IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

4 Trang V  < 1 2 3 4 >  
Reply to this topicStart new topic
> Chương tŕnh "Giai điệu tự hào" muốn nói ǵ?
post Aug 7 2014, 06:17 PM
Post #41



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 66
Thank(s): 0
Joined: 10-06-08
From: Ha Noi
Member No.: 2,131



QUOTE (VuHungAnh @ Jun 7 2014, 10:30 AM) *
Nói chung, các nhạc sĩ tài năng thường có khả năng thẩm âm cực tốt. Không đến nỗi họ đọc một bản nhạc miêu tả phong cảnh trữ t́nh mà lại hiểu thành bối cảnh buồn bă, nặng nhọc và mỏi mệt như thể "nh́n gà hóa cuốc" đâu. Ấy thế nhưng với các nhạc sĩ ngày nay th́ lại khác, thậm chí với cả những người vốn được coi là "tài năng", th́ khả năng "nh́n gà hóa cuốc" vẫn rất cao!!! Nếu không th́ làm sao có chuyện xảy ra như với bài hát Đi học của nhạc sĩ Bùi Đ́nh Thảo phổ thơ Minh Chính như trong GĐTH số 5 vừa rồi được? Ta hăy xem tâm tư của nhà thơ liệt sĩ Minh Chính khi viết bài thơ Đi học này là ǵ và qua đó mà hiểu được người ta đă xúc phạm t́nh cảm trong sáng ấy ra sao qua cách dàn dựng bôi bác như trong chương tŕnh truyền h́nh vừa rồi. Bài viết của nhà báo Duy Thành in trên báo QĐND trong các ngày 17-19/9/2011:


Những điều chưa biết về tác giả bài thơ Đi học


“Hôm qua em tới trường/ Mẹ dắt tay từng bước/ Hôm nay mẹ lên nương/ Một ḿnh em tới lớp...” – những câu thơ trong bài thơ “Đi học” của nhà thơ Minh Chính (tên thật là Hoàng Minh Chính) từ hàng chục năm nay trở nên rất đỗi quen thuộc với nhiều thế hệ học sinh. Sau này, bài thơ được nhạc sĩ Bùi Đ́nh Thảo phổ nhạc. Mới đây, anh Hoàng Quốc Vinh, em trai của liệt sĩ Hoàng Minh Chính cho chúng tôi xem những di vật của nhà thơ ở chiến trường gửi về. Mỗi di vật, một câu chuyện riêng tư của nhà thơ Minh Chính...

1) Gặp người con gái trong thơ Minh Chính

Anh Hoàng Quốc Vinh cho tôi xem cuốn nhật kư của nhà thơ Minh Chính gửi về từ chiến trường. Cuốn nhật kư một nửa anh dùng ghi các bài học chính trị, nửa c̣n lại là thư anh viết gửi chị Cù Thị Kim Hợp. Minh Chính viết để trải ḷng, c̣n thư th́ không gửi.

"... 22 giờ, ngày 31-7-1966: Hợp ơi! Đêm nay là cái đêm nào! Cái đêm thứ nhất cậu xa Việt Bắc, thương Hợp quá, nói với nhau cái ǵ được nhỉ. Tại sao chúng ḿnh lại gặp nhau, để có nhiều vấn vương thế cậu. Đừng trách ḿnh Hợp nhé! Cậu đă hiểu ḿnh chưa đấy. Hôm ấy chia tay vội vàng, bâng khuâng quá! Gặp Hợp rồi đêm về nhớ, ngày th́ mong, sao mà khó tả vậy. Những đêm sáng trăng như đêm nay, đẹp lắm Hợp ạ! Tớ ôm cây đàn buồn nhớ Hợp. Đường vào Khu Bốn xa lắm Hợp nhỉ! Xa như nỗi nhớ của ḿnh ấy Hợp ạ!...”.

Qua anh Hoàng Quốc Vinh tôi được biết, chị Kim Hợp năm xưa, nay là bà Kim Hợp hiện vẫn ở Việt Tŕ (Phú Thọ). Thế là tôi ngược Quốc lộ 2 lên Việt Tŕ t́m gặp bà Kim Hợp để hiểu thêm về Minh Chính và những t́nh cảm mà nhà thơ Minh Chính đă dành cho bà qua những trang thơ. Nguyên là Phó giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Phú Thọ nên việc chúng tôi t́m đến gia đ́nh bà không mấy khó khăn. Đặc biệt, nhà bà khá khang trang trong khuôn viên rộng 2.000m2.

“Nàng thơ Kim Hợp” năm xưa trong thơ Minh Chính nay đă ở tuổi 68. Thời gian làm khuôn mặt bà xuất hiện nhiều vết nhăn hằn sâu dấu ấn của tuổi tác. Bà bảo chúng tôi cứ xưng “chị - em” cho tự nhiên, nhưng chúng tôi không dám, vẫn giữ thói quen gọi bà xưng cháu. Ở bà vẫn toát lên cái vẻ rắn rỏi, can trường như những năm tháng ở rừng mà Minh Chính từng viết trong nhật kư.

Trong câu chuyện, bà Kim Hợp cho biết: Ngày đi học, bà không phải là “hoa khôi” của trường nhưng có một khuôn mặt ưa nh́n cùng với năng khiếu văn nghệ, giỏi bóng chuyền và múa rối nên được nhiều bạn trai “để ư”. Có người t́m cách thể hiện sự “để ư” đó nhưng với Hoàng Minh Chính th́ bà không nhận thấy có biểu hiện ǵ khác lạ. Thế nên, bà rất bất ngờ khi biết được những t́nh cảm e ấp đầu đời mà nhà thơ dành cho ḿnh qua những trang thơ, nhật kư.

Đọc nhật kư Hoàng Minh Chính, có thể thấy rơ t́nh cảm cứ nảy nở và lớn dần theo thời gian xa cách giữa nhà thơ với người bạn gái. Mặc dù không biết trong thời gian đó, Kim Hợp có phát đi tín hiệu “hồi âm t́nh cảm” nào đến nhà thơ không, nhưng với Minh Chính th́ h́nh bóng ấy đă in đậm vào trái tim anh, vào từng vần thơ và trang nhật kư.

Minh Chính học hết lớp 9 th́ đất nước bước vào thời khắc lịch sử mới. Cuối năm 1963, anh làm đơn t́nh nguyện nhập ngũ khi mới 17 tuổi. C̣n Kim Hợp tiếp tục học xong cấp 3 ở Trường Cấp 3 Hùng Vương rồi học tiếp lên Đại học Sư phạm Hà Nội.


Chân dung nhà thơ liệt sĩ Minh Chính

Cũng như Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc hay nhiều chiến sĩ đang chiến đấu trên chiến trường miền Nam lúc đó, việc làm ưa thích của Hoàng Minh Chính là “tṛ chuyện” với người ḿnh yêu qua trang nhật kư. Những trang nhật kư của nhà thơ ghi rơ những hành động dũng cảm, kiên cường của anh khi chiến đấu nhưng lại khá bi lụy khi trải ḷng với những vần thơ và nhớ về người bạn gái nơi quê nhà. Duyên số như định trước đối với Minh Chính khi anh t́nh cờ gặp lại Kim Hợp ngay giữa chiến khu Việt Bắc. Chuyện là: Vào cuối năm 1964, trường Đại học Sư phạm Hà Nội được lệnh sơ tán lên xă Vinh Quang, Đại Từ, Bắc Thái (nay là Thái Nguyên) để vừa học tập vừa giúp nhân dân sản xuất. V́ thế mà Kim Hợp có mặt ở đây. C̣n nhà thơ Minh Chính khi đó đă trở thành sĩ quan quân đội, từ Khu Bốn ra làm cán bộ huấn luyện chiến sĩ mới để bổ sung lực lượng cho chiến trường miền Nam. Hôm ấy, đang ở doanh trại, Minh Chính bỗng nghe được giọng hát trong trẻo, quen quen vang lên từ trong lán trại của các sinh viên trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Thế rồi, anh băng qua bóng đêm đi về hướng ánh đèn vang lên giọng hát ấy. Nhận ra người quen, mừng vui khôn tả, nhưng nhà thơ chẳng biết nói ǵ, chỉ hỏi thăm đôi lời về sức khỏe, công việc, rồi lại lẳng lặng ra về và trải ḷng cùng những trang nhật kư.

Khi ấy, Kim Hợp vẫn chưa biết được t́nh cảm của Minh Chính dành cho ḿnh. Kim Hợp chỉ thấy rất vui khi t́nh cờ gặp lại người bạn cũ học cùng trường. Một hôm, trước lúc lên đường cùng đơn vị vào Nam chiến đấu, Minh Chính nhờ người gửi những bài thơ và trang nhật kư mà anh viết riêng về Kim Hợp tặng người bạn gái cùng quê. Nhận được món quà đặc biệt này, Kim Hợp mới biết t́nh cảm mà Minh Chính dành cho ḿnh hết sức sâu nặng...

Và sau này, khi đọc bài thơ “Đi học”, nhiều người thân của Minh Chính nói rằng, h́nh ảnh “Cô giáo em tre trẻ/ Dạy em hát rất hay”... chính là bóng h́nh của cô giáo trẻ Kim Hợp vốn chiếm vị trí rất sâu đậm trong trái tim nhà thơ.

Bà Kim Hợp cho chúng tôi xem một tập thơ và ít lá thư đă úa màu thời gian. Đây là toàn bộ những kỷ vật của Minh Chính mà bà c̣n giữ lại, để nhớ về một thời tuổi trẻ. Nhiều bản thảo và một số lá thư do Minh Chính viết trên những cỡ giấy khác nhau, tất cả đều đă ố vàng, có nhiều gạch xóa, nhưng nh́n chung vẫn dễ đọc. Có một bản nhạc do Minh Chính sáng tác mang tựa đề “Nhớ” với lời đề “Tặng hai năm xa H”. Một bài thơ mang tên “Được tin – Tặng H khi trở về an toàn”, anh viết: “Được tin em trở về/ Anh mừng đêm không ngủ/ Có ǵ hơn thương nhớ/ Có ǵ bằng t́nh em… "

Nhưng trong đó, tôi lưu ư đến một truyện ngắn nước ngoài có tựa đề “Boa-ten” không rơ của tác giả nào mà Minh Chính đă cắt ra từ một cuốn sách, gửi tặng Kim Hợp. Đó là một câu chuyện buồn, đại ư nói về một đôi trai gái yêu nhau nhưng duyên của họ không thành. Minh Chính dùng bút mực gạch chân nhiều đoạn trong truyện. Dường như, anh muốn mượn lời nhân vật trong truyện để nói lên nỗi niềm của ḷng ḿnh.

Tâm trạng đó của nhà thơ, có lẽ bắt đầu từ đầu tháng 9-1969, khi Minh Chính ra Bắc lần thứ hai, huấn luyện bộ đội chuẩn bị cho chuyến đi “B dài”. Bao hồi hộp, háo hức được gặp lại Kim Hợp bỗng tan thành mây khói khi anh biết tin người bạn gái ấy đă đi lấy chồng. Anh không t́m gặp mà viết lá thư gửi Kim Hợp. Lá thư có đoạn: “Hôm nay 3-9-1969, sau ba năm chiến đấu được trở về quê hương... Hai nỗi đau ập đến. Được tin Bác Hồ mất, Hợp th́ đi lấy chồng. Trong ḷng tôi, ai biết vết thương nào đau xót hơn? Ḿnh lại đi B dài, lần thứ hai. Viết mấy chữ gửi thăm Hợp và các cháu...”.

Là người chứng kiến câu chuyện ấy, anh Vinh cho biết: “Khi đó, anh tôi mới biết là lâu nay ḿnh đă ôm ấp một mối t́nh đơn phương để ra trận. Rồi anh ấy làm bài thơ gửi lại tôi và dặn sau này có điều kiện hăy đưa cho chị Hợp. Bài thơ viết: “Biết em có tổ ấm/ Ḷng anh như xót đau/ Anh cười trong đau khổ/ T́m em! Em ở đâu?”...

Nói về sự kiện này, ông Lê Quốc Chính, ở số 4, ngơ 383, đường Lê Thánh Tông, phường Đông Sơn, thành phố Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa, người cùng đơn vị với nhà thơ Hoàng Minh Chính cho biết: “Từ năm 1969, tôi không thấy anh Chính nhắc tới Kim Hợp nữa, hỏi th́ anh chỉ bảo: Người ta đi lấy chồng rồi!”.

2) Nhà thơ trong kư ức của mẹ

- “Giữa đêm khuya thanh vắng, trong cái lạnh như cắt da, cắt thịt vào cuối năm 1948, tôi đặt Chính và Loan vào hai chiếc thúng ở hai bên đầu gánh, lót ít rơm giữ ấm cho con, ḿnh đeo ít gạo sau lưng, ṃ mẫm trong đêm ngược sông Lô lên với chồng...” - Đó là một trong những kư ức mà bà Lê Thị Oanh, mẹ liệt sĩ Hoàng Minh Chính chia sẻ với chúng tôi.

Tôi tiếp tục theo chân anh Hoàng Quốc Vinh ngược ḍng sông Lô về miền trung du Tiên Phú, Phù Ninh, Phú Thọ để được nghe mẹ Lê Thị Oanh kể về tuổi thơ. Khi chúng tôi lên đến nhà, biết hôm nay gia đ́nh có khách nên mẹ Oanh ra tận cổng đứng đón. Năm nay, mẹ đă 94 tuổi, cho dù lưng đă c̣ng, đôi mắt đă mờ và đôi chân đi lại khó khăn, nhưng tiếng của mẹ vẫn dơng dạc lắm! Vừa gặp chúng tôi, mẹ Oanh bộc bạch: “Lẽ ra tôi cũng đi theo cụ ông rồi, nhưng v́ thằng Chính chưa về nên tôi phải sống để chờ nó”.

Hôm ấy, tôi ngồi tṛ chuyện cả buổi với mẹ Oanh dưới tán cây vải ở vườn. Mẹ bảo: “Đây là 3 cây vải Chính nó trồng trước lúc lên đường nhập ngũ. Hằng năm cây đều cho trái xum xuê, chỉ tiếc nó không c̣n sống mà hưởng”.

Nói đoạn mẹ chậm răi đi vào nhà, lấy ra chiếc cặp nhỏ màu đen. Mẹ dùng khăn cẩn thận lau những lớp bụi bám quanh chiếc hộp và mở ra cho chúng tôi xem: Một cuốn sổ nhật kư, những bản thảo thơ và thư. Mẹ giải thích: "Đây là những di vật của Chính gửi về trước lúc hy sinh". Nói tới đó, tôi thấy mắt mẹ đỏ hoe, rồi những giọt nước mắt c̣n sót lại cứ tràn xuống những nếp nhăn gồ ghề trên khuôn mặt. Cứ thế, bao nhiêu kư ức về người con ham học, ham thơ, siêng năng, chịu khó ngày nào của mẹ hiện về nguyên vẹn.

Ngày ấy, mẹ không c̣n nhớ rơ, chỉ biết vào cuối năm 1948, chồng đi theo cách mạng lên chiến khu Việt Bắc, c̣n mẹ và chị Loan (5 tuổi, con đầu), anh Chính (4 tuổi, thứ hai) ở quê nhà Yên Thành, Ư Yên, Nam Hà (cũ). Khi giặc Pháp kéo đến quê nhà, mẹ nhận được tin chồng: “Em và 2 con lên ngay Vĩnh Phú. Nếu có chết th́ cả gia đ́nh cùng chết”. Vậy là vào giữa đêm khuya thanh vắng, trong cái lạnh như cắt da, cắt thịt, mẹ Oanh đặt anh Chính và chị Loan vào hai chiếc thúng ở hai bên đầu gánh, lót ít rơm giữ ấm cho con, ḿnh đeo ít gạo sau lưng, ṃ mẫm trong đêm ngược sông Lô lên với chồng… Kể từ đó, tuổi thơ của Minh Chính gắn liền với miền trung du này và mảnh đất ấy nghiễm nhiên trở thành quê hương thứ hai của nhà thơ.

Lên Vĩnh Phú, hai năm sau Minh Chính bước vào lớp 1. V́ c̣n nhỏ nên thời gian đầu, hết chị Loan rồi đến mẹ thay nhau đưa Minh Chính tới lớp. Thế nhưng có những hôm, cả chị và mẹ đều bận lên nương, vậy là một ḿnh Minh Chính lặn lội băng qua rừng cọ, đồi chè đến lớp học. Những h́nh ảnh ấy đă được anh tái hiện trong bài thơ “Đi học” khi anh mới 15 tuổi: “Hôm qua em tới trường/ Mẹ dắt tay từng bước/ Hôm nay mẹ lên nương/ Một ḿnh em tới lớp…”. Bên dưới bài thơ có ghi: Kỷ niệm thăm Thản. Thản ở đây là Trạm Thản, một vùng đồi cọ có địa thế rất đẹp và gần nhà anh. Thường vào những ngày nghỉ, anh lại từ huyện về và thích một ḿnh lên đồi, lang thang dưới bóng cọ sau khi đă giúp mẹ việc đồng áng.

Cứ tưởng lên trên Việt Bắc, gia đ́nh mẹ Oanh sẽ được yên ổn. Thế nhưng giặc Pháp đâu có để cho gia đ́nh bé nhỏ của mẹ yên. Không biết bao lần mẹ ôm các con chạy vào rừng trốn giặc. Trong một lần như vậy mẹ đă để lạc Minh Chính. Nhớ lại chuyện xưa, mẹ kể: “Khi giặc Pháp tấn công vào Phù Ninh, mẹ bồng các con chạy trốn cùng dân làng vào rừng. V́ con nhỏ hay khóc, mẹ phải dỗ dành nên một số người nói: Ẩn nấp với cô không khéo chúng tôi chết oan. Vậy là họ đi nơi khác và mẹ không biết Minh Chính cũng đi theo. Tối về nhà, mẹ đi khắp làng trên, xóm dưới để hỏi thăm tin tức của Minh Chính nhưng không ai biết, đến măi tận khuya nó mới t́m về nhà... ”.

Về nhà mẹ hỏi chuyện, th́ ra khi Minh Chính quay về ẩn nấp gần làng để khi giặc Tây bỏ đi sẽ lấy ít lương thực đem vào cho mẹ. Cũng may lần ấy giặc Tây không phát hiện ra anh, nếu không th́... Nhưng cũng chính nhờ sự gan dạ ấy mà Minh Chính đă được tận mắt chứng kiến lũ giặc Tây bắn giết gia súc, đốt phá nhà cửa của dân làng. Điều đó càng làm tăng thêm ḷng căm thù giặc sâu sắc trong trái tim người thanh niên trẻ này.

Lên cấp 2, Minh Chính xuống trung tâm huyện theo học. Ngày nghỉ, anh về làm việc ở hợp tác xă để lấy công điểm cho gia đ́nh và giúp mẹ trông nom các em. Nói đến đây, mẹ chia sẻ với tôi: “Nó là đứa chịu khó, chỉ biết làm hết sức ḿnh. Đi làm công lấy điểm, tuy c̣n nhỏ nhưng gánh lúa đầy như người lớn. Không chỉ thế nó c̣n được mệnh danh là người cuốc đất giỏi thứ hai của xă. Mẹ nhớ nhất h́nh ảnh nó đi làm, gánh hai đứa em ra đồng để tiện việc trông nom. Đến khi về, nh́n 4 anh em, hai đứa ngồi hai bên gánh, một đứa đi sau vác cuốc mà mẹ không cầm được nước mắt”.

Có lẽ, chính những tháng năm lam lũ này đă tôi luyện cho anh ư chí, sự can trường nên trong suốt thời gian quần nhau với quân thù ngoài mặt trận sau này, dường như anh không biết mệt mỏi bao giờ!

Trở lại với những vần thơ anh viết từ khi c̣n nhỏ, những nét chấm phá đầu đời đă cho thấy rơ tài năng về thơ ca của Minh Chính. Một trong những bài thơ c̣n lại, được viết sớm nhất là bài thơ “Viết thư cho bà” năm 1955, khi anh mới 11 tuổi. Bài thơ thật giản dị nhưng cũng rất cảm động: “Ḥa b́nh vừa mới hôm qua/ Hôm nay viết thư cho bà/ Chữ viết c̣n run nét bút/ Cháu gửi bà ở phương xa…”. Đến những vần thơ mộc mạc như: “Hôm qua em bị điểm hai/ Tại v́ em chẳng thuộc bài đêm qua…”. Tôi chợt nghĩ rằng: Có lẽ không chỉ thừa hưởng những giá trị truyền thống hiếu học của gia đ́nh, mà chính mảnh đất này, thiên nhiên này với màu vàng của lúa, màu xanh của cỏ cây, ḥa quyện cùng t́nh người nơi đây đă vun đắp cho tâm hồn thơ trong sáng của Minh Chính.

Tài năng thơ phú của Minh Chính được nhiều người biết đến khi anh xuống học ở trường cấp 3 Hùng Vương, Việt Tŕ, Vĩnh Phú (1961-1963). Chính tại nơi đây, qua những "Ngày thơ” do nhà trường tổ chức, thầy cô, bạn bè đă biết thêm nhiều về Minh Chính qua một số bài thơ như: Lạc mẹ, Tập làm thơ… Và cũng chính nơi đây, Minh Chính đă thương thầm, trộm nhớ cô nữ sinh Cù Thị Kim Hợp. Chính Kim Hợp sau này đă trở thành "nàng thơ" trong hầu hết tác phẩm của anh mà chúng tôi đă kể ở phần trước.

Cuối năm 1963, khi đang chuẩn bị lên lớp 10, Hoàng Minh Chính viết đơn t́nh nguyện nhập ngũ. Trước lúc lên đường, anh về thăm mẹ và các em, đem theo 3 cây vải người bạn tặng để trồng, hy vọng sau này trở về sẽ được hái quả.

Kể về ngày anh lên đường nhập ngũ, mẹ Oanh bồi hồi: “Sáng sớm hôm ấy, khi các anh trong xă kiểm tra công tác chuẩn bị trước lúc lên đường th́ nó nói với các anh cán bộ xă: Trưa mới đi mà! Để tôi cuốc ít ruộng c̣n lại cho mẹ rồi lên đường vẫn chưa muộn. Các anh liền can ngăn: Trưa lên đường rồi, ở nhà nghỉ ngơi, thăm hỏi bà con xóm làng! Sự nghiệp cách mạng c̣n dài, đuổi quân thù rồi về xây dựng quê hương vẫn chưa muộn. Cái thằng! Chuyện đi đánh giặc mà nó cứ xem như đi làm đồng ấy!”.

3) Dang dở những ước mơ

Nhà thơ Trần Ḥa B́nh khi viết về Hoàng Minh Chính có đoạn: “Nếu bom đạn quân thù không cướp mất anh lúc đang giữa tuổi thanh xuân, th́ người thanh niên tài hoa và đa cảm ấy chỉ có thể chọn một trong hai nghề, hoặc trở thành nhà thơ, hoặc trở thành một nhà giáo dạy văn!”.

Tôi và anh Vinh quyết định đi t́m đồng đội của nhà thơ để hiểu thêm về quăng thời gian trước khi Hoàng Minh Chính hy sinh. Sau hơn một tháng đi ḍ hỏi, liên hệ, đầu tháng 8-2011, anh Vinh báo tin với tôi: “Đă t́m thấy một số đồng đội của anh Chính. Đặc biệt, có anh Lê Quốc Chính, người cùng đại đội và rất thân với anh tôi. Hiện anh Chính đang ở Thanh Hóa”. Thế là chúng tôi khăn gói vào Thanh Hóa t́m gặp anh Lê Quốc Chính. Tṛ chuyện với chúng tôi, anh Lê Quốc Chính cho biết: “Khi nhập ngũ, Hoàng Minh Chính thuộc quân số của Sư đoàn 312 vào chiến đấu ở Mặt trận Bắc Quảng Trị. Tháng 10-1968, Minh Chính được điều về làm Đại đội trưởng Đại đội 7, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 138 (Trung đoàn độc lập của Bộ, chiến đấu ở B5). Tôi là Trung đội trưởng Trung đội 1, thuộc đại đội của anh. Anh Chính là người sống t́nh cảm lại hay làm thơ, mà tôi cũng thích thơ nên hai anh em rất quư nhau”.

"Anh nhớ nhất bài thơ nào của Minh Chính?"- tôi hỏi. Dường như câu hỏi của tôi vô t́nh chạm vào vùng kư ức một thời khói lửa với biết bao kỷ niệm mà bấy lâu nay anh cất giữ. Bởi thế, giọng anh Quốc Chính bỗng trở nên nghẽn lại. Ngừng một lúc, anh Quốc Chính tâm sự với tôi: “Thơ của Minh Chính th́ nhiều lắm! Nhưng trong đó, tôi thích nhất bài “Cô gái lái đ̣ trên sông Cam Lộ” mà lần đầu gặp gỡ anh đă đọc cho tôi nghe. Đây là kỷ niệm về những lần đơn vị chúng tôi được các cô gái Quảng Trị lái đ̣ đưa qua sông đánh giặc. Bài thơ ấy có đoạn: Lên bờ anh ra trận/Em đăm đăm nh́n theo/Biết bao nhiêu mơ ước/Gửi gắm trong tay chèo. Rồi những hôm chờ nhận nhiệm vụ mới, anh Chính thường hay xuống các trung đội tṛ chuyện, đàn hát cho chúng tôi nghe. Tuy nhiên, có điều mà chúng tôi vẫn thường thấy là anh Chính hay ngồi một ḿnh trong đêm dưới trăng. Những lúc ấy, chúng tôi không dám lại bắt chuyện. Nhiều lần, anh em chúng tôi bày tỏ mơ ước của ḿnh khi đất nước ḥa b́nh, tôi quay sang hỏi anh Minh Chính: "Sau này ḥa b́nh anh sẽ làm ǵ? Anh nói: Ḥa b́nh ḿnh muốn trở thành thầy giáo để vừa dạy học, vừa được làm thơ. Thế nhưng ước nguyện ấy của anh đă không thành”.

Theo tư liệu mà anh Lê Quốc Chính cung cấp: Tháng 12-1969, t́nh h́nh chiến sự diễn biến ngày càng có lợi cho ta, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 138 được đổi phiên hiệu thành Đoàn 2169 nhận lệnh hành quân vào Nam Bộ. Tháng 5-1970 địch càn lớn dọc biên giới Đông Bắc Cam-pu-chia, Đoàn 2169 lại chuyển thành Tiểu đoàn 227 trực thuộc Bộ tư lệnh Miền đánh trận chống càn ngày 10-5. Trong trận này, địch dùng máy bay đổ bộ một tiểu đoàn lính Mỹ, kết hợp với một tiểu đoàn ngụy có biệt kích dẫn đường càn vào kho B, sông Măng, cách biên giới Việt Nam 8 km. Lúc này Minh Chính chỉ huy đại đội phục kích chốt giữ kho. Trận chiến đấu diễn ra giằng co suốt từ 9 giờ đến 17 giờ. Cuối cùng, do tương quan lực lượng chênh lệch nên đơn vị được lệnh rút quân, củng cố lực lượng. Ở trận này ta hy sinh 9 đồng chí và bị thương 17 đồng chí. Minh Chính may mắn không việc ǵ và tiếp tục chỉ huy đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

Thế nhưng trong chiến tranh, giữa cái sống và cái chết ranh giới hết sức mong manh. Mới hôm qua hôm kia mâm cơm c̣n đủ cả tiểu đội mà hôm nay đă "vắng" đi một số đồng đội. Anh Lê Quốc Chính nhớ lại: “Ngày trước, anh Minh Chính thường hay nói với chúng tôi: Mỗi chúng ta, ai trải qua 10 trận đánh là xem như ḿnh đă hoàn thành sứ mệnh với đất nước rồi. Vậy mà anh đă không đi hết được con đường ấy!”

Kể về trường hợp hy sinh của nhà thơ, anh Lê Quốc Chính cho biết: “Đầu tháng 11-1970, Tiểu đoàn 227 bổ sung vào Sư đoàn 5. Khi ấy anh Minh Chính ở Đại đội 13, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 3, Sư đoàn 5 và vẫn làm đại đội trưởng. Đầu năm 1971, địch lại mở trận càn lớn lên vùng Đông Bắc Cam-pu-chia. Đơn vị chúng tôi nằm trong đội h́nh của sư đoàn có nhiệm vụ: Bao vây cô lập chiến đoàn 9, sư đoàn 5 ngụy tại thị trấn Xnun, tỉnh Kra-ti-e, Cam-pu-chia. Để chuẩn bị cho trận đánh, đêm 7-3-1971 anh Chính dẫn 11 đồng chí đi trinh sát địch. Sau khi đă chọn được vị trí mở cửa; nắm chắc toàn bộ cách bố trí các lô cốt và các hỏa lực của địch th́ tổ rút ra hành quân về đơn vị. Thế nhưng, khi rút quân đến khu vực b́a rừng cao su, bất ngờ địch phản pháo trúng vào giữa đội h́nh, hai đồng chí hy sinh tại chỗ. Anh Chính bị thương nặng vào mặt. Mặc dù đă được cấp cứu kịp thời, nhưng do vết thương quá nặng, anh Chính đă hy sinh tại Trạm quân y Tiểu đoàn. Anh cùng 3 đồng đội nữa được đơn vị tổ chức an táng tại quả đồi có nhiều cây bằng lăng và tre lồ ô cách thị trấn Xnun khoảng 8 km về phía Tây Bắc”.

Dù biết nơi anh Chính hy sinh thế nhưng sau chiến tranh với những bộn bề của cuộc sống nên anh Lê Quốc Chính chưa t́m đến gia đ́nh mẹ Oanh để báo tin cho mẹ biết.

Chính v́ không biết rơ con ḿnh hy sinh nơi đâu nên 40 năm qua, mẹ Oanh vẫn ṃn mỏi đợi tin anh Chính trở về bằng việc hằng ngày mẹ ra ngồi dưới gốc cây vải mà anh Chính trồng trước lúc lên đường, dơi đôi mắt nh́n xa xăm về phương Nam. Rồi có những đêm mẹ nằm mơ thấy anh Chính đang nằm cô đơn một ḿnh trong cánh rừng sâu thẳm nào đó.

Thương con, mẹ lại giục anh Vinh, anh Thịnh nhanh đưa anh về với mẹ. Thế nhưng biết t́m anh ở đâu giữa mênh mông núi rừng? Anh Hoàng Quốc Vinh chia sẻ với tôi: “Nhiều lúc tôi và cậu em út Hoàng Vĩnh Thịnh tưởng chừng như bất lực, bởi thông tin về anh Chính quá ít. Thế nhưng đang lúc bế tắc ấy, gia đ́nh tôi nhận được thông tin từ anh Lê Quốc Chính. Đọc xong thư của anh Lê Quốc Chính, anh em chúng tôi cứ ôm nhau mà khóc. Vậy là sau 40 năm, giờ đây gia đ́nh tôi có thể đưa anh về với đất mẹ”.

Trao đổi về việc đưa hài cốt nhà thơ về nước, anh Vinh nói: “Anh em tôi đă thống nhất với anh Lê Quốc Chính cuối năm nay sẽ hoàn tất hồ sơ để đưa anh tôi về nước”. Tất cả đang chờ mong một ngày được đón nhà thơ, liệt sĩ Hoàng Minh Chính về với đất mẹ Việt Nam!

Kính gửi bác Vũ Hùng Anh!

Chắc Ngoc Le phải là hàng đàn em của bác rồi, tôi là học tṛ của cô Cù Thị Kim Hợp thời cô làm phó hiệu trưởng trường PTTH Chuyên Hùng Vương, Vĩnh Phú (khi đó c̣n ở thị xă Phú Thọ), về sau tách tỉnh Phú Thọ và Vĩnh Phúc th́ được chuyển về Việt Tŕ, khi đó cô Hợp làm Phó Giám Đốc Sở Giáo Dục Vĩnh Phú (Phú Thọ).
Tôi cũng hay nghe và xem trên mạng các bài hát cũ (v́ tôi sính ra và lớn lên trong nhạc cách mạng mà), đặc biệt bài "Đi học" của NS Bùi Đ́nh Thảo, thơ Hoàng Minh Chính là một trong số các bài hát tôi rất thích v́ nó có h́nh ảnh quê hương của ḿnh (quê tôi ở Thanh Ba Phú Thọ với rừng cọ đồi chè), và càng yêu quư hơn khi biết bài này đúng là viết về Vĩnh Phú quê tôi.
Nhưng khi nghe Hải "bột" hát bài "Đi học", tôi thấy như bị xúc phạm vậy, tôi không hiểu anh ta được đào tạo bài bản đến mức độ nào mà hát theo tôi chỉ là học tṛ của "ca sĩ Lệ Rơi" ohmy.gif.
Về nhà, con gái tôi 6 tuổi cũng hát được bài này, nhưng cháu nhận xét: chú hát (ca sĩ Hải bột) ở trên TV không hay, con không thích nghe chú này hát.
Con gái tôi được nghe và được hát theo bố từ nhỏ, và có lẽ tai nhạc của cháu cũng không tồi nên cháu nhận xét được như vậy, thế mà cả một đội ngũ đông đảo nhạc sĩ, nhạc công danh tiếng lại để bài hát đă đi cùng năm tháng bị huỷ hoại như vậy sao?
Vài lời chia sẻ, mong bác VuHungAnh và các bác trong diễn đàn cho phép tôi nói những lời trên!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Sep 17 2014, 02:15 PM
Post #42



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



QUOTE (Hoacamchuong @ Jul 31 2014, 01:55 AM) *
[b]Đôi lời thưa cùng bạn Nguyen Duy Hoang.
Trước hết chúng ta cần "định nghĩa" cho rơ ràng đă, rằng:


- Thế nào là giai điệu tự hào?

[color="#800080"]Nếu không trả lời được câu hỏi này một cách rơ ràng, thẳng thắn, trung thực..., mà cứ lập lờ, mờ mờ ảo ảo ai muốn hiểu sao th́ hiểu, th́ rốt cục chúng ta có tranh luận cả đời cũng không đi đến được cái đích nào cả.
Bạn (Hoàng) hiểu thế nào về giai điệu tự hào, đó là ư riêng của bạn, có thể tôi không biết. Nhưng cách hiểu của tôi là thế này:

- Những giai điệu mà khi được cất lên (hát, ḥa nhạc...) tôi nghe luôn luôn cảm thấy niềm tự hào trong đó!
-----


Hi hi bác HCC.... không chắc là VTV dọn bữa "Giai điệu tự hào" mỗi tháng một lần, kinh phí đầu tư th́ không biết, nhưng thời gian nấu nướng chuẩn bị gấp gáp thế họ chưa cho chúng ta ăn toàn món "giả cầy", nhàn nhạt lờ lờ nước ốc là c̣n may. Âu là họ cũng có những cố gắng để có được một vài món có thể hợp với gu ẩm thực của chúng ta th́ cũng tốt thôi mà smile.gif

Cái show "Điều c̣n măi" của Vietnamnet năm nay chết yểu có khi cũng v́ nguyên nhân kinh phí thuê mướn tập dượt, chuẩn bị, hay là các đầu bếp hết món để bày biện? Nó nói lên cái sự chuẩn bị nấu nướng để có món ăn gọi là ngon cũng không đơn giản chút nào.

Bên facebook của chị Huyền Thư có lộ ra cái clip chị ấy quay tay trong buổi thu giai điệu tự hào tháng 10, lại một thể nghiệm mới chưa từng có: Hát đồng ca "Người Hà Nội" của Nguyễn Đ́nh Thi smile.gif

Các bác vào facebook của ḿnh rồi nhấn chuột vào đường link này để nghe xem có xơi được không nhé smile.gif

"Người Hà Nội"

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Sep 19 2014, 11:24 PM
Post #43



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ Sep 17 2014, 02:15 PM) *
Hi hi bác HCC.... không chắc là VTV dọn bữa "Giai điệu tự hào" mỗi tháng một lần, kinh phí đầu tư th́ không biết, nhưng thời gian nấu nướng chuẩn bị gấp gáp thế họ chưa cho chúng ta ăn toàn món "giả cầy", nhàn nhạt lờ lờ nước ốc là c̣n may. Âu là họ cũng có những cố gắng để có được một vài món có thể hợp với gu ẩm thực của chúng ta th́ cũng tốt thôi mà smile.gif

Cái show "Điều c̣n măi" của Vietnamnet năm nay chết yểu có khi cũng v́ nguyên nhân kinh phí thuê mướn tập dượt, chuẩn bị, hay là các đầu bếp hết món để bày biện? Nó nói lên cái sự chuẩn bị nấu nướng để có món ăn gọi là ngon cũng không đơn giản chút nào.

Bên facebook của chị Huyền Thư có lộ ra cái clip chị ấy quay tay trong buổi thu giai điệu tự hào tháng 10, lại một thể nghiệm mới chưa từng có: Hát đồng ca "Người Hà Nội" của Nguyễn Đ́nh Thi smile.gif

Các bác vào facebook của ḿnh rồi nhấn chuột vào đường link này để nghe xem có xơi được không nhé smile.gif

"Người Hà Nội"


Cảm ơn Nguyen Duy Hoang đă cung cấp đường link để TLKU và mọi người có dịp nhấn chuột và khám phá ra nhiều điều thú vị.

Qua cái "cờ líp" này mới biết người quay đang dùng IP, một lọai điện thoại cầm tay mà ở VN ta quen gọi là điện thoại di động và không phải ai cũng có điều kiện sở hữu thương hiệu này v́ nó đắt ḷi mắt ra, các chia sẻ trong facebook của "chị" Huyền Thư với kiểu "mẹ hát con cực lực khen hay" này th́ bài hát "Người Hà Nội" qua cách thể hiện của tứ ca bây giờ với sự góp giọng của 2 NSUT,2 Diva "NSUT Quang Lư, NSUT Thanh Lam, Diva Trần Thu Hà, Divo Tùng Dương" bao giờ mới bằng ngày xưa đây.

Sự chật vật "làm mới" bằng cách cho mọi người nhát gừng góp giọng từng đoạn có lẽ chỉ có các "chim mồi" trong "phây sờ" này mới ca lên được bài ca ngợi khen mà thôi, tuy rằng một trong các diva đă tự vỗ về:"Ha Tran Xem tivi chắc hay hơn. Video quay = phone âm thanh lởm quá Phan Huyền Thư ơi!! Chuyên nghiệp hơi khó tính, thông cảm!".

Dám chắc từ giờ trở đi vẫn chưa có NS, Diva nào có thể "qua mặt" được NS Mỹ B́nh khi thể hiện ca khúc này được VOV thu thanh từ năm 1967.

Vậy th́ các NS, Diva, các ca sĩ thị trường đừng làm mới bài hát nữa, năn nỉ đấy biggrin.gif hăy thôi hát theo cách hát của ḿnh, không tự tiện thay đổi ca từ nữa, "lởm" lắm. Hăy cố mà hát cho bằng các tiền nhân đă rồi hăng thăng hoa.

Để tiếp tục ch́m đắm vào thành công mà ḿnh cho là vậy (quên mấy vụ bị ném đá đi), mời các vị đang tham gia vào chương tŕnh GĐTH hăy cố "ngâm cứu" mấy cái "cờ líp" này đă nhé. Chú ư phong cách biểu diễn, t́nh cảm thể hiện, nhất là phải hát đúng nhạc.

Sisters Tolmachevy Katyusha, Катюша Den pobedy 2007
http://www.youtube.com/watch?v=ivASIwtHALM

Katyusha dance War Army solo Военный танец Катюша сольный
http://www.youtube.com/watch?v=YoB4Vkvceo0
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Sep 20 2014, 07:28 AM
Post #44



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ Sep 17 2014, 02:15 PM) *
...
Bên facebook của chị Huyền Thư có lộ ra cái clip chị ấy quay tay trong buổi thu giai điệu tự hào tháng 10, lại một thể nghiệm mới chưa từng có: Hát đồng ca "Người Hà Nội" của Nguyễn Đ́nh Thi smile.gif

Các bác vào facebook của ḿnh rồi nhấn chuột vào đường link này để nghe xem có xơi được không nhé smile.gif

"Người Hà Nội"


Cảm ơn Nguyen Duy Hoang đă cho "link" xem "Người Hà Nội"... phá cách!
Quả thực HCC tôi đă quá chán ngán GĐTH (VTV1), Tuổi 20 hát (VTV6), nên tuy đă đọc phản hồi của bạn từ chục ngày qua, nhưng tôi vẫn không muốn đáp lời v́ thực t́nh... không biêt phải nói ǵ hơn nữa. Thậm chí tôi không hề sử dụng link bạn cho, v́ chưa cần xem tôi cũng đă có thể h́nh dung đó là cái ǵ rồi.
Cho đên hôm nay, khi bác TLKU lên tiếng, tôi mới cố dằn ḷng ghé qua nơi ấy. Và, cố gắng lắm tôi cũng chỉ kiên nhẫn được 1'30" thôi. Và... Tắt!
Thêm một lần nữa tôi muốn nhắc lại: (chúng) tôi cảm thấy rất PHÍ LỜI khi nói về GĐTH của VTV1.
Hy vọng sẽ được trao đổi với bạn về những chủ đề khác.
Cảm ơn bạn.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Sep 20 2014, 10:45 AM
Post #45



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



QUOTE (timlaikyuc @ Sep 19 2014, 05:24 PM) *
Cảm ơn Nguyen Duy Hoang đă cung cấp đường link để TLKU và mọi người có dịp nhấn chuột và khám phá ra nhiều điều thú vị.

Qua cái "cờ líp" này mới biết người quay đang dùng IP, một lọai điện thoại cầm tay mà ở VN ta quen gọi là điện thoại di động và không phải ai cũng có điều kiện sở hữu thương hiệu này v́ nó đắt ḷi mắt ra, các chia sẻ trong facebook của "chị" Huyền Thư với kiểu "mẹ hát con cực lực khen hay" này th́ bài hát "Người Hà Nội" qua cách thể hiện của tứ ca bây giờ với sự góp giọng của 2 NSUT,2 Diva "NSUT Quang Lư, NSUT Thanh Lam, Diva Trần Thu Hà, Divo Tùng Dương" bao giờ mới bằng ngày xưa đây.

Sự chật vật "làm mới" bằng cách cho mọi người nhát gừng góp giọng từng đoạn có lẽ chỉ có các "chim mồi" trong "phây sờ" này mới ca lên được bài ca ngợi khen mà thôi, tuy rằng một trong các diva đă tự vỗ về:"Ha Tran Xem tivi chắc hay hơn. Video quay = phone âm thanh lởm quá Phan Huyền Thư ơi!! Chuyên nghiệp hơi khó tính, thông cảm!".

Dám chắc từ giờ trở đi vẫn chưa có NS, Diva nào có thể "qua mặt" được NS Mỹ B́nh khi thể hiện ca khúc này được VOV thu thanh từ năm 1967.
.......


QUOTE (Hoacamchuong @ Sep 20 2014, 01:28 AM) *
Cảm ơn Nguyen Duy Hoang đă cho "link" xem "Người Hà Nội"... phá cách!
Quả thực HCC tôi đă quá chán ngán GĐTH (VTV1), Tuổi 20 hát (VTV6), nên tuy đă đọc phản hồi của bạn từ chục ngày qua, nhưng tôi vẫn không muốn đáp lời v́ thực t́nh... không biêt phải nói ǵ hơn nữa. Thậm chí tôi không hề sử dụng link bạn cho, v́ chưa cần xem tôi cũng đă có thể h́nh dung đó là cái ǵ rồi.
Cho đên hôm nay, khi bác TLKU lên tiếng, tôi mới cố dằn ḷng ghé qua nơi ấy. Và, cố gắng lắm tôi cũng chỉ kiên nhẫn được 1'30" thôi. Và... Tắt!
Thêm một lần nữa tôi muốn nhắc lại: (chúng) tôi cảm thấy rất PHÍ LỜI khi nói về GĐTH của VTV1.
Hy vọng sẽ được trao đổi với bạn về những chủ đề khác.
Cảm ơn bạn.


Hi hi.. bác Ức, bac HCC. Em vẫn muốn tiếp tục cái chủ đề này và em làm MC dẫn dắt các quan điểm trái chiều smile.gif

Em xin phép bạn Figaro di Hanoi copy cảm nhận trên facebook của bạn ấy khi nghe bài “đồng ca” Người Hà Nội nói trên:

“Quá tuyệt vời! Hăy xem các nghệ sỹ thực sự đă mang lại sắc thái cảm xúc trên từng con chữ thế nào, thậm chí kể cả những câu bè bối đơn giản cũng dường như có một ư nghĩa riêng .
-
Tôi thấy có một chút thanh tân lịch duyệt rất Hà Nội của Mỹ B́nh, sự thâm trầm ấm áp của Mai Khanh, vẻ hùng tráng trượng phu của Trần Khánh và cả ngọn lửa cháy hừng hực trên từng note nhạc của Bích Liên năm xưa. Đây chính là thứ âm nhạc cách mạng mà tôi muốn được nghe từ những nghệ sỹ của thời đại này.
-
Ngay từ những phút đầu tiên, khi Thanh Lam cất giọng "Hà Nội cháy" đă thấy shock. Thật hiếm khi thấy một âm thanh rạo rực, thậm chí có phần.... man rợ như thế. Và ngay sau đó một tiếng thủ thỉ ngọt mềm như lụa của Hà Trần, "Hà nội đẹp sao...", rồi cả chút tinh nghịch duyên dáng như những nụ cười Hà thành tươi tắn, trong sáng đầy mộng mơ "Hà Nội vui sao những cửa đầu ô...".
-
Tôi không quan tâm Tùng Dương hát thô bạo ra sao, nhưng khi anh cất giọng đầy cảm xúc trên tiếng trống dồn "Đây Thăng Long, đây Đông Đô", cảm giác rung động không khác ǵ như khi nghe tiếng Elektra gọi hồn cha từ 9 tầng địa ngục "Agamenon!" của soprano I.Borkh, rồi lập tức trở nên lắng đọng êm ái trong cái t́nh cảm đầy âu yếm " đây Hà Nội, Hà Nội mến yêu".
-
Tất cả các nghệ sỹ đều ḥa quyện trong một tổng thể chung mà vẫn thể hiện được khí chất riêng của mỗi người, kể cả người thứ 4 (Quang Lư?) một giọng ca phảng phất chút yếu đuối tiểu tư sản. Nếu cần phải thay đổi, cá nhân tôi sẽ thay ông bằng Tấn Minh để thổi vào một ít cảm giác tươi sáng hơn. Tất nhiên đấy chỉ là một khẩu vị cá nhân, chứ bản thân sự lựa chọn đó cũng là một màu sắc riêng biệt, nhất là khi ông "tha thiết ḷng, tha thiết biết bao nhiêu"...
-
Khánh Ly là giọng ca ma mị nhất? tôi không chắc. Hăy nghe cái âm sắc "khát máu, man dại" của Thanh Lam "...xác thù rơi dưới gót giày, ầm ầm CƯỜI - TIẾNG SÚNG VUI THAY" để thấy rùng ḿnh đáng sợ trước bản năng con ngừời trong chiến tranh. Chưa có một nghệ sỹ nào trong lịch sử mà tôi từng nghe hát những lời hát ấy theo cách đó. "Mỗi tấc đất Hà Nội được thấm máu HỒNG TƯƠI" . Ai đó cứ việc chê trách cách phrasing và nhả chữ lập dị của Thanh Lam, nhưng khi nó có thể tạo ra một cái cảm giác rơ ràng và quyết liệt như thế, như khi chị nhấn từng chữ "Nh́n Đây, Máu chúng - ta Tươi, bao nhiêu đất này, ta Tưới", mọi đánh giá ấy đều trở nên nonsense.
-
Thật là đáng chờ đợi để được nghe.”


Quan điểm của riêng em th́ ai hát, hát ở đâu không quá quan trọng. Cái chính là ḿnh nghe bài hát đó được thể hiện tạo cho ḿnh cảm xúc (dù là hay hoặc dở) thế nào thôi.

À ngoài lề chủ đề này với các bác tí… không biết các bác có giống em không, em thường nghe bằng tai nghe trên điện thoại (không phải Iphone), tai nghe Beats, điện thoại có phần cứng hỗ trợ Beats Sound luôn smile.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 6 2014, 07:44 AM
Post #46



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Tóm lược Giai Điệu Tự Hào số tháng 9/2014

Thưa các bác, các bạn. Số phát sóng GĐTH tháng 9 đă trôi qua hơn 10 ngày rồi mà cho đến nay vẫn chưa có ư kiến nào b́nh luận. Điều đó là trái với thông lệ v́ cứ mỗi khi số GĐTH phát sóng được ít ngày là đă có ngay ư kiến nhận xét rồi. Thế mà, theo thiển ư, số phát sóng GĐTH vừa qua có khá nhiều điều thú vị diễn ra. Ta hăy cùng điểm qua những điều thú vị đó theo tŕnh tự gây chú ư chứ tạm thời không xếp hạng tầm quan trọng của những việc đó. Nào, chúng ta cùng xem nào:

1) Nhà thơ kiêm dẫn chương tŕnh Hồng Thanh Quang đă biến mất:

Đây là điều người xem nhận ra ngay lập tức v́ thay thế cho nhà thơ có chất giọng nhà quê thô kệch nọ là một gương mặt không mới nhưng không phải ai cũng biết: dẫn chương tŕnh Nguyễn Hữu Chiến Thắng (NHCT). Trước đây, NHCT vốn là biên tập viên kiêm dẫn chương tŕnh của VTV, chuyên đảm trách các chương tŕnh văn nghệ và âm nhạc. Mấy năm gần đây anh rời khỏi VTV để lập công ty riêng chuyên thực hiện những dự án và những bộ phim về văn hóa nói chung và thỉnh thoảng về âm nhạc nói riêng. Tuy không sở hữu chất giọng lôi cuốn trời phú, bù lại NHCT có phong cách nói như kể chuyện thủ thỉ tâm t́nh và điều quan trọng là anh có hiểu biết khá rộng về văn hóa văn nghệ, biết phân tích và tổng hợp sâu sắc, nhiều khi đưa ra những nhận định rất bất ngờ. Một mặt mạnh khác nữa là anh không có tài làm thơ thế nên những điều anh nói ra đều rất dễ nghe, logic và khúc triết. Có thể ban đầu người xem chưa mấy ấn tượng với NHCT nhưng dần dần mối đồng cảm nối người dẫn chương tŕnh với người xem lúc nào không hay… Tất nhiên đó là những ấn tượng trước đây của tôi về NHCT. C̣n bây giờ khi anh đứng trên sân khấu của GĐTH th́ phải xem liệu anh có trụ được lâu ở đây không đă. Rồi sau đó mới biết anh mang đến cho người xem những ǵ. Mới qua một số phát sóng nên chưa thể nói ǵ nhiều về NHCT ở GĐTH được.

Lại nói thêm về Hồng Thanh Quang. Ngay từ đầu tôi đă nhận thấy rất rơ HTQ không thích hợp với chương tŕnh GĐTH. Xin các bác và các bạn hăy xem lại những b́nh luận của tôi trong 2 số đầu tiên th́ rơ. Tôi đă tránh nói quá nhiều về HTQ v́ dù sao anh cũng từng là “chàng thơ” của giọng nữ cao số một của nền thanh nhạc VN những năm qua và c̣n rất lâu về sau nữa: NSND Lê Dung. Vị trí và tài năng của Lê Dung ra sao th́ chúng ta đă rơ. Thậm chí chúng tôi c̣n cho rằng sẽ rất lâu, ba bốn chục năm, năm chục năm nữa hoặc thậm chí không bao giờ ở VN xuất hiện một Lê Dung thứ hai với đầy đủ tri thức uyên bác, tài năng chói sáng cùng với sự vô tư trong sáng và hồn nhiên trẻ thơ như thế nữa. Chính v́ vậy mà tôi đă nhường HTQ không chĩa mũi nhọn của ng̣i bút vào anh quá nhiều tựa như nhường người đồng tuế vài “chiêu” vậy. Tuy nhiên, một cách không bí mật, tôi đă nhắn nhủ tới HTQ rằng “anh ta không nên dẫn chương tŕnh âm nhạc nữa và điều đó có lợi cho số đông”. Quả thật, ngoài tài làm thơ mọi nơi mọi lúc ra, kể cả khi đang dẫn chương tŕnh GĐTH anh cũng làm thơ, th́ rơ ràng nhà thơ của chúng ta đă nhầm lẫn khá nhiều ở những kiến thức phổ thông. Những cái nhầm lẫn ấy lẽ ra không đáng có nếu như anh tinh ư hơn một chút, nếu anh biết rằng rất nhiều sĩ phu đất Việt lừng lẫy tiếng tăm khắp các lĩnh vực đang dơi theo anh. Và một trong số đó đă vạch ra vài cái ngớ ngẩn của HTQ. Đó chính là nhà phê b́nh Đông La mà chúng ta đă biết. Ngoài những cái nhầm lẫn chứng tỏ kiến thức hạn hẹp, HTQ c̣n nhiều cái không thích hợp với một chương tŕnh âm nhạc truyền thống như giọng nói chanh chua, cử chỉ kẻ cả cứ như thể anh là đại tá công an th́ có thể hù dọa bất cứ ai bất cứ lúc nào vậy. Và c̣n phong cách cổ hủ nữa, không hề sáng tạo tư nào, suốt 7 số vẫn chỉ là một. Dù cho có thể HTQ tạm lánh đi một vài số GĐTH để rồi quay lại sau đây giống như một vài người khác trong GĐTH từng làm th́ tôi cũng phải nói thẳng ra rằng: cái duyên của HTQ với GĐTH nói riêng và với âm nhạc nói chung đă hết. Không c̣n ǵ phải níu kéo nữa. Mong anh hiểu cho rơ điều này.

Khi tôi mang chuyện này tới hỏi ư kiến một người bạn thân thiết nhất của NSND Lê Dung, người đă được Lê Dung kể cho nghe tất cả những điều bí mật nhất của cuộc đời ḿnh, chị ấy tóm gọn một câu: Những người thân thuộc ruột thịt của Lê Dung chả có ai xứng đáng với Lê Dung cả!

2) Sự xuất hiện của tiến sĩ khảo cổ học Nguyễn Thị Hậu:

Với vẻ dịu hiền, nhân hậu và không hổ danh là học tṛ của GS Trần Quốc Vượng, chị khéo léo và nhẹ nhàng đưa ra những câu hỏi thật khó trả lời v́ đó chính là chỗ yếu nhất của chương tŕnh GĐTH và của các nhạc sĩ VN hiện nay:


TS khảo cổ học Nguyễn Thị Hậu

- Chương tŕnh GĐTH này tuy nói về những bài hát nổi tiếng xưa kia nhưng khi chúng ta b́nh chọn ở đây là b́nh chọn cho phần tŕnh bày của các ca sĩ thời nay chứ không phải là b́nh chọn các bài hát nổi tiếng nữa. Chúng ta cần phân biệt cho rơ điều đó. Thế nên sẽ có những bài hát rất nổi tiếng trước đây đă đi vào tâm trí hàng triệu người nếu được ca sĩ trẻ hiện nay tŕnh bày có thể không giành được phiếu b́nh chọn cao và có thể không có mặt trong gala cuối năm.

- Các nhạc sĩ trẻ VN hiện nay sáng tác rất nhiều, giới thiệu về ḿnh rất nhiều nhưng có bao giờ các anh tự hỏi khán giả người ta muốn nghe cái ǵ? Liệu người ta có muốn nghe những cái các anh viết ra hay không? Liệu các anh có hiểu người nghe hiện nay không?

Thật là những câu hỏi nan giải.

3) Sự xuất hiện trở lại của NSND Trung Kiên:

Sau số phát sóng đầu tiên, NSND Trung Kiên biến mất không hồi âm. Rất nhiều người am hiểu cho biết ông đă “điên tiết” v́ sự bỡn cợt của “ông con giời” với sự nghiệp lừng lẫy của thế hệ ông cha. Tuy nhiên, có lẽ để cứu văn uy tín xuống dốc không phanh của “ông con giời” sau sự cố phá phách ở bài Đi học (sáng tác nhạc Bùi Đ́nh Thảo, lời thơ Minh Chính) và chương tŕnh “Cầm tay mùa hè” vỡ sô do không có người mua vé, NSND Trung Kiên đành xuất hiện trở lại dưới danh nghĩa “ba thế hệ trên sân khấu” trong bài hát nổi tiếng Tự nguyện của Trương Quốc Khánh. Tuy nhiên sự xuất hiện của Trung Kiên không tạo được ấn tượng như sự xuất hiện của Kiều Hưng. Tuy hai nghệ sĩ cùng độ tuổi và khán giả thấy rơ ràng Trung Kiên khỏe mạnh hơn Kiều Hưng nhiều nhưng giọng hát của Trung Kiên ở tuổi 76 lại tỏ ra quá già lăo và đối lập với nét trẻ trung trong sáng trong giọng hát Kiều Hưng ở tuổi 78. Thật là lạ lùng và sự đời quả là tréo ngoe. Kết quả là sự xuất hiện của NSND Trung Kiên chỉ phơi bày sự lăo hóa của nghệ thuật mà thôi chứ không mang lại tư cảm xúc ǵ và tiết mục của 3 bố con ông hay “ba thế hệ cha con ông cháu trên sân khấu” không gặt hái được sự hoan nghênh của đông đảo khán giả.

4) Sự xuất hiện của Hà Trần:

Quả là những người làm chương tŕnh GĐTH chịu chơi và dám chịu chi khi mời Trần Thu Hà bay từ Mỹ về để đơn ca Bài ca hy vọng (Văn Kư). Thoạt nghe qua th́ thấy Hà Trần hát có vẻ tươi mới nhưng quả thật đây là bài hát đă được rất nhiều người đi trước thể hiện nên khi nghe Hà hát, người ta không thể nào không thấy vang bên tai những giọng hát lừng lẫy khác, trong đó có NSND Lê Dung. Khi chợt liên tưởng đến kư ức cũ, bất giác người ta nhăn mặt khi vẫn nh́n Hà hát trên màn h́nh tivi. Ôi, hời hợt quá, chưa hớt được tư váng nào của quá khứ. Thật là một sự đầu tư nhầm lẫn và quá đắt đỏ mà lại chẳng thu được tư thành quả nào.

Số phát sóng tháng 9/2014 của GĐTH là như thế. Qua đó ta lại thấy sân khấu GĐTH thật khắc nghiệt. Nó như tấm gương phản chiếu mọi ngóc ngách của nghệ thuật và sẵn sàng thổi bay tất cả những ǵ là giả tạo và phản nghệ thuật.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 8 2014, 06:21 AM
Post #47



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ Sep 20 2014, 10:45 AM) *
Hi hi.. bác Ức, bac HCC. Em vẫn muốn tiếp tục cái chủ đề này và em làm MC dẫn dắt các quan điểm trái chiều smile.gif

...


Có phải ư của Nguyen Duy Hoang muốn làm MC cho TLKU phải không, v́ người NDH nói tới ở trên lại là Ức mà tên của TLKU lại là timlaikyuc mà, tên ngắn gọn là TLKU.

Bài viết của bạn Figaro di Hanoi mà Nguyen Duy Hoang "cóp" được rất hay, chứng tỏ tác giả đă có sự quan tâm sâu sắc đến chương tŕnh GĐTH, kiên nhẫn theo dơi hết bản đồng ca "tập thể" Người Hà Nội, bản thu chưa được chính thức phát sóng khi Huyền Thư khoe trong facebook của ḿnh nên mới phát hiện ra nhiều điều thú vị đến như vậy.
Nhưng TLKU lại không có đức tính đó, chỉ nghe được mấy câu thôi là TLKU đă tắt phụt đi rồi th́ lấy đâu ra tư liệu và cảm xúc nữa. Nhưng TLKU vẫn luôn đọc các bài viết trong chủ đề này và có lẽ cũng không tham gia được là mây. Vậy là TLKU đă làm Nguyen Duy Hoang thất vọng mất rôi tongue.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 8 2014, 12:11 PM
Post #48



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



QUOTE (timlaikyuc @ Oct 8 2014, 12:21 AM) *
Có phải ư của Nguyen Duy Hoang muốn làm MC cho TLKU phải không, v́ người NDH nói tới ở trên lại là Ức mà tên của TLKU lại là timlaikyuc mà, tên ngắn gọn là TLKU.

Bài viết của bạn Figaro di Hanoi mà Nguyen Duy Hoang "cóp" được rất hay, chứng tỏ tác giả đă có sự quan tâm sâu sắc đến chương tŕnh GĐTH, kiên nhẫn theo dơi hết bản đồng ca "tập thể" Người Hà Nội, bản thu chưa được chính thức phát sóng khi Huyền Thư khoe trong facebook của ḿnh nên mới phát hiện ra nhiều điều thú vị đến như vậy.
Nhưng TLKU lại không có đức tính đó, chỉ nghe được mấy câu thôi là TLKU đă tắt phụt đi rồi th́ lấy đâu ra tư liệu và cảm xúc nữa. Nhưng TLKU vẫn luôn đọc các bài viết trong chủ đề này và có lẽ cũng không tham gia được là mây. Vậy là TLKU đă làm Nguyen Duy Hoang thất vọng mất rôi tongue.gif


Dạ.. em xin lỗi v́ lâu nay suồng să thân mật gọi bác là bác Ức (như bác Mộc rồi các bác khác nữa) từ nay em không thế nữa, gọi các bác đầy đủ theo tên thành viên hi hi...

C̣n cái chuyện em xung phong làm MC th́ là đùa cho vui thôi, cũng chẳng qua là thấy mọi người trong và ngoài diễn đàn có ư kiến cho trái chiều, về cái hay dở của “Giai điệu tự hào”.

Giờ không nhận làm MC nữa, em phát biểu ư kiến chủ quan cá nhân vậy. Cái “Giai điệu tự hào” số tháng 9 ở trong HCM th́ bác VuHungAnh đă có ư kiến rồi. Riêng em có xem trên TV thấy thế này:

- Mấy bài cổ động phong trào như là “Dậy mà đi”, “Nối ṿng tay lớn” th́ thôi hát thế nào th́ hát chẳng đếm xỉa làm ǵ. Bài “Người mẹ Bàn cờ” Hoàng Quyên hát cũng được, em không thấy lăn tăn ǵ nhiều.

- Em thấy lăn tăn nhất là hai bài “ Tự nguyện” và “Bài ca Hi vọng”. V́ đây là hai bài hát rất hay; hay về chất trữ t́nh lăng mạn của “Bài ca hi vọng” hoặc thoảng có tính tráng ca của “Tự nguyện”. Một cái hay nữa của hai bài này là không gian âm nhạc, giai điệu của hai bài hát này có tính mở, để các nghệ sỹ (bao gồm cả dàn nhạc và ca sỹ thể hiện) có thể sáng tạo, phô diễn cảm xúc, kỹ thuật thanh nhạc, để có thể thể hiện cái hay cái đẹp của bài hát lên những tầm cao hơn nữa, tùy thuộc vào cảm xúc, sự cảm thụ trong sáng tạo nghệ thuật. Các bác hăy tưởng tượng nếu hai bài này được hát theo phong cách thính pḥng với chất giọng cao (nam hoặc nữ và phải có nội lực tốt) bay vút với các nốt luyến láy diệu nghệ ở những nốt cao mà người ca sỹ có thể làm được ở một số chỗ trên nền dàn nhạc th́ nó sẽ đẹp như thế nào.

- Trần Thu Hà và Quốc Trung đă phá hỏng cái đẹp của bài hát “Bài ca hi Vọng” bằng việc thể hiện nó ở mức dưới mức trung b́nh mà bài hát yêu cầu cần phải thể hiện. Thu Hà giết chết bài hát ở cách vào bài ở tông thấp và giọng trơn tuồn tột, không đủ lực để thực hiện những cú luyến láy mạch lạc, găy gọn (cho dù là chẳng c̣n phù hợp nữa một khi đă vào tông thấp). Một người ca sỹ “chuyên nghiệp” th́ phải chuyên nghiệp cả trong lựa chọn có quyết định tham gia thể hiện bài hát, nó có hợp với ḿnh không, ḿnh đủ sức thể hiện nó không. C̣n Quốc Trung kết liễu bài hát bằng dàn nhạc dây với những nét nhạc trầm buồn ủ dột. Thậm chí nhiều đoạn em c̣n thấy sự ḥa âm c̣n có hơi hướng “nghịch âm” (tiếng Anh nó gọi là dissonant), chẳng ăn nhập ǵ với các giai điệu của bài hát.

- C̣n về “Tự nguyện” th́ em thấy thế này. Tốt nhất là đừng để các bậc lăo thành hát. Mỗi người có thời của ḿnh, hăy để lại sự vinh quang đó và lưu truyền cho hậu thế qua các bản ghi thời họ c̣n sung sức. Em thấy như bác Kiều Hưng, lôi bác ấy lên hát làm ǵ nữa. Vừa rồi Trọng Tấn c̣n làm show để bác Kiều Hưng hát đôi với ḿnh, e rằng yếu tố thương mại, đánh vào trí ṭ ṃ của khán giả yêu thích các ca sỹ xưa hơn là yếu tố nghệ thuật của buổi biểu diễn.

P/s: em thấy Trần Thu Hà hát “Bài ca hi vọng” c̣n thua kém xa bác thành viên Lăo Nông hát bên baicadicungnamthang.net smile.gif

This post has been edited by Nguyen Duy Hoang: Oct 8 2014, 12:15 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 2 2014, 10:32 AM
Post #49



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Rồi, thế là cũng biết thế nào là Người Hà Nội (Nguyễn Đ́nh Thi) phiên bản mới nhất qua Giai điệu tự hào được quảng cáo rùm beng. Chưa phân tích ǵ tôi xin nói ngay: nó chả có ǵ đặc biệt. Rất b́nh thường. Không có ǵ phải đao to búa lớn cả.

V́ đây là bài hát nổi tiếng và có thể nói là bài hát hay nhất về Hà Nội, lại do một danh nhân lừng lẫy của nền văn học nghệ thuật nước nhà sáng tác, đó chính là nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch kiêm nhạc sĩ Nguyễn Đ́nh Thi, vừa được thể hiện lại với sự quảng cáo rùm beng nên tôi sẽ chẻ cách thể hiện Người Hà Nội trong phiên bản GĐTH thành 20 phần để mà "bới bèo t́m sâu".

Trước tiên phải nói thẳng rằng khi xét riêng từng người th́ cả 4 giọng ca Quang Lư, Thanh Lam, Trần Thu Hà và Tùng Dương không ai có đủ tư chất về giọng hát để hát Người Hà Nội cho ra cái chất của người Hà Nội cả. Tại sao lại thế? Xét từ bậc cao niên xuống th́ nó là thế này:

- Quang Lư có giọng hát mềm mại trữ t́nh, đôi khi rất đằm thắm. Bản thu Thuyền và biển (Phan Huỳnh Điểu & Xuân Quỳnh) của anh tại cuộc thi hát năm nào cho đến hiện tại vẫn là đỉnh cao khó vượt qua. Nhưng đáng tiếc là dường như đỉnh cao ấy là duy nhất th́ phải v́ sau đó anh không cho ra thêm đỉnh cao nào nữa? Điều này có nguyên nhân của nó. Quang Lư cho đến nay vẫn chỉ được coi là ca sĩ tự học mà chưa qua trường lớp chính quy nào. Kỹ thuật thanh nhạc của anh cũng không có ǵ cao siêu. Mặc dù trải qua nhiều đoàn nghệ thuật suốt từ thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước như Đoàn ca nhạc Đài TNVN, Đoàn ca múa Hải Pḥng, Đoàn Văn công Giải phóng, và bến dừng chân cuối cùng là Đoàn ca nhạc Bông Sen, Quang Lư vẫn chỉ có một phong cách hát duy nhất, một màu sắc biểu diễn duy nhất là trữ t́nh mà thôi và điều đó cho thấy một sự đơn điệu. Cộng thêm với sự hạn chế về kỹ thuật thanh nhạc không cho phép anh thiên biến vạn hóa giọng hát để hát sang thể loại khác và phong cách khác. Chính v́ thế mà sau một đỉnh cao với một phong cách duy nhất ấy th́ thật khó có thêm đỉnh cao nữa. Mặt khác, năm nay anh đă ở tuổi 64, qua thời sung sức của giọng hát từ lâu nên mặc dù rất yêu mến giọng hát của anh cùng với cách sống mẫu mực không tỳ vết scandal nào, tôi vẫn phải nói rằng: Quang Lư ở tuổi 64 không thể thích hợp cho cách thể hiện sáng tạo Người Hà Nội sau quá nhiều người thể hiện đi trước.

- Với Thanh Lam: ở tuổi 45 Thanh Lam vẫn đẹp đáng ngạc nhiên và tôi tin Lam c̣n duy tŕ vẻ mặn mà của ḿnh lâu nữa. Thế nhưng dường như cùng với vẻ mặn mà ấy, Lam cũng duy tŕ đến cùng phong cách hát uốn éo với những luyến láy vô tổ chức của ḿnh. Hơn nữa, giọng của Lam ở âm khu thấp hiện đă khá tối, không sáng. Ở âm khu cao th́ có sáng hơn nhưng chưa bao giờ được liệt vào những giọng hát sang trọng cả. Giọng của Lam có thể đặc biệt nên nó sẽ thích hợp với một số ít bài hát đặc biệt, kiểu như Hoa tím ngoài sân, Chia tay hoàng hôn.... hoặc cùng lắm là Ninh B́nh quê mẹ... mà thôi. C̣n với Người Hà Nội, một bài hát yêu cầu nhiều tố chất đối với ca sĩ thể hiện th́ Lam không thể đáp ứng. Nếu Lam cứ hát th́ đó cũng chỉ là một sự thử nghiệm chứ không thể nào là thành tựu được. Ngay như sau khi hát mấy bài của Trịnh Công Sơn với phong cách vặn vẹo thường thấy Lam c̣n bị chê bai hết lời kia mà. Mà quả thật trong phiên bản mới nhất trên GĐTH, hễ chỗ nào Lam cất tiếng là chỗ ấy tối sầm lại. Nhưng không sao, Lam cứ hát nếu muốn và như Lam vẫn cứ làm mỗi khi thích v́ thật ra có thế mới là nghệ sĩ: luôn luôn và luôn luôn đề cao cái tôi lên hết thấy. Nhưng người nghe có chấp nhận Lam không th́ lại là chuyện khác. Thậm chí là khác nhau rất xa đấy.

Trên thực tế bài hát, cứ mỗi khi hợp xướng là cả Quang Lư lẫn Thanh Lam đều biến mất trước hai giọng Tùng Dương và Hà Trần có kỹ thuật tốt hơn.

- Với Trần Thu Hà: Vậy là ngoài Bài ca hy vọng trong số phát sóng tháng trước, đận bay từ Mỹ về này Hà c̣n hát đồng ca Người Hà Nội nữa. Nói là hai tháng th́ xa cách quá chứ chúng ta cần phải hiểu thế này: cả hai bài Hà hát đều sẽ được ghi âm liên tiếp trong một buổi ghi và trong cùng pḥng thu. Trên thực tế cách làm việc ở GĐTH chính là như thế. Ghi âm xong rồi mới ghi h́nh và cái mà chúng ta nh́n thấy trên ti-vi chính là buổi ghi h́nh trong đó ca sĩ hát nhép theo tiếng hát đă được ghi âm trước đó. Không có bài hát nào được thu (tức là cả ghi âm và ghi h́nh cùng một lúc) trực tiếp ngay tại sân khấu cả. Tôi phải nói cho rơ như thế để chúng ta hiểu một điều hiển nhiên: Trần Thu Hà hát 2 bài Bài ca hy vọng (Văn Kư) đă phát sóng cuối tháng 9 và Người Hà Nội (Nguyễn Đ́nh Thi) phát sóng cuối tháng 10 với cùng một phong cách, đó là phong cách hời hợt và nhạt nhẽo vô hồn của một người sống lâu năm trong thế giới phương Tây. Thậm chí, ở bài Người Hà Nội tứ ca kia, Hà c̣n nuốt âm lẫn nối âm và luyến thật nhanh khá nhiều chỗ (mà theo quan điểm chính thống là hát sai nhạc!) gây cho người nghe cảm giác hát cho xong nghĩa vụ, cho nhẹ gánh đi chứ chả vui thú ǵ cả! Giọng hát của Hà trong cả 2 bài chả c̣n ǵ để mà nói nhiều hơn nữa. Thế th́ c̣n ǵ để nói thêm về Người Hà Nội version GĐTH nữa đây? Lâu nay báo chí cứ phong cho Hà danh xưng "diva", một sự bay bổng vượt xa cả hiện thực và khá khập khiễng so với những diva thật sự của thế giới, nhưng tôi tuyệt nhiên chưa thấy cái danh xưng ấy có cơ sở nào cả. Có chăng cũng chỉ là sự làng nhàng ngang bằng với mấy người cùng thế hệ thôi chứ Hà có cho thấy sự nổi trội nào bứt hẳn lên đâu? C̣n căn cứ vào những ǵ thể hiện ở đây th́ có thể nói không khéo Hà có nguy cơ mất gốc về văn hóa đấy. Sống giữa môi trường văn hóa Mỹ, việc giữ nguyên vẹn cái gốc văn hóa Việt là điều không đơn giản, thậm chí có thể nói sự ảnh hưởng và tác động là không thể tránh khỏi. Chúng ta cứ nghe giọng hát của Hà th́ rơ.

- Về Tùng Dương: tuy là em út, ấy là như người ta (báo chí, đồng nghiệp) sắp xếp như vậy, nhưng Tùng Dương lại chính là người tạo dựng cái hồn của bài hát cho cả tứ ca. Nói thật là nếu không có Tùng Dương hào sảng như thế th́ không biết cái tứ ca này đi đến đâu? Tuy nhiên khi xem anh hát, ta thấy rơ là để hát cho ra cái hồn của Người Hà Nội, Tùng Dương đă phải vận dụng gần hết kỹ thuật thanh nhạc mà anh học trong nhà trường ra, khác hẳn cái vẻ ma quái mà anh vẫn thể hiện trên sân khấu trong hầu hết các bài hát khác của anh. Nh́n anh hát thấy vất vả quá, mắt chữ O mồm chữ A, phùng má trợn mắt cứ như gồng hết cả nội công lên vậy. Nhưng thế vẫn chưa xong, vẫn chưa thế xóa đi cái điểm yếu lớn nhất trong giọng hát Tùng Dương là thiếu sự tinh tế. Anh hát lắm khi cứ như voi thở vậy. Có thể cái phong cách ấy thích hợp với những bài hát ma quái mà anh đă thể hiện, tất nhiên là loại trừ Chiếc khăn Piêu ra v́ ở bài ấy quả thật là Tùng Dương thụt lùi so với tiền nhân vài chục năm. Thế nên Tùng Dương chỉ lĩnh xướng những chỗ cần hào sảng thôi, c̣n những chỗ cần tinh tế lại giao cho... Trần Thu Hà thể hiện theo phong cách ỉu x́u như báng mỳ nhúng nước. Chính v́ thế mà tổ hợp của tứ ca này là một cái rất b́nh thường. Và cũng chỉ đến thế thôi.

Là một trường ca với nhiều sắc thái phức tạp, Người Hà Nội của Nguyễn Đ́nh Thi ở đây cần sự tinh tế, trong đó vừa phải hào hùng, kiêu hănh, lại vừa phải đài các một chút. Nhưng trên hết phải có sự sang trọng mới ra cái chất của Người Hà Nội. Trong version mới nhất, tất cả những cái đó đều không có. Thậm chí phần phối cũng vậy: nhàn nhạt và xa lạ. Xét cho nghiêm khắc th́ rơ ràng Người Hà Nội version GĐTH là một thất bại thảm hại. Một sự bí bách không lối thoát. Nó cho thấy những người thực hiện GĐTH đă hết bài, cạn vốn.

Tôi rất thông cảm với bác TLKU khi chỉ nghe vài câu đă tắt luôn tivi. Tôi cũng sẽ làm như thế cho nó nhẹ ḷng và thảnh thơi nếu như không buộc phải nghe để thực thi trách nhiệm của ḿnh.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 26 2014, 04:04 PM
Post #50



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



QUOTE (VuHungAnh @ Nov 2 2014, 10:32 AM) *
...

Tôi rất thông cảm với bác TLKU khi chỉ nghe vài câu đă tắt luôn tivi. Tôi cũng sẽ làm như thế cho nó nhẹ ḷng và thảnh thơi nếu như không buộc phải nghe để thực thi trách nhiệm của ḿnh.


TLKU không đủ kiên nhẫn xem các ca sĩ bây giờ tŕnh diễn nhưng rất háo hức đón đọc các bài viết trong chủ đề này, đặc biệt là của bác và của các thành viên khác như Nguyen Duy Hoang...

Nhân ngày 20-11 TLKU có thu được bài hát "Bài ca người giáo viên nhân dân" do Đăng Dương, người của chính nhà đài thể hiện. Nhạc đă được "làm mới" với nhip điệu được làm chậm lại rất giống bài "Đi học" mà Hải bột đă thể hiện trong chương tŕnh GĐTH và đă nhận được rất nhiều gạch đá của cộng đồng mạng, h́nh như cũng đủ để xây được một căn nhà nhỏ tongue.gif . Lần đầu tiên được nghe các ca sĩ đời nay hát trên nền nhạc đệm piano tưởng đă mừng, thấy rền rỉ thế này th́ thất vọng quá. Bà con nghe nhé.

Bài ca người giáo viên nhân dân (Hoàng Vân) Đăng Dương
http://www.mediafire.com/listen/bcxxf3q316...an_dan_(DD).mp3
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 26 2014, 05:35 PM
Post #51



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



QUOTE (timlaikyuc @ Nov 26 2014, 09:04 AM) *
TLKU không đủ kiên nhẫn xem các ca sĩ bây giờ tŕnh diễn nhưng rất háo hức đón đọc các bài viết trong chủ đề này, đặc biệt là của bác và của các thành viên khác như Nguyen Duy Hoang...

Nhân ngày 20-11 TLKU có thu được bài hát "Bài ca người giáo viên nhân dân" do Đăng Dương, người của chính nhà đài thể hiện. Nhạc đă được "làm mới" với nhip điệu được làm chậm lại rất giống bài "Đi học" mà Hải bột đă thể hiện trong chương tŕnh GĐTH và đă nhận được rất nhiều gạch đá của cộng đồng mạng, h́nh như cũng đủ để xây được một căn nhà nhỏ tongue.gif . Lần đầu tiên được nghe các ca sĩ đời nay hát trên nền nhạc đệm piano tưởng đă mừng, thấy rền rỉ thế này th́ thất vọng quá. Bà con nghe nhé.

Bài ca người giáo viên nhân dân (Hoàng Vân) Đằng Dương
http://www.mediafire.com/listen/bcxxf3q316...an_dan_(DD).mp3


Hi bác TLKU,

Theo ư em lẽ ra kiểu chương tŕnh như Giai điệu tự hào nên để cho Đài tiếng nói Việt Nam đứng ra tổ chức xây dựng nội dung, dàn dựng chương tŕnh biểu diễn th́ phù hợp hơn. V́ phần lớn cái gọi là giai điệu tự hào đó xuất phát từ Đài TNVN hồi xưa mà ra cả. Họ có thể có đội ngũ công tác viên (nguyên là các cụ làm việc ở đó) có thể góp phần xây dựng nội dung phong phú về biểu diễn, ca sỹ, về dàn nhạc.

Dạo này em bận quá, cũng muốn sinh hoạt thường xuyên với các bác nhưng mà không được.

Em có mấy mẩu hát quan họ mộc. Lẽ ra phải up lên "dân ca và nhạc cổ truyền, nhưng tiện em đưa lên đây:

Quan họ 1

Quan họ 2

Quan họ 3

Theo các bác th́ em thu được ở đâu? smile.gif

This post has been edited by Nguyen Duy Hoang: Nov 26 2014, 05:43 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 26 2014, 08:47 PM
Post #52



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (timlaikyuc @ Nov 26 2014, 04:04 PM) *
TLKU không đủ kiên nhẫn xem các ca sĩ bây giờ tŕnh diễn...
... Lần đầu tiên được nghe các ca sĩ đời nay hát trên nền nhạc đệm piano tưởng đă mừng, thấy rền rỉ thế này th́ thất vọng quá. Bà con nghe nhé.

Bài ca người giáo viên nhân dân (Hoàng Vân) Đăng Dương
http://www.mediafire.com/listen/bcxxf3q316...an_dan_(DD).mp3


Ối giờ ơi, lại thêm một phiên bản Hải "bột" nữa rồi...
Nhưng cái tay Hải "bột" dù sao cũng là đồ nghiệp dư, đi hát theo sắp đặt của ai đó để kiếm sống th́ cũng... không đáng chấp. C̣n cỡ như Đăng Dương mà lại đi bắt chước Hải "bột" th́...
Chú chắp tay chú lạy cháu 3 lạy nhé Đăng Dương, cầu xin cháu hăy tôn Hải "bột" làm sư phụ cho... đủ đôi đủ cặp cháu nhé.
Chú thấy hai đứa "hợp cạ" nhau lắm đấy!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 27 2014, 11:58 AM
Post #53



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 1,603
Thank(s): 8
Joined: 07-01-10
Member No.: 10,194



QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ Nov 26 2014, 05:35 PM) *
Em có mấy mẩu hát quan họ mộc. Lẽ ra phải up lên "dân ca và nhạc cổ truyền, nhưng tiện em đưa lên đây:

Quan họ 1

Quan họ 2

Quan họ 3

Theo các bác th́ em thu được ở đâu? smile.gif


Gớm, gớm, gớm dễ ợt à. NDH đă “chiết xuất” mấy đoạn này từ cảnh hát đối trong phim Đến hẹn lại lên chứ đâu, phải không? Nghe rơ tiếng hát thời trẻ của các liền chị: Thúy Cải, Thúy Ngải. Trong tốp nam trong phim có cả Xuân Trường đấy.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 30 2014, 11:00 PM
Post #54



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (Hoacamchuong @ Nov 26 2014, 08:47 PM) *
Ối giờ ơi, lại thêm một phiên bản Hải "bột" nữa rồi...
Nhưng cái tay Hải "bột" dù sao cũng là đồ nghiệp dư, đi hát theo sắp đặt của ai đó để kiếm sống th́ cũng... không đáng chấp. C̣n cỡ như Đăng Dương mà lại đi bắt chước Hải "bột" th́...
Chú chắp tay chú lạy cháu 3 lạy nhé Đăng Dương, cầu xin cháu hăy tôn Hải "bột" làm sư phụ cho... đủ đôi đủ cặp cháu nhé.
Chú thấy hai đứa "hợp cạ" nhau lắm đấy!


Cảm ơn bác HCC đă cho ư kiến rất đáng chú ư. Bấy nay ta thường nhắc tới Hải Bột hát bài Đi học của Bùi Đ́nh Thảo phổ thơ Minh Chính nhưng có lẽ nhiều người cũng chưa rơ anh ta hát hay dở ra sao. Nhân dịp này xin các bác, các bạn và các em theo dơi phần thể hiện của Hải Bột ở đây: https://www.youtube.com/watch?v=RzkHMI414-8"

Đồng thời tôi cũng mang luôn phần thể hiện của Đăng Dương trong Bài ca người giáo viên nhân dân, sáng tác của Hoàng Vân, về cùng chỗ để chúng ta xem họ giống nhau và khác nhau ra sao. (Bài hát này do bác TLKU mới mang về, xin cảm ơn bác mặc dù chưa ưng ư lắm nhưng vẫn giới thiệu cho cả nhà cùng nghe):



Và ta so sánh luôn với nghệ sĩ Mỹ B́nh, người hát hay nhất Bài ca người giáo viên nhân dân:



Mong các bác, các bạn và các em cho ư kiến. Xin hăy phân tích các mặt: giọng hát, sự tuân thủ âm nhạc và lời ca và cuối cùng là cảm xúc. Cả nhà cứ cho ư kiến thoải mái đúng như suy nghĩ của mỗi người. Diễn đàn chúng ta luôn là diễn đàn mở, mọi người cứ mạnh dạn cho ư kiến nhé.biggrin.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 30 2014, 11:18 PM
Post #55



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (timlaikyuc @ Nov 26 2014, 04:04 PM) *
TLKU không đủ kiên nhẫn xem các ca sĩ bây giờ tŕnh diễn nhưng rất háo hức đón đọc các bài viết trong chủ đề này, đặc biệt là của bác và của các thành viên khác như Nguyen Duy Hoang...
......


Xin cảm ơn bác TLKU đă động viên. Có lời động viên của bác, VHA sẽ hăng hái và nhiệt t́nh gấp hơn lên vài lần nữa. He he... biggrin.gif

Tuy nhiên dù viết ǵ th́ VHA cũng luôn tâm niệm phải viết đúng như suy nghĩ của ḿnh. Bên cạnh đó, gần đây có một vài ư kiến cũng khiến VHA suy nghĩ rất nhiều. Một phần rất quư mến đồng đội của ḿnh, phần cũng hơi băn khoăn muốn trao đổi thêm vài ư nhỏ. Vậy dưng viết thế nào đây? Viết sao để vẫn nói hết suy nghĩ của ḿnh mà lại không làm mất t́nh đồng đội chiến đấu cùng chiến hào bao năm qua? Hay là thôi không nói nữa? Cũng không được. Vậy th́, thôi th́, các bác các bạn và các em cứ coi như VHA đang rào trước đón sau, ngập ngừng, găi đầu găi tai... tư nhé. He he... biggrin.gif.

Sau đó chúng ta cùng nhỏ nhẹ trao đổi thêm vài điều...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 2 2014, 02:57 PM
Post #56



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 201
Thank(s): 9
Joined: 07-03-09
Member No.: 5,458



Chào các bác
Em đă bỏ xem GĐTH rồi, nên ở nhà ai bật cũng không xem.. Tuy thế đang làm việc nghe Lê Cát Trọng Lư hát Nhạc rừng th́ ..em muốn đập ti vi
Bài hát ra đời với sự vui tươi, thanh cao chứ không phải uốn éo, g̣ bó như thế. đến mức mọi thứ mô tả thành giả tạo. giả dối...cô bé ấy hát hay những bài do cô tự sáng tác và em không phủ nhận tài năng này, nhưng bẻ bài Nhạc rừng thành như thế th́ ..hỏng
Mà VNexpess ghi tên tác giả thành Hoàng Hiệp nữa kia, mà cũng lạ GĐTH giờ suy thoái đến mức dùng đạo cụ để đỡ người hát ?
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 5 2014, 04:51 PM
Post #57



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




I-
Trước hết ta hăy bàn về bản thu Đi học do Hải Bột thể hiện. Người dàn dựng cho phần thể hiện này là nhạc sĩ Quốc Trung cũng đă chia sẻ quan điểm khi phối mới lại bài Đi học. Theo nhạc sĩ, lời và giai điệu của bài hát là một không gian tĩnh lặng yên b́nh, có một chút cô đơn và hồi tưởng. Gần như ai cũng thuộc ḷng ca khúc này. V́ thế, nhạc sĩ muốn mang lại cho người nghe một trạng thái khác: "Hồi tưởng về tuổi thơ, những ngôi trường, tháng ngày đầu tiên đi học, và về những người thân đă không c̣n bên họ hôm nay". Từ đó, bản phối mới không nói lên tâm trạng tung tăng hớn hở, ồn ào của đám trẻ đến trường.

Anh cho biết thêm: "Tôi không nghĩ bản phối mới hiện đại. Nó khá là cổ điển. Tôi muốn khán giả có thể tưởng tượng ra những không gian êm đềm của riêng họ, điều mà đôi khi rất khó t́m trong thời đại hiện nay". Theo Quốc Trung, nếu khán giả nghe với một trạng thái độc lập mà không bị dẫn đường bởi những lối ṃn, định kiến th́ sẽ cảm nhận được điều anh nói, cảm nhận được không gian, câu chuyện của những người đi trước. Rất đông bạn trẻ đă nêu ư kiến dường như cũng đồng t́nh với người dàn dựng:

- Ḿnh thấy hay mà. Tại sao lại ném đá? Không hiểu nổi.
- Báo chí nó thấy sửa lời bài hát nên soi mói, mà ở VN báo chí là nhất, ai bị báo chí chê là nhiều người cũng hùa theo ném đá, chứ cá nhân ḿnh th́ thấy bản phối này rất mới mẻ, nghe cũng hay...
- V́ cái bóng quá lớn của đi học, họ mún phá cách nhưng bất thành, khen cho nỗ lực của các nghệ sĩ nhưng never = bản gốc.
- Nên hát đúng lời để khỏi bị soi mói. Bài này đặt tâm trạng ở một người lớn hồi tưởng về quá khứ chứ có phải trẻ con đâu, âm nhạc mà ko thay đổi, cứ bảo thủ th́ không thể phát triển được! Nói thiệt chứ ḿnh thấy chuyện này ko có ǵ to tát cả! Báo chí làm quá lên. Thế mà bao nhiêu bài hát ca từ phản cảm th́ báo chí chả nói đâu!
- Ném đá chỉ là phản ứng của những người thích thứ âm nhạc dễ dăi thôi. Đối với họ, âm nhạc là lối ṃn, là những nguyên bản có sẵn được h́nh thành trong đầu. Họ không thích khám phá đến những vùng đất mới, những âm thanh mới. Nó là một thứ tinh thần giết chết sự sáng tạo. Trước khi phê b́nh hăy tự hỏi là ḿnh đă nghe bản nhạc ấy mấy lần? Liệu ḿnh đă cảm nhận hết được những giai điệu, âm thanh đó chưa? Liệu người nhạc sĩ phối khí cho bài hát có tŕnh độ, có tinh tế thật không? Tự nhiên các bạn làm ḿnh nhớ đến bản phối Nối ṿng tay lớn khi được chuyển thể sang rock mà anh em 3 miền cùng hát. Vẫn là những kiểu nghe hời hợt, nghe một đoạn không hợp tai rồi vứt tạch một câu không hay, vớ vẩn ... hay những lời đại loại thế. NS Quốc Trung đang cố gắng xây dựng một nền tảng nghệ thuật thực sự, đủ sức mạnh cạnh tranh với nhạc thị trường, bắt đầu từ những phong trào nghe có ư thức, hay đi từ những giá trị nghệ thuật chân thực đi lên. Muốn Việt Nam có những người nghệ sĩ lớn vươn tầm ra thế giới, mang văn hóa Việt Nam ra thế giới, trước hết các bạn hăy luôn giữ một thái độ tích cực, một tinh thần ủng hộ hết ḿnh để những nghệ sĩ được sáng tác với tâm hồn vô hạn. Chứ không phải bằng sự dè dặt, nghe ngóng phản hồi từ khán giả.
- Bạn đă nghe bao nhiêu tác phẩm của Hải Bột rồi? Bạn có biết tại sao chỉ có Hải Bột và Lê Cát Trọng Lư được lên BBC ko? Bạn nói hay hơn là hay hơn thế nào. Bạn càng nói càng tối nghĩa. Đơn giản với cá nhân tôi, mỗi người nghe có một cảm nhận riêng, và mỗi tác phẩm đều giữ giá trị của riêng nó, nên nói kiểu hay hơn nó mơ hồ lắm. 
- Như thế này nha! Bài hát ḿnh hiểu nôm na như bài văn, người phối nhạc ḿnh hiểu nôm na như người phân tích bài văn đó. Tôi không chê Hải Bột hay/dở. Vấn đề tôi nói là ḿnh làm 1 bài văn cực hay dài 8 trang đọc trôi chăy lưu lót, mỹ từ lai láng, Nhưng khi cô giáo trả bài viết th́ điểm lại thấp và thêm 1 câu phê lạc đề. Nhạc ở nước nào cũng có phối âm phối khí, remix... ǵ đó... nhưng quan trọng là người ta vẫn giữ đc cái gốc của bài hát. Chỉ có vậy mà bạn, có ǵ đâu không hiểu. Nếu bạn phối đến mức mất luôn bản gốc th́ nên thành tác phẩm mới là "Đi Học 2" chẵng hạng. Như T́nh đơn phương 1,2,3 ... vậy đó.
- Ư bạn là phối khí của bài trên lệch hẳn so với nội dung bài hát? Thay v́ những giai điệu vui tươi tung tăng đến trường, bằng những lời thủ thỉ niềm vui dí dủm của niềm vui đi học như thế. Liệu nghe nhạc có hiểu nhạc dc ko ?
- Úi cha ui! Bạn nghe sao thành những lời thủ thỉ dí dủm của niềm vui đi học vậy? Theo ḿnh th́ cảm nhận âm nhạc của bạn thật sự có vấn đề. Bạn có thấy Clip mục đồng ngồi lưng trâu mà nhạc đệm là nhạc giao hưởng Thầm hùng của 1 nước tây nào đó không? Sáng tạo là tốt nhưng mà không thể thế được. Ḿnh nghe bài này mà cứ liên tưởng đến các cảnh phim "Người nông dân nổi dậy" không thôi, chứ không thấy: "Hương rừng thơm đồi vắng - Nước suối trong thầm th́ - Cọ xoè ô che nắng - Râm mát đường em đi.... - Chim đùa theo trong lá - Cá dưới khe th́ thào - Hương rừng chen hương cốm - Em tới trường hương theo" tí nào cả bạn ạh. Lắng tai nghe và cảm nhận lại đi bạn.
- Tùy cảm nhận từng người chứ bạn, ḿnh và nhiều người nghe và thấy bài hát được phối này là một hoài niệm dành cho những người đă qua thời đi học rồi. Ko thể ép một người lớn hát tung tăng kiểu những đứa trẻ con được. Và ḿnh thấy bài hát này là dành cho 1 đối tượng cụ thể - hồi tưởng cuả người trưởng thành về ngày đó - chứ ko dành cho trẻ con....
- Có lẽ bạn nên t́m hiểu thêm về nhịp đi bạn ạ. Tại sao lại chuyển từ nhịp 2/4 sang thành 3/4. Những nhịp ấy có cùng nhịp với bước chân không. Hăy thử nghĩ về những bước nhảy tung tăng đều đều, và những bước chạy nhanh nhẹ rồi dừng đi bạn. Tớ thực sự chả thấy có sự liên quan nào trong h́nh ảnh lan man mà bạn so sánh cả. C̣n đối với những người nghe rock : Họ chỉ cần nghe một màn solo guitar để cảm nhận và phiêu theo những cảm xúc trong người nghệ sĩ, chứ chưa cần nghe đến lời bài hát đâu. Nói đến rock v́ Hải Bột là một rocker thực sự, một thứ chất riêng không cần gào thét, nhưng vẫn đạt đến độ sâu về cảm xúc...
- Bạn phân tích cũng khá hay nhưng mà c̣n hơi gượng. Khi 1 người hồi tưởng về quá khứ th́ ta cũng nhớ h́nh ảnh chính ta lúc đó (là đứa trẻ) không ai hồi tưởng mà lại đặt ḿnh bây giờ vào quá khứ cả bạn! Âm điệu mặc dù là 3/4 ở bài nó không thể hiện bước nhảy tung tăng vui tươi mà nó thể hiện 1 nội tâm ẩn khúc muốn vùng vẫy (Trầm Hùng) bạn bị lư thuyết cục bộ mà mất đi cảm nhận tổng thể của âm, điệu. Bạn nói về nhịp nhưng lại quên mất về âm.
- Bạn nhớ là lư thuyết về âm nhạc có sau cảm nhận âm nhạc. Lư thuyết âm nhạc giúp nhạc sĩ, ca sĩ, nghệ sĩ sáng tác và thể hiện hợp với cảm xúc tự nhiên. Nhưng không giúp bạn bẻ cong đc cảm xúc đó (trừ phi bạn là "thiên tài"). Cảm xúc tự nhiên nó không thể bẻ cong đc như khi bạn đau bạn sẽ nhăn mặt, bạn chạy mệt bạn phải thở mạnh, bạn vui th́ bạn cười, bạn buồn th́ bạn khóc. Nếu bạn làm sai là mất tự nhiên sẽ không đuọc nhiều người cảm nhận giống bạn, vậy bạn sáng tác, bạn hát chỉ có bạn nghe được hoặc bạn phải có thêm 1 bản định nghĩa cho bài hát đó.
- Cậu đang đi vào đúng tuưp ḿnh đă từng nói bên trên đấy. Lối ṃn và ko bao giờ khám phá. Buồn nhưng thay v́ khóc, th́ có thể cười chua chát được không, cậu đă nghe những tiếng cười ấy chưa. " Kiếp người, xưa cũng như nay, cuối đời nằm đất, vào đời nằm nôi". Tớ ko dám nói ḿnh là thiên tài, nhưng tớ biết Hải Bột là một thiên tài thực sự. Tớ nghĩ thay v́ bạn cứ ngồi đây cố chấp với tớ, bạn hăy đi t́m và nghe về anh ấy đi. Khi nào bạn cảm nhận dc những ǵ anh ấy cảm nhận, khi ấy giữa chúng ta sẽ có sự đồng điệu, để nghe và hiểu nhau hơn. V́ tớ chắc rằng cậu cũng không thích rock lắm?
- Sao bạn không nghĩ khi ta nhớ h́nh ảnh chính ta khi thơ bé cũng là lúc mà ta nh́n ta của hiện tại bây giờ, thay đổi, hoài niệm và mong muốn được trở về những ngày xưa đó. giống như khi bạn gặp những áp lực, những bộn bề lo toan của cuộc sống, bỗng chốc bạn nhớ về những ngày tháng bé thơ hồn nhiên vui tươi, bạn mong muốn trở về những ngày xưa đó nhưng nhận ra những ngày tháng đó đă quá xa rồi. Ḿnh nghĩ bạn không phải là tuưp người hoài niệm cho nên giai điệu của bài hát này bạn cảm thấy không phù hợp với bạn?
- Nghe cẩn thận th́ bản phối này rất giống như người cha kể chuyện thủ thỉ vậy, nhẹ nhàng chứ không nhí nhảnh như cách hát truyền thống. Đoạn đầu khá hay, rất thư giăn nhưng đoạn sau anh hát chuyển tone nghe cứ gượng ép kiểu ǵ ư.
- Nhưng quan trọng là nó là ư đồ thật sự k phải là lỗi c̣n nghệ thuật hay không th́ tùy cảm nhận của mỗi người rồi... 
- Ư đồ làm nổi bật nhưng làm không nổi nên nó ra dở đó. Ḿnh không nói nhiều v́ âm nhạc là vấn đề khó mà nói cho xong, cần phải có thời gian, kiến thức... mới nói chính xác được. Ḿnh chỉ lặp lại câu cũ: "Nếu hát chậm như vậy mà giữ nguyên độ luyến láy của bản gốc th́ khó lắm nên phải đổi cho dễ hát hơn khi hát trực tiếp". Nhạc sĩ QT muốn hát chậm như vậy nhưng ông cũng không dại ǵ bắt người hát làm những cái vượt quá khả năng để bị bể đâu nhá. Nói nhiêu đây đủ rồi.
- Tớ chả thấy sai ǵ cả. Đổi hoàn cảnh đi một chút: Một người thanh niên/một thầy giáo trẻ cầm đàn hát lại cho một bầy trẻ bây giờ th́ hát thế này được quá chứ??? Lư do duy nhất để chê bài này là ông Hải Bột không bô giai. Giả ông mà đẹp trai long lanh, đi ra ai nấy cũng trầm trồ ông hát kiểu này th́ chả ai chê ǵ hết.
- Cũng là phối mới nhưng bản phối Đi Học của Anh Khang và Quang Thắng theo ḿnh nghe t́nh cảm, hợp chủ đề hơn. Bản phối của Hải Bột nghe như thính pḥng pha jazz nghe tức tức lỗ tai, không tạo ra cảm xúc như adpage đề cập. Chắc là bị ném đá v́ Hải Bột quá xấu trai.
- Ko ném đá Hải Bột mà ném Quốc Trung v́ phối lại quá tởm.
- Có ǵ thảm họa đâu? Đoạn cuối anh Hải Bột biến tấu nghe hơi nghịch tai nhưng nh́n chung là 1 phong cách mới, nên được cổ vũ. Tôi không thấy có ǵ u ám, nghe rất dịu dàng. Tại sao cứ bắt ép đây phải là bài hát của trẻ con, phải nhí nhảnh? Một ca khúc hay ở chỗ nó nhắm đến được nhiều đối tượng, rơ ràng bản phối này dành cho người nghe nhạc trưởng thành. Ở phương Tây khi một ca sĩ cover (hát lại) ca khúc cũ luôn cố gắng t́m cách làm mới bài hát. C̣n ở ta h́nh như cứ phải đóng khung vào lối ṃn mới là hay?? Tư duy hẹp ḥi như vậy không thể làm nghệ thuật được.
- Người hát không phải hot boy nên bài hát bị đánh giá là đúng rồi, với cách này ta có phương pháp: tắt h́nh nghe tiếng.
- Thấy một bài hát như này mà cover rồi ng ta gán với câu nên hay không nên, khiến ḿnh ṭ ṃ vào nghe. Và.. thật sự là ḿnh thấy hay đấy chứ, đâu có vấn đề ǵ kinh khủng mà đặt title như kiểu là thảm họa đến nơi thế nhỉ? Các bạn comment căi nhau cũng hơi căng thẳng th́ phải. Mỗi người đều có ư kiến riêng, nhưng đặc biệt đừng châm chọc nhau. Người ta không cùng quan điểm với ḿnh đâu có nghĩa là họ sai rồi ḿnh đúng đâu. Cứ b́nh tĩnh và nghe bài hát này vài lần cho nó hạ hỏa ạ.
- Rơ ràng là không thích bằng bản gốc, và so với bản phối của Anh Khang th́.. không thể so sánh được...
- Quả thật tôi cũng ko thích bản phối này, nhiều người bảo tại v́ bản này hiện đại quá nhiều người nghe ko hợp nhưng cá nhân tôi thấy nếu như nói v́ hiện đại nên nó như thế th́ cũng ko ổn. Ví dụ là bài đi học đc hát bởi Anh Khang cách đây vài năm tạo đc phản ứng rất tích cực cho các bạn trẻ mà bản thân tôi cũng rất thích. Nghệ thuật đâu phải khoa học đâu mà áp đặt đúng sai cho từng người, mỗi người cảm nhận khác nhau rồi đưa ra quan điểm, chẳng lẽ cứ chê hát ko hay là bảo người ta ko cảm thụ âm nhạc, đó là quan điểm của người ta. Chẳng nhẽ cứ phải khen mới đc hả? Quay trở lại bài này, nếu là cover th́ đừng làm mất tinh thần của bài hát phải giữ đc cái hồn. VD luôn chẳng ưa ǵ Rock nhưng khi bài Nối ṿng tay lớn đc cover thành nhạc Rock t cảm thấy đc sự nhiệt huyết của t trẻ, sự mạnh mẽ của họ, sự khao khát đến cháy bỏng trong từng con người, sống hết ḿnh như thế mới là tuổi trẻ, học hết sức chơi hết ḿnh ko phân biệt bạn từ đâu tới theo đúng tinh thần tên bài hát. Hay như bài tiến về Hà Nội đc cover bởi Tạ Quang Thắng t cảm thấy đc sự hân hoan khi Thủ đô giải phóng, khác với khí thế hào hùng, bước chân mạnh mẽ trong bản gốc nhưng dù sao t vẫn thấy khát vọng khi thấy thủ đô ḿnh đc giải phóng. Tôi cũng may mắn đc tiếp xúc và đc đào tạo khá bài bản với âm nhạc ko quá lâu nhưng cũng ko thể nói là mới học, nhưng quả thật tôi nghe không lọt tai đc cái bài này; tôi nghe cảm giác như 1 thằng lười học, hay đi học trễ bị cảm buộc phải đi đến trường, tôi chẳng thấy đc sự phấn khích, háo hức khi đến trường của 1 đứa trẻ. Không phải tự nhiên các Bác ở trường quay chê ca sỹ, họ đă đc đi học họ đă đc sống đủ lâu để có thể hiểu cảm xúc khi đc nghe lại. Nếu như bảo học là v́ họ cổ điển ko hợp với phong cách hiện đại th́ Xin lỗi t́nh yêu đi! Tôi đưa cho bố mẹ tôi nghe những bài đc thể hiện bởi các ca sỹ hiện đại như: Anh Khang, Tùng Dương, hay Đinh Mạnh Ninh và Thùy Chi. Họ đánh giá rất cao những ca sỹ trẻ này khi hát những bài hát ở độ tuổi lúc bố mẹ tôi c̣n đi học, cái quan trọng họ vẩn cảm thấy đc h́nh ảnh của họ trong quá khứ nó ở hiện tại. Tôi thấy ở bài hát này nghệ sỹ Quốc Trung ko gắn kết đc quá khứ với hiện tại nên làm cho các bậc cha chú cảm thấy bị "xúc phạm" theo lời của bác gái trong chương tŕnh, có những bài hát đc thể hiện rất tốt như Đinh Mạnh Ninh với Hoàng Tôn hát trong số trước.
- Nhắm mắt lại, đeo tai nghe, trong pḥng một ḿnh, tắt đèn và nghe đi nghe lại. Cảm nhận của riêng em: "Có lẽ là lần cuối em được đi học v́ ngày mai sẽ không c̣n cái ǵ hết. Một màu tím u buồn thảm khốc, ngôi trường toàn những điều u ám tan thương. Em bước đi với một cơi ḷng trĩu nặng. Theo em, ḥa âm phối khí theo kiểu này, đoạn giữa cho giọng đọc truyện ma của chú Ngạn vào dẫn nhập: "Buổi chiều hôm ấy, Tí đến trường nhưng chẳng c̣n thấy ai ở đấy cả, loanh quanh Tí là những bóng ma đang vất vưởng...". Lời bài hát và giai điệu nguyên bản trong sáng và h́nh tượng đẹp quá mà ta. Hixhix. Cũng thích bài này từ nhỏ.
- Một số bạn cho rằng bản phối này làm hỏng tinh thần "thiếu nhi" trong nguyên tác, th́ ḿnh muốn trích một câu nói của nhà văn C.S.Lewis để phản biện "Truyện thiếu nhi mà chỉ cốt để cho trẻ con đọc th́ đời nào là truyện thiếu nhi hay". Cuộc đời người gồm nhiều chặng đường, cũng như một cuốn sách hay, bạn đọc ở những giai đoạn khác nhau của cuộc đời sẽ có những cảm nhận và xúc cảm khác nhau. Bản phối này giống như tâm sự của một người cha đă có con, khi nh́n con cắp sách tới trường, bỗng nhớ lại thuở "Đi học" của ḿnh thời thơ bé... tâm t́nh, thủ thỉ, và cũng sâu lắng.
- Nghe bài này Bột hát như một lời tự sự của một người trưởng thành đang hồi tưởng lại những ngày đầu tiên đi học của ḿnh.
- Bản phối của Tạ Quang Thắng với Anh Khang dễ đi vào ḷng người hơn, nghe hay hơn...
- Cháu nghe bài này như là một sự hồn ức lại một thời, thời của tuổi thơ khi ta hát lại lúc ta đă trưởng thành, dù không có được cái vẻ hồn nhiên của tuổi thơ nhưng nó lại thâm đốm, nhớ nhung một thời đă qua, cháu rất thích như vậy.
- Nghe cũng hay và mới với phần đệm guitar và chất giọng khàn khàn của ca sĩ, nhưng lại thiếu đi linh hồn của bài hát thiếu nhi. 1 ông bố mà hát "hôm qua em tới trường, mẹ dắt tay từng bước...trường của em bé bé, nằm ở dưới rừng cây..." th́ không phải là bài hát thiếu nhi nữa.
- Bản chất của chương tŕnh nó không dành cho thiếu nhi bạn ạ!
- Cơ bản là bản phối không dành cho thiếu nhi nghe nữa nên khỏi cần đưa cái luận điểm bài hát thiếu nhi, nghe chối tai lắm!
- Phối khí hay, giọng hát không hợp, sử lư lời không hợp. Kết hợp sai rồi.
- Giọng của bác này nghe rất hay và nhạc cũng rất tuyệt.Tôi thấy không có ǵ đáng để chê bai ở đây cả. Các bạn có thấy thế không?
- Ḿnh nghe lần đầu, và mặc dù đă khá khuya và khá mệt sau một ngày làm việc (khá buồn ngủ nữa), nhưng vẫn tập trung và nghe lại lần 2, và hi vọng đôi ḍng cảm nhận này được đón nhận. Cá nhân ḿnh thích bản phối này. Mọi người hay so sánh với bản phối của Anh Khang & Quang Thắng. Trước đây ḿnh có nghe và khá ấn tượng với bản đó, song sự so sánh này ḿnh thấy không cần thiết bởi đơn giản: dụng ư của mỗi tác giả là khác nhau. Nếu bản phối của Anh Khang có nét giản dị, chân chất, mộc mạc th́ bản phối này mang đến sự nhẹ nhàng, dễ chịu rất riêng, và đặc biệt, ḿnh thấy cũng rất hiện đại. Theo ḿnh đó là điều cần trong hoạt động nghệ thuật đương đại biggrin.gif. Ḿnh có nghiên cứu và hoạt động trong lĩnh vực này. Quả thực, vượt qua được những cái bóng lớn và sáng tạo một sản phẩm nghệ thuật đă đi vào tâm thức nhiều thế hệ là một thử thách vô cùng lớn của người nghệ sĩ. Ḿnh nghe và cảm, và thấy những ǵ QT làm rất ổn. Chúc chương tŕnh ngày càng chất lượng và thành công!
- Khi ḥa âm phối khí bài nhạc này, NS Quốc Trung có nghĩ tới các em học sinh không nhỉ? Ḥa âm kiểu như thế này th́ liệu các em học sinh Việt Nam bây giờ có cảm thụ được chăng? Anh Quốc Trung làm lại bài này cho các em học sinh hiện tại hay cho các em học sinh 40 năm trước? Ca sĩ Hải Bột trước giờ vẫn hát rock rất tuyệt...but tại sao lại là Hải Bột đảm nhận vị trí thể hiện bài hát này thay v́ nhường vị trí này cho các em học sinh cho đúng với nội dung, h́nh ảnh đang được chiếu trên màn ảnh? Hay...chỉ là thỏa măn sự tự kỷ với cái tôi của chính ḿnh hoặc cái tôi của ai đó khác đứng phía sau? Buồn cho một tiết mục được đầu tư không ít tiền của! Điều đúng đắn nhất ở đây là anh quyết định rời khỏi vị trí giám đốc âm nhạc, xin chúc mừng anh v́ anh sẽ có thêm thời gian đề thực hiện các dự án âm nhạc khác! Mong anh sẽ rút được kinh nghiệm lần này! Xin mọi người hăy tiếp tục ủng hộ ns Quốc Trung trong các dự án tiếp theo của anh! Đời người c̣n dài mà mọi chuyện th́ chẳng bao giờ hoàn hảo!
- Ḿnh thấy bản phối này rất hay! Lần đầu nghe th́ thấy nó là lạ càng nghe th́ lại càng thấy ngấm. Nó mang một hơi thở mới cho bài này đặc biệt là phần phối khí nghe rất thích. Có lẽ những ai không thích bản này v́ nó quá khác so với bản cũ đă được nghe từ trước tới nay và người tŕnh diễn không đẹp trai.
- Như thế này mà báo chí ném đá ác thế! Ḿnh thấy hay, đoạn sau nghe không được hay bằng đoạn đầu. Sao báo chí không đi mà ném đá mấy bài nhạc thị trường ấy! Đảm bảo nếu không có "cái mới" như này th́ sẽ nhận được những nhận xét kiểu: Ui giời, làm hẳn một chương tŕnh lớn mà có cái ǵ khác đâu, hát lại không hay bằng ca sĩ A, B, C, D, F... (thời trước), thừa tiền... 
- Thấy mọi người ném đá quá trời mới lên nghe thử th́ chả thấy có ǵ là phá cách hay thảm họa cả. Bài hát rất dễ nghe, giai điệu mượt mà, người hát cũng t́nh cảm. Nói chung là rất bắt tai nghe chả khác ǵ bản của Anh Khang (nhưng cá nhân ḿnh thích bản của QT hơn).
- Bài này anh Quốc Trung phối khiến mọi người không hát theo được nên khó chịu đây mà. Ư họ là phải hát theo được mới thích. 
- Nhạc gi như phim kinh dị, ca sĩ nh́n như diễn viên phim ma để nguyên bản nghe c̣n hào hùng, hát thế này nghe xong hết muốn đi học!
- Không thể hiểu nổi người hát muốn ǵ? Hay là muốn thể hiện sự tương phản người lớn hát bài trẻ con. Anh này tự chế và vứt bỏ những chỗ luyến đáng yêu nhất của bài hát để tạo ra kiểu của ḿnh. Giai điệu và tiết tấu rất i tờ nên để đứa trẻ hát th́ hay hơn. Uổng công cho một dàn nhạc dây cổ điển cứ phải le lết theo anh ta. Hết lời.
- Lần đầu nghe hơi lạ tai; nhưng nghe vài lần th́ giai điệu của bản phối cứ văng vẳng trong đầu; rất hay! Nghe bài hát có thể tưởng tượng ra viễn cảnh một người đàn ông hồi tưởng và hát lại chính tuổi thơ của ḿnh những ngày đầu đi học.
- Làm hỏng cả bài hát. Tốt nhất là nên giữ nguyên bản ucar nó đừng phối kiểu này. Nghe chán quá. Đồng ư là phối bài hát cho mới lạ và phù hợp với thời điểm bây giờ. Nhưng đừng làm bài hát khác quá nhiều so với bản gốc. Bạn đă được nghe Anh Khang hát chưa. Đấy cũng là phối mới nhưng vẫn giữ đc cái thần thái của bài hát mà rất đc mọi ng ủng hộ đấy thôi?
- Qua thông tin thấy ṭ ṃ vô nghe thử. Thực đúng là thảm họa. Bài hát của người ta hay thế, cần thể hiện sự nhí nhảnh, đáng yêu của trẻ con. Mà đàng này lại nghe nó rên thế sao chịu nổi. Nhạc sĩ Quốc Trung có vấn đề về thần kinh, khi có những phát ngôn vạ miệng, nay lại tới phối kiểu này. Tởm.
- Với cách phối này của anh QT nên đổi luôn lời của bài hát này như sau để cho nó phù hợp hơn " hôm qua em đến trường, anh dắt tay từng bước. Hôm nay anh mải chơi, một ḿnh em tới lớp. Anh ơi em buồn lắm! Suối vẫn reo thầm th́, mà ḷng em trống vắng, không có người d́u đi ...
- Sáng tạo như vậy mà bị chê tới tấp, đây là 1 sự chiêm nghiệm, 1 cảm xúc hoàn toàn khác của 1 người lớn, không phải giai điệu thiếu nhi nữa. Cá nhân ḿnh thấy không thích th́ thôi, đừng vùi dập nhạc sĩ. Hải Bột hát kiểu tự sự ,như là luyến tiếc những ngày cắp sách đến trường. Ḿnh nghe đi nghe lại bài này ko biết bao nhiêu lần rồi. Có lẽ tại ngày đi học ḿnh có nhiều kỷ niệm. Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ....

*********

Đọc những nhận xét trên đây ta có cảm tưởng cứ như là đi vào mê cung vậy. Rơ ràng phần đông các bạn trẻ không được đào tạo tư ǵ về âm nhạc. Với đầy đủ các chủng loại ca sĩ từ có đào tạo bài bản đến không có giọng hát và không được đào tạo qua trường lớp hay học hành tử tế ǵ... mà vẫn có đất sống trên dải đất chữ S này, ta có thể thấy người nghe cũng có đầy đủ mọi loại tŕnh độ với đầy đủ ư kiến hầm bà làng như một cái nồi lẩu bách cẩm vậy (không c̣n là thập cẩm nữa). Thế nên khi họ cảm nhận về một bài hát có lịch sử từ những năm tháng chống ngoại xâm đă qua sẽ chẳng khác ǵ cảm nhận một ca khúc thị trường vừa ra đời là điều rất dễ hiểu.

Về nguyên tắc, dù có dàn dựng lại như thế nào đi nữa, chưa nói tới có sáng tạo được hay không, th́ cũng phải bám sát vào ư định của tác giả và tác phẩm, phải hiểu cho được tác giả định nói cái ǵ. Nếu cho rằng hát nhí nhảnh vui tươi trong sáng là quá chán, giờ phải chuyển sang hầm hố với lại chiêm nghiệm này nọ, không cần ǵ đến chất giọng lẫn giai điệu đẹp làm ǵ... th́ e là đă đi quá xa, đă không hiểu tác phẩm và tác giả, và có thể nói thẳng rằng đă có sự hiểu sai, đă có thẩm mỹ âm nhạc sai lệch. Nếu cứ cái tư duy ấy th́ có ngày bài hát Hăy cho tôi lên đường (Hoàng Hiệp) hừng hực khí thế chống bành trướng năm nào, một ngày nào đó có thể hát thành ra uể oải chán chường để chúng ta biết có một bộ phận thanh niên đă từng sợ hăi mà trốn tránh nghĩa vụ quân sự những năm tháng ấy... th́ thật là không thể c̣n nói ǵ ngoài điều này: Xuyên tạc!

Chính v́ suy nghĩ ấy mà tôi đă trả lời phỏng vấn của những người làm chương tŕnh GĐTH khi ra về vào lúc gần hết chương tŕnh ghi h́nh là: nhạc sĩ Quốc Trung đă xuyên tạc bài hát Đi học.

Tôi muốn nói thêm về sự lương thiện trong nghệ thuật. Cũng giống như mọi sự lương thiện khác, trong nghệ thuật cũng tồn tại sự lương thiện và không lương thiện (bất lương). Ta biết, khi một người đă tu dưỡng và rèn luyện đạt đến một mức độ (cảnh giới) nào đó th́ rất khó làm những điều xấu. Tương tự như thế, khi một nghệ sĩ, một nhạc sĩ đă đạt đến một tŕnh độ sáng tạo cao th́ rất khó yêu cầu họ hời hợt trong sáng tạo hoặc tác phẩm của ḿnh. Chẳng những thế, sáng tạo của những nghệ sĩ và nhạc sĩ tầm cỡ thường đa nghĩa, đa tầng, đa lớp mà người hưởng thụ bóc tách măi vẫn không hết. Càng nghe càng thấy hay, nghe măi không chán. Các nhạc sĩ như thế trên thế giới có Mozart, Chopin, Traikovsky, List..., trong nước có Văn Cao, Lưu Hữu Phước, Hoàng Việt, Hoàng Vân, Phạm Tuyên... Nghệ sĩ tŕnh diễn th́ có Đặng Thái Sơn, Thanh Huyền, Lê Dung, Kiều Hưng.... Thật khó mà tưởng tượng những nghệ sĩ lớn ấy lại cho ra đời những sản phẩm nghệ thuật nửa vời gây tranh căi... Như thế, ta gọi một cách nôm na dân dă là nghệ thuật lương thiện, hay nghệ thuật nhân văn v́ con người.

Ngược lại, có những loại sáng tạo không dựa trên thành tựu đă có của người đi trước, không phát huy và nâng cao thành tựu đă đạt được của tiền nhân mà lại phá tất cả đi để làm mới từ đầu. Chưa xét kỹ ta đă thấy phương pháp đó có ǵ không được nhân văn. B́nh tĩnh nghĩ cho kỹ lại càng thấy cách làm đó chỉ đưa tới sự hủy diệt của văn hóa chứ dứt khoát không thể là con đường sáng tạo hợp quy luật. Khi đi sâu vào quy luật sáng tạo, người ta nhận thấy rằng với một số rất ít người, sự sáng tạo dường như rất dễ dàng. Đó là những thiên tài và một số khác là tài năng. Thế nhưng thiên tài rất hiếm, tài năng có nhiều hơn nhưng cũng không phải là phổ biến. Làm được như họ không phải là chuyện dễ nếu không muốn nói là rất khó hoặc không thể. Bởi thế mới có một số người khả năng th́ có hạn, học hành lại chưa đến nơi đến chốn nhưng khát khao nổi tiếng th́ vô bờ bến. Thế là, không thể nối gót tiền nhân tài năng, họ chọn con đường phủ định tiền nhân để nhân danh "sáng tạo". Đó là bọn bất lương trong nghệ thuật. Sự "sáng tạo" trong bài Đi học chính là một trường hợp như thế.

Trước đây Mozart đă từng nói: "Mọi âm thanh đều là âm nhạc". Ư của Mozart thiên tài là ông có thể đưa mọi âm thanh vào tác phẩm một cách dễ dàng và ông đủ sức chế ngự được ngay cả những âm thanh bất quy luật nhất. Đấy là chuyện của Mozart. C̣n ngày nay ở Việt Nam, giọng "ống bơ rỉ" của Hải Bột hoàn toàn không thích hợp với khung cảnh bài hát nổi tiếng của Bùi Đ́nh Thảo, lại chưa được người dàn dựng và người thể hiện "chế ngự" tư nào, cứ để nó lồ lộ rơ ra cái thô thiển, dùi đục chấm nước cáy, chẳng có tư kỹ thuật thanh nhạc nào. Thật chả ra làm sao cả.

Trên sân khấu ghi h́nh hôm 15/3/2014, nhạc sĩ Quốc Trung phân trần: phần tŕnh diễn của rocker Hải Bột tuân thủ nghiêm nguyên tác của tác giả. Hôm ấy phim trường khá dội âm nên nghe không rơ. Thật may là videoclip ấy đă được giới thiệu lại và ta dễ dàng nhận ra lời ca có vài chỗ chưa chuẩn nhưng c̣n tạm chấp nhận được, c̣n phần nhạc th́ sai khác với nguyên tác quá nhiều chỗ đến mức không thể chấp nhận được. Những sai lệch đó không phải là "vô ư" mà là có chủ ư rơ ràng và như người ta thấy trong nhiều năm qua, với Quốc Trung th́ chả có cái ǵ là "vô ư" hết. Thế th́ Quốc Trung c̣n mang thêm tội dối trá nữa. Phải chăng anh cho rằng đất này hết người rồi nên không c̣n ai nhận ra thực chất những việc anh làm và do đó anh có thể tự tung tự tác thoải mái? Có biết đâu các nhạc sĩ lăo thành chỉ mỉm cười không chấp. Và người viết bài này cũng sẽ không định nhắc lại việc này nếu không buộc phải nhắc tới một lần nữa.


Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 7 2014, 01:59 PM
Post #58



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




II-
Trong biểu diễn âm nhạc nói chung và biểu diễn ca khúc nói riêng, điều cốt yếu là tinh tế chứ không phải là âm lượng thật lớn hoặc gào to. Âm nhạc tự thân nó là tiếng nói tâm hồn, là tiếng ḷng với những rung động tế nhị và tinh vi. Ta hăy nghe một ca khúc mới được giới thiệu trên BCDCNT để thấy sự tế nhị, tinh vi như thế nào. Bài Thương lắm tóc dài ơi (Phú Quang), một bài hát không phải là sản phẩm của VOV mà là do Lê Dung thu vào đĩa tuyển chọn bài hát Phú Quang:


Tất nhiên là nói về Lê Dung th́ biết nói bao giờ cho hết. Nhưng qua bài hát không phải quá đặc sắc này của Phú Quang, ta dễ dàng nhận thấy Lê Dung thể hiện thật khó ai bắt chước được và trên thực tế cho đến nay vẫn chưa thấy một ca sĩ thứ hai nào hát với phong cách như thế. Chị hát mà như nói, như kể chuyện, giọng thật b́nh dị, tuần tự theo mạch bài hát, mà như kể về cuộc đời ḿnh. Giọng hát ở âm khu thấp và âm khu cao tương đồng với nhau làm thành một chuỗi âm thanh trau chuốt đẹp đẽ như làn sóng cảm xúc từ từ dâng trào. Nghe chị hát ta thấy việc ca hát sao mà đơn giản thế, nhẹ nhàng thế, dễ dàng thế? Ấy nhưng bạn cứ thử hát xem, chắc chắn là sẽ bị chuệch choạc và phô ngay tắp lự. Nghe Lê Dung hát, tôi h́nh dung ngay ra chỗ này chỗ kia khẩu h́nh của chị sẽ như thế nào. Tất cả đều nhằm làm cho âm thanh phát ra tṛn trặn và rơ ràng nhất. Làn môi chị tinh vi chuyển động như chính âm thanh phát ra từ đó vậy.

Trở lại với phần thể hiện của Đăng Dương trong Bài ca người giáo viên nhân dân (Hoàng Vân) ta thấy Đăng Dương đă bỏ qua phần đầu của lời 2 là một đoạn lời ca rất hàm súc và nhiều ư nghĩa, đặc biệt với những ai đă trải qua chiến tranh chống Mỹ thuở xưa th́ thật khó chấp nhận. Chính là đoạn này:

Bên ánh đèn khuya em đă thức bao đêm
Dưới chiến hào dân quân nhiều trận có em
Đă mấy cuộc chia tay dạt dào kỷ niệm
Người cầm bút, người cầm súng, người đi xa
Hằng nhớ ghi tên em.


Có lẽ anh cho rằng đoạn lời ca ấy cũ quá, "hoài cổ" quá nên không c̣n thích hợp với khung cảnh hiện tại nữa chăng? Và thay cho hát th́ phần phối khí kéo dài qua đoạn lời ca không hát đó để vào ngay đoạn sau của lời 2. Tuy nhiên, cách thể hiện này có thể không thuyết phục được nhiều người bởi nhịp điệu có chậm hơn, không dồn dập như trong bản thu của Mỹ B́nh, phong cách có phần "ngâm ngợi" hơn, không chân phương như Mỹ B́nh hát. Tuy thế ta vẫn thấy:

- Đăng Dương tuân thủ nghiêm túc nguyên tác của Hoàng Vân, đặc biệt phần nhạc của tác phẩm được anh hát đúng trường độ, cao độ và cả sắc thái từng câu, từng đoạn. Người nghe có thể cảm nhận rơ sự trân trọng, nâng niu ở đây, rất khó có thể hiểu sang sắc thái t́nh cảm khác. Tuy có vài chỗ ca sĩ hơi lơi nhịp hơn một chút so với nguyên tác nhưng nói chung không ảnh hưởng ǵ lớn đến sắc thái toàn bài.

- Ca sĩ hát khá chân thành, toát lên vẻ ngợi ca. Đặc biệt có chỗ anh hát trau chuốt. Điều này có thể tạo ấn tượng mạnh với một số người nghe nhưng với một số khác có thể không thích, thậm chí là khó chịu. Tuy vậy ta vẫn thấy anh hát khá tinh tế.

- Đặc biệt Đăng Dương đă hát với kỹ thuật thanh nhạc rất tốt. Những luyến láy, nhấn nhá của anh đều đẹp, âm khu thấp vẫn sáng, âm khu cao càng rạng rỡ, lên cao vừa sáng mà lại không hề gắt, thậm chí ở nốt kết bài anh đẩy giọng hát lên cao chót vót với đoạn vĩ thanh rung nhẹ cực đẹp. Có được điều này cũng không có ǵ lạ v́ trong số những nam ca sĩ có giọng tenor nổi tiếng đương thời như Đăng Dương, Trọng Tấn, Tấn Minh, Hoàng Tùng, Tuấn Anh (chồng Tân Nhàn), Việt Hoàn (tôi xếp Việt Hoàn vào cuối cùng trong các ca sĩ nêu ra ở đây v́ thực ra Việt Hoàn đứng ở vị trí đó là thích hợp nhất bất kể anh có danh hiệu NSUT đầu tiên trong dăy này)... th́ Đăng Dương được xem là tenor có kỹ thuật tốt nhất. Có thể nói nghe Đăng Dương hát th́ những ca sĩ tay ngang đương thời chỉ c̣n mỗi cách ngồi yên và mơ ước mà thôi.

Bởi vậy, tôi cho rằng Đăng Dương thể hiện bài hát này có vẻ đẹp riêng. Khi so sánh với Mỹ B́nh th́ mỗi người một vẻ tuy những bác quen nghe bài hát qua tiếng hát Mỹ B́nh từ hơn 40 năm qua có thể cho rằng Mỹ B́nh vẫn hay hơn bởi dù sao bà cũng là giảng viên lâu năm của Nhạc viện, lại được trưởng thành trong thời kỳ sản sinh ra một dải ngân hà toàn những ca sĩ nổi tiếng và nhất là giọng hát của bà đă ăn sâu vào kư ức những người thuộc lứa tuổi U60 và U70 rồi. Chúng ta đă quen nghe bà và các nghệ sĩ bạn bè của bà hát với cùng phong cách như thế nên có thể chưa quen ngay với phong cách hơi trẻ trung của Đăng Dương. Nhưng tôi nghĩ khi nhận định ta nên phân tích thấu đáo và cố gắng công bằng th́ mới có sức thuyết phục.

C̣n nếu so sánh với Hải Bột th́ như phần phân tích ở trên đă chỉ rơ, Hải Bột không thể so sánh được với Đăng Dương trên mọi phương diện. Không so sánh được về giọng hát lẫn về cảm xúc và cả về tính lương thiện nghề nghiệp. Bởi thế nếu so sánh Đăng Dương với Hải Bột và cho rằng họ cùng phong cách thể hiện, "cùng một giuộc" th́ thật là bất công lắm thay! Khi ấy sợ rằng tất có người chê cười "các cụ khốt" chỉ ưa thích những cái quen tai quen mắt thôi th́ gay go lắm. biggrin.gif

Chính v́ những suy nghĩ như trên đây mà bài hát này đă được đăng lên trang BCDCNT để bạn yêu nhạc xa gần cùng thưởng thức và phán xét. Có được điều đó lại phải cảm ơn bác TLKU lần nữa v́ đă mang bài hát về. Mong các bác các em tiếp tục có ư kiến thêm.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 7 2014, 06:15 PM
Post #59



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 58
Thank(s): 2
Joined: 29-03-08
Member No.: 1,288



Cảm ơn bác Vũ Hùng Anh về những cảm nhận và phân tích của bác. Em đồng t́nh với bác là không thể so sánh Hải Bột với Đăng Dương v́ Đăng Dương ở 1 đẳng cấp khác hẳn, đồng thời lại không nên so sánh Đăng Dương và nghệ sĩ Mỹ B́nh v́ mỗi người có 1 cái hay riêng.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 20 2014, 04:19 PM
Post #60



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



QUOTE (VuHungAnh @ Dec 7 2014, 01:59 PM) *
II-
Trong biểu diễn âm nhạc nói chung và biểu diễn ca khúc nói riêng, điều cốt yếu là tinh tế chứ không phải là âm lượng thật lớn hoặc gào to. Âm nhạc tự thân nó là tiếng nói tâm hồn, là tiếng ḷng với những rung động tế nhị và tinh vi. Ta hăy nghe một ca khúc mới được giới thiệu trên BCDCNT để thấy sự tế nhị, tinh vi như thế nào. Bài Thương lắm tóc dài ơi (Phú Quang), một bài hát không phải là sản phẩm của VOV mà là do Lê Dung thu vào đĩa tuyển chọn bài hát Phú Quang:


Tất nhiên là nói về Lê Dung th́ biết nói bao giờ cho hết. Nhưng qua bài hát không phải quá đặc sắc này của Phú Quang, ta dễ dàng nhận thấy Lê Dung thể hiện thật khó ai bắt chước được và trên thực tế cho đến nay vẫn chưa thấy một ca sĩ thứ hai nào hát với phong cách như thế. Chị hát mà như nói, như kể chuyện, giọng thật b́nh dị, tuần tự theo mạch bài hát, mà như kể về cuộc đời ḿnh. Giọng hát ở âm khu thấp và âm khu cao tương đồng với nhau làm thành một chuỗi âm thanh trau chuốt đẹp đẽ như làn sóng cảm xúc từ từ dâng trào. Nghe chị hát ta thấy việc ca hát sao mà đơn giản thế, nhẹ nhàng thế, dễ dàng thế? Ấy nhưng bạn cứ thử hát xem, chắc chắn là sẽ bị chuệch choạc và phô ngay tắp lự. Nghe Lê Dung hát, tôi h́nh dung ngay ra chỗ này chỗ kia khẩu h́nh của chị sẽ như thế nào. Tất cả đều nhằm làm cho âm thanh phát ra tṛn trặn và rơ ràng nhất. Làn môi chị tinh vi chuyển động như chính âm thanh phát ra từ đó vậy.

Trở lại với phần thể hiện của Đăng Dương trong Bài ca người giáo viên nhân dân (Hoàng Vân) ta thấy Đăng Dương đă bỏ qua phần đầu của lời 2 là một đoạn lời ca rất hàm súc và nhiều ư nghĩa, đặc biệt với những ai đă trải qua chiến tranh chống Mỹ thuở xưa th́ thật khó chấp nhận. Chính là đoạn này:

Bên ánh đèn khuya em đă thức bao đêm
Dưới chiến hào dân quân nhiều trận có em
Đă mấy cuộc chia tay dạt dào kỷ niệm
Người cầm bút, người cầm súng, người đi xa
Hằng nhớ ghi tên em.


Có lẽ anh cho rằng đoạn lời ca ấy cũ quá, "hoài cổ" quá nên không c̣n thích hợp với khung cảnh hiện tại nữa chăng? Và thay cho hát th́ phần phối khí kéo dài qua đoạn lời ca không hát đó để vào ngay đoạn sau của lời 2. Tuy nhiên, cách thể hiện này có thể không thuyết phục được nhiều người bởi nhịp điệu có chậm hơn, không dồn dập như trong bản thu của Mỹ B́nh, phong cách có phần "ngâm ngợi" hơn, không chân phương như Mỹ B́nh hát. Tuy thế ta vẫn thấy:

- Đăng Dương tuân thủ nghiêm túc nguyên tác của Hoàng Vân, đặc biệt phần nhạc của tác phẩm được anh hát đúng trường độ, cao độ và cả sắc thái từng câu, từng đoạn. Người nghe có thể cảm nhận rơ sự trân trọng, nâng niu ở đây, rất khó có thể hiểu sang sắc thái t́nh cảm khác. Tuy có vài chỗ ca sĩ hơi lơi nhịp hơn một chút so với nguyên tác nhưng nói chung không ảnh hưởng ǵ lớn đến sắc thái toàn bài.

- Ca sĩ hát khá chân thành, toát lên vẻ ngợi ca. Đặc biệt có chỗ anh hát trau chuốt. Điều này có thể tạo ấn tượng mạnh với một số người nghe nhưng với một số khác có thể không thích, thậm chí là khó chịu. Tuy vậy ta vẫn thấy anh hát khá tinh tế.

- Đặc biệt Đăng Dương đă hát với kỹ thuật thanh nhạc rất tốt. Những luyến láy, nhấn nhá của anh đều đẹp, âm khu thấp vẫn sáng, âm khu cao càng rạng rỡ, lên cao vừa sáng mà lại không hề gắt, thậm chí ở nốt kết bài anh đẩy giọng hát lên cao chót vót với đoạn vĩ thanh rung nhẹ cực đẹp. Có được điều này cũng không có ǵ lạ v́ trong số những nam ca sĩ có giọng tenor nổi tiếng đương thời như Đăng Dương, Trọng Tấn, Tấn Minh, Hoàng Tùng, Tuấn Anh (chồng Tân Nhàn), Việt Hoàn (tôi xếp Việt Hoàn vào cuối cùng trong các ca sĩ nêu ra ở đây v́ thực ra Việt Hoàn đứng ở vị trí đó là thích hợp nhất bất kể anh có danh hiệu NSUT đầu tiên trong dăy này)... th́ Đăng Dương được xem là tenor có kỹ thuật tốt nhất. Có thể nói nghe Đăng Dương hát th́ những ca sĩ tay ngang đương thời chỉ c̣n mỗi cách ngồi yên và mơ ước mà thôi.

Bởi vậy, tôi cho rằng Đăng Dương thể hiện bài hát này có vẻ đẹp riêng. Khi so sánh với Mỹ B́nh th́ mỗi người một vẻ tuy những bác quen nghe bài hát qua tiếng hát Mỹ B́nh từ hơn 40 năm qua có thể cho rằng Mỹ B́nh vẫn hay hơn bởi dù sao bà cũng là giảng viên lâu năm của Nhạc viện, lại được trưởng thành trong thời kỳ sản sinh ra một dải ngân hà toàn những ca sĩ nổi tiếng và nhất là giọng hát của bà đă ăn sâu vào kư ức những người thuộc lứa tuổi U60 và U70 rồi. Chúng ta đă quen nghe bà và các nghệ sĩ bạn bè của bà hát với cùng phong cách như thế nên có thể chưa quen ngay với phong cách hơi trẻ trung của Đăng Dương. Nhưng tôi nghĩ khi nhận định ta nên phân tích thấu đáo và cố gắng công bằng th́ mới có sức thuyết phục.

C̣n nếu so sánh với Hải Bột th́ như phần phân tích ở trên đă chỉ rơ, Hải Bột không thể so sánh được với Đăng Dương trên mọi phương diện. Không so sánh được về giọng hát lẫn về cảm xúc và cả về tính lương thiện nghề nghiệp. Bởi thế nếu so sánh Đăng Dương với Hải Bột và cho rằng họ cùng phong cách thể hiện, "cùng một giuộc" th́ thật là bất công lắm thay! Khi ấy sợ rằng tất có người chê cười "các cụ khốt" chỉ ưa thích những cái quen tai quen mắt thôi th́ gay go lắm. biggrin.gif

Chính v́ những suy nghĩ như trên đây mà bài hát này đă được đăng lên trang BCDCNT để bạn yêu nhạc xa gần cùng thưởng thức và phán xét. Có được điều đó lại phải cảm ơn bác TLKU lần nữa v́ đă mang bài hát về. Mong các bác các em tiếp tục có ư kiến thêm.


Bài viết của bác VHA rất hay, những phân tích kỹ lưỡng của bác đă làm cho TLKU và các thành viên khác ngoài thưởng thức các các ca khúc ra lại có dịp hiểu biết thêm về âm nhạc.
Đúng là "tŕnh" của Hải bột không thể đọ được với ĐD, ở đây họ chỉ có một nét chung là đều hát các bài hát "xưa" với nhịp độ chậm răi so với bản gốc phải là hát nhanh, sôi nổi. Để làm được điều này có lẽ họ cũng đều được NS Quốc Trung "hỗ trợ" tongue.gif
Trong bản thu "Bài ca người giáo viên nhân dân" do ĐD thể hiện ngoài những ưu điểm mà bác VHA đă chỉ ra th́ ca sĩ phát âm không chuẩn, ở nhiều chỗ ngoài ca từ ra c̣n phát thêm tiếng "X̀" nghe rất chói tai: “xanh” tươi, “sắc” hương, “chim” bay... trong khi nghệ sĩ Mỹ B́nh và các nghệ sĩ lớp trước không bao giờ có được âm thanh lạ đó.
Việc thưởng thức các bài hát với nguyên gốc và được "làm mới" là theo sở thích mỗi người, nhưng TLKU chỉ thích các ca sĩ bây giờ hát đúng giọng, đúng nhịp xong mới "làm mới.
@ĐD nhớ luyện bài nhiều hơn nữa nhé, nếu cần th́ lại theo gương cô Bích Liên ra cánh đồng chùa Hà tu luyện nhé.
Go to the top of the page
 
+Quote Post

4 Trang V  < 1 2 3 4 >
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 21st October 2019 - 05:40 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France