IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

 
Reply to this topicStart new topic
> Nhac si Ho Bong
post Jan 16 2012, 11:31 AM
Post #1



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Người nhạc sĩ lăng tử : Hồ Bông…



Thân kính tặng anh Ba Hồ Bông
Nhạc sĩ Trần Mùi


Thực ra tôi đă biết anh Ba Hồ Bông từ những năm khi tôi đang là học sinh Trường Âm nhạc Việt Nam vào những năm 60.
Ngày ấy, dưới con mắt của lũ học sinh khoa đàn dây chúng tôi : Anh là bậc đàn anh lại là cán bộ miền Nam tập kết, cả xă hội lẫn nhà nước nể trọng và ưu ái bởi một lẽ : “Tất cả v́ miền Nam ruột thịt”.

Anh giản dị với chiếc quần kaki rộng cùng chiếc áo đại cán cổ tṛn mà thời ấy mấy ông cán bộ nhà nước hay mặc.
Mù ḿ và ít nói.
Anh học khoa sáng tác cũng ngay tại ngôi trường mà chúng tôi đang học : Trường Âm nhạc Việt Nam ở Ô chợ Dừa – Hà Nội.
Chân dung của anh ngày ấy với cái nh́n của chúng tôi là vậy. Biết anh nhưng ít tṛ chuyện v́ một lẽ anh là bậc “bề trên” theo đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng !

Gần gũi, kính nể nhưng xa vời…

Thế rồi, cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước giải phóng miền Nam anh với tôi lại có cơ duyên gặp nhau và cùng nhau làm việc tại chiến trường Nam Bộ trong đoàn Văn công Giải phóng.
Tôi vào chiến trường trước anh mấy tháng, ngày gặp nhau ở Cứ, nh́n anh xanh xao, vàng vọt bởi sốt rét trên cung đường Trường Sơn từ miền Bắc vào Nam.
Thương anh biết bao nhiêu.

Từ những năm tháng dài của cuộc chiến tranh khốc liệt ấy, không hiểu sao, có lẽ là cái cơ duyên : tôi và Phạm Nguyên Kiếm hai thằng Bắc Kỳ rặc lại gắn bó gần gũi với anh nhiều hơn bất kỳ ai trong Đoàn cho tới ngày Sài G̣n giải phóng cho măi tới sau này khi anh và tôi không c̣n ở Đoàn Bông Sen nữa…

Nhà hát Nghệ thuật Ca Múa Nhạc Dân tộc Bông Sen kỷ niệm 50 năm thành lập được tổ chức tại Nhà hát TP Hồ Chí Minh mới đây. Nh́n anh lụ khụ chống gậy bước lên sân khấu nhận hoa của thế hệ hôm nay tôn vinh các thế hệ đă khai sinh ra đoàn nghệ thuật này, tôi xúc động vô cùng cho dù tôi và anh thỉnh thoảng vẫn gặp nhau tại các cuộc họp hay gặp gỡ của Hội Âm nhạc TP.
Nghệ sĩ Ưu tú Tô Lan Phương là người lên sân khấu trước, khi MC mời anh lên, Tô Lan Phương đă tiến ngay tới góc sân khấu đưa anh đến ngay giữa sân khấu…
Một biểu hiện nhỏ, cũng cho mọi người ngồi dưới thấy cái T́nh và sự Kính trọng của người em, người đồng nghiệp và đồng đội ngày nào với anh…

Mái tóc bạc trắng con người cao ráo trong bộ quần áo kaki bốn túi của sĩ quan Campuchia. Nhưng trên ngực lại đeo huy hiệu Bác Hồ, huy hiệu 60 năm tuổi Đảng cùng với cái huy chương Hoàng gia Campuchia ? !

Thật là lạ…nh́n anh hôm đó tôi thấy thật rơ cái tính cách : Hồ Bông mà không ai có thể nhầm lẫn được.

Lăng tử nhưng sang trọng.
Nghệ sĩ mà bùi bụi.
Kính trọng mà gần gũi.

Tôi thích anh, quư anh ở điểm ấy.

Nhớ lại cái ngày Đoàn Văn công Giải phóng phải trốn chui chốn lủi trong rừng sâu ở khu vực Sáu Cầu khi những trận càn biên giới nổ ra. Anh được anh em cử đứng ra làm người thương thuyết với lính Campuchia trong vai tṛ “Ông Ba Đại tá” của Việt cộng, miễn sao cho anh chị em trong đoàn được yên thân ẩn náu trong rừng không bị lính Kh Mer đuổi về Việt Nam. Anh nói tiếng Pháp giỏi, h́nh thức lại oai phong v́ thế bọn lính Campuchia cũng nể và sợ.

Rồi lại câu chuyện anh rủ nhạc sĩ Thanh Trúc nhân chuyến đi công tác xuống đồng bằng rồi cả hai “zọt” vào Sài G̣n đi Sa Đéc quê anh chơi….
Việc làm này của anh và Thanh Trúc đúng là chuyện tày trời ở R ngày ấy. Ai cũng nói anh và Thanh Trúc “dinh tê” chiêu hồi rồi…
Thế rồi tháng sau chúng tôi thấy anh và Thanh Trúc lại lù lù về căn cứ trước sự sững sờ của mọi người !
Lẽ dĩ nhiên cấp trên và Ban An ninh hỏi tội anh, nghe đâu cũng kiểm điểm nhẹ nhàng rồi thôi. Bởi mọi người hiểu anh, tin anh và biết anh là con người lăng tử…

Con người anh, tính cách anh là vậy.

Nếu chuyện này Ban Tuyên huấn TW Cục và Tiểu ban Văn Nghệ làm “đao to búa lớn” có lẽ anh đă bị “xử trảm” từ lâu rồi…

Trước lúc anh đi đồng bằng, anh hứa sẽ tặng tôi chiếc bật lửa và anh vẫn nhớ khi anh về : Một chiếc bật lửa bóng loáng in ḍng chữ KEN.
Mỗi lần mở nắp ra nó kêu “leng keng” nghe thật sướng tai.
Tôi cám ơn và cảm động về điều đó rất nhiều…Đấy là món quà duy nhất anh tặng tôi ngày ở R.

Ở rừng, tôi và anh hay mắc vơng nằm cạnh nhau.
Tôi thích tính cách con người của anh, tôi muốn được nằm cạnh anh để tṛ chuyện và nghe anh nói.
Anh là kho kiến thức vô tận “trên trời dưới biển” cũng như “Đông Tây kim cổ” đều làu làu. Nghe anh nói ai cũng thích, cách nói cùa anh rí ṛm hài hước nhưng chính xác.
Anh có chiếc đài bán dẫn sài pin 7 băng tần nghe cực kỳ rơ của gia đ́nh cho. Ngày cũng như đêm hễ lúc nào nằm vơng tôi và Phạm Nguyên Kiếm cũng kè kè nằm bên anh để nghe lóm. Thường th́ đài BBC lúc 18g sau đấy nghe đài Hà Nội.
Những lần không nghe đài anh tâm sự và cho xem ảnh vợ anh : Nghệ sĩ Thanh Tŕ chụp ở Liên Xô, nỗi nhớ nhung lưu luyến của anh dành cho chị Thanh Tŕ rất nhiều ngày anh ở chiến khu.

Cái vơng của anh cùng loại với cái vơng dù Trung Quốc tôi vẫn thường nằm. Nhưng vơng của anh cho tới giờ, tôi vẫn chưa định nghĩa nó màu ǵ :

Màu vàng xỉn của dưa cà thiu cũng không phải, màu đen lờ cũng không nốt.

Bởi anh có bao giờ giặt vơng đâu.
Nhiều lần nhắc anh giặt nhưng đâu vẫn hoàn đó, có lúc thấy sốt ruột tôi lại lôi ra suối giặt cho anh…chăm sóc anh với tấm ḷng của một người em.
Nói anh ở bẩn cũng đúng thôi, nhưng mọi người vẫn mến anh và bỏ qua những “sai sót” cố hữu như đă ngấm sâu vào máu thịt trong con người anh vậy.

Thôi th́ đă là nghệ sĩ nó cũng phải là lạ khác người một chút, bùi bụi pha chất lăng tử một chút nó mới là nghệ sĩ chú !
Tôi nghĩ vậy !

“Thương nhau th́ trái Ấu cũng tṛn” mà !

Những năm tháng ở R cam khổ ác liệt bom đạn vậy mà anh như một con tằm nhả tơ – những sợi tơ óng ả mịn màng. Anh đă phối khí ḥa âm cho Ca cảnh “Giải Phóng” của Nhạc sĩ Thanh Trúc, những giai điệu anh viết thật đẹp, sáng sủa mang đậm chất dân ca Nam bộ khi diễn tấu lên tôi rất thích.

Nh́n thấy anh trên sân khấu Nhà hát TP tối 18.9.2011 đă cho tôi cảm xúc khi viết lại những kỷ niệm nho nhỏ này gửi tới anh, như một món quà kỷ niệm t́nh anh em của chúng ta.
Bởi trong cuộc chiến đấu “ngày ấy” Chuyện về anh c̣n dài, c̣n nhiều lắm mà viết ở đây cũng không sao nói hết được…

Với anh cho tới giờ đây tuổi đă cao, nhưng nét lăng tử, nghệ sĩ, lăng mạn, lạc quan yêu đời, sự trẻ trung ở nơi anh là những ǵ xẩy ra hàng ngày trong cuộc sống mà đối với lớp gần già như tôi và bằng hữu phải học tập noi theo…
Và trong con mắt của tôi :

Anh vẫn luôn là chàng nhạc sĩ lăng tử lạc quan và yêu đời nhất trên thế giới này !


TP Hồ Chí Minh 4.12.2011







Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 16 2012, 11:37 AM
Post #2



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Tôi muốn giới thiệu với các bạn về chân dung "nhỏ" của người nhạc sĩ lăo thành trong làng âm nhạc.
Nhạc sĩ Hồ Bông quê ở Sa Đéc - Đồng Tháp. Từng là học sinh trường Âm nhạc VN (tiền thân của Học viện AN Quốc gia VN ngày nay) Nhạc sĩ là phu quân của Nghệ sĩ - Ca sĩ Thanh Tŕ nhà sư phạm đă đào tạo ra nhiều ca sĩ tại TP HCM mà tên tuổi hiện nay của họ đă có chỗ đứng trong ḷng công chúng yeu ca nhạc.
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 16th September 2019 - 09:39 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France