IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

5 Trang V   1 2 3 > »   
Reply to this topicStart new topic
> Thảo luận mở về Nhạc Vàng
post Mar 31 2013, 12:20 AM
Post #1



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Trước thực tế c̣n nhiều tranh luận, bàn tán về nhạc vàng và tác hại của loại nhạc này, hôm nay VHA xin phép được trích dẫn ra đây bài viết của giáo sư Dương Viết Á, nhà lư luận âm nhạc, giảng viên Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam, đăng trên tạp chí Âm Nhạc, cơ quan ngôn luận của Hội Nhạc sĩ Việt Nam, số 6-1986, để chúng ta cùng đọc, cùng suy ngẫm. Đây chỉ là ư kiến về một vài phương diện của nhạc vàng chứ chưa phải toàn bộ tổng quan về loại nhạc này. C̣n cần phải tiếp tục bổ sung nhiều kiến thức khác nữa. Người viết hiểu rằng vấn đề này có những mặt tế nhị riêng của nó ngay trong phạm vi diễn đàn này của chúng ta nhưng vẫn mong mọi người hăy cùng dẹp qua cái tôi của ḿnh mà bàn luận cho sáng tỏ những mặt c̣n chưa rơ, chưa được nói rộng răi, chưa được khẳng định chắc chắn… để cho bạn đọc cùng hiểu, qua đó mà hết ḷng hết sức phụng sự cho một mục đích âm nhạc cao cả duy nhất là: Nhạc Cách Mạng, hay âm nhạc chính thống. (bài viết được VHA đánh máy lại từ cuốn tạp chí cũ kỹ ố vàng, v́ nội dung không có trên net).


NHẠC VÀNG: Từ cái nôi đến nghĩa địa


Tác giả: GS Dương Viết Á


Nhạc vàng là ǵ?

Thực ra tên gọi “nhạc vàng” này không phổ biến. Trên thế giới người ta thường gọi là âm nhạc suy đồi, đồi trụy hoặc phản động. Tên gọi này xuất hiện từ Trung Quốc và được du nhập vào Việt Nam hơn 30 năm nay (tính đến thời điểm bài viết được tác giả hoàn thành, c̣n nếu tính đến nay th́ đă gần 60 năm rồi - VHA).

Hoàn cảnh lịch sử đẻ ra nhạc vàng là sự mâu thuẫn không thể dung ḥa được của xă hội tư bản chủ nghĩa. Cơ sở của nó là sự bất lực và bế tắc, thậm chí hoảng hốt nữa, của giai cấp tư sản đứng trước cơn lốc quay cuồng của đồng tiền, lợi nhuận, trong một thực trạng xă hội do chính họ xây dựng nên.

Xét về ngọn nguồn nghệ thuật, trào lưu lăng mạn chủ nghĩa là mẹ đẻ của loại âm nhạc này. Xuất hiện đầu tiên ở Pháp vào thế kỷ 19, trào lưu nghệ thuật lăng mạn tuy thống nhất về nguyên tắc sáng tác nhưng lại đối lập về nội dung tư tưởng. V́ rằng lăng mạn có nghĩa là mơ ước, là tưởng tượng và thế là có kiểu mơ ước và tưởng tượng hướng tới tương lai, cái tương lai đẹp đẽ như một thế giới xa xôi; và cũng có kiểu mơ ước, tưởng tượng quay lùi về quá khứ, cái quá khứ vàng son, “vang bóng một thời”. Nhạc vàng chẳng qua là sự tiếp nối của cái ḍng lăng mạn tiêu cực thứ hai này. Như vậy nhạc vàng không phải là thể loại mới mẻ ǵ, mà chỉ là một biến thái của trào lưu âm nhạc lăng mạn xuất hiện từ thế kỷ trước.

Với nội dung đó tất nhiên cũng sẽ có h́nh thức tương ứng của nó. H́nh thức phổ biến là ca khúc – ca khúc trữ t́nh. Đề tài và đối tượng phản ánh cũng quanh quẩn trong vỏ ốc của “cái tôi” – cái tôi đau khổ, cái tôi cô đơn… trong mọi biểu hiện cụ thể của thân phận con người. Để phù hợp với nội dung, cách tiến hành giai điệu thiên về êm ái, dịu dàng, du dương, nhỏ nhẹ; tránh dùng quăng rộng, quăng xa; quen dùng thủ pháp mô tiến và tái hiện; mạch đi, tiết tấu, nhịp điệu thường khoan thai, chầm chậm, ít dùng những tiết tấu xáo động như loại âm nhạc tiết tấu hóa sau này.

Qua một số tác giả và tác phẩm tiêu biểu, ca từ trong nhạc vàng có thể gọi là những bài thơ trữ t́nh, tâm t́nh, t́nh yêu nhuốm màu thất vọng và bi quan như ta đă gặp trong ḍng thơ mới từ những năm trước cách mạng tháng Tám.

Phù hợp với nội dung, nhạc vàng cũng tạo ra một lối biểu diễn thích hợp. Giọng hát được ưa chuộng vẫn là giọng nữ – giọng nữ có pha chút nũng nịu, mơn trớn, hoặc chán chường, ủ ê… Cách hát phải tạo ra cho được hiệu quả đối với người nghe hoặc phiêu diêu vào cơi mộng, hoặc ḥa nhập vào nỗi đau…

Nói chung, nhạc vàng biểu hiện khá đầy đủ và rơ ràng nguyên tắc sáng tạo chủ yếu của trào lưu âm nhạc lăng mạn chủ nghĩa: cái tôi là đề tài trung tâm, cảm giác là phương tiện chủ yếu và trái tim là đối tượng chinh phục.

(c̣n tiếp)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
The Following 1 Users Say Thank You to VuHungAnh For This Useful Post:
Hoacamchuong
post Mar 31 2013, 09:13 PM
Post #2



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938





Nhạc vàng đă chết? (tiếp theo)

Nhạc vàng xuất hiện ở Việt Nam chậm so với thế giới trên một thế kỷ. Cơ sở xă hội của nó là chế độ thực dân phong kiến, mảnh đất ươm trồng và nuôi dưỡng nó là tâm trạng của tầng lớp tiểu tư sản, gồm tiểu tư sản trí thức và tiểu tư sản thị dân. Sự dao động, bối rối – hoặc nhẹ hơn là băn khoăn và bâng khuâng – đă trở thành đất sống của nhạc vàng.

Những ngày đầu cách mạng, đất nước chuyển ḿnh và tuy có chậm hơn so với lịch sử, âm nhạc cũng đổi thịt thay da. Song dư âm của ḍng âm nhạc lăng mạn thuộc giai đoạn trước vẫn c̣n in dấu ấn vào trong một số tác phẩm âm nhạc cách mạng và kháng chiến. Không chỉ trong đề tài t́nh yêu hoặc nỗi nhớ, mà ngay cả với cảnh, với người kháng chiến th́ cách cảm xúc và cách biểu hiện vẫn chưa ngang với tầm thời đại. Vẫn là “cái tôi” với một thái độ bàng bạc khách quan, ngoài cuộc; vẫn là “cái tôi” lẻ loi dẫn đến chỗ rợn ngợp trước cái vĩ đại của hiện thực cuộc sống; vẫn là “cái tôi” tự thổi phồng ḿnh lên qua các đối thể quanh ḿnh để tự ngắm nghía chính ḿnh… Vẫn là những âm điệu nhè nhẹ, êm êm; vẫn là những giai điệu chân phương, vuông vắn, mô tiến đúng luật, trưởng thứ rơ ràng, nhịp độ chậm răi, nhịp đi khoan thai, dùng đúng công năng và công năng cũng là giới hạn. Có thể gọi không ngoa rằng đó là những bài thơ được hát lên bằng ngôn ngữ âm nhạc phương Tây.

Phải thừa nhận rằng, loại tác phẩm âm nhạc c̣n rơi rớt cái chất vàng vọt đó không nhiều – ngay cả trong những ngày đầu cách mạng và cả ngày đầu đời sống của nó. Cũng không có ǵ khó hiểu về điều đó. Các nhạc sĩ đi theo cách mạng và kháng chiến vốn là những nhạc sĩ thuộc thế hệ trước. Công chúng nghệ thuật lúc bấy giờ – yêu nhạc và sính nhạc – chủ yếu là tầng lớp tiểu tư sản thị dân, vẫn chưa dứt ra khỏi cái tâm trạng và thị hiếu thẩm mỹ cũ. Nhưng cách mạng là một sự sàng lọc, nhạc vàng đă dần dần bị loại ra khỏi đời sống âm nhạc chính thống, đời sống âm nhạc cách mang.

Với sự co cụm lại của một lực lượng phản động nhất trên nửa đất nước và tồn tại được trên 20 năm, nhạc vàng lại có đất sống của nó. Trong bối cảnh của một chế độ thực dân mới mà trùm choán lên là chủ nghĩa thực dụng, văn hóa thực dụng kiểu Mỹ, nhạc vàng càng nảy nở và bộc lộ khá đầy đủ bản chất suy đồi và sa đọa của nó. Ngoài một số nhạc sĩ cũ, một số cây bút bắt đầu khẳng định vị trí và nổi lên như những “ngôi sao âm nhạc” – nghĩa là họ được hưởng ứng và ngưỡng mộ như những nghệ sĩ nói lên được tâm tư, nguyện vọng thầm kín của mọi người. Nhu cầu của hiện thực lịch sử đă tạo ra một số sản phẩm lịch sử, và những sản phẩm lịch sử đó, đến lượt nó, vừa đáp ứng nhu cầu lại vừa tạo ra nhu cầu. Xă hội thị dân tiêu thụ đă đẻ ra nhạc vàng và nhạc vàng lại trở thành nhu cầu tinh thần của xă hội ấy. Người ta thưởng thức nó, nhấm nháp nó, nói gọn lại, sống với nó và thâm nhập vào trong nó. Nó đă trở thành cái không khí tinh thần cần thiết của xă hội đó.

Tuy nhiên nhạc vàng đă chết trong đời sống âm nhạc miền Bắc xă hội chủ nghĩa trong thời kỳ chống chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ, trong tinh thần tự lực tự cường để tích cực chi viện cho miền Nam. Nhạc vàng cũng đă chết trong âm nhạc miền Nam kháng chiến v́ nó không có mảnh đất dung thân trong vùng chiến khu và căn cứ địa kháng chiến. Nhạc vàng cũng đă chết trong không khí hân hoan chiến thắng sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 trên cả nước: miền Nam và miền Bắc, miền xuôi và miền ngược, núi rừng và hải đảo, mọi người và từng người, lư trí và t́nh cảm…

Nhạc vàng đă chết như một hiện tượng lịch sử v́ nó đă bị lịch sử đào thải không thương xót! Có lúc nó rộ lên tưởng chừng như hưng thịnh, như những ngày sau giải phóng miền Nam. Đường làng, ngơ phố, nông thôn , thành thị, kể cả ở Thủ đô Hà Nội, sáng và chiều, ngày và đêm, gần như đâu đâu cũng ngập tràn âm thanh của nhạc vàng với những “tác phẩm” chủ yếu ra đời dưới chế độ Mỹ ngụy… Nhưng thời gian – nói đúng hơn là quy luật vận động và phát triển của lịch sử – đă thực hiện sứ mệnh của nó. Ṭ ṃ, hiếu kỳ, ngộ nhận, lệch lạc… dần dần được phán xét, đánh giá, hiệu chỉnh. Chỉ độ chưa đầy dăm năm sau, ḍng âm nhạc rền rĩ ấy đă phải lùi vào hậu trường để nhường chỗ cho một loại âm nhạc tiết tấu hóa “kế vị”.

(c̣n tiếp)

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 2 2013, 11:05 AM
Post #3



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Bóng ma hiện h́nh (tiếp theo và hết)

Nhưng sẽ ngây thơ khi nghĩ rằng nhạc vàng đă chết để rồi vội xoa tay và thở phào nhẹ nhơm! Nó chưa chết và nó vẫn sống – sống dưới những biến dạng mới của nó, sống bằng những dư âm, dư hưởng của nó.

Nó vẫn sống như đă được chấp nhận, trước hết trong cách cảm xúc, và cũng có nghĩa là trong nhận thức, của một số tác giả được biểu hiện qua tác phẩm. Đó là thái độ ngoài cuộc, hoặc chân trong chân ngoài, trước cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc và xây dựng chủ nghĩa xă hội. Người ta ngại viết về chiến đấu, lảng tránh những đề tài nóng hổi của thời đại, để quay trở về với những chủ đề mà người ta gọi là “vĩnh cửu”… Khi viết về cách mạng và những sự chuyển dời xă hội, vẫn chập chờn một sự nuối tiếc hoặc ẩn hiện một sự vuốt ve để rồi ngắm nghía lại chính ḿnh. Viết về một sự việc cụ thể trong cuộc đời, lại vẫn đượm một t́nh thương của kẻ bề trên – một thứ chủ nghĩa nhân đạo chung chung tiểu tư sản.

Nó vẫn sống khá rơ ràng trong một số tác phẩm về t́nh yêu là t́nh ca, ngay cả trong cách cấu trúc của một tác phẩm âm nhạc nào đó. Vẫn là cái cách tiến hành giai điệu êm ái, du dương muôn thuở, vẫn là nhịp điệu và tiết tấu chậm răi, khoan thai v.v… Người nghe nhiều khi giật ḿnh và sửng sốt tưởng như bắt gặp những bài hát, bản nhạc của những thời “tiền chiến” xa xưa, những âm thanh của một thời “oanh” nhưng nay đă “liệt”.

Nhạc vàng chưa chết. Nó vẫn sống trong cách tŕnh diễn và phong thái biểu diễn của một số nghệ sĩ, mà chủ yếu là ca sĩ. Nào là lối hát lơi nhịp, hát qua hơi thở hổn hển, hát trong tiếng nấc; nào là lối hát như là nũng nịu, ṿi vĩnh, hoặc ai oán, trách móc, hờn dỗi; nào là cố tạo ra cái giọng ủ ê, đau khổ; nào là cách phát âm nhả chữ lai căng, tách phụ âm đầu ra khỏi phần đuôi trong một tiếng; nào là cách mồi chài bằng bộ mặt u sầu hoặc lẳng lơ, t́nh tứ. Nghe và xem, cứ tưởng đang ngồi trong một tiệm nhảy, pḥng trà của những năm tháng đă lùi vào dĩ văng xa xưa!

Phong cách biểu diễn của các nghệ sĩ và ca sĩ hiện nay có nhiều biến đổi, sinh động hơn, do đó cũng truyền cảm hơn. Đó là sự lớn lên một cách tất yếu về tŕnh độ nghệ thuật của các nghệ sĩ cách mạng. Đó là sự tiếp nhận trào lưu âm nhạc tạp kỹ của thế giới và nhất là từ các nước xă hội chủ nghĩa. Tuy nhiên sự tiếp nhận này đang có chiều hướng quá đà.

Ai đó có định lấy phong thái biểu diễn của nhạc vàng làm mẫu mực th́ hăy nhớ rằng: không thể nào bắt chước được một bóng ma.

Vẫn c̣n một mảnh đất sống của nhạc vàng nữa: cái quá khứ vàng son hoặc nếu chưa thật là vàng là son th́ cũng được sơn son thếp vàng bằng nỗi niềm nuối tiếc về quá khứ. Người nghe “mượn” bản nhạc vàng để nhớ lại, để hồi tưởng lại, để được sống lại trong cái không gian và thời gian “êm ấm”, “nhung lụa” nào đó. Con người đến tuổi lứa trung niên thường có xu hướng thi vị hóa thời gian quá khứ của ḿnh. Bản nhạc vàng đă xuất hiện như là một kích thích tố. Cái nguy hại của nó chính là ở chỗ đă dẫn đưa con người về với quá khứ được thi vị hóa để ru người ta ngủ ngon trong cái thế giới lung linh ảo mộng đó.

Nhạc vàng chưa chết. Nó vẫn c̣n sống bằng cách len lỏi vào cuộc đời con người trong những t́nh huống đau khổ do nhiều nguyên nhân cụ thể: thất bại trong việc thực hiện một ư đồ, thất vọng trong một mối t́nh chân thành tha thiết, vấp váp trên đường đời v.v… Nghe nhạc vàng, con người ta có cảm giác được chia sẻ, được xoa dịu, được vuốt ve.

Đời người ai cũng có lúc vui lúc buồn… nhưng nội dung của niềm vui, nỗi buồn lại rất khác nhau. Trong muôn vàn cung bậc đó, có những điểm giống nhau, mà chủ yếu là lẽ sống, nhân sinh quan bao giờ cũng in đậm dấu ấn vào những nỗi niềm t́nh cảm của con người.

Buồn mà dùng nhạc vàng để chia sẻ th́ chẳng khác nào giải khát bằng thuốc độc. Nhạc vàng đă có cái nôi sinh ra và nuôi dưỡng nó. Nhưng cũng theo quy luật lịch sử và bước trưởng thành về trí tuệ của loài người, nhạc vàng đang trên con đường đi tới nghĩa địa. Những cái huyệt đang chờ nó. Xă hội ta đang đào huyệt chôn nó. Và mỗi con người, từ trong ư thức và cả trong vô thức, cần đào huyệt để chôn nó – vĩnh viễn chôn chặt nó!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 3 2013, 02:01 PM
Post #4



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



Bài viết này mà đăng lên công cộng là sẽ bị cả đám vào "ném đá" dữ dội lắm đấy! Đă có đứa trên youtube bảo nhạc vàng mới là nhạc của nhân dân Việt. Câu nói này đă ám chỉ điều ǵ th́ chắc ai cũng biết!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 9 2013, 09:34 AM
Post #5



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 48
Thank(s): 0
Joined: 23-02-12
Member No.: 22,855



Cảm ơn ư kiến đầu tiên của Bot Bo. Mong các bác yêu thích nhạc vàng cùng vào đây b́nh luận hoặc cho ư kiến một cách thoải mái. Diễn đàn đă mở chính là nơi các bác thoải mái có ư kiến, thay v́ không có chỗ mà thổ lộ nguyện vọng cũng như sở thích. Từ đó cả nhà cùng cho ư kiến để làm sáng tỏ mặt được hoặc chưa được của nhạc vàng. Mong các bác cứ mạnh dạn bày tỏ. Ta cùng bàn luận một cách chân t́nh và thẳng thắn, không ngại ǵ cả. Nào, xin mời...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 10 2013, 10:43 PM
Post #6



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



Tớ thích nhạc đỏ nhưng cũng chả phủ định nhạc vàng. Những người không nghe được nhạc đỏ th́ để họ nghe nhạc vàng và ngược lại. Bản thân tớ thấy nhạc sĩ nào kể cả đỏ lẫn vàng cũng đều tài năng cả. Tớ đặc biệt không thích so sánh nhạc đỏ và nhạc sĩ ḍng nhạc này dở hơn hay kém tài năng hơn phía nhạc vàng và ngược lại. Cụ Dương Viết Á này phê phán nhạc vàng hơi quá nhưng bên nhạc vàng chê bai phía nhạc đỏ cũng chẳng ít (v́ suy nghĩ rằng hễ ai thuộc cộng sản đều là ngu. là dốt...)

Theo ư kiến riêng của tớ th́ chủ đề này nên khép lại. Trang chúng ta là trang nhạc cách mạng, nhạc đỏ th́ chỉ nên bàn luận về ḍng nhạc này; c̣n về những ḍng nhạc khác th́ chúng ta không nên bàn tới. Miễn là chúng ta vẫn thích ḍng nhạc đỏ và ngưỡng mộ các nhạc sĩ thuộc ḍng nhạc này là được rồi! Chào! ^^
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 12 2013, 04:44 PM
Post #7



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Cám ơn hai ư kiến chân thực và mạnh dạn của hai bác Hoacamchuong và Bot Bo. Các bác cứ tha hồ và thoải mái có ư kiến , miễn là ư kiến ấy chân thực và trên tinh thần xây dựng, dân chủ, có nói đi và cũng để chỗ cho người khác được nói lại. Có như vậy mới bật ra được vấn đề. Cá nhân VHA thấy BQT chửa bẩu là ngăn cấm ǵ cả.

Về ư kiến cho rằng "chủ đề này nên khép lại" th́ VHA có ư kiến thế này: chủ đề này đă đóng suốt hơn 5 năm qua rồi, mà nói chính xác hơn là nó chưa bao giờ được mở kể từ khi diễn đàn NCM này ra đời. Chủ đề này mới được mở ra vài hôm nay thôi, kể ra thời gian như thế cũng là quá ít ỏi, chẳng bơ bèn ǵ sất cả. Mở ra với mục đích làm rơ nhiều vấn đề về các loại nhạc có ở nước ta mà đặc biệt là nói cho rơ hơn về nhạc vàng cùng những mặt được và chưa được của nó. Đây chính là cái mà chúng ta chẳng nên né tránh v́ nếu lại tiếp tục "né" nữa th́ phỏng lại có bác bẩu là ta (dững người yêu nhạc cách mạng) ngay thẳng đường hoàng việc ǵ phải né cái ǵ, phải có bản lĩnh chứ! Thế nên ở đây có ǵ nói hết, không ngại ngần ǵ cả. Biết đâu nhờ thế mà lại có đông đảo người đến với nhạc vàng hơn th́ sao?

Với quan điểm tấn công trực diện vào vấn đề chính, xin mời các bác tiếp tục cho ư kiến.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 12 2013, 05:48 PM
Post #8



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 253
Thank(s): 8
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



QUOTE (VuHungAnh @ Apr 12 2013, 04:44 PM) *
Cám ơn hai ư kiến chân thực và mạnh dạn của hai bác Hoacamchuong và Bot Bo. Các bác cứ tha hồ và thoải mái có ư kiến, miễn là ư kiến ấy chân thực và trên tinh thần xây dựng, dân chủ, có nói đi và cũng để chỗ cho người khác được nói lại. Có như vậy mới bật ra được vấn đề. Cá nhân VHA thấy BQT chửa bẩu là ngăn cấm ǵ cả.

Về ư kiến cho rằng "chủ đề này nên khép lại" th́ VHA có ư kiến thế này: chủ đề này đă đóng suốt hơn 5 năm qua rồi, mà nói chính xác hơn là nó chưa bao giờ được mở kể từ khi diễn đàn NCM này ra đời. Chủ đề này mới được mở ra vài hôm nay thôi...
...
Với quan điểm tấn công trực diện vào vấn đề chính, xin mời các bác tiếp tục cho ư kiến.


Cho đến lúc này, người duy nhất đăng lời cảm ơn bài viết của VHA (đăng lại bài của Giáo sư Dương Viết Á) là HCC. HCC cũng là người duy nhất có tham luận bằng "bài" hẳn hoi (bạn Bot Bo chỉ tham luận bằng ư kiến ngắn).
Diễn đàn ta "mở" đă được 12 ngày rồi (tính từ thời điểm 21h13 ngày 31/3/2013, khi VHA "mở" diễn đàn), mà tại sao vẫn ít người tham gia vậy, trong khi đây là đề tài khá lư thú?

HCC nghĩ rằng có 3 nguyên nhân chính:

1- Diễn đàn được bắt đầu bằng bài viết của "người khổng lồ": nhà nghiên cứu âm nhạc, Giáo sư Dương Viết Á (DVA).
Vậy phải "tham luận" thế nào đây?
- Khen? Thừa, v́ cỡ Giáo sư th́ viết đương nhiên hay rồi.
- Chê? Dám không, đă "đủ tầm" chưa mà chê "cụ" (DVA)?
- Đồng t́nh (OK)? Để làm ǵ? Bài của "cụ" đăng lâu lắm rồi, từ 1986 cơ, giờ mới nói "đồng t́nh" là đồng t́nh thế nào chứ?
- Phản đối (don't like)? V́ sao, lư giải thử xem? Vụ này khó à nha!

2- Chưa được mấy ai tham luận mà đă có ư kiến "chủ đề này nên khép lại" (Bot Bo), khiến mọi người... cảnh giác! Liệu Bot Bo với chemist có "vấn đề" ǵ không khi mà mới hôm trước một người "mời" thảo luận, th́ ngay hôm sau "người kia" bảo... khép lại?

3- Vốn dĩ trang mạng của chúng ta mang tên Nhạc cách mạng forum, đương nhiên các thành viên của trang rất ư thức về vấn đề "nhạc cách mạng", vậy bây giờ bảo thảo luận về "nhạc vàng" tất nhiên mọi người phải... e dè. Chính "cái thằng tôi" (HCC) tuy rất "mạnh miệng" cũng phải đắn đo măi mới chọn được cách viết (tham luận) cho phù hợp.
"Khó" thế nên ai cũng "ngại" là điều dễ hiểu.

Chính từ suy nghĩ ấy mà câu kết trong tham luận của "cái thằng tôi" rằng "Khổ lắm, đă bảo "nhạc vàng" không nằm trong "tiêu chí" nhạc cách mạng, thế mà cứ tương bừa lên đây, thật là... vô ư" chỉ nhằm... "nhắc khéo" BQT thôi, chứ không có "ngầm ư" ǵ đâu!
Tất nhiên, tôi không có ư định bảo rằng phải đổi tên trang mạng đâu!
Mà là qua đây, xin kiến nghị với BQT:

- thay v́ "diễn đàn mở", xin các bạn mở CHUYÊN MỤC BÀN TR̉N ÂM NHẠC, ở đó mọi người tha hồ (tự do) thảo luận về mọi vấn đề liên quan đến âm nhạc! Tất nhiên trên tinh thần trao đổi, học hỏi và tôn trọng lẫn nhau!

- trong "chuyên mục" sẽ mở nhiều "bàn tṛn" khác nhau: nhạc vàng, nhạc tiền chiến, nhạc trẻ, thâm chí... nhạc chế (chỉ đừng phản cảm) v.v... Ai thích "bàn tṛn" nào xin cứ tự nhiên tham gia.

Ấy nhân dịp "diễn đàn mở" (nhạc vàng), HCC xin có đôi lời góp ư với hy vọng diễn đàn của chúng ta ngày càng sôi nổi hơn lên!
Mong lắm thay!

This post has been edited by Hoacamchuong: Apr 12 2013, 06:05 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 14 2013, 08:25 PM
Post #9



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 351
Thank(s): 0
Joined: 04-04-10
Member No.: 11,797



Vừa rồi bận quá nên em chưa đọc kỹ chủ đề thảo luận này của Bác VHA. Loáng quáng lại c̣n tưởng bài viết nhà của bác, thấy đanh thép quá nên hơi bị hăi smile.gif. Hôm nay mới rơ là của Cụ Á. Em th́ không thích cách kết luận 1 chiều trong bài biết này ( bởi nếu quan niệm trong việc nghe nhạc như Cụ ấy th́ em cũng bị liệt vào dạng tư tưởng có vấn đề tongue.gif trong khi em đây hoàn toàn tỉnh táo, yêu đời). Lập luận đanh thép em cũng chả có, chả làm được nhưng theo em nghĩ, mỗi chúng ta đều có nhiều cung bậc cảm xúc, có lúc vui, lúc buồn, lúc lạc quan, khi chán nản. Vậy th́ âm nhạc cũng vậy, âm nhạc phản ánh nhiều trạng thái tâm lư, t́nh cảm khác nhau. Lúc em c̣n tre trẻ biggrin.gif, khi buồn, em nghe măi " Hoài cảm"- Cung Tiến để ngấm, để thấm, để ...buồn. C̣n bây giờ, những lúc đi ngang qua các con phố mà ngày xưa cùng bạn bè đạp xe tới trường, nghe tiếng ve râm ran, bên cạnh " Mong đợi ngậm ngùi" - Từ Huy th́ em lại "lẩm bẩm" " Nỗi buồn Hoa Phượng"- Thanh Sơn. C̣n lúc chả vui, chả buồn th́ em cũng nghe Hội Trùng Dương, Xóm đêm - Phạm Đ́nh Chương hay C̣n một chút ǵ để nhớ - Phạm Duy. Em thấy rất hay. Nói chung, em nghĩ, nhạc vàng dù có tác động nhưng quan trọng là ḿnh cho nó tác động tới ḿnh ở mức nào và ở trong thời điểm nào mà thôi.
Thôi, em có vài ḍng cứ diễn nôm thế cho nó đơn giản, một là góp thêm comment vào chủ đề này, hai là cũng bày tỏ tư ư kiến của 1 trong " các Bác thích nhạc vàng" hehe. Diễn đạt vụng về, mong các Bác thông cảm cho em.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 15 2013, 02:06 PM
Post #10



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Cảm ơn meusangele đă thổ lộ tâm t́nh rất thực không một chút màu mè những suy nghĩ của bản thân về nhạc vàng. Meusangele nói là "diễn đạt vụng về" nhưng VHA lại thấy cách diễn đạt đó rất cụ thể, thật thà..., tóm lại là rất hiệu quả về một cái khá tế nhị và khó nói ra ở đây là nhạc vàng, trong diễn đàn nhạc cách mạng này. Với cách tiếp cận b́nh tĩnh và tỉnh táo như cách meusangele vừa tŕnh bày, VHA thấy rất thú vị và thấy rằng có thể cùng meusangele bàn về chủ đề này lâu dài được đấy.

Tâm t́nh của con người ta thật là phức tạp, lúc thế này, lúc thế kia, lúc thích cái này, lúc lại yêu cái kia, nhiều khi thích mà chẳng rơ nguyên nhân, yêu cũng không cắt nghĩa lư giải được. Nếu mà chỉ dừng ở đó thôi, nghĩa là mọi thứ vẫn c̣n trong ṿng vừa phải và có chừng mực th́ c̣n tạm chấp nhận được. Tuy nhiên, với những trường hợp khác th́ không phải luôn luôn như thế, cái giới hạn của sự chừng mực bị phá vỡ và một dây chuyền xảy ra kéo theo nhiều hệ lụy không thể lường hết được...

Mong các bác cứ mạnh dạn trao đổi những tâm tư của ḿnh về đề tài này theo cách tiếp cận mà meusangele vừa thực hiện, đó là b́nh tĩnh, tỉnh táo và chừng mực...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 15 2013, 02:59 PM
Post #11



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 2
Joined: 05-10-09
Member No.: 8,845



Ḿnh không thích cách nói 1 chiều theo kiểu lư luận thời bao cấp của cụ Á. Cái này phạm vào cái mà Marx có nhắc tới là phủ nhận sạch trơn các giá trị. Không nên v́ nâng tầm giá trị của Nhạc Cách Mạng mà phủ nhận tất cả giá trị của Nhạc Vàng (tạm gọi như vậy).

Cũng giống như các phạm trù khác, VD có người thích ăn cay, ăn chua, ăn mặn... nên người ta sinh ra chữ "khẩu vị". Nghe nhạc cũng vậy, tùy từng cái mà phù hợp với "khẩu vị", sở thích của từng người. Không thể v́ chúng ta thích nhạc Cách Mạng th́ gọi cái bọn thích nhạc Vàng, Nhạc Xanh là xấu xa, và nhạc của chúng là đồi trụy.

Trong khi nh́n vào thực tế, hiện nay nhạc Vàng vẫn có rất nhiều người nghe, Nhạc Trẻ càng có nhiều người nghe. v́ chúng có 1 giá trị nhất định. Có thể giá trị nghệ thuật không lớn bằng nhạc thính pḥng, nhạc truyền thống, nhưng giá trị nó mang lại là đồng cảm với tâm tư, suy nghĩ của người nghe. Người ta cảm thấy thư giăn hoặc rung động khi nghe nhạc đó, nghĩa là loại nhạc đó là hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của ḿnh. Huống hồ Nhạc Vàng rất dễ đi vào ḷng người v́ nó nhẹ nhàng, phản ánh các cung bậc đời thường.

Nhà nước ta cũng đă nhận thức được việc này nên ngoại trừ các bài nhạc Vàng nhắc tới lính VNCH th́ các bài khác đều được phép phổ biến. Chứ nhà nước không hề, và cũng không thể đào huyệt chôn sống, chôn chặt nó như bác Á mong muốn được. V́ đều đó đi ngược với nguyện vọng của khá nhiều người vẫn c̣n nghe nhạc vàng.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 15 2013, 05:09 PM
Post #12



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Để cung cấp thêm cho cả nhà những thông tin và hiểu biết về một trong những nhạc sĩ viết nhiều nhạc vàng là nhạc sĩ Phạm Duy, xin giới thiệu một bài viết đă đăng trên tờ CAND (ngày 7/5/2009) trong đó có nêu những ư kiến đánh giá của một số nhạc sĩ nổi tiếng đối với nhạc sĩ Phạm Duy. Qua đó cũng là dịp để chúng ta biết thêm hoàn cảnh ra đời, tồn tại và phát triển của loại nhạc này, đồng thời so rọi vào nền âm nhạc Việt Nam 60 năm qua để có cái nh́n chân xác nhất.



Nhạc Phạm Duy và những điều cần phải nói


Sau nhiều lần ngoái đầu về cố quốc, Tết năm 2005, nhạc sỹ Phạm Duy chính thức trở về với quê hương, mảnh đất luôn luôn coi trọng t́nh nghĩa, không bao giờ "đánh người chạy lại". Ông đă chọn TP HCM làm nơi sinh sống những năm tháng cuối đời của ḿnh. Sau không ít những ấp ủ, liveshow "Ngày trở về" của Phạm Duy đă vang lên trong một đêm diễn duy nhất tại Nhà hát Lớn Hà Nội vào cuối tháng 3/2009.

Sự trở về của bản thân nhạc sỹ Phạm Duy và âm nhạc của ông mới đây đă làm dậy lên một làn sóng báo chí quan tâm. Tuy nhiên, không ít điều xuất hiện trên một số phương tiện thông tin đại chúng xung quanh đêm nhạc Phạm Duy đă gây nên những bức xúc cho những người chính trực.

Nh́n lại bản chất của vấn đề, đánh giá một cách công bằng nhất những giá trị đích thực của Phạm Duy và âm nhạc của ông, Báo ANTG đă mở ra một diễn đàn nhỏ để mời các nhạc sỹ lớn, những người có tên tuổi có trọng lượng trong nền âm nhạc Việt Nam nói về sự kiện này.

Nhạc sỹ NSND Trọng Bằng

Tôi có đọc trên báo thấy có nhiều lời tâng bốc cũng hơi là lạ, không quen. Nhạc sĩ Phạm Duy nếu nói ngắn gọn chỉ 4 “thứ” thôi.

Thứ nhất, anh là một người đầu kháng chiến chống Pháp có một số bài hát được quần chúng yêu thích.

Thứ hai, sau khi anh bỏ Tổ quốc ra đi, không biết anh có công nhận không nhưng lúc đó cả nước người ta nói anh đi theo giặc, đi phục vụ địch. Và một số bài hát của anh, anh đă làm lời lại để phục vụ hoàn cảnh mới.

Thứ ba là khi anh về nước, anh nói rằng anh trở về với nguồn cội. Anh có đến Hội Nhạc sĩ gặp tôi. Tôi cũng có nói chuyện và bảo anh rằng: Ngày xưa khi tôi c̣n bé, anh Phạm Duy và anh Trọng Loan (anh trai của tôi) cùng ở một đoàn nghệ thuật. Ngày xưa tôi cũng thích những bài hát của anh. Nhưng âm nhạc bây giờ khác chứ không ít ỏi như thời anh viết những tác phẩm ngày xưa nữa đâu. Cả một cuộc kháng chiến chống Mỹ, chúng tôi viết hàng ngàn bài hát, hàng ngàn ca khúc. Chúng tôi viết và được phát trên Đài Tiếng nói Việt Nam hôm trước th́ ngay hôm sau cả nước hát, và hát cho đến bây giờ.

Thứ tư tôi muốn nói là anh về th́ cứ về, cứ thế mà làm việc, cứ sáng tác, viết thêm được ǵ th́ viết, cống hiến được ǵ th́ cống hiến chứ đừng lợi dụng lúc này mà tâng bốc ḿnh lên như vị nọ vị kia. Tuy nhiên, tôi cho rằng, sự tâng bốc này là lỗi một phần ở các nhà báo, dễ dăi, và chạy theo thị hiếu, cứ coi đây như sự kiện âm nhạc lớn, Phạm Duy được tâng bốc như là nhà sáng tạo ghê gớm.

V́ nói đến Phạm Duy những người chân chính ở Việt Nam đă biết cả rồi, biết Phạm Duy như thế nào trong quá khứ, Phạm Duy có cái ǵ tốt, cái ǵ chưa tốt, bản chất của Phạm Duy và giá trị thật âm nhạc của anh người nghe đều hiểu cả.

Sự trở về của Phạm Duy là sự ưu ái của Đảng và Nhà nước, sự rộng lượng của nhân dân ta, nên đừng đặt ḿnh ở vị trí cao, cứ nên im lặng mà làm việc thôi. Có những tác phẩm anh sáng tác đầu kháng chiến rất tốt, bây giờ Cục Biểu diễn người ta khuyến khích cho phép anh trở về biểu diễn, th́ cứ thế mà cống hiến thôi.

Dư luận chúng ta hơi dễ dăi và nhẹ dạ. Nhưng vấn đề là Phạm Duy phải tỉnh táo. V́ ông hoàn toàn hiểu ông là ai, quá khứ đối với dân tộc của Phạm Duy là một tội lỗi. Ông không thể so sánh ông với bất cứ một nhạc sỹ nào đă tham gia cách mạng, v́ thế ông không thể nào so sánh với nhạc sỹ Văn Cao. Không thể ví được. Văn Cao là một con người có tŕnh độ, là một nhà nghiên cứu dân tộc, ông Văn Cao là một người toàn diện, và ông Văn Cao c̣n biết tôn trọng những người nhạc sỹ đàn em đi vào con đường âm nhạc bác học, một người rất khiêm nhường biết ḿnh, biết ta.

Giả sử có một nhạc sỹ X, Y, Z nào đó hỏi: Khi chúng tôi đi đánh Mỹ giải phóng dân tộc th́ ông làm ǵ? Chắc chắn rằng nếu là người hiểu biết đều hiểu rơ khi đó ông là tác giả của các bài hát chống lại cách mạng, chống lại nhân dân, chống lại công cuộc giải phóng dân tộc.

Nhạc sĩ Phạm Tuyên

Hôm nhạc sỹ Phạm Duy ra đây nói chuyện nhân việc phổ nhạc các trích đoạn trong "Truyện Kiều" của Nguyễn Du, tôi có được mời tới dự. Sau đó một số người hỏi tôi về chương tŕnh này. Tôi nói rằng đây là một sự t́m về một áng văn chương tuyệt tác của văn học Việt Nam. Nhưng nếu vào âm nhạc th́ c̣n xa lắm so với chất lượng "Truyện Kiều" của Nguyễn Du. Tuy nhiên đó là sự biểu hiện của t́m về với cội nguồn.

Riêng tôi lúc vào trong TP HCM, nghe tin ông Phạm Duy về, tôi nghĩ đó là một sự trở về với nguồn cội thôi. Dân gian có câu "Đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh kẻ chạy lại". Chính lúc đó các nhạc sỹ ở trong TP HCM cũng cho rằng không nên làm rùm beng cái chuyện này, thậm chí báo chí đề cao quá như vừa rồi th́ người ta không tán thành. Tôi lại không nghĩ như thế.

Ai cũng có những sai lầm trong quá khứ cuộc đời. Trong cơ chế thị trường hiện nay có những công ty nhạy bén với thị hiếu của thị trường, người ta săn đón, mua bản quyền của nhạc sỹ Phạm Duy, xuất bản và tổ chức biểu diễn rầm rộ. Một số anh em nhạc sỹ trong Hội Âm nhạc TP HCM gặp tôi và nói rằng không nên làm như thế.

C̣n việc đánh giá về phẩm chất nghệ thuật th́ phải nh́n cả một quá tŕnh. Đóng góp như thế nào, sai lầm như thế nào. Nếu bây giờ chúng ta chỉ đánh giá phần đóng góp mà quên đi phần sai lầm, thậm chí gạt bỏ hết mọi sai lầm để tâng bốc đóng góp th́ như thế chưa công bằng với các nhạc sỹ trong nước.

Có một số anh em nhạc sỹ sau khi đọc báo chí nói về "Ngày về" của Phạm Duy, sự trở lại rầm rộ, được báo chí săn đón và tâng bốc thái quá đă thốt lên: "Trời đất ơi, thế th́ thành tựu âm nhạc của chúng ta mấy chục năm qua nhỏ nhoi quá nhỉ!". Trong khi đó, tôi là người trong cuộc, cảm thấy được sức mạnh của vũ khí âm nhạc, đúng ra trong thành công của Cách mạng chúng ta, trong chiến thắng thống nhất đất nước có sự đóng góp lớn của âm nhạc, và chúng tôi rất tự hào.

Một số anh em ở Huế hỏi tôi đánh giá như thế nào về nhạc sỹ Phạm Duy, tôi trả lời hồi nhỏ tôi có thuộc và thích một số bài hát của Phạm Duy. Nhưng sau khi nhạc sỹ Phạm Duy rời bỏ đất nước ra đi, thậm chí có một thời gian đưa âm nhạc phục vụ chính quyền Mỹ - ngụy. Tôi nghĩ, rồi cũng sẽ có lúc bản thân anh Phạm Duy phải nh́n thẳng vào sự thật.

Trong cơ chế thị trường hôm nay, tôi nghĩ cần phải thẩm định đúng giá trị thật những đóng góp của nhạc sỹ Phạm Duy, không nên quá đề cao. Bởi lẽ t́m ṭi trong âm nhạc của Phạm Duy cũng chỉ có hạn thôi, trong khi đó t́m ṭi về mặt sáng tạo âm nhạc ở trong nước ta có rất nhiều tài năng, nhiều khả năng.

Ngay vấn đề đem âm nhạc phục vụ cho sự nghiệp cách mạng th́ làm thế nào mà so sánh nổi với Văn Cao hay bất cứ một nhạc sỹ nào tham gia cách mạng. Sự đóng góp của nhạc sỹ Văn Cao rất phong phú, bây giờ được ghi nhận là người có đóng góp lớn cho đất nước và âm nhạc Việt Nam.

Tôi chỉ có một suy nghĩ nhỏ, chúng ta chúc cho ngày trở về của nhạc sỹ Phạm Duy là một sự trở về của lá rụng về cội. C̣n đánh giá về con người, nhất là đánh giá về tác phẩm th́ phải rất thận trọng, công bằng và đúng bản chất, một phần nào đó phải có giới hạn. Đừng chạy theo thị hiếu, theo cơ chế thị trường mà quá đề cao sự đóng góp của nhạc sỹ Phạm Duy, như vậy mới xứng đáng với lịch sử, với những người đă đổ máu xương cho đất nước, cho dân tộc được có ngày hôm nay.

Nhạc sĩ Hồng Đăng

Vấn đề này thực ra rất tế nhị đối với anh em nhạc sỹ. V́ đối với những người sáng tác với nhau, bao giờ chúng tôi cũng hết sức rộng lượng, nh́n nhau bằng cặp mắt tốt đẹp và mong cho nhau thành công. Riêng trong vấn đề Phạm Duy, cái nh́n của tôi có thể khác hơn.

Ngay trong giai đoạn đầu kháng chiến, nhạc sỹ Phạm Duy là một trong những nhạc sỹ có ư thức khai thác vốn dân ca, đưa chất liệu dân ca vào sáng tác mới. Cho nên những "Bà mẹ Gio Linh", những "Về miền Trung"... ngày ấy rất được nhiều người tán thưởng. Nhưng thời kỳ ấy chúng tôi đang c̣n bé quá. Sau này lớn lên th́ có nghe tin nhạc sỹ Phạm Duy đă vào trong thành, sau đấy bẵng đi thời gian 5 đến 6 chục năm, chúng tôi cũng không mấy lưu tâm.

Vừa rồi ông Phạm Duy xin phép được trở về, và được Nhà nước ta cho phép. Lúc Phạm Duy về, rất nhiều anh em nhạc sỹ vui vẻ v́ thấy rằng đây là một lần quay lại của các anh em mà trước kia có một thời kỳ bẵng đi không thấy mặt nhau.

Nhưng gần đây, báo chí lại rộ lên về những chương tŕnh của Phạm Duy. Tôi cũng nghe rất nhiều người phàn nàn là tác phẩm của Phạm Duy như thế mà báo chí tâng bốc, đề cao đến mức y như là nhân vật số một của âm nhạc Việt Nam hiện nay, và là người nhạc sỹ kỳ tài. Điều ấy là vô lư, như thế không đúng, huống ǵ lại xem như người có công lớn (?!).

Những giá trị thật của một người nghệ sỹ, thứ nhất là tinh thần yêu nước, những đóng góp tâm hồn của ḿnh cho dân tộc… So sánh một cách thẳng thắn, những bài hát của Phạm Duy có một vài bài công chúng thích và không phải bài nào công chúng cũng thích. Có một thời nghe nói các tác phẩm của ông cũng không được người ta ưa chuộng lắm đâu, ngay cả ở nước ngoài. Điều ấy chúng ta phải có sự cân nhắc tử tế. Nếu như có sự đóng góp nào đấy th́ nên ghi nhận. Nhưng đừng nghĩ rằng như thế th́ tất cả các anh em khác không ra ǵ.

Trong lúc ấy chúng ta có những tên tuổi lừng lẫy từ Đỗ Nhuận, Văn Cao, Lê Yên, Nguyễn Đức Toàn, Huy Du, Hoàng Vân, Lưu Hữu Phước, Nguyễn Xuân Khoát, và c̣n rất nhiều người khác đă gắn bó với những ngày gian khổ, thiếu thốn cùng cực của đất nước chỉ để góp một chút ǵ của ḿnh cho cuộc chiến tranh vệ quốc.

Từ ngày anh đi, anh Duy ạ, nền âm nhạc của chúng ta đă khác trước nhiều lắm. Từ một đội ngũ thưa thớt thời của anh, giờ đây không biết bao nhiêu tên tuổi nổi lên một cách xứng đáng, có hiểu biết, có t́m ṭi, khác xa thời anh bỏ khu III, khu IV mà đi. Điều đáng nói là nhiều anh em thành thực mong cho anh có nhiều đêm nhạc tốt đẹp, trong khi hàng trăm hàng ngh́n người không có nổi kinh phí để lo một đêm nhạc của riêng ḿnh dù tác phẩm cứ ngồn ngộn ra đấy…

Muốn nh́n nhận công bằng, nên nhích xa ra một tí để nh́n toàn cảnh. C̣n nhớ năm 1994, chúng tôi tổ chức được 4 đêm, 4 chương tŕnh khác nhau ở Nhà hát Lớn Hà Nội lấy tên là "Nửa thế kỷ Bài hát Việt Nam" chỉ giới thiệu được gần 80 bài cho gần 80 tác giả, trong đó riêng anh Văn Cao được 2 bài. Chương tŕnh có tiếng vang lớn nhưng hàng trăm nhạc sỹ khác nằm chờ giới thiệu ở TP HCM th́ vướng quá nhiều thứ, nhất là kinh phí mà không giới thiệu được thêm nữa, đành cay đắng mà chịu trong sự thiệt tḥi.

Tất nhiên anh Phạm Duy có thể kiêu một tư cũng chẳng sao, (thói thường mà)! Nhưng những người hướng dẫn dư luận có lẽ nên nghĩ kỹ một tí, để khách quan hơn, công bằng hơn. C̣n riêng một chi tiết nhỏ về chuyên môn: Các anh em nhạc sỹ sau này khai thác dân ca vào sáng tác mới giỏi hơn anh nhiều lắm. Có thể kể Thái Cơ, Phó Đức Phương, Trần Tiến, Nguyễn Cường, Văn Thành Nho, Nguyễn Đ́nh Bảng, Lê Mây… Tư liệu này ở Hội Nhạc sỹ Việt Nam, Viện Nghiên cứu âm nhạc Việt Nam đều có cả. Anh Phạm Duy trở về, chúng tôi chúc mừng anh và mong anh khỏe mạnh để có những sáng tác mới. (tác giả: Khánh Thy)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 17 2013, 02:41 PM
Post #13



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



Ông nhà báo Nguyễn Đắc Xuân có viết trên trang cá nhân để phản bác lại 3 người nhạc sĩ này về vụ Phạm Duy nè. Thêm vào đó, sau khi Phạm Duy qua đời, ông nhạc sĩ Tô Hải c̣n mỉa mai 3 người nhạc sĩ này trên trang cá nhân của ông ta; ḿnh nhớ đại khái có nội dung là "... Đảng cho ta cả một mùa xuân, Như có Bác trong ngày đại thắng, kể cả Người về đem tới ngày vui dù miễn phí cũng chả ai thèm vào coi...". Rồi ông ta kết luận "... Ông là sướng lắm rồi đấy, ông Phạm Duy ơi!..."
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 17 2013, 02:48 PM
Post #14



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



Ngoài lề tí nhé! Hi vọng BQT có thể sưu tầm thêm mấy tác phẩm khí nhạc của các ns cách mạng th́ hay biết mấy! Dạo này ḿnh đang thèm nghe các tác phẩm ấy. biggrin.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 21 2013, 12:55 AM
Post #15



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (Bot Bo @ Apr 17 2013, 02:41 PM) *
Ông nhà báo Nguyễn Đắc Xuân có viết trên trang cá nhân để phản bác lại 3 người nhạc sĩ này về vụ Phạm Duy nè. Thêm vào đó, sau khi Phạm Duy qua đời, ông nhạc sĩ Tô Hải c̣n mỉa mai 3 người nhạc sĩ này trên trang cá nhân của ông ta; ḿnh nhớ đại khái có nội dung là "... Đảng cho ta cả một mùa xuân, Như có Bác trong ngày đại thắng, kể cả Người về đem tới ngày vui dù miễn phí cũng chả ai thèm vào coi...". Rồi ông ta kết luận "... Ông là sướng lắm rồi đấy, ông Phạm Duy ơi!..."

Đọc cho hết bài phản bác của Nguyễn Đắc Xuân đối với các nhạc sĩ đă có bài phê b́nh sự tâng bốc Phạm Duy của báo chí (rất dễ dàng t́m kiếm trên mạng nên VHA thấy không cần phải dẫn ra đây nữa) giữa cái dịp nghỉ lễ nhiều thú vui và bạn bè rủ rê mời mọc này quả là không dễ tư nào. Bài viết của “Nhà Triều đ́nh Huế học” Nguyễn Đắc Xuân khá dài, nhiều mặt với nhiều lư luận mà nếu không theo dơi chặt rất dễ bị cuốn đi.

Toát lên tất cả chinh là sự mê tín và tôn sùng Phạm Duy của Nguyễn Đắc Xuân. Tất nhiên là như thế rồi. Không yêu thích, không mê tín th́ làm sao mà viết được? Ấy nhưng càng đọc lại càng thấy sự thống kê, phân tích, tổng hợp và lư luận của “Nhà Triều đ́nh Huế học” có vấn đề. Lại càng rơ ràng rành mạch những khiếm khuyết của Phạm Duy. Đó là sự không thống nhất, không phân biệt được cái chính yếu với cái bên ŕa, không biết hoặc cố ư đánh đồng tất cả những cái bên trong với cái bên ngoài, giữa h́nh thức với nội dung, giữa số lượng với chất lượng. Ông đă quên mất rằng số lượng cho dù rất nhiều cũng vẫn không thay thế được chất lượng, cũng như chính sách “Đại đoàn kết dân tộc” của Đảng và Nhà nước ta mà liền theo đó là sự trở về của nhạc sĩ Phạm Duy năm 2005 không thể đồng nhất được với việc cho rằng: như thế là Phạm Duy nghiễm nhiên nhảy lên ngang hàng với mọi nhạc sĩ đă cống hiến cho 2 cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc. Cái nào nó ra cái ấy, không thể nào lộn ṣng như thế được. Cụ Phạm Duy trở về nước sống th́ cứ trở về, mọi người đón chào cụ. Nhưng đánh giá th́ phải cho rơ ràng và công bằng. “Dinh tê” là “dinh tê” (bỏ vùng kháng chiến về thành thị v́ không chịu nổi sự khổ cực của kháng chiến), không thể ngang hàng về cả tư tưởng lẫn sự hy sinh xương máu với các nhạc sĩ đă đi kháng chiến được v́ qua đó cũng phản ánh một cách rơ ràng và hùng hồn bước nhảy về chất trong tư tưởng sáng tác của một nhạc sĩ nói chung.

Khi người ta đă rời bỏ kháng chiến mà đi để trở lại với nơi phồn hoa đô hội sung sướng hơn th́ có thánh mới viết nổi những Hoa sữa, Quà tháng Năm dâng Người, Biển hát chiều nay, Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận, Câu chuyện Việt Nam, Người mẹ và thành phố biển… (hẵng cứ tạm lấy mấy tác phẩm của Hồng Đăng, người cùng tuổi với Nguyễn Đắc Xuân ra làm dẫn chứng cái đă mà chưa cần viện dẫn đến bậc trưởng lăo Phạm Tuyên với hàng hà sa số tuyệt tác như VHA nhiều lần b́nh luận suốt hai năm qua) chứ c̣n nói ǵ tới những tuyệt tác như Hà Nội - Điện Biên Phủ hay Như có Bác trong ngày đại thắng… làm ǵ nữa. Tất cả những cái đó là hoàn toàn khác biệt một trời một vực với những ǵ mà Phạm Duy đă viết. Ấy vậy mà "nhà Triều đ́nh Huế học" vẫn cứ lư luận dài ḍng văn tự trong việc b́nh thường hóa chuyện "dinh tê" của nhạc sĩ Phạm Duy đấy (!).

Nền âm nhạc của nước Việt Nam mới không thể nào thiếu được Phạm Tuyên, Hồng Đăng và Trọng Bằng cùng hàng trăm nhạc sĩ khác nữa, nhưng hoàn toàn có thể không cần đến Phạm Duy như đă từng không cần đến suốt những năm kháng chiến mấy mươi năm qua vậy.

Dân ta có thói thường mà như cổ nhân đă tổng kết là “Gần chùa gọi bụt bằng anh”! Chính v́ 40-50 năm liền được nghe miễn phí các sáng tác của Trọng Bằng, Phạm Tuyên và Hồng Đăng rồi nên mới thấy nó b́nh thường, chả c̣n ǵ đáng để ư nữa v́ nói chung, người ta chỉ nghe là để biết vậy thôi chứ mấy ai c̣n xem xem các bài hát ấy nó hay ở chỗ nào, nó liền mạch thành chuỗi tư tưởng ra làm sao, nó là máu xương của tác giả sáng tác ra nó như thế nào, nó gắn liền với hồn dân tộc mật thiết ra làm sao? Thậm chí sự ra đi về với tiên tổ của các nhạc sĩ có đóng góp trong các cuộc kháng chiến c̣n trở nên b́nh thường, thậm chí là tầm thường nữa kia, chứ mấy ai trong những người nắm đường lối văn hóa văn nghệ của đất nước này thấy được một sự thật: sẽ có ngày con cháu trách cha ông chúng vô t́nh v́ đă không ghi lại một cách cẩn thận h́nh ảnh đáng kính của hàng trăm nhạc sĩ đă đi qua các cuộc kháng chiến thành những tuyển tập, các bộ phim… để làm tư liệu cho hậu thế? Đó là nói về những người lănh đạo, những người nắm đường lối chính sách. Chứ c̣n nói về dân thường th́ lại càng khó như ṃ kim đáy bể! Làm ǵ có ai hơi đâu mà để ư "ba cái vụ lẻ tẻ" đó làm ǵ cho nhọc xác! Cho đến hiện nay cũng chỉ đâu như có mỗi một bộ phim video do đài THTPHCM thực hiện mấy năm trước, đă giới thiệu ở NCM rồi, nhưng cũng chỉ đề cập rất sơ lược được mươi mười lăm nhạc sĩ mà thôi...

Trong khi đó, có một tâm lư là khi nghe đến Phạm Duy, một cái tên “bị cấm” mấy mươi năm nay, lại thêm ông bà, cha mẹ “bẩu” rằng th́ là “ông này nổi tiếng lắm đấy nha”(!), và "ngày xưa tao đă hát những bài của ông ấy thế này này", thế là đổ nhau đi xem thôi. Cho thỏa chí ṭ ṃ mà lại. Chứ c̣n hỏi: vậy th́ hay ở chỗ nào, dân tộc ở chỗ nào? Chịu! Không có biết!

Thử hỏi nếu nhạc sĩ Phạm Duy có được cái bài Như có Bác trong ngày đại thắng th́ có lẽ giờ này ông đă "thăng" đến tận 33 tầng giời rồi (tại sao lại là 33 tầng giời nhỉ? V́ đó là nơi ở của Thái thượng Lăo Quân mà! - tức là biến thành thánh đấy), chứ không phải hiện vẫn đi bộ giữa Thủ Đô mà cũng chả mấy ai để ư đến đâu (như nhạc sĩ Phạm Tuyên vẫn đang sống hàng ngày đấy).

Tuy nhiên, cá nhân VHA cũng đồng ư với một số điểm trong ư kiến của bác Nguyễn Đắc Xuân về việc nên b́nh tĩnh trước hiện tượng báo chí tâng bốc Phạm Duy, không nên căng thẳng quá trong bối cảnh cởi mở hiện nay…

Thế nhưng, một cách ngắn gọn th́, cảm t́nh khi đọc một loạt sách của “Nhà Triều đ́nh Huế học” Nguyễn Đắc Xuân, mua trong lần đến Huế mấy năm trước, giờ bỗng vơi đi quá nửa. Mặc dù ông đă thanh minh thanh nga rằng th́ là ông tự học là chính mà không có bằng cấp ǵ…

Nhưng đó không phải là cái cớ để người đọc có thể nương nhẹ tay mà châm chước cho "Nhà Triều đ́nh Huế học" tŕnh ra giữa làng tuyền dững cái bất cập khi lạm bàn đến chuyện học thuật trong âm nhạc được đâu! Mong ông hiểu rơ cho dư thế.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 21 2013, 12:58 AM
Post #16



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (Bot Bo @ Apr 17 2013, 02:48 PM) *
Ngoài lề tí nhé! Hi vọng BQT có thể sưu tầm thêm mấy tác phẩm khí nhạc của các ns cách mạng th́ hay biết mấy! Dạo này ḿnh đang thèm nghe các tác phẩm ấy. biggrin.gif

Cái “ngoài lề” này của bác Bot Bo lại chẳng ngoài lề tư nào! Chẳng những thế, nó lại rất là “trong lề” đấy chứ! Cái này cũng chính là một mặt yếu của Phạm Duy đấy ạ, v́ ông chỉ tuyền viết bài hát thôi mà chả có một tư khí nhạc nào. Đọc đến cái này, VHA thấy bác Bot Bo h́nh dư đang cười mỉm th́ phải. Đồng thời nó “tố cáo” người yêu cầu rất am hiểu và có bản lĩnh.

Xin mời bác có thể nghe trên trang baicadicungnamthang.net nhé. Bác đăng nhập vào trang này rồi kéo con trỏ xuống bên dưới. Trong phần “Nhạc không lời mới cập nhật” có thể có tới vài trăm bản nhạc không lời của các nhạc sĩ Việt Nam đấy…

Chẳng hạn, bác Bot Bo có thể nghe thấy dững bài dư thế này: T́nh yêu của biển (Phú Quang), Tiếng sáo quê hương (Văn Chung), Trở về đất mẹ (Nguyễn Văn Thương)....
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 21 2013, 11:20 PM
Post #17



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



Nếu ai hỏi tớ rằng Phạm Duy tài giỏi không và ca khúc của ông hay không th́ tớ trả lời là có, thậm chí là tài lớn; nhưng mà PD có phải là "trùm", số 1 trong giới nhạc sĩ không th́ tớ nói không! Nếu phải so sánh th́ trong nhóm nhạc sĩ nhạc vàng th́ chưa chắc PD đă là số 1. Ông có tới 1000 ca khúc, lúc đó có thể bảo ông có số lượng ca khúc nhiều nhất cũng được, nhưng ở mặt khác trong âm nhạc chưa hẳn ông đă là số 1 đâu! Đơn cử một nhạc sĩ nhạc vàng, đó là nhạc sĩ Văn Phụng (1930-1999), thứ nhất tuy ông chỉ để lại có khoảng 80 ca khúc (quá ít so với con số khổng lồ của PD) nhưng phần lớn là ca khúc nghệ thuật có phần đệm piano do ông soạn; mặt này th́ PD không có.
Thứ hai, ông c̣n là một nhạc sĩ ḥa âm phối khí rất giỏi ở miền Nam lúc bấy giờ, ông phối khí cho cả những ca khúc của PD; mặt này PD cũng không có. Có thể người ta bảo PD giỏi nhạc lí nhưng thử hỏi một người nhạc sĩ ḥa âm phối khí giỏi th́ có cần phài tinh thông nhạc lí hơn người sáng tác ca khúc không?
Thêm nữa, nếu tính luôn cả chơi nhạc cụ th́ ông là một nghệ sĩ piano nổi tiếng, kĩ thuật chơi piano của ông thuộc hàng sư phụ Nguyễn Ánh 9 (cũng rất nổi tiếng về đệm piano); mặt này PD cũng không có. Cũng vậy, có thể bảo là PD đàn ghi ta chứ không phải piano th́ làm sao so sánh. Xin lỗi, PD đàn ghi ta không được như nhạc công chứ đừng nói chi tới nghệ sĩ ghi ta. Nếu muốn biết Văn Phụng đàn piano thế nào th́ các bạn có thể t́m ca khúc "Tiếng dương cầm" do Thái Thanh tŕnh bày sẽ nghe thấy tiếng đàn piano do ông đệm.

C̣n về lĩnh vực khí nhạc, th́ không riêng PD đâu; v́ lúc bấy giờ các nhạc sĩ nhạc vàng chỉ sáng tác ca khúc thôi, dàn nhạc giao hưởng th́ không có nhiều chỉ có mỗi một dàn trong Nhạc viện Sài G̣n nhưng không đầy đủ các bộ (theo hồi kí của Tô Hải). Cũng theo Tô Hải, mấy tác phẩm dạng này của Đỗ Nhuận, Hoàng Vân,... th́ trong này lúc bấy giờ (sau năm 1975) chả ai chơi nỗi! Nhiều ca sĩ như Giao Linh, Phương Hồng Quế cũng không hát nỗi mấy bài nhạc đỏ chả phải v́ ca từ tuyên truyền này nọ đâu v́ đơn giản là nó cũng khó hát. Tớ không dám nói họ dở mà chỉ dám nói là không phù hợp với giọng của họ. Họ quen hát mấy bài đêm dịu, tiết tấu đều từ đầu tới cuối, cho nên cái kiểu tiết tấu thay đổi, lúc nhanh lúc chậm, nốt th́ lúc cao vút lúc th́ xuống thấp cực th́ họ không quen. Họ cũng có hát được mấy bài của Văn Phụng đâu trừ Thái Thanh, Kim Tước, Châu Hà,...

Kính chào!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 21 2013, 11:22 PM
Post #18



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



Mà bác VHA có hay chat trên yahoo không nhỉ?!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 21 2013, 11:25 PM
Post #19



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



À, bản "Trở về đất mẹ" của Nguyễn Văn Thương phải nói là nó quá tuyệt đi!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 22 2013, 07:50 AM
Post #20



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (Bot Bo @ Apr 21 2013, 11:22 PM) *
Mà bác VHA có hay chat trên yahoo không nhỉ?!

Nói thật với bác Bot Bo là ban đầu VHA cũng có chát chít tư tỉnh với bạn bè. Thế nhưng được một lúc th́ ai cũng gắt nhặng xị lên rằng th́ là sao mà "mổ c̣" chậm thế? Nghĩ lại cũng thấy tủi thân v́ cho rằng bản thân ḿnh "mổ c̣" cũng khơ khớ là nhanh đấy chứ? Thế nhưng khi nḥm sang người khác xem thế nào th́ thật là kinh hăi: mọi người ai cũng "mổ" bằng gần dư 10 ngón tay mà lại cứ như súng liên thanh ấy mới khiếp! Lắm lúc họ lại c̣n chả thèm nh́n vào màn h́nh nữa, quả này th́ VHA chịu. Từ đó cạch luôn cái khoản chát chít, chuyển sang viết mail là chính. Cũng may là cái khoản này th́ VHA rất thạo. Ơ thế bác Bot Bo chưa check mail à? laugh.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post

5 Trang V   1 2 3 > » 
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 20th November 2019 - 01:05 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France