IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

 
Reply to this topicStart new topic
> Thơ-Lê Anh xuân
post Dec 25 2007, 10:33 AM
Post #1



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 217
Thank(s): 15
Joined: 15-12-07
Member No.: 581



Vậy là đă qua 3 ngày kể từ khi dhpaul viết bài "Bài thơ về tiểu đội xe không kính" laugh.gif
Tiếp đến, Duyên sẽ viết bài "Dáng đứng Việt Nam" biggrin.gif
DÁNG ĐỨNG VIỆT NAM
Lê Anh Xuân
Anh ngă xuống đường băng Tân Sơn Nhất
Nhưng anh gượng đứng lên tỳ súng lên xác trực thăng
Và anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu anh phun theo lửa đạn cầu vồng
Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân anh tránh đạn
Bởi anh chết rồi nhưng ḷng dũng cảm
Anh vẫn đàng hoàng nổ súng tiến công
Anh tên ǵ hỡi anh yêu quư
Anh vẫn đứng lặng im như bức tường đồng
Như đôi dép dưới chân anh dẫm lên bao xác Mĩ
Mà vẫn một màu b́nh dị, sáng trong
Không một tấm h́nh, không một ḍng địa chỉ
Anh chẳng để lại ǵ cho anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỉ
Anh là chiến sỹ giải phóng quân
Tên anh đă thành tên đất nước
Ôi anh giải phóng quân!
Từ dáng đứng của anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân
Note:Những bài thơ này Duyên đều đă thuộc và chép lại bằng trí nhớ. Nếu có sai sót ǵ xin mọi người thứ lỗi và sửa lại dùm





--------------------
Việt Nam!
Người là ta, mà ta chưa bao giờ hiểu hết
Người là ai? Mà sức mạnh thần ḱ
Giữa cái chết, không phút nào chịu chết
Lửa quanh ḿnh, một tấc cũng không đi
Tố Hữu
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 19 2008, 08:20 PM
Post #2



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 217
Thank(s): 15
Joined: 15-12-07
Member No.: 581



Để xem vài bài thơ Duyên viết ở đây có bài nào mà Nguoi Linh Tre đă học hồi lớp 2 không nhỉ? laugh.gif
Bài này Duyên định sẽ viết khi kỉ niệm anh Trỗi(2-5) Nhưng thôi, viết luôn bây giờ vậy.. biggrin.gif
NGUYỄN VĂN TRỖI
Ca Lê Hiến
Khi anh gọi Bác ba lần
Ḷng anh như thấy được gần Bác thêm
Anh chưa đựoc tận mắt nh́n
Nhưng h́nh ảnh Bác trong tim vẫn ngời
Cháu yêu Bác lắm, Bác ơi
Những năm kháng chiến từ hồi c̣n thơ
Trung thu gặp Bác trong mơ
Kính yêu cháu hát :"Bác Hồ Chí Minh"
Giờ đây trước phút tử h́nh
Cháu như thấy Bác đang nh́n cháu đây
Bác hôn cháu, Bác cầm tay
Cháu hôn lại Bác sáng nay ba lần
Muôn năm!Muôn năm! Muôn năm
Triệu người đáp lại ầm ầm bốn phương
Tiếng hô gặp núi, núi vang
Gặp sông, sông hát, gặp rừng rừng ca
Bác Hồ khi hiện váo ta
Như tên bật ná, thác sa khỏi ghềnh
Ôi ba tiếng Hồ Chí Minh
Đă thành vũ khí, đă thành niềm tin
Đă thành lời hứa thiêng liêng
Lửa thiêu chẳng cháy, đá nghiền chẳng tan
Cổ gông cổ vẫn thét vang
Tay c̣ng tay vẫy vẫn ngàn cánh tay
Bác là non nước, trời mây
Việt Nam có Bác, mỗi ngày đẹp hơn
Con cao hơn đỉnh Thái Sơn
Ngh́n năm chung đúc tâm hồn ông cha
Điệu lục bát, khúc dân ca
Việt Nam là Bác, Bác là Việt Nam
"Việt Nam muôn năm"
Việt Nam tổ quốc muôn năm
Nơi ta yêu quư, muôn vàn của ta
Dù đây trường bắn Chí Hoà
Đất chân ta đứng vẫn là của ta
Sau lưng ta cả quê nhà
Nơi lưng ta tựa ấy là Trường Sơn
Là bờ ruộng, lối cỏ ṃn
Đỏ tươi bông gạo, biếc rờn ngàn dâu
Là Thu Bồn mặt nước xao
Ḍng sông tuổi nhỏ ŕ rào hát ca
Là hàng ớt đă ra hoa
Đám dưa trổ nụ, đám cà trổ bông
Là trưa tiếng mẹ ru nồng
Tiếng thoi lách cách bên nong dâu tằm
Là Việt Nam! Là Việt Nam
Biển Đông một dải xanh lam cơi bờ
Việt Nam đất nhạc đất thơ
Chân mây điểm trắng cánh c̣ quê hương
Đầm sen nở trắng nở hường
Đêm trăng thơm dịu những đường sầu riêng
Việt Nam xứ sở thần tiên
Bốn mùa một sắc trời riêng đất này
Xóm` làng đồng ruộng rừng cây
Non cao gió đựng sông đầy nắng chan
Sum sê xoài biếc, cam vàng
Dừa nghiêng cau thẳng hàng hàng nắng soi
Có nơi đâu đẹp tuyệt vời
Như sông như núi như người Việt Nam
Đầu trời ngất đỉnh Hà Giang
Cà Mau cuối đất mỡ màng phù sa
Trường Sơn chí lớn ông cha
Cửu Long ḷng mẹ bao la sóng trào
Mặt trời ánh sáng tự hào
Dáng đi cũng lấp lánh màu tự do
Bốn ngàn năm dựng cơ đồ
Việt Nam từ thuở ấu thơ loài người
Ôi Việt Nam! Việt Nam ơi
Việt Nam ta gọi tên ngựi thiết tha
_
Phải nói Lê Anh Xuân là một nhà thơ tuyệt vời...Chỉ có điều ông ra đi quá sớm...(Ông mất vào năm 28 tuổi)







--------------------
Việt Nam!
Người là ta, mà ta chưa bao giờ hiểu hết
Người là ai? Mà sức mạnh thần ḱ
Giữa cái chết, không phút nào chịu chết
Lửa quanh ḿnh, một tấc cũng không đi
Tố Hữu
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 23 2009, 01:38 AM
Post #3



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 85
Thank(s): 1
Joined: 15-07-09
Member No.: 7,838



Một bài nữa nha!

DỪA ƠI - Lê Anh Xuân
Tôi lớn lên đă thấy dừa trước ngơ
Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió
Tôi hỏi nội tôi: "Dừa có tự bao giờ?"
Nội nói: "Lúc nội c̣n con gái
Đă thấy bóng dừa mát rượi trước sân
Đất này xưa đầm lầy chua mặn
Đời đói nghèo cay đắng quanh năm”
Hôm nay tôi trở về quê cũ
Hai mươi năm biết mấy nắng mưa
Nội đă khuất rồi xanh ŕ đám cỏ
Trên thân dừa vết đạn xác xơ.
Dừa ơi dừa! Người bao nhiêu tuổi
Mà lá tươi xanh măi đến giờ
Tôi nghe gió ngàn xưa đang gọi
Xào xạc lá dừa hay tiếng gươm khua.

Ôi có phải nhà thơ Đồ Chiểu
Từng ngâm thơ dưới rặng dừa này
Tôi tưởng thấy nghĩa quân đuổi giặc
Vừa qua đây c̣n lầy lội đường dây.

Tôi đứng dưới hàng dừa cao vút
Cạnh hàng dừa tơ lá mướt xanh màu
Những công sự c̣n thơm mùi đất
Cạnh những chiến hào chống Pháp năm nao.
Vẫn như xưa vườn dừa quê nội
Sao ḷng tôi vẫn thấy yêu hơn
Ôi thân dừa đă hai lần máu chảy
Biết bao đau thương, biết mấy oán hờn.

Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút
Lá vẫn xanh rất mực dịu dàng
Rễ dừa bám sâu vào ḷng đất
Như dân làng bám chặt quê hương.

Dừa bị thương dừa không cúi xuống
Vẫn ngẩng lên ca hát giữa trời
Nếu ngă xuống dừa ơi không uổng
Dừa lại đứng lên thân dựng pháo đài.

Lá dừa xanh long lanh ánh nắng
Theo đoàn quân thành lá ngụy trang
Nếu rụng xuống dừa ơi không uổng
Dừa lại cháy lên ánh đuốc soi đường.

Đất quê hương nát bầm vết đạn
Đă nuôi dừa năm tháng xanh tươi
Ôi có phải dừa hút bao cay đắng
Để trổ ra những trái ngọt cho đời.

Nghe vườn dừa ŕ rào tiếng nhạc
Ḷng nao nao tôi nhớ nội xiết bao
Tuổi thơ xưa uống nước dừa dịu ngọt
Tôi biêt đâu thuở chua xót ban đầu.

Tôi ngước nh́n mùa xuân nắng dọi
Bốn mặt quê hương giải phóng rồi
Tôi bỗng thấy nội tôi trẻ lại
Như thời con gái tuổi đôi mươi
Như hàng dừa trước ngơ nhà tôi.


1-1966


--------------------
Xin tạm biệt đời yêu quư nhất
C̣n mấy vần thơ một nắm tro
Thơ gửi bạn đường, tro gửi đất
Sống là cho và chết cũng là cho
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 23 2009, 01:43 AM
Post #4



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 85
Thank(s): 1
Joined: 15-07-09
Member No.: 7,838



Mấy điều về nhà thơ Lê Anh Xuân (Ca Lê Hiến) nè!!
Lê Anh Xuân (1940 – 1968)


Lê Anh Xuân (1940-1968) Lê Anh Xuân tên thật là Ca Lê Hiến, sinh ngày 5-6-1940 tại thị xă Bến Tre. Quê nội anh là Tân Thành B́nh, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre. Thân sinh là giáo sư Ca Văn Thỉnh, một nhà giáo, nhà nghiên cứu văn học có uy tín. Lớn lên trong một gia đ́nh trí thức yêu nước có truyền thống văn học, Lê Anh Xuân sớm tiếp xúc với văn thơ từ nhỏ. Năm 12 tuổi, Lê Anh Xuân đi theo kháng chiến, vừa học văn hóa, vừa tập việc ở nhà in Trịnh Đ́nh Trọng, thuộc Sở Giáo dục Nam Bộ trong chiến khu.

Năm 1954, Lê Anh Xuân theo gia đ́nh tập kết ra Bắc, học ở các trường học sinh miền Nam, Trường phổ thông trung học Nguyễn Trăi (Hà Nội), rồi vào học khoa Sử Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.

Những năm tháng học tập ở miền Bắc, tâm hồn và kiến thức của anh ngày càng được bồi đắp phong phú thêm. Bài thơ đầu tiên ra mắt bạn đọc Nhớ mưa quê hương của Lê Anh Xuân, viết trong ḍng cảm xúc thương nhớ da diết miền Nam, đă chiếm được cảm t́nh độc giả và được giải nh́ trong cuộc thi thơ năm 1960 của tạp chí Văn Nghệ.

Tốt nghiệp Đại học, Lê Anh Xuân được giữ lại làm cán bộ giảng dạy ở khoa Sử và được cử đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài, nhưng anh đă từ chối, chọn lựa con đường trở về quê hương chiến đấu. Cuối năm 1964, cùng với bạn bè đồng chí, Lê Anh Xuân đă vượt Trường Sơn về Nam, khi cuộc chiến đấu đang ở giai đoạn gay go quyết liệt nhất. Anh công tác ở Tiểu ban Giáo dục thuộc Ban Tuyên huấn TƯCMN, sau đó công tác ở Hội Văn nghệ Giải phóng miền Nam.

Trong suốt thời gian này, Lê Anh Xuân đă sống và làm việc như một người chiến sĩ – nghệ sĩ chân chính. Anh tham gia viết kư về các anh hùng trong Đại hội liên hoan Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn miền Nam lần thứ I, t́nh nguyện đi đến những nơi ác liệt nhất. Khi về công tác ở Bến Tre, anh tham gia tất cả những công việc gian khó như một cán bộ ở địa phương: làm công tác tuyên truyền, phá đường, sáng tác thơ, cùng bộ đội, du kích chống càn ở Mỏ Cày v.v…

Từ cuộc sống gian khổ mà hào hùng ấy, anh đă gởi đến bạn đọc nhiều bài thơ mới với bút danh Lê Anh Xuân: Không đâu như ở miền Nam, Dừa ơi, Về Bến Tre, Trở về quê nội…

Bên cạnh ḷng yêu văn chương, Lê Anh Xuân c̣n làm việc với một ư thức công dân tích cực. Ngoài việc làm thơ, viết trường ca, anh c̣n viết cả văn xuôi. Truyện kư về anh hùng Nguyễn Văn Tư của anh đă được đăng trên báo Văn Nghệ năm 1965 với cái tên Giữ đất. Trường ca Nguyễn Văn Trỗi gần 1.500 câu thơ lục bát là một đóng góp kịp thời của anh.

Tiếng gà gáy, tập thơ đầu tay, tập hợp những bài viết của Lê Anh Xuân trong 10 năm sống ở miền Bắc, ra đời năm 1965, khẳng định vị trí của anh Lê Anh Xuân trong đội ngũ sáng tác trẻ thời chống Mỹ. Hoa dừa là tập thơ thứ hai của anh gồm những bài thơ sáng tác trong những năm ở chiến trường miền Nam cho đến khi hy sinh. Năm 1966, anh được vinh dự đứng vào hàng ngũ ĐCSVN.

Những chiến thắng và khí thế tiến công của chiến dịch xuân Mậu Thân (1968) đă dội vào thơ anh những âm hưởng hùng tráng: Mùa xuân Sài G̣n, mùa xuân chiến thắng. Dựng lại h́nh ảnh của những anh hùng, Lê Anh Xuân thường có ư thức phát hiện và khái quát những phẩm chất cao đẹp của dân tộc. Bài thơ Dáng đứng Việt Nam được viết trong cảm hứng ấy và cũng là tác phẩm cuối cùng mà anh đă để lại cho chúng ta.

Lê Anh Xuân tham gia đợt 2 Tổng công kích Mậu Thân cùng một số văn nghệ sĩ khác. Trên đường tiến vào Sài G̣n, ngày 21-5-1968, đến ấp Phước Quảng, xă Phước Lợi, huyện Cần Đước, tỉnh Long An, anh hy sinh trong một trận càn của giặc Mỹ.

Từ Tiếng gà gáy đến Hoa dừa, từ truyện kư Giữ đất đến Trường ca Nguyễn Văn Trỗi, cảm hứng chủ đạo của Lê Anh Xuân vẫn là t́nh yêu quê hương đất nước quyện chặt với t́nh yêu nhân dân và lư tưởng cách mạng. Đặc biệt, h́nh ảnh quê hương Bến Tre đă chiếm một vị trí quan trọng trong thơ anh và có sức lay động sâu xa trong ḷng người đọc.



--------------------
Xin tạm biệt đời yêu quư nhất
C̣n mấy vần thơ một nắm tro
Thơ gửi bạn đường, tro gửi đất
Sống là cho và chết cũng là cho
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 23 2009, 02:00 AM
Post #5



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 85
Thank(s): 1
Joined: 15-07-09
Member No.: 7,838




NHỚ MƯA QUÊ HƯƠNG

Quê nội ơi
Mấy năm trời xa cách
Đêm nay, ta nằm nghe mưa rơi
Nghe tiếng trời gầm xa lắc...
Cớ sao ḷng thấy nhớ thương.

Ôi cơn mưa quê hương
Đă ru hát hồn ta thuở bé,
Đă thấm nặng ḷng ta những t́nh yêu chớm hé.
Nghe tiếng mưa rơi trên tàu chuối, bẹ dừa,
Thấy mặt trời lên khi tạnh những cơn mưa.
Ta yêu quá như lần đầu mới biết
Ta yêu mưa như yêu ǵ thân thiết
Như tre, dừa, như làng xóm quê hương.
Như những con người _ biết mấy yêu thương.
Ôi tuổi thơ, ta dầm mưa ta tắm.
Ta lội tung tăng trên mặt nước mặt sông
Ta lặn xuống, nghe vang xa tiếng sấm
Nghe mưa rơi, tiếng ấm tiếng trong.

Ôi đâu rồi những tṛ chơi tuổi trẻ
Những tàu chuối bẹ dừa, những mảnh cḥi nhỏ bé
Những vết chân thơ ấu buổi đầu tiên
Mấy tấm mo cau là mấy chiếc thuyền
Mưa cuốn đi rồi.
Mưa chảy xuống ḍng sông quê nội
Sóng nước quê hương dào dạt chảy về khơi,
Chở những kỷ niệm xưa, ch́m lắng bốn phương trời.
Và ta lớn t́nh yêu ḥa bể rộng
Cơn mưa nhỏ của quê hương ta đă sống
Nay vỗ ḷng ta rung động cả trăm sông,
Ôi cơn mưa quê hương.
Mưa là khúc nhạc của bài ca êm mát.
Những đêm ta nằm nghe mưa hát mưa ơi
Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá,
Thầm th́ rào rạt vang xa...

Có lúc bỗng phong ba dữ dội
Mưa đổ ào như thác dồn trăm lối.
Giấc mơ xưa có chớp giật, sấm gầm,
Trang sử nhỏ nhà trường bỗng hóa mưa giông.
Nghe như tiếng của Cha Ông dựng nước,
Truyền con cháu phải ngẩng cao mà bước
Nghe như lời cây cỏ gió mưa.
Đang hát tiếp bài ca bất khuất ngàn xưa...

Mưa tạnh rồi, như mùa xuân nhẹ trổi
Thấy sánh xanh trên những cành xanh nắng rọi
Mưa ơi mưa, mưa gội sạch những cành non
Mang đến mùa xuân những quả ngọt tươi ngon.
Ôi vui quá không thấy chim đâu cả
Mà bờ tre nghe giọng hót trong lành.
Nhà ai đấy nhịp chày ba rộn ră,
Làm hạt mưa trên cành lá rung rinh.

*
* *

Mấy cô gái bên kia sông giặt áo
Tay rẩy nước. Bỗng mưa rào nho nhỏ
Cánh tay cô hay cánh gió nhẹ đưa
Rung cành tre rơi nhỏ một cơn mưa...
Ôi yêu quá mấy hàng dừa trước ngơ
Rễ dừa nâu, muờn mượt gân tơ
Đường tạnh ráo, đất lên màu tươi mởn
Đă yêu rồi sao bổng thấy yêu hơn...
Quê hương ơi, mấy năm trời xa cách
Đêm nay ta nằm nghe mưa rơi,
Nghe tiếng trời gầm xa lắc...
Cớ sao ḷng lại xót đau...
Ta muốn về quê nội
Ta muốn trở lại tuổi thơ
Ta muốn nằm trên mảnh đất ông cha
Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá...
Ôi tiếng sấm từ xa, bỗng gầm vang rộn ră...


--------------------
Xin tạm biệt đời yêu quư nhất
C̣n mấy vần thơ một nắm tro
Thơ gửi bạn đường, tro gửi đất
Sống là cho và chết cũng là cho
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jul 23 2009, 02:01 AM
Post #6



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 85
Thank(s): 1
Joined: 15-07-09
Member No.: 7,838






TRỞ VỀ QUÊ NỘI

Ôi quê hương xanh biếc bóng dừa
Có ngờ đâu hôm nay ta trở lại
Quê hương ta tất cả vẫn c̣n đây
Dù người thân đă ngă xuống đất này
Ta lại gặp những mặt người ta yêu biết mấy
Ta nh́n ta, ta ngắm, ta say
Ta run run nắm những bàn tay
Thương nhó dồn trong tay ta nóng bỏng.

Đây rồi đoạn đường xưa
Nơi ta vẫn thường đi trong mộng
Kẽo kẹt nhà ai tiếng vơng trưa
Ầu ơ... thương nhớ lắm
Ơi nhũng bông trang trắng, những bông trang hồng.
Như tấm ḷng em trong trắng thủy chung
Như trái tim em đẹp màu đỏ thắm
Con sông nhỏ tuổi thơ ta đă tắm
Vẫn c̣n đây nước chẳng đổi ḍng
Hoa lục b́nh tím cả bờ sông.

Mẹ lưng c̣ng tóc bạc
Ngậm ngùi kể chuyện ta nghe
Tám em bé chết v́ bom xăng đặc
Trên đường đi học trở về.
Giặc giết mười người trong một ấp
Bà con khiêng xác chất đầy ghe

Chở lên Bến Tre đấu tranh với giặc
Làng ta mấy lần bom giội nát
Dừa ngă ngổn ngang, xơ xác bờ tre,
Mẹ dựng tạm mái lêu che mưa che gió.
Ta có ngờ đâu mái lều của mẹ
Dưới lớp đất kia ngọn lửa vẫn c̣n
Mẹ ta tần tảo sớm hôm
Nuôi các anh ta dười hầm bí mật
Cả đời mẹ hy sinh gan góc
Hai mươi năm giữ đất, giữ làng
Ôi mẹ là bà mẹ miền Nam.
Ta có ngờ đâu em ta đấy
Dưới mái lều kia em đă lớn lên
Em đệp lắm như mùa xuân bừng dậy
Súng trên vai cũng đẹp như em
Em ơi! Sao tóc em thơm vậy
Hay em vừa đi qua vườn sầu riêng
Ta yêu giọng em cười trong trẻo
Ngọt ngào như nước dừa xiêm

Yêu dáng em đi qua cầu tre lắt lẻo
Dịu dàng như những nàng tiên
Em là du kích, em là giao liên
Em là chính quê hương ta đó
Mười một năm rồi ta nhớ, ta thương

Đêm đầu tiên ta ngủ giữa quê hương
Sao thấy ḷng ấm lạ
Dù ngoài trời tầm tă mưa tuôn
Tiếng đại bác gầm rung vách lá
Ôi quê hương ta đẹp quá!
Dù trên đường c̣n những hố bom
Dù áo em vẫn c̣n mảnh vá
Chỉ có trái tim chung thủy, sắt son
Và khẩu súng trong tay cháy bỏng căm hờn.

Bài thơ này được nhà thơ viết vào tháng 9-1965 và in trong tập "Hoa dừa" (NXB Giải phóng, 1969).


--------------------
Xin tạm biệt đời yêu quư nhất
C̣n mấy vần thơ một nắm tro
Thơ gửi bạn đường, tro gửi đất
Sống là cho và chết cũng là cho
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 23rd September 2019 - 03:22 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France