IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

 
Reply to this topicStart new topic
> Hà Nội tháng Chạp năm 1972
post Dec 16 2007, 11:04 AM
Post #1



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 227
Thank(s): 28
Joined: 04-06-07
From: Hanoi
Member No.: 20



Nhân kỷ niệm 35 năm chiến thắng "Điện Biên Phủ trên không", hôm nay tôi sẽ up lên đây bút kư của Lê Văn Vọng về những ngày tháng lịch sử này. Nguồn được lấy từ báo An ninh thủ đô, đọc hay cực kỳ.
Kỳ 1: Lấy thịt đè người

(ANTĐ) - Hà Nội, những ngày tháng chạp năm 2007, thành phố như bức tranh với những mảng màu phong phú, hấp dẫn. Từ nội thành tràn ra năm cửa ô, bên cạnh nét cổ kính và thâm nghiêm của Thăng Long xưa, ở đâu ta cũng bắt gặp những công tŕnh mới.

Những khu nhà đang lên tầng, đêm đêm ánh đèn cần cẩu ḥa lẫn ánh sao trời. Những khách sạn, khu đô thị mới đẹp, trẻ trung, bề thế. Những nhà máy hiện đại, khu công nghiệp sản xuất hàng xuất khẩu. Những khu phố sầm uất, những con đường rợp bóng cây xanh… Tất cả làm cho gương mặt vốn trầm tĩnh của Hà Nội càng thêm rực rỡ, sinh động.

Đi t́m trầm tích

Người Hà Nội vốn không ưa ru ḿnh trong hào quang chiến thắng cũng như dân tộc này biết khép lại quá khứ - xây dựng và hy vọng vào tương lai. Những dấu tích đổ nát và cả chiến công oai hùng ngày ấy đă nhường chỗ cho cuộc sống b́nh yên và gương mặt khang trang tươi tắn của Hà Nội hôm nay. Bởi thế đi t́m “dáng đứng” của một cuộc chiến đấu đă lùi sâu vào quá khứ 35 năm quả là điều không mấy dễ dàng.

Ở một góc khuôn viên Bảo tàng Quân chủng Pḥng không - Không quân, tôi nhận ra một cảnh tượng khá lư thú; trên đám đất không rộng lắm, xác chiếc máy bay B52 đầu tiên bị tên lửa ta bắn hạ trên bầu trời Hà Nội trong cuộc đọ sức 12 ngày đêm năm ấy. Những mảng vỡ cháy nham nhở, xếp ngổn ngang, kỳ dị như bộ xương quái vật thời tiền sử. Những ḍng chữ và cái biểu tượng về con “át chủ bài” mang đặc phong cách Mỹ, nằm bẹp hoen gỉ lấp ló như cố t́nh tránh trốn người đời. Gần đấy là bệ phóng tên lửa, chiếc cung thần của chàng Thạch Sanh xưa đă phóng quả đạn thiêu cháy nó, là đài rađa đă phát hiện tốp B52 đầu tiên lẻn vào đánh phá Hà Nội…

Từ những địa điểm khác nhau chúng được đưa về đây làm vật chứng lịch sử. Một cuộc gặp gỡ đầy thú vị giữa người chiến thắng, kẻ chiến bại, giữa sức mạnh văn hóa truyền thống phương Đông và kỹ thuật chiến tranh hiện đại Mỹ.

Bên kia hàng rào thấp là con đường Trường Chinh nhộn nhịp, là cuộc sống sôi động của Hà Nội không ngừng đổi mới. Trong ḍng người xe với đủ các gương mặt, lứa tuổi, vị thế xă hội ấy có ai biết nơi đây vẫn lưu giữ một “con mắt thần”, một “tấm chắn” đă bảo vệ hữu hiệu Hà Nội trong 12 ngày đêm khói lửa? Và có ai biết người Hà Nội hào hoa thanh lịch đă đập nát ư chí điên rồ của đế quốc Mỹ trong cuộc đọ sức trên vùng trời Thăng Long như thế nào? Đó là trầm tích mà người Hà Nội đă làm nên trong trận “Điện Biên Phủ trên không” - tháng 12 - 1972.

Sau nhiều năm theo đuổi cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam nước ta, đế quốc Mỹ liên tiếp vấp phải thất bại, Nixon - vị tổng thống “khát vọng chiến tranh” của nước Mỹ, một mặt muốn rút chân ra khỏi vũng bùn ô nhục, mặt khác lại muốn duy tŕ chế độ bù nh́n Sài G̣n.

Tháng 4-1972, sau một thời gian tạm ngừng, Mỹ ném bom trở lại miền Bắc nước ta, chiến dịch mang tên Linebaker I. Mục tiêu là đánh phá các chân hàng và các trục đường giao thông huyết mạch, trọng điểm vùng khu IV cũ, ngăn chặn việc tiếp tế cho chiến trường miền Nam. Cái giá chúng phải trả cho âm mưu này quá đắt. Hàng ngh́n máy bay chiến thuật đă bị bắn cháy, hàng trăm phi công bị bắt sống, hoặc bị tiêu diệt. Và ḍng máu nóng nối liền hậu phương với tiền tuyến chưa một ngày ngừng chảy.

Hội nghị Paris kéo dài nhiều tháng mà vẫn không đi đến một giải pháp ḥa b́nh cho cuộc chiến tranh Việt Nam.

Một tháng trước ngày nước Mỹ tiến hành bầu Tổng thống nhiệm kỳ 1973–1977, hai phái đoàn đàm phán Việt – Mỹ ở Hội nghị Paris đă nhất trí về mọi điều khoản cho một Hiệp định ḥa b́nh sẽ được kư tắt tại Hà Nội vào ngày 19-10-1972 và sau đó kư chính thức tại Paris ngày 31-10-1972.


Tṛ lật lọng trơ trẽn

Thế nhưng ngay sau khi thắng cử, Nixon liền trở mặt. Tất cả những lời lẽ cam kết được ông ta tung ra trong cuộc tranh cử, nào là “ḥa b́nh trong tầm tay”, “một giải pháp ḥa b́nh đă có”, v.v… đă bị chính Nixon nuốt trôi. Sự giả dối của Nixon c̣n bị nhân dân Mỹ lật tẩy sau đó vài tháng trong vụ án đáng xấu hổ Watergate, Nixon phải từ chức. Quay lại với thời điểm tháng 12-1972.

Trưởng phái đoàn đàm phán Mỹ, Kissinger, sau khi bàn bạc, thảo luận với Nixon, từ Nhà trắng bay tới, đ̣i chúng ta phải thay đổi tới 126 điểm. Có ai biết đằng sau cái tṛ lật lọng trơ trẽn này, Nixon nuôi hy vọng chiến thắng bằng bom đạn. Tất cả những ǵ Kissinger co kéo ở bàn đàm phán, mềm mỏng và cứng rắn, cứng rắn rồi mềm mỏng, hoặc bằng thủ đoạn mồi chài qua trung gian chẳng thành th́ bom B52 sẽ hỗ trợ. Đó là triết lư của kẻ chuyên lấy thịt đè người.

Trước khi tiến hành chiến dịch dùng B52 ồ ạt ném bom Hà Nội, Hải Pḥng, Mỹ đă mở một đợt đánh phá dữ dội các chân hàng và các tuyến giao thông khu vực Tân Kỳ, Đô Lương (Nghệ An). Đó là nước cờ thăm ḍ cuối cùng với hai mục đích: Cắt đứt sự chi viện từ hậu phương cho chiến trường miền Nam, làm suy yếu sự tấn công mùa khô của quân giải phóng và kéo lực lượng pḥng không ở địa bàn Hà Nội vào đây. Riêng tháng 11-1972, Mỹ đă sử dụng 1.213 lần chiếc B52 đánh phá Khu 4.

Khi đă rời khỏi chiếc ghế Tổng thống, Nixon viết trong hồi kư: “Ngày 14-12-1972, tôi ra lệnh tiếp tục thả ḿn cảng Hải Pḥng và tiến công bằng B52 vào khu vực Hà Nội, Hải Pḥng. Ba ngày sau lệnh có hiệu lực. Đây là quyết định khó khăn nhất của tôi trong cuộc chiến tranh này”.

Cái mà Nixon gọi là “quyết định khó khăn nhất” là chiến dịch Linebaker II, cuộc tập kích chiến lược bằng B52 vào Hà Nội, Hải Pḥng. Bằng tính toán này, Nixon nghĩ rằng sẽ “san bằng Hà Nội” trong ba tuần lễ, tạo nên một “cú sốc ồ ạt, bất ngờ nhất”, đẩy dân chúng tới chỗ hoang mang sợ hăi, tạo “sức ép từ bên trong” đ̣i Chính phủ Việt Nam phải chấp nhận những đ̣i hỏi của Mỹ. Với cách nghĩ ấy, quả thực kẻ cầm đầu bộ máy chiến tranh Mỹ không hiểu ǵ về con người Việt Nam, nhân dân Việt Nam. Trong lịch sử chống giặc giữ nước của chúng ta, nhiều kẻ thù đă chuốc lấy thất bại v́ sự tính toán sai lầm như vậy và lần này Nixon cũng không thoát khỏi vết xe đổ.

Ngày 18-12-1972, phái đoàn đàm phán ta từ Paris về đến Hà Nội, trước đó mấy tiếng đồng hồ những chiếc B52 mang đầy bom cũng được lệnh cất cánh từ căn cứ Anderson trên đảo Guam. Khi cố vấn Lê Đức Thọ vừa về tới nhà, chưa kịp nghỉ ngơi sau chặng bay dài mệt mỏi và sự căng thẳng trong cuộc ḥa đàm th́ những trái bom B52 độc ác đă rơi xuống Hà Nội. Chiếc máy bay chở ông - HB.195 đậu vừa yên chỗ ở sân bay Gia Lâm được vài giờ đă bị một quả bom làm hỏng.

Kỳ 2: Vỏ quưt dày có móng tay nhọn

(ANTĐ) - 35 năm trôi qua, giờ đây nh́n lại sự kiện trên có người cho rằng chúng ta đă bị bất ngờ về chiến lược trong chiến dịch 12 ngày đêm năm ấy. Câu trả lời xin dành cho lịch sử, lịch sử bao giờ cũng trung thực.

Nhưng cũng xin nói rằng năm 1962. Hai năm trước khi, những cái đầu nóng trong giới lănh đạo nước Mỹ tiến hành cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc với việc gây nên “Sự kiện Vịnh Bắc bộ” (5-8-1964), Bác Hồ đă cảnh báo thảm họa B52 với đồng chí Tư lệnh Pḥng không – Không quân. Thượng tướng Phùng Thế Tài – Nguyên Tư lệnh Pḥng không – Không quân kể:

- Hồi đó trong một lần làm việc với tôi, Bác hỏi: “Chú đă biết ǵ về B52 chưa? Trong khi tôi chưa biết trả lời ra sao th́ Bác lại nói: “Nói thế thôi chứ, chú có biết cũng chưa làm ǵ được nó. Nó bay cao trên 10 cây số, mà trong tay chú hiện nay chỉ có pháo cao xạ thôi…”.

Năm năm sau, ngày 18-9-1967, khi cuộc chiến tranh bằng không quân của Mỹ lan ra miền Bắc đang thời kỳ cao điểm, Bác lại nhắc ông: “Sớm muộn rồi đế quốc Mỹ sẽ đưa B52 ra đánh Hà Nội rồi có thua nó mới chịu thua. Chú nhớ là trước khi thua ở Triều Tiên, Mỹ đă hủy diệt B́nh Nhưỡng. ở Việt Nam Mỹ sẽ nhất định thua, nhưng nó chỉ chịu thua khi thua trên bầu trời Hà Nội”.

Như vậy để bước vào cuộc đọ sức 12 ngày đêm trên không, Bác Hồ, nhà chiến lược thiên tài đă dành cho các chiến sĩ Pḥng không bảo vệ Hà Nội hơn 5 năm suy nghĩ, chuẩn bị. Từ việc trang bị vũ khí, khí tài, cho đến trang bị kiến thức khoa học, kinh nghiệm kỹ chiến thuật chiến đấu.

Cũng cần phải nhắc lại rằng sau lần nhắc nhở năm 1967 của Bác, Hà Nội đă chuẩn bị kỹ càng phương án đánh B52. Trong thời điểm tháng 10 và 11-1967, lực lượng pḥng không Hà Nội có 3 sư đoàn pháo cao xạ, từ 4 đến 7 trung đoàn tên lửa (167 bệ phóng).

Hệ thống pḥng thủ này có đủ khả năng đánh tan kẻ địch khi chúng định tấn công Hà Nội từ bất cứ hướng nào, với quy mô ra sao. Tháng 1-1969 Bộ Tham mưu Quân chủng Pḥng không - Không quân đă bắt tay vào việc biên soạn tài liệu “Dự thảo cách đánh máy bay B52”. ở các đơn vị rađa cũng tiến hành nhiều đợt huấn luyện hướng dẫn cách phát hiện B52 dưới các dạng nhiễu.

B52 là một trong bộ ba vũ khí chiến lược mà Mỹ vẫn coi như một thứ bảo bối dùng răn đe đối phương, gồm: Tên lửa hạt nhân, tàu ngầm nguyên tử và siêu pháo đài bay B52. Mỗi máy bay B52 trang bị 15 máy gây nhiễu tích cực, 2 máy gây nhiễu tiêu cực bằng sợi chỉ kim loại.

Một máy bay B52 chở khoảng 27 tấn bom. Thời điểm ấy nước Mỹ có chừng 450 chiếc B52. Trước đó trong nhiều lần đánh phá Vĩnh Linh, Mỹ đă dùng tới loại máy bay này. Để có tài liệu và kinh nghiệm thực tiễn đánh B52, giữa năm 1966 theo chỉ lệnh của trên nhiều đơn vị tên lửa, rađa với khí tài cồng kềnh phức tạp đă vượt qua hàng trăm cây số vào tận Vĩnh Linh nhận diện “siêu pháo đài bay Mỹ”.

Chỉ nói riêng việc di chuyển các khí tài trong đội h́nh hàng chục cây số qua chặng đường dài, các trọng điểm máy bay địch đánh phá ngày đêm đă là một kỳ tích. Với tinh thần quyết chiến và t́nh yêu Thủ đô Hà Nội lại được nhân dân các địa phương giúp đỡ chở che, các chiến sĩ ta đă tới đích kịp thời gian triển khai chiến đấu.

Lúc đầu nhiều trận đánh nổ ra không đạt hiệu quả; địch huy động lực lượng lớn máy bay các loại dội bom hủy diệt các trận địa, chúng ta phải chịu tổn thất lớn, nhưng tinh thần bộ đội ta không nao núng. Đến 17h05 ngày 17-9-1967, tiểu đoàn 84, trung đoàn 238 đặt trận địa trên đồi 74 Vĩnh Linh đă bắn rơi một B52. Đây là chiếc B52 đầu tiên tên lửa ta bắn cháy nhờ sự xử lư thông minh của kíp trắc thủ Thính, Ngận, Ngoạn.

Trong những ngày chiến đấu ác liệt trên đất Vĩnh Linh đó, Quân chủng đă cử một số cán bộ, trợ lư khoa học quân sự, tác chiến, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Vũ Xuân Vinh xuống các trận địa tên lửa, không quản vất vả hiểm nguy, thu thập tài liệu biên soạn cuốn sách phổ biến kinh nghiệm phát hiện và đánh máy bay B52 Mỹ.

Cuốn sách chỉ dừng lại ở tài liệu hướng dẫn, song giá trị của nó vượt xa rất nhiều những ǵ có thể coi là vốn liếng hiểu biết đánh B52 của chúng ta lúc đó. Gần trăm trang sách song là công sức của bao ngày đêm các anh thi gan với bom đạn địch. Từng ḍng chữ, từng trang sách đă thấm đẫm mồ hôi và máu các anh.

Nó đă góp phần không nhỏ vào chiến thắng 12 ngày đêm 1972 trên bầu trời Hà Nội. Hôm nay, mai sau nó vẫn là một tài liệu quư giá cho các chiến sĩ Pḥng không của chúng ta.

Chiến đấu với B52, nếu như các trắc thủ tên lửa coi là một cuộc đấu trí th́ đối với các trắc thủ rađa, nhận rơ mục tiêu trong nhiễu cũng là một bài toán cực kỳ hóc búa. Việc phát hiện sớm B52 Mỹ là một chiến công lớn của các trắc thủ rađa; trong đó phải nhắc tới Nghiêm Đ́nh Tích.

Anh cho biết: Để phát hiện địch và bảo vệ Hà Nội từ xa, cấp trên đă “cắm” đơn vị anh vào tận Nghệ An. Đài rađa U35 do Tích làm đài trưởng đặt trên một ngọn đồi không cao lắm thuộc huyện Đô Lương. Mỗi ngày nơi này có hàng trăm lần máy bay các loại của địch “làm cỏ”.

Để “qua mặt” được những bộ óc điện tử ḍ t́m tối tân mà địch vẫn khoe khoang tự hào “siêu nhạy”, “mắt thần” là một điều không giản đơn. Các anh đă phải ngụy trang, đánh lừa địch bằng đủ các thủ pháp nghề nghiệp nhà binh. Mục đích quan trọng nhất là giấu ém lực lượng, khí tài, mật phục.

Từ đây, hàng ngày những người lính trắc thủ rađa đă “làm quen” với đường bay của những tốp B52 cất cánh từ Guam đi ném bom các vùng đất của Lào. Những chuyến đi gây tội ác của chúng đă để lại trong các anh nhiều day dứt.

19h15 ngày 18-12-1972, sau 3 phút được lệnh mở máy, Tích và hai trắc thủ Cầu và Xích đă thu được tín hiệu nhiễu khác thường. Không phải chờ đợi lâu, ngay sau đó cả tốp B52 đă nằm gọn trong cánh sóng rađa của các anh. Trên màn hiện sóng những giải nhiễu B52 đă hiện rơ dù chúng dùng các phương tiện kỹ thuật phá, song các anh vẫn “bắt” được.

Nhưng khác mọi ngày, đường bay của chúng hôm nay có sự thay đổi. Qua phương vị X, tốp B52 cứ bám dọc theo đất Lào đi ngược lên phía Bắc Việt Nam. Đi đâu, nếu không phải là định lẻn vào ném bom Hà Nội? T́m con đường đi ấy, bọn chúng muốn lẩn trốn những “mắt thần” của ta. Quỷ quyệt lắm, song, vỏ quưt dày có móng tay nhọn.

90 chiếc máy bay chiến lược B52 bay theo đội h́nh hàng dọc, kéo dài suốt trên 80 dặm, mà Rober Woll, một Đại úy phi công có mặt trong tốp bay đó gọi một cách ngạo mạn là “thế đi của đàn voi”.

Để tránh sự tấn công của đối phương, chúng bố trí hàng trăm máy bay chiến thuật dọn đường, bảo vệ ṿng trong ṿng ngoài, tầng trên tầng dưới. Máy bay EB66 gây nhiễu cường độ mạnh, “con ma” rải nhiễu kim loại ḥng bịt mắt rađa của ta, F105, F111 đánh phá các trận địa pḥng không và các trạm rađa để mở đường cho B52 tiến vào mục tiêu an toàn.

Mối lo ngại của không quân chiến lược Mỹ lúc này chỉ c̣n là những chiếc máy bay MIG của không quân Việt Nam, và chúng dự tính tất cả các sân bay trên miền Bắc đều đă bị băm nát bởi hàng trăm phi xuất máy bay chiến thuật những ngày trước đó.

Với một kế hoạch đă được soạn thảo tỉ mỉ, và “vỏ bọc” chắc chắn cho lũ B52, Lầu Năm góc bảo đảm như đinh đóng cột với phi công B52 rằng: “Các bạn bay vào Hà Nội chỉ như một cuộc dạo chơi đêm Phương Đông”, rằng “ở độ cao trên 10.000 mét, đối phương không thể nào với tới, các bạn chỉ cầm bấm nút rồi trở về căn cứ an toàn, sạch sẽ!”.


--------------------
Yêu Tổ Quốc, yêu đồng bào
Học tập tốt, lao động tốt
Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt
Giữ ǵn vệ sinh thật tốt
Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
The Following 1 Users Say Thank You to dhpaul For This Useful Post:
nguyenhv03
post Dec 18 2007, 08:41 PM
Post #2



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 227
Thank(s): 28
Joined: 04-06-07
From: Hanoi
Member No.: 20



Kỳ 3: Lưới lửa pḥng không Hà Nội

Quả là họ tính toán không nhầm. Với sức tàn phá của lượng thuốc nổ chứa trong 90 chiếc B52 trút xuống (khoảng 2.430 tấn bom) trong một đêm th́ Hà Nội sẽ chỉ c̣n là đống gạch vụn. Lẽ nào cái thảm cảnh của Hirôsima ngày 5-8-1945 lại trở lại với Hà Nội đêm 18-12-1972?

Giờ phút chờ đợi này đă lâu. Các trắc thủ đài rađa U35 không rời mục tiêu. Mắt Tích như dán chặt vào màn hiện sóng. Bước đi của “đàn voi” đă được xác định rơ ràng: Vào đánh Hà Nội! Tích run lên v́ xúc động. Hà Nội, trái tim của Tổ quốc đang đập những nhịp đập thiêng liêng v́ cả nước, là hiện thân của văn hóa Việt Nam, tinh thần, khí phách Việt Nam! Từ nơi ấy các anh đă ra đi với một quyết tâm bảo vệ Hà Nội… Tích vội hét lên trong máy: B52 đang bay vào Hà Nội, phương vị…

Diễn biến tưởng như đơn giản, song các anh đă phải trải qua bằng chặng đường rèn luyện vô cùng gian khổ đẫm mồ hôi và nước mắt. Những ngày nắng rộp da trên bệ máy, những đêm thao thức không ngủ chỉ v́ một thao tác máy chưa thành. Sự hy sinh của cả kíp trắc thủ của Đại đội 12 Đoàn Sông Mă trên đèo Lư Ḥa, Quảng B́nh năm trước, rồi bài học xương máu ở Hải Pḥng đêm 16-4-1972. Nó được bắt đầu từ buổi trưa hôm ấy, khi những tốp F4 từ biển bay vào với độ cao gần 10 cây số. Một số đài rađa phát hiện có dải nhiễu giống nhiễu B52. Hoang báo “có B52” lập tức được truyền đi, các trận địa tên lửa vào vị trí chiến đấu. Hàng chục quả đạn được phóng lên. Kết quả bằng không.

Sau cú lừa ngoạn mục, đêm đó B52 vào dội bom Hải Pḥng mà không bị phát hiện. Nhưng sự kiện ấy cũng chưa làm các anh phẫn uất bằng có một đêm giữa tháng 6-1972, nghĩa là sau “cái nhục” Hải Pḥng không lâu, một chiếc B52 bằng một đường bay không lấy ǵ làm lắt léo, đă dễ dàng vượt qua mạng lưới rađa bay vào vùng trời Hà Nội rải truyền đơn rồi trở về căn cứ b́nh an vô sự.

Sau hai lần liều lĩnh trót lọt, thăm ḍ sự tinh nhạy của những “mắt thần” bảo vệ miền Bắc, giới quân sự Mỹ tuyên bố “máy bay B52 có thể đánh bất kỳ mục tiêu nào ở Bắc Việt Nam”. Lời tuyên bố đó là sự thách đố lực lượng pḥng không của ta.

Vậy mà giờ đây nó lại hiện nguyên h́nh “những tên sát nhân” trước màn hiện sóng của các anh…

Phát hiện chính xác của Tích được báo ngay về Hà Nội. Từ sở chỉ huy Bộ tổng Tham mưu, c̣i báo động pḥng không toàn thành phố vang lên.

35 phút sau lệnh báo động, tức là lúc 19h45, chiếc B52 đầu tiên mang mật danh “Than Củi” dẫn đầu cả tốp 90 chiếc ṃ tới vùng trời ngoại vi Hà Nội. Lập tức chúng được tên lửa ta “nghênh tiếp”.

Ở thời điểm xảy ra cuộc chiến đấu, lực lượng pḥng không Hà Nội chỉ có Sư đoàn 361, với 4 trung đoàn cao xạ, 2 trung đoàn tên lửa (48 bệ phóng). Trung đoàn 261 đă nhận lệnh đi B, song chưa lên đường ở lại tham chiến. Một số đơn vị đi nhận nhiệm vụ ở các chiến trường khác. So với hồi tháng 11-1967, lực lượng pḥng không ta lúc này là khá mỏng, nhưng điều ǵ đă xảy ra?

Rober Woll, viên đại úy phi công đi trong đội h́nh ấy nhiều năm sau vẫn c̣n kinh hoàng, viết: “… Tên lửa đất đối không bắn như pháo hoa lên máy bay ném bom (B52). Từ khi tiến vào mục tiêu, anh xạ thủ của tôi đếm được 32 tên lửa Sam bắn vào, hoặc ít ra cũng bay sát máy bay của chúng tôi. Chiếc máy bay thứ hai trong tốp mất liên lạc, nhưng không ai có th́ giờ t́m hiểu nó”.

Chiếc máy bay ấy lẽ nào không phải là đống phế liệu đang xếp ở khuôn viên Bảo tàng Quân chủng Pḥng không – Không quân, ngày ngày có hàng trăm lượt người đến xem? Đó là chiếc B52 đầu tiên bị tên lửa ta bắn hạ trên bầu trời Hà Nội. Chiến công của Tiểu đoàn 59 đặt trận địa dưới chân thành Cổ Loa. Lịch sử dường như có sự trùng lặp thú vị giữa chuyện xưa và nay, khi quả tên lửa mang dáng mũi tên đồng bắn cháy B52 giữa bầu trời Thủ đô Hà Nội.


Trận địa hôm nay màu xanh đă phủ kín. Dấu tích của trận đánh lịch sử cũng ch́m sâu trong bộn bề nếp sống thời b́nh. Bao lớp người kế tiếp nhau trong niềm tự hào truyền thống đơn vị.

Chiến thắng của Tiểu đoàn 59 có sức cổ vũ các đơn vị lập công. Vài giờ sau, trận địa bến phà Chèm của Tiểu đoàn Đinh Thế Văn lại bắn rơi một B52 khác. Nếu như con ác điểu bị Tiểu đoàn 59 bắn rơi cách trận địa 3 cây số th́ lần này Tiểu đoàn 77 lại bắt nó phải rơi tại chỗ. Đây là một trận đánh đẹp, hiệu quả cao.

Cùng phối hợp nổ súng, các trận địa cao xạ của bộ đội và tự vệ Hà Nội đă “bóc” dần “tấm áo giáp” máy bay chiến thuật cho tên lửa nhận rơ đối thủ tiêu diệt. Nhiều máy bay chiến thuật có đi mà không có về, trong đó phải kể đến chiếc F111A hiện đại nhất của không quân Mỹ bị tổ tự vệ của các nhà máy thiêu cháy bằng 19 viên đạn lúc 21h ngày 22-12.

Để có đủ đạn cho các trận địa tên lửa chiến đấu, các đơn vị kỹ thuật đă phát huy sáng kiến cải tiến quy tŕnh lắp ráp đạn, mỗi dây chuyền sản xuất tăng từ 8 quả lên 20-22 quả một ngày đêm. Các anh các chị làm việc quên cả hiểm nguy, mồ hôi trộn nước mắt.

Bằng bom đạn, kẻ địch muốn d́m Hà Nội vào đêm đen. Nhưng ḍng điện từ Nhà máy điện Yên Phụ vẫn tỏa sáng. Những cán bộ kỹ thuật, thợ điện cùng bám sát “trận địa” quyết tâm không để vầng sáng thiêng liêng tắt dù chỉ vài phút. Hơn ai hết họ hiểu rằng cái vầng sáng vẫn đêm đêm bừng lên từ Thủ đô Hà Nội là niềm tin của tất cả mọi người dân Việt Nam và bạn bè trên thế giới. Nhằm làm cho chúng ta không c̣n liên lạc được với bạn bè thế giới, chúng đánh phá đài phát thanh Mễ Tŕ. Liên tiếp trong 4 trận đánh phá, chúng đă ném trên 200 quả bom, song “Tiếng nói Việt Nam” chỉ tạm dừng trong 9 phút và tin đầu tiên khi phát trở lại là tin: “Hôm nay Hà Nội bắn rơi tại chỗ 2 máy bay B52 Mỹ”.

Nhưng có lẽ man rợ nhất là việc dội bom hủy diệt các khu đông dân: Khâm Thiên, An Dương, Bệnh viện Bạch Mai… Bao nhiêu người chết, bao nhiêu ngôi nhà bị sập, bài bút kư này xin không nhắc lại.

Kỳ 4: Hà Nội càng đánh càng thắng

(ANTĐ) - Cầu Long Biên, một cây cầu gắn liền với những bước thăng trầm của Hà Nội; là h́nh ảnh luôn đậm nét trong tâm khảm những người con Hà Nội mỗi khi rời xa mảnh đất thiêng yêu quư của ḿnh.

Nhưng không chỉ có vậy, cầu Long Biên c̣n là “chứng nhân lịch sử” cho những lần đại thắng quân xâm lược của dân tộc ta. Sau tên lính Pháp cuối cùng rút khỏi Hà Nội gần 20 năm là những tên giặc nhà trời đến từ nước Mỹ.

Ngày đó nhằm cắt đứt con đường giao thông huyết mạch từ các tỉnh phía Bắc và cảng Hải Pḥng về Hà Nội; trong nhiều đợt đánh phá bằng không quân, giặc Mỹ nuôi ư đồ “đánh gục” cầu Long Biên. Chỉ có “bẻ găy cầu Long Biên mới cô lập về địa lư giữa Hà Nội với một địa bàn quan trọng”.

Trong chiến dịch 12 ngày đêm hủy diệt Hà Nội, cây cầu mảnh mai mang vóc dáng người Hà Nội này cũng là một “địa chỉ” trút bom của những chiếc “pháo đài bay” Mỹ.

Để giữ cầu, có những tổ tự vệ chiến đấu đă đặt trận địa trên đỉnh các nhịp cầu. Khác với các trận địa trên sân thượng những ngôi nhà cao tầng, họ không hề có một vật che đỡ, phơi ḿnh trước bom đạn giặc. Những con người giản dị và khiêm nhường đă chọn cho ḿnh một chỗ đứng sẵn sàng “xáp lá cà” để bảo vệ Hà Nội.


Những ngày khói lửa ấy Công an Hà Nội cũng góp phần không nhỏ vào chiến thắng. Chẳng ngại hy sinh các anh có mặt ở khắp mọi nơi, tuần tra giữ ǵn an ninh trật tự bảo vệ tài sản cho bà con đi sơ tán, giúp đỡ các gia đ́nh có người già đau ốm hay lao vào dập lửa trong một khu nhà bị bom đạn địch đốt cháy, vào các đống đổ nát cứu người. Cuộc chiến của các chiến sĩ Công an, thầm lặng nhưng không kém phần quyết liệt.

Có thể nói “Điện Biên Phủ trên không” là một cuộc chiến đấu hiệp đồng chặt chẽ các lực lượng của người Hà Nội.

Trong bộn bề công việc, người Hà Nội vẫn không quên nét hào hoa thanh lịch: Chơi hoa. Các vườn hoa Ngọc Hà, Nghi Tàm, Quảng Bá vẫn khoe sắc. Chợ hoa vẫn họp, các cô gái cắm hoa trên trận địa trực chiến, ở nhà ḿnh trước lúc đi làm.

Càng bước vào những ngày sau, những trận ném bom càng mang tính chất hủy diệt hơn. Mai Cơn Hêch, một phi công 30 tuổi; người đă có 6.000 giờ bay an toàn, được thưởng Huân chương “Phi hành xuất chúng”, là Huân chương xếp thứ 6 trong hệ thống khen thưởng của Hoa Kỳ, người cùng học ở Đại học Uytchiơ với Nixon đă từ chối không tham gia ném bom. Anh nói: “Chỉ riêng ở miền Nam Việt Nam cũng đă có quá nhiều đau khổ đ̣i hỏi chúng ta phải chấm dứt chiến tranh. Nhưng việc ném bom ồ ạt Hà Nội càng làm đ̣i hỏi đó có thêm sức nặng. Và tôi nghĩ rằng đấy chính là lư do đặc biệt khiến tôi quyết định từ chối không tham chiến”.


Giáng trả lại những trận ném bom ngày càng tàn bạo của địch, tinh thần chiến đấu của quân dân Hà Nội càng anh dũng quyết liệt hơn. Xin lật giở vài trang nhật kư tác chiến pḥng không: Đêm 20 rạng ngày 21-12 quân dân Hà Nội bắn rơi 7 B52, có 5 chiếc rơi trên bầu trời Hà Nội. Ngày 26-12 ta bắn rơi 10 máy bay, có 8 chiếc B52 (4 chiếc rơi tại chỗ)…

Đến nỗi hăng Roitơ (lúc đó) phải đưa tin: Tỷ lệ thiệt hại của B52 tới mức nếu tiếp tục, không quân chiến lược Mỹ sẽ hết máy bay trong ṿng 3 tháng. C̣n Macconen tham mưu trưởng không quân Mỹ th́ thốt lên: “Vùng Hà Nội, Hải Pḥng có một hệ thống pḥng không vào loại mạnh nhất thế giới”. Cùng với số máy bay bị hạ, số phi công trong các trại giam cũng tăng lên nhiều. Tuy vậy khẩu phần ăn hàng ngày của họ vẫn được bảo đảm.

Bằng ư chí kiên cường của một dân tộc chưa từng chịu khuất phục kẻ thù nào, chúng ta đă đánh gục ư đồ ngông cuồng, mạo hiểm của những “cái đầu nóng” của nước Mỹ… Chiến thắng thật lớn lao, nhưng cho đến hôm nay ít ai biết rằng ngày đó các chiến sĩ tên lửa bảo vệ Hà Nội đă có lúc phải chiến đấu trong một điều kiện vô cùng khó khăn.

Đó là khi trận đánh kéo dài, các trận địa tên lửa phải chiến đấu trong t́nh trạng “ăn đong” từng quả đạn một. Các trận địa lúc nào cũng “đói đạn”, các bệ phóng luôn trong tư thế chờ đạn. Để có đạn chiến đấu, bộ phận sản xuất đạn phải làm việc thay ca, không nghỉ 24/24h.


--------------------
Yêu Tổ Quốc, yêu đồng bào
Học tập tốt, lao động tốt
Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt
Giữ ǵn vệ sinh thật tốt
Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 22 2007, 09:16 PM
Post #3



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 227
Thank(s): 28
Joined: 04-06-07
From: Hanoi
Member No.: 20



Kỳ 5: Vầng sáng Vũ Xuân Thiều

(ANTĐ) - Nói tới những ngày oanh liệt tháng chạp năm 1972, ta không thể không dành những lời trân trọng, thiêng liêng cho bao đồng đội đă hy sinh v́ một Hà Nội ngàn năm văn hiến.

Không thể nói hết những tấm ḷng của người dân Thủ đô, những tấm gương dũng cảm quên ḿnh của những người con Hà Nội; chỉ xin phác họa đôi nét về một chiến sĩ phi công lái MIG21 Anh hùng liệt sĩ Vũ Xuân Thiều.

Năm 1965, máy bay Mỹ đánh phá ác liệt miền Bắc, không kịp học hết năm cuối của trường đại học Bách khoa, Thiều xin đi khám tuyển bộ đội và anh được chọn vào đơn vị không quân, học lái máy bay MIG.

Những năm học ở trường đào tạo phi công nước bạn là một thử thách đối với chàng trai Hà thành. Nhưng đấy cũng là cơ hội để anh bộc lộ bản lĩnh. Tất cả các môn học Thiều đều đạt xuất sắc. Từ kết quả ấy, anh được tuyển vào đội bay đêm.

Chiến đấu ban ngày đă khó, chiến đấu ban đêm lại càng khó khăn gấp bội. Nó không chỉ đ̣i hỏi phải có tŕnh độ kỹ, chiến thuật cao, mà cần có ḷng dũng cảm mưu trí.

Ngay đêm đầu tiên của chiến dịch, một phi đội MIG cất cánh nhưng sau những đường cắt ngang dọc, vẫn không sao chọc thủng được cái vỏ bọc kiên cố những máy bay chiến thuật, đành trở về trong nỗi căm uất.

Cái điều không vui vẻ ấy c̣n lặp đi lặp lại những ngày tiếp sau làm cả đơn vị băn khoăn và thấy như ḿnh có lỗi khi bom đạn quân thù vẫn gây nên bao cảnh đau thương cho người dân Hà Nội. Rồi trận đánh thắng B52 đêm 27-12 của người đồng đội Phạm Tuân càng thúc giục Thiều hơn.

Phải cho chúng nếm đ̣n trừng phạt của MIG Không quân Việt Nam, để chúng biết vùng trời này không phải là chốn an toàn đối với chúng. Rồi cái giờ phút hệ trọng đó đă đến, nó chỉ đến một lần duy nhất và cũng là lần cuối cùng trong cuộc đời trẻ tuổi của Thiều, vinh quang, song cũng đầy nghiệt ngă. ấy là đêm 28-12-1972. Cái đêm không bao giờ phai mờ trong kư ức các chiến sĩ phi công đoàn Lam Sơn, đêm Vũ Xuân Thiều bước vào cuộc chiến đấu.

Được lệnh cất cánh, từ đường bay nham nhở vết đạn địch ở một sân bay dă chiến vùng rừng Cẩm Thủy – Thanh Hóa, Thiều lao vút cánh chim ưng lên bầu trời. Đêm tối mênh mông, Thiều hướng tầm nh́n về phía Hà Nội, anh cảm nhận được cái lạnh của tiết trời mùa đông siết trên đôi cánh bạc.

Vầng sáng lung linh của hàng ngh́n ngọn đèn làm anh nhận ra vùng đất thiêng và thấy nhiệm vụ của ḿnh vô cùng quan trọng. Cảm giác tự tin chạy khắp người anh. Trận đánh này anh có cả Hà Nội phía sau. Trong ngàn vạn ánh mắt đang hướng lên bầu trời có ánh mắt mẹ hiền và người con gái anh yêu.

Qua khí tài Thiều thấy một đàn máy bay Mỹ đủ loại bay như đàn nhặng, chúng lén lút ẩn hiện giữa tầng mây đen dày. Phải chặn đánh khi chúng chưa kịp gây tội ác trên vùng trời Hà Nội. Thiều mưu trí vượt qua hàng rào máy bay tiêm kích bảo vệ, anh phát hiện một chiếc B52 thân h́nh kềnh càng, mang đầy bom đang “cắn đuôi” những chiếc khác.

Thiều tăng tốc, cự ly rút ngắn dần. Được lệnh công kích, quả tên lửa thứ nhất rồi quả thứ hai phóng đi. Con quái vật bị thương, nhưng nó cố gắng gượng bay tới mục tiêu trút bom. Không để những trái bom tội ác địch ném xuống Hà Nội nhưng đạn đă hết, vũ khí duy nhất của Thiều lúc này là tinh thần cảm tử.

Thiều hướng ánh mắt nh́n tŕu mến về phía Hà Nội gửi lời chào vĩnh biệt thành phố thân yêu và những con người yêu quí, lao thẳng con én bạc vào chiếc B52. Một tiếng nổ khủng khiếp của hàng chục tấn bom làm biến dạng cả bầu trời đêm cùng với vầng lửa bùng cháy dữ đội. Chiếc B52 tan thành muôn mảnh lả tả rơi như lá vàng trong gió.

Đội h́nh lũ giặc trời tan tác, rối loạn, mạnh thằng nào thằng nấy chạy, không kịp cắt bom. Trận chiến đấu kết thúc trên vùng trời Sơn La. Vũ Xuân Thiều trở thành vầng sáng chiến thắng trong chiến dịch 12 ngày đêm bảo vệ bầu trời Thủ Đô.

Vũ Xuân Thiều đă được truy phong danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang. Cái tên Vũ Xuân Thiều hôm nay trở thành tên một con đường Hà Nội.

Sau 12 ngày đêm thực hiện trên 500 đợt đánh phá bằng B52, rải hơn 40 vạn tấn bom xuống Hà Nội và hàng ngh́n phi vụ ném bom khác, cuối cùng ảo tưởng giành thế mạnh trên bàn thương lượng Paris của Mỹ đă bị thiêu cháy giữa bầu trời Hà Nội.

Vậy là với 2 trung đoàn tên lửa và 4 trung đoàn cao xạ, chúng ta đă đánh bại cuộc tập kích chiến lược lớn bằng B52 của Mỹ vào Hà Nội. Phía Mỹ buộc phải trở lại bàn đàm phán Paris kư vào bản hiệp định ḥa b́nh để rồi sau đó cuốn cờ rút khỏi miền Nam nước ta.

Trong niềm vui chiến thắng lớn lao mọi người càng thấm thía những lời tiên tri của Bác Hồ: “ở Việt Nam Mỹ sẽ nhất định thua, nhưng nó chỉ chịu thua khi thua trên bầu trời Hà Nội”.

Ba mươi lăm năm qua, sau chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không”, Hà Nội đă đi những bước đáng tự hào. Mỗi sáng mở cửa nh́n ra, ta lại thấy Hà Nội có thêm nhiều nét mới. Những công tŕnh mang dáng vóc của một Hà Nội đang tiến nhanh trên con đường phát triển, hội nhập mọc lên khắp nơi.

Đứng lên từ đổ nát hủy diệt của đạn bom, Hà Nội đang từng ngày vươn cao và mở rộng. Trên ḍng sông Hồng giờ đây không chỉ có một cầu Long Biên lịch sử mà nhiều cây cầu hiện đại soi bóng. Nhiều khu đô thị mới đă, đang mọc lên khắp nội, ngoại thành…

Từ 4 quận nội thành, giờ đây Hà Nội có 9 quận và 4 huyện ngoại thành với dân số trên 4 triệu người… Người Hà Nội hôm nay không c̣n phải bận tâm nhiều tới chuyện ăn, ở đi lại như trước kia. Mỗi con người ta bắt gặp ngày thường, dường như cũng đẹp hơn. Mỗi căn nhà, dăy phố cũng khang trang bề thế hơn.

Trở về sự kiện trên bầu trời Hà Nội 35 năm trước – Tháng Chạp năm 1972, bút kư này như một nén hương thơm thắp chung cho tất cả những ai đă bị bom đạn Mỹ sát hại trong trận tập kích chiến lược tàn bạo 12 ngày đêm Hà Nội và cuộc chiến tranh phá hoại ba ngàn ngày chống lại nhân dân ta; và là một lẵng hoa rực rỡ chào mừng Thủ đô Hà Nội đang từng ngày thay da đổi thịt.

Bút kư: Lê Văn Vọng


--------------------
Yêu Tổ Quốc, yêu đồng bào
Học tập tốt, lao động tốt
Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt
Giữ ǵn vệ sinh thật tốt
Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 9 2009, 05:53 PM
Post #4



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 2
Thank(s): 0
Joined: 09-01-09
Member No.: 4,831



Thế hệ sinh ra sau ngày chiến thắng phải được tiếp xúc với lịch sử một cách sâu sát hơn và thực tế hơn là lư thuyết như bây giờ.Nếu không,những kỳ tích đă đi vào huyền thoại như thế này chẳng bao lâu nữa sẽ chỉ c̣n được nhắc tới như một cách hoài nghi và khó hiểu.Thậm chí là theo những góc nh́n sai lệch!!!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Dec 30 2012, 04:30 PM
Post #5



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 167
Thank(s): 8
Joined: 25-09-11
Member No.: 21,080



Một case khá thú vị: Bác Viet Violin - người Công giáo, cha bị bắt đi cải tạo (tại miền Bắc), đă sang Mỹ sống khá lâu, và hôm nay hát một bài kỷ niệm 40 năm Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không smile.gif để thị phạm về thanh nhạc:



(Dạo này em hay đi lang thang sang các forum nhà người khác hehe)
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 16th July 2019 - 11:26 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France