truyện,gần chục năm trước em mua ở hiệu khu Tràng Tiền,t́m măi mới thấy nhưng hỡi ôi không sao mở được v́ mắt thần của cả đầu đĩa lẫn ổ CD máy tính đều không nhận.Có lẽ do thời gian lâu quá và bảo quản không tốt chăng?
Bây giờ chắc không c̣n cửa hiệu nào bán nữa,bác chờ em qua đợt thi này,thư thả em sẽ tới cửa hàng văn hóa phẩm của bà Bùi Thị Thái (Tuyết Mai) ở đầu phố Trần Phú ( số 5 ) xem có bán không để mua (Lâu rồi em cũng không qua đây nên cũng không dám chắc bà c̣n cửa hàng này không?)
Hiện nay bà đang sống ở phố Trân Phú gân bệnh viện Xanh pôn


P/s Bác nào có th́ chia sẻ cho bà kon cùng thưởng thức nhé?

Cảm ơn bác, hôm nào t́m được bác cứ đánh dây thép nhá.
Bây giờ mới chợt nhớ ra bộ tứ b́nh loạn thể thao nổi đ́nh đám trong giới túc cầu giáo, cầm đầu là bác Hoài Sơn ( ngài này là bố Mr Hoài Anh, chánh văn pḥng VFF), tay chơi kích động khét tiếng. Khi nào mà bác hô vào.. ào...ào...ào là tất cả những ǵ đằng trước mặt ḿnh một đi không trở lại, tuyệt cú mèo. Kế đến Đ́nh Khải, Trần Kiên, Xuân Bách, những bác theo nghiệp BLV đến khi nhận sổ hưu có dấu ấn trước khi có TV. Từ khi truyền h́nh lấn sân sản sinh ra Huy Hùng, Quang Huy (sau sang VTC), đài Hà Nội có Anh Ngọc (binh Serie A rất tốt), Ngô Thanh, thế là hết mợ nó người, tiếc đứt ruột v́ cóc có cái giọng nào được ghi lại. Kiểu này phải ghi lại giọng ḿnh sau bán đấu giá lấy tiền uống riệu thôi.........
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 24 2011, 09:38 AM
Post #4



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 40
Thank(s): 0
Joined: 22-05-11
Member No.: 19,365




Mấy mươi năm nay thính giả cả nước đă mê đắm dơi theo chương tŕnh "Đọc truyện đêm khuya" phát trên làn sóng Đài Tiếng nói Việt Nam. Theo điều tra xă hội học, hiện vẫn có tới 85% dân số trên khắp vùng miền đất nước ưa thích chương tŕnh này. Những giọng đọc "xa xưa" như Việt Khoa, Tuyết Mai, Lan Hương, Việt Hà, Trần Phương... đă đi vào tiềm thức của biết bao bạn nghe đài. Và hôm nay, thế hệ nghệ sĩ "đọc truyện" nối tiếp vẫn làm thổn thức tâm hồn thính giả từng đêm vắng, trong đó giọng đọc Kim Cúc đă thành quen thuộc với mọi người.

Thoắt đà đă 40 năm!

Hẹn ḥ măi nhưng nữ nghệ sĩ cứ lu bu công việc nên tôi đành "tập kích bất ngờ" vào pḥng bá âm của Đài Tiếng nói Việt Nam (TNVN) ở 39 phố Bà Triệu, Hà Nội, nơi hàng ngày, hàng đêm các phát thanh viên (PTV) như "con ong chăm chỉ" đọc chương tŕnh từ 5h sáng đến 12h đêm trên các hệ phát thanh trong nước và nước ngoài. Pḥng đọc văn nghệ quen thuộc đây rồi.

Từ ngoài pḥng máy nh́n qua ô cửa kính, Kim Cúc đang đọc truyện ngắn "Tiếng hát của mẹ" của tác giả Hoa Sơn. Căn pḥng vắng lặng, chỉ có nghệ sĩ cùng những trang truyện và chiếc micrô. Thế mà qua giọng đọc của Kim Cúc, người nghe có thể h́nh dung ra núi rừng Tây Nguyên bạt ngàn với các nhân vật chân thực và sinh động

NSƯT Kim Cúc bảo: "Khi gặp những thiên truyện nhiều đối thoại, người đọc không chỉ làm vai tṛ dẫn chuyện ở ngôi nhân xưng thứ nhất là tác giả mà c̣n phải là diễn viên kịch thể hiện nhân vật với những tính cách khác nhau, tâm trạng khác nhau, khẩu ngữ khác nhau, ngữ điệu khác nhau ở những cảnh huống khác nhau".

Rồi Kim Cúc bộc bạch: Hồi c̣n là học sinh Trường cấp 3 Lê Hồng Phong- Nam Định cô đă thích hát xướng. Nhạc sĩ Trần Viết Bính đă phát hiện ra giọng nói trong trẻo của Kim Cúc nên đă mời cô đọc một số bài cho Đài Truyền thanh thành phố Nam Định. Hết lớp 10 phổ thông, đáng lẽ theo học Đại học Sư phạm, "bỗng dưng" Kim Cúc lại được xung vào đoàn văn công Quân khu III với đủ thứ việc, từ hát, múa đến ngâm thơ, diễn kịch.

Kim Cúc đă vào vai nữ trong hai vở kịch ngắn "Chiếc vali khủng khiếp" và vở "Qua làng", được đạo diễn Chu Nghi rất khen. Chính cái vốn diễn viên sân khấu của Kim Cúc hồi đó đă được phát huy khi thể hiện các đoạn đối thoại trong những trang truyện, tạo cho chương tŕnh đọc truyện sống động hơn.

Không đắm đuối với nghề th́ không thể...

"Anh hỏi nghề chọn người hay người chọn nghề? Với Cúc như duyên số của t́nh yêu vậy. Có yêu nghề Cúc mới trở thành PTV và chung thủy với nó cho tới nay, 40 năm rồi, và chắc c̣n... dài dài nữa". "Đến bao giờ?". "Đến khi không c̣n sức, c̣n hơi...".

Thực tế th́ nghề PTV đâu có nhàn nhă ǵ. Mỗi khi tiếp nhận văn bản phát thanh do phóng viên chuyển tới, mắt lướt qua từng bản tin, từng bài vở, miệng lẩm nhẩm, tay lăm lăm cây bút ch́ gạch nhịp từng mệnh đề, từng chữ, đoạn nào cần vuốt tiếng, câu nào cần luyến giọng…

Trong pḥng đọc, thường gọi là pḥng bá âm, khi đóng cửa cách âm rồi là không gian lặng ngắt, những chiếc micrô lạnh ngắt. Ḍng chữ sơn trắng "Hàng triệu người đang nghe bạn nói" trên tấm biển xanh nho nhỏ treo trước mặt đă đi vào tiềm thức, nói đúng hơn, đă vào máu huyết người PTV. "Hàng triệu người đang nghe bạn nói", vừa là hạnh phúc vừa là trách nhiệm và cũng là "sức ép tâm lư" thường trực.

Trước khi đèn đỏ sáng lên, tín hiệu chuẩn bị đọc, hít một hơi thở thật sâu, buông lỏng cơ thể, đầu óc không hề vướng bận ǵ (dẫu trước đó có thể có điều ǵ phiền muộn). Tất cả "quên hết", tập trung cao độ cho việc... đọc. Truyền tin (thông tin), truyền tưởng (truyền đạt tư tưởng), truyền cảm, đặc trưng của phát thanh, ba đường "truyền dẫn" này cộng hưởng qua công cụ duy nhất: Giọng đọc của PTV để đến đối tượng tiếp nhận bởi giác quan duy nhất: thính giác.


"Kim Cúc ơi, hành nghề đến nay đă 40 năm, sao giọng bạn vẫn... tốt. Chắc là trời cho?". Nữ nghệ sĩ mủm mỉm: "Thanh đới đúng là trời cho. Làm anh ca sĩ, kịch sĩ, cả... "nói sĩ" như PTV bọn ḿnh, không có vốn trời cho th́ làm sao thành được. Nhưng máy móc bằng sắt thép, vi điện tử, điện tử chăng nữa, đều có kỳ có hạn. Hết đát là hết quyền sử dụng, phải thay thế, huống chi là thanh đới con người.

Nhưng như câu cửa miệng, của bền tại người. Muốn thanh đới trong lành bền lâu đ̣i hỏi PTV phải kiên nhẫn, bền bỉ luyện thanh, luyện giọng với kỷ luật tự giác thường xuyên, thường ngày. Đó là chưa kể phải kiêng khem trong ăn uống, sinh hoạt. Cay đắng, nóng lạnh đều vừa độ. Quá ham một chút, nóng giận hét to một chút thôi rất có thể bất thường... thất thanh. Hỏng cái ǵ th́ có thể chữa trị, thanh đới mà "mô-ve" th́ chưa hưu cũng phải... nghỉ nghề…".

"Sau khi nghỉ hưu, Kim Cúc h́nh như cộng tác với phim ảnh nhiều hơn th́ phải. Kim Cúc đọc thuyết minh nhiều phim tài liệu, phóng sự của Truyền h́nh Quân đội, của Truyền h́nh Công an nhân dân. Giọng thuyết minh có hồn lắm, sống động lắm. Vậy đọc cho phim có khác ǵ so với đọc phát thanh?" - Tôi hỏi tiếp.

"Khác lắm chứ. Với phát thanh ḿnh có thể làm chủ giọng đọc của ḿnh, cả trường độ, cao độ. Nhưng với phim ảnh, nhất là phim thể loại phóng sự, mỗi câu, mỗi ḍng, mỗi mệnh đề đều phải bắt kịp nhịp điệu h́nh ảnh, theo sát mỗi khuôn h́nh. Phát thanh mỗi giây có thể đọc hai ba từ, truyền h́nh mỗi giây có tới 5 đến 7 từ, mà vẫn phải tṛn vành rơ chữ, vẫn phải truyền đạt cảm xúc đúng với nội dung phim".

Hai năm trở lại đây Kim Cúc tiếp tục được Đài TNVN mời đọc các chương tŕnh văn nghệ, đặc biệt mỗi tuần hai buổi "Đọc truyện đêm khuya" phát vào 22 giờ trên kênh VOV2. Kim Cúc bảo đây là chương tŕnh Cúc si mê từ mấy chục năm trước.

C̣n nhớ lần đầu tiên Cúc đọc là một truyện ngắn của nhà văn Ông Văn Tùng. Đêm trước phát sóng, hôm sau nhà văn đi xe đạp hơn 10 cây số trong Hà Đông ra đài t́m bằng được người đă đọc truyện của ḿnh. Gặp Kim Cúc, ông chỉ nói mỗi câu: "Truyện của tôi dở thế mà chị đọc hay thế. Cảm ơn!".

Lại nhớ lần được phân công đọc bút kư "Sông Đà" của nhà văn Nguyễn Tuân. Đúng là một thử thách đối với cô PTV mới sang "sân văn nghệ" tham gia "Đọc truyện đêm khuya". Đọc xong rồi, đêm về mở radio nghe lại vẫn c̣n... run. Không biết có đạt hay không? Nghe đâu nhà văn nổi tiếng là khó tính.

Nhưng thật bất ngờ, ngày hôm sau Nguyễn tiên sinh t́m đến Ban Văn nghệ. Giọng khẽ khàng, cụ phán: "Cái cô ǵ hôm qua đọc cái kư của tôi... được đấy. Giọng chân thực, truyền cảm. Đúng cái ư của ḿnh". Kim Cúc ngồi đó "âm ỉ sướng" , không nói thành lời.

Kim Cúc bảo khi nhận đọc truyện, PTV thường phải đầu tư thời gian, công sức gấp nhiều lần so với đọc các chuyên mục khác. Phải có tŕnh độ kiến văn ở mức nào đó mới có thể thẩm thấu được tác phẩm văn học. Bởi thế, cái sự đọc sách của PTV phải coi như công việc thường ngày, như việc luyện thanh luyện giọng vậy. Đến nay Cúc vẫn cố gắng duy tŕ, mỗi tuần đọc một tập truyện ngắn. Hai ba tháng t́m đọc một tiểu thuyết. Vốn văn học, vốn văn hóa tổng hợp, vốn sống... trầm tích bao tháng ngày cho người đọc truyện một nhận thức sâu xa, một cái nh́n rộng mở…

Gần đây Kim Cúc nhận được khá nhiều truyện ngắn có chất lượng. Truyện "Tiếng hát của mẹ" của tác giả Hoa Sơn mà Cúc vừa đọc là một truyện như thế. Cuối năm 2008 vừa qua, một tác phẩm khác cũng khiến Cúc cảm động. Đó là truyện ngắn "Người trong tranh" của tác giả Nguyễn Xuân Hải đăng trên báo Văn nghệ Công an. Đọc những truyện này đôi chỗ không ḱm được xúc động, Cúc đă phải ra hiệu cho biên tập viên ngưng ít phút cho trấn tĩnh.

"Tưởng cảm động thế cứ tiếp tục đọc chứ?". Kim Cúc mỉm cười trước câu hỏi ngô nghê của tôi rồi nhỏ nhẹ: "Trong đời làm PTV mấy chục năm, Cúc đă có những phút giây ngỡ không thể đọc trước máy. Phải gh́m nỗi xúc động đang dâng trào, không thể vừa khóc vừa đọc. Hàng triệu người đang nghe bạn nói cơ mà. Đọc truyện đêm khuya cũng vậy, nhiều đoạn văn, nhiều huống cảnh cũng làm cho tôi nghẹn ḷng. Nhưng phải ḱm chế, phải định thần. Thính giả nghe có thể rơi lệ, nhưng người đọc chuyện phải... điềm tĩnh".

"Những phút giây hạnh phúc của nữ nghệ sĩ bây giờ?" - Tôi hỏi và nghệ sĩ trả lời: "Đọc được tác phẩm đồng nghiệp vừa ư, người nghe mến mộ. C̣n rất riêng tư, rất nhỏ nhoi thôi, là khi nghe tiếng của Cúc trên đài, thằng cháu đích tôn mới ba tuổi cứ liến thoắng: Bà nội đấy, bà nội đấy! Cúc ôm nó vào ḷng mà cứ rưng rưng...".

Tôi bỗng nh́n Kim Cúc. Lạ chưa ḱa, sau câu nói ấy, đằng sau cặp kính trắng, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên g̣ má. Sao vậy, nữ nghệ sĩ thân mến của tôi...?



Vũ Hà -VNCA 2009
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 24 2011, 11:27 PM
Post #5



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 40
Thank(s): 0
Joined: 22-05-11
Member No.: 19,365



"Giọng xưa, người cũ" c̣n đây...

(VOV) - 65 năm, TNVN đă có một thế hệ "giọng đọc vàng" với những tên tuổi đáng nhớ. Đây là thời của những giọng đọc tài hoa, tạo nên phong cách đọc nghệ thuật cho phát thanh TNVN

Thế hệ những “giọng vàng” ấy đă đi qua hơn hai thập niên. Nhiều người đă trở thành người thiên cổ, người c̣n sống th́ cũng tóc bạc da mồi, nhưng những dấu ấn họ để lại không phai mờ trong ḷng thính giả và lớp phát thanh viên kế cận của TNVN.

Những giọng đọc tài hoa

Bây giờ t́m trong trí nhớ, hoặc mở radio bắt sóng của Hệ Phát thanh VOV2 Đài TNVN lúc 22 giờ, thính giả cả nước vẫn nghe rơ trên nền nhạc êm đềm nổi lên từng lời thánh thót: “Mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya của Đài TNVN”. Hoặc giờ ấy đêm chủ nhật, nghe tiếng đàn bầu rung ngân nao ḷng, chợt có tiếng luyến láy nhỏ nhẹ: “Tiết mục Tiếng Thơ”… Đấy chính là giọng xưa của PTV - NSND Tuyết Mai, được thu vào cuốn băng ghi âm hiệu ORWO, gần nửa thế kỉ trước.



Phát thanh viên Tuyết Mai và Việt Khoa trong pḥng thu



Măi sau này, nhờ văn minh Tin học, bản nhạc hiệu quí giá kia mới được “số hoá” để giữ trong máy tính. Giữ kịp - dù chỉ vài lời của giọng đọc thời hào hoa ấy - quả là điều may mắn. Bởi có nhiều không kể xiết những tác phẩm - đọc mẫu mực của nghệ thuật phát thanh đă “nằm ḷng” nhân dân ta từ thời đấu tranh thống nhất đất nước đến ngày toàn thắng 30/4/1975 được thu vào băng ghi âm, nhưng không sao giữ nổi v́ chiến tranh, thời tiết và thiếu thốn phương tiện…

Dàn hợp xướng các giọng đọc nổi danh thời ấy hợp thành đội h́nh PTV chuyên nghiệp đầu tiên của Việt Nam với những tên tuổi thân quen, đáng nhớ như: Nguyễn Thơ, Việt Khoa, Lê Việt, Minh Đạo, Trần Phương, Kiên Cường cùng những giọng nữ Tuyết Mai, Vân Yến, Lan Hương, Việt Hà, Minh Lư, Phương Chi, Kim Ngôn… tiếp đó là Kim Cúc, Hoàng Yến, Hà Phương và Việt Hùng. Đây là thời của nhiều giọng đọc tài hoa, tạo nên phong cách đọc nghệ thuật cho Phát thanh TNVN để từ đó nhân ra các Đài địa phương cả nước.

Sau này, trong những lớp đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ PTV của Đài TNVN và Đài PTTH nhiều tỉnh từ Hà Giang vào Đồng Tháp, từ Đắk Lắk ra Côn Đảo…, tôi đă cố t́m người thử đọc lại câu mời ấy của Tuyết Mai nhưng không thành công. Nghệ thuật biểu diễn trên sóng phát thanh là vậy. Vai diễn giỏi để đời, hiện ra chỉ bằng giọng nói mà chẳng dễ ǵ thay thế. Bởi đó là phút xuất thần sau bao từng trải, chiêm nghiệm và khổ công rèn luyện để “tiếng” hoà trộn vào “lời” mới thốt lên được hồn vía con chữ.

Thế hệ những “giọng vàng” thời ấy đi qua đă hơn hai thập niên. Các cụ Việt Khoa, Nguyễn Thơ, Minh Đạo, Lan Hương sau ngày được vinh danh NSND, NSƯT giờ đă thành người thiên cổ. Sang năm nay, Tuyết Mai (tức cụ bà Bùi Thị Thái) vào tuổi 86, đă chân yếu, da mồi, chỉ quanh quẩn trong căn pḥng nhỏ của ngôi nhà cổ ở đường Trần Phú (Hà Nội). Cuối tháng 8 ghé thăm đă thấy lúc nhớ lúc quên, cuốn tiểu thuyết dày cộp đọc dở vẫn để đầu giường. Nh́n cậu em đọc cùng ḿnh giờ tuổi 70, tóc bạc trắng dẫn mấy PTV trẻ đến thăm, bà cụ chẳng ngạc nhiên, cười nói “tỉnh khô”:

- Khỉ ạ, bày vẽ cái ǵ thế, c̣n nhớ đến thăm bà già này là quí rồi.

Nghe kiểu mắng yêu “rất chị Thái” ngày xưa, các cô cậu cười vang, hết cả rụt rè. Hải Yến, Phương Hằng ngồi sát hai bên, thích thú nghe bà cụ “diễn” lại mấy tiếng “đọc truyện đêm khuya”, giọng vẫn rất “ngon”. Tạo cơ hội cho họ gặp được thần tượng giọng đọc ngày xưa, dẫu vội vàng chưa mấy yên ḷng, nào ngờ kí ức nghề nghiệp thời xa vắng lại ùa về.

Kư ức một thời...

Giọng xưa, người cũ thời ấy đến lạ. Gian khổ, cơm trộn ḿ chưa ngại bằng bếp mùn cưa nấu hạt bo bo, và vội vài miếng rồi đội mưa mà đạp xe đến 39 Bà Triệu trực đọc tin bài đột xuất. Có tờ báo dành đọc chung, gặp quyển sách hay, cả pḥng chuyền tay nhau khắp lượt. Lỡ hẹn trả, cánh “mọt sách” Minh Khuê, Hoàng Yến lại “dỗi” nhau, phải nhờ anh Kiên Cường có tài pha tṛ đứng ra giải hoà. Kiên Cường tên thật là Hàn Đức Trọng, cũng như Phương Chi và Kim Cúc, đều là lính Văn công Quân đội chuyển sang. Gặp hôm Kiên Cường đọc ca đêm, cả ngày ấy vắng người kể chuyện cười. Thủng thẳng từng tiếng, hệt như cái nết đọc, tự nhiên mà rơ chất lịch lăm. Đọc “Thời sự trực tiếp” gan ĺ, chả vấp bao giờ nhưng gặp cái tin bọn Mỹ - Nguỵ đưa chiến sỹ biệt động Nguyễn Văn Trỗi ra pháp trường xử bắn th́ giọng nghẹn ngào, đứt đoạn, nghe như nấc…

Thời chiến tranh đọc tin Thông tấn xă, kiểu chữ telex bỏ dấu bằng chữ cái, in trên cuộn giấy vàng khè dài hàng thước, xé lấy từng đoạn, vừa hiệu đính vừa đọc. Bây giờ tôi c̣n giữ nửa trang giấy in sai lại không bỏ dấu. Đứa cháu ngoại sắp thi đại học, ngó mẩu tin ấy, hỏi: “Đây là tiếng nước nào hả ông?”.

Ca đêm đọc xong, 12 giờ khuya, mỗi người một ghế băng nằm chờ “giao thông” đem bản in thử Xă luận báo Nhân Dân hôm sau để thu cho Thời sự 5 giờ sáng. Lo nhất tin thời tiết phát 6 giờ thường tới trễ. Lần ấy, c̣n vài chục giây đến giờ phát sóng, không kịp thu băng, cầm bản tin thời tiết chạy vội lên cầu thang vào pḥng đọc thẳng, chưa kịp ngồi đă thấy ḍng chữ điện “mời đọc” bật sáng. Vừa đọc vừa khẽ khàng ngồi xuống, “lia” một mạch. Mắt nh́n đến ḍng chữ “Khu vực Hà Nội không mưa” đă suưt bật thành tiếng, chợt liếc qua cửa kính pḥng thu thấy bên ngoài tối mù, mưa xối xả, vội đọc thành câu mới: “Khu vực Hà Nội có lúc có mưa”. Mở cửa bước ra, nghe tiếng gọi dưới đường vọng lên. Th́ ra “ông giao thông” ban năy đạp xe quay lại đang đứng dưới mưa, quần xà lỏn, tay cầm áo may ô vẫy, hét rơ to: “Chú ǵ ơi. Nhớ sửa lại là có mưa nhé…”.

Những ngày vui mà vất vả, thiếu thốn ấy sao nhớ đến thế. Chất giọng Nam bộ “sành điệu” của Minh Đạo, Trần Phương và Lan Hương gắn liền vốn văn chương, hiểu biết cỡ ấy, giờ khó t́m lại. Kim Ngôn giỏi tiếng Nga, giỏi cả đọc châm biếm. Anh Trần Phương (c̣n gọi là Ba Thế) khi đọc cứ nghiêng người xuống mặt bàn như kéo hết chữ vào ḷng dạ. Sau năm 1975 về TP. Hồ Chí Minh rồi xuống Cần Thơ, nghỉ hưu hơn chục năm rồi, giờ tới đâu anh Trần Phương vẫn được các cụ cao tuổi nhắc tên.

Chị Lan Hương ăn nói nhẹ nhàng, chất giọng sang trọng, lại ít nói, cười chỉ nửa miệng. Lúc đọc trong pḥng thu th́ khác hẳn, da diết từng câu chữ. Phương Chi vui tính mà nhỏ nhắn, tới lúc nghỉ hưu vẫn chưa nặng đủ 40kg. Đi nhanh, nói nhanh, đọc b́nh luận th́ khúc chiết, rạch ṛi rất hợp “gu” thời sự, ngày đọc 3 ca là chuyện nhỏ. Tôi thường ghé nhà đèo chị cùng đi làm bằng cái xe máy “Babétnhè”. Có lần qua đường Lư Thường Kiệt, bất ngờ bọn trẻ đá bóng nhựa trúng người. Nhẹ quá, chỉ rơi chứ không ngă vẫn thản nhiên vừa đi vừa gọi: “Chờ chị với”. Chồng chị, ông Dũng Chi là tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn đánh đồi A1 trong Chiến dịch Điện Biên, về hưu với quân hàm Thiếu tướng. Cẩn thận nữa là nhạc sĩ Phan Phúc, đưa đón bà vợ quí Tuyết Mai, bao giờ cũng thủ sẵn miếng vải mưa kẹp ghi đông.

Những “giọng vàng” thuở ấy được giữ ǵn, săn sóc theo nhiều kiểu, nhưng gần gũi, đồng hành với nhau lại chính là các BTV và KTV âm thanh. Đọc thơ mấy bác Trần Nhật Lam, Trần Mạnh Thường, Trúc Thông, Lê Đ́nh Cánh… thường phải 2, 3 lượt mới “duyệt” được một chữ. Gặp hôm chị Nông Thị Nhuận biên tập chương tŕnh th́ yên tâm lắm v́ được kiểm thính, “soi” từng chữ. Nhưng để chất giọng đẹp hơn, âm nhạc và tiếng lời hoà quyện vào nhau, phải nhờ cậy tài nghệ của “cánh kĩ thuật âm thanh”. Nguyễn Thị Hồng, Bích Liên, Nguyễn Liên và những tay nghề thu âm, pha âm “cao thủ” hồi ấy chính là một nửa của giọng đọc.

Vỗ về từng con chữ

Thuở từ phóng viên Thời sự thường trú tuyến lửa Khu 4 được điều động về làm PTV, tôi ngỡ thấy chữ là đọc. Sau ngộ ra chẳng phải. Đọc phát thanh là nhấc bổng con chữ lên khỏi mặt giấy, phải biết ngắm nghía vỗ về, may ra nó mới không trơn tuột, khéo nữa nó mới rung ngân, loé sáng phơi hết tầng nghĩa.

Khi “vào cuộc” với những qui chế nghề nghiệp, cách đọc tên nước ngoài, nom cái bảng đen treo góc pḥng ghi lỗi người đọc đă thấy ngại. Nh́n Trưởng pḥng Nguyễn Thơ đọc mới hoảng. Hai tay bám chặt mép bàn, toàn thân cụ rung lên theo từng nhịp chữ, có thế giọng cụ mới có "lửa". Rồi đầu giờ sáng tập thở, nửa giờ luân phiên đọc báo để kiểm tra nhau, sau đó từng cặp PTV theo phân công về ngồi cửa pḥng thu chờ BTV đem tin, bài đến. Hàng tuần nghe băng b́nh xét giọng đọc, lời khen chê đến tai anh Việt Khoa (phụ trách nghiệp vụ), cái băng ấy được giữ lại ngay để cùng nghe rút kinh nghiệm.

Nhớ lần đứng cạnh loa nghe anh Việt Khoa đọc truyện ngắn “Đ̣ ơi”. Chuyện chàng lính trẻ trước lúc đi B được thưởng một ngày phép, chạy bộ về tạm biệt vợ mới cưới. Đêm đă khuya mà nhà với con đ̣ nằm cả bên kia sông, gọi măi vẫn không người lái… Lần cuối cùng gắng sức gọi “đ̣ ơi”. Giọng Việt Khoa bỗng nghẹn lại, thấy anh gỡ cái kính cận dày cộp xuống lau mắt. Lạ nữa, anh tiếp tục đọc lại tiếng gọi đ̣. Bích Liên, đứng máy kêu đói. Đưa hộ cô em chiếc cặp lồng không nắp, thấy vài miếng đậu phụ rắn đanh lẫn nắm ḿ sợi cứng quèo, vừa lúc anh Việt Khoa từ pḥng thu bước ra, người mướt mát mồ hôi. Tay cầm cái bánh ḿ không nhân đă mềm oặt, giọng anh vẫn sôi nổi:

- Ḿnh đă đọc 13 lượt gọi “đ̣ ơi” với các tông giọng khác nhau, nếu anh chưa chọn được lượt nào thích, chiều ḿnh sẽ đọc lại.

Bài học nghiệp vụ ấy khai tâm cho đời nghề, cái nghề khó nhọc mà hào hoa mở ra từ thuở các cụ Dương Thị Ngân và Nguyễn Văn Nhất đọc bản tin đầu tiên của Phát thanh Việt Nam lúc 11h30 ngày 7/9/1945. Bây giờ đội ngũ PTV qua các thời ḱ đă xấp xỉ con số 65 năm tuổi Đài. Chúng tôi, thế hệ giữa chừng giờ cũng thành người cũ, chỉ c̣n thấp thoáng lúc “Đọc truyện đêm khuya”. Dẫu biết đă thưa vắng những giọng xưa, người cũ thuở nào cũng lùi vào kí ức. Ḷng dạ lại càng trông đợi PTV của Đài TNVN hôm nay sẽ c̣n vượt lên, tạo thế mạnh mới cho giọng đọc ngang tầm Phát thanh hiện đại./.

NSƯT Hà Phương - VOV 2010

This post has been edited by XovietNghetinh: May 25 2011, 12:49 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 25 2011, 09:30 AM
Post #6



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 34
Thank(s): 0
Joined: 16-04-11
Member No.: 18,749



QUOTE (XovietNghetinh @ May 24 2011, 11:27 PM) *
"Giọng xưa, người cũ" c̣n đây...

(VOV) - 65 năm, TNVN đă có một thế hệ "giọng đọc vàng" với những tên tuổi đáng nhớ. Đây là thời của những giọng đọc tài hoa, tạo nên phong cách đọc nghệ thuật cho phát thanh TNVN

Thế hệ những “giọng vàng” ấy đă đi qua hơn hai thập niên. Nhiều người đă trở thành người thiên cổ, người c̣n sống th́ cũng tóc bạc da mồi, nhưng những dấu ấn họ để lại không phai mờ trong ḷng thính giả và lớp phát thanh viên kế cận của TNVN.


Cảm ơn bác đă "dắt" 2 bài viết này về. Qủa thực là c̣n rơi rớt lại 2 giọng đọc vàng một thời là NSUT Kim Cúc và NSUT Hà Phương. Hiện nay, tôi thỉnh thoảng vẫn nghe, "nhấm nháp" hai giọng đọc rất đẹp này trong chương tŕnh Đọc truyện đêm khuya (lúc 11.00 giờ đêm). Gần đây nhất là 2 tiểu thuyết Những người khốn khổ (Victor Hugo) và Tôtem Sói của nhà văn Khương Nhung (Trung Quốc). Nghe giọng Hà Phương cứ ngỡ ông khoảng 45-50 tuổi thôi. Nhưng công bằng mà nói th́ thế hệ gạo cội Tuyết Mai, Việt Khoa, Trân Phương, Việt Hà đă có ấn tượng quá sâu nên nghe 2 giọng đọc rất hay này vẫn thấy hơi thiêu thiếu chút ǵ. Cô Kim Cúc (có giọng đọc hao hao Hoàng Yến) vẫn đứng lớp huấn luyện cho các BTV từ các đài truyền h́nh, phát thanh trong cả nước. Tôi nhớ ngày xưa cô Kim Cúc c̣n hát rất hay, có thu thanh bài Lắng tiếng quê hương (Dân Huyền). Tôi thích bản thu này hơn bản của Thu Hiền. Tôi đă viết yêu cầu cho nghe bản thu của Kim Cúc tới Mai Trung Kiên cách đây 2 năm nhưng không t́m được.

Sau giải phóng, Việt Hà chuyển vào SG và cộng tác với đài TH TPHCM. Bây giờ, thỉnh thoảng vẫn thấy HTV phát các cuốn phim tài liệu, phóng sự, chính luận có giọng thuyết minh của Việt Hà.

This post has been edited by knlinh: May 25 2011, 09:34 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 25 2011, 11:26 AM
Post #7



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 40
Thank(s): 0
Joined: 22-05-11
Member No.: 19,365



QUOTE (knlinh @ May 25 2011, 10:30 AM) *
Cảm ơn bác đă "dắt" 2 bài viết này về. Qủa thực là c̣n rơi rớt lại 2 giọng đọc vàng một thời là NSUT Kim Cúc và NSUT Hà Phương. Hiện nay, tôi thỉnh thoảng vẫn nghe, "nhấm nháp" hai giọng đọc rất đẹp này trong chương tŕnh Đọc truyện đêm khuya (lúc 11.00 giờ đêm). Gần đây nhất là 2 tiểu thuyết Những người khốn khổ (Victor Hugo) và Tôtem Sói của nhà văn Khương Nhung (Trung Quốc). Nghe giọng Hà Phương cứ ngỡ ông khoảng 45-50 tuổi thôi. Nhưng công bằng mà nói th́ thế hệ gạo cội Tuyết Mai, Việt Khoa, Trân Phương, Việt Hà đă có ấn tượng quá sâu nên nghe 2 giọng đọc rất hay này vẫn thấy hơi thiêu thiếu chút ǵ. Cô Kim Cúc (có giọng đọc hao hao Hoàng Yến) vẫn đứng lớp huấn luyện cho các BTV từ các đài truyền h́nh, phát thanh trong cả nước. Tôi nhớ ngày xưa cô Kim Cúc c̣n hát rất hay, có thu thanh bài Lắng tiếng quê hương (Dân Huyền). Tôi thích bản thu này hơn bản của Thu Hiền. Tôi đă viết yêu cầu cho nghe bản thu của Kim Cúc tới Mai Trung Kiên cách đây 2 năm nhưng không t́m được.

Sau giải phóng, Việt Hà chuyển vào SG và cộng tác với đài TH TPHCM. Bây giờ, thỉnh thoảng vẫn thấy HTV phát các cuốn phim tài liệu, phóng sự, chính luận có giọng thuyết minh của Việt Hà.

Em xin cảm ơn bác knlinh, có thông tin quư báu bác cứ bổ sung nhé, em định đưa ra các thông tin trên mạng của một số giọng có dấu ấn đặc sắc để các bác nào găm hàng cho em xin thôi.

Em xin tiếp tục ạ, giờ đến mục báo h́nh.

Nghề ’bán giọng’

Có đạo diễn thật thà chia sẻ, nếu không nhờ những giọng đọc xuất thần, có thể, những thước phim tài liệu, những câu chuyện mà họ muốn sẻ chia với khán giả sẽ mất đi nhiều tầng ư nghĩa.

Với các nghệ sĩ thể hiện lời b́nh, họ chỉ cười vui, khiêm tốn gọi đây là nghề "bán giọng". Nhưng kỳ thực, không chỉ có những tháng ngày khổ công luyện tập, chỉnh khẩu h́nh sao cho tṛn vành, rơ chữ, họ c̣n tích lũy cho ḿnh những trải nghiệm, những rung động chân thực mà nếu thiếu đi, giọng sẽ mất "hồn".

"Rút ruột" cho giọng đọc

NSƯT Lê Chức, người có "giọng đọc vàng" thổ lộ: khi thể hiện lời b́nh, ông không đọc, mà sống với nó và trải nghiệm cùng nó. Chính v́ thế, đến bây giờ, ông không nhớ ḿnh đă đọc lời b́nh cho không bao nhiêu bộ phim tài liệu, từ các phim lịch sử, văn hóa, chân dung... cho đến những phim truyền thống. Mỗi câu, chữ giống như ông rút ruột ra vậy. Các nhà làm phim từng nói với ông: "Hóa ra, ông c̣n hiểu phim của chúng tôi hơn cả chúng tôi".
Cách nhấn nhá, ngắt nghỉ, ém hơi, nhả chữ, khi th́ chậm răi buông lơi, lúc lại dồn dập, hào hùng... của nhạc sĩ – NSƯT Trần Đức khiến không ít người phải rơi lệ khi nghe những thước phim ông đọc. Đă ở vào tuổi ngoại thất tuần, nhưng ông vẫn giữ được cái hồn, cái lửa trong chất giọng. NSƯT Hoàng Yến, Kim Cúc, Việt Hùng... cũng nổi tiếng với giọng đọc sâu lắng, truyền cảm trong chương tŕnh Đọc truyện đêm khuya của Đài tiếng nói Việt Nam. Không biết bao nhiêu câu chuyện đă được họ mang đến cho công chúng một cách cần mẫn, đều đặn và nhuốm một không khí riêng mà các giọng đọc trẻ hiện nay không thể thay thế nổi.

NSƯT Hoàng Yến mỗi lần đọc phim tài liệu là mỗi lần "nhập đồng". Giọng nói của bà vốn đă truyền cảm, nhưng để đạt đến độ "nổi da gà", th́ những người từng xúm xít quanh pḥng thu mới hiểu hơn cả. Dường như giọng nói kia không phải thoát ra từ cổ họng nữa, mà từ một nơi nào đó vọng lại. Bà giống như một nghệ sĩ đang biểu diễn, từ nét mặt, thần thái, đến những động tác tay, chứ không đơn thuần là một người đang đọc. Mạch văn, câu chữ cứ thế mà tuôn chảy, người trong nghề phải "ngả mũ".

Mỗi người một bí kíp

Ngoài chất giọng truyền cảm có sẵn, nghệ sĩ thể hiện lời b́nh c̣n phải có quá tŕnh luyện tập vô cùng gian khổ, vất vả không kém một ca sĩ luyện thanh. Nhiều người ngạc nhiên, tại sao giữa thành phố Hải Pḥng "nói ngọng" lại có một ông giọng hay nhất Việt Nam, nhưng ít ai biết, NSƯT Lê Chức phải rèn luyện và kiêng khem kỹ lưỡng. Ông không uống bia, rượu, lại có những bí kíp riêng giữ dây thanh "vàng mười".

Trong khi đó NSƯT Trần Đức vốn là một nhạc sĩ sở hữu giọng hát quyến rũ, cũng đồng thời là một nhà báo thâm niên, ông bảo, nghề này đ̣i hỏi thêm một tố chất quan trọng nữa, đó là tư duy ngôn ngữ, khả năng nắm bắt những điều phía sau con chữ, để không bị vấp, không bị ngắt nghỉ sai.

Trong số những giọng đọc phim tài liệu trẻ, Nguyễn Hữu Chiến Thắng là một trong số những gương mặt hiếm. Cái cách "chuốt" từ cầu ḱ, điệu đàng mà "tự nhiên như không" của anh khiến không ít người mê mẩn. Người ta nghe anh đọc mà không phải đọc, giống như đang tâm sự, thổ lộ những điều thầm kín riêng tư. Hiện nay, số người trẻ mà giọng đọc có "chất" như Thắng chưa nhiều, nếu không muốn nói là khan hiếm.

Chưa thể mất nghề

Dù hiện nay, công nghệ làm phim tài liệu có hiện đại, nhưng đọc lời b́nh cho phim tài liệu dường như không hề bị ảnh hưởng mà ngược lại, nó được trọng dụng hơn. Thu nhập từ nghề "bán giọng" cũng đa dạng, hầu như không có một ba-rem nào mà thường do đạo diễn tự trả.

NSƯT Lê Chức kể, tiền thù lao thường được để trong phong b́ dán kín, khi về nhà ông mới mở, có lần cũng buồn v́ người ta chưa hiểu ḿnh, nhưng có lần lại "choáng". Lần cao điểm nhất, chỉ trong một ngày đọc phim, ông đủ tiền mua một chiếc xe máy Future. Tuy vậy, ông cũng sẵn sàng đọc mà không lấy thù lao v́ t́nh, v́ nghĩa.

C̣n Nguyễn Hữu Chiến Thắng dù rất đắt sô, nhưng anh bảo ḿnh làm theo cảm hứng và chủ yếu là phim tài liệu trên truyền h́nh, v́ vậy, anh bảo ḿnh không giàu, chỉ ở mức "đủ ăn".

Nhạc sĩ Trần Đức không đặt nặng vấn đề thù lao, mà đọc v́ tâm huyết với nghề. Ông đă từng từ chối nhiều lời mời đọc phim quảng cáo để giữ chất nghệ thuật, dù biết sẽ được trả hậu hĩnh.

Theo Lê Thoa
Đất Việt

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 25 2011, 01:15 PM
Post #8



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 851
Thank(s): 283
Joined: 21-05-09
From: Germany
Member No.: 7,008



Các bác muốn nghe lại một số giọng đọc xưa (không phải là xưa lắm) như Kim Cúc, Việt Hùng, Hoàng Yến... th́ mời vào mục Đọc truyện đêm khuya của đài TNVN: http://vov.vn/Media/List.aspx?catid=6


--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 25 2011, 01:29 PM
Post #9



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 34
Thank(s): 0
Joined: 16-04-11
Member No.: 18,749



QUOTE (XovietNghetinh @ May 25 2011, 11:26 AM) *
Em xin cảm ơn bác knlinh, có thông tin quư báu bác cứ bổ sung nhé, em định đưa ra các thông tin trên mạng của một số giọng có dấu ấn đặc sắc để các bác nào găm hàng cho em xin thôi.

Em xin tiếp tục ạ, giờ đến mục báo h́nh.


Vâng, thôi th́ chả có hàng găm để chia sẻ th́ nhớ được tí nào, chia sẻ với các bác tí ấy vậy.

Tôi được nghe kể lại rằng buổi đọc tin sốt rẻo báo tin chính thức giải phóng SG năm 1975, lúc đầu Đài phân công cô Kim Ngôn, một giọng Sài G̣n khá hay, đọc. Nhưng chỉ được một câu (tôi nhớ không chính xác nguyên văn): "Thế là sau mấy chục năm trông đợi, hôm nay cờ đỏ sao vàng đă tung bay trên thành phố....", Kim Ngôn ̣a khóc và chạy ra khỏi pḥng thu, lănh đạo Ban Thời sự phải thay thế bằng một giọng SG khác, cô Lan Hương. Rồi cũng không đọc được, bưng mặt khóc chạy ra. Cuối cùng, họ quyết định bác Việt Khoa hào sảng vào đọc....Lan Hương là người chuyên đọc các bản tin tiếng Anh. Nghe nói được thính giả Mỹ, đặc biệt là binh sĩ Mỹ đánh giá cao, vừa thích, vừa sợ, một nhân vật mà ai đó nói vui rằng sẽ bị chú SAM treo cổ đầu tiên nếu vào được Hà Nội....

NSUT Lê Chức là em trai bà Lê Mai, cậu ruột của các người đẹp Lê Vân, Lê Khanh, Lê Vi. Xuất phát từ diễn viên kịch nên nhiều lợi thế.

C̣n bạn Chiến Thắng, từ VTV nhảy qua làm cho VTC rồi nay lại "tái hồi Kim Trọng" với VTV, tôi chỉ mới hơi thinh thích gần đây khi đọc cho kư sự nhiều tập Trên những nẻo đường của VTV, phát trên VTV2, đặc biệt là những tập kể về sự lang thang của nhóm làm phim qua các thành phố xứ sở Bạch dương, chứ ngày xưa, hồi dẫn một CT về tṛ chơi điện ảnh trên VTV th́ tôi thậm ghét v́ quá điệu đà. Anh này có giọng trầm, vang, lành lạnh, đều đều, chậm răi thủng thỉnh, dù cho tiết tấu phim (hay t́nh huống) nhanh thế nào cũng mặc kệ. Nghe lâu dần cũng thấy quen quen, hay hay.....

This post has been edited by knlinh: May 25 2011, 03:46 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 25 2011, 02:52 PM
Post #10



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 851
Thank(s): 283
Joined: 21-05-09
From: Germany
Member No.: 7,008



Em th́ dị ứng với NH Chiến Thắng. Nghe anh ta đọc phim tài liệu hoặc dẫn chương tŕnh (Quán âm nhạc, 24 h́nh/s) th́ điệu không thể tả nổi.


--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 25 2011, 05:22 PM
Post #11



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 238
Thank(s): 7
Joined: 07-03-10
Member No.: 11,251



QUOTE (vnmaths @ May 25 2011, 02:52 PM) *
Em th́ dị ứng với NH Chiến Thắng. Nghe anh ta đọc phim tài liệu hoặc dẫn chương tŕnh (Quán âm nhạc, 24 h́nh/s) th́ điệu không thể tả nổi.

Haizaaa, lâu rồi không "lên tiếng" ở 4r này, hôm nay em mới lên tiếng. Em cũng rất dị ứng MC Nguyễn Hữu Chiến Thắng, mặc dù hồi em đi học, ông thầy ông ư có "giới thiệu" MC Nguyễn Hữu Chiến Thắng là cháu ruột tôi (gọi ông ư bằng chú) nhưng em vẫn "bật" lại ông thầy tại chỗ là (mặc dù ông thầy này là người mà em khá quư mến, những người thầy để lại ấn tượng cho em và em quư mến không nhiều): "Em rất không thích MC Nguyễn Hữu Chiến Thắng v́ con trai mà nói điệu đà như con gái". Ông thầy liền im (trước đó ông thầy có kể 1 số thông tin về MC này)biggrin.gif.

This post has been edited by dtvt2006: May 25 2011, 05:24 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 25 2011, 05:25 PM
Post #12



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 614
Thank(s): 11
Joined: 05-08-07
Member No.: 98



QUOTE (knlinh @ May 25 2011, 06:29 AM) *
Vâng, thôi th́ chả có hàng găm để chia sẻ th́ nhớ được tí nào, chia sẻ với các bác tí ấy vậy.

Tôi được nghe kể lại rằng buổi đọc tin sốt rẻo báo tin chính thức giải phóng SG năm 1975, lúc đầu Đài phân công cô Kim Ngôn, một giọng Sài G̣n khá hay, đọc. Nhưng chỉ được một câu (tôi nhớ không chính xác nguyên văn): "Thế là sau mấy chục năm trông đợi, hôm nay cờ đỏ sao vàng đă tung bay trên thành phố....", Kim Ngôn ̣a khóc và chạy ra khỏi pḥng thu, lănh đạo Ban Thời sự phải thay thế bằng một giọng SG khác, cô Lan Hương. Rồi cũng không đọc được, bưng mặt khóc chạy ra. Cuối cùng, họ quyết định bác Việt Khoa hào sảng vào đọc....Lan Hương là người chuyên đọc các bản tin tiếng Anh. Nghe nói được thính giả Mỹ, đặc biệt là binh sĩ Mỹ đánh giá cao, vừa thích, vừa sợ, một nhân vật mà ai đó nói vui rằng sẽ bị chú SAM treo cổ đầu tiên nếu vào được Hà Nội....

NSUT Lê Chức là em trai bà Lê Mai, cậu ruột của các người đẹp Lê Vân, Lê Khanh, Lê Vi. Xuất phát từ diễn viên kịch nên nhiều lợi thế.

C̣n bạn Chiến Thắng, từ VTV nhảy qua làm cho VTC rồi nay lại "tái hồi Kim Trọng" với VTV, tôi chỉ mới hơi thinh thích gần đây khi đọc cho kư sự nhiều tập Trên những nẻo đường của VTV, phát trên VTV2, đặc biệt là những tập kể về sự lang thang của nhóm làm phim qua các thành phố xứ sở Bạch dương, chứ ngày xưa, hồi dẫn một CT về tṛ chơi điện ảnh trên VTV th́ tôi thậm ghét v́ quá điệu đà. Anh này có giọng trầm, vang, lành lạnh, đều đều, chậm răi thủng thỉnh, dù cho tiết tấu phim (hay t́nh huống) nhanh thế nào cũng mặc kệ. Nghe lâu dần cũng thấy quen quen, hay hay.....



CT th́ em c̣n nhớ là hồi c̣n làm BTV của VTV có được cử ra đảo Trường Sa làm chương tŕnh cầu truyền h́nh trực tiếp giữa hải đảo và đất liền - đúng vào đêm giao thừa - đây có lẽ là chủ trương của Đảng và Đài THVN nhằm động viên, khích lệ tinh thần các chiến sĩ. Thế nhưng khi phát biểu cảm tưởng của chính ḿnh th́ CT lại... nức nở, nghẹn ngào: Đây là lần đầu tiên tôi phải ăn tết xa nhà sad.gif( sad.gif( pó tay. Và từ đó không c̣n thấy CT xuất hiện trên VTV nữa, sau 1 thời gian th́ thấy bạn ấy lại "hiện h́nh" bên VTC tongue.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 25 2011, 06:40 PM
Post #13



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 40
Thank(s): 0
Joined: 12-04-11
Member No.: 18,671



QUOTE (phongphongct @ May 25 2011, 06:25 PM) *
CT th́ em c̣n nhớ là hồi c̣n làm BTV của VTV có được cử ra đảo Trường Sa làm chương tŕnh cầu truyền h́nh trực tiếp giữa hải đảo và đất liền - đúng vào đêm giao thừa - đây có lẽ là chủ trương của Đảng và Đài THVN nhằm động viên, khích lệ tinh thần các chiến sĩ. Thế nhưng khi phát biểu cảm tưởng của chính ḿnh th́ CT lại... nức nở, nghẹn ngào: Đây là lần đầu tiên tôi phải ăn tết xa nhà sad.gif( sad.gif( pó tay. Và từ đó không c̣n thấy CT xuất hiện trên VTV nữa, sau 1 thời gian th́ thấy bạn ấy lại "hiện h́nh" bên VTC tongue.gif

Nghe chuyện của phongphongct lại nhớ đến chuyện anh trai ḿnh kể trước thời 79-81 là lính động viên đi chống Tàu ở QK1 Quảng Ninh. Có lần đoàn văn công T ở Hà Nội đến đấy diễn, buổi biểu diễn thành công tốt đẹp đến khi bịn rịn chia tay th́ ca sĩ nổi tiếng(không tiện nêu tên) mới nói thật ḷng ḿnh: " Các con ở đây vất vả khổ sở, nguy hiểm quá...", lính đang nghe mát ḷng mát dạ tự nhiên chốt phần cuối "v́ thế cô mới có thằng con trai xin ở Hà Nội" biggrin.gif Thế là ào ào lính ném gạch đá tiễn đoàn về... Một câu nói không đúng hoàn cảnh thật tai hại.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 25 2011, 10:22 PM
Post #14



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 40
Thank(s): 0
Joined: 22-05-11
Member No.: 19,365



Thưa các anh các chị, một trong những chương tŕnh đặc sắc nhất của đài TNVN là tiết mục " Kể chuyện cảnh giác " phát vào tối thứ bảy hàng tuần, cùng với các chương tŕnh Thể dục buổi sáng 5h, khắp nơi đàn và hát dân ca 16h30 hàng ngày, Tiếng thơ 22h đêm, tối thứ sáu có " Câu chuyện quốc tế" trong chương tŕnh Quân đội nhân dân của BTV Đào Lộc B́nh, sáng chủ nhật có Ca nhạc theo yêu cầu... là những tiết mục không phai của nhà đài trước kia. Em xin giới thiệu về NSUT Nghi Xuyên, người phụ trách chuyên mục Kể chuyện cảnh giác trong phần này.

Ông Nghi Xuyên kể chuyện cảnh giác

Gần 40 năm gắn bó với tiết mục “Kể chuyện cảnh giác” của chương tŕnh “V́ an ninh Tổ quốc” trên sóng phát thanh Đài Tiếng nói Việt Nam, NSƯT Nghi Xuyên được thính giả nhiều thế hệ trong cả nước yêu mến. Hàng ngàn câu chuyện đă được ông sáng tác và kể lại cho thính giả nghe bằng giọng kể độc đáo, hấp dẫn của ḿnh.
Đă mấy năm nay, Nghi Xuyên nghỉ hưu về sống tại quê vợ ở Từ Sơn, Bắc Ninh. Tuy là người ở rể (mà ở rể tới hai lần!), nhưng ông được bà con xóm giềng yêu quư và vẫn tŕu mến mỗi khi nhắc đến “ông Nghi Xuyên kể chuyện cảnh giác”.

Những người mới gặp NSƯT Nghi Xuyên th́ thật khó nghĩ người đàn ông gầy g̣, bộc trực và hồn nhiên này đă sắp đến tuổi “xưa nay hiếm”. Thời gian trôi đi, mái tóc ông đă đổi màu cùng bao biến cố trong cuộc đời, nhưng lúc nào ông vẫn nghĩ ḿnh mới chỉ ở tuổi… 30, như ngày ông c̣n là anh lính công an “ṭ te”, với niềm đam mê được viết nên những điều tai nghe mắt thấy từ mặt trận, từ những ǵ xung quanh ḿnh.

Ngày ấy (năm 1961), anh lính trẻ Nguyễn Xuân Mỡn (tên thật của NSƯT Nghi Xuyên) với cây bút máy và những trang giấy đen xù x́, say sưa viết tin, bài rồi gửi ra Cục Tuyên huấn chính trị của Bộ Công an, đă không thể kể hết niềm vui khi những bài báo được đăng. Sau đó, được cấp trên gửi anh ra học Trường cao đẳng Nghệ thuật sân khấu (Khoa Biên kịch - Đạo diễn) và trở thành người đầu tiên của thế hệ những người làm báo trong lực lượng Công an.
Nghi Xuyên đă xông pha trên nhiều trận tuyến, kịp thời có những bài phản ánh những trận chiến ác liệt của quân dân ta với kẻ thù. Ông đă đi nhiều nơi, từ “túi bom” ngă ba Đồng Lộc để viết về gương hy sinh anh dũng của mười cô gái thanh niên xung phong, qua tuyến lửa Quảng B́nh đến địa đạo Vĩnh Linh, cầu Hiền Lương để viết “Một ngày 14 lần thay cờ”. Địch tiến hành chiến tranh phá hoại miền Bắc, Nghi Xuyên cũng có mặt ở những nơi nóng bỏng nhất như Quảng Ninh để viết “Sóng Hạ Long”, “Vùng máu”, đến hiện trường vụ cháy kho xăng Đức Giang, rồi những trận bom ở Hải Pḥng, Việt Tŕ… Từ những trận tuyến c̣n khét lẹt mùi thuốc súng và chưa dứt tiếng bom, những bài báo của nhà báo Nghi Xuyên đă được gửi về đưa tin chiến thắng kịp thời đến nhân dân cả nước và lên án tội ác dă man của kẻ thù. Ông hào hứng kể: “Ngày ấy, đến với những nơi chiến sự xảy ra ác liệt c̣n là niềm tự hào của những người phóng viên chiến trường chúng tôi. Cả một thế hệ chúng tôi coi “cái chết nhẹ như lông hồng” ấy mà. Có như thế mới có ngày chiến thắng chứ!”.

Đă không ít lần bị bom vùi nhưng Nghi Xuyên đă may mắn thoát chết, để rồi lại tiếp tục lên đường. Có lần ông bị bom đánh mất hết giấy tờ, gặp một đơn vị của ta, không có ǵ chứng minh ḿnh là phóng viên chiến trường, ông bị chính quân ta trói nghiến lại, bởi nghi ngờ ông là thám báo, biệt kích… Bao kỷ niệm vui buồn, nhưng đó chính là chất liệu sống để sau này khi phụ trách chuyên mục “Kể chuyện cảnh giác”, ông biến nó thành những t́nh tiết sinh động để xây dựng các câu chuyện hết sức chân thật, cảm động, đầy kịch tính và giàu tính thuyết phục.
NSƯT Nghi Xuyên đến với chuyên mục “Kể chuyện cảnh giác” cũng hết sức t́nh cờ. Năm 1966, Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn cùng đồng chí Trần Lâm là hai người “chủ xướng” xây dựng chuyên mục này. Ư tưởng ban đầu là, chuyên mục nhằm đả phá bọn xâm lược, tay sai, lôi kéo quần chúng nhân dân tham gia vào phong trào bảo vệ an ninh Tổ quốc. Vậy là phóng viên Nghi Xuyên, do được đào tạo về biên kịch, lại có nghiệp vụ công an, nên ông được chuyển về phụ trách chuyên mục này.

Ông cho biết: “Lúc ấy cũng chưa h́nh dung được h́nh hài của nó sẽ như thế nào. Vừa làm vừa nghĩ, vừa mày ṃ rút kinh nghiệm rồi thành thục thôi. Vậy mà ngay từ những số phát sóng đầu tiên, khán giả đă viết thư khen ngợi, làm ḿnh vui và xúc động lắm”.

Từ những câu chuyện đầu tiên, ông đă vạch rơ những âm mưu, thủ đoạn của địch trong việc tung gián điệp, biệt kích vào miền Bắc, tiến hành chiến tranh tâm lư nhằm lung lạc ư chí chiến đấu của nhân dân ta; để nhân dân nâng cao cảnh giác, tăng cường bảo mật pḥng gian, đấu tranh chống những âm mưu thâm độc của kẻ thù.
Bên cạnh đó, Nghi Xuyên c̣n góp phần xây dựng h́nh ảnh đẹp về người chiến sĩ công an nhân dân hết ḷng v́ nhiệm vụ, được dân tin yêu, che chở, giúp đỡ hoàn thành nhiệm vụ mà Đảng giao cho. Các câu chuyện: “H5 là ai?”, “Bí mật căn hầm ngầm”, “Mùa hoa dẻ”, “Chiến công dâng Bác”, “Mật mă N02”, “Chiếc ch́a khóa căn hầm số 8”, “Khách sạn Arirona”, “Biệt hiệu nai vàng”… lần lượt ra đời trong sự đón nhận nồng nhiệt của thính giả. Nhiều câu chuyện đă được thính giả yêu cầu phát đi phát lại nhiều lần.

Những năm tháng ấy, chiếc đài bán dẫn và hệ thống loa phát thanh là người bạn thân thiết của mọi nhà. Cứ mỗi tối thứ bảy, bà con trong làng xóm lại tập trung đến nhà ai có đài, hoặc đón chờ nghe chuyên mục “Kể chuyện cảnh giác” trên hệ thống loa truyền thanh của xă phường. Những câu chuyện vừa hết sức chân thật nhưng lại ly kỳ, hấp dẫn cho đến phút cuối của Nghi Xuyên trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu mỗi tối thứ bảy hàng tuần. Gần hai mươi năm liền, những câu chuyện ấy được chính tác giả kể lại, chứ không qua diễn xuất của các diễn viên thời gian sau 1985.
NSƯT Nghi Xuyên cho biết: “Khi viết, tôi đă đắm ḿnh vào nhân vật, rồi đến khi kể lại, tôi lại như “chui” vào từng nhân vật để nói với bà con, để bà con hiểu, lôi kéo bà con về phía ḿnh”. Quả thật, ông được trời phú cho một chất giọng rất có phong thái người kể chuyện: ấm áp mà rành rọt, truyền cảm mà hấp dẫn… đă tạo nên một sức sống riêng cho chuyên mục “Kể chuyện cảnh giác” suốt mấy chục năm liền.

Đă có nhiều người hỏi Nghi Xuyên, có bí quyết ǵ mà ông lại có thể viết nhanh, viết nhiều, cốt truyện hấp dẫn mà vẫn chân thật đến vậy? Ông cho biết: “Đầu tiên là phải có vốn sống thực tế phong phú qua các chuyến đi, phải theo dơi t́nh h́nh thời sự ở hai miền Nam - Bắc, từ đó nắm được diễn biến âm mưu thủ đoạn của địch, sau đó là diễn biến t́nh h́nh an ninh trật tự trong nước. Những câu chuyện tôi viết, hầu hết dựa trên các dữ liệu có thật trong đời sống, chứ không phải là… “bịa” như có người vẫn nghĩ đâu”.

Để củng cố vốn sống, ông cũng thường xuyên đi t́m hiểu ở các pḥng nghiệp vụ, dự các buổi hỏi cung phạm nhân, t́m hiểu các vụ án, thân phận, cuộc đời của nhiều đối tượng. Ông cũng hết sức chú ư, làm sao để các câu chuyện với những t́nh tiết hấp dẫn mà vẫn không bị lộ nghiệp vụ. Trong những câu chuyện dài hai kỳ, ông thường sắp xếp các t́nh huống sao cho đúng đoạn hấp dẫn nhất, “thắt nút” nhất th́ hết chương tŕnh, càng khiến cho thính giả hồi hộp chờ đón nghe ở chuyên mục kỳ sau.

Ḥa b́nh lập lại, nhiệm vụ bảo vệ an ninh Tổ quốc lại có những thay đổi. Ngoài việc đập tan âm mưu của kẻ thù phá hoại nền kinh tế, chính trị từ bên trong và bên ngoài, lực lượng Công an c̣n đảm bảo an ninh trật tự, chống tham nhũng và các tệ nạn xă hội đang có xu hướng tăng lên trong nền kinh tế ngày càng phát triển.
Bắt nhịp nhanh với những thay đổi ấy, NSƯT Nghi Xuyên viết kịch bản “Người cha bất hạnh” lên án lối sống suy đồi dẫn đến phạm tội của một số cá nhân (tác phẩm đoạt Huy chương Vàng tại Liên hoan Phát thanh và Truyền h́nh toàn quốc lần thứ I); “Diêm vương xử án” (Huy chương Vàng tại Liên hoan Phát thanh và Truyền h́nh toàn quốc lần thứ II), “Lũ chuột đồng” lên án mạnh mẽ tệ nạn tham nhũng tại thành thị cũng như nông thôn. Nhức nhối với tệ nạn ma túy đang hoành hành, Nghi Xuyên đă đi đến nhiều tỉnh, t́m hiểu, nắm bắt t́nh h́nh tội phạm ma túy và đă viết hơn 30 kịch bản về những “cái chết trắng”. Ông cũng tập trung đi sâu vào chuyện đời, chuyện nghề, sự hy sinh mất mát của các chiến sĩ công an trên mặt trận đấu tranh chống tội phạm như “Những năm tháng ấy”, “Băo tố giữa t́nh thương”…

NSƯT Nghi Xuyên gắn bó với chuyên mục “Kể chuyện cảnh giác” cho tới ngày nghỉ hưu. Hiện giờ, hàng ngày nằm ru cháu bên cánh vơng, vẫn trang giấy và chiếc bút trong tay, ông vẽ ra những sơ đồ về mối liên hệ giữa các tuyến nhân vật của ư tưởng về một câu chuyện vừa vụt sáng trong đầu. Trên sơ đồ ấy, ông tiếp tục suy nghĩ, phát triển trong lúc giúp vợ con vài việc lặt vặt, săn sóc cây cối trong vườn nhà. Đó là một thói quen sáng tác của ông.
Suy nghĩ về cấu tứ, nội dung các câu chuyện cảnh giác hầu như lúc nào cũng thường trực trong đầu ông như một thứ bệnh nghề nghiệp. NSƯT Nghi Xuyên làm việc say sưa không quản ngày đêm, trong đầu ông luôn nung nấu những ư tưởng để viết thành những câu chuyện cảnh giác. Kể cả trong những năm tháng khó khăn nhất trong cuộc đời, ấy là khi người vợ hiền của ông vội vă ra đi năm 1979, v́ một căn bệnh hiểm nghèo, để lại 3 đứa con thơ. Một ḿnh ông sống trong cảnh “gà trống nuôi con”, nhưng chẳng khi nào ông ngừng suy nghĩ. Mừng thay, cuộc sống đă bù đắp cho ông phần nào, khi một cô em họ người vợ phận mỏng của ông đứng ra thay chị lo toan cho ông và các con. Từ đó, căn nhà ấm áp tiếng cười, và ông lại dồn được tâm trí vào công việc.
Nhưng rồi ông lại phải vượt qua nỗi đau mất đi đứa con gái thứ 3 đang độ tuổi thanh xuân trong nỗi đau đớn vô hạn. Nhưng với suy nghĩ là người sống sẽ tiếp tục sống tốt hơn, làm việc nhiều hơn, ông lại lao vào t́m niềm vui trong công việc viết lách và tham gia giảng dạy tại Trường cao đẳng Phát thanh và Truyền h́nh Hà Tây. Học tṛ các khóa của trường luôn coi nhà báo - NSƯT Nghi Xuyên là người thầy đặc biệt.

Với phương pháp giảng dạy độc đáo, chủ yếu là minh họa bằng những kinh nghiệm thực tế, ông cố gắng truyền đạt những kinh nghiệm quư báu cho các thế hệ học tṛ, góp phần đào tạo nên những thế hệ làm báo phát thanh giỏi cho đất nước nói chung và lực lượng CAND nói riêng

Nguyễn Thị Việt Hà 2005

This post has been edited by XovietNghetinh: May 25 2011, 10:30 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 26 2011, 02:30 PM
Post #15



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 851
Thank(s): 283
Joined: 21-05-09
From: Germany
Member No.: 7,008



QUOTE
Thưa các anh các chị, một trong những chương tŕnh đặc sắc nhất của đài TNVN là tiết mục " Kể chuyện cảnh giác " phát vào tối thứ bảy hàng tuần, cùng với các chương tŕnh Thể dục buổi sáng 5h, khắp nơi đàn và hát dân ca 16h30 hàng ngày, Tiếng thơ 22h đêm, tối thứ sáu có " Câu chuyện quốc tế" trong chương tŕnh Quân đội nhân dân của BTV Đào Lộc B́nh, sáng chủ nhật có Ca nhạc theo yêu cầu... là những tiết mục không phai của nhà đài trước kia. Em xin giới thiệu về NSUT Nghi Xuyên, người phụ trách chuyên mục Kể chuyện cảnh giác trong phần này.


Nếu nói về những chương tŕnh đă ghi dấu trong tâm trí bạn nghe đài, phải kể thêm một số chương tŕnh khác như Chuyện kể ở đại đội (6h30 sáng thứ 7 hàng tuần, do bác Phạm Đông chủ tŕ), Trang văn nghệ chủ nhật (9h30 sáng CN hàng tuần, thời 198x bao giờ cũng giới thiệu một bài hát mới mà sau này trở thành HOT), Khắp nơi ca hát (do các nhạc sĩ tên tuổi như Trần Chung, Văn Dung, Lê Việt Hoà chủ tŕ), Câu chuyện truyền thanh về nông thôn (12h30 chủ nhật, do các nghệ sỹ như Văn Hiệp, Ngọc Thoa, ... diễn xuất, là người thành phố nhưng giọng đặc "nhà quê"), Văn nghệ quân đội (6h30 CN, với những câu chuyện truyền thanh kèm theo các bản nhạc nền tuyệt vời), Dân ca và nhạc cổ truyền (11h30 hàng ngày, giữa lúc trưa hè mà nghe một đoạn chèo lẫn với tiếng gà mái vừa đẻ kêu quang quác th́ c̣n ǵ bằng smile.gif ) Và cả chương tŕnh Nhạc Việt Nam, lúc 1h00 buổi chiều để nghe cho dễ ngủ smile.gif


--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 26 2011, 06:46 PM
Post #16



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 30
Thank(s): 0
Joined: 06-02-11
Member No.: 17,527



Có rất nhiều ư kiến tham gia nhưng rút cục dân làng ta vẫn chưa được nghe giọng đọc Tuyết Mai !

This post has been edited by toiyeuhanoi: May 26 2011, 06:47 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 26 2011, 07:55 PM
Post #17



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 851
Thank(s): 283
Joined: 21-05-09
From: Germany
Member No.: 7,008



QUOTE
Có rất nhiều ư kiến tham gia nhưng rút cục dân làng ta vẫn chưa được nghe giọng đọc Tuyết Mai !


Nghe được lâu rồi mà bác. Trong cái mục Nhạc hiệu các chương tŕnh của VOV đó (có nhạc hiệu Đọc truyện đêm khuya và Trang văn nghệ chủ nhật). Chỉ cái là không nghe được nhiều thôi.


--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 26 2011, 09:40 PM
Post #18



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 30
Thank(s): 0
Joined: 06-02-11
Member No.: 17,527



QUOTE (vnmaths @ May 26 2011, 07:55 PM) *
Nghe được lâu rồi mà bác. Trong cái mục Nhạc hiệu các chương tŕnh của VOV đó (có nhạc hiệu Đọc truyện đêm khuya và Trang văn nghệ chủ nhật). Chỉ cái là không nghe được nhiều thôi.

Dạ ư em là muốn nghe cả cd ạ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 27 2011, 12:07 AM
Post #19



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 40
Thank(s): 0
Joined: 22-05-11
Member No.: 19,365



QUOTE (vnmaths @ May 25 2011, 02:15 PM) *
Các bác muốn nghe lại một số giọng đọc xưa (không phải là xưa lắm) như Kim Cúc, Việt Hùng, Hoàng Yến... th́ mời vào mục Đọc truyện đêm khuya của đài TNVN: http://vov.vn/Media/List.aspx?catid=6


Xin cảm ơn thông tin của anh Vnmaths, nếu có thể anh tách được riêng các giọng thành các đoạn ngắn, có ư nghĩa cũng được ạ!

Xin cảm ơn anh!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 27 2011, 12:14 AM
Post #20



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 40
Thank(s): 0
Joined: 22-05-11
Member No.: 19,365



Em vẫn c̣n nhớ như in cảm giác sung sướng khi cầm trên tay cuốn Ngựa Gióng vuông vuông hơi đen đen, với thời đói thông tin th́ các anh chị ạ một quyển tạp chí cung cấp bao nhiêu điều thú vị. Chỉ là 1 cuốn tạp chí b́nh thường in bằng công nghệ lạc hậu, giấy mỏng với gam màu đen trắng thôi, nội dung xoay quanh chủ đề nhà trường như gập hoa giấy, đố vui, làm thế nào học dễ nhớ, khoa học thường thức, những mẩu chuyện nhỏ, gương người tốt việc tốt…, nhưng có sức hấp dẫn lạ thường. Ngay cả truyện in hồi đó rất hiếm mới được đọc như “Ngh́n lẻ một đêm in những 10 tập giấy đen ś, ra tập nào đọc ngấu nghiến tập đấy. Quyển Những tấm ḷng cao cả cô giáo chỉ đọc vào giờ dạy luân lư, câu chuyện của tháng trong đó khó quên được…
Từ khi truyền h́nh ra đời năm 1970 có những chương tŕnh chuyên dành cho thiếu nhi đem lại một phương thức tiếp cận mới trực quan sinh động hơn trong việc giáo dục thiếu niên nhi đồng. Hôm nay em giới thiệu với các anh chị về nhạc sĩ Trần Đức và chương tŕnh “Những bông hoa nhỏ” nổi tiếng trên truyền h́nh suốt bao nhiêu năm của ông.




Nhạc sĩ Trần Đức: “Cha đẻ” của Những bông hoa nhỏ

- Nhạc sĩ Trần Đức vốn quen thuộc với thính giả thông qua những ca khúc thiếu nhi nổi tiếng: Khi tóc thầy bạc trắng, Mơ ước ngày mai được tuyển chọn trong tập 50 bài hát thiếu nhi hay nhất thế kỷ XX và được hát thường xuyên trong nhà trường. Ông c̣n được biết đến với tư cách là một nhà báo, đạo diễn truyền h́nh với những chương tŕnh “ăn khách” như Sổ tay nghệ thuật, Cây cao bóng cả và đặc biệt, chương tŕnh truyền h́nh cho thiếu nhi “vang bóng một thời” Những bông hoa nhỏ chính là ư tưởng của ông sau khi du học từ Cu Ba trở về…

Từ Những gương mặt nhỏ đến Những bông hoa nhỏ

Sau khi kháng chiến chống Pháp kết thúc, nhạc sĩ Trần Đức cùng gia đ́nh quay lại sống ở Hà Nội. Ông theo học Trường Địa chất, sáng tác nhạc, làm thơ, viết báo cho Đài Tiếng nói Việt Nam. Thấy ông thường xuyên cộng tác nên đài đă xin ông về làm phóng viên.

Năm 1968, nhạc sĩ Trần Đức cùng 15 người khác được Đài Tiếng nói Việt Nam cử đi học ngành đạo diễn và biên kịch truyền h́nh tại Cu Ba nhằm chuẩn bị lực lượng ṇng cốt để tiến tới xây dựng ngành truyền h́nh Việt Nam. Khóa học kéo dài 3 năm nhưng mới chỉ học được gần 2 năm, cả nhóm đă lại phải về nước theo “lệnh” của đài để bắt tay vào sản xuất chương tŕnh truyền h́nh và phát sóng lần đầu tiên vào ngày 7/9/1970, trong đó có chương tŕnh Những bông hoa nhỏ do chính nhạc sĩ Trần Đức khởi xướng.

Nhạc sĩ Trần Đức kể: Ngày tôi cùng với các bạn đồng nghiệp du học ở Cu Ba, tôi có tham gia viết kịch bản và bài hát cho chương tŕnh Những gương mặt nhỏ của Đài Truyền h́nh Cu Ba. Tôi rất thích chương tŕnh này và sau khi về nước, với mong muốn mang lại cho các em nhỏ của nước ḿnh một chương tŕnh hấp dẫn, ngộ nghĩnh như chương tŕnh mà nước bạn đă làm được nên xây dựng chương tŕnh Những bông hoa nhỏ tŕnh lên lănh đạo đài xin ư kiến. Không những đồng ư mà các đồng chí c̣n khuyến khích chúng tôi sản xuất ngay chương tŕnh để phát sóng trong ngày khai sinh đài.

Khi được hỏi kỷ niệm sâu sắc nhất về chính chương tŕnh mà ông “đẻ” ra là ǵ th́ nhạc sĩ Trần Đức cho biết đó chính là chương tŕnh thiếu nhi đặc biệt nhân ngày sinh nhật Bác Hồ có tên Hoa trong vườn Bác. Đây là chương tŕnh gần như phát sóng trực tiếp đầu tiên của Đài Truyền h́nh Việt Nam với số lượng các em thiếu nhi tham gia đông đảo và đặc biệt trong chương tŕnh đó nhạc sĩ Trần Đức vừa trong vai tṛ đạo diễn, vừa biên kịch vừa lo khâu âm nhạc. Sau lần phát sóng này, “thương hiệu” Những bông hoa nhỏ đă được khẳng định trong ḷng công chúng xem truyền h́nh, đặc biệt là với những khán giả nhỏ tuổi.

Sau 25 năm đồng hành cùng với “đứa con tinh thần” đến năm 1995, do yêu cầu đổi mới của chương tŕnh, đích thân “cha đẻ” của Những bông hoa nhỏ lên sóng truyền h́nh thông báo “tin sốc”: Chương tŕnh Những bông hoa nhỏ từ nay sẽ đổi tên thành chương tŕnh Thiếu nhi để phù hợp với hoàn cảnh mới. Tuy vậy, trong thâm tâm của ông Những bông hoa nhỏ luôn là niềm vui lớn, chương tŕnh lớn không chỉ đối với cá nhân, đội ngũ những người làm chương tŕnh mà c̣n lớn đối với nhiều thế hệ công chúng nhỏ tuổi cho đến tận ngày hôm nay...

Được sáng tác cho trẻ em, tôi như trẻ lại

Bây giờ, tuy đă nghỉ hưu nhưng nhạc sĩ Trần Đức vẫn c̣n đầy tâm huyết với âm nhạc, với những sáng tác cho các em. Ông kể về nguồn gốc ra đời bài hát Mơ ước ngày mai - một bài hát giáo dục lư tưởng ngắn gọn, sâu sắc được các em yêu mến: “Một lần đi qua ṭa soạn báo Tiền phong, 15 Hồ Xuân Hương (HN), tôi trông thấy các em thiếu niên mặt mày tươi tắn, tay ôm hoa, vai đeo khăn quàng đỏ, h́nh như là đang chuẩn bị cho đại hội Đoàn hay nhân dịp ǵ đó, rất tự nhiên tôi “hát lên trong đầu”:

Em mang trên vai màu khăn tươi thắm
Bao niềm mơ ước tươi sáng ngày mai
Ngọn cờ trao tay, theo Đoàn em tiến bước


Lẩm nhẩm đến đây th́ nhạc sĩ bị tắc mạch cảm xúc, không biết “cờ trao tay theo Đoàn em tiến bước” là bước đi đâu? Ngẫm ngợi măi, cuối cùng ông cũng “nối lại” được mạch cảm xúc:

Thành người chiến sĩ cho ngày hôm nay
Thành người chiến sĩ xây cuộc đời trong tương lai
Trong bài học mới là những ḍng sông
Ruộng đồng mênh mông êm đềm bao câu hát
Niềm tin bát ngát cho ngày hôm nay
Niềm tin bát ngát cho cuộc đời bao mê say.


Nhạc sĩ Trần Đức c̣n cho biết: Rất nhiều trường học, nhiều thế hệ học sinh đă thuộc và yêu quư bài hát này. Trước đây, chương tŕnh Thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh của của Đài Tiếng nói Việt Nam, một năm liền đă sử dụng bài hát làm nhạc hiệu mỗi khi kết thúc chương tŕnh. Với tôi, đó là một thành công nhỏ nhỏ trên chặng đường dài sáng tác cho các em. Được làm việc, sáng tạo cho các em khiến tôi như trẻ ra nếu không muốn nói là phải trẻ con hóa, phải sống hai cuộc đời, vừa một như con trẻ vừa như chính hiện tại cuộc đời ḿnh là một người đă lớn tuổi. Và chỉ khi hóa thân thành trẻ con mới hiểu được trẻ con và sáng tạo không trượt xa khỏi mong muốn của chúng.

Yên Khương (TT&VH)

This post has been edited by XovietNghetinh: May 27 2011, 12:25 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post

3 Trang V   1 2 3 >
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 25th August 2019 - 12:59 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France