IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

 
Reply to this topicStart new topic
> Nhạc sĩ Hoàng Vân: Áng mây vàng đất Việt
post May 8 2012, 08:25 AM
Post #1



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Nhắc đến Nhạc sĩ Hoàng Vân, bạn yêu nhạc đă biết ông là một nhạc sĩ tài danh với biết bao nhiêu bài hát nổi tiếng suốt bốn mươi năm qua. Có thể kể tới ở đây những bài hát: Bài ca giao thông vận tải, Bài ca người giáo viên nhân dân, Bài ca xây dựng, Hai chị em, Hà Nội – Huế - Sài G̣n, Hát về cây lúa, Ḥ kéo pháo, Hồi tưởng, Hoa ban trắng, Nổi trống lên rừng núi ơi, Người chiến sĩ ấy, Quảng B́nh quê ta ơi, T́nh ca người thợ mỏ, T́nh yêu của đất và nước, Tôi là người thợ ḷ, Thành phố chúng ta nhà máy chúng ta… Không thể kể hết các bài hát của ông. Những bài hát của ông có một đặc điểm chung là giai điệu đẹp, ư nhạc rất đặc sắc, ngôn từ như những bài thơ.

Hôm nay xin giới thiệu với cả nhà một bài hát rất hay của ông do một giọng hát mà chúng ta rất yêu mến thể hiện. Đây chính là nguyên nhân để bài hát xuất hiện trong topic mới này v́ lẽ ra topic này chỉ xuất hiện khi Nhóm công tác của NCM đă đến thăm Hoàng Vân và có bài về ông, c̣n bài hát mới lẽ ra sẽ xuất hiện ở Những bài hát hay của VOV. Hiện Nhóm công tác chưa đến thăm nhạc sĩ nhưng đă lên kế hoạch sẽ đến thăm ông vào tháng sáu tới đây. Topic này xuất hiện như một lời hứa quyết tâm của cả nhóm sẽ đến thăm nhạc sĩ vào thời gian đó.

Cả nhà hăy đọc lời bài hát, dường như là một bài thơ:

1) Anh lên Ba V́ cho em nhắn hỏi
Dâu đồi mùa nay đă đẹp lắm chưa?
Sông Đáy sông Hồng đôi ḍng nước chảy
Sóng vỗ đôi bờ xanh ngát dâu xanh!

Guồng sa quay, guồng sa quay
Sợi tơ trắng biết bao nhiêu t́nh
Dệt cho nhanh – dệt cho nhanh
Sợi tơ vàng biết bao nhiêu ư
Cả quê hương vui như ngày thắng Mỹ
Tựa đàn đầy trời – khung cửi vẫn nở hoa!

Hà Tây ơi! Hà Tây ơi!
Đẹp biết mấy quê hương tơ lụa
Từ bao năm c̣n lưu danh
Tạo trăm nghề muôn bàn tay khéo
Dệt quê hương cho những đường tơ óng
Dệt cả cuộc đời – sáng đẹp những vần thơ!

2) Dâu xanh nuôi tằm – tằm ơi chớ phụ
Tấm lụa ra đi nhớ bàn tay ai
Vui ánh sáng điện nhớ mùi khung cửi
Tơ trắng tơ vàng chan chứa yêu thương!

Bàn tay em – bàn tay tiên
Giỏi tay giống cũng như tay nghề
Từng cây tre từng cây mây
Từng nét chạm nét bài nét khắc
Từ tay em đang đan dày tay múa
Vượt ngàn dặm đường – sang tận phía trời xa!

Hà Tây ơi! Hà Tây ơi!
Đẹp biết mấy quê hương trăm nghề!
V́ quê hương đầy yêu thương
T́nh sông biển cây rừng hoa núi
Từ tay em đang biến thành châu báu
Đẹp cho quê ta – quê người thợ khéo Việt Nam!


Trên quê hương những người thợ khéo (Hoàng Vân) Kim Oanh:
http://www.mediafire.com/?6dnje202ey8oc33


Bài hát này VHA nghe được từ làn sóng điện Đài TNVN lâu lắm rồi và cũng chỉ nghe được có 2 lần thôi. Rồi từ đó không thấy phát bao giờ nữa cả. Bài hát ca ngợi mảnh đất Hà Tây tài hoa chăm chỉ, mảnh đất của trăm nghề nổi tiếng khắp cả nước. Khi vừa có bài hát này, VHA đă gọi điện cho bác Kim Oanh với dự định mở nhạc cho bác nghe qua điện thoại xem bác có nhớ bài hát mà bác đă thể hiện 37 năm về trước không. Thật không may người nhà cho biết bác đă vào viện nằm từ mấy hôm nay. Ngay lập tức VHA đă điện cho anh Việt là con trai bác hỏi. Anh cho biết bác có vấn đề về tim mạch và hiện đang nằm ở bệnh viện Việt Xô. VHA đă thông báo tin này cho các thành viên trong Nhóm. Mong tin từ dtvt2006 và meusangele. Các bạn đến thăm bác và cho biết tin ngay nhé.

Go to the top of the page
 
+Quote Post
The Following 1 Users Say Thank You to VuHungAnh For This Useful Post:
Bot Bo
post May 8 2012, 08:53 AM
Post #2



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 28
Thank(s): 0
Joined: 26-05-11
Member No.: 19,431



Cảm ơn bác VHA nhiều, mong bác tiếp tục phát huy hơn nữa nhé.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 8 2012, 11:05 AM
Post #3



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 1,603
Thank(s): 8
Joined: 07-01-10
Member No.: 10,194



Tin rất buồn, các bác ạ. Ngọn đèn trước gió. Rất mong Nhóm ngoài ấy thu xếp đến thăm bác và chuyển lời hỏi thăm của anh em NCM nhé. Mong bác sớm b́nh phục. Mới hôm nào bác c̣n cười nói sang sảng qua điện thoại….
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 8 2012, 05:48 PM
Post #4



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 720
Thank(s): 2
Joined: 25-04-08
Member No.: 1,609



Buồn quá. Gặp cô hôm trước Tết, cô dặn khi nào lại về Hà Nội th́ hăy gọi điện cho cô. Mong cô sớm b́nh phục để nvn33 c̣n cơ hội về thăm cô trong một ngày không xa.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 8 2012, 06:31 PM
Post #5



Cấp 4
****

Group: Members
Posts: 1,077
Thank(s): 45
Joined: 24-03-08
Member No.: 1,237



Chúc những điều may mắn nhất sẽ đến với sức khỏe của cô Kim Oanh!


--------------------
Nhà bảo trợ nội dung chính thức và duy nhất cho nick Hậu sinh.2
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 8 2012, 07:21 PM
Post #6



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 351
Thank(s): 0
Joined: 04-04-10
Member No.: 11,797



Báo cáo các bác là chiều nay cô Kim Oanh đă "trốn viện" về nhà một lúc để thắp hương nhân ngày giỗ các Cụ smile.gif . Cô bị mệt (đau tim) từ trưa 30.4 và vào thẳng BV Việt Xô. Hiện sức khỏe cô đă tạm ổn nhưng vẫn phải tiếp tục nằm viện để theo dơi thêm. Bọn em cũng đă mang món quà quư của bác VHA ra để "đố " cô tongue.gif . Cô cười rất vui và nói "cái giọng chua chua này là giọng tao đấy chứ ai" biggrin.gif. Cô rất phấn khởi và cảm động trước t́nh cảm và sự quan tâm của các bác, các bạn NCM dành cho cô. Và cô cũng gửi qua chúng em lời cảm ơn tới tất cả "các bạn"- những khán giả yêu quư mà t́nh yêu của "các bạn" đă giúp cô thêm sống vui, sống khỏe.
Các Cụ, các bác yên tâm nhé!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post May 9 2012, 07:38 AM
Post #7



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (meusangele @ May 8 2012, 07:21 PM) *
Báo cáo các bác là chiều nay cô Kim Oanh đă "trốn viện" về nhà một lúc để thắp hương nhân ngày giỗ các Cụ smile.gif . Cô bị mệt (đau tim) từ trưa 30.4 và vào thẳng BV Việt Xô. Hiện sức khỏe cô đă tạm ổn nhưng vẫn phải tiếp tục nằm viện để theo dơi thêm. Bọn em cũng đă mang món quà quư của bác VHA ra để "đố " cô tongue.gif . Cô cười rất vui và nói "cái giọng chua chua này là giọng tao đấy chứ ai" biggrin.gif. Cô rất phấn khởi và cảm động trước t́nh cảm và sự quan tâm của các bác, các bạn NCM dành cho cô. Và cô cũng gửi qua chúng em lời cảm ơn tới tất cả "các bạn"- những khán giả yêu quư mà t́nh yêu của "các bạn" đă giúp cô thêm sống vui, sống khỏe.
Các Cụ, các bác yên tâm nhé!


Đọc tin của meusangele mà VHA thở phào nhẹ nhơm. Trước mắt thấy bác vui vẻ là tạm mừng. Nhưng bản tính các nghệ sĩ lớp Kim Oanh - Kiều Hưng là thế, vô tư, hồn nhiên bất tuyệt lắm. Chả bao giờ tính toán so đo ǵ cả. Chính v́ thế mà các cụ hát rất hay và ṃn đời con cháu phải chạy theo nhưng chẳng thể đuổi kịp....

Tuy nhiên, có điều rất đáng lưu ư là bệnh tim như chơi mà thật. Không thể nào coi nhẹ được. Nói chung th́ cứ như không có bệnh. Nhưng khi gặp tai biến th́... Cho nên trong ḷng VHA thầm cầu mong bác Kim Oanh sẽ vẫn vui đùa cùng con cháu lâu dài...

This post has been edited by VuHungAnh: May 9 2012, 03:52 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 2 2012, 10:36 PM
Post #8



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



1. Bắt tay vào thực hiện lời hứa

Muôn việc bắt đầu bao giờ cũng gian nan. Tháng sáu, tháng bảy trôi qua mà vẫn chưa đến thăm nhạc sĩ Hoàng Vân được. Đă mấy lần điện thoại đến mong được gặp ông mà ông lại không có nhà. Lần th́ ông đang mệt không tiếp khách thăm được. Lúc th́ từng thành viên trong nhóm lại bận công tác không thể thu xếp được thời gian rảnh v́ mỗi người đều đang trong guồng quay của cuộc sống và công việc cơ quan. Không ở đâu trả lương để cho ai được rong chơi cả. Thời gian cứ trôi c̣n lời hứa th́ treo lơ lửng giữa giời. Thật quả đúng như dân dă có câu “nói trước bước không qua”. Quá sốt ruột, Nhóm công tác bàn nhau lên kế hoạch với quyết tâm cao và quyết định sẽ tới thăm nhạc sĩ vào dịp 2/9 vậy.

Tuy nhiên dịp 2/9 nhạc sĩ lại quá bận nhiều việc. Theo lời ông cho biết th́ ông đang mệt lắm v́ như ông nói là “năm nay 82 rồi mà, không c̣n trẻ nữa các bạn ơi, hăy chờ đợi vào một khi khác nhé!”. Nghe nhạc sĩ nói vậy th́ cả nhóm đành phải “chúc bác mau khỏe để cho chúng cháu có dịp lại qua thăm bác” thôi chứ biết làm sao bây giờ.

Vẫn biết nhạc sĩ rất không thích nói nhiều về bản thân ḿnh nhưng không nghĩ sự thể lại khó khăn đến vậy. Hẳn là bằng vào kinh nghiệm sống của lứa tuổi bát thập cộng thêm vốn tri thức uyên thâm hiếm có, hẳn nhạc sĩ thừa biết lớp hậu sinh tới thăm ông không ǵ khác ngoài ư định “khai thác” ông nên chắc hẳn nhạc sĩ đă kiếm lư do mà thoái thác đây. Trước đó Nhóm công tác cũng đă bỏ công t́m những bài viết về ông th́ thảy đều thấy rất sơ lược, chẳng có ǵ thú vị lẫn chẳng có sự việc ǵ hấp dẫn cả. Ngay cả trong chương tŕnh Con đường âm nhạc của chính ông, BTV Mỹ Vân cũng phải thốt lên rằng nhạc sĩ Hoàng Vân rất khiêm tốn, không muốn nói nhiều về bản thân ḿnh…

Ngoài ra, dịp 2/9/vừa rồi cũng chính là dịp diễn ra chương tŕnh ḥa nhạc Điều c̣n măi do chính con trai ông, nhạc trưởng Lê Phi Phi, đương kim nhạc trưởng dàn nhạc giao hưởng Quốc gia nước cộng ḥa Macedonia, cầm đũa chỉ huy, và lại tŕnh diễn bản hợp xướng tâm huyết của ông là Hồi tưởng nên chắc chắn nhạc sĩ rất bận với công tác hướng dẫn nghệ thuật lẫn theo dơi tập tành nên cũng rất chắc chắn là nhạc sĩ đă mệt mỏi lắm rồi… (tham khảo: http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/87042/dieu...goi-sang-.html)

Cho đến lần vừa rồi tới thăm ông, nh́n cơ ngơi mới tinh của ông mà ngay cả bác Kim Oanh, một người bạn thân thiết của gia đ́nh ông cũng không nhận ra nữa th́ chúng tôi hiểu ông đă bận quá nhiều việc trong cùng thời gian đó. Trong câu chuyện sau đó chúng tôi cũng hiểu ra lư do cách xử lư có vẻ khó hiểu của ông thời gian qua. Th́ ra tất cả lại rất hợp lư chẳng có ǵ là khó hiểu cả. (c̣n tiếp)

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 4 2012, 01:15 PM
Post #9



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



2. Đi đường ṿng (tiếp theo)

Dịp 2/9 không đến thăm nhạc sĩ Hoàng Vân được, Nhóm công tác mang tất cả những ấm ức của những lần thất bại khi tiếp cận nhạc sĩ tới kể cho bác Kim Oanh nghe th́ bác cười rất tươi như muốn xát thêm muối vào nỗi buồn của Nhóm công tác. Bác Kim Oanh cho biết từ trước đến nay nhạc sĩ có tiếng là khó gần, không phải ai ông cũng tiếp và không phải ông luôn cởi mở với người lạ đâu. Thậm chí nhạc sĩ c̣n có tiếng là kiêu hănh nữa kia, có người ác khẩu bảo ông là kiêu ngạo.

- Các con cứ xem lại những bài hát của Hoàng Vân mà xem, giai điệu rất đẹp, bài hát về vùng nào là ra vùng nấy, không có ư nhạc nào trùng lặp với ư nhạc nào. – Bác Kim Oanh giảng giải. – Lời ca cũng rất đẹp, cứ như một bài thơ và rất khó có thể thay thế một từ của ông ấy. Cô đă kể cho các con nghe về lần cô khó khăn lắm mới yêu cầu Hoàng Vân sửa đổi vài từ trong lời ca một bài hát của ông ấy rồi đấy. Đó là chỗ “bàn tay vững vàng xiết chặt c̣ súng”, tuy rất đúng với t́nh huống người chiến sĩ đang cần súng bảo vệ Tổ quốc nhưng cô thấy nó khô và cứng quá bèn yêu cầu nhạc sĩ chuyển thành “bàn tay vững vàng giữ ǵn Tổ quốc”. Ư sau này th́ hơi có vẻ khách sáo và ước lệ nhưng khi hát lên th́ lại thấy rất hợp lẽ. Vậy là Hoàng Vân đồng ư sửa c̣n ngoài cái đó ra th́ không bao giờ ông ấy sửa chữa ǵ hết. Và một cái nữa là các con cứ để ư mà xem, âm nhạc của Hoàng Vân giai điệu rất đẹp rất bác học nhưng nếu phải chỉ cho ra chỗ nào là dân ca Tây Bắc, chỗ nào là dân ca Tây Nguyên, chỗ nào là quan họ Bắc Ninh… th́ rất khó. Tất cả rất nhuần nhuyễn, chỉ có hát lên hay tấu lên mới nhận biết ra cái vùng miền mà ông ấy nói đến là vùng nào thôi. Như vậy là rất cao tay đấy các con ạ. Tính học thuật rất cao. Bảo như thế làm sao ông ấy không tự hào cho được? Phải là người hiểu hết những ẩn ư và thủ pháp nghệ thuật của ông ấy th́ ông ấy mới nói chuyện. C̣n nếu không th́ đến nhà, ông ấy chỉ nói chuyện trên giời dưới biển đố mà viết nên bài vở ǵ sất…

Nghe đến đây, Nhóm công tác chợt hiểu ra cái con đường phải đi là con đường ṿng nhưng sẽ nhanh nhất c̣n hiệu quả th́ không ǵ sánh bằng, ấy là nhờ bác Kim Oanh đưa đường dẫn lối. Nghĩ thế, bèn đề xuất:

- Vậy th́ cô ơi, cô phải giúp chúng con mới được. Tức là cô phải làm người dẫn đường cho chúng con tới gặp bác Hoàng Vân. Có sự bảo đảm của cô chắc chắn bác ấy không thể chối từ, hơn nữa cô c̣n là người đầu tiên và suốt một thời gian dài là nghệ sĩ được bác ấy tin cậy giao các tác phẩm mới viết để cô thể hiện và cô đă thể hiện xuất sắc giúp cho tác phẩm của bác ấy đă hay lại càng bay xa hơn. Cô chính là sự bảo đảm bằng vàng đấy ạ.

Nghe đến đây, bác Kim Oanh nở nụ cười rơ tươi:

- Phải rồi, các con nói đúng rồi. Ngoài ra giữa gia đ́nh cô và gia đ́nh bác Hoàng Vân c̣n có mối quan hệ đặc biệt. Có một chuyện thế này. Các con phải biết là cái thời bao cấp ấy nó khổ lắm, làm ǵ có nhiều thịt như bây giờ mà ăn. Mọi thứ đều được phân phối theo tem phiếu, mỗi người chỉ vài lạng thịt một tháng, cao lắm như cỡ lương cô bậc 5 ở Đài cũng chỉ hơn một cân mỗi tháng chứ có phải như bây giờ thích ăn th́ ra chợ mua cả cân về kho rán ăn hết luôn trong ngày đâu. Vậy là anh Việt nhà cô bị sốt xuất huyết hồi đang học năm thứ hai trường Mỹ thuật. Đó khoảng năm 76-77 ǵ đó. Cô bối rối quá bèn chạy đến nhà bác Hoàng Vân nhờ giúp đỡ, thấy hai vợ chồng bác ấy đang ăn nem rán cải thiện mà mới bắt đầu bữa cơm thôi chứ chưa ăn xong. Vừa nghe xong, vợ bác Hoàng Vân tên là Ngọc Anh vốn là bác sĩ liền quay sang bảo với bác Hoàng Vân là anh Vân ơi anh chịu khó ngồi ăn cơm một ḿnh nhé, để em cùng chị Kim Oanh đưa cháu Việt vào Saint Paul cho kịp kẻo trễ. Bác Hoàng Vân đồng ư ngay chẳng hề phân vân chút nào. Nhờ thế mà anh Việt nhà cô được cứu sống đấy.

- Đấy nhé, lại thêm kỷ niệm thế th́ thân thiết quá rồi c̣n ǵ.

- Cô cũng giúp lại bác ấy nhiều việc lớn, trong đó chính cô là người đứng ra làm đầu bếp chính cho lễ cưới của con Y Linh nhà bác ấy. Nó là thế này. Như các con biết gần ba chục năm trước th́ nhà hàng tổ chức lễ cưới đâu có phổ biến như bây giờ. Với lại nhân dân cũng đâu có nhiều tiền mà đi nhà hàng, mà phần đông là tổ chức tại nhà chứ. Thế th́ bác Hoàng Vân bác ấy cũng tinh ư v́ biết cô vốn là con cả lại thường phải tổ chức nấu nướng cúng giỗ theo phong cách ẩm thực Hà Nội xưa nên bác ấy đến nhờ cô lo hộ cho cái việc nấu nướng đám cưới. Cô nhận lời. Thế là cô lên thực đơn, bao nhiêu cân thịt, bao nhiêu cân gị, mọc, măng, miến… cứ thế người ta răm rắp mà mua cho đủ. Bác Hoàng Vân dặn người nhà là bà Kim Oanh bảo sao th́ cứ thế mà mua, không có bàn căi ǵ sất, bao nhiêu cân thứ nào thứ nấy là cứ thế mà làm….

- Ái chà, ông lăo ấy cũng nắm vững khả năng của bà bạn gớm đấy chứ. Biết việc sáng tác nhạc th́ bác ấy vô địch nhưng đến khi thể hiện nhạc ra làn sóng và lĩnh vực nội trợ th́ lại phải Kim Oanh cơ, vậy là nhường sân khấu rất đúng lúc đúng chỗ. Cháu cho như thế là tuyệt đỉnh thông minh!

- Phải rồi. Nó lại thế này mới hay chứ. Làm 30 mâm mà bày cỗ xong là vừa vặn hết sạch gà qué, gị chả, măng mọc… Cứ duưt duỳn duỵt ấy chứ. Sao mà khéo thế không biết nữa. Đến mức có một tay thợ nấu bếp dấu đi cân rưỡi gị mà cô phát hiện ra, gọi lại bảo tôi đă tính toán rất kỹ tất cả sao bây giờ lại thấy thiếu hụt món gị. Thế là cậu kia phải mang ra. Thôi th́ cô cũng thông cảm với người ta, không nỡ trách phạt ǵ v́ thời đó nó thiếu thốn mà. Khi xong tiệc vẫn c̣n một mâm rưỡi chia cho người ta mang về, thế là được rồi có phải không nào? – bác Kim Oanh phá lên cười, hai tay vỗ rơ mạnh vào lưng dtvt2006 và VHA, hai người ngồi hai bên cạnh bác.

- Chúng con chịu cô đấy. Không ngờ cô c̣n là cao thủ hạng nhất trong tổ chức tiệc cưới thế nữa. Bảo làm sao mà bác Hoàng Vân không quư cho được?

- Thế nên các con tin tưởng cô, yêu cầu cô giúp đỡ để gặp bác Hoàng Vân th́ cô rất cảm động và nhận lời. Như các con thấy đấy, đúng là cô là người thích hợp để làm việc đó. Thế nhưng cô có một ư là khi nào chuẩn bị đến thăm, tức là khi các con đă thống nhất được ngày giờ th́ chúng ta bàn bạc cụ thể lại một lần nữa nên nói như thế nào và nói những ǵ cho cuộc gặp gỡ thành công mỹ măn nhé.

- Vâng, nhất định là như thế chứ ạ. Rồi sau đó cô cứ gọi điện đến bác Hoàng Vân và bảo anh Hoàng Vân ơi, hôm nay iem dẫn các cháu đến thăm anh nhé là nhiệm vụ của cô xong được một nửa rồi.

- Ấy ấy, này! – Bác Kim Oanh nghiêm ngay nét mặt. – Cô nói thật với các con là chưa bao giờ cô gọi bác Hoàng Vân là anh xưng em đâu nhé. Mà chỉ có gọi ngang hàng thôi! Cứ Hoàng Vân thế này, Kim Oanh thế kia. Kể cả bác Hồ Bắc lẫn bác Phạm Tuyên là các bác cùng tuổi với bác Hoàng Vân cũng thế, cô cũng gọi ngang hàng với cô tất. Chỉ có mỗi bác Đỗ Nhuận là cô gọi bằng anh v́ nom bác ấy cứ lừ lừ như con gấu ấy, cô nom bác ấy mà rất hăi…

- Úi giời ơi, lại c̣n thế nữa. Thế ra cô cũng cứng cựa đấy chứ nhỉ? Thế có ai bảo cô là đanh đá không ạ?

- À không. Đanh đá th́ chưa ai bảo cả nhưng người ta bảo ḿnh là ghê gớm. Cô cũng chưa bao giờ phải nặng lời với ai cả mà chỉ dùng cái lư lẽ của ḿnh mà nói với người ta. Tất nhiên là lư lẽ của cô th́ cũng khó mà bắt bẻ được nhưng được cái cô lại bảo vệ cho anh chị em trong Đội nên mọi người cũng quư chứ ḿnh không vơ vào làm của riêng cái ǵ cả… (c̣n tiếp)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 5 2012, 12:37 PM
Post #10



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



3 – Ngày đẹp (tiếp theo)

Đúng 14 giờ 30 ngày chủ nhật, 30/9/2012, nhằm ngày rằm Trung thu, dtvt2006 và VHA đă có mặt tại nhà bác Kim Oanh, sớm nửa tiếng so với giờ hẹn gặp bác Hoàng Vân. Hôm nay thật tiếc là Meusangele, cảnh sát trưởng khu vực phía Bắc của forum, bận việc không thể có mặt cùng nhóm được. Vừa vào gặp, dtvt2006 và VHA kính cẩn trao quà trung thu cho bác Kim Oanh:

- Thưa cô, nhân dịp Trung thu chúng con biếu cô chút quà tết Trung thu ạ. Đây là bánh nướng cổ truyền dân tộc mà chúng con phải xếp hàng ở hiệu bánh Bảo Phương số 201 Thụy Khuê để mua đấy ạ. Cái vụ xếp hàng rồng rắn như thời bao cấp này nổi tiếng đến mức đă được phóng viên đưa lên mạng cho cả nước xem đấy ạ.

- Úi giời ơi, quư hóa quá. Cô rất cảm động v́ các con lại cẩn thận đến thế. – Bác Kim Oanh nói rành rọt và trịnh trọng. – Thế nhưng hôm nay chúng ta ngồi chơi uống nước đợi đến 4 giờ chiều bác Hoàng Vân mới rảnh v́ giờ này bác ấy bận tiếp 3 tờ báo đến phỏng vấn rồi. À thế các con định phỏng vấn bác Hoàng Vân những nội dung ǵ th́ nói cho cô nghe nào.

- Dạ, chúng con định hỏi bác ấy về chuyện tầm vóc của Trịnh Công Sơn, chuyện nhạc sĩ Lê Lan đạo nhạc, chuyện cảm nghĩ về giải thưởng Hồ Chí Minh, về chuyện bác ấy có trực tiếp đi chiến trường để viết Quảng B́nh quê ta ơi không… và nhiều vấn đề khác nữa. Con cho là với trí tuệ uyên thâm của bác ấy th́ nhất định bác ấy biết rơ nhiều chuyện của làng nhạc cho nên nếu bác ấy mà nói th́ chắc chắn phải là những ư kiến rất đặc sắc. C̣n nếu bác ấy không nói th́…

- Thế th́ cô lại phải nói với các con thế này. – Bác Kim Oanh ngắt lời ngay tắp lự. – Các con nên biết là nhạc sĩ Hoàng Vân ngoài việc ít nói về ḿnh c̣n rất thận trọng trong lời nói và nhận định về người khác nữa. Suốt mấy chục năm làm việc ở Đài cùng bác ấy mà cô chưa thấy bác ấy nói về một người thứ ba bao giờ. Cho nên nếu các con hỏi nhiều vấn đề về các nhạc sĩ khác th́ cô e là bác ấy sẽ không nói đâu. Quan điểm của bác ấy rất rơ ràng, đó là “hữu xạ tự nhiên hương”, hăy để cho tác phẩm lên tiếng. Bạn nghe nhạc hăy cứ nghe các tác phẩm trước đi đă. Đó là cái chính nhất chứ không phải những chuyện râu ria. Cho nên nếu có hỏi sang những vấn đề như vậy th́ các con nên cân nhắc nhé…

Thật may là mọi người không phải đợi quá lâu. Mới ngồi nói chuyện được hơn 40 phút th́ bác Hoàng Vân gọi điện tới cho biết đă rảnh và mời mọi người tới ngay. Phố phường Hà Nội ngày rằm Trung thu thật là đông đúc, đoạn đường khu phố cổ từ nhà bác Kim Oanh đến nhà bác Hoàng Vân chỉ hơn cây số nhưng đông đặc những người là người. Nam thanh nữ tú dắt díu nhau đi chơi Trung thu, trẻ con được các ông bố bà mẹ chở đi xem múa lân sư rồng… cứ là ríu ra ríu rít như đi trảy hội.

Cái ngơ vào nhà bác Hoàng Vân bé tư ty đến nỗi một cái xe máy đi c̣n khó. Vừa leo cầu thang lên nhà, bác Kim Oanh vừa xuưt xoa:

- Thế ra là bác ấy mới sửa lại nhà đây. Ngày trước cầu thang tối om và ọp ẹp lắm cơ chứ đâu có sáng sủa và rộng răi thế này! (c̣n tiếp)

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 6 2012, 01:11 PM
Post #11



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



4 – Giờ G (tiếp theo)

- Chào anh Hoàng Vân. – Vừa bước vào nhà là bác Kim Oanh đă lên tiếng ngay. – Đúng y hẹn, tôi dẫn các cháu tới thăm anh đây.

Nhạc sĩ Hoàng Vân cao lớn đẫy đà với cặp kính gọng đen có hai mắt tṛn xoe như vẫn thấy trên báo và tivi, nhanh nhẹn xuất hiện và mời mọi người vào pḥng khách. Dtvt2006 trao cho nhạc sĩ bó hoa tươi thắm kèm theo quà tặng Trung thu giống như đă tặng bác Kim Oanh khi năy:

- Chúng cháu rất vui sướng được tới thăm bác. Cháu xin tặng bác bó hoa ạ.

Nhạc sĩ cảm động nhận hoa tặng và cắm vào cái lọ hoa men xanh to tướng dựng sát tường. Căn pḥng khách nhỏ hẹp nhưng sáng sủa tràn ngập ánh sáng vàng nhạt từ cái bóng điện quang bên trong nạp hơi natri tỏa sáng xuống gương mặt mọi người làm ai nom cũng hồng hào hẳn. Cách bố trí vị trí ngồi giữa chủ và khách rất thuận tiện cho chủ nhà quan sát từng gương mặt khách nhưng riêng chủ nhà ngồi sấp bóng ánh đèn nên khách khó nh́n rơ được. Ở vị trí thế này nếu phóng viên có chụp ảnh nhạc sĩ th́ cũng khó mà có tấm ảnh như ư. Đối diện với VHA là chiếc tủ tường dài đến hơn 4 mét và cao gần sát trần bằng gỗ thông quang dầu bóng loáng chạy suốt chiều ngang căn pḥng, bên trong cơ man nào là cổ vật. Chắc chắn những cổ vật kia cũng phải có ư nghĩa như cả một gia tài.

- Anh Vân ơi, anh đă hẹn từ hôm trước là 3 giờ chiều mà hôm nay lại có khách đột xuất à? – Bác Kim Oanh lại lên tiếng trước. Nghe bác nói, VHA chợt nghĩ bác hỏi thế này chả hóa ra nhạc sĩ họ Hoàng tên Vân ư? Hỡi ôi, nhạc sĩ chẳng phải họ Hoàng mà cũng chẳng phải tên là Vân. Chỉ đơn giản nghệ danh của ông là Hoàng Vân mà thôi. Nhưng mọi người cứ gọi măi rồi cũng thành tên. Thành ra ông đă có tên là Vân và mang họ Hoàng rồi. Hay thật.

- Khách khứa ǵ đâu. Chả biết giời xui đất khiến thế nào mà hôm nay các phóng viên của ba tờ báo cùng hẹn nhau kéo đến đ̣i phỏng vấn. – Bác Hoàng Vân lấy ra tờ Hà Nội mới, chỉ vào cái bài Những công dân tiêu biểu của Thủ Đô năm 2012, giải thích. – Đây, những 10 công dân tiêu biểu của Thủ đô đây, lại có cả Hoàng Vân đấy, mấy hôm nữa th́ trao kỷ niệm chương nhưng chả hiểu họ lấy thông tin ở đâu cho vào, rồi đến đây lại bảo là chưa đủ, sơ lược quá, muốn phỏng vấn thêm. (Xin tham khảo trên trang chính phủ: http://thanglong.chinhphu.vn/Home/Se-ton-v.../20129/6387.vgp )

- Đây này, có cả ảnh của anh đây này. Thế này là đủ rồi c̣n ǵ nữa. Mà sao phỏng vấn nhanh thế? – Bác Kim Oanh hỏi với giọng hài hước.

- Chả biết họ lấy đâu ra tấm ảnh đó. Mà ḿnh cũng có trả lời ǵ đâu. Nói chuyện chơi chơi một lúc th́ họ đứng lên xin phép ra về. – Nhạc sĩ nháy mắt, mỉm cười ranh mănh.

- Thế là thế nào hả bác?

- Có ǵ đâu. – Nhạc sĩ xoa xoa bàn tay lên tờ báo rồi nhanh nhẹn nắm lại thành nắm đấm giáng xuống bài báo. – Cứ thỉnh thoảng lại phỏng vấn với chả phỏng vấn, hết báo lại đài, chán ơi là chán. Mà dạo này lên tivi hơi nhiều trong khi mấy năm trước th́ chả ai hỏi đến. Rồi th́ toàn những phóng viên có biết cái ǵ đâu mà hỏi. Toàn là ông chẳng bà chuộc. Họ cứ muốn ḿnh nói về những cái ḿnh đă viết rằng phải thế nọ phải thế kia. Làm sao ḿnh lại đi nói như thế được? – Nhạc sĩ bất chợt cao giọng nóng nảy. – Có lắm khi mấy cô tre trẻ như cháu này (nhạc sĩ trỏ vào dtvt2006) đến bảo, bác ơi bài này bác sáng tác là thế nào ạ. Ơ hay thật, bản nhạc đă có tất cả rồi lại c̣n hỏi! Ḿnh mới lấy cái bản nhạc ra, bảo thế này nhé, bản nhạc đây, các em cứ xem, trong đó tôi đă gửi gắm tất cả rồi. Cứ thế mà đọc rồi viết ra cảm nhận nhé. Chứ làm sao tôi lại nêu cảm nhận của tôi về tác phẩm của tôi được! Phải để cho người khác làm việc đó chứ! Mà tốt nhất là các cháu đây này. - Nhạc sĩ trỏ dtvt2006 và VHA. – Phải là các bạn nói về tác phẩm của tôi mới phải chứ nhỉ? Chú nói thế có phải không các cháu?

Đấy thế là đă rơ một ư tưởng rất hay của nhạc sĩ nhé. Vâng, bác nói rất đúng, VHA nghĩ thầm, thật ra th́ bất cứ ai có ḷng tự trọng cũng sẽ làm như bác Hoàng Vân cả thôi. Ai lại đi khen cái sản phẩm của ḿnh làm ra là hay ở chỗ này, tốt ở chỗ kia. Lố bịch lắm. Vậy nhưng các nhà báo lại cứ mong nhạc sĩ làm như thế. Tại sao thế nhỉ? Là bởi v́ họ không hiểu, không biết nhiều về âm nhạc mà lại muốn có bài viết xôm tụ và dày dặn. Bởi vậy th́ trách làm sao được nhạc sĩ.

- Vâng, là cháu th́ cháu thấy bác nói rất chuẩn xác. Thế nhưng dù sao các nhà báo họ cũng có nhiệm vụ mà cấp trên giao phải hoàn thành chứ ạ. Cháu cũng từng đọc ở đâu đó có người nói là đến nhạc sĩ Hoàng Vân mà chẳng khai thác được ǵ cả bác ạ. – VHA mạnh dạn nói.

- À không, đến chơi th́ ḿnh vẫn tiếp chuyện chứ. – Nhạc sĩ trấn an rất ôn tồn. – Nhưng ḿnh cứ nói con cà con kê, hết chuyện giá cả hôm nay đến chuyện giao thông Hà Nội, rồi lại sang chuyện văn hóa ở Văn Miếu. Ḿnh cứ nói liên tục, không có ngừng nghỉ và ngắt quăng ǵ cả. Đấy cứ đại loại thế. Các nhà báo ngồi nghe độ khoảng tiếng rưỡi hai tiếng th́ xin về. Cả mấy nhà báo hôm nay cũng vậy! (c̣n tiếp)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 6 2012, 10:54 PM
Post #12



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



(tiếp theo)

Mọi người phá lên cười. Bây giờ đă biết rơ sự t́nh rồi, nếu bảo nhạc sĩ khó tính th́ cũng phải mà cho rằng ông hợp lư cũng không sai. Bác Kim Oanh nhấp một ngụm nước lấy giọng làm phận sự người dẫn đường:

- Thưa với anh Hoàng Vân là chuyện vui như thế là được rồi, bây giờ xin vào chuyện chính. Các cháu đây là những cháu rất yêu nhạc của anh từ bao nhiêu năm nay. Cũng có nhiều cháu hơn đấy nhưng hôm nay kế hoạch giờ giấc thay đổi nên có mấy cháu bị động không đến được. Thế th́ các cháu có nguyện vọng muốn hỏi chuyện anh về các bài hát, về thủ pháp nghệ thuật của anh cùng với những chuyện đời chuyện nghề. Anh biết đến đâu th́ kể cho các cháu đến đấy. Tôi th́ tôi nghĩ thời buổi ngày nay mấy ông già bà cả chúng ta đă bị coi là cổ lỗ gần như bị lăng quên rồi, thế mà c̣n có người để ư đến lại yêu những bài hát xưa do chúng ta sáng tác và biểu diễn th́ quư hóa quá c̣n ǵ bằng. Cho nên khi các bạn ấy đến với chúng ta mà chúng ta lại không đáp lại cái tấm thịnh t́nh đó th́ thật là không phải. Bây giờ các con có điều ǵ hỏi chuyện bác Hoàng Vân th́ cứ mạnh dạn hỏi nhé.

Vừa nghe bác Kim Oanh nói một cách chăm chú, nhạc sĩ vừa gật gù rất tâm đắc với ḍng suy nghĩ của bà bạn. Được dịp, VHA mạnh dạn hỏi nhạc sĩ:

- Thưa bác, khi bác sáng tác Quảng B́nh quê ta ơi th́ bác có đi thực tế vào Quảng B́nh không ạ?

- Có chứ! – Nhạc sĩ thốt lên đầy cảm khái. – Bọn ḿnh gồm một đoàn văn nghệ sĩ lên xe vào Quảng B́nh trong tháng 2 năm 1964. Ḿnh c̣n nhớ đoàn có nhà văn Bùi Hiển, Phạm Tiến Duật… Đến nơi th́ phân tán ra ở các xă khác nhau như Nghĩa Ninh, Ḥa Chính… Mỗi người lại đi thực tế một vùng, một đơn vị khác nhau. Đến ngày 5 tháng 8 th́ Mỹ dựng lên sự kiện Vịnh Bắc Bộ vu cáo cho ta tấn công tàu khu trục của họ, thế là pháo kích và bắn rốc-két vào. Bọn ḿnh xuưt nữa th́ ăn rốc-két Mỹ. Nhờ chuyến đi đó mà ḿnh viết được Quảng B́nh quê ta ơi. Sau đó ra Bắc báo cáo các sáng tác và đưa bài cho Kim Oanh hát đầu tiên đấy. Đến giữa năm 1965 lại đi thực tế lên Lào Cai để sáng tác bài nhân dịp kỷ niệm 20 năm nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa thành lập. Lúc lên th́ đi bằng tàu hỏa. Lúc về th́ cả tàu lẫn đường đều bị máy bay Mỹ đánh tan tành nên phải đi ô-tô, về đến Việt Tŕ mới có tàu mà về Hà Nội. Chuyến đi ấy có cả Hồ Bắc, Mộng Dung, Tuyết Thanh…

- Cô Tuyết Thanh cũng kể cho cháu nghe về chuyến đi ấy. Cô ấy đi bộ bị sưng chân đến mức không đi được nữa. Trong chuyến đi ấy bác viết được Nổi trống lên rừng núi ơi, sau này thành bài tủ của cô Tuyết Thanh. – Dtvt2006 bổ sung thêm. – Bác ơi, những bài hát của bác phần nhạc th́ tuyệt vời rồi nhưng ca từ cũng rất chắt lọc. Bác có bí quyết ǵ để viết lời ca mà hay thế ạ?

- À, cái này ngày xưa chú được học tiếng Pháp, thầy giáo chú rồi ông cụ nhà chú bắt chú viết văn bằng tiếng Pháp. Thế là vừa luyện được tiếng Pháp lại vừa luyện được viết văn. Mà tiếng Pháp th́ cháu biết rồi đấy, rất tinh tế và văn vẻ… Như bài Hát về cây lúa hôm nay đấy, mới đây được nhận thưởng rồi lại được ông Sinh Hùng ôm hôn thắm thiết trên sân khấu nữa. Bài này ḿnh viết năm 1976 khi đi vào trong Cần Thơ thực tế ở huyện B́nh Thủy. Khi đó đấy là một vùng cánh đồng hoang vu chứ đâu đă thành một quận của thành phố Cần Thơ sầm uất như bây giờ…

- Vâng, bác viết bằng ngôn ngữ rất b́nh dị như người ta vẫn nói hàng ngày nhưng lại là chân lư muôn đời vẫn là như vậy: t́nh yêu bắt đầu từ đôi mắt, ngày mai bắt đầu từ hôm nay. Như vậy là sau giải phóng th́ bác đi vào Nam thực tế ngay ạ?

- Cái này nó là thế này. Lúc đó nảy sinh một vấn đề là cần phải có đại sứ vào Nam công tác. Thực ra đây là một nhiệm vụ bí mật do đích thân ông Đỗ Nhuận khi đó là Tổng Thư kư Hội Nhạc sĩ VN (chức danh tương đương Chủ tịch Hội Nhạc sĩ VN bây giờ – VHA) giao cho ḿnh. Lúc đó theo chỉ thị của trên ta phải nắm rơ t́nh h́nh văn nghệ của miền Nam để tiện quản lư và theo dơi nên cần có một người đủ tinh thông và hiểu biết th́ mới làm được. Bên ngoài mang tiếng là đi thực tế sáng tác, khi cần th́ có thể lên lớp giảng bài về chuyên môn cho các văn nghệ sĩ trong đó được ngay, nhưng nhiệm vụ chính là phải ghi tên tất cả những nhạc sĩ của phía bên kia lại, thậm chí là cả những người đă từng học nhạc, biết nhạc thôi cũng phải ghi lại. Thế là bắt đầu từ cuối 1975 bắt đầu đi từ Huế, Đà Nẵng rồi đi dần vào trong. Qua Sài G̣n rồi vào Cần Thơ. Ấy, ở Cần Thơ ḿnh gặp một cô tư sản nhưng rất yêu văn nghệ. Cô ấy nói là biết tiếng ḿnh từ lâu rồi, nay “em rất quư mến anh, anh cứ ở lại đây với em mà yên tâm sáng tác nhạc, cuộc sống không phải lo ǵ cả, nếu chị ấy ngoài Bắc có vào t́m anh th́ em sẽ t́m cách khuyên giải để chị ấy yên tâm mà về…”. Măi sau mới t́m được cách từ chối tấm thịnh t́nh ấy và việc đó cũng có thể viết được một cuốn tiểu thuyết mấy trăm trang đấy! Chuyến đi kéo dài mười năm, đến 1985 th́ kết thúc.

- Thưa bác, anh em chúng cháu có một thắc mắc thế này ạ. Về đề tài Bác Hồ th́ hầu như nhạc sĩ nào cũng viết, có nhạc sĩ sáng tác được những tác phẩm rất hay, rất nổi tiếng về Bác Hồ. Vậy nhưng không thấy nhạc sĩ Hoàng Vân viết về đề tài này?

- Ấy, có chứ, chú có viết về Bác Hồ đấy chứ. – Nhạc sĩ hồ hởi. – Mà lại là hai tác phẩm rất thành công đấy nhé! Tác phẩm thứ nhất là một tác phẩm thanh nhạc. Khác với những người khác cứ hô “Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh” th́ ở đây chú không hô lên như vậy nhưng hát lên là biết ngay viết về ai. Rồi đến cuối bài th́ chú mới nói hẳn ra là ǵ nhỉ? Là “Có Đảng ta – Đảng Lao Động Việt Nam, có Bác Hồ…” đó thôi. Đó chính là bài Người chiến sĩ ấy đấy! Người chiến sĩ ấy chính là Hồ Chí Minh, đồng thời cũng chính là người chiến sĩ cách mạng nói chung. Bởi v́ có ai lại như bài hát mô tả thế này không ngoài Bác Hồ, người chiến sĩ cách mạng kiệt xuất và những anh bộ đội của Cụ Hồ ra:


Người chiến sĩ ấy ai đă gặp anh
Không thể nào quên, không thể nào quên
Bao nhiêu năm trường trên đường cách mạng
Anh vẫn đi đi măi không ngừng
Như cánh chim trời không biết mỏi

Mỗi bước đi biết mấy gian nan
Vào ra tù đă mấy lần anh nhỉ
Đạn quân thù đă mấy lần rách áo anh
Anh ở bà con thương, anh đi bà con nhớ

Ơi những mùa xuân đẹp nhất
Trên đường kháng chiến hoa nở sáng rừng
Rừng bao nhiêu lá thương anh biết mấy
Uống nước đầu sông lại nhớ tới nguồn

Tổ quốc ơi! Người kiêu hănh xiết bao!
- Có Đảng ta – Đảng Lao động Việt Nam
- Có Bác Hồ và muôn triệu người con
Suốt đời tận trung với nước với dân
Như anh người chiến sĩ ấy
Như anh người chiến sĩ ấy!....


- Rồi tiếp theo là một tác phẩm nữa, một tác phẩm đại thanh nhạc, tức là kịch hát đấy, mà người ta vẫn gọi là opera. Cái opera này có tên là “Bác Hồ và người viết Quốc ca” đă được tŕnh diễn từ lâu, ngay khi vừa sáng tác xong. Tác phẩm này nói về Bác Hồ và nhạc sĩ Văn Cao, người viết nên Quốc ca, xung quanh h́nh tượng lá Quốc kỳ thấm máu đào bao chiến sĩ anh hùng của đất nước. Một h́nh tượng rất đẹp. Nhưng chú có thói quen không nhắc lại những cái của ḿnh và cũng không ưa kể lể nên v́ thế nhiều bạn nghe nhạc không biết. Ngay như cháu đây cũng yêu nhạc đă lâu mà c̣n không biết đúng không? – nhạc sĩ trỏ vào VHA hỏi.

- Vâng, đúng là cháu chưa nghe đến tác phẩm này. À bác ơi, bài Tôi là người thợ ḷ th́ tên chính thức ban đầu là ǵ ạ?

- Cái này đă được nói nhiều trên báo chí rồi. Về mặt văn bản th́ ban đầu chú ghi rơ “Tôi là người thợ mỏ”. V́ nếu là thợ ḷ th́ biết là thợ ḷ ǵ, thợ ḷ bánh mỳ hay thợ ḷ gạch? Đúng không? Như vậy không được. Phải là thợ mỏ. Nhưng sau này nhiều ca sĩ hát rồi bạn nghe nhạc cứ tự nhiên đổi đi cho nó êm tai, thành ra Tôi là người thợ ḷ, đúng như câu đầu tiên của bài hát. Thôi th́ tuy đổi thế nhưng v́ nhiều người đă biết bài hát nói về thợ mỏ than rồi nên chú cũng để vậy luôn. (c̣n tiếp)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 10 2012, 02:29 PM
Post #13



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



(tiếp theo)

- Bác ơi, bác sưu tầm đồ cổ đă lâu chưa ạ?

- Sưu tầm cũng chỉ một phần thôi, c̣n chủ yếu là do các cụ để lại đấy. Thời Pháp tạm chiếm, người đi sơ tán hết c̣n cổ vật th́ vứt xuống ao. Cả vùng này lúc đó chỉ lác đác có vài căn nhà cao tầng thôi, c̣n toàn ao chuôm chứ có phố xá sầm uất như bây giờ đâu. Nhà ḿnh của các cụ từ xưa hai tầng thế này là cao lắm đấy nên thường làm vọng quan sát của tự vệ Thủ đô năm 1946. Xong đến khi giải phóng Thủ đô, trở về lại lôi cổ vật dưới ao lên trưng bày. Không có suy suyển tư nào. Chứ làm sao mà mang đi được, phải lo mà chạy lấy người trước đă chứ.

Thật không thể tưởng tượng được hơn 60 năm trước nơi đang là phố xá sầm uất thế này, lại chỉ cách Hồ Gươm có vài phút đi bộ mà lại toàn ao chuôm! Nghĩ cho kỹ cũng phải thôi. Hơn ba mươi năm trước ngay giữa Hà Nội cũng c̣n khối nơi là cánh đồng, sáng sớm th́ gà gáy le te, ban đêm th́ chó sủa râm ran. Như đường Láng Hạ đấy chứ đâu. Giờ là đại lộ to với hàng loạt ngân hàng mọc hai bên. Cái tháp dầu khí to tướng sừng sững giữa phố.

- Ơ, anh Vân ơi, không thấy Ngọc Anh đâu nhỉ? – Bác Kim Oanh lên tiếng hỏi.

- À, bà ấy đang nằm nghỉ ở trong nhà. Vừa đi làm từ thiện ở Ḥa B́nh và vùng cao Tây Bắc về cứ kêu mệt. Năm nay 79 rồi c̣n ǵ nữa, kém Kim Oanh một tuổi. Các cháu biết không, cô Ngọc Anh nhà chú tốt nghiệp tiến sĩ y khoa bên Pháp về đấy. Nghỉ hưu rồi nhưng người ta vẫn chọn làm người đại diện cho tổ chức từ thiện phi chính phủ của Anh chuyên cấp phát thuốc miễn phí cho người nghèo vùng cao đó. Về hưu rồi tưởng là được nghỉ nhưng v́ người ta cứ tín nhiệm quá với lại không phải dễ mà t́m được người có chuyên môn lại làm việc tin cậy đâu. Các cháu thấy đấy, bao nhiêu quỹ cứu trợ đồng bào băo lụt và đồng bào nghèo mà có đến tay người nhận đâu, toàn rơi rớt ở đâu ấy chứ. Báo chí công luận phanh phui và đưa lên chỉ một phần thôi, làm sao hết được? Vậy là đành phải theo mà cùng làm việc với người ta. Ấy, mấy năm trước bà ấy cũng vui vẻ lắm nhưng rồi cũng đến lúc phải nghỉ chứ làm măi sao được?

Vừa thoáng thấy tiếng chân bác Ngọc Anh ở nhà trong, bác Kim Oanh liền đi vào. Tiếng ríu rít của đôi bạn lâu ngày không gặp mặt. Một lúc sau bác Ngọc Anh cùng bác Kim Oanh từ trong đi ra. Nhóm cùng chào bác. Nom bác Ngọc Anh tuy đă gần 80 nhưng cũng như bác Hoàng Vân, gương mặt bác hầu như không hề có nếp nhăn với với chiếc mũi nhỏ xinh làm tôn lên vẻ quư phái, một vẻ nhẹ nhơm dịu dàng khiến cho người tiếp chuyện dịu ḷng và ấm áp khó tả.

- Các cháu cũng ở Hà Nội đấy à? – Bác Ngọc Anh hỏi nhẹ nhàng.

- Dạ thưa vâng ạ. Chúng cháu đều sinh ra ở HN cả ạ….

- Ối giời ơi, các con ơi, – bác Kim Oanh nói xen vào – Cô vừa nói chuyện với cô Ngọc Anh một tư, cô ấy hỏi ăn uống hàng ngày thế nào, cô mới bảo mỗi bữa cố gắng cũng chỉ được hai bát cơm thôi, ngoài ra thịt cá ḿnh ăn ít, tưởng thế là tốt ai ngờ cô Ngọc Anh bảo chị ăn uống thế có mà chóng chết! Vậy th́ phải ăn uống thế nào mới đúng đây hả Ngọc Anh ơi?

Quả thật nom bác Kim Oanh rất gầy, khuôn mặt nhiều nếp nhăn, so với bác Ngọc Anh kém một tuổi th́ có vẻ như bác Kim Oanh già hơn nhiều lắm. Thế nhưng độ tuổi của bác Kim Oanh cũng là ước mơ của nhiều người rồi. Nghe các cụ nói chuyện với nhau cứ có cảm tưởng như các cụ vẫn đang trung niên đấy thôi. Bác Ngọc Anh nhỏ nhẹ:

- Không nên ăn nhiều glucid chị ạ. Tức là cơm đấy, mỗi bữa chỉ lưng bát thôi. Như anh Vân đấy, bao nhiêu năm nay tập măi giờ đă thành thói quen mỗi bữa chỉ lưng bát cơm thôi. Bù lại nên ăn nhiều protid tức là thịt cá đấy, đặc biệt là protid thực vật là các loại đậu ấy mà, tốt lắm. Đây này, em cứ hay nấu rồi nghiền các loại chè đậu như đậu xanh, đậu đen, đậu trắng, đậu đỏ…, cứ thay đổi như thế cho nó dễ ăn. Đường cho vào th́ nhớ là đường cát vàng loại hoa mai ấy nhé. Nếu làm được tào-phớ (người Nam Bộ gọi là đậu hũ – VHA) th́ c̣n tốt nữa. Ngoài ra cũng nên ăn trứng và sữa chua nữa…

- Thế ra ăn cả trứng và sữa chua nữa ư? – bác Kim Oanh hỏi rất ngạc nhiên. – Ḿnh tưởng sữa chua th́ sẽ chua không tốt cho dạ dày. C̣n trứng th́ khó tiêu và có nhiều cholesterol?

- Không đâu chị ạ. – bác Ngọc Anh trả lời. – Sữa chua giúp cho da dẻ căng mọng và hồng hào. Như anh Vân đấy, chị thấy anh ấy hồng hào không? Trứng cũng rất tuyệt vời, thành phần của nó rất cân đối và phù hợp cho một cơ thể sống đấy. Mỡ động vật th́ nên kiêng hẳn nhé, thay vào đó là dùng dầu thực vật mà tốt nhất là dầu ô-liu. Tuy hơi đắt một tư nhưng rất tốt đấy, giúp cải thiện cholesterol xấu và tăng cường cholesterol tốt. Nói chung chúng em chẳng kiêng cữ cái ǵ cả. Ngoài ra cũng phải ăn nhiều hoa quả để có các loại vitamin nữa chứ.

- Ấy có nhiều người đi mấy trăm cây số, có cả người từ trong Nam ra nữa, đến đây chỉ mong được bà ấy khám bệnh và tư vấn về chế độ dinh dưỡng hàng ngày cho thôi đấy. Rất mát tay nhé. Thỉnh thoảng có cả cán bộ cao cấp cũng đến đây nữa. Chế độ ăn uống tốt là chế độ không phải dùng thuốc. Như tôi đây hầu như không bao giờ phải dùng thuốc. Có lắm người ở độ tuổi này cứ mỗi bữa làm một vốc thuốc, nh́n mà phát sợ! – Bác Hoàng Vân giải thích thêm.

- Vâng, đúng là như vậy. Thưa bác ngoài chế độ ăn th́ bác có tập tành thể thao ǵ không ạ? – VHA hỏi.

- Có đấy. Mấy chục năm chú gắn bó với tennis. Chú thường vào chơi trong câu lạc bộ của cán bộ cao cấp. Thời trẻ chú c̣n sở thích đi bơi nữa chứ…(…). Vài năm nay có tuổi rồi nên ḿnh chuyển sang đi bộ. Cứ mỗi ngày ḿnh đi bộ 6 cây số. Sáng, trước 6 giờ từ nhà đi bộ ra Hồ Gươm, làm vài ṿng khoảng 2 ki-lo-mét. Đến 9 giờ ḿnh đi bộ dọc Hàng Ngang, Hàng Đào qua chợ Đồng Xuân lên thẳng cầu Long Biên. Đến giữa cầu đứng hít thở không khí lồng lộng khoảng nửa tiếng rồi về, vậy là thêm 2 ki-lo-met nữa. Chiều khoảng 4 giờ, 4 rưỡi lại đi bộ dọc Hàng Bông lên Cửa Nam, thêm 2 cây nữa là 6 ki-lo-mét nhé. Gớm, gần đây họ đưa lên ti-vi hơi nhiều nên cứ phải gật đầu chào mỏi cổ!

Thế là bây giờ đă giải mă được sức khỏe tuyệt vời của nhạc sĩ Hoàng Vân rồi. Ông được một tiến sĩ y khoa chuyên về dinh dưỡng trực tiếp coi sóc hàng ngày với chế độ dinh dưỡng hợp lư tuyệt hảo, hỏi sao không nhanh nhẹn khỏe mạnh hiếm có ngay ở độ tuổi 82? Chúng ta hoàn toàn có thể tham khảo những ư kiến quư báu về chế độ dinh dưỡng hàng ngày từ bác Ngọc Anh. Bác Kim Oanh hướng về dtvt2006 và VHA kết luận một câu mà chúng tôi cứ trêu bác măi về cái câu này:

- Như vậy là hôm nay cô phải cảm ơn các con v́ đă giúp cô đến gặp cô Ngọc Anh. Các con th́ được gặp bác Hoàng Vân c̣n cô th́ được gặp cô Ngọc Anh, tiến sĩ dinh dưỡng học. Nhờ thế mà cô mới biết cách ăn uống của cô có nhiều nhược điểm. Sau đây về nhất định cô phải thay đổi mới được. Cách làm th́ không có ǵ khó, chỉ là v́ ḿnh không biết cách làm thôi. (c̣n tiếp)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Oct 13 2012, 05:52 PM
Post #14



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



(tiếp theo và hết)

- Anh Vân ơi, thế ra anh mới sửa sang lại nhà đấy nhỉ? Có tốn kém lắm không? – Bác Kim Oanh hỏi rất sốt sắng.

- Vừa sửa xong được mấy hôm nay đấy. Nhân dịp Y Linh nó về thế là hai chị em nó bảo nhau đi sửa nhà cho bố mẹ. – Nhạc sĩ cất giọng trầm ấm âm vang cả căn pḥng khách, kèm theo những cử chỉ nhanh nhẹn và hoạt bát hiếm thấy ở một người đă ngoài bát thập. Nh́n ông thật khó tưởng tượng một lúc nào đó ông có thể ốm mệt được.

- A, thế là Y Linh cũng từ Pháp về đấy ư?

- Về hơn tháng nay mà, cả hai chị em. Y Linh th́ sau khi bảo vệ xong tiến sĩ về âm nhạc dân tộc với anh Trần Văn Khê là lại chuyển sang kinh doanh. Nom nhẹ nhơm thế mà bây giờ là bà chủ của bốn doanh nghiệp đấy. C̣n Phi Phi th́ về từ lâu, tập cùng dàn nhạc để tŕnh diễn Điều c̣n măi trong dịp 2/9 đấy. Ḿnh cũng chả biết hai chị em bàn nhau thế nào mà cùng quyết tâm sửa nhà cho bố mẹ. Thế là đi thuê thiết kế rồi tính toán. Ông thợ tính toán xong bảo hết 830 triệu. Khiếp quá. Thế là tự thiết kế, vẽ kiểu. Hai chị em mỗi đứa một xe đạp đi khắp nơi khảo giá vật tư. Hàng xóm cứ khen, nào là con nhà ông Hoàng Vân ngoan thế, từ “Tây” về mà cấm có kiểu cách ǵ cả, toàn đi xe đạp. Rồi tự thuê thợ làm trong có nom một tháng là xong hết. Tất cả hết có 350 triệu thôi. C̣n bộ bàn ghế th́ vẫn đang đặt chưa làm xong, mấy hôm nữa mới mang về được.

Cả khách lẫn chủ cùng rùng ḿnh kinh hăi với cách kinh doanh và kiểu làm ăn của các bác thợ thời nay. Cứ như thế th́ không thể biết được giá trị thật của bất cứ cái ǵ nếu không tự bắt tay vào làm. Mà nào có phải cái ǵ cũng tự làm được đâu…

- Thật là đảm đang quá. Y Linh năm nay bao nhiêu tuổi rồi bác?

- Sinh năm 1963. Em nó đi Pháp học ở Đại học Sorbone (nơi mà những Marie Curie, Piere Curie, Joliot Curie và Henry Becquerel, những nhà khoa học giành giải Nobel của Pháp từng làm việc – VHA), rồi được người ta mời ở lại làm việc. Chồng là con ông B́nh giám đốc Đài truyền h́nh đó mà (Đài PTTH Hà Nội – VHA). Hai vợ chồng làm lụng chăm chỉ để có vốn rồi mở công ty. Năm ḿnh sang thăm phải đi qua 2 – 3 lần cổng mới vào được. Đến nơi thấy hai dăy toàn tây với lại đầm, cấm có người Việt nào. Sau về nói chuyện với hàng xóm th́ người ta bảo đó là một sự trả thù dân tộc. Ngày xưa nó thuê ḿnh để làm việc cho nó, giờ ḿnh thuê lại nó để làm việc cho ḿnh…

Nghĩ rằng chuyện về âm nhạc và những câu hỏi cần phải đặt ra trước nhạc sĩ c̣n rất nhiều, VHA liền quay lại một chuyện mong muốn hỏi bác Hoàng Vân từ khi chưa đến thăm:

- Thưa bác, bây giờ xin nói về Trịnh Công Sơn. Cháu biết rất nhiều người yêu thích và ca ngợi nhạc Trịnh Công Sơn. Họ c̣n viết cả sách nữa, ca ngợi nào là âm nhạc Trịnh rất bác học, từ thành thị đến nông thôn đâu đâu cũng thích nhạc Trịnh. C̣n ca từ th́ thấm đẫm tính triết học và chất thiền. Nghe vào đến đâu là thấm đến đấy! Vân vân. Thế nhưng cháu thấy xuất phát điểm của âm nhạc Trịnh Công Sơn chính là những bài hát phản chiến ở các đô thành miền Nam những năm rên xiết dưới gót giày đô hộ của người Mỹ, nhằm mục đích chống chiến tranh và làm run tay súng của lính ngụy và những người lầm đường lạc lối. Bởi vậy tinh thần chung là buồn bă, chán chường và đôi khi u uất. Bởi thế, nói chung nhạc Trịnh chỉ có tác dụng trong một phạm vi không gian hẹp và trong một thời gian nhất định đă qua, c̣n đến hiện nay th́ e rằng không thích hợp cho hát và biểu diễn ở mọi nơi mọi lúc như người ta vẫn đang làm. Ư kiến của bác về vấn đề này thế nào?

- Trịnh Công Sơn là một tài năng đấy. Sách báo viết về anh ấy chất cao hơn đầu tôi đây này. – Nhạc sĩ giơ tay lên ngang đầu – Những năm mới giải phóng, Trịnh Công Sơn ra Hà Nội chơi thường đến nhà tôi ăn cơm. Sơn gọi tôi là anh. Sơn bảo, anh ơi em nghĩ đi nghĩ lại th́ thấy chỉ có mỗi anh là em có thể đến và học tập được điều nọ điều kia, vậy anh thỉnh thỉnh thoảng nói chuyện với em về các vấn đề khác nhau nhé. Sơn c̣n bảo một câu mà ḿnh cho là hơi quá, là anh Hoàng Vân như biển cả không biết đâu mà lường! Sơn cũng rất thích đồ cổ. – Nhạc sĩ chỉ tay vào cái tủ bày đầy đồ cổ, những chén, những thạp, những b́nh, những gốm men xanh với lại men rạn và Chu Đậu… – Ḿnh cũng tặng Sơn mấy món trong đó, Sơn thích lắm. Thế c̣n nói về tác phẩm của Sơn th́ nên để cho công chúng và thời gian trả lời. Tuy nhiên (…) cũng có mặt chưa được toàn diện…

- Cụ thể là thế nào ạ?

- Đấy, như ḿnh đă nói đấy, sự phản ánh vào tác phẩm cũng chưa toàn diện…

- Tức là tác phẩm chính là sự thể hiện nội tâm của tác giả. Khi tâm tư, t́nh cảm, suy nghĩ… của tác giả như thế nào th́ tác phẩm cũng thể hiện t́nh trạng như thế đó…

- Đúng vậy… Thế hiện giờ các cháu công tác ở đâu? – Nhạc sĩ quay sang dtvt2006 và VHA hỏi.

- Bạn này ở Hà Nội, – VHA trỏ dtvt2006 – c̣n cháu cũng thường xuyên có mặt ở Hà Nội ạ.

- Thế th́ tốt rồi. Lần nào bà Lệ Chi (bác Lệ Chi, phu nhân cố NSND Mai Khanh, là chị ruột bác Ngọc Anh – VHA) gọi điện ra cũng căn dặn phải tiếp đón em này (nhạc sĩ trỏ vào dtvt2006) cho chu đáo. Bởi thế cho nên hôm nay chú chính thức kết nạp cháu vào hội những bạn uống cà-phê của chú. Thế có được không?

- Úi giời ơi, thế th́ c̣n ǵ bằng. Nhất rồi c̣n ǵ nữa! Sướng nhé. – VHA cười to và thốt lên với vẻ ghen tỵ với dtvt2006, trong khi dtvt2006 đang cười hết cỡ v́ sung sướng bên cạnh. – Thế nhưng bác ơi như thế là thế nào ạ?

- Là thế này. Mỗi khi chú gọi điện thông báo đi uống cà-phê th́ nhớ mang theo giấy bút để ghi chép lại những điều chú nói. Đấy là những điều ḿnh chưa bao giờ nói với ai cả và là những cái rất hay, rất có ích với các bạn. Nhưng chớ có công bố vội nhé. Bao giờ ḿnh bảo công bố th́ hẵng làm. Cả cháu cũng thế nhé, – nhạc sĩ trỏ vào VHA – mỗi cháu một hôm luân phiên nhau. Cứ yên tâm đấy đều là những điều giá trị. Thế điện thoại thế nào để chú ghi vào đây nào?

Nhạc sĩ lần lượt ghi điện thoại của dtvt2006 và VHA cẩn thận. Bác Kim Oanh ngồi bên cạnh mỉm cười rơ tươi:

- Ối giời ơi. Hôm nay anh Hoàng Vân vui thế. Thế mà các cháu nó cứ ngại sợ anh không tiếp đón. Thế là hôm nay các cháu toại nguyện nhé.

- Không, tiếp đón chứ. – Nhạc sĩ trấn an rất ôn tồn – Phải cái năm nay cũng 82 rồi, đâu c̣n trẻ trung ǵ nữa, đang tự nhiên th́ thấy mệt, có hôm lại đau lưng, cứ như giả vờ ấy, nói th́ mọi người lại không tin. Rồi th́ ḿnh cũng hay gặp tai nạn nghề nghiệp. Những năm trước nhiều anh đến đây phỏng vấn, ḿnh có cái tật hay tin người, thế là hỏi sao nói vậy lại c̣n mang ảnh nọ ảnh kia ra cho nữa. Rồi th́ cuối cùng té ra là mấy anh phóng viên làm cho báo nước ngoài, một thời gian sau tự nhiên báo chí ở đâu đăng bài phỏng vấn Hoàng Vân! Có tờ báo c̣n đăng bài phỏng vấn dài ngoẵng mà ḿnh hôm được hỏi cũng có nói ǵ đâu. Thế nên ḿnh mới sinh ra dè dặt…

Trời đă dần tối. Nh́n đồng hồ đă gần 6 giờ chiều. Thế là cũng gần 3 tiếng đồng hồ ngồi nói chuyện với bác Hoàng Vân rồi. Cứ kiểu này câu chuyện có thể kéo dài sang đến mai cũng không hết chuyện và trong thâm tâm VHA mong mấy bác cháu cứ nói chuyện tiếp vài ngày cũng được. Thế nhưng phải giữ ǵn sức khỏe cho các bác v́ các cụ toàn bát thập cả rồi. Nhóm xin phép nhạc sĩ ra về, hẹn có ngày trở lại thăm hai bác. Bác Ngọc Anh nắm tay bác Kim Oanh tiễn ra tận đường. Bác sĩ dinh dưỡng khuyên bác Kim Oanh cách ăn uống sao cho đúng cách và hẹn ngày tới thăm. Đôi bạn già c̣n bịn rịn tay trong tay hai mươi phút nữa mới tách ra để chia tay ra về. Một cuộc gặp gỡ thành công ngoài mong đợi. Tuy c̣n rất nhiều chuyện chưa hỏi nhưng chắc chắn rằng câu chuyện sẽ được tiếp nối vào lúc thích hợp.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 11 2013, 04:47 PM
Post #15



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



Xin chào các bạn. Ḿnh là thành viên mới. ^^
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 11 2013, 04:51 PM
Post #16



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



Ḿnh rất thích nghe các tác phẩm của cụ Hoàng Vân. Cụ sáng tác nhiều tác phẩm khí nhạc nhưng ḿnh chỉ có dịp nghe được có một số bài thôi! À, mà cho ḿnh hỏi là cụ Hoàng Vân chơi piano giỏi không ạ?!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 12 2013, 11:15 AM
Post #17



Cấp 4
****

Group: Administrators
Posts: 847
Thank(s): 21
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Chào bạn Bot Bo, thành viên mới toe của NCM! Nếu bạn đă biết nhạc sĩ Hoàng Vân sáng tác nhiều bài hát rất hay, lại thêm nhiều tác phẩm khí nhạc nữa th́ cũng rất nên biết thêm rằng cụ chơi piano cực tài. Không những thế, cụ c̣n biết chơi nhiều loại nhạc cụ khác nữa. Chỉ có giỏi nhiều nhạc cụ th́ mới viết được khí nhạc và giao hưởng, mới biết chỗ nào cần nhạc cụ nào tấu lên, ḥa thanh giữa các nhạc cụ ra làm sao cho hay nhất, cho đúng ư định nhất, chuyển tải tư tưởng ẩn dấu trong tác phẩm một cách hiệu quả nhất, chứ nếu không phối âm cho khéo th́ lại ra cái chợ, thành một mớ âm thanh hỗn độn chả ra làm sao cả, bạn ạ. Như vậy, khi nói rằng một nhạc sĩ nào đó viết được khí nhạc tức là chúng ta hiểu nhạc sĩ ấy rất thạo nhiều loại nhạc cụ khác nhau, trong đó có một nhạc cụ cơ bản nhất không thể thiếu của một dàn nhạc là piano. C̣n nhạc sĩ chỉ viết được mỗi ca khúc thôi, muốn viết được khí nhạc th́ c̣n phải học tập nhiều lắm lắm.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 17 2013, 01:35 AM
Post #18



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



QUOTE (VuHungAnh @ Mar 12 2013, 11:15 AM) *
Chào bạn Bot Bo, thành viên mới toe của NCM! Nếu bạn đă biết nhạc sĩ Hoàng Vân sáng tác nhiều bài hát rất hay, lại thêm nhiều tác phẩm khí nhạc nữa th́ cũng rất nên biết thêm rằng cụ chơi piano cực tài. Không những thế, cụ c̣n biết chơi nhiều loại nhạc cụ khác nữa. Chỉ có giỏi nhiều nhạc cụ th́ mới viết được khí nhạc và giao hưởng, mới biết chỗ nào cần nhạc cụ nào tấu lên, ḥa thanh giữa các nhạc cụ ra làm sao cho hay nhất, cho đúng ư định nhất, chuyển tải tư tưởng ẩn dấu trong tác phẩm một cách hiệu quả nhất, chứ nếu không phối âm cho khéo th́ lại ra cái chợ, thành một mớ âm thanh hỗn độn chả ra làm sao cả, bạn ạ. Như vậy, khi nói rằng một nhạc sĩ nào đó viết được khí nhạc tức là chúng ta hiểu nhạc sĩ ấy rất thạo nhiều loại nhạc cụ khác nhau, trong đó có một nhạc cụ cơ bản nhất không thể thiếu của một dàn nhạc là piano. C̣n nhạc sĩ chỉ viết được mỗi ca khúc thôi, muốn viết được khí nhạc th́ c̣n phải học tập nhiều lắm lắm.


Cám ơn bạn VuHungAnh nhiều nhé! Giờ bạn mà ḿnh biết thêm nhiều thông tin bổ ích! Họ giỏi và tài năng nhưng mấy ai thấy được điều đó! Những cũng may là có các thành viên của trang nhà nhận thấy điều ấy! Ḿnh đang và vẫn sẽ yêu quư ḍng nhạc này và cả những nhạc sĩ của ḍng nhạc này nữa! ^^
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 17 2013, 01:42 AM
Post #19



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



QUOTE (VuHungAnh @ Mar 12 2013, 11:15 AM) *
Chào bạn Bot Bo, thành viên mới toe của NCM! Nếu bạn đă biết nhạc sĩ Hoàng Vân sáng tác nhiều bài hát rất hay, lại thêm nhiều tác phẩm khí nhạc nữa th́ cũng rất nên biết thêm rằng cụ chơi piano cực tài. Không những thế, cụ c̣n biết chơi nhiều loại nhạc cụ khác nữa. Chỉ có giỏi nhiều nhạc cụ th́ mới viết được khí nhạc và giao hưởng, mới biết chỗ nào cần nhạc cụ nào tấu lên, ḥa thanh giữa các nhạc cụ ra làm sao cho hay nhất, cho đúng ư định nhất, chuyển tải tư tưởng ẩn dấu trong tác phẩm một cách hiệu quả nhất, chứ nếu không phối âm cho khéo th́ lại ra cái chợ, thành một mớ âm thanh hỗn độn chả ra làm sao cả, bạn ạ. Như vậy, khi nói rằng một nhạc sĩ nào đó viết được khí nhạc tức là chúng ta hiểu nhạc sĩ ấy rất thạo nhiều loại nhạc cụ khác nhau, trong đó có một nhạc cụ cơ bản nhất không thể thiếu của một dàn nhạc là piano. C̣n nhạc sĩ chỉ viết được mỗi ca khúc thôi, muốn viết được khí nhạc th́ c̣n phải học tập nhiều lắm lắm.


Giờ cụ Hoàng Vân cũng như nhiều nhạc sĩ cm khác giờ đă lớn tuổi rồi, nhiều ns khác cũng đă tạ thế rồi! Tớ chỉ tiếc là không có dịp thưởng thức cụ ấy đàn piano!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Mar 24 2013, 09:15 AM
Post #20



Cấp 1
*

Group: Members
Posts: 19
Thank(s): 0
Joined: 08-03-13
Member No.: 26,038



Ḿnh ở tuốt trong Tp.HCM nên chắc sẽ chẳng bao giờ có dịp tiếp xúc với cụ Vân.
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 18th October 2019 - 05:51 PM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France