IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

 
Reply to this topicStart new topic
> Nổi dậy xuân Mậu Thân 1968
Rating 2 V
post Jan 23 2008, 09:44 PM
Post #1



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 227
Thank(s): 28
Joined: 04-06-07
From: Hanoi
Member No.: 20



Nhân dịp kỷ niệm 40 năm cuộc tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân 1968, nay tôi up lên một bài viết dài 3 kỳ về sự kiện này. Và một lần nữa tôi phải cảm ơn báo An ninh thủ đô đă cung cấp những tư liệu rất quư giá này.
*******************************
Kỳ 1: Những ngày xuân rực lửa

(ANTĐ) - Những ngày cuối tháng 1-1968, các chiến sỹ trinh sát vũ trang thuộc Đội 66E và Đội Biệt động thành - những người trực tiếp chiến đấu ở mặt trận phía Bắc thành phố Huế được nhận nhiệm vụ mới: Huấn luyện cấp tốc và chuẩn bị mọi mặt để vào chiến đấu dài ngày trong nội thành Huế.

Nhiệm vụ đặc biệt

Ban đầu họ được quy tụ về một điểm mới thuộc cửa rừng Hương Trà (phía Tây thành phố Huế). Sau đó họ được tập luyện kỹ thuật đột nhập vào đồn địch; vượt chướng ngại vật; chiến thuật hành quân; kỹ thuật, chiến thuật chiến đấu trong thành phố; được học tập nghiệp vụ công tác dân vận, địch vận v.v... Huấn luyện xong, mỗi người phải chuẩn bị 2 ṿng ngụy trang, một số thuốc nổ, bộc phá, 3 cơ số đạn, lương khô từ 3-5 ngày, bông băng cứu thương cá nhân, dây thừng leo nhà cao tầng, vượt tường rào, áo quần chiến đấu và áo quần thường dân... chờ lệnh.

Trưa 30-1-1968 (ngày 30 Tết), đội được lệnh tập kết về khu vực ngă ba đường ṃn giao liên tại vùng rừng núi Hương Trà để nghe phát lệnh chiến đấu của Quân khu ủy. ở khu vực tập kết, hàng ngh́n người của nhiều đơn vị, nhiều lực lượng tham gia chiến dịch cùng có mặt.


(H́nh: Đơn vị bộ đội đặc biệt tinh nhuệ nghiên cứu sa bàn trận đánh vị trí Tam Thai (Huế))

Sau khi được quán triệt nhiệm vụ chung, lực lượng trinh sát vũ trang (thuộc lực lượng An ninh vũ trang Thừa Thiên Huế) và lực lượng biệt động được chuyển đến một địa điểm khác, với nhiệm vụ cụ thể hơn:“...tại Trị Thiên, từ đêm nay trở đi sẽ đồng loạt tấn công địch. Cùng tiến vào thành phố trong đêm nay với lực lượng vũ trang là lực lượng chủ lực của Quân khu ủy và các đội công tác của các đơn vị khác.

Lực lượng vũ trang gồm Đội trinh sát vũ trang cơ động 66E, Đội trinh sát vũ trang 66D, Đội biệt động thành cánh tả sẽ theo Đoàn 6 Anh hùng thuộc lực lượng bộ binh chủ lực tiến vào nội thành Huế. Sau khi vào cửa Chánh Tây, phân đội 66D sẽ vào đánh chiếm khu vực Đại nội và bốt Tây Lộc, cùng các đơn vị bạn làm chủ vùng này.

Phân đội 66E trinh sát vũ trang cùng với biệt động sẽ tiến vào chiếm cổng Thượng Tứ và chiếm giữ từ Thương Bạc về cầu Trường Tiền, chợ Đông Ba, phố Trần Hưng Đạo, Huỳnh Thúc Kháng, Phan Bội Châu, bốt cảnh sát Đông Ba và phía ngoài cửa Đông Ba, bắt liên lạc với sở chỉ huy và lực lượng bạn ở phía trong cửa Đông Ba…”.

Đón Tết trong chảo lửa

16h30 ngày 31-1-1968 (tức chiều mùng Một Tết), lực lượng vũ trang được lệnh hành quân tiến ra động Ḥn Vượn. Khi đến cửa rừng th́ trời sẩm tối. Đoàn quân lúc này không đi một hàng dọc nữa mà là đội h́nh chữ A, bí mật vượt qua đồng ruộng An Lưu, Trúc Lâm, An Ninh, nhằm cửa Chánh Tây tiến vào. Khi đến sông Đào, các đơn vị lặng lẽ thực hiện lệnh vượt sông.

Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh hỏa châu, trong tiếng nổ uỳnh oàng của pháo tết là tiếng súng của các mũi tiến công từ các hướng đánh vào Huế. Theo ám hiệu đă quy định, đội 66D tiến vào khu hành chính quận Thành Nội, đội 66E tiến hướng cửa Chánh Tây và Đội Biệt động cánh tả tiến xuống cửa Thượng Tứ.


(H́nh: Đánh chiếm thành Huế)

Tại đây địch đang chốt giữ cửa thành, chỉ huy đội cho gọi hàng, song chúng ngoan cố chống trả quyết liệt, buộc ta phải dùng B40 và lực lượng cảm tử xông lên đánh úp. Khoảng 3h sáng 1-2-1968, cửa Thượng Tứ được mở, đội cảnh sát vũ trang chia lực lượng tiếp tục chuyển về phía trong cửa Đông Ba đóng sở chỉ huy và tiến ra đánh chiếm cả khu vực từ Thượng Tứ về cửa Đông Ba.

Tại đây đội đă tiếp tục tiêu diệt và bắt sống được một số tên cảnh sát đi tuần và khai thác thêm được nhiều thông tin mới về địch, bí mật tiếp cận được các mục tiêu để tiêu diệt, tiến đánh và chiếm được bốt cảnh sát Đông Ba, chặn đánh một xe quân sự và đánh lùi các đợt phản kích của lực lượng địch có 2 xe bọc thép M38 yểm trợ trên đường Trần Hưng Đạo. Đến 9 giờ sáng th́ tất cả các mục tiêu đă hoàn tất.

Trưa 1-2-1968 (mùng Hai Tết), với sự tham gia của nhiều lực lượng, toàn bộ khu vực phường Phú Ḥa được giải phóng. Tuy nhiên do chưa có đơn vị nào đến tiếp quản nên các chiến sĩ trinh sát vũ trang và biệt động phải chốt lại để giữ vững trận địa.

Về phía nam Huế, do không thuận lợi trong tiến quân như phía bắc Huế, nên từ Đập Đá đến cầu Trường Tiền địch vẫn khống chế, chúng đổ quân xuống và đưa tàu chiến từ Thuận An lên phối hợp đánh phản kích sang bờ Bắc liên tục cho đến ngày thứ 23 của chiến dịch.

Địch dùng đại liên bắn từ bờ Nam sang, dùng pháo hạm bắn từ Thuận An lên và dùng máy bay ném bom, thả hơi ngạt vào nhà dân rồi cho bộ binh, xe tăng bắn phá dữ dội. Các chiến sĩ trinh sát vũ trang và biệt động vừa chiến đấu, vừa vận động nhân dân di chuyển vào gần cửa Đông Ba.

Trong 26 ngày đêm của chiến dịch, có những ngày địch bị thiệt hại nặng không thể phản kích, lực lượng vũ trang ta đă tranh thủ thời gian đó chuẩn bị mọi mặt cho cuộc chiến đấu tiếp theo và tích cực làm công tác dân vận để tranh thủ sự ủng hộ, giúp đỡ của nhân dân, đập tan âm mưu, luận điệu chiến tranh tâm lư của địch.

Nhờ làm tốt công tác dân vận và thực hiện nghiêm quy định “một cái kim, sợi chỉ của nhân dân cũng không được lấy” nên dân hiểu, dân tin và tiếp tế hỗ trợ rất nhiều cho lực lượng vũ trang và lực lượng quân giải phóng vào tiếp quản Huế.

Có thể nói đây là một chiến thắng thứ 2 trong chiến dịch Xuân 68, đó là chiến thắng trên mặt trận tư tưởng, làm nền tảng cho sự phát động nhân dân nổi dậy trong chiến dịch này và là tiền đề cực kỳ thuận lợi cho các trận đánh giải phóng Huế trong chiến dịch Hồ Chí Minh 1975.

Ngày thứ 26 của chiến dịch tổng tấn công, nổi dậy chiếm giữ thành phố Huế xuân Mậu Thân 1968 đă kết thúc. Những chiến sỹ trinh sát vũ trang thuộc lực lượng An ninh vũ trang Thừa Thiên - Huế là những người rút ra cuối cùng từ trong chảo lửa của cuộc chiến.

Và họ đă góp phần to lớn cùng quân - dân Thừa Thiên - Huế trong chiến dịch này, vinh dự đón nhận tám chữ vàng “Tấn công, Nổi dậy, Anh dũng, Kiên cường” mà Đảng và Bác Hồ phong tặng.



Kỳ 2: Trận đánh quả cảm giữa Sài G̣n

Nhận nhiệm vụ

Phân đội An ninh vũ trang T4 đă có nhiều năm làm nhiệm vụ bảo vệ cán bộ lănh đạo của Thành ủy Sài G̣n - Gia Định. Trước khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968, Trung ương cục miền Nam đă thành lập Đảng ủy khu trọng điểm gồm 2 Bộ chỉ huy: Bộ chỉ huy Tiền phương Bắc (Tiền phương 1) do các đồng chí Trần Văn Trà, Mai Chí Thọ, Lê Đức Anh lănh đạo, phụ trách mũi tiến công phía Bắc; Bộ chỉ huy Tiền phương Nam (Tiền phương 2) do đồng chí Vơ Văn Kiệt, Trần Bạch Đằng lănh đạo, phụ trách các mũi phía Tây, Nam và các lực lượng nội thành.


(H́nh: Đơn vị bộ đội đặc biệt tinh nhuệ nhận cờ trước giờ nổ súng đánh vào Sài G̣n)

Để bảo đảm an toàn cho các đồng chí lănh đạo trong quá tŕnh xâm nhập vào nội thành, Phân đội An ninh vũ trang T4 được phân công bảo vệ Bộ Tư lệnh Tiền phương 2. Đội gồm 12 người gồm các chiến sỹ: Nguyễn Hoàng Ân, Ngô Văn Bạch, Nguyễn Văn Chụp, Bùi Văn Đức, Nguyễn Minh Hoàng, Nguyễn Văn Lợi, Lê Văn Ngọc, Nguyễn Văn Oanh, Lê Văn Tăng, Bùi Văn Tâm, Lê Văn Th́n và Phan Minh Trung, bảo vệ đồng chí Vơ Văn Kiệt - Bí thư Thành ủy Sài G̣n - Gia Định và Ban Thường vụ Thành ủy, bí mật tiến vào nội thành để đặt Sở chỉ huy tại Trường đua Phú Thọ, trực tiếp chỉ đạo cuộc Tổng tiến công trên địa bàn Sài G̣n - Gia Định.

Bí mật - khôn khéo vượt mắt địch

Đêm 27 tháng Chạp, toàn phân đội tập trung và làm lễ tuyên thệ tại huyện B́nh Chánh rồi xuất quân. Các chiến sỹ đều một tinh thần, ư chí quyết tâm.

Nội thành Sài G̣n dày đặc đồn bốt của địch. Chúng liên tục tuần tra, canh gác cẩn mật trên các tuyến đường. Toàn phân đội T4 đă bí mật luồn lách, đưa cán bộ lănh đạo về địa điểm an toàn là Trường đua Phú Thọ. Tại đây, Đảng bộ Sài G̣n - Gia Định và Bộ Tư lệnh Tiền phương 2 đă thành lập Sở chỉ huy để chỉ đạo cuộc tổng tiến công và nổi dậy.

Nhưng đến khoảng 2h chiều 30 tháng Chạp, tin cấp báo về Sở chỉ huy: Địch đă phát hiện ra cơ quan đầu năo của ta và đang chuẩn bị một cuộc vây bắt lớn. Ngay lập tức, đồng chí Vơ Văn Kiệt được bảo vệ, di chuyển sang khu vực Cầu Tre. Phân đội An ninh vũ trang T4 nhanh chóng triển khai đội h́nh chiến đấu cản chân địch, bảo vệ an toàn cho cuộc di chuyển của lănh đạo.

Cuộc chiến không cân sức

Chỉ trong chốc lát, một tiểu đoàn biệt động và cảnh sát dă chiến ngụy ập đến Trường đua Phú Thọ. Chúng dàn hàng ngang, bao vây bên ngoài và xông vào những nơi nghi ngờ. Từ phía trong, tiếng súng AK của Phân đội An ninh vũ trang T4 vang lên. Những tên địch đi đầu ngă xuống. Tiếng chỉ huy của chúng la ó, thúc giục xông lên.


(H́nh: Lửa Tổng tiến công rực sáng thành phố Sài G̣n)

Hàng chục đợt tiến công của địch diễn ra nhưng không phá được trận tuyến của 12 chiến sỹ. Giặc điên cuồng điều động một chiếc xe tăng từ đường Trần Quốc Toản ḅ vào, theo sau là bộ binh. Chờ xe tăng lọt vào tầm ngắm, một chiến sỹ của Phân đội T4 nâng B40, b́nh tĩnh siết c̣. Tiếng nổ dữ dội vang lên, chiếc xe tăng cháy ngùn ngụt, giặc tán loạn bỏ chạy…

Trong lúc này, tại nhiều khu vực của Sài G̣n, cuộc chiến đang diễn ra rất quyết liệt. Quân giải phóng tiến đánh và uy hiếp cơ quan đầu năo của địch. Ṭa Đại sứ Mỹ, nơi giặc đă từng tự hào không lọt qua dù chỉ một con kiến cũng đă bị ta tấn công.

Phán đoán Bộ Tư lệnh Tiền phương 2 của ta vẫn đang kẹt lại Trường đua Phú Thọ, địch tập trung lực lượng vây bắt cho được các đồng chí lănh đạo. Hàng chục xe tăng cùng một tiểu đoàn địch được điều động thêm. Dưới mặt đất xe tăng quần đảo, trên trời máy bay gầm rú, chúng xả súng bắn vào nơi ẩn nấp của các chiến sỹ. Cuộc chiến cam go không cân sức diễn ra suốt từ chiều 30 cho đến mùng 4 Tết Mậu Thân.

Các chiến sỹ trong đội an ninh vũ trang di chuyển liên tục từ nhà này sang nhà khác, kiên cường chống trả với lực lượng địch đông gấp bội. Suốt mấy ngày đêm đối đầu với một lực lượng hùng hậu của địch gồm lính biệt động, cảnh sát dă chiến có sự chi viện tối đa xe tăng, thiết giáp, trực thăng, các chiến sĩ an ninh đă tiêu diệt trên 120 tên địch, bắn cháy 17 xe trong đó có 5 xe tăng.

Chiều mùng 4 Tết, chiến sỹ Nguyễn Minh Hoàng xung phong nhận nhiệm vụ gh́m chân địch ở góc đường Lê Đại Hành - Tân Phước để đồng đội t́m đường thoát ṿng vây. Anh đă hy sinh sau 30 phút kiên cường chiến đấu. Trong thời gian ngắn ngủi ấy, các chiến sỹ trong đội đă di chuyển sang khu vực nghĩa địa Phú Thọ và tiếp tục chiến đấu đến ngày mùng 7 Tết.

9 chiến sỹ nữa đă lần lượt ngă xuống, chỉ c̣n lại hai người là Phan Minh Trung và Lê Văn Tăng tiếp tục chiến đấu và kiệt sức sa vào tay giặc. Không bắt được các đồng chí lănh đạo trong Sở chỉ huy, giặc điên cuồng tra tấn Phan Minh Trung và Lê Văn Tăng ḥng moi được tin về địa điểm trú ẩn mới của Sở chỉ huy. Giữ vững khí tiết, hai chiến sỹ đă quyết không khai báo và bị giặc tra tấn đến chết.

Ngay sau khi lui về tuyến sau an toàn, trong đợt tấn công lần thứ hai của chiến dịch Mậu Thân, đồng chí Vơ Văn Kiệt đă thay mặt Khu ủy và Bộ Tư lệnh Tiền phương tuyên dương công trạng và phát động toàn thể cán bộ chiến sỹ học tập tinh thần chiến đấu dũng cảm, anh hùng của 12 chiến sĩ của Phân đội An ninh vũ trang T4.

Trận chiến đấu của 12 chiến sỹ an ninh vũ trang đă được ghi trong những trang vàng lịch sử của một mùa Xuân 1968 Anh hùng. Phân đội An ninh vũ trang T4 đă được Nhà nước phong tặng danh hiệu đơn vị Anh hùng lực lượng vũ trang. Chiến công oanh liệt của các anh trong công cuộc đấu tranh chống kẻ thù măi măi là một mốc son chói đỏ cho lực lượng công an.

Kỳ 3: Đánh chiếm Đài Phát thanh Sài G̣n

Biến nhà thành kho vũ khí

Nhằm đưa lực lượng và vũ khí vào tận hang ổ của kẻ thù, nhiều cơ sở trong nhân dân ở nội đô và các vùng ven đă dùng nhà ḿnh làm kho. Chị Nguyễn Thị Hảo (đồng đội gọi theo cách thân mật là chị Sáu rau muống) đă dùng căn nhà ở hẻm 436 đường Lê Văn Duyệt (nay là đường Cách mạng Tháng Tám) vừa trồng rau muống che mắt địch vừa cất giấu vũ khí. Chị Sáu đă đào căn hầm dài 2,20m, rộng 1,20m, sâu 1m ngay trong nền nhà ḿnh và cất giấu một lượng vũ khí, thuốc nổ khá lớn suốt từ năm 1965 đến năm 1968.

Chị Nguyễn Thị út là vợ của chiến sĩ biệt động thuộc Đội 4 - Biệt động 345 Trần Phú Cương (Năm Mộc) có một tiệm may đă được sửa lại cho phù hợp với yêu cầu của một kho vũ khí. Nhưng để tiếp cận mục tiêu, gia đ́nh anh Năm Mộc đă rời nhà về số 65 Nguyễn Bỉnh Khiêm cách Đài Phát thanh Sài G̣n chừng 100m để xây kho cất giấu vũ khí với bảng hiệu “Tiệm may Quốc Anh”.

“Nở hoa trong ḷng địch”

Đêm mùng Một Tết, 12 thành viên của Đội biệt động 4 tập trung tại Tiệm may Quốc Anh. Các anh họp bàn kế hoạch và chia nhau vũ khí. 110kg thuốc nổ, 12 súng, 3.500 viên đạn các loại, 80 lựu đạn đă được đưa ra sử dụng, ngoài ra c̣n có thêm một xe tải hạng nhẹ và 4 xe gắn máy.


(H́nh: Cờ cách mạng tung bay trên thành phố Sài G̣n)

Với chiến thuật chọc thẳng - bung ra trong ḷng địch, toàn đội dùng xe tải và 2 xe gắn máy đi tốc độ rất lớn lao thẳng đến trước cổng Đài Phát thanh khiến địch không kịp phản ứng. Đồng chí đội trưởng xả súng tiêu diệt 2 tên lính gác cổng.

Nghe tiếng súng của ta, trên lô cốt địch bắn trả lại. Chiến sỹ Phạm Văn Hùng đă nhanh chóng dùng thủ pháo diệt địch ở lô cốt cổng chính sau đó tiến đánh lô cốt ở ngă tư Nguyễn Bỉnh Khiêm - Phan Đ́nh Phùng. Mặc dù đă được tăng cường thêm một trung đội cảnh sát dă chiến nhưng do quá bất ngờ, nên kẻ địch không kịp trở tay, toàn đội biệt động đă tràn vào Đài Phát thanh Sài G̣n lúc 2h57 mùng Hai Tết Mậu Thân.

Làm chủ Đài Phát thanh Sài G̣n

Như những mũi tên, các chiến sỹ biệt động nhanh chóng từ tầng trệt lao lên lầu xả súng vào bọn lính dù và lính bảo an chiếm pḥng phát thanh. Theo kế hoạch, các chiến sỹ biệt động chỉ cần chiếm pḥng phát thanh mười lăm phút sẽ có lực lượng khác và chuyên viên kỹ thuật đến tiếp quản. Nhưng mọi ngả đường lúc này đă bị địch bít kín. Khắp nơi xe cơ giới với nhiều sắc lính: an ninh quân đội, bảo an, lính dù bao vây nên bên ta không thể đến tiếp quản, các chiến sỹ biệt động phải tiếp tục chiến đấu ở thế bị bao vây.


(H́nh: Tiêu diệt xe tăng địch trên đường phố)

Bốn chiếc máy bay lên thẳng bay lượn xung quanh khu vực Đài Phát thanh kêu gọi các chiến sỹ Biệt động đầu hàng. Không thu được kết quả, chúng điên cuồng thả xuống hàng trăm trái ngạt. Bốn chiến sỹ trong đội đă hy sinh, đạn cũng sắp cạn kiệt nhưng những người c̣n lại luôn động viên nhau quyết đứng vững ở vị trí chiến đấu. Vũ khí lấy được của địch được mang ra sử dụng. Khẩu đại liên Mă Lai đă kiềm chân rất hiệu quả cánh quân thủy quân lục chiến, lính dù và đoàn xe thiết giáp từ phía Đa Kao theo trục lộ Phan Đ́nh Phùng kéo đến.

Lại thêm một số chiến sỹ nữa hy sinh, cả đội lúc này c̣n lại 5 người. Đạn AK đă hết, đạn đại liên chỉ c̣n 30 viên. Trời đang sáng dần. Cả đội hội ư, sẽ dùng chất nổ phá hệ thống Đài Phát thanh Sài G̣n. Ba chiến sỹ xung phong ở lại nhận nhiệm vụ đó và bắn yểm trợ cho 2 chiến sỹ rút ra ngoài.

Một tiếng nổ long trời từ khối bộc phá 20kg, Đài Phát thanh Sài G̣n bị sập tầng trệt và một mảng lớn trên lầu, toàn bộ máy móc hư hỏng. Ba chiến sỹ ở lại đă anh dũng hy sinh. Mặc dù lực lượng giữa ta và địch quá chênh lệch nhưng với tinh thần quả cảm của các chiến sỹ biệt động, tính đến thời điểm bị phá hủy, Đội biệt động 4 đă chiếm được Đài Phát thanh Sài G̣n 3 giờ 31 phút.

Cùng thời điểm này ṭa nhà Đại sứ quán Mỹ cũng bị tấn công đă giáng một đ̣n rất mạnh vào các cơ quan đầu năo địch. Cả Mỹ và Ngụy đều choáng váng, hoảng sợ. Thượng nghị sĩ Mỹ Robert Kennodi phải kinh ngạc thốt lên: “Tại sao hơn nửa triệu lính Mỹ và 70 vạn lính Nam Việt Nam có ưu thế hoàn toàn trên không và ngoài biển, được cung cấp quá đầy đủ và được trang bị vũ khí hiện đại nhất lại không có khả năng bảo vệ được một thành phố khỏi bị đối phương tiến công?”.

Tết Mậu Thân 1968, tiếng pháo Tết ḥa lẫn tiếng bom đạn làm cả miền Nam dậy lửa, khiến cho đế quốc Mỹ và chính quyền Ngụy Sài G̣n hoảng sợ kinh hồn. Ta đă buộc chúng phải xuống thang chiến tranh ngồi vào đàm phán với ta tại Hội nghị Paris, thừa nhận sự thất bại của chiến lược: “Chiến tranh cục bộ”. Ngày 13-5-1968, phái đoàn đàm phán Mỹ và Việt Nam dân chủ cộng ḥa gặp nhau lần đầu tiên tại Pháp, mở đầu một cuộc chiến dài hơi đầy mưu lược để giành phần thắng về phía ḿnh.

Minh Khôi - Theo báo ANTĐ


--------------------
Yêu Tổ Quốc, yêu đồng bào
Học tập tốt, lao động tốt
Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt
Giữ ǵn vệ sinh thật tốt
Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
The Following 1 Users Say Thank You to dhpaul For This Useful Post:
unguyen
post Jan 24 2008, 09:15 PM
Post #2



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 217
Thank(s): 15
Joined: 15-12-07
Member No.: 581



Bên cạnh những sự kiện oai hùng, Cuộc tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân năm 68 c̣n để lại cho đất nước và người dân chúng ta vô vàn những đau thương mất mát. Đây là câu chuyện xúc động mà Duyên đă đọc trong Diễn đàn Y học Việt Nam, sau đây sẽ post lên cho các bạn cùng xem
MẸ ƠI, CHÂN ĐÂU RỒI?
Mở mắt, tôi nghĩ măi không ra, đây là đâu ? rồi lại lơ mơ không biết ǵ nữa. Trên kia!...đúng mái nhà lá Trung quân, nh­ng sao ḿnh lại nằm đây ? nh́n xuống chân, thấy chỉ c̣n một chiếc, chân trái mất đâu rồi ? Mớ bông gạc to t­ớng trắng toát thấm đầy máu ở đầu mỏm cụt.

Nhớ rồi !... Địch bỏ chạy khỏi Chơn thành ( lộ 13) sau những đợt pháo kích dữ dội của chúng tôi và ṿng vây khép chặt của bộ binh s­ đoàn 9 Quân đoàn 4. Tôi ghi vội vàng 24 chùm số X và Y là tọa độ 12 điểm phản ứng của địch do " Cơ sở " báo ra qua sóng vô tuyến trong sự hối hả, giục dă của cánh lính Thông tin :

- Mấy ông Trinh sát nhanh lên ! để thu Ăng ten cho kịp hành quân!..Ghi mà không kịp căn lên bản đồ, gấp vội cho vào túi tài liệu, hấp tấp lên xe.

Kể từ Mậu thân 68 tổng phản công vào Sài g̣n, cho đến lúc sang đất bạn Campuchia giúp ông hoàng Xihanuc, chúng tôi luôn là những binh đoàn chủ lực cơ động mạnh của quân giải phóng miền nam. Thế nh­ng, không giống nh­ xuân Mậu thân năm 68, Trong cuộc tổng tấn công này, không chỉ có tinh thần Quyết chiến mà c̣n có thêm lực l­ợng của những binh đoàn hoả lực mạnh từ miền Bắc vào chi viện kịp thời. Chúng tôi tôn vinh họ là "Đại quân" c̣n chúng tôi là "Địa ph­ơng quân" và tự an ủi nhau : Ḿnh là thổ dân, chỗ nào khó nhất là ḿnh, chỗ nào cần đi tr­ớc cũng là ḿnh, quen thuộc địa h́nh chiến tr­ờng, xin mời đi tr­ớc dẫn đ­ờng ! Và chúng tôi vẫn phải có chị em Du kích giúp đỡ, chứ nếu không, sẽ đạp phải ḿn, th­ơng vong không l­ờng tr­ớc đ­ợc. Lư do đó ! Quân đoàn tôi đ­ợc lệnh nh­ờng lại vị trí Tây bắc này, nhanh chóng ṿng theo h­ớng Ba dừa lộ 4 để tiến vào Sài g̣n.

Có lẽ trời đầy, đơn vị chúng tôi bị sa lầy tại đồng lầy chó ngáp ( sau này anh em tôi gọi là cánh đồng chó chết) không sao tiến nhanh đ­ợc, mất oan thành tích đánh chiếm dinh Độc lập vào tay Quân đoàn hành quân h­ớng xa lộ thẳng từ Bắc vào.

Vừa giao xong chiếc mô tô Honda cho cánh công vụ trung đoàn, c̣n đang ngó nghiêng t́m chỗ để dán mấy cái toạ độ phản ứng của địch ghi lúc năy vào Bản đồ th́ chùm bom rải thảm ập đến. Đúng nó đấy ! Lúc ấy chỉ là linh cảm, nh­ng sau này b́nh tĩnh lại mới hiểu là chúng tôi đă rơi vào 1 trong 12 cái toạ độ chết... (Căn cứ cũ của đơn vị đặc công 429 gần Cầu Thị tính) .... Sự gấp gáp vội vàng đă khiến chúng tôi phải trả giá đắt.

Tôi lết bằng hai cùi tay đến hầm trú ẩn sau nhiều loạt bom nổ tức ngực, hai chân tê dại, kéo theo cái cẳng chân lăn lóc đă bị cắt gần đứt, chui tụt đ­ợc vào miệng hầm. Ngồi lại ngay ngắn, định thần, cố gắng cử động cái chân không cụt... không đ­ợc! Tôi t­ởng số phận của nó cũng "xong" rồi, bèn rút khẩu súng ra khỏi bụng. Tiếng trung đoàn tr­ởng Phạm Quới phía đầu hầm bên kia :

- Giữ chặt tay nó! lôi khẩu súng ở tay nó ra! tháo giày! cắt đoạn chân cho khỏi đau!

Thằng Thuần ( Cơ công trung đoàn) cậy tay tôi lấy đ­ợc khẩu súng. Tôi rút dao găm vẫn mang trong ḿnh bấy lâu đ­a cho nó, cái hung khí để đánh địch, nay lại dùng để cắt chân ḿnh.

Nó tháo giày, lóng ngóng kéo chân tôi lên và cứa...

- Không đ­ợc!... - Tiếng thằng Thuần vọng ra :

- Dai lắm không cắt đ­ợc; Nó làm ra bộ cứng bóng vía những vẫn run run cái miệng : Có ǵ kê... lên, em chặt một cái ...là đứt ngay !

Anh Bảy hét to:

- Thế th́ cột ng­ợc lên đùi ga rô lại! Chặt cây làm cáng mau lên!...

Ngừng cứa, nó lật ng­ợc bàn chân tôi, ép vào chỗ cẳng chân đang đùn máu, lấy khăn quàng cổ cột lại. Có lẽ lần đầu tiên cầm dao cắt gân ng­ời, nó mới run đến vậy.

Anh Bảy vọt lên miệng hầm ḥ hét anh em buộc cáng, không phải chỉ riêng tôi mà c̣n nhiều anh em bị th­ơng đang kêu cứu.

Chiếc vơng buộc vào đ̣n khiêng, gác hai đầu đ̣n lên hai thành chiếc xe "GMC" sát Cabin. Bên cạnh là các đồng đội khác cũng lần l­ợt đ­ợc đ­a lên nh­ thế.

Chiếc ô tô đầy máu lao vun vút qua sở cao su Dầu tiếng đến đầu rừng Ván tám. Thấy c̣n lại ḿnh tôi trên chiếc vơng đầm đ́a máu, Anh bạn " Nho Tây" bỏ cả chiếc xe GMC ngoài b́a rừng, khiêng tôi vào, đến Viện th́ mắt tôi tối xầm, chỉ c̣n nh́n thấy màu trắng. Tôi thấy nhiều cái áo Bờ lu không đầu, không chân nh­ ma trắng l­ợn xung quanh rồi một tiếng nói to:

- Nắn động mạch háng xem c̣n không ...!

Tôi cảm thấy có cái ǵ đó sờ vào háng ḿnh và một tiếng đáp lại :

- C̣n! dứt khoát và mạnh mẽ. Chỉ nghe thế rồi tôi thiếp đi không hay biết ǵ nữa, sau gần một tuần mới lơ mơ tỉnh lại.

Một khu rừng tĩnh mịch, những chiếc vơng xen lẫn những chiếc gi­ờng dă chiến làm bằng tre xếp hàng cạnh nhau và trên ấy là những chiến th­ơng ḿnh mẩy đầy máu đă khô. Ông Đấu Bác sỹ quân y ngồi bên cạnh chăm chú nh́n tôi, rồi đ­a hai bàn tay vuốt nhẹ thái d­ơng tôi, vừa xoa vừa nói :

- Yên tâm nhé; sống rồi! cả đợt th­ơng binh hôm vào đây chỉ c̣n sống ḿnh cậu, khá lắm! chịu giỏi lắm!

Tỉnh nhiều, tôi đă ư thức đ­ợc tại sao ḿnh lại ở đây, liền hỏi ông ta:

- Anh Chí Tr­ởng ban tác chiến đâu?

- Đi hôm kia rồi!

C̣n anh Quế trợ lư quân lực?

- Đi hôm qua!

Hỏi tiếp đến các anh em khác, họ cũng đi rồi. Nỗi đau bỗng dâng lên nghẹn cổ, n­ớc mắt tôi ứa ra... Bỗng Cảm thấy hai bàn tay ông bác sỹ áp chặt khuôn mặt hốc hác, tái ngắt của tôi, ông nho nhỏ :

- B́nh tĩnh, Đừng !...đừng xúc động quá , em...chiến tranh mà...rồi thét lớn:

- Cái Mai đâu! Cấp cứu!!!

Một mũi tiêm đ­ợc trích ngay vào cánh tay; Tôi lại lịm đi không biết ǵ nữa. Cứ thế, không biết bao nhiêu lần tỉnh rồi lại ngất cho đến khi tỉnh hẳn.

Tôi ngồi dậy đ­ợc rồi! Ôi ! cái đùi chỉ bé nh­ cái cổ chân, chét một ṿng tay là vừa đủ. Mất máu , mất n­ớc, ng­ời tôi khô đét lại. Tôi vẫn có cảm giác là cái chân ch­a bị mất, nên tự b­ớc đi, nào ngờ, mỏm cụt chống xuống đất, ngă bổ nhào đau nh­ trời giáng, lổm ngổm co chân lên, mớ bông gạc tụt ra! Tôi nh́n xuống th́ trời ơi!!! cái ǵ đây... bị thối rồi... Cô Mai - y sỹ bế tôi lên nh­ bế đứa trẻ nít...Lúc này, cả ng­ời tôi chỉ c̣n độ ba chục cân là cùng.

Bác sỹ buộc cái chân bị th­ơng cheo lơ lửng, rửa vết th­ơng xong liền đắp miếng gạc cho n­ớc nhỏ giọt từ từ vào đó.

Hé mắt, tôi hỏi : hôm nay ngày bao nhiêu rồi ?

- Ngày 10 tháng 4 năm 1975; Đồng chí đă bất tỉnh gần một tuần rồi. Đồng chí đă chiến thắng cái chết thật rồi!.. yên tâm đi, quân ta đă vào tới Hậu nghĩa, bao vây Đồng dù, An lộc, sắp toàn thắng rồi ! Lúc đó cậu sẽ đ­ợc điều trị tốt hơn, c̣n bây giờ thuốc men thiếu thốn đủ thứ, th­ơng binh nhiều quá, hăy ráng chịu nghe em - Tiếng ng­ời bác sỹ già miền nam nghe sao ấm áp lạ th­ờng.

Giật ḿnh tỉnh giấc, trời tối, thấy lờ mờ qua ánh đèn dầu leo lét, một nhóm quân y bấm đèn Pin, x́ xào bên cạnh vơng của một chiến th­ơng nằm bất tỉnh; Tiếng cô y tá dè dặt :

- Tắt thở ... không có mạch... đi rồi !!!

- Để tôi xem !... khiêng đi!

Vậy là một đồng đội nữa của tôi đă ra đi không trở lại . Lúc này tôi mới biết sợ, liệu cái chết có đến với tôi sau một lần thiếp đi nh­ thế ?

Tiếng súng đă xa rồi, nh­ng tiếng bom th́ vẫn gần đâu đây. Địch điên cuồng trong tuyệt vọng, vội vă trút những quả bom cuối cùng để chuồn nhanh ra biển. Khí thế quân ta nh­ n­ớc vỡ bờ, vậy mà tôi phải nằm lại đây với cái chân bị mất. Thật tiếc vô cùng !

Tôi nhớ đến mẹ, đến cha, đến từng ng­ời thân quen ở miền Bắc; Đă gần tṛn m­ời năm không gặp lại họ. Ngày ra đi mới 17 tuổi, cái tuổi nếu là thời b́nh c̣n ṿi tiền Bố mẹ ăn quà, vậy mà chúng tôi đă làm đ­ợc những việc t­ởng nh­ không thể làm đ­ợc.

Những con ruồi rừng bắt đầu đẻ trứng vào gạc ( mà không ! rừng miền đông nam bộ th­ờng có loại ruồi đẻ ngay ra ṛi con), ṛi bọ lớn nhanh nh­ thổi. Ng­ời y sỹ tháo gạc thay băng, mỏm cụt tôi nhung nhúc ṛi, to có, nhỏ có, bị ê te, cồn sát trùng chúng rơi xuống khay men quằn quại. Tiếng ai đó:

- Vết th­ơng có ṛi là chóng liền sẹo lắm đó nghe!

- Đứa nào đó ! - tiếng ông Bác sỹ, cả hội im bặt.

Chỉ đ­ợc một lúc, họ lại ŕ rầm bàn tán xung quanh chuyện ṛi ở chân tôi. Chẳng biết lành dữ thế nào, riêng tôi th́ cứ nh́n mà sợ chết khiếp. Bi đát vô cùng, vết th­ơng bị hoại tử, toàn bộ chỗ da thịt, chỉ khâu đầu mỏm cụt bị thối ră từng mảng, mỏm cụt nh­ cái rẻ rách, nhô đầu cái x­ơng Chày ra thật là sợ. Không khí bi quan tràn ngập đầu óc tôi. Tiếng ông bác sỹ già :

- Phải bồi d­ỡng nhiều tháng nữa mới có thể cắt lại. Mất máu nhiều quá, không đủ nuôi chỗ bị th­ơng nên nó thối ra, đừng sợ, không có ǵ nguy hiểm đến tính mạng cả -Ông ta an ủi tôi.

Từ đó, cứ mỗi lần thay băng, ng­ời ta lại gơ cái banh kêu cạch cạch vào mẩu x­ơng hở, lạnh hết cả ng­ời, vàI lần sau đó ṛi vẫn lả tả rơi,. Cho đến một ngày, sau mấy cái gơ, bọn lính xúm lại chứng kiến một kỳ tích của tạo hoá, mảng x­ơng khô bên ngoài rụng xuống, lộ ra một lớp sẹo đỏ hồng bọc phần c̣n lại bên trong.

Đă mấy tuần trôi qua, những chiến lợi phẩm của chiến tr­ờng đă thấy đ­a vào cung cấp cho bệnh viện. Anh em đ­ợc cung cấp đồ hộp Mỹ, những gói Mỳ tôm, cân thịt t­ơi và cả những loại thuốc men y tế quư hiếm. Và cũng thấy lớp dân công vùng mới giải phóng đầu tiên đến phục vụ th­ơng binh. Họ là các anh, chị em của thị trấn Dầu tiếng, trong họ có cả anh em binh sỹ ngụy vừa thua trận, hoặc vừa ră ngũ. Mới hôm qua họ c̣n "tử thủ" ở bên kia chiến tuyến nh­ng hôm nay họ đang giúp quân giải phóng giải quyết hậu quả chiến tranh. Chúng tôi ṭ ṃ hỏi :

- Hôm pháo bọn tớ bắn vào Dầu tiếng, các cậu thấy thế nào ?

Mấy cậu "lính Ngụy" tranh nhau đáp, thật tức c­ời:

- Em ở trong căn cứ, cứ ḅ nh­ con chó quanh cái nhà đổ để tránh pháo các anh, thằng nọ núp đít thằng kia, mỗi lần pháo dội đến, thấy tiếng rít th́ đè lên nhau nằm bẹp dí, ôm đầu, nhắm mắt chờ chết; Đông , tây, nam, bắc đều có pháo bắn tới, pháo đâu mà nhiều quá trời, ớn quá trời.

Tôi đă thoả măn, nh­ng vẫn c̣n so sánh : ăn nhằm ǵ với pháo bày của bọn Mỹ ? Một cậu ngắt lời:

- Không ! Pháo Mẽo c̣n chạy chỗ khác đ­ợc, giờ tụi em chạy đi đâu ..? Thế rồi cả hội cùng c­ời c­ời xoà vui vẻ ( thâng 8 năm 67 ở Ch­ pả Lệ thanh Gia lai, bọn Mỹ cũng dần chúng tôi một trận nh­ thế đó).

Tiếng nổ xa dần, th­a dần, xa tít rồi ngừng hẳn! Đài Sài g̣n loan tin :- Bản tin chót chế độ Nguỵ Sài g̣n…” D­ơng Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện …” Hết đánh nhau rồi !- ai đó reo to lên. Niềm vui s­ớng bất ngờ dâng lên nghẹn cổ, chúng tôi ôm chặt lấy nhau, lặng đi mà n­ớc mắt dâng trào. Có lẽ chiến tranh quá lâu rồi, đau th­ơng tang tóc, hy sinh, mất mát quá nhiều rồi, hoà b́nh là mơ hay là thật …em ơi… ? Nỗi niềm này đâu phải của riêng tôi.

Rừng xanh trở nên vắng lặng, thanh b́nh ngào ngạt h­ơng thơm, h́nh nh­ ... có tiếng chim ríu rít gọi bày...

Rừng ơi!... kỷ niệm măi trong tôi, những trái Gùi chín đỏ, những củ Nho, củ Mài nấu cháo thay cơm, những chùm quả Tr­ờng chua loét, từng đàn chim Cao các đậu ngất ng­ởng trên cao, những ngọn rau B­ớm v­ơn lên xanh tốt trong cánh rừng khô v́ chất độc hoá học... Rừng ơi ..! xin cất tiếng của Mẹ ru hời những đứa con rừng núi, những chiến binh c̣n nằm lại nơi đây, cho tôi yên tâm về thành phố, cho n­ớc mắt buồn tôi gửi lại hôm nay ?

Đ­ợc tin c̣n sống, đơn vị quay ra đón, cùng lúc tôi đ­ợc Quân y tuyến đ­a vào nội thành điều trị. Tại "Tổng y viện Cộng ḥa" G̣ vấp Sài g̣n-Gia định, nay là Quân y viện 175, tôi đ­ợc " vỗ béo " để chuẩn bị giải phẫu lần thứ hai. Bây giờ, trời của ta, đất của ta, một bệnh viện hiện đại đầy đủ tiên nghi cũng là của ta và một tập thể Y, Bác sỹ đầy kinh nghiệm đang sẵn sàng đ­a tôi lên "đoạn đầu đài" một lần nữa. Nh­ng khác với lần ở rừng, Bác sỹ cho uống thuốc ngủ loại mạnh tr­ớc khá lâu rồi mới đẩy xe lên nhà phẫu. Tôi vẫn tỉnh, không đợi nhân viên y tế bế sang, tự rời xe lăn nhảy ḷ c̣ và leo lên bàn mổ nhanh nh­ Sóc. Hai Bác sỹ Quang và Lộ nh́n theo lắc đầu có vẻ ngán ngẩm - Mấy ông t­ớng trời đánh không chết ... chẳng biết sợ là ǵ.

Tôi nằm ngay ngắn lên bàn mổ rồi thiếp dần đi...nhớ năm x­a Mẹ gạt n­ớc mắt tiễn con lên đ­ờng, dơi theo tôi khuất xa dần cùng đoàn quân ra trận ...Mà giờ đây... Mẹ ơi..! cái chân sáo nhỏ của mẹ năm x­a... con đánh mất rồi... Tha lỗi cho con... mẹ nhé! - Lơ mơ, tôi thầm gọi: Mẹ ơi ..! chân đâu rồi..!

Chiến tranh đă là dĩ văng, nh­ng c̣n đọng lại trong tôi một thời phải nhớ, những năm tháng rất tự hào nh­ng quằn quại, đầy mất mát đau th­ơng, nỗi khát khao...cháy bỏng, từng đêm đếm ngày về, mơ hoà b́nh nghĩ thèm thuồng mọi thứ. Hăy chia sẻ niềm vui với tôi và rồi ; các bạn trẻ của tôi ơi ! Hăy nắm lấy tay nhau, đừng bao giờ để chiến tranh xảy ra, dù chỉ một lần, ở bất cứ đâu trên trái đất xanh quê h­ơng yêu quư của chúng ḿnh ./.


--------------------
Việt Nam!
Người là ta, mà ta chưa bao giờ hiểu hết
Người là ai? Mà sức mạnh thần ḱ
Giữa cái chết, không phút nào chịu chết
Lửa quanh ḿnh, một tấc cũng không đi
Tố Hữu
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 9 2009, 05:56 PM
Post #3



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 2
Thank(s): 0
Joined: 09-01-09
Member No.: 4,831



Đó là một huyền thoại,viết bằng xương máu và nước mắt!
Thế hệ trẻ,đến bao giờ mới có được cái khí phách như các anh?
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 26 2010, 08:35 AM
Post #4



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 1
Thank(s): 0
Joined: 25-01-10
Member No.: 10,523



Thế hệ trẻ bây giờ chỉ biết đến tiền, đến những vật chất xa xỉ mà quên mất những anh hùng ngày xưa và 1 điều rất tối quan trọng cả nước vẫn đang đấu tranh.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 20 2013, 08:09 PM
Post #5



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 51
Thank(s): 0
Joined: 16-02-13
Member No.: 25,965



Đọc xong càng thấy có lỗi với ông cha ngày xưa. Chưa làm ǵ được nhiều cho đất nước sad.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 20th October 2019 - 02:18 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France