QUOTE (nguoi-linh-gia @ Jan 26 2009, 01:21 PM)

Tết đến xuân về, xin gửi tặng các thành viên của forum mấy bài hát về mùa xuân qua tiếng hát của các ca sĩ trên Đài TNVN hồi xưa. Cứ mỗi lần nghe mấy bài này, hồi ức ấm áp về những cái Tết thủa bé lại ùa về trong tôi. Đúng là bao giờ cho đến ngày xưa, hi hi:-)))
Nhạc sĩ Cao Việt Bách: Cung đàn lay động mùa xuân
… Ngoài ca khúc "Tiếng hát thành phố mang tên Người", khi nhắc tới Cao Việt Bách, anh em trong giới âm nhạc c̣n nhắc tới các ca khúc "Cung đàn mùa xuân" và "Cung đàn đất nước" và họ xếp những bài hát đó vào danh mục "Những bài ca đi cùng năm tháng".
Được hỏi về sự ra đời của "Cung đàn mùa xuân", NSND Cao Việt Bách kể: Vào một ngày xuân năm 1981, t́nh cờ ông đọc được bài thơ của Lưu Trọng Lư trên báo Văn nghệ. Không chỉ đọc mà trái tim nhạy cảm của một nhạc sĩ lập tức đồng điệu ngay với hồn thơ thi sĩ, tác giả bài "Tiếng thu" nổi tiếng. Bất chợt, những giai điệu của một ca khúc theo những câu thơ giàu h́nh ảnh cứ thế h́nh thành.
Bắt đầu là: "Em ơi vút lên một tiếng đàn/ Ḱa đàn đă so dây/ Cung đàn đă lựa phím…". Tiếp đó là: "Tay anh bưng ngọn đèn/ Em che ngọn gió/ Anh nâng mầm trổ/ Em trút nắng vàng". Và cuối cùng: "Đường vui nay bước thênh thang/ Tâm hồn lộng gió em ơi/ Xây đẹp mộng ước tương lai/ Em ơi vút lên một tiếng đàn"…
Theo mạch của bài thơ, những ḍng âm thanh như tuôn ra và ông chỉ c̣n việc sửa chữa lại một vài câu, một số từ cho hợp với giai điệu… "Cung đàn mùa xuân" bắt đầu đến với thính giả cả nước và được công chúng, đặc biệt là giới trẻ mến mộ và nhờ có "nó" ông đă có được người bạn trăm năm tuyệt vời.
Một cô giáo trẻ đẹp dạy nhạc ở trường phổ thông cơ sở Hà Nội v́ yêu "Cung đàn mùa xuân" rồi yêu luôn cả tác giả dẫu biết ḿnh kém người yêu gần 20 tuổi. Mùa xuân năm 1982 kỷ niệm một năm ngày "Cung đàn mùa xuân" ra đời, vào tuổi 42 tác giả của nó mới yên bề gia thất. Hai sáu năm đă trôi qua, mùa thu vừa rồi con gái của họ, họa sĩ đồ họa Cao Ngân Hà cũng đă bước lên xe hoa.
Trong ngày vui của con, trái tim thanh xuân trong NSND Cao Việt Bách lại trỗi dậy, thôi thúc ông bước lên sân khấu nhỏ. Nh́n về phía người vợ yêu của ḿnh, bất chợt ông hát vang giai điệu ngày xưa: "Em ơi vút lên một tiếng đàn…"
(Theo báo CAND)
........
QUOTE (timlaikyuc @ Sep 28 2011, 01:57 PM)

Đúng rồi, bản thu này mới đúng là bản thu đầu của Nhân Quảng, bản thu qua giọng hát "Hữu Nội" mà TLKU đưa lên lên (Tr.250 Post #5195 ) là bản thu sau một chút. C̣n bản thu do Nguyên Hoan và tốp nữ Cao đẳng nhạc họa TW có lẽ là bản thu sau (TLKU cũng không chắc chắn v́ bản thu này gần đây TLKU mới được nghe).
Nghe lại âm thanh quen thuộc TLKU nhớ ngay là được nghe vài lần trong khoảng năm 1984-1985, và vẫn nhớ câu "xuyên tạc".
"Em ơi cố lên một tư nào" và c̣n có một"dị bản" nữa thay "cố' là: "r..." có lẽ có anh em đă từng nghe hoặc ngêu ngao hát câu này.
Và TLKU vẫn không thật chắc chắn lắm với tựa đề của bài hát, tuy rằng trong sổ tay của TLKU th́ bài hát có tên là "Cung đàn mùa xuân", nhưng để "tôn trọng" các BTV bây giờ TLKU vẩn để là "Tiếng đàn...". Bà con thây vân chưa có sức thuyết phục th́ tiếp tục cho ư kiến.
QUOTE (mocmac @ Sep 29 2011, 03:10 AM)

Kể tiếp câu chuyện về một dị bản nữa để Mợ nvn33 và Thím phongct có thêm chất liệu mà "ngượng" tiếp nhé.
Hồi tôi mới chân ướt chân ráo về bộ môn, c̣n rút rát lắm. Thế mà một hôm ông trưởng bộ môn của tôi (một PGS, Phó tiến sĩ được đào tạo bên Đức), hăm hở đến khoe về thằng con giai mới 4-5 tuổi mà ông quư như cục vàng "Cậu biết không, thằng cu nhà ḿnh chẳng hiểu sang hàng xóm nghe ai dạy mà tối qua về nhà nó hát toáng lên cho bố mẹ nghe là "Em ơi đút c....v....l....l...". Khuôn mặt vốn nhăn nheo như ô mai ngâm đáy lọ, trầm ngâm, đạo mạo hàng ngày của ông hôm ấy dường như giăn ra hết cỡ v́ sung sướng, hả hê....Tôi lén nh́n quanh, cũng may không có chị nào. Vậy mà vẫn đỏ hết cả chân tóc....
Hi hi...các bác hay thật đấy, cho em a dua tí:
Chẳng biết các bác nghe thế nào chứ em vẫn nghe và thấy “sướng” nhất với bản “Cung/tiếng đàn mùa xuân” của VOV do bác Nhân Quảng thể hiện, v́ bác ấy thể hiện xuất xắc cái tinh thần của bài hát mà bác NS Cao Việt Bách muốn truyền đạt.

Hồi xưa khi mới nghe bài này phát trên VOV em thấy phong cách của nó rất lạ. Nó không giống phong cách những bài hát được thể hiện ở những bài hát được phát trên VOV tại thời đó và trước đó là chỉn chu, chau chuốt về h́nh thức, cho dù có thuộc thể loại hùng tráng, trữ t́nh, ngợi ca thậm chí là cả ở thể loại “nhạc trẻ cho tuổi già” hồi đó đi chăng nữa. Bài này lần đầu tiên em nghe cứ thấy giai điệu của bài hát có ǵ đó rất ngang ngang, chướng tai. Giờ nghe kỹ mới thấy đó là tại cái nốt luyến chủ đạo xuyên xuốt cả bài hát (nốt ǵ em chịu không biết

) được thể hiện thông qua các từ “vút”, “phím”, “nước”, “thắng”, “gió” , “trút” “bước”, “ước” , “tiếng” với toàn dấu sắc. Tuy vậy càng nghe, và chỉ nghe bản thu do anh Nhân Quảng hát bài hát th́ thấy nó thể hiện rất nhiều điều.
Giai điệu của bài hát như là một cảm xúc thăng hoa chợt ùa đến trong tâm hồn con người trước khí trời mùa xuân rộng mở ra trước mắt. Em nói điều này khí không phải, các bác và tác giả bỏ quá cho: Cảm xúc đó như là một sự khoái chí, hân hoan không cần ḱm nén, buông thả theo bản năng để ngêu ngao thốt nên một âm thanh “ớ ơ..” tưởng chừng như rất vô nghĩa.

Một sáng tác với những giai điệu đầy chất bản năng, không khuôn phép, thể hiện sức sống mănh liệt mà mùa xuân mang tới cho thiên nhiên và cũng là mang tới cho con người một sức sống mới, một sự sống mới đang đâm chồi nảy lộc. Những giai điệu độc đáo, mang tính phá cách của bài hát chỉ có thể được tạo ra bởi thủ pháp nghệ thuật “cao tay” một nhà chỉ huy dàn nhạc lăo luyện kết hợp với những vần thơ của nhà thơ lăng mạn, nổi tiếng với bài “Tiếng thu”. Hầu hết giai điệu của bài hát được thể hiện ở âm vực cao, duy chỉ ở đoạn
“Tay anh bưng ngọn đèn, em che ngọn gió, anh nâng mầm trổ, em trút nắng vàng” (đoạn này bí hiểm quá

) có sự trùng xuống một chút về âm vực, tiết tấu được dồn lại, như ḱm nén để rồi mới bung ra ở đoạn cao trào, để cảm xúc thăng hoa, bay vút lên khu âm vực cao với “Đường vui nay bước thênh thang...”
Hi hi…theo cảm nhận riêng của em (xin lỗi các bác v́ nó không được trong sáng cho lắm); cái mà người nghe hồi xưa cảm nhận được và “xuyên tạc’ lời của bài hát thành em ơi “r…” hoặc “ư…”, về một nghĩa bóng nào nào đó vẫn trung thành tinh thần xuyên suốt của bài hát, đó là cảm xúc thăng hoa, thể hiện sức sống mănh liệt của con người mà mùa xuân mang lại.

P/S bác VHA: Bác thu bài này ở nguồn nào vậy? Nếu đă thu trước đây trên đài th́ em không nói làm ǵ. C̣n như bác thu từ nguồn băng chuẩn th́ nếu có điều kiện thu lại, bác thử làm động tác lau lại đầu từ hoặc dùng tuốc nơ vít ngoáy điều chỉnh cái đầu từ máy (catssette) của bác cho nó ăn đúng vào rănh từ của băng, hi vọng bác cho anh em được thưởng thức những bài hát với chất lượng âm thanh tốt hơn.