Chào mừng khách viếng thăm diễn đàn ( Đăng nhập | Đăng ký thành viên )
![]() ![]() |
Oct 10 2011, 09:45 PM
Post
#41
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 112 Thank(s): 9 Joined: 29-09-11 Member No.: 21,126 |
Ai về thủ đô tôi gửi vài lời Tây hồ mờ xa là nhà tôi đó Ai về thành đô tôi gửi vài lời Cho nhẹ ḷng tôi năm tháng khôn nguôi Đây chợ Đồng Xuân bên ḍng Nhị Hà Khi chiều dần buông tôi hay qua đó Đây gần Hồ Gươm bên nhịp cầu hồng Đi học về qua luôn hát vui ca Trên đường kháng chiến xa rời đô thành Nhưng ḷng ta vẫn nhớ tuổi thơ xuân Cho dù năm tháng, cho dù mưa ngàn Ai đẹp sao thương nhớ trong ḷng người Tiếng hát ca vang trời xanh trong Muôn vàn gian khó bao đường dài Ḷng tự hào ra đi kháng chiến Đất nước thiêng liêng khi ngày về Đô thành kháng chiến, khói lửa ngút trời Trên đường đi chiến đấu ḷng khôn nguôi Ghi từng góc phố, ghi từng mái nhà Mai tự do giải phóng ta lại về Cất bước ra đi chiều năm xưa Dặm dài kháng chiến mong ngày về Bụi đường trường chinh pha mái tóc Nhớ tới khi đi ghi lời thề. Ngày mai sẽ về thủ đô, đắp xây chốn xưa! Đúng là bản này nghe đă hơn thiệt, mà ca từ cũng 'xướng' cái (Phong) Nhĩ |
|
| |
Oct 12 2011, 09:37 AM
Post
#42
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 112 Thank(s): 9 Joined: 29-09-11 Member No.: 21,126 |
Đường lộng gió thênh thang năm cửa ô... 4. Hà Nội niềm tin và hy vọng Lứa chúng tôi, ai mà không mê giọng Trần Khánh, cái chất 'mộc' khó diễn tả, dưng cứ mỗi lần nghe Hà Nội niềm tin và hy vọng là chỉ có Trần Khánh. Xin dẫn lời của một 'đệ': "quê em, cứ cái ǵ 'mộc' là phải 'xịn'! dư là phim hài hay nhất phải là 'Chuyện nhà Mộc'. C̣n tụi em, cứ 'mộc' tồn là nhứt. C̣n tụi lâm tặc trên rừng ư, cứ 'mộc' là 'trảm', ư chết, em 'kẹo lạc' rùi!" Xó-dzy bà con, ngay ở ngôi nhà này VM tiên sinh cũng là 'vàng ṛng' xịn thứ thiệt luôn Các cụ xưa mê cái chất giọng 'thuốc lào vàng' của bác TK như điếu đổ. Tôi cứ có cái ư nghĩ lảng vảng trong đầu, nghe Trần Khánh hát, mà cứ dư xem tranh Van-Gốc vậy. Cái chất 'xù x́', 'thô ráp', dưng dến lúc 'tĩnh lặng' th́ sâu lắng, hay đến độ 'không thể chịu được' (Lư do bổ sung: Thêm thông tin) Hóa ra anh bạn lâu ngày cũng mê giọng Trần Khánh dư điếu đổ, anh viết "nghe NSND Trần Khánh hát rứa th́ ai mà theo được, nghe từ "gió" chưa ai chạy đua được. Lên đến từ "rạng rỡ" th́ lên cao chót vót xong xuống câu sau nhẹ tênh không gặp ổ gà, c̣n " át tiếng bom rền"..." Th́ đúng như anh nói thiệt, 'rạng rỡ...ỡ' đă lên hết đỉnh, ta lại nghe thấy 'Sáng soi bóng đêm Trường Sơn, lắng trong nước sông Cửu Long' nhẹ nhàng, tha thiết - hai chữ 'Sáng soi' và 'lắng' ở đây mới tuyệt làm sao! QUOTE Những trái tim nghệ sĩ rung lên, bừng bừng lửa cháy. Nhạc sĩ Phan Nhân ngồi cuối hầm ôm đàn ghi ta, đắm ch́m trong suy tưởng. Rồi những nốt nhạc đầu tiên bật lên. Anh khẽ hát: "Mặt hồ Gươm vẫn lung linh mây trời…". Ḍng nhạc chan chứa trào tuôn. Đến câu cuối cùng, người nhạc sĩ miền Nam đôi mắt c̣n rưng rưng cảm xúc vọt ra khỏi hầm. Anh đi t́m Trần Khánh. Và hai người ngồi bên nhau thầm th́ hát, ôm nhau nức nở. Lên pḥng thu ngay, ráp với dàn nhạc. Và cả đêm trắng 26/12/1972, ngay sau ngày Lễ giáng sinh, nhạc phẩm "Hà Nội niềm tin và hy vọng" đă tung lên sóng điện truyền đi khắp đất nước từ Bắc vào Nam, khắp cả hoàn cầu. Trần Khánh là người dễ xúc động, ít khi kiềm chế cảm xúc. ... Thế dưng khi nghe Trần Khánh hát, hẳn rất khó nhận ra được được nét đó. Tôi sực nhớ đến bài Tôi nghe mà cảm thấy có một sự khang khác so với bản Kiều Hưng hát (mà chúng tôi vưỡn luôn coi là một 'đỉnh'), th́ là hai chỗ 'Ôi thân thiết Hải Pḥng quê hương' (chữ đó bên bản kia là 'tự hào') và 'Chào phố cảng thân yêu' - hai chỗ 'thô ráp'. Dù đă rất 'vi tín' bản Kiều Hưng hát, dưng tôi vưỡn nghe, mà cảm thấy một ma lực từ giọng của Trần Khánh, như hút từng lời, da diết lắm. Tôi chợt nhận ra ngay đoạn mở đầu 'Ta yêu thành phố quê ta như yêu chính người thương yêu nhất', vâng người nghệ sỹ đă gần bật ra tiếng khóc ở câu này. Một chút so sánh, Ngọc Tân (nếu coi anh là học tṛ của Trần Khánh) những năm 90 thế kỷ trước, cũng có chất 'khóc' đó, tỷ dư bài Lá Diêu Bông, dưng đôi khi hơi quá 'lạm' về sau này. Tôi 'tua' lại băng từ đầu, và dư ch́m vào cả bài hát, đúng là Trần Khánh muốn ḱm một tiếng khóc, một nỗi nhớ quê hương da diết, một nỗi buồn số phận, mà không một lời than văn, dư chính người thầy 'hàm thụ' của ḿnh là Văn Cao. Tôi cứ nghe đi, nghe lại 'như yêu chính người thương yêu nhất'... Và đó có lẽ là chỗ duy nhất chăng, của người Nghệ sỹ lớn, chỉ có Trần Khánh This post has been edited by Hậu sinh: Oct 21 2011, 02:00 PM |
|
| |
Oct 12 2011, 10:12 AM
Post
#43
|
|
|
Cấp 3 ![]() ![]() ![]() Group: Members Posts: 379 Thank(s): 2 Joined: 06-04-10 Member No.: 11,838 |
|
|
| |
Oct 12 2011, 10:23 AM
Post
#44
|
|
|
Cấp 3 ![]() ![]() ![]() Group: SModerator Posts: 569 Thank(s): 16 Joined: 03-07-11 Member No.: 19,938 |
..... vâng người nghệ sỹ đă gần bật ra tiếng khóc ở câu này. Một chút so sánh, Ngọc Tân (nếu coi anh là học tṛ của Trần Khánh) những năm 90 thế kỷ trước, cũng có chất 'khóc' đó, tỷ dư bài Lá Diêu Bông, dưng đôi khi hơi quá 'lạm' về sau này. Tôi 'tua' lại băng từ đầu, và dư ch́m vào cả bài hát, đúng là Trần Khánh muốn ḱm một tiếng khóc, một nỗi nhớ quê hương da diết, một nỗi buồn số phận, mà không một lời than văn, dư chính người thầy 'hàm thụ' của ḿnh là Văn Cao. Tôi cứ nghe đi, nghe lại 'như yêu chính người thương yêu nhất'... Và đó có lẽ là chỗ duy nhất chăng, của người Nghệ sỹ lớn, chỉ có Trần Khánh Rất đồng ư với bác Jan ở nhận định này. Tất cả đều đúng. Nếu như chúng ta biết Trần Khánh là nghệ sĩ rất dễ xúc động th́ ta lại càng hiểu hơn về con người ông. Hơn nữa, ông lại là người Hải Pḥng... Cho dù có đi nơi đâu, đi bao xa... th́ cái nơi chôn rau cắt rốn nó vẫn cứ là thiêng liêng nhất. Điều này đă là cái điều "ám" chặt vào mỗi người Việt ta rồi đấy. Có phải thế không, cả nhà? |
|
| |
Oct 12 2011, 02:42 PM
Post
#45
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 57 Thank(s): 0 Joined: 09-11-09 Member No.: 9,318 |
Hôm nay 12/10 rồi đấy, bác VuHungAnh không đ̣i nợ bác Một-khúc-ca một bản nhạc à? Xem thử xem các bạn Tây kéo nhị, nhầm, quạt chả thế nào
|
|
| |
Oct 12 2011, 06:07 PM
Post
#46
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 57 Thank(s): 0 Joined: 09-11-09 Member No.: 9,318 |
... Hành tŕnh đi tim bài thơ Hà Nội Phố cũng khá ly kỳ, do một bác nào đó bên Vật Lư hay ĐTVT ( Đi t́m Hà Nội Phố Bà con có thể đọc thêm về Nhà thơ - Họa sỹ tại VoV-online: Phan Vũ và 'Em ơi, Hà Nội Phố' Và cuối cùng Em ơi, Hà Nội Phố (Phú Quang) Ngọc Tân VOV Version Trường ca Em ơi! Hà Nội – Phố (VOV) - Gửi những người Hà Nội đi xa 1. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em mùi hoàng lan Ta c̣n em mùi hoa sữa Tiếng giày ai gơ nhịp đường khuya Cọt kẹt bước chân quen Thang gác thời gian Ṃn thân gỗ Ngôi sao lẻ lạc vào căn xếp nhỏ Ta c̣n em chấm lửa Điếu thuốc cuối cùng Xập x̣e Kỷ niệm Một con đường Một ngôi nhà Khuôn mặt ai Dừng trong khung cửa Những phong thư bỏ quên trong hộc tủ Không tên người Không tên phố Người gửi không tên Ta c̣n em chút vang động lặng im Âm âm tiếng gọi Trong ḷng phố 2. Em ơi! Hà – Nội – Phố! Ta c̣n em một gốc cây Một cột đèn Ai đó chờ ai Tóc cắt ngang Xơa xơa bờ vai Khung trời gió Con đường như bỏ ngỏ Ta c̣n em khăn choàng màu tím đỏ Thoáng qua Khuôn mặt chưa quen Bỗng xao nỗi nhớ Mỗi góc phố một trang t́nh sử… 3. Em ơi! Hà Nội – Phố Ta c̣n em ŕ rào cơn mưa trong chùm lá Những hạt nhỏ đọng trên mái tóc ai Ṿm trên cao chuông hồi đổ xuống Nhà thờ Cửa Bắc Tan chiều lẻ Kinh cầu c̣n măi ngân nga Ta c̣n em đôi mắt buồn Dơi cánh chim xa Trên hè phố Chàng Trương Chi ôm ghi ta Ngước lên cửa sổ Một ngày nào Trống không ô cửa Tiếng hát Trương Chi Ngợi một số nhà Ta c̣n em chuyến tàu khuya Về muộn Vào ga… 4. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em quả bóng lăn Một ḿnh Trên sân cỏ Cơn mưa đầy Chiếc thuyền giấy Lang thang không bến đỗ Thằng bé qua tuổi thơ Bâng khuâng Vội vă Ta c̣n em cánh cửa sắt Lâu ngày không mở Nhà ai Qua đó Nao nao nhớ tuổi học tṛ… Ta c̣n em dàn thiên lư chết khô Những chùm hoa năm xưa Thơm ḥ hẹn Cuộc t́nh đầu ngọt lịm Nụ hôn c̣n xanh măi trên môi… 5. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em chuỗi cười vừa dứt Chút nắng c̣n le lói vườn hoang Vàng vàng cỏ Cô gái nhẹ buông rèm cửa Chàng mũ lệch diễu qua Lời tỏ t́nh hôm qua dang dở Ta c̣n em ngày vui cũ Tàn theo mùa hạ Tiếng ghi ta Bập bùng tự sự Đêm kinh kỳ Thuở ấy Xanh lơ… 6. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em tiếng tíc tắc Chiếc đồng hồ quả lắc Đong đưa tiếng gơ Nhịp thời gian chậm chậm Già nua Căn pḥng trống Mệt nhoài Bóng lẻ… Ta c̣n em hồi chuông thu không Ngôi chùa ẩn trong cùng hẻm phố Những hàng xoan Nghiêng nghiêng bóng đổ Đầu ngơ sót cây hoa gạo Từng sợi nắng rớt theo màu đỏ Lao xao tiếng phố Chợ chiều c̣n họp giữa kinh đô 7. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em những ngọn đèn mờ Trên nóc cao Vầng trăng không tỏ Tiếng rao đêm lạc giọng Ơ hờ… Người phu xe đợi khách bến đầu ô Lăo Mozart hàng xóm Bẩy nốt cù cưa Từng đêm quên giấc ngủ Ta c̣n em tiếng dương cầm Căn nhà đổ Lả tả trên thềm Bettho và Sonate Ánh Trăng Những nốt nhạc thiên tài Lẫn trong mảnh vỡ… Ta c̣n em một đam mê Một vật vă Một trống không Tan tiệc Tàn đêm Cô gái áo đỏ Venise Một bản valse dang dở Những phím đàn long Một kiếp người 8. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em khuya phố mênh mông Vùng sáng nhỏ Bà quán ê a chuyện nàng Kiều Rượu làng Vân lung linh men ngọt Mắt cô nàng lúng liếng đong đưa Ngơ ngẩn bao chàng trai Kẻ Chợ Cơn say quá dài thành một cơn mê… 9. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em tiếng hàng ngày Reo vang đường phố Lanh canh! Lanh canh! Tia hồi quang chớp xanh Toa xe điện lên đèn Người soát vé áo bành tô sờn rách Ai xuống Bờ Hồ! Ai đi Mơ! - Ai lên Bưởi! Lanh canh! Lanh canh! Một đời cơ nhỡ Trăm ngày ngược xuôi Đầm đ́a nước mắt Á vă mồ hôi Bơ gạo mớ rau Mẹ về buổi chợ Lanh canh! Lanh canh! Lá bánh, củ khoai Đàn con trên bến đợi Cuối ngày… 10. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em ráng đỏ chiều hôm Đôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá Gă đầu trần thơ thẩn đường mưa… Ta c̣n em một tên thật cũ Cổ Ngư Chiều phai nắng Cành phượng vĩ la đà Bông hoa muộn in h́nh ngọn lửa Chiếc lá rụng Khởi đầu nguồn gió Lao xao sóng biếc Tây Hồ Hoàng hôn xa đến tự bao giờ? Những bước chân t́m nhau Vồi vội Cuộc t́nh hờ bỗng chốc nghiêm trang Ta c̣n em ngọn gió Nghi Tàm Thoáng mùi sen nở muộn Nhớ Nhật Tân Mùa hoa năm ấy Cánh đào phai 11. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em cơn mưa rào Lướt nhanh qua phố Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ Cô gái băng qua đường Chợt hồng đôi má Một chút xanh hơn Trời Hà – Nội Hôm qua… Ta c̣n em cô hàng hoa Gánh mùa thu qua cổng chợ Những chùm hoa tím Ngát Mùa thu… 12. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em con đê lộng gió Ḍng sông chảy mang h́nh phố Cô gái dựa lưng bên gốc me già Ngọn đèn đường lặng thinh Soi bờ đá… Ta c̣n em mùa nước xuống Mất tăm băi giữa sông Hồng Chiếc bè nứa xuôi qua Lặng lờ Không ghé bến Con tàu nhổ neo Hồi c̣i vọng Như tiếng than dài Mùa này trăng vỡ trên sông Trong trống vắng “Người đi! Ừ nhỉ! Người đi thực” Lữ khách khẽ ngâm bài Tống biệt: “Mẹ thà coi như chiếc lá bay…”* (Thơ Tâm Tâm) Ta c̣n em hàng cây khô Buồn như dăy phố Người bỏ xứ Quay nh́n lần cuối Những ngôi nhà cửa đóng Im ĺm 13. Riêng về một chuyến đi Ga Hàng Cỏ. Những người con lên đường. Năm khởi chiến. Tuổi mười tám trong hàng quân. Đầu đời Chàng trai nhận nụ hôn Từ cô gái trong đám đông đưa tiễn… Con tàu chở những người lính. Về phía Nam vào trận đánh Chở theo những căn phố. Những con đường. Chở nguyên Hà Nội nhớ. Với những vết môi hôn. Anh lính trẻ Nghe tiếng súng khai trận. Bỗng bàng hoàng. Bỡ ngỡ. Và thật bất ngờ. Như nhận nụ hôn… 14. Em ơi! Hà - Nội - Phố! Ta c̣n em chiếc xe hoa Qua hàng liễu rủ Cánh tay trần trên gác cao Mở cửa Mùa xuân trong khung Chi chít chồi sinh Ước vọng in h́nh xanh nơn lá Gị phong lan Điệp vàng rực rỡ Ta c̣n em tà áo nhung huyết dụ Bờ môi ai đậm đỏ bích đào Những gót son dập d́u đại lộ Đất ngh́n năm c̣n măi dáng kiêu sa Phường cũ lưu danh người đẹp lụa Bậc thềm nào in dấu hài hoa? 15. Em ơi! Hà - Nội – Phố! Ta c̣n em đường lượn mái xong Ngôi chùa cổ Năm tháng buồn Xô lệch ngói âm dương Ai đó c̣n ngồi bên gốc đại? Chợt quên vườn hồng đă ra hoa Chợt quên bên đường ai đứng đợi Cuộc đời có lẽ nào Là một thoáng bâng quơ! Ta c̣n em một cuộc t́nh Như một bài thơ Những nỗi đau gặm ṃn phận số Nhật kư sang trang Ghi thêm nỗi khổ… 16. Em ơi! Hà – Nội – Phố! Ta c̣n em lô xô màu ngói cũ Hiu quạnh Một ngôi nhà Oa oa tiếng khóc Ngày ra đời Cơn băo rớt Bẻ găy cành đa Con vừa lớn Chinh chiến gần kề trước cửa Ta c̣n em con đường đá Lát bao niên kỷ Cây si kia trồng tự năm nào Nhớ ngày tóc mẹ chưa lên trắng Chiều nay qua sông vắng Xót mẹ C̣ng lưng Gánh tuổi già… 17. Em ơi! Hà – Nội – Phố! Ta c̣n em đồng kim ngân Đổ đầy Hàng Mă Lâu đài, cung điện Vơng, lọng, ngựa, xe Những h́nh nhân Xênh xang áo măo Một thời nào Ngập ngụa vàng son… Ta c̣n em mớ tro than Tiền giấy Mịt mù mặt phố Che mờ Khổ ải Trần gian… 18. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em một Hàng Đào Không bán đào Một Hàng Bạc Không c̣n thợ bạc Đường Trường Thi Không chơng, không lều Không ông nghè bái tổ vinh quy… Ta c̣n em tiếng gọi trong đêm Người trở về Ngày đi nặng nỗi mang tên Nhớ Ngày về căn nhà không biển số Phố cũ quên tên Quên bậc đá Quên mái hiên Quên cây táo trồng ngay trước cửa Ngày về ra rả tiếng ve kêu Thuở ấu thơ thỏa thích leo trèo Vơng trưa hè Đung đưa kẽo kẹt “À ơi! Trống đánh ngũ liên Bước chân xuống thuyền Nước mắt như mưa” Bài tập đọc Quốc văn giáo khoa thư Bà ru cháu ngủ… Người về sững sờ bên cánh cửa Tiếng ơi à Gọi lại Mảnh đời quên… 19. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em mảnh đại bác Ghim trên thành cũ Một thịnh Một suy Thời thế Lẽ hưng vong Người qua đó hững hờ bài học sử… Ta c̣n em dăy bia đá Danh h́nh hội tụ Rêu phong ǵn giữ nét tài hoa Ly rượu đầy xin rót cúng cha Ngh́n lạy cúi đầu thương đất tổ| Bến nước nào đă neo thuyền ngự| Đám mây nào in bóng rồng bay? Ta c̣n em những giấc mơ nhă nhạc Lộng lẫy xiêm y Nhịp nhàng dáng vóc cung phi Những hào kiệt Những anh hùng Vương triều nào cũng có Những kẻ cuồng si cũng có Thắp nén hương nhớ người tri kỷ 20. Riêng về một tháng chạp Tháng Chạp Những tàng cây óng ả sợi tơ hồng Tháng Chạp thủ thỉ lời ḥ hẹn: “Qua đợt gió mùa Ngày mai ta đến với mùa xuân” Tháng Chạp Đôi tân hôn chưa kịp nằm chiếu hoa Đă có tên Trong ṿng hoa tưởng niệm Một tháng Chạp Trắng khăn sô Khói hương dài theo phố… Một tháng chạp. Thâu đêm. Mẹ. Thức. Hóa vàng… Một tháng chạp. Con đường ngẩn ngơ. Dăy phố không người ở. Những khu trắng nằm trong tọa độ. Sập gụ, tủ chè, sách xưa và b́nh cổ. Ḍng chữ phấn ghi trên cánh cửa. Tất cả thí thân cho một mất một c̣n. Lời thề ra đi của những người bỏ phố. “C̣n một đống gạch c̣n trở về nhà cũ!” Một tháng chạp. Phường phố rền vang c̣i hụ. Cái chết đến tự phương nào? Cách Thủ đô bao nhiêu cây số? Giọng Hà Nội thật ngọt ngào. Cô gái loan truyền tin băo lửa. “Hỡi đồng bào! Hỡi đồng bào!” Một tháng Chạp Cây bàng mồ côi mùa đông Mảnh trăng mồ côi mùa đông Nóc phố mồ côi mùa đông… Tháng Chạp năm ấy in h́nh bao mộ phố 21. Em ơi! Hà Nội Phố! Ta c̣n em năm cửa ô Năm cửa gió. Cơn băo những năm nào qua đó. Ba mươi sáu phố Bao nhiêu mảnh vỡ? Ta c̣n em một màu xanh thời gian Một màu xám hư vô Chợt nḥe Chợt hiện Chợt lung linh ngọn nến Chợt mong manh Một dáng h́nh Nhợt nhạt vàng son Đậm đầy cay đắng Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố. Bỗng thấy ḿnh không nhớ nổi con đường! Một ḿnh giữa bóng chiều sa Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha Một bầu trời măi măi của riêng ta Những nỗi buồn vô cớ! Luôn luôn rất lạ 22. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em cánh nhạn chao nghiêng. Những giọt sương nḥa bóng điện. Mặt nước Hồ Gươm. Bỗng nhiên trở lạnh. Tháp Rùa bóng nước lung linh. Người ra đi mang theo buốt giá. Áo choàng không ấm thân gầy. Cầm bằng theo cánh chim bay. Người đi t́m khoảng cách Để quên. Nào biết nơi phương xa. Tháng năm mài ṃn. Đôi mắt nhớ. 23. Em ơi! Hà Nội – Phố! Ta c̣n em mùi hoàng lan Ta c̣n em mùi hoa sữa Tiếng giày ai gơ nhịp đường khuya Thang gác thời gian Ṃn thân gỗ, Ngôi sao lẻ lạc vào căn xếp nhỏ… Ta c̣n em! Ta c̣n em Ta c̣n em Măi măi…./. Hà Nội, 1972- Phan Vũ Thế mà vẫn chưa phải là bản cuối. This post has been edited by huanhau: Oct 12 2011, 06:55 PM |
|
| |
Oct 13 2011, 04:37 PM
Post
#47
|
|
|
Cấp 3 ![]() ![]() ![]() Group: Members Posts: 584 Thank(s): 10 Joined: 05-08-07 Member No.: 98 |
Báo cáo các bác và cả nhà:
Hôm 11/10 em phải đi công tác đột xuất, không ở HN nên không đi xem được buổi biểu diễn bản nhạc Pizzicato, bác nào có xem được th́ kể lại (nếu có quay được cờ líp th́ càng tốt). Chân thành cáo lỗi cùng cả nhà v́ đă thất hứa. |
|
| |
Oct 14 2011, 09:54 PM
Post
#48
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 112 Thank(s): 9 Joined: 29-09-11 Member No.: 21,126 |
Trong khi chờ 'cơm mới', mời bà con
Pizzicato Việt Nam, Con Đường Âm Nhạc 9/2010 Pizzicato Việt Nam, Ban đàn dây Na uy, TpHCM, 11/2010 Chắc là đă đúng 'ư' bác VuHungAnh (v́ ở CĐAN, do chính bác ĐHP chỉ huy Thêm một ouverture 'Ngày hội' do Dàn nhạc GH NV HN biểu diễn tại CH Pháp 5/2007 Ngày Hội (Fête), Dàn nhạc GH NV HN, CH Pháp 5/2007 P.S. Khi nào 'nhờ' được bác huanhau, tôi sẽ đưa luôn vid lên cho bà con 'coi' |
|
| |
Oct 14 2011, 10:17 PM
Post
#49
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 57 Thank(s): 0 Joined: 09-11-09 Member No.: 9,318 |
Để em giúp cụ Già-nua một tay nào.
Pizzicato Việt Nam, Con Đường Âm Nhạc 9/2010 Pizzicato Việt Nam, Ban đàn dây Na uy, TpHCM, 11/2010 Ngày Hội (Fête), Dàn nhạc GH NV HN, CH Pháp 5/2007 |
|
| |
Oct 15 2011, 10:04 AM
Post
#50
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 112 Thank(s): 9 Joined: 29-09-11 Member No.: 21,126 |
Cảm ơn bác huanhau nh́u nh́u
Hà Nội vui sao. Những cửa đầu ô. Tíu tít gánh gồng đây Ô Chợ Dừa, kia Ô Cầu Dền (Rền) Làn áo xanh nâu Hà Nội tươi thắm... 3. Người Hà Nội Có một thời bài này được chọn làm nhạc hiệu cho Đài PT Hà Nội. Anh bạn lâu ngày ( Người Hà Nội (Nguyễn Đ́nh Thi) Mỹ B́nh Gần đây tôi cũng thích bản mà giọng Tiến Thành 'rất nắn nót', cộng thêm giọng Tuyết Nhung và tốp ca 'tôn lên' rất nhiều Người Hà Nội (Nguyễn Đ́nh Thi) Tiến Thành , Tuyết Nhung , Tốp ca Đài TNVN (chỉ hơi tiếc là bản này bị 'xe đạp cụt' mất câu cuối Câu hỏi phụ (của câu hỏi phụ): Hà Nội có bao nhiêu cửa ô Đây là bài phỏng vấn cố nhà văn - nhạc sỹ Nguyễn Đ́nh Thi, trong đó ông có nhắc đến 'giọng Hà Nội nhất trong những giọng HN' QUOTE 17/04/2008 - Đă hơn 50 năm kể từ khi bài hát Người Hà Nội ra đời, cũng đă tṛn 5 năm nhà văn, nhạc sỹ tài hoa Nguyễn Đ́nh Thi về với cơi thiên thu. Một lần nữa lắng nghe đôi điều chia sẻ thú vị xung quanh sự ra đời của ca khúc bất hủ này từ chính tác giả, chắc hẳn những người ở lại cũng cảm thấy ấm ḷng! ![]() Cố nhà văn - nhạc sỹ Nguyễn Đ́nh Thi PV: Thưa nhà văn Nguyễn Đ́nh Thi (NVNĐT), ông có thể cho biết bài hát đă được ra đời như thế nào? NVNĐT: Bài Người Hà Nội tôi viết vào đầu năm 1947, dịp gần Tết. Khi đó Hà Nội c̣n đang chiến đấu rất quyết liệt. Do công tác, tôi tạt vào làng Khúc Thuỷ bên bờ sông Nhuệ, đối diện với làng Cự Đà bên kia sông lúc bấy giờ là trạm quân y lớn nhất của ta tiếp nhận thương binh từ Hà Nội đưa về. Thời gian ấy, do phân công ở trên, tôi cùng anh Thép Mới, bạn học với tôi từ hồi c̣n học ở trường Bưởi, làm tờ báo Cứu quốc của mặt trận Hà Nội, sau này gọi là Cứu quốc Thủ đô. Tôi rời Hà Nội ra ngoại thành đúng vào đêm 19 tháng chạp tức đêm ngày toàn quốc kháng chiến nổ ra tại Hà Nội. Phía sau lưng tiếng súng bắt đầu nổ và Hà Nội cứ bốc cháy - một cảnh tượng rất hùng vĩ mà sau đă xuất hiện trong bài hát "Hà Nội cháy, khói lửa rợp trời..." Trong ngôi nhà tôi ở làng Khúc Thủy có một chiếc đàn piano của đồng bào tản cư bỏ lại v́ bị hỏng. Tôi ở đấy và hàng ngày Hà Nội vẫn đang chiến đấu thành ra có ư làm một bài hát về Hà Nội. Một buổi tối, tôi ngồi và đàn, gơ mổ c̣ mấy nốt nhạc. Tự nhiên trong đầu óc tôi vọng lên những nhịp pháo gầm, những tiếng súng và bầu trời Hà Nội cháy hiển hiện trở lại. Tứ nhạc cứ thế hiện ra. Cảnh đầu tiên là "Hà Nội cháy khói lửa ngập trời, Hà Nội ầm ầm rung, Hà Nội vùng đứng lên... ", rồi nhớ Hà Nội có "Hà Nội đẹp sao, Hà Nội vui sao..." rồi kết thúc trở lại những câu đầu. Lúc đó bài Người Hà Nội tôi chỉ viết đến đấy. Anh Thép Mới t́nh cờ đọc được những ḍng nhạc tôi viết nháp trên một tờ giấy. Anh khuyến khích và thế là bài hát ấy được in ở báo Cứu quốc Tết 1947 gởi tặng các chiến sĩ trung đoàn quyết tử ở Liên khu Một (sau được tổ chức thành Trung đoàn Thủ đô). Lúc đầu bài hát có tên là Bài hát của một người Hà Nội. Sau trận đánh ở Hà Nội, các cơ quan chuyển lên Việt Bắc. Thu Đông Việt Bắc năm 1947, Pháp lại nhảy dù xuống Bắc Cạn đánh lên Thái Nguyên, Tuyên Quang. Chính trong những ngày ấy tôi mới nghĩ đến việc viết đoạn kết cho bài hát, đến khoảng Tết năm 1948 th́ xong. PV: Hẳn là giữa nhà văn và Hà Nội phải có một sự gắn bó đến mức nào mới có thể viết được bài hát như vậy? NVNĐT: Vâng, làng tôi là làng Vũ Trạch, bên bờ Hồ (bây giờ là phố Bà Triệu). Năm lên 10 tuổi, tôi theo bố mẹ xuống Hải Pḥng nhưng lúc học trung học lại học ở Hà Nội cho nên tôi như thằng nhăi của Hà Nội, chỗ nào của Hà Nội cũng đi hết, thuộc hết. Lúc bé th́ đá bóng ngoài sông Hồng, rồi đi bơi... Lớn lên làm cách mạng cũng ở Hà Nội thời kỳ tiền khởi nghĩa, bị bắt cũng ở Hà Nội (bị giam ở sở mật thám Hà Nội) cho nên gắn bó với Hà Nội nhiều. Khi toàn quốc kháng chiến như một làn gió thổi vào ḷng ḿnh và tôi cũng như những thanh niên Hà Nội lúc bấy giờ ra đi kháng chiến với một niềm tin rất mạnh mẽ, có thế nói là hai tay trắng đánh giặc nhưng tin tưởng lắm, trong ḷng không có một cái ǵ khác. Rất trong sáng. PV: Nhà văn có thể kể một vài kỷ niệm khi bài hát ra đời? NVNĐT: Khi tôi viết xong phần đầu bài hát, các anh ở Đài phát thanh biết và mời về hát trên phát thanh. Hồi đó, pḥng thu ở trong một cái hang trong Hà Đông, gần chùa Trầm. Cùng biểu diễn với tôi có hai người Đức - một là tiến sĩ triết học, một là tiến sĩ sử học. Hai anh này trước ở trong quân đội Pháp, sau bỏ quân đội Pháp theo ḿnh. Một anh có cái đàn banjo, một anh có cái th́a cứ thế ngồi gơ trên bàn. Năm 1948 khi tôi viết xong đoạn Ngày về, anh Nguyễn Xuân Khoát viết phối khí cho một dàn nhạc dây và bài hát được biểu diễn lần đầu cũng vào năm 1948 ở huyện Đại Từ, Thái Nguyên bởi dàn nhạc dây do chính anh Khoát chỉ huy. Vào năm 1951, bài hát được biểu diễn ở Berlin tại Liên hoan Thanh niên thế giới. Hồi đó, ngoài bài Người Hà Nội của tôi c̣n có bài Sông Lô, Làng Tôi của anh Văn Cao và một vài bài nữa. Các bài hát của ḿnh được chơi bởi một dàn nhạc người Đức toàn các ông cụ, bà cụ tóc bạc cả, do ban tổ chức Festival giúp cho chứ đoàn đại biểu ta đi từ kháng chiến sang, không có dàn nhạc. Tôi đưa bản phối khí của anh Khoát cho ban tổ chức, một nhạc trưởng người Đức viết cho dàn nhạc. Tại Festival, có lúc dàn nhạc chơi, có lúc tôi hát có dàn nhạc đệm. Ban tổ chức có ghi âm lại, sau các Việt kiều dự Festival về Pháp lại đem theo sang bên đó. Bài hát đă đi ra nước ngoài như thế. Tôi c̣n nhớ hồi chiến dịch Điện Biên Phủ, sau trận đánh đồi A1 trong 18 ngày đêm, lúc bộ đội được ra nghỉ, tôi leo lên một cái đồi cao. Giữa tiếng súng vẫn nổ, pháo sáng lập lèo, một anh bộ đội đi trên đường nghêu ngao hát "Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây...". Tôi vô cùng cảm động. Măi sau này giải phóng bài hát mới được các nghệ sĩ thể hiện. Tôi đă được nghe chị Mỹ B́nh (bây giờ là giảng viên Nhạc viện Hà Nội) hát trên đài. Tôi thấy chị hát rất chuẩn. Về sau, bài hát được chọn trong chương tŕnh thanh nhạc của Nhạc viện Hà Nội. Anh Văn Vượng cũng rất thích và đă chuyển soạn cho ghi ta. Thực ra tôi rất tiếc là không được học nhạc cao hơn (tŕnh độ âm nhạc của tôi chỉ là sơ cấp thôi - NĐT), để viết thành bản nhạc có tính giao hưởng th́ thích hơn. PV: Cho đến nay, Người Hà Nội đă hơn 50 tuổi. Vậy cảm nhận của nhà văn đối với bài hát qua từng giai đoạn có ǵ thay đổi không? NVNĐT: Khi viết Người Hà Nội, tôi mới hơn 20, bây giờ đă bảy mấy rồi. Tôi thấy may là qua thời gian bài hát đứng được chứ lúc mới ra đời không phải là đă được khen như thế đâu. Có người th́ khen như anh Nguyễn Xuân Khoát. Anh bảo câu "Hà Nội vùng đứng lên" anh thích lắm. Nhưng cũng có nhạc sĩ th́ chê. Tôi nhớ có lần xuống Thái B́nh, có hai anh chơi đàn violon chê lắm; các anh ấy bảo tôi lần sau đừng viết nhạc nữa, viết về một đề tài lớn như thế phí cả đề tài đi. Chính tôi bây giờ cũng không hiểu sao hồi đấy ḿnh lại viết bài hát như thế, tự nhiên viết được thôi. Và chính v́ nó tự nhiên nên lại biểu hiện cái chất tâm hồn ḿnh nhiều hơn. V́ không phải là nhạc sĩ nên tôi coi bài hát là một sự sáng tác quư trong đời ḿnh. PV: Thưa nhà văn, tại sao thành công của bài Người Hà Nội, ông không đi theo con đường âm nhạc? NVNĐT: Sau kháng chiến, tôi không có điều kiện để học nhạc. Viết văn là cái thuận tiện nhất. Tôi viết cũng được nên tập trung vào văn. Hơn nữa văn không như nhạc, ḿnh tự học được. Với lại về sau làm thơ tôi thấy thích hơn nên cũng măi mê thành ra bỏ nhạc cũng lâu. Sau này tôi có viết một vài bài ngắn thôi nhưng được mọi người nhớ th́ chỉ có bài Người Hà Nội, Diệt Phát Xít và bài Con Voi do nghệ sĩ Trần Hiếu thỉnh thoảng có hát. PV: Ông có thấy tiếc là đă không đi theo nhạc? NVNĐT: Giá mà đi theo nhạc th́ có khi lại mải sáng tác nhạc hơn. Kể cũng tiếc. Có khi làm nhạc nó thể hiện chiều sâu tâm hồn ḿnh hơn. PV: Xin cảm ơn nhà văn. Nguồn: vietnamnet Và để cho đầy đủ, bản ghi-ta mà chắc nhiều bà con yêu thích Người Hà Nội - Văn Vượng P.S. Có một chi tiết, không biết có phải PV 'nhầm' hay 'hông' - "bài Con Voi do nghệ sĩ Trần Hiếu thỉnh thoảng có hát" - bà con thử cho ư kiến This post has been edited by Jan: Oct 15 2011, 10:13 AM |
|
| |
Oct 18 2011, 08:56 PM
Post
#51
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 156 Thank(s): 0 Joined: 30-01-08 Member No.: 795 |
Đây là bài phỏng vấn cố nhà văn - nhạc sỹ Nguyễn Đ́nh Thi, trong đó ông có nhắc đến 'giọng Hà Nội nhất trong những giọng HN' 7/04/2008 - Đă hơn 50 năm kể từ khi bài hát Người Hà Nội ra đời, cũng đă tṛn 5 năm nhà văn, nhạc sỹ tài hoa Nguyễn Đ́nh Thi về với cơi thiên thu. Một lần nữa lắng nghe đôi điều chia sẻ thú vị xung quanh sự ra đời của ca khúc bất hủ này từ chính tác giả, chắc hẳn những người ở lại cũng cảm thấy ấm ḷng! Cố nhà văn - nhạc sỹ Nguyễn Đ́nh Thi PV: Thưa nhà văn Nguyễn Đ́nh Thi (NVNĐT), ông có thể cho biết bài hát đă được ra đời như thế nào? NVNĐT: Bài Người Hà Nội tôi viết vào đầu năm 1947, dịp gần Tết. Khi đó Hà Nội c̣n đang chiến đấu rất quyết liệt. Do công tác, tôi tạt vào làng Khúc Thuỷ bên bờ sông Nhuệ, đối diện với làng Cự Đà bên kia sông lúc bấy giờ là trạm quân y lớn nhất của ta tiếp nhận thương binh từ Hà Nội đưa về. Thời gian ấy, do phân công ở trên, tôi cùng anh Thép Mới, bạn học với tôi từ hồi c̣n học ở trường Bưởi, làm tờ báo Cứu quốc của mặt trận Hà Nội, sau này gọi là Cứu quốc Thủ đô. Tôi rời Hà Nội ra ngoại thành đúng vào đêm 19 tháng chạp tức đêm ngày toàn quốc kháng chiến nổ ra tại Hà Nội. Phía sau lưng tiếng súng bắt đầu nổ và Hà Nội cứ bốc cháy - một cảnh tượng rất hùng vĩ mà sau đă xuất hiện trong bài hát "Hà Nội cháy, khói lửa rợp trời..." Trong ngôi nhà tôi ở làng Khúc Thủy có một chiếc đàn piano của đồng bào tản cư bỏ lại v́ bị hỏng. Tôi ở đấy và hàng ngày Hà Nội vẫn đang chiến đấu thành ra có ư làm một bài hát về Hà Nội. Một buổi tối, tôi ngồi và đàn, gơ mổ c̣ mấy nốt nhạc. Tự nhiên trong đầu óc tôi vọng lên những nhịp pháo gầm, những tiếng súng và bầu trời Hà Nội cháy hiển hiện trở lại. Tứ nhạc cứ thế hiện ra. Cảnh đầu tiên là "Hà Nội cháy khói lửa ngập trời, Hà Nội ầm ầm rung, Hà Nội vùng đứng lên... ", rồi nhớ Hà Nội có "Hà Nội đẹp sao, Hà Nội vui sao..." rồi kết thúc trở lại những câu đầu. Lúc đó bài Người Hà Nội tôi chỉ viết đến đấy. Anh Thép Mới t́nh cờ đọc được những ḍng nhạc tôi viết nháp trên một tờ giấy. Anh khuyến khích và thế là bài hát ấy được in ở báo Cứu quốc Tết 1947 gởi tặng các chiến sĩ trung đoàn quyết tử ở Liên khu Một (sau được tổ chức thành Trung đoàn Thủ đô). Lúc đầu bài hát có tên là Bài hát của một người Hà Nội. Sau trận đánh ở Hà Nội, các cơ quan chuyển lên Việt Bắc. Thu Đông Việt Bắc năm 1947, Pháp lại nhảy dù xuống Bắc Cạn đánh lên Thái Nguyên, Tuyên Quang. Chính trong những ngày ấy tôi mới nghĩ đến việc viết đoạn kết cho bài hát, đến khoảng Tết năm 1948 th́ xong. PV: Hẳn là giữa nhà văn và Hà Nội phải có một sự gắn bó đến mức nào mới có thể viết được bài hát như vậy? NVNĐT: Vâng, làng tôi là làng Vũ Trạch, bên bờ Hồ (bây giờ là phố Bà Triệu). Năm lên 10 tuổi, tôi theo bố mẹ xuống Hải Pḥng nhưng lúc học trung học lại học ở Hà Nội cho nên tôi như thằng nhăi của Hà Nội, chỗ nào của Hà Nội cũng đi hết, thuộc hết. Lúc bé th́ đá bóng ngoài sông Hồng, rồi đi bơi... Lớn lên làm cách mạng cũng ở Hà Nội thời kỳ tiền khởi nghĩa, bị bắt cũng ở Hà Nội (bị giam ở sở mật thám Hà Nội) cho nên gắn bó với Hà Nội nhiều. Khi toàn quốc kháng chiến như một làn gió thổi vào ḷng ḿnh và tôi cũng như những thanh niên Hà Nội lúc bấy giờ ra đi kháng chiến với một niềm tin rất mạnh mẽ, có thế nói là hai tay trắng đánh giặc nhưng tin tưởng lắm, trong ḷng không có một cái ǵ khác. Rất trong sáng. PV: Nhà văn có thể kể một vài kỷ niệm khi bài hát ra đời? NVNĐT: Khi tôi viết xong phần đầu bài hát, các anh ở Đài phát thanh biết và mời về hát trên phát thanh. Hồi đó, pḥng thu ở trong một cái hang trong Hà Đông, gần chùa Trầm. Cùng biểu diễn với tôi có hai người Đức - một là tiến sĩ triết học, một là tiến sĩ sử học. Hai anh này trước ở trong quân đội Pháp, sau bỏ quân đội Pháp theo ḿnh. Một anh có cái đàn banjo, một anh có cái th́a cứ thế ngồi gơ trên bàn. Năm 1948 khi tôi viết xong đoạn Ngày về, anh Nguyễn Xuân Khoát viết phối khí cho một dàn nhạc dây và bài hát được biểu diễn lần đầu cũng vào năm 1948 ở huyện Đại Từ, Thái Nguyên bởi dàn nhạc dây do chính anh Khoát chỉ huy. Vào năm 1951, bài hát được biểu diễn ở Berlin tại Liên hoan Thanh niên thế giới. Hồi đó, ngoài bài Người Hà Nội của tôi c̣n có bài Sông Lô, Làng Tôi của anh Văn Cao và một vài bài nữa. Các bài hát của ḿnh được chơi bởi một dàn nhạc người Đức toàn các ông cụ, bà cụ tóc bạc cả, do ban tổ chức Festival giúp cho chứ đoàn đại biểu ta đi từ kháng chiến sang, không có dàn nhạc. Tôi đưa bản phối khí của anh Khoát cho ban tổ chức, một nhạc trưởng người Đức viết cho dàn nhạc. Tại Festival, có lúc dàn nhạc chơi, có lúc tôi hát có dàn nhạc đệm. Ban tổ chức có ghi âm lại, sau các Việt kiều dự Festival về Pháp lại đem theo sang bên đó. Bài hát đă đi ra nước ngoài như thế. Tôi c̣n nhớ hồi chiến dịch Điện Biên Phủ, sau trận đánh đồi A1 trong 18 ngày đêm, lúc bộ đội được ra nghỉ, tôi leo lên một cái đồi cao. Giữa tiếng súng vẫn nổ, pháo sáng lập lèo, một anh bộ đội đi trên đường nghêu ngao hát "Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây...". Tôi vô cùng cảm động. Măi sau này giải phóng bài hát mới được các nghệ sĩ thể hiện. Tôi đă được nghe chị Mỹ B́nh (bây giờ là giảng viên Nhạc viện Hà Nội) hát trên đài. Tôi thấy chị hát rất chuẩn. Về sau, bài hát được chọn trong chương tŕnh thanh nhạc của Nhạc viện Hà Nội. Anh Văn Vượng cũng rất thích và đă chuyển soạn cho ghi ta. Thực ra tôi rất tiếc là không được học nhạc cao hơn (tŕnh độ âm nhạc của tôi chỉ là sơ cấp thôi - NĐT), để viết thành bản nhạc có tính giao hưởng th́ thích hơn. PV: Cho đến nay, Người Hà Nội đă hơn 50 tuổi. Vậy cảm nhận của nhà văn đối với bài hát qua từng giai đoạn có ǵ thay đổi không? NVNĐT: Khi viết Người Hà Nội, tôi mới hơn 20, bây giờ đă bảy mấy rồi. Tôi thấy may là qua thời gian bài hát đứng được chứ lúc mới ra đời không phải là đă được khen như thế đâu. Có người th́ khen như anh Nguyễn Xuân Khoát. Anh bảo câu "Hà Nội vùng đứng lên" anh thích lắm. Nhưng cũng có nhạc sĩ th́ chê. Tôi nhớ có lần xuống Thái B́nh, có hai anh chơi đàn violon chê lắm; các anh ấy bảo tôi lần sau đừng viết nhạc nữa, viết về một đề tài lớn như thế phí cả đề tài đi. Chính tôi bây giờ cũng không hiểu sao hồi đấy ḿnh lại viết bài hát như thế, tự nhiên viết được thôi. Và chính v́ nó tự nhiên nên lại biểu hiện cái chất tâm hồn ḿnh nhiều hơn. V́ không phải là nhạc sĩ nên tôi coi bài hát là một sự sáng tác quư trong đời ḿnh. PV: Thưa nhà văn, tại sao thành công của bài Người Hà Nội, ông không đi theo con đường âm nhạc? NVNĐT: Sau kháng chiến, tôi không có điều kiện để học nhạc. Viết văn là cái thuận tiện nhất. Tôi viết cũng được nên tập trung vào văn. Hơn nữa văn không như nhạc, ḿnh tự học được. Với lại về sau làm thơ tôi thấy thích hơn nên cũng măi mê thành ra bỏ nhạc cũng lâu. Sau này tôi có viết một vài bài ngắn thôi nhưng được mọi người nhớ th́ chỉ có bài Người Hà Nội, Diệt Phát Xít và bài Con Voi do nghệ sĩ Trần Hiếu thỉnh thoảng có hát. PV: Ông có thấy tiếc là đă không đi theo nhạc? NVNĐT: Giá mà đi theo nhạc th́ có khi lại mải sáng tác nhạc hơn. Kể cũng tiếc. Có khi làm nhạc nó thể hiện chiều sâu tâm hồn ḿnh hơn. PV: Xin cảm ơn nhà văn. Hi hi, em cũng đă từng có ước mong giống cố NS Nguyễn Đ́nh Thi thế không biết, về tác phẩm này của ông: Phải nói bài “Người Hà Nội’ của Nguyễn Đ́nh Thi là một bài thật đặc biệt! Có lẽ khi nghe nó chúng ta cảm giác nó không thể chỉ đơn thuần là một bài hát. Bài hát này có kết cấu phức tạp, bao gồm rất nhiều đoạn (em đếm ước chừng có tới hơn 10 đoạn – một kỷ lục cho thể loại trường ca ở Việt Nam?) có giai điệu tiết tấu nhanh chậm khác nhau kết nối đan xen với nhau. Chúng được liên kết móc xích, chuyển tiếp sang nhau một cách rất uyển chuyển và tự nhiên, hầu như không có sự g̣ bó khiên cưỡng mà nhiều khi chúng ta thấy đối với thể loại trường ca. Và một điều nữa là giai điệu và tiết tấu ẩn chứa trong mỗi một đoạn không có sự trùng lặp và đều là những giai điệu, tiết tấu và lời ca tuyệt hay, chúng tuy ngắn nhưng có tính khái quát rất cao về h́nh tượng âm nhạc. Mỗi đoạn, mỗi tiết tấu thể hiện một thần thái khác nhau, trong đó chúng ta có thể cảm nhận được cả chất sử thi, hùng tráng, bi tráng, chất lăng mạn…khắc họa h́nh ảnh Hà Nội và người Hà Nội trong thời khắc đặc biệt mang tính bước ngoặt của của lịch sử dân tộc. Theo cảm nhận của riêng em th́ tầm vóc của bài hát này rất lớn. Từ trước tới nay chúng ta chỉ nghe nó qua sự thể hiện đơn ca hoặc song ca, hoặc là sự độc tấu guitare nhí nhố Em mong có một ngày nào đó có nhà soạn nhạc tài năng nào đó có thể dựa trên chất liệu âm nhạc của bài “người Hà Nội" này mà chuyển nó thành một bản giao hưởng “người Hà Nội” th́ thật là tuyệt vời. Giai điệu và h́nh tượng âm nhạc trong mỗi một đoạn của bài hát cũng đủ làm chất liệu và cảm hứng chủ đạo để nhà soạn nhạc đó có thể sáng tác thành một chương của bản giao hưởng rồi. ........ |
|
| |
Oct 20 2011, 01:20 PM
Post
#52
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 112 Thank(s): 9 Joined: 29-09-11 Member No.: 21,126 |
Hi hi, em cũng đă từng có ước mong giống cố NS Nguyễn Đ́nh Thi thế không biết, về tác phẩm này của ông: @bác NDH: cảm ơn bác. Chắc tác giả của 'em ơi gắng lên một chút nào' cũng cùng một ư nghĩ dư vậy. Trong bài trước tôi chưa 'kịp' nói v́ sao thích bản Gần đây tôi cũng thích bản mà giọng Tiến Thành 'rất nắn nót', cộng thêm giọng Tuyết Nhung và tốp ca 'tôn lên' rất nhiều Người Hà Nội (Nguyễn Đ́nh Thi) Tiến Thành , Tuyết Nhung , Tốp ca Đài TNVN th́ đó chính là chất giao hưởng, mà tôi đồ bác Cao Việt Bách là 'tổng phổ' (tiếc rằng bản mp3 này bị 'căt' mất nửa câu cuối Câu hỏi: bản này có bao nhiêu chỗ khác với bản do NS Mỹ B́nh thể hiện, và là những chỗ nào |
|
| |
Oct 21 2011, 04:35 AM
Post
#53
|
|
|
Cấp 4 ![]() ![]() ![]() ![]() Group: VMembers Posts: 850 Thank(s): 278 Joined: 21-05-09 From: Germany Member No.: 7,008 |
QUOTE Người Hà Nội (Nguyễn Đ́nh Thi) Tiến Thành , Tuyết Nhung , Tốp ca Đài TNVN th́ đó chính là chất giao hưởng, mà tôi đồ bác Cao Việt Bách là 'tổng phổ' (tiếc rằng bản mp3 này bị 'căt' mất nửa câu cuối biggrin.gif) Đă có bản Full mới cập nhật rồi đó bác. -------------------- |
|
| |
Oct 21 2011, 08:37 AM
Post
#54
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 112 Thank(s): 9 Joined: 29-09-11 Member No.: 21,126 |
Đă có bản Full mới cập nhật rồi đó bác. Cảm ơn vnGauss nhiều nhiều Nhân đây, xin hỏi bà con, trong bản có giọng nam, nữ lĩnh xướng rất đẹp, là ai vậy |
|
| |
Oct 21 2011, 12:37 PM
Post
#55
|
|
|
Cấp 3 ![]() ![]() ![]() Group: Members Posts: 584 Thank(s): 10 Joined: 05-08-07 Member No.: 98 |
Cảm ơn vnGauss nhiều nhiều Nhân đây, xin hỏi bà con, trong bản có giọng nam, nữ lĩnh xướng rất đẹp, là ai vậy Cơ sự là tai trâu của em nghe thấy giọng cô Tuyết Thanh & Đăng Khoa, h́nh như có cả giọng Hữu Nội đi bè cao. Chả biết thế lào lại nhờ Thu Mộc tiên sinh phân xử vậy... This post has been edited by phongphongct: Oct 21 2011, 01:13 PM |
|
| |
Oct 22 2011, 09:04 AM
Post
#56
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 112 Thank(s): 9 Joined: 29-09-11 Member No.: 21,126 |
Cơ sự là tai trâu của em nghe thấy giọng cô Tuyết Thanh & Đăng Khoa, h́nh như có cả giọng Hữu Nội đi bè cao. Chả biết thế lào lại nhờ Thu Mộc tiên sinh phân xử vậy... Ơ, A Gió không chỉ 'nhanh tai' (mà 'trâu' của A Gió là 'trâu vàng' - Kim Ngưu đó nghe!), mà c̣n 'nhanh tay' nữa (kịp cho HN ra 'đá rự bị' Mấy hôm rồi hết sức cảm ơn hai bác Hậu T. sinh 'nhớn' và Hậu T. sinh 'bé' (nghe cứ dư là Vô-lô-đi-a nhớn và Vô-lô-đi-a bé của Sê-khốp ư, hề xó-dzy bà con) đă tân trang nội thất cho mấy 'chiên mục' và 'ỉm trợ' thường xuyên. Ơ, mừ 'hua-nờ-hậu' tiên sinh đâu rùi nhỉ, không vào 'ỉm trợ rúp' cái dzụ Người Hà Nội - Mỹ B́nh và Người Hà Nội - Hợp xướng có bao nhiêu chỗ khác nhau về ca từ Trong khi xin 'răn nợ', hỏi tiếp bà con: trong bản Giọng ca sỹ nam nào lĩnh xướng một đoạn This post has been edited by Jan: Oct 22 2011, 09:06 AM |
|
| |
Oct 22 2011, 04:17 PM
Post
#57
|
|
|
Cấp 4 ![]() ![]() ![]() ![]() Group: SModerator Posts: 1,516 Thank(s): 8 Joined: 07-01-10 Member No.: 10,194 |
Cảm ơn vnGauss nhiều nhiều Nhân đây, xin hỏi bà con, trong bản có giọng nam, nữ lĩnh xướng rất đẹp, là ai vậy Theo tôi, giọng nam th́ đúng là Đăng Khoa nhưng giọng nữ không phải là Tuyết Thanh. Âm sắc giọng Tuyết Thanh không đanh, cứng vậy đâu. Nhiều khả năng là giọng Thu Năm. Các bác thử so giọng với mấy bản thu của Thu Năm đă có nhé (nhất là bản Tâm t́nh cô mậu dịch viên (Nguyễn Đ́nh San)). |
|
| |
Oct 22 2011, 05:46 PM
Post
#58
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 57 Thank(s): 0 Joined: 09-11-09 Member No.: 9,318 |
Cụ Jupiter ơi, có một câu đố chưa được giải về "nàng" ḱa.
|
|
| |
Oct 25 2011, 09:12 AM
Post
#59
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 112 Thank(s): 9 Joined: 29-09-11 Member No.: 21,126 |
Theo tôi, giọng nam th́ đúng là Đăng Khoa nhưng giọng nữ không phải là Tuyết Thanh. Âm sắc giọng Tuyết Thanh không đanh, cứng vậy đâu. Nhiều khả năng là giọng Thu Năm. Các bác thử so giọng với mấy bản thu của Thu Năm đă có nhé (nhất là bản Tâm t́nh cô mậu dịch viên (Nguyễn Đ́nh San)). Bá cáo bác mộc mấy ngày qua tôi phải vận cái 'nhĩ rùa' của tôi để nghe lại mấy bài ít ỏi của Thu Năm, và xin bá cáo bác là 'hok phải', bởi chưng, ở những âm cao, giọng TN hơi 'chênh vênh', mỏng. C̣n giọng nữ lĩnh xướng ở đây khi lên âm cao vẫn dày dặn (và đẹp lắm) bác ạ |
|
| |
Oct 25 2011, 10:07 AM
Post
#60
|
|
|
Cấp 2 ![]() ![]() Group: Members Posts: 112 Thank(s): 9 Joined: 29-09-11 Member No.: 21,126 |
Tôi chợt nghe lại Trăng Chiều - Ái Vân và 'phát hiện' ra ngay cách đệm cũng có chất pizzicato.
Ơ, mà chán thiệt, mấy câu đố chẳng 'đắt hàng' tí nào, chắc cái thời của 'NCL' qua rùi Một chút tếu 'thư răn'. Hôm rồi ông bạn chợt nhắc tôi "Này Mỹ B́nh không phải người Hà Nội đâu đấy!" - "Ơ, thế ông không biết là NS Nguyễn Đ́nh Thi đẻ ở Luông-pha-băng (Lào) à !". Vưỡn cách 'nói ít hiểu nhiều' cả hai chúng tôi cười phá lên, miệng ngoác đến quá mang tai Theo mô h́nh 'kinh tế tập trung' tôi cũng có lập 'kế hoạch năm năm' cho mấy cái 'chuyên mục', dưng rồi cứ sợ 'vỡ kế hoạch', bèn xoay sang ngẫu hứng vậy. 5. Trên thảo nguyên Mộc Châu Phải nói NS Tuyết Thanh 'có duyên' với Mộc Châu. Dạo xưa có nghe phảng phất giai điệu của bài này, dưng tôi không nghĩ đó là của NS Phạm Tuyên - một bất ngờ, một b́nh diện đa tài nữa của người NS. Dư tôi đă mở đầu chuyên mục bằng 'ẩn ư' về 'thuật nhả chữ', mượn ư của bác mộc, dưng tôi có đi xa hơn một chút. 'Thuật nhả chữ' xuya là phải tṛn vành, rơ chữ, và không được có 'tật', trong đó kỵ 'rơ' nhất là cái anh 'đảo ngói'. Chúng ta hăy tưởng tượng, là nếu AV bắt đầu Trăng Chiều bằng "Lắng chưa kịp tàn...", th́ ôi thôi... Có những ca sỹ thần tượng, mà ta yêu, mà ta quư, không, phải nói là vô cùng yêu quư, đôi khi vẫn có dững 'hạt sạn', dưng điều quan trọng đối với những NS lớn là họ biết sửa những 'yếu điểm' đó như thế nào. Xét về b́nh diện này, 'thuật nhả chữ' xuya có Huyền My, Ái Vân, Mỹ B́nh, Kim Oanh, Mạnh Hà, Hữu Nội, Tiến Thành, Thúy Hà, Tuyết Nhung, Thanh Hoa, ... và các ca sỹ ở những 'tuyệt phẩm nhỏ' mà tôi sẽ dần đưa lên phục vụ bà con. Dưng cũng có những ngoại lệ, ngay ở bài Hà Nội niềm tin và hy vọng bác TK có một chút 'đảo ngói' nhỏ, dưng bản thân giọng TK đă là một viên ngọc thô ráp, hơn nữa NS Phan Nhân sáng tác bài này 'riêng' cho TK, nên 'hạt sạn' đó là quá nhỏ. Hay dư NS Quốc Hương, dạo xưa chúng tôi 'mê mẩn' những bài ông hát, dưng rất tiếc là 'thuật nhả chữ' của ông chưa được 'xuya' lắm. Tuy vậy, có hai bài Trên đường ta đi tới và Hà Tây quê lụa, cho đến nay vẫn chưa ai 'thay thế' được. Trở lại NS Tuyết Thanh. Giọng bà hồi mới xuất hiện, nói như bác mộc, là 'cột hơi chưa ổn định', hơi chênh vênh, 'thuật nhả chữ' chưa được 'xuya'. Th́ lại càng khâm phục NS hơn vào thời kỳ 'chín' của NS. Tôi phải nói luôn, NS có chất giọng cực kỳ quư hiếm, nhất là ở những gam-mơ cao vút. Khi nghe bài Người mẹ và thành phố biển, một bác 'tai rùa' (cũng dư tôi) phán "Tiếc quá, cái chữ 'ru', lại bị rơi vào nốt cao chót vót, nghe thành 'rú', phản cảm quá!", làm bác cấn-ḥ-biển-động phải bật cười "Đấy là chữ 'gió' bác ơi!" Theo phân loại của 'Tây' th́ giọng bác TT có thể xếp vào phạm trù 'nữ cao trữ t́nh' - 'kịch tính'. Thế nào là 'kịch tính', à anh bạn độc đắc, aka 'hàm bậc thang' đại lăn, có dùng cái từ 'emo' th́ phải. Ai mà quên được giọng Tuyết Thanh ở Nổi trống lên rừng núi ơi, Bài ca Hà Nội, v.v... Dưng phải nói ở Hợp xướng, bác TT là 'vô địch', khó ai có thể thi đua với bác ấy ở những nốt cao chót vót, mà vẫn trong, vẫn ngọt như tơ. Đó là bài Tổ Quốc toàn thắng, là B́nh minh ngày mới,... và Dư đă nói ở trên, đây là một bất ngờ nhỏ đối với tôi. NS PT viết quá hay, chất 'du mục', 'thảo nguyên' mênh mang, tôi nghe, mà cứ dư đang đọc lại Thảo nguyên của Sê-khốp vậy. Giọng bác TT Khi sương sớm vừa tan... ... Như hoa trắng rừng ban... diễn tả được cái mênh mang mà người NS đă viết, rồi tốp ca nam nữ, hát nối nhau, ru dương, đẹp lắm. Tôi xin dừng lời, để bà con 'thưởng'. Bài tập*: các cao thủ VuHungAnh, nvn33, và các cao thủ khác cho ca từ của 'tuyệt phẩm' này nhé This post has been edited by Hậu sinh: Mar 3 2012, 05:01 PM |
|
| |
![]() ![]() |
| Bản vắn tắt | Giờ hiện tại:: 23rd May 2013 - 02:33 AM |
![]() |
![]() |
![]() |