IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

5 Trang V  « < 3 4 5  
Reply to this topicStart new topic
> Thảo luận mở về Nhạc Vàng
post Apr 5 2016, 01:05 PM
Post #81



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Xin chào các bác, chào cả nhà. Đông vui quá. Toàn là những gương mặt thân quen cả. He he… Mời các bác ngồi chơi để tôi đi pha ấm trà ngon mới mang từ tận Ḥa B́nh về nhé. Gớm đồi chè trên đó cứ là bao la mờ tít mù tắp. Ta ngồi uống trà rồi từ từ tôi xin kể hầu chuyện cả nhà bằng một câu chuyện kỳ thú về Hàn Quốc các bác nhé. À mà xin nói thêm tư là cái anh Hàn Quốc này ấy mà, lạ lắm cơ. Cơ khoảng gần hai chục năm trước tôi nh́n thấy trên các sản phẩm của anh ta sản xuất ra có ḍng chữ Made in South of Korea, nghĩa là sản xuất tại Nam Triều Tiên, đúng với tên gọi bao nhiêu năm qua của cái anh ở phía dưới mảnh đất Triều Tiên này, chứ không phải là "Sản xuất tại Hàn Quốc". Thế mà lạ là chả ở đâu giải thích kiểu dịch thuật hễ cứ chỗ nào có Nam Triều Tiên là biến thành Hàn Quốc rất chi là lạ đời kia. Tôi bèn viết thư gửi thẳng cho ông An Chi. Một tuần sau, thư trả lời đến tận tay. Ông An Chi viết rằng đất nước mà ta gọi là South of Korea có tên gọi chính thức là Đại Hàn Dân Quốc, viết tắt là Hàn Quốc. Thế ra là ông An Chi cũng tránh trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi. Dưng mà chả có từ điển nào dịch "South of Korea" là Đại Hàn Dân Quốc cả, mà chỉ có là Nam Triều Tiên mà thôi. Và khi gọi thẳng cái tên Nam Triều Tiên ra th́ lập tức kư ức về một quá khứ khủng khiếp hiện ra trong âm trí những ai đă sống qua thời gian chiến tranh. Nào là độc tài Park Chung Hee (Pắc Chung Hy) với lại lính Nam Triều Tiên hay lính đánh thuê Pắc Chung Hy với sự khát máu điên rồ c̣n vượt qua cả lính Mỹ… Có lẽ biết được quá khứ xấu xa đó mà nhà cầm quyền Nam Triều Tiên đă thực hiện chính sách đổi tên thay họ, cải hóa văn hóa… chăng ? Ta cùng xem câu chuyện sau đây. Xin nói trước là các bác đọc bài rồi ta cùng bàn tiếp về chuyện nhạc nhé. Gớm, bận bận là…


Thần tượng quân phục lính Hàn - Sự thất bại của nền giáo dục VN?

“Hậu duệ mặt trời” hiện đang là từ khóa “hot” nhất hiện nay trên công cụ t́m kiếm trực tuyến Google tại Việt Nam với hơn 500.000 lượt t́m kiếm mỗi ngày. Chuyện một bộ phim truyền h́nh Hàn Quốc được người Việt Nam quan tâm th́ chẳng có ǵ lạ. Tuy nhiên, mấy ngày qua trên mạng xă hội facebook đă có nhiều luồng ư kiến phê phán việc "cuồng" phim này của các khán giả trẻ tuổi. Đặc biệt khi một số nhân vật của showbiz Việt hớn hở đăng tải những bức ảnh mặc quân phục Hàn, giống của diễn viên trong bộ phim lên trên facebook gây phảm cảm.

“Hậu duệ mặt trời” và trào lưu thần tượng hóa tấm áo từng vấy máu đồng bào

Trong những ư kiến phê b́nh làn sóng khoác lên ḿnh bộ quân phục Hàn để chụp ảnh đáng chú ư nhất phải kể đến ư kiến của nhà báo Trần Quang Thi đă kể lại một phần của lịch sử đau thương của dân tộc ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

“Trong chiến tranh Việt Nam, lính Đại Hàn tượng trưng cho tội ác, nỗi khiếp đảm của người dân từ Phú Yên, B́nh Định, Quảng Ngăi, Quảng Nam. Chỉ cần một tên bị giết, lính Hàn sẽ đem cả làng bị nghi ngờ ra xử bắn. Xả súng, ném lựu đạn thảm sát hàng loạt, hăm hiếp phụ nữ đến chết, xé đôi trẻ con… những ǵ ghê tởm nhất của thảm sát, của chiến tranh đều có thể t́m thấy ở những nơi lính Hàn càn quét, giết chóc.

Có những làng mà sau một trận càn của lính Hàn hoàn toàn bị xóa sổ. Thân nhân của người chết ba ngày sau trở lại làng chỉ thấy vắng lặng, tan hoang, cả làng nồng nặc mùi tử khí do xác người bị phân hủy, lũ chó gặm xác người chạy đi…

Có những phụ nữ mang thai bị găm trên ḿnh loang lổ mảnh lựu đạn của lính Hàn, chịu đựng 10 tiếng đồng hồ, đến khi lính Hàn rút đi th́ mẹ chết đứa con trong bụng cũng chết.

Kể ra ở đây không phải là để kích động ḷng thù hận. Đó không phải là chủ ư. Nhưng những ǵ là sự thật lịch sử th́ nó là sự thật lịch sử. Xin trở lại câu hỏi: Chúng ta ứng xử với lịch sử dân tộc như thế nào?”.


Lính Nam Triều Tiên (nay đang gọi là Hàn Quốc) tra tấn một người dân Việt

Những điều trên hoàn toàn đúng với sự thật của lịch sử, lính Hàn khi đó thực sự là một nỗi kinh hoàng đối với những người dân vô tội. Tuy nhiên, cách mà Đại Hàn ứng xử trước những hành động man rợ của lính Hàn tại Việt Nam là rất đáng trách.

Nếu như sự tàn bạo của lính Mỹ với thường dân Việt Nam đă hứng chịu sự trừng phạt của dư luận Mỹ và quốc tế chỉ sau một thời gian ngắn, th́ những vụ việc tương tự do lính Đại Hàn gây ra đă không được nhắc tới sau một thời kỳ dài.

Trong vài thập niên sau chiến tranh, do chính sách của các nhà cầm quyền, người dân Hàn Quốc hầu như không có thông tin ǵ về các hoạt động trong quá khứ của binh lính Đại Hàn tại Việt Nam. Phải tới đầu những năm 2000, những bằng chứng về tội ác mới bắt đầu được truyền thông Hàn Quốc đưa ra qua tiết lộ của các cựu quân nhân Hàn Quốc ở Việt Nam.

Thế nhưng, họ chưa bao giờ thừa nhận và đưa ra lời xin lỗi cho những tội ác mà binh lính của họ đă làm tại Việt Nam! Nếu có th́ chỉ là những quân nhân từng gây tội ác, nay bị lương tâm cắn rứt!

Mới đây vào tháng 4-2015, hai nạn nhân là Nguyễn Thị Thanh (Quảng Nam), Nguyễn Tấn Lân (B́nh Định)… những nhân chứng bị mất người thân (mẹ, em, d́…), bản thân bị thương qua những trận càn quét của lính Hàn năm 1969 đă được đưa qua Seoul để kể về sự thật của lịch sử. Tuy nhiên, những cựu chiến binh Hàn tiếp tục tụ tập phản đối và la ó: Không có thảm sát!

Sự thất bại của một nền giáo dục

GS Phan Huy Lê từng nhận xét sau khi Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) định khai tử môn Lịch sử trong giáo tŕnh các bậc phổ thông: “Lịch sử, đó là cội nguồn sức sống của dân tộc, là nền tảng trường tồn của đất nước. Yêu mến lịch sử là một truyền thống quư giá của nhân dân ta. Nay, trong chương tŕnh giáo dục phổ thông mới, Bộ GD&ĐT lần đầu tiên trong lịch sử giáo dục lại xóa bỏ môn Lịch sử.

Nh́n ra thế giới, hầu hết các nước văn minh đều coi Lịch sử là một trong những môn học cơ bản và bắt buộc trong nền giáo dục phổ thông. Kinh nghiệm một số nước trên thế giới và của chính Việt Nam khẳng định môn Lịch sử phải có vị thế xứng đáng. Môn Lịch sử phải là một môn khoa học với tính toàn diện và hệ thống của nó phải là một môn học cơ bản hay cốt lơi theo cách diễn đạt trong chương tŕnh đổi mới của Bộ GD&ĐT”.

Vài đại diện ít hiểu biết lịch sử dân tộc

Đó là cách những nhà làm giáo dục đối xử với môn Lịch sử tại Việt Nam, một sự thất bại hoàn toàn. Khi không hiểu được lịch sử th́ con người không hiểu được cội nguồn của ḿnh ra sao, đă không hiểu cội nguồn th́ lấy đâu ra tinh thần tự tôn dân tộc và ḷng yêu nước nồng nàn?

Hăy nh́n Hàn Quốc ứng xử thế nào với việc người Nhật không thừa nhận những tội ác của lính Nhật tại Hàn Quốc trong giai đoạn 1905-1945. Trước hết, lịch sử vùng Đông Bắc Á thế kỷ XX là những hận thù đan xen lẫn nhau giữa các quốc gia láng giềng. Người Hàn, người Trung Quốc căm thù những ǵ người Nhật đối xử với họ trong Thế chiến II.
Và đến bây giờ họ vẫn phản ứng kịch liệt người Nhật bởi những tội ác lính Nhật gây ra, mỗi khi Nhật thay đổi nội dung sách giáo khoa, những người Hàn biểu t́nh phản ứng dữ dội. Đến những tay găng tơ ở Hàn cũng giận dữ chặt ngón tay ḿnh, nói lên cái phẫn uất của quốc gia với người Nhật.

Khi người Nhật chưa thừa nhận đúng mức chuyện bắt phụ nữ Hàn làm nô lệ t́nh dục trong Thế chiến II, người Hàn dựng luôn một bức tượng cô gái Hàn bị bắt làm nô lệ t́nh dục trước cổng Đại sứ quán Nhật ở thủ đô Seoul, để mỗi ngày người Nhật đi qua phải đối diện với bức tượng đó. Người Hàn c̣n nhân nhiều phiên bản bức tượng này ra thế giới, làm thêm bức tượng cô gái Trung Hoa bên cạnh để tố cáo tội ác của lính Nhật.

Có thể thấy với mức độ phản ứng dữ dội như thế, chuyện một ngày truyền h́nh Hàn hay Trung Quốc sẽ chiếu một bộ phim ca ngợi lính Nhật, dù đó là h́nh ảnh trong thời b́nh với những câu chuyện hẹn ḥ, ư thức trách nhiệm tổ quốc và cứu hộ chắc chắn không bao giờ xảy ra. Thế nhưng bộ phim “Hậu duệ mặt trời” lại sắp được phát sóng ở Việt Nam.

Rơ ràng, trong việc giáo dục thế hệ trẻ biết về lịch sử của dân tộc, những nỗi đau, mất mát của đồng bào ḿnh trong chiến tranh của Việt Nam đang hoàn toàn thất bại. Đừng bao giờ hy vọng người Trung Quốc hay người Hàn khoác lên ḿnh bộ quân phục Nhật để chụp ảnh, cho dù chỉ để giải trí.

Việc không hiểu lịch sử, lỗi lớn nhất thuộc về người làm giáo dục, văn hóa. Nhưng đừng nói giới trẻ chúng ta không có trách nhiệm. Nếu là một người được giáo dục tốt và có ḷng tự tôn dân tộc, trân trọng lịch sử đất nước th́ sẽ tự ḿnh t́m hiểu gốc rễ, cội nguồn của ḿnh. Không biết những người làm giáo dục, văn hóa tại Việt Nam có cái nh́n như thế nào qua sự việc này, liệu họ có thay đổi được tư duy làm giáo dục của ḿnh hay không, hay vẫn chấp nhận quá nhiều yếu tố ngoại lai trong sinh hoạt văn hóa.

C̣n qua việc giới trẻ, nghệ sĩ trong showbiz Việt “cuồng” “Hậu duệ mặt trời” sau đó chụp ảnh với bộ quân phục Hàn th́ xin mọi người khi coi bộ phim th́ cũng nên biết những ǵ đă diễn ra với đất nước ḿnh. Hăy nghĩ đến những đồng bào ḿnh đă bị thảm sát oan khuất thế nào mà không có được một lời ăn năn, một sự sám hối của những kẻ gây ra tội ác.

Xin cùng ai đó, hăy giữ lại chút nào đó của ḷng tự trọng dân tộc ở mỗi hành vi, mỗi lựa chọn hàng ngày mà cá nhân chúng ta c̣n có thể…! (Cẩm Tú – Năng lượng Mới 510)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 5 2016, 07:50 PM
Post #82



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



Em đă đọc ở đâu đó nói rằng: Chân - thiện - mỹ thường được xem như ‘Bộ luật tối cao của loài người’, là nền tảng lư luận cơ bản nhất của cuộc sống con người; vươn tới chân - thiện - mỹ là phương châm chỉ đạo cần phải có trong mọi hoạt động của con người. Vậy th́ đối với văn hóa nghệ thuật nói chung và âm nhạc nói riêng th́ chân – thiện – mỹ là những tiêu chí chúng ta cần phải xem xét khi đánh giá một ḍng chảy âm nhạc nào đó trong xă hội. C̣n định nghĩa thế nào là chân – thiện – mỹ th́ em nhờ các bác t́m tài liệu tham khảo chính thống giúp em. smile.gif

Đây là một số quan điểm của em nôm na hiểu về khái niệm “nhạc cách mạng” theo phạm trù chân – thiện – mỹ:

Nhạc cách mạng hiểu theo phạm trù “chân”:

Vậy nhạc cách mạng có thể hiện tính “chân” của nó không? Nhạc cách mạng có phản ánh hiện thực khách quan của xă hội, có cổ súy cái đúng, lẽ phải, tính chính nghĩa, chính danh, có thể hiện tâm tư nguyện vọng của đại ta số người dân không, có phù hợp với trào lưu, ḍng chảy của thời đại không? Tính cách mạng của nó nếu xét về tính “chân” của âm nhạc là ǵ?

Nhạc cách mạng gắn liền với một giai đoạn xảy ra một biến cố lớn lao của lịch sử dân tộc đó là giai đoạn đất nước ta thực hiện cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Phải khẳng định rằng trào lưu cách mạng đó xảy ra ở nước ta là phù hợp với trào lưu cách mạng thế giới, trào lưu của thời đại; nó thể hiện khát vọng của dân tộc từ bao đời, của bao lớp cha ông đi trước đứng lên đấu tranh mà chưa thực hiện được. Nó thể hiện cái chân lư mà Bác Hồ đă nói “Nước Việt Nam là một, dân tộc việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể ṃn nhưng chân lư ấy không bao giờ thay đổi”. Như vậy nhạc cách mạng được h́nh thành một cách tự thân trong ḍng chảy của cuộc cách mạng ấy, được thăng hoa phát triển và đồng hành trong suốt chiều dài đấu tranh gian khổ của cuộc cách mạng. Nó trở thành nguồn cổ vũ động viên tinh thần vô cùng to lớn với mọi tầng lớp người dân Việt Nam sống, chiến đấu lao động và học tập từ khi phôi thai tới khi cách mạng thành công. Bản thân những điều đó nó đă thể hiện tính “chân”, tính chính thống của nó trong ḍng chảy âm nhạc Việt Nam trong suốt thời kỳ đó.

Do vậy, chúng ta không thể viện lư lẽ ǵ, để phủ nhận hoặc cố t́nh làm lu mờ vai tṛ, ảnh hưởng của nó như cách mà một số cá nhân mang danh chuyên gia, giáo sư-tiến sĩ âm nhạc này nọ đă làm. Đặc biệt là một số nhận định mang tính gán ghép, đánh đồng quan điểm sáng tác, giá trị tác giả, tác phẩm thuộc ḍng nhạc cách mạng với tác giả tác phẩm của một số ḍng nhạc khác nhằm mập mờ trắng đen về tính chính thống, chính nghĩa và chính danh của thể loại âm nhạc này. Cũng như việc so sánh giá trị, tầm ảnh hưởng thậm trí là nhân cách của các nhạc sỹ thuộc ḍng nhạc khác với các nhạc sỹ thuộc ḍng nhạc cách mạng; Họ là những nghệ sỹ biết hy sinh bản thân, từ bỏ những ham muốn vật chất tầm thường, chịu đựng gian khổ; thậm chí có người trong họ phải chịu sự oan khuất, dèm pha để sống lao động và sáng tạo những tác phẩm âm nhạc có giá trị trong điều kiện gian khổ và vô cùng thiếu thốn.

Nhạc cách mạng hiểu theo phạm trù “mỹ”:

Vậy nhạc cách mạng có thể hiện được cái hay cái đẹp, và nó có mang tính cách mạng về thể hiện cái hay cái đẹp trong các tác phẩm âm nhạc của ḿnh không.

Chúng ta có thể thấy rằng sức sống mănh liệt và khả năng truyền cảm của một số lượng rất lớn các tác phẩm âm nhạc thuộc thể loại nhạc cách mạng đă được thời gian chứng minh. Đó là những giai điệu đấy cảm xúc cho dù nó thuộc thể loại tráng ca, hùng ca; những giai điệu trữ t́nh, lăng mạn cách mạng. Những cái đẹp của âm nhạc cách mạng nó không chỉ thể hiện ở mặt đơn thuần việc người nhạc sỹ sử dụng kỹ thuật chuyên môn của ḿnh để tạo ra các âm thanh, ḥa âm, tiết tấu, giai điệu, ca từ giàu cảm xúc. Cái đẹp của tác phẩm âm nhạc cách mạng (như có lần em nói –trích dẫn) thể hiện ở tính cân đối, bố cục chặt chẽ và hoàn chỉnh; cái đẹp được thể hiện ở tính biến tấu đôi khi khá phức tạp theo cảm hứng của người nhạc sỹ sáng tác; cái đẹp thể hiện ở sự đ̣i hỏi kỹ thuật hát đôi khi rất khó đối với ca sỹ thể hiện. Cái đẹp thể hiện ở lời ca thường được chau chuốt mài dũa đến mức tinh tế trong việc xử lư thanh dấu tiếng Việt, nhuần nhuyễn với kư xướng âm của tác phẩm thanh nhạc. Cái đẹp c̣n được thể hiện ở tính chặt chẽ, khuôn mẫu, đ̣i hỏi kỹ thuật khắt khe đến mức tinh thông và điêu luyện của người biểu diễn, thể hiện tác phẩm.

Ngoài ra, các nghệ sỹ (sáng tác, biểu diễn) âm nhạc cách mạng c̣n là những người dấn thân, ḥa ḿnh vào cuộc sống chiến đấu, lao động để thực sự cảm nhận, khắc họa bằng h́nh tượng âm nhạc thể hiện vẻ đẹp của người lính trong chiến đấu, vẻ đẹp của non sông, tổ quốc, vẻ đẹp tâm hồn của con người, t́nh yêu đôi lứa. Cái đẹp trong các tác phẩm âm nhạc cách mạng mang tính thanh cao, giàu sự sáng tạo, giàu tính biểu cảm, thống nhất giữa nội dung và h́nh thức; cái đẹp của âm nhạc cách mạng là nó đep lại niềm vui, niềm hạnh phúc, nâng đỡ con người trong lúc khó khăn, tiếp thêm sức mạnh để con người vượt qua thử thách. Cái đẹp của ca khúc cách mạng là nó làm cho ta giữ vững niềm tin vào cuộc sống, vào mục tiêu, chân lư theo đuổi của cuộc đời, vào sự lạc quan về tương lai.

Do vậy, cho đến bây giờ có một số lượng các tác phẩm âm nhạc thuộc thể loại nhạc cách mạng mà giá trị nghệ thuật mang tính kinh điển đối với sinh hoạt âm nhạc Việt Nam (tác phẩm và trường hợp cụ thể tŕnh diễn nó trong quá khứ), là cái không thể để cho các tác phẩm thuộc một vài ḍng âm nhạc khác đem ra liệt kê, so sánh.

Âm nhạc nhạc cách mạng c̣n thể hiện tính cách mạng trong cái đẹp đó là sự tiếp thu những thành quả, tinh hoa của âm nhạc thể giới. Điều đó được thể hiện hiện sự đa dạng hóa các h́nh thức thể hiện: Trong giai đoạn này là các tác phẩm khí nhạc, giao hưởng, hợp xướng, các tác phẩm mang phong cách thính pḥng mà giá trị của tác phẩm cũng đă được khẳng định theo thời gian.

Cái đẹp của âm nhạc cách mạng c̣n là kế thừa truyền thống âm nhạc dân tộc, với những tác phẩm tuyệt vời mang phong cách âm nhạc giân gian. Ở đây c̣n phải kể một công việc mang tính cách mạng trong hoạt động âm nhạc là một khối lượng đồ sộ các thể loại dân ca của các hầu hết các dân tộc sống trên đất nước Việt Nam đă được khảo cứu sưu tâm, làm sống lại trên làn sóng của VOV. Đó là tài sản vô giá, có lẽ chỉ giai đoạn cách mạng này trong lịch sử dân tộc chúng ta mới làm được.

Cái đẹp của nền âm nhạc cách mạng là nó là môi trường, cái nôi đă trực tiếp hoặc gián tiếp đào tạo sản sinh ra các nghệ sỹ mà tŕnh độ của họ đă đạt tới một mức độ nào đó so với tŕnh độ của thế giới như Đặng Thái Sơn, Tôn Nữ Nguyệt Minh, Đặng Ngọc Long, Bùi Công Duy…

Nhạc cách mạng hiểu theo phạm trù “thiện”:

Trong các tác phẩm âm nhạc cách mạng, cho dù là các tác phẩm giàu tính chiến đấu, tính tuyên truyền th́ vẫn luôn thể hiện quan điểm rơ ràng về cái chính – cái tà, tin tưởng vào chiến thắng, tin tưởng vào sự chiến thắng của chính nghĩa, tin tưởng vào thắng lợi của cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, tôn vinh sự hy sinh cao cả, tinh thần xả thân. Tính thiện của âm nhạc cách mạng được thể hiện ở sự lạc quan, trữ t́nh cách mạng, t́nh cảm trong sáng; t́nh yêu đôi lứa, t́nh yêu con người, t́nh yêu non sông tổ quốc, t́nh cảm bạn bè đều gắn liền với t́nh yêu tổ quốc non sông, gắn với hơi thở cuộc sống trong công cuộc giải phóng xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Âm nhạc cách mạng c̣n thể hiện tính giáo dục. Nó cổ vũ cái đúng, cái tốt, cái đẹp trong quan hệ giữa con người với con người, giữa con người với xă hội, với thiên nhiên; phê phán những thói hư tật xấu, lên án cái ác, cái thấp hèn. T́nh yêu quê hương đất nước bao giờ cũng là cơ sở của ḷng yêu nước nồng nàn. Âm nhạc cách mạng c̣n hướng con người ta đến với những cảm xúc thẩm mỹ lành mạnh, hướng con người ta đến với sự trong sáng, thanh cao của tâm hồn, hướng tới những cái chung, sự ḥa đồng về cảm xúc; con người ta ít nghĩ tới cái tôi mà hướng tới cái chung, sự ḥa đồng giữa con người và cuộc sống; giữa thiên nhiên và đất trời, làm tâm hồn người nghe phong phú hơn về cảm xúc, trong sạch và hoàn thiện hơn về tinh thần. Âu đó cũng là tính cách mạng về quan niệm cái “thiện” từ trước tới này; xét về phạm trù “thiện” của âm nhạc cách mạng.

Trên đây là một số quan điểm của em về nhạc cách mạng và em đồng ư với một số bác là vẫn giữ nguyên tên gọi nhaccachmang.net. Đổi làm ǵ cho mắc mớ, ít ra thuần túy về chuyên môn đăng kư tên miền. smile.gif

Tự nguyện



PS - Hôm nay em lại tây tây, không phải đưa con đi học, ở lại cơ quan tới giờ. Có mấy lời tham gia với các bác, có ǵ sai xin các bác lượng thứ! smile.gif

- Một số ư em có tham khảo tài liệu trên mạng nhờ google nhưng chưa nêu trích dẫn.

This post has been edited by Nguyen Duy Hoang: Apr 6 2016, 04:10 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 6 2016, 07:15 PM
Post #83



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Không biết vô h́nh hay hữu ư mà bài của Nguyen Duy Hoang rất tiệp với cái bài ngay phía trên của tôi, như là một chuỗi diễn tiến tự nhiên của tư duy vậy. Dự định của tôi là sẽ có một bài với nội dung gần như thế nhưng nay NDH đă có bài c̣n hay hơn rồi th́ tôi chỉ biết nói hai từ: Cảm ơn. Bởi vậy cho phép tôi đi thẳng vào các câu hỏi vẫn c̣n đang bỏ lửng.

Khi nguoi-linh-tre cho rằng : "Em là hậu bối, dốt nhạc nên không có ư kiến về cái hội đồng ní nuận ǵ đó. Chỉ xin rụt rè giơ tay phát biểu là cứ để xă hội tự vận động. Cái nào hay th́ trường tồn, cái nào dở th́ tự nó bị đào thải, kiểu như CCCP, sắp tới hy vọng sẽ là chủ nghĩa Mao" th́ đó cũng chính là ư kiến của rất nhiều người. Phần đông người dân ta không mấy quan tâm đến những cái kiểu "ní nuận" như chúng ta đang bàn. Nghe nhạc là nghe thôi, thấy hay th́ nghe, không hay th́ thôi. Đơn giản vậy thôi và vấn đề cũng hết sức tự nhiên như vậy, mất nhiều th́ giờ bàn bạc làm ǵ cho mệt? Tuy nhiên, con người luôn luôn có khát vọng đi sâu vào t́m hiểu mọi chuyện, nhất là những vấn đề liên quan mật thiết đến chính con người như âm nhạc nên việc t́m hiểu âm nhạc cho ngọn ngành lại càng cần thiết. Vậy th́ thế nào là hay, thế nào là không hay? Khi câu hỏi này được đặt ra ta mới thấy sự phức tạp của vấn đề. Có cái với người này là hay nhưng với người khác lại là không hay và bản thân với mỗi người theo thời gian có sự đ̣i hỏi ngày càng cao theo nguyên lư "Chân – Thiện – Mỹ" đă nói trong bài của NDH ở trên. Như vậy nếu ngay từ thuở c̣n thơ đă được giáo dục âm nhạc th́ chắc chắn khả năng thẩm âm sẽ cao và đ̣i hỏi nghe nhạc cũng khắt khe hơn, người đó sẽ thích nghe những loại âm nhạc có tính kỹ thuật cao, gợi h́nh gợi ảnh, đa nghĩa và giàu biểu cảm đồng thời dị ứng với loại nhạc đơn giản, chỉ có hát và đàn thôi mà không diễn tả được điều ǵ hoặc chỉ ở tŕnh độ thấp.

Mặt khác, trong xă hội loài người không có điều ǵ là không cần đến sự chỉ đường dẫn lối. Sự phân tích mọi khía cạnh để đưa ra cái nên làm và loại bỏ đi những hướng không nên làm là hết sức cần thiết. Bới thế, lư luận là rất cần thiết, lư luận âm nhạc cũng vậy, rất cần, thậm chí lư luận cần phải đi trước một bước. Chỉ khi không đầu tư công sức, thời gian và tài năng cho nghiên cứu lư luận th́ đành chịu thiệt tḥi. Mấy nǵn năm qua người nông dân vẫn chỉ biết trồng lúa, chỉ đến khi các nhà nông học chỉ cho họ thấy việc trồng những loại cây khác có thể mang lại lợi ích gấp nhiều lần lúa th́ họ mới thay đổi cách làm. Và cứ thế, họ đi dần từ thấp đến cao: ban đầu là trồng ngô, tới trồng hồ tiêu, trồng cà phê, trồng chè, trồng cacao... và gần đây đă trồng đến loại cây cao cấp là macca… Sự thay đổi một lề thói cũ sang cách làm mới tốt hơn đ̣i hỏi phải có sự chỉ dẫn của lư luận và giáo dục. T́nh trạng vô chính phủ mọi người tranh nhau nói, nói không ai nghe ngoài đời hiện nay có khác ǵ chuyện trong thị trường âm nhạc hiện tại, mọi ca sĩ dù hay dù dở đều có khán giả của ḿnh, thậm chí có những ca sĩ không có giọng hát của một ca sĩ hạng trung b́nh lại có khán giả đông hơn những nghệ sĩ hàng đầu đất nước được đào tạo bài bản. Đó không có ǵ khác hơn là sự thất bại thảm hại của một nền giáo dục nói chung và giáo dục âm nhạc nói riêng. Bởi vậy tôi mong bác DTH cứ vững tâm cho những bài về các vấn đề lư luận trong tương lai nhé.

Tôi xin các bác phân biệt cho rơ ca khúc cách mạng chỉ là một bộ phận của nhạc cách mạng. Nhạc cách mạng là cách nói vắn tắt của tên gọi đầy đủ của nền âm nhạc cách mạng Việt Nam. Khi đă xác định rơ như thế th́ ta sẽ có câu trả lời mà bác TCK308448 đă nêu. Kể từ năm 1940, âm nhạc ở miền Nam có ǵ? Đặc biệt, trong những năm đất nước bị chia cắt, âm nhạc miền Nam có thành tựu ǵ? Chắc chắn ai cũng biết rằng âm nhạc miền Nam chủ yếu ở các đô thị bị tạm chiếm không có ǵ ngoài các ca khúc phản chiến và nhạc vàng… phản ánh chính cái thực tại khách quan trong thời gian đó là nhân dân đang sống kiếp nô lệ với tâm trạng ai oán, năo nề, sầu bi. Ngoài ra làm ǵ có giao hưởng, hợp xướng, chưa nói tới kịch hát (opera). Xét về bản sắc th́ chỉ thấy sự èo uột, lười biếng và ươn hèn, làm sao có tư ánh sáng nào le lói phía xa? C̣n các nhạc sĩ sống trong các chiến khu (D, C, E) hễ sáng tác xong là gửi ra miền Bắc dàn dựng và biểu diễn chứ có tác phẩm nào được dàn dựng ngay ở chiến khu đâu? Có chăng là những tiết mục nhỏ lẻ phục vụ tại chỗ ngơ hầu giải cứu sự thèm khát văn nghệ của các chiến sĩ trong chiến khu thôi chứ làm ǵ có nền âm nhạc nào ở đây được? Thế nhưng, nh́n ra miền Bắc, ta thấy sự phát triển hùng hậu và bài bản cả về số lượng và chất lượng của âm nhạc. Ngoài ca khúc cho đơn ca c̣n có ca khúc viết cho song ca, tốp ca, hợp xướng. Khí nhạc cũng rất phát triển, rất nhiều nhạc sĩ viết nhạc không lời cho từng lại nhạc cụ chuyên biệt (độc tấu piano, độc tấu violin, độc tấu cả các nhạc cụ dân tộc như sáo trúc, t'rưng, klongput..., song tấu violin và piano, song tấu hai violin, tam tấu, tứ tấu...) và viết cho cả dàn nhạc (giao hưởng). Nhiều vở kịch hát và ba lê nổi tiếng của thế giới được tŕnh diễn trên sân khấu Thủ đô ngay từ những năm đầu của thập kỷ 60. Chính những thành tựu ấy đă góp phần quan trọng vào thắng lợi cuối cùng của các cuộc kháng chiến của dân tộc. Sức mạnh của âm nhạc cách mạng đă biến thành sức mạnh vật chất góp vào ḍng thác cách mạng đẩy bật âm nhạc lạc hậu vô h́nh vô ảnh không bản sắc ra khỏi bờ cơi Việt Nam khiến cho những người di tản dù có không công nhận cũng không được v́ nếu không công nhận cũng chả có giá trị ǵ. Bất cứ một nhà lư luận phê b́nh âm nhạc nào khi t́m hiểu về âm nhạc Việt Nam gần một thế kỷ qua bắt buộc cũng phải nhắc tới âm nhạc cách mạng VN, nếu không sẽ là sự phiến diện không thể chấp nhận được. Như vậy không thể nào phủ nhận được rằng ḍng chảy âm nhạc đó là ḍng chảy lớn nhất ở nước Việt Nam mới trong gần 80 năm qua.

Đó là một sự thật khách quan. Chỉ khi ḍng thác đó xuất hiện và lớn mạnh th́ dân ca và nhạc cổ truyền của dân tộc mới chịu ảnh hưởng mạnh và phát triển theo rất mạnh mẽ như ngày nay. Chưa bao giờ các thể loại âm nhạc cổ truyền phát triển mạnh như thế, như dưới chế độ mới này. Từ những chủ đề ai oán đẫm nước mắt từ xa xưa, th́ nay đă xuất hiện những bài dân ca, nhạc cổ truyền theo tích mới tươi sáng hơn, lạc quan hơn giúp thay da đổi thịt nhạc cổ truyền. Như thế cũng có thế coi dân ca và nhạc cổ truyền là một bộ phận của nền âm nhạc cách mạng Việt Nam vậy.

Viết đến đây tôi hết sức mong bác timlaikyuc yên tâm, tĩnh trí tiếp tục sưu tầm và giới thiệu những bài hát mới, cả dân ca và nhạc cổ truyền nữa. Thời gian qua có vẻ bác đă bị "ngoại cảnh" tác động mạnh và có phần phân tâm rồi đấy. Diễn đàn rất mong những bài hát mới, cả bài hát người lớn và thiếu nhi lẫn dân ca và nhạc cổ truyền lại tiếp tục xuât hiện v́ tất cả những cái đó mới là trọn vẹn nhạc cách mạng.

P/S : Bài viết vừa qua của Nguyen Duy Hoang hay lắm, thật là ngoài mong đợi của tôi. Tiếc là bài viết được hoàn thành trong bối cảnh tác giả "tây tây". Giá không "tây tây" mà vẫn viết được như thế th́ c̣n tốt hơn nhiều. Nhưng có lẽ tác giả không hề "tây tây" đâu mà viết vậy cho khiêm tốn đó thôi. À, kể ra NDH cứ giữ nguyên bài hát Niềm vui ra khơi như ban đầu th́ có lẽ tốt hơn v́ thú thật với bạn là khi tôi nhấp chuột vào bài hát ấy để nghe th́ chợt nhận ra dường như ḿnh đă quên mất chính bài hát mà ḿnh đă giới thiệu này. Nghe xong bài th́ những giọt nước mắt đă lăn dài trên má. Có bao giờ, có ở đâu âm nhạc đẹp đẽ và có sức mạnh to lớn lay chuyển cả những tâm hồn người sắt đá và khô héo được như thế? Xin cảm ơn NDH. Cảm ơn các bác đă đọc.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 6 2016, 09:55 PM
Post #84



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 74
Thank(s): 0
Joined: 16-04-10
Member No.: 12,022



Xin chào các bác. Tôi cũng định như bác VHA là để cho các thành viên khỏi phân tâm về chuyện này mà làm ảnh hưởng đến mạch chung chính của diễn đàn đó là thưởng thức âm nhạc. Nhưng nay nhớ lại điều mà chúng ta cùng nói từ trước là hiện nay có rất nhiều tài liệu nói về chủ đề này nhưng vẫn chưa đi đến thống nhất, vẫn c̣n gây tranh luận. V́ vậy, diễn đàn chúng ta cần xây dựng nên chuẩn mà chúng ta công nhận và không phải chứng minh nữa, không c̣n có những thắc mắc phát sinh nữa như bác DTH nêu quan điểm chúng ta phải “tự trồng rau sạch!”.

V́ vậy, tôi xin phép được trở lại cùng các bác. Tôi vẫn đưa ra một số thắc mắc sau mong các bác lư giải hộ để “đả thông tư tưởng” và dựa trên cơ sở cùng xây dựng, hoàn thiện điều mà chúng ta bàn luận trong khi chờ đợi phần 3 của bác DTH. Có ǵ chưa phải mong các bác thông cảm và bỏ qua.

Đầu tiên, con người luôn mong muốn hướng tới những cái cao cả, cái đẹp, tinh hoa của nhân loại. Đúng, rất đúng. Tuy nhiên, nó phụ thuộc vào môi trường sống, năng khiếu và lĩnh vực mà người đó, nhóm đó quan tâm. Âm nhạc cũng chỉ là một lĩnh vực thôi, chưa nói là một nghề để kiếm sống v́ vậy, giáo dục âm nhạc cũng không phải là bắt buộc toàn dân? Giáo dục ở đây có chăng là giáo dục về nhạc lư, về kỹ thuật chuyên sâu về âm nhạc. Nhưng cái hay, cái hồn của âm nhạc nó là một cái rất tự nhiên của âm nhạc, không nhất thiết phải được dạy nhạc lư th́ nó mới đến được với người nghe, tất nhiên có biết th́ vẫn hơn bởi hiểu được cách xử lư. Mà cái hay này nó phụ thuộc vào tinh cách bẩm sinh và tâm hồn của người nghe. Chưa chắc một bài nhạc có kỹ thuật cao đă chiếm được cảm t́nh của người nghe nhiều hơn một bài hát mà cảm xúc, cái hồn của nó chuyển tải được đến người nghe nhiều hơn. Ví dụ cụ thể, nhạc theo khuynh hướng trữ t́nh lăng mạn được nghe lớn hơn rất nhiều so với nhạc theo khuynh hướng cách mạng (40-75)?

Tính lư luận, chỉ đường dẫn lối là rất quan trọng, đúng, nhưng nó cần mang tính thực tế, phù hợp với thời đại và phục vụ cho nhu cầu cuộc sống của cá nhân hay nhóm đó hay của xă hội. Nền giáo dục âm nhạc của chúng ta không hề thất bại, nó rất mang tính thực tế. Tuy nhiên, do cơ chế thị trường phát triển quá nhanh, mục tiêu phục vụ giao lưu kinh tế, văn hoá giữa các quốc gia, gác lại quá khứ để hướng tới tương lai (nhưng không v́ thế mà giũ bỏ quá khứ cũng lật lại những cái không đáng lật lại v́ không ai đánh kẻ chạy lại) công nghệ thông tin bùng nổ và nhiều lư do mất kiểm soát khác của nhà nước. Nhưng tuy nhiên, sở dĩ mảng âm nhạc theo khuynh hướng cách mạng có ít khán giả hơn mảng trữ t́nh lăng mạn, mảng trẻ lai căng là do khuynh hướng cách mạng đă thành công và chấm dứt vào 1975, giờ chỉ c̣n dư âm do các ca sĩ trẻ hát lại. Hiện nay, khuynh hướng trữ t́nh lăng mạn đang chiếm vài tṛ lớn nhất và nó đă diễn ra mạnh mẽ không bị g̣ bó do cách mạng cấm đoán từ 1975 đến nay tức là hơn 40 năm. C̣n ngày nay, khuynh hướng chính trị hay “cách mạng” đang khủng hoảng về đường lối và chưa thể hiện được cái tính chân của nó như chống tham nhũng, vô cảm, dịch bệnh, thực phẩm bẩn và các vấn đề nhức nhối khác của xă hội được quan tâm th́ chưa thấy ǵ? Nên mảng này ít thính giả, chỉ c̣n dư âm của thế hệ chúng ta mà thôi, đă sống trong thời kỳ chiến tranh và cũng đă từng tham gia trợ chiến và cầm súng chiến đấu. Nên nhớ, nhạc có kỹ thuật cao chưa chắc đă đi vào ḷng người bằng nhạc đơn giản nhưng giàu cảm xúc, lay động ḷng người. Ví dụ: Một anh chàng có học vị, bằng cấp nọ kia, tuy nhiên khô như ngói, nói năng lắp bắp chưa chắc đă hấp dẫn một cô gái bằng anh chàng không có học vị bằng, tuy nhiên lại lăng mạn, khéo nói, giỏi tán.

Hơn nữa, âm nhạc nó chỉ là một chuyên ngành như bao chuyên ngành khác thôi bác ạ. Không bắt buộc phải đi vào chuyên sâu nếu như không có thời gian và điều kiện. Cụ thể nhiều người yếu về viết văn là do thất bại của nền GD văn học? Nhiều người đàn ông không tự sửa điện và hỏng hóc trong nhà th́ là do thất bại của GD kỹ thuật, nhiều người không am hiểu về y học là thất bại của GD y học? Nhiều người không hiểu về cấu tạo sinh vật th́ là do thất bại về GD sinh vật? Tất cả là lư tưởng hoá nhưng không phải là bắt buộc và con người không thể lư tưởng hoá trên tất cả lĩnh vực được, khả năng là có hạn.

Đọc qua các tài liệu đă dẫn, và trong bài luận phần 2 của bác DTH chúng ta nên phân biệt rơ: theo tôi chỉ có nền cổ nhạc và nền tân nhạc Việt Nam chia ra theo các giai đoạn thôi. Trong đó “cách mạng” chỉ là một khuynh hướng sáng tác cho mấy thể loại nhạc trong nền tân nhạc Việt Nam cùng với mấy khuynh hướng khác như trữ t́nh lăng mạn, bài ca đất nước, tôn giáo…và cổ nhạc chứ không có “nền âm nhạc cách mạng Việt Nam”. Trong giai đoạn kháng chiến cứu nước, th́ khuynh hướng cách mạng đóng vai tṛ chủ đạo và các khuynh hướng khác, nhất là trữ t́nh lăng mạn tích cực phải tạm lắng xuống, chưa nói là bị cấm đoán ở ngoài Bắc. Khuynh hướng cách mạng bị cấm đoán ở trong nam.

Cái mà bác VHA đă dẫn về thành tựu của nền tân nhạc theo khuynh hướng cách mạng ngoài bắc th́ chúng ta rất thừa nhận, tôi thừa nhận hoàn toàn. Mặt khác xét về quy mô, thành tích trong “thi thố” th́ được nhưng theo tiêu chí đi vào ḷng người th́ chưa chắc đă vượt qua khuynh hướng trữ t́nh lăng mạn. Nhưng khuynh hướng sáng tác về cách mạng đă tạm chấm dứt sau năm 1975 nó không c̣n chảy riêng đến nay nữa nó đă hoà quyện vào ḍng chảy chung của các khuynh hướng, đến nay chỉ c̣n dư âm nhưng dư âm đó vẫn c̣n khá lớn. Đến nay mảng âm nhạc dành cho người lính vẫn tiếp tục được sáng tác (v́ nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc là không ngưng nghỉ), tuy nhiên nó đă theo khuynh hướng trữ t́nh lăng mạn về quê hương đất nước và khuynh hướng trữ t́nh lăng mạn đă chiếm lĩnh từ 1975 đến nay (theo tôi).

Tiếp tục, dân ca và nhạc cổ truyền là nền cổ nhạc lâu năm (hàng trăm hàng ngàn năm lịch sử, tân nhạc mới có được mấy chục năm. Hơn nữa, tôi lại nói lại rằng, cách mạng chỉ là một trong những khuynh hướng khách quan để cổ nhạc và tân nhạc dựa vào đó mà sáng tác theo trong thời kỳ (40-75). Ví như A là tập lớn (dân ca cổ truyền), B là tập con (khuynh hướng cách mạng trong 30 năm chủ đạo) và B nằm hoàn toàn trong A. A và B có thành phần của nhau nhưng A là tập lớn nên không thể hoàn toàn thuộc B. V́ vậy, dân ca và nhạc cổ truyền (cổ nhạc) là một bộ phân của “nhạc cách mạng” (tân nhạc) là phiến diện và khó kiểu. Cách mạng chỉ là một khuynh hướng bộ phận trong nền cổ nhạc VN (Dân ca và nhạc cổ truyền cả 3 miền).

Nhạc thiếu nhi và khí nhạc cũng vậy, cách mạng chỉ là một khuynh hướng khách quan để dựa vào sáng tác thôi. Nó c̣n chủ đề của nhiều khuynh hướng khác nữa.
Nhạc trẻ 80, nhạc trẻ lai căng thời nay, âm nhạc mang âm hưởng dân gian hiện nay là hoàn toàn theo khuynh hướng trữ t́nh lăng mạn chứ không theo khuynh hướng cách mạng. Bởi trong thời kỳ cách mạng (40-75). Khuynh hướng trữ t́nh lăng mạn tích cực, cá nhân bị cấm đoán nên chỉ có cơ hội phát triển ở miền nam. Nhưng sau 75 không bị cấm đoán nữa nên đă bùng nổ đến nay.

Mặt khác, tôi lấy một thí dụ phải nói hơi buồn cưởi nhưng nó là giả định. Nếu Pháp và Mỹ không đến xâm chiếm chúng ta th́ sao. Khi ấy, khuynh hướng cách mạng không xuất hiện. Chỉ có khuynh hướng trữ t́nh lăng mạn, t́nh yêu quê hương đất nước, tôn giáo…th́ không lẽ chúng ta không tiếp thu tinh hoa âm nhạc thế giới, dân ca và nhạc cổ truyền không thể phát triển mà có thể tiêu vong? Nền tân nhạc cứ bi quan, sướt mướt?

Tóm lại: Cụm từ "nhạc cách mạng" chỉ phù hợp cho tân nhạc giai đoạn 40-75 chủ yếu viết về chiến đấu và bảo vệ tỏ quốc, phục vụ cho lư tưởng cách mạng. Nhưng từ 75 đến nay, khi đă hoà b́nh th́ khủng hoảng về đường lối, tên gọi "nhạc cách mạng" là khiên cưỡng và không phù hợp cho cả nền tân nhạc từ 75 đến nay chưa đề cập đến việc lại cho cổ nhạc là một tập con của nó??. Hiện nay người ta chỉ gọi là nhạc chính thống hay truyền thống khi nhắc lại kư ức giai đoạn 45-75 thôi.

Vả rốt cuộc, chúng ta nên gọi là "nhạc theo khuynh hướng cách mạng"? tức là âm nhạc đại chúng được sáng tác trong giai đoạn kháng chiến 45-75 ở VN?

Trên đây là ư kiến cá nhân. Có ǵ sai mong các bác giải đáp để chúng ta cùng xây dựng nên “khái niệm nhạc cách mạng” theo tiêu chí “rau sạch smile.gif ”. Xin cảm ơn các bác.
Đất nước trọn niềm vui



This post has been edited by TCK308448: Apr 8 2016, 02:15 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
DTH
post Apr 8 2016, 06:29 PM
Post #85



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 13
Thank(s): 0
Joined: 31-10-12
Member No.: 25,285



Bận quá chỉ cố bài post dạng tên lửa vào hầu các bác, hứa các bác từ giờ đến 30-4 sẽ giải quyết vấn đề cụ thể, đầy đủ nên có mấy ư hỏi bác VHA và các bác khác quan tâm mấy vấn đề:

V/ đề 1:
1- Trong bài thơ “ Giới thiệu”, Xuân Diệu đă viết:
“Cơm áo không đùa với khách thơ…”, vậy câu này áp dụng vào hiện nay như thế nào?
2- Năm 80, một loạt các nghệ sĩ bị cắt hết biên chế phải lăn ra đường kiếm sống.
3- BHXH, BHYT, thu phí nghe nhạc
4- Nhạc sĩ Phó Đức Phương phải vào tận Show diễn để đ̣i tiền bản quyền thay mặt trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam.
5- Một show diễn các ca sĩ nổi bây giờ hàng chục triệu VNĐ>> phụ cấp hàng năm những người hoạt động lâu năm trong ngành VHNT.

V/ đề 2:
1- Mỹ- Việt b́nh thường hóa quan hệ, nguyên Phó TT Nguyễn Cao Kỳ về thăm quê cha đất tổ
2- Cục Nghệ thuật biểu diễn cấp danh mục các bài hát được phép biểu diễn
3- Các ca sĩ , nghệ sĩ Hải ngoại được phép về nước hát, biểu diễn

V/ đề 3:
1- Thành tựu âm nhạc VN đối với trong nước và thế giới (môi trường VN và môi trường nước ngoài)
2- Xu hướng, các trào lưu nhạc Việt đă qua và hiện nay.
3- Kết luận của GS Trần Quang Hải :

Giá trị âm nhạc Việt Nam trong giai đoạn lịch sử bi thảm, khó khăn mà chúng ta hiện nay đang trải qua, sẽ được chấp nhận, hay bị đào thải là do nơi sự cố gắng của mỗi cá nhân, mỗi nghệ sĩ. Khi chúng ta tự hào nhạc của tổ tiên và hănh diện khi học hỏi cũng như lúc tŕnh diễn, t́m đủ mọi cách để vun bồi, phát triển và truyền lại cho đám hậu sinh theo một đường lối tốt đẹp, phản ảnh dân tộc tính th́ trong tương lai, nhạc Việt sẽ được nẩy nở ngày càng đẹp hơn, giàu hơn, phong phú hơn để tạo một chỗ đứng vững mạnh trong vườn nhạc Á châu. Chính dân tộc Việt Nam sẽ quyết định sự sống c̣n của nền âm nhạc Việt trong tương lai .

V/ đề 4:
Quyết tâm của Đảng, Nhà nước ta:

"Xác định xây dựng nền văn hoá Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc trong giai đoạn phát triển mới."

Cảm ơn các bác đă đọc!

This post has been edited by DTH: Apr 8 2016, 06:38 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 9 2016, 11:01 AM
Post #86



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 74
Thank(s): 0
Joined: 16-04-10
Member No.: 12,022



Bận quá chỉ cố bài post dạng tên lửa vào hầu các bác, hứa các bác từ giờ đến 30-4 sẽ giải quyết vấn đề cụ thể, đầy đủ nên có mấy ư hỏi bác VHA và các bác khác quan tâm mấy vấn đề:

V/ đề 1:
1- Trong bài thơ “ Giới thiệu”, Xuân Diệu đă viết:
“Cơm áo không đùa với khách thơ…”, vậy câu này áp dụng vào hiện nay như thế nào?
2- Năm 80, một loạt các nghệ sĩ bị cắt hết biên chế phải lăn ra đường kiếm sống.
3- BHXH, BHYT, thu phí nghe nhạc
4- Nhạc sĩ Phó Đức Phương phải vào tận Show diễn để đ̣i tiền bản quyền thay mặt trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam.
5- Một show diễn các ca sĩ nổi bây giờ hàng chục triệu VNĐ>> phụ cấp hàng năm những người hoạt động lâu năm trong ngành VHNT.

Thời kỳ đổi mới, kinh tế thị trường là không đơn giản, cạnh tranh khốc liệt. Không c̣n “chất thơ” như thời bao cấp, thời chiến?
V/ đề 2:
1- Mỹ- Việt b́nh thường hóa quan hệ, nguyên Phó TT Nguyễn Cao Kỳ về thăm quê cha đất tổ
2- Cục Nghệ thuật biểu diễn cấp danh mục các bài hát được phép biểu diễn
3- Các ca sĩ , nghệ sĩ Hải ngoại được phép về nước hát, biểu diễn

- Thúc đẩy quan hệ quốc tế, gác lại quá khứ và hướng tới tương lai, phát triển kinh tế, văn hoá, xă hội.
- “Cảm ơn” Pháp, Mỹ nguỵ và chư hầu đă xâm lược nước ta, đốt phá làng mạc của ta, giết chóc đồng bào ta để ta có được “cái nền âm nhạc cách mạng” hùng hậu trong thời kỳ đó. Nếu không có họ sang xâm lược th́ nền cổ nhạc và tân nhạc của ta vẫn cứ lẹt đẹt và không thể phát triển được??

V/ đề 3:
1- Thành tựu âm nhạc VN đối với trong nước và thế giới (môi trường VN và môi trường nước ngoài)
2- Xu hướng, các trào lưu nhạc Việt đă qua và hiện nay.
3- Kết luận của GS Trần Quang Hải :

Giá trị âm nhạc Việt Nam trong giai đoạn lịch sử bi thảm, khó khăn mà chúng ta hiện nay đang trải qua, sẽ được chấp nhận, hay bị đào thải là do nơi sự cố gắng của mỗi cá nhân, mỗi nghệ sĩ. Khi chúng ta tự hào nhạc của tổ tiên và hănh diện khi học hỏi cũng như lúc tŕnh diễn, t́m đủ mọi cách để vun bồi, phát triển và truyền lại cho đám hậu sinh theo một đường lối tốt đẹp, phản ảnh dân tộc tính th́ trong tương lai, nhạc Việt sẽ được nẩy nở ngày càng đẹp hơn, giàu hơn, phong phú hơn để tạo một chỗ đứng vững mạnh trong vườn nhạc Á châu. Chính dân tộc Việt Nam sẽ quyết định sự sống c̣n của nền âm nhạc Việt trong tương lai .

V/ đề 4:
Quyết tâm của Đảng, Nhà nước ta:

"Xác định xây dựng nền văn hoá Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc trong giai đoạn phát triển mới."

Đảng, nhà nước và nhân dân ta mong muốn:
- Thúc đẩy giao lưu văn hoá, không muốn lạc hậu so với thế giới và khu vực.
- Bảo vệ bản sắc, văn hoá cổ truyền.
- Không muốn khi thế hệ nhân chứng sống, 7x đời đầu, 6x, 5x trở về trước không c̣n nữa th́ âm nhạc theo khuynh hướng cách mạng 45-75 sẽ ngủ quên măi măi?!

Sao Hàn với nón lá Việt Nam, thể hiện t́nh hữu nghị, hợp tác và hướng tới tương lai tốt đẹp!








This post has been edited by TCK308448: Apr 10 2016, 09:04 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 11 2016, 06:09 PM
Post #87



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Mấy hôm nay quá bận nên trả lời các câu hỏi của các bác chậm trễ, mong các bác thông cảm cho. Tôi cũng thấy vui v́ bác TCK308448 đă quay lại chuyện tṛ tiếp. Điều này là hợp lư v́ theo thời gian, một vấn đề được giải quyết th́ lại nảy sinh vấn đề mới đ̣i hỏi xem xét và t́m cách giải quyết. Cuộc sống là như vậy, không bao giờ có chuyện mọi vấn đề đều được giải quyết trọn vẹn và chúng ta chỉ có mỗi việc ngồi chơi uống trà và nghe nhạc đâu. Mấy vấn đề hai bác TCK308448 và DTH nêu có những điểm tương đồng. Bởi vậy cho phép tôi được nêu ư kiến chung như sau (Phần trích dẫn tôi để chữ in nghiêng):

V/ đề 1:
1- Trong bài thơ “ Giới thiệu”, Xuân Diệu đă viết:
“Cơm áo không đùa với khách thơ…”, vậy câu này áp dụng vào hiện nay như thế nào?


Đây là một chân lư không tuyệt đối. Nói khác đi, nó không phải là một chân lư mà chỉ là một câu thơ mà thôi, không hơn không kém. Tuy nhiên nhiều người thích nhắc đi nhắc lại câu thơ này và họ cũng áp dụng nó vào cuộc sống như một phương châm sống. Tuy nhiên, giá trị cuộc sống th́ lại là thứ có quy luật riêng mà con người không thể chi phối một cách đơn giản được. Khi bạn đă dùng nghệ thuật làm phương tiện kiếm tiền th́ giá trị nghệ thuật của bạn sẽ tỷ lệ nghịch với số tiền kiếm được. Có những thi sĩ và những nhà khoa học suốt đời tận tâm với công việc của ḿnh bất chấp họ rách rưới khổ cực ra sao và họ sung sướng với điều đó. C̣n với hiện tại, tôi cho rằng nên kiếm tiền vừa phải thôi, dành thời gian và công sức để tăng giá trị nghệ thuật lên. Trước đây Trọng Tấn chưa đi hát nhiều như bây giờ, c̣n kiêm cả việc giảng dạy ở Nhạc viện, th́ anh hát khá hay. Nhưng từ sau khi thôi giảng dạy, lại có vợ làm quản lư luôn cho, anh hát rất nhiều, mọi thể loại, th́ giọng hát đi xuống thấy rơ. Giọng anh trở nên vừa hời hợt, lại vừa tối đặc biệt ở những nốt âm khu cao.

2- Năm 80, một loạt các nghệ sĩ bị cắt hết biên chế phải lăn ra đường kiếm sống.

Đây là một câu chuyện dài mà nói vài câu không thể hết ư. Dịp tết vừa qua tôi có tới thăm NSND Thúy Quỳnh v́ biết bà vừa bị găy chân. Tại nhà bà, tôi gặp và nói chuyện với con trai lớn của bà mà hiện anh là phó giám đốc Nhà hát CMNVN. Tôi nêu câu hỏi hệt như bác đă nêu ở đây th́ được anh bác bỏ luôn : "Làm ǵ có chuyện đó". Hỡi ôi, ngay bên cạnh tôi lúc ấy là nghệ sĩ Kiều Hưng, nạn nhân sờ sờ của cái quyết định giảm biên chế đó, và trong tay tôi c̣n nguyên văn bản của cái quyết định đó. Nhưng mà thôi, ngày tết không dông dài. Chỉ nói vắn tắt rằng đó là một sai lầm khủng khiếp xuất phát từ nhận thức hạn chế và kém cỏi của những người làm công tác văn hóa văn nghệ nước nhà. Và hậu quả của nó c̣n để lại đến ngày nay…

3- BHXH, BHYT, thu phí nghe nhạc

Điều này là quá đúng. Phù hợp với trào lưu của một xă hội tiên tiến.

4- Nhạc sĩ Phó Đức Phương phải vào tận Show diễn để đ̣i tiền bản quyền thay mặt trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam.

Tôi tuyệt đối ủng hộ điều này. Đă có Luật bản quyền mà người ta c̣n cứ cố làm trái một cách rất thô bỉ. Không thể chấp nhận được… Chắc nhiều người sẽ bảo: Cái ông Phó Đức Phương này không ngồi ở nhà mà viết nhạc c̣n đi đ̣i nợ thuê làm ǵ cho nó hạ giá trị của một nhạc sĩ lăo thành? Xin thưa rằng tôi biết rơ nhạc sĩ Phó Đức Phương rất tâm huyết với Trung tâm bảo vệ quyền tác giả âm nhạc đồng thời ông cũng vẫn viết nhạc rất đều tay đấy và không gửi cho ai hát hộ cả. Hỏi tại sao th́ ông bẩu gửi làm ǵ cho phí tác phẩm của ḿnh v́ “chúng nó” làm sao mà tŕnh diễn cho ra hồn đứa con ḿnh được? Có rất nhiều nhạc sĩ giống như Phó Đức Phương đấy.

5- Một show diễn các ca sĩ nổi bây giờ hàng chục triệu VNĐ>> phụ cấp hàng năm những người hoạt động lâu năm trong ngành VHNT.

Đây là một bất công thậm tệ. Cách giải quyết thế nào th́ tôi không biết v́ không phải trách nhiệm của ḿnh. Chỉ biết rằng, nếu tôi là ca sĩ thị trường có thu nhập như một trong số họ hiện nay th́ tôi chỉ nhận 1/10 số tiền ấy thôi, c̣n 9/10 tôi sẽ lập quỹ bảo trợ các nhạc sĩ và ca sĩ nghèo khó, hoặc sẽ xây nhà dưỡng lăo cho họ ở.

V/ đề 2:
1- Mỹ- Việt b́nh thường hóa quan hệ, nguyên Phó TT Nguyễn Cao Kỳ về thăm quê cha đất tổ
2- Cục Nghệ thuật biểu diễn cấp danh mục các bài hát được phép biểu diễn
3- Các ca sĩ , nghệ sĩ Hải ngoại được phép về nước hát, biểu diễn


Điều này là rất tốt, phản ánh đúng truyền thống hiếu nghĩa của dân tộc ta. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải hiểu cho rơ một điều thế này: Không phải ai cũng được Nhà nước ta cho phép trở về thăm quê hương đâu, giống như chỉ cấp phép cho một số bài hát được phép biểu diễn, không phải tất cả. Cái này chỉ là động tác chính trị mà thôi, gọi là ḥa hợp dân tộc ư mà. Chả có tư nghệ thuật nào trong chuyện đó đâu.

V/ đề 3:
1- Thành tựu âm nhạc VN đối với trong nước và thế giới (môi trường VN và môi trường nước ngoài)


Thành tựu về âm nhạc của VN trong nước cũng đủ cả mọi thể loại nhưng thật ra không có bao nhiêu ư nghĩa với thế giới đâu. Thế giới họ không nghe âm nhạc bác học của VN v́ ngoài Đặng Thái Sơn và vài người khác ra th́ chả có ǵ đáng nghe cả. C̣n cái gọi là ca khúc nhạc trẻ th́ lại càng vớ vẩn đối với họ, nó chưa đáng gọi là học sinh tập tọe làm nghệ thuật. Nó chỉ có giá trị đối với cái tai của giới trẻ và một bộ phận khán giả trong nước bây giờ thôi. Cái thế giới muốn nghe chính là các loại h́nh âm nhạc dân gian (dân ca) và nhạc cổ truyền (chèo, tuồng, trầu văn) cơ. Một số sáng tác của các nhạc sĩ đầu đàn của âm nhạc cách mạng cũng cũng khiến họ chú ư như vài sáng tác (khí nhạc và cả ca khúc) của Văn Cao, Nguyễn Xuân Khoát, Đỗ Nhuận, Nguyễn Thiện Đạo, Đỗ Hồng Quân...

2- Xu hướng, các trào lưu nhạc Việt đă qua và hiện nay.

Cách mạng Việt Nam đă bước sang giai đoạn phát triển mới mạnh mẽ hơn trước. Không có chuyện cách mạng đă ngừng kể từ ngày 1.5.1975. Tuy hiện nay không có hoặc rất ít tiếng súng nhưng không v́ thế mà ít cam go gay cấn hơn trước. Ngược lại, phạm vi cách mạng đă mở rộng cả theo không gian, thời gian và chiều sâu. Trước đây, mặt trận chính là trận địa tiêu diệt quân thù. C̣n ngày nay mặt trận vừa có trận địa tiêu diệt quân thù, vừa có lĩnh vực kinh tế cam go, vừa có quan hệ đối ngoại đa chiều và phức tạp, vừa có chống tự thoái hóa và diễn biến ḥa b́nh lại vừa có đối phó với người khổng lồ láng giềng TQ vừa xảo quyệt, vừa gian manh lại vừa manh động như kẻ cướp. Cực kỳ phức tạp. Với vài phác họa ấy đă thấy nảy sinh bao nhiêu mặt của cuộc sống phong phú hôm nay. Vậy th́ âm nhạc đă làm được ǵ để phản ánh và ca ngợi ngàn triệu vẻ đẹp trong cuộc sống ấy? Hầu như chưa làm được ǵ. Mới chỉ có mỗi chuyện “anh yêu em, em cũng yêu anh, đôi ta yêu nhau, hờn giận và ghen tuông lộn tùng phèo” là quan trọng nhất, chính nhất, quán xuyến hầu hết các ca khúc thể loại này (Tất nhiên cũng c̣n một tỷ lệ ít ỏi hơn nói về những t́nh cảm xưa cũ, chuyện hồi cố hương, nhớ quê, kiếp đời phiêu dạt, bạc bẽo...). Quá chán phải không ạ? Như thế tức là, âm nhạc đang rơi xuống cái vực của sự thoái trào của nó chứ không phải là phát triển ǵ đâu, không có ǵ hay hớm đâu. Mong muốn âm nhạc phát triển đi lên th́ phải đợi 20-30 năm nữa là sớm nhất, nếu như có sự chung tay của tất cả các bộ ngành, toàn xă hội. Nhưng trước hết phải t́m cho ra người cầm chịch đủ tài năng.

3- Kết luận của GS Trần Quang Hải: Giá trị âm nhạc Việt Nam trong giai đoạn lịch sử bi thảm, khó khăn mà chúng ta hiện nay đang trải qua, sẽ được chấp nhận, hay bị đào thải là do nơi sự cố gắng của mỗi cá nhân, mỗi nghệ sĩ. Khi chúng ta tự hào nhạc của tổ tiên và hănh diện khi học hỏi cũng như lúc tŕnh diễn, t́m đủ mọi cách để vun bồi, phát triển và truyền lại cho đám hậu sinh theo một đường lối tốt đẹp, phản ảnh dân tộc tính th́ trong tương lai, nhạc Việt sẽ được nẩy nở ngày càng đẹp hơn, giàu hơn, phong phú hơn để tạo một chỗ đứng vững mạnh trong vườn nhạc Á châu. Chính dân tộc Việt Nam sẽ quyết định sự sống c̣n của nền âm nhạc Việt trong tương lai .

Kết luận của GS Trần Quang Hải thật ra là chả kết luận được ǵ. Không nói lên được điều ǵ. Nền âm nhạc Việt Nam không do chính người Việt quyết định th́ ai quyết định hộ đây? Thậm chí trong ḍng kết luận trên c̣n khiến người ta băn khoăn với mệnh đề gây tranh căi như “giai đoạn lịch sử bi thảm, khó khăn”. Lịch sử Việt Nam trong thế kỷ 20 không có trang nào bi thảm cả mà chỉ toàn hào hùng, lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu. C̣n nói về bi thảm th́ nên lùi lại mấy trăm năm vào lúc Nguyễn Ánh dẫn người Pháp vào tàn sát nhà Tây Sơn theo kiểu trung cổ cực kỳ dă man, rồi sau đó họ cũng chả làm được ǵ mà lại quay về vơ vét của cải và bóc lột nhân dân.

V/ đề 4:
Quyết tâm của Đảng, Nhà nước ta: "Xác định xây dựng nền văn hoá Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc trong giai đoạn phát triển mới."


Điều này quá đúng, không có ǵ phải bàn căi. Và khi coi phương châm “dân tộc, hiện đại” là kim chỉ nam của văn hóa văn nghệ th́ ta nên soi lại xem chỗ nào chưa văn minh, chưa hiện đại, chưa dân tộc th́ nên thay đổi đi chứ, ai lại cứ măi măi cổ lỗ, măi măi lạc hậu thế? Như nhạc vàng đấy? Liệu đă dân tộc và hiện đại chưa?

Trên đây là vài ư kiến có tính chất rất cá nhân. Sau hàng loạt câu hỏi của hai bác TCK388408 và DTH, đến lượt VHA có câu hỏi cho các bác đây: Tại sao sau bao nhiêu năm yên lặng bỗng nhiên dạo này hai bác lên tiếng hăng hái thế? Đây là câu hỏi có tính chất coi như là vui thôi, có thể trả lời hoặc không. He he....

Cảm ơn các bác đă đọc.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 11 2016, 11:18 PM
Post #88



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 42
Thank(s): 0
Joined: 07-08-11
Member No.: 20,420



QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ Mar 21 2016, 04:58 PM) *
Diễn đàn nhaccachmang.net dĩ nhiên là dành cho những người yêu thích các tác phẩm thuộc ḍng nhạc này rồi (thực ra đối với em là nhạc Đài TNVN hồi xưa). Do vậy chúng ta cũng nên tuân thủ những nội quy của diễn đàn đưa ra, và tôn chỉ mục đích của diễn đàn (theo em biết th́ do chúng ta ngầm định là diễn đàn dành cho những người yêu nhạc cách mạng chứ có ghi thành câu chữ ǵ trên diễn đàn đâu).

Em nghĩ chẳng phải diễn đàn này chỉ dành cho những người phần đông như em, vào để sưu tầm, nghe và trao đổi cảm xúc về những tác phẩm âm nhạc phát trên đài TNVN, để hoài niệm, nhớ về thời trẻ đầy với biết bao hoài băo ước mơ của ḿnh. Và em nghĩ diễn đàn cũng chẳng phải chỉ dành các bác đă từng hoạt động trong lĩnh vực âm nhạc, mà chúng ta rất ngưỡng mộ, có những đóng góp vô cùng to lớn cho việc phát triển ḍng âm nhạc này trên VOV. Nghĩa là diễn đàn c̣n dành cho tất cả mọi người yêu mến ḍng nhạc cách mạng.

Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta né tránh thảo luận về những ḍng nhạc, thể loại nhạc khác. Nếu làm như thế e rằng nó bó buộc về tư duy, nhận thức, quan điểm của các thành viên về âm nhạc nói chung. Tỷ như trong diễn đàn đă có rất nhiều post, thảo luận về các thể loại khác như giao hưởng thính pḥng, nhạc trẻ dành cho tuổi già, pop rock của thế kỷ trước, cũng như một số bài nhận định về các ḍng nhạc đă, đang tồn tại trong đời sống âm nhạc của chúng ta. Chỉ có điều các quan điểm, nhận thức được các thành viên đưa ra đó có thể khác nhau thậm chí có thể xung đột với nhau. Nhưng cuối cùng phải đi đến một nhận thức chung là những tác phẩm đó, ở bất cứ thể loại nào phải được người nghe cảm nhận được các giá trị chân, thiện, mỹ theo tiêu chí phổ quát của văn hóa nghệ thuật nói chung và âm nhạc nói riêng.

Nhạc vàng hay nhạc đỏ đều không thể không ít nhiều ảnh hưởng bởi các yếu tố chính trị của chế độ xă hội mà nó tồn tại và phát triển. H́nh như chúng ta v́ sự nhạy cảm về chính trị trong một số bài hát nhạc vàng mà chúng ta né tránh việc bàn tới nó. Hoặc là chúng ta đă quen từ trước tới nay đứng trên quan điểm này nọ, cho rằng nhạc vàng là của tầng lớp tiểu tư sản, luôn hướng tới cái tôi, ủy mị, đưa con người vào trạng thái thất vọng, bi quan, bế tắc. Hay là chúng ta tự cho chúng ta là những người có gu thưởng thức âm nhạc tinh tế, là những người được đào tạo công phu, nghiêm túc và chính thống về lư luận sáng tác, biểu diễn âm nhạc mà cho rằng nhạc vàng là thể loại tầm thường, dễ hát, không đ̣i hỏi kỹ thuật cao siêu. Cũng như vậy đối với cộng đồng người Việt ở Hải ngoại, không v́ sự mặc cảm, thù ghét (như Thehung355 nói) mà không biểu diễn hoặc nghe những bài hát có giá trị về chân thiện mỹ sáng tác tại miền Bắc trước năm 1975.

Em cho rằng quan điểm nhận thức đôi khi nó chỉ phù hợp với mỗi một giai đoạn lịch sử nhất định nào đó. Chúng ta không nên duy tŕ, đôi khi mang tính áp đặt quan điểm nhận thức của giai đoạn lịch sử trước đối với giai đoạn lịch sử hiện tại. Sự tồn tại khách quan của ḍng nhạc này ḍng nhạc kia trong đời sống văn hóa tinh thần của người Việt trong và ngoài nước chứng tỏ nó đáp ứng nhu cầu, tŕnh độ thưởng thức của một thành phần đáng kể công chúng sống trong môi trường xă hội đó.

Em th́ cho rằng hiện trạng môi trường sinh hoạt âm nhạc hiện nay mới đang lo ngại. Tính giáo dục về thẩm mỹ âm nhạc, các tác phẩm được sáng tác và biểu diễn bị thả lỏng theo lối tầm thường trong các sự kiện âm nhạc, trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Giới trẻ chỉ nghe và thần tượng các ban nhạc pop rock nước ngoài, chủ yếu là Hàn Quốc, nặng về giải trí, xem và nghe để vui tai, vui mắt; bắt trước lối tầm thường ấy, kiểu như là “không phải dạng vừa đâu”....


PS: Em up lên đây hai bài sáng tác trước năm 1975, bác VuHungAnh thấy em có vấn đề về lập trường, quan điểm không vững vàng th́ bác cứ xóa nhé hihi:

Chiều mưa biên giới



"Người chết trở về"


Nhật Trường-Trần Thiện Thanh th́ VOV ngày xưa cứ hay phát đi phát lại ( lúc lấp chỗ trống program) mấy bài mà có phong cách hơi khang khác với nhạc cách mạng miền Bắc lúc đấy như ''chuyện hẹn ḥ , mùa đông của anh , chiếc áo bà ba , t́nh có như không , gặp nhau làm ngơ'', ông già e nghe bản nhạc này ( ổng cũng có đưa e làm bộ đội mặc dù gia đ́nh e xưa toàn đi lính VNCH thôi) cứ lẩm nhẩm bảo ''mấy tay TNVN này , phân hóa tư tưởng , phản động mất lập trường quá , nhạc của SG trước 75 mà cứ phát đi phát lại , hỏng rồi'', ổng nói cái giọng mỉa mai , mặc dù trong bụng rất like!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 11 2016, 11:26 PM
Post #89



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 42
Thank(s): 0
Joined: 07-08-11
Member No.: 20,420



QUOTE (VuHungAnh @ Mar 24 2016, 04:52 PM) *
Trước tiên xin được nói ngay rằng về đại thể tôi đồng ư với ư kiến của Nguyen Duy Hoang. Chỉ xin bàn thêm một vài điều. V́ các bác khác cũng có ư kiến tương tự nên để cho tiện, tôi sẽ trích dẫn từng ư trong bài viết của NDH và tôi sẽ bàn thêm về những ư đó hoặc nêu ra những vấn đề khác có liên quan.

1. "Diễn đàn nhaccachmang.net dĩ nhiên là dành cho những người yêu thích các tác phẩm thuộc ḍng nhạc này rồi (thực ra đối với em là nhạc Đài TNVN hồi xưa). Do vậy chúng ta cũng nên tuân thủ những nội quy của diễn đàn đưa ra, và tôn chỉ mục đích của diễn đàn (theo em biết th́ do chúng ta ngầm định là diễn đàn dành cho những người yêu nhạc cách mạng chứ có ghi thành câu chữ ǵ trên diễn đàn đâu).

Em nghĩ chẳng phải diễn đàn này chỉ dành cho những người phần đông như em, vào để sưu tầm, nghe và trao đổi cảm xúc về những tác phẩm âm nhạc phát trên đài TNVN, để hoài niệm, nhớ về thời trẻ đầy với biết bao hoài băo ước mơ của ḿnh. Và em nghĩ diễn đàn cũng chẳng phải chỉ dành các bác đă từng hoạt động trong lĩnh vực âm nhạc, mà chúng ta rất ngưỡng mộ, có những đóng góp vô cùng to lớn cho việc phát triển ḍng âm nhạc này trên VOV. Nghĩa là diễn đàn c̣n dành cho tất cả mọi người yêu mến ḍng nhạc cách mạng".


Tất nhiên là diễn đàn nhaccachmang.net dành cho những người yêu ḍng nhạc cách mạng rồi. Đó có thể là những người nghe nhạc thuần túy như chúng ta (các bác, các em, NDH và tôi) hoặc những người hoạt động trong ngành nhạc (như bác VCĐ hoặc các nhạc sĩ, ca sĩ, biên tập viên, các nhà phê b́nh âm nhạc…).

Tuy nhiên, diễn đàn này cũng có thể dành cho những người không yêu ḍng nhạc cách mạng vào để xem và tranh luận với các thành viên ở đây, miễn là việc tranh luận chỉ về học thuật âm nhạc với ngôn ngữ lịch sự, tôn trọng nhau. Hết sức tránh việc sử dụng ngôn ngữ không hợp chuẩn giao tiếp thông thường. Như vậy diễn đàn rất mở v́ không có cơ chế sàng lọc người vào có phải là công sản, đảng viên, người Việt trong nước với người Việt ở nước ngoài, sống dưới chế độ tư bản (giăy chết) hay không… Trên thực tế cũng không cần thiết phải có cơ chế như vậy.

2. "Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta né tránh thảo luận về những ḍng nhạc, thể loại nhạc khác. Nếu làm như thế e rằng nó bó buộc về tư duy, nhận thức, quan điểm của các thành viên về âm nhạc nói chung. Tỷ như trong diễn đàn đă có rất nhiều post, thảo luận về các thể loại khác như giao hưởng thính pḥng, nhạc trẻ dành cho tuổi già, pop rock của thế kỷ trước, cũng như một số bài nhận định về các ḍng nhạc đă, đang tồn tại trong đời sống âm nhạc của chúng ta. Chỉ có điều các quan điểm, nhận thức được các thành viên đưa ra đó có thể khác nhau thậm chí có thể xung đột với nhau. Nhưng cuối cùng phải đi đến một nhận thức chung là những tác phẩm đó, ở bất cứ thể loại nào phải được người nghe cảm nhận được các giá trị chân, thiện, mỹ theo tiêu chí phổ quát của văn hóa nghệ thuật nói chung và âm nhạc nói riêng".

Chẳng phải topic này đă được lập ra để bàn về nhạc vàng, một thể loại được coi là "kỵ húy" với nhạc cách mạng đó sao ? Chả nhẽ topic lập ra là để cho nó trống rỗng? Tôi luôn mong các bác, các em vào bàn bạc thoải mái mọi điều về nhạc vàng, như tôi đă chủ trương ngay từ đầu. Chính v́ thế mà tôi luôn mong các bác các em cứ tự nhiên thổ lộ tâm can, không ngại ǵ hết, thậm chí là có cả những ư kiến trái ngược nhau cũng không sao cả. V́ có nói hết suy nghĩ trong ḷng mới biết mỗi người vướng mắc ở đâu, vấn đề ǵ cần phải giải quyết. Từ đó mà khái quát hóa lên để thấy t́nh trạng chung của người nghe nhạc Việt hiện nay là ǵ, quan điểm của họ đối với nhạc cách mạng và nhạc vàng là thế nào.

Miễn sao, mọi ư kiến nên được tŕnh bày một cách b́nh tĩnh, có trước có sau, tôn trọng nguyên tắc giao tiếp thông thường tối thiểu. BQT chỉ đặt vấn đề xóa bài với những trường hợp không tuân thủ những nguyên tắc trên, vào diễn đàn với mục đích không trong sáng, không phải bàn bạc trao đổi mà là tranh thủ mạt sát ai đó. Đặc biệt là xúc phạm các nhạc sĩ và nghệ sĩ của nền âm nhạc cách mạng Việt Nam là điều không chấp nhận được. C̣n thế nào là nền âm nhạc cách mạng Việt Nam th́ có thể hiểu sơ bộ thế này : đó là ḍng âm nhạc phục vụ các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm của dân tộc và sự nghiệp xây dựng đất nước ngày nay. Đó là ḍng chảy âm nhạc chính thống. C̣n những ca khúc thị trường hiện nay và những ca khúc chưa định h́nh phong cách th́ mới chỉ là những khuynh hướng phát sinh từ đó chứ chưa thể được xếp vào "nền âm nhạc cách mạng Việt Nam" được.

3. "Nhạc vàng hay nhạc đỏ đều không thể không ít nhiều ảnh hưởng bởi các yếu tố chính trị của chế độ xă hội mà nó tồn tại và phát triển. H́nh như chúng ta v́ sự nhạy cảm về chính trị trong một số bài hát nhạc vàng mà chúng ta né tránh việc bàn tới nó. Hoặc là chúng ta đă quen từ trước tới nay đứng trên quan điểm này nọ, cho rằng nhạc vàng là của tầng lớp tiểu tư sản, luôn hướng tới cái tôi, ủy mị, đưa con người vào trạng thái thất vọng, bi quan, bế tắc. Hay là chúng ta tự cho chúng ta là những người có gu thưởng thức âm nhạc tinh tế, là những người được đào tạo công phu, nghiêm túc và chính thống về lư luận sáng tác, biểu diễn âm nhạc mà cho rằng nhạc vàng là thể loại tầm thường, dễ hát, không đ̣i hỏi kỹ thuật cao siêu. Cũng như vậy đối với cộng đồng người Việt ở Hải ngoại, không v́ sự mặc cảm, thù ghét (như Thehung355 nói) mà không biểu diễn hoặc nghe những bài hát có giá trị về chân thiện mỹ sáng tác tại miền Bắc trước năm 1975".

Nhạc vàng hay nhạc đỏ không những chịu "ảnh hưởng bởi các yếu tố chính trị của chế độ xă hội mà nó tồn tại và phát triển" mà c̣n mang màu sắc chính trị hết sức rơ nét. Đó là một điều chắc chắn. Chính những đảng viên cộng sản thế hệ đầu đă khơi ra ḍng nhạc cách mạng và sau đó nuôi nấng cho nó lớn mạnh hùng tráng. Rất nhiều các nhạc sĩ gạo cội của nền âm nhạc cách mạng Việt Nam c̣n là đảng viên cộng sản kỳ cựu nữa : Đỗ Nhuận, Nguyễn Xuân Khoát, Văn Cao, Lưu Hữu Phước, Mai Văn Chung, Phạm Tuyên, Hồng Đăng, Nguyễn Đ́nh Thi, Nguyễn Văn Thương, Doăn Nho… Các tác phẩm của họ thực sự là thứ vũ khí cực kỳ hiệu quả góp phần quan trọng vào các cuộc chiến tranh giải phóng của dân tộc. Tính chính trị của NCM không phải bàn căi thêm nữa.

Thế c̣n nhạc vàng? Xem xét lịch sử phát sinh của nó, ta thấy rơ ràng đó là ḍng nhạc phát xuất từ tầng lớp tiểu tư sản thành thị luôn vọng tưởng về một thời vàng son bằng những kư ức quá văng. Đó là một điều không thể bác bỏ được. Chỉ sau này th́ thành phần người viết nhạc vàng có phong phú thêm, có cả tầng lớp b́nh dân thậm chí có nhiều người được đào tạo bài bản…

Xét kỹ về thủ pháp nghệ thuật của nhạc vàng, nếu ai có chút hiểu biết về nhạc lư đều thấy rơ đó là những bài hát với âm vực hẹp, thích hợp với hầu hết các giọng hát, quăng không phức tạp, thủ pháp nghệ thuật đơn giản, thậm chí là đơn điệu, giai điệu không gợi h́nh ảnh hoặc chỉ làm liên tưởng đến những mối t́nh thất bại, những mối sầu muộn về t́nh cảm, những kư ức tươi đẹp nhưng không có thực và để bù đắp cho sự đơn điệu đó các tác giả sử dụng ca từ ly kỳ khó hiểu (Một chiều liêu trai, Người chết trở về…), những từ hán việt ít dùng hoặc không ai dùng ở đâu nữa (công hầu khanh tướng…). Với sự bó hẹp về đề tài như vậy nên nếu bảo nhạc vàng là nơi trú ngụ của những con dơi rúc đầu vào cánh mặc kệ sự đời th́ cũng đâu có ǵ là quá đáng? Trong cuộc sống, c̣n bao nhiêu đề tài khác nữa chứ đâu phải chỉ có mỗi mảng bé tư xíu như vậy? Đấy là chưa nói đến tác dụng của nhạc vàng. Có thể nhiều người vẫn vui vẻ nghe nó hàng ngày và vẫn vui với sở thích của ḿnh. Nhưng trên thực tế, sự đơn điệu của nó là có hại đối với năo người và thậm chí là cả vật nuôi nữa. Chắc có bác đọc được thông tin này : một trang trại ḅ sữa ở Áo cho ḅ nghe nhạc và khảo sát lượng sữa vắt được. Sau một thời gian, họ thấy những con ḅ được nghe nhạc của Mozart th́ cho nhiều sữa và chất lượng cũng tốt hơn những con nghe nhạc của các nhạc sĩ khác và tất cả đều tốt hơn so với những con không được nghe nhạc.

Trên thực tế của âm nhạc thế giới, không ở đâu có loại h́nh nhạc vàng như của người Việt. Nền âm nhạc ǵ mà ca khúc thống trị suốt gần một thế kỷ, c̣n những thể loại làm nên tên tuổi một nền âm nhạc là khí nhạc th́ vẫn lẹt đẹt măi chả nên h́nh dáng ǵ cả. đă thế c̣n lắm thể loại ca khúc, thật không biết đâu mà lần được trong cái mớ ḅng bong ấy. Dù sao th́ đó cũng là nhận xét của người ngoài c̣n cá nhân VHA th́ thấy rằng các bác cứ thích nhạc vàng đi, không sao cả nhưng cũng nên dành thời gian nghe nhạc không lời và cổ điển nữa chứ ? Nghe măi nhạc vàng nó không làm cho khả năng nhận thức và cảm thụ âm nhạc khá lên được đâu. Cần phải nghe khí nhạc cơ.

4. "Em cho rằng quan điểm nhận thức đôi khi nó chỉ phù hợp với mỗi một giai đoạn lịch sử nhất định nào đó. Chúng ta không nên duy tŕ, đôi khi mang tính áp đặt quan điểm nhận thức của giai đoạn lịch sử trước đối với giai đoạn lịch sử hiện tại. Sự tồn tại khách quan của ḍng nhạc này ḍng nhạc kia trong đời sống văn hóa tinh thần của người Việt trong và ngoài nước chứng tỏ nó đáp ứng nhu cầu, tŕnh độ thưởng thức của một thành phần đáng kể công chúng sống trong môi trường xă hội đó".

Sự tồn tại của ḍng nhạc này hay ḍng nhạc kia trong đời sống tinh thần người Việt không bao giờ là khách quan cả. Nhưng do là vấn đề về sở thích nên nói chung là không nên can thiệp. Cá nhân tôi cũng cho rằng không nên can thiệp. Mà các cơ quan quản lư văn hóa hiện nay càng không can thiệp. Vậy nên mọi người cứ thoải mái thôi, không sao cả. Tuy nhiên, quan điểm nhận thức về cái này cái kia có thể thay đổi chút ít chứ những ǵ là bản chất th́ không thể thay đổi. Nhận thức bạn thù th́ tùy từng thời có thể thay đổi chứ lợi ích dân tộc là vĩnh viễn. Nhưng nếu bài xích những ǵ mà cha ông đă làm trong quá khứ, cho rằng nó là xấu ở thời điểm hiện nay th́ lại là thiển cận. Tôi rất dị ứng với các nhà văn nhà thơ nhà báo nhà phê b́nh âm nhạc hiện nay cứ động nói đến những bài hát thời kháng chiến là bảo đó là những "ca khúc tuyên truyền". Không biết liệu không có các ca khúc tuyên truyền ấy th́ cha anh họ có sống sót qua các trận chiến và trở về mà lập gia đ́nh để sinh ra họ không? Và liệu họ có biết hàng vạn ca khúc mới hiện nay vẫn chả thể vượt qua cái mà họ gọi là "ca khúc tuyên truyền" đó không? Nghe giọng điệu của họ làm tôi liên tưởng đến giọng điệu của đài BBC phát thanh từ thủ đô Luân Đôn hay đài phát thanh Hoa Kỳ phát thanh từ thủ đô Hoa Thinh Đốn vậy. Chỉ với mỗi một câu nói của họ, người ta đă thấy rơ hầu hết tư tưởng lẫn học vấn của họ rồi.

5. "Em th́ cho rằng hiện trạng môi trường sinh hoạt âm nhạc hiện nay mới đang lo ngại. Tính giáo dục về thẩm mỹ âm nhạc, các tác phẩm được sáng tác và biểu diễn bị thả lỏng theo lối tầm thường trong các sự kiện âm nhạc, trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Giới trẻ chỉ nghe và thần tượng các ban nhạc pop rock nước ngoài, chủ yếu là Hàn Quốc, nặng về giải trí, xem và nghe để vui tai, vui mắt; bắt trước lối tầm thường ấy, kiểu như là “không phải dạng vừa đâu”....

Điều này th́ NDH đúng quá rồi. Không biết có bác nào và NDH có xem chương tŕnh Văn hóa Nghệ thuật trên VTV1 hôm thứ ba, 22.3.2016, lúc 23h20 không nhỉ? Ở đấy người ta bàn về các ca khúc thời nay đấy. Điều đáng nói là có mặt NSND Trung Kiên. Ông có nói một câu mà tôi rất tâm đắc, đại ư công tác quản lư hiện nay không c̣n ǵ để nói nữa, đă buông lỏng quá mức, quá thể, quá đáng mọi mặt văn hóa văn nghệ của đất nước…, việc cần làm là phải xiết lại kỷ cương, phải chỉ ra cho người ta cái nào được, cái nào không được và cái nào có tính nguyên tắc không thể xâm phạm. Mong mọi người vào trang oép của VTV mà xem lại chương tŕnh này.

Có điều này mong NDH chớ giận nha: Nghĩ cho kỹ th́ NDH đang tự mâu thuẫn với ḿnh khi viết những ḍng ở trên. Bởi liệu nhạc vàng có phải là một trong những tác nhân góp phần làm nên "tính giáo dục về thẩm mỹ âm nhạc, các tác phẩm được sáng tác và biểu diễn bị thả lỏng theo lối tầm thường trong các sự kiện âm nhạc, trên các phương tiện truyền thông đại chúng"? Bởi v́ khá nhiều chương tŕnh có các ca sĩ hải ngoại về VN hát nhạc vàng hoặc rất nhiều ca khúc mô phỏng phong cách và ngôn từ của nhạc vàng đấy thôi?

6. PS: Em up lên đây hai bài sáng tác trước năm 1975, bác VuHungAnh thấy em có vấn đề về lập trường, quan điểm không vững vàng th́ bác cứ xóa nhé hihi:

Mấy bài hát của NDH giới thiệu vẫn c̣n nguyên đấy. Làm ví dụ khác với giới thiệu hàng loạt để phát tán. Hơn nữa, mấy bài này VHA cũng nghe chán tai khi ngồi trên các chuyến xe ô tô ngang dọc mọi miền đất nước rồi, có ǵ lạ đâu? Chỉ có cái là bây giờ mới biết tên bài là như thế. Với lại VHA cũng có nhiều bạn bè thích nghe nhạc vàng mà. Cái đó cũng b́nh thường, có phải là một chiến công đâu mà để khoe? Có câu chuyện buồn cười lắm. Số là hồi đầu năm nay, VHA có làm chuyến phiêu diêu lên miền đá đỏ Lục Yên (Yên Bái). Xe xuất phát từ bến xe Yên Bái vào chiều muộn là cái xe tă nát, trên xe bật nhạc vàng đinh tai nhức óc. Xe cứ đi một lúc là lại dừng v́ máy tự dưng ngỏm. Tay lái xe gầy g̣ gân guốc lại mở tung nắp xe ra chọc ngoáy ǵ đó. Đến lần thứ mấy VHA cũng chả nhớ th́ không chữa được nữa, xe cứ ỳ ra không nổ máy. Đă thế tiếng nhạc lại inh ỏi không thể chịu được. Bà con trên xe nhao nhao: Sao tắc tị rồi à ? Nhạc ǵ mà chả ra làm sao cả? Tắt nhạc đi. Người với nhạc giống nhau… Ngẫm bụng thấy bà con ḿnh cũng đâu có bao nhiêu cảm t́nh với thứ nhạc gọi là vàng vọt kia đâu?

e thấy bác h́nh như có thành kiến với nhạc vàng nhỉ , e nói thiệt bác nói là ''nhạc vàng là nhạc dành cho mối t́nh thất bại , k có giá trị nghệ thuật''bác nói vậy k chừng bác vô t́nh gián tiếp sỉ nhục các nhạc sĩ nhạc vàng đấy , v́ âm nhạc là k biên giới , phản ánh đời sống , đâu phải nhạc vàng là nhạc thất t́nh hoặc thối chí trong cuộc sống ,e hỏi bác chứ những bài như ''bến duyên lành , tàu về quê ngoại , rạng đông trên quê hương VN , bài ca ngợi quê hương''đều là nhạc VÀNG đấy , nhưng lời lẽ , nốt nhạc rất trong sáng , k lẽ là những bài hát đó là cổ súy thanh niên thất t́nh à , bác nói câu này e thấy hơi phiến diện quá!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 12 2016, 07:23 PM
Post #90



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 74
Thank(s): 0
Joined: 16-04-10
Member No.: 12,022



Xin chào các bác. Đến đây, tôi nhớ lại quan điểm biện chứng của chủ nghĩa Mác – Lênin, tôi rất tâm đắc với quan điểm này. Trong các vấn đề gây tranh luận, quan điểm cá nhân th́ có rất nhiều, những người như ḿnh, khác ḿnh về tính cách, về sở thích, về độ tuổi, về tôn giáo, về trường phái.v..v…nên muốn có cái nh́n tổng quan bao hàm tất cả th́ cần đứng trên quan điểm nhân dân mà viết, tức là quan điểm biện chứng (tức là có lật đi lật lại vấn đề theo nhiều chiều, không chỉ nói một chiều), không phải kết luận dựa vào cá nhân, phiến diện được th́ nó mới bật ra được vấn đề. Cái này rất chuẩn.

Quay trở lại vấn đề, nếu xét trên mặt giá trị nghệ thuật th́ tôi đồng ư với bác VHA cả hai tay. Đọc bài viết của bác sao tôi nhớ đến thời bao cấp thế, ôi sao yên ả, thanh b́nh, không bon chen, t́nh người với người vô tư trong sáng, nghèo một chút nhưng vui vẻ, ai cũng “cười phe phé”. Tuy nhiên, hiện nay, thời kỳ hội nhập, thời kỳ kinh tế thị trường, muốn đất nước ta hoá rồng, không c̣n là những con lươn, con trạch của thời bao cấp th́ Đảng và nhà nước ta có tư duy mang tính thời đại hơn, hy sinh cái giá trị nhỏ hơn để dành lấy cái giá trị lớn hơn, phát triển cái cần thiết hơn một chút. Để chứng tỏ với thế giới rằng, không phải nước ta chỉ giỏi về “đùng đoàng” c̣n làm kinh tế th́ kém. Hơn nữa, kiếm ra tiền, giàu có th́ ai mà chả hănh diện trong cái thời kỳ hội nhập này? Chỉ không thích bon chen, lăn lộn kiếm sống trên thương trường, không có gan và khát vọng làm giàu, an phận với đồng lương nhà nước th́ mới không nghĩ thế!

Tôi hiểu, bài post dạng “tên lửa” bác DTH đưa lên nó cũng dựa theo cái sườn bài viết trước đó của tôi, và nó cũng đề cập đến vài vấn đề đơn giản thôi. Tôi đi vào lần lượt các vấn đề nhé:
Vấn đề 1: Không cần đi vào từng ư. Theo tôi bác VHA đă phúc đáp sang giá trị nghệ thuật. Ở đây, bác DTH muốn nói đến các việc này cũng là v́ lợi ích kinh tế, giá trị kinh tế mà thôi. Quay trở lại bài viết của bác từ trước. Bác mong muốn mọi người đi sâu vào t́m hiểu âm nhạc là để nâng cao hơn về giá trị nghệ thuật, chứ không phải giá trị kinh tế. Nhưng bác liên hệ với người nông dân, trước chỉ trồng lúa, sau được các nhà khoa học chỉ đường dẫn lối đi đến trồng ngô, cà phê, hồ tiêu, ca cao, macca…họ chấp nhận là v́ giá trị kinh tế, để kiếm thêm được nhiều tiền. Chứ họ trồng chỉ để nâng cao giá trị nghệ thuật, làm đẹp mảnh vườn, làm đẹp khu ruộng th́ họ cũng xin vái cả hai tay!!!, thu phí nghe nhạc cũng v́ lợi ích kinh tế của nhóm nào đó, đ̣i tiền bản quyền cũng là lợi ích kinh tế, nói đến tiền mà. Ở đây theo tôi giá trị nghệ thuật – giá trị kinh tế nó khác nhau. Bác đưa ra ví dụ đó th́ bác chẳng gián tiếp khuyên con người ta làm giàu trong thời đại hội nhập?? Hát nhạc cách mạng th́ có giá trị nghệ thuật nhưng nó đâu có ra tiền? đói lắm!!! Thế mới khổ! C̣n nghe nhạc nào hay, nhạc nào không hay th́ theo tôi, cái này chỉ là quan điểm phiến diện rất khó tranh căi, nó là sở thích, ai cũng có quan điểm của ḿnh.

Vấn đề 2: Bác cũng phúc đáp sang hướng khác. Không phải v́ giá trị nghệ thuật hay phải cho tất cả ca sĩ Hải ngoại về. Ở đây nói lên tinh thần cao thượng, hiếu nghĩa của Đảng và nhân dân ta mà bác VHA cũng đă thừa nhận. Vấn đề này bác DTH đưa ra là nhắc đến cái bài post về “thần tượng quân phục lính Hàn trên”. Tôi thấy nó đi ngược với quan điểm của Đảng ta. Sau chiến thắng 30/4/1975, tất cả mối thù của ta đối với quân xâm lượng Pháp, Mỹ và chư hầu (Hàn, Thái, Wam…) đă được trả. Giờ họ đă quay đầu lại là bạn nên chúng ta không nên lật lại những ǵ không đáng lật lại nữa, chỉ khi thật cần thiết th́ mới lật lại. Các bạn Hà Hồ, Trấn Thành, Thuỳ Linh, Sơn Tùng cũng chả thần tượng ǵ quân phục đó, chỉ v́ ngoại giao, cũng giống như sao Hàn đội nón của ta, V́ tinh thần giao lưu và hướng tới tương lai thôi! Giống như ta đă b́nh thường hoá với Pháp, Mỹ. Nếu nước ta cứ sống với ḷng thù hận hẹp ḥi th́ chẳng bao giờ b́nh thường hoá được, không khá được. Không ai đánh kẻ chạy lại.

Vấn đề 3:
Thành tựu âm nhạc VN đối với trong nước và thế giới (môi trường VN và môi trường nước ngoài)

Thành tựu về âm nhạc của VN trong nước cũng đủ cả mọi thể loại nhưng thật ra không có bao nhiêu ư nghĩa với thế giới đâu. Thế giới họ không nghe âm nhạc bác học của VN v́ ngoài Đặng Thái Sơn và vài người khác ra th́ chả có ǵ đáng nghe cả. C̣n cái gọi là ca khúc nhạc trẻ th́ lại càng vớ vẩn đối với họ, nó chưa đáng gọi là học sinh tập tọe làm nghệ thuật. Nó chỉ có giá trị đối với cái tai của giới trẻ và một bộ phận khán giả trong nước bây giờ thôi. Cái thế giới muốn nghe chính là các loại h́nh âm nhạc dân gian (dân ca) và nhạc cổ truyền (chèo, tuồng, trầu văn) cơ. Một số sáng tác của các nhạc sĩ đầu đàn của âm nhạc cách mạng cũng cũng khiến họ chú ư như vài sáng tác (khí nhạc và cả ca khúc) của Văn Cao, Nguyễn Xuân Khoát, Đỗ Nhuận, Nguyễn Thiện Đạo, Đỗ Hồng Quân...

Tôi thấy dùng từ thành tựu nó hơn cao sang, chỉ nên dùng là thành tích. Theo tôi, trên thế giới không phải chỉ có opera, giao hưởng, nhạc kịch, thế là hết. Trời Tây cũng có nhạc trẻ : Pop, rock, jazz, Kpop, Vpop…là từ trời tây, opera, giao hưởng, nhạc kịch cũng là lai căng từ trời tây, không phải của dân ta. Âm nhạc trời Tây và Á Đông cũng theo nhiều khuynh hướng cổ điển, t́nh yêu lăng mạn, quê hương đất nước, trẻ trung…chứ không phải chỉ có cổ điển là hết!. Mỗi khuynh hướng nó đều có lượng khán, thính giả của nó cả. Ta mang khuynh hướng âm nhạc nào của ta ra thế giới sẽ được khán thính giả tương ứng của khuynh hướng đó đón nhận tuỳ sở thích, tuỳ lứa tuổi, chứ không phải là họ không nghe! Mảng thính pḥng cổ điển có riêng, dân ca cổ truyền có riêng, mảng trẻ cũng có riêng tương ứng! Tôi láy thí dụ về thành tích của mấy sao nhạc trẻ mà thế hệ luống tuổi, thủ cựu chúng ta coi là “vớ vẩn” nhé:
Mỹ Tâm:
Năm 2000: Huy chương đồng Liên hoan giọng ca vàng châu Á tại Thượng Hải - Trung Quốc
Năm 2001: Nhân vật tiêu biểu trong năm và Top 5 ca sĩ triển vọng
Năm 2002: Ca sĩ trẻ tài năng và ca sĩ được yêu thích nhất
Năm 2003: Nữ ca sĩ được yêu thích nhất
Năm 2004: Cúp vàng V́ sự phát triển cộng đồng, Giải thưởng Lá Phong và giải thưởng Làn sóng xanh
Năm 2005: Giải thưởng Làn sóng xanh do khán giả b́nh chọn
Năm 2006: Nữ ca sĩ Việt đầu tiên hợp tác cùng Hàn Quốc
Năm 2007: Giải thưởng Làn sóng xanh và giải thưởng HTV Awards
Năm 2008: Thực hiện live concert mang đẳng cấp diva
Năm 2009: Đoạt giải HTV Awards và Top ten Làn Sóng Xanh
Năm 2010: Vị trí thứ 6 trong Global pop sensations you're never heard của ABC news (Mỹ)
Năm 2011: Top 10 ca sĩ và nhạc sĩ được yêu thích nhất
Năm 2012: Nghệ sĩ châu Á xuất sắc tại Mnet Asian Music Awards, diễn ra ở Hong Kong
Năm 2013: Được đề cử giải thưởng World Music Awards 2013
Năm 2014: Đoạt cùng lúc 3 giải thưởng quốc tế
Năm 2015: Mỹ Tâm là 'Ca sĩ của năm' ở giải Cống hiến
Sau Mỹ Tâm và Thu Minh, ca sĩ Quảng Ninh Hồ Quỳnh Hương là người thứ ba của Việt Nam được vinh danh ở giải "Nghệ sĩ châu Á xuất sắc" tại Mnet Asian Music Awards.
Sao Việt ‘so găng’ tại giải thưởng âm nhạc quốc tế BAMA 2016…

Các ca sĩ, nhóm như: Ricky Martin, celin dion, michael jackson, back street boy…đâu có phải theo ḍng cổ điển, giao hưởng, oprera?

Tại Việt Nam hiện nay, cá nhân tôi thấy giải sao mai được phân chia theo 3 ḍng là rất phù hợp thực tế, phù hợp với các khuynh hướng phát triển trong lịch sử tân nhạc và lư luận âm nhạc. Phù hợp cho vệc phân định khách quan.

Tóm lại, ở nước ta có các khuynh hướng âm nhạc khác nhau th́ khi chúng ta biểu diễn trong nước hay ra nước ngoài sẽ có những khán thính giả tương ứng thuộc khuynh hướng đó đón nhận và cũng sẽ đạt được thành tích tương ứng với khuynh hướng đó. Chúng ta không nên đánh đồng.

Và so sánh thành tích, các giải thưởng, số lượng giải thưởng hiện nay th́ khuynh hướng nào hơn khuynh hướng nào đây?? Cách mạng cổ điển, trữ t́nh dân ca, trẻ trung…?

Xu hướng, các trào lưu âm nhạc Việt đă qua và hiện nay:

Cách mạng Việt Nam đă bước sang giai đoạn phát triển mới mạnh mẽ hơn trước. Không có chuyện cách mạng đă ngừng kể từ ngày 1.5.1975. Tuy hiện nay không có hoặc rất ít tiếng súng nhưng không v́ thế mà ít cam go gay cấn hơn trước. Ngược lại, phạm vi cách mạng đă mở rộng cả theo không gian, thời gian và chiều sâu. Trước đây, mặt trận chính là trận địa tiêu diệt quân thù. C̣n ngày nay mặt trận vừa có trận địa tiêu diệt quân thù, vừa có lĩnh vực kinh tế cam go, vừa có quan hệ đối ngoại đa chiều và phức tạp, vừa có chống tự thoái hóa và diễn biến ḥa b́nh lại vừa có đối phó với người khổng lồ láng giềng TQ vừa xảo quyệt, vừa gian manh lại vừa manh động như kẻ cướp. Cực kỳ phức tạp. Với vài phác họa ấy đă thấy nảy sinh bao nhiêu mặt của cuộc sống phong phú hôm nay. Vậy th́ âm nhạc đă làm được ǵ để phản ánh và ca ngợi ngàn triệu vẻ đẹp trong cuộc sống ấy? Hầu như chưa làm được ǵ. Mới chỉ có mỗi chuyện “anh yêu em, em cũng yêu anh, đôi ta yêu nhau, hờn giận và ghen tuông lộn tùng phèo” là quan trọng nhất, chính nhất, quán xuyến hầu hết các ca khúc thể loại này (Tất nhiên cũng c̣n một tỷ lệ ít ỏi hơn nói về những t́nh cảm xưa cũ, chuyện hồi cố hương, nhớ quê, kiếp đời phiêu dạt, bạc bẽo...). Quá chán phải không ạ? Như thế tức là, âm nhạc đang rơi xuống cái vực của sự thoái trào của nó chứ không phải là phát triển ǵ đâu, không có ǵ hay hớm đâu. Mong muốn âm nhạc phát triển đi lên th́ phải đợi 20-30 năm nữa là sớm nhất, nếu như có sự chung tay của tất cả các bộ ngành, toàn xă hội. Nhưng trước hết phải t́m cho ra người cầm chịch đủ tài năng.

Chúng ta không nên đánh đồng các cuộc cách mạng. Trước kia là cách mạng giải phóng dân tộc do ta mất nước, chịu kiếp nô lệ, sau 30/4/75 đất nước hoà b́nh trở lại. Cách mạng giải phóng dân tộc chấm dứt từ 1/5/75. Bây giờ, chúng ta đang cần các cuộc cách mạng trên lĩnh vực kinh tế, văn hoá tư tưởng và xă hội. Ngày nay làm ǵ c̣n quân thù nữa mà tiêu diệt? Chỉ đang ở dạng âm mưu, phá hoại thôi và cái này là cách mạng trên lĩnh vực tư tưởng, tuyên truyền chứ không phải giải phóng dân tộc. Chống tham nhũng, quan liêu là kinh tế và quản lư, chống thực phẩm bẩn, dịch bệnh, vô cảm là trên lĩnh vực xă hội…các mặt này là tiêu cực chứ có ǵ mà phong phú. Chẳng qua nó xuất phát từ nội tại trong nước chứ không phải nước ngoài nên sáng tác âm nhạc về khuynh hướng cách mạng này nó hơi động chạm, mắc mớ nên theo tôi hơi khó phát triển, và không thể đath thành tựu rực rỡ như thời CM giải phóng dân tộc được. Nên từ 75 đến nay thiếu thốn nhạc theo các khuynh hướng cách mạng đời mới này! Thế hệ trẻ chúng đang tuổi yêu đương, tới trường th́ phải có mảng âm nhạc khuynh hướng lăng mạn cho chúng chứ, thế hệ già hết đát sao cứ can dự? Lớn hơn một chút th́ nghe t́nh cảm gia đ́nh, nhớ quê hương, vẻ đẹp quê hương và hùng ca yêu nước, bài ca người lính hiện đại vẫn được sáng tác chứ có phải là không? Chủ đề về ca ngợi quê hương đất nước vẫn tiếp tục dược sáng tác chứ có phải là không? Theo tôi là rất thực tế, không có ǵ chán. Ở lứa tuổi nào, sở thích nào đă có mảng âm nhạc riêng cho ḿnh và nó không ảnh hưởng ǵ đến các chủ thể khác cả!? Cách làm mới nhạc đỏ, giai điệu tự hào…không có ǵ là xấu! theo tôi thính giả lớn tuổi không thích th́ không nên nghe chứ không nên đả phá, có thể nghe các bản thu ở VOV! Theo tôi, nó nhằm mục đích phục vụ cho giới @ để mang khuynh hướng này đến với chúng được sớm hơn, và chúng biết đến nó! Khi chúng trưởng thành hơn, chín chắn hơn chúng sẽ quay lại nghe theo cách thể hiện truyền thống. Đối với tôi, tôi xin cảm ơn Quốc Trung về ư tưởng mới!

Chính v́ đường lối âm nhạc cho cách mạng mới hiện nay đang khủng hoảng nên tên gọi nhạc cách mạng nói chung là không rơ ràng và nó không phản ánh đúng thực trạng âm nhạc, nền âm nhạc từ 1975 đến nay.

3- Kết luận của GS Trần Quang Hải:
Giá trị âm nhạc Việt Nam trong giai đoạn lịch sử bi thảm, khó khăn mà chúng ta hiện nay đang trải qua, sẽ được chấp nhận, hay bị đào thải là do nơi sự cố gắng của mỗi cá nhân, mỗi nghệ sĩ. Khi chúng ta tự hào nhạc của tổ tiên và hănh diện khi học hỏi cũng như lúc tŕnh diễn, t́m đủ mọi cách để vun bồi, phát triển và truyền lại cho đám hậu sinh theo một đường lối tốt đẹp, phản ảnh dân tộc tính th́ trong tương lai, nhạc Việt sẽ được nẩy nở ngày càng đẹp hơn, giàu hơn, phong phú hơn để tạo một chỗ đứng vững mạnh trong vườn nhạc Á châu. Chính dân tộc Việt Nam sẽ quyết định sự sống c̣n của nền âm nhạc Việt trong tương lai .

Kết luận của GS Trần Quang Hải thật ra là chả kết luận được ǵ. Không nói lên được điều ǵ. Nền âm nhạc Việt Nam không do chính người Việt quyết định th́ ai quyết định hộ đây? Thậm chí trong ḍng kết luận trên c̣n khiến người ta băn khoăn với mệnh đề gây tranh căi như “giai đoạn lịch sử bi thảm, khó khăn”. Lịch sử Việt Nam trong thế kỷ 20 không có trang nào bi thảm cả mà chỉ toàn hào hùng, lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu. C̣n nói về bi thảm th́ nên lùi lại mấy trăm năm vào lúc Nguyễn Ánh dẫn người Pháp vào tàn sát nhà Tây Sơn theo kiểu trung cổ cực kỳ dă man, rồi sau đó họ cũng chả làm được ǵ mà lại quay về vơ vét của cải và bóc lột nhân dân.

Theo tôi, không phải ông Hải không kết luận được ǵ mà tôi th́ tôi hiểu thế này:

Bi thảm, khó khăn mà ông ta nhắc đến là giai đoạn chứ không phải là mốc son. Nếu quay trở lại giai đoạn thuộc Pháp trước 1954 hay Mỹ xâm lược (trước 30/4/75) th́ ông ta nói bi thảm là bởi: Đất nước bị tàn phá, dân chúng bị giết chóc, bao nhiêu chiến sỹ hy sinh, vợ mất chồng, con mất cha, bố mẹ mất con, bao nhiêu tri thức dang dở tương lai, ruộng ta khô, nhà ta cháy…thế là khó khăn, bi thảm, đó là giai đoạn khó khăn của đất nước mà chúng ta không hề muốn xảy ra một chút nào cả. Đến nay cái bi thảm cũng đâu đă hết: Bao nhiêu anh em đồng đội chưa thấy mộ, di chứng chất độc da cam, bom ḿn sót lại hậu chiến gây thiệt mạng và thương tích cho bao nhiêu người…

Tiếp theo, ư ông ta nói, trong giai đoạn hội nhập hiện nay, hội nhập trên các lĩnh vực, trong đó có cả âm nhạc nữa. Âm nhạc cổ truyền, âm nhạc thời kỳ cách mạng giải phóng dân tộc của ta được lưu truyền cho thế hệ sau để lưu giữ, để không bị mai một là phụ thuộc vào chính những cá nhân, nghệ sĩ và những nhà làm nghệ thuật thuộc lĩnh vực đó theo một phương cách đúng đắn vừa theo cách hiện đại và vừa theo cách truyền thống tuỳ từng hoàn cảnh, đối tượng, lứa tuổi…bên cạnh việc hoà nhập với làn sóng của âm nhạc Á Âu hiện đại th́ âm nhạc của chúng ta sẽ đa dạng theo các khuynh hướng, nảy nở và phát triển chứ không mai một, tụt hậu. Và chính chúng ta thực hiện điều đó chứ không một viện bảo tàng nào trên thế giới hay tổ chức nào giúp ta cả. Và theo tôi không phải là ông ta không kết luận được ǵ, dẫu sao ông ta cũng là giáo sư có học vị!
Vấn đề 4:
Quyết tâm của Đảng, Nhà nước ta: "Xác định xây dựng nền văn hoá Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc trong giai đoạn phát triển mới."

Điều này quá đúng, không có ǵ phải bàn căi. Và khi coi phương châm “dân tộc, hiện đại” là kim chỉ nam của văn hóa văn nghệ th́ ta nên soi lại xem chỗ nào chưa văn minh, chưa hiện đại, chưa dân tộc th́ nên thay đổi đi chứ, ai lại cứ măi măi cổ lỗ, măi măi lạc hậu thế? Như nhạc vàng đấy? Liệu đă dân tộc và hiện đại chưa?

Đảng và nhà nước ta có quan điểm trên là đúng đắn, phù hợp với sự phát triển, đồng thời giữ ǵn bản sắc, du nhập những cái hay và bài trừ những cái đồi truỵ, độc hại.

Xét riêng trên lĩnh vực âm nhạc, xét theo các khuynh hướng phát triển của nền tân nhạc chúng ta hiện nay chia 3 ḍng chuẩn như giải sao mai: cổ diện thính pḥng theo khuynh hướng cách mạng giải phóng dân tộc, trữ t́nh dân gian mang khuynh hướng trữ t́nh quê hương đất nước, nhạc nhẹ mang khuynh hướng lăng mạn trẻ trung (có nhạc trẻ 80 và nhạc trẻ du nhập từ trời Tây và Á đông). Ḍng thính pḥng vẫn tiếp tục giảng dạy, tuyên truyền và bảo tồn nhưng theo khuynh hướng hùng ca yêu nước hiện đại kết hợp với thính pḥng thế giới, trữ t́nh dân gian cũng phát triển bảo tồn được âm nhạc mang tâm tư, t́nh cảm đậm đà bản sắc người Việt ta, nhạc nhẹ phát triển, du nhập có sàng lọc tương thích với trào lưu nhạc trẻ thế giới. Và mỗi ḍng hiện nay không nên đánh đồng, nó theo khuynh hướng riêng, phát triển riêng và có lượng khán thính giả riêng của nó theo sở thích, theo độ tuổi, theo môi trường và quan điểm sống…

C̣n về nhạc vàng th́ theo tôi nó là xuất phát từ giới b́nh dân của ta, nó là sản phẩm của người nước ta, do ta sáng tác chứ không phải trên trời rơi xuống. Nhạc vàng đă không c̣n lạc hậu, nó vẫn phát triển đấy, bây giờ đă theo tích tươi sáng hơn, lạc quan hơn (bác là người ngoại đạo nên bác chỉ biết về nó thế thôi), các kiểu nhạc tiêu cực, phản động đă và đang dần bị đào thải đấy (bác là người ngoại đạo nên bác không để ư thôi). Nó vốn mang tính dân tộc và đang dần hiện đại hoá với thực tại xă hội đấy, phù hợp với thính giả tương ứng mà cái này theo tôi không nên cố gắng can dự, đả phá, bài xích thêm. Bởi cứ tự cho là nền GD ta suy đồi, “nó là không đáng nghe” nhưng thực tế vẫn cứ ngược lại hoàn toàn thôi, mất công vô ích.

Tóm lại, dựa trên quan điểm biện chứng của chủ nghĩa Mac-Lenin, dựa trên thực tế diễn biến của nền tân nhạc Việt Nam theo các khuynh hướng khách quan: cách mạng GPDT, t́nh yêu quê hương đất nước, trữ t́nh lăng mạn, du ca, tôn giáo như đă xét ví dụ ở giải sao mai trên…, nền dân ca và nhạc cổ truyền truyền thống của Việt Nam. Tôi đi đến kết luận cá nhân:
- Trong nền tân nhạc ta nay, mỗi khuynh hướng đều có sự phát triển riêng, cách làm riêng, lối đi riêng để phục vụ đại chúng và có lượng khán thính giả tương ứng độc lập, đáp ứng nhu cầu. Kết hợp bảo vệ bản sắc dân tộc với du nhập cái mới theo trào lưu thế giới, sàng lọc những cái không tốt.
- Dân ca và nhạc cổ truyền vẫn tiếp tục được lưu giữ, phát triển mang bản sắc Việt Nam.
- Cho nên theo cá nhân tôi: Nếu không chủ quan g̣ ép, chủ nghĩa hoá âm nhạc, chính trị hoá âm nhạc Nền âm nhạc Việt Nam hiện nay không hề thoái trào, không hề ch́m dưới đáy vực mà đang phát triển, mỗi khuynh hướng sẽ t́m được những lối đi riêng phù hợp, có được những lượng khán thính giả tương ứng. Được trong nước và thế giới đón nhận, hưởng ứng.


Xin cảm ơn các bác đă quan tâm.



This post has been edited by TCK308448: Apr 12 2016, 09:59 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 3 2016, 02:16 PM
Post #91



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 42
Thank(s): 0
Joined: 07-08-11
Member No.: 20,420



http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/nhac/...75-2433516.html, các bác vào đây mà đọc nhé , âm nhạc có tội t́nh ǵ mà phải kiểm duyệt rồi xin cho , bởi vậy chả trách các nhạc sĩ trước 75 sau này hầu như k viết thêm bài nào nữa , có nhạc sĩ chắc cũng âm thầm biết cái cơ chế này mà lên máu qua đời luôn , thật hết biết!
Go to the top of the page
 
+Quote Post

5 Trang V  « < 3 4 5
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 20th September 2017 - 03:28 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France