IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

 
Reply to this topicStart new topic
> Như những binh đoàn
post Jun 22 2012, 10:54 AM
Post #1



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Như những binh đoàn
10/06/2012 3:40
Nhân người bạn văn nghệ được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú (NSƯT), bạn bè kéo đến chúc mừng. Chuyện nở như ngô rang, xoay quanh niềm vinh dự của bạn. Thán phục bạn suốt bao năm theo đuổi sự nghiệp, phần đời c̣n lại chả c̣n mấy tí mới đạt tới cái danh hiệu ấy. Nó là kết tinh của hàng tấn mồ hôi nước mắt, chưa kể đến tài năng.
Ngồi cạnh tôi là nhà viết nhạc. Biết tôi đang quan tâm đến ca khúc ra đời trong những năm chống Mỹ, mà tôi tạm đặt tên là “Những bài hát của một thời”, ông anh nhạc sĩ tóc hoa râm gật gù khen nhưng sau đó có phần hơi gắt gỏng: “Chú giới thiệu lên
internet rất nhiều bài hát hay hồi đánh Mỹ, được thể hiện bởi những giọng ca nổi tiếng một thời, vậy chú có biết họ đă chịu thiệt tḥi thế nào không? Đừng đề cập đến đời sống vật chất, tôi muốn nói đến phần danh mà xă hội đă dành cho họ kia”.
Nghe anh nhắc nhở, tôi bỏ công t́m hiểu kỹ và giật ḿnh. Đúng là xă hội đă chưa công bằng với họ.
Những năm đánh Mỹ, ở cả tiền tuyến lẫn hậu phương, sức mạnh dân tộc được dốc tối đa nhằm mục đích chiến thắng kẻ thù. Một trong số nguồn động viên vô cùng đắc lực, hiệu quả là lời ca tiếng hát. Trên làn sóng phát thanh, trên trận địa pháo, ngay giữa boong tàu, trong khu căn cứ, thậm chí cả chiến hào chờ địch, luôn vang lên tiếng hát của các ca sĩ chuyên nghiệp. Các anh chị không trực tiếp cầm súng nhưng giọng hát của anh chị góp phần không nhỏ vào chiến công. Nhân dân gọi đội ngũ ấy là những binh đoàn âm thanh, đánh giặc bằng lời ca tiếng hát. Tên tuổi các anh chị trở nên thân quen với bộ đội, thanh niên xung phong, công nhân, nông dân… khắp các mặt trận. Lớp thanh niên 17-18 lên đường ra chiến trường chẳng mấy ai không đem theo h́nh ảnh và lời ca của họ. Rất nhiều cái tên được nhắc đến một cách thân yêu, tŕu mến: Quốc Hương, Trần Thụ, Tuyết Nhung, Trần Khánh, Kim Oanh, Tuyết Thanh, Thanh Huyền, Trần Chất, Mộng Dung, Bích Liên, Thanh Ḥa, Mỹ B́nh, Kiều Hưng, Mạnh Hà, Thúy Hà, Tô Lan Phương…, nhiều lắm, không kể hết được.
Thời đó, họ chỉ là nghệ sĩ-chiến sĩ, không phải sao này sao nọ. Họ chỉ biết đem tiếng hát phục vụ cuộc sống, không màng tiền bạc, danh lợi. Hầu hết khi đến tuổi nghỉ hưu, thanh sắc suy giảm, họ trở về với cuộc sống như bao người b́nh thường khác, thậm chí chịu cả khó khăn vật chất, bởi họ hát không phải để kiếm tiền. Tuổi xuân, giọng ca, nhiệt t́nh, ư thức công dân… họ dành cả cho sự nghiệp cách mạng.
Chỉ tiếc rằng, sau nhiều đợt phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân (NSND), NSƯT, có lẽ do những lần đầu tiêu chuẩn quá chặt chẽ, khắt khe, đối tượng được xem xét lại quá đông nên nhiều anh chị đă bị thiệt tḥi. Số người được nhận danh hiệu NSND vô cùng ít ỏi (Thanh Huyền, Tường Vi, Quốc Hương…), c̣n lại chỉ NSƯT hoặc không được ǵ. Nói ra chẳng phải là hạ thấp ai nhưng rất nhiều nghệ sĩ chỉ đạt “ưu tú” đó, nếu xét về tài năng, phẩm chất, và nhất là sự đóng góp cho cách mạng th́ hơn hẳn nhiều vị đạt “nhân dân” sau này. Cứ h́nh dung rằng những con người như Trần Thụ, Bích Liên, Kim Oanh, Tuyết Thanh, Tô Lan Phương… chỉ măi măi đứng hàng “ưu tú” mà buồn, mà thấy không công bằng.
Nhiều người trong các anh chị nay tuổi đă xế chiều. Giá mà... Đừng để phải truy phong như ca sĩ Trần Khánh, danh hiệu NSND gắn vào đâu sau khi đă qua đời. Lúc ấy dù người có trách nhiệm làm ǵ th́ cũng quá muộn.
Nguyễn Thông
Bài viết lấy từ báo Thanh Niên ra ngày 10.6.2012
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 22 2012, 11:13 AM
Post #2



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 28
Thank(s): 0
Joined: 26-05-11
Member No.: 19,431



Ôi, bác "Vĩ Cầm Đỏ" nhắc đến việc phong danh hiệu "ưu tú" và "nhân dân" làm em thấy ...buồn quá sad.gif. Trong những người mà bác kể trên, theo em biết có Mỹ B́nh và Diệu Thúy là c̣n chưa được NSƯT th́ phải, có lần em hỏi trực tiếp th́ thấy cô ư nói ra lư do, em nghe lư do này mà thấy buồn quá.......
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 22 2012, 11:24 AM
Post #3



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Cám ơn sự chia sẻ của Nobita82.
Danh hiệu không phải là tiền bạc... là hào quang...
Nhưng nó là danh dự của một con người - người nghệ sĩ, mà suốt cuộc đời của họ tận tâm, tận tụy cống hiến cho đất nước...
Và nó c̣n mang sâu đậm chất nhân văn trong cuộc sống hiện hữu của ngày hôm nay...

This post has been edited by Vĩ Cầm Đỏ: Jun 22 2012, 11:52 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 22 2012, 11:28 AM
Post #4



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



Xin nói thêm cho rơ : Đây không phải là bài viết của Vĩ Cầm Đỏ mà là bài viết của tác giả Nguyễn Thông - phóng viên Báo Thanh Niên đă đăng trên báo TN ngày 10.6.2012 mà VCD chỉ xin phép đăng lại.
VCD
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 22 2012, 11:35 AM
Post #5



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 28
Thank(s): 0
Joined: 26-05-11
Member No.: 19,431



QUOTE (Vĩ Cầm Đỏ @ Jun 22 2012, 11:24 AM) *
Cám ơn sự chia sẻ của Nobita82.
Danh hiệu không phải là tiền bạc... là hào quang...
Nhưng nó là danh dự của một con người - người nghệ sĩ, mà suốt cuộc đời của họ tận tâm, tận tụy cống hiến cho đất nước...
Và nó c̣n mang sâu đậm chất nhân văn của một chính thể...

Bác Vĩ Cầm Đỏ nói rất đúng, danh hiệu không phải là vật chất hay ǵ cả, nhưng nó là sự vinh danh là sự ghi nhận công lao đóng góp của các văn nghệ sỹ trên lĩnh vực văn hóa nghệ thuật. Vậy khi các văn nghệ sỹ không có danh hiệu tương xứng với những ǵ họ đóng góp, th́ có ǵ thay thế để ghi nhận công lao của họ???
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 22 2012, 02:23 PM
Post #6



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 226
Thank(s): 38
Joined: 27-10-10
Member No.: 15,677



VCD gửi đến các bạn bài viết cùa anh Nguyễn Chiến công tác tại Trường cao đẳng Xây dựng số 2 Quận Thủ Đức TP HCM - Bộ Xây Dựng. Bài này anh N Chiến viết từ năm 2008 và anh đă gửi trực tiếp qua đường bưu điện tới Nghệ sĩ TLP . Thời gian cũng đă lâu, nhưng VCD vẫn thấy mang tính thời sự, tuy rằng mọi sự đă "an bài"...


Tô Lan Phương – Nghệ sĩ Chiến sĩ




Nguyễn Chiến


…Mặc dù chẳng ai phong th́ chị cũng đă được mọi người yêu quư…và vẻ vang thay cho nghệ sĩ Tô lan Phương tên chị đă trở thành tên của một đại đội. Một nghệ sĩ cách mạng trở thành biểu tượng của những chiến sĩ trên chiến trường khốc liệt thời chống Mỹ mà không phải một nghệ sĩ nào cũng có được…


Quả thực từ lâu, Tô Lan Phương đă là một h́nh ảnh đẹp trong ḷng tôi và những người bạn tôi.
Một câu hỏi luôn đặt ra trong tôi ? Hết năm nọ đến năm kia sau mỗi lần công bố của Nhà nước : các danh hiệu NSUT – NSND sao không có chị ? ? ?
Và rồi tôi lại cho rằng : Ca hát không c̣n là người bạn đường của chị do một lẽ ǵ đó rồi chị đi làm kinh doanh (v́ quả thực thỉnh thoảng tôi mới gặp lại chị trên sóng truyền h́nh)

Nhưng rồi mọi băn khoăn của tôi được giải tỏa khi tờ báo An Ninh cuối tháng 2.2008 đăng bài của B́nh Nguyên Trang : “Nghệ sĩ Ưu tú Tô Lan Phương – Ngọt ngào kư ức Ngậm ngùi một chút hôm nay”
Đọc bài báo, sao tôi thấy ngậm ngùi quá…và với tôi : Cái vô lư cứ đè nặng, một Tô Lan Phương cô gái Hà Thành xinh đẹp từ chối không đi du học nước ngoài (một ước mơ của bao bạn trẻ hồi đó) để vào chiến trường mang ca hát và ḷng nhiệt thành phục vụ kháng chiến.
Tiếng hát của chị đă động viên và khích lệ, là tiếng kèn xung trận của bao chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam, của anh bộ đội Cụ Hồ, của nhiều chàng trai cô gái thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến…Chị đă cống hiến cả tuổi xuân cho chiến trường ác liệt và vẫn tiếp tục cống hiến cho đời bằng tất cả tâm sức của ḿnh.

Nhưng sao chị lại thiệt tḥi như vậy ?

Tôi đă đặt ra nhiều câu hỏi, nhưng làm sao để trả lời ?
Tôi lại đem chị so sánh với bao nghệ sĩ khác và thật sự tôi không thể tự ḿnh giải thích cho ḿnh khi sự vô lư, sự thiếu công bằng đối với chị cứ làm tôi day dứt…Chất giọng có, tài năng có, cống hiến có, nhan sắc có, quần chúng yêu mến có…Vậy th́ chị thiếu cái ǵ để được phong tặng Nghệ sĩ Nhân dân ?
Tôi nghĩ chị cần được Tổ Quóc phong tặng một danh hiệu xứng đáng với những ǵ chị đă hiến dâng cho sự nghiệp cách mạng, một sự nghiệp cách mạng hào hùng của Đảng, của Bác Hồ trong đó có Tô Lan Phương đă từng như một huyền thoại.

Mặc dầu chẳng ai phong th́ chị cũng đă được mọi người yêu kính và vẻ vang thay cho nghệ sĩ Tô Lan Phương đă trở thành tên của một đại đội, biểu tượng của một nghệ sĩ cách mạng – một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa khốc liệt thời chống Mỹ mà không phải nghệ sĩ nào cũng vinh dự có (ở đây như một nghịch lư : Cái chị có th́ không mấy ai có – đại đội mang tên chị. Cái chị không có – nghệ sĩ nhân dân th́ nhiều người có !

Tôi nghĩ con người vừa bản lĩnh xông pha nơi chiến trường, vừa mang bầu nhiệt huyết ca lên những bài ca đi cùng năm tháng đầy khích lệ động viên bao chiến sĩ lao vào cuộc chiến để đánh bại kẻ thù, cũng như công cuộc xây dựng thời b́nh : Với Cô gái Sài G̣n đi tải đạn, Tiếng đàn Ta Lư, Qua sông, Câu hát Bông sen, Tiếng hát giữa rừng Pắc bó, Bóng cây Kơ Nia…âm hưởng của những bài hát ấy vẫn vang trong tôi mỗi khi nghe chị hát và lạ lùng thay nhiều ca sĩ khác khi hát những bài hát này tôi lại nghĩ ngay đến chị với một nỗi niềm xúc động : Giá đây lại là Tô Lan Phương.

Trong bài báo của chị B́nh Nguyên Trang có đoạn :...Anh Trần Mùi – chồng chị Phương nhớ lại :

“…Tôi nhớ có một lần tại rừng vùng Tây Ninh chỉ tích tắc nữa thôi là tôi và Phương đă vĩnh viễn không trở về nữa…Đó là một buổi trưa chúng tôi đi thăm các nghệ sĩ trong chiến khu. Đang lúc chuẩn bị ăn trưa th́ máy bay B52 bất ngờ ập tới, chúng tôi chưa kịp định thần th́ đă thấy cây cối quanh ḿnh đổ rạp, cháy xém cùng những tiếng nổ lớn liên tiếp. Tôi nhảy vội xuống hầm nhưng Phương th́ chậm hơn, tôi phải nhoài người kéo Phương xuống…khi hết bom chúng tôi ngoi lên được th́ trước mắt ḿnh với những cánh rừng tan nát, xác người và vật nằm ngổn ngang, chúng tôi bàng hoàng với khung cảnh ấy và ôm nhau khóc…”

Đúng là một h́nh ảnh bi thương mà đậm t́nh người (ôm nhau khóc). Khi đọc đến đoạn này tự nhiên tôi lạnh cả người và lẩm bẩm :

“Ơn trời, anh chị hăy c̣n sống”

Bom đạn kẻ thù không giết được họ cũng như lời ca tiếng hát của họ, nhưng rồi tôi lại nghĩ : “Nếu họ măi măi về cơi vĩnh hằng từ hôm đó, có lẽ ngày hôm nay mỗi lần nhắc đến họ chúng ta lại :

Tiếc quá, vô cùng tiếc nuối cho một cặp tài hoa đă bị bom đạn xâm lược Mỹ cướp đi cuộc sống đẹp đẽ của họ. Họ đă hiến dâng cả tuổi xuân cho độc lập và tự do của dân tộc. Tổ quốc măi măi ghi tên tạc tượng họ. Họ xứng đáng hơn tất cả…

Nhưng nay họ c̣n đó, sao ta nỡ quên họ, khắt khe với họ… và…đ̣i hỏi ở chị cái ǵ nữa ?

Vùng Lộc Ninh cách đây 2 năm (2006) tôi và các em sinh viên của trường có đến đây trong một chiến dịch “Mùa hè xanh” do Thành đoàn Thanh niên Cộng sản HCM thành phố HCM phát động – chúng tôi đến đây với nhiệm vụ xây nhà t́nh nghĩa, sửa sang hệ thống giao thông nông thôn, dạy học và xoá mù chữ.
Chúng tôi đă được nghe ngựi dân ở đây tự hào khi nói :

“Vùng đất ác liệt này trong những ngày khói lửa của cuộc chiến chống quân xâm lược Mỹ đă từng có đại đội mang tên nghệ sĩ Tô Lan Phương…”

Và tôi đă nói với các bạn trẻ rằng :

“Các bạn có biết Tô Lan Phương không ? Ngựi con gái Hà Thành xinh đẹp đă tự nguyện vào chiến trường bất chấp hiểm nguy để trực tiếp chiến đấu, trực tiếp đem lời ca động viên chiến sĩ góp phần làm nên chiến thắng vẻ vang cho dân tộc. Có những ngựi như vậy mới có Việt Nam sạch bóng quân thù, mới có Việt Nam của độc lập tự do hôm nay. Hăy sống xứng đáng với họ các bạn ạ ! Các bạn biết không ? Stalin đă từng nói : “Những bài thơ của Erenbua có giá trị khích lệ như một sư đoàn đang xông ra mặt trận…Tiếng hát Tô Lan Phương cũng vậy, là hồi kèn xung trận, là hừng hực khí thế cho quan ta tiêu diệt kẻ thù…”

Một lời sau cuối khi viết bài này : Đề nghị với tất cả thành viên trong Hội đồng xét chọn Danh hiệu NSUT, NSND hăy đừng nâng lên đặt xuống so b́ mà hăy v́ công chúng, hăy v́ những đồng đội c̣n, mất của chị mà thể hiện ḷng tri ân với Tô Lan Phương ngựi nghệ sĩ thật sự xứng đáng với danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân.
Với những cảm nhận trền đây, cho phép tôi gửi tới gia đ́nh nghệ sĩ Tô Lan Phương – Trần Mùi sự chia sẻ sâu sắc và sự tôn vinh thầm lặng của tôi và cũng như bao ngựi yêu kính Anh Chị.
Cái xứng đáng nhất, cái đẹp đẽ nhất vẫn lả h́nh ảnh anh chị được sống đẹp đẽ trong ḷng công chúng yêu thương, mến mộ, biết ơn anh chị.

Hy vọng Tô Lan Phương là Nghệ sĩ Nhân dân trong tương lai gần.


“Cô gái Hà Thành hiên ngang vào trận đánh
Chị Phương ơi vang măi khúc quân hành
Giữa hoà b́nh dẫu đôi chút lăn tăn
Vẫn say hát với nụ cười kiêu hănh

Đêm chiến trận vẫn sao trời lấp lánh
Máu xương rơi chị chẳng tiếc thân ḿnh
Máu nghệ sĩ lồng trong tim ngựi lính
Quyện vào nhau thành sức mạnh Việt Nam…


Gửi tặng Tô Lan Phương
Nguyễn Chiến – Trường Cao đẳng Xây dựng số 2 Quận Thủ Đức TP Hồ Chí Minh.


Ghi chú : Bài viết này đă đăng trên Nguyệt san Báo Đại Đoàn Kết tháng 1
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 16th October 2019 - 03:56 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France