IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

4 Trang V  « < 2 3 4  
Reply to this topicStart new topic
> Chương tŕnh "Giai điệu tự hào" muốn nói ǵ?
post Dec 27 2014, 09:56 PM
Post #61



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



QUOTE (VuHungAnh @ Dec 7 2014, 06:59 AM) *
II-
Trong biểu diễn âm nhạc nói chung và biểu diễn ca khúc nói riêng, điều cốt yếu là tinh tế chứ không phải là âm lượng thật lớn hoặc gào to. Âm nhạc tự thân nó là tiếng nói tâm hồn, là tiếng ḷng với những rung động tế nhị và tinh vi. Ta hăy nghe một ca khúc mới được giới thiệu trên BCDCNT để thấy sự tế nhị, tinh vi như thế nào. Bài Thương lắm tóc dài ơi (Phú Quang), một bài hát không phải là sản phẩm của VOV mà là do Lê Dung thu vào đĩa tuyển chọn bài hát Phú Quang:


Tất nhiên là nói về Lê Dung th́ biết nói bao giờ cho hết. Nhưng qua bài hát không phải quá đặc sắc này của Phú Quang, ta dễ dàng nhận thấy Lê Dung thể hiện thật khó ai bắt chước được và trên thực tế cho đến nay vẫn chưa thấy một ca sĩ thứ hai nào hát với phong cách như thế. Chị hát mà như nói, như kể chuyện, giọng thật b́nh dị, tuần tự theo mạch bài hát, mà như kể về cuộc đời ḿnh. Giọng hát ở âm khu thấp và âm khu cao tương đồng với nhau làm thành một chuỗi âm thanh trau chuốt đẹp đẽ như làn sóng cảm xúc từ từ dâng trào. Nghe chị hát ta thấy việc ca hát sao mà đơn giản thế, nhẹ nhàng thế, dễ dàng thế? Ấy nhưng bạn cứ thử hát xem, chắc chắn là sẽ bị chuệch choạc và phô ngay tắp lự. Nghe Lê Dung hát, tôi h́nh dung ngay ra chỗ này chỗ kia khẩu h́nh của chị sẽ như thế nào. Tất cả đều nhằm làm cho âm thanh phát ra tṛn trặn và rơ ràng nhất. Làn môi chị tinh vi chuyển động như chính âm thanh phát ra từ đó vậy....


Thú thật giữa mùa đông nghe Lê Dung hát xong bài “Thương lắm tóc dài ơi” này của Phú Quang mà em thấy lạnh run cả người. Nghe mà thấy cảm giác nó lạnh lẽo đến run rẩy.

Em th́ em nghĩ đối với một bài hát, nhất là những bài hát như dạng này của Phú Quang nó không đ̣i hỏi phải phô diễn kỹ thuật hát cao siêu (mà trong bài hát cũng không có đất để mà phô diễn cho kỹ thuật). Cái chính là cách thể hiện như thế nào cho truyền cảm. Một bài hát tùy theo cảm nhận của người ca sỹ thể hiện mà nó đưa lại cho người nghe những sắc thái t́nh cảm khác nhau.

Các bác thử nghe ca sỹ Hồng Hạnh (theo như giới thiệu trên trang nhaccuatui, cũng không biết là Hồng Hạnh nào) hát “Thương lắm tóc dài ơi” nhé. Em th́ em thích cách thể hiện này hơn là của Lê Dung.



This post has been edited by Nguyen Duy Hoang: Dec 27 2014, 10:10 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2014, 12:00 AM
Post #62



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ Dec 27 2014, 09:56 PM) *
Thú thật giữa mùa đông nghe Lê Dung hát xong bài “Thương lắm tóc dài ơi” này của Phú Quang mà em thấy lạnh run cả người. Nghe mà thấy cảm giác nó lạnh lẽo đến run rẩy.

Em th́ em nghĩ đối với một bài hát, nhất là những bài hát như dạng này của Phú Quang nó không đ̣i hỏi phải phô diễn kỹ thuật hát cao siêu (mà trong bài hát cũng không có đất để mà phô diễn cho kỹ thuật). Cái chính là cách thể hiện như thế nào cho truyền cảm. Một bài hát tùy theo cảm nhận của người ca sỹ thể hiện mà nó đưa lại cho người nghe những sắc thái t́nh cảm khác nhau.

Các bác thử nghe ca sỹ Hồng Hạnh (theo như giới thiệu trên trang nhaccuatui, cũng không biết là Hồng Hạnh nào) hát “Thương lắm tóc dài ơi” nhé. Em th́ em thích cách thể hiện này hơn là của Lê Dung....

Cảm ơn Nguyen Duy Hoang đă cho ư kiến “phản biện”. May mà có bạn đưa ư kiến chứ không th́ không khí diễn đàn cũng sẽ lạnh lẽo như mùa đông Hà Nội vậy. Nhưng không sao, mùa đông Hà Nội tuy rất lạnh nhưng rồi cũng sẽ phải đến lúc xuân về thôi.

Tôi nghe Hồng Hạnh hát bài Thương lắm tóc dài ơi thấy cũng được đấy chứ. HH hát rất diễn cảm, lắm chỗ xuống thấp rất hút hồn người nghe...

Như chúng ta đều biết, việc thích hay không thích một bài hát nào đó cũng b́nh thường. Cùng một bài hát, người thích ca sĩ này, người lại thích ca sĩ khác hát v́ thế cũng rất b́nh thường. Chuyện thích hay không thích nó phụ thuộc vào cái tạng của mỗi người. Đấy là nói một cách chung chung nhất. Và cũng là cách nói mà người ta hay dùng nhất để tránh hiểu nhầm dẫn đến mâu thuẫn không cần thiết về chuyện thích và không thích.

C̣n tôi th́ lại thấy tuy Hồng Hạnh hát rất được rồi nhưng vẫn c̣n thô lắm, không thể nào so sánh được về độ tinh tế của Lê Dung. Việc này thật ra cũng rất b́nh thường. Ở VN làm ǵ có nữ ca sĩ nào được đào tạo kỹ càng như Lê Dung? Hồng Hạnh ở đây là ai tôi cũng không biết, nghe th́ nhang nhác giọng của Mỹ Hạnh, nữ ca sĩ có giọng alto và khuôn mặt buồn rười rượi, tóc tai ḷa x̣a, xuất thân từ đoàn Hải Đăng, Khánh Ḥa.

Nói đến đây, tự nhiên mạch câu chuyện lại trở về với Giai điệu tự hào. Người ta cứ nói làm ca sĩ th́ không cần phải học hành ǵ nhiều, chỉ cần giọng hát hay là đủ. Trên thực tế cũng có vẻ là như vậy. Rất nhiều ca sĩ xuất hiện trên sân khấu GĐTH là như thế. Và vô thiên lủng các ca sĩ trên thị trường âm nhạc hiện nay h́nh như là không học hành ǵ mấy th́ phải? Nói như vậy tất có người phản ứng, bẩu: “Học chớ sao không học? Th́ đấy, sáng sáng luyện thanh này, chiều chiều tập hát để tối tối chạy sô hết chỗ nọ chỗ kia, thỉnh thoảng lại bay qua Anh quốc tu luyện giọng 2 – 3 tháng này. Học cả đấy chứ?”.

Vâng, kể ra như thế th́ cũng đúng là có tư học vào thật, nhưng mà học hành như thế cũng bằng không, giống như không học v́ chả ăn thua ǵ. Chuyện thanh nhạc th́ mỗi “cua” phải tính bằng nửa thập kỷ mới ăn thua, mới nên “cơm cháo”. C̣n đi nước ngoài học “opera pê riếc” vài tháng th́ quả là chuyện vớ vẩn. Chả học được ǵ là cái chắc chắn và nói ra th́ chỉ làm người ta ph́ cười. Học tập phải tĩnh trí th́ “nó” mới vào được. C̣n vừa học vừa tấp tểnh đi diễn kiếm tiền hoặc học th́ ít, shopping và windowshopping th́ nhiều – th́ chắc chắn chả có kết quả ǵ. Đó là c̣n chưa nói đến việc ngoài học nhạc, c̣n phải học bao nhiêu thứ khác để nâng tầm nhận thức lên. Có học văn, học sử, học địa lư, học triết, học kiến trúc, nghệ thuật… th́ giọng hát mới càng sâu lắng. Cũng giống như chuyện gơ đàn piano đấy, chỉ có mỗi một cái đàn với mấy chục cái phím mà mỗi người ngồi vào gơ lại thấy khác nhau, trong khi vẫn chỉ là gơ cùng một chiếc đàn mà thôi. Kỳ lạ thế.

Nói về việc có đất để diễn hay không trong nghệ thuật cũng vô chừng như vậy. Trong điện ảnh, có người chỉ đóng vai phụ đúng có 5 phút mà giật giải Oscar, trong khi cùng phim ấy, hai diễn viên nam chính và nữ chính diễn với nhau suốt phim mà vẫn về “meo”, chả giật được giải ǵ. Chuyển sang ca hát, rất nhiều ca sĩ vừa cất giọng được một câu mà người nghe đă thấy ngay là trong đầu ca sĩ ấy chả có cái ǵ giá trị. Giọng hát nhàn nhạt, ư tưởng không có, vừa hát vừa lo lắng những đâu đâu, nói ǵ đến việc chuyển tải những giá trị tinh thần khác đến cho người nghe? Nói về bài Thương lắm tóc dài ơi th́ đúng là không phải bài hát có âm vực quá rộng để mà khoe giọng, cũng chẳng phải bài có nhiều sắc thái t́nh cảm phức tạp để mà trổ tài. Bất chấp tất cả những cái không có ấy, Lê Dung vẫn tỏ rơ đẳng cấp không thể với tới của ḿnh với tŕnh độ thanh nhạc đáng nể chưa có giọng nữ thứ hai ở VN sánh bằng. Nghe chị hát người ta thấy rơ một giọng hát nói lên rất nhiều thứ v́ sự đa nghĩa, một giọng hát có học, có kiến thức, tri thức rất cao. Một giọng hát mà ngay cả những nghệ sĩ lừng lẫy của đất nước cũng c̣n phải kính phục.

Như thế tức là đôi khi người ta không thể phân biệt rạch rời đâu là cảm xúc, đâu là kỹ thuật trong một giọng hát. Đặc biệt với những giọng hát đạt đến tầm mức rất cao như Lê Dung th́ cảm xúc và kỹ thuật đă ḥa với nhau làm một và chính kỹ thuật cao lại càng nâng tầm cảm xúc lên hơn nhiều nữa. Hiện tượng đó không thể xảy ra với những giọng hát có kỹ thuật non kém. Không dám nói là đă nghe hết mọi ca sĩ hát, tôi vẫn dễ dàng nhận biết được giọng hát nào có kỹ thuật, giọng hát nào không. Bởi thế, tôi chỉ bị thuyết phục bởi giọng hát Lê Dung mà thôi. Đó có lẽ là cái tạng của tôi nó vậy rồi...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2014, 12:04 AM
Post #63



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (timlaikyuc @ Dec 20 2014, 04:19 PM) *
Bài viết của bác VHA rất hay, những phân tích kỹ lưỡng của bác đă làm cho TLKU và các thành viên khác ngoài thưởng thức các các ca khúc ra lại có dịp hiểu biết thêm về âm nhạc.
Đúng là "tŕnh" của Hải bột không thể đọ được với ĐD, ở đây họ chỉ có một nét chung là đều hát các bài hát "xưa" với nhịp độ chậm răi so với bản gốc phải là hát nhanh, sôi nổi. Để làm được điều này có lẽ họ cũng đều được NS Quốc Trung "hỗ trợ" tongue.gif
Trong bản thu "Bài ca người giáo viên nhân dân" do ĐD thể hiện ngoài những ưu điểm mà bác VHA đă chỉ ra th́ ca sĩ phát âm không chuẩn, ở nhiều chỗ ngoài ca từ ra c̣n phát thêm tiếng "X̀" nghe rất chói tai: “xanh” tươi, “sắc” hương, “chim” bay... trong khi nghệ sĩ Mỹ B́nh và các nghệ sĩ lớp trước không bao giờ có được âm thanh lạ đó.
Việc thưởng thức các bài hát với nguyên gốc và được "làm mới" là theo sở thích mỗi người, nhưng TLKU chỉ thích các ca sĩ bây giờ hát đúng giọng, đúng nhịp xong mới "làm mới.
@ĐD nhớ luyện bài nhiều hơn nữa nhé, nếu cần th́ lại theo gương cô Bích Liên ra cánh đồng chùa Hà tu luyện nhé.

- III –

Cảm ơn bác TLKU đă cho ư kiến phản hồi. VHA cũng đồng ư với bác ở nhiều điểm. Và VHA phải cảm ơn bác v́ đă nêu đề tài này ra khiến VHA thấy cần phải đi đến vài kết luận xa hơn nội dung đă đề cập ở những phần trên. Thế nên cần phải viết cho hết suy nghĩ về đề tài này, mặc dù đă qua 2 số GĐTH rồi và cũng có vài chuyện để nói về 2 số phát sóng ấy nhưng hăy tạm thời gác lại để tŕnh ra vài kết luận sau đây.

1) Về chuyện “làm mới” một bài hát:

Đây có lẽ là khái niệm ngớ ngẩn nhất mà chúng ta được thấy trong thời gian vài i gần đây. Ấy vậy mà các ca sĩ lẫn nhạc sĩ cứ thi nhau khoe họ đă "làm mới" bài này, bài kia... Cứ như việc làm mới đă là thành tựu rồi vậy. Sao mà ngớ ngẩn thế không biết? Thông thường người ta chỉ “làm mới” những ǵ cổ lỗ, xấu xí, có thể là sắp sửa vứt đi... chứ không ai lại đi “làm mới” những thành tựu, những đỉnh cao nghệ thuật cả. Bới v́ vốn dĩ phải là những tác phẩm hay, có giá trị, cuốn hút con tim và khối óc người nghe mới là đối tượng để người ta “làm mới” chứ không ai nhằm vào những tác phẩm không ra ǵ, chả ai thèm nghe để “làm mới”. Như vậy, xuất phát điểm của sự “làm mới” đă là một sự vô duyên và không thích hợp rồi, nếu không muốn nói việc làm đó chỉ dành cho bọn bất lương trong nghệ thuật, như đă phân tích rơ trong phần I.

Bản thân bài hát hay, bản nhạc nổi tiếng phải được tŕnh diễn đúng như ư định tác giả đă viết ra. Cái sáng tạo của người đi sau chỉ là ở những thay đổi nhỏ về sắc thái, về nhịp điệu, về tiết tấu nhỏ... để giúp tác phẩm hiện ra khuôn mặt mới mẻ nhưng theo hướng lành mạnh, lương thiện... cốt sao làm cho tác phẩm phong phú hơn, đẹp hơn lên. Có thế mới là tôn trọng tác giả và tác phẩm, mới là tự tôn trọng ḿnh.

2) Về chuyện ca khúc “dân gian đương đại”:

Đây cũng là một sự ngớ ngẩn nữa của giới làm nhạc. Một tập hợp tối nghĩa và rối rắm và hơn hết là vô cùng ngớ ngẩn. Dân gian là dân gian mà đương đại là hiện đại. Cớ sao lại có chuyện dân gian hiện đại? Nó là cái ǵ vậy? Rơ là tịt mít.

Tuy nhiên, theo cái hướng này, ta thấy có 2 kiểu bài hát "dân gian đương đại". Một kiểu là nhại lại dân gian như bài Chim sáo ngày xưa của Nhất Sinh. Kiểu sáng tác này thoạt nghe th́ có vẻ có tư dân gian với lại dân ca nhưng nghe cho kỹ th́ chả có tư dân gian nào mà nó chỉ là kiểu sáng tác dễ dăi, hời hợt, miễn sao lọt tai bà con nông dân chân quê, sáng đi làm đồng, tối về nghe vài cái “nhạc nhẽo” cho vui tai, thế thôi. Xét về thủ pháp nghệ thuật th́ nó chả có tư dân ca nào v́ không có quăng với đoạn nào mang âm hưởng dân ca cả mà chỉ hàm chứa trong nó cái có vẻ như là dân ca ở lời ca mà thôi, tức là chỉ có cái vỏ h́nh thức là có vẻ dân ca c̣n nội dung thực ra là rỗng tuếch.

Hướng thứ hai là kiểu sáng tác của Lê Minh Sơn với những Chuồn chuồn ớt, À í a... hay Con c̣ của Lưu Hà An. Cách viết theo hướng này có khó hơn kiểu thứ nhất rất nhiều nhưng thật ra cũng không rơ âm hưởng dân ca, tuy có chỗ nọ chỗ kia thấy thấp thoáng vài âm giai ngũ cung, vài nét dân ca vùng miền. Nhược điểm chính là các nhạc sĩ, mà cụ thể ở đây là Lê Minh Sơn hay Lưu Hà An..., đă làm duyên làm dáng quá mức khiến cho bài hát bị uốn éo vặn vẹo như cây thế trồng trong chậu cảnh vậy. Nó mất hết nét tự nhiên của cảm xúc. Bài hát kiểu này không có nhiều người hát và cũng không thể cất cánh bay lên để sánh bằng các vị tiền bối được.

Tôi rất ghét kiểu bài thứ nhất (Chim sáo ngày xưa...) và không mấy thích thú với kiểu bài thứ hai (À í a, Chuồn chuồn ớt, Con c̣...).

3) Không cần học hành cẩn thận vẫn nổi tiếng:

Có một lần sau khi dự ghi h́nh GĐTH về, tôi có kể lại chuyện nhạc sĩ Quốc Trung với một người bạn vong niên trong ngành nhạc. Khi nghe tôi nói: “Nghe đâu tay nhạc sĩ này thuở đi học đầu ḅ đầu bướu lắm, c̣n bỏ học giữa chừng nữa th́ phải?”, người bạn vong niên nhướng mày lên: “Sao thế, giờ mới biết à? Người ta c̣n tự hào là không cần học nhạc viện làm ǵ cho lắm mà vẫn nổi tiếng đấy. Ai làm ǵ được nào?”. Th́ ra câu chuyện kể nghe lơm bơm bên lề lại hóa đúng. Quốc Trung thuở đi học rất ngỗ ngược, là trung tâm của nhiều tṛ nghịch ngợm và được liệt vào hàng học sinh cá biệt. Trung chưa tốt nghiệp nhạc viện v́ học giữa chừng th́ bỏ ra hành nghề ngay. V́ là con một nên Quốc Trung được nuông chiều từ bé cho đến lớn. Lâu dần thành quen và h́nh thành nên tính cách. Chỉ hơi thành công một tư đă được tiền hô hậu ủng. Lại thêm ông bố bằng nhiều cách đă leo lên hàng ngũ quan chức, kinh tế khá giả, có điều kiện hơn nhiều so với bạn bè đồng trang lứa, Quốc Trung lại càng vênh váo tợn. Cho đến gần đây, sự o bế của ông bố dành cho ông con vẫn cứ tiếp tục. Ông Trung Kiên đă từng khuyên Quốc Trung không nên xuất hiện trong vai tṛ giám khảo các cuộc thi âm nhạc. Vậy mà không cần phải tuân lời cha, Quốc Trung vẫn cứ làm đạo diễn của GĐTH – một kiểu thi bài hát của VTV1 đấy thôi. Tức khí v́ bị ông con lỡm quá đáng trong vài số đầu, Trung Kiên đă mất hút trong nhiều số sau đó nhưng cuối cùng cũng vẫn phải xuất tướng cứu văn uy tín cho ông con đang xuống dốc không phanh bằng sự xuất hiện của 3 thế hệ nhà ông trong bài hát Tự nguyện (Trương Quốc Khánh). Nhưng tôi cho rằng quá thể nhất là việc Quốc Trung lôi cả ban nhạc ngoại quốc vào tŕnh diễn trong lễ kỷ niệm ngày Giải phóng Thủ đô hôm 10/10 vừa qua tại Hoàng thành Thăng Long mà chắc chắn không thể thiếu vai tṛ dẫn dắt mở đường của cựu Thứ trưởng Trung Kiên qua việc tác động đến các đồng nghiệp xưa ở Bộ. Tối biểu diễn hôm ấy chắc chắn Quốc Trung cho rằng anh đă lỡm được khối người khi tivi quay anh suốt cả tối đang chiếm lĩnh Hoàng thành Thăng Long, nơi linh thiêng bậc nhất của đất nước. Nhưng tiếc thay, màn tŕnh diễn của anh và đồng đội quá chán, chẳng để lại ấn tượng tích cực nào nếu không muốn nói là quá nhợt nhạt và tệ hại v́ âm thanh chả ra làm sao, trong khi ánh sáng th́ cứ như ma trơi. C̣n hát dân ca quan họ Bắc Ninh th́ lại do mấy người nước ngoài đảm nhiệm, cũng giống như người Việt ta hát opera bằng tiếng Ả rập vậy. Nhưng đáng trách hơn vẫn là Hội đồng nghệ thuật của Bộ để đâu mà chả thẩm định ǵ cả? Hay là các vị bị lú lẫn hết cả rồi? Nh́n Thứ trưởng Vương Duy Biên cứ thộn ra trên sân khấu như h́nh nộn vậy thật là rất chán. Không biết v́ sao quan chức này bị mất hồn thế không biết. Thật chả ra làm sao cả. Chán lắm. Quá chán, mọi người ạ.

Theo sát GĐTH suốt cả năm qua, ta thấy rất nhiều lần Quốc Trung lên tiếng với câu hỏi: "Tại sao các bậc lớn tuổi lại không thể công nhận ca sĩ trẻ hát bài hát truyền thống xưa? Hay là họ chỉ quen nghe những ca sĩ cùng thời với họ từ xưa thôi?". À, th́ ra là vậy. Câu hỏi này quá dễ trả lời và nó cũng cho thấy tầm mức hiểu biết của QT là thế nào. Chả nhẽ chỉ quen nghe những thứ quen tai mà lại nhận biết được những ǵ là nghệ thuật đỉnh cao và dị ứng với những ǵ giả nghệ thuật? Phải có cả một quá tŕnh nhận thức từ thấp đến cao trên cái nền thẩm mỹ lành mạnh và vững chắc th́ mới có được điều đó chứ? Qua đây người ta thấy rơ rằng QT chưa hiểu đến ngọn ngành về âm nhạc nói chung và ca khúc cách mạng nói riêng. Chỉ những người lơ mơ mới đặt ra câu hỏi lơ mơ và ngớ ngẩn như vậy. Không trách anh chưa thể thuyết phục được người nghe và hướng đi của anh khá phản thẩm mỹ.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 11 2015, 01:11 AM
Post #64



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



QUOTE
Như thế tức là đôi khi người ta không thể phân biệt rạch rời đâu là cảm xúc, đâu là kỹ thuật trong một giọng hát. Đặc biệt với những giọng hát đạt đến tầm mức rất cao như Lê Dung th́ cảm xúc và kỹ thuật đă ḥa với nhau làm một và chính kỹ thuật cao lại càng nâng tầm cảm xúc lên hơn nhiều nữa. Hiện tượng đó không thể xảy ra với những giọng hát có kỹ thuật non kém. Không dám nói là đă nghe hết mọi ca sĩ hát, tôi vẫn dễ dàng nhận biết được giọng hát nào có kỹ thuật, giọng hát nào không. Bởi thế, tôi chỉ bị thuyết phục bởi giọng hát Lê Dung mà thôi. Đó có lẽ là cái tạng của tôi nó vậy rồi...


Em phải xin lỗi bác VHA và các bác yêu thích giọng hát của NSND Lê Dung. Đây cũng là nhận xét có thể mang tính chủ quan của riêng em, một người nốt nhạc bẻ đôi cũng không biết, chỉ nghe nhạc theo cảm nhận mang tính bản năng. Nếu có ǵ không phải các bác bỏ quá.

Em không đánh gía cao các ca sỹ được đào tạo hoặc tu nghiệp về giọng hát (opera chẳng hạn) tại Nga hay là Liên Xô cũ. Nga chưa bao giờ mạnh về trường phái hát opera cả, so với Đức, Áo, Ư.

Cụ thể với Lê Dung sau thời gian tu luyện ở Nga, bà vẫn không thể khắc phục được cái chất giọng đôi khi có hơi hướng giọng khoang mũi, không mở rộng được ṿm họng, đủ lực để duy tŕ âm lượng đều trên các quăng để luyến láy găy gọn. Nếu xét về hát ở thể loại đ̣i hỏi kỹ thuật theo hơi hướng hát thính pḥng chẳng hạn th́ Lê Dung c̣n kém Rơ Chăm Pheng ở điểm này.

Em thích nghe Lê Dung hát trước khi đi tu luyện ở Nga hơn.

This post has been edited by Nguyen Duy Hoang: Jan 11 2015, 09:57 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
DTH
post Mar 4 2015, 12:12 AM
Post #65



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 13
Thank(s): 0
Joined: 31-10-12
Member No.: 25,285



Sẽ có ngày người ta hát Quốc Ca bằng nhạc rap
Chế âm thanh bằng kỹ thuật digital
Ra nhạc ư - đă có Organ
Người nổi tiếng chả cần trường lớp
Biểu diễn chỉ làm nền, đă có người hát đớp,
Chỉ cần thi thoảng hở váy, khoe mông,
Không cần luyện giọng mất công
Hát cứ ngọng, có người tung kẻ hứng...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 14 2015, 09:38 PM
Post #66



Cấp 4
****

Group: VMembers
Posts: 3,533
Thank(s): 195
Joined: 21-11-09
Member No.: 9,509



QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ Jan 11 2015, 01:11 AM) *
Em phải xin lỗi bác VHA và các bác yêu thích giọng hát của NSND Lê Dung. Đây cũng là nhận xét có thể mang tính chủ quan của riêng em, một người nốt nhạc bẻ đôi cũng không biết, chỉ nghe nhạc theo cảm nhận mang tính bản năng. Nếu có ǵ không phải các bác bỏ quá.

Em không đánh gía cao các ca sỹ được đào tạo hoặc tu nghiệp về giọng hát (opera chẳng hạn) tại Nga hay là Liên Xô cũ. Nga chưa bao giờ mạnh về trường phái hát opera cả, so với Đức, Áo, Ư.

Cụ thể với Lê Dung sau thời gian tu luyện ở Nga, bà vẫn không thể khắc phục được cái chất giọng đôi khi có hơi hướng giọng khoang mũi, không mở rộng được ṿm họng, đủ lực để duy tŕ âm lượng đều trên các quăng để luyến láy găy gọn. Nếu xét về hát ở thể loại đ̣i hỏi kỹ thuật theo hơi hướng hát thính pḥng chẳng hạn th́ Lê Dung c̣n kém Rơ Chăm Pheng ở điểm này.

Em thích nghe Lê Dung hát trước khi đi tu luyện ở Nga hơn.


Trong câc ca khúc Rơ Chăm Phiang hát th́ TLKU mê nhất ở bài "Khúc ca H're" Rơ Chăm Phiang hát với tốp nam Quân khu 7, đây là bài hát RCP thể hiện hay nhất với chất giọng của ḿnh, thật xứng là người con gái của núi rừng Tây Nguyên với giọng hát cao vút, đến chim Chrao mỗi khi nghe Rơ Chăm Phiang cất tiếng hát cũng phải thẹn thùng giơ cánh che mặt. Bà con có thể "lưu kho" bản thu đă được cập nhật này.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 4 2015, 07:04 PM
Post #67



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Chương tŕnh “Giai điệu tự hào” số tháng 9.2015

Đă lâu không xem GĐTH, thấy quảng cáo số tháng 9 chuyên về bài hát Nga một thuở thế là căn giờ xem xem VTV làm các bài hát Nga thế nào. Tôi thực sự là ṭ ṃ. V́ các bài hát Nga đều là những bài hát có giai điệu đẹp, được viết bởi những nhạc sĩ rất cao tay nghề, rất sừng sỏ, các quăng âm rất khó và cực kỳ tinh tế mà không cẩn thận sẽ lạc sang sắc thái khác ngay. Hơn nữa cũng muốn xem các bạn trẻ, v́ theo thông lệ ở GĐTH th́ người hát thường là ca sĩ trẻ, xem họ hát tiếng Nga ra làm sao.

I- Về mặt thành công

Trước tiên tôi phải nói ngay rằng, chương tŕnh số tháng 9.2015 với nhan đề “Thời thanh niên sôi nổi” đă tŕnh diễn những bài hát Nga một cách thành công và đem lại những t́nh cảm đẹp cho người nghe. Rất đông bạn trẻ đă khen ngợi các bài hát trong chương tŕnh là hay quá, lời ca đẹp quá, tŕnh diễn hay, trang phục và bối cảnh đẹp. Tôi cũng thấy như vậy. Các bạn trẻ đă có lư và đă thu nhận được nhiều điều hay từ chương tŕnh. Rơ ràng những người thực hiện chương tŕnh Thời thanh niên sôi nổi này đă thành công. Trong khung cảnh nhàn nhạt của các số GĐTH trước đây với bao lời chê vượt át lời khen, số tháng 9 này như một nốt son ghi điểm cho những người thực hiện chương tŕnh. Quả thật, chúng ta đă không bỏ phí một buổi tối ngồi ở nhà để xem GĐTH gồm toàn những bài hát Nga xưa kia nay đă là di sản văn hóa của Việt Nam với biết bao t́nh cảm đẹp đẽ, những hồi ức vẫn c̣n rưng rưng qua những giai điệu đẹp, làm dậy lên những kỷ niệm xưa cũ và cả những ước vọng cho tương lai.

Góp vào thành công chung th́ không thể nào không kể tới những vị khách mời để b́nh luận, dẫn dắt và giới thiệu cho người xem ở cả hai hội đồng lớn tuổi và trẻ tuổi. Đó là:

Trong hội đồng b́nh luận lăo thành có:
- Dịch giả Đỗ Xuân Duy, chánh văn pḥng Viện nghiên cứu văn hóa Thăng Long
- Nhà báo Hồ Bất Khuất
- Đạo diễn Lê Hồng Chương
- PGS-TS nghệ thuật học Nguyễn Thị Minh Thái
- Nhà thơ, nhà lư luận điện ảnh Đoàn Tuấn
- Thiếu tướng Đỗ Văn Phúc, nguyên tùy viên quân sự Đại sứ quán Việt Nam tại Liên bang Nga.
- PGS-TS Đào Duy Quát, phó chủ tịch thường trực Hội đồng lư luận phê b́nh văn học nghệ thuật trung ương.

Trong hội đồng b́nh luận trẻ có:
- Thạc sĩ Bùi Việt Hà, giảng viên truyền thông Đại học Quốc gia Hà Nội.
- Nhà thơ Hồng Thanh Quang
- Dịch giả, nhà thơ Nguyễn Thụy Anh
- Nhà báo Vũ Mạnh Cường
- Nhà báo Tạ Bích Loan
- Ca sĩ Bảo Yến, giải nhât Sao Mai 2015 ḍng nhạc thính pḥng, hiện đang học tập tại Nhạc viện Ufa, Liên bang Nga.
- Họa sĩ Đinh Công Đạt
- Nhạc sĩ Quốc Trung

Có thể nói nh́n vào thành phần của cả hai hội đồng ta có thể nhận thấy một sự bảo đảm an toàn cho thành công của chương tŕnh. Vẫn là sự xuất hiện đều đặn của PGS-TS Nguyễn Thị Minh Thái, một người chuyên nghiên cứu về nghệ thuật với các quy tắc về Mỹ học, lại rất thẳng thắn sẵn sàng uốn nắn mọi ư kiến sai lệch. Sự xuất hiện của PGS-TS Đảo Duy Quát nguyên phó ban Tư tưởng văn hóa Trung ương lại càng là một sự đảm bảo chắc chắn hơn cho chương tŕnh.

Nh́n vào thành phần các khách mời trẻ tuổi th́ ta có thể sẽ mỉm cười v́ mang tiếng là trẻ nhưng thực sự họ đă già và không ít thành viên ấy đă từng ngồi trong hội đồng khách mời lăo thành ở những số trước. Rơ ràng cả nhà thơ Hồng Thanh Quang và nhà báo Vũ Mạnh Cường th́ năm nay đă 54 tuổi rồi thật khó để gọi là “trẻ”! C̣n nhà báo Tạ Bích Loan, nhạc sĩ Quốc Trung và họa sĩ Đinh Công Đạt đều suưt soát 50 tuổi (sinh 1966) th́ e cũng hơi gượng ép khi ngồi trong hội đồng trẻ. Chỉ c̣n lại ca sĩ Bảo Yến và giảng viên Bùi Việt Hà mới thực sự là trẻ thôi. Tuy thế ta thấy Ban tổ chức đă có một sự sắp xếp cẩn thận để chương tŕnh đảm bảo chất lượng và thành công hết mức có thể. Và quả đúng là chương tŕnh đă thành công…

Trong số tháng 9.2015, có bảy bài hát được tŕnh diễn:

1) Chiều hải cảng. Sáng tác nhạc: Vaxili Pablovich Soloviov Seđôi (Василий Павлович Соловьёв-Седой, 1907—1979), lời thơ Alecxandr Trurkin (Александр Дмитриевич Чуркин, 1903—1971). Tŕnh bày: Trần Hiếu, Trung Kiên & Quang Thọ.
2) Đôi bờ. Sáng tác nhạc của Andrey Espai (Андрей Яковлевич Эшпай), lời thơ Grigory Pogienhian (Григорий Михайлович Поженян). Tŕnh bày: Bảo Yến.
3) Chim họa mi đừng hót. Sáng tác nhạc Soloviov Seđôi, lời Alecxey Fachianov (Алексей Фатьянов). Tŕnh bày: Trung Kiên.
4) Cây thùy dương (Tên tiếng Nga là Уральская рябинушка: Cây thanh lương trà vùng Uran). Nhạc Evghênhi Pođưghin (Евгений Родыгин), lời Mikhail Pilipenko (Михаил Пилипенко). Thể hiện: hợp xướng Ngày Mới.
5) Thời thanh niên sôi nổi. sáng tác nhạc Alecxandra Pakhmutova (Александра Николаевна Пахмутова, 1929), lời Lev Osanhin (Лев Иванович Ошанин, 1912-1996). Bài hát viết 1958. Biểu diễn: Nhóm Ḍng Thời Gian & hợp xướng Ngày Mới.
6) Giờ này anh về đâu? Nhạc Soloviov Seđôi, lời Alecxey Fachianov. Tŕnh bày: Quang Thọ & Quang Tú.
7) Chiều ngoại ô Matxkva. Nhạc của Soloviov Seđôi, lời thơ Mikhail Matusovsky (Михаил Матусовский). Thể hiện: Phúc Tiệp & Phương Uyên. Sáng tác 1957. (c̣n tiếp)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 5 2015, 07:01 PM
Post #68



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



II. Những điểm chưa đạt yêu cầu

Nếu coi nghệ thuật chân chính là sự sáng tạo không có giới hạn th́ bên cạnh rất nhiều lời khen ngợi tặng cho chương tŕnh, cũng nên có thêm một vài ư kiến phân tích đi sâu hơn vào nội dung và nghệ thuật để có thể thấy những mặt chưa hoàn chỉnh mà cùng rút kinh nghiệm cho thực hiện lần sau và thưởng thức nghệ thuật trong tương lai.

1. Trong bài mở đầu Chiều hải cảng, thể hiện là tam ca gồm ba nghệ sĩ nhân dân Trần Hiếu, Trung Kiên và Quang Thọ. Tuy sự thể hiện thật là rất hay nhưng tôi vẫn nhớ tới người đă vắng mặt trong tam ca này đă từng thể hiện rất tuyệt vời khi biểu diễn bài hát này gần 15 năm trước: NSND Quư Dương. Khi nghe lại băng thu thanh tam ca Quư Dương, Trần Hiếu & Trung Kiên ta thấy ngoài sự sắc nét trong giọng hát của Trần Hiếu và Trung Kiên ở thời gian 15 năm về trước th́ giọng hát của NSND Quư Dương như người cầm chịch cho tam ca này, giữ hồn cốt cho cả tam ca, thần thái vừa hùng dũng, vừa bùi ngùi lại vừa phiêu linh. Có lẽ tôi quá yêu ông mà nghĩ vậy chăng nhưng dù rất quư mến NSND Quang Thọ và nghe ông hát đă nhiều nhưng quả thật trong bài hát này, ông chưa thay thế được NSND Quư Dương.

2. Giọng hát trẻ Bảo Yến thể hiện khá hay bài hát Đôi bờ. Tuy nhiên, như một lối ṃn của các ca sĩ trẻ trong GĐTH, Bảo Yến cũng lơi nhịp khá nhiều chỗ khiến cho trường độ nhiều nốt trở nên lộn xộn, thậm chí là sai nhịp ở vài ô nhịp, nghe thật là buồn cười. Tôi cho rằng Bảo Yến, một sinh viên của nhạc viện Ufa ở Liên bang Nga th́ không thể nói là không rành rẽ nhạc lư, mà có lẽ là em đă tuân thủ sự chỉ đạo của Giám đốc âm nhạc của chương tŕnh th́ đúng hơn. Sự phá cách trong bài hát này rơ rệt nhất trong số 7 bài hát của chương tŕnh đă khiến cho bài hát trở nên kém thuyết phục nhất trong toàn chương tŕnh.

3. Ở bài hát thứ ba, Chim họa mi đừng hót là một bài hát rất hay và khó thể hiện, đ̣i hỏi sự linh hoạt của giọng hát bởi các quăng trong bài rất tinh vi và chênh nhau rất ít, rất khó thể hiện nhưng ở tuổi 77, NSND Trung Kiên đă cho thấy tuổi tác của ông đă ảnh hưởng lớn tới sự truyền đạt bài hát và sắc thái của bài trở nên nhạt nḥa không rơ nét. Tóm lại là một sự đi xuống khá rơ. Mong nghệ sĩ cân nhắc cho những lần xuất hiện sau.

4. Trong bài số 4, Cây thùy dương, có một hạt sạn to tướng làm ảnh hưởng không nhỏ tới sự lung linh của màn tŕnh diễn mê ly cùng trang phục tuyệt đẹp của các cô gái. Đó là tốp nữ đă hát “Trập trùng bay về xa phía chân trời” (!?) trong khi lẽ ra phải là “Chập chờn bay về xa phía chân trời” mới đúng bối cảnh. Ta hăy xem khung cảnh như thực như mơ của bài hát:

Chiều dần buông màu tím vẳng bên sông lời hát êm đềm
Hoà với tiếng đàn đêm chập chờn bay về xa phiá chân trời...


Nếu bây giờ thay cho “chập chờn” là “trập trùng” th́ khung cảnh bài hát thành:

Chiều dần buông màu tím vẳng bên sông lời hát êm đềm
Hoà với tiếng đàn đêm trập trùng bay về xa phiá chân trời...


Th́ c̣n có ư nghĩa ǵ nữa v́ sẽ chả ăn nhập ǵ với nhau cả. Có thể khi nghe lướt qua th́ ít người để ư đến điều này và xem ra mọi việc vẫn ổn nhưng với những đôi tai quá mẫn cảm th́ bỗng nhiên như cắn phải hột sạn to lắm. Khi xem trực tiếp đến đây, tôi nhận một tin nhắn của một người anh lớn tuổi ở cách xa 2000 km đồng thời là thành viên trên các trang nhạc cho ư kiến trùng với ư kiến này.

5. Tuy nhiên, điều thất vọng lớn nhất trong chương tŕnh này lại mang tên Quốc Trung. Đến số phát sóng lần này th́ QT đă thể hiện hết tâm tư lẫn quan niệm nghệ thuật của anh và điều đó gây thất vọng lớn cho người xem GĐTH. Trong cả chương tŕnh Quốc Trung phát biểu 3 lần th́ cả ba lần đều để lại những dư âm rất không hay, cho thấy anh có khoảng chênh khá lớn với hầu hết khách mời ở cả hai hội đồng b́nh luận trẻ tuổi lẫn lăo thành!

* Lần thứ nhất QT phát biểu ư kiến là sau bài hát Đôi bờ, một bài hát có lịch sử cực kỳ xúc động. Đây là bài hát nằm trong bộ phim Khát của Liên Xô mà tôi đă từng được xem hồi đầu thập kỷ 80 của thế kỷ trước. Tuy nhiên, để cho khách quan, hăy xem ư kiến của ông Đào Duy Quát (nguyên phó ban TTVHTU) về bài hát này (xin trích nguyên văn):

- Ông Đào Duy Quát: Năm 2001 tôi sang thăm Nga. Đồng chí thứ trưởng bộ thông tin Nga có một chương tŕnh là chiêu đăi tôi phim này. Phim là Жажда tức là “Khát”, nhưng v́ (bận) chương tŕnh (làm việc) nên đă không được xem và chính đồng chí Thứ tưởng nói lại cho tôi cái phim ấy. Có một thành phố, bên thành phố ấy có một ḍng sông. Trước chiến tranh có một đôi trai gái yêu nhau, đêm nào họ cũng đến bên bờ sông t́nh tự. Phát xít Hítler xâm chiếm thành phố này, nhân dân ở đây vùng dậy chống Hitler. Phố nào vùng dậy th́ bọn Hitler cắt nước chảy vào phố ấy. Thế rồi cuối cùng, (ở) tất cả các đường phố nhân dân đều vùng dậy. Cho nên thành phố chịu cái khát, khát theo nghĩa đen là khát nước. Hồng quân Liên Xô và du kích ở đây quyết định phải giải phóng thành phố này. Chàng trai xung vào đội quân Hitler để làm nội ứng cho cuộc chiến tranh c̣n cô gái xung vào du kích. Cuộc tấn công để giải phóng thành phố này đă thắng lợi nhưng chàng trai hy sinh. Gia đ́nh chàng trai này cũng không c̣n ai. Chính phủ Liên Xô quyết định tặng thưởng danh hiệu Anh hùng Liên Xô cho chàng trai này. Nhưng không c̣n gia đ́nh nên địa phương quyết định trao danh hiệu cho cô gái người yêu (của chàng trai). Thế và khi trao xong, mọi người chúc cô gái "em là người hạnh phúc nhất v́ em có người chồng chưa cưới là anh hùng Liên Xô". Sau khi cô gái nhận tất cả những lời chúc mùng, cô chạy ra bến sông tâm t́nh với người chồng chưa cưới đă khuất. Cô nói như thế này: Chiều nay mọi người nói với em, em là người hạnh phúc nhất, đêm nay cây cỏ hoa ở đây cũng nói với em “em là người hạnh phúc nhất”. Nhưng không c̣n anh nữa! Em với anh bây giờ là đôi bờ của một ḍng sông. Đấy, ư nghĩa thực sự của bài hát Два берега (Đôi bờ) chính là ở chỗ ấy.

Ngay sau đó, nhạc sĩ Quốc Trung phát biểu tỏ ư không đồng t́nh với với ư kiến của vị khách mời lăo thành vừa nói trước đó:

- Quốc Trung: Tôi cũng đă biết câu chuyện về bài hát này. Tôi thấy đây là bài hát rất hay. Nó hay bởi v́ cái âm nhạc của nó, nhưng cái câu chuyện như hội đồng b́nh luận lớn tuổi vừa nói th́ tôi thấy có vẻ như nó trở thành một cái huyền thoại người ta dựng lên để mang cái tính cổ động tuyên truyền v́ thực ra th́ nó là một cái tác phẩm âm nhạc rất xuất sắc. C̣n tôi thấy cái câu chuyện đấy th́ nó lại không thật, nó không có cái tính nhân văn ở trong đấy bởi v́ tôi thấy không bao giờ người ta chúc mừng một người phụ nữ mất người yêu người chồng của ḿnh là trở thành người hạnh phúc th́ tôi thấy không bao giờ người ta nên làm cái điều đấy bởi v́ đối với người phụ nữ người ta có thể mất tất cả để có được hạnh phúc, có người chồng người yêu của ḿnh, tất nhiên những người mẹ anh hùng, những người phụ nữ đều đă cảm thấy ḿnh đă đóng góp được cho tổ quốc nhưng hỏi họ có hạnh phúc không và để chúc mừng họ hạnh phúc th́ tôi nghĩ nó có cái ǵ đấy không nhân văn và có phần nhẫn tâm ở trong đấy.

Ông Đào Duy Quát lặng thinh không nói thêm nhưng Hồng Thanh Quang đă giải thích rơ cho Quốc Trung biết rằng anh đă sai:

- Hồng Thanh Quang: Bài hát này là bài hát được đặt hàng để đi kèm bộ phim “Khát” với cốt truyện như hội đồng b́nh luận lớn tuổi nói. Tức là thơ của ông Pogienhia, là nhà thơ cựu chiến binh. Bộ phim th́ đă bị quên lăng nhưng bài hát th́ c̣n lại. Và cái bài hát Два берега (Đôi bờ) này nó được tiếp nhận ở từng nơi, từng thế hệ, từng khu vực theo những cách diễn giải khác nhau. Ở chúng ta với phần dịch tiếng Việt, một cách diễn giải không liên quan ǵ tới câu chuyện anh ninh t́nh báo chống phát xít nhưng mà không phải v́ thế mà cái cốt chuyện của phim nó trở nên mất giá trị. Đây là tâm hồn, tâm trạng t́nh cảm của một người phụ nữ biết chồng ḿnh đă hy sinh rồi nhưng không thể quên được, không thể yêu người khác được và chính v́ thế người phụ nữ này ví ḿnh với người chồng ấy như hai bờ sông, nh́n thấy nhau đấy, tưởng chỉ quờ tay ra là ôm được lấy nhau rồi, tưởng chỉ hát lên một câu là nghe được tiếng nhau rồi nhưng sẽ không bao giờ gặp gỡ được nhau và chính h́nh tượng này nó mới khiến cho bài hát trở nên đẹp. C̣n phần lời tiếng Việt th́ thực ra nó phải lựa theo âm nhạc nên có đôi chỗ nó không hẳn bằng cái bài thơ bằng tiếng Nga nhưng dẫu sao chúng ta phải nó rằng Đôi bờ là bài hát Xô Viết mà mỗi thế hệ nghệ sĩ ở VN có thể giải mă theo cách riêng của ḿnh.

** Lần thứ hai QT phát biểu là sau bài hát Cây thùy dương. Nguyên văn như sau:

- Quốc Trung: “Bài hát này tôi được nghe từ lúc c̣n rất là bé của một chị hàng xóm không làm ǵ về nghệ thuật và chị ấy hát trong lúc rửa bát. Tôi cứ tưởng bài hát này là bài hát Việt Nam. Cho đến lớn về sau này tôi mới biết đó là bài hát Nga. Từ cái câu chuyện đấy tôi mới thấy là âm nhạc của Nga cũng ảnh hưởng rất là nhiều. Đây là một bài hát có một cái giai điệu rất là đặc trưng Nga và nó rất là dễ nghe, rất là dễ gần khán giả nào cũng có thể dễ thuộc và hát được ngay và thích ngay. Trước đây có rất là nhiều bài hát, rất là nhiều nhạc sĩ viết ảnh hưởng âm nhạc của Nga một cách rất rơ ràng, rất dễ nh́n nhận thấy. Ngày nay lớp nhạc sĩ trẻ th́ cũng rất là nhiều nhạc sĩ ảnh hưởng, viết giống nhạc Hoa hay là giống nhạc Hàn th́ bị đánh tơi bời. Tôi nghĩ cái điều đấy nó có trong tất cả mọi thời đại nếu chúng ta không đủ mạnh, không biết biến cái đấy thành cái của ḿnh th́ sẽ bị nhiễm một cách vô thức. Và điều đấy nó cần phải được hiểu và được chấn chỉnh chứ không phải là như các mọi người vẫn hay đổ cho các bạn trẻ ngày nay là bị lai căng. Trước kia chúng ta cũng bị ảnh hưởng nhưng người ta không nói là sự lai căng đến ngày nay khi các bạn trẻ bị ảnh hưởng như vậy với những cái văn hóa Hàn Quốc rất là mạnh và cũng mạnh không kém ǵ nhạc Nga đối với âm nhạc nghệ thuật Việt Nam th́ người ta lại nghĩ là các bạn trẻ bị lai căng lệch lạc. Tôi nghĩ là chúng ta cần phải hiểu được những cái điều đấy và cần phải có những cái sự nâng đỡ, những cái sự giải thích một cách nhẹ nhàng đối với lớp trẻ th́ chúng ta mới tránh được những cái điều đấy”.

Dù có muốn hay không th́ Quốc Trung đă thể hiện hết ra cái hiểu biết của anh, tiếc rằng cái kiến thức về âm nhạc của anh qua phát biểu trên đây lại quá ít ỏi. Anh không phân biệt được sự ảnh hưởng tốt từ bên ngoài vào âm nhạc VN với sự lai căng thái quá của âm nhạc trong nước khác nhau lớn đến thế nào. Sự ảnh hưởng của âm nhạc châu Âu vào VN qua các sáng tác của lớp nhạc sĩ tiền bối như Văn Cao, Hồ Bắc, Nguyễn Văn Tư, Đoàn Chuẩn... đă để lại biết bao sáng tác đẹp đẽ mà cho đến nay chúng ta vẫn c̣n phải ca ngợi và đă góp phần làm nên tên tuổi các nhạc sĩ đáng kính ấy. Cái đó khác rất xa với sự lai căng, với sự mất bản sắc của lớp nhạc sĩ trẻ hiện nay khi họ bê nguyên si những bài hát, những giai điệu từ nhạc Hàn, nhạc Hoa, nhạc Thái... thay lời đi để biến thành nhạc Việt mà những bài hát ấy nào có ra cái ǵ? Tất cả chỉ nhàn nhạt một màu vô hồn vô h́nh vô ảnh... Khác nhau xa lắm. Nếu không phân biệt được điều này th́ quả thật là bản sắc của một tay viết nhạc c̣n non kém lắm, giỏi lắm cũng chỉ sản sinh ra những thứ nhạt nḥa mà thôi. Khi nghe lại những phần phối khí mang dấu ấn QT ta thấy đúng là như thế.

Điều thú vị là ngay sau đó, ông Đào Duy Quát đă nói rơ điều này:

- Đào Quy Quát: “Cách đây khoảng 5 năm tôi có làm chương tŕnh giai điệu Việt – Nga. Ông tùy viên văn hóa của đại sứ quán Nga đến dự. Khi chúng tôi dựng bài Cây thùy dương, tôi có hỏi ông ấy: Chúng tôi có cái đặc biệt là cây thanh lương trà được chúng tôi dịch sang lời Việt là cây thùy dương. Anh tham tán văn hóa bảo: các bạn tuyệt lắm! Đúng là chúng ta (cần phải) đánh giá rất cao nhạc sĩ Vũ Tự Lân đă sưu tầm bài hát này. Tôi được biết năm 1957 lưu học sinh của VN ở khu lưu học xá ở Quế Lâm, Trung Quốc đă dịch bài này và in thành một tập và tôi được ông chú tặng một tập vào năm 1957, trong đó có bài cây thùy dương. Các nhạc sĩ VN hiện nay nên phỏng dịch nhiều bài hát hay của nhiều dân tộc trên thế giới để truyền bá vào VN. Tôi rất tiếc hiện nay, sau 30 năm đổi mới mà chưa thấy một nhạc sĩ nào phỏng dịch được ca khúc hay của nhiều dân tộc. Tôi rất lo ngại là đang bị một cuộc xâm lăng văn hóa. Các ca khúc mà chúng ta không muốn th́ lại ào vào đấy!"

*** Lần thứ ba QT phát biểu là sau bài Thời thanh niên sôi nổi. Nguyên văn như sau:

- Quốc Trung: “Trong cuộc chiến bảo vệ đất nước của chúng ta th́ người Nga tức là ngày xưa là Liên bang Xô viết đă là cùng một chiến hào với chúng ta th́ cái việc ấy nó cảm nhận như là người anh em. Thậm chí có rất là nhiều chuyên gia hoặc người lính Nga đă hy sinh trong cuộc chiến ở Việt Nam. Trong cái hoàn cảnh chiến tranh, trong hoàn cảnh đất nước cần cái sự hy sinh như vậy th́ tôi nghĩ là không phải chỉ nước Nga, không phải chỉ Việt Nam mà bất cứ một dân tộc nào họ cũng sẵn sàng hy sinh. Nhưng trong đời sống thời b́nh th́ họ có quyền được miu cầu, được biết và được gắn kết với cái xă hội hiện tại nhiều hơn chứ không phải chỉ là những giá trị cũ là cứ biết cống hiến mà không biết là nó sẽ đi đến đâu cả”…

Nói chung cứ phát biểu thế này th́ có thể nói cả ngày cũng được nhưng nói xong th́ người nghe không biết là diễn giả nói về cái ǵ, với ư định ǵ, nội dung ǵ. Nó vừa rối rắm vừa không rơ nghĩa và nói chung vô bổ... C̣n nếu cố lần theo mạch suy nghĩ ấy, tôi e rằng sẽ lại dẫn tới những suy nghĩ khá tiêu cực về vị nhạc sĩ là giám đốc âm nhạc cho chương tŕnh GĐTH này. Thật đáng tiếc.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 8 2016, 11:40 PM
Post #69



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 65
Thank(s): 0
Joined: 10-06-08
From: Ha Noi
Member No.: 2,131



Thực chất chương tŕnh "Giai điệu tự hào" của VTV lúc đầu tôi cũng mong chờ một nét hào hùng của một giai đoạn lịch sử Việt Nam, nhưng xem qua 1 số chương tŕnh th́ tôi mất hứng, một số ca sĩ mới làm mới các bài hát cũ nhưng lại làm hỏng cả tính chất truyền thống của bài hát ấy, ví dụ bài "Nhạc rừng" hay bài "Đi học", xin lỗi cả nhà v́ tôi không được trực tiếp nghe các nghệ sĩ thể hiện, nhưng hôm nghe một ca sĩ, tôi cũng không nhớ tên hát bài "vùng ngoại ô" th́ tôi chán hẳn, VTV cũng làm tôi chán rồi.
Vài ḍng cá nhân, xin chút an ủi và lượng thứ nếu sai ư các bác!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 30 2016, 11:50 AM
Post #70



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



Thứ 7 vừa rồi em có xem chương tŕnh “Giai điệu tự hào” 2016 của VTV do anh họ Lại và chị họ Đặng “đầu têu”. Với nội dung giới thiệu các tác phẩm “bất hủ” của Văn Cao và Phạm Duy cũng như t́nh bạn của họ.

Không biết các bác thế nào chứ em th́ em thấy thế này:

Anh họ Lại và chị họ Đặng căn cứ vào đâu để mà xếp hai nhạc sỹ này với nhau?

- Ghép họ lại với nhau v́ tác phẩm của họ đều có giá trị như nhau ư? Vậy các anh, các chị định xếp “Thiên Thai”, “Suối mơ”, “Trương Chi”, “Thu cô liêu”, “Đàn chim Việt” và sau này là “Trường ca sông Lô”, “Làng tôi”, “Tiến về Hà Nội”, “Bắc Sơn”, “Ca ngợi Hồ chủ tịch”, “Mùa xuân đầu tiên” của Văn Cao với các tác phẩm “Em bé quê, Bà mẹ quê”, “Rồi đây anh sẽ đưa em về nhà”, “Tôi yêu tiếng nước tôi”, “Con đường cái quan”, “Bà mẹ Gio Linh”, “Quê nghèo” ư? Có lẽ các anh các chị, nếu đầu óc có chút cảm thụ, thẩm mỹ về âm nhạc th́ hăy chịu khó nghe những tác phẩm đó rồi xem có có xếp được đứng cạnh nhau không? Chúng đều được gọi là vĩ đại, là tác phẩm “bất hủ”, “kinh điển” của nền âm nhạc Việt Nam không?

Như em có lần đă đề cập, có lẽ đối với em Phạm Duy chỉ có một bài “Trả lại em yêu” là em cho là hay, c̣n gây cho em ấn tượng về cốt cách tác phẩm âm nhạc.

- Ghép họ với nhau v́ họ có cùng quan điểm sáng tác, đều là những con người có nhân cách lớn ư? Các anh các chị có t́m được điểm chung về nhân cách giữa hai người này với nhau không? Ở đây em không đề cập đến quan điểm chính trị, em chỉ nó về quan điểm và lư tưởng sống. Một người có nhân cách lớn, đa tài nhiều lĩnh vực nghệ thuật; tham gia cách mạng, sống, kiên định với lư tưởng cách mạng, với quan điểm sáng tạo nghệ thuật mà ḿnh đă theo đuổi suốt cả cuộc đời. Như có lần em đă đề cập: Một nhân cách lớn, đă hy sinh bản thân, từ bỏ những ham muốn vật chất tầm thường, chịu đựng gian khổ; thậm chí có người trong họ phải chịu sự oan khuất, dèm pha để sống lao động và sáng tạo những tác phẩm âm nhạc có giá trị trong điều kiện gian khổ và vô cùng thiếu thốn. Em lưu ư, hầu hết các nhạc sỹ tham gia kháng chiến, cách mạng từ ngày đầu đều kiên tŕ không có ai rời bỏ lư tưởng cách mạng, chịu đựng gian khổ và họ sau này đều là những nhạc sỹ tên tuổi, với những tác phẩm c̣n để lại măi cho thời gian (Nguyễn Xuân Khoát, Lưu Hữu Phước, Đỗ Nhuận, Tô Vũ, Nguyễn Văn Tư, Phạm Tuyên…). C̣n người kia th́ như thế nào, có phải là một người có nhân cách lớn không? Có phải là sống hưởng thụ không, có phải là cơ hội không?Thấy cách mạng vui th́ hùa vào một tí, thấy cách mạng khổ quá th́ “tuột xích” rời chiến khu bỏ về, những vụ lùm xum về t́nh ái với vợ của các nhạc sỹ khác.

Em cũng chịu khó xem toàn bộ cái chương tŕnh trên. Và em có cảm nhận là, cho dù anh họ Lại và chị họ Đặng và VTV, rồi nhà phê b́nh họ Nguyễn, nhạc sỹ họ Trương, anh Chiến Thắng có cố gắng lăng xê giá trị tác phẩm của Phạm Duy th́ em thấy sự thật vẫn phơi bày trong nội dung các tác phẩm của hai nhạc sỹ này tŕnh bày đan xen trong cùng một chương tŕnh. Nó tạo cho em một cảm giác sao mà nó tréo ngoe đến như vậy. Một bên là những tác phẩm với những lời ca, giai điệu, tiết tấu đầy cảm xúc trữ t́nh, lăng mạn, tinh tế, giàu biểu cảm, giàu h́nh tượng nghệ thuật, thể hiện cốt cách thanh tao một tâm hồn nghệ thuật đích thực. Một bên là những giai điều nhạt nḥa, ít biến tấu, ít có giai điệu đẹp, b́nh dân nhưng đôi khi lại lời ca lại “vống” lên về quê hương, tinh thần dân tộc (Tôi yêu tiếng nước tôi), cái mà chúng ta thường thấy ở các nhạc sỹ hồi xưa hoặc bây giờ. Muốn nói đến cái ǵ đó bao quát, vĩ đại mang cả tâm hồn dân tộc nhưng không đủ tâm, tầm và tài để có thể tạo ra những tác phẩm đạt được những tiêu chí như vậy.

- Ghép họ với nhau v́ họ có một t́nh bạn cao cả ư ?T́nh bạn là cái ngoại danh. Nó không nên được đề cập để đánh giá về giá trị của một con người xét về đóng góp, ảnh hưởng của họ tới một lĩnh vực nào đó. Trừ phi t́nh bạn đó thực sự vĩ đại, có tác động ảnh hưởng tới quan điểm, xu hướng sáng tác của một danh nhân nào đó như Văn Cao chẳng hạn. Văn Cao khi c̣n sống chưa bao giờ nói về t́nh bạn này cả. Trong chương tŕnh nói trên, họa sỹ Văn Thao (con của Văn Cao) khi phát biểu cũng chưa một lời nào đả động đến t́nh bạn này.

Tóm lại quan điểm của các bác th́ thế nào em không biết. Em phải nói một cách thô thiển như thế này: xét theo những khía cạnh nói trên em thấy Phạm Duy chưa đáng sách dép cho Văn Cao.

Nếu anh họ Lại, chị họ Đặng muốn xây dựng nội dung « Giai điệu tự hào » theo hướng giới thiệu tác giả, tác phẩm th́ nên có những tiêu chí lựa chọn rơ ràng, về thể loại, về giá trị tác phẩm, mức độ ảnh hưởng tới lịch sử phát triển âm nhạc Việt Nam, về quan điểm sáng tác, nhân cách của người sáng tạo nghệ thuật.

Nếu anh họ Lại và chị họ Đặng và các anh chị khác ở VTV thực sự hâm mộ Phạm Duy hoặc các nhạc sỹ khác cùng thể loại, xin mời anh chị làm chương tŕnh riêng về bác này. Chứ đừng gán ghép lố bịch, vô căn cứ, đánh đồng các giá trị nghệ thuật như vậy. Nhất là các anh các chị nắm trong tay một phương tiện truyền thông đầy quyền lực của nhà nước để định hướng dư luận công chúng về âm nhạc như vậy.

Trên đây là những phát biểu theo quan điểm của riêng em, nếu có ǵ không phải mong các bác bỏ qua.

This post has been edited by Nguyen Duy Hoang: May 30 2016, 02:19 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 1 2016, 09:51 PM
Post #71



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 57
Thank(s): 0
Joined: 20-08-12
Member No.: 24,657



QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ May 30 2016, 11:50 AM) *
Thứ 7 vừa rồi em có xem chương tŕnh “Giai điệu tự hào” 2016 của VTV do anh họ Lại và chị họ Đặng “đầu têu”. Với nội dung giới thiệu các tác phẩm “bất hủ” của Văn Cao và Phạm Duy cũng như t́nh bạn của họ.

Không biết các bác thế nào chứ em th́ em thấy thế này:

Anh họ Lại và chị họ Đặng căn cứ vào đâu để mà xếp hai nhạc sỹ này với nhau?

- Ghép họ lại với nhau v́ tác phẩm của họ đều có giá trị như nhau ư? Vậy các anh, các chị định xếp “Thiên Thai”, “Suối mơ”, “Trương Chi”, “Thu cô liêu”, “Đàn chim Việt” và sau này là “Trường ca sông Lô”, “Làng tôi”, “Tiến về Hà Nội”, “Bắc Sơn”, “Ca ngợi Hồ chủ tịch”, “Mùa xuân đầu tiên” của Văn Cao với các tác phẩm “Em bé quê, Bà mẹ quê”, “Rồi đây anh sẽ đưa em về nhà”, “Tôi yêu tiếng nước tôi”, “Con đường cái quan”, “Bà mẹ Gio Linh”, “Quê nghèo” ư? Có lẽ các anh các chị, nếu đầu óc có chút cảm thụ, thẩm mỹ về âm nhạc th́ hăy chịu khó nghe những tác phẩm đó rồi xem có có xếp được đứng cạnh nhau không? Chúng đều được gọi là vĩ đại, là tác phẩm “bất hủ”, “kinh điển” của nền âm nhạc Việt Nam không?

Như em có lần đă đề cập, có lẽ đối với em Phạm Duy chỉ có một bài “Trả lại em yêu” là em cho là hay, c̣n gây cho em ấn tượng về cốt cách tác phẩm âm nhạc.

- Ghép họ với nhau v́ họ có cùng quan điểm sáng tác, đều là những con người có nhân cách lớn ư? Các anh các chị có t́m được điểm chung về nhân cách giữa hai người này với nhau không? Ở đây em không đề cập đến quan điểm chính trị, em chỉ nó về quan điểm và lư tưởng sống. Một người có nhân cách lớn, đa tài nhiều lĩnh vực nghệ thuật; tham gia cách mạng, sống, kiên định với lư tưởng cách mạng, với quan điểm sáng tạo nghệ thuật mà ḿnh đă theo đuổi suốt cả cuộc đời. Như có lần em đă đề cập: Một nhân cách lớn, đă hy sinh bản thân, từ bỏ những ham muốn vật chất tầm thường, chịu đựng gian khổ; thậm chí có người trong họ phải chịu sự oan khuất, dèm pha để sống lao động và sáng tạo những tác phẩm âm nhạc có giá trị trong điều kiện gian khổ và vô cùng thiếu thốn. Em lưu ư, hầu hết các nhạc sỹ tham gia kháng chiến, cách mạng từ ngày đầu đều kiên tŕ không có ai rời bỏ lư tưởng cách mạng, chịu đựng gian khổ và họ sau này đều là những nhạc sỹ tên tuổi, với những tác phẩm c̣n để lại măi cho thời gian (Nguyễn Xuân Khoát, Lưu Hữu Phước, Đỗ Nhuận, Tô Vũ, Nguyễn Văn Tư, Phạm Tuyên…). C̣n người kia th́ như thế nào, có phải là một người có nhân cách lớn không? Có phải là sống hưởng thụ không, có phải là cơ hội không?Thấy cách mạng vui th́ hùa vào một tí, thấy cách mạng khổ quá th́ “tuột xích” rời chiến khu bỏ về, những vụ lùm xum về t́nh ái với vợ của các nhạc sỹ khác.

Em cũng chịu khó xem toàn bộ cái chương tŕnh trên. Và em có cảm nhận là, cho dù anh họ Lại và chị họ Đặng và VTV, rồi nhà phê b́nh họ Nguyễn, nhạc sỹ họ Trương, anh Chiến Thắng có cố gắng lăng xê giá trị tác phẩm của Phạm Duy th́ em thấy sự thật vẫn phơi bày trong nội dung các tác phẩm của hai nhạc sỹ này tŕnh bày đan xen trong cùng một chương tŕnh. Nó tạo cho em một cảm giác sao mà nó tréo ngoe đến như vậy. Một bên là những tác phẩm với những lời ca, giai điệu, tiết tấu đầy cảm xúc trữ t́nh, lăng mạn, tinh tế, giàu biểu cảm, giàu h́nh tượng nghệ thuật, thể hiện cốt cách thanh tao một tâm hồn nghệ thuật đích thực. Một bên là những giai điều nhạt nḥa, ít biến tấu, ít có giai điệu đẹp, b́nh dân nhưng đôi khi lại lời ca lại “vống” lên về quê hương, tinh thần dân tộc (Tôi yêu tiếng nước tôi), cái mà chúng ta thường thấy ở các nhạc sỹ hồi xưa hoặc bây giờ. Muốn nói đến cái ǵ đó bao quát, vĩ đại mang cả tâm hồn dân tộc nhưng không đủ tâm, tầm và tài để có thể tạo ra những tác phẩm đạt được những tiêu chí như vậy.

- Ghép họ với nhau v́ họ có một t́nh bạn cao cả ư ?T́nh bạn là cái ngoại danh. Nó không nên được đề cập để đánh giá về giá trị của một con người xét về đóng góp, ảnh hưởng của họ tới một lĩnh vực nào đó. Trừ phi t́nh bạn đó thực sự vĩ đại, có tác động ảnh hưởng tới quan điểm, xu hướng sáng tác của một danh nhân nào đó như Văn Cao chẳng hạn. Văn Cao khi c̣n sống chưa bao giờ nói về t́nh bạn này cả. Trong chương tŕnh nói trên, họa sỹ Văn Thao (con của Văn Cao) khi phát biểu cũng chưa một lời nào đả động đến t́nh bạn này.

Tóm lại quan điểm của các bác th́ thế nào em không biết. Em phải nói một cách thô thiển như thế này: xét theo những khía cạnh nói trên em thấy Phạm Duy chưa đáng sách dép cho Văn Cao.

Nếu anh họ Lại, chị họ Đặng muốn xây dựng nội dung « Giai điệu tự hào » theo hướng giới thiệu tác giả, tác phẩm th́ nên có những tiêu chí lựa chọn rơ ràng, về thể loại, về giá trị tác phẩm, mức độ ảnh hưởng tới lịch sử phát triển âm nhạc Việt Nam, về quan điểm sáng tác, nhân cách của người sáng tạo nghệ thuật.

Nếu anh họ Lại và chị họ Đặng và các anh chị khác ở VTV thực sự hâm mộ Phạm Duy hoặc các nhạc sỹ khác cùng thể loại, xin mời anh chị làm chương tŕnh riêng về bác này. Chứ đừng gán ghép lố bịch, vô căn cứ, đánh đồng các giá trị nghệ thuật như vậy. Nhất là các anh các chị nắm trong tay một phương tiện truyền thông đầy quyền lực của nhà nước để định hướng dư luận công chúng về âm nhạc như vậy.

Trên đây là những phát biểu theo quan điểm của riêng em, nếu có ǵ không phải mong các bác bỏ qua.


Tôi rất tán thành quan điểm của bác Nguyễn Duy Hoàng. Một người nhân cách như thế, tác phẩm th́ nhạt nhẽo chẳng có ích ǵ cho dân tộc mà lại đưa vào chương tŕnh Giai điệu tự hào. Tối thứ 7 28/5 ngay sau khi xem xong tôi cũng viết ngay cảm nhận sau đây trên trang Baicadicungnamthang.net, v́ là chương tŕnh format mới nên tôi cũng chưa nói mạnh:
Đây là số đầu tiên của phiên bản mới, tất cả những người thực hiện như đạo diễn ư tưởng, đạo diễn âm nhạc, đạo diễn h́nh ảnh và hai MC đều là người mới. Hội đồng b́nh luận cũng không chia hai như trước đây mà trẻ già ngồi chung. V́ là số đầu tiên theo phiên bản mới nên tôi chưa dám nhận xét ǵ nhiều, chỉ có một vài cảm nhận ban đầu xin chia sẻ với các bạn: 1- Lần này BTC chọn ca sĩ phù hợp với bài hát hơn, không tháy xuất hiện các ca sĩ "phá hỏng bài hát" như đă từng xảy ra với các bài "Đi học" của Bùi Đ́nh Thảo", "Cô thợ hàn" của Thịnh Trường, "Tàu anh qua núi" của Phan Lạc Hoa...2- Phần minh họa được tiết chế hơn, múa nghệ thuật hơn, không c̣n cảnh hát chủ đề ǵ th́ mang đồ nghề lỉnh kỉnh lên sân khấu như kiểu hát về nông nghiệp th́ mang lên cày, bừa, cuốc, xẻng, quạt ḥm, thóc lúa, rơm rạ, hát về thương binh th́ treo lủng lẳng chân tay giả. 3- Phần b́nh luận có chiều sâu hơn trước về tác phẩm và về tác giả.
Đấy là những mặt được. Tuy nhiên tôi lại phân vân về tiêu chí của những người thực hiện chương tŕnh trong việc chọn tác phẩm. Như từ đầu nhà Đài VTV đă nói sẽ đưa lên những bài hát hay đă đi cùng dân tộc ta trong những năm cách mạng rồi kháng chiến chống ngoại xâm và xây dựng đất nước, thế mà không hiểu sao người ta lại đưa lên cả những bài hát mà Phạm Duy sáng tác sau khi bỏ kháng chiến vào Hà Nội tạm chiếm rồi vào sống ở Sài G̣n và cả khi di tản sang Mỹ 3 ngày trước chiến thắng vĩ đại của dân tộc ta ngày 30-4-1975?"
Tôi rất muốn hỏi mấy ông bà Lại, Đặng, Nguyễn...sao không công bố luôn những bài chống Cộng, chống CM của ông Phạm lên cho mọi người biết?
Đêm ấy nằm nghĩ đến những nhạc sĩ đă ngă xuống dưới bom đạn kẻ thù như Hoàng Việt, Vĩnh Bảo, Văn Cận, Trịnh Quư...mà thấy xót xa. Lại thêm một cái clip của ông Trần Văn Khê khen ông Phạm Duy là người sáng tác được nhiều thể loại nhất của VN trong khi Trịnh Công Sơn th́ nói PD sáng tác nhiều nhưng nhạc cứ nhàn nhạt. Tôi không quan tâm đến nhạc ông này nên không biết ông ấy có sáng tác được bản giao hưởng và vở nhạc kịch nào không? Nếu có th́ có so được với Hoàng Vân, Đỗ Nhuận không? Bác nào biết trả lời cho tôi với.
Xin cảm ơn.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 3 2016, 07:14 PM
Post #72



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Những ngày tháng 5 giời đất nóng cứ như lên cơn sốt. Lại thêm công việc quá ư dồn nén làm cho không c̣n tư thời gian rảnh nào mà vào đây tṛ chuyện cùng các bác được. Hôm nay mới rảnh được tư bèn viết mấy ḍng cùng các bác đây.

Trước hết xin nhất trí với tất cả ư kiến của các bác Ngọc Thạch và Nguyen Duy Hoang. Các bác nói rất đúng đấy. Tôi cũng xin có vài ư cho rơ hơn như sau.

1. Về format mới:

Sự xuất hiện của phiên bản mới (format mới) không phải tự nhiên mà có nguyên do sâu xa. Số là giám đốc ư tưởng của chương tŕnh Phan Huyền Thư vừa dính vào một vụ ầm ĩ văn đàn Việt nửa cuối năm 2015. Phan Huyền Thư đă đạo thơ của nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan. Đầu tiên, PHT chối, kiên quyết không nhận và dường như chắc chắn sẽ không bao giờ nhận v́ dù có gọi tên chỉ thẳng tận nơi tận chốn th́ các nhà văn nhà thơ bao giờ cũng lấy lư do "sáng tạo nghệ thuật” có thể ngẫu nhiên trùng lặp. Trên thực tế, chưa bao giờ có vụ đạo nhạc hoặc đạo thơ văn nào được bên kia nhận lỗi cho rơ ràng minh bạch cả. Các bác cứ nhớ lại mà xem, đă có vụ nào người "đạo" tác phẩm của người khác xin lỗi công khai chưa? Ấy nhưng vụ này lại khác, đó là PHT có nói đă từng xuất bản tập thơ có bài thơ nghi đạo thơ kia ở Mỹ. Thế là Hội nhà văn Hà Nội vào cuộc, liền huy động mọi mối quan hệ để lùng sục cho ra hết 15 tập thơ mà PHT đă xuất bản ở Mỹ. Sau khi xem xét kỹ, kết quả là không có bài thơ nào như PHT đă nói. Đến nước này th́ không nhận không được, PHT đă phải nhận là đă “đạo thơ” của nhà thơ nổi tiếng PN Thường Đoan.

Theo dơi sát sao diễn biến vụ đạo thơ, tôi dự đoán VTV sẽ phải cắt hợp đồng với PHT ở mọi chương tŕnh và đặc biệt, GĐTH cũng sẽ không c̣n PHT nữa. Cùng với đó, nhạc sĩ chuyên làm mới "vô nguyên tắc" Quốc Trung chắc chắn sẽ theo chân PHT bay ra khỏi GĐTH. Và sự thể đă diễn ra đúng như vậy. Tuy nhiên, VTV không bao giờ thẳng thắn thừa nhận điều này. Họ làm như mọi thứ cứ là hết sức tự nhiên như nó vốn thế vậy. Nhưng xin lỗi VTV nhé, nếu không có chuyện lùm xùm đă qua th́ không biết liệu có tới lượt Diễm Quỳnh với Lại Văn Sâm bước chân vào GĐTH có miếng mồi quảng cáo nóng bỏng kia được không?

2. Sự gán ghép khiên cưỡng

Sự xuất hiện của Phạm Duy bên cạnh Văn Cao trong số đầu tiên của mùa GĐTH thứ ba khiến cho rất nhiều người am hiểu lịch sử âm nhạc đất nước cảm thấy không ổn một chút nào, dù là xét trên khía cạnh nào đi nữa. Là một trong những người chủ chốt của chương tŕnh, Diễm Quỳnh cho rằng “nên mở ḷng để mà ḥa giải dân tộc v́ đất nước đă giải phóng hơn 40 năm rồi, VTV cố gắng làm người đi tiên phong về việc này, đó là ḥa giải dân tộc”. Nghe rất cao thượng và rất oách v́ VTV dường như đang làm theo ư tưởng đi trước thời đại của cố Thủ tướng Vơ Văn Kiệt từ hơn 30 năm trước đấy. Rất mới nhé, ai dám không chịu nào? Nhưng hỡi ôi, vẫn không nuốt trôi được. 70 năm qua, có bao nhiêu khán giả Việt được nghe bao nhiêu bài hát của Phạm Duy để cảm thấy là tuyệt tác mà tự hào? Với riêng tôi, hơn 50 năm qua, tôi mới được nghe có 2 bài của Phạm Duy là “Áo anh sứt chỉ đường tà” do mẹ tôi ru tôi nghe từ lúc c̣n ẵm ngửa và bài “Tôi yêu tiếng nước tôi” là hai trong số những sáng tác tuyệt nhất của Phạm Duy mà vẫn không cảm được ông. Khổ lắm nhưng nó là như vậy, thậm chí tôi c̣n ước sao thích thêm được vài bài nữa của Phạm Duy mà vẫn không làm sao mà thích cho được. Mong ông tha lỗi cho con.

Điều thứ hai, suốt cả chương tŕnh cả Lại Văn Sâm lẫn Diễm Quỳnh cứ nói măi về “một t́nh bạn” khăng khít của Văn Cao và Phạm Duy nhưng không đưa ra được dẫn chứng nào chứng minh một cách thuyết phục cho điều đó. Con trai của Văn Cao là hoạ sĩ Văn Thao ngồi ngay đó cũng chả đả động ǵ về t́nh bạn này. Mà chỉ toàn thấy điều ngược lại:

- Khi Văn Cao ở lại Việt Bắc kháng chiến chống Pháp cùng Việt Minh (v́ Văn Cao là một chiến sĩ phản gián chính hiệu) th́ Phạm Duy không chịu nổi khổ cực và thiếu thốn của chiến khu bèn bỏ về thành Hà Nội.

- Khi Văn Cao vào nam th́ Phạm Duy lại ra Bắc.

- Khi Văn Cao ở lại miền Bắc và kiên tâm vững chí chống Mỹ cùng cả dân tộc th́ Phạm Duy vào nam và sáng tác rất nhiều bài hát chống Cộng. Trong mục "Phạm Duy" (Wikipedia) c̣n ghi rơ lư do của việc này là "ông tỏ ra bất phục với chính quyền cách mạng". Do cách mạng đă có nhiều nh́n nhận khắt khe về ông dẫn đến việc cấm hát, cấm nói về Phạm Duy từ sau năm 1954 tại miền Bắc, và việc ông vượt biên sang Mỹ đă khiến nhà nước Việt Nam đưa ông vào danh sách hai người bị cấm toàn bộ trên toàn nước Việt Nam từ sau 1975. Vào ngày 17 tháng 4 năm 1975, đài phát thanh giải phóng đọc tuyên bố "tử h́nh vắng mặt" ba người trong đó có Phạm Duy, v́ thái độ chống cộng của ông.

- Sau Giải phóng, Văn Cao vẫn ở Hà Nội vẽ tranh, vẽ b́a sách, làm thơ và sống cuộc sống đạm bạc nếu không muốn nói là thiếu thốn, đến mức những năm cuối đời nh́n ông chỉ như c̣n da bọc xương th́ Phạm Duy sang Mỹ định cư cùng con cháu sống cuộc sống sung túc, no đủ và đông đúc đến mức thừa sức dựng một gánh hát để đi diễn khắp nước Mỹ.

Trong cuộc đời, họ gặp nhau có vài lần nhưng cũng chả chia sẻ được điều ǵ v́ sau đó con đường đi của cả hai người chia đôi ngả và măi măi không gặp nhau. Đến cả ư tưởng sáng tác của họ cũng không gặp nhau. Vậy mà bây giờ người ta lại dựng lên cái gọi là “t́nh bạn Văn Cao – Phạm Duy”. Thậm chí c̣n b́nh luận rằng "trong cuộc đời tuy họ ít gặp nhau nhưng rồi cuối cùng họ đă gặp nhau ở nơi ấy" (?!) Thật là chả ra làm sao. Chả lẽ chỉ v́ muốn bám khư khư lấy cái ư tưởng phải làm cho hoành tráng, độc đáo, hút khách mà anh LVS và chị DQ kiên quyết bắt hai cụ phải trở thành bạn thân? Thậm chí là bắt PD phải vịn vào t́nh bạn không có thật này mà đứng dậy? Có lẽ chính Phạm Duy cũng phật ḷng với cái ư tưởng "sáng tạo" này nếu cụ Phạm Duy c̣n sống đến hôm nay và biết về chương tŕnh này. Điều này th́ hạ hồi sẽ phân giải tiếp v́ chương tŕnh đă phát, băng ghi h́nh c̣n đó. Đâu có dễ dàng mà cho lui vào quá khứ được?

3. Lộ ra những điểm yếu của những tên tuổi lớn

Chính là nhận xét của cụ Trần Văn Khê rằng th́ là Phạm Duy là nhạc sĩ viết nhiều thể loại nhất trong tất cả các nhạc sĩ Việt Nam. Cụ Khê cho rằng như thế, chắc ai cũng nghe rơ chứ ạ? Vậy cụ Phạm Duy viết được những thể loại nào? Xin thưa đây ạ, những thể loại cụ Phạm Duy viết được đây ạ: nhạc kháng chiến, nhạc quê hương – tự t́nh dân tộc, nhạc t́nh đôi lứa, nhạc tâm tư, trường ca, rong ca, đạo ca, thiền ca, tâm ca, tâm phẫn ca, tục ca, vỉa hè ca… (Trích Wikipedia sau lần sửa mới nhất vào ngày 01.06.2016).

Ôi giời ơi, tất cả vẫn chỉ là một thể loại theo cách phân loại chính thống: ca khúc. Không có nhạc không lời với ouverture, concerto, song tấu hay tam tứ tấu lẫn symphony và opera lại càng không. Hơn 1000 tác phẩm của Phạm Duy đều là ca khúc và không bài nào trong số đó ông soạn được phần đệm piano cho chính đứa con tinh thần của ḿnh.

Tôi đă được biết một chút về GS Trần Quang Hải, con trai của cụ Trần Văn Khê, qua mấy ḍng nhận xét của ông về ca khúc nhạc đỏ rất phiến diện. Giờ lại biết thêm về cụ Trần Văn Khê như thế này nữa. Tôi biết cụ có tâm với dân tộc, đă hiến toàn bộ bảo tàng cá nhân đồ sộ của ḿnh cho TP HCM. Thế nhưng dường như kiến thức âm nhạc phương tây th́ cụ không quan tâm lắm hay sao thế nhỉ? Sự tréo ngoe đến thế này th́ tôi chịu không giải thích được.

Nhưng dù cụ Trần Văn Khê có nói ǵ th́ những người làm chương tŕnh phải biết hai cụ Phạm Duy và Trần Văn Khê là bạn rất thân, và như lẽ thường đối với người Việt, khó tránh khỏi tâng bốc nhau lên tận mây xanh. Thế th́ sao vẫn cứ đưa nhận xét của cụ Khê vào chương tŕnh để làm ǵ? Hay là những người làm chương tŕnh cũng rất tâm đắc với ư kiến đó? Tức là không cần phân thể loại làm ǵ cho mệt, cứ viết bài hát sao cho bài sau khác bài trước th́ đă là một thể loại mới ra đời?

4. Khoảng chênh quá lớn giữa Văn Cao và Phạm Duy

Những bài hát của Văn Cao trong chương tŕnh này dù chưa được tŕnh diễn thật tốt như đă từng được các bậc tiền bối tŕnh diễn trước đó hàng chục năm nhưng vẫn cho thấy một chiều sâu mà hầu hết ca sĩ trẻ thời nay chưa với tới. Trong khi đó, những bài hát của Phạm Duy dù được tŕnh diễn cố gắng hết mức vẫn cho thấy một sự hời hợt và lớt phớt bên ngoài mà không sao chạm được vào tâm hồn Việt.

Ngay cả một bài hát được coi là đỉnh cao của Phạm Duy và được nhiều người nhắc tới với sự ngưỡng mộ không giấu giếm là bài T́nh ca, hay tên khác là “Tôi yêu tiếng nước tôi” th́ cũng rất trúc trắc, không liền mạch tư duy theo đúng logic phát triển chủ đề, không thể so sánh được với biết bao bài hát mượt mà giàu sức lay động tâm hồn người như T́nh ca của Hoàng Việt, Bài ca hy vọng của Văn Kư, Người Hà Nội của Nguyễn Đ́nh Thi, Thuyền và biển của Phan Huỳnh Điểu và nhiều bài hát nổi tiếng khác của rất nhiều nhạc sĩ khác…. Giọng hát Mỹ Linh thể hiện bài T́nh ca (Phạm Duy) trong chương tŕnh này là chưa đạt, mặc dù cô rất cố gắng. Mỹ Linh có giọng nữ trung, dù sau thời gian học đại học th́ có thể hát được đến nốt “Lá”, thậm chí là đôi khi lên được đến “Sí” nhưng ở bài T́nh ca/Tôi yêu tiếng nước tôi có khoảng âm rất rộng này, Mỹ Linh hát vất vả quá, chả ra làm sao, không chuyển tải được thông điệp ǵ của Phạm Duy cả và nếu mà chỉ mỗi việc “tôi yêu tiếng nước tôi" đă vất vả thế rồi th́ thử hỏi biết bao việc khác c̣n vất vả đến đâu nữa đây?

Tôi cho rằng bài T́nh ca (Phạm Duy) này nên giành cho giọng tenor hoặc soprano th́ mới chuyển tải hết cái giằng xé tâm can và đầy vật vă đau đớn của tác giả. Ông có thể là người cũng đáng kính trọng qua bài hát này. Nhưng tôi cho rằng tầm của Văn Cao lớn hơn nhiều. Những người làm chương tŕnh này, anh Lại Văn Sâm và chị Đặng Diễm Quỳnh, chưa hiểu hết nhạc sĩ Văn Cao sáng láng và lộng lẫy của chúng ta.

C̣n rất nhiều điều đáng nói khác nữa nhưng xin phép khất lại cho đến số sau. Xin cảm ơn các bác đă đọc.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 27 2016, 07:28 PM
Post #73



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



Hoan hô nỗ lực ra tay nhằm vực (hay tạo) ra sự thu hút khán giả chương tŕnh "giai điệu tự hào" của hai MC gội cạo của VTV. Kết qủa là các anh các chị đă đổi được nhà tài trợ sâm Alipass bằng nhà tài trợ Sino (chí nồ). Phen này lỗ to giờ vàng rồi. Thảo nào trông mặt các anh, chị căng thẳng qúa! smile.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 28 2016, 07:20 AM
Post #74



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 6
Thank(s): 0
Joined: 03-08-12
Member No.: 24,491



QUOTE (Nguyen Duy Hoang @ Jun 27 2016, 07:28 PM) *
Hoan hô nỗ lực ra tay nhằm vực (hay tạo) ra sự thu hút khán giả chương tŕnh "giai điệu tự hào" của hai MC gội cạo của VTV. Kết qủa là các anh các chị đă đổi được nhà tài trợ sâm Alipass bằng nhà tài trợ Sino (chí nồ). Phen này lỗ to giờ vàng rồi. Thảo nào trông mặt các anh, chị căng thẳng qúa! smile.gif

Thế hả bác? Tôi cũng không để ư việc đó lắm. Chỉ biết rằng th́ là nếu đúng đă đổi như thế th́ thật tiếc. Bởi v́ sâm Alipass thật sự là liều thuốc quư cho những nam giới trên 50 tuổi. Tác dụng chính của nó là giúp người dùng chậm lăo hóa, không tăng huyết áp, không béo bụng, ngăn ngừa bệnh tim mạch, giữ nhanh nhẹn và mạnh khỏe. Có thể nói nó là thần dược cho tuổi cao niên của nam giới đấy các bác ạ. Mong các bác dùng đi nhé. Thế c̣n cái anh Sino này th́ chắc là dây cáp điện rồi th́ phải? Vậy th́ cũng không quan trọng lắm đâu v́ dây cáp điện th́ nhiều rồi. Thế nên nếu có lỗ th́ cũng là tất nhiên thôi, chẳng trách anh Sâm và chị Quỳnh mặt mũi căng thẳng lo lắng?! Nói thật với các bác là tôi chưa xem GĐTH vừa rồi nên giờ cũng chưa có ǵ để nói chuyện với các bác và bác Nguyễn Duy Hoàng. Chỉ tại đúng hôm có GĐTH ấy th́ trên kênh Vĩnh Long cũng có chiếu phim và tôi lại đang xem phim này, không bỏ được và phim đang theo dơi là Tiếu ngạo giang hồ dựa theo tiểu thuyết nổi tiếng của ông Kim Dung nhưng do Đài Loan sản xuất. Tôi đă xem phim này do TQ làm nay cũng ṭ ṃ xem cái anh theo đuôi Mỹ và đang chiếm một đảo to nhất trong quần đảo Trường Sa của ta là đảo Ba B́nh này làm phim ra làm sao? Ôi thôi là dở, không bằng cái anh Tàu được các bác ạ. Thế nên phải chờ mấy hôm nữa cho VTV đưa GĐTH đă phát lên mạng mới xem lại được.

This post has been edited by b́nh dị: Jun 28 2016, 07:24 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 4 2016, 12:16 PM
Post #75



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 5
Thank(s): 0
Joined: 06-10-14
From: Saigon
Member No.: 26,735



QUOTE (VuHungAnh @ Jun 3 2016, 07:14 PM) *
Những ngày tháng 5 giời đất nóng cứ như lên cơn sốt. Lại thêm công việc quá ư dồn nén làm cho không c̣n tư thời gian rảnh nào mà vào đây tṛ chuyện cùng các bác được. Hôm nay mới rảnh được tư bèn viết mấy ḍng cùng các bác đây.

Trước hết xin nhất trí với tất cả ư kiến của các bác Ngọc Thạch và Nguyen Duy Hoang. Các bác nói rất đúng đấy. Tôi cũng xin có vài ư cho rơ hơn như sau.

1. Về format mới:

Sự xuất hiện của phiên bản mới (format mới) không phải tự nhiên mà có nguyên do sâu xa. Số là giám đốc ư tưởng của chương tŕnh Phan Huyền Thư vừa dính vào một vụ ầm ĩ văn đàn Việt nửa cuối năm 2015. Phan Huyền Thư đă đạo thơ của nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan. Đầu tiên, PHT chối, kiên quyết không nhận và dường như chắc chắn sẽ không bao giờ nhận v́ dù có gọi tên chỉ thẳng tận nơi tận chốn th́ các nhà văn nhà thơ bao giờ cũng lấy lư do "sáng tạo nghệ thuật” có thể ngẫu nhiên trùng lặp. Trên thực tế, chưa bao giờ có vụ đạo nhạc hoặc đạo thơ văn nào được bên kia nhận lỗi cho rơ ràng minh bạch cả. Các bác cứ nhớ lại mà xem, đă có vụ nào người "đạo" tác phẩm của người khác xin lỗi công khai chưa? Ấy nhưng vụ này lại khác, đó là PHT có nói đă từng xuất bản tập thơ có bài thơ nghi đạo thơ kia ở Mỹ. Thế là Hội nhà văn Hà Nội vào cuộc, liền huy động mọi mối quan hệ để lùng sục cho ra hết 15 tập thơ mà PHT đă xuất bản ở Mỹ. Sau khi xem xét kỹ, kết quả là không có bài thơ nào như PHT đă nói. Đến nước này th́ không nhận không được, PHT đă phải nhận là đă “đạo thơ” của nhà thơ nổi tiếng PN Thường Đoan.

Theo dơi sát sao diễn biến vụ đạo thơ, tôi dự đoán VTV sẽ phải cắt hợp đồng với PHT ở mọi chương tŕnh và đặc biệt, GĐTH cũng sẽ không c̣n PHT nữa. Cùng với đó, nhạc sĩ chuyên làm mới "vô nguyên tắc" Quốc Trung chắc chắn sẽ theo chân PHT bay ra khỏi GĐTH. Và sự thể đă diễn ra đúng như vậy. Tuy nhiên, VTV không bao giờ thẳng thắn thừa nhận điều này. Họ làm như mọi thứ cứ là hết sức tự nhiên như nó vốn thế vậy. Nhưng xin lỗi VTV nhé, nếu không có chuyện lùm xùm đă qua th́ không biết liệu có tới lượt Diễm Quỳnh với Lại Văn Sâm bước chân vào GĐTH có miếng mồi quảng cáo nóng bỏng kia được không?

2. Sự gán ghép khiên cưỡng

Sự xuất hiện của Phạm Duy bên cạnh Văn Cao trong số đầu tiên của mùa GĐTH thứ ba khiến cho rất nhiều người am hiểu lịch sử âm nhạc đất nước cảm thấy không ổn một chút nào, dù là xét trên khía cạnh nào đi nữa. Là một trong những người chủ chốt của chương tŕnh, Diễm Quỳnh cho rằng “nên mở ḷng để mà ḥa giải dân tộc v́ đất nước đă giải phóng hơn 40 năm rồi, VTV cố gắng làm người đi tiên phong về việc này, đó là ḥa giải dân tộc”. Nghe rất cao thượng và rất oách v́ VTV dường như đang làm theo ư tưởng đi trước thời đại của cố Thủ tướng Vơ Văn Kiệt từ hơn 30 năm trước đấy. Rất mới nhé, ai dám không chịu nào? Nhưng hỡi ôi, vẫn không nuốt trôi được. 70 năm qua, có bao nhiêu khán giả Việt được nghe bao nhiêu bài hát của Phạm Duy để cảm thấy là tuyệt tác mà tự hào? Với riêng tôi, hơn 50 năm qua, tôi mới được nghe có 2 bài của Phạm Duy là “Áo anh sứt chỉ đường tà” do mẹ tôi ru tôi nghe từ lúc c̣n ẵm ngửa và bài “Tôi yêu tiếng nước tôi” là hai trong số những sáng tác tuyệt nhất của Phạm Duy mà vẫn không cảm được ông. Khổ lắm nhưng nó là như vậy, thậm chí tôi c̣n ước sao thích thêm được vài bài nữa của Phạm Duy mà vẫn không làm sao mà thích cho được. Mong ông tha lỗi cho con.

Điều thứ hai, suốt cả chương tŕnh cả Lại Văn Sâm lẫn Diễm Quỳnh cứ nói măi về “một t́nh bạn” khăng khít của Văn Cao và Phạm Duy nhưng không đưa ra được dẫn chứng nào chứng minh một cách thuyết phục cho điều đó. Con trai của Văn Cao là hoạ sĩ Văn Thao ngồi ngay đó cũng chả đả động ǵ về t́nh bạn này. Mà chỉ toàn thấy điều ngược lại:

- Khi Văn Cao ở lại Việt Bắc kháng chiến chống Pháp cùng Việt Minh (v́ Văn Cao là một chiến sĩ phản gián chính hiệu) th́ Phạm Duy không chịu nổi khổ cực và thiếu thốn của chiến khu bèn bỏ về thành Hà Nội.

- Khi Văn Cao vào nam th́ Phạm Duy lại ra Bắc.

- Khi Văn Cao ở lại miền Bắc và kiên tâm vững chí chống Mỹ cùng cả dân tộc th́ Phạm Duy vào nam và sáng tác rất nhiều bài hát chống Cộng. Trong mục "Phạm Duy" (Wikipedia) c̣n ghi rơ lư do của việc này là "ông tỏ ra bất phục với chính quyền cách mạng". Do cách mạng đă có nhiều nh́n nhận khắt khe về ông dẫn đến việc cấm hát, cấm nói về Phạm Duy từ sau năm 1954 tại miền Bắc, và việc ông vượt biên sang Mỹ đă khiến nhà nước Việt Nam đưa ông vào danh sách hai người bị cấm toàn bộ trên toàn nước Việt Nam từ sau 1975. Vào ngày 17 tháng 4 năm 1975, đài phát thanh giải phóng đọc tuyên bố "tử h́nh vắng mặt" ba người trong đó có Phạm Duy, v́ thái độ chống cộng của ông.

- Sau Giải phóng, Văn Cao vẫn ở Hà Nội vẽ tranh, vẽ b́a sách, làm thơ và sống cuộc sống đạm bạc nếu không muốn nói là thiếu thốn, đến mức những năm cuối đời nh́n ông chỉ như c̣n da bọc xương th́ Phạm Duy sang Mỹ định cư cùng con cháu sống cuộc sống sung túc, no đủ và đông đúc đến mức thừa sức dựng một gánh hát để đi diễn khắp nước Mỹ.

Trong cuộc đời, họ gặp nhau có vài lần nhưng cũng chả chia sẻ được điều ǵ v́ sau đó con đường đi của cả hai người chia đôi ngả và măi măi không gặp nhau. Đến cả ư tưởng sáng tác của họ cũng không gặp nhau. Vậy mà bây giờ người ta lại dựng lên cái gọi là “t́nh bạn Văn Cao – Phạm Duy”. Thậm chí c̣n b́nh luận rằng "trong cuộc đời tuy họ ít gặp nhau nhưng rồi cuối cùng họ đă gặp nhau ở nơi ấy" (?!) Thật là chả ra làm sao. Chả lẽ chỉ v́ muốn bám khư khư lấy cái ư tưởng phải làm cho hoành tráng, độc đáo, hút khách mà anh LVS và chị DQ kiên quyết bắt hai cụ phải trở thành bạn thân? Thậm chí là bắt PD phải vịn vào t́nh bạn không có thật này mà đứng dậy? Có lẽ chính Phạm Duy cũng phật ḷng với cái ư tưởng "sáng tạo" này nếu cụ Phạm Duy c̣n sống đến hôm nay và biết về chương tŕnh này. Điều này th́ hạ hồi sẽ phân giải tiếp v́ chương tŕnh đă phát, băng ghi h́nh c̣n đó. Đâu có dễ dàng mà cho lui vào quá khứ được?

3. Lộ ra những điểm yếu của những tên tuổi lớn

Chính là nhận xét của cụ Trần Văn Khê rằng th́ là Phạm Duy là nhạc sĩ viết nhiều thể loại nhất trong tất cả các nhạc sĩ Việt Nam. Cụ Khê cho rằng như thế, chắc ai cũng nghe rơ chứ ạ? Vậy cụ Phạm Duy viết được những thể loại nào? Xin thưa đây ạ, những thể loại cụ Phạm Duy viết được đây ạ: nhạc kháng chiến, nhạc quê hương – tự t́nh dân tộc, nhạc t́nh đôi lứa, nhạc tâm tư, trường ca, rong ca, đạo ca, thiền ca, tâm ca, tâm phẫn ca, tục ca, vỉa hè ca… (Trích Wikipedia sau lần sửa mới nhất vào ngày 01.06.2016).

Ôi giời ơi, tất cả vẫn chỉ là một thể loại theo cách phân loại chính thống: ca khúc. Không có nhạc không lời với ouverture, concerto, song tấu hay tam tứ tấu lẫn symphony và opera lại càng không. Hơn 1000 tác phẩm của Phạm Duy đều là ca khúc và không bài nào trong số đó ông soạn được phần đệm piano cho chính đứa con tinh thần của ḿnh.

Tôi đă được biết một chút về GS Trần Quang Hải, con trai của cụ Trần Văn Khê, qua mấy ḍng nhận xét của ông về ca khúc nhạc đỏ rất phiến diện. Giờ lại biết thêm về cụ Trần Văn Khê như thế này nữa. Tôi biết cụ có tâm với dân tộc, đă hiến toàn bộ bảo tàng cá nhân đồ sộ của ḿnh cho TP HCM. Thế nhưng dường như kiến thức âm nhạc phương tây th́ cụ không quan tâm lắm hay sao thế nhỉ? Sự tréo ngoe đến thế này th́ tôi chịu không giải thích được.

Nhưng dù cụ Trần Văn Khê có nói ǵ th́ những người làm chương tŕnh phải biết hai cụ Phạm Duy và Trần Văn Khê là bạn rất thân, và như lẽ thường đối với người Việt, khó tránh khỏi tâng bốc nhau lên tận mây xanh. Thế th́ sao vẫn cứ đưa nhận xét của cụ Khê vào chương tŕnh để làm ǵ? Hay là những người làm chương tŕnh cũng rất tâm đắc với ư kiến đó? Tức là không cần phân thể loại làm ǵ cho mệt, cứ viết bài hát sao cho bài sau khác bài trước th́ đă là một thể loại mới ra đời?

4. Khoảng chênh quá lớn giữa Văn Cao và Phạm Duy

Những bài hát của Văn Cao trong chương tŕnh này dù chưa được tŕnh diễn thật tốt như đă từng được các bậc tiền bối tŕnh diễn trước đó hàng chục năm nhưng vẫn cho thấy một chiều sâu mà hầu hết ca sĩ trẻ thời nay chưa với tới. Trong khi đó, những bài hát của Phạm Duy dù được tŕnh diễn cố gắng hết mức vẫn cho thấy một sự hời hợt và lớt phớt bên ngoài mà không sao chạm được vào tâm hồn Việt.

Ngay cả một bài hát được coi là đỉnh cao của Phạm Duy và được nhiều người nhắc tới với sự ngưỡng mộ không giấu giếm là bài T́nh ca, hay tên khác là “Tôi yêu tiếng nước tôi” th́ cũng rất trúc trắc, không liền mạch tư duy theo đúng logic phát triển chủ đề, không thể so sánh được với biết bao bài hát mượt mà giàu sức lay động tâm hồn người như T́nh ca của Hoàng Việt, Bài ca hy vọng của Văn Kư, Người Hà Nội của Nguyễn Đ́nh Thi, Thuyền và biển của Phan Huỳnh Điểu và nhiều bài hát nổi tiếng khác của rất nhiều nhạc sĩ khác…. Giọng hát Mỹ Linh thể hiện bài T́nh ca (Phạm Duy) trong chương tŕnh này là chưa đạt, mặc dù cô rất cố gắng. Mỹ Linh có giọng nữ trung, dù sau thời gian học đại học th́ có thể hát được đến nốt “Lá”, thậm chí là đôi khi lên được đến “Sí” nhưng ở bài T́nh ca/Tôi yêu tiếng nước tôi có khoảng âm rất rộng này, Mỹ Linh hát vất vả quá, chả ra làm sao, không chuyển tải được thông điệp ǵ của Phạm Duy cả và nếu mà chỉ mỗi việc “tôi yêu tiếng nước tôi" đă vất vả thế rồi th́ thử hỏi biết bao việc khác c̣n vất vả đến đâu nữa đây?

Tôi cho rằng bài T́nh ca (Phạm Duy) này nên giành cho giọng tenor hoặc soprano th́ mới chuyển tải hết cái giằng xé tâm can và đầy vật vă đau đớn của tác giả. Ông có thể là người cũng đáng kính trọng qua bài hát này. Nhưng tôi cho rằng tầm của Văn Cao lớn hơn nhiều. Những người làm chương tŕnh này, anh Lại Văn Sâm và chị Đặng Diễm Quỳnh, chưa hiểu hết nhạc sĩ Văn Cao sáng láng và lộng lẫy của chúng ta.

C̣n rất nhiều điều đáng nói khác nữa nhưng xin phép khất lại cho đến số sau. Xin cảm ơn các bác đă đọc.


Chỉ có thể nói 2 chữ "tuyệt vời"! Cám ơn bác Vũ Hùng Anh!

This post has been edited by Nhân Anh: Jul 4 2016, 12:17 PM


--------------------
Nguyễn Ngọc Nhân Anh
Go to the top of the page
 
+Quote Post

4 Trang V  « < 2 3 4
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 25th September 2017 - 07:49 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France