IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

10 Trang V  « < 6 7 8 9 10 >  
Reply to this topicStart new topic
> Âm nhạc, Sự kiện & Nhân vật
post May 29 2014, 08:32 AM
Post #141



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Nhạc sĩ, nhà lư luận âm nhạc Hồ Quang B́nh qua đời


Vào lúc 6 giờ 50 phút sáng chủ nhật 25/5 vừa qua, nhạc sĩ - nhà lư luận phê b́nh âm nhạc Hồ Quang B́nh đă trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện Việt Đức sau một tháng đấu tranh với căn bệnh hiểm nghèo. Thế là sau sự ra đi của nhạc sĩ Thuận Yến với bao nhiêu thương tiếc, giới âm nhạc và người hâm mộ tiếp tục phải chia tay với nhạc sĩ Hồ Quang B́nh ở tuổi 79.


Nhạc sĩ, nhà lư luận & phê b́nh âm nhạc Hồ Quang B́nh

Mới đây, năm 2012, ông c̣n làm MC dẫn chương tŕnh Không gian âm nhạc của đạo diễn Việt Tú.

Nhạc sĩ Hồ Quang B́nh sinh năm 1935 ở Quỳnh Lưu, Nghệ An. Sau khi tốt nghiệp Nhạc Viện Kiev (Ucraina), ông giữ chức Thư kư Hội đồng nghệ thuật ở Nhà hát Giao hưởng Hợp xướng Nhạc Vũ Kịch Việt Nam. Đến ngày đất nước thống nhất, ông được phân công về công tác tại nhạc viện TP. Hồ Chí Minh rồi về pḥng Phát thanh FM Đài Phát thanh và Truyền h́nh TP.HCM.

Năm 1983, ông quay trở ra Hà Nội và giữ nhiệm vụ biên tập âm nhạc cho Đài Phát thanh và Truyền h́nh Hà Nội.

Từ năm 2010 cho đến trước khi mất, nhạc sĩ Hồ Quang B́nh giữ chức vụ Chủ tịch Hội Âm nhạc Hà Nội.

Nhạc sĩ Hồ Quang B́nh hoạt động chủ yếu trong lĩnh vực lư luận, giới thiệu âm nhạc trên sân khấu, trên sóng phát thanh, truyền h́nh. Với chất giọng trầm ấm, cách giải thích âm nhạc gần gũi, mẫu mực, ông thường trực tiếp dẫn các chương tŕnh âm nhạc thường thức, đặc biệt là giới thiệu nhạc cổ điển. Ông cũng tham gia chỉ đạo, cố vấn và dẫn dắt nhiều chương tŕnh nghệ thuật lớn hoặc tại các Liên hoan nghệ thuật.

Cho tới trước khi qua đời, ông vẫn tiếp tục quan tâm đến việc mang nhạc cổ điển đến với trẻ em qua các lớp học do Hội Âm nhạc Hà Nội tổ chức.

Ông đă giành được nhiều giải thưởng về lư luận của Hội Nhạc sĩ Việt Nam năm 1997, 1998 và đặc biệt là giải nhất công tŕnh (cụm nhóm tác giả) Ca khúc Hà Nội thế kỷ XX và những năm đầu thế kỷ XXI. Ông cũng làm chủ biên cuốn sách Lịch sử nhà hát nhạc vũ kịchNền tân nhạc ở Hà Nội đầu thế kỷ 20, ...

Tang lễ cử hành từ 13 giờ 15 đến 14 giờ 30 ngày 27/5 tại nhà tang lễ Bộ Quốc pḥng, số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội. An táng tại đài hóa thân Hoàn Vũ.


Nhạc sĩ Hồ Quang B́nh làm MC cùng Thảo Vân trong một chương tŕnh nghệ thuật

Từ mấy chục năm trước cứ mỗi lần tới trụ sở Hội Văn học Nghệ thuật ở số 51 Trần Hưng Đạo (Hà Nội) nghe nhạc chuyên đề là tôi lại thấy nhạc sĩ Hồ Quang B́nh giới thiệu và dẫn dắt chương tŕnh. Ông có chất giọng nhẹ nhàng, như thủ thỉ mà hết sức khúc triết với phong cách hàn lâm cực kỳ thích hợp trong những buổi biểu diễn âm nhạc thính pḥng và cổ điển. Lời giới thiệu của ông ngắn gọn mà đầy đủ, nêu bật được nét chính cần chú ư khiến ông dường như là một bộ phận không thể thiếu trong những cuộc biểu diễn lớn đó. Ông đặc trưng bởi mái tóc bạc trắng như cước từ lâu, c̣n đôi mắt lấp lánh sau cặp kính cận. Ấy vậy mà nay ông đă ra đi xa rồi.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn vừa qua, bốn cây đại thụ của nền âm nhạc Việt Nam đă măi măi ra đi. Đó là nhạc sĩ Lê Việt Ḥa, nhạc sĩ Tô Vũ, nhạc sĩ Thuận Yến và nhạc sĩ Hồ Quang B́nh. Đây là sự mất mát lớn lao đối với nền âm nhạc nước nhà. Không biết đă có cơ quan văn hóa nào kịp ghi lại chân dung nghệ thuật của các nhạc sĩ vừa đi xa chưa? Hay là người ta vẫn cứ để các cụ tự nhiên rời bỏ nhân dân mà đi rồi một thời gian sau mới than trách là không kịp làm ǵ và… quá muộn?
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 10 2015, 12:31 PM
Post #142



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích qua đời


Nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích, cha đẻ của những bài hát thiếu nhi nổi tiếng như "Đưa cơm cho mẹ đi cày", "Rửa mặt như mèo"… đă qua đời sáng 1/5. Hưởng thọ 75 tuổi.

Sau một thời gian dài lâm trọng bệnh, nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích đă trút hơi thở cuối cùng vào lúc 2h30 sáng 1/5/2015 hưởng thọ 75 tuổi. Lễ tang của nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích sẽ bắt đầu từ 9h ngày 4/5/2015 tại Nhà tang lễ Bệnh viện Quân đội 354 (Đội Nhân, Hà Nội).

Nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích sinh ngày 18/11/1940, quê ở Hà Nội. Ông từng tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội vào năm 1962 và được cử về giảng dạy ở Hà Tây. 11 năm sau ông về công tác tại Bộ Giáo dục và Đào tạo, với cương vị là Ủy viên Thư kư Hội đồng Âm nhạc của Bộ.

Ông cũng từng công tác tại Vụ Giáo dục Phổ thông của Bộ Giáo dục và Đào tạo và góp phần soạn thảo nhiều sách hướng dẫn và giảng dạy môn hát nhạc cho học sinh tiểu học như Sách giáo viên hát nhạc (soạn chung với Nguyễn Minh Toàn).


Nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích

Trong cuộc đời sáng tác âm nhạc của ḿnh, nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích đă có những ca khúc để đời, gắn với tuổi thơ của nhiều thế hệ khán thính giả. Tiêu biểu trong số đó là “Con mèo hư” (Meo meo meo rửa mặt như mèo), “Đưa cơm cho mẹ đi cày” và “Em bay trong đêm pháo hoa”.

Trong cuộc b́nh chọn 50 bài hát thiếu nhi hay nhất thế kỷ XX do báo Thiếu niên Tiền phong, Hội Nhạc sĩ Việt Nam, Ban Khoa giáo – Đài Truyền h́nh Việt Nam và Ban Âm nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam phối hợp tổ chức trong hai năm 1999 – 2000, nhạc sĩ Hàn Ngọc Bích có tới 4 ca khúc được chọn là: “Tiếng chim trong vườn Bác”, “Em bay trong đêm pháo hoa”, “Tre ngà bên lăng Bác” và “Đưa cơm cho mẹ đi cày”. Chỉ có 3 nhạc sĩ được b́nh chọn đến 4 bài như thế. Ngoài Hàn Ngọc Bích, đó là các nhạc sĩ Phong Nhă và Phạm Tuyên.

Hàng chục ca khúc của ông đă giành những giải thưởng cao trong các cuộc thi sáng tác. Những ca khúc của Hàn Ngọc Bích vẫn được nhớ, được các em nhỏ và cả người lớn hát. Đó là một niềm hạnh phúc vô bờ đối với một nhạc sĩ sáng tạo.

Mới tháng 3 năm ngoái (3/2014) tôi c̣n gặp ông tại trường quay Giai Điệu Tự Hào ở nhà thi đấu Xuân La, Tây Hồ, Hà Nội. Khi tôi đứng lên phát biểu phản đối cách dàn dựng khác lạ và xuyên tạc bài Đi học, một sáng tác của Bùi Đ́nh Thảo, do e-kíp âm nhạc của chương tŕnh thực hiện, th́ nhạc sĩ ngồi hàng ghế trên quay xuống hỏi tôi: “Anh vừa phát biểu đấy à?”. Tôi trả lời: “Vâng, cháu vừa phát biểu”. Ông quay xuống nói tiếp: “Cảm ơn anh. Anh đă nói hộ tôi”. “Cháu cũng cảm ơn nhạc sĩ”. Ông lại quay xuống: “Thật ra tôi không phải nhạc sĩ đâu, tôi là giáo viên dạy nhạc thôi. Do dạy nhạc nhiều năm và viết được một số bài hát cho thiếu nhi nên được mời về Bộ công tác…”.

Sau đó khán giả yêu cầu kiến trúc sư kiêm nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến thể hiện một số bài hát thiếu nhi mà anh viết thời gian qua. Vĩnh Tiến liền đáp ứng ngay với vài sáng tác cho thiếu nhi của ḿnh, nghe khá ngộ nghĩnh. Dẫn chương tŕnh lại yêu cầu Hàn Ngọc Bích cho ư kiến về các sáng tác đó. Rất từ tốn và nhỏ nhẹ, ông nói: “Vẫn c̣n phức tạp lắm. Các em thiếu nhi khó hát và không thể thuộc nhanh chóng được. Mong anh cố gắng suy nghĩ thêm”.

Vậy mà bây giờ ông đă đi xa rồi. Xin ông hăy coi những ḍng này như một nén hương tưởng nhớ tới ông từ diễn đàn NCM. Xin vĩnh biệt nhạc sĩ tài năng của tuổi thơ.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 10 2015, 01:48 PM
Post #143



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



70 năm chiến thắng chủ nghĩa phát xít


Thế là đă trôi qua 70 năm kể từ ngày phát xít Đức kư tuyên bố đầu hàng vô điều kiện quân Đồng Minh vào ngày 9/5/1945. Bao nhiêu người đă ngă xuống trong cuộc chiến này, trong đó Liên Xô chịu tổn thất khủng khiếp nhất. Gần 27 triệu người Xô Viết đă ngă xuống mà trong đó để giải phóng riêng Ba Lan đă có 600 000 lính Xô Viết hy sinh…

Nhưng phát xít Đức đă phải thất bại, đă bị tiêu diệt đến tận sào huyệt của chúng.

Một cuộc chiến tàn khốc.

Một cuộc chiến tranh thần thánh của những người Xô Viết.

Ca khúc Cuộc chiến tranh thần thánh (СВЯЩЕННАЯ ВОЙНА, nhạc Alexander Alexandrov - tác giả của Quốc ca Liên bang Nga, lời Василий Лебедев-Кумач) mỗi khi vang lên luôn làm người ta không khỏi ứa nước mắt với những đau thương và bi tráng mà nhân dân Liên Xô đă trải qua.

https://www.youtube.com/watch?v=JQPmwzMopJw

Một bản thu khác:

https://www.youtube.com/watch?v=Nse1BG4zl-w

Những h́nh ảnh đáng nhớ trong cuộc diễu binh này:


70 năm chiến thắng phát xít



Tổng thống Putin cầm ảnh cha tham gia cuộc tuần hành của “Trung đoàn bất tử”



Chủ tịch nước ta cùng phu nhân trong lễ diễu binh



TBT kiêm CT nước Trung Quốc, Tập Cận B́nh và vợ, Bành Lệ Viện, ngồi ngay cạnh TT Putin trên lễ đài
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 25 2015, 03:10 PM
Post #144



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




GSTS Trần Văn Khê đă ra đi...


Sau thời gian chống chọi với bệnh tật, GS-TS Trần Văn Khê đă trút hơi thở cuối cùng vào lúc 2h55 ngày 24/6/2015 tại bệnh viện Nhân dân Gia Định, hưởng thọ 95 tuổi.

GS Trần Văn Khê nhập viện tại bệnh viện Nhân dân Gia Định, TP HCM, ngày 27/5, vài ngày sau đó ông lâm vào t́nh trạng nguy kịch. Đến 18/6, GS có dấu hiệu hồi tỉnh, nhưng v́ tuổi già sức yếu, GS đă không thể vượt qua những cơn tái phát bệnh sau đó.

GSTS Trần Văn Khê thuộc thế hệ cùng thời với các nhạc sĩ tân nhạc đầu tiên như Nguyễn Xuân Khoát, Nguyễn Văn Thương, Đỗ Nhuận, Lưu Hữu Phước, Phạm Duy… Nhưng nếu các nhạc sĩ nói trên đi vào con đường tân nhạc th́ Trần Văn Khê trở thành một nhà sưu tầm âm nhạc dân tộc, nghiên cứu và quảng bá âm nhạc truyền thống Việt Nam ra với bạn bè năm châu.


GSTS Trần Văn Khê

Ông được xem là nhà hoạt động âm nhạc đă có rất nhiều công lao trong việc giới thiệu âm nhạc truyền thống Việt Nam đến với bạn bè thế giới. Bởi ông là thành viên của nhiều tổ chức âm nhạc quốc tế như: Hội đồng Âm nhạc quốc tế thuộc UNESCO, Hội đồng Âm nhạc truyền thống quốc tế, Hội đồng Giáo dục Âm nhạc quốc tế, Hội đồng Nghiên cứu Âm nhạc quốc tế, Hội Âm nhạc Pháp, Hội Âm nhạc Dân tộc Pháp, Hội Nhà văn Pháp, Hội âm nhạc dân tộc Mỹ, Hội Nghiên cứu âm nhạc truyền thống Nhật Bản, Hội Nghiên cứu âm nhạc Ấn Độ…

Ngoài ra, ông c̣n tham gia giảng dạy âm nhạc truyền thống Việt Nam ở nhiều trường đại học một số nước trên thế giới, tham gia nhiều hội thảo quốc tế về âm nhạc truyền thống với những tham luận về âm nhạc truyền thống Việt Nam…

GS Trần Văn Khê sinh năm 1921 tại làng Vĩnh Kim, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho (nay thuộc tỉnh Tiền Giang), ông là thế hệ thứ tư trong một gia đ́nh có nhiều gắn bó với âm nhạc truyền thống.


GSTS Trần Văn Khê bên bàn làm việc

Cụ cố nội của GS là ông Trần Quang Thọ vốn là nhạc công triều đ́nh Huế. Ông nội là Trần Quang Diệm (Năm Diệm) chơi đàn ḱm, tranh, tỳ bà. Cha của GS Trần Văn Khê là ông Trần Quang Triều (Bảy Triều) chơi được nhiều loại đàn nhưng ông Bảy Triều nổi tiếng trong giới nhạc tài tử Nam bộ với những ngón đàn ḱm độc đáo trên hệ thống dây Tố Lan do ông sáng tạo ra. Cô ruột của GS Trần Văn Khê là bà Trần Ngọc Viện (Ba Viện) người sáng lập gánh hát Đồng Nữ Ban nổi tiếng ở Vĩnh Kim (Mỹ Tho). Ngoài ra GS c̣n một người em trai rất nổi tiếng là Trần Văn Trạch được giới văn nghệ Sài G̣n thời đó phong là “quái kiệt”.

Năm 1942, Trần Văn Khê đi học “trường Thuốc” ở Hà Nội, nhưng năm 1943 ông trở về Sài G̣n theo phong trào “xếp bút nghiên”. Năm 1945 ông chính thức tham gia hoạt động cách mạng, được Huỳnh Văn Tiểng kư tên bổ nhiệm làm Nhạc trưởng quân đội Nam bộ với cấp Đại đội trưởng trong cộng ḥa vệ binh và đi khắp vùng Đồng Tháp Mười.

Năm 1946 trở về Sài G̣n tham gia nhóm “kháng chiến tại thành”. Năm 1948 nhóm “kháng chiến tại thành” bị lộ, ông bị bắt giam tại khám Catinat.

Năm 1949, Trần Văn Khê sang Pháp lánh nạn và bắt đầu sự nghiệp học tập quảng bá âm nhạc truyền thống Việt Nam tại nước ngoài.


GSTS Trần Văn Khê đang dạy nhạc tại nhà

Gần 1 thập niên ở đất khách quê người, ông phải bươn chải cuộc sống tự lập, vất vả mưu sinh và chống chọi với bệnh tật để năm 1958, Trần Văn Khê trở thành vị tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam sau khi bảo vệ thành công luận án tiến sĩ với hạng tối ưu. Luận án của ông với đề tài chính: Âm nhạc truyền thống Việt Nam. 2 đề tài phụ là: “Khổng Tử và âm nhạc” và “Vị trí âm nhạc trong xă hội Việt Nam”.

Trong thời gian ở Pháp ông hoạt động trong nhiều tổ chức âm nhạc, đặc biệt quan trọng là Trung tâm Nghiên cứu khoa học Pháp và Trung tâm Nghiên cứu âm nhạc Đông phương, ông cũng là thành viên của Hội đồng Âm nhạc Quốc tế thuộc UNESCO phụ trách âm nhạc châu Á.

Suốt thời kỳ hoạt động âm nhạc ở nước ngoài cho đến lúc ông trở về định cư tại Việt Nam, hơn 50 năm ông đă tham dự 210 hội nghị quốc tế về âm nhạc ở 67 quốc gia, tham dự khoảng 20 liên hoan quốc tế về âm nhạc. Trong rất nhiều hội nghị và liên hoan âm nhạc đó, GS Trần Văn Khê đă giới thiệu những nét đặc sắc của âm nhạc truyền thống Việt Nam. Ông c̣n có nhiều buổi thuyết tŕnh về âm nhạc truyền thống Việt Nam tại nhiều trường đại học ở khắp nơi trên thế giới. Ngoài ra ông c̣n viết nhiều bài báo, tham luận về âm nhạc truyền thống Việt Nam đăng trên nhiều báo, trong đó có tạp chí của UNESCO được dịch ra 14 thứ tiếng.


GSTS Trần Văn Khê và con trai, GS Trần Quang Hải

Sau năm 1975, GS Trần Văn Khê có nhiều chuyến trở về Việt Nam để tiếp tục nghiên cứu, sưu tầm, điền dă về âm nhạc truyền thống Việt Nam, trước khi ông về định cư chính thức tại Việt Nam vào năm 2006.

Ngôi nhà 32 Huỳnh Đ́nh Hai, quận B́nh Thạnh do UBND TP HCM cấp cho GS Trần Văn Khê là nơi lưu giữ tất cả những tư liệu nghiên cứu suốt cả cuộc đời của ông. Toàn bộ tư liệu này, sau khi qua đời, ông tặng cho TP HCM.

Cũng tại ngôi nhà này, GS Trần Văn Khê đă tổ chức những sinh hoạt về âm nhạc truyền thống Việt Nam qua những chuyên đề, là nơi gặp gỡ, giao lưu của các nghệ nhân, nghệ sĩ, các nhà hoạt động văn hóa ở TP HCM.

GS Trần Văn Khê là người đă có những đóng góp quan trọng trong việc đưa ca trù, không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên và đờn ca tài tử Nam bộ trở thành di sản phi vật thể của thế giới. Suốt một đời hoạt động không mệt mỏi phấn đấu cho âm nhạc truyền thống Việt Nam, những ngày cuối đời GS trở về sinh sống tại đất mẹ và trút hơi thở cuối cùng trên mảnh đất đă sản sinh ra những giai điệu, những loại h́nh âm nhạc độc đáo mà ông đă góp phần không nhỏ trong việc giới thiệu và tôn vinh trên phạm vi toàn thế giới…

Diễn đàn NCM xin kính cẩn nghiêng ḿnh vĩnh biệt giáo sư nhạc sĩ Trần Văn Khê.

(theo Hữu Trịnh – báo online thethaovanhoa)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 25 2015, 05:14 PM
Post #145



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Đại hội Đại biểu toàn quốc Hội Nhạc sĩ Việt Nam lần thứ IX


Sáng 23 tháng 6 năm 2015, tại Hà Nội, đă khai mạc trọng thể Đại hội Đại biểu toàn quốc Hội Nhạc sĩ Việt Nam lần thứ IX (nhiệm kỳ 2015 – 2020). Tới dự và chỉ đạo Đại hội có PGS-TS Nguyễn Thế Kỷ - Phó Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, Ủy viên Thường trực Ban chỉ đạo Đại hội; Nhà văn Hữu Thỉnh – Bí thư Đảng Đoàn, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, Ủy viên Ban chỉ đạo Đại hội; đồng chí Đỗ Kim Cuông, Phó Bí thư Đảng Đoàn, Phó Chủ tịch Thường trực Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam, Ủy viên Ban chỉ đạo Đại hội.


Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam phụ trách khối văn hóa & giáo dục đă đến dự

Tại Hội nghị Đảng viên diễn ra trước khai mạc Đại hội, nhà văn Hữu Thỉnh đă đánh giá cao sự chuẩn bị công phu, kỹ lưỡng của Hội Nhạc sĩ Việt Nam trong việc triển khai tổ chức Đại hội: “Ban chỉ đạo thấy rằng, Hội Nhạc sĩ Việt Nam đă nghiêm túc triển khai tốt khâu chuẩn bị Đại hội, quán triệt Chỉ thị của Ban Bí thư Trung ương, Ban Tuyên giáo Trung ương. Với con số 353 đảng viên trong tổng số 1.356 hội viên. Đây là con số cao nhất trong các Hội Văn học Nghệ thuật chuyên ngành. Quá tŕnh chuẩn bị Đại hội rất chu đáo, cơ bản điều kiện thuận lợi để chúng ta bước vào Đại hội. Cuộc họp hôm nay nhằm phát huy vai tṛ của các đáng viên trong Đại hội.

Ban chỉ đạo Đại hội rất vui mừng, Hội Nhạc sĩ Việt Nam tiếp thu tốt các ư kiến của Ban chỉ đạo: Đại hội là của các nhạc sĩ phát huy vai tṛ làm chủ, dân chủ, quyết định chặng đường sắp tới của Hội.

Về phương hướng nhiệm vụ, tập trung cao độ triển khai Nghị quyết số 33 – NQ/TƯ “về xây dựng và phát triển văn hóa, con người Việt Nam đáp ứng yêu cầu phát triển bền vững đất nước”; về Điều lệ của Hội là pháp lư của Hội, cần được xây dựng, tiếp thu, kế thừa, tổng kết nhiệm kỳ đă qua, đón nhận những pháp lư cơ bản cho nhiệm kỳ tới, là văn bản để điều chỉnh các hoạt động của Hội. Tính chất của Hội chúng ta là một tổ chức chính trị - xă hội – nghề nghiệp, nhiệm vụ của chúng ta là sáng tạo nghệ thuật.


Trên hàng đầu ta thấy nhạc sĩ Văn Kư, nhà văn Hữu Thỉnh và PGS Nguyễn Thế Kỷ (Phó ban tuyên giáo TƯ)

Bầu cơ quan lănh đạo, chúng tôi đă nghe các đồng chí đóng góp ư kiến, chúng tôi hoàn toàn tán thành, nhưng tiêu chuẩn là quan trọng nhất. Ban lănh đạo phải tiêu biểu về mặt nghề nghiệp, phải có đủ tŕnh độ nghề nghiệp, có đủ khả năng cân nhắc những vấn đề về nghề nghiệp, có độ tin cậy của hội viên, toàn tâm với Hội… về cơ cấu vùng miền, giới tính, dân tộc… cũng rất quan trọng. Một mặt nữa là chúng ta nghiêng về sáng tác nhưng không quên: Lư luận, biểu diễn, đào tạo…, chú trọng khí nhạc nhưng không được quên thanh nhạc”.

Tiếp theo, Đại hội Đại biểu toàn quốc Hội Nhạc sĩ Việt Nam lần thứ IX, đă tiến hành thông qua kết quả kiểm tra tư cách đại biểu; Chương tŕnh đại hội; Qui chế Đại hội; Qui định về bầu Đoàn Chủ tịch, Ban Thư kư, bầu Ban Chấp hành mới; Qui định về cách đăng kư phát biểu và cách phát biểu…

Những nội dung chính: Đại hội nghe Báo cáo chính trị của Ban Chấp hành khóa VIII: Tổng kết công tác nhiệm kỳ (2010 – 2015) và Phương hướng hoạt động khóa IX (nhiệm kỳ 2015 – 2020); Báo cáo kiểm điểm của Ban chấp hành khóa VIII; Báo cáo sửa đổi Điều lệ Hội (dự thảo) khóa IX; Báo cáo hoạt động của Ban Kiểm tra khóa VIII; Báo cáo đề án nhân sự khóa IX.

Báo cáo Tổng kết công tác khóa 8 (nhiệm kỳ 2010 – 2015) của Hội Nhạc sĩ Việt Nam cho biết, 5 năm qua, âm nhạc Việt Nam đă có nhiều chuyển biến, phát triển phong phú về nội dung và h́nh thức: 3 ḍng chảy chính trong âm nhạc Việt Nam: Âm nhạc dân gian – truyền thống, Âm nhạc hàn lâm – kinh điển và Âm nhạc đại chúng vẫn song song tồn tại, đan xen nhau, góp phần vào việc nâng cao đời sống văn hóa tinh thần của nhân dân cũng như quảng bá, giới thiệu âm nhạc Việt Nam ra thế giới.

Chủ tịch Hội Nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân tŕnh bày tóm tắt
Báo cáo tổng kết nhiệm ḱ cũ và phương hướng nhiệm ḱ mới

Nổi bật là ḍng âm nhạc dân gian, truyền thống của Việt Nam được UNESCO tôn vinh 3 Di sản Văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại và Di sản phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp, nâng số Di sản văn hóa phi vật thể được UNESCO tôn vinh trong lĩnh vực âm nhạc lên 7 di sản.

Nhiệm kỳ qua, Hội Nhạc sĩ Việt Nam tiếp tục duy tŕ, mở rộng đề tài sáng tác “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, nhiều tác phẩm chất lượng đă ra đời như: “Nước non tên Người” của nhạc sĩ Chu Minh, “Hành khúc Hồ Chí Minh” của nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn, “Pác Pó măi hát tên Người” của nhạc sĩ An Thuyên… Đặc biệt, trong nhiệm kỳ 8, đề tài về “Biển đảo quê hương” đă được các nhạc sĩ hưởng ứng sôi động…

Phát biểu tại Đại hội, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đánh giá cao những kết quả mà giới nhạc sĩ Việt Nam đạt được trong 5 năm qua, với việc Hội vinh dự được phong tặng Danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.


Nhà lư luận phê b́nh âm nhạc Nguyễn Thị Minh Châu, PCT Hội Nhạc sĩ VN khóa 9

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đề nghị: “Đất nước ngày nay cũng đang rất cần những giai điệu có sức lôi cuốn để muôn người như một cùng chung sức, đồng ḷng để nền độc lập tự do của dân tộc, chủ quyền của đất nước được giữ vững, để đất nước phát triển nhanh hơn, bền vững hơn, thực sự giàu mạnh, kịp sánh vai với 5 châu bè bạn. Hàng triệu người Việt Nam đều có mong muốn và niềm tin rằng: đội ngũ những người làm âm nhạc nguyện bằng t́nh yêu cái đẹp để góp phần cảm hóa ḷng người, hướng về cái đẹp bản thể của tâm hồn, hướng về điều thiện của văn hóa Việt Nam ta”.

Với chủ đề “Đoàn kết – dân chủ - đổi mới – sáng tạo, tiếp tục xây dựng và phát triển nền âm nhạc Việt Nam tiên tiến, đậm đàn bản sắc dân tộc”, Đại hội tập trung thảo luận, bàn biện pháp đẩy mạnh hoạt động trong nhiệm kỳ tới trên một số lĩnh vực chính như: Phát triển chi hội địa phương; ưu tiên ủy viên nữ, dân tộc thiểu số; Trẻ hóa độ tuổi nhạc sĩ, ca sĩ, nhà lư luận trong Hội.


Nhạc sĩ Trần Viết Bính, tác giả Hạt gạo làng ta, đang phát biểu tại đại hội

Với những tiêu chuẩn Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhạc sĩ Việt Nam khóa IX (nhiệm kỳ 2015 – 2020): Có phẩm chất chính trị, nắm vững Chủ trương, Chính sách của Đảng và Nhà nước trong lĩnh vực Văn hóa văn nghệ; Có khả năng chuyên môn nghề nghiệp, năng lực tổ chức và điều hành công tác Hội; Trung thực, công tâm, có uy tín với hội viên, có khả năng đoàn kết, tập hợp hội viên, hết ḿnh với công tác Hội; Có điều kiện sức khoẻ, thời gian để hoàn thành công tác Hội; Được hội viên tín nhiệm. Và tiêu chuẩn Chủ tịch Hội: Có phẩm chất chính trị vững vàng, đảm bảo giữ vững quan điểm đường lối văn hóa văn nghệ của Đảng và Chủ trương, Chính sách của Nhà nước; Có năng lực chuyên môn, có tầm nh́n và năng lực định hướng công tác Hội, có khả năng quản lư, tổ chức thực hiện và chỉ đạo công tác của Ban Chấp hành và của Hội; Trung thực, công tâm, có khả năng đoàn kết Ban Chấp hành và hội viên, hết ḿnh với công tác Hội; Có sức khoẻ và khả năng hoàn thành nhiệm vụ; Được hội viên và Ban Chấp hành tín nhiệm cao.


Nhạc sĩ kiêm PGS khảo cổ học Nguyễn Lân Cường,
PCT Hội âm nhạc Hà Nội, phát biểu tại đại hội

Đại hội công bố danh sách 25 vị được đề cử vào Ban Chấp hành, do Đại hội cơ sở và Ban Chấp hành khóa VIII giới thiệu, và đă nhận được ư kiến đóng góp của các đại biểu như: Nhạc sĩ Thế Bảo: Ủng hộ và đề nghị thêm thành phần là người dân tộc thiểu số ở khu vực miền núi phía Bắc, và lực lượng vũ trang; Nhạc sĩ Trần Mạnh Hùng: Nên bổ sung thêm các ủy viên ở các vùng miền, đặc biệt là miền Trung; Nhạc sĩ Đinh Quang Hợp: Không nên bầu theo h́nh thức mặt trận, cần chọn những người có thành tích, năng lực; chú ư những người có kinh nghiệm nghề nghiệp và công tác; Nhạc sĩ Trọng Bằng: Cần có thêm thành phần nữ đại diện cho phía Nam; Nhạc sĩ Vũ Thành: Các đồng chí trong Ban Chấp hành cũ (khóa VIII) kiểm điểm lại bản thân ḿnh xem có đủ năng lực để tham gia công tác nữa không, nếu không có thể xin rút.

Đại hội bổ sung thêm 2 đại biểu là nhạc sĩ Đinh Tiến B́nh (Hà Giang) và nhạc sĩ Trần Gia Cường (Công An). Tổng số đề cử vào Ban chấp hành khóa IX là 27 ứng viên, được Đại hội tiến hành bỏ phiếu bầu cử.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông – Trưởng Ban bầu cử thay mặt Ban bầu cử công bố kết quả 21 vị trúng cử vào Ban chấp hành Hội Nhạc sĩ Việt Nam khóa IX (nhiệm kỳ 2015 -2020):

1. Đỗ Hồng Quân – Chủ tịch Hội Nhạc sĩ VN khóa IX
2. Phạm Ngọc Khôi – PCT Hội Nhạc sĩ VN khóa IX
3. Nguyễn Thị Minh Châu – PCT Hội Nhạc sĩ VN khóa IX
4. Nguyễn Đức Trịnh – PCT Hội Nhạc sĩ VN khóa IX
5. Nguyễn Trọng Đài
6. Trần Long Ẩn
7. Nguyễn Thị Mỹ Liêm
8. Phó Đức Phương
9. Trần Mạnh Hùng
10. Nguyễn Quang Thọ
11. Trần Vương Thạch
12. Trần Ái Nghĩa
13. Lê Phùng
14. Nguyễn Ngọc Thiện
15. Lê Nghiệp
16. Lê Xuân Hoan
17. Trần Nhật Dương
18. Vũ Duy Cương
19. Lương Minh
20. Tôn Thất Lập
21. Trần Gia Cường


Ra mắt BCH Hội Nhạc sĩ VN khóa 9. Từ phải qua, người thứ 6-7-8-9 lần lượt là
CT Đỗ Hồng Quân và các PCT Nguyễn Thị Minh Châu, Đức Trịnh và Phạm Ngọc Khôi.
Ngoài ra ta c̣n thấy ở b́a phải có Trần Ái Nghĩa và Tôn Thất Lập, b́a trái có Phó Đức
Phương, Trần Mạnh Hùng và Nguyễn Ngọc Thiện. Trong ảnh chụp vắng mặt 3 UVBCH
quan trọng là nhạc sĩ Trần Long Ẩn, nhạc sĩ Lương Minh và NSND Quang Thọ
.

TS nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân đă chia sẻ với các đại biểu tại Đại hội với t́nh cảm sâu sắc: “Đại hội hôm nay, chúng ta cùng nhau hội tụ về đây, với t́nh cảm thân thiết như anh em một nhà, cùng nhau nh́n lại bức tranh âm nhạc trong 5 năm qua, Đại hội c̣n là dịp để những nhạc sĩ, nghệ sĩ, các nhà lư luận phê b́nh, giáo dục âm nhạc… trên cả nước ngồi lại với nhau để bàn thảo về phương hướng hoạt động, góp phần định hướng phát triển cho âm nhạc Việt Nam trong giai đoạn tới.

Chúng tôi kỳ vọng thứ nhất là nhạc sĩ của chúng ta càng ngày càng trẻ hóa hơn, chuyên môn sâu hơn, thứ 2 nữa là những người trong Ban chấp hành là những người nhiệt t́nh làm việc có khả năng tập hợp. Hy vọng rằng với cách nh́n nhận mới, bước đi mới th́ hoạt động của Hội sẽ được mở rộng ra toàn quốc, đồng thời hướng đến những hoạt động đối ngoại. Thứ ba là âm nhạc phải đi sâu hơn nữa với đời sống xă hội”.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 29 2015, 01:44 PM
Post #146



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu qua đời


Sau hơn 2 ngày nhập viện v́ sốt xuất huyết, sáng sớm nay 29.6, nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu bị hôn mê sâu và ra đi lúc 10 giờ 15 phút.


Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu thời trẻ và trên trang b́a những tập bài hát của ông hơn 40 năm trước

Người nhà nhạc sĩ cho biết ông nhập viện vào sáng thứ 26.6, sau khi được bác sĩ đến khám tại nhà và đề nghị đưa ông nhập viện. Trước đó ngày 23.6, nhạc sĩ có dấu hiệu không khỏe, sốt nhẹ.

Trong ngày 25.6, khi gia đ́nh các thành viên Tiếng hát măi xanh (nơi ông đang làm giám khảo chuyên môn của cuộc thi Tiếng hát măi xanh 2015) tới nhà thăm, ông vẫn c̣n tỉnh táo hát cho cả đoàn nghe và cười đùa cùng mọi người. Ông bảo cho ông nghỉ một đêm chung kết rồi sẽ có mặt trong đêm chung kết xếp hạng.

Tối 28/6, nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu rơi vào hôn mê sâu sau khi được đưa vào bệnh viện Thống Nhất trị bệnh trước đó hai ngày. Ông nhập viện v́ bị xuất huyết và ngất xỉu tại nhà. Bác sĩ chuẩn đoán ông bị bệnh bạch cầu cấp (một dạng ung thư máu). Theo con trai của nhạc sĩ, trước đây gia đ́nh không biết ông bị mắc bệnh này. Tuổi già sức yếu cộng với bệnh tật khiến nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu không thể qua khỏi.

Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu (sinh 1924) tại Đà Nẵng, là người con thứ 11 trong một gia đ́nh cha làm thợ may. Tuy sinh ra và lớn lên ở Đà Nẵng, nhưng nguyên quán gốc của ông ở Điện Bàn, Quảng Nam.

Ông bắt đầu hoạt động âm nhạc từ năm 1940 trong nhóm tân nhạc. Sau ca khúc đầu tay Trầu cau, sáng tác của ông được biết rộng răi là bài Đoàn giải phóng quân viết cuối 1945. Một nhạc phẩm nổi tiếng khác của ông là Mùa đông binh sĩ được viết khoảng giữa thập niên 1940.


Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu trong thời gian gần đây, nom ông xanh xao và ốm yếu lắm rồi

Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, Phan Huỳnh Điểu gia nhập quân đội, công tác ở Liên khu 5. Thời gian này ông viết một số ca khúc như Nhớ ơn Hồ Chủ Tịch, Quê tôi ở miền Nam...

Năm 1955, sau khi tập kết ra Bắc, ông công tác ở Ban Nhạc vũ, Hội Văn nghệ Việt Nam. Năm 1957, khi thành lập Hội Nhạc sĩ Việt Nam, ông được cử vào Ban chấp hành, là Ủy viên Thường vụ và công tác tại Hà Nội. Tháng 12 1964, Phan Huỳnh Điểu vào chiến trường Trung Trung Bộ ở trong Ban văn nghệ Khu. Thời gian đó ông viết bản hành khúc Ra tiền tuyến với bút danh Huy Quang.

Sau 1975, Phan Huỳnh Điểu chuyển về Hội Âm nhạc TP HCM. Ông đă sáng tác và công bố hơn 100 ca khúc, quá nửa trong số đó là ca khúc phổ thơ. Âm nhạc của ông có giai điệu trau chuốt, trữ t́nh, ngay cả trong thể loại hành khúc, như Cuộc đời vẫn đẹp sao, Hành khúc ngày và đêm. Phan Huỳnh Điểu c̣n có nhiều ca khúc về đề tài t́nh yêu thành công như T́nh trong lá thiếp, Những ánh sao đêm, Bóng cây Kơnia, Anh ở đầu sông em cuối sông, Sợi nhớ sợi thương, Ở hai đầu nỗi nhớ, Đêm nay anh ở đâu, Thuyền và biển, Thơ t́nh cuối mùa thu, Người ấy bây giờ đang ở đâu, T́nh ca Đămbri, Tia nắng...

Ngoài ra, ông c̣n sáng tác một số tác phẩm dành cho thiếu nhi, tiêu biểu là: Đội kèn tí hon, Nhớ ơn Bác...

Ông đă được Nhà nước trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật v́ những đóng góp cho sự nghiệp âm nhạc Việt Nam ở thế kỷ 20.

Vào tháng 11.2014, ông đă tổ chức đêm nhạc Phan Huỳnh Điểu 90 - Cuộc đời vẫn đẹp sao để mừng thọ 90 tuổi. Trong đêm nhạc này, ông đă chia sẻ: "Tôi đă sống 90 năm cuộc đời, 70 năm gắn bó với nghề sáng tác âm nhạc, đă góp cho đời dăm bài hát nghe cũng được, từ những bài hát “điếc không sợ súng”, đến những bài t́nh ca êm ái... Nhưng tôi c̣n một món nợ đối với quê hương ḿnh, đó là chưa sáng tác được bài nào hay cho quê hương của ḿnh. Tôi mong thế hệ nhạc sĩ trẻ sau này sẽ giúp tôi trả món nợ ân t́nh ấy".


Người yêu nhạc cả nước nhớ về ông với nụ cười nhân hậu như thế này

Những ngày qua, khi ṿng chung kết chương tŕnh Tiếng hát măi xanh diễn ra, dù tuổi cao sức yếu nhưng nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu vẫn miệt mài trên "ghế nóng". Đại diện truyền thông chương tŕnh cho biết sau khi nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu đảm nhận vai tṛ giám khảo ở hai đêm chung kết đầu, BTC nhận được thông tin ông bị sốt xuất huyết nên phải vắng mặt trong đêm chung kết thứ 3. Không ngờ rằng vị nhạc sĩ đáng kính lại ra đi quá nhanh...

BTC cho biết trong đêm chung kết sắp tới sẽ không mời ai thay thế vị trí của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu mà sẽ để khuyết một giám khảo.

Ông Phan Hồng Hà, con trai nhạc sĩ, cho biết cha ông qua đời bất ngờ nên gia đ́nh chưa định ngày giờ tẩm liệm và an táng. Hiện thi thể nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu vẫn đang để ở bệnh viện Thống Nhất và sẽ được quàn tại Nhà tang lễ Bộ quốc pḥng (5 Phạm Ngũ Lăo, quận G̣ Vấp, TP.HCM).

Diễn đàn NCM xin thắp nén hương thành kính vĩnh biệt nhạc sĩ lăo thành và yêu mến của đông đảo người yêu nhạc cả nước ta.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 29 2015, 06:24 PM
Post #147



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Vừa tiễn biệt Phan Huỳnh Điểu,
nhạc Việt lại mất nhạc sĩ Phan Nhân


Sau sự ra đi của Giáo sư Trần Văn Khê và hơn một giờ sau sự ra đi của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, nền âm nhạc nước nhà lại mất thêm một cây đại thụ, nhạc sĩ Phan nhân, tác giả ca khúc nổi tiếng Hà Nội - Niềm tin và Hy vọng.

Nhạc sĩ Phan Nhân tên thật là Nguyễn Phan Nhân sinh ngày 15.5.1930 tại thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang. Tốt nghiệp PTTH, ông đi theo tiếng gọi của quê hương gia nhập quân ngũ, tham gia kháng chiến chống Pháp, và cũng chính trong môi trường đó, Phan Nhân đă "tập tành" sáng tác như một nhạc sĩ nghiệp dư, bởi vốn âm nhạc của ông lúc đó chỉ là những ǵ ông đă được học ở bậc trung học.


Nhạc sĩ Phan Nhân

Cuộc đời ông là những ngày dài cống hiến cho cách mạng và âm nhạc, với những tháng ngày kháng chiến chống Pháp và công tác tại Đoàn Văn công Nam Bộ (tập kết), dự Đại hội Văn công toàn quốc năm 1954; Đoàn Văn công quân đội Nam Bộ (1995), Đoàn Ca nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam và Ban Biên tập âm nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam (1959-1975).
Sau khi có mặt tại chiến trường miền Nam, năm 1954 từ quân đội nhạc sĩ Phan Nhân chuyển về đoàn Tuyển văn công Nam bộ rồi tập kết ra Bắc. Năm 1959, chuyển về công tác tại Đài Tiếng nói Việt Nam với tư cách là một biên tập viên kiêm phóng viên âm nhạc.

Năm 1969 hưởng ứng cuộc vận động sáng tác bài hát cho các em thiếu nhi, ông đă giành được giải thưởng cao với bốn ca khúc: Em là bông lúa Điện Biên, Chú ếch con, Em là con gái má Út Tịch, Chú cừu Mộc Châu.

Trong những năm 1970 – 1972, ông tu nghiệp tại Hungaria về âm nhạc. Vừa trở về, ông lại tiếp tục có mặt ở Hà Nội để tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ. Chính trong 12 ngày đêm đạn bom ác liệt của trận Điện Biên Phủ trên không lịch sử, ông đă sáng tác bài hát nổi tiếng Hà Nội niềm tin và hy vọng ngay tại Đài TNVN ở số 58 Quán Sứ, Hà Nội.

Sau ngày đất nước giải phóng, ông làm việc tại Pḥng Văn nghệ Đài Phát thanh Giải phóng, rồi Đài Tiếng nói Việt Nam II tại TP.HCM cho đến khi nghỉ hưu.

Dù ông không sáng tác nhiều nhưng hầu hết các nhạc phẩm của ông đều là những ca khúc vượt thời gian không thể nào quên, để lại trong ḷng khán thính giả nhiều t́nh cảm sâu sắc. Đó là những ca khúc: Hà Nội - niềm tin và hy vọng, Em ở nơi đâu, T́nh ca đất nước, Cây đàn ghi-ta của Victor Hara, Nhớ về Pắc Bó, Xa Hà Nội, Thành phố của tôi, Bài ca cho em, Trên quê hương Minh Hải, T́nh bạn già,… Trong đó, được biết đến nhiều nhất là Hà Nội - Niềm tin và hy vọng.

Ngoài các ca khúc viết cho người lớn, Phan Nhân cũng có nhiều bài cho thiếu nhi được các em nhỏ yêu thích. Trước 1975 có mấy bài được thiếu nhi yêu thích như Chú ếch con (1967), Chú cừu Mộc Châu (1968), Em là bông lúa Điện Biên (1968), Hàng cây ơn Bác (1969)… Sau 1975, có một bài khá nổi tiếng là Vườn cây của ba (1978 - thơ Nguyễn Duy)…

Ngoài Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huân chương Chiến thắng hạng Ba, Huy chương Thành đồng Tổ quốc, Huy chương V́ sự nghiệp Văn học - Nghệ thuật, Huy chương V́ sự nghiệp Âm nhạc… Ông cũng nhận được giải thưởng của Nhà nước về Văn học - Nghệ thuật vào năm 2001.

Có thể nói, niềm hạnh phúc lớn nhất đối với nhạc sĩ Phan Nhân là có được một người bạn đời - NSUT Phi Điểu, một giọng nữ Nam Bộ ta thường được nghe thấy trong mục "Đọc truyện đêm khuya" của Đài Tiếng nói Việt Nam và Đài Tiếng nói nhân dân TP.HCM.


Nhạc sĩ Phan Nhân và vợ, NSƯT Phi Điểu

Phan Nhân - Phi Điểu được coi là cặp vợ chồng nghệ sĩ có nhiều cống hiến với sự nghiệp văn học - nghệ thuật nước nhà. Hai người quen biết và kết hôn khi cả hai tập kết ra Bắc. Vợ chồng nhạc sĩ luôn dành cho nhau sự trân trọng trong cuộc sống. Những năm cuối đời, sức khỏe của Phan Nhân không ổn định. Ngoài bệnh tim, phổi, ông c̣n bị lăng tai. Tuy nhiên nhạc sĩ rất chịu khó tập thể dục và chăm chỉ đạp xe đi thăm thú bạn bè. Suốt những năm tháng cuối đời, ông luôn được vợ ở bên, tự tay chăm sóc.

Theo NSƯT Phi Điểu - vợ nhạc sĩ Phan Nhân, ông bị suy tim và có khối u ác tính ở phổi, phải điều trị trong suốt hai tháng qua. Đến 11 giờ 45 hôm nay, 29/6/2015, ông đă trút hơi thở cuối cùng tại nhà riêng (193/21 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, P.7, Q.3), hưởng dương 86 tuổi.

Lễ nhập quan sẽ diễn ra lúc 18 giờ, sau đó linh cữu sẽ được chuyển đến Nhà tang lễ Thành phố (25 Lê Quư Đôn, quận 3) vào 21 giờ. Dự kiến, lễ động quan sẽ diễn ra vào sáng 2/7/2015, sau đó hoả táng tại B́nh Hưng Hoà.

Tro cốt của cố nhạc sĩ sẽ được gia đ́nh thờ tại chùa Hải Tuệ (quận 3, TPHCM) theo di nguyện của ông.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jun 30 2015, 10:02 AM
Post #148



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Nhớ nhạc sĩ Phan Nhân


Không sáng tác nhiều như những nhạc sĩ khác, nhưng những bài hát của Phan Nhân hầu như là những ca khúc vượt thời gian, để lại trong ḷng thính giả nhiều t́nh cảm sâu sắc, trong đó có thể kể đến một số tác phẩm như: Hà Nội niềm tin và hy vọng, Em ở nơi đâu, Thành phố của tôi, Trên quê hương Minh Hải, T́nh bạn già, Cây đàn guitar Victor Hara...

Ông tên thật là Nguyễn Phan Nhân, quê ở B́nh Đức, Long Xuyên, An Giang, sinh năm 1930, tại Long Xuyên, An Giang. Ngay từ nhỏ Phan Nhân đă tỏ ra là một cậu bé thông minh và có năng khiếu về nghệ thuật, đặc biệt là trong âm nhạc. Lên đến bậc PTTH, xa gia đ́nh lên Cần Thơ trọ học, những lúc buồn ông lại cùng bạn bè "nghêu ngao" vài câu ḥ Nam bộ chân chất, mộc mạc để vơi đi nỗi nhớ nhà.

Nhạc sĩ Phan Nhân

Đặc biệt cứ mỗi khi đến tiết học môn thanh nhạc, là ông lại cảm thấy như có một niềm đam mê kỳ lạ cứ cuốn lấy ông vào trong từng giai điệu, nốt nhạc. Tốt nghiệp xong, theo tiếng gọi của quê hương ông gia nhập quân ngũ, tham gia kháng chiến chống Pháp, và cũng chính trong môi trường đó, Phan Nhân đă "tập tành" sáng tác như một nhạc sĩ nghiệp dư, bởi vốn âm nhạc của ông lúc đó chỉ là những ǵ ông đă được học ở bậc trung học.

Trong những cuộc giao lưu của đơn vị với nhân dân, anh lính trẻ Phan Nhân thường tham gia góp vui bằng những bài hát do chính ḿnh sáng tác, và được sự cổ vũ nhiệt t́nh của mọi người. Những câu động viên, khen ngợi của mọi người như tiếp thêm sức mạnh cho ông, thế là những bài hát lần lượt ra đời, mang chủ đề chính là t́nh quân dân như "cá với nước" keo sơn gắn bó trong cuộc chiến đấu chống giặc ngoại xâm.

Trong số những bài hát ông sáng tác hồi ấy, có thể nói bài hát "Tiếng tơ ḷng" (1953) c̣n đọng lại nhiều nhất trong ḷng bạn bè. Bài này được ông sáng tác trong những đêm trăng thanh bên bờ suối trên đinh Cấm Sơn khi cùng đơn vị đóng quân ở Long Châu Hà - Thất Sơn, cùng với nhân dân phối hợp đánh các đồn bót của địch trên các tuyến đường An Giang - Tịnh Biên - Châu Đốc.

Năm 1954 từ Quân đội nhạc sĩ Phan Nhân chuyển về đoàn Tuyển văn công Nam bộ rồi tập kết ra Bắc. Năm 1959, chuyển về công tác tại Đài tiếng nói Việt Nam, với tư cách là một Biên tập viên kiêm phóng viên ông được đi rất nhiều nơi. Mỗi chuyến đi đối với ông như là một lần được tiếp thêm sức sống, bởi ông được gần gũi với tiếng nói, kho tàng dân ca của các dân tộc... tất cả làm xao động trong ḷng ông, thôi thúc ông sáng tác.

Dù vốn là một thanh niên Nam bộ, nhưng ông rất mê những làn điệu Dân ca đồng bằng Bắc bộ, Chèo cho tới quan họ Bắc Ninh... v́ thế trong những sáng tác của ông, ta thấy có sự ảnh hưởng ít nhiều của những làn điệu này như bài hát "Em ở nơi đâu" viết về t́nh cảm cao quư, chân thật của những anh bộ đội lái xe đối với những cô thanh niên xung phong đi mở đường. Trong chiến tranh ban đêm không được mở đèn xe nên các anh không biết mặt được người con gái đă giúp ḿnh mà "... Chỉ nghe có tiếng hát mà đem ḷng yêu thương..." rồi các anh đi t́m nhưng không biết em ở nơi đâu hoặc như bài "Nhớ về PácBó" cũng mang âm hưởng của dân ca Tày, Nùng Việt Bắc.

Yêu miền Bắc, yêu Hà Nội và tự trong ḷng, ông đă coi đây như là quê hương thứ hai của ḿnh. Để thể hiện t́nh yêu ấy, ông ấp ủ một ước mơ sẽ viết một bài hát về Hà Nội mà chưa biết viết như thế nào để thể hiện được sâu sắc nhất t́nh cảm của ḿnh. Cho đến năm 1970, khi Phan Nhân được cử đi tu nghiệp âm nhạc ở Hungari về, th́ lúc này Hà Nội đang chuẩn bị kháng chiến chống Mỹ, ông tiếp tục hăng hái tham gia.

T́nh h́nh lúc ấy rất cấp bách, nhiều khi phải đi sơ tán để tránh thiệt hại, nhưng ông được ở lại nhận nhiệm vụ đảm bảo cho những chương tŕnh âm nhạc trên làn sóng của đài phát thanh được hoạt động b́nh thường. Ông trầm ngâm: "Có lẽ đây là một điều may mắn đối với tôi. Bởi khi được chưng kiến cảnh Hà Nội chống trả với bom đạn Mỹ, tôi thấy yêu Hà Nội hơn với một t́nh yêu da diết mà cho đến bây giờ tôi vẫn không sao diễn tả được...?

Và có lẽ chính v́ t́nh yêu ấy mà ông đă viết nên bài ca "Hà Nội niềm tin và hy vọng", một ca khúc đă làm rung động con tim của biết bao thế hệ. Trong trận "Điện Biên Phủ trên không", 12 ngày đêm Hà Nội chống trả với bom đạn Mỹ, hầu hết mọi người trong Đài đều xuống hầm trú ẩn, nhưng riêng Phan Nhân th́ lại chạy lên sân thượng với mong muốn được nh́n cho rơ khung cảnh Hà Nội lúc bấy giờ. Dưới làn bom đạn có thể bất cứ một viên đạn lạc nào trúng ông, nhưng Phan Nhân dường như quên đi sự nguy hiểm đó, ông đứng lặng người đi, nghĩ về Hà Nội chiều nay vẫn b́nh yên, mặt nước hồ Gươm vẫn c̣n lung linh, yên ả mà giờ đây đă đỏ trời đạn bom. B52 điên cuồng đánh phá Hà Nội thực sự là cơn hấp hối giăy giụa của kẻ chiến bại, ông đă tự nghĩ như vậy và có một niềm tin, hy vọng vào ngày chiến thắng.

Cái cảm xúc ấy đă được ông đưa vào bài hát của ḿnh. Khi bài hát "Hà Nội niềm tin và hy vọng" được công bố, ngay lập tức đón nhận được sự hưởng ứng của thính giả. Mọi người khi nghe bài hát này ai cũng xúc động bởi nó quá sống động, quá chân thực, họ như thấy được toàn bộ h́nh ảnh một Hà Nội anh dũng, hào hùng chống trả quyết liệt với giặc Mỹ, với một niềm tin tất thắng, từ niềm tin mănh liệt đó quân và dân Hà Nội đă thực sự "Dệt nên tiếng ca át tiếng bom rền". Bài này đă đạt được giải A trong những bài hát sáng tác về Hà Nội.

Ngoài những ca khúc trên, nhạc sĩ Phan Nhân c̣n sáng tác rất nhiều những ca khúc dành cho thiếu nhi: Chú ếch con, Hàng cây ơn Bác, Vườn cây của Ba (phổ thơ Nguyễn Duy)... được nhiều thế hệ thiếu nhi Việt Nam yêu thích. Năm 1969 hưởng ứng cuộc vận động sáng tác bài hát cho các em thiếu nhi, ông đă giành được giải thưởng cao với bốn ca khúc: Em là bông lúa Điện Biên, Chú ếch con, Em là con gái má Út Tịch, Chú cừu Mộc Châu. Theo ông, sáng tác nhạc thiếu nhi rất khó bởi tác giả phải biết hóa thân và tinh chế cho phù hợp với tâm hồn trẻ thơ, biến lư trí khô khan thành t́nh cảm th́ các em mới cảm thụ được.

Có thể nói, niềm hạnh phúc lớn nhất đối với nhạc sĩ Phan Nhân là có được một người bạn đời - NSUT Phi Điểu, một giọng nữ Nam bộ ta thường được nghe thấy trong mục "Đọc truyện đêm khuya" của Đài tiếng nói Việt Nam, và Đài tiếng nói nhân dân TPHCM, một giọng đọc đă từng làm say mê biết bao người hâm mộ. Bà là người phụ nữ biết hy sinh, biết tạo điều kiện thuận lợi cho Phan Nhân sáng tác, bởi bà hiểu biết và cảm thông đối với sự nghiệp sáng tác của ông. Hơn nữa đối với nhạc sĩ Phan Nhân, NSUT Phi Điểu c̣n là một người đồng chí, một đồng tác giả không cần đứng tên trong những tác phẩm của ḿnh.

Nhạc sĩ Phan Nhân tâm sự: "Tôi vẫn luôn cố gắng hết ḿnh trong công việc, đó là điều chứng tỏ ḿnh vẫn c̣n có ích cho cuộc đời. Chứ là nhạc sĩ mà không c̣n sáng tác được th́ buồn lắm. Một nhà thơ người Nga đă từng nói "đừng chết trước lúc ĺa đời", tôi không muốn ḿnh sẽ rơi vào hoàn cảnh ấy". Chính v́ vậy mà mỗi tác phẩm của ông khi ra đời là cả một quá tŕnh t́m ṭi, chọn lựa, chắt lọc kỹ càng, bởi ông không muốn phụ ḷng khán giả, và muốn cống hiến cho đời những tác phẩm có giá trị.

(Theo Công an nhân dân)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 4 2015, 10:37 AM
Post #149



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Nhạc sĩ An Thuyên đột ngột qua đời


Nhạc sĩ thiếu tướng An Thuyên đă qua đời lúc 17h45' ngày hôm qua, thứ sáu 3/7/2015, tại Bệnh viện 108.


Trao đổi với các báo, con gái nhạc sĩ An Thuyên, ca sĩ Bông Mai, cho hay chiều nay khi đang trên đường tới nơi làm việc, nhạc sĩ bất ngờ thấy đau ngực. Ông đă gọi cho cô để đưa ngay tới bệnh viện. Trên đường đi, cha cô vẫn c̣n vui tươi, chỉ trỏ đường xá. Khi lên đến pḥng bệnh tại tầng 4 của bệnh viện Quân y 108, t́nh trạng của nhạc sĩ vẫn b́nh thường. Tuy nhiên, tới lúc con gái chạy ra ngoài gọi bác sĩ và quay trở lại th́ thấy ông nằm co.

Nhạc sĩ An Thuyên được bác sĩ khoa A1 (Nội Cán bộ) chẩn đoán bị nhồi máu cơ tim cấp. Ông ngưng tim lúc 16h20. Sau hơn một tiếng nỗ lực cứu chữa không thành công, nhạc sĩ đă trút hơi thở cuối cùng vào lúc 17h45', hưởng thọ 66 tuổi.

Vợ nhạc sĩ An Thuyên, bà Ngô Huyền Lâm, choáng váng v́ không thể tin vào cái chết của chồng. Bà vừa khóc vừa nói ngày hôm qua vừa đi mua cặp vé để hai vợ chồng xem nhạc kịch th́ hôm nay ông đă ra đi.

Nhạc sĩ An Thuyên có tiền sử huyết áp cao, trước đây ông từng vào viện điều trị một tuần. Sau đó, gia đ́nh xin cho ông về điều trị ngoại trú một thời gian.

BTV Bông Mai, con gái của nhạc sĩ An Thuyên quá sốc trước sự ra đi đột ngột của bố ḿnh nên không thể chia sẻ điều ǵ. Chị chỉ nói, gia đ́nh không nhận hoa, tiền phúng viếng, chỉ nhận lồng chim để phóng sinh.


Nhạc sĩ An Thuyên sinh năm 1949 tại xă Quỳnh Thắng, Quỳnh Lưu, Nghệ An. Năm 11 tuổi đă đàn hay, sáo giỏi và là người chơi các nhạc cụ dân tộc rất có duyên cho "gánh hát" của gia đ́nh. Ca khúc đầu tiên đó chính là bài hát Nối gót anh hùng, nhân dịp vài người dân quê đón nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Năm 1967, An Thuyên bắt đầu công tác ở Ty Văn hoá Nghệ An. Năm 1975, ông vào bộ đội. Năm 1977, ông trở thành nhạc công của Đoàn Văn công Quân khu IV. Năm 1981, ông được cử đi học ở Nhạc viện Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp, ông về Pḥng Văn nghệ Quân đội, nay là Trường Đại học Văn hóa - Nghệ thuật Quân đội, trở thành Hiệu trưởng của trường và công tác ở đó cho đến tận lúc về hưu với quân hàm thiếu tướng.

An Thuyên sáng tác khá sung sức và đều tay. Công chúng biết và yêu mến ông với rất nhiều bài hát như: Em chọn lối này, Đêm nghe hát đ̣ đưa nhớ Bác, Hành quân lên Tây Bắc, Khi xe tăng qua miền quan họ, Thơ t́nh của núi, Chín bậc t́nh yêu, Huế thương, Neo đậu bến quê, Mẹ Việt Nam anh hùng, Ca dao em và tôi...

Tuy nhiên, An Thuyên chiếm trọn được trái tim của mọi người yêu nhạc Việt Nam là nhờ vào những bài viết nặng ḷng với quê hương như Neo đậu bến quê, Ca dao em và tôi. T́nh yêu quê hương đập rộn ràng trong các ca khúc của ông, và dường như nó cũng hóa thân vào những xúc cảm thẩm mỹ khi ông viết về những vùng quê khác, những đề tài khác.


"Tôi đă được lớn lên trong ḍng sữa âm nhạc dân gian. Nhưng điều đấy không có nghĩa là chất liệu đó sẽ vào trong sáng tác của ḿnh. Điều cốt lơi là người nhạc sĩ phải biết nâng niu, gọt giũa, kết hợp cái thuần tuư thắm đượm của âm nhạc dân gian, cái tri thức âm nhạc dân gian với tri thức âm nhạc bác học hiện đại. Có như vậy mới tạo ra được những tác phẩm tân thời hiện đại mà đậm đà chất liệu dân ca" - nhạc sĩ An Thuyên từng trải ḷng.

Ngoài sáng tác ca khúc, nhạc sĩ An Thuyên c̣n viết một số kịch hát đă được dàn dựng ở nhiều đoàn văn công như Trương Chi, Đôi đũa kim giao, Biển t́nh cay đắng, sáng tác cho khí nhạc như Concerto cho flute và dàn nhạc giao hưởng. Ông c̣n viết nhạc cho phim, nhạc cho múa và viết phần âm nhạc cho khoảng 60 vở kịch nói, tuồng, chèo...

Với những sáng tác đi vào ḷng người, nhạc sĩ An Thuyên vinh dự nhận được nhiều giải thưởng: Giải Nhất cuộc thi ca khúc toàn quốc năm 1985: Tiếng đàn balalaica trên sông Đà (phỏng thơ Quang Huy); Giải thưởng chính thức của Bộ Quốc pḥng: Hành quân lên Tây Bắc (1984), Thơ t́nh của núi (1994). Giải Nhất của Bộ Văn hoá - Thông tin và Hội Nhạc sĩ Việt Nam: Khi xe tăng qua miền Quan họ (1985), Mẹ Việt Nam anh hùng (1995).


Bài hát được dạy hát trên làn sóng Đài TNVN ngày 24/8/1981

Ông đoạt nhiều giải của Hội Nhạc sĩ Việt Nam: Giải Nh́ với bài Chín bậc t́nh yêu (1992), giải Nhất với bài Bài ca người t́nh báo (2000), Giải Nhất với bài Đi t́m bóng núi (2004), giải Nh́ hợp xướng Chào Việt Nam thênh thang mùa xuân (2004). Đặc biệt, năm 2007 ông được trao Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật với chùm tác phẩm: Em chọn lối này, Đêm nghe hát đ̣ đưa nhớ Bác, Hành quân lên Tây Bắc.

Về đời riêng, An Thuyên là ông bố hạnh phúc của hai người con cũng khá nổi tiếng là nhạc sĩ An Hiếu (hiện đang công tác tại ĐH Nghệ thuật quân đội) và ca sĩ, BTV Bông Mai (hiện đang làm việc tại Đài THVN) cùng người vợ tuyệt vời - đạo diễn, nghệ sĩ Ngô Huyền Lâm. Chính từ người vợ này mà người nhạc sĩ tài hoa đầy lăng mạn dám dũng cảm nói trước công chúng: "Cả đời tôi mê đắm phụ nữ, v́ không yêu, không bay bổng sao viết hay được?".

Chúng ta cùng nghe lại một trong những sáng tác ban đầu của An Thuyên thể hiện t́nh yêu quê hương đất nước vô hạn trong ông, bài hát Biên giới trăng lên:



Chúng tôi yêu mến các sáng tác của ông và vẫn thường xuyên nghe. Xin vĩnh biệt nhạc sĩ tài hoa.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 10 2015, 12:24 PM
Post #150



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 192
Thank(s): 0
Joined: 30-01-08
Member No.: 795



Buồn quá, lâu lâu mới vào, em và các bác vừa mới đề cập đến một tác phẩm của nhạc sỹ An Thuyên trong "Bài hát hay của VOV" th́ tác giả đă đi xa rồi. Xin phân ưu chia buồn cùng gia đ́nh nhạc sỹ An Thuyên.

Nhạc sỹ với các tác phẩm ca nhạc với những giai điệu hay, đậm chất dân ca các miền, thể hiện hoạt động văn hóa tinh thần của người chiến sỹ vào những năm 1980-1990, đi vào ḷng của đại đa số công chúng nghe nhạc như báo mấy hôm nay đă nêu.

Có một góc khuất về tác phẩm của nhạc sỹ An Thuyên, chính cái góc khuất này mới thể hiện tŕnh độ, tính học thuật trong sáng tác của nhạc sỹ; thông qua hai tác phẩm mà em biết đó là aria “Mỵ Nương mong chờ” và “Dương cầm thu không em”. Nếu như một người nghe b́nh thường nghe các tác phẩm này th́ sẽ không nghĩ đó là sáng tác của nhạc sỹ, v́ phong cách của chúng khác hẳn với phần lớn các tác phẩm c̣n lại của nhạc sỹ.

Xin vĩnh việt nhạc sỹ của những câu thơ trong tác phẩm “ .... giờ ḿnh anh đêm dài... T́nh ta vừa chạm thu đă thấy mùa đông sang...”

“Dương cầm thu không em” (em post lại)



"Mỵ Nương mong chờ" trong baicadicungnamthang.net


Mời các bác nghe tham khảo 2 nữa bài em thấy cũng rất hay:

"Hà Nội đêm"

"Đi t́m bóng núi" trong baicadicungnamthang.net

This post has been edited by Nguyen Duy Hoang: Jul 10 2015, 02:25 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 6 2016, 10:29 PM
Post #151



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



CUỐI NĂM NH̀N LẠI


Chỉ c̣n khoảng gần 25 giờ nữa năm Ất Mùi sẽ qua, năm mới Bính Thân sẽ tới. Theo thông lệ của người Việt, năm mới là năm theo âm lịch. Bởi vậy trước thềm năm mới đang gơ cửa, tôi xin tổng quan lại những sự kiện âm nhạc đáng chú ư nhất trong năm vừa qua. Có thể có nhiều ư kiến khác nhau để làm một cái tổng kết như thế này nhưng tôi cho rằng phải đứng trên quan điểm của nhân dân và phát triển mà đưa ra ư kiến. Có như vậy mới khách quan, toàn diện và có được một chút giá trị nào đó.

1. Sự ra đi của nhiều tên tuổi đóng góp lớn cho âm nhạc Việt Nam

Năm 2015 âm nhạc Việt Nam chịu tổn thất lớn bởi sự ra đi của nhiều nhạc sĩ tên tuổi. Trong tháng 6 có ba tên tuổi lớn ra đi măi măi. Đầu tiên là GSTS Trần Văn Khê, nhà dân tộc học trong âm nhạc có đóng góp quan trọng để giới thiệu âm nhạc truyền thống Việt Nam đến với bạn bè thế giới, đă ra đi ở tuổi 95. Cuối tháng 6, nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật đă ra đi ở tuổi 91. Hàng triệu người yêu âm nhạc cả nước không thể nào quên những tác phẩm để đời của ông như Đoàn vệ quốc quân, T́nh trong lá thiếp, Những ánh sao đêm, Bóng cây Kơnia, Anh ở đầu sông em cuối sông, Sợi nhớ sợi thương, Ở hai đầu nỗi nhớ, Đêm nay anh ở đâu, Thuyền và biển, Kư họa mùa xuân, Thơ t́nh cuối mùa thu…

Ngay sau đó là sự ra đi của nhạc sĩ Phan Nhân vào cùng ngày, ở tuổi 85. Nhạc sĩ tài hoa đă để lại những sáng tác lay động ḷng người như Hà Nội – niềm tin và hy vọng, Em ở nơi đâu, T́nh ca đất nước, Cây đàn ghi-ta Victor Hara, Nhớ về Pắc Bó…

Trước đó, trong tháng 5, nhạc sĩ của tuổi thơ Hàn Ngọc Bích đă ra đi ở tuổi 75 và nhà phê b́nh nhạc Hồ Quang B́nh ra đi ở tuổi 79.

Tháng 11 người yêu nhạc lại đau xót nhận được hung tin từ Pháp: nhạc sĩ Nguyễn Thiện Đạo đă ra đi ở tuổi 75. Nguyễn Thiện Đạo từng được ghi tên vào "Từ điển danh nhân thế giới" Le Petit Larousse vào 1982, Le Petit Robert năm 1995 và giành nhiều danh hiệu cao quư của cả hai nước Việt, Pháp. Ông hoạt động trong lĩnh vực nhạc đương đại đồng thời nghiên cứu âm nhạc cổ truyền Việt Nam. Ông đă viết hơn 80 tác phẩm độc tấu, giao hưởng, opera... và được biểu diễn trên toàn thế giới. Âm nhạc của ông ca ngợi con người chân chính, đấu tranh cho lư tưởng sống cao đẹp để hướng tới một xă hội công bằng, một cuộc sống ḥa b́nh có ư nghĩa. Một số tác phẩm tiêu biểu của ông gồm hoà tấu B́nh Minh cho 6 nhạc cụ dây, Tuyến Lửa, nhạc phim Đế chế lụi tàn, opera Mỵ Châu Trọng Thuỷ, thanh xướng kịch Hồn non nước, giao hưởng Phù Đổng, nhạc phim Chuyện của Pao, giao hưởng Sóng Nhất Nguyên...

Vào những ngày cuối cùng của năm dương lịch chúng ta lại đau đớn nhận được tin NSUT Thúy Lan, một trong những giọng hát nổi tiếng của Đoàn ca nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam đă ra đi ở tuổi 61, độ tuổi c̣n khá trẻ. Giọng hát của chị thành công cả khi hát đơn ca hoặc lĩnh xướng trong dàn đồng ca qua các bài hát như Chiều biên giới (Trần Chung, Ḷ Ngân Sủn), Đất nước t́nh yêu (Lệ Giang), Gửi đảo Trường Sa (Thế Công), Đất Hồng Lam thân yêu của tôi (Thái Quư), Mùa xuân vẫy gọi (Cát Vận), Biên giới trăng lên (An Thuyên)... Vào lúc mùa xuân mới đang bên thềm nhà như thế này chúng ta không thể nào không nhắc tới một trong những bài hát chị đă thể hiện rất thành công từ 30 năm trước và luôn được phát sóng mỗi độ xuân về, đặc biệt là vào lúc giao thừa, bài Mùa xuân về (Nguyễn Đ́nh Bảng):



2. Nhiều nghệ sĩ được phong danh hiệu NSND và NSNT:

Chúng ta thực ḷng vui sướng và chúc mừng các nghệ sĩ cao niên Văn Hanh và Phan Huấn được phong danh hiệu NSUT. Đây là sự công nhận của nhà nước đối với sự đóng góp trong lĩnh vực biểu diễn của hai ông từ nhiều năm về trước mặc dù cả hai ông đă không hát nữa từ ít nhất 20-30 năm qua. Điều này đồng thời cũng gián tiếp công nhận rằng việc xét duyệt và phong danh hiệu cho các nghệ sĩ c̣n hàm chứa nhiều sai sót, thậm chí là những sai sót rất lớn. Hơn bất cứ ai, diễn đàn nhạc cách mạng đă biết rơ điều này từ lâu và đă không ít lần chỉ ra những sai sót đó. Thậm chí hai lăo nghệ sĩ vừa được phong chắc chắn chưa phải là những ca sĩ cuối cùng mà nhà nước cần phải đánh giá cho đúng, một cách công bằng. C̣n nhiều ca sĩ khác cần phải được nhận danh hiệu đúng với tài năng của họ, thậm chí là phải từ lâu rồi mới đúng. Đó là Mỹ B́nh và Tuyết Nhung vẫn chưa có danh hiệu nào. Là Kim Oanh (A), Kiều Hưng, Tuyết Thanh và Bích Liên cần phải được trao tặng NSND. Đó chỉ là vài trường hợp quá bất công mà tôi buộc phải chỉ thẳng, gọi đích danh ra. Thế c̣n với chính các nghệ sĩ kể trên th́ khi hỏi chuyện, họ đều không c̣n quan tâm về việc đó nữa rồi. Hỡi ôi, chính những nghệ sĩ tài năng đă tạo ra những giá trị nhân văn cao cả lại chưa được đối xử một cách nhân văn. Thật là một thất bại lớn cho đường lối và chính sách về văn nghệ.

Song song với những nghệ sĩ xứng đáng được nhận danh hiệu cao quư th́ cũng xuất hiện một xu hướng “quần chúng hóa” danh hiệu nghệ sĩ, đặc biệt là với danh hiệu NSND. Điều này khiến người am tường t́nh h́nh văn nghệ nước nhà lắc đầu ngán ngẩm. Không hiểu là rồi đây mọi nghệ sĩ sẽ nhận danh hiệu NSND hết hay sao?


Ca sĩ Thái Bảo nhận danh hiệu NSND trong khi chị không có thành tựu nào nổi trội



Giám đốc NHCMNVN Quang Vinh nhận danh hiệu NSND có lẽ là cho công tác tổ chức biểu diễn?


Cũng chính v́ những bất cập như đă nói ở trên và việc phải viết đơn xin danh hiệu mà có những nghệ sĩ rất xứng đáng nhưng sẽ không bao giờ được trao tặng danh hiệu do đă thề sẽ không bao giờ viết đơn xin xỏ. C̣n quá nhiều điều chưa thể nói hết chỉ qua vài ḍng tổng kết ngắn gọn này...

3. Nhiều chương tŕnh âm nhạc nở rộ nhưng chất lượng nghệ thuật đi xuống:

Có lẽ về điều này th́ không c̣n phải bàn căi ǵ nữa. Chưa bao giờ các chương tŕnh ca nhạc, thi hát, t́m kiếm tài năng âm nhạc, liveshows nở rộ như bây giờ nhưng những cái đó chỉ nên coi như giải trí mà thôi chứ c̣n chất lượng nghệ thuật th́… không có ǵ đáng nói. Nói điều này th́ dường như các nhạc sĩ trẻ đương đại không vui lắm nhưng quả thật âm nhạc đang ở dưới đáy trong tiến tŕnh phát triển của nó mà chưa thể lên ngay được v́ chưa hội tụ được đầy đủ những yếu tố cần thiết cho một chu kỳ đi lên mới.

Muốn âm nhạc đi lên, khởi phát phải là công nhận cho đúng người đặt cho đúng việc, đánh giá đúng những ai xứng đáng là NSND, c̣n ai chỉ măi măi là NSUT. Và không thể thiếu được một nhà chuyên môn đủ tâm và tầm ở vị trí cầm cân nảy mực…

4. Trong việc đào tạo, sáng tác và biểu diễn vẫn loay hoay chưa có đường ra

Thời đại đă sang trang mới đ̣i hỏi nghệ thuật cũng phải chuyển ḿnh th́ mới theo kịp cuộc sống. Tuy vậy, công tác đào tạo chưa có được những người thầy đủ tầm để đào tạo ra những lứa học tṛ tài năng có thể sánh ngang với lớp nghệ sĩ đi trước. Sự ngộ nhận về chân giá trị vẫn đang là điều thường trực trong tâm thức những nghệ sĩ trẻ và sắp không c̣n trẻ hiện nay.

Trong sáng tác lại càng loay hoay hơn. Hầu hết các nhạc sĩ đang viết nhạc đương đại vẫn loay hoay t́m đường đi cho riêng ḿnh nhưng măi vẫn không định h́nh được phong cách. Hoặc là rơi vào sự hời hợt, viết rất nhiều nhưng chả để lại bao nhiêu. Một trào lưu đáng lo ngại nữa là sao chép, lai căng nhạc ngoại mà không phân biệt được chỗ nào là nên, chỗ nào không nên. Chung quy lại, vẫn là công tác đào tạo và tự đào tạo không đến nơi đến chốn. Chỉ có một số rất ít nhạc sĩ viết nhạc có phong cách rơ ràng, có ư tưởng và giá trị nghệ thuật nhất định. Nhưng số này c̣n quá ít ỏi đến mức đáng thất vọng. Một đại diện xuất sắc của số ít ấy là nhạc sĩ Trần Mạnh Hùng.

Mảng biểu diễn th́ lại càng nhốn nháo hơn bao giờ hết. Những chân giá trị và sự sao chép, lai căng, phi âm nhạc lẫn lộn v́ bị đánh lộn ṣng với nhau khiến cho người nghe không thể phân biệt được thật giả. Chức năng giáo dục thẩm mỹ của âm nhạc đă bị tê liệt. Âm nhạc biến thành tṛ giải trí rẻ tiền. Có cảm tưởng như lĩnh vực văn học nghệ thuật nói chung và âm nhạc nói riêng đă bị bỏ lửng mặc cho cơn lốc thị trường trong kinh tế cuốn đi. Thật là những điều đáng thất vọng một cách sâu sắc.

Và thế là năm mới đang đến trong nỗi niềm buồn vui lẫn lộn, trong đó vui th́ ít mà buồn về tương lai th́ nhiều…
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 15 2016, 10:09 AM
Post #152



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đă đi xa. Ông không hẳn là một nhạc sĩ của âm nhạc cách mạng. Tuy vậy, chính cái tài hoa và tính cách khiêm nhường, luôn xa lánh mọi ồn ào phù hoa của giới biểu diễn như một cao nhân ẩn dật giữa xô bồ trần gian khiến ông rất gần với nhiều văn nghệ sĩ cách mạng. Đông đảo khán giả và đồng nghiệp yêu mến ông cũng v́ cái chất ẩn sĩ ấy. Nhưng khi cần ông cũng rất thẳng thắn, đến mức không thể tưởng tượng được rằng trong thân thể gày g̣ nhũn nhặn ấy lại ẩn chứa một suy nghĩ mạnh mẽ bộc trực đến vậy. Chúng ta chắc hẳn c̣n chưa quên lời nói thẳng thắn của ông về làng nhạc Việt hiện nay: …”Đàm Vĩnh Hưng chỉ đáng là ca sĩ loại C chuyên hát lót ở các tụ điểm”… Có lẽ sự tỉnh táo đến mức tinh anh trước hiện trạng âm nhạc hiện thời với mưa tiền băo scandal cũng chỉ có duy nhất ông mà thôi. Xin kính cẩn vĩnh biệt ông, người nhạc sĩ tài hoa, khiêm nhường, tinh anh và bộc trực hiếm có.



Vĩnh biệt nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9:
Người gắn cả cuộc đời với một chữ "t́nh"


Những tưởng điều kỳ diệu đă đến với nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 khi sức khỏe của ông hồi phục trở lại sau lần nhập viện cấp cứu cuối tháng 3 vừa qua. Nhưng rồi vị nhạc sĩ già trải qua nhiều lần hôn mê và hồi tỉnh, rốt cuộc vẫn từ giă cơi đời ở tuổi 76. Sự ra đi của ông để lại khoảng trống không ǵ bù đắp được trong ḷng những người yêu mến tài hoa và nhân cách đă làm nên cái tên Nguyễn Ánh 9.

Nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9, tên thật là Nguyễn Đ́nh Ánh, sinh năm 1940 tại Phan Rang. Trước khi nổi danh với vai tṛ nhạc sỹ, Nguyễn Ánh 9 đă lưu diễn khắp nơi với vai tṛ nhạc công dương cầm, ngoài ra ông chơi guitar cũng rất cừ.

Sau 3 tuần chống chọi với căn bệnh suy hô hấp, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đă trút hơi thở cuối cùng vào 14h45 ngày 14-4-2016 tại bệnh viện Đại học Y dược TPHCM.

Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 từng chia sẻ ông bị căn bệnh nghẹt mũi và hen suyễn măn tính do hút quá nhiều thuốc lá. Ông bắt đầu hút thuốc lá từ năm 18 tuổi và cho đến bây giờ vẫn giữ thói quen hút thuốc lá, uống cà phê vào những lúc rảnh rỗi. Vài năm gần đây, sức khỏe kém đi, nên nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đă tự ḿnh giảm bớt thói quen này. Tuy nhiên đi đâu ông cũng phải mang theo ống xịt để hỗ trợ hô hấp.

1. Nguyễn Ánh 9 là người đàn ông đa t́nh. Nghe đâu ngay cả nghệ danh Nguyễn Ánh 9 cũng là do mối t́nh đầu của ông đặt. V́ những bản nhạc đề tên Nguyễn Đ́nh Ánh (tên thật của ông) dài quá nên ngày đó, bạn gái của ông đề nghị ông lấy tên Nguyễn Ánh. Có điều nghệ danh Nguyễn Ánh lại trùng với tên vua Gia Long nên sau đó, cô gái này đă đếm số kư tự trong tên rồi đặt thêm số 9 vào sau nghệ danh, vậy là cái tên Nguyễn Ánh 9 đi cùng ông cho đến bây giờ.

Ai cũng vậy, t́nh đầu luôn là một khối hồi ức mà cả cuộc đời chẳng ai có thể quên. Nguyễn Ánh 9 cũng không ngoại lệ, ông thẳng thắn chia sẻ về các cuộc t́nh đi qua đời ḿnh một cách b́nh thản rằng: “Thời trẻ, dù đă cưới nhau, tôi vẫn không nguôi ngoai về mối t́nh đầu đầy cách trở. Và những sáng tác “Không", "Ai đưa em về”... là tôi dành cho người yêu đầu”.


Người vợ chính là neo đỗ b́nh yên giúp ông có thể sống hết ḿnh với niềm đam mê nghệ thuật

Ông vẫn thẳng thật với cảm xúc của ḿnh như thế, trân trọng những điều đă qua. Hỏi ông bà nhà có hay ghen khi biết chồng ḿnh đa t́nh th́ người đàn ông có vóc dáng nhỏ bé, hiền lành mỉm cười bảo ông may mắn có được người vợ cùng làm nghệ thuật nên không bao giờ ghen tuông với quá khứ của ḿnh.

Thậm chí trong suốt 50 năm chung sống cùng nhau, bà chưa một lần chất vấn, ḍ hỏi về điều này mà chỉ toàn tâm toàn ư chăm sóc chồng con. Vợ ông – bà Ngọc Hân vốn là một vũ công tapdance (vũ công thiết hài) chính là bến đỗ b́nh yên cho đến khi ông tạ từ trần thế.

2. Có giai thoại cho rằng sự nghiệp sáng tác nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 có liên quan đến ca sỹ Khánh Ly.

Trong một chuyến lưu diễn cùng nhau bên Nhật, sau một buổi diễn, Khánh Ly có hỏi về t́nh cũ của ông rằng: “Ông có c̣n yêu cô ấy không?”, người nhạc công có ngón đàn điêu luyện sẵn cây đàn guitar trên tay đă xuất thần hát một mạch: “Không! Không! Tôi không c̣n, tôi không c̣n yêu em nữa!”.

Tuyệt phẩm “Không” đă ra đời như thế, bài hát sau đó đă được ca sỹ hải ngoại Elvis Phương tŕnh bày và nổi danh đến tận bây giờ như bản “hit” bất hủ và đưa người nhạc công tài hoa trở thành một nhạc sỹ nổi tiếng.


Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 và ca sĩ Khánh Ly giữ t́nh bạn thân thiết từ ngày c̣n trẻ

Sự nghiệp âm nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 được nối tiếp với nhiều bản nhạc đi cùng năm tháng khác như: T́nh yêu đến trong giă từ, Bơ vơ, Cô đơn, Buồn ơi chào mi, Lặng lẽ tiếng dương cầm, T́nh khúc chiều mưa, Ai đưa em về, Một lời cuối cho em...

Ca từ và giai điệu của trong các sáng tác của Nguyễn Ánh 9 thường là những tiếng ḷng của chính ông với nhân t́nh thế thái. T́nh yêu là một tính từ mang nội hàm lớn: Yêu đời, yêu bản thân và yêu người.

Người nghệ sỹ sáng tác sẽ không thể thiếu một nguồn cảm hứng chủ đạo và duy nhất này. Với Nguyễn Ánh 9, ông sáng tác nhạc chủ yếu là để phơi bày nội tâm với các cuộc t́nh đi qua đời ḿnh.

Với những mỹ nhân đến và đi trong cuộc đời ḿnh, Nguyễn Ánh 9 là một người đàn ông độ lượng và dịu dàng khi luôn chia sẻ những điều trân trọng về t́nh cũ, ông cũng không quên cảm kích t́nh yêu và ḷng hi sinh vô bờ của vợ với ḿnh.

Ông từng chia sẻ rất nhiều lần với công chúng rằng ông ngưỡng mộ vợ và nợ Ngọc Hân của ông rất nhiều ân sâu nghĩa nặng.

3. Dịu dàng và luôn nhẹ nhàng với mọi người, nhất là với phái yếu, nhưng trên phương diện nghề nghiệp, Nguyễn Ánh 9 là một nhạc sỹ thẳng thắn, không ngại khen chê và đôi lần bị phản ứng v́ sự thành thật của ḿnh.

Ông từng bày tỏ sự chán nản về hiện trạng của nhạc Việt, về “gu” âm nhạc và cách hát của các nghệ sỹ được mệnh danh là “diva” hay “ngôi sao” hạng A của showbiz Việt như: "Thanh Lam, Mỹ Linh giọng hát rất đẹp, cái ǵ cũng tốt nhưng đều bị vướng kỹ thuật thanh nhạc nên nhiều lúc nhạc cảm không có, tâm hồn bài hát không có", "Hồ Ngọc Hà hát chỉ nghe chơi thôi! Giọng Hồ Ngọc Hà yếu lắm, khều khào! Hồ Ngọc Hà đẹp, có vóc dáng sân khấu, chịu khó múa… cái ǵ cũng đẹp nhưng giọng hát th́ lại không được.", "Đàm Vĩnh Hưng chỉ được bề nổi vậy thôi, tôi không cho là ca sỹ đúng nghĩa"….


Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng t́m gặp để xin lỗi v́ những phát ngôn nông nổi không đúng mực về ông. Khi ấy, ông từng thổ lộ: "Ở nhà ḿnh đi đụng phải đứa con làm nó ngă, ḿnh xin lỗi. Đó là do ḿnh thương nên sợ làm nó đau. Nhưng, con cái nhiều lúc thấy cha mẹ xin lỗi nó cũng đâu có chịu, có khi c̣n xô lại ḿnh. Đó là chuyện b́nh thường thôi”

Những phát ngôn thẳng thật của ông đă khiến làng nghệ Việt dậy sóng, dư luận người bênh vực kẻ phân bua, một vài nghệ sỹ “nóng mặt” và đă phản ứng lại ông với thái độ thiếu khiêm nhường và tôn trọng.

Vậy nhưng nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 vẫn điềm nhiên đi biểu diễn piano hằng đêm ở một pḥng trà quen thuộc, không lên tiếng phân bua, không “chả treo” với dư luận, ông đi qua tâm băo và “scandal” vô ư một cách b́nh thản cho dù bao lời bấc ch́ ném lại.


Những năm cuối đời, dù sức khỏe yếu nhưng nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 vẫn miệt mài
bên cây đàn dương cầm mà ông xem như người bạn thân thiết trong đời ḿnh


Sóng lặng. Người trẻ cũng đă nhận sai và xin lỗi, Nguyễn Ánh 9 vẫn hằng đêm phiêu linh với cây đàn dương cầm, dường như với lớp nhạc sỹ gạo cội, họ thường dị ứng với sự màu mè h́nh thức của làng văn nghệ.

Không chỉ Nguyễn Ánh 9 mà rất nhiều nhạc sỹ cùng thế hệ với ông luôn ẩn ḿnh sau những biến động đời tư, miệt mài như con tằm nhả tơ cho đời những bản t́nh ca chất chứa nỗi ḷng yêu, chất chứa si mê, chất chứa bao dung và vị tha với người, với đời và với chính bản thân ḿnh.

Con người ta chỉ an yên và b́nh thản khi họ ư thức được rơ nét ḿnh là ai trong cuộc đời này. Với Nguyễn Ánh 9, ông viết tên ḿnh với chữ “t́nh”.

Chữ t́nh của ông là t́nh yêu với âm nhạc, t́nh yêu với những điều thẳng thật, tử tế, t́nh yêu với vợ, với gia đ́nh, với bản thân và với người thân sơ bên cạnh. Và v́ ông viết cuộc đời ḿnh bởi chữ t́nh nên “buồn ơi chào mi”, Nguyễn Ánh 9 tạm biệt cuộc đời như thế, ông chào nỗi buồn và mang theo sự an nhiên đi đến cơi vĩnh hằng. (theo Diệp Anh)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 20 2016, 07:25 AM
Post #153



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Một người trong giới âm nhạc nói về âm nhạc hiện nay. Thật ra ư kiến của nhạc sĩ Trần Minh Phi không phải là quá mới v́ cũng nội dung ấy ta đă được nghe ở nơi này nơi khác từ lâu rồi. Nhưng điều đáng suy ngẫm là nó được nói ra bởi một nhạc sĩ đương đại. Và nội dung mà anh đề cập lại đi thẳng vào vấn đề cốt lơi nhất của âm nhạc và thưởng thức âm nhạc hiện nay. Tất nhiên, vẫn có thể có những ư kiến khác, điều này là b́nh thường. Nhưng tôi cho rằng ư kiến của Trần Minh Phi ở đây là hết sức đáng suy nghĩ một cách nghiêm túc.



Âm nhạc ngày nay thường vô hồn, v́ sao?


Âm nhạc ngày nay chỉ dừng lại ở việc nghe bằng tai chứ không nghe bằng trái tim được v́ nó là sản phẩm kỹ thuật tinh vi và công phu của những anh thợ nhạc giỏi kỹ năng chứ không phải là một nghệ sĩ.

Một trong những lư do ḍng nhạc xưa quay trở lại trong cơn say êm dịu của người nghe như một trào lưu thời thượng, mà chủ đạo là bolero, rất đơn giản: Người ta đang khát một thứ âm nhạc được nghe bằng trái tim chứ không chỉ để xem hoặc chỉ để nghe bằng tai rồi lại trôi qua tai, nghĩa là nó phải thấm được vào trong trái tim người thưởng thức. Nhạc xưa, phần lớn thỏa măn được những điều đó.

Điểm trang bằng kỹ xảo

Âm nhạc đương đại, nếu xét về mặt cập nhật kỹ thuật và sử dụng ngôn ngữ hiện đại cũng như kỹ năng “làm nhạc”, th́ không phải là tồi. Internet, computer, sample ngập tràn và phổ biến đến mức thông dụng, giúp cho người sáng tác quá tiện lợi, nhanh gọn và năng suất cao so với cái thời nhạc sĩ chỉ với cây bút và tờ giấy kẻ nhạc.

Nhưng nghệ thuật không dừng ở đó. Nói cho đúng bản chất th́ những điều kể trên chỉ là phương tiện của sáng tác mà thôi. Vẻ đẹp tâm hồn, sự rung cảm của tác phẩm mang lại cho người thưởng thức mới chính là cứu cánh của nghệ thuật.

Nghệ thuật, trong đó có âm nhạc, trước hết là một thông điệp và là tiếng vọng của tâm hồn. Một thứ âm nhạc không hoặc ít cảm xúc cho dù có được điểm trang bằng kỹ thuật hay kỹ xảo th́ thông điệp hay tiếng vọng đó sẽ câm nín hoặc lạnh nhạt. Kết cục là thứ âm nhạc đó trở nên nghèo nàn hay xa lạ, tạm bợ.

Các giải thưởng âm nhạc cuối năm thường diễn ra sôi động về số lượng, từ thượng vàng cho đến hạ cám, hàng trăm tác phẩm âm nhạc xếp hàng để được tôn vinh như những cái xác vô hồn đang khoác nhiều y trang ḷe loẹt, sặc sỡ không làm tươi thêm thân thể rỗng của vô cảm đó. Giải thưởng càng nhiều th́ sự tôn vinh càng bị lạm phát và trở nên h́nh thức, không giá trị mấy về chất lượng nghệ thuật.


Nhạc sĩ Trần Minh Phi

Âm nhạc ngày nay v́ thế thường vô hồn. Nó không c̣n đơn thuần là nghệ thuật của thính giác, nó được xem nhiều hơn nghe. Phần nghe nếu có tăng lên ở một số tác phẩm cố tử tế th́ nó cũng chỉ dừng lại ở việc nghe bằng tai chứ không nghe bằng trái tim được v́ nó chỉ là một mớ kỹ thuật tinh vi và công phu của những anh thợ nhạc giỏi kỹ năng chứ không phải là một nghệ sĩ - một người sáng tạo bằng tâm hồn và cảm xúc chân thật.

Vô cảm giết chết nghệ thuật

Viện Gallup, năm 2012, đă công bố chỉ số vô cảm (ít cảm xúc, thờ ơ, bàng quan) được khảo sát ở người dân của 150 vùng, quốc gia và lănh thổ trên thế giới. Việt Nam được xếp thứ hạng 13. Một chỉ số tương đối cao về sự vô cảm của người Việt. Những hiện tượng, những vấn nạn xă hội, những đối nhân xử thế hằng ngày đă cho mọi người thấy ngày nay người ta càng lúc càng sống ít t́nh cảm đi, thay vào đó là sự thực dụng, ích kỷ và vô tâm. Nó chứng minh con số thống kê trên không phải là không đáng tin cậy.

Đó có phải là một trong những lư do chính, chủ đạo khiến chất lượng tinh thần và tâm hồn của nghệ sĩ tất yếu cũng vô cảm. Vô cảm giết chết nghệ thuật.

Vô cảm truyền đi thái độ vô cảm về chân - thiện - mỹ nhưng lại rất nhạy cảm về ḷng tham vật chất và danh tiếng. Điều đó trở thành mục tiêu và cứu cánh của một số người làm nghệ thuật hiện nay. Sự vô cảm không chỉ đẻ ra sự vô hồn cho tác phẩm mà c̣n tạo ra sự vô ư thức của sáng tạo và sự vô tâm của người nghệ sĩ. Nó tạo ra môi trường nảy nở của những nhân cách nghệ sĩ thấp kém thích trộm ư tưởng, lắp ghép những mảnh rời sáng tác của người khác, lười biếng tư duy sáng tạo nhưng lại cao cường về thực dụng, chai ĺ và ảo tưởng. Cho nên “h́nh hài nghệ thuật “ đó, nếu có tạo ra cái đẹp hay cảm hứng nào đó th́ chỉ hướng người ta đến dục vọng hơn là khát vọng của tâm hồn. Một người cha - tác giả như vậy làm sao tạo nên những đứa con - tác phẩm tốt hơn?

Có thể, đó chỉ là phần nổi của tảng băng. Nghĩa là chỉ trên những tác phẩm âm nhạc đang được phổ biến rộng răi với sự góp sức lăng xê của truyền thông và đồng tiền. Chúng ta hy vọng đang có những tác phẩm âm nhạc ở phần ch́m c̣n lại vẫn đủ sức đến và ở lại với trái tim nhưng nó đang ch́m khuất đâu đó trong mớ vàng thau lẫn lộn đang bị xới tung lên bởi sự giải trí tầm thường cùng sự luồn lách của vật chất, danh vọng hăo huyền và thoáng chốc của những ca sĩ hát v́ vật chất hơn là tâm hồn.

Muốn có hoa th́ phải diệt cỏ

“Hoa thường hay héo, cỏ thường tươi” (Nguyễn Trăi). Điều này thể hiện rơ trong môi trường âm nhạc hiện nay. Những giá trị tầm thường như cỏ rác nhiều vô số và được ưu thế khoác áo tươi mới của những sáng tác đương đại đang được lăng xê. Muốn có hoa th́ phải diệt cỏ. Trong một khu vườn, có nhiều cỏ th́ không có hoa. Khi con người chọn thứ âm nhạc v́ đồng tiền và ḷng tham danh lợi th́ sự vô cảm sẽ xanh như cỏ dại mọc tràn lan tranh giành đất sống và làm chết héo những bông hoa đẹp của tâm hồn. (Nhạc sĩ Trần Minh Phi)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 20 2016, 01:40 PM
Post #154



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 74
Thank(s): 0
Joined: 16-04-10
Member No.: 12,022



Cảm ơn bác VHA đă thay đổi quy chế topic theo hướng mở hơn!

Xin chào Trần Minh Phi, không biết bạn có tham gia diễn đàn này không? cảm ơn bạn đă có những chia sẻ chân thật. Tuy nhiên, ư kiến này cũng đă được nhắc đi nhắc lại quá nhiều lần rồi, và tôi cũng xin nhắc lại nếu Phi có tham gia diễn đàn là chúng ta không nên nh́n nhận nền nhạc Việt nay theo kiểu “quyết giữ cái cũ và phủ nhận “trắng trợn” cái mới”. Ta cần đánh giá trên quan điểm đa chiều, bởi ngày nay, ngoài việc ta làm nhạc cho ta th́ ta c̣n phải hội nhập với thế giới và trào lưu thế giới nữa, ta không thể măi nhốt ḿnh trong “ốc đảo văn hoá” được. Mảng được với ta th́ lại không được với người khác bởi có ư kiến cho là “nó không xu thời, nó không sôi động theo thời đại, mang màu của lối ṃn cũ!, lối ṃn bao cấp!!!…”.

Như có nhiều ư kiến, đặc biệt của anh Dương B́nh Nguyên có nói, thời đại nào cũng thế, cũng có mảng âm nhạc nghe được, nghe bẳng trái tim và cũng có mảng âm nhạc mang t́nh h́nh thức và chỉ nghe bẳng tai như Phi nói. Thời đại nào cũng thế, chúng ta cần nh́n trên quan điểm đa chiều, cả mặt tốt lẫn mặt chưa tốt th́ ta mới đưa ra được kết luận một vấn đề chính xác và mang tính khách quan được.

Mà tôi cũng chưa hiểu rơ cái tiêu chí “cỏ hay cỏ dại” mà bạn nói nó là thế nào? Có phải nó là mảng nhạc, hay những bài hát mặc dù kỹ thuật ít hay nhiều chỉ nghe được bằng tai mà nó không đi sâu vào con tim không ohmy.gif ?

Thế th́ theo tôi, mảng nhạc Việt ngày nay nó cũng có mặt được (có thể như bạn viết cuối bài) và mặt chưa được chứ không hoàn toàn là chưa được theo kiểu “ghét em ghét cả tông chi họ hàng”. Bạn có thể xem bài viết bên Tạp luận của tôi, và quan điểm của một số nhạc sỹ có đánh giá và cái nh́n về mặt được của nhạc Việt hiện nay và nên khuyến khích phát triển, không phải là hoàn toàn các bài hát đều vô cảm như bạn nghĩ đâu, cũng có mảng tử tế với những sáng tác cẩn thận đấy? Và bài viết của nhà báo Hằng Nga mà tôi trích dẫn đă nói lên tín hiệu khả quan, đang dần làm trong sạch nền âm nhạc Việt nay đấy Phi ạ, từ 2015 đă bắt đầu sục sôi.

Nếu tiêu chí “cỏ” bạn nêu là như trên th́ nhạc thời trước cũng có nhiều bài nghe được và không nghe được lắm Phi ạ. Thời nào cũng vậy, nên ḿnh cần nh́n đa chiều.

- Nhạc trữ t́nh, bolero, vàng, sến cũng có, tuy nhiên khá ít bởi thể loại này tuy đơn giản về kư thuật nhưng hát hoàn toàn từ con tim mà ra.

- Nhạc sau đổi mới ở ngoài bắc cũng vậy, cụ thể là trong kho của VOV ấy, ngoài những bản thu để đời ra th́ có một số lượng khổng lồ không nhỏ các bản thu kể cả được sáng tác bởi các nhạc sỹ gạo cội cũng theo kiểu “mậu dịch” và không thể nghe được (cũng được thể hiện bởi các ca sĩ gạo cội) như thừa nhận của một thành viên kỳ cựu trên diễn đàn này.

- Nhạc theo khuynh hướng cách mạng giải phóng dân tộc cũng vậy, có nhiều bản khắc sâu vào tâm khảm nhưng bên cạnh đó cũng có khá nhiều bản thu mà theo đánh giá của một số nhà nghiên cứu nổi tiếng “văn hay chữ tốt” th́ nó cũng khô như ngói, “sặc mùi tuyên truyền!!!”, nghe tai nọ rồi cho ra tai kia như một thành viên siêu nổi tiếng trên diễn đàn này cũng đă công khai thừa nhận vậy?! mặc dù hát được nó không phải là dễ.

Phần đầu bài viết của bạn Phi cũng khẳng định một điều, ḍng nhạc bolero hay vàng, sến đă quay lại như một trào lưu, nó không hề bị huỷ diệt, không hề giăy chết như nhiều ư kiến cho là vậy. Nó đă giải thích cho việc tại sao, ḍng vàng, sến hay trữ t́nh luôn luôn thắng thế từ xưa đến tận bây giờ. Bởi hầu hết các bài hát điệu Bolero ở Việt Nam đều có đặc tính chung là đậm chất dân ca, giai điệu đều, chậm, đi vào trong tim, lời ca vần và dễ thuộc, chủ đề đơn giản, ít có tính h́nh tượng nhưng mang tính triết lư. Điệu Bolero không chỉ sử dụng trong các ca khúc nhạc vàng mà lác đác trong các nhạc phẩm khác của Tân nhạc Việt Nam, và nhạc vàng theo nghĩa phổ thông không chỉ theo điệu Bolero (một số theo điệu Rhumba, Slow, Habanera,...). Cảm ơn Phi đă chứng minh điều này.

Và cuối cùng theo tôi, nền âm nhạc ta nay, tuy có mặt chưa được, mặt được nhưng ta cần nh́n vào mặt được để cố gắng phát huy, thay đổi và phát triển. Không nên chỉ chăm chăm vào mặt chưa được, rồi vội vàng kết luận kiểu “vơ đũa cả nắm”. Mặt tích cực đang dần được phát huy và đẩy mạnh như trong bài viết của nhà báo Hằng Nga tôi đă trích và đă có tín hiệu khả quan cho nhạc Việt nay. Mặt chưa được th́ âm nhạc thời đại nào cũng có, trong cuộc sống không bao giờ là chỉ toàn có mặt được, mặt chưa được nó luôn tồn tại song hành như một cái lư tự nhiên. Có điều ta nên tập trung phát huy mặt được để giải quyết vấn đề cốt lơi. Những bài viết theo quan điểm đơn chiều này đă lỗi thời, đă trích đi trích lại rất nhiều lần, tuy nhiên cái tín hiệu khả quan th́ nó vẫn cứ nằng nặc bị khước từ. Cảm ơn Phi, chào Phi, chúc Phi luôn khoẻ.

Một album của Trần Minh Phi

http://loibaihat.biz/tieusu/tranminhphi/

This post has been edited by TCK308448: Apr 20 2016, 07:16 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 21 2016, 10:51 AM
Post #155



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Đă có lúc số đông công chúng âm nhạc Việt Nam ào ạt yêu thích những ca khúc có giai điệu cũ ṃn, ca từ ngớ ngẩn, có khi là ca từ gây sốc làm công luận dấy lên những lo ngại. Các CLB fan của các ca sĩ yêu các thần tượng của ḿnh một cách mù quáng, họ yêu chỉ v́ yêu và không ai được “chê” thần tượng của ḿnh. Đó cũng là nguồn cơn của những cuộc “đấu khẩu” mang tính cực đoan trên một số diễn đàn fan hiện nay. Vậy th́ công chúng âm nhạc Việt Nam có diện mạo ra sao? GS Ca Lê Thuần và GS Tô Vũ đồng ư kiến cho rằng: hệ thống giáo dục âm nhạc đại trà cho học sinh phổ thông chúng ta trong thời gian qua chủ yếu dạy kiến thức âm nhạc thu gọn mà không dạy cách thức thưởng thức một tác phẩm âm nhạc.

Ngoài ra, đa số học sinh hiện nay chủ yếu trau dồi vi tính, ngoại ngữ hoặc các môn như toán, lư, hóa mà xem nhẹ văn học. C̣n kiến thức về hội họa, điêu khắc, triết học… th́ lại càng xa xỉ… Với những thế hệ công chúng nghệ thuật có cái "phông văn hóa" như thế, những nghệ sĩ chân chính cần tỉnh táo, bởi v́ số đông công chúng ấy khi lên tiếng để bảo vệ thần tượng của ḿnh trước những lời nhận định, phê b́nh… thường rất cực đoan. Vô h́nh trung, họ đang trở thành lực cản cho những sinh hoạt phê b́nh lành mạnh.

Như vậy, tuy công chúng đóng một vai tṛ rất quan trọng trong tiến tŕnh phát triển của âm nhạc, nhưng nếu số đông công chúng có thẩm mỹ âm nhạc không cao th́ họ sẽ trở thành lực cản đối với sự phát triển âm nhạc và là phao cứu sinh cho những tư tưởng bảo thủ.



Công chúng âm nhạc?


Do điều kiện khách quan, đại đa số công chúng âm nhạc Việt Nam hiện nay không được trang bị một cơ sở thẩm mỹ cần thiết cho thưởng thức và thẩm định nghệ thuật nói chung và âm nhạc nói riêng.

Giá trị nghệ thuật & số đông công chúng

Một ca sĩ khi được nhận xét là hát chưa đạt đến tŕnh độ nghệ thuật “thượng thừa”, chưa thể hiện hết “hồn vía” của một tác phẩm; hoặc ḍng nhạc mà họ theo đuổi không được đánh giá cao trong việc khai phá, sáng tạo nhằm góp phần cho sự phát triển của âm nhạc, họ thường chống chế bằng cách cho rằng, điều họ đă làm và đang làm được đông đảo công chúng yêu mến, nghệ thuật là để phục vụ cho đông đảo công chúng, tất cả đều vô nghĩa nếu công chúng quay lưng…

Tuy nhiên, trong nghệ thuật, số đông công chúng không phải lúc nào cũng đại diện cho xu hướng nghệ thuật tiến bộ hoặc thể hiện một thẩm mỹ nghệ thuật cao.


Số đông công chúng không phải lúc nào cũng đại diện cho xu
hướng nghệ thuật tiến bộ hoặc thể hiện thẩm mỹ nghệ thuật cao

Các buổi biểu diễn nhạc cổ điển hiện nay vẫn thưa thớt khán giả, nhưng không ai dám nói các tác phẩm của Mozart, Beethoven, Tchaikovsky… là dở cũng như không dám phủ nhận những tài năng âm nhạc như Đặng Thái Sơn hoặc các nghệ sĩ Việt Nam thành danh ở nước ngoài. Nói điều đó để thấy rằng số đông công chúng chưa phải là điều tiên quyết để thông qua đó mà đánh giá nghệ thuật. Điều này cũng khá b́nh thường trong cuộc sống. Rất nhiều khi số đông không năm chân lư. Chân lư chỉ đến từ một số ít tinh hoa, thậm chí là từ số người rất ít ỏi.

Dựa vào số đông công chúng ít am hiểu âm nhạc và có thẩm mỹ chưa cao như hiện nay để phản kháng lại những lời phê b́nh đúng đắn, có thể nói, việc đó giống như một “phao cứu sinh” đầy ảo tưởng của nghệ sĩ khi họ không muốn chấp nhận một sự thật từ các nhà phê b́nh.

Khi công chúng trở thành lực cản

Nhiều người cho rằng sở dĩ Mozart, Beethoven… có những cải cách táo bạo, những sáng tạo đột phá bởi đối tượng công chúng của họ khá lư tưởng: giới quư tộc châu Âu. Đó thực sự là một thuận lợi to lớn bởi chính giới quư tộc châu Âu lúc đó mang trong ḿnh những tinh hoa của xă hội. Chính họ là người thẩm định, người thưởng thức và cũng là những nhà phê b́nh nghiêm khắc nhất. Bởi họ có điều kiện được học tập và tiếp xúc với những tinh hoa văn hóa nhân loại và rất nhanh nhạy nắm bắt những ǵ là tinh hoa khi vừa xuất hiện.

Đó cũng là tầng lớp xă hội mà con gái phải học đàn piano, con trai phải học cưỡi ngựa bắn cung và tất cả đều được trang bị một nền tảng kiến thức và thực tiễn về các môn triết học, văn học, hội họa, điêu khắc, âm nhạc… khá đầy đủ tạo điều kiện để họ có khả năng thẩm định những sáng tạo mang tính tiến bộ, mang ư nghĩa nghệ thuật đích thực. Đối tượng công chúng đó là môi trường nuôi dưỡng những sáng tạo để nghệ thuật thăng hoa.

C̣n công chúng âm nhạc Việt Nam th́ như thế nào? GS Ca Lê Thuần và GS Tô Vũ đồng ư kiến cho rằng: hệ thống giáo dục âm nhạc đại trà cho học sinh phổ thông chúng ta trong thời gian qua chủ yếu dạy kiến thức âm nhạc thu gọn cho học sinh mà không dạy cho họ cách thức thưởng thức một tác phẩm âm nhạc.

Ngoài ra, đa số học sinh hiện nay chủ yếu trau dồi vi tính, ngoại ngữ hoặc các môn như toán, lư, hóa mà xem nhẹ văn học. C̣n kiến thức về hội họa, điêu khắc, triết học… th́ lại càng xa xỉ… Với những thế hệ công chúng nghệ thuật có cái "phông văn hóa" như thế, những nghệ sĩ chân chính cần tỉnh táo, bởi v́ số đông công chúng ấy khi lên tiếng để bảo vệ thần tượng của ḿnh trước những lời nhận định, phê b́nh… thường rất cực đoan. Vô h́nh trung, họ đang trở thành lực cản cho những sinh hoạt phê b́nh lành mạnh.

Như vậy, tuy công chúng đóng một vai tṛ rất quan trọng trong tiến tŕnh phát triển của âm nhạc, nhưng nếu số đông công chúng có thẩm mỹ âm nhạc không cao th́ họ sẽ trở thành lực cản đối với sự phát triển âm nhạc và là phao cứu sinh cho những tư tưởng bảo thủ.(theo Hữu Trịnh)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 21 2016, 01:30 PM
Post #156



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 74
Thank(s): 0
Joined: 16-04-10
Member No.: 12,022



Xin cảm ơn các nhà phê b́nh đă cho ư kiến quư báu.

Một ca sĩ nào đó được nhắc đến trong phần đầu bài viết theo tôi là rất đúng:

Nghệ thuật phải phục vụ công chúng, sở thích và tâm hồn của công chúng, thể hiện được chủ đề, ngoại cảnh mà công chúng quan tâm chứ không phải bắt công chúng đi phục vụ cho nghệ thuật!!!một điều hoàn toàn ngược bởi công chúng là số đông với lại c̣n nhiều cái lư tưởng hoá khác mà của họ rất cần được tôn trọng một cách khách quan.

Nhạc sỹ Phạm Tuyên nói:
Tôi nghĩ là việc giáo dục thẩm mỹ của công chúng rất quan trọng. Tuy nhiên, các tác giả cũng không nên vin hẳn vào lư do là công chúng để ngụy biện cho việc sáng tác của ḿnh ít người nghe. Công chúng hiện nay cũng tinh lắm và tai nghe nhạc cũng rất thính. Bản thân các tác giả cần phải nâng cao tay nghề sáng tác cũng như khắt khe với bản thân hơn khi cho ra đời tác phẩm, thế mới mong sáng tác của ḿnh được công chúng đón nhận.


Phải chăng những nhà nghệ thuật bác học cực đoan bắt công chúng phải phục vụ ḿnh? Phục vụ nghệ thuật của ḿnh? trong khi đó ḿnh lại ỷ vào cái đă cũ, không có đầu tư, không sáng tác được những tác phẩm mang tính thời đại, phục vụ sự quan tâm của công chúng??

Các cụ xưa có nói: chê người phải nh́n lại ḿnh?

Phải chăng nhạc giao hưởng bác học mang tâm hồn của trời Tây mà:

Đói kinh phí, gánh nặng cơm áo gạo tiền khiến chưa được được mảng này thấm vào tai nghe công chúng, chất lượng biểu diễn có vấn đề do gánh nặng kinh tế của nghệ sỹ?, truyền thông kém…?

Nhạc cổ điển không chịu đổi mới ḿnh, bắt ép người ta phải “lao động công ích” cho ḿnh, không chịu làm mới, biến tấu cho hợp thời đại, cho hợp với tâm hồn đặc trưng của người Việt khác người trời Tây, tiếng Việt khác xa tiếng Tây. Gu ăn mặc trong dàn nhạc giao hưởng cổ lỗ, đen kịt, cũ kĩ…sân khấu không sinh động, khiến công chúng không thích thú t́m hiểu, tạo ra sự nhàm chán?

Không biết cách công chúng hoá? Chỉ muốn bắt công chúng hướng về ḿnh mà ḿnh không muốn hướng về công chúng. Ngoài việc đảm bảo kỹ thuật hàm lâm ra th́ không biết kết hợp với vũ đạo, video nghệ thuật…chương tŕnh hoà nhạc thiếu sự phong phú, không thoả măn được nhu cầu nghe và xem của công chúng??

Không đưa nhạc cổ điển thành nhu cầu, không có những tác phẩm phục vụ cho nhu cầu đại chúng, mang bản sắc đậm đà của dân tộc Việt? mà vẫn chỉ là những tác phẩm đậm đà phong cách trời Tây, mang lối ṃn trời Tây? những tác phẩm tiêu biểu, hay nổi tiếng của nhạc sĩ Việt Nam như Văn Cao, Trịnh Công Sơn… hoặc dân ca hai miền Nam Bắc phối khí lạị cho dàn nhạc giao hưởng để khán giả cảm thấy thích thú và trở thành một nhu cầu t́m hiểu, thưởng thức th́ đă có??, các chủ đề thân thương của người Việt đă được thể hiện trong nhạc giao hưởng bác học?

Như vậy, việc công chúng quay lưng lại với ḿnh là ḿnh cứ đổ vấy cho công chúng là không phục vụ ḿnh, bắt công chúng phục vụ ngược lại nghệ thuật (đa số phục vụ thiểu số???) bằng việc hy sinh cái lư tưởng khác của người ta trong kinh tế xă hội để v́ cái ích kỷ của ḿnh?

Mảng ca khúc luôn thắng thế bởi nó luôn thích nghi được với thời đại, luôn phục vụ tâm tư t́nh cảm của người Việt?

Trong khi đó ḿnh cứ như vậy, không thích nghi, không thay đổi với thời đại? cứ đi theo lối ṃn cũ cho tiện, cho đỡ vất vả? lỗi không phải tại ḿnh mà tất cả là tại người???? Cứ bảo người khác là bảo thủ trong khi ḿnh không chịu thừa nhận ḿnh bảo thủ? không tôn trọng sở thích của người khác? can thiệp một cách thiếu tế nhị?

Thẩm mỹ âm nhạc, ngoài việc đảm bảo tính kỹ thuật c̣n phải phù hợp với tâm hồn và sở thích người nghe, chủ đề sáng tác được người nghe quan tâm, phù hợp với đương đại, phù hợp với tâm tư của người Việt ta không được lỗi thời...?

Phải chăng phê b́nh lành mạnh là thẳng tay chỉ trích người khác nhưng không có sự tự kiểm điểm??


Phải chăng tính kỹ thuật cao nhưng sự lỗi thời về chủ đề, không phù hợp với tâm tư, sở thích tâm hồn của người nghe là thẩm mỹ âm nhạc??

Phải chăng nhạc cổ điển bị quay lưng không chỉ ở Việt Nam mà nhiều nơi trên thế giới th́ tất cả lỗi là tại người?? trong khi đó ḿnh là thanh khiết??

This post has been edited by TCK308448: Apr 21 2016, 02:46 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 22 2016, 08:19 AM
Post #157



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Nhà thơ Trần Đăng Khoa có nhiều bài thơ được phổ nhạc. Hầu hết các bài hát phổ thơ anh đều là bài hát hay. Thậm chí một bài thơ được làm từ thuở "chăn trâu cắt cỏ" của anh là Hạt gạo làng ta được phổ nhạc trở thành bài hát nổi tiếng mà hầu như tất cả chúng ta đều thuộc ḷng. Vốn là thần đồng thơ, lại nổi tiếng cả khi đă trưởng thành và đến tận hiện thời nên giai thoại về anh cũng lắm. Hồi Trần Đăng Khoa chưa lấy vợ, tức là khoảng 20 năm trước đây, chả hiểu từ đâu xuất hiện một bài vè về anh khá sâu cay:

“Anh Khoa ơi hỡi anh Khoa
Ngoài thềm rơi cái lá đa bao giờ?
Cua khôn ngoi hết lên bờ
C̣n chú cá cờ măi chẳng chịu khôn
Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn
Chẳng bằng ngồi đợi cái l. của em”.


Lắm người bảo thơ thẩn ǵ mà kinh khiếp thế không biết?! Ấy vậy mà anh vẫn chẳng hề buồn ǵ cả, vẫn cứ tươi tỉnh như không. Lại c̣n diễn thuyết với lại nói chuyện liên tục nữa. Thật đúng là chịu anh. Người có thần kinh thép. Sau đây xin giới thiệu bài viết của nhà văn Trần Thị Trường mới viết về anh để góp thêm nét vẽ giúp ta hoàn thiện chân dung một tác giả thơ có gắn bó chặt chẽ với âm nhạc Việt Nam.



Chiếc điện thoại Samsung


Tôi bị trận ốm khá nặng, mặc dù đă qua nhưng sự mệt mỏi lo sợ vẫn ám ảnh tôi, đi đâu tôi cũng hỏi thăm về thuốc và cách chữa bệnh.

Cách đây hơn tháng, tôi gặp Trần Đăng Khoa ở số 9 Nguyễn Đ́nh Chiểu, văn pḥng Hội Nhà văn Việt Nam. Khi đó Khoa đang tiếp một nhạc sĩ mê thơ Khoa, mê sách của Khoa, đến xin gặp để đọc thơ và hát cho Khoa nghe. Biết tôi cũng mê âm nhạc, Khoa mời cùng ngồi.

Người ấy hát say sưa, nhưng chưa “đă” những đôi tai sành nhạc. Tôi thầm nghĩ, lăo Khoa này kiên nhẫn thật, bận bịu như thế mà vẫn chịu được sự “tra tấn” như thế này. Tôi biết rơ, những người như Khoa, thời gian luôn thiếu: nào đọc, nào viết (hai việc chính) ngoài ra c̣n chấm thi, trả lời phỏng vấn, họp hành, gia đ́nh, bạn bè…


Nhà thơ Trần Đăng Khoa

Nghĩa là phải chọn lựa lắm các mối quan hệ. Mỗi bài viết của lăo, chỉ chừng 2 ngh́n chữ, nhuận bút cả triệu đồng. Mà lăo viết rất khỏe. Lĩnh vực nào thấy có vấn đề, thấy cần lên tiếng lăo viết được ngay, và phân tích khá sâu, các bạn cứ giở báo ra hay vào blog của lăo th́ thấy.

Sỡ dĩ gọi lăo v́ Khoa tự gọi ḿnh như vậy, lăo cũng hay gọi những người phụ nữ quen biết hơn tuổi hay kém tuổi Khoa là bá hay thím. Thím Thùy Dương, thím Y Ban, thím Thu Huệ, bá Trường, bá Thanh Nhàn, thảng hoặc, lăo c̣n gọi nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn là tiểu thư, hay Công tằng Tôn nữ Phan cách cách.

Kiểu nói cũng như cách đối xử của Khoa với mọi người cho thấy lăo thích cái chất dân dă, nâu ṣng, chân chất. Quê một cục. Lăo đúng là ông già quê. Trẻ chả ai nói thế.

Sau khi người “hâm mộ” ra về, tôi hỏi, sao dạo này trông lăo khí sắc tươi tỉnh thế? Lăo nói một hồi về nguyên nhân của bệnh, nguyên lư của vũ trụ và con người, lăo bảo, bệnh có thể lui nếu biết sống đúng cách.

Cuối cùng lăo lôi luôn trong ngăn kéo ra một bọc, gồm chiếc khăn trắng có hai ngăn túi, đựng hai viên đá, bảo hăy mua mà làm theo chỉ dẫn, sẽ ăn ngon ngủ say. Đá làm nóng lên, cuốn vào khăn, chườm xuống bên dưới ngực trái. Lăo nói: Nhớ nhé, vú trái ấy, có cần tôi “thị phạm” không, rồi híp mắt cười khà khà.

***
Nói đến đây, tôi lại nhớ, cái thời Khoa chưa có vợ. Người ta đồn rằng, Khoa không phải đàn ông nên lăo măi không lấy vợ. Lăo cứ vờ vẫn đùa đùa, vui vui, hẹn hẹn ḥ ḥ với các cô gái, với đàn bà nhưng rồi bỏ đấy. Nhiều người hâm mộ phát nản.

Ngày ấy, sau gần 5 năm ở Sofia Bulgaria, trở về Việt Nam với quyết tâm bước vào con đường văn chương chữ nghĩa, tôi chủ trương tầm sư học đạo. Một trong số người mà tôi hâm mộ là Trần Đăng Khoa. Thơ của Khoa, hồi tôi phổ thông thuộc không thiếu bài nào, tôi nghĩ thơ Khoa thế nên người ta gọi Khoa thần đồng là rất chuẩn.

***
Hồi đó tôi đă gần 40 tuổi, hơn Khoa 7 tuổi, nhưng đọc thơ Khoa từ lâu, cứ nghĩ Khoa nhiều tuổi rồi. Biết Khoa làm việc ở số 4 Lư Nam Đế, trụ sở của Tạp chí Văn nghệ Quân đội, tôi t́m đến để bày tỏ sự ngưỡng mộ của tôi về thơ của Khoa. Có lẽ thấy tôi váy, áo, giày, tất (ngày đó c̣n ít người dùng), mặt mũi lạ hoắc, lại gọi Khoa là anh, hiểu lầm là tôi muốn t́nh ái ǵ nên các chị trong pḥng trị sự trêu: “T́m anh Trần Đăng Khoa à? Khó đấy. Anh ấy nhiều mối lắm. Mà lăo ấy có hứa, nhất là về t́nh ái th́ cũng đừng tin”.

Các chị cười cười, chờ tôi phản ứng. (Những chuyện đùa như thế sau này quen rồi tôi cũng góp phần. Quả thật, chuyện về Trần Đăng Khoa luôn là đề tài để sôi nổi mua vui, nhất là chuyện chỉ có thể làm thơ chứ không biết làm… đàn ông). Tôi ngồi chờ một lúc, rồi về. Mấy lần vẫn không gặp được. Thế là tôi không t́m nữa. Nhưng Khoa ra cuốn sách nào th́ tôi cũng mua để đọc.

Có lần, VNPT mời dự trại sáng tác. Tôi và Khoa cùng đoàn, chúng tôi đi tuốt luốt tận Cà Mau, Hà Tiên, TP Hồ Chí Minh và Đà Nẵng. Những chuyến đi khá dài và vui. Tới nơi nào có biển, chúng tôi đi tắm biển. Tối tối, mọi người cũng đi hết, cánh đàn ông viết cũng khỏe mà… đi chơi cũng ghê. Riêng Khoa, không đi biển bao giờ, hôm nào tôi cũng thấy ở pḥng. Đi ngang qua, nh́n vào cửa pḥng khép hờ, ánh sáng đủ để soi trên mặt bàn, lăo đang ngồi viết. Tôi càng nghĩ, khéo lăo có vấn đề về giới tính thật.

***
Thế là tôi viết một bài về Khoa, bài viết vừa khen vừa trêu chọc trong đó tôi sử dụng một đoạn thơ dân gian truyền miệng (không biết của ai): “Anh Khoa ơi hỡi anh Khoa/ Ngoài thềm rơi cái lá đa bao giờ/ Cua khôn ngoi hết lên bờ/ C̣n chú cá cờ măi chẳng chịu khôn/ Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn/ Chẳng bằng ngồi đợi cái hồn của em”.

Hồn là tôi văn chương hoá, trang nhă hoá. Bài báo của tôi được hưởng ứng cơ bản là v́ bài thơ kia vẽ quá tài, rất khái quát mà ra chân dung Trần Đăng Khoa hồi đó. Báo đăng xong, tôi đưa Khoa xem, lăo chẳng giận ǵ, c̣n bảo: “Khiếp! Sao bá tài thế!”. Tôi biết lăo hay giễu nhại kiểu đấy. Rồi lăo lại bảo, ai muốn viết ǵ th́ cứ viết thôi, tùy tâm.

“Chỉ có điều, phải hiểu cho ta, ta hăi các mẹ nhà văn, nhà thơ, nhà báo lắm. Với các mẹ th́ chỉ nên nghe, nên ngắm thôi, nhiều khi cứ nhắm tịt mắt lại mà ngắm, chứ mở mắt đă thấy kinh hồn. Yêu đương lại càng khiếp đảm. Lấy làm vợ th́ thật kinh hoàng. Ta yếu bóng vía lắm”. Lăo chẳng hề giận tôi. Lại có vẻ khoái. Trong chuyến đi, tôi và lăo hay ngồi cạnh nhau, đùa nhau chí chóe.

Lần ấy, VNPT chiêu đăi chúng tôi ở Tam Đảo, trong bữa ăn, khách mời của VNPT có một người, giờ là VIP lớn. Người đó không biết ai trong đoàn, trừ Khoa. Người đó tỏ rơ sự yêu quư và tôn trọng Khoa v́ thơ. Chuyện một lúc, người ấy bảo Khoa, có kẻ nào viết trên báo về ông, bậy quá, chắc nó không yêu được ông, nó thù, ai lại bảo ông là con cá cờ, chẳng bao giờ khôn, cứ tưởng ông đợi mưa, hoá ra đợi cái hồn…

Lăo Khoa cười vang, chỉ vào tôi: “Đây, cái con mụ tôi không yêu được đây này. Mợ này thù tất cả lũ đàn ông. Mà thù dai!”. Người kia hơi giật ḿnh. Cậu trợ lư thấy vậy đỡ lời: “Thủ trưởng em đùa ấy mà, đàn ông ai chẳng thích đợi cái hồn ấy. Chị đây, em tưởng… Chị cho em số điện thoại, em xin chịu phạt đền một chai…”.

Tôi hơi ngượng. Thứ nhất, bên cạnh Trần Đăng Khoa ḿnh càng rơ ḿnh là con số 0, thứ hai, họ nhầm là ḿnh thất t́nh với Khoa, thứ ba ḿnh không có điện thoại di động. C̣n Khoa th́ lỉnh kỉnh vừa điện thoại di động vừa ghi âm, máy tính xách tay…

Tôi chưa kịp phản ứng thế nào th́ trợ lư nói, chị chưa có điện thoại di động à, xin biếu chị luôn, em có 2 cái đây này. Anh ta đưa luôn tôi chiếc Samsung màu bạc màn h́nh trượt. Trị giá khoảng 12 triệu. Lúc đó là lớn lắm. Tôi không dám nhận. Khoa bảo: "Cầm đi, nó chỉ là cái điện thoại thôi mà. Người ta chân thành chứ có tán mợ đâu mà mợ phải giữ trinh tiết?”. “Vâng đúng! Em chân thật mà! – Người kia nói – Em quư anh Khoa lắm!”. Tôi bảo, vậy th́ tặng anh Khoa đi. Khoa bảo, cậu ấy tặng bá th́ bá cầm đi, ngượng th́ để đấy tôi.

Khoa cầm, sau đó Khoa đưa cho tôi, bảo, bà hâm bỏ mẹ. Đă nghèo c̣n sĩ. Bọn đại gia nó thay điện thoại như thay cái áo lót. Điện thoại mới tinh nhưng lạc mốt rồi. Đă có thế hệ mới, nó phải thay. Bà không nhận, nó cho người khác, mà người ấy có khi chả thiếu ǵ điện thoại. Bà dùng đi. Dùng là nghiện. Có điện thoại di động hay lắm, như có thằng giúp việc ở bên ḿnh. Mà thằng loong toong này như con ma xó, cần gặp ai là “bắt” được ngay. Thế là tôi có chiếc Samsung sành điệu.

Miếng ngon nhớ lâu. Sau này tôi đă có nhiều điện thoại tiện ích hơn, hiện đại hơn, nhưng tôi vẫn nhớ cái sự hảo tâm của ông khách mê Khoa và dĩ nhiên là của Khoa, v́ nếu Khoa cầm luôn cũng phải.

***
Người ta đă viết rất nhiều về thơ của Khoa, nhưng Khoa đâu chỉ có thơ, Khoa c̣n viết phê b́nh, viết kư, viết văn xuôi, viết báo, nhiều khi lăo lư sự như một luật sư chính hiệu. Hỏi, sao không tiếp tục thơ, Khoa bảo: "Th́ vẫn thơ. Nhưng đâu phải chỉ có thơ. Bởi nhiều người giờ đâu có thích thơ. Họ mê những món khác. Vậy th́ ḿnh phải có nhiều món mới đông khách chứ!”

***
Tôi có nhiều bạn là giáo viên văn, họ nhờ tôi mời Khoa đến nói chuyện ở trường. Trường th́ đông thầy và tṛ. Thầy cũng như tṛ, đă yêu văn thơ th́ ai nấy đều sắc sảo chữ nghĩa, họ chăm chú lắng nghe, vừa là mê thích nhưng cũng là để soi xem thần đồng viết hay nói có giỏi không.

Lần nào đi nói chuyện như vậy, lăo cũng nói măi không hết chuyện, chuyện nào của hắn cũng gây cười, gây nghiện. Ngay cả những vấn đề rất nghiêm túc, lăo cũng biến thành tṛ cười. Lăo bảo: “Cái mặt tôi mà không cười th́ trông kinh lắm”. Lăo tỏ ra biết ḿnh biết người nên lăo vừa nhường nhịn người khác vừa tự giễu nhại bản thân ḿnh. Chẳng có ai giễu lăo kinh hoàng như lăo.

***
Thế rồi. Đùng cái lăo lấy vợ, một người chả dính líu ǵ đến văn chương chữ nghĩa. Hỏi th́ lăo bảo: "Tôi rất sùng kính vợ tôi. Bà nhà tôi kém tôi gần hai chục tuổi. Một đặc tính của nàng mà tôi vô cùng kính trọng là nàng không bao giờ đọc sách của chồng. Chỉ duy nhất có một lần nàng cầm cuốn sách mới ra ḷ của tôi. Tôi rất hồi hộp. Nhưng chỉ một lúc sau đă nghe tiếng thở đều đều. Nàng úp cuốn sách lên mặt, che cho đèn khỏi sáng rồi ngủ rất ngon lành”.

Lăo Khoa lấy vợ cũng ầm ĩ. Ban đầu người ta c̣n nghi ngờ lăo lấy vợ để cho qua chuyện, để chứng tỏ ḿnh cũng… như ai, nhưng bây giờ, th́ hết mọi hiểu nhầm. Lăo không chỉ là ông chồng chu đáo, một người cha đảm, làm nên một gia đ́nh hạnh phúc. Nhưng lăo bảo đấy là một hạnh phúc vô cùng tẻ nhạt, v́ vợ chồng sống với nhau đă gần hai chục năm rồi, nhưng chưa bao giờ nói nặng với nhau một lời, dù tính cách hai người rất khác nhau.

Ngược lại, cả hai đều rất chu toàn trong các mối quan hệ bố mẹ vợ, gia đ́nh nội ngoại… Lăo bảo, lăo rất bằng ḷng về những ǵ ḿnh có: “Tôi sống rất đơn giản. Nhu cầu thấp. Sống thế nào cũng được. Ăn thế nào cũng xong. Món ngon nhất là món mẹ nấu ở thời đói khổ. Không nghiện ngập bất cứ thứ ǵ. Quyền chức, tiền bạc, rượu bia, trà thuốc, tôi đều dửng dưng. Đến cả danh tiếng cũng chỉ là hăo huyền và vớ vẩn”.

Lăo c̣n triết lư: “Mọi gia đ́nh đều yên ổn th́ cả xă hội thanh b́nh. Trong chốn nương náu cuối cùng mà lộn xộn, lục đục th́ sống sao được. Đă không sống được th́ cũng chẳng yên tâm mà làm được việc ǵ cho thật ra hồn. Để giữ ǵn gia đ́nh, nhiều khi phải tự điều chỉnh để thích hợp với nhau. Nhiều khi ngay cả vợ chồng cũng cần giữ ǵn trước nhau, không thể cẩu thả”.

Lăo dành những lời nhận xét rất tốt về vợ: “Bà lăo nhà tôi đúng là một người phụ nữ, sạch sẽ và chỉn chu, khi ở nhà cô ấy không nhếch nhác như mẹ mướp và khi ra đường cũng tươm tất như mọi người. Cô ấy chẳng có khát vọng ǵ cao siêu cả. Sợ nhất những bà vợ luôn khát tiền. Lại cứ thích chồng lên chức to. Thế th́ hăi lắm. Khốn nạn lắm!”.

***
Đúng là, sự tự tin và được tin khiến cho người ta có thể sống cởi mở, chân thành không mô phạm, cứng nhắc. Trần Đăng Khoa bảo, ở nhà quê, đến tuổi 50 đă lên lăo rồi. Giờ th́ lăo đă quá xa cái tuổi lên lăo. Vậy mà vẫn dồi dào năng lượng. Kinh!

Đấy là tôi nhại cái giọng của lăo khi kết thúc bài viết đấy.... (Trần Thị Trường)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 22 2016, 01:16 PM
Post #158



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 74
Thank(s): 0
Joined: 16-04-10
Member No.: 12,022



Thời gian dần trôi, mọi sự vật sự việc vẫn đang theo quy luật vận động tự nhiên của nó. Con người cũng vậy, ai cũng đều mong mọi việc được tươi sáng hơn, rơ ràng hơn, thiết thực hơn chứ không phải bị rơi vào lối ṃn, rơi vào ngơ cụt với sự thất vọng đến tràn trề sad.gif .

Tôi cũng vậy, tôi đang mong nhận được một bài báo tích cực, đi thẳng, đi sâu vào vấn đề chính, giải quyết được những khúc mắc của tôi, khiến tôi tâm phục khẩu phục, khiến tôi nở được một nụ cười tươi trên môi. Nhưng tuy nhiên, càng chờ th́ càng là những sự thất vọng khi những bài báo cứ lần lượt trôi qua, càng trôi càng đi xuống về chất lượng, thể hiện sự chủ quan, bất lực và không có lối thoát. Những bài báo tiếp tục lảng tránh vấn đề chính, lảng tránh những câu hỏi thiết thực mà tôi đặt ra, đặc biệt là bài báo vừa qua về Trần Đăng Khoa làm tôi hoàn toàn chán nản về nội dung bài viết, một bài thơ không lấy ǵ làm thiện cảm và nội dung không hề hay ho ǵ về một nhà thơ gạo cội; nó thể hiện sự tục tĩu, bậy bạ, quẫn bách, bất lực trước những vấn đề chính hiện hữu của người viết bài và người trích bài mà thay vào đó là những sự lan man, dông dài, đánh lạc hướng với những hàm ư tiêu cực đằng sau đó, a dua theo vết xe đổ của những nhà phản biện cũ nhưng 10 năm rồi 20 năm sau khi âm nhạc hội nhập vẫn không có lối thoát…
Bài thơ về Trần Đăng Khoa (trích bài viết Trần Thị Trường của chủ thớt)


“Anh Khoa ơi hỡi anh Khoa
Ngoài thềm rơi cái lá đa bao giờ?
Cua khôn ngoi hết lên bờ
C̣n chú cá cờ măi chẳng chịu khôn
Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn
Chẳng bằng ngồi đợi cái l. của em”.


Tôi rất mong những lời góp ư thực tế của ḿnh không phải chịu số phận bên lề như ông Nguyễn Ánh đời thứ 9 trước Đàm Vĩnh Hưng


Bao nhiêu câu hỏi tôi đặt ra ở vài bài viết trên và ở bên topic bàn về nhạc vàng rất mong muốn được giải đáp để đả thông tư tưởng nhưng tuy nhiên cái mà tôi nhận được chỉ là những sự lảng tránh, quay hướng ra biên rồi sẵn sàng liều ḿnh phủ nhận cả những quan điểm cực kỳ đúng đắn của hai nhạc sỹ gạo cội đầy kinh nghiệm là nhạc sỹ Nguyễn Cường và Pham Tuyên với bao nhiêu người hâm mộ mà tôi trích dẫn, với một cách kỳ quái mà không một lời giải thích, đoái hoài??
Những bài báo cũng thể hiện sự bí bách và bất lực của những người làm nghề trong lĩnh vực âm nhạc hàn lâm bác học khó hiểu, sự “bất tài” của chính nội tại trong việc đưa nó gần gũi với công chúng so với các ḍng nhạc khác, khiến công chúng coi nó như là một nhu cầu nhưng ngược lại đối với công chúng vẫn chỉ dừng lại ở những sự hư vô, mơ hồ và khó hiểu. Khi tự ḿnh bất lực trong việc PR nó ra công chúng th́ quay sang chỉ trích những ḍng nhạc khác rồi đổ tội một cách cổ quái và oan uổng cho nền giáo dục một cách khó hiểu.


Cái hồn của âm nhạc nó là một cái hết sức tự nhiên đến với người nghe, nó cần được mưa dầm thấm lâu, cần được thấm vào tai công chúng qua truyền thông chứ không phải qua một cuộc giáo dục cưỡng ép và máy móc. Âm nhạc nó chỉ là một môn năng khiếu, không phải ai cũng có năng khiếu âm nhạc! nếu ai không theo nghề th́ đó chỉ là một môn học rất phụ không phục vụ cho thực tế cuộc sống chưa nói bị cưỡng ép, nếu sự bắt ép diễn ra th́ rất dễ dẫn đến sự “đối phó” trầm kha như các môn khoa học xă hội và ngoại ngữ. Những thứ âm nhạc thân thương với dân tộc và dễ hiểu vẫn là những sự lựa chọn hàng đầu.

V́ vậy, nội tại không tự vận động, tự PR cho ḿnh, tự đưa nó ra với công chúng mà cứ ngồi “ôm cây đợi thỏ” đợi một nhà cầm chịch nào đó trong quản lư hành chính hay giáo dục ư? 20, 30, 100 rồi 1000 năm sau người đó vẫn chỉ là hư ảo mà thôi.

Giống như việc loay hoay đưa chữ Hán vào trường phổ thông cũng vậy. Chữ Hán là một thứ chữ bác học, hàn lâm, được người xưa coi là tử tế, mới là thứ chữ chở được đạo với những hàm ư cực kỳ sâu sắc. Người Việt ta nay, do không biết nó nên không thể hiểu sâu sắc được tiếng ta mà tới 70% là từ gốc Hán mà số lượng sử dụng ngày nay lại càng tăng. Ngày trước chữ Hán do rất khó học và không phù hợp với giới b́nh dân nó chỉ được sử dụng trong giới nghiên cứu, vua quan và nho sĩ, lượng dân chúng mù chữ rất nhiều dù có cố gắng đến mấy trong phổ cập, chỉ một số lượng ít ỏi những người ham thích nó th́ mới theo nó. Đến khi chữ quốc ngữ ra đời, một thứ chữ đơn giản, thể hiện được tâm tư t́nh cảm của dân chúng th́ nó được đón nhận một cách nồng nhiệt mặc dù bị giới nho sĩ phản đối kịch liệt nhưng rồi theo diễn tiến tự nhiên của lịch sử, chữ Hán đă bị đào thải khỏi xă hội do sự không gần gũi với quần chúng, khó tiếp thu mặc dù nó rất hàn lâm và bác học. Việc đưa chữ Hán vào trường phổ thông vẫn chỉ nằm trên giấy do sự không thiết thực và dễ dẫn đến học đối phó.

Đến đây, rất đáng lo ngại khi kết luận của giáo sư Trần Quang Hải ngày càng hiện hữu khi chính những người làm nghề âm nhạc hàn lâm, truyền thống không biết cách để đưa lĩnh vực của chính ḿnh đến với công chúng như các ḍng nhạc khác, chỉ trông chờ rồi đổ tội cho ngành giáo dục như một sự bất lực của chính ḿnh. Nếu tự ḿnh không vận động mà chỉ ỷ lại th́ chắc chắn nó sẽ bị đào thải khỏi cuộc sống b́nh dân bởi sự khó hiểu và hàn lâm nếu như không được nội tại tuyên truyền đúng cách như lời giáo sư đă tiên đoán. Giống như việc đưa chữ Hán trở lại cuộc sống b́nh dân chỉ là ước mơ hăo huyền, viễn tưởng.

Tôi rất mong tác giả trích những bài báo liên quan đến vấn đề chính, có các cách giải quyết thiết thực nếu không tự ḿnh trao đổi, không nên trích những bài báo lan man, lạc hướng mang tính “mượn gió bẻ măng” khiến việc trao đổi trở nên gờ guộng, bí xí. Tôi rất mong bao nhiêu câu hỏi của tôi vẫn c̣n đang bỏ lửng ở trên cũng như ở topic nhạc Vàng được trả lời, không lảng tránh để vấn đề này được xem xét theo hướng tích cực, khách quan nếu có thể, xin chân thành cảm ơn chủ thớt.

This post has been edited by TCK308448: Apr 22 2016, 01:33 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 22 2016, 04:46 PM
Post #159



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 6
Thank(s): 0
Joined: 03-08-12
Member No.: 24,491



Chào bác VuHungAnh. Tôi th́ tuy không vào đây nhiều nhưng vẫn đọc các bài viết và theo dơi t́nh h́nh ở đây. Qua theo dơi các bài viết của bác trong những năm qua tôi biết bác có nhiều ẩn ư. Biết rằng bác không nói chơi mà đều có dụng ư và có thể người khác chưa đoán ra. Tôi cũng rất đồng ư với bác nhiều điểm. Tuy vậy tôi mong được bác nói thêm về những ư chính mà bác đang quan tâm. Hy vọng t́m thấy sự nhất trí chung về nhiều vấn đề.
Trân trọng cảm ơn và chào bác.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Apr 23 2016, 07:44 PM
Post #160



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Chào bác b́nh dị. Thú thật là tôi thấy bác quen quen mà nghĩ măi vẫn chưa ra đă gặp bác ở đâu và vào lúc nào nhỉ? Lâu lắm không được nh́n thấy bác. Mời bác vào chơi. Có ấm chè ngon tôi pha rồi ta cùng nói chuyện. À, nhân thể nhờ bác ra mời bác TCK vào đây. Không biết lư do ǵ mà bác này cứ bám chặt lấy tôi không để tôi yên một phút nào. Hễ tôi vừa ló mặt ra khỏi cửa là y như rằng bác này léo nhéo yêu cầu tôi trả lời như là đ̣i nợ vậy. Tôi chả biết phải trả lời những ǵ v́ nghĩ rằng bản thân chả nợ nần ǵ ai, thôi th́ tốt nhất là cứ chui vào xe cái đă rồi đóng sập cửa lại và phóng vụt đi. Thế là xong. Tôi rất bận, không có thời gian nói chuyện tầm phào đâu. Ngoài ra rất nhiều chương tŕnh du lịch đă lên khuôn chờ thực hiện. Thôi th́ nhân dịp này tôi cứ đề cập vài chuyện, xem có chuyện nào trúng vào chỗ bác quan tâm th́ tốt, c̣n nếu có vấn đề ǵ chưa thỏa đáng th́ ta bàn sau nhé. Giờ bác cứ ngồi yên, tôi sẽ giăi bày mọi việc từ A đến Z, ư quên, đến Y thôi, về những ư mà bác TCK kia đang đ̣i nợ. Đối với trường hợp này, tôi sẽ nói thẳng, rất thẳng, mọi suy nghĩ. Bởi vậy nếu bác TCK có phật ḷng th́ cố chịu nhé. Và xin nói trước là tôi chỉ trả lời duy nhất có một lần này thôi, không có lần thứ hai đâu nhé. Mời các bác xơi nước…



Một lần cho Tất cả


1. Bác TCK quư mến, mong bác chớ bực nhé, tôi sẽ nói hết và nói rất thẳng những điều lẽ ra mỗi người nên tự hiểu hoặc tự t́m hiểu, qua sách báo hoặc chuyên gia, để có câu trả lời riêng cho bản thân. Nhưng không hiểu sao v́ lẽ ǵ mà tôi lại cứ phải có trách nhiệm trả lời những câu hỏi do người khác nêu ra như vậy? Đây là một diễn đàn, ai có câu hỏi hoặc vấn đề ǵ hay th́ cứ đưa lên, c̣n bao nhiêu người khác kia mà, tại sao lại cứ phải là tôi phải trả lời? Khi tôi không trả lời v́ nhiều lư do mà tôi sẽ đề cập sau th́ bác lại bực tức là ra làm sao? Những vấn đề to lớn thế làm sao một ḿnh tôi trả lời cho xong được? Giả sử tôi giả nhời xong th́ t́nh h́nh có tốt lên được không? Rơ ràng là không, đúng không nào? Ai làm ǵ vẫn cứ làm, có ảnh hưởng ǵ bởi mấy câu trả lời của tôi? Ư tôi là, dù tôi hay ai đi nữa có làm tốt công việc này th́ cũng chẳng thể kéo t́nh h́nh tốt lên được, mà phải là cả một phong trào rộng lớn có sự chỉ đạo từ trên xuống dưới, thành chiến lược và sách lược, bài bản, như đă từng như thế từ hồi cụ Trường Chinh và cụ Phạm Văn Đồng c̣n mạnh khỏe và nắm giữ dây cương nền văn nghệ nước nhà chứ? Bây giờ có ai làm việc đó đâu? Bất cứ thành tựu nào đều không tự nhiên mà có, mà đều là kết quả của một chuỗi chuẩn bị chu đáo và sâu xa.

Mặt khác, nếu cho rằng tôi là “chủ thớt” hoặc là admin của diễn đàn, có trách nhiệm phải trả lời mọi câu hỏi xuất hiện trên diễn đàn th́ chẳng phải sự im lặng của tôi cũng chính là một cách trả lời đấy thôi? Tại sao tôi lại im lặng? Trong phần diễn giải sau đây các bác sẽ hiểu tại sao nhưng tôi xin nói ngay rằng: đó là v́ những câu hỏi mà bác TCK dựng lên chỉ là những con sóng trong chậu nước, không phải sóng thật, tức là không phải sóng ngoài đại dương. Nói trắng ra là bác TCK cứ tự nghĩ ra những câu hỏi vớ vẩn rồi bắt người khác phải trả lời. Khi không ai chơi tṛ chơi mèo vờn chuột với bác ây th́ bác ấy lại giận dỗi rất vô lư. Sự vô lư này sẽ được thể hiện qua những diễn giải sau đây.

2. Tôi rất ngạc nhiên về kiểu tư duy của bác TCK và Thehung355 khi viết thế này: “e thấy bác h́nh như có thành kiến với nhạc vàng nhỉ , e nói thiệt bác nói là ''nhạc vàng là nhạc dành cho mối t́nh thất bại , k có giá trị nghệ thuật''bác nói vậy k chừng bác vô t́nh gián tiếp sỉ nhục các nhạc sĩ nhạc vàng đấy , v́ âm nhạc là k biên giới , phản ánh đời sống , đâu phải nhạc vàng là nhạc thất t́nh hoặc thối chí trong cuộc sống ,e hỏi bác chứ những bài như ''bến duyên lành , tàu về quê ngoại , rạng đông trên quê hương VN , bài ca ngợi quê hương''đều là nhạc VÀNG đấy , nhưng lời lẽ , nốt nhạc rất trong sáng , k lẽ là những bài hát đó là cổ súy thanh niên thất t́nh à , bác nói câu này e thấy hơi phiến diện quá!”

Ơ hay, tôi đâu có xếp mấy bài mà các bác ca ngợi vào hàng ngũ nhạc vàng bao giờ nhỉ? Thậm chí tôi c̣n chưa từng nghe mấy bài đó nữa kia. Vậy sao các bác cứ tự bảo đấy là những bài nhạc vàng đây, nhưng mà hay lắm?! Thế là thế nào? Nếu hay lắm th́ tôi yêu cầu các bác mang ngay mấy bài đó ấn thẳng vào tủ nhạc cách mạng, thế là xong nhé. C̣n các nhạc sĩ chuyên viết nhạc vàng tôi cũng chưa bao giờ bảo họ chỉ viết được mỗi nhạc vàng mà không viết nổi thứ nhạc nào khác. Viết loại nhạc nào là ở họ chứ không phải việc tôi bảo họ viết nhạc vàng là họ chỉ toàn viết mỗi loại nhạc này. Vấn đề là phải nghe từng bài cụ thể rồi mới kết luận được. Cùng một nhạc sĩ, có thể viết nhiều thứ nhạc khác nhau. Có chăng là nên bắt đền ca sĩ nào đă hát những bài ấy, biến nó thành nỉ non, uất nghẹn, sướt mướt. Mà, kể cũng lạ, các bác chả bảo nhạc vàng là thành tựu hay của nhân dân VN cơ mà, sao phải lo lắng về nó thế? Nhẽ ra phải tự hào chứ?

3. Bây giờ đến vấn đề quan trọng nhất đây, chi phối hầu hết mọi nhận định kỳ lạ của bác TCK, đó là vấn đề về phép biện chứng duy vật Mac-Lenin. Xin nói ngay là: Triết học nói chung là một môn học rất khó, triết học Mac-Lenin càng khó, trong đó phép biện chứng duy vật Mac-Lenin là một trong những vấn đề khó nhất của chủ nghĩa Mac-Lenin. Xác định cho rơ như thế để bác TCK biết rằng phép biện chứng không thể nào đơn giản như bác đă diễn giải được. Nếu nó không khó, không phải là thứ để người ta cứ leo lẻo suốt mà thật ra có vào trong đầu được ǵ đâu? Nó không khó sao Hoàng Văn Hoan phải đào ngũ sang phía bên kia, rồi th́ là Trần Xuân Bách, Bùi Tín, Dương Thu Hương… nữa? Toàn những người học cao hiểu biết rộng cả đấy. Bây giờ từ phó giám đốc sở trở lên đă phải học qua cao cấp lư luận chính trị rồi, chứ c̣n hàng ngũ chánh phó chủ tịch tỉnh, bí thư và phó bí thư các loại th́ đương nhiên đều phải qua cao cấp lư luận chính trị hết, cấm có thoát được. Nhưng hăy xem đất nước ra sao? Tất nhiên, có tiến bộ nhiều so với 30 năm trước, nhưng nạn tham nhũng hiện đang là quốc nạn đấy. Rồi trong 63 tỉnh thành có bao nhiêu trong đó là tiến bước? Hay là hầu hết là dẫm chân tại chỗ, chỉ lo việc riêng là chính c̣n việc công th́ bê trễ. Rất nhiều người có tâm đă nói nếu làm hết ḷng hết sức th́ đất nước này đă khá rồi chứ không phải như thế này đâu? Vậy th́ lỗi tại ai? Tại sao phải cải tổ và chỉnh đốn Đảng? Tại v́ suy thoái và biến chất chứ c̣n sao nữa. Và cả tự diễn biến ḥa b́nh nữa. Cái này đều là do các cấp lănh đạo gây ra cả, những người đều qua đào tạo lư luận Mac- Lenin cao cấp chứ không phải đùa đâu, không phải dân thường đâu.

Chuyện mới nóng hổi nhất chính là vụ quán cà phê Xin Chào đấy. Tại sao sai từ cấp cơ sở lên đến cấp tướng công an lănh đạo thành phố? Chỉ khi đến tai Bí thư Thăng rồi kinh động đến Thủ tướng mới chịu dừng lại? Đó là sai lầm trong nhận định, trong kiến thức, khả năng phân tích và tổng hợp. Mặc dù đă trang bị lư luận Mac-Lenin cao cấp rồi mà vẫn sai hoàn sai… Tất cả những điều đó cho thấy phép biện chứng Mac-Lenin không hề đơn giản như người ta tưởng. Hăy xem cách nh́n phiến diện và chả có tư biện chứng nào đă nhập vào bác TCK ra sao nhé.

Hăy xem bác viết này: “Quay trở lại vấn đề, nếu xét trên mặt giá trị nghệ thuật th́ tôi đồng ư với bác VHA cả hai tay. Đọc bài viết của bác sao tôi nhớ đến thời bao cấp thế, ôi sao yên ả, thanh b́nh, không bon chen, t́nh người với người vô tư trong sáng, nghèo một chút nhưng vui vẻ, ai cũng “cười phe phé”. Tuy nhiên, hiện nay, thời kỳ hội nhập, thời kỳ kinh tế thị trường, muốn đất nước ta hoá rồng, không c̣n là những con lươn, con trạch của thời bao cấp th́ Đảng và nhà nước ta có tư duy mang tính thời đại hơn, hy sinh cái giá trị nhỏ hơn để dành lấy cái giá trị lớn hơn, phát triển cái cần thiết hơn một chút. Để chứng tỏ với thế giới rằng, không phải nước ta chỉ giỏi về “đùng đoàng” c̣n làm kinh tế th́ kém. Hơn nữa, kiếm ra tiền, giàu có th́ ai mà chả hănh diện trong cái thời kỳ hội nhập này? Chỉ không thích bon chen, lăn lộn kiếm sống trên thương trường, không có gan và khát vọng làm giàu, an phận với đồng lương nhà nước th́ mới không nghĩ thế!”.

Viết như vậy là không ổn rồi. Hy sinh giá trị nhỏ (để giành lấy giá trị lớn) là hy sinh cái ǵ? Cái mạng người và cái nhân văn th́ quyết không thể nào hy sinh để kiếm tiền được. Bon chen trên thương trường mà là tốt ư? Tức là phải tiêu diệt lẫn nhau theo kiểu cá lớn nốt cá bé? Theo kiểu giành giật nhau, ai chộp giật nhanh hơn kẻ đó hốt trọn bạc? Không thể nào. Có gan làm giàu là rất tốt, không ai không biết điều đó, v́ có gan mới có khát vọng, mới dám làm giàu, từ đó mới giàu. Nhưng không thể để cho kinh tế thị trường mặc sức tác yêu tác quái được, mà phải “định hướng xă hội chủ nghĩa”. Điều này là b́nh thường, chứ không phải như nhiều người vẫn bảo “kinh tế thị trường mà định hướng th́ c̣n ǵ là kinh tế thị trường nữa” là sai hoàn toàn. Ngay CNTB cũng tḥ bàn tay nhà nước can thiệp vào thị trường khi cần thiết. Vậy phải chăng nước ta cứ để mặc cho kinh tế thị trường tác yêu tác quái, mặc cho ông giáo sư già giảng bao nhiêu năm ở Nhạc viện đă đào tạo ra bao nhiêu ca sĩ với lại nhạc sĩ chịu đói khổ triền miên, trong khi học tṛ của ông kiếm bạc tỷ như đi chơi, ngoài ăn chơi thỏa thích c̣n khoe hàng hiệu với lại penthouse triệu đô nữa? Vậy đó là chuẩn mực sống của xă hội ư? Làm ǵ có chuyện đó. V́ vậy kẻ có thu nhập cao th́ phải đóng thuế cao, thế mà họ c̣n đang trốn thuế đấy. Ngoài ra nên có cái nh́n nhân văn và nên chia sẻ với bậc thầy là người đă sinh ra ḿnh lần thứ hai, để chứng tỏ ḿnh là người có gốc, có đạo, có lễ nghĩa…

Nhưng điều quan trọng hơn, theo tôi, là cuộc sống này không cần đến quá nhiều tiền mới sống được. Chỉ nên biết đủ là đủ. Chính sự yên tĩnh trong tâm hồn mới làm nên hạnh phúc và một cuộc sống lành mạnh và phúc thọ. C̣n nếu có nhiều tiền mà không biết cách tiêu th́ có khi lại chết sớm ấy chứ và cuộc sống cũng lắm băo tố v́ cứ tự chuốc lấy rắc rối cho ḿnh. Bao nhiêu ca sĩ, nhạc sĩ, minh tinh màn bạc… bên Âu Mỹ, toàn là triệu phú chết trẻ chả là ví dụ chứng minh cho điều này sao? Nhưng mà thôi, ai muốn sống thế nào th́ cứ như thế mà sống. Chẳng qua tôi muốn chia sẻ vài ư nghĩ riêng tư và hơi lẩm cẩm mà thôi.

4. Một ví dụ cho sự nhận định sai lệch và không biện chứng tư nào chính là câu chuyện về đoạn văn mà GS Trần Quang Hải đă viết. Chỉ cần qua một ví dụ này th́ tôi cũng đă hết muốn viết thêm nữa rồi. Có lẽ tôi không cần phải dẫn ra đây nguyên văn của đoạn văn ấy nữa. Chỉ biết rằng các cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc của nhân dân ra có nhiều khía cạnh. Nào là: đất nước bị tàn phá, gia đ́nh chia ĺa ly tán, cha mẹ mất con, vợ mất chồng, bao nhiêu liệt sĩ và dân thường đă bỏ mạng trong suốt gần 50 năm kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ và chống Tàu, bao nhiêu thương binh và thường dân bị ảnh hưởng bom ḿn. Rồi đất nước bị tàn phá như quay về thời đại đồ đá. Rồi Thủ tướng Phạm văn Đồng khóc nấc lên khi đến thăm bệnh viện Bạch Mai bị bom Mỹ phá hủy gần như hoàn toàn. Những giọt nước mắt đau xót và bất lực của người đứng đầu chính phủ lúc đó nữa. Chắc chắn là như thế. Tất cả đều có. Nhưng vượt lên tất cả, chúng ta đă chiến thắng vẻ vang trước sự kinh ngạc của toàn thế giới. Những cái ôm xiết và những khuôn mặt nức nở trong vui sướng tràn ngập trên đường phố sài G̣n ngày 30.04.1975 đă nói lên tất cả. Vậy phải chăng ta sẽ gọi cuộc chiến tranh của dân tộc là cuộc chiến bi thảm? Nếu cứ theo lẽ đó th́ có thể gọi cách khác là cuộc chiến của những giọt nước mắt bất lực? V́ cả người dân lẫn Thủ tướng đều khóc trong bất lực mà? Hay là cuộc chiến của sự quay lại thời kỳ đồ đá? V́ đúng là chúng ta sau chiến thắng th́ rất nhiều nơi ở Quảng Trị, Đồng Hới, Quảng Nam, Quảng Ngăi, Nam Định, Hải Pḥng, Thanh Hóa, Vinh…chỉ c̣n là đống gạch vụn, đâu có khác mấy với thời đại đồ đá? Hay gọi là cuộc chiến tranh chết chóc? V́ rơ ràng là có đến gần 6 triệu người đă bỏ mạng trong những cuộc chiến đó, mà nguyên quân nhân đă đầy ắp mấy cái nghĩa trang khủng ở Trường Sơn rồi c̣n ǵ nữa?... Rơ ràng đó là cách nh́n phiến diện, chỉ gọi tên được một khía cạnh của cuộc chiến ở Việt Nam mấy mươi năm qua, không nêu được bản chất của cuộc chiến tranh ấy. Cách tóm lược đơn giản và phiến diện ấy rất dễ làm cho người ta, nhất là người phương tây, hiểu lầm bản chất chính nghĩa cuộc chiến bảo vệ đất nước của ta, từ đó mà dễ dàng đổi trắng thay đen. Trên thực tế, kiểu nói này chính là kiểu tuyên truyền của đài BBC bản tiếng Việt và đài phát thanh Hoa Kỳ, cả đài phát thanh Bắc Kinh bản tiếng Việt cũng thế. Họ gài từ ngữ rất tài t́nh mà nếu không có óc phân tích sắc bén th́ mắc lừa dễ như trở bàn tay. Tôi bị nghe đài cấm đó khá nhiều v́ hàng xóm bên nhà tôi cứ mở mấy cái đài đó oang oang trong một thời gian khá dài. Nghe mà ngẫm trong bụng mấy cha kia bị tuyên truyền cũng là phải lắm, nó tinh vi đến thế kia mà.

Vậy phải gọi thế nào? Phải nói là cuộc chiến đau thương mà hào hùng, cuộc chiến vẻ vang của dân tộc, hoặc cuộc chiến thần thánh có một không hai… mới là đúng đắn nhất, mới là bao quát nhất và nêu bật bản chất cuộc chiến chính nghĩa và lẽ phải của chúng ta. Chính cách tổng kết một cuộc chiến, một giai đoạn cũng hết sức quan trọng, không thể nói bừa hoặc nói nước đôi được. Phải nói sao cho người đọc chỉ có thể hiểu đúng một nghĩa chứ không thể suy diễn ra những nghĩa đen tối khác được. Cách nói như GS Trần Quang Hải rơ ràng là kiểu nói của người ngoài cuộc chưa hiểu rơ bản chất của cuộc chiến tranh của dân tộc, rất dễ gây hiểu lầm. Từ hiểu lầm đến hiểu sai bản chất và suy xét sai chỉ là một sợi tóc. Hơn nữa, ông Trần Quang Hải có học vị tiến sĩ, học hàm giáo sư nên càng không được phép viết lách nói năng nước đôi, gây tranh căi. Đấy là tôi nói ở mức độ nhẹ mà chưa suy diễn mục đích ǵ sau những con chữ ông Hải viết đấy nhé. Mỗi ḍng mỗi chữ của bậc giáo sư phải chắc ńnh nịch, cấm có bàn căi ǵ nữa và càng đào sâu lại càng thấy chí lư mới phải. Đằng này lại là ngược lại, có lắm điều cần phải giải thích đề pḥng hiểu sai?!

Hơn 10 năm trước tôi được chứng kiến một vị giáo sư có uy tín trong ngành chấm phần chuẩn bị của nghiên cứu sinh công khai trong buổi giao ban nhóm nghiên cứu. Vị giáo sư này chỉ nhận hướng dẫn cho những người khá giỏi, không nhận người trung b́nh. Nghiên cứu sinh được chấm là một anh rất khá, làm việc cứ băng băng dẫn đầu cả nhóm. Tiếc thay giáo sư với cây bút đỏ trong tay cứ liên tục gạch chéo hết trang này đến trang khác cho đến trang cuối cùng của phần chuẩn bị của anh kia, cuối cùng vị giáo sư vứt toẹt cuốn luận án xuống đất kèm theo lời b́nh gay gắt: không thể chấp nhận được, viết thế này có mà bị loại đầu nước. Về sau chúng tôi t́m hiểu ra th́ thấy anh kia luận giải khoa học mà toàn dùng ngôn ngữ văn vẻ để luận giải. Cái luận án của anh ta đầy ngôn từ bóng bẩy với lại “th́ là mà và”… đú cả. Về sau anh ấy đă sửa lại toàn bộ luận án và khi phản biện mật c̣n được vị GS phản biện khen là viết rất xuất sắc, rơ ràng, không một lỗi chính tả. Đến khi bảo vệ c̣n được đánh giá là xuất sắc nữa, cái mức rất ít người đạt được khi bảo vệ tiến sĩ. Kể lại chuyện này tôi muốn nói một điều mà như lời tổng kết ai cùng biết: “Gian nan rèn luyện mới thành công”. Thế nên với những chỗ nhận định quá phiến diện như đă nói trong nhận định của GS Hải th́ có nên gạt tất cả sang một bên không?

Ngay lúc đọc nhận định của GS Hải từ mấy hôm trước, tôi đă cảm thấy không ổn. Tôi bèn nâng máy liên lạc với một nhạc sĩ cao niên từng giữ trọng trách trong Hội Nhạc sĩ VN th́ được ông khẳng định điều băn khoăn của tôi là chính xác. Trả lời câu hỏi của tôi “GS Trần Quang Hải có phải là một nhà phê b́nh uy tín không?” th́ được trả lời “Không có ǵ để có thể gọi là một “nhà” cả. C̣n lâu lắm mới có thể tiến đến điều đó. Anh ấy chỉ là người nghiên cứu một lĩnh vực hẹp là âm nhạc dân gian thôi mà, hơn nữa đă sống ở nước ngoài nhiều năm và không am tường t́nh h́nh trong nước”. “Vậy là GS Hải chưa bao giờ được biết đến như một người phê b́nh âm nhạc cả?”. “Đúng vậy, tôi chưa được đọc bài nào của anh ấy viết cả”. Đến đây th́ tôi xin phép không đề cập thêm bất cứ luận điểm nào của GS Hải nữa, mặc dù theo tôi, vẫn có thể tham khảo được phần ông viết chi tiết về các sáng tác của các nhạc sĩ Sài G̣n trước giải phóng.

5. Thế những giải thưởng của các ca sĩ VN ở nước ngoài có phải là thành tựu giá trị? Xin thưa là thường thôi. Có lẽ bác TCK chưa rơ chứ phần lớn các giải thưởng ấy là “giải thưởng của t́nh hữu nghị” là chính chứ không có bao nhiêu chất lượng nghê thuật đâu. Như giải ở B́nh Nhưỡng đấy, mấy chục năm Triều Tiên bị cấm vận, nay mời người ta đến cho là may th́ phải trao giải thưởng chứ không th́ c̣n ai đến nữa? C̣n ở mấy nước Asean cũng vậy thôi, họ có phải là cường quốc về âm nhạc đâu, mở cuộc thi nhạc cũng giống như là cái Sea Games ấy mà, nó là cuộc chơi ở vùng trũng thôi. C̣n giải trong nước ư? Tất nhiên cũng có người phấn đấu để giành giải nhưng lâu dần cũng mất thiêng. Thậm chí có người chẳng những chả thèm đến nhận giải, c̣n chua thêm từ xa rằng “Giải này tôi nhận quá nhiều rồi, để đầy nhà chật chội lắm, giờ nhận thêm về không biết để đâu!”. Cứ từ đó mà bác suy ra xem nó giá trị ra sao nhé.

6. Câu chuyện về tứ thơ của nhà văn Trần Thị Trường có bậy bạ tục tĩu không? Không một lời bậy bạ, tục tĩu. Mà lại là chuyện nhà văn đương đại viết về một nhà văn đương đại nổi tiếng khác đấy nhé. Không hiểu sao người trong cuộc cho là b́nh thường chả có ǵ đáng bận tâm mà người ngoài cuộc cứ sôi sùng sục lên thế nhỉ? Trong khi đó, câu chuyện Trần Thị Trường kể khá hay, nêu bật cái tính tếu táo của chị và khả năng hàm dưỡng tự tu luyện cực cao của Trần Đăng Khoa. Ngoài ra người đọc c̣n thấy sự độc đáo của câu chuyện với lắm t́nh tiết đắt và ly kỳ, chắc chắn là thú vị hơn rất nhiều mớ câu hỏi của bác TCK rồi. Đây chính là một ẩn ư của câu chuyện “Chiếc điện thoại Samsung”.

Người ta nói “dâm hay không dâm là ở mắt người nh́n” khi nói về tranh khỏa thân ở Việt Nam. Nếu cứ vừa nh́n thấy khỏa thân là la lối om ṣm “Ối giời ơi, bọn mất dạy, bậy bạ tục tĩu quá” th́ e rằng có thể là người sống ở mấy thế kỷ trước vừa tỉnh dậy hoặc là đạo đức giả. Chính v́ có nhiều người suy nghĩ thiển cận như trên mà nghệ thuật đích thực ở nước ta c̣n lâu mới phát triển được. Viết đến đây tôi cứ phân vân tự hỏi không biết bác TCK đi thăm nước ngoài nh́n thấy em bé Manneken Pis cầm cu đứng tè ở thủ đô Brussells của nước Bỉ th́ có la lối om ṣm như thế không nhỉ?

6. Thế nhưng chuyện “Chiếc điện thoại Samsung” không chỉ có vậy. Nó c̣n liên quan chặt chẽ với bác TCK nữa kia. Xin hỏi bác: Điện thoại Samsung được sản xuất ở đâu nhỉ? Chắc bác sẽ trả lời: Ở Hàn Quốc chứ c̣n ở đâu nữa? Không, c̣n lâu bác ạ. Từ lâu Hàn Quốc không sản xuất những thứ vớ vẩn đó nữa. Nó được sản xuất ở Việt Nam, trong khu công nghiệp Bắc Ninh. Ở đó có nhà máy sản xuất của Samsung to tướng và hiện đang sản xuất ra 50% sản phẩm của Samsung trên thế giới. Thế tại sao lại có chuyện đó? Chính là v́ chính sách mở cửa làm bạn với tất cả các nước của chúng ta đấy. Chính v́ chính sách này mà viện trợ không hoàn lại cho VN tăng lên rất nhiều, nhất là từ Nhật Bản và Hàn Quốc. Đây là một sự uyển chuyển của lănh đạo nước ta chứ nếu cứ đ̣i bồi thường chiến tranh th́ c̣n lâu họ mới trả v́ tự ái dân tộc. Vây là chúng ta rất cởi mở, không kỳ thị dân tộc khác, cũng không kích động dân tộc. Mà có muốn kích động dân tộc cũng không làm được v́ thật là rất khó để làm điều ấy. Thế mà bác TCK lại bảo tôi có ư định kích động dân tộc qua việc nhắc đi nhắc lại chuyện mấy cô mấy cậu ca sĩ VN mặc áo lính Nam Triều Tiên. Có lẽ bác không đọc bài báo đó, v́ tác giả đă nói rơ là không hàm ư kích động dân tộc, điều này đă hẳn rồi như phân tích ở trên. Nhưng việc các cô cậu ca sĩ kia vô tư diện áo lính Nam Triều Tiên đă từng nhuốm máu người Việt ḿnh với cái đầu rỗng tuếch về lịch sử dân tộc là có thực, là điều chắc chắn. Nếu như họ tới bảo tàng chứng tích chiến tranh ở Sơn Mỹ thuộc tỉnh Quảng Ngăi th́ họ đă làm khác đi. Tôi đă đến đó 4 lần và không bao giờ quên cái cảm giác uất nghẹn khi ấy.

Việc so sánh nói chung đều khập khiễng nhưng việc so sánh chiếc nón lá Việt Nam với bộ quân phục lính Nam Triều Tiên là quá khập khiễng đến mức thô kệch, không có điểm chung nào. Chiếc nón lá VN là một vật dễ thương của phụ nữ VN và là một sản phẩm văn hóa nữa. Nó không gây nên tội lỗi ǵ để mà so sánh với bộ quân phục dính đầy máu người Việt của lính Nam Triều Tiên. Có lẽ bác không biết câu chuyện sau đây. Một đoàn làm phim đang quay ở miệt vườn đồng bằng sông Cửu Long có tốp thanh niên đóng lính Nam Triều Tiên với bộ quần áo rằn ri trên người. Bỗng nhiên một đoàn các mẹ ở đâu xông tới với đ̣n gánh lăm lăm trong tay, nện thẳng cánh các diễn viên, vừa đánh vừa khóc, cha tiên sư bố chúng mày, mày giết con bà, giờ th́ lần này bà quyết sống mái với chúng mày! Mặc dù đạo diễn đă ra sức can ngăn rằng đây chỉ là đóng phim các má ơi nhưng không làm các mẹ chùn tay, vẫn đánh tiếp. Đấy, kư ức xưa là thế, ăn sâu là thế, căm thù ngút trời là thế, mà sao bác TCK cho là chuyện chỉ như chiếc nón lá thân thương? Thật là quá hồ đồ và thiếu hiểu biết.

7. Tôi muốn kết thúc phần trả lời bằng việc đề cập đến thẩm mỹ âm nhạc mà bác TCK đă tŕnh bày. Bác cho rằng thế này: “Thẩm mỹ âm nhạc, ngoài việc đảm bảo tính kỹ thuật c̣n phải phù hợp với tâm hồn và sở thích người nghe, chủ đề sáng tác được người nghe quan tâm, phù hợp với đương đại, phù hợp với tâm tư của người Việt ta không được lỗi thời...?”. Xin thưa với bác rằng không có cái định nghĩa thẩm mỹ nào như vậy cả và nếu thẩm mỹ mà như thế th́ là chạy theo đuôi quần chúng chứ không c̣n là dẫn dắt thẩm mỹ cho quần chúng nữa rồi. Thẩm mỹ đúng đắn phải là bay lên trên tất cả, cao cả và không chiều theo thị hiếu tầm thường của người nghe. Nếu chỉ luôn luôn đoán ư người nghe thích ǵ, quan tâm cái ǵ… để nhăm nhăm chiều theo th́ chỉ là thứ nhạc rẻ tiền và vẫn đang diễn ra, đầy rẫy ở ngoài xă hội đó, cần ǵ phải có ai hướng dẫn với lại tạo dựng thẩm mỹ làm ǵ cho mệt? C̣n nói về chủ đề th́ hàng ngàn hàng vạn chủ đề trong cuộc sống đang diễn ra ngoài kia có thấy âm nhạc hiện tại động chạm đến đâu và chả nhẽ không đáng phản ánh vào tác phẩm? Chỉ loanh quanh mấy cái yêu iếc vớ vẩn với lại vài cái t́nh quê hoài cổ cũ ṃn mà là văn minh ư? Dù có nói ǵ đi nữa th́ rơ ràng thứ nhạc hiện thời khá phiến diện và xa rời cuộc sống. Rất tiếc là như vậy nhưng đó lại là sự thật.

Khi những tuyệt tác của nhân loại như Hồ Thiên Nga hay Con Đầm Pích của Traikovsky, Cây Sáo Thần của Mozart… ra đời, không ít người chê bai la ó thậm tệ. Họ cho rằng mấy cái đó không thực tế, xa lạ và chả ra làm sao cả. Thế nhưng thời gian càng lùi xa th́ những tác phẩm đó càng long lanh xứng đáng là kỳ tích nghệ thuật của nhân loại. Rất nhiều, rất nhiều ví dụ như thế. Nghệ thuật đích thực và cao cả nhiều khi chạy trước thời đại hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm và chỉ được đánh giá đúng sau đó rất nhiều năm. Người đương thời không mấy hiểu biết về hiện tượng này. Tôi thành thật khuyên bác đọc thêm rất rất nhiều nữa để có cái nh́n đúng đắn, bao quát hơn.

Thế là tôi đă trả lời những ư mà tôi cho là quan trọng nhất. Ở bất cứ chỗ nào cũng thấy bác TCK đă quá vội vàng và hết sức phiến diện đưa ra những nhận định thiếu chính xác, không thể làm căn cứ cho bất cứ kết luận nghiêm túc nào. Chính v́ thế nên tôi quyết định không làm mất th́ giờ thêm của các bác nữa. Tôi xin được dừng cuộc tranh luận với bác TCK ở đây. Ngoài ra với tư cách admin, tôi có quyền không trả lời một yêu cầu vô lư nào đó cũng như không trả lời khi nhận thấy một bài viết nào đó là vô giá trị. Tôi sẽ lên tiếng khi cảm thấy cần phải lên tiếng và ngược lại. Tôi cũng tin rằng rất nhiều bác có chung nhận định với tôi, chứ không phải diễn đàn này không có người am hiểu. Có điều các bác ấy c̣n ngại đụng chạm hoặc thấy không cần thiết phải tham gia vào, như tôi đă từng có cảm giác như vậy.

Xin cảm ơn các bác đă đọc.
Go to the top of the page
 
+Quote Post

10 Trang V  « < 6 7 8 9 10 >
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 20th September 2019 - 04:33 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France