IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

7 Trang V  « < 5 6 7  
Reply to this topicStart new topic
> Thơ văn tự sáng tác
post Jul 13 2012, 09:19 AM
Post #121



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 930
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



DIỂU NƯƠNG
(Truyện ngắn của Bằng Lăng Tím)

Lời đề từ của tác giả: “…Lang thang ở bờ suối, t́m hoài mà chẳng thấy bông Diểu Nương nào. Ôi loài hoa dành dành ngày xưa nơi đây nhiều lắm. Mỗi lần vào rừng lấy củi, hai bên bờ suối hoa nở chi chít, trắng xóa tha hồ hái. Thời gian làm đổi thay tất cả, ước chi có chuyến tàu quá khứ, tôi sẽ đi ngay sáng nay, sẽ về ga 16, kệ không cần biết có trở lại ga hiện tại được hay không. Bỗng cảm thấy cô đơn kinh khủng. Dành dành ơi, Diểu Nương ơi, em đâu rồi?...”

- Cô áo xanh ơi... Cô bán vé ơi...
- Ǵ thế anh, muộn quá rồi, sao anh lại ở đây?
- C̣n chuyến nào về quá khứ, cho xin một vé, tôi muốn đi ngay chiều nay...
- Anh muốn đi ga nào? Giờ này chỉ c̣n tàu tới ga 15, 20, 25 và 30 thôi.
- Vâng, ga nào cũng được, miễn là có. Ga 15, đúng rồi cho tôi về ga cuối...
- Anh có làm sao không đấy, làm ǵ có ga cuối. Ga 15 à? Anh nên nhớ, về ga đó là không có cơ hội trở lại hiện tại đâu, anh hiểu không? Anh không nên đi xa như vậy. Thôi anh cầm lấy vé đi, tôi cố gắng đưa anh về ga 20.
- Vâng cảm ơn cô, à ḱa tàu đă tới rồi, tôi đi nhé. Tạm biệt.

***
- Này ông bạn, ngồi xê ra một chút, chỗ rộng như vậy mà cứ sán măi vào người ta hả? Mà ông về ga nào, sao cứ ngây ra thế, bị ốm à?
- Ồ không, cảm ơn ông, tôi về ga 20. Ông lên từ ga nào vậy?
- Lên lâu rồi, ga 50, tôi sắp xuống đây. Chuyến tàu này chỉ cho phép hành khách đi không quá 20 ga. Tôi c̣n ngồi với ông 10 ga nữa. H́nh như ông có chuyện ǵ buồn lắm th́ phải, những vệt bánh xe thời gian hằn in trên mặt. Ḱa, không, ông không xóa nó được đâu, đừng cố. Khi nào về đến ga 30, hoặc xa hơn nữa, những vết nhăn này tự nó sẽ mất thôi.
- Ông am hiểu nhỉ, sao ông đi một ḿnh? Xung quanh chúng ta người chật kín mà im ắng thế, chẳng nghe thấy tiếng động ǵ cả.
- Vạn vật vốn tĩnh, động hay không th́ tự ông cảm nhận. Ông hỏi lạ thật, ông cũng đi một ḿnh đấy thôi. Tất cả chúng ta đều đi một ḿnh, trên con tàu này, mọi người đều b́nh đẳng. Đây rồi, đă đến ga 30, thôi ông ở lại, tôi xuống đây.
Khoan đă, ông c̣n chưa cho tôi biết tên, à vâng, ông Hưng, nhà ở thị xă Phúc Yên. Nhất định sẽ gặp lại. Tạm biệt. Sao nhanh thế, thoáng cái đă hết 10 ga. Con tàu thật lạ, tên các ga toàn con số. Diểu sẽ về ga thứ 20.
- Anh ơi, cho em ngồi cùng với, em vừa mới lên. Em xuống ga 20. Em chỉ đi 10 ga thôi, anh nói ǵ đi, đừng im lặng. Em sợ sự lặng im.
- Ừ, chào cô. Như vậy chúng ta sẽ xuống cùng nhau đấy. Tôi cũng sợ sự im lặng, nhưng ở đời, sự im lặng là vàng đấy cô ạ. Ngậm miệng ăn tiền, cô có thấy đúng không? Những kẻ xi xao là những kẻ dại, tôi đă rất nhiều lần nằm trong số đó. Cô sợ, tôi sợ, tất cả mọi người đều sợ. Chuyến tàu này im ắng có lẽ do vậy. Mà cô nói đi chứ, sao âm thầm thế?
- Vâng, em vẫn đang nói đấy chứ ạ, người ta nói trong im lặng, c̣n em lặng im trong nói. Đời là mớ ḅng bong, càng gỡ càng rối. Em mới đi đến ga thứ 30 thôi mà đă cảm thấy bế tắc rồi. Em muốn trở lại ga 20, em muốn lấy lại tất cả, trừ tiền, công danh, quyền chức. Tất cả mọi người về ga 20 đều mất mấy thứ ấy. Ngoài ra, chúng ta đều như nhau. Đây rồi, tàu đă đến ga 20. Anh xuống đi, cầm tay em nhé, chắc vào. Ta cứ thẳng đường mà bước.
Nhà ga 20 thật đẹp, trẻ trung đầy ước vọng. Bầu trời trong trẻo và toàn màu hồng. Những con đường trải dày hoa, thẳng tắp không lối rẽ. Ô, mái tóc của Diểu không c̣n bạc nữa, khuôn mặt, làn da cũng thế. Diểu thật đẹp trai, cả cô nữa, xinh xắn và hồn nhiên. Tuổi hai mươi mới tuyệt làm sao.
- Bây giờ anh đi đâu? Xung quanh chúng ta đẹp quá, thơ mộng quá.
- Đi đâu à, đi xem có chỗ nào đẹp hơn. Có bao giờ cô dừng lại trước cái đích mà cô đă tới không? Thế này nhé, ta về nhà của chúng ta, hẹn nhau ở đây sau khi đă chán quá khứ. Chúng ta sẽ cùng lên tàu trở lại hiện tại, cô thấy thế nào?
Cô gái mỉm cười, lặng lẽ đi về phía ánh hào quang rực rỡ. Khuôn mặt trái xoan với mái tóc dài tung bay trong gió. Bầu trời lên cao, rộng mở và thoáng đăng. Con đường thênh thang đẹp đẽ vô cùng, cái ǵ cũng phơi phới sắc hồng.
Dăy nhà sàn xưa hiện ra, bờ suối, ống bương nước đầu bản. Tiếng cười rúc rích của mấy cô gái đi làm rẫy về. Họ c̣n rất trẻ, ánh mắt, nụ cười trong trẻo:
- A anh Diểu, anh Diểu về chúng mày ơi. Con Nương đâu, ra mà đón anh Diểu.
Diểu học năm thứ 2, đúng rồi, Diểu đang hai mươi. Cả bản Sán Ĺu và hai bản nữa, chỉ có Diểu học hết cấp ba. Diểu đỗ đại học, Nương mới vào lớp mười.
Vẫn là đây cái bàn gỗ cũ kỹ này, đă bao đêm Diểu dạy Nương học. Nó được chuyển hết góc nọ sang góc kia để tránh dột mỗi khi mưa. Nhà Nương sát cạnh, ới một tiếng Diểu sang liền. Cha của Nương và Diểu mất từ hồi họ c̣n bé. Nương có một người anh bằng tuổi Diểu, nhưng vô Nam làm ăn chẳng mấy khi về. Hai mẹ con đánh vật với việc đốt nương làm rẫy, quanh năm đói nghèo.
Đêm trăng mười sáu thật đẹp, Diểu rủ Nương đi bắt cá suối. Vào mùa mưa, dưới suối nhiều cá lắm. Những con chuối, béo to như cổ chân hễ thấy ánh đèn là lao tới. Diểu chỉ cần cầm sẵn cái vợt, bắt chúng dễ như trở bàn tay. Gần sáng mang về đầy rổ cá. Hai bên ŕa suối mọc một loài hoa rất đẹp, trắng muốt, thơm ngào ngạt. Nương ngắt một nhành đưa cho Diểu bảo:
- Giá cái ǵ cũng đẹp và thơm như bông dành dành này nhỉ?
- Sao lại tên là dành dành, chả có ư nghĩa ǵ cả, ḿnh đặt cho nó cái tên khác đi. Hoa ǵ nhỉ, à, hay lấy tên hai đứa. Phải rồi hay lắm, Diểu Nương, hoa Diểu Nương. Em thấy thế nào? Em cũng lấy một nhành nhé?
- Lỡ mai này loài hoa Diểu Nương không c̣n mọc ở bờ suối nữa th́ sao?
- Không, nhất định Diểu Nương sẽ măi là Diểu Nương. Con suối này, nơi Diểu Nương sinh ra, lớn lên, là nơi chúng ta ḥ hẹn. Diểu Nương sẽ sống măi.
Diểu dắt tay Nương lần về bản theo con chạch giữa hai ruộng lúa. Ánh trăng đă mờ dần và nghiêng xuống sát dăy núi Chim. Không gian yên lặng, thanh b́nh.
Diểu đỗ đại học. Cái tin ấy loan đi nhanh chóng, cả bản kéo đến kín cả sân vườn. Ông trưởng bản tuyên bố sẽ cùng dân bản hỗ trợ hàng tháng cho Diểu ăn học. Đêm chia tay, dưới ánh lửa bập bùng trước nhà Chung, Diểu nói:
- Nhất định học xong trở về, con sẽ cùng các cô chú bác, các mế xây dựng thôn bản ngày một giàu mạnh, sẽ làm lại mái Chung này thật to. Con hứa.
- Được, chàng trai của núi rừng, hăy cố gắng học hành con nhé?


This post has been edited by Bằng lăng tím: Aug 24 2012, 05:12 PM


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 13 2012, 09:20 AM
Post #122



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 930
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



- Anh cầm lấy những thứ này, ở thành phố sẽ có lúc cần đến. Gắng giữ ǵn sức khỏe nhé anh, lúc nào rảnh hăy biên thư về cho... cho mế biết tin nha - Nương ngập ngừng trao cho Diểu chiếc ba lô, trong lỉnh khỉnh bao nhiêu thứ.
Cả bản tiễn Diểu ra tận đầu con suối, vẫy tay chào tạm biệt, Diểu mạnh chân bước băng băng qua những thửa ngô con gái xanh mướt, ḷng ngập niềm vui.
- Anh Diểu ơi, chờ em với. Anh...anh nh́n này, cầm lấy đi anh, em vừa qua suối hái anh ạ. Hoa của chúng ḿnh, Diểu Nương đấy. Em sẽ chờ anh về, Diểu Nương măi măi nở bên ḍng suối bản ta Diểu ạ.

***
- Hăy suy nghĩ kỹ, cơ hội chỉ có một. Cậu về làm ǵ cái thôn bản xa xôi ấy, nơi đó không sử dụng hết khả năng của cậu, sẽ lăng phí đi. Ở đây với tấm bằng khá, cậu sẽ được trọng dụng, sẽ có tiền, có sự thăng tiến.
Im lặng, Diểu đứng như chôn chân trước pḥng nhân sự. Những điều ông giám đốc vừa nói, không phải Diểu chưa biết. Nhưng Diểu vẫn muốn về quê, Diểu phải thực hiện lời hứa, Diểu thoáng thấy mùi hoa Diểu Nương ngàn ngạt và ánh mắt đầy hy vọng, chờ đợi của Nương...
Mấy hôm về nhà, Diểu nằm dài trên chiếc chơng tre, mế mắng yêu:
- Giàng đánh nhà anh, lớn tướng rồi mà vẫn bắt mế hầu, dậy vào ăn cơm đi. Mai con lại ra Hà Nội hử, khi nào lấy bằng th́ về luôn chứ? Con Nương nhắc anh suốt đấy, mấy hôm nay nó phải nghỉ học, bà Dếnh bị ốm nằm dưới bệnh viện huyện. Chiều nay con qua đó một tư. Để mế đi mượn cho chiếc xe đạp.
Diểu không nói ǵ, Diểu cảm thấy không đủ tự tin để gặp Nương, không đủ can đảm đối mặt với già bản, với mọi người. Diểu đă nhận lời ông giám đốc, Diểu thầm hứa rằng, sẽ kiếm lưng vốn trước khi trở về. Diểu đang rất cần tiền. Hoa và bánh mỳ, Diểu muốn cả hai. Diểu kiếm bánh mỳ trước, cái bụng đói, sao làm được việc khác?. Diểu vớ lấy ba lô rồi cắm cổ chạy một mạch ra bến xe. Diểu muốn trốn chạy, bởi mọi việc đă quyết định rồi, không thể thay đổi. Mùi hoa dành dành như đuổi theo Diểu, mơn man, lôi cuốn...
Sau những nỗ lực không mệt mỏi, Diểu được cất nhắc vào những vị trí quan trọng của công ty. Cuộc sống vàng son nơi thị thành cuốn hút Diểu. Diểu hể hả, đam mê. Mỗi lần thăng quan tiến chức, Diểu càng ham muốn, càng tự nguyện lao vào ṿng xoáy tiền bạc quyền lực. Những lần về bản Sán Ĺu thưa dần.
- Ḱa anh Diểu, lâu lắm rồi không thấy về thăm mế. Em đến đây đợi anh gần hết buổi tối, người ta bảo anh bận họp. Đây mế gửi cho anh ít đồ, mế dặn anh phải giữ ǵn sức khỏe. Anh ăn ǵ chưa, đă gần chín giờ tối rồi, tội anh quá.
- Nương, vào nhà đi. Đừng giận, tất cả những ǵ anh làm đều v́ tương lai chúng ḿnh. Em học hành thế nào rồi, vất vả không em? Nghề của em sau này ra trường khổ lắm đấy. Anh đă bảo em đừng chọn mà có nghe đâu.
- Mỗi người có một sở thích và mơ ước riêng. Chúng ta hăy tôn trọng quyền quyết định ấy, em sẽ không bao giờ hối hận v́ sự lựa chọn của ḿnh. Em vẫn măi yêu anh, cho dù cuộc đời vật đổi sao rời. Anh đợi em nhé, chỉ c̣n mấy năm nữa thôi, em ra trường, chúng ḿnh làm lễ cưới, sẽ mời cả bản đến dự. Em sẽ sinh cho anh cả đàn con đông đúc, hoa Diểu Nương của em ạ.
Diểu quên hết tất cả, Diểu ôm chặt Nương vào ḷng. Chưa bao giờ Diểu nghĩ tới người con gái khác. Đêm thành phố xi xao, càng về khuya càng im ắng. Diểu ch́m trong mùi thơm quen thuộc, ngọt ngào say đắm. Cả thế giới này góp lại cũng không đủ tiền mua bông Diểu Nương của Diểu...
- Anh chán quá khứ rồi phải không? Vậy chúng ta sẽ cùng nhau đáp chuyến tàu đi hiện tại nhé? Đấy, ở đời thường là vậy, mải mốt kiếm t́m cho bằng được, nhưng rồi lại có giữ được nó đâu? Nào anh lên tàu đi, chúng ta sẽ trở về bắt đầu từ ga 25. Lang thang ngần ấy ga là quá đủ cho hành tŕnh trở lại tuổi xanh. Chúng ta phải sống với thực tại, không thể ở đây lâu được. Ta đi thôi...
- Vâng cảm ơn cô, sao biết tôi ra đây mà chờ? Hành tŕnh đến thực tại c̣n rất dài, cô có dự định nào khi về ga cuối không?
- Mơ ước th́ nhiều mà thực hiện có được bao nhiêu, thời gian trôi nhanh lắm. Anh ngồi sát vào em đi, thế, đúng rồi, có được giây phút nào hạnh phúc, hăy tận hưởng cho bằng hết. Em sợ sự lăng phí, sợ cô đơn. H́nh như tàu đă chạy, chúng ta sắp trở lại rồi. Ga cuối mang tên hiện tại, sẽ không có số cụ thể. Nó phụ thuộc vào tuổi tác của người đó. Anh 40, c̣n em 30. Hành tŕnh trở về sẽ vất vả, nguy hiểm nữa. Nhưng chúng ta sẽ tới đích, em tin như vậy.
- Càng gần ga cuối tôi càng cảm thấy cô rất quen, trong quá khứ rơ ràng là chúng ta chưa bao giờ gặp. Sao thế nhỉ, tàu lắc mạnh quá, tôi thấy khó chịu. Cô nh́n thấy chứ, phía trước nhiều ngă ba, ngă tư quá, u ám, quanh co. Lại cả hầm hố sâu thẳm ḱa. Mà sao cô lại im lặng vậy, cô nói ǵ đi chứ?
- Sắp đến ga cuối, giờ th́ chúng ta đă nhận ra nhau. Mỗi lúc một rơ, anh phải đối mặt với hiện tại, với sự thật thôi. Ḷng tham của con người là vô đáy, cỗ máy thời gian cuốn theo tất cả. Anh tồi lắm, Diểu ạ.
- Ừ phải rồi, anh Diểu đây, th́ ra là thế, chúng ta hăy bỏ qua tất cả để làm lại từ đầu, sẽ cùng xuống ga cuối nhé, Linh?
- Không, nó hoàn toàn phụ thuộc vào yếu tố may rủi, hoặc tất cả hai chúng ta đều có cơ hội trở lại thực tại, hoặc chỉ một trong hai. Thậm chí, cả hai lại phải quay lại quá khứ. Anh thôi ư nghĩ ấy đi, giả tạo lắm. Khi hoa tàn, người ta thường cho nó vào sọt rác, con gái tuổi 30 xem như đă bắt đầu tàn.
- Em nói ǵ lạ vậy, anh yêu em. Hai năm qua mà em vẫn không tin sao, đành rằng chúng ta không thể đến với nhau bằng một cuộc hôn nhân. Nhưng hôn nhân là địa ngục, anh sợ gia đ́nh. Anh và em gặp nhau khi tất cả đă muộn. Em cũng vậy mà, chúng ta t́m đến nhau để chia sẻ, Anh măi yêu em. Anh thề.
- Đàn ông ích kỷ tham lam, cái ǵ cũng muốn. Cả thèm chóng chán. Lời thề à, em nghe không biết bao nhiêu lần. Anh hăy trả em về với gia đ́nh em, chúng ta đă vượt giới hạn, nên dừng lại trước khi quá muộn. Ḱa, sao tàu giảm tốc độ nhỉ, sắp về ga cuối rồi. Mà h́nh như nó dừng th́ phải, à không vẫn chạy, nhưng hơi chậm. Thôi anh chuẩn bị xuống đi, ta chia tay nhau từ đây nhé?
Diểu ú ớ, hai tay chới với bơi bơi. Diểu cố gọi Linh, người đàn bà theo Diểu suốt chặng hành tŕnh. Rơ ràng cô ấy xuống trước, thoáng cái mà không thấy đâu. Nhà ga lại rơi vào yên lặng, Diểu dần nhớ, đúng rồi, đêm ở Đại Lải. Linh nằm dài trên chiếc giường đệm trắng muốt, tuổi ba mươi xuân sắc. Diểu chóng thèm lại cả chán. Sau cuộc ái ân, nh́n khối thịt phây phây chềnh ềnh trên đệm, Diểu thấy ớn. Tại sao đàn ông lại nhanh chán đến vậy? Lúc gặp Linh, Diểu cố chinh phục cho bằng được, quyết làm của riêng, giờ lại muốn trút bỏ.
Đêm Đại Lải yên ả, mênh mông nước. Diểu bỗng muốn về ngay bản Sán Ĺu, muốn thoát khỏi khối thịt kia. Diểu khao khát ở măi ga 20, bên cạnh Nương.


This post has been edited by Bằng lăng tím: Aug 24 2012, 05:13 PM


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 13 2012, 09:21 AM
Post #123



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 930
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



Diểu đă cố gắng t́m người con gái đầu tiên đi qua đời Diểu, rồi tự nhiên biến mất. Diểu biết ḿnh đă phản bội, đă đi ngược với lời thề. Giữa ngă ba, Diểu đă chọn ngả rẽ rộng răi hơn. Người đàn bà làm vợ Diểu là con một vị chức sắc trong thành phố, nhờ cuộc hôn nhân này mà Diểu đă leo lên cương vị cao nhất công ty. Nhưng ở đời chả có ai cho không ai cái ǵ, khi Diểu nhận ra ḿnh là con tốt thế mạng trong cuộc cờ thất trận th́ đă muộn. Cuộc hôn nhân tan vỡ, để lại cho Diểu khoảng trống không ǵ lấp được. Lần đầu tiên Diểu khóc v́ hối hận. Diểu bỗng nhớ mế, nhớ bản Sán Ĺu và mùi hương dành dành bên bờ suối. Diểu muốn quay lại ngay nơi ấy, muốn xin lỗi tất cả. Đứa con lầm lỗi của núi rừng trở về trong bóng đêm, không c̣n ai ra đón Diểu. Diểu bảo anh lái xe dừng ở đầu bản, một ḿnh lầm lũi vào nhà. Trên giường, mế Diểu đang ốm.
- Sao về muộn thế con? Bà Dếnh mất rồi, Giàng bắt bà ấy đi rồi. Con Nương vừa trở lại cơ quan chiều nay, nó chỉ được nghỉ phép có năm ngày. Tội nghiệp con bé, bao đám dạm đều từ chối, ngoài ba mươi rồi mà vẫn chưa chịu lập gia đ́nh. Suốt ngày với công việc, sao nó yêu nghề thế không biết, ai lấy được nó thật có phúc lớn. Mế thấy có lỗi quá, giá mế được đứa con dâu tốt như thế.
Diểu bàng hoàng, mẹ Nương mất rồi ư, căn nhà sàn trống hoảnh. Diểu buồn, kư ức xa xưa dội về. H́nh ảnh Nương tê tái trong buổi gặp cuối cùng cứ ám ảnh tâm trí Diểu. Diểu thật tàn nhẫn và tham lam, không cưỡng lại được ṿng xoáy của tiền bạc công danh quyền lực. Thời gian cứ vùn vụt trôi, Diểu đi t́m Nương, khắc khoải vô vọng. Ngần ấy năm họ chưa hề gặp lại, Diểu giết thời gian vào các thú vui. Những cuộc t́nh tay ba tay tư, bao cô gái lần lượt mắc lưới. Đêm nay người đàn bà thứ en nờ đi qua đời Diểu, quằn quại, ham muốn. Nhưng Diểu vẫn buồn và cô đơn, cuộc đời thật nhạt nhẽo vô vị...
Bỗng mùi thơm thoang thoảng quen thuộc, phả vào căn pḥng. Hương Diểu Nương? Ở đây cũng có loài hoa đó sao? Bật tung cánh cửa lao ra ngoài, Diểu đi ngược chiều gió. Bên khe đồi sau nhà nghỉ, mùi thơm lan tỏa. Mấy bông dành dành yếu ớt, phất phơ dưới ánh trăng mờ nhạt. Diểu cả mừng, vội ngắt tất cả mang về pḥng. Linh ngạc nhiên, vồ lấy thú vị hít hà:
- Hoa ǵ mà thơm vậy anh, đẹp quá nhỉ, tặng em nhé?
Hoa ǵ à, nghe kể rồi đừng đ̣i ghép tên nhé, không có Diểu Linh đâu, trừ khi là người con gái đầu tiên của Diểu. Họ nằm bên nhau, tiếng máy lạnh sè sè nhè nhẹ, tràn ngập hương Diểu Nương. Trong cơn mơ, Diểu như thấy Nương nằm cạnh bên, dịu dàng đằm thắm như thủa xa xưa.
Chiều hôm sau, Diểu và Linh trở về Hà Nội. Đi được dăm cấy số, Diểu bỗng thấy ḿnh như bị nhấc bổng lên, toàn thân không trọng lượng, mùi Diểu Nương biến mất, khắp người Diểu toàn mùi máu, màu máu...

***
Pḥng hậu phẫu, mùi thuốc tẩy gia-ven nồng nặc. Màu trắng bao trùm tứ bề, cái ǵ cũng trắng. Cả nhà xúm lại bên giường bệnh của Diểu, tiếng máy thở và điện tâm đồ tít tít, rè rè đều đều. Diểu vừa trải qua ca đại phẫu thuật. Phía trên cột màn, ống dẫn truyền dịch loằng ngoằng rủ xuống cắm chặt vào tay Diểu. Bên kia, một bệnh nhân nữ ḿnh cũng cuốn đầy băng trắng. Người đàn ông đau đáu chầu chực, cạnh đó, đứa con gái ba tuổi liến láu, nó chưa thể h́nh dung được tai họa mà gia đ́nh nó đang gánh chịu, mẹ nó đang nằm bất động.
- Ai là người nhà bệnh nhân Lư A Diểu? Xin kư vào biên bản hiện trường.
Anh cảnh sát giơ ra mấy tờ giấy có h́nh kẻ vẽ ngang dọc.
“Vĩnh Phúc, ngày...tháng 3 năm 2012. Tại ngă tư Xuân Ḥa, hướng đường đi hồ Đại Lải xảy ra vụ tai nạn giao thông giữa hai xe mô tô biển kiểm soát...do ông Lư A Diểu điều khiển chở bà Lê Thị Thùy Linh với xe mô tô biển kiểm soát...do ông Hà Văn Hưng...”
Người nhà của Diểu là bà cụ mặc váy dân tộc kia. Mế Diểu đấy, đă hai tuần ngồi chầu chực, người khô đi v́ lo lắng và mất ngủ. Bà nh́n sang chiếc giường trống, nạn nhân Hưng đă xuất viện chiều qua.
Trong pḥng mổ, vị nữ bác sỹ đăm chiêu. Đă chục năm gắn bó với nghề, chứng kiến biết bao nhiêu nạn nhân tai nạn giao thông, nhưng với trường hợp này, chị không khỏi thương tâm. Một cơ thể thương tích đầy ḿnh, trắng xóa bởi các lớp băng chằng chịt. Kíp mổ đă sẵn sàng. Ba tiếng rưỡi đồng hồ trôi qua, chị bước ra, dáng điệu căng thẳng mệt mỏi... Ca phẫu thuật thành công tốt đẹp, bệnh nhân đă qua cơn nguy kịch, chị thở phào trở về pḥng kiểm tra lại hồ sơ bệnh án....
Diểu từ từ mở mắt, sao thế này, nhà ga ǵ mà lại trắng toát? Linh đâu rồi, cô ấy xuống tàu trước Diểu mà. Đảo mắt nh́n quanh, Diểu thấy mế Diểu đang chăm chú nh́n ḿnh, mấy cô y tá cùng vài người bạn, tất cả đều reo lên sung sướng khi Diểu tỉnh lại. Diểu nhận ra ḿnh đang trong viện.
Diểu nằm mơ màng, chợt thấy đôi mắt rất quen, nhưng không nhận ra bởi chiếc khẩu trang kín hai phần ba khuôn mặt. Người đó khéo léo thay băng, rửa vết thương và tiêm cho Diểu. Một cảm giác êm ái dịu nhẹ không chút đau đớn, Diểu biết người đang chăm sóc ḿnh là một bác sỹ giỏi. Đột nhiên Diểu thảng thốt bởi mùi hương quen thuộc thoang thoảng đâu đây. Diểu muốn nói mà cổ họng nghẹn lại, trời ơi ǵ thế này. Giữa bệnh viện sao lại có hoa Diểu Nương? Tươi tắn, ngan ngát. Diểu kinh ngạc, muốn bật ngay dậy lao tới khóm hoa cùng h́nh bóng quen thuộc xa xưa mà không nổi. Diểu chới với gắng sức gọi: Nương ơi...
Hôm sau, mọi người rất ngạc nhiên thấy trên giường Diểu có mấy bông dành dành xinh xắn, hương tỏa lôi cuốn. Diểu cố gắng giải thích đó là hoa Diểu Nương, mặc mọi người lắc đầu, cười Diểu. Bởi chỉ có ḿnh Diểu hiểu rơ chủ nhân của những bông hoa ấy. Diểu dáo dác, áo bờ-lu nào là Nương?

***
Một tháng sau ra viện, Diểu vội t́m Nương, t́m măi mà không thấy. Giám đốc bệnh viện cho biết, sáng nay bác sỹ Nương sẽ cùng hội chữ thập đỏ lên vùng cao làm từ thiện. Diểu buồn, lạc lơng xa vắng. Diểu tha thẩn khắp bệnh viện. Diểu đi t́m dấu vết người xưa. Ngang qua khu nhà nhân viên, Diểu bỗng sững lại: Phía ngoài ban công của một căn pḥng, có hai chậu dành dành xanh tươi với những bông hoa trắng muốt, thơm ngào ngạt đong đưa trước gió... Diểu hiểu đó là pḥng của Nương, liền lặng lẽ gắn lên đó tấm biển nhỏ đề tên: Hoa Diểu Nương.
Chợt có bóng bờ-lu trắng thấp thoáng trước lối ra cổng, h́nh như cô ấy, Diểu vội chạy theo. Mùi hương Diểu Nương cuốn lấy Diểu, dáng h́nh Nương lúc ẩn lúc hiện giữa ḍng người đông đúc. Diểu lao tới, quyết t́m cho bằng được.

Viết xong ngày 11/7/2012
BLT


This post has been edited by Bằng lăng tím: Aug 24 2012, 05:15 PM


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 13 2012, 09:23 AM
Post #124



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 930
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



GÁNH BÚN ĐẬU SAU GIẢNG ĐƯỜNG
( Truyện ngắn của Bằng Lăng Tím )

Hè vừa rồi tôi về trường cũ ôn thi cao học. Sau gần chục năm, cảnh vật cũng có nhiều thay đổi. Trường xây thêm mấy khu giảng đường mới, khó khăn lắm mới nhận ra một vài dấu vết của ngày xưa...
Cũng t́nh cờ, xuống Hà Nội lần này, tôi gặp lại người bạn thân hồi đại học. Anh tên Lường, Đào Văn Lường. Dáng to cao lực lưỡng, lại con nhà vơ thành thử Lường nhanh nhẹn hoạt bát lạ thường. Hai thằng đi với nhau thực chả ăn nhập ǵ, một th́ thấp bé như cái kẹo, một như chàng khổng lồ trong truyện cổ tích. Tôi cứ thắc mắc tại sao anh lại đâm đầu vào cái ngành sư phạm này làm ǵ. Với sức vóc và vơ nghệ cao cường như anh th́ chí ít, anh cũng theo nghề của cha là duy tŕ vơ đường nổi tiếng ở quê, hoặc trở thành vận động viên Karate đẳng cấp quốc gia, nếu không nói giật giải quốc tế. Đằng này anh lại chọn nghề dạy học, mà lại dạy văn mới thật lạ. Anh rất thích viết, nhưng tác phẩm nào cũng dở ẹc. Mỗi lần truyện của tôi được đăng báo là anh lại háo hức đón đọc. Lường hay tỉ tê với tôi để học, tôi bảo: “Cái nghề văn thời nay chỉ là thú vui thôi, không mong kiếm được cơm đâu. Hơn nữa dạy Toán hay Lư th́ dễ chứ viết văn th́ dạy thế nào được, mỗi người một cách, thích viết thế nào chả xong, đâu có khuôn mẫu ǵ”. Nghe tôi nói, Lường lại h́ hục viết.
Cái gánh bún đậu ngày xưa chúng tôi hay ăn gọi là quán bà Sánh. Tôi ăn chả hết một suất, phải thêm đậu bớt bún. C̣n Lường, nh́n cách ăn của bạn mới thèm làm sao, rất ngon, rất mau lẹ và lần nào cũng hết nhẵn. Lường bảo:
- Của chúng sinh, không được bỏ phí phải tội.
Bây giờ, quay lại trường cũ, gặp nhau, Lường không khác xưa là mấy, nghiêm nghị hơn chút, vầng trán có vẻ đăm chiêu sâu thẳm điều ǵ đó. Khi nhắc đến chuyện vợ con, Lường chỉ thở dài không nói. Lường thích độc thân.
Trưa, định rủ Lường đi ăn bún đậu nhưng anh tắt máy, đành đi một ḿnh. Tầm này đông khách, đa phần phải ngồi đợi. Bà Sánh không c̣n bán nữa, nhưng thế chỗ đó là một phụ nữ, tôi không rơ tuổi bởi lúc nào cũng đeo khẩu trang kín mặt. Tay thoăn thoắt, mắt không rời việc, đứa con gái chừng sáu bảy tuổi tíu tít chạy tới chạy lui bê bún cho khách. Chỗ ngă ba có anh xe ôm thỉnh thoảnh chạy lại, lúc xách nước khi lấy bún, tôi đoán chắc là chồng. Nh́n gia đ́nh họ tuy vất vả nhưng có vẻ hạnh phúc lắm. Đĩa bún đậu hờ hững, hôm nay thấy mệt, tôi ăn mà ḷng dạ vẩn vương đẩu đâu. Bỗng nghe tiếng xi xao, chưa kịp định thần th́ đă thấy xung quanh khách đứng hết cả dậy, ai cũng cầm lấy đĩa bún ăn dở và tản ra. Đứa con gái nhanh như chớp vơ vội ghế, c̣n cô chủ quán cuống cuồng xách hai quang gánh chạy vào ngơ nhỏ. Mấy tay trật tự viên ào tới, giằng lấy ghế từ tay con bé, miệng c̣i toe toe, mặc cho nó tội nghiệp kêu khóc van xin. Tôi liền giữ lấy một tay đeo băng đỏ mặt non choẹt và bảo:
- Này mấy anh, có biết cháu nó c̣n rất bé không?
- Ông xê ra, đừng có lôi thôi, để yên chúng tôi làm nhiệm vụ.
Nhiệm vụ, nhiệm vụ ǵ mà như cướp ban ngày thế? Tôi uất ức lên tận cổ, nh́n chục cái ghế bị vứt lên xe thùng mà vẫn chưa hiểu hành động thô lỗ của mấy tay dân pḥng. Cơn băo qua đi, tôi tiến tới dỗ dành cô bé:
- Nín đi cháu, để chú mua lại ghế khác cho nhé?



.......

This post has been edited by Bằng lăng tím: Oct 11 2012, 02:10 PM


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 11 2012, 02:11 PM
Post #125



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 930
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



Cô hàng bún đậu quảy gánh quay lại, b́nh thản như chưa có ǵ xảy ra. Chắc chuyện như thế đă thành lệ, cô không nói ǵ cứ lẳng lặng với công việc của ḿnh, tiếp tục cắt cắt pha pha. Những khách vừa đứng dậy ban năy giờ quay lại, mất ghế, họ đều ngồi xổm mà ăn. Chủ quen, khách cũng quen, c̣n tôi th́ ngơ ngác. Ngày xưa, quán bún đậu của tôi có khi nào xảy ra như thế này đâu?
Hôm sau, tôi rủ được Lường đi cùng. Tôi kể về quán bún đậu cùng cô chủ quán lúc nào cũng đeo khẩu trang, Lường tỏ ra hờ hững và bảo đă đến đây rồi. Thấy thái độ như vậy của bạn, tôi cũng không hỏi thêm, nhưng cảm thấy có ǵ đó khó hiểu ở người bạn thân lâu ngày mới gặp này.
Đang ăn, bỗng lại có tiếng xi xao, lần này không thấy cô chủ quán đứng dậy và con bé cuống cuồng vơ ghế. Tôi quay đầu lại, chợt thấy một thằng đầu trọc hếu, săm trổ đầy ḿnh chỉ mặt cô chủ quán:
- Ê người đẹp, sao cứ khất lần thế, già lừa ưa nặng, không muốn yên hả?
Đứa con gái mặt lấm lét, nh́n quanh như muốn cầu cứu. Cô chủ quán vẫn không nói ǵ, lẳng lặng vét những tờ giấy bạc nhàu nhĩ xếp lại đưa ra. Hắn giật lấy đếm đếm, rồi cau mày vứt toẹt xuống thúng bún quát:
- Con chó, mày đưa từng này mà nghe được à, ông th́ đập cho nát hết bây giờ.
Chợt Lường đứng dậy, đưa tay vượn ra vỗ vai hắn và nói nhỏ:
- Này ông bạn, ông đang diễn cái tṛ quái gở ǵ vậy?
Hết sức ngạc nhiên, hắn quờ tay vơ ống đũa ném thẳng vào mặt Lường, mắt trợn lên toàn ḷng trắng, hàm răng sám ngoét nom phát khiếp. Hắn dằn giọng:
- Thằng chó, mày biết bố mày là ai không mà dám to gan?
Bị xúc phạm, mặt Lường đỏ gay. Lường tức giận một tay gạt ống đũa, tay kia giáng xuống. Tên đầu trọc không kịp tránh, bị dính nguyên một cái tát nảy lửa của Lường, ngă dúi dụi vào thúng bún. Hắn lồm cồm ḅ dậy nghiến răng:
- Con chó to gan thật, muốn chết đây. Đă ngu lại đá lưỡi vào cầu ch́ à?
Nói rồi hắn chạy đến chiếc xe máy trước mặt, mở yên rút ra vật ǵ đó sáng loáng nhằm đầu Lường lướt tới. Thấy thế tôi hoảng hốt hét lên:
- Cẩn thận nó có dao.
Mọi người sợ hăi chạy tán loạn, Lường vẫn b́nh tĩnh, lần này anh tiến lên, không đợi thằng bặm trợn vung dao, anh tung một cước nhằm hạ bộ đá tới, đối thủ không kịp phản ứng, người cong như con tôm luộc lăn lộn dưới đất.
- Mày khôn hồn th́ cút ngay, đừng để tao thấy mặt - Lường quát.
Hắn lồm cồm ḅ dậy không dám cất tiếng, rồi rồ ga biến đi rất nhanh. Tôi vội chạy lại giúp cô chủ quán thu dọn đồ đạc, con bé mếu máo bảo:
- Tháng nào cũng thế, nếu mẹ cháu không đưa sẽ bị đập hết đồ đạc.
Một chị hàng bún khác cũng xen vào, giọng đầy phẫn nộ và lo lắng:
- Hai chú ạ, thằng đầu gấu này ác lắm, ở đây ai cũng phải làm luật hết, nếu không th́ đừng đ̣i yên ổn. Chốc nữa thế nào nó cũng quay lại đấy.
Chị vừa dứt lời, từ đằng góc phố đă thấy tiếng xe máy gầm rú, một chiếc kẹp ba ầm ầm lao tới. Tất cả sợ hăi la hét, tôi vội kêu:
- Chạy mau, nguy hiểm quá. Lường ơi.
Lường lùi lại, liếc thấy có chiếc ghế băng của quán nước bên cạnh, Lường vớ lấy thủ thế. Ba thằng, thằng nào cũng dao phớ côn gậy, mặt mũi nom chết khiếp. Gă bị đánh chảy máu mồm ban năy chỉ tay về phía Lường bảo:
- Chính thằng chó đó, mày muốn chết, hôm nay bọn bố mày cho chết.
Cả lũ lao vào Lường, dao phớ vung lên sáng loáng.
Lường hét lên, tiếng hét dữ dội khủng khiếp. Tôi chợt nhớ h́nh như đă nghe tự bao giờ, phải rồi, đó là lần cắm trại giao lưu văn nghệ với mấy trường đại học trước khi bảo vệ luận văn tốt nghiệp.
Đêm lửa trại thật vui, Thúy xinh đẹp diễm kiều trong bộ váy Thái trên sân khấu, giọng hát mượt mà ngây ngất. Lường thổi sáo say sưa, tôi mải miết đàn. Ở trường, mọi người phát ghen với Lường v́ chiếm được trái tim hoa khôi khoa Ngữ Văn. Trông họ đẹp đôi, cứ như sinh ra là của nhau vậy. Lường quê ở Sơn La, c̣n Thúy, một liền chị xứ Kinh Bắc nổi tiếng bởi các làn điệu Quan họ. T́nh yêu vượt thời gian, bất chấp khoảng cách. Giá đừng có ngày tốt nghiệp, giá chương tŕnh đại học không bao giờ kết thúc, họ sẽ măi bên nhau, đẹp như tuổi thanh xuân, không ǵ ngăn cản nổi.
Chương tŕnh ca nhạc kết thúc bằng tiết mục múa sạp Tây Bắc, rộn ràng vui tươi cùng tiếng khèn như giục giă. Tôi bỗng không thấy Lường và Thúy, họ đă lẳng lặng rời cuộc vui. Đằng sau trường là cánh đồng Đồng Xa, xung quanh yên ả. Họ t́m đến chỗ quen thuộc, đă bao lần nơi bờ mương này chứng kiến đôi bạn trẻ âu yếm, t́nh tự bên nhau. Đêm nay, ánh trăng cuối tháng mờ nhạt, chỉ c̣n nghe tiếng ếch và giun dế kêu lúc gần lúc xa. Bất giác Lường ghé sát vào vai Thúy thủ thỉ “Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng/ Tre non đủ lá đan sàng nên chăng?” Thúy cười: “Tre non vừa thoát tuổi măng/ Cần sàng chàng cứ chặt phăng đem về” Lường ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của Thúy, dưới ánh trăng trông nàng như một thiên thần. Cái mềm mại nóng bỏng ấy, càng ngày càng sát vào người Lường. Gió đâu đó thoảng lại vô thức cởi bỏ tất cả, giục giă mời mọc. Lường ch́m đi, cảm giác bồng bềnh như lạc vào xứ Đào Nguyên...
Khi Lường đưa Thúy về trại, cả bọn nháo nhào tra hỏi. Bữa liên hoan dă chiến được dọn ra ngay trong lán trại chỉ huy. Con trai Sơn La uống thật giỏi, con gái xứ Kinh Bắc cũng thật tài. Đêm về khuya, tất cả say mềm, ch́m vào giấc ngủ. Phía bên ngoài thỉnh thoảng vọng lại tiếng đàn hát, tiếng sáo gọi bạn.
Gần sáng Lường tỉnh dậy, bụng thoảng hơi men, cồn cào. Nh́n quanh không thấy Thúy đâu, những tay kỳ phùng địch thủ trong trận rượu đêm qua vẫn đang ngủ say như chết. Lường đứng dậy lững thững đi t́m Thúy, chạy quanh các trại, đèn đă tắt, mọi người vẫn ngủ. Trời đă bắt đầu sáng, phía đằng Đông hiện ra một quầng hồng nhạt, không gian rơ dần. Chợt Lường đứng sững lại trước một mái trại nhỏ rồi một tiếng hét khủng khiếp vang lên. Không ai ngăn được Lường, đất trời như có động. Lường như kẻ điên gạt mọi người lao tới... Trước mắt Lường, Thúy nằm trọn trong ṿng tay của một chàng trai khác, đó là Sinh, cậu sinh viên khoa Toán, cũng là một kẻ si t́nh, theo đuổi Thúy từ năm thứ hai. Cả hai choàng tỉnh, ngơ ngác nh́n nhau không biết chuyện ǵ đă xảy ra. Lường nghiến răng, tay nắm chặt, rồi hét thêm một tiếng nữa và quay mặt bỏ đi mặc Thúy kêu khóc c̣n Sinh đứng há hốc mồm...
Và hôm nay, tôi lại nghe tiếng thét ấy. Tiếng thét đầy uy lực, mạnh mẽ khiến thằng dẫn đầu phải lui bước. Nhưng hai thằng c̣n lại vẫn nhào lên, nhanh như cắt, Lường múa tít chiếc ghế băng. Dao, gậy văng ra tứ tung, một thằng dính đ̣n ôm đầu lăn lộn, được một lát nó lại chồm dậy lao vào. Bỗng chiếc ghế găy, Lường vứt luôn hai đầu ghế, nhảy ra giữa, múa một vài đường quyền điêu nghệ. Ba tên đầu gấu cũng chẳng vừa, chúng xúm lại, vây chặt Lường vào giữa. Đứa


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 11 2012, 02:12 PM
Post #126



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 930
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



đâm, đứa chém, đứa quật. Mắt Lường vầy đỏ, mặt Lường chau lại, cơn giận bốc lên ngùn ngụt. Từng thằng lần lượt quằn quại dưới chân Lường. Khi c̣n một tên, thấy Lường lừ lừ tiến tới, sợ quá nó buông hết vũ khí, quay đầu định chạy. Lường khẽ rít lên: “Đứng lại”. Cả bọn run lập cập ḅ lê lết đến chân Lường van xin rối rít, lạy như tế sao. Lường chỉ tay vào bọn chúng quát:
- Từ nay, tao c̣n thấy chúng mày lảng vảng ở đây th́ đừng có trách.
Nói xong, Lường đến bên chiếc xe máy của đám đầu gấu, rắc một cái, một mảng yếm lớn vỡ ra, Lường bóp vụn rồi vứt xuống đất. Mọi người chưa hiểu ư ra sao th́ cả đám lâu nhâu đă mất dạng. Vừa lúc đó có tiếng c̣i hụ xe cảnh sát ập đến, mấy chú công an xuống xe hướng về Lường hất hàm:
- Có việc ǵ vậy? Sao máu me, nhựa yếm vương văi thế này?
Lường b́nh thản cười bảo:
- Có ǵ đâu anh, vừa xảy ra vụ va chạm xe máy, nhưng họ tự dàn xếp và đi rồi.
Chú công an đứng tuổi nh́n quanh, nghắm nghía một hồi, thấy hiện trường đúng như một vụ tai nạn giao thông, liền ra hiệu cho đồng đội lên xe. Khu đường sau giảng đường trở nên yên b́nh. Mấy quán bún đậu và hàng nước mở hàng trở lại, ai cũng tấm tắc khen và thán phục Lường.

***
Về pḥng trọ, tôi ngưỡng mộ hỏi Lường:
- Cậu tài thật đấy, nhưng sao hôm nay lại giận dữ đến vậy?
Lường châm điếu thuốc ph́ phèo cười bảo:
- Tính ḿnh vẫn thế, cứ thấy bất b́nh là bụng lại sôi lên, không chịu được, mà cậu không thấy có ǵ lạ ở quán bún đậu sao, không nhận ra ai à?
Tôi ṭ ṃ định hỏi, nhưng chợt thấy Lường nh́n về phía lối ra cánh đồng Đồng Xa, nơi ấy bây giờ đă thành khu dân cư đông đúc với dáng vẻ bâng khuâng th́ lại thôi. Tôi lái ra chuyện khác:
- Cậu vẫn c̣n yêu Thúy phải không? Thế sau ngày ấy, hai người thế nào?
Lường nắm chặt tay, mắt hơi nhíu lại:
- Đừng nhắc tới con người phản bội ấy nữa, đàn bà thời nay khó tin lắm. Cái miệng nó nói yêu ḿnh mà cái bụng nó lại hướng tới kẻ khác.
- Nhưng rút cục, giữa cậu và Thúy, bây giờ ra sao, cậu có t́m cô ấy?
- T́m, nhưng để làm ǵ? Mà những kẻ phản bội đều có kết quả tồi tệ. Tay Sinh ra trường không xin được việc, bây giờ theo ông bố vợ hành nghề mổ lợn. C̣n Thúy, chắc cậu đă biết rơ rồi c̣n ǵ?
- Sao cậu cực đoan thế, nàng ấy bây giờ dạy ở đâu?
- Dạy ở đâu ư? Cậu ngờ nghệch quá, vẫn không nhận ra à, cái cô nàng bán bún đậu đó, Thúy đấy. Chiếc khẩu trang chỉ che được mặt đâu che được tâm can?
Tôi kinh ngạc bật lên:
- Cái ǵ, là Thúy? Trời ơi. Cậu để sự hiểu lầm đi quá xa rồi, cũng bởi cái tính bảo thủ kiêu ngạo của cậu đấy. Thúy vô tội, cô ấy không có lỗi ǵ cả. Đêm trại liên hoan, Thúy say, cậu say và Sinh cũng say. Chính mắt ḿnh nh́n thấy bọn con trai khiêng Sinh vào trại Thúy, thực ra chúng cũng chỉ trêu cậu thôi, chứ có ác ư ǵ đâu, nào ngờ lại trầm trọng như vậy. Sau ngày đó, mấy lần ḿnh và mọi người đều muốn thanh minh cho Thúy, nhưng cậu có để cho ai giải thích đâu?
Lường tṛn xoe mắt, rồi bỗng lao nhanh ra cửa. Tôi chỉ kịp gọi với theo:
- Lường, cậu làm sao thế, đêm khuya thế này...?
Mấy hôm tiếp theo vẫn không thấy Lường quay lại, gọi toàn tắt máy. Một ḿnh lang thang qua cổng sau giảng đường, thật ngạc nhiên, chỗ quen thuộc mọi hôm, cô hàng bún đậu đeo khẩu trang được thay thế bằng quán chè bưởi An Giang. Đang nh́n trước ngó quanh th́ bác hàng nước bên cạnh bảo:
- T́m cô hàng bún đậu hả, mẹ con cô ấy đă về quê, từ nay không bán nữa đâu.
Tôi hơi sững người, bác hàng nước lại bảo:
- Đầu giờ chiều hôm qua, mẹ con cô ấy ra chào mọi người, nói sẽ không ở đây nữa. Hai anh em họ tốt nghiệp về quê kiếm việc rồi.
Ô, thế ra người đàn ông chạy xe ôm hay đứng ở ngă ba này không phải chồng cô ấy ư, là anh trai? Tôi chả hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao cả.
Khuya hôm sau, Lường ṃ về pḥng trọ miệng sặc sụa mùi rượu. Tôi lặng lẽ lấy khăn lau mặt cho bạn và để mặc cho Lường nằm yên. Nhưng Lường vẫn tỉnh, Lường không say. Đột nhiên Lường bảo tôi:
- Tôi là kẻ chả ra ǵ Học ạ. Gặp Thúy, cứ nghĩ đó là cái giá phải trả của kẻ phản bội. Giờ hiểu ra th́ đă muộn, Thúy không tha thứ, cô ấy bỏ đi rồi...
Lường cho biết mấy hôm nay t́m Thúy, Lường đă biết toàn bộ sự thật. Sau ngày chia tay ra trường, Lường bỏ mặc Thúy trong tuyệt vọng, không nghe bất cứ một lời thanh minh nào. Trong ḷng Lường chỉ duy nhất một ư nghĩ rằng Thúy đă phản bội Lường. Lường đâu biết rằng, Thúy đă âm thầm chịu đựng, đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Một ḿnh nuôi con, bố mẹ suốt ngày ch́ chiết. Thúy chỉ c̣n người anh cả là thông cảm và cùng Thúy vượt qua khó khăn. Tấm bằng Sư phạm loại khá vẫn không giúp Thúy xin được việc, đành lăn lộn với cuộc sống bằng đủ thứ nghề. Khi giọt máu của Lường lên ba, hai anh em ra Hà Nội học thêm ngoại ngữ. Thúy bán bún đậu, anh Thúy chạy xe ôm, tối lên giảng đường. Thỉnh thoảng gửi tiền về cho ông bà ngoại nuôi cháu. Mỗi kỳ nghỉ hè, Thúy lại cho con ra Hà Nội với ḿnh. Lúc Lường t́m đến, họ nhất quyết từ chối lời cầu khẩn hối lỗi của Lường...
Lường nói với tôi, muốn tạ lỗi với cô ấy bằng quăng đường c̣n lại. Lường sẽ dành tất cả những ǵ tốt nhất có thể để chăm sóc mẹ con Thúy. Với điều kiện hiện nay, Lường có thể giúp Thúy quay lại với nghề dạy học. Sẽ không bao giờ Lường mắc sai lầm thêm nữa...

***
Sáng hôm sau, tôi cùng Lường ra bến xe buưt để đi Nội Duệ. Nhất định phải gặp lại Thúy, tôi sẵn sàng làm chất xúc tác vun vén cho hai người. Được động viên khích lệ, Lường cũng phấn chấn, đôi mắt chứa đầy hy vọng. Hành khách đông nghẹn, nắng sớm mai cao dần lên, bầu trời quang đăng không gợn mây. Chiếc xe mang số hiệu 54 Long Biên - Bắc Ninh từ từ vào bến, tôi cùng Lường vội bước lên, trong ḷng trào dâng một cảm xúc khó tả. Bất giác trước mắt tôi hiện lên h́nh ảnh đôi uyên ương Lường - Thúy xúng xính bên nhau trong ngày cưới. Tiếng nhạc, tiếng hát Quan họ rộn ràng thanh thoát, quan viên hai họ tất bật, gương mặt đôi bạn rạng ngời nh́n nhau hạnh phúc...

Viết xong ngày 3.10.2012
BLT


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 24 2012, 10:43 PM
Post #127



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 930
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



Thật bất ngờ truyện GBĐSGĐ của BLT lại được đăng trên Yume.vn

Gánh bún đậu sau giảng đường - YuMe http://yume.vn/news/sang-tac/truyen-ngan-t...g.35A9D8D9.html

This post has been edited by Bằng lăng tím: Oct 24 2012, 10:44 PM


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 26 2012, 09:25 AM
Post #128



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 560
Thank(s): 104
Joined: 07-06-09
Member No.: 7,269



Hay quá BLT ạ. Cứ viết cho nhiều nhé .
ZZ thỉnh thoảng cũng zở zói ra viết (đa phân fkhông đăng ,hoặc có đăng th́ tạp chí xa).

Bà con vào xem cái này nhé.Đây là "quà" 8-3 tặng bà xă (năm nay tớ không hoa hoét ǵ đâu mà vợ vẫn phải chịu). Bọn trẻ nó xin đang măi nên lại cho.

http://atv.vn/nha-to/tin-tuc/woman-2-0.html

ZZ


Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 27 2012, 07:20 PM
Post #129



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 930
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



QUOTE (zonzon507 @ Oct 26 2012, 09:25 AM) *
Hay quá BLT ạ. Cứ viết cho nhiều nhé .
ZZ thỉnh thoảng cũng zở zói ra viết (đa phân fkhông đăng ,hoặc có đăng th́ tạp chí xa).

Bà con vào xem cái này nhé.Đây là "quà" 8-3 tặng bà xă (năm nay tớ không hoa hoét ǵ đâu mà vợ vẫn phải chịu). Bọn trẻ nó xin đang măi nên lại cho.

http://atv.vn/nha-to/tin-tuc/woman-2-0.html

ZZ


Vâng cám ơn bác đă nhớ tới em và đọc truyện của em. Chúc bác mạnh khoẻ và sức viết dồi dào, cống hiến nhiều hơn nữa cho diễn đàn NCM.


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Nov 21 2012, 01:15 PM
Post #130



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 930
Thank(s): 11
Joined: 24-03-10
Member No.: 11,566



Bà kon vào và đọc tiếp nhé, thanks.

LÚA ĐẾN NGÀY SẼ CHÍN

http://yume.vn/news/sang-tac/truyen-ngan-t...A9E773.htm
l

This post has been edited by Bằng lăng tím: Nov 21 2012, 01:17 PM


--------------------


Cổng trường xưa hoa Tigôn vẫn nở
Lặng lẽ Bằng lăng tím gốc đợi chờ
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 20 2013, 11:30 PM
Post #131



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 51
Thank(s): 0
Joined: 16-02-13
Member No.: 25,965



Bằng Lăng Tím viết hay quá smile.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post

7 Trang V  « < 5 6 7
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 23rd May 2013 - 08:03 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France