IPB

Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )

Loading

Nội quy diễn đàn

7 Trang V  < 1 2 3 4 5 > »   
Reply to this topicStart new topic
> Những trang vàng
post Jan 31 2012, 09:49 AM
Post #41



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938




Nhân dịp sinh nhật lần thứ 82 của Đảng (3/2/1930 – 3/2/2012):

I – Chúng ta hăy xem sự kiện Đảng ra đời đă được phản ánh trong ca khúc cách mạng Việt Nam ra sao?

Sự ra đời của Đảng ta vào ngày 3/2/1930 đă đánh dấu bước chuyển biến về chất của cách mạng Việt Nam. Kể từ đó những thắng lợi của cách mạng nước ta cho đến ngày toàn thắng 1975 và cả trong công cuộc xây dựng đất nước hiện nay đều gắn liền với sự lănh đạo của Đảng. Chính v́ thế mà Đảng ta cũng là một đề tài rất tự nhiên của ca khúc cách mạng Việt Nam. Chính trong đề tài này, rất nhiều ca khúc đă ra đời và phần lớn đều là những ca khúc hay, thậm chí có nhiều ca khúc được viết với bút pháp nghệ thuật cao và xúc cảm mănh liệt nên đă đi cùng năm tháng. Trong số những bài hát viết về Đảng đă có trên net, trước tiên phải nhắc tới một tác phẩm của nhạc sĩ Đỗ Minh được coi như “Đảng ca”:

1 – Chào mừng Đảng Cộng sản Việt Nam (sáng tác Đỗ Minh, tŕnh bày: hợp ca nam nữ Đài TNVN)


Hai ca khúc có giai điệu rất đẹp của Huy Thục viết về Đảng mà dường như bạn nghe nhạc c̣n ít chú ư:

2 – Tiếng hát dâng Đảng (sáng tác: Huy Thục, thể hiện: hợp ca nam nữ Đài TNVN)


3 – Đảng ta mặt trời cao (sáng tác: Huy Thục, thể hiện: tốp nam Đài TNVN). Bài hát này đă được Tiến Thành dạy hát trên Đài TNVN khoảng năm 1978.


Và các bài khác nữa:

4 – Dưới cờ Đảng vẻ vang (sáng tác Lưu Hữu Phước – thể hiện: Tiến Thành)

5 – Vững bước dưới cờ Đảng (sáng tác: Phạm Đ́nh Sáu, tŕnh bày: hợp xướng Đài TNVN)

6 – Tiến bước dưới cờ Đảng (sáng tác: Văn Kư – tŕnh bày: đồng ca Đài TNVN)

7 – Từ khi có Đảng (sáng tác: Nguyễn Xuân Khoát, tŕnh bày: tốp ca nam Đài TNVN)

8 – Đảng đă cho ta cả một mùa xuân (sáng tác: Phạm Tuyên, tŕnh bày: tốp nữ Đài TNVN)

9 – Như hoa hướng dương (nhạc Tô Vũ, lời thơ Hải Như – thể hiện: tốp nữ Đài TNVN)

10 – Người Mèo ơn Đảng (sáng tác: Thanh Phúc, tŕnh bày: Thu Phương & tốp nữ Đài TNVN)

11 – Niềm tin dâng Đảng (sáng tác Trọng Loan, thể hiện: Kiều Hưng)

12 – Nghe tiếng trống quê hương (sáng tác: Thái Cơ, tŕnh bày: Kiều Hưng)

13 – Đảng là cuộc sống của tôi (sáng tác: Nguyễn Đức Toàn, tŕnh bày: Quang Phác)

14 – Đường ta đi có nắng mặt trời (sáng tác: Hồng Đăng, tŕnh bày: Trung Kiên & Quư Dương)

15 – Màu cờ tôi yêu (nhạc Phạm Tuyên, lời thơ Diệp Minh Tuyền – thể hiện: Lê Dung & Thanh Hoa)

16 – Lá cờ Đảng (nhạc Văn An, lời thơ Tạ Hữu Yên – tŕnh bày: Hữu Nội & tốp nữ Đài TNVN)

17 – Kể chuyện người Cộng sản (nhạc Trần Hoàn, lời Anh Việt & Hồ An – tŕnh bày: Ngọc Tú)

18 – Nhớ ơn chị Minh Khai (sáng tác: Nguyễn Xuân Khoát, tŕnh bày: Kim Oanh)

19 – Cây đào Sơn La (sáng tác: Đặng Đ́nh Lâm, tŕnh bày: Thanh Ḥa)

20 – Người chiến sĩ ấy (sáng tác: Hoàng Vân, tŕnh bày: Trần Khánh)

21 – Đảng đă cho tôi sáng mắt sáng ḷng (nhạc Phạm Tuyên, lời thơ Louis Aragon do Tố Hữu dịch, tŕnh bày: Quư Dương)

22 – Hát về Đảng hát về núi sông (sáng tác: Trọng Loan, tŕnh bày: Kiều Hưng)

23 – Việt Nam ơi mùa xuân đến rồi (sáng tác: Huy Du, tŕnh bày: hợp ca nam nữ Đài TNVN)

24 – Ta dâng Đảng ngàn tiếng ca (nhạc Huy Du, lời phỏng thơ Xuân Miễn – tŕnh bày: Thúy Hà)

25 – Đi trên đường lớn (sáng tác: Hoàng Vân, tŕnh bày: Trung Kiên)

26 – Đảng chắp cánh ta bay (sáng tác: Nguyễn Đức Toàn, tŕnh bày: Kim Quy)

27 – Mùa trái chín (sáng tác: Lưu Cầu, tŕnh bày: Bích Liên)

28 - Kính dâng Đảng Cộng sản Việt Nam (sáng tác: La Thăng, tŕnh bày: tốp nữ Đài TNVN)

29 - Đảng là t́nh yêu là mùa xuân (sáng tác: Ca Hoàng, thể hiện: Trung Kiên & Thúy Hà)
…..

This post has been edited by VuHungAnh: Mar 13 2013, 10:26 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Jan 31 2012, 09:52 AM
Post #42



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



II – Trong kho tàng các bài hát ca ngợi Đảng mà bạn nghe nhạc đă từng nghe vẫn c̣n nhiều bài chưa xuất hiện trên net. Sau đây là các bài hát chưa có trên net:

1 – Dâng Đảng quang vinh (La Thăng)

2 – Mặt trời hạnh phúc (sáng tác: Phạm Minh Tuấn, tŕnh bày: Ngọc Tân)

3 – Em là mầm non của Đảng (sáng tác: Mộng Lân, tŕnh bày: tốp ca thiến nhi Sơn Ca)

4 – Ca ngợi đảng Cộng sản Việt Nam (sáng tác: Trương Quang Lục, tŕnh bày: Ngọc Tân & tốp nam Đài TNVN)

5 – Những cánh buồm theo gió Đảng (sáng tác: Tô Vũ)

6 – Sắc nắng ngọn cờ (Hồng Đăng)

7 – Tuổi xuân Lư Tự Trọng (Nguyễn Đ́nh Tấn)

8 – Nghĩ về Đảng (sáng tác Phạm Minh, thể hiện: Hương Giang)

Và đặc biệt là hai bài hát sau đây đều là bài hát hay của VOV rất đáng để bác TLKU quăng chài lưới mang về:

9 – Ngợi ca (sáng tác Ngô Sĩ Hiển, thể hiện: NSND Trung Kiên)





10 – Tiếng hát dâng Đảng (sáng tác: Lưu Hữu Phước, thể hiện: Phan Huấn)



Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 1 2012, 01:23 AM
Post #43



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 664
Thank(s): 2
Joined: 25-04-08
Member No.: 1,609



QUOTE (VuHungAnh @ Jan 31 2012, 09:49 AM) *
Nhân dịp sinh nhật lần thứ 82 của Đảng (3/2/1930 – 3/2/2012):

I – Chúng ta hăy xem sự kiện Đảng ra đời đă được phản ánh trong ca khúc cách mạng Việt Nam ra sao?
..................
1 – Chào mừng Đảng Cộng sản Việt Nam (sáng tác Đỗ Minh, tŕnh bày: hợp ca nam nữ Đài TNVN)
2 – Tiếng hát dâng Đảng (sáng tác: Huy Thục, thể hiện: hợp ca nam nữ Đài TNVN)
3 – Đảng ta mặt trời cao (sáng tác: Huy Thục, thể hiện: tốp nam Đài TNVN). Bài hát này đă được Tiến Thành dạy hát trên Đài TNVN khoảng năm 1978.

Và các bài khác nữa:
.....................

Tôi thấy có bài này hay cực biggrin.gif , xin đề cử bổ sung vào danh mục trên:

Ngôi sao thế kỷ (Xuân Giao) - Tuyết Nhung & Tốp nữ Đài TNVN
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 1 2012, 01:33 AM
Post #44



Cấp 3
***

Group: Members
Posts: 664
Thank(s): 2
Joined: 25-04-08
Member No.: 1,609



QUOTE (VuHungAnh @ Jan 31 2012, 09:52 AM) *
II – Trong kho tàng các bài hát ca ngợi Đảng mà bạn nghe nhạc đă từng nghe vẫn c̣n nhiều bài chưa xuất hiện trên net. Sau đây là các bài hát chưa có trên net:

1 – Dâng Đảng quang vinh (La Thăng)

2 – Mặt trời hạnh phúc (sáng tác: Phạm Minh Tuấn, tŕnh bày: Ngọc Tân)

3 – Em là mầm non của Đảng (sáng tác: Mộng Lân, tŕnh bày: tốp ca thiến nhi Sơn Ca)

4 – Ca ngợi đảng Cộng sản Việt Nam (sáng tác: Trương Quang Lục, tŕnh bày: Ngọc Tân & tốp nam Đài TNVN)

5 – Những cánh buồm theo gió Đảng (sáng tác: Tô Vũ)

6 – Sắc nắng ngọn cờ (Hồng Đăng)

7 – Tuổi xuân Lư Tự Trọng (Nguyễn Đ́nh Tấn)

8 – Nghĩ về Đảng (sáng tác Phạm Minh, thể hiện: Hương Giang)

Và đặc biệt là hai bài hát sau đây đều là bài hát hay của VOV rất đáng để bác TLKU quăng chài lưới mang về:

9 – Ngợi ca (sáng tác Ngô Sĩ Hiển, thể hiện: NSND Trung Kiên)
................

10 – Tiếng hát dâng Đảng (sáng tác: Lưu Hữu Phước, thể hiện: Phan Huấn)
..................

Tôi nhớ là bài số 5 và số 10 đă có trên NCM ta. Cả hai bài đều do NS Phan Huấn thể hiện. Riêng bài 10 được "lưu hành" với tên Tiếng hát theo gió Đảng, theo tôi đó là tên chưa chính xác.

Về bài số 3, trên mạng cũng đă có một số bản thu, trong đó có bản có vẻ như là của Tốp ca thiến nhi Sơn Ca biggrin.gif .
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 1 2012, 10:13 AM
Post #45



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (nvn33 @ Feb 1 2012, 01:33 AM) *
Tôi nhớ là bài số 5 và số 10 đă có trên NCM ta. Cả hai bài đều do NS Phan Huấn thể hiện. Riêng bài 10 được "lưu hành" với tên Tiếng hát theo gió Đảng, theo tôi đó là tên chưa chính xác.

Về bài số 3, trên mạng cũng đă có một số bản thu, trong đó có bản có vẻ như là của Tốp ca thiến nhi Sơn Ca biggrin.gif .

Nhất trí với "thư viện sống" về NCM nvn33. Như vậy ba bài:

3 – Em là mầm non của Đảng (sáng tác: Mộng Lân, tŕnh bày: tốp ca thiếu nhi Sơn Ca)

5 – Những cánh buồm theo gió Đảng (sáng tác: Tô Vũ)

10 – Tiếng hát dâng Đảng (sáng tác: Lưu Hữu Phước, thể hiện: Phan Huấn). Trên net có tên Tiếng hát theo gió Đảng.

được chuyển vào danh sách các bài hát ca ngợi Đảng đă có trên net.

Riêng bài số 10 th́ được người viết chép từ một bài báo trong thư viện từ năm 1979. Như vậy có khả năng ban đầu bài này mang tên Tiếng hát dâng Đảng. Sau có lẽ thấy để tránh trùng tên với bài hát Tiếng hát dâng Đảng sáng tác của Huy Thục (do hợp ca nam nữ Đài TNVN thể hiện) mà nhạc sĩ Lưu Hữu Phước đă đổi sang Tiếng hát theo gió Đảng chăng? Có lẽ phải t́m căn cứ xác thực chứng minh cho rơ hơn...

Xin mời nghe bài hát Tiếng hát theo gió Đảng ở đây:
http://baicadicungnamthang.net/nghe-bai-ha...o-gio-dang.html

VHA cũng đồng ư với bác nvn33 rằng cái tên Tiếng hát theo gió Đảng quả thật không hay bằng tên Tiếng hát dâng Đảng v́ nghe không thoát ư lắm...

This post has been edited by VuHungAnh: Feb 2 2012, 09:20 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 17 2012, 11:27 AM
Post #46



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Ba mươi ba năm trước, ngày 17/2/1979, cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc đă nổ ra. Nhà cầm quyền TQ khi ấy dưới sự lănh đạo của Đặng Tiểu B́nh đă xua 600.000 quân bất ngờ tấn công toàn tuyến biên giới Việt – Trung. Cuộc chiến diễn ra ác liệt và tàn khốc với thiệt hại nặng nề cho cả hai bên. Hơn một tháng sau, quân TQ rút quân nhưng chiến cuộc vẫn âm ỉ lúc chỗ này lúc chỗ kia trên toàn tuyến biên giới nước ta với TQ trong hơn mười năm sau đó. Trên biển, năm 1988, TQ cho hải quân đổ bộ và đánh chiếm một số đảo trong quần đảo Trường Sa của ta làm cho bên ta hy sinh và mất tích mấy chục chiến sĩ mà cho đến nay vẫn chưa rơ số phận ra sao. Trước đó vào năm 1974, lợi dụng t́nh h́nh lúc đó là chính quyền Sài G̣n suy yếu, TQ đă dùng hải quân đánh chiếm hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa thuộc quyền quản lư của Việt Nam Cộng Ḥa (chính quyền ngụy quyền Sài G̣n) mà nay chúng ta là người kế thừa hợp pháp…

Măi tới thập kỷ 90, hai bên mới b́nh thường hóa quan hệ. Nhưng kể từ đó, thông tin về cuộc chiến biên giới không được nhắc tới trên các phương tiện đại chúng nữa. Các ca khúc th́ bị cấm phát. Không có một bia tưởng niệm, không có cuộc mít tinh kỷ niệm nào. Cuộc chiến biên giới 1979 cứ như một vùng cấm vậy. Sự bất b́nh thường này trớ trêu thay lại được cả thế giới biết tới trước khi được chính người trong nhà hiểu cho rơ ngọn ngành.

Gần đây nhận thức đă được nâng cao hơn. Người ta đă hiểu ra rằng lịch sử là lịch sử, không thể nào thay đổi được nữa và xương máu của đồng bào đă đổ v́ những tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc cần phải được đánh giá cho đúng. Việc hướng tới tương lai th́ cứ tiếp tục nhưng lịch sử cần phải được trả về đúng vị trí của nó. Tuy nhiên không phải tất cả đă được phép. Mọi việc phải có thời gian….

Xin hồi tưởng lại không khí sục sôi ngày ấy qua ca khúc Hăy cho tôi lên đường sáng tác của Hoàng Hiệp qua giọng hát Ái Vân:


Và tiếng vó ngựa tuần tra của các chiến sĩ biên pḥng không quản ngày đêm giữ yên biên cương Tổ Quốc. Bài Hành khúc biên pḥng của tướng Trần Danh:


Năm tháng qua đi, kư ức đă lặn vào trong nhưng lời dạy của tiền nhân th́ không thể nào quên. Ta cùng ngẫm nghĩ lời dạy ấy qua sáng tác Mây biên giới của Ngô Huỳnh:




This post has been edited by VuHungAnh: Mar 13 2013, 10:29 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 17 2012, 03:41 PM
Post #47



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 171
Thank(s): 8
Joined: 07-03-09
Member No.: 5,458



Bác VuHungAnh và các member thân mến
Đọc bài của bác VHA, và nghe lại những ca khúc thủa ấy thật xúc động, em là một người trẻ và sinh ra sau cuộc chiến ấy nên có thể chưa hiểu tường tận. Em chỉ xin mấy nhời cùng bác
- Chẳng ai muốn sống trong hận thù, gươm giáo đă khép, đất đai cây cỏ đă lên xanh, tất nhiên quá khứ không thể quên nhưng liệu bác muốn Việt Nam ta măi như Triều Tiên là nuôi thù hận để rồi không ngóc đầu lên chăng. Em không tán đồng, lịch sử th́ ghi nhớ nhưng có nhiều cách, nhưng không nhất thiết là phải xách động trách chính quyền quên ngày này.....Có nhiều sự kiện đau thương hơn trong lịch sử được phép nói nhưng tự bản thân thời gian và ḷng người tha thứ nó đi, ví như Khâm Thiên - Hà nội 1972,
- Ngày 17/2/1979 đă sống trong ḷng người Việt rồi bác ạ, không ai quên đâu. Nhưng người Việt tự hào v́ làm TQ bẽ mặt, sau hơn 200 năm từ ngày Quang Trung đánh thắng, ta lại một lần nữa nhắc TQ rằng họ dánh nhau c̣n kém lắm măi chỉ là hạng tiểu nhân mà thôi. Họ muốn rêu rao ǵ th́ kệ, truyền thống của họ là thế thắng không được th́ đứng cách hàng rào mà chửi thôi
- Các bài hát cấm hay không? Sứ mệnh lịch sử đă hoàn thành và đến lúc được nghỉ ngơi. Hay bác muốn cứ réo rắt măi suốt ngày ? Bài hát nằm trong sứ mệnh của nó, không nên g̣ ép khiên cưỡng như vậy. Em nghỉ chẵng có ai cấm cả nhưng v́ cái chung, v́ ḥa b́nh và v́ sự thiện cảm của bạn bè nước ngoài cho ta th́ điều đó mạnh hơn hàng vạn tấn bom đạn đấy
- Các blog nói này nọ nhất là những ông như Tô Hải lại giở quẻ chê trách, và các bác tin là thật ư??? Đừng nghĩ oan cho những người đă v́ Tổ quốc mà ngă xuống và v́ dân tộc mà hi sinh bản thân để làm cho Việt Nam thoát ra khỏi cuộc sống khó khăn như ngày xưa ấy
Ai tráo trở lật lọng phản bạn bè th́ tự hiểu. Triều Tiên phản lại Việt Nam trong những ngày máu lửa ấy và bây giờ th́ ra sao. Không c̣n sự tôn trọng nào từ phía ta hết mà trái lại đó sự khinh thường, coi rẻ một lũ bội bạc vô lương tâm và Tô Hải học được điều đó từ phía thầy Triều.....
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 19 2012, 05:52 PM
Post #48



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



Thưa các bác, thưa các bạn,

Ư kiến của bạn lanha92 rất đáng chú ư. Thông thường, khi đặt ra một vấn đề nào đó th́ cũng nên nghe cả những ư kiến phản biện. Điều này chỉ có tốt mà thôi v́ ư kiến phản biện chính là nh́n vấn đề đó theo một cái nh́n khác trên một quan điểm khác, và đây chính là điều nên đào sâu vào để hiểu sâu sắc hơn vấn đề đă đặt ra. Hơn thế, tôi cho rằng những ư kiến như của bạn lanha92 c̣n đại diện cho suy nghĩ của rất nhiều các bạn trẻ khác nữa. Bởi vậy, trước “chất vấn” này, tôi xin “giải tŕnh” cụ thể từng ư một như sau:

I – Giải tŕnh chất vấn

"Bác VuHungAnh và các member thân mến
Đọc bài của bác VHA, và nghe lại những ca khúc thủa ấy thật xúc động, em là một người trẻ và sinh ra sau cuộc chiến ấy nên có thể chưa hiểu tường tận. Em chỉ xin mấy nhời cùng bác..."

Bạn nghe những ca khúc đó và thấy xúc động là rất đáng quư. Điều đó cho thấy những ca khúc đó đích thị là những bài hát hay của VOV rồi! V́ rơ ràng rằng những bài hát ấy chắc chắn xuất phát từ topic “Những bài hát hay của VOV” của bác TLKU, chạy qua trang BCKQ của bạn vnmaths rồi lại ṿng về đây. Tuy nhiên bạn cho biết “em là một người trẻ và sinh ra sau cuộc chiến ấy nên có thể chưa hiểu tường tận. Em chỉ xin mấy nhời cùng bác” th́ có thể có cái chưa ổn lắm. Nếu chưa tường tận về bài hát th́ nghe và t́m hiểu dần sẽ biết. Nhưng nếu chưa tường tận về lịch sử mà đă cho ư kiến về cái lĩnh vực chưa tường tận đó th́… hơi vội vàng chăng? Tuy nhiên ta cứ xem tiếp nhé.

- "Chẳng ai muốn sống trong hận thù, gươm giáo đă khép, đất đai cây cỏ đă lên xanh, tất nhiên quá khứ không thể quên nhưng liệu bác muốn Việt Nam ta măi như Triều Tiên là nuôi thù hận để rồi không ngóc đầu lên chăng. Em không tán đồng, lịch sử th́ ghi nhớ nhưng có nhiều cách, nhưng không nhất thiết là phải xách động trách chính quyền quên ngày này.....Có nhiều sự kiện đau thương hơn trong lịch sử được phép nói nhưng tự bản thân thời gian và ḷng người tha thứ nó đi, ví như Khâm Thiên - Hà nội 1972,..."

Ở chỗ này có điều mâu thuẫn lớn đây. Tại sao chúng ta vẫn hát các bài hát trong cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ vào mỗi dịp 30/4, 2/9 và 22/12 (ngày thành lập QĐNDVN và ngày QPTD), thậm chí hát cả vào dịp 27/7 (ngày thương binh liệt sĩ) và những ngày truyền thống của các quân binh chủng cũng như ngày toàn quốc kháng chiến hoặc vào ngày Đế quốc Mỹ ném bom trở lại Miền Bắc 16/4/72 (mà lanha92 đă cho biết về vụ thảm sát Hạ Lư) hoặc vào dịp kỷ niệm trận Điện Biên Phủ trên không…. mà không thể hát các bài hát sáng tác trong thời gian cuộc chiến biên giới phía Bắc mỗi khi tới dịp kỷ niệm đó trong khi đó là một dịp ôn lại lịch sử và nhắc nhở nhân dân hăy cảnh giác, đồng thời tưởng nhớ những người con của bao gia đ́nh trên toàn mảnh đất chữ S này, trong đó có bạn bè của tôi, đă ngă xuống những năm tháng đó? Chúng ta chỉ muốn nghe các bài hát thôi chứ c̣n kích động (xách động? cái “termina” này nghe hơi lạ tai?) chính quyền ư? Không nên làm và cũng không bao giờ làm được. Chúng ta hăy nghĩ lại đi, cái kư ức về cuộc chiến này và cái quăng thời gian 1979 – 1991 trong quan hệ Việt Trung trên các phương tiện truyền thông của VN rơ ràng là một lỗ đen to tướng. Không hề có bất cứ một ư kiến nào, một bài báo nào đả động xa gần đến cả. Như thế không phải là tự nhiên, mà rơ ràng là có sự chỉ đạo từ trên. Sự im lặng lâu quá khiến cho bên ngoài người ta cũng lấy làm lạ. Người ta c̣n nói thẳng ra rằng chính sự e dè khi nói về cuộc chiến ấy đă chứng tỏ những người trong cuộc chưa thanh toán được kư ức cũ với nhau và điều đó có nghĩa chưa vược qua được cuộc chiến ấy.

Tất nhiên là không thể sống măi với hận thù được v́ có muốn như vậy cũng không được và không nên. Cuộc sống vẫn trôi, ḍng đời vẫn chảy. Biên giới đă thông thương, đường cao tốc Hà Nội – Lào Cai sắp khánh thành rồi. Bản thân tôi cũng đă sang TQ ba lần. Chính v́ vậy mà tôi mới viết ở bài trên là “Việc hướng tới tương lai th́ cứ tiếp tục nhưng lịch sử cần phải được trả về đúng vị trí của nó”. Trả lịch sử về đúng vị trí của nó chính là cần phải ghi chép vào sách giáo khoa phổ thông và giáo tŕnh lịch sử của các trường đại học xă hội những sự kiện đă xảy ra trên biên giới phía Bắc nước ta trong gần 15 năm kể từ 1978. Không thể nào lại cứ giả vờ như nó chưa từng xảy ra như thế. Cái ǵ là sự thật th́ cần phải tôn trọng. Chỉ có điều chúng ta sống trong chế độ của ta, chúng ta rất khó thấy điều bất b́nh thường đó. Chỉ đến khi các nhà báo nước ngoài nói rất nhiều, sau đó lẻ tẻ những tiếng nói trong nước cất lên… th́ chúng ta mới hiểu ra sự thể nó là như vậy. Để hiểu rơ hơn điểu này, tôi xin các bác và các bạn đọc một số tài liệu ở phần sau.

- "Ngày 17/2/1979 đă sống trong ḷng người Việt rồi bác ạ, không ai quên đâu. Nhưng người Việt tự hào v́ làm TQ bẽ mặt, sau hơn 200 năm từ ngày Quang Trung đánh thắng, ta lại một lần nữa nhắc TQ rằng họ dánh nhau c̣n kém lắm măi chỉ là hạng tiểu nhân mà thôi. Họ muốn rêu rao ǵ th́ kệ, truyền thống của họ là thế thắng không được th́ đứng cách hàng rào mà chửi thôi..."

Cái ư này th́ tôi không đồng ư với lanha92. Cái mà ta thường nói với nhau rằng “chúng ta luôn chiến thắng” th́ đại bộ phận người TQ lại không nghĩ vậy đâu! Họ luôn luôn cho rằng trong lịch sử, VN thường xuyên là thuộc địa của TQ, thường bị TQ đô hộ, bị TQ chiếm đóng và luôn luôn chỉ là một nhúm bé tư, muốn đánh lúc nào mà chả được, mà đă đánh là chiếm được! Như vụ 17/2/1979 đấy thôi. Họ đă tiến vào sâu trong đất ta có chỗ đến 30 – 40 km, gài ḿn khắp nơi và đập phá tan hoang mọi thứ kể cả vại dưa lẫn lọ nước mắm của các bà nội trợ trở đi…. Trong trận chiến này, chúng ta bị bất ngờ hoàn toàn và bị thiệt hại thật là thảm khốc (xin xem tài liệu tham khảo sau đây). Chả v́ thế mà họ luôn rêu rao là “dạy cho Việt Nam một bài học”!!! Cái termina “dạy cho VN một bài học” đă thành từ cửa miệng của rất nhiều người TQ, từ lănh đạo cấp cao cho tới thường dân rồi đấy. Họ không hề nghĩ đến việc thua trận. V́ dân số họ cả ngoài tỷ, hụt đi vài trăm ngàn đến một triệu th́ cũng chẳng thấm tháp ǵ, chỉ như muối bỏ biển mà thôi! Tất nhiên, sau đó tại sao họ rút về th́ nhà cầm quyền không bao giờ công bố. (Đó là v́ Quân đoàn 2, bộ đội chủ lực thiện chiến của ta đă tiến gần tới biên giới!). Trong thời gian ầm ĩ ở Biển Đông năm vừa qua, họ c̣n “lộ” ra kế hoạch “đánh chiếm VN trong 31 ngày” đấy. Thế nên ta không nên ảo tưởng một cách tự phụ khi cho rằng ta luôn luôn chiến thắng. Càng không nên nghĩ tổ tiên đă từng thắng th́ nay cứ kê gối cao mà ngủ rồi th́ lại thắng tiếp thôi nếu không chịu t́m hiểu để củng cố kinh tế, hiện đại hóa quốc pḥng và làm tốt công tác chính trị tư tưởng cho nhân dân. Tôi nghĩ, chính trang web nhaccachmang.net của chúng ta và topic “Những trang vàng” của NCM cũng sẽ hoạt động theo tiêu chí góp một phần nhỏ bé vào công tác chính trị tư tưởng ấy.

- "Các bài hát cấm hay không? Sứ mệnh lịch sử đă hoàn thành và đến lúc được nghỉ ngơi. Hay bác muốn cứ réo rắt măi suốt ngày ? Bài hát nằm trong sứ mệnh của nó, không nên g̣ ép khiên cưỡng như vậy. Em nghỉ chẵng có ai cấm cả nhưng v́ cái chung, v́ ḥa b́nh và v́ sự thiện cảm của bạn bè nước ngoài cho ta th́ điều đó mạnh hơn hàng vạn tấn bom đạn đấy..."

Bạn lanha92 nói thế này chả hóa ra tất cả các bạn nghe nhạc vào đây t́m bài hát cũ để nghe, đặc biệt là bác TLKU cứ hay “bẩu” Thanh Hương cho xin những bài như Bài ca pháo binh, T́nh trong là thiếp, Gửi anh là thư viết dở…. là lẩm cẩm hết ư? V́ những bài đó cổ xưa hơn những bài sáng tác trong giai đoạn 1979 – 1990 nhiều lắm. Mà mấy hôm nay rất nhiều bạn nghe nhạc muốn nghe lại những bài hát về cuộc chiến biên giới đấy. Nếu “sứ mệnh lịch sử đă hoàn thành” và “đă đến lúc nghỉ ngơi” (cái ǵ nghỉ ngơi thế nhỉ, bài hát nên nghỉ ngơi hay là các chiến sĩ và người nghe nhạc nên nghỉ ngơi đây?) th́ phải chăng đă đến lúc nên đóng cửa trang web này lại?

- "Các blog nói này nọ nhất là những ông như Tô Hải lại giở quẻ chê trách, và các bác tin là thật ư??? Đừng nghĩ oan cho những người đă v́ Tổ quốc mà ngă xuống và v́ dân tộc mà hi sinh bản thân để làm cho Việt Nam thoát ra khỏi cuộc sống khó khăn như ngày xưa ấy..."

Cái này tôi chưa nghe và cũng chưa có điều kiện t́m hiểu, đặc biệt là những chuyện xung quanh nhạc sĩ Tô Hải. Bởi một điều rất đơn giản là cần phải t́m hiểu rất nhiều thứ cũng như hoàn cảnh ra đời các tác phẩm của nhạc sĩ này mới phán xét được. Tôi thấy người ta cứ hay vơ đoán nhiều thứ một cách rất thiên kiến, chẳng khách quan ǵ cả về các văn nghệ sĩ như thế. Bởi vậy xin không b́nh luận ư này.

"Ai tráo trở lật lọng phản bạn bè th́ tự hiểu. Triều Tiên phản lại Việt Nam trong những ngày máu lửa ấy và bây giờ th́ ra sao. Không c̣n sự tôn trọng nào từ phía ta hết mà trái lại đó sự khinh thường, coi rẻ một lũ bội bạc vô lương tâm và Tô Hải học được điều đó từ phía thầy Triều....."

Chỉ biết lính Nam Triều Tiên, c̣n gọi là lính Park Chung Hee, nổi tiếng về sự dă man tàn bạo đă góp phần cùng đế quốc Mỹ tạo nên cuộc thảm sát Mỹ Lai (Sơn Mỹ) ở Quảng Ngăi. C̣n nói tới Triều Tiên tức là hàm ư Bắc Triều Tiên, hay chính quyền B́nh Nhưỡng đấy. Nhưng ư kiến “Triều Tiên phản lại Việt Nam” th́ chưa được nghe bao giờ nên xin không b́nh luận.

Khi điểm lại các hoạt động của TQ đối với VN ta như vụ đánh chiếm Hoàng Sa 1974, xung đột biên giới 1979, đánh chiếm băi Gạc Ma ở Trường Sa 1988 và gây hấn trong vùng biển nước ta 2011, người ta nhận thấy các vụ việc đều được tính toán kỹ càng đến mức hết sức chi tiết và cẩn thận để chúng ta có biết cũng không sao nói ra được, mà có nói ra th́ cũng chẳng làm ǵ được. Chẳng hạn năm 1974, chúng ta dồn sức để giải phóng miền Nam, hơn nữa lúc đó TQ đang là người anh lớn cùng chiến hào nên chúng ta không thể phản đối mạnh mẽ được (đồng chí Lê Duẩn đă phải cắn răng động viên các thành viên của BCT xếp lại chuyện đảo xa mà dồn ư chí cho thống nhất Tổ quốc trước). Năm 1979 th́ họ biết rơ người anh cả CCCP không động binh với họ ở biên giới Trung – Xô, c̣n Mỹ th́ sẽ không can thiệp v́ chúng ta đă thất bại trong việc nối lại quan hệ ngoại giao Việt – Mỹ khi cứ đ̣i họ bồi thường chiến tranh trước rồi mới nối lại quan hệ. Năm 1988 th́ cả khối XHCN sụp đổ, t́nh h́nh thế giới rối ren, trong nước th́ chưa vượt qua được hậu quả vụ “giá – lương – tiền”, đất nước kiệt quệ lấy đâu ra sức mà bảo vệ đảo xa. Năm 2011 cũng tương tự, kinh tế thế giới vẫn trong ṿng khủng hoảng, người ta ít để ư tới một vùng biển nhỏ như Biển Đông, hơn nữa TQ tự cho rằng họ đă mạnh, đă đến lúc “hành động” chứ không phải là “chờ thời” như trước nữa….

Như thế là, khi sống bên cạnh anh khổng lồ phương bắc, chúng ta chẳng những phải luôn luôn cảnh giác mà c̣n phải mài sắc nhận thức trên mọi phương diện, đặc biệt là lịch sử. Để sao cho không một cường quốc nào có thể lợi dụng được chúng ta, để dân tộc ta không phải lao vào ṿng chiến nữa (1). Muốn vậy, chúng ta chớ nên b́nh chân như vại. Cần phải biết nhiều thứ, thậm chí là phải biết tất cả…

(1) Trong cuộc khủng hoảng Biển Đông năm ngoái, thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng BQP (khi đó c̣n là trung tướng) có tổng kết như sau: “Trong lịch sử, đă nhiều lần các cường quốc khác nhau trên thế giới từng đàm phán trên lưng dân tộc ta. Kết quả là dân tộc ta bị xoáy vào các cuộc chiến tranh và chịu nhiều tổn thất hết sức to lớn về người và của. Kể từ nay trở đi, chúng ta sẽ không để cho điều đó xảy ra nữa”.

This post has been edited by VuHungAnh: Feb 19 2012, 05:57 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 19 2012, 06:01 PM
Post #49



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



II – Xung đột 1979 là trách nhiệm của ai?

(bài của Tiến sĩ Hoàng Kim Phúc, Đại học Oxford, Anh Quốc), ngày đăng 11/2/2009.

Năm tôi lên chín, Trung Quốc tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc.

Yếu tố chính trị trực tiếp nào đưa đến cuộc chiến năm 1979? Có phải là xu hướng “ly khai” của cộng đồng Hoa kiều phía Nam khi đ̣i giữ ngoại tịch và chối bỏ quốc tịch Việt Nam vào nửa cuối thập niên 70?

Hay là chính sách bài trừ tư bản mà cộng đồng Hoa kiều bị ảnh hưởng nhiều nhất? Hay đó là câu trả lời cho cuộc chiến của Việt Nam với Cambodia nhằm trừ khử Khme Đỏ, khi đó đang được Trung Quốc đỡ đầu?

Phải chăng Trung Quốc gây chiến để dằn mặt khi Việt Nam đang giao hảo chặt chẽ với Liên Xô và mở rộng ảnh hưởng tới Lào và Cambodia? Hay để Trung Quốc lấy điểm với Mỹ v́ lúc đó chiến tranh lạnh vẫn đang căng thẳng?

Hay nó đơn thuần để giải quyết những xung đột nội bộ Trung Quốc để lại từ thời ḱ Tứ Nhân Bang ? Tất cả những khả năng trên các sử gia phương Tây cho tới nay vẫn chưa ai có số liệu thật đầy đủ và thuyết phục.
Vết thương khó lành

Nhưng cho dù với bất cứ lí do ǵ th́ đây cũng là một cuộc chiến hết sức man rợ và vô nhân đạo, v́ chưa đầy 30 ngày mà gần một trăm ngàn người (60-100 ngàn theo các số liệu khác nhau) của cả hai phía đă thương vong.
Chừng nào những ẩn số lịch sử về nguyên nhân cuộc chiến chưa được sáng tỏ trước công luận và lịch sử thế giới th́ chừng đó nguy cơ để xảy ra những tranh chấp tương tự giữa Trung Quốc và các nước láng giềng c̣n có cơ hội tái diễn, đặc biệt khi nền chính trị tại quốc gia khổng lồ này c̣n dựa trên nền tảng độc tài toàn trị.

Mặc dù cuộc chiến đẫm máu chính thức diễn ra khá ngắn ngủi nhưng những đợt pháo kích dai dẳng dọc tuyến biên giới, kéo dài nhiều năm sau đó mới để lại những “vết thương” khó lành trong kí ức đương đại của dân chúng Việt Nam, đặc biệt là dân miền Bắc.

Làng tôi sống khi ấy gồm ba xóm, nay thuộc quận Ba Đ́nh, vậy mà cũng có tới hai anh đi bộ đội bị pháo chết trên “chốt”.

Từ “lên chốt” đă có lúc được nhiều thanh niên nhắc tới như “ác mộng”. Dù mục tiêu chiến lược của việc tấn công Việt Nam vẫn c̣n nhiều uẩn khúc lịch sử nhưng về mặt nào đó Trung Quốc đă thành công trong việc gây nên một tâm lư lo lắng bất ổn, pha sự sợ hăi trong các thành phần dân chúng Việt Nam.

Tuy nhiên điều Trung Quốc không lường hết là cuộc chiến 79 giống như một nhát cuốc tàn bạo, lật thẳng “tấm ván thiên” chôn nỗi căm thù sâu thẳm và âm ỷ của các dân tộc Việt với kẻ xâm lược ngàn năm từ phương Bắc.
Sự căm thù tưởng đă có lúc bị vùi lấp đi bởi “tấm t́nh đồng chí” môi hở răng lạnh, hay bởi những luận điệu tuyên truyền “Núi liền núi, sông liền sông” hữu hảo.

Xâm lăng 1979 đă đánh mạnh vào ḷng tự hào của các dân tộc Việt, cái mà ở chừng mực nào đó đă giúp họ tồn tại anh dũng bên cạnh “đế quốc” Trung Hoa trong ngàn năm không bị đồng hóa, kể từ chiến thắng Bạch Đằng.

Mục đích Trung Quốc dạy cho Việt Nam một bài học bằng cuộc chiến 1979 có lẽ cũng man dại và phản tác dụng không khác ǵ việc trước đó quân đội Mỹ ném bom rải thảm nhằm đưa Hà Nội quay lại “thời ḱ đồ đá”.

Về mặt lịch sử, chiến tranh 79 là một mũi tiêm chủng tái khởi động ư thức đề kháng mănh liệt chống lại dă tâm tạo ảnh hưởng và “kiểm soát” của Trung Quốc với Việt Nam ở hiện tại và tương lai.

Với những kí ức và thông tin của riêng ḿnh có được, tôi không hề nghĩ rằng cuộc chiến tranh 1979 chỉ dừng lại ở khẩu hiệu của Đặng là “dạy cho Việt Nam một bài học”.

Cuộc chiến kéo dài

Cuộc chiến đă không thực sự kết thúc sau năm 1979. Hơn thế, nó là một tính toán lâu dài, thậm chí nó là một phần trong cả một chính sách lớn của Trung Quốc với Việt Nam mà hành động phát lộ đầu tiên là đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Mặc dù trước đó lính Trung Quốc đă lấn chiếm bằng cách di dời cột mốc biên giới khi giúp chính quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà làm đường.

Sự ngẫu nhiên của số phận và nghề nghiệp đă cho tôi thêm tư liệu và thông tin để nh́n nhận chi tiết mối quan hệ “vừa là đồng chí vừa là anh em” rất mai mỉa này.

Với quyết tâm t́m cho ra mối quan hệ của một số loài muỗi sốt rét chính ở Việt Nam và mối tương quan dẫn truyền của nó qua biên giới Việt-Trung, tôi đă đi hàng chục chuyến công tác tại dọc tuyến biên giới Việt Trung.
Ở nhiều nơi khi tôi đến, danh nghĩa là cuộc chiến đă qua 20 năm, kư ức về sự man rợ của cuộc chiến như vừa mới hôm qua. Lần đầu đến Hà Giang, ngồi cạnh bác lái già chạy xe Hà Giang-Vị Xuyên, ông kể. “Năm 79 nó sang, dân bên ḿnh hoàn toàn bị bất ngờ, v́ thế thiệt hại là vô kể.

''Nó rút đi đặt ḿn giật sập bất cứ cái ǵ gọi là do tay con người tạo nên. Ḿn nó c̣n gài lại vô số trong các khu dân cư, tỉnh lộ. Mà nào có yên, pháo nó c̣n “củng” sang đây liên tục tới năm 88-89.

''Thằng con tôi đi củi với hai thằng bé cùng lớp bị trúng ḿn. Hai đứa chết, một đứa cụt hai chân, mù mắt”. Phía Việt Nam đă hoàn toàn bị bất ngờ trong cuộc chiến 79.

''Khu vực “Hữu nghị Quan”, dân các xă xung quanh kể lại là chiều hôm trước lính Tàu c̣n sang đá bóng với thanh niên địa phương và lính biên pḥng Việt Nam. Tối hôm đó có chiếu bóng ngoài băi, bọn lính Tàu c̣n sang chơi đầy, thế mà sáng hôm sau nó tấn công.''

Nhóm nghiên cứu của tôi đă “nằm” ở Cà Liểng, nơi có hẻm núi hẹp, độc đạo, mà xe tăng Trung Quốc đă vào Việt Nam ở ngả Cao Bằng. Một cô giáo bản, dân tộc Mèo “đen” sáng hôm đó chở ông bố xuống huyện khám bệnh. Tự dưng thấy rất nhiều xe tăng với “bộ đội” ngồi trên ở phía sau tiến tới. Ông cụ giơ tay chào nhưng sau thấy xe tăng cứ tiến sát như muốn nghiến lên chiếc xe đạp, ông kêu ầm lên để các chú “bộ đội” nghe thấy.

Đột nhiên thằng ôn vật ngồi trên tháp pháo rút súng làm đánh đùng một cái vào đầu ông cụ.

Ông cụ lăn xuống chết tức khắc, cô con gái sợ quá quăng xe đạp lao vào rừng, chạy tắt xuống huyện đội. Lúc đó người ta mới ngă ngửa ra là Tàu đánh”. Dân Thạch An, Cao Bằng mạnh ai nấy chạy, giạt hết lên núi.

Vào sâu trong rừng, người đồng bào sau đó t́m thấy những vạt rừng phủ kín quần áo, vơng, bạt, vỏ đồ hộp và phân…của bọn lính sơn cước Tàu. Chúng đă ém quân từ khá lâu trước đó. Từ đỉnh núi đồng bào địa phương nh́n ngay xuống bản, thậm chí sân nhà ḿnh. Nhiều người phải liều mạng lẻn về để lấy muối, lấy dao, quần áo…

Chiều đến họ thấy hàng chục thằng lính Tàu “vật nhau” với những chiếc xe đạp của dân bỏ lại.

Bọn lính này được tuyển mộ từ những vùng cực ḱ nghèo đói và lạc hậu của Hoa lục nên không biết ngay cả đi xe đạp.

Không ngạc nhiên rằng chúng hết sức tàn bạo và hung hăn. Đối với người dân tộc sống dọc các tỉnh biên giới phía Bắc, căn nhà và các vật dụng thiết thân như con dao, cái cối đá, ngọn đèn dầu là những vật vô cùng quí giá.

Nắm được tâm lí này, bọn lính Tàu được lệnh tàn phá mọi thứ dù là nhỏ nhất, trước khi rút đi.

Người dân các vùng từ Cao Bằng, Hà Giang, Lao Cai… đều kể cho tôi nghe những chi tiết khá tương tự rằng khi về lại nhà cũ, tất cả bị thiêu trụi. Những chiếc đèn dầu hỏa, vại dưa, chum nước, cối đá… đều bị đập vỡ, ngay cả những con dao bài giắt ở vách bếp cũng bị chặt vào nhau cho nát lưỡi dao, giếng nước bị sâp v́ lựu đạn tống xuống.

Năm 1986, trong một chuyến thực tập hè ở Lương Sơn, Ḥa B́nh, tôi ở cùng những trung đoàn lính Việt Nam đang tập đạn thật v́ địa h́nh Lương Sơn tương tự Vị Xuyên, Hà Giang.

Sau một tháng họ sẽ đi Vị Xuyên. Những người lính trẻ âu lo v́ những tin tức ác liệt từ Vị Xuyên và các điểm nóng khác vẫn truyền về trong suốt nhiều năm sau 1979.

Đầu năm 1988, Trung Quốc tấn công Trường Sa, 74 bộ đội Việt Nam đă bị thiệt mạng.

Năm 1995, theo anh bạn học làm kiểm dịch sinh vật, tôi lên cửa khẩu Chi Ma. Mặc dù hai nước lúc đó đă “b́nh thường hóa” và thông thương buôn bán nhưng những dăy đồi trùng điệp liền kề với cửa ải này vẫn dày đặc các trận địa ḿn.

Xung đột lẻ tẻ trên đường biên vẫn liên tiếp xảy ra. Ban đêm, các cột mốc bị di dời vào đất Việt Nam như cơm bữa. Nhiều năm trở lại đây, trên biên giới bộ cột mốc vẫn bị di chuyển.

Trên biển, Trung Quốc nhiều lần dùng tàu chiến tấn công thuyền đánh cá và giết hại ngư dân Việt Nam. Sự leo thang đă trắng trợn tới mức báo động khi Trung Quốc tuyên bố Hoàng Sa và Trường Sa là thuộc huyện Tam Sa của Hải Nam cuối năm 2007, xua đuổi các công ty liên doanh thăm ḍ dầu khí ở vùng Nam Côn Sơn của Việt Nam và vừa rồi quyết định đầu tư 29 tỷ đôla để khai thác dầu trong hải phận Việt Nam.

Tiền Việt Nam giả được in bằng những kỹ thuật tinh vi từ Trung Quốc, tràn ngập qua các ngả biên giới vào Việt Nam. In bạc giả là một loại tội phạm nghiêm trọng ở mọi quốc gia. Sản xuất tiền giả để tung vào quốc gia khác là vi phạm luật pháp và công ước quốc tế.

Chính quyền Trung Quốc hoàn toàn im lặng trước những hoạt động tội phạm quy mô lớn này. Rơ ràng sự tấn công Việt Nam bằng quân sự trên biển và đất liền, tấn công chính trị và ngoại giao, tấn công phá hoại kinh tế… kéo dài hàng chục năm sau cuộc chiến, qua nhiều đời Tổng bí thư của Trung Quốc ắt phải là mưu đồ làm cho nước láng giềng nhỏ bé phải “chảy máu” tới chết.

Người Mỹ từ lâu đă có trách nhiệm hỗ trợ rà gỡ bom ḿn trong chiến tranh, sao tới nay người Trung Quốc vẫn tảng lờ những trận địa ḿn nằm trên đất Việt?

Theo tính toán của Bộ Quốc Pḥng Việt Nam, sẽ c̣n mất hàng chục năm nữa để giải phóng các trận địa ḿn nằm trên đất Việt, dọc biên giới phía Bắc.

Những trái ḿn Made in China đang nằm trên đất Việt chính là những bằng chứng hiển nhiên để mỗi người dân Việt nam có cơ hội để đánh giá sự thành thật, thiện chí theo phương châm “16 chữ vàng” từ phía nước láng giềng khổng lồ phía Bắc này.

(nguồn: www.bbc.co.uk/vietnamese/indepth/story/2009/02/090211_sino_viet_reflection.shtml)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 19 2012, 06:04 PM
Post #50



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



III – 30 năm cuộc chiến Việt - Trung

(tác giả: Tiến sĩ Ang Cheng Guan, Singapore. Bài đăng ngày 12/2/2009)

Cuộc chiến Việt – Trung (tháng 2 – 3/1979) đánh dấu điểm tệ hại nhất trong lịch sử quan hệ hiện đại hai nước.
Cuộc chiến bắt đầu ngày 17.02.1979 khi chừng 100.000 quân Giải phóng Nhân dân, có xe tăng và pháo binh hỗ trợ, vượt qua đường biên giới 1300 cây số.

'Dạy bài học'

Giao tranh ngắn ngủi nhưng đẫm máu kéo tới ngày 5.3.1979 khi Bắc Kinh loan báo rút quân. Phải tới ngày 16.3 th́ việc triệt thoái mới hoàn tất. Nhưng cho tới măi cuối thập niên 1980, Trung Quốc tiếp tục gây áp lực lên Việt Nam tại biên giới, và dọa dạy chọ người Việt bài học thứ hai.

Tháng Bảy 1978, khi Trung Quốc lần đầu nói rơ ư định dạy “Việt Nam một bài học”, đó là để phản ứng lại sự đối xử của chính phủ Việt Nam với người Hoa.

Bắc Kinh cáo buộc Hà Nội ngược đăi Hoa kiều, xóa bỏ thỏa thuận năm 1955 theo đó không bắt Hoa kiều phải trở thành công dân Việt Nam. Đến ngày 11.7.1978, Trung Quốc đóng cửa biên giới Việt – Trung để kiểm soát ḍng tị nạn vào Trung Quốc.

Nhưng lư do thực sự của chiến tranh lại liên quan mối quan hệ tay ba thay đổi giữa Việt Nam, Trung Quốc và Liên Xô, và sự xâm lấn Campuchia là điểm sôi chót.

Ngày 5.7.1979, trong ṿng đàm phán giữa Bắc Kinh và Hà Nội, Trung Quốc bỏ qua vấn đề Hoa kiều và biên giới, mà đ̣i cuộc thương lượng “tiếp tục từ vấn đề then chốt – chống lại bá quyền”.

Trung Quốc nói việc Việt Nam xâm lấn Campuchia là một phần kế hoạch thành lập Liên bang Đông Dương, đi theo “mưu đồ bá chủ thế giới” của Liên Xô. Ngay từ tháng Chín 1975, Trung Quốc đă ép Lê Duẩn từ bỏ quan hệ gần gũi với Liên Xô bằng việc kư tuyên bố chung chống bá quyền – nhưng Lê Duẩn từ chối. Mỹ xa, đành chọn Liên Xô

Chúng ta biết Bắc Kinh bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc chiến Việt – Trung ngay từ tháng Tám 1978.

Ngày 3.11.1978, Hà Nội và Moscow kư hiệp ước hữu nghị Việt – Xô. Câu hỏi lớn cần đặt là v́ sao Việt Nam chỉ kư nó vào lúc này cho dù đă có quan hệ gần với Moscow từ giữa thập niên 1960?

Câu trả lời đầy đủ đ̣i hỏi ta phải dựng lại những cố gắng b́nh thường hóa quan hệ với Mỹ của Việt Nam sau tháng Tư 1975, và đặt nó trong quan hệ Việt – Trung trong giai đoạn này.

C̣n câu trả lời ngắn gọn th́ là đến tháng Mười 1978, rơ ràng sẽ không sớm có sự b́nh thường hóa quan hệ Mỹ - Việt. Washington đă chọn Trung Quốc thay v́ Việt Nam. Việt Nam chỉ c̣n lá bài Liên Xô để chống lại cái mà họ xem là mối đe dọa phương Bắc.

Ngay cả ASEAN, tổ chức hợp tác chặt với Bắc Kinh trong suốt thập niên 1980 để buộc Việt Nam rút khỏi Campuchia, cũng thường xuyên thừa nhận rằng phải xem xét quan ngại an ninh của Việt Nam, và rằng tổ chức này không muốn đưa Việt Nam từ tay Liên Xô ngả sang làm vệ tinh Trung Quốc. Đây là quan điểm được cả năm, và sau đó là sáu, nước ASEAN chia sẻ. Không nước nào vui vẻ với sự trừng phạt Việt Nam của Trung Quốc. Như đại diện của Singapore tại Liên Hiệp Quốc, Tommy Koh nói tại Liên Hiệp Quốc: “Lẽ ra Trung Quốc không nên tự ḿnh quyết định luật lệ…”

Tiến tŕnh b́nh thường hóa

Sự sup sụp của Liên Xô và Chiến tranh Lạnh chấm dứt năm 1989-90 thúc đẩy Việt Nam và Trung Quốc xét lại quan hệ. Campuchia là trở ngại chính.

Ngay từ tháng Hai 1985, Lê Duẩn đă bày tỏ niềm tin rằng t́nh hữu nghị Việt – Trung sẽ phải được phục hồi. Sau đó, có tin nói Lê Đức Thọ thăm Paris, ngoài là để dự hội nghị đảng Cộng sản Pháp, nhưng cũng để bí mật gặp phía Trung Quốc.

Cuộc họp Việt – Trung lần đầu sau chín năm, ở cấp thứ trưởng, diễn ra tháng Giêng 1989. Ṿng hai được tổ chức từ 8-10 tháng Năm 1989.

Nhưng sự khôi phục quan hệ c̣n phải chờ việc giải quyết mâu thuẫn Xô – Trung. Và điều này diễn ra trong tháng Năm 1989, khi Gorbachev lần đầu thăm Trung Quốc, gần ba năm sau diễn văn cột mốc của ông tại Vladivostok, trong đó ông bày tỏ ư định cải thiện quan hệ với Trung Quốc, niềm tin rằng tương lai Campuchia phải do người Campuchia định đoạt và cũng kêu gọi Việt – Trung b́nh thường hóa.

Không lâu sau hội nghị Xô – Trung, một cuộc họp bí mật diễn ra tại Thành Đô tháng Chín 1990.

Tháng Tám 1991, Lê Đức Anh, khi đó là Bộ trưởng Quốc pḥng, có chuyến thăm không loan báo tới Trung Quốc. Lúc này, thế hệ lănh đạo Việt Nam giữ vai tṛ chủ chốt thời Chiến tranh Lạnh, như Lê Duẩn, Trường Chinh, Lê Đức Thọ, đă qua đời.

Chúng ta vẫn không biết những ǵ diễn ra trong các cuộc họp bí mật và không quá bí mật đó, nhưng rơ ràng trong giai đoạn này, đặc biệt là nửa cuối thập niên 1980, Việt Nam không đủ mạnh để dằng co với Trung Quốc, v́ bị cô lập, kinh tế suy sụp và dần mất sự bảo trợ của Liên Xô, nước tan ră vào tháng 12.1991.

Tin Trung Quốc và Việt Nam sẽ b́nh thường quan hệ được chính thức loan báo tháng Chín 1991, khi Ngoại trưởng Nguyễn Mạnh Cầm thăm Bắc Kinh.

Gần mà xa

Kể từ 1991, quan hệ Việt – Trung rơ ràng đă tăng tiến rất nhiều. Nhưng không có nghĩa là chỉ có màu hồng. Vấn đề tranh căi nhất, chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa, sẽ không thể giải quyết trong thời gian dài, nhưng tới nay, lănh đạo hai nước đă bày tỏ ư chí chính trị không để vấn đề vượt quá kiểm soát.

Có hai quan điểm về quan hệ Việt – Trung. Một trường phái nói rằng quan hệ này chủ yếu được định h́nh bằng những kư ức lịch sử. Theo đó, cuộc chiến năm 1979 có thể xem là tất yếu và câu hỏi không phải là liệu nó có xảy ra lần nữa hay không, mà là khi nào?

Trường phái khác cho rằng mối quan hệ được định h́nh bởi những thế lực bên ngoài hoặc những tính toán địa chính trị. Theo quan điểm của tôi, cuộc chiến 1979 là đỉnh điểm của những căng thẳng và khác biệt đă bị tạm đè nén v́ cuộc chiến Việt Nam, khi thế giới vẫn c̣n được h́nh dung như hai khối ư thức hệ.

“Cuộc chiến 1979 là đỉnh điểm của những căng thẳng và khác biệt đă bị tạm đè nén v́ cuộc chiến Việt Nam”
Khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt và xuất hiện mẫu h́nh mới trong quan hệ Trung Quốc, Liên Xô và Mỹ, những khác biệt tạm gác trước đây giờ lại xuất hiện.

H́nh thù địa chính trị mới, cộng thêm thành kiến ngàn đời, đă làm bùng phát những nghi kỵ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Cuộc chiến 1979 là ví dụ kinh điển khi những cái nh́n, h́nh thành từ kinh nghiệm quá khứ, có thể tạo ra hiểu nhầm và rồi làm những dự báo tự biến thành sự thật.

Ngay cả khi một số điều vẫn giữ nguyên, th́ hệ thống quốc tế đă thay đổi đáng kể từ năm 1979 và c̣n tiếp tục chuyển động. Quan hệ Việt – Trung, giống như mọi mối quan hệ, vẫn c̣n là “công tŕnh dang dở”.

(Nguồn: ww.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/02/090223_angcheng_war1979.shtml)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 19 2012, 06:06 PM
Post #51



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



IV – Có nên né tránh cuộc chiến 1979?

(tác giả: Thạch Chi Du và Nguyễn Hoài Thu, bài viết riêng cho BBC, đăng ngày 31/1/2009)

Trong quá tŕnh cải cách mở cửa dựng xây đất nước, dường như vấn đề chiến tranh biên giới Việt Trung là đề tài không nên nhắc tới.

Ngược lại, quan hệ hữu nghị do chủ tịch Hồ Chí Minh và chủ tịch Mao Trạch Đông gây dựng vào những năm 50 của thế kỉ trước thường xuyên được nhắc tới và được coi như cơ sở vững chắc trong quan hệ Việt Trung. Từ khi Trung Quốc và Mỹ thiết lập quan hệ ngoại giao vào những năm 70 có ảnh hưởng đến quan hệ hai nước, tiếp sau đó hơn 20 năm quan hệ không được yên b́nh dường như là khoảng thời gian đang bị quên lăng.

Thế nhưng, cải cách mở cửa và quan hệ ngoại giao phải chăng là động lực tiếp tục hướng tới tương lai trong quan hệ 2 nước? Quá khứ đă ra đi và không trở lại, nói đúng hơn chỉ là 1 đoạn trong ṿng tuần hoàn của lịch sử, những năm tháng cố t́nh lăng quên lại xuất hiện. Kỷ niệm 30 năm chiến tranh biên giới Việt Trung, vấn đề này đáng để cho chúng ta cùng suy ngẫm.

Nghiên cứu Trung Quốc ở Việt Nam

Trong 10 năm trở lại đây, khi các học giả phương Tây bắt đầu thảo luận về “Trung quốc là mối đe dọa” hay “Trung Quốc nổi lên như 1 cường quốc” th́ các học giả nghiên cứu Trung Quốc ở Việt Nam dường như không đề cập tới vấn đề đó.

Nghiên cứu về Trung Quốc có ảnh hưởng thách thức ǵ đến bá quyền quốc tế hay trật tự quốc tế không phải là vấn đề mà chính phủ Việt Nam yêu cầu các chuyên gia lưu tâm đến, bởi v́ đó là vấn đề của các nước lớn. Chính phủ Việt Nam cho rằng chính sách đối ngoại, ngoại thương của Trung Quốc mới là vấn đề cần quan tâm.
Việt Nam cùng Trung Quốc đang cố gắng phát triển kinh tế, thực hiện chính sách cải cách mở cửa, v́ vậy cái mà Việt Nam cần là kinh nghiệm và bài học của Trung Quốc trong quá tŕnh cải cách mở cửa chứ không coi Trung Quốc là mối đe dọa bên cạnh ḿnh.

Quả thật Trung Quốc lớn mạnh là mối đe dọa lớn của các nước phương Tây.

Nhưng khi bản thân quốc lực Việt Nam chưa mạnh, th́ vấn đề Trung Quốc có vai tṛ ǵ với trật tự quốc tế và có đe dọa ǵ với quốc tế dường như quá tầm tay của Việt Nam. Từ xưa đến nay, vương triều Trung Quốc vốn đă to lớn và có ảnh hưởng đến Việt Nam, v́ vậy Trung Quốc có lớn đến đâu đi chăng nữa dường như là vấn đề mà các nước lớn khác quan tâm, chứ không nằm trong mối quan tâm của ḿnh.

Việt Nam cũng có khát vọng trở thành con rồng nhỏ châu Á, v́ vậy, Việt Nam cùng chia sẻ một ư nghĩ chung với Trung Quốc: nếu Trung Quốc có ư định biến thành cường quốc cũng có nghĩa hai nước Việt Trung đang ở cùng một giai đoạn lịch sử.

Như vậy cảm giác tương trợ giữa hai nước mạnh hơn cảm giác uy hiếp. Việt Nam bắt đầu cải cách muộn hơn Trung Quốc, v́ vậy càng có ư nguyện quan sát học hỏi kinh nghiệm của Trung Quốc. Trung Quốc có thành công hay không sẽ là điều mà Việt Nam cần quan tâm chứ không phải đề pḥng.

Xuất phát điểm của học giả Việt Nam khi nghiên cứu về Trung Quốc hoàn toàn không giống các học giả phương Tây, bởi lẽ học giả phương Tây lo lắng Trung Quốc có âm mưu tranh bá xưng vương nên nghiên cứu phán đoán từ những biến đổi về tiềm lực kinh tế quốc pḥng của Trung Quốc.

Học giả phương Tây quan tâm nhiều tới tư duy chiến lược ngoại giao lớn của Trung Quốc, trong khi học giả Việt Nam chỉ quan tâm và nắm vững những sự việc cụ thể xảy ra với Trung Quốc. Họ cũng không xuất phát từ lư luận hoặc những nguyên tắc trong quan hệ đối ngoại của Trung Quốc, càng không có đủ nguồn lực nghiên cứu toàn diện mọi mặt về quan hệ ngoại giao của Trung Quốc.

Trọng tâm nghiên cứu chủ yếu là Trung Quốc và các nước trong khu vực châu Á, Thái B́nh Dương. Có thể từ những nghiên cứu đó có thể giúp Việt Nam t́m ra con đường ngoại giao nhịp nhàng hơn trong khu vực cũng như với người láng giềng khổng lồ Trung Quốc.

Chưa thỏa đáng

Thế nhưng né tránh nhắc tới vấn đề chiến tranh biên giới Trung Việt dường như hiển hiện rơ là học giả Việt Nam vẫn chưa t́m được con đường thỏa đáng để giải quyết cách nh́n về chiến tranh biên giới Việt Trung.

Nếu như chiến tranh biên giới 30 năm trước cần phải né tránh không nhắc tới mới có thể tiến bước về tương lai, th́ có nghĩa là vẫn chưa thể thực sự vượt qua khoảng thời gian đó.

“Học giả Việt Nam vẫn chưa t́m được con đường thỏa đáng để giải quyết cách nh́n về chiến tranh biên giới Việt Trung”

Nh́n về lịch sử, quan hệ chính trị giữa hai nước như thế nào vẫn chưa có được cách nh́n chung. Cũng v́ vậy trong quá tŕnh xung đột biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc, người Việt chưa bao giờ đứng cùng chiến tuyến với Trung Quốc. Chiến tranh Trung Pháp vào cuối thế kỉ 19 là ví dụ điển h́nh cho điều này.

Nếu như việc tích cực phân tích nghiên cứu chiến tranh biên giới Việt Trung có khả năng gợi lại kư ức không tốt đẹp cho hai bên, th́ cũng có nghĩa rằng hữu nghị trước mắt của hai bên chỉ là hiện tượng tuần hoàn mang tính tạm thời, trong khi đó sự xung đột trong suốt quá tŕnh lịch sử giữa hai nước trong tương lai có khả năng sẽ lại chi phối quan hệ song phương.

Trong suốt khoảng thời gian dài, mặc dù đă trải qua nhiều thăng trầm lịch sử nhưng cũng có thể dùng câu nói sông liền sông núi liền núi để miêu tả quan hệ láng giềng hữu nghị Việt Trung.

Hồ chủ tịch đă từng viết trong bài thơ năm 1963 miêu tả quan hệ hai nước như sau: “Việt Trung hai nước thắm t́nh hữu nghị, vừa là bạn bè, vừa là đồng chí”.

Việt Nam luôn coi Trung Quốc là nước lớn. Để duy tŕ độc lập tự chủ và phát triển đất nước của ḿnh, Việt Nam luôn nhắc nhở Trung Quốc nên xử lí các mối quan hệ theo phong thái của nước lớn và những đoạn trường lịch sử Việt Trung cùng trải qua trong lịch sử.

V́ vậy, làm sao đối mặt quá khứ, lư giải chiến tranh biên giới Trung Việt, để tương lai có thể xử lư ḥa thuận mối quan hệ hai nước, là nhiệm vụ tư tưởng không thể thiếu được.

Ông Thạch Chi Du là Giáo sư tại Đại học Quốc gia Đài Loan. Tác phẩm gần đây của ông là Democracy (Made in Taiwan) ('Dân chủ làm tại Đài Loan', Lexington Books, 2008). Nguyễn Hoài Thu đang là Nghiên cứu sinh tiến sỹ, Đại học Trung Sơn, Cao Hùng, Đài Loan.

(nguồn: bbc.co.uk/vietnamese/indepth/story/2009/01/090131_border_war_opinion.shtml)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 19 2012, 06:11 PM
Post #52



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



V – Từ đồng chí thành kẻ thù

(tác giả: tiến sĩ Nicholas Khoo, Đại học Liverpool, đăng ngày 06/2/2009)

V́ sao cuộc chiến biên giới Việt – Trung 1979 xảy ra? Một số nhà phân tích nhấn mạnh vai tṛ của những tranh chấp trên bộ và trên biển giữa hai nước; xung đột Việt – Trung tại Campuchia; và vai tṛ của người Hoa trong quan hệ Việt – Trung.

Những người khác thừa nhận tầm quan trọng của những yếu tố này, nhưng đặt chúng trong bối cảnh xung đột lớn hơn giữa Liên Xô và Trung Quốc (TQ). Phân tích của tôi dựa trên cái nh́n sau để xem lại những sự kiện lớn xảy ra trước cuộc chiến 1979.

Quan hệ Việt – Trung sau 1975

Những người cộng sản TQ xem quan hệ với cộng sản Việt Nam (VN) chủ yếu qua lăng kính của mâu thuẫn Xô – Trung gia tăng sau khi quan hệ đồng minh Xô – Trung sụp đổ đầu thập niên 1960.

Từ cái nh́n này, những diễn biến trong 10 năm trước 1975 thật làm họ lo ngại. Trong cuộc chiến Đông Dương lần Hai (1965-75), Liên Xô thay thế TQ, trở thành nhà cung cấp chính về quân sự và kinh tế.

Sau 1975, TQ không rơ về ư định chiến lược của Hà Nội đối với Moscow. Sự triệt thoái của Mỹ khỏi Đông Nam Á sau Hiệp định Paris 1973 giúp gỡ bỏ một đối trọng của Liên Xô trong vùng, và làm phức tạp cố gắng phản kích Liên Xô của Trung Quốc.

Tháng Tám 1975, trong chuyến đi quan trọng nhờ giúp đỡ kinh tế, Phó Thủ tướng và Chủ tịch Ủy ban Kế hoạch Nhà nước Lê Thanh Nghị đă thăm Bắc Kinh trước khi sang Moscow. Họ không thể đạt thỏa thuận về gói viện trợ của TQ cho VN.

Sang tháng Chín, VN lại thử t́m viện trợ. Mặc dù lần này có thỏa thuận về gói kinh tế, nhưng TQ không giúp về quân sự. Trong dấu hiệu chứng tỏ họ lo ngại về quan hệ Việt – Xô, một chủ đề quan trọng được thảo luận trong chuyến thăm là về mục tiêu của LX ở Biển Đông. Đáng chú ư, vào cuối chuyến thăm, hai bên không ra tuyên bố chung.

Có vị thế kinh tế tương đối mạnh hơn TQ, Liên Xô hào phóng hơn với VN. Trong chuyến thăm Moscow tháng Mười của Tổng Bí thư Lê Duẩn, Liên Xô đồng ư viện trợ 3 tỉ đôla từ 1976 đến 80.

TQ hẳn cũng để ư lời ngợi ca dạt dào dành cho Liên Xô trong tuyên bố chung cuối chuyến thăm của lănh đạo VN. Đáng nói, tuyên bố chung ủng hộ chính sách ḥa hoăn (detente) của Liên Xô, vốn bị TQ chống đối.

Một bước ngoặt quan trọng trong quan hệ Việt – Xô là Đại hội Đảng Lao động Việt Nam lần Bốn tháng 12.1976. Những nhân vật gắn bó với TQ bị cô lập. Hoàng Văn Hoan, Ủy viên Bộ Chính trị từ 1956 và Đại sứ ở TQ từ 1950-57, mất hết chức vụ trong đảng. Ba cựu đại sứ tại TQ cũng mất chức Ủy viên Dự khuyết Trung ương Đảng.

Ngày 7.6.1977, Thủ tướng Phạm Văn Đồng ghé Bắc Kinh trước lúc sang Moscow. Khi gặp Phó Thủ tướng Lư Tiên Niệm hôm 10.6, hai bên thẳng thắn bàn nhiều chủ đề, kể cả cáo buộc một số viên chức VN có tuyên bố chống Tàu, bất đồng về biên giới đất liền và biển, và sự ngược đăi người Hoa ở VN. TQ nói họ vẫn sẵn sàng cho việc cải thiện quan hệ.

Hơn ba tuần sau, Lê Thanh Nghị thăm Moscow để kư nhiều thỏa thuận kinh tế. Trên đường về, ông ghé Bắc Kinh nhưng không t́m thêm được gói kinh tế nào.

Ngày 30.7.1977, hai tuần sau khi VN và Lào kư hiệp ước đồng minh, Ngoại trưởng TQ Hoàng Hoa có bài diễn văn nhắc nhiều tới sự nguy hiểm của “chủ nghĩa xét lại Xô-Viết”, và công khai cảnh cáo VN về hậu quả của một cuộc xâm lấn Campuchia.

Vấn đề Campuchia

Càng lúc Campuchia càng trở thành trường đấu cho xung đột Xô – Trung và Việt – Trung. TQ kiên quyết chính sách bảo đảm sự tồn tại của một Campuchia độc lập, cai trị bởi chính thể Khmer Đỏ thân cận với TQ.
LX th́ bảo trợ cho VN, trong khi VN th́ muốn Campuchia và Lào nằm gọn trong ṿng ảnh hưởng của ḿnh. Đă thắng Pháp, Mỹ và nay làm đồng minh của Liên Xô, VN sẽ không để ảnh hưởng với Lào và Campuchia bị TQ và Khmer Đỏ đe dọa.

Cuối tháng Chín 1977, xung đột nổ ra tại biên giới VN – Campuchia, cùng với nó là sự xấu đi trong quan hệ Việt – Trung. Lê Duẩn thăm Bắc Kinh tháng 11.1977, muốn có thêm viện trợ kinh tế.

Nhưng lấy cớ gặp khó khăn mấy năm qua, TQ cho hay họ không thể cấp viện trợ. VN cũng không làm bữa tiệc đăi chủ nhà như thông lệ. Ngày hôm sau, Tân Hoa xă đăng bài lên án COMECON, khối tương trợ kinh tế Sô Viết mà VN mới nộp đơn gia nhập.

Sau chuyến thăm của Lê Duẩn, TQ bày tỏ sự gắn bó với Campuchia. Ngày 3.12.1977, Phó Thủ tướng TQ Trần Vĩnh Quư dẫn phái đoàn tới Campuchia. Không lâu sau đó, các đợt đánh phá của Khmer Đỏ vào VN khiến VN mở cuộc tấn công lớn.

Đến ngày 18.1.1978, để chứng tỏ cam kết bảo vệ, quả phụ của Chu Ân Lai, Đặng Dĩnh Siêu, thăm Phnom Penh.
TQ thấy có bàn tay của Liên Xô đằng sau hành động của VN. Trong lúc xảy ra các va chạm ở biên giới Việt – Cambodia, ngày 19.1.1978, Tân Hoa xă khẳng định Moscow hy vọng lợi dụng thù địch giữa VN và Campuchia để tăng ảnh hưởng ở Đông Á.

Những diễn biến sau đó trong chính sách của VN với người Hoa làm TQ càng tin Hà Nội theo đuổi chính sách gắn kết với Liên Xô chống TQ.

Tại hội nghị của Đảng tháng Hai 1978, Hà Nội quyết định đánh tư sản mại bản ở miền Nam. Ngày 23.3, Hà Nội loan báo quốc hữu hoa toàn bộ doanh nghiệp tư.

Trong một chiến dịch dùng bạo lực, đến giữa tháng Tư, chính quyền đă thu gom hơn 30.000 doanh nghiệp tư ở miền Nam, mà đa số do người Hoa sở hữu. Nó đă tạo ra cuộc trốn chạy lớn cả ở biên giới Việt – Trung phía bắc và ra đến Biển Đông.

Ngày 30.4, Bắc Kinh chính thức có tuyên bố, bày tỏ lo ngại cho người tị nạn và nói họ đang theo dơi t́nh h́nh. Cùng ngày hôm đó, đảo chính ở Afghanistan đă đưa lănh đạo thân Xô, Nur Mohammed Taraki, lên nắm quyền. Nó được VN thừa nhận ngày 3.5.

Nh́n từ Bắc Kinh, đây là thêm một bước bao vây của Liên Xô. Ngày 26.5, TQ loan báo gửi tàu đến VN để đón về những người Hoa đang trốn chạy. Ngày 7.6, Đặng Tiểu B́nh nói thẳng “VN đang ngả về Liên Xô, kẻ thù của TQ.”
Ngày 16.6, TQ loan báo sẽ đóng cửa ṭa lănh sự ở TP. HCM và lănh sự quán VN ở Quảng Châu, Côn Minh và Nam Ninh.

Tháng Sáu năm đó, VN chính thức gia nhập COMECON. Ngày 3.7, Bắc Kinh dừng mọi viện trợ cho Hà Nội. Hội đàm song phương về người Hoa cũng bế tắc.

VN quyết tâm chống lại cố gắng hạn chế ảnh hưởng của họ tại Campuchia. Trong một cuộc gặp tại Hà Nội giữa Lê Duẩn và đại sứ Nga, ông Duẩn bày tỏ ư định “giải quyết cho xong vấn đề [Campuchia] trước đầu năm 1979.” Hiệp ước Việt – Xô được kư ngày 3.11.1978.

Phản ứng của TQ là chuẩn bị tâm lư cho quốc tế cho một đáp trả mạnh mẽ chống lại trục Hà Nội – Moscow. TQ t́m cách thắt chặt quan hệ với Nhật và ASEAN. Đặng Tiểu B́nh thăm Tokyo tháng Tám 1978, kư hiệp định hữu nghị và ḥa b́nh. Đáng chú ư, nó có đoạn “chống sự độc bá” mà được xem là nhắm vào Liên Xô.

Rồi đến tháng 11, sau khi Thứ trưởng Ngoại giao VN Phan Hiền (tháng Bảy) và Thủ tướng Phạm Văn Đồng (tháng Chín) thăm Đông Nam Á, Đặng Tiểu B́nh cũng công du Malaysia, Singapore, Thái Lan.

Sau khi đă mở màn công tác ngoại giao, Trung Quốc bày tỏ thái độ cứng rắn với VN. Bức điện Bắc Kinh gửi Hà Nội ngày 13.12 cảnh báo “sự kiên nhẫn và kiềm chế của TQ có giới hạn”.

Ngày 25.12.1978, quân VN bắt đầu đánh Campuchia. TQ phản ứng bằng cách lên kế hoạch cho cuộc chiến biên giới. Trong khi đi thăm Mỹ, Đặng Tiểu B́nh thông báo cho chính quyền Carter rằng VN sẽ trả giá.

Theo Cố vấn An ninh của Tổng thống Carter, Zbigniew Brzezinski, Đặng nói với chủ nhà rằng TQ “xem là điều cần thiết khi kiềm hăm tham vọng của VN và cho chúng bài học hạn chế thích hợp”.

Đúng như lời Đặng, ngay sau khi ông trở về nhà, TQ mở cuộc chiến chống VN trong tháng Hai và Ba 1979. Các cựu “đồng chí và anh em” (lời của Hồ Chí Minh) nay hóa ra là kẻ thù.

(nguồn: bbc.co.uk/vietnamese/indepth/story/2009/02/090206_soviet_factor.shtml)

This post has been edited by VuHungAnh: Feb 19 2012, 06:12 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 19 2012, 06:16 PM
Post #53



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



VI – Cuộc chiến 1979 và Hoàng Sa (đăng ngày 13 Tháng 2 2009)

Cuộc chiến Việt-Trung lại một lần nữa trở nên chủ đề thảo luận sôi nổi trên các diễn đàn, cho dù truyền thông trong nước không đưa tin. BBCVietnamese.com xin giới thiệu với quý vị một trong các bài đáng chú ý của nhà báo Huy Đức, đăng trên blog Osin. Bài này chưa được đăng báo giấy.

Ngày 7/2/1979, tại Tokyo, khi ngầm thông báo với báo chí một chiến dịch “trừng phạt” Việt Nam, Đặng Tiểu B́nh giải thích: “Hiệp ước mà Việt Nam và Liên Xô kư kết có tính chất đồng minh quân sự. Việt Nam đă mở cuộc xâm nhập vũ trang vào Campuchia và đang khiêu khích ở biên giới Trung Quốc”.

Tuy nhiên, nguyên nhân thực sự của cuộc chiến tranh mà Đặng Tiểu B́nh thực hiện 10 ngày sau không đơn giản chỉ là những ǵ được nói ra trong lời tuyên bố ấy.

Hiệp ước mà ông Đặng đề cập là Hiệp ước hợp tác toàn diện giữa Việt Nam và Liên Xô, kư ngày 3/11/1978. Hiệp ước này được kư kết sau khi mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc đă rất trầm trọng: Trung Quốc yêu cầu Việt Nam đóng cửa ba tổng lănh sự quán (6/6/1978) và cắt toàn bộ viện trợ (7/1978).

Yếu tố Liên Xô và Campuchia

Ngày 29/1/1979, khi hội đàm ở Mỹ, Đặng Tiểu B́nh nhắc tới Campuchia, Afghanistan với Tổng thống Jimmy Carter và cảnh báo “nguy cơ phản ứng dây chuyền”. Carter “đồng ư với Đặng cách nh́n nhận” ấy.

Tuyên bố chung, ra hai ngày sau đó, nhấn mạnh: “Trung-Mỹ chống lại bất kỳ quốc gia hoặc tập đoàn quốc gia nào mưu kế bá quyền”. Đặng đă thành công khi sử dụng liên minh Việt-Xô để gieo rắc hoài nghi, khiến Mỹ làm ngơ cho Trung Quốc đánh Việt Nam, dù bên trong Đặng không hề đánh giá cao “liên minh” ấy.

Trong hội nghị do Quân ủy Trung ương Trung Quốc triệu tập, bàn “chủ trương” đánh Việt Nam, không ít tướng lĩnh đă cảnh báo nguy cơ bị Liên Xô tấn công. Khi ấy, trên biên giới Trung- Xô, Liên Xô bố trí tới 50 sư đoàn chủ lực.

Đặng Tiểu B́nh nhận định: “Liên Xô không thể không xét tới nhiều nhân tố quốc tế nên khả năng (v́ Việt Nam mà) can thiệp vào Trung Quốc là rất ít”. Trên thực tế, một tuần sau khi Trung Quốc đánh Việt Nam, không thấy Liên Xô “ra tay”, Trung Quốc đă đánh tiếp sang thị xă Lạng Sơn, và chỉ rút khi trên hướng này Quân Đoàn II xuất hiện.

Tại thời điểm Đặng tuyên bố với báo chí (7/2/1979), quân đội Việt Nam có mặt ở Phnom Penh vừa tṛn một tháng, nên “yếu tố Campuchia” có vẻ như rất dễ thuyết phục. Nhưng, theo cuốn sách “10 Năm Chiến Tranh Trung Việt” của NXB Đại học Tứ Xuyên, công bố năm 1993, ngay trong Hội Nghị Quân ủy Trung ương, từ 7 đến ngày 9 tháng 12 năm 1978, Trung Quốc đă quyết định đánh Việt Nam.

Trong ngày 9/12/1978, Quyết định này đă được “tuyệt mật” chuyển tới tay tướng Hứa Thế Hữu (Tướng Hữu cùng với Dương Đắc Chí là hai tướng chỉ huy cuộc chiến tranh 17/2).

Trong khi măi tới ngày 25/12/1978, quân đội Việt Nam mới bắt đầu mở chiến dịch đánh sang Phnom Penh.
Khi Khmer Đỏ chưa nắm được chính quyền, đang “ăn nhờ, ở đậu” gần Trung ương Cục (Việt Nam), Pol Pot, Yeng Sary đă “đi lại” với Bắc Kinh.

Năm 1970, Lon Non lật đổ Sihanouk, Pol Pot đă rất cay cú khi Sihanouk được đưa về Hà Nội. Pol Pot nhận ra, họ không phải là lực lượng duy nhất mà Việt Nam ủng hộ ở đất nước nhỏ bé này.

Cho dù sau đó “lá bài” Sihanouk cũng được “nuôi” ở Bắc Kinh như một ông hoàng, người Trung Quốc đă khéo léo nhen nhúm hiềm khích Việt Nam cho Pol Pot. Chính v́ thế mà ngay trong năm 1975, Khmer Đỏ đă phản bội Việt Nam, bắn giết ở Phú Quốc, ở Thổ Chu và từ năm 1977 đánh sang An Giang, Tây Ninh, có khi vào sâu hơn 10 km.

Tuy nhiên, cho dù có bị “mất mặt” khi chế độ diệt chủng Khmer Đỏ do Trung Quốc hậu thuẫn bị Việt Nam đánh đổ ở Phnom Penh. Liệu Trung Quốc có phải là một “đàn anh” trung thành với lân bang đến mức hy sinh ḿnh như vậy?

Vấn đề 'nạn kiều'

Người Hoa và vấn đề “nạn kiều” cũng đóng một vai tṛ nhất định. Thật khó lư giải v́ sao cuộc “cải tạo tư sản công thương nghiệp”, đụng tới hàng trăm ngh́n người Hoa, lại được Việt Nam tiến hành năm 1978, khi mà mối quan hệ với Trung Quốc đang hết sức căng, nếu như không đề cập đến câu chuyện sau đây, câu chuyện mà sách vở chưa bao giờ nói đến.

Bí thư Thành ủy TP HCM vào thời điểm 1975, ông Vơ Văn Kiệt, kể: “Sau ngày 30/4, ở khu vực Chợ Lớn có một chi bộ có vũ trang thuộc bộ phận hải ngoại của đảng Cộng Sản Trung Quốc".

"Chi bộ này xuất hiện bí mật từ trước 30/4 và khi đó họ đ̣i được công khai hoạt động". Để một lực lượng Trung Quốc có vũ trang ở Chợ Lớn th́ cũng không khác chi “đặt mồi lửa dưới đống củi”, Việt Nam buộc phải “giải giáp” họ. Bắc Kinh rất khó chịu về vụ “giải giáp” này.

Nhưng, cho dù có bao nhiêu người Hoa đă phải ra đi trong năm 1978 th́ “nạn kiều” vẫn là một “lá bài” mà Trung Quốc cũng chủ động “chơi” chứ không hẳn là nguyên nhân khiến cho Đặng Tiểu B́nh đưa quân sang Việt Nam xâm lược.

Tác giả của “10 Năm Chiến Tranh Trung Việt” c̣n chỉ ra một vấn đề rất có thể cũng là nguyên nhân: Năm 1978, Đặng Tiểu B́nh vừa khôi phục lại quyền lănh đạo quân đội.

“Ông có ư thức nhạy bén… thông qua cuộc chiến tranh, vừa thăm ḍ được sự trung thành (của quân đội), vừa làm cho các nhà lănh đạo (Trung Quốc) khác nhận rơ những mặt phải cải cách quân đội”.

Đại tá Hà Tám, chỉ huy trung đoàn 12 anh hùng đánh Trung Quốc tháng 2/1979, cho biết: “Mặc dù pháo theo cùng của Trung Quốc bắn khá chính xác, nhưng, bộ binh th́ chủ yếu dùng ‘biển người’; chỉ huy của Trung Quốc lúc ấy ra trận mà vẫn có người che ô, quân th́ chờ kèn kêu mới xông trận”.

Sau ngày 17/2, Trung Quốc đă gấp rút cải cách quân đội, và họ đă “thử nghiệm” lại trên Biên giới Việt Nam vào ngày 28/4/1984 bằng một chiến dịch với phương thức chiến tranh hoàn toàn mới.

Tính toán của Trung Quốc

Đặng Tiểu Bình nói: “Người Trung Quốc làm ǵ cũng có tính toán”.

Cuộc chiến tranh được huy động khi mà Trung Quốc đang vô cùng lạc hậu sau các cuộc cách mạng “da thịt tàn nhau” không chỉ nhắm đến một mục tiêu.

Bằng cách kể lể kiểu chương hồi, cuốn sách mà Trung Quốc cho công bố - “10 Năm Chiến Tranh Trung Việt” - đă để lộ một ư đồ thâm sâu của Đặng, đó là vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa.

Ngay sau khi kết thúc chiến tranh ở miền Nam, các nhà lănh đạo Việt Nam đă bày tỏ thái độ khá kiên định về chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa, Trường Sa, quần đảo mà từ lâu Trung Quốc đă rắp tâm thôn tính.
Tháng 6/1975, Bộ Ngoại Giao Việt Nam gửi công hàm cho Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa. Ngày 24/9/1975, khi gặp Đặng Tiểu B́nh ở Bắc Kinh, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn đă “yêu cầu phó thủ tướng Đặng Tiểu B́nh đàm phán về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa”.

Tháng 4/1977, trên đường đi Liên Xô ghé qua Bắc Kinh, Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng đă gửi đến Trung Quốc thông điệp của Việt Nam về hai quần đảo ấy. Tuy nhiên, trước sau Trung Quốc đều một mực “yêu cầu Việt Nam trở lại lập trường trước năm 1974”.

“Lập trường trước năm 1974”, theo cuốn sách “10 Năm Chiến Tranh Trung Việt” là “Tuyên bố của Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958”. Cuốn sách nói là Đặng Tiểu B́nh đă rất “khó chịu” với Bí thư thứ nhất Lê Duẩn, Đặng nói: “Vấn đề này không cần thiết phải đàm phán… (đó) là lănh thổ Trung Quốc”.

Có lẽ, năm 1979, Đặng Tiểu B́nh nghĩ là có thể đè bẹp ư chí của người Việt Nam trong vấn đề đ̣i lại Hoàng Sa và Trường Sa nên đă phát động chiến tranh. Và, các yếu tố như Liên Xô, Campuchia được Đặng vận dụng tối đa để cô lập Việt Nam trên trường quốc tế.

Điều cay đắng là, lẽ ra Đặng đă không thể cô lập Việt Nam để gây đổ máu của dân ta như thế nếu như sau 1975, Việt Nam thiết lập quan hệ ngoại giao với các nước trong khối ASEAN ngay và đặc biệt, b́nh thường ngoại giao với Mỹ.

Năm 1977, khi Mỹ ch́a tay ra cho Việt Nam, theo Tổng thống Jimmy Carter, “vấn đề bồi thường chiến tranh đă gây khó khăn”.

Rồi, trong khi Việt Nam đang loay hoay th́ Đặng Tiểu B́nh đă khai thác yếu tố này ngay, để thiết lập được quan hệ ngoại giao với Mỹ và đặt Việt Nam vào t́nh huống bị bao vây, cấm vận.

Tất nhiên, “ư thức hệ” đóng một vài tṛ quan trọng trong quyết định “nhất biên đảo” với Liên Xô; năm ấy, báo Nhân Dân vẫn chỉ trích Đặng về chủ thuyết “mèo trắng, mèo đen” và ngày nay, chúng ta vẫn cần phải quan tâm tới bài học ấy.

Tôi công bố bài viết này không chỉ v́ sắp đến ngày 17/2 mà c̣n v́, muốn lưu ư, “người Trung Quốc làm ǵ cũng có tính toán”, không nên đặt cuộc chiến tranh 17/2 ra ngoài âm mưu Biển Đông. Bản Giốc, Tục Lăm… giờ đă xong; nhưng, Hoàng Sa, Trường Sa th́ vẫn đó.

(nguồn: bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2009/02/090213_huyduc_1979.shtml)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 19 2012, 06:18 PM
Post #54



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



VII – Ý kiến về Chiến tranh Biên giới 1979 (đăng ngày 16/2/2009)

Nhân kỷ niệm sự kiện 17/02/1979, BBC Tiếng Việt và Tiếng Trung phối hợp trao đổi để đưa lên các bài nói đến cuộc xung đột mà truyền thông cả hai nước vẫn chưa thảo luận rộng rãi.

BBC cũng nhận được tin nói một số trang mạng kể cả các trang được cho là chính thức ở Trung Quốc 'vận động thanh niên' biểu tình kỷ niệm cuộc chiến và đả phá Việt Nam.

Các ý kiến phê phán Việt Nam có thể còn xuất hiện tại các chatroom, theo các đồng nghiệp Trung Quốc ở BBC.

Người Trung Quốc nghĩ gì?

Trang mạng BBC Chinese cũng nhận được nhiều ý kiến, gồm cả bạn đọc trong và ngoài Trung Quốc, về cuộc chiến 30 năm về trước.

Bạn đọc ký tên Trần Kiện từ Trung Quốc viết: "Năm đó tôi 16 tuổi và chưa hiểu được kỹ về tình hình vào lúc ấy. Nhưng đánh giá những gì tuyên truyền của nhà nước nói thì tôi có thể thấy được mục tiêu hành động của Trung Quốc là dạy cho Việt Nam một bài học. Trung Quốc giúp Việt Nam vô cùng nhiều nhưng Việt Nam không đáp trả và lại còn coi Trung Quốc là kẻ thù. Trung Quốc đúng là cần dạy cho Việt Nam một bài học."

Độc giả ký tên Victor từ Canada viết: "Đây là cuộc 'cẩu đả cẩu' giữa hai chế độ độc tài cộng sản."

Một người không nêu tên viết: "Nhiều thanh niên đã bị giết trong cuộc chiến mà chẳng đem lại được gì cả. Chẳng có ai ngoài gia đình họ nay thương nhớ họ. Đó là sự thực cho cả hai bên."

Một độc giả ẩn danh khác thì hỏi: "Vì sao từng đấy năm trôi qua mà chính quyền Trung Quốc không vinh danh những người lính Trung Quốc đã bị giết trong cuộc chiến đó? Vì sao? Họ sợ làm Việt Nam giận dữ?"

Một người ký tên Roar từ Nigeria thì bày tỏ ý kiến rằng: "Trung Quốc không phải là kẻ xâm lược vì chưa bao giờ có chuyện kẻ xâm lược lại giao trả đất họ đã chiếm. Theo những gì tôi biết, sau khi quân đội Trung Quốc xâm lăng Việt Nam, họ thấy rằng từ thực phẩm, quần áo, đồ dùng của người Việt ở địa phương đều do chính Trung Quốc cho."

Các biên tập viên BBC Tiếng Trung cũng cho biết cuộc chiến Biên giới với Việt Nam năm 1979 được báo chí nước này gọi theo các tên khác nhau nhưng không dùng từ "xâm lăng" như gọi cuộc chiến của Hoa Kỳ tại Iraq. Họ cũng nói có khác biệt giữa cách nhận định Việt Nam của giới quan sát tại vùng gần Việt Nam như Quảng Tây, vốn hiểu vấn đề kỹ hơn, và một số giới ở phía Bắc có cái nhìn hướng ngoại và coi nhẹ hơn quan hệ với Việt Nam.

(nguồn: bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2009/02/090213_chinese_war_comments.shtml)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 19 2012, 06:21 PM
Post #55



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



VIII – Truyền thông VN “sợ Trung Quốc”? (tác giả: Nguyễn Hùng, đăng ngày 13/2/2009)

Ngày kỷ niệm 30 năm cuộc chiến Việt Trung, 17/2/2009 đang tới gần và đây là phép thử đối với sự can đảm của truyền thông Việt Nam.

Những bài viết công phu và có lửa về các biến cố ở biên giới phía Bắc cách đây ba thập niên đă xuất hiện nhiều trên blog và trên truyền thông ở ngoài Việt Nam.

Nhưng các tờ báo chính thống cho tới giờ vẫn im hơi lặng tiếng và không có cơ sở để nghĩ rằng họ sẽ thay đổi vào thứ Hai tuần sau.

Lấy một ví dụ nhỏ. Khi Thủ tướng Ôn Gia Bảo của Trung Quốc bị ném giày ở Đại học Cambridge thứ Hai tuần trước, hầu như không tờ báo nào của Việt Nam đưa tin.

Cho tới cuối tuần đó mới có một bài báo nói về điều được gọi là ''văn hóa quái dị'' của chuyện ném giầy và trong đó ông Ôn Gia Bảo được nhắc tới với tên ''thủ tướng của một nước''.

Trong khi đó trong cùng bài viết, tên của một đại sứ Israel bị ném giầy và dĩ nhiên tên của Tổng thống George W. Bush được tác giả bài viết đề cập tới.

Trước đó cũng đă có nhiều cơ sở để tin rằng truyền thông Việt Nam có sự sợ hăi khi nhắc tới hai chữ Trung Quốc trong những t́nh huống mà họ sợ rằng Bắc Kinh có thể phật ḷng.

Cho dù đó là các vụ bê bối, những chỉ trích Trung Quốc của thế giới hay những cuộc biểu t́nh phản đối của chính Việt Nam.

Thái độ này khác hẳn với các diễn biến của những năm 79/80, khi mà những lời hát ''quân xâm lược bành trướng dă man đă dày xéo mảnh đất tiền tiêu. Lửa đă cháy và máu đă đổ trên khắp dải biên cương... '' vang vang khắp nơi.

Há miệng mắc quai

Nhưng có lẽ truyền thông ngày nay chỉ sợ chỉ trích có Trung Quốc ngoài nỗi sợ 'miệng nhà quan có gang có thép'.

Mỗi dịp 30/4 hàng năm người ta chẳng hề ngại khi nhắc tới thành tích 'oanh liệt' của miền Bắc đối với Mỹ (mà trên thực tế là đối với người Việt).

Sự kiểm duyệt truyền thông của Việt Nam chỉ làm cho ngành này trông thiểu năo khi đứng cạnh truyền thông quốc tế.

Thế nhưng liệu đại sứ Việt Nam ở Trung Quốc sẽ giải thích thế nào nếu bị triệu đến khi đài báo Việt Nam chỉ trích Bắc Kinh?

Giá như họ không kiểm soát truyền thông có lẽ Việt Nam đă có thể nói rằng báo chí tư nhân hoạt động theo luật pháp và họ không vi phạm luật nên không can thiệp nổi.

Nhưng sự khao khát kiểm soát của nhà cầm quyền đă khiến họ há miệng mắc quai.

(nguồn: bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2009/02/090213_china_fear.shtml)

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 19 2012, 06:24 PM
Post #56



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



IX – Bài cuối: TQ nói về chiến tranh biên giới 1979 (đăng ngày 16/2/2012)

Nhân dịp 33 năm cuộc chiến biên giới Việt-Trung, mời quý vị cùng điểm qua nguồn tin Trung Quốc nói về sự kiện này.

Gần đây, các trang mạng kể cả chính thống của Trung Quốc đăng tải một số bài viết về cuộc chiến biên giới 1979. Nhà nghiên cứu Dương Danh Dy gửi từ Hà Nội bản dịch của ông cho bài trên mạng China.com, tựa đề "Trong cuộc đánh trả tự vệ Việt Nam năm 1979: V́ sao không chia cắt Việt Nam, thương vong khi rút về lớn hơn khi tấn công?".

Bài viết nhận định: "Năm 1979, trong trận đánh trả tự vệ Việt Nam, quân đội Trung Quốc với thế nhanh chóng tấn công, quân Việt từng bước tan ră, quân đội Trung Quốc nhắm thẳng Hà Nội. Sau đó Trung Quốc tuyên bố trận đánh đă đạt mục đích, tự rút quân về nước".

Tuy nhiên, bài này cũng thừa nhận: "Lâu nay chúng ta luôn tuyên truyền và miêu tả rằng chúng ta đă thắng lợi và Việt Nam đă thất bại, nhưng cùng với thời gian những văn kiện của chính quyền và tư liệu của Việt Nam cho thấy, cuộc chiến này không lạc quan như tuyên truyền trước đây, trong đó có nhiều bài học nặng nề đau đớn khiến chúng ta không thể không phản tỉnh một cách sâu sắc".

Các bài học đó là: Thứ nhất, kỷ luật quân sự nghiêm túc đă làm "quân ta" phải trả giá trầm trọng.

"Ba kỷ luật lớn, tám điều chú ư mà quân đội ta giữ nghiêm đă phát huy tác dụng lớn trong cuộc nội chiến Quốc, Cộng; thế nhưng khi chúng ta vào Việt Nam đánh quân đội và chính quyền Việt Nam mà vẫn thực hiện ba kỷ luật lớn tám điều chú ư là tự trói chân trói tay ḿnh lại, hy vọng dùng những cái đó để tranh thủ sự giúp đỡ và ủng hộ của nhân dân Việt Nam th́ chẳng khác ǵ đàn gẩy tai trâu, tự chuốc lấy nhục."

"Nhân dân Việt Nam không phải là công dân Trung Quốc, làm sao họ có thể gần gũi quân đội nước ngoài đánh vào đất nước họ?"

"Chiến tranh là chiến tranh, nhất là chiến tranh giữa các quốc gia, anh không thể hy vọng nhân dân nước khác đánh trống khua chiêng hoan nghênh anh xâm chiếm người ta, đó chẳng qua chỉ là tṛ bịt tai đi ăn cắp chuông, tự lừa dối ḿnh và lừa dối người."

Bài học thứ hai, theo bài trên China.com, là "không quân phát triển tŕ trệ, lạc hậu không có sức công kích".
"Thứ ba, hải quân Biển Đông lúc đó c̣n chưa phát triển. Cuộc chiến hoàn toàn diễn ra trên lục địa Việt Nam."
Tác giả bài viết tỏ vẻ luyến tiếc về việc Trung Quốc không nhân cơ hội thu chiếm luôn các đảo ở Biển Đông.

"Đánh Việt Nam vừa để dạy bài học, vừa thu hồi lănh thổ bị chiếm, vùng gần biên giói trên bộ bị Việt Nam chiếm giữ đă thu hồi hết cớ làm sao không thu hồi các đảo, băi trên Biển Đông bị Việt Nam chiếm giữ?"

"Điều giải thích duy nhất là hải quân của chúng ta chưa đủ, không chỉ chưa đủ để đánh lùi hải quân Việt Nam chiếm giữ đảo băi của ta mà c̣n khó có thể đóng giữ ở đó, đánh lùi được kẻ địch tới xâm phạm. Điều khiến người ta lấy làm tiếc là các đảo băi trên Biển Đông dựng như đă bị các nước láng giềng xung quanh chia nhau chiếm hết rồi."

Đặc biệt, bài viết còn cho rằng tới nay hải quân Trung Quốc "vẫn chưa dùng tới sức đă có của ḿnh để giải pḥng và bảo vệ các đảo, băi thiêng liêng đó".

Lý do thứ tư gây ra tổn thất cho quân đội Trung Quốc được cho là vì "sức ép bên ngoài".

"Khi quân đội ta đă tiến gần Hà Nội, dưói sức ép của thế lực quốc tế đứng đầu là Liên Xô, chúng ta không chỉ tuyên bố đ́nh chỉ tấn công, mà c̣n công khai tuyên bố lập tức rút quân."

"Đó là một sai lầm chính trị và quân sự to lớn, trước khi rút quân đă tuyên bố rút sẽ khiến kẻ thù dễ dàng có thời gian và không gian chuẩn bị phản kích, địch có chuẩn bị c̣n ta th́ không, địch thong dong mà chúng ta vội vă, không bị thương vong lớn mới là chuyện lạ."

Tổn thất lớn

Cho tới nay, thống kê vẫn chưa đồng nhất về con số thương vong của hai bên trong cuộc chiến biên giới Việt-Trung, mà Trung Quốc khởi xướng với động cơ mà Bắc Kinh gọi là "đánh trả tự vệ".

Phía Trung Quốc nói quân lính Việt Nam chết và bị thương vào khoảng 50.000 - 70.000, lính Trung Quốc khoảng 20.000.

Cũng trên mạng China.com từng đưa ra con số được nói là theo ghi chép từ hồ sơ mật về Trận Phản kích Tự vệ với Việt Nam, rằng Trung Quốc "tiêu diệt gần 6 vạn quân Việt Nam, trong đó hơn 42.000 đă chết và hơn 10.000 người bị thương, hơn 2.000 người bắt làm tù binh".

Phía Việt Nam thì trong một số bản tin hiếm hoi nói tiêu diệt hơn 30.000 lính Trung Quốc.

Tạp chí Time của Mỹ lại đưa ra con số khá khác biệt: ít nhất 20.000 lính Trung Quốc thiệt mạng, trong khi số bộ đội Việt Nam chết chưa tới 10.000 .

Hàng nghìn dân thường Việt Nam cũng thiệt mạng và thương vong.

(nguồn: bbc.co.uk/vietnamese/forum/2012/02/120216_chinaview_border_war.shtml)

Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 19 2012, 09:37 PM
Post #57



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 182
Thank(s): 7
Joined: 03-05-10
Member No.: 12,412



Hoan hô VHA!
Những tư liệu bạn đưa lên đây thật tuyệt vời. Trong đó, những ǵ đă "công khai" từ những ngày "tiếng súng đă vang trên bầu trời biên giới" đều chính xác, bởi tôi là người lính vừa xuất ngũ ngay trong giai đoạn đó, nên tôi nhớ rất rơ. C̣n những ǵ thuộc về "thâm cung bí sử" th́ rất đáng tin, bởi đó là những tư liệu với cách nh́n nhận của những người ngoài cuộc (các học giả nước ngoài).

Đúng như bạn nhận định, điều rất khó hiểu là báo chí chính thống của ta cứ... im hơi lặng tiếng măi thôi. Có vấn đề ǵ chăng?
Rất may là từ ngày hôm kia (17 tháng Hai, 2012), báo Thanh niên bắt đầu đăng loạt bài nhiều kỳ: "Cột thiêng nơi địa đầu Tổ quốc" của tác giả Nguyên Phong. Trong đó tác giả nh́n nhận vấn đề một cách khá thẳng thắn, và không ngại dùng từ (vốn đang được coi là)... kỵ húy: phía Trung Quốc. Các bạn có thể tham khảo trên Thanhniênonline: http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120218...oi-cam-moc.aspx

Không biết có c̣n báo nào đăng những bài tương tự nữa không (v́ tôi không thể đọc hết các báo), nhưng có lẽ đấy cũng là tín hiệu đáng mừng. Hy vọng rằng mọi bí ẩn của lịch sử sẽ được công khai hóa để... Dân ta phải biết sử ta!
Mong lắm thay!
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Jan
post Feb 20 2012, 08:42 AM
Post #58



Cấp 2
**

Group: Members
Posts: 112
Thank(s): 9
Joined: 29-09-11
Member No.: 21,126



@bác HCC (& bác VHA): Cảo thơm lần rở trước đèn... Theo sử Tàu Tam Quốc, có anh Đặng Ngải nói lắp biggrin.gif
QUOTE
Vô đề


Chế Lan Viên - 1979

Suốt một đời đại cán

Tân trang thành cao bồi

Thế mới là hảo hán

Thế mới là chịu chơi !


Tam phản và ngũ phản

Cờ đỏ rồi sách hồng

Đem thù ra làm bạn

Giết bạn là chiến công !
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 20 2012, 04:12 PM
Post #59



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (Hoacamchuong @ Feb 19 2012, 09:37 PM) *
Hoan hô VHA!
Những tư liệu bạn đưa lên đây thật tuyệt vời. Trong đó, những ǵ đă "công khai" từ những ngày "tiếng súng đă vang trên bầu trời biên giới" đều chính xác, bởi tôi là người lính vừa xuất ngũ ngay trong giai đoạn đó, nên tôi nhớ rất rơ. C̣n những ǵ thuộc về "thâm cung bí sử" th́ rất đáng tin, bởi đó là những tư liệu với cách nh́n nhận của những người ngoài cuộc (các học giả nước ngoài).

Đúng như bạn nhận định, điều rất khó hiểu là báo chí chính thống của ta cứ... im hơi lặng tiếng măi thôi. Có vấn đề ǵ chăng?
Rất may là từ ngày hôm kia (17 tháng Hai, 2012), báo Thanh niên bắt đầu đăng loạt bài nhiều kỳ: "Cột thiêng nơi địa đầu Tổ quốc" của tác giả Nguyên Phong. Trong đó tác giả nh́n nhận vấn đề một cách khá thẳng thắn, và không ngại dùng từ (vốn đang được coi là)... kỵ húy: phía Trung Quốc. Các bạn có thể tham khảo trên Thanhniênonline: http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120218...oi-cam-moc.aspx

Không biết có c̣n báo nào đăng những bài tương tự nữa không (v́ tôi không thể đọc hết các báo), nhưng có lẽ đấy cũng là tín hiệu đáng mừng. Hy vọng rằng mọi bí ẩn của lịch sử sẽ được công khai hóa để... Dân ta phải biết sử ta!
Mong lắm thay!

Cảm ơn bác Hoacamchuong đă động viên. Em th́ rất tin rằng một ngày gần đây, những điều "khó hiểu" kia sẽ trở nên rơ ràng và b́nh thường, không c̣n trong bóng tối nữa.

Một lần nữa xin chúc mừng bác, một thành viên của NCM nay lại đảm đương thêm trọng trách cao cả mới! biggrin.gif
Go to the top of the page
 
+Quote Post
post Feb 20 2012, 04:21 PM
Post #60



Cấp 3
***

Group: SModerator
Posts: 569
Thank(s): 16
Joined: 03-07-11
Member No.: 19,938



QUOTE (Jan @ Feb 20 2012, 08:42 AM) *
@bác HCC (& bác VHA): Cảo thơm lần rở trước đèn... Theo sử Tàu Tam Quốc, có anh Đặng Ngải nói lắp biggrin.gif

Bác Jan thật là cao minh quá. Không dễ ǵ hiểu ngay ra ư của bác. Em chợt nhớ ra chuyện "hai sĩ tranh hùng" nhưng rồi cả hai đều ngỏm củ tỏi. Một là Đặng Sĩ-tái (tức Đặng Ngải), c̣n sĩ kia là Chung Sĩ-quư (tức Chung Hội). V́ tranh công mà cuối cùng tiêu diệt lẫn nhau. Ấy là chuyện xưa. C̣n nay, hậu duệ của Sĩ-tái kia th́ có nhà sử học cho rằng th́ là có ǵ để gọi là tài? - v́ thực ra ông ta cũng chỉ làm cái việc là đưa TQ trở lại quỹ đạo phát triển b́nh thường mà thôi. Ấy là c̣n chưa kể đến bao nhiêu cái tội khác, tỷ dư tội xâm lược chẳng hạn. Và một loạt cái khác nữa mà như nhà thơ "họ Chế" kia đă phác thảo rất tài t́nh....

This post has been edited by VuHungAnh: Feb 20 2012, 04:22 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post

7 Trang V  < 1 2 3 4 5 > » 
Reply to this topicStart new topic
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:

 



Bản vắn tắt Giờ hiện tại:: 23rd May 2013 - 06:53 AM
Skin IPB: Invisionpower.fr - IP.Board France