IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

 
Reply to this topicStart new topic
> Nhạc sĩ Phạm Tuyên: Những bài ca vang khắp hang cùng ngơ hẻm
post Sep 6 2012, 04:39 PM
Post #1



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Nhạc sĩ Phạm Tuyên: Những bài ca vang khắp hang cùng ngơ hẻm


Chả mấy khi gặp nhau nên Tổ công tác của NCM quyết định sẽ tự nguyện bận rộn suốt cả ngày chủ nhật 19/8/2012. Buổi sáng đến thăm nhạc sĩ Hồ Bắc. Gần trưa tới thăm nghệ sĩ Lê Hằng. Chiều cả nhóm hẹn gặp nhau lúc 17 giờ để đến thăm nhạc sĩ Phạm Tuyên, người vừa được Nhà nước trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh trong niềm vinh quang vô bờ bến. Đây là kế hoạch mà Tổ công tác tự hứa với chính ḿnh là phải thực hiện bằng được. Số là từ hơn một tháng trước, lúc VHA gọi điện hỏi nhạc sĩ tên bài hát thứ ba trong tổ khúc Ngày mới trên đồng quê của ông th́ được hẹn là sẽ nhớ lại và trả lời sau. Hôm sau, VHA gọi lại và đă được nhạc sĩ cho biết đúng tên bài hát đang hỏi. Ông c̣n hỏi đang công tác ở đâu, sao lại c̣n nhớ những bài hát cũ của ông thế? Được lời như cởi tấm ḷng, VHA khoe với nhạc sĩ là c̣n biết nhiều bài hát khác của ông trong đó có cả những bài ít người để ư nhưng vẫn tuyệt hay như Mặt trận đồng xanh, Chân trời mới quê tôi, Trên thảo nguyên Mộc Châu, Hà Nội – Điện Biên Phủ, Cần Thơ một khúc ca… Nhạc sĩ hồ hởi bảo thật là quư quá, vậy “hôm nào đến chơi với bác nhé”. Thật là không c̣n mong ǵ hơn, VHA vội tóm lấy lời mời và hẹn sẽ đến thăm ông vào ngày sớm nhất có thể... Và giờ đây Tổ công tác trên đường hành quân đến thăm Phạm Tuyên. Khi mọi người vừa đến một ngă ba rộng và thoáng, VHA liền đề xuất:

- Lần trước chúng ta bị bác Mộc phê b́nh là chỉ cắm cúi công tác với chả công việc mà không biết hưởng thụ ǵ cả. Đă thế lần này chúng ta ngồi đây tán hươu tán vượn tư cho nó thư thái rồi vào thăm bác Phạm Tuyên cũng chưa muộn.

- Hay lắm. Chỗ này cũng rất gần nhà bác Phạm Tuyên rồi đấy... – dtvt2006 tán thành ngay.

Phố phường Hà Nội lúc nào cũng nườm nượp tuyền dững người là người, thế mà chỗ này không gian vừa thoáng đăng vừa nhiều cây, thưa người qua lại, có dừa xiêm ngọt mát th́ quả thật là hiếm. Ấy vậy mà câu chuyện cũng chẳng đi đâu xa, lại quay về với việc lần tới đến nhà bác Hoàng Vân th́ phải tiến hành ra sao v́ bác Hoàng Vân nổi tiếng là khó gần… C̣n lần này đến nhà bác Phạm Tuyên phải hỏi ǵ, nói ǵ, chụp những ảnh ǵ. Nói đến nhạc sĩ Phạm Tuyên th́ không thể quên được những bài hát nổi tiếng mà cả nước đều biết, vang lừng khắp thành thị đến thôn quê, khắp hang cùng đến ngơ hẻm như Hà Nội – Điện Biên Phủ ra đời ngay sau 12 ngày đêm Hà Nội vít cổ pháo đài bay B.52 nổi tiếng cuối 1972:



Và đây nữa, Như có Bác trong ngày vui đại thắng:


Phố phường đă lên đèn, cả Tổ quyết định nhổ neo tiến về đường Vạn Bảo. Đây là khu vực có nhiều cơ sở ngoại giao đoàn nên phố phường sạch sẽ, nhà cửa đẹp đẽ, lại thêm bóng dáng những bộ quân phục áo vàng thấp thoáng đó đây càng làm cho khung cảnh thêm… nghiêm mật. Rẽ vào một hẻm rộng, chúng tôi gặp ngay bốt gác nhỏ đang có một chiến sĩ cảnh vệ đứng gác. Khu nhà thấp tầng rợp bóng cây v́ ánh đèn cao áp tỏa xuống cũng chỉ chiếu sáng những mảng sân nhỏ của chiếc sân xi-măng rộng ở giữa khu nhà. Mấy cháu bé cùng vài chiến sĩ cảnh vệ chắc là vừa xong ca gác đang vờn trái bóng tṛn trên sân. Tịnh không thấy cảnh các bà các cô túm năm tụm ba buôn dưa lê như thường thấy ở các khu tập thể. Các căn nhà đều đóng cửa chính, cửa sổ mở với chút ảnh sáng vừa phải hắt ra. Một khung cảnh thoáng đăng và điền viên hiếm hoi giữa Hà Nội đông đúc càng làm cho khu dân cư có cái vẻ yên b́nh nhẹ nhơm và thoát tục khác hẳn cái h́nh ảnh thường thấy của một khu dân cư thông thường. Vậy ra nhà bác Phạm Tuyên ở trong một khu vực của các VIP (very important person: nhân vật rất quan trọng) rồi.

Cả nhóm bước theo cầu thang hẹp lên tầng hai. Cửa sắt đă mở, đèn ngoài đă bật sáng, trên cửa gỗ c̣n ghi rơ hai chữ Phạm Tuyên ngay bên cạnh cái nút bấm chuông điện.

- Bác ấy đă chuẩn bị đón chúng ta rồi đấy. – dtvt2006 mỉm cười và đưa tay bấm chuông.

Chị giúp việc ra mở cửa và mời cả nhóm vào pḥng khách nhỏ. Nh́n quanh th́ thấy nhạc sĩ với vóc dáng cao lớn đang tươi cười từ trên gác bước xuống.

- Chúng cháu chào bác. Bác vẫn khỏe mạnh chứ ạ? – Cả nhóm cùng lên tiếng chào nhạc sĩ.

- Cám ơn. Vẫn chưa chết, đang c̣n sống đây! – Nhạc sĩ lên tiếng trong nụ cười nhẹ.

Cả nhóm sững sờ v́ cách lên tiếng rất đặc biệt của nhạc sĩ. Rồi tất cả cùng phá lên cười. Nhạc sĩ vui vẻ hỏi chuyện từng người. Câu chuyện nóng hổi nhất chính là xoay quanh Giải thưởng Hồ Chí Minh mà ông vừa nhận. Ông vui vẻ chỉ cái bằng chứng nhận Giải thưởng HCM trong khung kính đang treo khiêm tốn trên tường sát ngay cạnh cửa ra ban công:

- Ấy, nhiều người cứ bảo ḿnh phải dành một chỗ trang trọng nhất để treo cái Giải thưởng Hồ Chí Minh nhưng cho đến khi nhận về th́ chỉ c̣n mỗi chỗ tường trống này thôi nên đành treo vào đó vậy.


Giải thưởng Hồ Chí Minh treo phía trên chiếc bàn chất đầy tặng vật của nhạc sĩ

- Chắc bác có ư nói với khách thăm rằng giải thưởng này cũng giống như biết bao giải thưởng khác mà bác nhận chăng? – VHA b́nh luận. – V́ thật ra th́ thời điểm đó người ta không trao cho bác cũng không được?

- Ấy, công lao của báo chí lớn lắm đấy. Hầu như tất cả những tờ báo lớn của đất nước đều nêu cái việc Phạm Tuyên sẽ không được trao GT HCM vào đợt 2/9/2011 ra mặt báo. Thế là tạo nên một sức ép rất lớn. C̣n bản thân ḿnh th́ thấy cũng b́nh thường. Người ta trao cũng được mà không trao cũng chả sao. V́ tác phẩm th́ vẫn c̣n đấy, nhân dân cả nước đều hát ca là ḿnh vui rồi. C̣n th́ bảo viết đơn th́ dứt khoát là không bao giờ ḿnh viết đâu.

- Bác không viết mới là đúng chứ bác nhỉ? – Meusangele nhận xét.

- Thật ra việc này vốn đơn giản. Trước đây người ta đă làm rất tốt mà không hề gây ra điều tiếng ǵ. Bây giờ những người mới lên thay không hiểu sự vụ nên làm không đúng. Nếu xét cho nghiêm khắc th́ anh đă không có cái tâm lại thêm không có tầm nên mọi việc chả ra làm sao cả. Cứ ai quen ai thân ai xin xỏ th́ anh cho, c̣n ai không thế th́ thôi, quên luôn. Cần phải bỏ cái cơ chế “xin – cho” ấy đi th́ mới được. Ấy, cũng c̣n có ư kiến là người được xét phải viết đơn để tránh cái chuyện là Nhà nước trao mà không nhận….

- Cháu th́ lại nghĩ là trao th́ cứ trao, c̣n việc nhận hay không là việc riêng của người ta. Hơn nữa vinh dự Nhà nước trao tặng th́ làm ǵ có ai không nhận bác nhỉ? V́ bản thân việc không nhận cũng cho thấy người được trao đó không xứng đáng với giải thưởng Nhà nước trao tặng.

- Đúng vậy. Cũng có người c̣n khuyên tôi là không nên đến nhận cơ đấy. Nhưng tôi vẫn cứ nhận v́ cái này là vinh dự nhân dân tặng cho ḿnh mà Nhà nước chỉ là người đại diện thôi…

- Bác nhận là đúng chứ ạ… Cháu xin bác cho phép chúng cháu chụp h́nh cái giải thưởng Hồ Chí Minh nhé. – VHA xin phép nhạc sĩ, đoạn tiến đến đóng cánh cửa ra ban công cho khép lại kẻo lọt vào khuôn h́nh.

Nhạc sĩ cười tươi như hoa không nói ǵ ra ư bảo “cứ tự nhiên”. Chả hiểu sao khi đến thăm ông, chúng tôi cảm thấy đă quen thân ông từ lâu và chẳng phải e dè ǵ cả. Có lẽ v́ đă thấy ông rất nhiều lần trong các bài phỏng vấn lẫn trên truyền h́nh rồi, nay gặp mặt thấy ông vẫn như đă từng thấy, vẫn nụ cười ấy, vẫn giọng nói ấy, vẫn cái điệp khúc “rằng th́ là” ấy… nên tự nhiên cảm thấy ông gần gũi chăng? Nh́n xuống bên dưới thấy tấm ảnh nhạc sĩ ôm ghi ta được viền trong khung nhũ bạc hết sức tinh xảo, VHA bèn hỏi:


- Bác ơi, cái bằng có khung viền tinh xảo này là…

- Đó là tặng vật của một bạn yêu nhạc tặng tôi đó. Anh ấy cũng là một nhạc sĩ kiêm doanh nhân rất giàu có…

- Thế c̣n bức tranh gỗ chạm trổ này là giải thưởng ǵ đấy ạ?


Tặng phẩm của tỉnh Dak Lak cho tác phẩm Chú voi con ở Bản Đôn

- À, đó là tặng phẩm do Ủy ban nhân dân tỉnh Đak Lak tặng vào năm 2001 đấy. Năm ấy họ tổng kết cuộc vận động sáng tác về tỉnh nhà, tác phẩm Chú voi con ở bản Đôn của tôi được trao giải nhất. Sau đó bài hát được chuyển sang nhạc không lời và lấy làm nhạc hiệu của Đài PTTH Đak Lak nữa kia đấy. Bài này Trần Hiếu hát rất hay được thiếu nhi rất thích. Sau các cháu thiếu nhi thay nhau hát cũng rất hay.

- Thật là tuyệt vời, hiếm có. À mà bác c̣n có bài hát Từ một ngả tư đường phố cũng rất nổi tiếng bác nhỉ? Bác sáng tác lâu chưa hả bác? Nghe nó có giai điệu lẫn tiết tấu nhanh, dồn dập và hiện đại quá bác nhỉ?

- Đó cũng là một kỷ niệm rất độc đáo nữa đấy. Bài ấy tôi sáng tác lâu rồi, từ hồi c̣n chiến tranh đấy. Trước 1975 lâu. Viết xong, thành phố nào cũng nhận là viết về thành phố ḿnh. Vui ghê lắm. Mấy năm trước Cục cảnh sát giao thông c̣n trao giải thưởng cho nữa cơ. Cái hay của bài này là ở chỗ tuy viết về cảnh sát giao thông mà gần suốt bài không có chữ nào nói về cảnh sát cả. Măi đến cuối cùng mới nói “có bóng áo vàng người chiến sĩ giữ trật tự an ninh”. Tuy thế nhưng cảnh sát giao thông vẫn biết là viết về họ!


- Bài này hát hay nhất là cặp song ca Mạnh Hà – Thúy Hà bác nhỉ? – dtvt2006 nêu một ư kiến – Cháu thấy bao nhiêu năm nay không có cặp nào khác dám hát lại bài này nữa bác ạ.

Nhạc sĩ mỉm cười im lặng như một xác nhận đồng ư. Căn pḥng khách của nhạc sĩ tuy nhỏ nhưng đầy ắp hiện vật văn hóa đỉnh cao. Nào là hàng chục cuốn bài hát mà ông đă sáng tác suốt 40 năm qua. Hàng chục tặng phẩm của các tổ chức và cá nhân khác nhau trong cả nước. Như chiếc bàn này nặng trĩu những tặng phẩm từ các nơi trao tặng ông, c̣n bên dưới chất đầy các cuốn bài hát mà ông dành để kư tặng cho khách đến thăm:


C̣n đây là bức tường đối diện cũng đầy sách nhạc và tặng phẩm:


Một bức tượng bán thân nhạc sĩ Phạm Tuyên do nhà điêu khắc Lê Quỳnh tạc tặng ông:


- Ấy, c̣n một thứ rất hay nhé. Các bạn mở cuộn giấy trên bàn kia ra. – Thấy VHA mải miết chụp ảnh, nhạc sĩ mỉm cười nói.

Nhờ meusangele và dtvt2006 căng giúp bốn góc bức tranh, th́ ra là một tấm poster quảng cáo cho ư tưởng về Ngày chiến thắng 30/4/1975 như có Bác Hồ cùng chung vui với cả dân tộc, đây cũng chính là ư tưởng của bài Như có Bác trong ngày vui đại thắng, một trong 5 ca khúc được liệt kê trong Giải thưởng Nhà nước của nhạc sĩ Phạm Tuyên. Cái lạ là ở chỗ tấm h́nh này như được in trên vải tráng nhựa, một chất liệu lạ ít thấy ở Việt Nam. Nhạc sĩ nhẹ nhàng giải thích:


- Năm 75 có một cô nhà báo người Mỹ đến VN, bắt được tấm poster này và cầm luôn về Mỹ. Sau cô ấy in lại trên vải và mang tặng tôi mấy năm trước. Tấm poster mới này chắc chắn sẽ bền thi gan cùng thời gian đây. Thật là một câu chuyện cảm động xuyên Thái B́nh Dương. VHA chớp luôn h́nh chiếc poster có cả bàn tay của hai đồng đội phái đẹp nữa.

- Bác ơi, những cuốn bài hát của bác như bày trong tủ kia về sau có tái bản lại không ạ v́ cháu thấy hầu như không bán ở hiệu sách? – Meusangele nêu một thắc mắc.

- Vẫn tái bản luôn đấy nhưng cũng khá lâu rồi. Gần đây người ta có tải bản lại một số bài hát viết trong thời gian chiến tranh biên giới năm 1979, trong đó có bài của tôi. Họ bảo: bác ơi bác sửa chỗ “quân xâm lược bành trướng dă man” thành thế nào cho nhẹ nhẹ một chút để chúng cháu in. Tôi mới bảo họ rằng th́ là mỗi ca khúc đều có nội dung cần nói và gắn chặt với thời đại của nó, nếu mà bây giờ sửa đi th́ bài hát không c̣n là nó nữa. Bởi thế mà tôi không sửa. Vậy là cuối cùng tuyển tập th́ vẫn in nhưng không có bài của tôi nữa!



Vậy là bài Chiến đấu v́ độc lập tự do của nhạc sĩ tạm phải chịu số phần hẩm hiu không được tŕnh ra với các bạn trẻ chỉ v́ nó quá chính xác. Nghĩ như vậy, VHA bèn b́nh luận:

- Bác không sửa là đúng chứ ạ. Sửa thế th́ c̣n đâu là ca khúc nữa. Mà bọn bành trướng ấy dă man thật chứ có phải là giả đâu có phải không bác?

- Phải rồi, ngẫm lại những chuyện xưa th́ thấy đến nay những lời đó c̣n đúng hơn nữa ấy chứ! Ấy nhưng đấy không phải là lần đầu bài hát của tôi gặp phải vấn đề này khác đâu. Năm 1976 tôi vào Nam thấy ở trong đó ấm áp quá, vào cuối năm mà vẫn nắng chói chang trong khi ngoài Bắc đang lạnh giá, thế là tôi viết bài Gửi nắng cho em dựa theo ư thơ Bùi Văn Dung, nhờ Kiều Hưng hát rất hay nhưng phát được một thời gian th́ bị cấm!



- Thế là thế nào hả bác? – Meusangele lên tiếng với vẻ ngạc nhiên.

- Có ǵ đâu. Lúc đó sau giải phóng, Sài G̣n vẫn c̣n được coi là đô thị của chủ nghĩa tư bản. Thế mà vừa vào đó đă thấy “ấm cúng” thế, rồi lại c̣n mong “chuyển lửa” ra sưởi ấm cho miền Bắc xă hội chủ nghĩa nữa th́ tội to quá rồi c̣n ǵ, làm sao mà không bị cấm cho được!

- Suy diễn như thế th́ chịu, không sao theo được. Nếu cứ suy diễn như vậy không khéo tất cả các bài hát đều có vấn đề hết mất! – VHA cũng cảm thấy bất ngờ với lối “tư duy” như vậy. – Vậy bác ơi, đến bao giờ th́ bài hát hết cấm?

- À, cấm từ 1977, đến 1983 th́ cho phát b́nh thường…

Câu chuyện xem chừng c̣n kéo dài nên Meusangele ra hiệu cho VHA nên dừng để dành một dịp khác tới thăm bác sẽ lại tiếp tục, phần cũng nghĩ không nên nói chuyện lâu quá sợ nhạc sĩ mệt v́ năm nay ông đă bước vào tuổi 83 rồi, c̣n mạnh khỏe và minh mẫn thế này là may mắn lắm. Nghĩ vậy, bèn chuyển đề tài:

- Bác ơi, khu này có vẻ quan trọng đấy bác nhỉ v́ có vọng gác ngoài kia?

- Đúng rồi, ở đây toàn thứ trưởng với lại bộ trưởng ở cả đấy. Ngoài kia bên cạnh vọng gác ấy là nhà ông Trần Đức Lương. Tất nhiên bây giờ ông ấy đă chuyển đi chỗ khác ở rồi nhưng nhà th́ vẫn thuộc quyền sử dụng của ông ấy. Hôm nào họp hành ǵ th́ lại thấy ông ấy về ở v́ chỗ này gần với nơi ông ấy họp hành.

- Bác ở chỗ này lâu chưa ạ?

- Cũng 17, 18 năm rồi…

Xin phép nhạc sĩ ra về chúng tôi không quên chúc ông mạnh khỏe để tiếp tục sáng tác, tiếp tục làm bảo tàng sống và báu vật của âm nhạc Việt Nam. Mong ông cứ mạnh khỏe măi cho cháu con tiếp tục được gặp mặt. Nhạc sĩ bèn lấy ra mấy cuốn bài hát "Những ngôi sao ca đêm" của ông để tặng cho mỗi người. Ông tươi cười hỏi:

- Thế có phải kư tặng không nhỉ?

- Có quá đi ấy chứ bác. Cái đó là quan trọng nhất đấy ạ. Nếu có dấu th́ bác cộp vào cho chúng cháu nữa để các bạn cháu nom thấy không c̣n căi vào đâu được là chúng cháu vừa đến thăm nhạc sĩ Phạm Tuyên! - VHA vừa cười vừa nói vui.

Nhạc sĩ kư xong từng quyển lại lập cập lấy con dấu riêng ra cộp vào. Con dấu của ông có cả số điện thoại di động nữa. Nom rất là độc đáo... Ra chỗ để xe, một chiến sĩ cảnh vệ mỉm cười hỏi:

- Chắc các anh chị là nhà báo?

- Đúng vậy. Bọn ḿnh vừa lên nhà bác Phạm Tuyên. – dtvt2006 trả lời.

- Thấy các nhà báo lên nhà bác ư phỏng vấn suốt đấy. – Anh cảnh vệ vẫn hay chuyện.

- Vậy hả. Mong các bạn canh giữ yên b́nh cho nhạc sĩ có nhiều yên tĩnh mà sáng tác nhé. – VHA tiếp lời. Anh cảnh vệ trả lời bằng ánh mắt lấp lánh cùng với nụ cười đă làm yên ḷng khách thăm chúng tôi.

Trong t́nh h́nh chung của âm nhạc Việt Nam hiện nay không thấy có bước tiến nào mới mẻ th́ rơ ràng những nhạc sĩ như Hoàng Vân, Phạm Tuyên… hay nghệ sĩ như Văn Hanh, Kim Oanh, Tuyết Thanh, Thanh Huyền… thực sự là những tượng đài quư giá của âm nhạc Việt Nam. Lớp trẻ đến thăm các tượng đài ấy chính là để t́m những kiến giải có giá trị về văn hóa nghệ thuật cho những hiện tượng hôm qua và hiện nay, đồng thời thu hoạch những chỉ bảo dẫn dắt của các nghệ sĩ ấy. Chính v́ thế mà câu chuyện kể về các nghệ sĩ trên trang NCM luôn luôn chi tiết như mỗi lần gặp gỡ với các nghệ sĩ là một dịp may mắn hiếm có cần phải tận dụng tối đa thời gian dành dụm được. Phần do tuổi tác của các nghệ sĩ đă rất cao, đều ở độ bát tuần cả rồi, phần v́ thu xếp cho cuộc gặp gỡ là không đơn giản. Thực sự người viết mong muốn những điều kể lại đóng góp vào kho những tư liệu vốn ít ỏi về các nghệ sĩ hàng đầu đất nước và đến một lúc nào đó sẽ trở thành quư giá. Mấy năm trước bên Hội nhà văn có thực hiện cuốn phim kể về các nhà văn hàng đầu của đất nước nhưng về các nhạc sĩ th́ vẫn c̣n quá ít những điều tương tự như vậy. Nghĩ đến đây người viết chua xót tiếc rẻ vô cùng khi chưa được gặp mặt những nhạc sĩ mà người viết hằng yêu quư như Nguyễn Xuân Khoát, Thái Cơ, An Chung, Nguyễn An, Văn Chung, Trần Chung, Ngô Huỳnh … và các nghệ sĩ như Trần Khánh, Tiến Thành, Quốc Hương, Lê Dung… v́ chả ai bảo ai cứ tự đă nối gót nhau ra đi từ khi internet chưa phát triển như bây giờ hoặc NCM chưa kịp đến thăm. Nghĩ vậy mà bụng bảo dạ phải cố gắng mà đến thăm càng nhiều nghệ sĩ càng tốt. Nhưng ư nghĩ th́ như vậy, c̣n sự thực có làm được không th́ c̣n phải nhờ vào may mắn nữa….
Go to the top of the page
 
+Quote Post
The Following 1 Users Say Thank You to VuHungAnh For This Useful Post:
Hoacamchuong
post Oct 10 2012, 04:11 PM
Post #2



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 238
Thank(s): 7
Joined: 07-03-10
Member No.: 11,251



Nhạc sĩ Phạm Tuyên với t́nh yêu Hà Nội


Chào mừng 58 năm ngày giải phóng Thủ đô, đông đảo người dân Thủ đô, những người yêu âm nhạc, từ các em thiếu nhi đến các cụ già ai cũng nhớ và dành sự trân trọng, yêu thương đối với một nhạc sỹ người Hà Nội - nhạc sĩ Phạm Tuyên, Người đă dành trọn cuộc đời, tâm huyết sáng tác nhiều ca khúc hay nổi tiếng về Thủ đô.

Nhạc sĩ Phạm Tuyên sinh ra và lớn lên ở phố Hàng Da (quận Hoàn Kiếm) trong một gia đ́nh giàu truyền thống văn hóa. Ông cũng được thừa hưởng và phát huy truyền thống ấy cho chính cuộc đời và sự nghiệp của ḿnh. Đặc biệt, nó như một chất xúc tác giúp người nghệ sĩ ấy luôn bản lĩnh, vững vàng, nhưng không kém phần thăng hoa để tiến lên đỉnh cao âm nhạc. V́ thế người ta mới có thể hiểu và cảm nhận rằng, những bài hát của Phạm Tuyên cứ tươi vui, nhẹ nhàng, trong sáng, giản dị và giàu t́nh yêu với quê hương đất nước, từ những bài hát dành cho thiếu nhi, người lao động, chị em phụ nữ… đến những bài ghi lại khí thế hừng hừng chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ. Nhưng đó mới chỉ là những thứ có thể nhận diện được bên ngoài. C̣n khi t́m hiểu cuộc đời và sự nghiệp của nhạc sĩ, mới hiểu ông cũng chịu không ít biến cố, nhưng với ông, những biến cố đă được ḱm nén lại để vượt lên, biến tất cả khó nhọc, khổ đau thành những khúc ca trong sáng. Chính v́ thế, không có ǵ ngạc nhiên khi nhạc sĩ Phạm Tuyên nói rằng: “Động lực để tôi vượt lên tất cả chính là nhờ văn hóa gia đ́nh”.
700 bài hát trong sự nghiệp sáng tác của ông – một khối lượng đồ sộ khiến mọi người nể phục v́ tâm lực, trí lực của nhạc sĩ cống hiến cho lĩnh vực âm nhạc. Điều đáng nói là hầu hết các bài đều dễ hiểu, dễ hát, gần gũi với mọi đối tượng; thế nên nhiều tác phẩm có sức sống bền bỉ vượt thời gian. Lứa tuổi nhí th́ có: “Trường của cháu là trường Mầm non”, “Chiếc đèn ông sao”, “Cô và mẹ”, “Tiến lên đoàn viên”; người lao động có: “Như đóa mai trắng”, “Ở vùng rau quê chúng tôi”; đề tài cách mạng có: “Hà Nội những đêm không ngủ”, “Hát tiếp bài ca Trường Sơn”, “Đảng đă cho tôi sáng mắt sáng ḷng”; về Bác Hồ có bài: “Như có Bác trong ngày vui đại thắng”, “Suối Lê-nin”…

Trong số này, tới 1/3 bài hát ông dành tặng thiếu nhi để “mang lại nhiều niềm vui mới cho tuổi thơ trên quê hương tươi đẹp của chúng ta”, nhạc sỹ nói. Cái tài của nhạc sĩ Phạm Tuyên là biết biến tất cả mọi vấn đề, đến cả những vấn đề tưởng chừng khó viết như lĩnh vực chính trị, cách mạng, thành những bài ca dễ hát, dễ đi vào ḷng người.




Với mảnh đất nơi ông đă sinh ra và gắn bó đến tận cuối đời, nhạc sĩ dành không ít t́nh cảm, chuyển tải thành những bài hát, những ca từ rất chân thành. Trong căn gác nhỏ, ngồi nghe ông kể chuyện viết nhạc dưới mưa bom lửa đạn trong trận chiến Điện Biên Phủ trên không mới hay, tinh thần lạc quan của người nhạc sĩ thật đáng nể. Đó là bài “Hà Nội – Điện Biên Phủ” và “Hà Nội những đêm không ngủ” viết năm 1972 dưới căn hầm 58 Quán Sứ, cơ quan của Đài Tiếng nói Việt Nam trong bối cảnh giặc Mỹ đang đánh bom dữ dội tại Hà Nội. Đó là bản hùng ca về ư chí và hào khí của người Hà Nội trong trận chiến bảo vệ Thủ đô, cũng như niềm tin chiến thắng trước chiến dịch không kích Hà Nội bằng B52 của đế quốc Mỹ. Hay bài hát “Có một mùa thu Hà Nội” viết về cảm xúc của các chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô khi tiếp quản Hà Nội năm 1954, giữ đúng lời hứa: Ra đi hẹn ngày trở lại. Với Hà Nội, nhạc sĩ Phạm Tuyên cũng dành tặng khá lớn các ca khúc trong kho tài sản âm nhạc của ông.

Ngoài 80 tuổi, trong ông vẫn đầy nhiệt huyết nhưng cũng không ít trăn trở với nền âm nhạc nước nhà. Qua nhiều trải nghiệm trong sự nghiệp sáng tác, nhạc sĩ Phạm Tuyên cho rằng: “T́nh cảm của người viết phải ḥa nhịp với t́nh cảm nhân dân, như vậy mới có sự cộng hưởng trở lại”. Niềm vui lớn đối với nhạc sĩ là các bài hát của ông có chỗ đứng trong ḷng nhân dân, từ trẻ nhỏ đến người lớn, từ nông dân đến trí thức, từ người lao động đến người có vị trí trong xă hội đều hát với sự say sưa. Với những đóng góp của nhạc sĩ Phạm Tuyên, ông đă được vinh danh là công dân ưu tú Thủ đô năm 2011 và được nhận giải thưởng Hồ Chí Minh năm 2012.

Source

This post has been edited by dtvt2006: Oct 10 2012, 04:17 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 21st September 2019 - 10:29 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France