IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

> Câu chuyện bất ngờ từ cú điện thoại, Niềm tự hào nhỏ bé của 4r nhaccachmang.net
post Jul 15 2014, 04:58 PM
Post #1



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 20
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



Vào dịp kỷ niệm lễ chiến thắng năm nay 30/04/2014, vui th́ vui đó nhưng không khỏi chút chạnh ḷng khi vào ngôi nhà thân quen nhaccachmang.net. Vậy là cũng gần tới sinh nhật lần thứ 8 rồi với bao thăng trầm, biến đổi... Và 4r vẫn c̣n tồn tại tới ngày hôm nay.

Trăn trở, bối rối với "một nỗi buồn mênh mang"...

Rồi bất chợt, một cú điện thoại vang lên.... Mở đầu cho một câu chuyện cảm động... Dường như cái "nỗi buồn mênh mang" đó tan biến và thấy ấm áp một niềm hứng khởi với nhaccachmang.net thân yêu.

Tháng bảy lại tới với nhiều cảm xúc... Và đây chính là thời điểm để Nghệ sĩ - Nhà báo cách mạng lăo thành Trần Mùi (Vĩ Cầm Đỏ), thành viên của 4r nhaccachmang.net, người trực tiếp tham gia vào các sự kiện, t́nh huống trong câu chuyện có thật này viết nên câu chuyện. Én bạc được sự ủy quyền của bác TM xin được post lên 4r cho mọi người cùng theo dơi.


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post
The Following 3 Users Say Thank You to Enbac For This Useful Post:
Hậu sinh.2, Hoacamchuong, timlaikyuc
 
Start new topic
Replies
post Sep 19 2014, 01:12 PM
Post #2



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 20
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



HỒI ỨC TRỞ VỀ

Qua bao đêm trăn trở suy nghĩ, như có linh hồn các liệt sỹ thúc giục trong tôi, tôi từ từ nhớ ra một chyện mà đến giờ tôi cũng không tin nổi vào chính ḿnh nữa.
V́ sao? Những chuyện mà tôi đă quên từ lâu, chẳng bao giờ nghĩ đến nữa v́ đó chỉ là công việc thường t́nh của người lính trong chiến tranh và đă trôi qua bao năm tháng, sao lúc này tôi lại nhớ như in và chính xác là vậy? Ví như có biết bao đồng đội ở chiến trường sống chết có nhau, khi chia tay đă nghi những ḍng lưu bút địa chỉ rơ ràng, thỉnh thoảng c̣n mở ra xem để sau này c̣n liên lạc, thế mà không may chỉ một trận băo ướt hỏng hết đến giờ không c̣n nhớ trọn vẹn một ai, họa chăng nhớ được tên th́ nhầm địa chỉ hoặc ngược lại…
Thế mà có một ông Cán bộ già không quen biết, không cùng tuổi tác, khác nhau về chức vụ, mỗi người một nghề, Ông bên văn hóa mặt trận, tôi bên bộ đội chiến đấu, ông ở cuối đất nước, tôi ở đầu đất nước. khi hồi tưởng lại tôi nhớ như in tới từng chi tiết, sau này kiếm tra lại (người thân và học tṛ của ông) cũng phải sửng sốt hỏi tôi nhưng thông tin này ông lấy ở đâu ra mà chính xác là vậy? Phải chăng linh hồn của người cán bộ già ấy và các liệt sỹ đă thức tỉnh trong tôi!?!
Chuyện là cũng năm 1971 tôi được phân công chôn cất một Cán bộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam bị ốm chết. Ông tên là Ba Thanh Nha bí danh Trần Ngọc, chức vụ: Vụ trưởng Vụ văn hóa của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng ḥa miền Nam Việt Nam. Ngôi mộ được chôn riêng một ḿnh, cách đường đi 5m về hướng Đông Bắc dưới một gốc cây Cám, bên cạnh cũng có một vệt nước cạn (Theo đề nghị của ông Lưu Hữu Phước, trưởng ban Văn hóa – Văn nghệ lúc bấy giờ). Ngôi mộ để ở gần đường đi, anh chị em Nghệ sĩ sang thăm viếng sẽ dễ dàng thuận tiện hơn. Tôi nghĩ nếu t́m được thân nhân của gia đ́nh ông Cán bộ này th́ may nhờ vào thân thế chức vụ cùng gia đ́nh ông kết hợp đề nghị Nhà nước và Quân đội vào cuộc th́ may có hy vọng. Chứ như tôi và gia đ́nh liệt sỹ Chiêm chỉ là thường dân đơn lẻ th́ biết đến bao giờ…? Thôi th́ như các cụ xưa có nói: “Có bệnh th́ vái từ phương”.
Lại một khó khăn nữa đặt ra, lúc này không biết t́m thân nhân ông Cán bộ này ở đâu? Trời đất mênh mông, đất nước lại trải dài…Cũng may ông trời có mắt, chẳng triệt đường đi của ai bao giờ.
Tháng 05 năm 2014, con trai út của tôi về nghỉ hè, tôi tâm sự với cháu về nỗi ḷng ḿnh, quả là khó khăn khi t́m thân nhân của ông cán bộ ở chiến khu năm xưa. Manh mối duy nhất c̣n lại để bấu víu lại rất mong manh, mơ hồ…Đó là làm thế nào để t́m được chị ca sĩ Tô Lan Phương hoặc anh Trần Mùi, người của Đoàn Văn công Ca múa nhạc Giải phóng ngày ấy. Hai người này tôi chỉ gặp duy nhất có một lần trong đời, trong một câu chuyện t́nh cờ. Khi đó chị Tô Lan Phương ốm, nằm điều trị tại quân y viện K23, anh Trần Mùi đến thăm, nhưng lại không biết chỗ, gặp tôi anh hỏi thăm, biết tôi là nhân viên quân y viện K23, anh chủ động làm quen và tự giới thiệu, anh là Trần Mùi, nhạc công của Đoàn ca múa nhạc Giaỉ phóng, cũng là bạn thân của chị Tô Lan Phương. Anh đến thăm chị Phương nhưng ngại, không dám gặp, ngỏ ư muốn nhờ tôi chuyển cho chị Phương lá thư, tôi đă nhận lời và trao tận tay cho chị Tô Lan Phương, manh mối chỉ có vậy. Tôi nghĩ nếu t́m được một trong hai người này th́ may ra mới có thể t́m được thân nhân ông cán bộ kia, bởi họ cùng công tác trong ngành văn hóa văn nghệ, tất họ phải biết về nhau.
Với kiến thức của một sinh viên, con tôi đă t́m địa chỉ trên các trang mạng, cuối cùng đến trang nhaccachmang.net. Cháu liên lạc với chú Q, qua đó chúng tôi gặp được Nghệ sĩ Trần Mùi, cũng là phu quân của nghệ sĩ ưu tú Tô Lan Phương ngày nay.
Lại một lần nữa tôi không tin nổi chính ḿnh, khi mà đă 43 năm trôi đi biết bao thăng trầm biến đổi, chỉ một lần nói chuyện t́nh cờ nơi rừng sâu nước bạn mà hôm nay tôi lại được gặp anh Trần Mùi năm xưa… Đúng là quả đất tṛn, với độ dày kinh nghiệm, uy tín với đồng nghiệp, cộng với đức tính đầy chất nhân văn trong con người của nhạc sĩ Trần Mùi anh đă mang hết khả năng có thể thông qua các bạn bè Văn nghệ sĩ khi xưa cùng hoạt động ở chiến khu B2… Anh đă lần t́m, ḍ hỏi qua bao nhiêu điện thoại, qua các ban ngành Văn hóa, Văn nghệ ở khu vực phía Nam. Cuối cùng đă giúp tôi có kết quả mà tôi mong muốn – Nhà viết kịch cải lương Ba Thanh Nha, bí danh Trần Ngọc. Ông là người xây dựng và phát triển Đoàn Cải lương Giaỉ phóng, trực thuộc Tiểu ban Văn Nghệ, ban Tuyên huấn Trung ương cục Miền nam. Ông là phó tiểu ban Văn nghệ, c̣n trưởng ban là nhạc sĩ Lưu Hữu Phước.
Ông Ba Thanh Nha quê ở tỉnh đồng Tháp, hiện em trai ông là ông Nguyễn Long Trảo, vợ là đạo diễn Ca Lê Hồng, hiện đang cư trú tại số nhà 229/4 đường Hoàng Văn Thụ, phường 8, quận Phú Nhuận, tpHCM. ông Trảo rất mừng khi biết tôi là người chôn cất anh ông ở chiến khu B2 năm xưa.
Qua nhiều lần trao đổi qua điện thoại ông Trảo cho hay: Cháu ông là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Đồng Tháp được tin rất mừng đă đồng ư thành lập một tổ t́m kiếm hài cốt liệt sỹ và mời tôi vào Đồng Tháp để sang Campuchia mang hài cốt ông Ba Thanh Nha về nước. Nhưng chỉ mộ ông Ba Thanh Nha thôi, c̣n các phần mộ Liệt sỹ khác quá nhiều, họ không thể mang về được, phải chờ Nhà nước v́ họ chỉ là quân của địa phương tỉnh Đồng Tháp…

BĂN KHOĂN, TRĂN TRỞ VÀ TIẾP TỤC HY VỌNG.

…Thật là một đề nghị khó khăn cho tôi! Để đồng đội lại, chỉ mang ông Cán bộ về, hỏi lương tâm tôi làm sao mà làm được!?!
Mỗi khi nghĩ đến đồng đội đă hy sinh cho ḿnh được sống đến ngày hôm nay, rồi c̣n các thân nhân, các em của liệt sĩ Chiêm bạn tôi nữa, họ đang trông chờ, hi vọng vào tôi, dẫn đường chỉ chỗ mang hài cốt của anh họ về quê hương, thực hiện di nguyện cuối cùng của mẹ già trước lúc lâm trung để lại “Các con bằng mọi cách phải đón được hài cốt của anh về quê hương đất nước, nơi suối vàng mẹ mới yên ḷng…”
Tôi biết phái làm sao bây giờ, c̣n bảo chờ Nhà nước th́ chính tôi và gia đ́nh liệt sỹ Chiêm đă chờ, lại chờ đến hai năm rồi mà đă thấy ǵ đâu?...!
Hết.

Đỗ Văn Phấn


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Posts in this topic


Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 21st September 2019 - 02:09 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France