IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

 
Reply to this topicStart new topic
> BÀI HÁT TÔI YÊU
post May 21 2012, 08:21 PM
Post #1



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 30
Thank(s): 3
Joined: 20-05-12
From: baria vung tau
Member No.: 23,799



tai sao chung ta khong co chuyen muc nay nhi. moi nguoi co the viet ve cam nhan cua minh ve mot bai hat nao do ma minh yeu thich? duoc khong cac bac????
Go to the top of the page
 
+Quote Post
The Following 2 Users Say Thank You to nguyen van thien For This Useful Post:
26hangdau, Hậu sinh
post May 21 2012, 08:44 PM
Post #2



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 1,077
Thank(s): 45
Joined: 24-03-08
Member No.: 1,237



Chắc chỉ là vấn đề chọn từ. Theo em nghĩ mục Cảm nhận âm nhạc này vẫn hợp cho các bài viết đó mà bác nguyen van thien. Chờ đón bài hát tôi yêu đầu tiên của bác!

Bác nguyen van thien cố gắng viết có dấu tiếng Việt để mọi người dễ đọc nhe bác.


--------------------
Nhà bảo trợ nội dung chính thức và duy nhất cho nick Hậu sinh.2
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 22 2012, 09:58 PM
Post #3



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 30
Thank(s): 3
Joined: 20-05-12
From: baria vung tau
Member No.: 23,799



Gửi tặng bác Enbac, và những người đă và đang là lính, nhớ về một thời khoác áo lính.

CHIỀU. Tựa đề với một từ duy nhất, bài thơ rất ngắn có 10 câu của nhà thơ Hồ Dzếnh. Dương Thiệu Tước phổ nhạc nguyên vẹn bài thơ này.
Ngày đầu tiên tôi nhận công tác ở đồn biên pḥng 673 Kon Tum, một đơn vị sát biên giới Việt Lào (gần ngă ba Biên giới tây nam). đó là một ngày gần tết Nguyên đán năm 1991. Một chàng lính trẻ mới 19 tuổi, qua 4 tháng thao trường, nhận nhiệm vụ nơi rừng sâu núi thẳm. Ôi cảm giác của một chàng trai trẻ vào một buổi chiều giáp tết, bên một ḍng suối lạnh ngắt, bốn bề rừng cây, những ngọn núi cao chót vót, và một chiếc Radio cassette đă cũ kỹ mà một anh lính cũ nhận sửa cho đồng bào. Tôi đă được nghe bài hát này.
Thú thật trước đó, vào thời điểm đó - nhạc vàng là món ăn tinh thần bổ dưỡng nhất cho bọn lính trẻ chúng tôi- tôi rất mê nghe những bài hát thất t́nh đó, nghe say sưa, nghe thuộc ḷng mà không biết chán. Rồi trên đài có một giọng hát cất lên (tôi không nhớ là ca sĩ nào hát).
Trên đường về nhớ đầy
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây
Tiếng buồn vang trong mây.

Không nghe lời giới thiệu tôi cũng biết là bài CHIỀU. Tôi chợt nghĩ. đừng làm khổ người ta nữa đi bà Ca sĩ ơi, người ta đang buồn mà c̣n đổ dầu vào lửa. Thơ ǵ mà toàn vần bằng, nhạc ǵ mà toàn nốt trầm. BUỒN QUÁ ĐI.
Tôi là người lữ khách
Ḷng chiều khó làm khuây
Ngỡ ḷng ḿnh là rừng
Ngỡ hồn ḿnh là mây

Trời!
Tôi bất chợt nhận ra sự vô lư trong suy nghĩ của ḿnh. Nổi buồn của người ta rất có lư, đi từ nỗi buồn của không gian, thời gian, của âm thanh, ánh sáng, của ngoại cảnh tác động, kết hợp với nỗi buồn của con người... Nó không c̣n Đau nữa. nó dịu nhẹ , thanh thoát, nó êm đềm và nó là NỖI BUỒN RẤT ĐẸP.

Chim rừng quên cất tiếng
Gió say t́nh ngây ngây
Có phải sầu vạn cổ
Chất trong ḥn chiều nay
Chất trong hồn chiều nay

Cũng là nỗi buồn, nó rất nhiều, rất đầy, thậm chí là tràn trề không thể chứa đựng ở một giới hạn nào... Tuy nhiên nỗi buồn của con người ở đây nó nhẹ nhàng như bông, nó xốp như mây, nó mềm mượt như tơ. Chứ tuyệt nhiên không nặng trịch trong ḷng như nỗi buồn mà tôi đang sở hữu.
Phải nói trước đó từ thời phổ thông, tôi đă học và đă thuộc bài thơ này, nhưng tôi chả thấy nó hay ho ǵ cả. Chẳng qua tôi thuộc cũng v́ cần có điểm cho bài kiểm tra mà thôi. Nghe đến những câu cuối.
Nhớ nhà châm điếu thuốc.
Khói huyền bay lên cây.

Tôi chợt nhận ra. đây chính là ch́a khóa để con người giải thoát bản thân ḿnh khỏi nỗi buồn cố hữu. Những vần trắc của bài thơ LỮ KHÁCH, ĐIẾU THUỐC. CẤT TIẾNG, VẠN CỔ đă hạn chế, làm tan biến nhũng vần bằng. trở thành điểm nhấn cho toàn bài thơ và giai điệu của bài hát.
Và nỗi buồn của tôi cũng tan biến như một cây kem bông, như làn khói thuốc mà tôi vừa tập hút. (nói thêm là từ đó tôi mắc tật nghiện thuốc - các bạn đừng cười tôi không đổ tội cho tác giả mà chỉ tại thiếu khả năng tự chủ của bản thân thôi.

Không biết sao , có phải sự đồng cảm không mà tôi thuộc ngay lập tức giai điệu của bài hát, tôi đă hát bài hát này trong đêm liên hoan giao thừa năm đó và nói lên suy nghĩ của ḿnh về nhiệm vụ. anh em nghe xong tán thưởng rất nhiều.
Vâng. Đó là một kỷ niệm, một cảm nhận của tôi về một bài hát. Có thể các bạn thấy nó không hay, nhưng với tôi nó là một trong nhũng bài hát mà tôi yêu thích nhất.

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=58TyDV-z2i

(Bài này phải tanggo moi đúng điệu)

This post has been edited by nguyen van thien: Jun 5 2012, 10:01 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 23 2012, 11:02 AM
Post #4



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 273
Thank(s): 20
Joined: 07-06-10
From: tp Ho chi MInh
Member No.: 13,115



Thay mặt nhưng ai đă và đang và lính, cũng như cá nhân Én xin chân thành cảm ơn bài viết của bác Nguyễn Văn Thiên. Bác Thiên viết hay lắm, tinh tế đầy cảm xúc, và rất thật nên thấy rất đồng cảm. Mong nhận được những bài viết tiếp theo của bác. Chúc bác mạnh khoẻ, công việc thành công, mọi sự như ư và măi là người bạn thân thiết của gia đ́nh NCM thân yêu bác nhé. Trân trọng kính chào bác.


--------------------
Cho dù cuộc sống có như thế nào đi nữa, hăy giữ cho TÂM HỒN luôn tươi trẻ lăng mạn
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 23 2012, 03:44 PM
Post #5



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 201
Thank(s): 9
Joined: 07-03-09
Member No.: 5,458



Những năm đầu 1990 là những tháng ngày buồn. Liên Xô sụp đổ mang theo bao t́nh yêu và hy vọng cho người Việt nam yêu mến đất nước Bạch Dương. Kinh tế khó khăn nên ra đường ai cũng buồn. Nỗi buồn lan từ cơ quan đến khuôn mặt từng người dân. Cứ chiều tối hay những ngày mưa gió người dân chỉ có cái đấ làm bạn, ti vi th́ chẳng có chương tŕnh ǵ ngoài mấy bộ phim cũ rích hay những chương tŕnh thời sự nhạt nhẽo phát đen trắng. Người giàu hơn có video nhưng phải ai cũng có đâu mà băng ở đâu mà xem
Thế nên cái đài vẫn là bạn
Thật lạ là lúc ấy nhạc tiền chiến lại là mốt trên sóng VOV. Có Lời người ra đi - ( không phải Thái Bảo ) hay phát nhất rồi Văn Cao, Dương Thiệu Tước.. Dường như VOV cũng không có những bài mới nữa để phát. Buổi trưa hay có chèo, chiều nhạc cổ điển. Và đêm tối lại là nhạc tiền chiến rả rích như nỗi sầu vạn cổ
Không hiểu sao em mê bài Cô láng giềng.... qua tiếng hát Ngọc Bảo. Lời hát chân thành xúc động đến lạ, và em thấy chỉ có Ngọc bảo là thành công nhất với những bài hát tiền chiến. Phải chăng khung cảnh và ḷng người buồn của những năm ấy mới tạo nên sức hồi sinh cho những bài hát tưởng như cũ???
Và ai đă nghe Ḥn Vọng Phu. Em mỗi lần nghe là lạnh sống lưng, sự bi tráng của một dân tộc, sự hi sinh đến tận cùng của mỗi gia đ́nh Việt Nam từ ngàn đời thấm vào từng lời hát
NGười đi ngoài vạn lư xa xôi
Người mong chồng c̣n đứng bên đường
Ai c ó Ḥn Vọng Phu cho em nghe lại với nhưng đừng là bản tân thời.. Em xin
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 5 2012, 05:50 PM
Post #6



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 30
Thank(s): 3
Joined: 20-05-12
From: baria vung tau
Member No.: 23,799



http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=sYFXumyGNC

Quê nhà.
Hai tiếng nghe sao thân thương lạ.
Có thể bạn nghĩ rằng ḿnh là người thành phô? có thể nghĩ rằng người này người kia hai lúa, quê mùa. cục mịch, dốt nát...
Không! chính bản thân bạn đang cố gắng, dăy dụa từ bỏ cái nguồn cội của ḿnh. con rắn dẫu có lột xác một ngàn lần vẫn là con rắn. ai trong chúng ta cung phải có một phần nhà quê trong huyết quản.

Những sớm mai giật ḿnh thức giấc
Nghe mơ hồ thậm thịch tiếng trâu đi.
Dịu dàng lắm tiếng ru hời của mẹ.
Cánh c̣ chao nghiêng qua lối cha về.


Chẳng biết có phải tôi ĐƯỢC sinh ra và lớn lên ỏ nhà quê hay không (Quê tôi nằm cạnh đường mười. ven đê sông Đáy chảy xuôi Ninh B́nh. Làng tôi nhỏ bé xinh xinh. Sớm trưa nhuộm ánh b́nh minh tươi màu. - bài thơ tôi làm từ khi tôi học lớp 6.) mà khi nghe bài hát Quê Nhà, của nhạc sĩ Trần Tiến, tôi luôn có cảm giác nổi cả da gà.
bài hát dường như lột tả hết tất thảy những ǵ thân thương nhất từ sâu thẳm tâm hồn mỗi con người Việt Nam.

Quê nhà tôi ơi!
Ngay câu đầu tiên, tác già đă tham lam rồi. quê nhà của nhiều người chứ, có phải của riêng ông đâu ông Tiến ơi.
Vâng. thế đấy. Chỉ có người yêu quê hương tha thiết mới thốt nên lời ca cháy bỏng đến như vậy

Từ đây, mạch cảm xúc của NGƯỜI NHÀ QUÊ cứ ào ạt tuôn chảy
Xứ Đoài... khói chiều.... Sông Đà buông nắng... lũy tre, bờ đê.... tiếng mẹ hiền ru...bóng mẹ liêu xiêu... bóng cha ngồi bên ngon đèn leo lét... cô hàng xóm mắt buồn da rám nắng.... Ôi c̣n có ǵ gần giũ hơn thế nũa.

Giai điệu bài hát buồn man mác, khiến cho ḷng người xa quê không khỏi bồi hồi. Tôi chợt nhớ đến bài thơ của ḿnh đă viết khi tôi mới xa quê chừng hơn năm có đoạn.

Sáu trăm ngày xa quê tôi văn biết .
Có một người vẫn dơi bước tôi đi.
Sáu trăm ngày đêm người vẫn ngóng tôi về.
Để bầu bạn, thỏa khát khao chờ đợi.

(Bài thơ: Sông quê)


Vâng, có thể bạn nghĩ tôi xạo, làm ǵ mà đếm đến từng ngày.
Thú thực ngày đó chắc tôi xa quê chừng gần 20 tháng, có thể là 500, 700, hoặc 601 ngày ǵ đó, nhưng tôi lại thích con số 600. nó tṛn trịa, vừa vặn, nó bột phát từ chính tâm sự của tôi lúc đó. Con số không quan trong, cái chính là tâm hồn đồng điệu với nơi ḿnh đă từng gắn bó.

Cái QUÊ NHÀ của ông Trần Tiến sao giống quê tôi một cách kỳ lạ. và tôi đoán chắc rằng nếu bạn đă một lần đi (ngang qua thôi) một làng quê nào đó, bạn sẽ lập tức cảm được nội dung bài hát này. Một người dù không biết người sáng tác là ai, cũng có thể cảm nhận được là ông ấy phải xa quê lâu lắm.
Tuy nhiên bức tranh quê của ông không v́ buồn mà ảm đạm, nó vẫn tươi mới, tràn đầy sức sống như cô hàng xóm mắt buồn da nâu vẫn hừng hực lửa đợi người về, nó vẫn từng ngày thay da đổi thịt, vẫn ấm nồng mùi hương trầm ngày xuân, ngày kị họ.

Vẫn có chút tiếc nuối RAU CẢI LÊN TRỜI - RAU RĂM Ở LẠI, nhưng lẽ đời là vậy, sinh con , nuôi con khôn lớn cha me đếu mong con trưởng thành, đủ lông đủ cánh bay đi - Quy luật tất yếu của sự phát triển đă được người ở lại chấp nhận như một lẽ thường t́nh. miễn là:

Cun Cút mày vụt đi xa. 79.gif
Đến ngày giỗ cha mày về ăn cơm muối.


Có thể nói ngày nay, thế hệ trẻ được sinh ra và lớn lên ở thành phố, được cha me lo lắng chăm sóc từng phút, họ sợ đến ngay cả con muỗi, họ như những viên ngọc xinh đẹp được cất giữ trong két sắt, họ được học hành giỏi giang... nhưng rất khó cho họ với bài luận văn tả con trâu, khó cho họ với kỹ năng sống tự lập khi xa rời cha me.
Có nên chăng, những dịp có điều kiện, chúng ta nên đưa con trẻ về quê, để chúng cảm nhận được cuộc sống từ chính những điều chúng thấy, chúng biết được hạt gạo có từ đâu, con trâu khác con ḅ như thế nào... từ đó sẽ là bài học đắt giá nhất cho cuộc đời con trẻ sau này.

79.gif Có thể nhiều bạn không biết tṛ chơi dân gian này. lũ trẻ chúng tôi thường dùng một cành phi lao(cành dương) nhỏ nắm một viên đất lên đầu que và vẩy thật manh xem ai đi xa hơn. câu đồng giao này được đọc khi chơi. ư nói đi xa đừng quên nguồn cội. đừng chê quê nghèo, dù ăn cơm với muối th́ ngày giỗ cha cũng phải về.

This post has been edited by nguyen van thien: Jun 5 2012, 10:46 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 5 2012, 09:22 PM
Post #7



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 2
Thank(s): 0
Joined: 05-06-12
Member No.: 23,951



Trông " Hầm hố " không ngờ bạn lại " Mong manh " quá .
Ḿnh không ở quê nhưng đă có thời gian ở nông thôn . Đă mấy chục năm rồi mà ḿnh vẫn nôn nao khi bắt gặp một mùi rơm mới... và đặc biệt là mùi phân trâu .
Thời đó 90% dân số sống ở nông thôn . Đến năm 2020 khoảng 30% dân số sẽ sống ở các đô thị , nên Thiên lo lắng như vậy đâu phải "Lo xa ".
C̣n rất nhiều người nặng t́nh với quê hương bản quán. Có thể số người này không đông bằng những người thờ ơ bàng quan khác nhưng sức sống t́nh cảm của họ rất mănh liệt và có sự lan truyền sâu đậm . Mong bạn măi giữ được " Chân quê " và bạn thử t́m bài thơ nói về người nhà quê của Exenhin nhé
Chúc bạn khỏe, lạc quan, yêu đời !!!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 5 2012, 10:05 PM
Post #8



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 30
Thank(s): 3
Joined: 20-05-12
From: baria vung tau
Member No.: 23,799



QUOTE (TP HPD @ Jun 5 2012, 09:22 PM) *
Trông " Hầm hố " không ngờ bạn lại " Mong manh " quá .
Ḿnh không ở quê nhưng đă có thời gian ở nông thôn . Đă mấy chục năm rồi mà ḿnh vẫn nôn nao khi bắt gặp một mùi rơm mới... và đặc biệt là mùi phân trâu .
Thời đó 90% dân số sống ở nông thôn . Đến năm 2020 khoảng 30% dân số sẽ sống ở các đô thị , nên Thiên lo lắng như vậy đâu phải "Lo xa ".
C̣n rất nhiều người nặng t́nh với quê hương bản quán. Có thể số người này không đông bằng những người thờ ơ bàng quan khác nhưng sức sống t́nh cảm của họ rất mănh liệt và có sự lan truyền sâu đậm . Mong bạn măi giữ được " Chân quê " và bạn thử t́m bài thơ nói về người nhà quê của Exenhin nhé
Chúc bạn khỏe, lạc quan, yêu đời !!!


OH! cám ơn HPD. thực ra bạn đă nhận xét khá chính xác. HẦM HỐ và MONG MANH. hai mặt một vấn đề mà. hăy cứ yêu đi, bạn sẽ biết t́nh yêu đau khổ như thế nào.
C̣n 12 ngày nữa là tôi xa quê đủ 13 năm (17/06/1999). cuộc sống cơm áo gạo tiền luôn cuốn tôi đi. chỉ những lúc như thế này mới có thời gian suy ngẫm về tuổi thơ của ḿnh. tôi thấy rằng được chia sẻ cảm xúc là một diễm phúc nhất của cuộc đời. Cám on NCM.

This post has been edited by nguyen van thien: Jun 5 2012, 10:24 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 7 2012, 08:09 PM
Post #9



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 1
Thank(s): 0
Joined: 07-06-12
Member No.: 23,966



Tôi vào trang web này t́m bài: Người lái xe trên tầng . Bất ngờ thấy trong này nhiều chuyên mục và có cả nơi chia xẻ cảm xúc . Tôi thật sự cảm ơn bạn Nguyen Van Thien đă yêu mến Ba Vi quê tôi - nếu bạn cùng quê th́ hay quá.
Tôi đă làm một CD riêng chọn lọc các bài hát có tính 'sát thương' giống như bài Quê Nhà của ns Trần Tiến để tặng cho các bạn cùng quê trong này nghiền ngẫm mỗi khi nhớ quê ngoài kia.


This post has been edited by ba vi: Jun 10 2012, 07:46 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 7 2012, 09:38 PM
Post #10



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 30
Thank(s): 3
Joined: 20-05-12
From: baria vung tau
Member No.: 23,799



QUOTE (ba vi @ Jun 7 2012, 08:09 PM) *
Tôi vào trang web này t́m bài: Người lái xe trên tầng . Bất ngờ thấy trong này nhiều chuyên mục và có cả nơi chia xẻ cảm xúc . Tôi thật sự cảm ơn bạn Nguyen Van Thien đă yêu mến Ba Vi quê tôi - nếu bạn cùng quê th́ hay quá.
Tôi đă làm một CD riêng chọn lọc các bài hát có tính 'sát thương' giống như bài Quê Nhà của ns Trần Tiến để tặng cho các bạn cùng quê trong này nghiền ngẫm mỗi khi nhớ quê ngoài kia.
Nếu bạn thích, liên hệ vói tôi nhé : [email protected]


cám ơn bavi nhe. tôi quê nam định, đồng chiêm trũng không có đồi núi như quê bạn. tuy nhien xa quê lâu, cảm được bài hát nay. thấy nhớ. bạn nên đăng kư thành vien vào 4room nay nhé. hay lắm.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 8 2013, 09:33 AM
Post #11



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 3
Thank(s): 0
Joined: 19-10-12
Member No.: 25,174



mến chào các bạn. tôi là Nguyễn Văn Thiện. ở bà Rịa Vũng tàu nè. chẳng hiểu v́ sao nửa năm nay tôi không vào được forum này. đành đổi tài khoản khác. giờ th́ ok rồi.
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 5th December 2019 - 10:25 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France